Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 417 : Ma Nguyên Hải (c2081-c2085)
❮ sautiếp ❯Chương 2081: Ma Nguyên Hải
Một năm sau, tại Ma Nguyên Hải tiếng tăm lừng lẫy ở Ma Giới, có một chiếc hắc lục cự thuyền* được kéo bởi những con hải thú bộ dáng như cá voi đang rẽ sóng chạy đi như bay trên mặt biển đen ngòm.
Mà bầu trời trên cao cách mặt biển khoảng hơn trăm trượng, từng đoàn hắc vụ** quay cuồng không ngừng, thỉnh thoảng lại có những rạch chớp hình cánh cung màu bạc lóe ra, mơ hồ truyền đến những tiếng lôi minh ầm vang như rồng ngâm.
Ở ngay trước mũi thuyền có một nam một nữ đang đứng gần rào chắn như đang ngắm nhìn gì đó nơi mặt biển xa xa phía trước.
“Ma Nguyên Hải được gọi là nơi khởi nguồn của Ma tộc, luận về độ nồng đậm của ma khí thì quả nhiên danh bất hư truyền, chẳng qua các loại hỗn độn tạp khí pha trộn vào trong đó cũng không hề ít, chỉ sợ Ma tộc bình thường không thể tại nơi này mà tu hành.” Nam tử có khuân mặt màu vàng nhạt bất động thanh sắc bỗng nhiên mở miệng nói.
“Tiểu muội nghe nói loại hỗn độn tạp khí này so với trước kia đã tiêu tán đi không ít.
Nơi này mấy trăm vạn năm trước là một trong những cấm địa tại ma giới, người bình thường tuyệt đối không thể tùy ý ra vào.
Nói như vậy chỉ cần thêm vài năm nữa loại hỗn độn tạp khí này sẽ tự động tiêu tán hết, khi đó nơi này lại có thể lại trở thành một thánh địa của ma tộc không chừng!” Người nữ tử bộ dáng yêu kiều nhỏ nhắn, khuân mặt tú lệ cười khẽ nói.
Hai người này đúng là Lũng gia lão tổ cùng nữ tử họ Diệp kia.
Hiển nhiên là hai người Hàn Lập cùng những người khác đã tụ tập lại cùng nhau, hiện giờ tất cả đang ngự thuyền tiến vào sâu trong Ma Nguyên Hải.
“Hắc hăc, chúng ta phải mất đến chín trâu mười hai hổ*** mới tới được nơi đây, cho dù phiến hải vực này có điều gì cổ quái đi nữa thì cũng tuyệt đối không có ý buông tay.
Nhưng thật ngoài ý muốn là nơi này cường độ lôi điện lại rất mạnh, ngay cả việc phi hành ở tầm thấp cũng vô pháp làm được.” Lũng gia lão tổ có chút bất đắc dĩ trả lời.
“Cũng không hẳn là không thể phi hành ở tầm thấp được, nhưng nếu phi hành trong một thời gian dài thì thực sự ăn không tiêu đi.
Dưới lôi điện công kích dày đặc như thế này, cho dù tu vi có thâm hậu đến mấy cũng vô pháp chống đỡ được lâu.” Vũ y nữ tử thản nhiên cười nói.
“Mặc kệ sự tình thế nào, nhưng để tìm được hòn đảo nơi tọa lạc của Tẩy Linh Trì thi chỉ sợ mất nhiều thời gian hơn so với dự tính ban đầu.
Thông tin từ mấy vị Linh tộc đạo hữu cung cấp quả thực rất mơ hồ, trước tiên chỉ có thể tìm đến vài phiến hải vực đặc thù rồi từ đó mới có cách xác định được vị trí hòn đảo kia.
Mà lấy diện tích rộng lớn của Ma Nguyên Hải thì việc này nhất định phải dựa vào vận khí mới mong tìm tới nơi được.” Lũng gia lão tổ thở dài một hơi giảng giải.
Vũ y nữ tử nghe xong lời này, nét tươi cười chợt tắt thay vào đó là vẻ trầm ngâm, một hồi sau mới chậm rãi nói:
“Thời gian còn lại của chúng ta hiện cũng không còn nhiều như ban đầu tưởng tượng, hiện giờ phỏng chừng đã có vài thế lực ở Ma tộc đã bắt đầu chú ý đến đám tồn tại hợp thể lạ mặt chúng ta.
Một khi họ biết rõ ràng lai lịch của chúng ta thì hẳn sẽ có phiền toái lớn tìm tới.
Dưới tình hình này cứ mỗi một tháng trôi qua thì mối nguy hiểm bại lộ thân phận càng lúc càng lớn thêm một phần đi.”
“Việc này Lũng mỗ thự sự rõ ràng.
Nhưng như đã nói khi trước, chúng ta đã đâm lao thì đành phải theo lao, huống chi chỉ còn một bước cuối cùng này nữa, nói thế nào cũng phải cắn răng mà tiếp tục.” Lũng gia lão tổ nét mặt lạnh lùng nói.
Vũ y nữ tử nghe vậy thở dài một hơi, cũng không đáp lại cái gì.
Nhưng lúc này Lũng gia lão tổ ánh mắt chợt lóe, đột nhiên hỏi một câu làm cô gái cảm thấy ngoài ý muốn:
“Lúc này đây tiên tử và Hàn huynh đến điểm hội họp chậm hơn một tháng so với ước định khi trước.
Nhìn dáng vẻ của tiên tử so với lúc trước chia tay thật có nét bất đồng, xem ra trên đường đi hẳn đạo hữu gặp được hảo cơ duyên a.
Nếu đúng là như vậy thì Lũng mỗ có lời chúc mừng tiên tử cùng Hàn huynh.”
Lũng gia lão tổ tỏ vẻ thâm thúy!
“Lũng huynh tuệ nhãn như đuốc, chỉ một điểm biến hóa nho nhỏ của thiếp thân mà khẽ liếc mắt đã nhìn ra.
Bất quá ta cùng Hàn huỳnh chỉ gặp được chút cơ duyên nho nho mà thôi, so với thu hoạch của Lũng huynh cùng Huy đạo hữu thực không có gì đáng nói đi?” Nét thảng thốt trên khuân mặt nữ tử biến mất, sau lại cười rộ lên khanh khách.
“Nghe khẩu khí của tiên tử chắc hẳn đã đoán ra.
Bất qua tiên tử yên tâm, bổn tọa căn bản không có hứng thú, chỉ là thuận miệng hỏi qua một câu mà thôi!” Lũng gia lão tổ cười lên hả hả nói.
Vũ ý nữ tử khóe miệng hơi nhếch lên, làm ra bộ dáng tựa tiếu mà phi tiếu.*’
Cùng thời điểm này, ở trong một gian phòng tầng dưới cùng chiếc thuyền, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trên một chiếc giường gỗ, với thần niệm cường đại của mình hắn liền lén lút đem đoạn đối thoại giữa vũ y nữ tử cùng lão tổ Lũng gia thông suốt toàn bộ.
Khẽ cười lạnh một cái, liền đem toàn bộ thần niệm lũ lượt thu về, trên mặt cũng dần hiện ra vẻ trầm ngâm.
Một năm trước hắn cùng vũ y nữ tử chiếm được Thanh Loan chân huyết, nhưng lại bị hóa thân của vị Lăng Nguyên thánh tổ kia chặn lại bên ngoài gần Thiết Sa lĩnh.
Kết quả sau một hồi đại chiến, Hàn Lập đem vận dụng vài loại thần thông mạnh mẽ, lại có thêm sự giúp đỡ của vũ y nữ tử đã đem hóa thân gã thánh tổ kia vây khốn lại rồi đánh cho trọng thương.
Vị hóa thân Lăng Nguyên thánh tổ này bị thương nặng, cho dù có thoát khốn được nhưng sau này cũng không dám truy đuổi, chỉ có thể ôm hậm hực lui về Thiết Sa Lĩnh.
Hàn Lập và vũ y nữ tử cũng không có ý muốn truy đuổi, sau đó liền nghênh ngang rời đi.
Mà đoạn đường tiếp theo cũng tương đối thuận lợi, mặc dù có gặp một vài sự tình nho nhỏ nhưng đều được hóa giải tương đối dễ dàng.
Vào nửa tháng trước, ở một cảng nhỏ bên bờ biển đã ước định khi trước, hai người liền cùng đám người Lũng gia lão tổ và Linh tộc hội họp.
Nhưng vừa gặp mặt Hàn Lập không khỏi dấy lên một tia kinh ngạc!
Lúc này, Lũng gia lão tổ cùng tu sỹ họ Huy vẫn hảo hảo bình yên nhưng vị Kim trưởng lão trong đám người Linh tộc lại biệt tung không thấy bóng dáng.
Lũng gia lão tổ cũng thấy có chút ngoài ý muốn, sau khi tra hỏi một hơi, đám người Linh tộc mới hàm hồ thuyết phục rằng vị Kim trưởng lão trong nhóm họ vì một chút ngoài ý muốn mà hồn phi phách tán ngã xuống.
Còn chuyện ngoài ý muốn như thế nào thì đám người Linh tộc lại không hề có ý muốn nói ra.
Hàn Lập cùng đám người Lũng gia lão tổ trong lòng thập phần kinh nghi nhưng ngược lại không có truy vấn gì thêm.
Hàn Lập nghĩ đến đây thì dường như nhớ ra một điều, trong đầu lại hiện lên hình ảnh của tên thanh niên Linh tộc tên gọi là “Chi Thủy” kia.
Người này khi trước vẫn đem đến cho Hàn Lập một loại cảm giác không mấy phần thoải mái, nhưng lần này gặp lại, cỗ khí tức trước đây nguyên bản càng ngày càng âm hàn ẩn ẩn sát khí thì nay đã biến mất không còn chút dấu vết, so với đám Thánh Linh khác hoàn toàn không có lấy một điểm bất đồng.
Điều này làm cho Hàn Lập âm thầm lấy làm kỳ lạ, nói không chừng còn quan hệ với sự tình mất tích của vị trưởng lão họ Kim kia.
Đương nhiên chỉ là phỏng đoán không chứng cớ của hắn, nhưng đối với tên thanh niên Linh tộc kia hắn bất giác lại tăng thêm vài phần chú ý.
Hàn Lập nghĩ đến đây hai mắt hơi nhíu lại, trong đầu ý niệm xoay chuyển, bàn tay khẽ lật, một chiếc bình nhỏ màu trắng liền xuất hiện trên đó.
Lấy ngón tay chậm rãi vuốt ve bình nhỏ một hồi trên mặt không dấu nổi tia cao hứng.
Có Thanh Loan chân huyết này, Kinh Chập quyết liền nhiều thêm một loại biến hóa.
Theo đó mà uy lực các loại biến thân khác cũng mạnh lên không ít.
Mà thần thông nổi danh của Thanh Loan chính là Khống phong lực.
Tương truyền loài chân linh này đản sinh từ trong cửu thiên huyền phong*”, mỗi khi nổi giận liền thả ra huyền phong có thể làm nghiêng trời lở đất, băng sơn địa liệt*”’ uy lực vô cùng khủng bố.
Hàn Lập đối với thần thông phong thuộc tính này trong lòng thập phần mãn nguyện, nhưng lại không giống như vũ y nữ tử trên đường đi một mạch đem chân huyết ra luyện hóa.
Kinh Trập quyết so với công pháp bình thường hoàn toàn bất đồng, dựa trên kinh nghiệm những lần luyện hóa chân huyết trước đây, quá trình luyện hóa càng ngày càng dài, hơn nữa rất kiêng kỵ bị quấy rầy gián đoạn nửa chừng.
Cho nên hắn quyết định chờ cho mọi chuyện ở Ma giới qua đi, lúc phản hồi lại Linh giới mới chân chính đem Thanh Loan chân huyết hảo hảo luyện hóa một phen.
Trong lòng đã có quyết định, bạch quang trên bàn tay chợt lóe, chiếc bình nhỏ cũng theo đó mà biến mất không thấy bóng dáng.
Thời gian tiếp theo Hàn Lập đem gạt bỏ những tạp niệm trong đầu, bắt đầu nhắm mắt chuyên tâm nhập định.
Ngày lại ngày, thời gian thấm thoát qua đi, chiếc hắc lục cự thuyền đã trôi đi trên mặt biển đen ngòm suốt ba tháng liên tục.
Đám ngươi Hàn Lập chia làm ba lượt, mỗi khi đến lượt hai người này phụ trách điều khiển cự thuyền và tra xét các hải vực phụ cận thì đám người còn lại kia được nghỉ ngơi dưỡng sức trong khoang.
Mà ngoại trừ lúc chém giết mấy đầu ma thú không biết sống chết, thì chiếc thuyền vẫn một mạch thẳng tiến không gặp phiền toái nào lớn.
Nhưng đáng tiếc là manh mối của hải vực mà đám người Linh tộc cung cấp vẫn thủy chung không hề gặp qua.
Vào một ngày, đến phiên Hàn Lập cùng Thiên Thu thánh nữ phụ trách việc điều khiển cự thuyền.
Hàn Lập lạnh lẽo đứng trước mũi thuyền nhìn mặt biển phía trước thủy chung không nói một lời.
Mà Thiên Thu thánh nữ không biết lấy được từ đâu một cái bồ đoàn bện bằng tơ vàng, hai mắt khép hờ ngồi xếp bằng cách xa Hàn Lập mấy trượng.
Hai người đều im lặng không nói một câu nhưng cả hai đều thả cỗ thần niệm khổng lồ quét ra, không ngừng đem một vùng trải rộng cả vạn dặm trên mặt biển tìm kiếm.
Đột nhiên Hàn Lập thần sắc khẽ động, ánh mắt lóe lên sáng như sao.
“Như thế nào, phải chăng Hàn huynh phát hiện ra điều gì?” Thiên Thu thánh nữ như cảm ứng được biến đổi của Hàn Lập, lúc này quay lại hỏi.
“Bên trái, hơn ba ngàn dặm!” Hàn Lập cụt ngủn đáp một câu, hàm hồ vô nghĩa.
Thiên Thu thánh nữ nghe vậy, liền không chút do dự đem thần niệm hướng phía hải vực bên trái đảo qua.
Sau một hồi, trên mặt nàng hiện lên vẻ kinh hỉ hướng tới Hàn Lập hưng phấn nói:
“Ma Viên San Hô, so với miêu tả không hề sai biệt, đúng là loại đá ngầm này hẳn không giả đi.
Hàn huynh, ngươi đem cự thuyền đổi phương hướng tới đó đi, ta cũng nên mời những người khác ra thôi.”
Hàn Lập thản nhiên gập đâu không có ý kiến khác, tay khẽ bắt một đạo pháp quyết nhằm đám hải thú đang kéo thuyền đánh tới.
Tức thì vài loại bất đồng màu sắc linh quyết kích tới, lóe lên rồi nhập vào thân thể đám hải thủ dưới biển.
Mấy đầu thú liền rống to một tiếng, quay đầu chuyển hướng qua trái rồi kéo cự thuyền lướt đi như bay.
Cùng thời gian này Thiên Thu thánh nữ dùng bí thuật thông tri cho đám người Lũng gia lão tổ.
Không lâu sau tất cả đám người đều xuất hiện trên đầu thuyền, không hẹn mà cùng thả thần niệm đem phương hướng lúc trước tra xét một hồi.
Kết quả không ai dấu nổi tia vui mừng trên mặt.
Tuy không thể phi độn nhưng nhờ có đám hải thú toàn lực thúc dục nên tốc độ của cự thuyền tuyệt nhiên không chậm chút nào.
Hai canh giờ sau trước mặt đám người là một tòa núi đơn độc giữa biển, một nửa trên ngọn núi chìm hẳn vào mây đen, nửa còn lại phơi ra trên mặt biển đen ngòm.
Một màn bất khả tư nghị**’, trước mặt là một ngọn núi nhưng khác thường là hình dáng lại giống như một con cự viên ngửa cổ giang hai tay lên trời, hơn nữa nhìn vào thì mắt, mũi, tai, miệng đều hiển hiện lộ ra.
Tuy rằng ở gần thì thô ráp dị thường nhưng nếu ở xa nhìn tới lại vô cùng sống động.
* Hắc lục cự thuyền: Chiếc thuyền lớn màu xanh sẫm
**Hắc vụ: sương mù màu đen
*** Chín trâu mười hai hổ: Ý nói: bỏ công sức rất lớn để làm được một việc gì đó rất khó khăn.
*’ Tựa tiếu mà phi tiếu: Cười mà như không cười
*” Cửu thiên huyền phong: Ngọn gió huyền ảo trên chín tầng trời.
*”’Băng sơn địa liệt: Núi lở đất sụp
**’ Bất khả tư nghị: Không thể ngờ được, bình luận được.
Ý nói về một điều quá huyền diệu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2082: Lôi Hải
“Xem ra không phải giả, đúng là ngọn núi Ma Viên San Hô rồi.” Thiên Thu thánh nữ chăm chú nhìn ngọn núi hơn nửa ngày mới thở nhẹ một hơi nói.
“Theo như lời Thiên Thu đạo hữu, trong hải vực này nếu đi theo hướng nhìn của ma viên thì khoảng một tháng lộ trình sẽ đến tòa đảo nhỏ kia, nói như vậy hẳn là chúng ta nên tiến về hướng tây nam a.” Vũ y nữ tử đánh giá trên dưới ngọn núi vài lần rồi quay về hướng Tây Nam trầm tĩnh nói.
“Dựa theo tin tức mà vị tiền bối của bản tộc để lại thì tòa đảo nhỏ kia nằm bên mép ngoài hải vực, nhưng có điều…” Thiên Thánh nữ lộ ra sắc thái chần chờ.
“Chuyện đã đên bước này, đạo hữu còn có điều gì không thể nói ra sao?” Lũng gia lão tổ thấy vậy liền nhướng mày không vừa ý nói.
“Lũng huynh xin đừng hiểu lầm, không phải thiếp thân có ý dấu diếm, mà vị tiền bối trước kia ngoài trừ để lại tin tức còn ám chỉ cho đám hậu nhân chúng ta khi tới gần đảo nhỏ phải thật cẩn thận, dường như khu vực phụ cận đảo nhỏ còn có mối nguy hiểm nào đó.
Bất quá di huấn của tiền bối để lại phi thường mơ hồ, đến ngay cả ta cũng không hiểu sự việc cụ thể ra sao, cho nên lúc trước cũng không nói với các vị.” Thiên Thu thánh nữ giảng giải.
“Lại có chuyện này! Vị tiền bối của quý tộc dù sao cũng là một tồn tại đại thừa mà còn nhắn lại phải cẩn thận, chỉ sợ việc này với chúng ta cực kỳ nguy hiểm a.
Chúng ta cũng nên chậm lại đôi chút để chuẩn bị một ít thủ đoạn phòng ngừa.” Hàn Lập nghe xong sắc mắt chợt biến, khẽ rùng mình một cái.
“Không sai, lúc này các vị còn có thủ đoạn nào thì hãy đem ra chuẩn bị đi.
Ngược lại lão phu sẽ đem một tòa pháp trận bố chí trên thuyền, ít nhất cũng có thể đem cự thuyền gia tăng thêm phân nửa uy lực.” Một lão giả Linh tộc ho nhẹ nói.
“Lũng mỗ trong tay có hai đầu thượng cổ khôi lỗi còn lưu lại, tuy thủ đoạn công kích thì không đáng nhắc tới, nhưng luận về năng lực phòng ngự cũng đủ sánh với tu sỹ Hợp Thể kỳ.
Có điều muốn thúc dục chúng thì phải bỏ ra hơn mười ngày tế luyện lại mới được.”
“Hàn mỗ có một bộ ma phiên uy lực không nhỏ, ta cũng đem bố trí lên thuyền.” Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi nói.
Bộ ma phiên này Hàn Lập lấy được do đánh chết một tên Ma tộc tôn giả, nói về uy lực thì tu sỹ Hợp Thể bình thường tuyệt đối không dám xem nhẹ.
“Ta có mấy con Hàn Thủy Tê da dày thịt béo, lại có thể phun ra hàn khí có chút hiệu dụng, hay dùng chúng đem thay thế đám thú kéo hiện tại này đi.” Thiên Thu thánh nữ suy nghĩ một chút rồi nói.
“Thấy đám Hợp Thể hậu kỳ Hàn Lập đã chủ động xuất thủ trước, mấy người còn lại cũng trầm ngâm một chút rồi cùng nhau xuất ra một ít bảo vật.
Mọi người ai nấy đều rõ ràng, mấy thứ bọn họ vừa xuất ra đều không phải là hộ thân chi bảo chân chính, nhưng sau khi được bố trí một phen làm khả năng phòng vệ của cự thuyền được tăng lên rất nhiều.
Nỗi lo lắng trong lòng mỗi người theo đó mà giảm đi một chút!
Thời gian tiếp theo, cự thuyền lại thay đổi phương hướng, nhắm thẳng hướng tây nam mà lướt đi như bay.
Không ít người ở trên cự thuyền phải bận bịu với công việc của mình.
Hàn Lập cũng cầm trên tay bộ ma phiên kia, chiếu theo những chỗ trọng yếu liền bố trí vào đó.
Mà xung quanh thân cự thuyền cũng được lão giả linh tộc ấn ký lên một đám kí hiệu hoa văn, sau đó lại khảm lên một ít trận bàn trên bề mặt.
Sau đó không lâu, toàn bộ cự thuyền đã được đổi mới.
Đám thú kéo thuyền ở phía trước đã được thay bằng tám đầu thú mỗi con dài đến năm sáu trượng, bên ngoài toàn thân nổi lên một tầng lam quang bộ dáng giống như loài bò biển.
Thời gian một tháng đảo mắt đã qua!
Vào một ngày, cự thuyền vẫn đang lướt đi như bay trên Ma Nguyên Hải, nhưng mặt biển màu đen ngòm vốn dĩ đang yên lặng, lúc này lại trở lên dao động mãnh liệt.
Từng lớp từng lớp sóng gió rung trời chuyển đất từ bốn phương tám hướng kéo đến cự thuyền mà đánh.
Trên bầu trới, lúc này mây đen hạ xuống chỉ còn năm sáu trượng.
Trong mây mù truyền đến những tiếng sấm vang dội, từng đạo chớp hình cánh cung lập lòe hiện ra, thỉnh thoảng lại có từng đạo hồ quang thật lớn như kêu gào lẫn nhau lao xuống dưới, trực tiếp đánh lên thân cự thuyền.
Cự thuyền lại được một tầng hào quang màu xanh bao phủ vào trong, tia chớp đánh vào tầng hào quang chỉ lóe lên một cái rồi tiêu thất, bộ dáng không bị hao tổn mảy may.
Mà trên mũi thuyền lúc này là đám người Hàn Lập cùng Lũng gia lão tổ đang đứng, thần sắc ngưng trọng, dường như đang thấp giọng nghị luận điều gì đó.
“Chúng ta đã tiến vào vùng biển này bảy ngày rồi vẫn chưa phát hiện bóng dáng tòa đảo nhỏ kia đâu.
Chẳng lẽ nguy hiểm mà vị tiền bối của quý tộc dặn lại chính là chút sóng gió trước mặt thôi sao?” Lũng gia lão tổ đang nhìn một con sóng to bên ngoài cự thuyền, sắc mặt có chút âm trầm.
“Lũng huynh nói đùa a, đương nhiên không thể chỉ có điểm phiền toái nho nhỏ này! Mấu chốt là, hiện tại thần niệm tại phiến hải vực này bị quấy nhiễu quá lớn, chỉ có thể cảm ứng được khoảng mười dặm, nói như vậy thì việc tìm ra hòn đảo nhỏ kia thực rất khó khăn a.” Thiên Thu thánh nữ nhíu mày nói.
“Cung may là Hàn huynh cùng Bạch huynh đều có linh mục thần thông có thể nhìn tới một địa phương rất xa, nếu không như vậy chỉ e chuyện này là mò kim đáy bể.” Lũng gia lão tổ nhìn qua phía Hàn Lập cùng với một vị Thánh Linh tộc đang được bao phủ trong màn bạch quang thở dài nói.
Lúc này Hàn Lập hai mắt lam mang chớp động, hướng về một bên cự thuyền tìm kiếm.
Ở bên phía mạn khác của thuyền là một người tên Bạch Thích toàn thân phát ra bạch quang, tuy không thể thấy rõ được diện mạo nhưng mơ hồ có một luồng bạch ảnh từ giữa trán phun ra, sau đó dường như đạo bạch ảnh nhập thẳng vào cơn sóng to bên mạn thuyền.
“Lũng huynh tốt nhất không nên quá trông cậy vào Thanh Minh Linh Mục của ta.
Linh mục thần thông này do ta tu luyện mà thành, so vơi thiên phú của Bạch huynh lại hoàn toàn bất đồng, mỗi lần vận dụng là mất đại lượng pháp lực, cũng không thể thường xuyên sử dụng.” Hàn Lập nghe vậy lam quang trên mắt chợt tắt, cũng quay đầu lại cười khổ một tiếng.
“Hàn huynh thật qua khiêm nhường a, tuy linh mục của đạo hữu không thể liên tục vận dụng nhưng nói cho cùng vẫn có thể trọ giúp được Bạch đạo hữu một hai phần, như vậy cũng làm tăng hiệu quả tìm kiếm lên rất nhiều.” Thiên Thu thánh nữ cười khẽ một tiếng thập phần khách khí nói.
Hàn Lập nghe xong lời này khóe miệng run rẩy cười khổ một tiếng, cũng không nói thêm cái gì mà vận hành pháp lực trong cơ thể, một lần nữa đem linh mục thúc dục ra.
Hai người Lũng gia lão tổ cùng Thiên Thu thánh nữ tuy không có thần thông linh mục, nhưng cũng không vì vậy mà có ý tứ trở vào khoang thuyền, liền lẳng lặng đứng một bên như đang cân nhắc điều gì.
Bất quá hai người thần sắc thong dong, nhìn kỹ cũng không thể đoán ra được trong lòng đang nghĩ cái gì.
Thời gian từng chút trôi qua!
Hàn Lập lại đem lam quang trên mắt thu về, sau khi điều tức một hồi mới đem linh mục ra tiếp tục vận dụng, hướng về mặt biển phía xa nhìn lại.
Nhung đúng lúc này, lam mang trên mắt chớp động vài cái, thần sắc trở lên kinh nghi bất định* liền đem hơn phân nửa pháp lực trong cơ thể thúc dục đến.
Tia sáng màu lam trên mắt càng trở lên chói lọi, thậm chí người ngoài từ xa nhìn tới đều cảm thấy hai mắt có chút đau nhức.
Biểu hiện khác thường của Hàn Lập tự nhiên làm kinh động đến Lũng gia lão tổ cùng Thiên Thu thánh nữ.
Nhưng hai người này hiển nhiên rất thức thời không quấy rầy chút nào, ngược lại ánh mắt tỏ ra kinh hỷ chăm chú quan sát nhất cử nhất động** của Hàn Lập.
“Bạch huynh, ngươi qua bên này hướng ra năm ngàn dặm nhìn một chút đi, coi thử xem liệu ta có lầm điều gì không.” Hàn Lập hít sâu một hơi rồi bỗng nhiên hướng về nam tử tên Bạch Thích nói.
“Năm ngàn dặm, Hàn huynh lại có thể nhìn xa đến như vậy a! Nói như vậy thì tại hạ cũng sẽ cố gắng thử một lần.” Bạch Thích giật mình liếc nhiền Hàn Lập một cái, sau mới miễn cưỡng gật đầu.
Theo đó hắn quay đầu lại, đạo bạch ảnh đang được phun ra kia cũng theo đó biến đổi phương hướng trùng với hướng mà Hàn Lập mới chỉ mà đi, đồng thời toàn thân phát ra bạch quang lưu chuyển, hòa quang sáng rực lên.
“Bên kia quả nhiên là có gì đó cổ quái, nhưng khoảng cách quá xa ta không thể nhìn thấy rõ ràng, càng không thể khẳng định đó là một hòn đảo nhỏ đi.” Sau một hồi Bạch Thích buồn bã trầm giọng nói.
“Nhị vị đạo hữu, các ngươi rốt cuộc nhìn thấy điều gì?” Lũng gia lão tổ không nhịn được thốt ra một tiếng.
Thiên Thu thánh nữ cũng ngưng trọng lắng nghe.
“Bên kia có một mảng lôi điện bao phủ, ở trong đó dường như có một bóng đen nhưng do lôi điện che kín nên không thể nhìn thấy rõ ràng.” Hàn Lập cũng không dấu diếm điều gì một hơi nói ra.
“Lôi điện? Nơi chúng ta đang đứng bây giờ không phải đang tràn ngập lôi điện hay sao, cũng đâu có gì khác nhau?” Thiên Thu thánh nữ nhướng mày có chút khó hiểu hỏi một câu.
“Sự tình đã rõ ràng, Hàn mỗ cũng không nói gì thêm, hai vị đợi khi chúng ta đên phụ cận sẽ rõ sự tình ra sao đi.” Hàn Lập lắc đầu, thần sắc mờ ám trả lời.
“Tốt, lập tức đổi hướng thuyền!” Lũng gia lão tổ nghe vậy không chút do dự quyết định, tiếp theo liền hướng đám thú Hàn Thủy Tê phía xa phất một cái.
Nhất thời cự thuyền run lên, lập tức đổi hướng về phía Hàn Lập mới chỉ mà chạy đi như bay.
Lúc này Lũng gia lão tổ cũng truyền âm xuống, đám người linh tộc cùng vũ y nữ tử cũng theo nhau từ trong khoang thuyền đi ra, trên mặt khó dấu nổi vẻ hưng phấn.
Nửa ngày sau, cự thuyền vượt qua đoạn đường mấy ngàn dặm rốt cuộc cũng tới phiến hải vực mà Hàn Lập nói đến.
Chỉ thấy trên mặt biển phía trước tối đen như mực, một phiến lôi điện màu bạc theo nhau tràn ngập từ không trung tuôn xuống, hung hăng đánh lên mặt biển rồi hóa thành vô số lôi cầu trôi nổi trên đó, sau đó đồng loạt bạo liệt tạo thành một phiến lôi hải rộng lớn.
Tiếng sấm rền vang, vọng tới tận cửu thiên!
Nhìn xuyên qua dông tố ngập trời, có thể thấy trong lôi hải mơ hồ có một mảng bóng đen lớn tồn tại ở trong đó.
Bất quá với lưới điện dày đặc như vậy, mắt người bình thường không thể thấy được điều gì.
Nhưng ở khoảng cách gần như vậy đối với người có linh mục thần thông như Bạch Thích và Hàn Lập tự nhiên không tính là gì cả.
Đứng cách xa hơn ngàn dặm, hai người đều đồng dạng khẳng định bóng đen bên trong lôi hải đúng là một tòa đảo nhỏ.
Có điều tòa đảo nhỏ này bị biển lôi điện bao kín cả bốn phương tám hướng.
Bọn họ dù có chọn phương hướng nào thì cũng không thể tránh khỏi phải mạnh mẽ xông vào một phen.
“Chẳng nhẽ cái gọi là nguy hiểm chỉ là đám lôi điện này hay sao? Nói như vậy thì quả có chút phiền phức, nhưng nếu là mạnh mẽ xông qua thì hẳn không có vấn đề gì lớn đi.” Lũng gia lão tổ nhìn lôi hải phía trước cân nhắc một hồi nói.
“Lũng huynh nếu thực cho là như vậy, hẳn là có điểm sai lầm rồi.” Hàn Lập ngẩng đầu nhìn kỹ về hướng biển sấm chớp phía xa một chốc, lam quang trên mắt chợt lóe, sau đó bỗng nhiên thốt một câu.
“Hàn huynh đã nói như vậy hẳn trong đó có điều gì khác biệt a?” Lũng gia lão tổ cả kinh nhìn lại.
* Kinh nghi bất đinh: Trạng thái kinh ngạc, khó hiểu
* *Nhất cử nhất động
NĐ: Mỗi một việc làm của mình.
NB: Thường dùng để nói rằng mỗi việc làm của mình đều tác động đến người khác hoặc việc khác.
>>> Ở đây tác giả muốn nói Lũng gia lão tổ và Thiên Thu thánh nữ chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của Hàn Lập
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2083: Hoàng Kim Giải
Hàn Lập mỉm cười không nói gì, chỉ dùng một ngón tay hướng về hắc vụ* bên trên Lôi Hải điểm một cái.
Thời điểm những người khác vẫn đang chìm trong nghi hoặc, Bạch Thích cũng dùng linh mục hướng về phía hắc vụ quét qua, bỗng nghẹn ngào mở miệng:
“Đó là ma vật gì vậy, thật lớn quá!”
Những người khác khẽ giật mình, đồng thời hai mắt nhìn về phía trước, nhưng ngoài những tia chớp nhập nhoằng bên trong hắc vụ, căn bản là không nhìn ra được cái gì.
Lúc này Hàn Lập nhẹ hít một hơi, sau đó đơn thủ phát ra một trảo phá không, một khẩu trường kiếm xanh mờ mịt lặng lẽ hiện lên từ trong lòng bàn tay, xông về vòm trời đằng xa kia chém một nhát.
Sau một tiếng thanh minh, một đạo thanh sắc kiếm quang xoay tròn, dưới một cái chớp động lập tức đã hóa lớn hơn trăm trượng, hướng về phía hắc vụ đằng trước mà bổ xuống một phát kinh thiên động địa.
Một trảm này, Hàn Lập đã vận dụng thần thông quảng đại, thanh thế to lớn, khiến cho mọi người đều cảm thấy hoảng sợ!
Những nơi thanh sắc đi qua đều làm cho hư không phụ cận vặn vẹo, hắc vụ phía trên Lôi Hải bị chém xuống mãnh liệt xé ra vết nứt dài giống như một đường rạch trời.
Mà xuyên qua khe hở này, bọn người Lũng gia lão tổ mới mơ hồ nhìn thấy một cự thú màu vàng cao như núi, lẳng lặng lơ lửng trên cao.
Con thú này thể tích lớn cực kỳ, toàn thân màu vàng chói lọi, đồng thời cũng có vô số tia điện hồ lượn lờ toàn thân, chói mắt dị thường!
Lũng gia lão tổ chỉ thấy một tấm vỏ cứng màu kim sắc, cùng với những gốc gai thẳng nhọn dựng đứng phía trên nó, nhất thời không cách nào phân biệt được đây là loại ma thú gì.
Từng luồng khí tức từ trong miệng cự thú phát ra, lại làm cho mỗi người trong đám Hợp Thể sắc mặt đại biến.
Thần niệm sau khi tiếp xúc với ma khí lại vô thanh vô tức mà bị hấp thu, căn bản không cách nào dò xét được một chút sâu cạn mảy may.
Mà trong khí tức kia lại ẩn chứa một loại uy áp như có như không, khiến cho đám Hợp Thể hậu kỳ của Lũng gia lão tổ cũng cảm thấy vô cùng lo sợ.
Khí tức đáng sợ như thế, trong lòng đám người Lũng gia lão tổ lập tức dần dần hiện ra hai chữ “Chân Linh”.
Quỷ dị hơn chính là, Hàn Lập làm ra hai động tác lớn như vậy, nhưng đầu kim sắc cự thú này vẫn ở chỗ cũ không nhúc nhích dường như đang chìm vào giấc ngủ say.
Bất quá cũng nhờ may mắn như vậy, nếu không thì đám người trên thuyền nào dám dừng lại nửa khắc, đã sớm không chút do dự mà bỏ trốn mất dạng rồi.
Nhưng dù là thế thì sắc mặt của bọn người Huy trưởng lão cũng trở nên tái nhợt, ánh mắt loạn chuyển bốn phía, bày ra tư thế phòng khi kim sắc cự thú này có một chút dị động, sẽ lập tức từ trên thuyền phi độn mà đi.
Nhất thời cả đám người lặng lẽ không ai nói gì!
Sau một lúc lâu, Bạch Thích này bỗng nhiên nói ra một câu giúp cho mọi người buông lỏng tâm thần…
“Chư vị đạo hữu không cần lo lắng, trên người con thú này không còn một chút dấu hiệu sinh mệnh, có lẽ chỉ là một cỗ di hài mà thôi.”
“Cái gì, chỉ là một cái xác, Bạch huynh không đoán sai chứ.” Vũ Y thiếu nữ vẫn còn có chút kinh nghi mà hỏi.
“Tại hạ có tu luyện qua một loại thần thông, có thể cảm ứng hết thảy dấu hiệu sinh mệnh của sinh linh.
Sỡ dĩ lúc trước Bạch mỗ không phát hiện sự tồn tại của di hài này cũng bởi do thần thông này không có phản ứng.” Bạch Thích mặt không biểu tình mà nói.
“Bạch huynh nói như thế thì tiểu muội an tâm rồi.
Chỉ là một cỗ di hài mà còn lưu lại khí tức đáng sợ như vậy, xem ra tám chín phần mười là một cỗ Chân Linh di hài rồi.” Vũ y thiếu nữ đã hoàn toàn yên tâm, nhưng lúc phía trên Lôi Hải đôi mắt xinh đẹp không khỏi tỏa sáng lên.
Giá trị của Chân Linh di hài to lớn thế nào, chắc ai cũng biết rõ rồi!
Thứ khác thì không nói, nhưng chỉ cần trong di hài còn lưu lại một ít tinh khí chân nguyên, thì đối với đám hợp thể tu sĩ bọn họ đều có chỗ tốt vô cùng to lớn.
Càng không nói thân khu bản thể của Chân Linh chính là tài liệu luyện khí luyện đan quý hiếm nhất thế gian, dù cho chỉ một đoạn thôi cũng đủ khiến cho vô số luyện đan luyện khí tông sư điên cuồng.
Những kẻ khác cũng bắt đầu cảm thấy tim đập thình thịch.
Hàn Lập sờ cằm, khóe miệng lại hiện biểu lộ ra một tia cao thâm mạc trắc**.
Lúc này, khe hở cực lớn lúc nãy bị kiếm quang chém toác ra, hắc vụ bốn phía lại một trận cuồn cuộn rồi từ từ hợp lại như lúc ban đầu, đem thân hình kim sắc cự thú che lấp lại một lần nữa.
Bấy giờ mọi người mới thu hồi ánh mắt lại, mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau.
“Bạch huynh, ngươi có thể nhìn rõ di hài của con thú này lưu lại là thuộc loại chân linh nào không.” Thiên thu thánh nữ hơi chuyển mắt về phía sau, hướng đến Bạch Thích mà hỏi.
Nơi đây có rất nhiều Hợp Thể tồn tại, nhưng cũng chỉ có Hàn Lập cùng Bạch Thích là có thể dùng linh mục trực tiếp quan sát diện mạo hoàn chỉnh của kim sắc cự thú.
“Là một con cự giải màu vàng, chẳng qua đằng trước lại có đến bốn cái càng a!” Bạch Thích nhìn chằm chằm vào hắc vụ trên không một lúc sau mới khẽ nhíu hai mắt lại trả lời một câu, bộ dạng cũng không quá khẳng định.
“Cự giải, kim sắc cự giải? Thế gian còn có loại chân linh này sao?” Mọi người nghe xong đều bị giật mình, Vũ Y thiếu nữ lại không kịp suy nghĩ mà mở miệng hỏi.
“Chưa từng nghe nói qua! Trong Linh giới lưu truyền rất nhiều Chân Linh, nhưng cũng không có loại Chân Linh nào giống như thế này.
Bất quá chuyện đó cũng không có gì là kỳ quái vì Chân Linh sinh ra trong rất nhiều giới diện***, có một vài Chân Linh chúng ta không thể nhận biết cũng là chuyện bình thường.” Lũng gia lão tổ sau một phen suy xét ngưng trọng mà nói.
“Ừm, lời này của Lũng đạo hữu cũng có lý, con thú này có khả căng chính là một loại Chân linh chúng ta không biết.
Thế nhưng có vẻ như nó đã chết, đây cũng là cơ duyên của chúng ta đến rồi.” Trong mắt Huy trưởng lão hiện lên một tia hứng phấn nói ra.
“Đúng vậy, nếu đã gặp được cơ duyên như thế, đương nhiên không thể buông tha.”
“Pháp thể của Chân Linh lớn như vậy, cho dù chúng ta có chia đều thì thu hoạch cũng là vượt qua tưởng tưởng.
Dù cho không tìm ra được Tẩy Linh Trì cùng Tịnh Linh Liên thì chuyến đi này của chúng ta cũng xem như không tệ rồi.”
Những người khác cũng liên tục gập đầu tán thành.
Hiển nhiên giờ phút này, hơn phân nửa mọi người ở đây bởi vì thu hoạch ngoài ý muốn này mà nổi lên một chút kích động.
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập bỗng nhiên nói ra một câu khiến cho tất cả mọi người ngây dại:
“Các vị cho rằng cỗ di hài này đã lưu ở đây bao lâu rồi?”
“Tuy không rõ lắm nhưng có lẽ là không quá ngắn a” Thiên Thu thánh nữ nhướng mày, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó.
“Mặc dù nơi này có vẻ như khó tìm đối với chúng ta, nhưng đối với ma tộc cao giai mà nói, phát hiện ra nơi này hẳn cũng không phải là một chuyện quá khó khăn.
Chư vị đạo hữu cho rằng, nếu di hài này thật sự dễ lấy đi như thế, thì những cao giai ma tộc kia vẫn cứ đặt ở nơi này lưu lại cho chúng ta hay sao?” Hàn Lập bình tĩnh hỏi lại một câu.
Nghe xong lời đó, sắc mặt Huy trưởng lão, Vũ Y thiếu nữ cùng với một đám Linh tộc Thánh linh đều biến đổi một lần nữa, vẻ mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó.
“Ý Hàn huynh muốn nói là di hài này không hề dễ thu lấy như đã thấy, ma tộc biết rõ lợi hại bên trong, vậy nên mới để mặc nó ở chỗ này!” Lũng gia lão tổ nét mặt kinh ngạc nói ra.
“Ha hả, đây chỉ là điều thứ nhất thôi.” Hàn Lập khẽ cười một tiếng, lời nói thâm ý sâu sắc.
“Nga, hàn huynh hẳn còn phát hiện ra điều gì sao?” Thiên Thu thánh nữ thực sự có chút ngoài ý muốn rồi.
“Nếu như hàn mỗ đoán không sai thì con kim sắc cự giải này cũng không phải là Chân Linh di hài gì cả, mà chỉ là một đầu ma tinh khôi lỗi mà thôi.” Hàn Lập thở dài một hơi, trên mặt nở một nụ cười khổ rôi nói một câu khiến cho những người khác chấn động.
“Cái gì, khôi lỗi! Không thể nào, trên đời này sao lại có loại khôi lỗi đáng sợ như thế? Ma tinh khôi lỗi, đó là thứ gì?” huy trưởng lão lắc đầu liên tục, vẻ mặt chuyển sắc không tin.
Lũng gia lão tổ cùng Thiên Thu thánh nữ sau khi nhìn nhau, đồng loạt lộ ra vẻ mặt khó có thể nin nổi.
Ngược lại là Bạch Thích này sau khi ngây người, lại vội vàng dùng linh mục hướng về phía trên Lôi Hải quét qua một cái.
Mà tên Linh tộc lão nho kia sau khi nghe được chữ ma tinh khôi lỗi, tuy thần sắc không đổi nhưng nội tâm đã nổi lên sóng gió mãnh liệt.
“Ma tinh khôi lỗi là một loại khôi lỗi chế tạo bằng bí thuật ở Ma giới, Linh giới của chúng ta cũng không có loại bí thuật như thế.
Khi tại hạ còn ở Huyễn dạ thành đã đặc biệt nghiên cứu qua những bí thuật liên quan, các vị đạo hữu hãy xem một cỗ ma tinh khôi lỗi do ta phỏng chế, sẽ biết ngay thật giả trong lời của tại hạ”.
Hàn Lập thở dài một hơi, cũng không chú ý đến gì nữa, tay áo khẽ rung lập tức một đoàn lục quang từ bên trong kích xạ ra.
Dưới vài cái chớp động, một con cự lang toàn thân xanh biếc lập tức xuất hiện ngay trên mũi thuyền.
Đúng là một đầu ma tinh khôi lỗi đê giai mà lúc trước Hàn Lập đã tự tay luyện chế.
Ánh mắt của đám người lũng gia lão tổ hiển nhiên bị cự lang khôi lỗi hấp dẫn, cũng bắt đầu đánh giá từ trên xuống dưới.
“Chỉ sợ đúng như lời hàn đạo hữu nói, ta nhìn kỹ một ít ban văn (sọc vằn) trên thân thể kim sắc cự giải kia rất giống với ban văn trên người của đầu ma tinh khôi lỗi này, có lẽ thực sự cả hai chúng nó có một ít quan hệ.
Ta nói không thể cảm ứng được dấu hiệu sinh mệnh trên người nó, thì ra là một đầu khôi lỗi, vậy thì trước kia Bạch mỗ đã có chút thất thố rồi.” Sau khi Bạch Thích thu lại bạch quang trên trán, lại cười khổ một tiếng mà hướng về phía mọi người nói.
“Thật sự có chuyện này ư!”
“Nhưng nếu thật sự chỉ là một cỗ khôi lỗi tại sao lại bị người khác vứt bỏ ở nơi này.
Chỉ cần nhìn khí tức phát ra từ nó cũng đủ biết sự đáng sợ của nó rồi.”
“Thế gian này chẳng lẽ thật sự có khôi lỗi cấp bậc Chân Linh hay sao?”
Nhưng người khác nghe thế không khỏi nổi lên một chút bán tín bán nghi…, nhất thời mở miệng không ngớt.
Đúng lúc này, Bạch Thích lại hé miệng một cái, không nói hai lời liền phun ra một tấm gương đồng màu xanh đậm.
Tấm gương này sau khi quay một vòng trước người hắn, đột nhiên sững lại ở một nơi phía trước cách hắn hơn một trượng xa.
Trên trán của Bạch Thích lóe lên linh quang, ngay sau đó lại phun ra một đạo bạch quang, rồi lặng lẽ nhập vào bên trong cổ kính.
Một khắc tiếp theo, vốn dĩ mặt kính đang trống rỗng lại nổi lên một tầng mờ nhạt, thoáng cái đã huyễn hóa ra hình ảnh rõ ràng dị thường.
Bên trong hình ảnh hiện lên kim quang chói mắt, điện quang lượn lờ, đúng là chân dung của kim sắc cự giải ẩn thân bên trong hắc vụ kia.
“Đây hẳn là Linh Quang Hồi Tố Thuật tiếng tăm lừng lẫy của quý tộc! Nghe nói thuật này có thể để cho người thi thuật nhìn thấy nghe thấy mọi chuyện cách đây rất lâu, toàn bộ đều hiện ra không sai sót mảy may.” Lũng gia lão tổ mắt thấy cảnh này, cũng đã có chút động dung.
“Các vị đạo hữu hãy nhìn qua một chút hình dáng của cự thú này, phải chăng cũng có chỗ tương tự với ma tinh khôi lỗi của Hàn huynh!” Bạch Thích nhàn nhạt gật đầu, sau đó dùng một ngón tay chỉ về phía gương đồng mà nói.
Không riêng gì đám người Linh Tộc, Vũ Y thiếu nữ và Huy trưởng lão hiển nhiên đã nghe qua tên tuổi của Linh Quang Hồi Tố Thuật, sau khi biến sắc, lại đồng loạt ngưng mắt nhìn vào cự giải bên trong gương đồng.
Sau thời gian một chén trà, khi giải trừ bí thuật để cho cảnh tượng trong gương đồng tiêu tán, sau đó Lũng Gia lão tổ mới cười khổ một tiếng nói:
“Xem ra lời Hàn huynh nói quả nhiên là thật, con cự giải này thật sự chỉ là một cỗ khôi lỗi mà thôi.
Nếu là như thế, chúng ta cũng không cần phải mạo hiểm lấy nó ra.
Khí tức của khôi lỗi này cường đại như thế, còn bị người vứt bỏ ở chỗ này, có lẽ là đã bị hủy hoại đến tình trạng không cách nào chữa trị.
Nếu không cho dù có nguy hiểm bao lớn thì những tên Ma tộc cao giai kia cũng sẽ không để mặc nó ở nơi này.”
Hẳn là như vậy đi.
Chúng ta đã vui mừng hơi sớm rồi, trước tiên hãy nghĩ cách vượt qua đám giông tố đi vào trong hòn đảo nhỏ kia đã.
Đây mới là mục đích chính của chúng ta.” Thiên Thu thánh nữ nghiêm mặt nói một câu.
Chú thích:
Hoàng Kim Giải (tiêu đề): Con cua có màu vàng óng.
* Hắc vụ: Sương mù màu đen.
** Cao thâm mặc trắc: Một điều rất cao siêu làm người khác không thể nào đoán được.
*** Giới diện: Trong truyện Phàm Nhân Tu Tiên tác giả tưởng tượng ra rất nhiều thế giới khác nhau, có thời gian, không gian, quy luật… khác nhau.
Không có cái nào chung với cái nào và tồn tại song song với nhau.
Tuy nhiên chúng có phân chia thứ bậc, thấp nhất gọi là Hạ Giới (Nhân giới), Tiểu Ma Giới, cao hơn là Linh giới, Ma giới, và cao nhất theo tác giả là Chân Tiên giới, Chân Ma giới.
Ngoài ra còn có các bậc của Minh giới (Âm ty) tuy nhiên chưa được tác giả khai thác vào.
Và khi các linh/ma thú đạt đến cấp độ Chân Linh sẽ tự mở ra một thế giới riêng cho chúng, đây cũng có thể xem như một giới diện.
Nói vậy để các vị đạo hữu không lầm tưởng giới diện là các hành tinh.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2084: Tam Đại Thủy Tổ
“Nơi này sấm chớp rất cường bạo hình thành lên cả một biển lôi điện, chắc hẳn có quan hệ mật thiết với con ma tinh khôi lỗi lơ lửng trên không trung kia.
Như vậy rất có khả năng khi xông qua lôi hải này sẽ kích động cấm chế trong thân khôi lỗi.
Với khí tức đáng sợ của khôi lỗi, chắc hẳn cấm chế lưu lại trong thân nó lợi hại bằng hai ba thành uy lực cấp Chân Linh.
Ta sợ rằng khi xông qua lôi hải này sẽ phải phiêu lưu không ít a.” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Mối nguy hiểm trong di ngôn của vị tiền bối Linh tộc các vị hẳn là lôi hải và con khôi lỗi này.
Nếu có cách khác hữu dụng thì khẳng định đã truyền lại một phần, còn nếu không có thì chúng ta cũng chỉ còn cách mạo hiểm xông qua.
Chúng ta có nhiều người liên thủ như vậy, cho dù không sánh được với bậc đại thừa chi sỹ nhưng chỉ xông vào đây hẳn là có thể đi.
Có điều việc tổn thương nguyên khí là điều không thể tránh khỏi.” Lũng gia lão tổ cân nhắc một chút ngưng trọng nói.
“Đã đi đến bước này thì tự nhiên không có đạo lý phải buông tay.
Chư vị đạo hữu cũng nên chuẩn bị một chút đi, chúng ta sẽ lập tức xông qua phiến lôi hải này.” Thiên Thu thánh nữ gật đầu, thân hình khẽ động nói.
Đám người Bạch thích phía sau cũng không có ý tứ phản đối, có người liền mang vòng bảo hộ phía trên linh thuyền mở ra, người còn lại thì kích phát trận pháp hoặc bảo vật.
Trong khoảnh khắc, phía trên linh thuyền hiện ra đủ mọi màu sắc hào quang, cũng có hơn mười kiện bảo vật như hư như thực hòa vào trong màn hào quang rồi cuồng trướng, đem toàn bộ cự thuyền bao phủ vào bên trong.
Nhưng tất cả mời chỉ là bắt đâu.
Hai tiếng nổ lớn vang lên, ở ngay trước mũi thuyền bộc phát ra thanh quang chói mắt, lập tức hai thạch nhân cũng theo đó mà hiện ra.
Hai cự thạch khôi lỗi này mỗi con cao khoảng mười trượng, toàn thân được bao phủ bởi những phù văn lớn màu vàng, gương mặt ngoại trừ hai cặp mắt sâu hoắm to lớn ra thì hoàn toàn không có bóng dáng của mũi hay miệng.
Từ xa nhìn lại hai cự thạch khôi lỗi này có chút bộ dáng tàn phá, cũ kỹ không khỏi khiến người khác phải ngạc nghiên, khi hai chân vừa đứng lên, trong thân chúng liền phát ra một cỗ khí tức tang thương đem lại một cảm giác áp lực thật lớn.
Đây rõ ràng là hai kiện thượng cổ khôi lỗi của Lũng gia lão tổ.
“Đạo hữu có hai con khôi lỗi thực bất phàm, chỉ sợ thực lực không hề dưới tu sỹ Hợp Thể kỳ bình thường.
Khôi lỗi trân quý như vậy mà Lũng huynh cũng đem ra ngăn chặn lôi điện không sợ có chút hao phí sao?” Vũ y nữ tử sau khi nhìn qua hai thạch nhân cao lớn, đôi mắt không khỏi co rụt một hồi, hướng sang phụ cần nhìn Lũng gia lão tổ hỏi một câu.
“Hai kiện thượng cổ khôi lỗi này tuy uy lực bất phàm, nhưng năm đó khi thu được đã có chút tàn phá, nhiều lắm chỉ chống đỡ thêm một hồi nữa sẽ lập tức bị vỡ vụn.
Hơn nữa muốn kích phát chúng phải cần hơn mười ngày tế luyện, cho nên so với tiên tử tưởng tượng thì chúng thực sự không có mấy phần hữu dụng.” Lũng gia lão tổ lắc đầu có chút tiếc nuối nói.
“Thì ra là chỉ có thể sự dụng được một lần, thật có chút đáng tiếc.” Vũ y nữ tử có chút giật mình.
Mà Hàn Lập bên kia cũng đang kích phát bộ phiên kỳ được bố trí trên cự thuyền.
Nhất thời một cỗ hắc khí trên các lá phiên kỳ toát ra, lại huyễn hóa thành một sợ sích tám mắt thô to màu đen, hướng lên không trung đan vào nhau rậm rạp hình thành mọt cự võng nghiêm mật bảo vệ lấy thân thuyền.
Ở ngay trước cự thuyền, Thiên Thu thánh nữ cũng cầm một tấm ngọc bài màu bạc giơ cao, hướng về đám Thủy Hàn Tê trong miệng lẩm nhẩm khẩu quyết.
“Phốc xuy” vài tiếng vang lên!
Từ trong ngọc bài phun ra tám đạo ngân quang, lóe lên rồi nhập vào trong thân mình bầy thú.
Nước biển phía trước cự thuyền trở lên quay cuồng một trận, trên thân tám đầu cự tê đều hiện ra một tấm giáp ngân quang lập lòe, dán chặt vào thân ngoài không một khe hở giống như lớp vảy trời sinh đã có, dường như tấm chiến giáp chỉ được luyện chế dành riêng cho đám hải thú này vậy.
Đám Hàn Thủy Tê được mặc chiến giáp vào liền phát ra những âm thanh vui tai, theo đó mà khí tức phát ra so với khi trước liền tăng lên gần phân nửa.
“Thú Giáp?”
Nam tử họ Huy đứng bên cạnh trông thấy cảnh này liền thốt ra một tiếng, trên mặt không khỏi lộ vẻ hiếu kỳ.
Danh như ý nghĩa*, Thú Giáp tự nhiên là một loại chiến giáp đặc thù được luyện chế dành riêng cho linh thú.
So với chiến giáp luyện chế cho người mặc hoàn toàn bất đồng, loại Thú Giáp này chẳng những có khả năng phòng thủ kỳ diệu mà còn có thể kích phát tiềm lực của linh thú trong một thời gian ngắn, thực lực theo đó cũng tăng lên không ít.
Bất quá loại Thú Giáp này chỉ có thể chế luyện cho một vài loại linh thú đặc thù, ngoài ra chỉ có người của Linh Tộc mới năm giữ được phương pháp chế luyện, cho nên người ngoài rất hiếm khi nhìn thấy.
Gã nam tử họ Huy lần đầu bặt gặp cảnh này, lại thấy khí tức của đám Hàn Thủy Tê tăng mạnh, trong lòng không khỏi nhen nhóm một tia thèm muốn.
Hiện tại vị trưởng lão của Lũng gia này cũng không hề nhàn rỗi, tự mình ném ra một cái ô nhỏ, lại đánh thêm vài đạo pháp quyết làm cho tiểu ô phát ra một đạo huyết quang, hướng không trung mà bay đi.
Sau một hồi công phu, mọi người đều thi pháp xong.
Lúc này Thiên Thu thánh nữ hướng đám Hàn Thuy Tê thúc giục xuống, cự thuyền liền nhắm hướng có sấm sét đang trút xuống như mưa tên bão đạn phóng đi như bay.
Hàn Lập đứng một bên mép cự thuyền, hai mắt híp lại nhìn biển sấm chớp phía trước thần sắc cực kỳ bình tĩnh.
Mà phía đầu thuyền, Thiên Thu thánh nữ vẻ mặt nghiêm nghị, còn tên Chi Thủy đứng bên cạnh khi thấy đám cự thú kéo thuyền tiến vào lôi điện, nét mặt nguyên bản đang đờ đẫn bỗng như mơ hồ run rẩy, đồng thời lui lại một bước, trong tay áo liền hiện ra một cái kim sắc phù văn hình thù kỳ lạ chớp động không thôi.
Cùng lúc này, tại nơi kim sắc cự giải** đang nằm khuất trong đám mây đen, một chiếc chân lớn đột nhiên nhẹ nhàng run lên, đồng thời hai loại kí hiệu màu kim sắc cũng hiện ra phía ngoài lớp mai, lấp lóe một hồi, sau đó lại im lặng không có thêm biến hóa nào nữa.
Mà tất cả những sự tình này, đám người Lũng gia lão tổ phía dưới đều không biết một chút mảy may.
Trên hòn đảo nhỏ phía bên trong lôi hải, một nữ tử đang ngồi xếp bằng bên cạnh một hồ nước màu xanh biếc ướt át.
Đúng lúc này trên trán nàng hiện ra một dải hoa văn màu phấn hồng, đôi mắt sinh đẹp như ngọc đang nhắm nghiền cũng theo đó mà mở ra, trên môi khẽ nở một nụ cười thản nhiên.
Nụ cười của nàng tươi xinh rạng rỡ, đủ làm muôn hoa thất sắc e thẹn.
Mà sau lưng nữ tử, một tên hắc giáp đại hán xấu xí thấy nụ cười của nàng ngay lập tức lâm vào hoảng hốt, sau một lúc lâu tâm thần mới hồi phục thì bóng dáng của nữ tử đã biến mất khỏi hồ nước từ khi nào.
“Hắc hắc, rốt cuộc bọn chúng cũng đã đến.” Hắc giáp đại hán thì thào một tiếng, vẻ mặt dậy lên một tia dữ tợn, thân hình nhoáng lên một cái liền nhằm một hướng nào đó phá không bay đi.
Ở một tòa đảo nhỏ được hắc khí bao phủ quanh năm cách Ma Nguyên Hải không biết bao xa.
Trên đảo nhỏ có một đỉnh núi cao vút một nửa chìm ngập hẳn vào trong mây, một gã nam tử thanh niên thân vận hắc bào đang đứng trước một dược viên không lớn lắm.
Hắn đang cúi xuống quan sát một gốc linh dược trong suốt phát ra ánh sáng màu tử hồng vẻ mặt cực kỳ chăm chú.
Cây thuốc này bất quá được trồng trong khoảng đất rộng chừng vài trượng, nhưng xung quanh được bao bọc bởi một bờ tường thấp làm bằng loại tinh thạch màu vàng, mà bùn đất để trồng linh dược pha trộn lượng lớn các hạt tinh thạch nhỏ màu trắng giống nhau như đúc.
Mỗi hạt đều tròn trĩnh đều đặn dị thường, lại tản mát ra một loại kỳ hương nhè nhẹ.
Mà mấy phiến dược thảo liền đó, cũng đều được gieo trồng các loại linh dược kỳ lạ.
Tại phụ cận dược viên được trồng một loại cây cao lớn cổ quái, mỗi gốc đều dựng lên thẳng tắp tựa như đao kiếm chọc trời, trên ngọn cây kết ra một quả đỏ tươi như máu, dài khoảng một thước, một đầu sắc nhọn vô cùng.
Đúng là loại quả Huyết Nha Mễ mà Hàn Lập đã có lần gặp qua.
Bất quá lần hắn gặp trước đây chỉ là quả dài chừng nửa thước, vô luận hương sắc hay độ thành thục cũng đều kém xa so với trước mặt.
Loại quả này đối với Ma tộc bình thường vô cùng trân quý, vậy mà giờ đây được tùy tiện gieo trồng bốn phía xung quanh dược viên, bộ dáng như không mấy được chú ý đến.
Khác với hơn mười loại linh dược được gieo trồng trong dược viên.
Hắc bào thanh niên chỉ chuyên tâm chú ý đến một gốc linh dược nhỏ lẻ loi phát ra màu tử hồng mà thôi.
Điểm kỳ lạ nữa là loại linh dược này chỉ cao chừng năm sáu tấc, không có hoa, không có quả, trên thân mọc ra năm sáu phiến la nhỏ, trừ bỏ vẻ ngoài trong suốt ra thực sự không tìm thấy một điểm khác biệt.
Nhưng hắc bào thanh niên lúc này lại chăm chăm nhìn ngắm linh dược, giống như toàn bộ tinh thần đang dồn hết vào trên đó.
Đột nhiên trên cổ tay hắn nổi ra một đoàn hắc mang, ngay sau đó là một khối ký hiệu màu đen bóng cũng từ từ hiện ra.
Hắc bào thanh niên vẫn dồn hết tinh thần vào gốc linh dược, đối với sự biến đổi khác thường trên cổ tay không một chút ý tứ ngó tới.
Một hồi sau, gốc cây linh dược bỗng nhiên phát ra một tiếng “phốc xuy” rồi phát ra một tầng quang hà vàng óng, phiến lá cũng dần chuyển thành màu phớt bạc với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Chứng kiến màn này hắc bào thanh niên không khỏi dấy lên tia vui mừng.
Nhưng ngay sau đó, gốc linh dược màu tử hồng khẽ run lên, cây dược nhanh như chớp héo rũ rồi hóa thành một làn khói bụi tan biến không thấy bóng dáng.
“Sao có thể được, như vậy mà vẫn còn thất bại! Rốt cuộc đã phạm phải sai lầm gì? Linh dược này nuôi trồng trong thời gian quá ngắn hay là do ta dùng Thiên Trần Ngân Hà không đủ tinh thuần?”
Hắc bào thanh niên khuân mặt nhăn nhó, gầm nhẹ một tiếng đột nhiên đứng dậy, tùy tiện hướng về dược viên phía trước hung hắng đánh một kích, một khỏa quang cầu tối đen như mực bay ra.
“Ầm long” một tiếng nổ vang, cả tòa núi rung chuyển liên hồi.
Một mảng dược viên vừa tiếp xúc với quang cầu nháy mắt liền hồi phi yên diệt*** .
Để lại trên mặt đất bóng loáng sạch sẽ chỉ còn lại một cái hắc động tối đen như mực sâu tận vào trong lòng ngọn núi không nhìn thấy đáy.
Một hồi lâu sau khuân mặt hắc bào thanh niên mới bình tĩnh trở lại, lúc này hắn mới nhìn xuống ký hiệu màu đen hiện ra trên mu cổ tay kia.
“Hừ, lại có người dám xông vào Khổ Linh Đảo.
Hơn phân nửa chắc là đám người Linh Giới không biết sống chết! Hay lắm, lấy các ngươi ra để bổn thủy tổ ta trút giận đi.” Thanh niên nam tử cười lạnh thì thào một câu, tay áo đột nhiên khẽ run lên, nhất thời trước mặt phóng ra một đoàn hắc sắc quang hà, một con tam thủ hắc giao*’ dài hơn trăm trượng cũng theo đó mà hiện lên.
Xích mục huyết trảo*”, miệng phun ra hắc diễm liên miên!
“Đi, tới Khổ Linh Đảo cho ta!” Người thanh niên thân hình mơ hồ khẽ nhoáng lên một cái, sau đó liền quỷ dị hiện ra đứng trên thân con tam thủ hắc giao lạnh lùng phân phó một tiếng.
Ba cái đầu của tam thủ hắc giao phát ra một tiếng gầm nhẹ, bốn cái chân theo đó cũng hiện ra một đám mây đen, thân hình khổng lồ lập tức phóng lên cao, xoay nhẹ một cái, liền mang theo hắc bào thanh niên trên mình nhắm hướng lôi hải một mạch bay đi.
Tai một sơn mạch dài liên miên bất tận có một tòa cung điện dưới sâu trong lòng đất, một gã trung niên mặc trường bào màu vàng đang lẳng lặng nằm im trong một cái quan tài trong suốt.
Bên cạnh kim bào nhân lúc này có một khối ký hiệu màu vàng phát sáng lập lòe, nhưng hai mắt gã vẫn nhắm nghiền bộ dáng thờ ơ không biết còn sống hay đã chết.
Chú thích:
* Danh như ý nghĩa: Tên gọi cũng như công dụng
**Kim sắc cự giải: Con cua lớn màu vàng (xem chú thích tiêu đề chương 2083).
*** Hồi phi yên diệt: Biến thành tro bụi tiêu tan mất.
*’ Tam thủ hắc giao: Con giao long màu đen có ba đầu.
*” Xích mục huyết trảo: Mắt màu đỏ nhạt, móng vuốt đỏ như máu.
Nói thêm về Thủy Tổ:
Như các đạo hữu đã thông suốt, Thánh Tổ là cách gọi một cảnh giới tu luyện ở Ma giới.
Thánh Tổ chỉ tu vi của tu luyện giả ngang với Đại Thừa của Nhân tộc.
Còn Thủy Tổ của Ma giới cũng là dạng tồn tại tu vi cấp Thánh Tổ, nhưng đã đến một bước cuối cùng sắp độ kiếp phi thăng Chân Ma giới (ngang với Độ Kiếp kỳ), ngoài ra Thủy Tổ còn có thần thông viễn siêu to lớn hơn các tồn tại cùng giai, và có tuổi tác, niên kỷ vô cùng lớn, có thể xem là tổ tiên của Ma giới.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2085: Linh Đảo
Dưới sự oanh kích của sấm chớp, cự thuyền màu xanh tựa như phiến lá lung lay không ngừng trong Lôi hải, nhưng trước sự ngăn cản của vầng hào quang của mười mấy món bảo vật vẫn lắc la lắc lư tiến về phía trước.
Dù sấm chớp từ trên không đánh xuống có vẻ kinh người nhưng dưới sự ra tay của đám Hợp Thể kỳ trên thuyền đều bị ngăn cản lại.
Thế nhưng sự quỷ dị của Lôi hải vượt xa sự tưởng tượng của mọi người, ngay khi thuyền vừa tiến vào bên trong Lôi hải, sấm chớp đánh xuống lại trở nên dày đặc gấp hai, ba lần với lúc nãy.
Hơn nữa, ngoại trừ lôi điện chi lực bên ngoài, bên trong mỗi một luồng sét dường như còn có một loại sức mạnh vô hình, nên mỗi lần đánh xuống đều khiến cho cự thuyền trầm xuống, tựa như nặng hơn trăm vạn cân.
Cho dù tám con Hàn Thủy Tê đã dốc sức liều mạng kéo cự thuyền chạy như bay về phía trước, nhưng trước sự ngăn cản của sấm sét cộng với việc sức nặng của cự thuyền trở nên lúc nặng lúc nhẹ một cách quỷ dị, di chuyển cực kỳ chậm chạp, nên sau nửa ngày công phu mới chỉ đi được vài dặm.
Nếu không phải hai con thạch khôi lỗi đứng ở đầu và cuối thuyền thỉnh thoảng đánh thẳng vào không trung những khỏa quang cầu màu xanh lớn như bánh xe, mạnh mẽ đẩy lui một bộ phận sấm sét, thì chỉ sợ cự thuyền thực sự nửa bước cũng khó đi.
“Không ổn! Chậm như vậy thì chúng ta phải đi đến bao lâu mới đến đảo được chứ.
Thiên Thu đạo hữu, linh chu này là của ngươi vậy ngươi có còn cách gì làm cho nhanh hơn chút không?” Lũng gia lão tổ đứng ở đầu thuyền thấy cảnh này, lo lắng quay sang nữ tử Linh tộc hỏi một câu.
Ta có thể dùng bí pháp thúc dục tinh huyết của tám con Hàn Thủy Tê này, khiến thân thể chúng tạm thời mạnh mẽ gấp bội, nhưng làm thế thì chúng có thể bị chết hết.”
Sau khi khuôn mặt khẽ run rẩy,Thiên Thu Thánh nữ có chút chần chừ trả lời.
“Được rồi, ta sẽ thi triển một bí thuật, mong rằng hữu hộ pháp cho ta một chút, phương pháp này rất kiêng kị việc bị quấy rầy.” Vốn là Linh tộc Thánh nữ nên Thiên Thu Thánh nữ cung thuộc dạng người cực kỳ quyết đoán, sau khi suy tính, liền cắn răng gật đầu.
Lũng gia lão tổ nghe thấy vậy liền mừng rỡ, miệng liên tục đáp ứng:
“Đạo hữu yên tâm, chỉ cần có lão phu thì tuyệt đối sẽ không để cho thứ gì quấy nhiễu đạo hữu chút nào.”
Vừa dứt lời, bên trên khuôn mặt Lũng gia lão tổ hiện ra một tầng khí màu vàng kim, hắn giơ một ngón tay ra lần lượt cách không điểm chỉ vể phía hai thạch khôi lỗi.
Dưới sự thúc dục của Lũng gia lão tổ, hai đầu cự thạch khôi lỗi màu xanh ở hai đầu cự thuyền vốn đang huy động nắm đấm điên cuồng công kích lên trên không trung liền chập bốn cánh tay vào một chỗ, ngẩng đẩu lên trời, con mắt cực lớn trên mặt liền phát ra một đốm bạch quang, tựa như một ngọn lửa không ngừng nhấp nháy trong hốc mắt.
Sau giây phút im ắng, hai cột sáng óng ánh bắn ra từ trong mắt của hai con khôi lỗi, rồi hòa vào nhau trong không trên cự thuyền, tạo thành một tinh thể như thủy ngân.
Sau khi quay tít một vòng, từ trong tinh thể này có vô số ngân văn tuôn ra, rồi biến thành một một thuẫn lớn óng ánh màu bạc.
Tinh thuẫn chỉ mỏng như tờ giấy, bề mặt sáng bóng, trơn láng như gương, từ bên trong ẩn ẩn có tiếng phong lôi truyền ra.
Vô số ánh chớp đánh lên phía trên nó, tạo thành một vầng điện quang, tựa như muốn xé tan tất cả.
Thế nhưng sau khi nhộn nhạo một hồi ở bề mặt, tinh thuẫn vẫn chắn phần lớn sấm sét đang trút như mưa ở bên ngoài, bắt đầu giúp cho cự thuyền vững chãi ổn định dần.
“Thiên Thu đạo hữu mau ra tay, đây đã là cực hạn của hai con khôi lỗi này rồi, không thể cố gắng lâu hơn được nữa.” Sắc mặt Lũng gia lão tổ hơi tái, một tay vẫn đang bấm pháp quyết, nói.
Hiển nhiên vì thúc dục đại thần thông của hai con khôi lỗi nên hắn đã hao phí không ít pháp lực.
Thiên Thu Thánh nữ tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, liền đáp ứng một tiếng rồi nhấc cánh tay nõn nà lên, dùng móng tay sắc bén rạch lên da vài cái nhanh như chớp.
Trong chốc lát, những tơ máu lấm tấm hiện ra trên làn da trắng nõn, hình thành nên các huyết trận nhỏ tầm vài tấc.
Thiên Thu Thánh nữ lẩm bẩm trong miệng, huyết trận trên cánh tay liền lóe lên ánh sáng năm màu lấp lánh, từ đó phảng phất bay ra một luồng hương thơm kỳ dị.
Một lát công phu sau, nàng ta quát lên một tiếng, sau khi hào quang của huyết trận nhấp nháy một trận, từ đó lại bay ra mấy viên đan dược.
Đan dược đỏ tươi như máu, lớn cỡ hạt đậu.
“Đi” Thiên Thu Thánh nữ khẽ quát!
Tám viên đan dược liền lóe lên rồi biến thành những đoàn huyết quang, bay vọt về phía tám con Hàn Thủy Tê.
Tám con linh thú khẽ gầm lên như sấm vang, nhốn nháo dương cổ há miệng, ngoạm một cái nuốt đan dược vào trong bụng.
Nhìn thấy cảnh này, Thiên Thu Thánh nữ liền rụt cánh tay lại, huyết trận bên trên lóe lên rồi biến mất không thấy tăm hơi, cũng không hề lưu lại bất kỳ vết thương nào trên da thịt, nhưng bàn tay kia lại bấm quyết, rồi sau khi khẽ đảo một cái, một cái pháp khí có hình dáng như chiếc kim bài liền hiện ra, hướng về phía tám con linh thú lóe lên.
Mặt ngoài kim bài tỏa ra ánh sáng rực rỡ, theo đó một cái huyết sắc phù văn cũng hiện ra, rồi quay tít một vòng, ngưng tụ thành tám cái quang trận màu máu giống hệt lúc trước.
Những cái quang trận màu máu này sau khi nhấp nháy điên cuổng, liền cuồng trướng với tốc độ kinh người, cuối cùng dưới một điểm của Thiên Thu Thánh nữ, biến thành tám luồng hư ảnh bao lấy tám con Hàn Thủy Tê, rồi lóe lên chui vào người chúng không còn thấy bóng dáng.
Sau một khắc, tám con linh thú gầm rú lên cực kỳ thống khổ, chiếc sừng trên đầu trở nền đỏ tươi như máu, một sợi gân xanh thô to hiện ra trên thân, hơi thở lập tức trở nên cuồng bạo vô cùng!
Vài tiếng “Phốc phốc” vang lên!
Trên lưng tám con Hàn Thủy Tê nứt ra hai khe hẹp dài, bên trong nhộn nhạo một trận, rồi sinh ra một đôi cánh dơi đỏ tươi
Cánh dơi này dang rộng ra hết cỡ dài hơn mười trượng!
Hàn Thủy Tê quẫy mình một cái, một luồng huyết phong từ dưới người chúng phun ra, cả người run lên, động tác vốn chậm chạp liền trở nên cực kỳ linh hoạt.
Tám đầu Hàn Thủy Tê như những đạo huyết trụ* bay vọt về phía trước.
Vốn đang chậm chạp như xe bò, nhưng sau khi được tám đầu linh thú ra sức kéo, cự thuyền rốt cục cũng đón gió vượt sóng, vọt về trước như bay.
Bọn người Vũ y thiếu nữ đang tập trung điều khiển bảo vật chống lại mưa sét thấy tình hình này thì tự nhiên bắt đầu nhộn nhạo mừng rỡ.
Nhưng vào lúc này, tinh quang vốn đang chớp động trong hốc mắt hai con khôi lỗi cũng thu lại, rồi biến mất không thấy bóng dáng.
Cùng lúc đó, cự thuẫn óng ánh đang đỡ phân nửa tia sét chợt phập phồng vài cái, rồi nhanh chóng vỡ vụn ra, biến mất giữa không trung không một tiếng động.
Nhân theo đà này, sấm sét vốn đang bị ngăn ở bên ngoài liền điên cuồng trút xuống!
Mấy vầng hào quang bao bọc trên cự thuyền chớp động không ngừng.
Sau một tiếng kêu giòn vang, quầng sáng màu trắng ở bên ngoài cùng vỡ vụn ra.
Lúc này, sấm sét còn có vẻ dữ dội hơn trước mấy phần nên tòa pháp trận bố trí trên cự thuyền bị trúng một đòn đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Không chỉ như thế, dưới sức mạnh dữ dội của sấm sét, mấy quầng ánh sáng bên dưới cũng lung lay như sắp vỡ.
Mọi người thấy cảnh này đều biến sắc, chuyện này không vui gì rồi.
Lúc này, đang thúc dục trăm cán ma phiên trên thuyền, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, trong miệng phát ra tiếng thét dài như rồng ngâm, kim sắc hào quang lóe lên sau lưng, một cái pháp tướng ba đầu sáu tay lập tức hiện ra.
Một đám hắc khí to lớn từ pháp tướng phóng thẳng lên
Chính là do Hàn lập đã dùng Phạm Thánh Chân Ma công, đem pháp lực trong cơ thể liên tục chuyển hóa thành ma khí tinh thuần.
Hắn phất tay áo một cái, hắc khí cuồn cuộn cuốn ra biến thành hơn mười đầu hắc giao giống hệt nhau xông lên hòa thành một thể với mạng lưới khổng lồ màu đen trong không trung.
Mạng lưới khổng lồ hơi bị tàn phá lại lóe lên hắc quang, rồi một lẩn nữa trở lại nguyên vẹn, sau đó còn trở nên to lớn hơn gấp bội, trực tiếp đón lấy non nửa sấm sét từ trên trút xuống.
Sức ép đè lên mỗi người theo đó liền giảm mạnh, Lũng gia lão tổ hét lớn “Tốt” đồng thời lại thúc dục hai con khôi lỗi đánh màu xanh vốn đã hư hại thảm thương kia.
Lập tức, ánh sáng bạc chớp động bên ngoài thân chúng một hồi, sau đó bốn nắm đấm khổng lồ nắm chặt lại, điên cuồng tiếp tục đánh về trên không.
Từng đoàn quang cầu màu xanh liên tiếp đánh về phía không trung, cũng đem một bộ phận sấm chớp chặn lại.
Những người khác thấy vậy liền phấn chấn tinh thần, đồng loạt đề cao pháp lực trong cơ thể, đem tế ra toàn bộ uy năng của bảo vật, nhất thời trong không trung vang lên tiếng nổ ầm ầm vang vọng, làm chỗ quầng sáng trên cự thuyền dần ổn định lại.
Không ai phát hiện ra rằng trong thời điểm kịch liệt như thế, dù tên thanh niên Linh tộc có sắc mặt tái nhợt kia nhìn như đang thúc dục hai thanh phi đao màu bạc để ngăn cản sấm sét, nhưng phần đầu cánh tay trong tay áo hắn lại hiện lên một đám phù văn thần bí màu vàng kim, gần như trùm kin cả cánh tay, trông thật sự cực kỳ quỷ dị.
Đồng thời, trên phần vỏ cứng ở lưng con cự giải lớn như núi đang được mây đên che lấp trên trời cũng hiện ra một cái kim sắc phù văn.
Chỉ có điều phù văn này chỉ hiện lên mờ mờ trên lớp vỏ cứng.
Mà toàn bộ kim giải vẫn yên lặng ở trên không không nhúc nhích, khí tức đáng sợ phát ra vẫn có chút gì đó thay đổi so với khi trước.
Gần nửa ngày qua đi, sau khi đã mạnh mẽ chống đỡ được vô số sấm sét phóng ra trong Lôi hải thì cả cự thuyền đã trở nên rách nát như sơ mướp.
Chẳng những một nửa gian phòng nhỏ trên thuyền bị phá hủy mà tám con Hàn Thủy Tê phía trước cũng đã khôi phục lại bộ dáng, nhưng cả người cháy đen khét lẹt, hơi thở cực kì yếu ớt, có vẻ như đang hấp hối..
Nhưng tất cả mọi người đều như không quan tâm đến chuyện này, mà lại không nhịn được vẻ vui mừng, quan sát toàn bộ mặt biển xung quanh!
Mặt biển nơi này cực kỳ êm ả, nước biển xanh ngắt, trên trời trong sáng không một gợn mây, linh khí tinh thuần đến khó tin lẫn trong gió biển phả vào mặt.
Bọn người Hàn Lập hoảng hốt, đều ngỡ rằng đã về lại trong Linh giới! Nhưng càng gây chú ý ánh mắt của mọi người chính là tại địa phương cách cự thuyền hơn mười dặm, một tòa đảo khổng lồ xanh biếc đột ngột hiện ra trên mặt biển.
Dựa vào hướng gió thổi, có thể nói linh khí còn tinh thuần hơn cả chốn cực phẩm linh mạch ở Linh giới, hẳn là đang từ trên hòn đảo này truyền đến.
“Không sai, tòa đảo này chính là thứ chúng ta muốn tìm rồi.
Cũng chỉ có vùng đất có linh khí tinh thuần như thế này mới có Tẩy linh Trì và Tinh Linh Liên thôi!” Sau khi nhìn qua hòn đảo khổng lồ, vẻ đỏ sẫm bất thường trên khuôn mặt Lũng gia lão tổ biến mất, thì thào nói như bị ma nhập.
* Huyết trụ: cột máu
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










