Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 392 : Ngẫu Ngộ Man Hoang (c1956-c1960)
❮ sautiếp ❯Chương 1956: Ngẫu Ngộ Man Hoang
“Ầm” một tiếng!
Nguyên bổn ma khí đang từ ngọc quan (quan tài bằng ngọc) tuôn ra, sau tiếng nổ liền quay ngược trở lại hắc quan.
Chỉ chốc lát, hắc khí tràn ngập cả gian đại điện liền biến mất không còn.
Mà phù văn trên bề mặt ngọc quan thì phát sáng một trận, chớp động bạch mang chói mắt.
Bản thân ngọc quan vốn toàn thân đen ngòm tỏa ra hắc quang thì giờ phút này quang mang hai màu đen trắng đan xen vào nhau, khiến người ta có một loại cảm giác yêu dị hít thở không thông.
Nhưng cảnh này chỉ diễn ra trong chốc lát quang mang hai màu liền thu liễm trở nên ảm đạm.
Đúng lúc này, từ trong ngọc quan mơ hồ truyền ra từng trận “ầm ầm”, hàng trăm ngân sắc cổ văn tuôn ra, sau khi xoay quanh tại không trung liền ngưng tụ thành sáu cự đại hư ảnh chớp động ngân quang.
Những hư ảnh ngân sắc này thân hình vô cùng cao lớn, cả người đầy đặn, dáng người thướt tha, trên đầu có hai sừng, đều là ma vật hình người, nhưng chúng chỉ xuất hiện một lát, chợt lóe liền hóa thành từng điểm ngân quang biến mất trong hư không.
Sau một khắc, từ trong ngọc quan phát ra một tiếng thở dài, một cánh tay phủ kín hắc giáp bỗng nhiên lộ ra, tiếp đó là một hắc sắc giáp sĩ dáng người thướt tha từ trong ngọc quan chậm rãi đứng lên.
Giáp sĩ này chẳng những cả người bị một kiện hắc sắc chiến giáp cổ xưa bao phủ mà trên mặt cũng bị một cái mũ giáp dữ tợn trùm kín, bên trong lộ ra hai con mắt màu lam nhạt trong suốt như nước.
“Lục Cực tỷ tỷ, khối thân thể này của tỷ không có việc gì chứ, có thể phát huy được bao nhiêu phần thần thông của bản thể.”
Nguyên Sát thấy giáp sĩ đứng lên, bộ dáng quan tâm hỏi một câu.
“Mặc dù ở giới này bị chút áp chế, nhưng cũng có hai phần thực lực của bản thể, đủ để ứng phó với tất cả đối thủ dưới Đại Thừa Kỳ.”
Nữ giáp sĩ vươn vai, khẽ cười một tiếng, nói.
“Hai phần thì đích xác cũng đủ tung hoành Nhân tộc! Tỷ tỷ tỉnh lại đúng lúc lắm, hiện tại tiểu muội gặp một chút phiền toái cần tỷ tỷ ra tay tương trợ.”
Nguyên Sát nghe vậy, thần sắc buông lỏng, nói.
“Phiền toái gì chứ? Ồ, dường như không phải chỉ có mỗi mình muội, trong Càn Khôn Bàn bàn bên cạnh cũng là một vị trong Thánh tộc chúng ta, chẳng lẽ là lão gia hỏa Độc Long phủ xuống Linh giới.”
Ánh mắt nữ giáp sĩ sau khi nhìn ra bên ngoài, lập tức phát hiện ra bên cạnh thạch điện còn có một cái ngọc bàn thật lớn, có chút ngoài ý muốn hỏi ngược lại một câu.
“Không phải Độc Long, là mấy khối hóa thân của Huyết Quang đang thao túng bảo vật này.
Hơn nữa hiện tại muội và hắn đang liên thủ đuổi giết một tên tu sĩ Nhân tộc, trên người tên này không ngờ lại có trọng bảo Trấn Ma Tỏa, Tử Ngôn đỉnh và Hỗn độn nhị khí!”
Nguyên Sát không chút chần chờ nói.
“Trấn Ma Tỏa, hỗn độn nhị khí? Có chút ý tứ, ta bắt đầu cảm thấy hứng thú rồi.
Muội kể chi tiết cho ta nghe một chút!”
Ánh mắt nữ giáp sĩ chợt lóe, thần sắc lộ ra vẻ kinh ngạc nhưng thanh âm vẫn có vẻ vô cùng bình tĩnh.
“Chuyện là thế này.
Nguyên bổn ta được một khối hóa thân khác của tỷ tỷ nhờ vả đến ngăn cản hành động của Nhân tộc đối với Thánh tộc chúng ta, nhưng kết quả lại phát hiện ra….”
Nguyên Sát nghe vậy gật đầu, bắt đầu kể lại.
“….Cứ như thế, ta chỉ có thể cùng tên tiểu tử Nhân tộc kia đua sức, mà Huyết Quang rõ ràng cũng không đáng tin, chờ khi thật sự đuổi kịp tên tu sĩ Nhân tộc kia, hơn phân nửa ta và hắn sẽ phát sinh chuyện gì đó.”
Sau thời gian một chén trà nhỏ, nữ tử này mới kể đại khái xong, thở dài một hời cười khổ nói.
“Nghe muội nói như thế, xem ra Huyết Quang hẳn là có hậu thủ nào đó, nếu không hắn sao dám có chủ ý với muội.
Hắn mượn thể tại Linh giới biến ảo thành phân thân, còn muội trực tiếp phủ hóa thân xuống, thần thông của hắn khẳng định yếu hơn một bậc.
Bất quá muội không cần lo lắng, nếu ta đã tỉnh lại thì hiển nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Hỗn độn nhị khí đối với tồn tại Thánh tổ chúng ta cũng vô cùng hữu ích, rơi vào tay Huyết Quang thì không tránh khỏi quá đáng tiếc đi.
Hơn nữa, khối hóa thân này của ta, khi phủ xuống cũng mang theo không ít Ma tinh, đủ để muội hồi phục pháp lực.”
Nữ giáp sĩ sau khi nghe xong, thản nhiên nói.
“Vậy thì tốt quá! Có tỷ tỷ giúp, muội hiển nhiên không cần lo lắng.”
Nguyên Sát vô cùng cao hứng, nói.
Một tháng sau, trong tầm mắt Hàn Lập đã xuất hiện một dãy sơn mạch cực lớn, sương mù lất phất.
Đám sương mù này chẳng những vô cùng dày đặc, mà lại bốc thẳng lên chín tầng mây, bộ dáng dường như không có chút giới hạn nào.
Lúc này, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trong một tam giác phi xa, hai mắt nhắm lại, hai tay đang cầm hai khối cực phẩn linh thạch yên lặng đều tức.
Mắt thấy phi xa càng lúc càng gần sơn mạch, Hàn Lập dường như cảm ứng được gì đó mà mí mắt vừa động chậm rãi mở ra.
“Rốt cục cũng tới rồi, đây là tận cùng Nam Thiên trong truyền thuyết.
Không hổ là cấm chế do siêu cấp pháp trận hình thành bảo vệ Nhân tộc nhiều năm.
Nếu không phải hai giới giao nhau, khiến cấm chế chỉ lực yếu đi nhiều thì sợ rằng muốn xuyên qua nơi đây đúng là không dễ dàng.”
Hàn Lập thì thào nói nhỏ một câu, thần sắc bình tĩnh nhưng lạnh lùng, lần nữa nhắm mắt lại, nhưng phi xa lại không chút ý tứ dừng lại, lại chớp động vài lần liền không chút do dự bay vào trong sương mù.
Nửa ngày sau, thạch điện và cự đại ngọc bàn cũng bay đến đây.
Nguyên Sát và Huyết Quang đang khống chế bảo vật, thấy cảnh này đều tự hiện thân thương lượng vài câu, sau đó lại tiếp tục cùng thúc dục bảo vật bay vào trong sương mù.
Đối với bọn họ mà nói, đã bức Hàn Lập tới bước này, hiển nhiên sẽ không buông tha, cho dù biết rõ Man Hoang thế giới có chút hung hiểm nhưng cũng chỉ có thể đuổi theo.
Ba tháng sau, thân hình Hàn Lập xuất hiện trên bầu trời một đầm lầy, ngón tay búng ra, vô số đạo thanh sắc kiếm khí đan xen tung hoành đem một đầu tử sắc cự sư (sư tử) bị bao phủ trong kim sắc lôi võng chém thành vô số thịt nát, một cổ huyết vũ từ không trung rơi thẳng xuống.
Không chút do dự, Hàn Lập hư không đánh ra một trảo, một đoàn tử quang từ trong huyết vũ bắn ra, chớp một cái liền rơi vào lòng bàn tay.
Rõ ràng là một viên yêu đan trong suốt nhỏ bằng quả trứng gà!
“Phí một phen tay chân như vậy, cuối cùng cũng giải quyết xong con sư tử Luyện Hư hậu kỳ này, có yêu đan của nó hẳn là có thể luyện chế ra một số Nhiếp Linh Đan, có đan dược khôi phục phap lực này hẳn là có thể kiên trì được thêm một đoạn thời gian nữa.”
Hàn Lập thở dài một hơi, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng khóe miệng nổi lên một tia cười mỉm, tự nói hai câu.
Đan dược khôi phục pháp lực trên người hắn ngay cả không ít, nhưng trải qua không ngừng sử dụng trong gần một năm qua hiển nhiên cũng bắt đầu không đủ xài.
Mà chỉ dựa vào linh thạch khôi phục pháp lực thì không thể duy trì được việc chạy trối chết trường kỳ như vậy được.
Do đó, hắn đã quyết định dứt khoát mạo hiểm tìm một chỗ có nhiều cao giai cổ thú, dùng thủ đoạn sét đánh trực tiếp đánh chết chúng mà thu lấy yêu đan, rồi lấy chúng làm nguyên liệu, cộng thêm một số linh dược phụ trợ thì hẳn là có thể trong thời gian ngắn luyện chế một ra số đan dược khôi phục phập lực cấp thấp.
Mặc dù bởi vì không có thời gian cho nên lúc luyện chế những đan dược này không khỏi lãng phí không ít dược lực, nhưng hắn cũng chỉ có thể làm được tới đó.
Bất quá việc này cũng làm Hàn Lập cảm thấy vững tin hơn một chút.
Chỉ cần kịp thời luyện chế ra đám đan dược này, hắn tự tin có thể kiên trì lâu hơn so với truy binh phía sau.
Một ngày sau, ba khối hóa thân Huyết Quang cùng Nguyên Sát đều xuất hiện trên bầu trời đầm lầy.
Bốn người nhìn bộ hài cốt cổ thú đã sớm hóa thành một đống thịt nát bên dưới sắc mặt theo đó mà đều có chút khó nhịn.
Hiển nhiên, mấy người bọn họ không hẹn mà mơ hồ đoán được dụng ý của Hàn Lập.
Mặc dù nhất thời bọn họ không nghĩ ra cách đối phó đối phương, nhưng đã leo lên lưng hổ thì cũng chỉ có thể kiên trì đuổi theo.
Cũng may hai bên mang theo không ít Ma tinh, trong lúc nhất thời không cần lo chuyện pháp lực không đủ.
Cứ như vậy, dọc đường đi Hàn Lập một đường săn giết cổ thú, một đường luyện chế đan dược khôi phục pháp lực, dần dần dẫn theo truy binh phía sau xâm nhập vào sâu trong Man Hoang thế giới.
Ngẫu nhiên cũng có những khoảng thời gian không thể thu hoạch yêu đan cổ thú, không thể luyện chế đan dược, Hàn Lập liền dứt khoát lấy ra một số linh thảo linh, linh quả Tiên giới mà bản thân thu hoạch được ở Nghiễm Hàn Giới trực tiếp nuốt chửng.
Những linh dược này mặc dù dược tính khác nhau, nhưng không thứ nào không ẩn chứa linh khí cực kỳ thuần khiết, dùng trực tiếp mặc dù lãng phí rất nhiều dược lực, nhưng cũng kịp thời bổ sung một ít pháp lực.
Làm như thế bản thân hắn hiển nhiên tích súc một lượng nhỏ dược tính lẫn lộn, đối với bản thân dĩ nhiên có hại không nhỏ.
Nếu là lúc bình thường, hắn chỉ cần chút thời gian là có thể bức chúng ra ngoài được, hoặc là luyện hóa chúng là khiến bản thân vô sự, nhưng lấy bộ dáng vội vã chạy trối chết hiện tại của Hàn Lập, vô luận thời gian hay pháp lực cũng không có khả năng lãng phí chỉ có thể tạm thời cưỡng chế dược tính sâu trong người, chờ sau này xử lý.
Lấy thần thông hiện tại của Hàn Lập, trong thời gian ngắn hiển nhiên sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu cứ tiếp tục tình trạng thế này, sớm muộn rồi cũng trở thành một đại họa.
Điểm này, bản thân Hàn Lập hiểu rất rõ, bất quá vì cái mạng nhỏ, chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp tục kiên trì.
Cứ như vậy, một chạy một đuổi, thòi gian bất giác trôi qua hơn nửa năm.
Một ngày kia, Hàn Lập đang ngồi nhắm mắt trong phi xa, trước người là một bạch y nữ tử, gương mặt xinh đẹp, tay bắt quyết, tinh quang lưu chuyển thay Hàn Lập khống chế bảo vật phi hành.
Nữ tử này chính là khối thông linh khôi lỗi mà Hàn Lập có được từ Thiên Vân mười ba tộc tại Lôi Minh đại lục lúc trước.
Mặc dù pháp lực khôi lỗi này thua xa Hàn Lập, dùng để khống chế bảo vật phi hành hiển nhiên tốc độ chậm đi nhiều, nhưng lúc này Hàn Lập cần phải điều tức, còn hơn là dừng lại chờ truy binh phía sau đuổi tới.
Điều này khiến Hàn Lập tranh thủ được một chút thời gian để nghỉ ngơi.
Nếu không, thời gian phi hành lâu như thế, ngay cả khi có đan dược linh thạch bổ sung thì căn bản cũng không thể chống đỡ được.
Nhưng cứ như vậy, sắc mặt Hàn Lập so với nửa năm trước hiển nhiên kém hơn rất nhiều, khí tức trên người lại càng trở nên như có như không.
Đột nhiên sắc mặt Hàn Lập vừa động, trong giây lát mở hai mắt ra.
Cơ hồ cùng lúc đó, cách Hàn Lập không quá vài dặm chợt truyền ra một tiếng sét bạo liệt, vô số ngân hồ hiện lên rồi lại đan xen vào nhau hình thành một tòa lôi trận cực lớn.
Mà trung tâm lôi trận sau khi vang lên tiếng “ầm ầm” thì một thân ảnh khôi ngô cao lớn có chút loạng choạng hiện ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1957: Hoa Thụ Tái Hiện
Nhân ảnh cao to này cả người bị lôi điện quấn quanh, thân hình trong lôi điện sau khi ổn định, ngẩng đầu lên, rõ ràng là một trung niên đại hán tóc đỏ, trên mặt có râu quai nón.
Khuôn mặt đại hán vuông vức, cái mũi lớn cong lại, phảng phất như mũi ưng, sau lưng có một đôi cánh đỏ, mỗi lần vỗ liền có điện quang hiện lên, phảng phất như hóa thân của lôi thần.
Nguyên bổn thoạt nhìn đại hán uy phong lẫm liệt, nhưng giờ phút này sắc mặt lại trắng bệch, trên người mặc một kiện ngân sắc trường bào, không ít nơi bị cháy đen, thậm chí tay áo còn bị xé rách, lộ ra một cánh tay trần.
Đại hán này đúng là một tu sĩ Hợp Thể Sơ Kỳ, nhưng thoạt nhìn bộ dáng so với hl còn chật vật hơn vài phần, hơn nữa trong nháy mắt vừa hiện thân, lập tức quay đầu lại dáo dác nhìn, vẻ mặt rất kinh hoàng.
“Như thế nào là hắn, sao hắn lại xuất hiện ở đây!” Chút khoảng cách như thế, Hàn Lập hiển nhiên liếc mắt liền nhìn rõ khuôn mặt đại hán, trong lòng cả kinh, thất thanh la lên.
Mà đại hán phảng phất cũng nghe được lời Hàn Lập, bỗng nhiên quay đầu lại, hai mắt bắn ra tinh quang về phía Hàn Lập, kết quả sau khi thấy rõ khuôn mặt Hàn Lập trên phi xa, vẻ mặt một chút liền trở nên cực kỳ cổ quái.
Sắc mặt Hàn Lập ngay cả khi không tốt, nhưng sau khi suy nghĩ gì đó, khóe miệng nhếch lên, có vẻ hưng phấn.
Sau một khắc, hắn đứng lên, thân hình vừa động liền quỷ mị xuất hiện phía sau thông linh khôi lỗi.
“Bốp” một tiếng, Hàn Lập nhẹ nhàng vỗ lên đầu vai bạch bào nữ tử.
Thông linh khôi lỗi này liền hóa thành một đoàn bạch quang bị hắn thu vào trong tay áo.
Tiếp theo, dưới chân Hàn Lập chợt lóe linh quang, nhất thời độn tốc phi xa tăng lên mấy lần, chớp động vài cái liền xuất hiện trên hư không cách đại hán không quá trăm trượng.
“Hàn Lập, là ngươi! Sao ngươi lại xuất hiện nơi đây, bộ dáng lại còn chật vật như thế?” Đại hán sau khi thả một cổ thần niệm đảo qua người Hàn Lập, nhướng mày lớn tiếng hỏi.
Thanh âm đại hán này có chút trầm thấp, bất ngờ lại nhận ra Hàn Lập.
“Lôi huynh, Hàn mỗ cũng định hỏi như thế, đường đường là thiếu chủ của một tộc, nhưng lại giống như chim sợ cành cong, chẳng lẽ ngươi cũng bị kẻ nào đó đuổi giết?” Khóe miệng Hàn Lập sau khi nhếch lên, cười khổ một tiếng hỏi.
“Hừ, đích xác Lôi mỗ gặp chút phiền toái, bất quá so với tình hình của ngươi thì tốt hơn một chút.
Chỉ mấy trăm năm không gặp, không ngờ ngươi lại tiến giai đến cảnh giới Hợp Thể Trung Kỳ, nhưng pháp lực trong cơ thể sao lại khô kiệt đến thế? Không phải ngươi cũng bị mấy tồn tại Đại Thừa Kỳ đuổi giết chứ?” Ánh mắt đại hán hơi chuyển, nhìn khuôn mặt Hàn Lập, có chút nghi hoặc hỏi.
“Đúng như Lôi huynh đoán, tại hạ thật sự đang bị tồn tại Đại Thừa Kỳ đuổi giết, cho nên mới chạy lạc tới man hoang.
Lôi huynh, lấy thần thông lôi trận kinh khủng của ngươi, chẳng lẽ cũng bị tồn tại Đại Thừa Kỳ đuổi theo.” Hàn Lập nhíu mày, thản nhiên thừa nhận, sau đó hỏi ngược một câu.
“Hắc hắc, xem ra chúng ta đúng là một đôi huynh không ra huynh, đệ không ra đệ.
Bất quá, truy đuổi ngươi là thần thánh phương nào.
Dạo này tồn tại Đại Thừa Kỳ vì sao lại trở nên nhiều như vậy!” Đại hán ngáp một cái, tò mò hỏi.
“Lôi huynh biết rõ mà còn hỏi.
Nhân tộc chúng ta ở gần đây đã gặp phải ma tai đại kiếp.
Đuổi giết phía sau ta hiển nhiên cũng chỉ có cổ ma! Đạo hữu chẳng lẽ không biết việc này?” Hàn Lập nghe vậy ngẩn ra, có chút kỳ quái nói.
“Ma kiếp? Chẳng lẽ truy giết ngươi chính là Thánh tổ cổ ma! Mấy tháng trước ta vừa bế quan đi ra, nên không biết việc này!” Lần này đến phiên đại hán bị hù dọa, hít một ngụm lương khí trả lời.
“Mới vừa bế quan đi ra, cũng khó trách, ma kiếp đã bắt đầu được một đoạn thời gian rồi.
Đuổi giết ta chính là mấy hóa thân của Thánh tổ ma tộc, mỗi một tên đều có thần thông đáng sợ Hợp Thể Hậu Kỳ, liên thủ lại thì ta hiển nhiên chỉ có thể chạy trối chết.
Phía sau Lôi huynh không phải cũng là hóa thân Thánh tổ cổ ma chứ?” Vẻ dị sắc trên mặt Hàn Lập biến mất, nghi hoặc hỏi.
“Có phải là Thánh tổ ma tộc hay không thì ta không biết.”
“Nhưng đích xác bọn hắn có thể sử dụng ma khí tinh thuần, một người trong đó có công pháp khắc chế ngũ lôi chi thể của ta, về phần người khác thì đến bây giờ ta vẫn không nhìn ra tu vi đối phương sâu cạn thế nào, nói không chừng thật sự là hóa thân của vị Thánh tổ cổ ma nào đó.” Đại hán hàm hồ nói hai câu.
Hàn Lập nhướng mày, nhưng lập tức liền giãn ra.
Vị này là Lôi Vân Tử mà hắn gặp tại dị tộc khi xưa, rõ ràng có thứ gì đó giấu diếm, nhưng lúc này hiển nhiên không phải lúc hỏi nhiều, ngược lại sau khi hơi trầm ngâm, hắn liền nói với đối phương:
“Có thể gặp đạo hữu thì cũng là vận khí của Hàn mỗ, không biết Lôi huynh còn nhớ loại lôi trận ngày đó ta từng nói với huynh không? Nếu ta và huynh liên thủ thì…”
“Ngươi nói đến loại Song Trọng Lôi Trận đó sao, ta sao lại quên được.
Ha ha, như vậy là có cơ hôi thoát thân rồi.” Hai mắt Lôi Vân Tử sáng ngời, nghe vậy mừng rỡ.
“Đạo hữu, nếu đã đồng thuận thì chúng ta nên nhanh…. Oh, mùi thơm này từ đâu tới vậy?” Hàn Lập đồng dạng cười tươi, sau khi ho nhẹ một tiếng liền nói hai câu, nhưng mũi vừa động, đột nhiên sắc mặt đại biến.
“Không tốt, là hai tên gia hỏa kia đuổi tới, Hàn đạo hữu mau lại đây, trước tiên ta dẫn đạo hữu rời khỏi nơi này rồi nói sau.” Sắc mặt Lôi Vân Tử có chút trắng bệch, vội vàng hét lớn một tiếng nói.
Hàn Lập vừa nghe nói thế cũng hoảng sợ, không để ý mùi hương kia đến từ đâu, giẫm chân xuống phi xa, nhất thời hóa thành một đạo thanh hồng bắn đi.
Sau hai lần chớp động, Hàn Lập liền xuất hiện bên cạnh đại hán, tay phất xuống dưới, phi xa liền hóa thành một đoàn linh quang nhập vào trong người.
Đại hán lo lắng bắt quyết, nhất thời tiếng nổ lớn vang lên, vô số ngân sắc điện hồ từ hai cánh và thân hình bắn ra, trong nháy mắt xung quanh hình thành một cái lôi trận mới.
Lôi trận phát ra tiếng ầm ầm rung trời, đem đại hán và Hàn Lập bao phủ vào trong, điện quang chớp động, phảng phất như ngân xà cuồng vũ, đem thân ảnh hai người bao phủ vào trong.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên phía trên lôi trận ba động, một hư ảnh hồng sắc hoa thụ không chút tiếng động hiện lên.
Hoa thụ này cao khoảng trăm trượng, toàn thân màu hồng trong suốt, tản mát ra một loại hương thơm khó diễn tả.
Hoa thụ đang chuyển động trên cao, bỗng nhiên vô số cánh hoa đỏ rơi rụng xuống, chớp một cái liền hóa thành một cổ hồng sắc hàn quang cuồn cuộn hạ xuống.
Nói cũng kỳ quái, phấn sắc quang hà nhìn như chậm, nhưng chớp một cái liền đi hơn trăm trượng, tới phía trên lôi trận.
“Không kịp nữa rồi, tránh ra!”
Phấn sắc quang hà nhìn vô cùng diễm lệ, khiến người ta vừa nhìn không khỏi cảm thấy vui vẻ thoải mái, nhưng sau khi đại hán nhìn thấy, lại giống như nhìn thấy phấn độc, sắc mặt trắng bệch quát to một tiếng, thậm chí ngay cả truyền tống lôi trận sắp hình thành cũng phải bỏ đi, hai cánh sau lưng đột nhiên vỗ một cái, liền từ trong lôi trận bắn ra, chớp động một lần liền biến mất vào hư không.
Mặc dù Hàn Lập lần đầu nhìn thấy phấn hồng hoa thụ, nhưng vừa thấy cử động của Lôi Vân Tử, trong lòng rùng mình, không chút do dự đầu vai thoáng một cái, thân hình mơ hồ, đồng dạng hóa thành một đạo thanh bạch quang ti từ trong lôi trận bắn ra.
Thanh bạch quang ti như ẩn như hiện, chớp động một lần liền xuất hiện trong hư không cách đó hơn hai trăm trượng.
Cự đại lôi trận bị phấn hồng quang hà lướt qua, kim hồ chợt lóe liền tiêu tán, không quá thời gian một lần hô hấp, cả tòa lôi trận liền tan biến thành tro bụi.
Phấn hồng hà quang dường như có thể khắc chế lôi điện chi lực.
Thanh bạch độn quang thu lại, Hàn Lập lần nữa hiện ra thân hình, quay đầu lại nhìn cảnh này, hiển nhiên hít một ngụm lương khí.
“Lôi huynh, chẳng lẽ là…” Hắn không khỏi giật mình hỏi Lôi Vân Tử nửa câu.
“Không sai, truy binh của ta đã đuổi tới rồi.
Tốc độ hai tên gia hỏa này càng lúc càng nhanh.” Lôi Vân Tử sắc mặt trầm như nước, nghe vậy chỉ có thể miễn cưỡng trả lời.
Hàn Lập nghe xong, trong lòng hiển nhiên âm thầm kêu khổ không ngừng, chỉ có thể mạnh mẽ đề thăng mười hai phần tinh thần, cẩn thận nhìn khối hư ảnh hoa thụ trên không.
Nhưng ngoại trừ hư ảnh hoa thụ kia thì hư không gần đó vẫn trống không, vô cùng yên tĩnh, không xuất hiện bất cứ thứ nào.
Vô luận là Lôi Vân Tử hay Hàn Lập đều không phải tu sĩ bình thường, hiển nhiên sẽ không bị chiêu nhỏ này mê hoặc, không dám mạo hiểm hành động, cứ đứng tại chỗ bất động.
“Hắc hắc, lúc này đây sao không chạy nữa đi? Chắc không phải định bó tay chịu trói, giao thứ đó ra chứ?”
Vừa dứt lời, hư không phụ cận hoa thụ bỗng nhiên hiện ra một tên nam tử xấu xí mặc trường bào, vừa hiện thân liền đảo mắt xung quanh, nhất thời phát hiện ra Lôi Vân Tử và Hàn Lập.
“Oh, còn có kẻ khác ở đây.
Ngươi là ai?” Trong mắt nam tử xấu xí chợt lóe hung quang, có chút dữ tợn hỏi.
“Chính là người này đuổi giết ngươi chạy trối chết sao?” Thần sắc Hàn Lập vừa động, hỏi Lôi Vân Tử.
“Đương nhiên không phải, ngoại trừ hắn còn có….”
“Đương nhiên còn có thiếp thân…”
Một thanh âm lãnh đạm của nữ tử đột nhiên từ hư không phía trên hoa thụ truyền đến.
Tiếp theo bề mặt hoa thụ cuồng hiện phấn sắc hà quang, phanh một tiếng liền vỡ vụn thành từng mảnh.
Một trần cuồng phong thổi qua, hư ảnh hóa thành từng điểm linh quang tiêu tán, nhưng chỗ cũ lại ba động, hiện ra một nữ tử mặc váy trắng.
Nữ tử này dung mạo vô song, thần sắc vô cùng bình tĩnh, dưới đôi chân ngọc bất ngờ lơ lửng một đóa cự hoa hồng nhạt.
Trong nháy mắt Hàn Lập nhìn thấy nữ tử này, chỉ cảm thấy trong lòng ngưng trọng, cảm giác hít thở không thông, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Cơ hồ trong nháy mắt, Hàn Lập liền khẳng định cho dù đối phương không phải là tồn tại Đại Thừa Kỳ thì tuyệt đối cũng là một hóa thân của Đại Thừa Kỳ, nếu không thì không có khả năng khiến hắn cảm thấy sợ hãi như thế.
Nữ tử sau khi hiện thân, ánh mắt phân biệt nhìn hai người Hàn Lập và Lôi Vân Tử, miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười thần bí.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1958: Bại Lộ
“Đạo hữu nên đối y đi, hà tất vì một đóa linh hoa mà trốn chạỵ cả tháng.
Phải biết rằng đóa Thiên Đàm hoa này đối với ngươi hiện tại cũng vô dụng.
Chỉ cần giao nó ra, ta liền tha cho ngươi một mạng, ngươi cảm thấy thế nào?”
Bạch y nữ tử nói mấy lời khiến Lôi Vân Tử xanh cả mặt.
“Hừ, Thiên Đàm hoa là thiên địa linh vật trân quý, cho dù hiện tại ta không dùng được, nhưng sau này nhất định có tác dụng.
Muốn Lôi mỗ không công giao ra thì thứ cho không thể làm theo!”
Lôi Vân Tử sau khi hừ lạnh một tiếng, không chút do dự từ chối.
“Xem ra ngươi vẫn có vài phần tin tưởng đối với lôi độn chi lực của mình.”
Nữ tử không chút tức giận lạnh nhạt nói.
“Hắc hắc, các hạ nếu thật sự có bản lĩnh bắt được ta thì Lôi mỗ sao có thể trốn chạy cả tháng.”
Lôi Vân Tử cười lạnh, bộ dáng kiêng kỵ nữ tử lúc trước này chỉ trong khoảnh khắc liền biến mất không thấy, nói.
“To gan! Ngươi dám nói chuyện với Bảo Hoa đại nhân như vậy sao!”
Hắc bào đại hán xấu xí bỗng nhiên hướng Lôi Vân Tử hét lớn một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
“Đúng là cáo mượn oai hùm! Ngươi có tin không, nếu một đánh một, ta chỉ cần ba giây là có thể lấy được cái tiểu mạng của ngươi!”
Sắc mặt Lôi Vân Tử trầm xuống, giọng nói băng hàn châm chọc lại một câu.
Đại hán xấu xí nghe vậy nhất thời tức giận sôi máu, miệng gầm nhẹ một tiếng, hai tay nắm lại định đánh qua.
Nhưng đúng lúc này, bạch bào nữ tử lại khoát tay chặn lại, thản nhiên nói:
“Hắc Ngạc dừng tay! Ngươi vừa mới hóa hình không lâu, đích xác không phải là đối thủ của vị đạo hữu này.”
“Bảo Hoa đại nhân, ta…”
Mặc dù đại hán nghe lời mà thả lỏng nắm tay, nhưng bộ dáng vẫn có chút không cam lòng.
“Thế nào, ngươi dám ý kiến sao?”
Nữ tử được gọi là “Bảo Hoa” này mí mắt vừa động, thản nhiên nói một câu.
“Không dám, thuộc hạ vừa rồi có chút lỡ lời.”
Hắc Ngạc cả kinh, có chút kinh hoảng vội vàng giải thích.
Ánh mắt Bảo Hoa nhìn vẻ mặt đại hán vài lần, sau đó mới hời hợt nói một câu:
“Không có lần sau, rõ chưa!”
Hắc Ngạc trong lòng thả lòng, hiển nhiên cuông quýt vâng dạ.
Hàn Lập ở một bên chậm rãi quan sát tất cả, nét mặt ngưng trọng, hai mắt nhìn hắc bào đại hán hiện lên một tia kinh nghi.
Hắc bào đại hán này rõ ràng hắn lần đầu tiên gặp qua, nhưng khí tức hung ác của đối phương khiến hắn cảm giác như đã từng cảm nhận được ở nơi nào đó rất xa.
Trong lòng hắn hiển nhiên có chút nghi hoặc.
Bất quá, trước mắt không phải lúc lo lắng việc này, quan trọng nhất chính là làm cách nào cùng Lôi Vân Tử thoát thân.
Về việc này, hắn biết rõ chỗ huyền diệu của Lôi Quang trận cho nên cũng không thật sự quá mức lo lắng.
Lấy thần thông của Lôi Vân Tử, chỉ cần có chuẩn bị trước, muốn mang hắn truyền tống bất quá cũng chỉ là một ý nghĩ mà thôi.
Cho dù ngay cả nữ tử trước mắt thật sự là tu sĩ Đại Thừa Kỳ thì cũng không thể cản được.
Nếu không, Lôi Vân Tử cũng không thoải mái trước mặt đại địch sâu không lường được này.
Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng chuyển động, mà nữ tử trên cự hoa phía đối diện lại lần nữa mở miệng nói với Lôi Vân Tử:
“Loại lôi trận chi thuật này do đạo hữu tự mình sáng tạo đích xác rất huyền diệu, nhưng cũng chỉ có người có ngũ lôi chi thể như ngươi mới có thể phát huy nhuần nhuyễn.
Đạo hữu mới vừa rồi từ chối đề nghị của ta, chắc cũng chỉ dựa vào điểm này.”
“Không sai, vậy thì sao?”
Lôi Vân Tử âm trầm trả lời, trong lòng có chút kỳ quái đối với dụng ý của đối phương.
“Kỳ thật, lôi trận truyền tống chi thuật này của ngươi là đem không gian chi lực và lôi điện chi lực kết hợp xảo diệu lại với nhau thì mới có thể truyền tống ra ngoài mấy vạn dặm.
Nhưng đem hai loại lực lượng này dung nhập một thể thì không phải chuyện dễ dàng, ngươi cũng phải tham khảo một loại bí thuật nào đó mới có thể may mắn nghiên cứu ra.”
Bảo Hoa thản nhiên nói.
Thần sắc Lôi Vân Tử vừa động, nhưng ngoại trừ lạnh lùng nhìn nữ từ thì vẫn chưa nói gì mà bạch bào nữ tử sau khi khẽ cười, liền bổ sung:
“Vừa hay, thần thông ta tu luyện cũng ẩn chứa lôi điện chi lực và không gian chi lực, đối với hai loại lực lượng pháp tắc này cũng có chút nghiên cứu.”
“Ngươi nói vậy là có ý gi!”
Sắc mặt Lôi Vân Tử khẽ biến, rốt cục không nhịn được hỏi một câu.
“Chắc đạo hữu cũng đã nhận ra, khoảng thời gian hai ta truy đuổi càng lúc càng ngắn.
Nói không chừng, không quá mấy lần nữa ta có thể tham ngộ ra loại lôi trận pháp tắc chi lực này, thần thông này của đạo hữu liền mất đi hiệu dụng trước mặt ta.
Mà trên người ngươi cũng bị ta hạ một loại ấn ký, trừ khi có thể một lần truyền tống ra ngàn vạn dặm, nếu không thì sớm hay muộn cũng bị ta bắt được.
Mới vừa rồi ta nói nhiều như vậy cũng chỉ là không muốn lãng phí thời gian mà thôi, cũng coi như cho đạo hữu cơ hội cuối cùng.
Nếu không thì trong tay ta có một loại bảo vật, vừa lúc thiếu mấy tinh hồn Hợp Thể Kỳ làm chủ hồn, một khi ngươi từ chối cơ hội lần này, từ nay về sau một khi bị ta bắt được, hiển nhiên ngươi sẽ trở thành một trong những chủ hồn của bảo vật này.”
Trong mắt nữ tử lưu chuyển mâu quang, khinh phiêu phiêu.
Mà Lôi Vân Tử sau khi nghe xong, sắc mặt không khỏi trắng bệch, thần sắc âm tình bất định.
Bạch y nữ tử cũng không có ý thúc giục, ngược lại ánh mắt vừa động, rốt cục nhìn về phía Hàn Lập.
Ánh mắt nữ tử này trong suốt như nước, nhưng Hàn Lập chỉ cảm thấy trên người mát lạnh, có cảm giác toàn thân đều bị đối phương nhìn thấu.
Điều này chứng tỏ thần niệm đối phương cường đại vượt xa mình.
Hàn Lập trong lòng cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, Đại Diễn Quyết và Luyện Thần Thuật đồng thời vận chuyện trong cơ thể, thần niệm chi lực thoáng cái liền trải rộng khắp nơi trên cơ thể, cảm giác quỷ dị khi bị nhìn thấu theo đó mà miễn cưỡng ngăn trở lại.
Nhưng chỉ một lát này cũng khiến Hàn Lập cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi lạnh, trong lòng cực kỳ kinh sợ.
Hắn tự phụ thần niệm cường đại không kém quá nhiều so với tu sĩ Đại Thừa Kỳ, nhưng ánh mắt nữ tử này lại khiến hắn cảm thấy đáng sợ hơn như thế, điều này chẳng phải nói lên nữ tử này cho dù ở trong số Đại Thừa Kỳ tuyệt đối là tồn tại đứng đầu.
Sau một khắc, chuyện khiến Hàn Lập càng thêm hoảng sợ lại xảy ra.
Ánh mắt nữ tử sau khi đảo qua người hắn một vòng, ánh mắt đột nhiên hiện lên vẻ cổ quái, thản nhiên nói:
“Hóa ra ngươi là kẻ tại Ma Kim sơn mạch giết đi thủ hạ của ta, cũng đoạt lấy một khối Huyền Thiên Như Ý Nhận.
Đạo hữu lấy bảo vật của ta dùng nhiêu năm như vậy, có phải nên trả lại cho thiếp thân hay không.”
“Tiền bối nói vậy là có ý gì, tại hạ không rõ.
Dường như đây là lần đầu tiên ta gặp tiền bối.”
Hàn Lập trong lòng kinh hãi, mơ hô đoán được gì đó. nhưng gượng cười nói một câu.
“Xem ra đạo hữu không định chủ động trả lại.
Cũng được, để ta tự mình lấy vậy.”
Vẻ mặt nữ tử không chút cảm tình, sau khi nói một câu tay liền phất về phía Hàn Lập.
Nhất thời, từ trong tay áo Hàn Lập đột nhiên vang lên tiếng xé gió “vù vù”, một đạo kim quang theo đó bắn nhanh ra, đúng là khẩu Huyền Thiên tàn nhận nọ!
Bảo vật này nguyên bổn vẫn ở yên trên người Hàn Lập, nhưng sau khi bị nữ tử tùy ý phất tay lại lập tức chặt đứt liên lạc thân niệm với Hàn Lập. bay về phía bạch bào nữ tử.
Sắc mặt Hàn Lập lập tức đại biến, cơ hồ theo bản năng phất tay ra, một bàn tay hóa thành thanh sắc đại thủ đánh ra.
Nhưng khẩu kim sắc tàn nhận này chỉ chợt lóe một cái, lập tức hóa thành một đạo tinh mang biến mất trong hư không.
Vì thế thanh săc đại thủ liền chụp hụt vào khoảng không.
Lúc này, bạch y nữ tử khẽ vươn hai ngón tay ngọc ra, giữa hai ngón tay chợt lóe kim mang, một khẩu kim sắc đoạn nhận dài không quá một tấc quỷ dị hiện lên, vừa lúc nhẹ nhàng bị kẹp vào giữa ngón tay.
Sắc mặt Hàn Lập một chút liền trở nên cực kỳ khó coi.
Lúc này hắn đột nhiên nhớ tới lai lịch của đại hán xấu xí kia.
Đối phương rõ ràng mang khí tức cường đại của một loại ma thú nào đó mà hắn cảm ứng được khi ở còn Ma Kim sơn mạch, chỉ là lúc đó hắn đang đánh nhau với kẻ địch, chỉ dùng thần niệm vội đảo qua mà không để ý nhiều lắm, cho nên ấn tượng mới mơ hồ như thế.
Nếu vậy thì lời nữ tử này nói hơn phân nửa là không sai, dù sao khẩu tàn nhận này đúng là đoạt được từ con ma viên Hợp Thể Kỳ ở Ma Kim sơn mạch.
Mà nữ tử này hẳn là Thánh tổ Ma tộc ẩn tàng trong Ma Kim sơn mạch rồi.
Mặc dù Hàn Lập đau xót vì mất đi bảo vật, nhưng sau khi nhanh chóng tự định giá đã đem lai lịch nữ tử và thủ hạ này đoán được bảy tám phân.
Hắn âm thầm kêu khổ không ngừng, chỉ có thể lập tức đề cao sự cảnh giác lên một trăm hai mươi phần trăm.
“Quả nhiên đúng là Như Ý Nhận.
Bảo vật này theo ta thời gian dài như thế, ngay cả ta cũng không nhớ rõ có nó từ bao giờ.
Cho dù ngươi che giấu khí tức thì sao có thể giấu diếm được bổn tọa.
Hắc Ngạc, đúng lúc ngươi không có bảo vật vừa tay, khẩu Như Ý Nhận tàn phiến này ta ban cho ngươi.”
Thân sắc nữ tử có chút khác thường, sau khi vuốt ve tàn nhận vài cái liền ngoài dự đoán của mọi người vứt bảo vật này cho đại hán xấu xí đang đứng một bên.
“Đa tạ Bảo Hoa đại nhân ban thưởng!”
Hắc Ngạc đầu tiên là ngẩn ngơ nhận lấy bảo vật, tiếp theo mới hiểu ra, nhất thời vừa vui vừa sợ vội vàng thi lễ với nữ tử.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này trong lòng hiển nhiên buồn bực không thôi, nhưng nghĩ đến thần thông kinh người của nữ tử này thì cũng chỉ có thể trừng mắt mà nhìn thôi.
Tiếp theo, lại có chút ngoài dự đoán, nữ tử không hỏi gì tới Hàn Lập nữa mà ngược lại chuyển ánh mắt lần nữa lạnh nhạt hỏi Lôi Vân Tử một câu:
“Ngươi nghĩ kỹ chua? Có chắc vì một gốc linh dược hiện tại vô dụng mà định cả đời không vươn lên được!”
Lôi Vân Tử nghe nói thế thân hình có chút động, vẻ trầm ngâm trên mặt dần thối lui, thở dài một tiếng, nói:
“Lời tiền bối vừa rồi không sai, nhưng nếu như lời này sớm nói từ hơn nửa ngày trước thì Lôi mỗ không chừng thật sự đã bị thuyết phục, nhưng hiện tại thì…”
Lời còn chưa dứt, đột nhiên hai cánh sau lưng Lôi Vân Tử vỗ mạnh một cái, đồng thời hai tay bắt quyết.
Tiếng “ầm ầm” nổ ra!
Vô số ngân hồ từ trên người bắn ra, thân hình hắn khẽ chớp lên một cái liền biến mất trong điện quang.
Sau một khắc, bên cạnh Hàn Lập chợt lóe điện quang, một lôi trận thật lớn “ầm ầm” hiện lên, bên trong có một đạo nhân ảnh như ẩn như hiện.
Đúng là Lôi Vân Tử.
“Chạy mau!”
Hắn quát khẽ một tiếng.
Mà cơ hồ ngay khi lôi trận vừa xuất hiện, Hàn Lập liền không chút do dự phóng vào.
Đại hán xấu xí ở phía xa thấy cảnh này nhất thời giận dữ hét lớn một tiếng, tay hư không trảo một cái, một cái búa lớn màu đen xuất hiện trong tay, hai tay cầm chặt bổ thẳng vào trung tâm lôi trận.
“Phốc” một tiếng!
Một đạo phủ mang thô to liền hóa thành một đạo hắc mang điên cuồng chém đi, nơi nào hắc mang đi qua nơi ấy hư không loạn động một trận, phảng phất như hư không dưới một kích này mà bị bổ nứt ra vậy.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1959: Huyễn Nhật Thần Thông
Nhưng hành động này của đại hán hiển nhiên đã trễ!
Hắc sắc phủ mang ngay cả khi thanh thế to lớn, nhưng động tác Lôi Vân Tử lại nhanh hơn vài phần.
Chỉ thấy Lôi Vân Tử hừ lạnh một tiếng, lôi trận ba động, hắn và Hàn Lập liền biến mất trong ngân sắc điện quang.
Hắc sắc phủ mang bay đến chém nát lôi trận, nhưng ngay cả cọng lông của hai người Hàn Lập cũng không thể tổn thương.
Nữ tử Bảo Hoa vẫn không ngăn cản đại hán công kích, nhưng bản thân vẫn không có ý ra tay.
Sau khi than nhẹ một tiếng, liền nhắm hai mắt lại, dường như đang yên lặng cảm ứng gì đó.
Đại hán ở bên cạnh thấy công kích không hiệu quả, trên mặt lộ ra vẻ không cam lòng, nhưng thấy hành động của nữ tử như vậy, lập tức ngậm miệng đứng bảo hộ một bên, không hề nói gì.
Không biết trải qua bao lâu, nữ tử mở đôi mắt đẹp ra, thản nhiên nói một câu:
“Nhiều lắm thì chỉ năm sáu lần nữa, ta sẽ khiến tên này chắp cánh cũng khó thoát.
Hiện tại ta đã tìm ra vài vị trí có thể xuất hiện truyền tống, chúng ta lập tức đuổi qua thôi.
Lần gặp mặt tiếp theo lâu lắm cũng chỉ vài giây.”
“Vâng, Bảo Hoa đại nhân! Những tên dị tộc Linh giới này sao biết được chỗ lợi hại của đại nhân, bất quá bảo vật của đại nhân sao lại rơi vào tay người nọ?”
Hắc Ngạc tiến lên nịnh nọt một câu, cũng có chút kỳ quái hỏi.
“Chẳng có gì lạ cả! Năm đó, một cái Huyền Thiên Như Ý tàn phiến của ta bị đầu ma viên nọ lấy cắp ra ngoài, chờ khi ta thức tỉnh tìm ra nơi ma viên này ẩn thân thì lại phát hiện nó vừa mới bị giết.
Mà tàn bảo này hiển nhiên cũng rơi vào tay kẻ giết nó.
Năm đó, trước lúc ta thức tỉnh một đoạn thời gian, có không ít người của Thiên Vân xông vào sơn mạch.
Kẻ giết nó có lẽ là một người trong số đó, ta vốn tưởng là người của Thiên Vân, bởi vì năm đó ta và mấy tên thái thượng trưởng lão có hiệp nghị, cho nên không tiện đi điều tra bảo vật này.
Nhưng tuyệt đối không ngờ Huyền Thiên tàn phiến lại rơi vào tay tu sĩ Nhân tộc, cũng không biết lúc đầu hắn sao lại trà trộn vào Ma Kim sơn mạch, nếu là thế thì ta hiển nhiên phải đòi lại bảo vật.”
Nữ tử binh tĩnh nói.
“Thì ra là thế, lúc đầu thuộc hạ từng gặp qua đám người này tại Thiên Vân, nhưng không nghĩ tới trong bọn họ lại có người có thể giết được ma viên Hợp Thể Kỳ.”
Sắc mặt đại hán biến đổi, không khỏi có vài phần hoảng sợ.
“Được rồi, việc này tạm thời không nói, trước tiên cướp lấy Thiên Đàm Hoa quan trọng hơn.
Cái khác không nói, kỳ thật đóa kỳ hoa này có thể ức chế một phần thương thế trên người ta, cho nên ta không thể dễ dàng bỏ qua.
Huống hồ, dựa theo bói toán thuật mấy ngày trước, linh dược ta muốn tìm dường như đều ở khu vực này.
Hắc Ngạc, ngươi giúp ta để ý một chút, nếu có thể tìm được linh dược, khiến pháp lực ta khôi phục thì hiển nhiên ngươi cũng có chỗ tốt.”
Ánh mắt nữ tử chợt lóe mâu quang, nói.
“Đại nhân yên tâm, Hắc Ngạc tuyệt đối tận tâm hết sức giúp đại nhân tìm kiếm linh dược nọ.
Nhưng đáng tiếc chính là bản thân đại nhân cũng không biết chính xác linh dược nọ là gì, nếu không thì đã giảm bớt phiền phức rồi.”
Đại hán vội vàng biểu lộ trung thành, nói.
“Mặc dù ta am hiểu chút thuật bói toán, nhưng cũng không tính là tinh thông cho lắm.
Đáng tiếc, năm đó hai người Vân Long bên cạnh ta đã chết trận, nếu có bọn họ ra tay thì ta cần gì phải tự mình rời núi.”
Trong đôi mắt đẹp của bạch bào nữ tử hiện lên một chút cô độc.
“Danh tiếng hai vị đại nhân Vân, Long năm đó Hắc Ngạc cũng từng nghe nói qua.
Nghe nói mặc dù hai vị đại nhân này không phải là tồn tại Thánh tổ, nhưng lại nắm giữ thần thông khiến Thánh tổ binh thường cũng phải kiêng kỵ vài phần.
Đặc biệt là thuật bói toán của Vân đại nhân được xứng là thứ hai tại Thánh giới.
Cũng chỉ có Huyễn Quang đại nhân dùng thuật bói toán tiến giai mới có thể miễn cưỡng so sánh.”
Hắc Ngạc vừa nghe nữ tử đề cập đến hai người kia, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ nghiêm nghị.
“Hắc hắc, ngay cả ngươi cũng biết tên của bọn họ! Cũng khó trách, năm đó danh tiếng bọn họ rất lớn, đích xác không dưới Thánh tổ.”
Nữ tử thản nhiên cười một tiếng, đôi mắt chớp động lâm vào trầm tư.
Đại hán cười làm lành một chút, cũng không dám nói tiếp điều gì.
Không lâu sau, thần quang trong mắt nữ tử thu lại, ra lệnh:
“Đi thôi, nếu không đi thì muốn đuổi theo tiểu tử nọ sợ rằng phải phí một phen tay chân.”
Đại hán hiển nhiên không chút ý kiến, lúc này khom người đáp ứng một câu, thân hình vừa động lập tức chợt lóe bay lên trên cự hoa rồi cung kính đứng phía sau nữ tử vài trượng.
Bảo Hoa phất tay, cự hoa phía dưới xoay tròn, vô số phấn hồng hà quang tuôn ra, đồng thời một mùi thơm từ trên hoa tán ra.
“Phanh” một tiếng, phấn hồng hà quang tan đi, cự hoa nhất thời biến mất không thấy.
Trong một thời gian ngắn, cự hoa liên tiếp xuất hiện ở ba bốn nơi khác, nhưng chỉ quỷ dị hiện lên liền biến mất không thấy.
Sau hai canh giờ, hư không trên một phiến rừng rậm vừa động, phấn hồng cự hoa lần nữa xuất hiện, đột nhiên từ trong cự hoa truyền ra một tiếng “di!” đầy kinh ngạc.
Tiếp theo, cự hoa thu hà quang lại, cánh hoa thật lớn mở ra, Bảo Hoa và đại hán xấu xí lập tức hiện thân đi ra.
“Sao vậy đại nhân, đại nhân đã tìm ra hai người nọ rồi à!”
Hắc Ngạc đầu tiên là ngẩn ra, nhưng lập tức mừng rỡ hỏi.
“Không có, chỉ là chúng ta dường như gặp một số vị khách không mời!”
Hai măt bạch bào nữ tử nhìn về phía chân trời, trên mặt hiện lên vẻ ngoài ý muốn.
“Khách nhân?”
Hắc Ngạc hiển nhiên khó hiểu, vội vàng nhìn về phía xa nhưng lại không thấy bất cứ thứ gì, trong lòng không khòi có chút nói thầm.
Nhưng sau một khắc, chân trời chợt lóe linh quang, hai luồng bạch quang không chút dấu hiệu hiện lên, chỉ chóp động vài lần liền gào thét bay tới hư không gần đó.
Độn tốc cực nhanh, quả thực khó có thể hình dung!
“Càn Khôn Bàn, Thạch Ma Điện!”
Đại hán lúc đầu còn chưa để ý, nhưng chờ khi bạch quang tới gần, thấy rõ hai thứ khổng lồ kia, thất thanh la lên, vẻ mặt trờ nên quái dị.
Trong bạch quang rõ ràng là một tòa thạch điện và một cự đại ngọc bàn!
Ánh mắt Bảo Hoa nhìn hai vật này đồng dạng có chút phức tạp, nhưng trên mặt càng lúc càng lạnh lùng.
Còn về phía đám người trong thạch điện và ngọc bàn hiển nhiên cũng phát hiện ra cự hoa, cơ hồ sắc mặt đại biến vội vàng dừng bảo vật lại, tiếp theo hư không phía trên hai vật này ba động một trận, bốn đạo nhân ảnh theo đó mà đồng thời hiện lên.
Đúng là bốn đại hóa thân Nguyên Sát và Huyết Quang, bọn họ nhìn bạch bào nữ tử trên cự hoa, sắc mặt thoáng cái liền trở nên cực kỳ khó coi.
“Bảo Hoa tỷ tỷ, hóa ra là tỷ!”
Sắc mặt Nguyên Sát sau khi liên tiếp biến hóa vài lần thì mới nói ra được vài chữ, giọng nói vô cùng cứng ngắc.
“Nguyên Sát, hóa ra là ngươi! Không nghĩ tới ta và ngươi lại có ngày gặp lại ở Linh giới này.
Xem ra Thánh tế đã bắt đầu rồi.
Bất quá danh xưng “tỷ tỷ” thì ta không dám nhận.”
Thần sắc Bảo Hoa khôi phục bình tĩnh, hời hợt nói.
Sau khi Nguyên Sát nghe nói như thế, sắc mặt một chút liền trở nên trắng bệch rồi không nói gì nữa.
Mà ba đại hóa thân Huyết Quang bên cạnh sau khi nhận ra thân phận Bảo Hoa, sớm đã âm thâm kêu khổ không ngừng, nhưng khi ánh mắt Bảo Hoa lạnh như băng đảo tới, trên mặt ba người không khỏi lộ ra vẻ gượng cười, khối hóa thân ờ giữa càng có chút khép nép, vội vàng nói:
“Huyết Quang bái kiến Bảo Hoa đại nhân!”
“Hừ, bản lãnh của ngươi cũng tiến bộ nhanh đấy, không ngờ một hơi tu luyện ra nhiều hóa thân như vậy.
Đúng lúc bên cạnh ta còn thiếu mấy tên sai vặt, bắt các ngươi cũng có ích.”
Bạch bào nữ tử nhíu mày, thanh âm lạnh lùng nói.
Ba khối hóa thân Huyết Quang nghe nói thế, sắc mặt giật mạnh một cái mà trở nên tái nhợt không còn chút máu.
Bọn họ sau khi nhìn nhau một cái, dường như hạ quyết tâm, không chờ Bảo Hoa nói gì thêm, lúc này gào thét một tiếng, đồng thời hóa thành ba đạo hắc khí bắn đi.
Tất cả chợt lóe liền chui vào trong ngọc bàn.
Càn Khôn Bàn sau khi phát ra tiếng “ầm ầm”, ngoài thân chợt tuôn ra hắc bạch chi khí, thoáng cái liền hóa thành một cái đồ án Thái Cực thật lớn, thoáng một cái liền mơ hồ biến mất.
“Càn Khôn Bàn đích xác vô cùng huyền diệu, nhưng đáng tiếc ngươi không phải chủ nhân chính thức của nó, mà bản thể của ngươi cũng không ở đây, lại còn muốn chạy thoát trước mặt ta, không thấy hiện ra đã quá vọng tưởng rồi sao?”
Ngọc dung Bảo Hoa trầm xuống, lạnh như băng nói một câu, một tay bỗng giơ lên cao.
Một màn kinh người xuất hiện!
Nguyên bổn một trong số bảy mặt trời cực nóng trên cao đột nhiên cuồng trướng lên, hơn nữa mơ hồ còn có chút vặn vẹo, hư không gần đó theo đó mà ba động một trận, một cái mặt trời đường kính ngàn trượng cuồn cuộn hiện lên!
Mặt trời này vô cùng chói mắt, hư không bị chiếu sáng, nhiệt độ thoáng cái liền tăng lên gấp mười lần, phảng phất như mặt trời trong nháy mắt bị nữ tử mạnh mẽ tóm lại gần.
“Huyễn Nhật đại pháp!”
Nguyên Sát vừa thấy cảnh này, sắc mặt biến đổi mà thất thanh kêu lên một tiếng, tiếp đó sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm bất định.
Bảo Hoa lạnh lùng nhìn nữ tử này một cái nhưng không nói gì cả chỉ khẽ vươn một ngón tay ra điểm về phía mặt trời trên không trung.
“Ầm” một tiếng!
Mặt trời chậm rãi chuyển động, vô số bạch sắc quang ti từ bề mặt bắn ra xuyên thủng hư không phía dưới, phạm vi công kích cực lớn, phảng phất bao trùm tất cả phạm vi mà mắt thường có thể nhin thấy.
Nguyên Sát thấy vậy cũng phất tay một cái, một cái hắc sắc cổ kính theo đó mà hiện lên ở trên đinh đầu hóa thành một tầng quang mạc trong suốt bảo hộ bản thân bên trong.
Phiến quang mạc này ngay cả khi thoạt nhìn kiên cố, nhưng dưới công kích của đám quang ti lại nhộn nhạo vài cái, bộ dáng như rất miễn cưỡng chống đỡ được.
Bất quá, xem bộ dáng của lam bào nữ tử đang không ngừng bắt quyết thì rõ ràng là không thể chống đỡ lâu.
Mà cách đó hơn ngàn trượng, trong nháy mắt khi quang ti xuyên thủng hư không thì một tiếng nổ kinh thiên xé gió truyền đến!
Không gian thoáng ba động một cái, cự đại ngọc bàn có chút loạng choạng hiện ra.
Quang ti gần đó vừa thấy mục tiêu xuất hiện mà như có linh tính đồng loạt thay đổi phương hướng như mưa rào bắn về phía ngọc bàn.
Trong phút chốc, toàn bộ ngọc bàn bị vô số quang ti như vũ bão bảo phủ vào trong.
Theo đó, một tiếng hét đầy kinh sợ của Huyết Quang từ trong ngọc bàn truyền ra, ngọc bàn xoay tròn một cái đem hắc bạch nhị khí tuôn ra, lần nữa biến thành bộ dáng Thái Cực thật lớn, nhất thời có thể chống lại thế công mãnh liệt của quang ti.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1960: Cung Thần Đả Thương Địch Thủ
Bảo Hoa thấy cảnh này, nét mặt không chút biểu tình lập tức phất một tay về phía ngọc bàn.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra!
Quang mang chợt lóe từ đó lộ ra một bàn tay to hơn trăm truợng, năm ngón tay mở ra, bạch sắc chân diễm trên tay hung hăng thiêu đốt, chụp thẳng về phía ngọc bàn.
Ngọc bàn lần nữa truyền đến tiếng rống giận dữ của Huyết Quang, hắc bạch Thái Cực đồ án chấn động thoát ra khỏi ngọc bàn, rồi cuồng trướng nghênh đón bàn tay to, mà bản thân ngọc bàn sau khi “vù vù” một tiếng, hư không gần đó mơ hồ vặn vẹo một trận, định lần nữa thuấn di bỏ chạy.
Hắc bạch Thái Cực và bạch diễm trên bàn tay to vừa tiếp xúc với nhau lập tức quang mang hộ thân run rẩy, bị bàn tay khổng lồ bóp chặt lại phát ra một tiếng gào thét rồi nổ tung ra.
Bạch diễm cuồn cuộn trong nháy mắt đem hắc bạch Thái Cực biến thành mây khói, sau đó trở mình, không biết làm thế nào lại đem ngọc bàn bao vây vào trong.
Ngay cả khi ba khối hóa thân Huyết Quang trong ngọc bàn kinh hãi, tiếng cầu xin tha thứ khác nhau đồng thời truyền ra, nhưng ngọc bàn này trong bạch diễm lượn lờ thiêu đốt, cơ hồ trong khoảnh khắc liền biến thành một màu đỏ đậm.
Thậm chí, sau khi năm ngón tay to chụp lấy ngọc bàn, năm con hỏa long từ đầu ngón tay bay ra, sau khi vây quanh ngọc bàn một lần liền khiến bảo vật này bắt đầu tan ra thành nước.
“Không!!!!!!!!”
Một tiếng hét cực kỳ kinh sợ từ trong ngọc bàn truyền ra, tiếp theo linh quang chợt cuồng thiểm một trận, một tiểu tháp từ trong ngọc bàn bay ra, thoáng cái liền hóa thành một đạo thất sắc hư ảnh cao hơn trăm trượng đem năm con hỏa long chặn lại.
Năm con hỏa long mặc dù lắc đầu vẫy đuôi, miệng không ngừng phun bạch diễm, nhưng bộ dáng lại không thể làm gì được hư ảnh thất sắc cự tháp này.
Không riêng như thế, bề mặt hư ảnh cự tháp sau khi hiện lên một tầng thất sắc quang vựng liền hấp thu không ít bạch diễm vào trong, khiến cho bản thân nó càng lớn thêm vài phần.
Nhưng đúng lúc này, khỏa mặt trời khổng lồ trên không trung dưới thúc dục pháp quyết của Bảo Hoa phảng phất như cự sơn ầm ầm rơi xuống.
Thất sắc tiểu tháp nọ ngay cả khi vạn phần huyền diệu, nhưng duới năng lực của ba gã hóa thân Huyết Quang căn bản không thể phát ra mười phần uy lực, bị mặt trời áp xuống bất quá chỉ kiên trì được vài giây liền vỡ vụn thành từng điểm thất sắc quang điểm.
Thất sắc quang điểm chợt lóe lên, lần nữa ngưng tụ thành một tiểu tháp lúc trước nhưng quang mang ngoài thâm ảm đạm vô cùng lơ lửng bất động tại chỗ.
Mà khỏa mặt trời khổng lồ vẫn đè xuống cự bàn bên dưới, cự bàn căn bản không kịp có bất cứ phản ứng gì liền bị mặt trời nuốt chửng vào trong.
Trong trăm đạo quang mang chớp động, ngọc bàn lần nữa rã ra, trong nháy mắt khi ngọc bàn chưa hoàn toàn biến mất chợt ba đạo huyết quang từ trong ngọc bàn bắn ra, nhưng sau khi bị bạch diễm cuồn cuộn bao vây, nhất thời phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, liền bị bạch diễm cắn nuốt không còn một mảnh.
Ba đạo huyết quang này đúng là ba đại hóa thân Huyết Quang.
Ba đại hóa thân này, mỗi một khối đều có thẩn thông không kém gì tu sĩ Họp Thể hậu kỳ, nhưng trước mặt nữ tử Bảo Hoa này lại có vẻ không chịu nổi một kích.
Đương nhiên, đầu tiên là đây chỉ là hóa thân của Huyết Quang mà thôi, trong khi đó Bảo Hoa lại là bản thể.
Thứ hai, Huyễn Nhật thần thông này nguyên bổn có công dụng khắc chế phần lớn ma công, cho dù ngay cả khi Bảo Hoa danh chấn Ma giới một thời, nhưng hiện tại dưới tình huống tu vi đại giảm thì tuyệt đối không thê dễ dàng diệt sát ba đại hóa thân của Huyết Quang có chí bảo hộ thân như vậy được.
Mà cơ hồ ngay lúc ba đại hóa thân Huyết Quang chết, trong một tòa cự tháp của Ma tộc gần Thiên Uyên thành, một gã huyết bào đang ngồi ngay ngắn trên vương tọa thần sắc nghiêm nghị đang nghe mấy tên ma tôn Hợp Thể Kỳ kể lại kết quả càn quét nhân tộc gần đây.
Hiện tại, Ma tộc đại quân sau khi đem các cứ điểm khổng lồ gần Thiên Uyên thành càn quét không còn, mà ngay cả một số tông môn thế gia nhỏ trốn ở những nơi bí ẩn cũng bị tiêu diệt sạch tới bảy tám phần thì hiện bắt đầu tính đến chuyện bố trí bao vây như thế nào xung quanh Thiên Uyên Thành.
Huyết bào thiếu niên nghe đến nhập thần, thường xuyên gật đầu tò vẻ đồng ý, nhưng đột nhiên sắc mặt đại biến mà đứng bật dậy, đồng thới phát ra một tiếng gầm nhẹ cực kỳ kinh sợ.
“Không thể nào. ba người bọn họ liên thủ. sao lại xảy ra chuyện được cơ chứ!”
Đám Ma tộc tôn giả khác vừa thấy bộ dáng giận dữ của huyết bào thiếu niên, hiển nhiên cũng bị rắt bất ngờ, trong lúc nhất thời không khỏi hai mặt nhìn nhau.
“Huyết Quang đại nhân, rốt cục có chuyện gì xảy ra mà khiến đại nhân kinh sợ như thế?”
Một lão giả Ma tộc thân phận không thấp, sau khi hơi chần chờ liền cẩn thận hỏi một câu.
“Không có gì! Ba gã cận vệ bị ta hạ thần niệm xảy ra chút chuyện, không thể hoàn thành đại sự mà ta giao phó.
Bất quá không sao, ta sẽ phái người khác đi làm.”
Tâm niệm huyết bào thiếu niên vừa chuyển, vẻ phẫn nộ trên mặt nhanh chóng biến mất, lần nữa khôi phục như thường, nói.
Thấy huyết bào thiếu niên nói như thế, trong lòng đám Ma tộc tôn giả tuy có chút nghi hoặc, nhưng hiển nhiên không dám hỏi thêm, một gã ma tôn sau khi ho nhẹ hai tiếng liền tiếp tục trở lại đề tài.
Mà huyết bào thiếu niên thần sắc lại vô cùng bình tĩnh, phảng phất sự giận dữ mới vừa rồi chỉ là nhất thời thất thố mà thôi.
Ở sâu trong hồ nước đỏ như máu tại Ma giới đột nhiên không chút dấu hiệu truyền ra một tiếng thét cực kỳ giận dữ.
Tiếng thét này đầy thê lương tới chói tai khiến hồ nước gần đó không ngừng chấn động, nhưng sau thời gian một chén trà nhỏ tiếng thét liền ngừng lại, rồi nơi đây lại trở nên không còn bất cứ tiếng động gì nữa.
Tại Linh giới, trong nháy mắt khi Nguyên Sát bị mặt trời khổng lồ rơi xuống, quang mạc trong suốt do hắc sắc cổ kính biến thành nhất thời không chịu nổi, đồng dạng vỡ vụn.
Mà bạch sắc hỏa diễm do mặt trời khổng lồ phát ra đồng dạng cũng không chút khách khí phủ xuống.
Sắc mặt Nguyên Sát thoáng cái liền trở nên trắng bệch, không nhịn được há miệng kêu cứu một tiếng.
Trong thạch điện bên dưới đột nhiên hắc quang chợt lóe, một đạo nhân ảnh quỷ dị bắn ra, mơ hồ một chút liền xuất hiện sau lưng Nguyên Sát, rồi không chút do dự giơ tay lên không trung.
“Phốc xuy” một tiếng, một cái kim sắc viên châu to cỡ nắm tay chợt bay ra, chợt lóe liền nhập vào trong khỏa mặt trời không lồ không thấy bóng dáng.
Tiếp theo, một tiếng nổ long trời lở đất truyền đến, một vòng kim sắc quang vựng từ trong mặt trời không lồ bạo liệt nổ tung ra, kim vựng này cũng không biết ẩn chứa uy lực thế nào mà chỉ trong phút chốc khiến mặt trời khổng lồ nổ tung hoàn toàn, tạo thành một cái hắc động khổng lồ đường kính lên tới mười trượng.
Cái động này thể tích khổng lồ phảng phất như ngọn núi, nhưng cái này cũng không quan trọng bằng đạo hắc sắc nhân ảnh vừa mới hiện thân kia lại xoay chuyển thân hình, hóa thành một đoàn ô quang bao phủ Nguyên Sát vào trong, sau đó hóa thành một đạo kinh hồng phóng thẳng vào trong động khổng lồ.
“Lục Cực!”
Nguyên bản khuôn mặt bình tĩnh của Bảo Hoa, trong nháy mắt khi hắc sắc nhân ảnh vừa xuất hiện, đồng tử không khỏi co rụt lại, miệng phát ra một tiếng băng hàn, tiếp theo hai tay hư không trảo một cái.
“Vù vù” hai tiếng, hai cánh hoa theo đó liền rớt ra bay về phía tay nàng.
Kết quả, trên tay bạch y nữ tử này chợt lóe thanh quang, một cái cánh hoa trực tiếp hóa thành một cái cung lớn màu xanh biếc, một cánh khác lại phát ra bạch mang chói mắt, trực tiếp hóa thành một mũi tên dài mở ảo.
Động tác Bảo Hoa nhìn như chậm, nhưng hai tay kéo một cái, cũng không cần ngắm liền bắn mũi tên màu trắng ra.
Mũi tên vừa rời tay toàn thân liền cuồn cuộn bạch diễm, hóa thành một đạo tinh mang biến mất không thấy.
Lúc này, nhân ảnh trong hắc quang vừa mới bao phủ Nguyên Sát chợt hiện ra trong động khổng lồ, tai nghe thấy bên tai vang lên tiếng xé gió liền thầm kêu một tiếng “không tốt”, tiếp đó toàn thân chợt lóe lam mang, đồng thời tám tiểu thuẫn trong suốt hiện ra.
Mỗi một cái tiểu thuẫn toàn thân một màu lam nhạt trong suốt, phảng phất như từ hàn băng ngưng tụ thành, trong nháy mắt chắn trước hắc sắc nhân ánh.
Tiếng chói tai vang lẻn liên tiếp!
Bạch sắc tinh mang đột nhiên xuất hiện trước tám tiểu thuẫn, chợt lóe liền biến mất.
Sau một khắc, từng tiếng giòn tan vang lên, tám cái tiểu thuẫn đồng thòi nổ tung ra.
Mà nhân ảnh trong hắc quang lảo đảo một trận, bộ dáng như bị thương không nhẹ, trước ngực xuất hiện một cái lỗ máu nhỏ bằng ngón cái.
“Phanh” một tiếng, một đoàn bạch diễm từ trong lỗ máu nổ bung ra, thoáng cái liền bốc lên bao phủ cả hắc ảnh vào trong.
Lúc này mới có thể nhìn thấy diện mạo của hắc ảnh, đúng là một nữ tử thướt tha một thân hắc giáp, trên đầu cũng đội mũ giáp chỉ để lộ ra một đôi mắt lạnh như băng, có vẻ vạn phần thần bí.
Nữ giáp sĩ mặc dù bị bạch diễm bao phủ, nhưng trong mắt không hề thấy vẻ bổi rối nào mà ngược lại đột nhiên há miệng phun ra một đoàn tinh huyết, tinh huyết vừa phun ra liền hóa thành một đoàn huyết vụ nhanh chóng lan ra toàn thân.
Một cảnh kinh, người xuất hiện!
Nơi huyết vụ đi qua bạch diễm nhìn có vẻ vô cùng lợi hại, nhưng ngay lập tức liền bị dập tắt hoàn toàn, trong khoảnh khắc bạch diễm không còn sót lại chút gì.
Nhưng nữ giáp sĩ không hề bận tâm đến thương thế, hai tay nhanh chóng bắt quyết, hắc quang ngoài thán đại thịnh, lần nữa bao phủ lấy thân hình và Nguyên Sát mà phá không chạy trốn.
Độn tốc dĩ nhiên cực nhanh, bất quá chỉ chớp mắt hắc quang liền phóng tới cuối chân trời, lần nữa lại nhoáng lên rồi trực tiếp biến mất không thấy bóng dáng.
Về phần tòa thạch điện đang huyền phù hư không đột nhiên ngoài thân quay cuồng ngũ sắc hà quang, vô số phù văn tuôn ra rồi tụ thành một pháp trận cực lớn.
Thạch điện ở ngay trung tâm pháp trận theo đó mà trở nên mơ hồ đi, bộ dáng như định trực tiếp truyền tống đi thoát đi.
“Hừ, các nàng ấy có thể rời đi, nhưng hai người các ngươi thì ở lại cho ta.”
Bảo Hoa thấy một tiễn không thành công, sắc mặt vốn có chút khó coi, mắt thấy cảnh này liến quát khẽ một tiếng.
Bảo cung trong tay biến mất mà thay vào đó một tay chỉ một cái về phía hư không xa xa một cái.
Khỏa mặt trời khồng lồ ở xa xa kia theo đó thoáng cái liền hóa thành một tầng bạch sắc quang mạc đem cả bầu trời bao phủ lại.
Mà tòa thạch điện bên dưới lại chợt chớp động quang hà, một đóa hồng sắc cự hoa đột nhiên hiện lên, rồi từ đó một đạo hồng sắc kiếm khí từ hư không gần đó chợt xuất hiện, vừa lúc chém lên cự đại quang trận.
Trong nháy mắt, dưới một kiếm này một góc của quang trận liền bị phá hủy, thạch điện nguyên bổn vừa mới mơ hồ liền lần nữa trở nên chân thật trở lại.
Mà từ trong thạch điện lại truyền ra hai tiếng gầm nhẹ, thoáng lắc một cái liền một ra thành hai rồi lại biến ảo thành hai đầu thạch nhân cực lớn màu xám trắng.
Hai đầu thạch nhân khổng lồ vừa hiện nguyên hình liền đem hai tay vỗ lên ngực, không ngừng hướng về phía Bảo Hoa và đại hán gầm nhẹ, nhưng bộ dáng trông có vẻ rất kiêng kỵ, không dám xông lên.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ta Là Võ Học Gia [Dịch] Ta Là Võ Học Gia](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Ta-La-Vo-Hoc-Gia-Truyen-Audio.jpg)



