Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 38 : Xuất Thủ (c186-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 186: Xuất Thủ
Hàn Lập khóe miệng nhích động một chút, trong lòng không khỏi mắng to, nhưng hai mắt đang nhắm chặt bất đắc dĩ phải mở ra.
Pháp lực tuy nhiên còn kém một chút mới có thể hoàn toàn đầy đủ, nhưng hiện tại có người đang đến đây, hắn cũng không dám cứ thế mà tiếp tục ngồi ở đó, đặc biệt là không biết tình huống của người đang tới như thế nào!
“Vị sư huynh nào đang ở trong này? Mau cứu tiểu muội!”
Một nữ tử áo vàng từ khu vực phụ cận rừng cây, vừa té vừa chạy đến dưới tàng cây chỗ Hàn Lập, vẻ mặt kinh hoảng vẫy tay hướng lên trên cây lớn tiếng hô cứu, tựa hồ nhận định trên đó nhất định có cứu tinh của mình.
Mà cách sau nàng ta không xa, một bóng người màu trắng đang chậm rãi ung dung đi tới, cùng với vẻ kinh hãi của nữ tử hoàn toàn tương phản, tựa hồ phi thường thong thả!
Thấy tất cả những điều này, Hàn Lập bĩu môi xem thường, đối với hành vi của vị nữ đồng môn chiêu tai dẫn họa này rất là bất mãn, việc đối phương có thể tìm được nơi mình ẩn thân cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Bởi vì trước khi đệ tử Hoàng Phong cốc xuất phát, thì Chưởng môn Chung Linh Đạo thi triển một loại Khiên dẫn thuật, có thể làm cho các đệ tử trong phạm vi nhất định, có thể cảm ứng được vị trí của đồng môn, đương nhiên đây có hạn chế thời gian nhất định, chỉ có hiệu lực trong phạm vi mười ngày.
Mục đích chính là để cho đệ tử đồng môn có thể giúp đỡ cho nhau, nhằm tăng thêm khả năng chiến thắng.
Nghe nói, các đệ tử các phái cũng đều được hỗ trợ các loại pháp thuật tương tự.
Hàn Lập dưới sự bất đắc dĩ, cũng giống như nữ tử này.
Hắn cũng nhận thức được, đó là nữ đồng môn đã ở cùng một chỗ với Trần sư muội, trừ dáng người tạm được ra, thì tướng mạo thật sự cực kỳ bình thường.
Hàn Lập thấy vẻ mặt khổ sở cầu khẩn của nữ tử này, thực cũng không có xúc động đến mức lập tức nhảy xuống dưới, mà là khẽ vạch lá cây ra, cẩn thận dò xét bóng người màu trắng đang đi đến.
Mặc kệ cứu hay không cứu, hắn cũng muốn trước tiên nhìn xem người tới pháp lực nông sâu đến đâu, hắn cũng không muốn chỉ vì nữ tử không thân thích này mà liều cái mạng nhỏ của mình.
Nếu bóng trắng pháp lực bình thường, Hàn Lập tự nhiên sẽ không khách khí ra tay đánh chết, làm cái “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Nhưng nếu là người pháp lực thâm hậu kinh người, Hàn Lập sẽ liệu đường liên thủ với nữ đồng môn mà đánh lại kẻ địch, hoặc là lập tức trốn đi!
Nhưng để đề phòng vạn nhất, hắn đưa tay lấy từ túi trữ vật ra pháp khí “Kim phù tử mẫu nhận” cùng phù lục phòng ngự, rồi đem sợi ti tuyến quấn lên trên ngón tay vô danh.
“Hắc hắc, chạy cũng thật khó coi! Nữ đệ tử của Hoàng phong cốc đều [vô dụng như vậy sao? Chạy một đoạn đường dài như vậy, lại phải tìm đến một tên xú nam nhân nào mà cầu cứu, trên cây chẳng lẽ là tình lang không thành của ngươi?”
Bóng trắng dần dần đến gần, lộ ra là một nữ tử áo trắng phiêu nhiên, xem ra khuôn mặt cũng có vài phần tư sắc, chỉ là hai chân mày hướng lên, vẻ mặt đầy sát khí.
Lời này, hắn tuy nhiên hướng về phía nữ tử áo vàng dưới tàng cây, nhưng hai mắt biểu lộ sát khí lại không ngừng hướng lên trên cây, hiển nhiên cũng không hề tự đại như lời bản thân nói, sự che dấu này không lọt khỏi mắt Hàn Lập, chính là có vài phần cố kỵ!
“Mười hai tầng công pháp”.
Sau khi dễ dàng nhìn ra nống sâu của đối phương, Hàn Lập trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chẳng qua, hắn có chút nghi hoặc, vị nữ đồng môn dưới tàng cây này, cũng là mười hai tầng công pháp, sao lại bị đuổi giết thê thảm như vậy! Chẳng lẻ đối phương có thủ đoạn đặc biệt gì, hoặc là có pháp khí lợi hai gì?
Hàn Lập đang buồn bực suy nghĩ, nữ tử áo trắng hừ lạnh một tiếng, đột nhiên hai tay áo vung ra, hai đạo bạch quang liền từ trong tay áo bay ra, bay thẳng đến nữ tử áo vàng.
“Sư huynh cứu ta, pháp khí của ta đã bị hủy, không thể ngăn cản!” Nữ tử áo vàng khuôn mặt thất sắc, vội vàng mở miệng kêu.
Lời vừa nói ra, hai đạo kim quang đã phóng nhanh ra, nhằm hướng bạch quang đang bay giữa đường mà đón đầu.
Thì ra Hàn Lập đã khu động “Kim phù tử mẫu nhận” cầm trong tay, hai đạo kim quang chính là hai đạo tử nhận trong số đó.
Nữ tử áo vàng mặt lộ vẻ vui mừng, lúc này mới trấn định trở lại.
Hàn Lập sở dĩ ra tay.
Một mặt là nghĩ nữ tử áo trắng không có gì đáng sợ, hắn có thể ứng phó được, về phương diện khác là tìm thêm trợ thủ trên đường đi, để khi đối địch đỡ phải đơn độc.
Dù sao một đồng môn mười hai tầng công pháp, thế nào thì trong tranh đấu sau này cũng có tác dụng!
“Cuối cùng đã nguyện ý ra tay! Ta còn tưởng rằng các hạ sẽ tiếp tục giả câm vờ điếc nữa chứ!” Nữ tử áo trắng cười nói, trên mặt không hề giật mình, nhưng đưa tay lên, một ngọn lửa thật lớn đánh thẳng đến cây cổ thụ.
“Oành đùng đùng” một tiếng nổ vang lên, cây đại thụ nửa trên hồng quang bùng lên, trong nháy mắt đã biến thành tro bụi.
Nhưng vẫn không có dấu hiệu của bất luận kẻ nào hiện thân, điều này làm cho nữ tử áo trắng ngẩn ra.
“Đại hỏa cầu phù lục thật là lợi hại, cô nương thật đúng là chịu chơi!” Đằng sau gốc cây bỗng nhiên xuất hiện thân ảnh của Hàn Lập, hắn tựa như cười mà không cười nói.
“Mười một tầng?”
Nữ tử áo trắng trước thì ngẩn ra, sau lập tức lộ ra vẻ khinh miệt.
Mà nữ tử áo vàng vẻ mặt thoải mái, lập tức lại chuyển sang kinh hoảng, trong lòng không ngừng âm thầm kêu khổ, nguyên còn tưởng là cao thủ sư huynh nào trong môn, không nghĩ tới lại là sư đệ lính mới pháp lực còn không bằng mình.
“Vừa rồi nếu thành thành thật thật tránh ở một bên xem náo nhiệt, có lẽ bổn cô nương tâm tình tốt sẽ tha cho ngươi một lần.
Nhưng một khi đã xuất thủ, vậy hai người cùng làm đồng mệnh uyên ương đi!” Nữ tử áo trắng hai hàng lông mày càng cong lên, dùng khẩu khí âm trầm nói.
Làm cho khuôn mặt vốn còn có chút tú lệ, trở nên dữ tợn hẳn lên.
Hàn Lập mỉm cười, không nói được một lời chỉ điều khiển kim nhận ở trên đầu, thân mình tùy ý đi về phía nữ tử này.
“Đứng lại, ngươi muốn làm gì?”
Nữ tử áo trắng khẽ quát, khoát tay vỗ lên trên người xuất ra màn hào quang phòng ngự pháp thuật.
Lúc này, Hàn Lập chỉ còn cách khoảng vài chục trượng! Điều này làm cho hắn cảm thấy đáng tiếc!
Vốn lần trước lợi dụng ti tuyến trong suốt, dễ dàng đánh chết đệ tử của Thiên khuyết bảo, Hàn Lập đối với loại chiến thuật này cảm thấy rất hứng thú.
Vừa rồi ở trên cây, thấy nữ tử áo trắng không có phóng ra phòng ngự pháp thuật, linh cơ vừa động hắn tự nhiên nghĩ tới tái hiện lại màn đó.
Nhưng đáng tiếc chính là, đối phương thật sự là cẩn thận, sớm ý thức được có chỗ không đúng, đã lấp đi lỗ hổng này.
Làm cho Hàn Lập không khỏi ngửa đầu cảm thán, nữ tử thực sự là cẩn thân hơn so với nam tử nhiều!
Một khi đã chơi tiểu xảo không được, tự nhiên chỉ có thể cường công.
Hàn Lập sau khi thất vọng thì nói gì cũng vô nghĩa.
Phòng ngự pháp thuật sau khi được phóng ra, mẫu nhận cầm trong tay nhẹ nhàng rung lên, từ trong túi trữ vật lại bay ra sáu thanh kim nhận giống nhau như đúc, hung hăng đánh về phía đối phương.
Nữ tử áo vàng vừa thấy Hàn Lập pháp khí tựa hồ bất phàm, tâm tư vốn đã chết đi lại sống lại, lập tức cũng ném ra một lá phù lục, biến thành một đạo hỏa xà thật dài, bắn tới.
Nữ tử áo trắng cười lạnh, ngọc thủ nhẹ nhàng lật ra, một cái gương nhỏ xuất hiện ở trong tay.
Nàng ta đem gương nhẹ nhàng chiếu lên, một luồng thanh quang phun ra, bao lấy kim nhận cùng hỏa xà đang đánh tới, làm cho chúng đứng ở giữa không trung mà quần đảo, rốt cuộc không thể hạ xuống, giống như là bị người thi pháp cấm chế trụ.
Hàn Lập mắt cũng trợn lên! Đây là pháp khí gì? Sao lại có thể nghịch thiên như vậy]? Có thể chế ngự pháp khí cùng pháp thuật của người khác như vậy, thế này làm sao đánh?
“Sư đệ đừng lo lắng, pháp khí này của nàng ta một lần chỉ có thể chế ngự không vùng mà thôi, hơn nữa mỗi lần chỉ có thể chế ngự nửa khắc thời gian, đến lúc đó phải thu hồi không còn hiệu nghiệm!” Nữ tử áo vàng nhìn ra sự kinh hãi của Hàn Lập, lập tức nói lời an ủi.
Hàn Lập nghe vậy, lúc này mới an tâm trở lại, chẳng qua nữ đồng môn lại nói một câu, lập tức lại làm cho Hàn Lập tâm trạng căng thẳng.
“Chẳng qua, ác nữ này là hậu nhân của Trưởng lão nào đó của Yểm nguyệt tông, được cho rất nhiều pháp khí cổ quái, sư đệ hãy cẩn thận thì tốt hơn!”
Hàn Lập thấy hết chỗ nói.
“Không chỉ là nữ đệ tử mười hai tầng công pháp, thảo nào nữ đồng môn này lại bại một cách chật vật như vậy.
Thì ra đối phương là người có nhiều bảo vật! Sớm biết như vậy, thì cũng không đi làm cái trò anh hùng!” Hàn Lập cảm thấy hối hận, thấy tám chín phần mười là phải liều mạng rồi!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 187: Hoàng Tước “Phong Nhạc”
Người nữ áo trắng thấy pháp khí của mình có hiệu quả, ngăn trở được kim nhận của Hàn Lập, trên mặt lộ ra vẻ tự đắc.
“Ta đã nói không biết tự lượng sức mình mà ra đây rồi! Đây là kiện pháp khí cao cấp nhất rồi sao?” Nàng ta cười nói, nhưng trên tay lại không chần chờ chút nào, lật tay lấy ra một thủy tinh cầu màu hồng, bắt nó tung nó lên, dừng ở trên đầu của bản thân.
“Không hay, thủy tinh cầu này có thể ăn mòn pháp khí của người khác, sư đệ mau ngăn cản nàng ta lại, pháp khí của ta cũng bị hủy như vậy đó” Nữ tử áo vàng sắc mặt đại biến, cuống quít nhắc nhở.
Hàn Lập trong lòng trầm xuống, không do dự vung tay, đem một thanh ngân câu từ trong tay tung ra, biến thành một đạo ngân quang, hướng thủy tinh cầu của nữ tử mà bay đi.
nữ tử áo trắng khóe miệng khẽ nhếch lên, mười ngón chắp lại thành một thủ ấn kỳ quái, thủy tinh cầu trên đỉnh đầu lập tức xuất ra một đạo hồng quang.
Thủy tinh cầu vừa thu vào pháp quyết lập tức hồng quang đại thịnh, tự động xoay chuyển, phun ra những dòng chất lỏng màu hồng phấn, hình thành một khối dịch thể lấy quả cầu làm trung tâm, tuy chỉ lớn cỡ một trượng, nhưng cũng che bầu trời trên đầu của nữ tử nọ thành một mảng màu hồng.
Hàn Lập do dự, không dám để ngân câu trực tiếp bắn vào dịch thể đó, mà là hao túng nó cắm xuống, trực tiếp nhắm thẳng vào nữ tử áo trắng.
Đồng thời hắn lại lấy ra một thượng phẩm pháp khí khác – Thanh Tác (sợi roi màu xanh), cũng lặng lẽ tung ra ngoài, quỷ dị như là linh xà, vô thanh vô tức lén di chuyển qua đó.
“Nhanh!”
Nữ tử áo trắng đột nhiên chỉ tay vào thủy tinh cầu, dung dịch nọ bỗng tách ra một khối nhỏ, bay xuống phía dưới, đem luồng bạch quang nọ bao lại bên trong, làm cho lập tức giảm tốc lại mà hiện nguyên hình ngân câu!
Thấy một màn này, Hàn Lập trong lòng khẩn trương, mặc kệ ngân câu mà đem Thanh Tác đã đuổi tới sau đó, đem nữ tử áo trắng nọ trói chặt lại, tạm thời bao cả cái vòng bảo hộ nọ lại thành một cái kén.
Nữ tử áo trắng tuy pháp bảo nhiều, nhưng nhất thời cũng luống cuống tay chân, không thể lập tức tránh thoát.
Mà lúc này Hàn Lập, cũng không chần chờ đem phù bảo “Kim quang chuyên” ra!
Tuy đối với việc Thanh Tác có thể vây khốn được đối phương bao lâu, trong lòng cũng không biết, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể mạo hiểm thử một lần, hy vọng có thể trước khi đối phương phá ra được, thì có thể dùng phù bảo đánh chết đối phương.
Vị nữ tử áo vàng kia, cũng có vài phần thông minh! Cho dù không có pháp khí cùng phù lục có uy lực lớn, nhưng cũng không ngừng dùng một ít các loại tiểu pháp thuật như hỏa cầu hoặc băng trùy, không ngừng đánh vào dung dịch đang vây khốn ngân câu, cùng tấm gương nhỏ kia, hy vọng Hàn Lập có thể lo giải cứu mấy món pháp khi kia, gia tăng cơ hội thủ thắng.
Nhưng đáng tiếc chính là, mấy loại công kích này căn bản giống như là gãi gnứa vậy, không có hiệu quả gì.
“Hừ, chỉ là thượng phẩm pháp khí, có thể vây khốn ta sao chứ? Ta lập tức sẽ khiến cho ngươi có biết sự ngu xuẩn của bản thân!” Tuy bị nhốt trong vòng vây của Thanh Tác, nữ tử áo trắng vẫn vô cùng kiêu căng nói.
Hàn Lập mặc kệ lời nói của đối phương, hắn nâng phù bảo “Kim quang chuyên” lên, chuẩn bị cho việc bị điên cuồng hấp thu pháp lực.
Nhưng ngay lúc này, tại từng rậm phía sau nữ tử áo trắng, một đạo linh khí khổng lồ làm cho người ta sợ hãi đột nhiên bạo phát bắn ra.
Hàn Lập rùng mình, còn chưa kịp phản ứng, thì một luồng hoàng quang (tia sáng màu vàng) chói mắt như tia chớp từ trong rừng bắn đến, đem Thanh Tác của Hàn Lập, vòng bảo hộ của nữ tử, ngay cả bản thân nữ tử áo trắng nữ cũng đều bị bắn xuyên qua, làm cho nữ tử áo trắng kêu thảm thiết ngã vật ra tại chỗ.
Hàn Lập gặp cảnh tượng này cả kinh, nhưng lập tức nghĩ tới cái gì, thân hình lập tức muốn rút lui, nhưng đã muộn.
Một thân ảnh màu lam như lưu tinh cản nguyệt|tháng, chỉ xẹt qua vài cái, đã đến bên cạnh thi thể nữ tử áo trắng nọ, chụp lấy túi trữ vật bên hông nàng ta, sau đó ha hả cười, lộ ra thần tình vui mừng.
Thấy bản thân đã chậm một bước, Hàn Lập ảo não hít một hơi, nhưng nghĩ đến cái mạng nhỏ của mình, cũng cố gắng đề tỉnh lại tinh thần, mắt lạnh nhìn chăm chú nhất cử nhất động của người này.
Người vừa đến là một trung niên trên mặt có vết sẹo, hai mắt hẹp dài, mũi ưng, toàn thân đầy sát khí, làm cho người ta vừa thấy đã không khỏi rùng mình, đã muốn kính nhi viễn chi, xem ra công pháp đã tới đỉnh điểm của tầng mười ba, làm cho Hàn Lập càng cảm thấy trầm trọng!
“Phong Nhạc, Ngươi là cuồng nhân Phong Nhạc của Thiên Khuyết Bảo!”
Không nghĩ tới, người áo lam còn chưa mở miệng, nữ tử áo vàng đã hoảng sợ kêu lên, vẻ mặt tựa như gặp yêu ma gì cực kỳ đáng sợ! Nỗi sợ hãi vượt xa khi bị nữ tử áo trắng đuổi giết.
“Hắc hắc! Không nghĩ tới, tiểu nha đầu lại nhận ra bổn đại gia, thành thành thật thật đứng ở nơi đây, sau khi đợi đại gia ta xem thu hoạch như thế nào, rồi mới xử trí các ngươi!” Người áo lam tà dị liếc nhìn nữ tử áo vàng, xem gương mặt của hai người này, rồi lại cúi đầu xem xét túi trữ vật ở trên tay.
Hàn Lập sờ sờ mũi, thản nhiên nhìn người này, ánh mắt lóe lên bất định.
Tuy không biết người đến là có nguồn gốc thế nào? Nhưng đối với sự kinh hãi của vị sư tỷ này, hắn rất là bất mãn!
Đối với Hàn Lập mà nói, mặc kệ người đến là ai, bước chân của mình cũng không thể loạn, địch nhân càng mạnh, thì càng phải bảo trì sự bình tĩnh!
Hắn nhìn thấy pháp khí đã thoát khốn, liền vung tay, đem kim nhận cùng ngân câu trở về.
Kim nhận thì hoàn hảo, còn nguyên như mới, nhưng bộ dáng của ngân câu lại làm cho Hàn Lập hoảng sợ! Vốn pháp khí ngân quang lập lòe, đã trở nên đổi màu thủng lỗ chỗ, giống như đã bị hỏng, linh khí không còn, không thể sử dụng được nữa!
Lúc này Hàn Lập mới biết được, câu hủy diệt pháp khí của nữ tử áo vàng là có ý tứ gì, thủy tinh cầu kia phun ra chất lỏng màu hồng thật là độc địa! Pháp khí mà gặp phải, chỉ sợ đều phải tránh xa ba thước!
Hắn sau khi cảm khái, lại bị luồng hoàng quang chói mắt phía trước của người áo lam hấp dẫn.
Đây là một thanh tiểu đao hình dạng cổ quái, chuôi đao dài cỡ một thước, lưỡi đao dài cỡ ba bốn tấc, thân thể trong suốt, tỏa ra hoàng quang chói mắt.
Một món đồ kỳ lạ như vậy, vừa mới đánh chết nữ tử áo trắng.
Hàn Lập giương mắt nhin chằm chằm vào vật ấy, thần sắc dần dần trở nên âm trầm, thần tình như mây đen áp đỉnh, miệng mím chặt lại.
Nhưng hai chữ “phù bảo” vẫn không ngừng hiện lên trong lòng.
Từ uy lực của thanh tiểu đao, đến hào quang bên ngoài, linh khí bạo phát kinh người kia, không thể không chứng thực vật này cùng với “Kim quang chuyên” của hắn là giống nhau, là một phù bảo có đầy đủ uy năng của một pháp bảo.
Phát hiện này, làm cho miệng của Hàn Lập trở nên chua lét!
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời vàng vọt, tuy nhìn không ra hiện tại là canh giờ gì, nhưng khẳng định đã là buổi sáng của ngày thứ hai.
Hắn hoài nghi, vận khí của bản thân có phải là hôm qua đã quá tốt, cho nên mới sớm ngày thứ hai đã bị đổi vận như vậy!
Trước tiên là gặp phải sư tỷ bổn môn, mà phải đối đầu với một nữ nhân nhiều bảo vật của Yểm nguyệt tông, kết quả là pháp khí của người ta lợi hại vô cùng, thiếu chút nữa làm cho hắn ứng phó không nổi!
Hiện tại lại gặp cuồng nhân Phong Nhạc gì đó, chẳng những pháp lực vượt xa mình, lại cũng có phù bảo bên thân, do đó so với nữ tử kia còn lợi hại hơn ba phần! Thế này thì làm sao hắn có khả năng thoát thân?
Hắn cũng không nghĩ vị cuồng nhân này bởi vì tâm tình vui vẻ, mà buông tha cho hai người mình một lần, xem ra chỉ có thể liều mạng một trận!
Hàn Lập còn đang nghĩ ngợi, Phong Nhạc ở phía đối diện rốt cục đã kiểm tra xong rồi túi trữ vật, sắc mặt có chút vui mừng ngẩng lên, xem ra thu hoạch cũng không ít!
Hắn nhe răng cười một chút, đang muống hướng về phía hai người Hàn Lập nói cái gì đó, lại liếc mắt trông thấy cái gương nhỏ cùng thủy tinh cầu đang nằm ở trên mặt đất, trong mắt vẻ tham lam chợt lóe, lấy tay chuyển tới, muốn đem hai kiện pháp khí nọ hút vào trên tay.
Nhưng đáng tiếc chính là, khi hai kiện pháp khí nọ vừa bay lên, một quả hỏa cầu nho nhỏ từ xa xa bay tới, phá vỡ hành động thu lấy pháp khí, bức hắn không thể không lui về phía sau mấy bước, vung tay lên, thả ra mấy quả hỏa cầu tương tự đánh hủy đi.
Điều này làm cho Phong Nhạc trong lòng giận dữ, trên mặt vẻ hung hãn lộ ra!
Hỏa cầu này đúng là do Hàn Lập phóng ra, sau khi thấy được uy lực của cái gương nhỏ cùng thủy tinh cầu, hắn làm sao để chúng nó rơi vào tay của kẻ đối đầu.
Mà nữ tử áo vàng bị hành động của Hàn Lập làm cho hoảng sợ, cơ hồ muốn kêu lên thất thanh!
Phong Nhạc chậm rãi nhìn về phía Hàn Lập, vết sẹo trên mặt bắt đầu nhăn nhúm, giống như là một con giun đang hoạt động, làm cho người ta không rét mà run.
Hắn sau một hồi dữ tợn đánh giá Hàn Lập, đột nhiên mở miệng nói:
“Các ngươi muốn chết như thế nào! Muốn ta một đao chém chết, hay là trở thành một cây đuốc thịt từ từ bị nướng chín?”
Nữ tử áo vàng nghe xong, thân mình rung lên, sắc mặt tái nhợt vô cùng, rốt cuộc không thể ức chế nỗi sợ hãi trong lòng, không khỏi lén nhìn sang hai bên, chuẩn bị cho chủ ý khác.
“Ta muốn ngươi chết!” Hàn Lập mỉm cười trả lời, vẻ cười phi thường tự nhiên, sáng sủa!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 188: Ác Danh
Gương mặt xấu xí của Phong Nhạc cực kỳ khó coi, hắn vạn vạn lần không nghĩ tới đối phương dám chọc ghẹo hắn, trong lòng lửa giận đùng đùng, lên đến cực điểm.
Hắn năm đó tuy Trúc Cơ không thành, nhưng dựa vào vài món pháp khí không tệ cùng thủ đoạn hung độc, trong hàng đệ tử cấp thấp tại các phái hung danh lan xa!
Phải biết rằng, hắn bởi vì kết thù, từng đem người tu tiên khác nhốt trong phòng tối, liên tiếp tra tấn ba ngày ba đêm, tiếng kêu la không ngừng, được xem là kẻ giết người hung tàn.
Trong hàng đệ tử bình thường, không cần nói đến việc nhìn thấy hắn, mà chỉ nghe được danh hiệu của hắn, thì sắc mặt đa trắng bệch, lập tức chuồn ra xa rồi.
Ác danh như thế, các tu sĩ Trúc Cơ kỳ vốn sớm xem hắn không vừa mắt, tìm cách xử lý.
Nhưng hắn cũng rất giảo hoạt, tuy đối với người tu tiên cấp thấp hung ác vô cùng, nhưng vừa thấy người có thực lực vượt trên hắn, lập tức bỏ chạy, trốn trở lại Thiên khuyết bảo để tị nạn, mà Thiên khuyết bảo bởi vì uy danh của mình, tự nhiên sẽ không đem hắn giao ra.
Vì thế những người đuổi giết hắn cũng chỉ có thể trợn mắt, mà để hắn tiêu diêu tự tại.
Mà sau khi đã qua cơn đuổi giết, Phong Nhạc lại nghênh ngang xuất bảo, tiếp tục tàn độc với người tu tiên khác, cứ như thế liên tiếp vài lần, các cao nhân này cũng đành phải nhắm mắt mà cho qua việc này! Dù sao Phong Nhạc cũng biết nặng nhẹ, không ra tay với người có bối cảnh chống lưng, không có khả năng thương tổn người thân cận của bọn họ.
Kể từ đó, Phong Nhạc trong thất đại phái, càng thêm hung hãn điên cuồng, ác danh lan xa! Cũng khiến cho hắn càng ngày càng không kiêng kị, dần dần tạo thành duy ngã độc tôn, tâm tính điên cuồng có một không hai! Trừ các đệ tử trong phái thanh danh không dưới hắn, căn bản là không xem các tu sĩ cấp thấp khác ra gì!
Mà hiện tại, Hàn Lập chỉ là một tay lính mới mười một tầng, lại dám nói ra lời muốn giết hắn, một kẻ tự đại như Phong Nhạc làm sao mà không giận dữ cho được!
“Muốn chết!”
Phong Nhạc hít nhanh một hơi, rốt cuộc không thể để Hàn Lập sống lâu thêm một giây nào nữa, thanh tiểu đao trước người lại tỏa hoàng mang nhắm thẳng vào đầu của Hàn Lập mà bắn tới, định một đao chém bay đầu đối phương.
Hắn [tự tin, cái vòng bảo hộ màu lam thuộc tính thủy của đối phương, tuyệt đối là không chịu nổi một kích của phù bảo của mình.
Hàn Lập, cũng sẽ không để cho đối phương như ý.
Hắn bình tĩnh khoát tay, một mặt đem tiểu thuẫn màu đen rời khỏi tay mà biến lớn lên, bay ra ngoài, trong khoảng cách hai trơnựg xung quanh, giữ cho hoàng mang ở bên ngoài.
Ngọn tiểu đao hoàng mang va chạm với hắc quang của cái thuẫn màu đen này, liền phát ra tiếng ma sát “xẹt xẹt”, tuy nói hoàng mang lập tức chiếm thế thượng phong, đem hắc quang áp ép lui về phía sau, nhưng tiểu thuẫn cũng không cam lòng yếu thế tỏa ra hắc quang, tiếp tục chống cự.
Kể từ đó, hoàng mang nhất thời bị chặn lại, không thể phá thuẫn mà vào.
Gặp tình cảnh này, Phong Nhạc vẻ mặt ngoài ý muốn, mà Hàn Lập cũng khẽ thở dài một hơi.
Phong Nhạc cũng không dự đoán được Hàn Lập lại có pháp khí phòng ngự cao như vậy, Hàn Lập cxung vì phỏng đoán của bản thân chính xác mà yên tâm.
Hắn dùng Phi thiên thuẫn đối kháng vói phù bảo của đối phương, thật ra cũng mạo hiểm không ít, nếu phù bảo của đối phương uy năng vượt xa với dự tính, thì đầu của hắn sớm đã rơi xuống đất rồi.
Ngày ấy khi cùng với “Lục sư huynh” đối kháng, chỉ với một kiện thượng phẩm pháp khí Thanh giao kỳ có có thể cùng với phù bảo phi kiếm của hắn giằng co cả nửa ngày, tiểu đao của Phong Nhạc uy lực cho dù lớn hơn một ít, thì Phi thiên thuẫn của mình cũng có thể ngăn cản được một lúc.
Sau khi đã cân nhắc, Hàn Lập mới dám mạo hiểm thử một lần.
Thấy bản thân tạm thời đã không sao, Hàn Lập lập tức đem phù bảo “Kim quang chuyên” nắm trong tay, chuẩn bị xuất ra, để đánh đối phương!
Nhưng hắn còn chưa kịp điều động linh lực trên người, bắt đầu thi pháp khu sử, Phong Nhạc ở đối diện đột nhiên hét lớn một tiếng:
“Tiện nhân! Ngươi muốn chạy sao?”
Tiếp theo, thân hình chợt lóe, người đã xuất hiện tại bìa rừng, ngăn giữ một người lại.
Người đang lén tìm cách chạy vào rừng kia, chính là nữ tử áo vàng.
Thì ra, nữ tử này thấy bên mình không có phần thắng, hơn nữa Phong Nhạc hung danh vang xa, trong lòng cực kỳ sợ hãi, liền thừa dịp Hàn Lập cùng Phong Nhạc tranh đấu, đanh tính chạy trốn.
Hàn Lập đối với hành vi của người này sớm đã thấy, trong lòng có chút tức giận, nhưng cũng mặc kệ.
Một khi đối phương đã không có khả năng trợ giúp, thì đi hay ở cũng không có liên quan!
Chẳng qua, đối phương là người đầu tiên liên thủ cũng là người đã phản bội hắn, cho nên hắn sẽ không ngăn trở việc chạy trốn của nàng ta, nhưng cũng sẽ không trợ giúp cho việc này, để cho tự sinh tự diệt!
Hàn Lập lạnh lùng không để ý đến việc này, nhưng Phong Nhạc lửa giận đang thiêu đốt thì làm sao mà chịu.
Hắn sớm vì những lời vừa rồi của Hàn Lập mà đã gộp chung cả nữ tử áo vàng này vào, nên khi thấy người này trốn chạy, tự nhiên không thể để như ý! Cho nên mới phi thân chận đường của nữ tử áo vàng này.
Vị sư tỷ này của Hàn Lập vừa thấy như vậy, bị dọa giống như người thường quay đầu bỏ chạy, mọi pháp thuật đều quên sạch.
Phong Nhạc thấy như vậy, săc mặt sau khi chuyển vài cái, thân hình vừa chuyển, người đã quỷ dị xuất hiện trước mặt nữ tử này, hơn nữa không chút do dự vung tay ta, thu hoàng mang về tay, sau đó chọc thẳng vào ngực của nàng ta xuyên thủng ra tận sau lưng, lộ ra một bàn tay đầy máu chảy ròng ròng.
Nữ tử áo vàng thân thể đổ gục xuống đất, mắt vẫn mở to, nhưng đã không còn thần thái.
Nàng ta trước khi chết, có lẽ hối hận với hành động chạy trốn mặc kệ Hàn Lập, nhưng trên đời này quả thật không thể đem sự hối hận ra ăn được!
Sớm biết đối phương không có pháp khí cùng phù lục có uy lực lớn, mà Phong Nhạc sau khi đánh chết nữ tử áo vàng, sau khi rút tay ra, cố ý liếm liếm máu còn đọng trên ngón tay, sau đó mới như răng cười nhìn về phía Hàn Lập.
Chỉ thấy Hàn Lập ở trong vòng bảo hộ, sắc mặt chuyển xanh, môi mím chặt, tuy nhiên cũng không có lớn tiếng kêu lên, nhưng khẳng đinh là đã bị dọa đến mức hồn phách bay mất rồi.
Phong Nhạc đắc ý thầm nghĩ.
Hắn trước kia đối địch có thể dễ dàng thủ thắng, thật ra hơn phân nửa là do ác danh của hắn ban tặng.
Những người cùng hắn tranh đấu chỉ cần ghĩ đến hậu quả sống không bằng chết khi rơi vào tay hắn, thì chưa chiến đã có ba phần sợ hãi, tự nhiên chưa đánh đã thấy bại rồi.
Hôm nay Phong Nhạc gặp Hàn Lập công pháp tuy không cao, nhưng pháp khí trên người không tệ, liền tính dùng đến bộ dáng dọa nạt đối phương, để cho không thể toàn lực đối địch, làm cho hắn chiếm lấy phần thắng.
Hiện tại xem vẻ mặt của Hàn Lập, thủ đoạn vừa rồi tựa hồ có hiệu quả.
Phong Nhạc trong lòng mừng thầm, bước chân giậm mạnh đi tới trước mặt Hàn Lập.
Hàn Lập sắc mặt đích xác khó coi, trong lòng cũng là tư vị nói không được.
Chẳng qua, hắn cũng không phải bởi vì thủ đoạn đẫm máu của đối phương mà như thế, mà là vì thân pháp như tia chớp kia cảm thấy đau đầu.
Hàn Lập lần trước sử dụng phù bảo “Kim quang chuyên” liền phát hiện, phù bảo này uy lực nhìn có vẻ vượt xa phi kiếm, nhưng khi chân chính đối địch thì lại xuất hiện một khuyết điểm rất lớn.
Lực phá hoại của nó đích xác là kinh người, trên cơ bản chỉ cần bị nó đánh trúng, người tu tiên cấp thấp tuyệt không có đường sống, cho dù trên người có nhiều pháp khí cùng vòng bảo hộ, cũng không thể thay đổi.
Nhưng nhược điểm của phù bảo này cũng rất rõ ràng, nó chẳng những phải hấp thủ một lượng lớn pháp thuật của người sử dụng mới có thể thao túng khu sử được, hơn nữa tốc độ cùng sự linh hoạt thật sự làm cho người ta không biết nói gì.
Nếu trước tiên có thể đem đối thủ trói lấy hoặc là vây khốn, phù bảo này tự nhiên sẽ thể hiện được toàn bộ công hiệu, đem giết người tuyệt đối là lợi khí tốt nhất.
Nhưng nếu chỉ dựa vào tự bản thân của Kim quang chuyên này mà giết địch, đó là chuyện nghĩ cũng không cần nghĩ tới.
Trừ phi đối thủ pháp lực bị hao hết, nếu không tùy tiện lúc nào cũng có thể né tránh đươck sự công kích của phù lục này.
Cho nên phù bảo “Kim quang chuyên” này, căn bản không phải là pháp bảo để chiến đấu như phù bảo phi kiếm trước đây, hay là như phù bảo tiểu đao của Phong Nhạc, mà thuần túy túy là bảo vật theo đuổi uy lực lớn, cũng là một loại giống như là Đại ấn của cao thủ Kết đan kỳ Thiên khuyết bảo.
Hàn Lập bởi vì không có pháp khí cùng phù lục có khả năng vây khốn, cho nên trước tiên định định dùng số kim nhận bao vây lấy địch nhân, thu hút sự chú ý sau đó lại dùng Kim chuyên xuất kỳ bất ý đánh lén.
Ý tưởng này tuy không thể khẳng định là thành công, nhưng dù sao cũng là có cơ hội!
Nhưng hiện tại sau khi thấy thân pháp của Phong Nhạc, Hàn Lập biết việc này căn bản là vọng tưởng, bằng tốc độ đối phương thể hiện không dưới La yên bộ, việc đối phương né tránh được phù bảo Kim chuyên khi giao đấu là chuyện hết sức dể dàng.
Hàn Lập trong lòng hết sức tức giận, nhưng cũng có chút buồn bực.
Chẳng lẻ Phong Nhạc này cũng giống như mình, cũng là người mang võ công của giang hồ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 189: Lôi Diệt
Tuy Hàn Lập đối với thân pháp thần tốc của Phong Nhạc rất lấy làm khó hiểu, trong lòng đầy nghi vấn.
Nhưng bây giờ cũng phải là lúc tìm hiểu nguyên nhân, đành bất đắc dĩ xuất ra phù bảo “Kim Quang Chuyên “ trước ,sau đó mới tung “Kim phù tử mẫu nhận” lên.
Một luồng gió bắn ra ngoài, biến thành tám đạo kinh quang, khí thế hung hãn bắn về phía Phong Nhạc, tận dụng số lượng mà thủ thắng.
Nếu đối phương hoang mang thu hồi tự bảo thì càng tốt, còn không ít ra cũng có thể duy trì được cục diện bất bại.
Chẳng qua Hàn Lập cũng chẳng tin tưởng khả năng đối phương thu hồi pháp bảo, một kẻ có thanh danh như vậy, hẳn thực lực không chỉ có thế, cho nên đợt tấn công này cũng chỉ để thử nghiệm xem sao.
Quả nhiên Phong Nhạc thấy Hàn Lập phóng kim nhận tới, cũng không chút bối rối.
Hắn hắc hắc cười lạnh mấy tiếng, sau đó rút một kiện pháp khí màu vàng ra.
Phong Nhạc chưa lập tức động thủ, cũng không vội vàng chống đỡ tám đạo kim quang ở trước mặt, xuất ra một vòng hào quang màu xanh bao vây xung quanh người.
Kim nhận lao tới quang cầu thì nổ liên tiếp phát ra những thanh âm lập bộp, sau đó bắn ngược trở lại.
Cái này chính là kiện pháp khí có khả năng phòng ngự cao nhất, hơn nữa uy lực tuyệt đối vượt qua Phi thiên thuẫn của Hàn Lập.
Hàn Lập sắc mặt đại biến, khuôn mặt phút chốc biến thành tái nhợt, bên kia Phong Nhạc cười rộ lên ra vẻ đắc ý.
Cũng khó trách hắn từ lúc tìm được Hoàn La tán tới nay cũng chưa gặp được tu tiên giả cấp thấp làm bị thương, mà hiện tại thấy Hàn Lập ngạc nhiên như vậy, trong lòng cũng hết sức thoải mái.
Với Hoàng La Tán này, Phong Nhạc còn coi trọng hơn phù bảo tiểu đao kia nhiều.
Dù sao phù bảo cũng chỉ có thể sử dụng được vài lần rồi biến thành hàng phế thải, còn Hoàng La tán này còn trợ giúp được hắn vô số lần nữa.
Hàn Lập thở dài, tay bắt quyết ngón tay đưa lên chỉ về phía kim nhận, tất cả kim nhận đều quay trở lại nguyên hình.
Phong Nhạc chẳng hiểu Hàn Lập có ý định gì, nhưng tự tin hoàn toàn vào phòng ngự của mình, bắt đầu toàn lực chỉ huy hoàng mang, phát khởi thế công vô cùng sắc bén, sử dụng tiểu đao nhanh như thiểm điện, liên tục vây quanh bốn phía Hàn Lập không ngừng tìm chỗ sơ hở mà công kích.
Có điều Phong Nhạc không biết chính là, nếu nói về lực phòng ngự thì Phi thiên thuật tuyệt đối còn xa mới bằng Hoàng La tán, nhưng mà về mặt linh hoạt thì Phi Thiên Thuẫn lại hơn xa các loại pháp khí phòng ngự khác.
Kết quả là bất luận Phong Nhạc sử dụng đao phong thần diệu đến đâu cũng bị thuẫn của Hàn Lập chống đỡ hết.
Lúc này hắn mới hiểu nếu không hủy đi Phi Thiên thuật thì cơ bản chẳng thể chạm vào người Hàn Lập.
Trên mặt Phong Nhạc như bị phủ một lớp sương mỏng, đành phải dùng tiểu đao công phá phòng ngự của Phi Thiên Thuẫn.
Có điều hắc quang trên bề mặt thuẫn bị công phá nhưng vẫn ngăn cản công kích của hắn một đoạn thời gian.
Lúc này Hàn Lập thật sự không thể thủ thắng, đành cắn răng ra một quyết định rất đau lòng.
Hắn đem kim nhận thu vào trữ vật đại, sau đó xuất ra một tiểu hồ lô màu đen dơ lên cao.
Từ trong hồ lô phun ra bảy tám khỏa viên cầu màu đen phiêu hốt bay về phía Phong Nhạc.
Phong Nhạc tự nhiên nhìn thấy hành động của Hàn Lập, lập tức cảm thấy ngạc nhiên.
Là vì cái hồ lô này trông rất tầm thường, phàm là người tu tiên kể cả bậc thấp ai cũng biết đến vật đấy, hầu như đều dùng qua pháp khí này.
Mặc kệ là viên cầu bên trong hồ lô phóng ra là gì, thì pháp khí này đều có tên “ Hỗn Nguyên Châu” uy lực so với các loại pháp khí cao nhất mà nói thì thật sự quá nhỏ, miễn cưỡng được bài danh là trung phẩm pháp khí.
Cũng bởi vậy mà Phong Nhạc cảm thấy có chút nghi hoặc.
Hắn không đợi viên cầu kia bắn vào người, lập tức lấy phù lục Băng Mâu Thuật cầm trong tay, sao đó dơ lên hóa thành một cái mâu bằng băng trong suốt nghênh đón khỏa cầu kia.
“Phành” một tiếng nổ rền rĩ vang lên, băng mâu liên tiếp chấn bay ba bốn khỏa viên cầu.
Mấy quả cầu vỡ nát văng ra tứ phía lập tức bị đóng băng lại ở không trung, cảnh tượng như tiên nữ tán hóa, hình thành một cơn mưa băng nho nhỏ.
Nhìn thấy cảnh này Phong Nhạc mới cảm thấy yên lòng, chú ý đến người Hàn Lập.
Bởi vì lúc này trong tay Hàn Lập đã xuất hiện một lá cờ màu xanh, trên lá cờ có hình một Thanh giao dơ nanh múa vuốt chực bay ra.
Kinh nghiệm của Phong Nhạc cực kì phong phú, vừa thấy đã biết ngay là loại pháp khí tinh phẩm bậc trung, uy lực tuyệt đối không nhỏ.
Hai tay Hàn Lập huy động lá cờ này, xung quanh lá cờ từ từ tụ tập các linh quang màu xanh lại, thanh thế không nhỏ.
Phong Nhạc tuy đối với Hoàng La Tán tin tưởng mười phần, nhưng trời sinh tính giảo hoạn cẩn thận, cho nên khẩn trương nhìn không chớp mắt, sợ pháp khí này vượt qua dự liệu phá được phòng ngự của hắn.
Còn về mấy khỏa Hỗn nguyên châu kia sớm bị hắn chấn bay đi cho nên trong lòng Phong Nhạc nhận định đối phương chỉ dùng mấy khỏa viên cầu làm mình rối mắt mà thôi, không cần quan tâm đến nữa.
Còn nói về uy lực thì Hỗn nguyên châu nếu có oanh tạc liên tục thì cxung sẽ không ảnh hưởng mảy may đến phòng ngự của hắn.
Chẳng qua Phong Nhạc thấy Hàn lập xuất ra một món pháp khí cao cấp cho nên mới lấy làm kiêng kị và buồn bực .
Hắn đoán Hàn Lập cũng giống như nữ tử nhiều pháp khí kia đều là hậu bối của cao thủ nào đó, cho nên càng hạ quyết tâm hạ sát Hàn Lập.
Hắn sợ rằng đối phương còn sống rời khỏi đây thì hậu quả vô cùng, huống chi đối phương còn chính mắt thấy mình giết người đoạt bảo , đến lúc đó sẽ khiến trưởng bối của nữ tử kia đến tìm hắn, đến lúc đó hắn sẽ gặp phiền toái lớn.
Ánh mắt Phong Nhạc bây giờ đang bị Thanh giao kì hấp dẫn, sát tâm càng tăng lên, mấy khỏa Hỗn Nguyên Châu rốt cuộc bay đến người hắn chạm vào Hoàng La Tán phát ra mấy tiếng nổ rền rĩ, cuối cùng là bay ngược ra ngoài.
Phong Nhạc sau khi nghe thấy thanh âm, theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua.
“Dựa vào mấy cái Hỗn Nguyên Châu này cũng mơ tưởng đến việc công kích ta, đúng là không tự lượng sức mình, đừng nói là…”
“Ồ? Khỏa này sao lại có màu lam…”
Phong Nhạc trên môi nụ cười chưa dứt, liền phát hiện ra một viên Hỗn Nguyên Châu lúc bị văng ra bỗng nhiên lộ ra một vật giấu trong đó.
Viên cầu này thể tích nhỏ bé còn xa mới bằng Hỗn nguyên châu bình thường.
Phong Nhạc trong lòng nao nao, không kịp nghĩ gì thì viên châu màu lam đó đã đụng vào vòng bảo hộ rồi.
“Một luồng sáng trắng, một mảng huyến lệ, ánh sáng chói lòa mắt!”
Đây chính là hình ảnh cuối cùng của Phong Nhạc đối với thế gian này, sau đó tất cả đều biến mất.
Về phía Hàn Lập đang đứng đối diện, trong mắt cũng chỉ nhìn thấy viên châu tử màu xanh chạm vào vòng bảo hộ của Phong Nhạc rồi lập tức bạo phát ra một luồng ánh sáng trắng vô thanh vô tức bao phủ cả người Phong Nhạc, cuối cùng lặng lẽ biến mất để lại một Phong Nhạc trên mặt vẫn còn y nguyên vẻ kinh ngạc, tựa hồ chưa xảy ra chuyện gì.
Hàn Lập trong lòng trầm xuống , đứng một lúc vẫn chưa có hành động gì.
Một làn gió nhẹ thổi quả, thân hình Phong Nhạc theo gió cũng từ từ biến thành cát bụi.
Mà tại chỗ cũng chỉ còn hai nửa chân đi giày, trành cảnh này quả thật quỷ dị nói không lên lời.
Hàn Lập chứng kiến cảnh này chẳng những không sợ hãi mà ngược lại bình tĩnh ngồi xuống, thở ra một hơi dài, cuối cùng thì cũng yên tâm.
Trong khi vận dụng đòn sát thủ tối cường Thiên Lôi Tử, đồng thời tiến hành làm nhiễu loạn tư tưởng đối phương, rốt cuộc cũng làm cho Phong Nhạc biến mất khỏi thế gian.
Trên mặt Hàn Lập chẳng hiện ra tia vui mừng nào, thậm chí còn tự cười khổ diễu mình.
Cái này cũng khó trách, lần này đến cấm địa mới có hai ngày, toàn bộ pháp bảo của hắn đã phải xuất ra hết, ngay cả đòn sát thủ cuối cùng cũng phải dùng đến, thử hỏi làm sao hắn cao hứng đây.
Tưởng tượng nếu ba ngày nữa còn gặp vài cường giả cỡ Phong Nhạc này, tâm trạng Hàn Lập đang thoải mái lại cảm thấy trầm trọng vô cùng.
Tuy nhiên lần này không dùng đến Thiên Lôi Tử , hắn khẳng định không tránh khỏi kiếp nạn, Phi thiên thuẫn cũng hết khả năng chống đỡ.
Hơn nữa giết chết thằng nhãi kia rồi còn thu được pháp bảo của nữ tử kia, hắn tuyệt đối không có hại ngược lại còn chiếm được không ít tiện nghi.
Hàn Lập trong lòng xoay chuyển , tinh thần rung lên, liền quay về phía đối diện nhìn lại.
Nhưng theo ánh mắt của mình miệng Hàn Lập mở to hồi lâu không nói nên lời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 190: Ô Ngoa
Bởi vì tại chỗ đứng lúc đầu của Phong Nhạc, ngoại trừ cặp chân mang giày ra, trên đất cũng không có cái gì, chiến lợi phẩm túi trữ vật trong trí nhớ của Hàn Lập lại vô ảnh vô tung.
Hàn Lập dùng thế “Lý ngư đả đỉnh” nhảy lên, tiếp theo giống như là lửa cháy đến mông, vội vàng vọt qua, kết quả tại địa phương mà Phong Nhạc biến mất, cúi đầu tìm hơn nửa ngày, vẫn không thấy bóng dáng túi trữ vật.
Chẳng lẽ uy lực của Thiên lôi tử lớn như vậy? Cả người lẫn túi trữ vật đều hóa thành tro bụi? Hàn Lập sau khi liên tiếp đi vòng quanh mấy lần ở địa phương đến mức thuộc như trong lòng bàn tay này, rút cuộc nhận được một đáp án làm cho hắn buồn bực.
Hàn Lập không cam lòng đem phạm vi tìm tòi mở rộng thêm mấy lần, nhưng kết quả vẫn giống như vậy.
Tuy nhiên, trên thực tế đem cái gương nhỏ nữ tử kia cùng với Thủy tinh cầu nhặt lên, hơn nữa bởi vì chủ nhân đã chết, phù lục khôi phục lại thành phù bảo hình tiểu đao.
Hàn Lập nhìn nhìn ba thứ này, lại nghĩ đến chính mình tổn thất Thiên lôi tử cùng hai kiện thượng phẩm pháp khí: Ngân câu và Thanh tác, còn túi trữ vật lại bị Thiên lôi tử phá hủy, hắn ngửa mặt lên trời không nói gì!
Tuy nhiên, nói thế nào thì nói, trường đại chiến này qua đi, hắn rút cuộc được tính là người thắng, so với tên Phong Nhạc kia hóa thành tro bụi thì tốt hơn nhiều.
Không biết chuyến buôn bán này chính mình xem như lời hay lỗ, Hàn Lập chỉ có thể tự giễu nghĩ như vậy.
Nghĩ đến Phong Nhạc, Hàn Lập theo bản năng liếc mắt mấy thứ của người này còn tồn tại ở thế gian, chỉ có nửa cặp chân còn đầy đủ, không khỏi lắc lắc đầu, sau đó khoát tay, thả ra hai hỏa cầu to bằng nắm tay, bay thẳng đến chúng.
Một khi đã giết người thì tự nhiên cũng muốn hủy thi diệt tích hoàn toàn, để khỏi bị những người khác phát hiện, sẽ gặp phiền toái!
“Bùng” “bùng” hai tiếng vang lên, ngọn lửa lập tức bao phủ cặp chân, trong chớp mắt ngoại trừ đôi giày màu đen ra, mọi bộ phận đều hóa thành tro bụi!
Hàn Lập gật gật đầu vừa lòng, quay đầu tính rời khỏi nơi đây.
“Giày? Không đúng!”
“Giày bình thường như thế nào có thể còn tồn tại bình yên không việc gì dưới Hỏa đạn thuật?”
Hàn Lập vừa mới nhấc chân đi, lập tức phát hiện sai lầm của chính mình, vội vàng xoay người lại, mặt mang dáng vẻ cổ quái nhìn về phía đôi giày trông như tầm thường kia.
Nhìn kỹ như vậy, phát hiện ra một điểm khả nghỉ, đôi giày này chẳng những dưới sự công kích của Hỏa đạn thuật không có bị hủy hoại, ngay cả một chút dấu vết đã bị hỏa thiêu qua cũng đều không có lưu lại, hơn nửa còn ẩn ẩn phát ra linh động nhàn nhạt.
“Pháp khí?”
Hàn Lập có chút kinh nghi bất định.
Hắn chần chờ một chút, bước tới vài bước, cúi đầu nhặt lên đôi giày đen này.
“Nhẹ, mềm nhưng rất dẻo dai! Nên không phải là giày vải hay giày tơ tằm, dường như là loại giày da được làm từ da của một loài động vật nào đó!” Hàn Lập sờ mó hồi lâu, đưa ra kết luận.
Bởi vì ở trên đó Hàn Lập càng cảm ứng được rõ ràng linh khí nhàn nhạt trên đôi giày.
Đây đích thật là một kiện pháp khí! Ngoài ra phải hơn phân nửa là một loại pháp khí chế từ da yêu thú.
Khi nhìn thấy đôi giày da này, Hàn Lập lờ mờ nghĩ tới cái gì đó.
Hắn có chút nôn nóng không kịp cởi giày chính mình ra, đã thay đôi giày pháp khí bằng da này vào.
Thực sự thoải mãi, thực sự mềm mại, giống như không có vật gì vậy! Đây là cảm giác đầu tiên khi Hàn Lập mang vào.
Hắn cẩn thận dò xét xuyên qua đôi giày trên chân trong chốc lát, đến lúc này vẫn không có việc kỳ dị nào phát sinh.
Nhăn mày một chút, Hàn Lập nhẹ nhàng bước một bước nhỏ.
“Xịch” một cái, thân hình Hàn Lập bỗng nhiên chợt lóe, cả người liền nhẹ nhàng phiêu phiêu ở ngoài một trượng.
“Ngự phong quyết! Không, so với Ngự phong quyết còn muốn mau hơn nhiều!” Hàn Lập thầm vừa mừng vừa sợ.
Lúc này bí mật thân pháp mau lẹ vô cùng của Phong Nhạc kia rút cuộc Hàn Lập đã biết.
Có thể đoán được tên kia chính là nhờ vào đôi giày này mới có được động tác quỷ dị, nhanh như lôi điện vậy.
Mang đôi giày này, Hàn Lập bắt đầu tại trên một vùng đất trống không lớn, chậm rãi đi lại, bắt đầu làm quen tính năng của nó, dần dần càng đi càng nhanh, cuối cùng hắn thậm chí thi triển La Yên bộ để tiến hành gia tốc.
Nếu nói Hàn Lập trước kia thân pháp nhanh đến cực hạn thì thân hình có thể mơ hồ không rõ, thậm chí để lại tàn ảnh.
Còn sau khi mặc vào đôi giày này, thân hình Hàn Lập nhanh đến mức có mấy ảo ảnh giống nhau như đúng ẩn ẩn, đồng loạt xuất hiện, động tác đồng dạng, vẻ mỉm cười cũng vậy, nhưng khi mọi ảo ảnh dần dần tụ lại thì hợp thành một Hàn Lập đứng tại trung tâm của vùng đất.
Hàn Lập ngơ ngác đứng không nhúc nhích tại chỗ, tựa hồ đang tự hỏi cái gì.
Nhưng hắn bỗng nhiên ha hả cười điên cuồng, cười đến mức thân mình gập xuống, nước mắt cơ hồ cũng chảy ra.
Sau khi cười lớn trong chốc lát, đang lúc Hàn Lập đang gập lưng, trên người thanh quang chợt lóe, cả người bỗng nhiễn biến thành một trận gió, đột nhiên biến mất không tăm tích trong không khí.
Lúc này cả khu đất rất vắng lặng, trừ âm thanh xào xạc của gió thổi trên mặt đất truyền đến, thì không có âm thanh nào khác.
“Oành đùng đùng” liên tiếp tiếng nổ đột nhiên truyền đến, cây cối phụ cận từng cây từng cây bắt đầu từ giữa quỷ dị tách ra, chỗ đứt gãy trơn bóng như mặt gương, nhưng bốn phía rõ ràng không có một bóng người.
Tốc độ cây cối gãy đổ vô cớ càng lúc càng nhanh, sau một khoảng thời gian, cây cối trong hơn mười trượng cũng chỉ còn lại có gốc cây trơ trụi.
Hàn Lập trên người bao phủ nhàn nhạt thanh quang lúc này mới lộ xuất thân hình đầy đủ, nhưng khóe miệng có chút nhếch lên, cả khuôn mặt không giấu được vẻ vui sướng.
La Yên bộ, đôi giày pháp khí, thêm vào Ngự Phong quyết, làm cho Hàn Lập nhanh chóng tăng tốc, có khả năng tạm thời thoát khỏi sự truy tung của mắt thường, giống như là biến mất vô tăm vô tích.
Theo Hàn Lập phỏng chừng, cho dù là nhãn lực hơn người của người tu tiên cùng với dùng Thiên Nhãn thuật thêm vào, khi hắn toàn lực thi triển, trong mắt bọn họ cũng chỉ có thể là một cái bóng nhàn nhạt, có thể tại lúc mà bọn họ chưa thi triển pháp thuật phòng hộ, tao thành một uy hiếp thật lớn.
Hôm nay Hàn Lập chỉ cần tâm niệm vừa động, người liền lập tức bay ra ngoài một trượng, cho dù là khoảng cách vài chục trượng, Hàn Lập nhiều lắm cũng chỉ cần thời gian một hơi hô hấp liền có khả năng đạt được.
Đương nhiên loại tốc độ thân thể cực hạn siêu việt này, Hàn Lâp cũng chỉ có thể duy trì trong thời gian rất ngắn, thời gian quá dài thì cả người sẽ hoàn toàn ngã quỵ xuống, dù sao với thân thể Hàn Lập hôm nay, loại vận động tốc độ cao này vẫn còn rất miễn cưỡng.
Chẳng qua đối với hắn mà nói, chừng ấy thời gian cũng đủ để hắn trong nháy mắt giết chết đối thủ mấy chục lần, đặc biệt là dưới tình hình sử dụng pháp khí ti tuyến, uy lực càng gấp bội.
Hàn Lập cúi đầu cảm khái, nhẹ vỗ về đôi giày da trên chân trong chốc lát, nhận ra rằng vật này đối với hắn mà nói thật sự là rất thích hợp, cho dù có người đem phù bảo đến đổi, hắn cũng tuyệt sẽ không quan tâm đến!
Sự tin tưởng của Hàn Lập tăng lên nhiều, hắn hưng phấn dò xét bốn phía một lần.
Khi gặp lại thi thể nử tử mặc áo vàng kia, hắn khẽ thở dài một hơi, dùng tiểu hỏa cầu đánh ra một cái hố to, đem thi thể kia mai táng sơ qua, điều này cũng là điều lớn nhất mà Hàn Lập tự nhận có khả năng làm được.
Sau khi hoàn thành hết thảy, thân hình Hàn Lập chợt lóe, biến mất tại trong rừng rậm, hắn hiện phải tranh thủ thời gian chạy đến khu trung tâm.
Chẳng qua Hàn Lập không biết, trải qua một ngày giết chóc tại cấm địa, đệ tử các phái chỉ còn lại có hơn bảy mươi người, ước chừng so với nhân số vừa mới tiến nhập cấm địa ít hơn phân nửa.
Mà đại bộ phận tinh anh đệ tử của các phái cũng không chậm trễ đến vùng phụ cận của khu trung tâm, chuẩn bị bắt đầu đợt đại thanh tẩy ngày thứ hai.
Tất cả bọn họ đều cho rằng kẻ yếu sẽ bị diệt trừ từng người không lưu tình.
Đương nhiên cái chết của nữ tử nhiều bảo vật cùng với tên Thiên Khuyết bảo – Phong Nhạc đã bị Hàn Lập xử lý kia, vốn cũng là một thành phần của tuộc tàn sát kia.
Nay hiện tại người cũng đã trở thành mây khói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ [Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dao-Gioi-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)

