Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 360 : Tử Sam Nữ Tử (c1796-c1800)
❮ sautiếp ❯Chương 1796: Tử Sam Nữ Tử
Hải Đại Thiếu nghe thì hai mắt tỏa sáng, không hiểu dị Linh căn chân chính trong cơ thể, nhịn không được hỏi:
“Theo như lời sư tôn thì lai lịch Ẩn Linh căn ảnh hưởng lớn tu luyện, cuối cùng đồ nhi đã hiểu vài phần.
Nhưng vì sao chỉ có Ẩn Lôi Linh căn cùng số hiếm khác mới được coi trọng, trong này còn điều gì kỳ lạ sao?”
“Ngươi rất thông minh, nghe một chút đã hiểu được điểm tối mấu chốt.
Về Ẩn Ám Linh căn thì không nói, Loại Linh căn này còn hiếm thấy hơn cả Ẩn Lôi Linh căn của ngươi.
Ẩn Lôi Linh căn khi tu luyện thì khó khăn hơn các loại linh căn khác, có điều có thể tu luyện Lôi Đình chi đạo, chính là một trong mấy loại phụ trợ hiếm hoi trên thế gian có thể ngăn cản lôi kiếp.” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Phụ trợ người ta ngăn cản lôi kiếp? ” Hải Đại Thiếu còn chưa phản ứng thì Khí Linh Tử nghe xong lại chấn động.
So với luyện thể sĩ như Hải Đại Thiếu.
Hắn thân là tu sĩ, tự nhiên hiểu được phân lượng trong lời nói vừa rồi của Hàn Lập.
“Không sai! Người có Ẩn Lôi Linh căn khó có thể bồi dưỡng, nhưng chỉ cần tu luyện đến cấp cao thì các tông môn tu tiên không tiếc tài lực.
Bất quá nếu không tu luyện đến đại thành cao giai, như vậy cho dù có Ẩn Ám Linh căn thì cũng không có tông môn nào đi làm điều vô dụng này.
Có điều ta nhận ngươi là do là thể chất cùng Linh căn của ngươi thích hợp kế thừa công pháp pháp thể song tu của ta.
Cho dù thời điểm Linh căn tiêu thất, ngươi cũng có thể tu luyện luyện thể thuật, sẽ không lãng phí thời gian.
Thứ hai là ta cũng am hiểu một số về Lôi Đình chi đạo, có thể truyền thụ cho ngươi.
Vạn nhất ngươi thực sự tu luyện đại thành, ở thời điểm ta độ kiếp có thể ra tay tương trợ.
Đến lúc đó có thể giảm bớt một phần gánh nặng cho ta, nói không chừng quan hệ đến sự thành bại khi ta độ kiếp!” Hàn Lập cũng không giấu diếm ý định thu đồ đệ, thản nhiên nói ra.
“Chỉ cần Nguyệt Thiên có một ngày tu luyện đại thành, tuyệt đối toàn lực phụ trợ sư tôn độ kiếp.” Hải Đại Thiếu không chút lưỡng lự hướng về Hàn Lập cung kính thi lễ, nghiêm nghị dị thường nói.
“Ha ha, ngươi cũng đừng quá để ý việc này.
Ta cũng là lo lắng vạn nhất, sự tình trên còn không biết là chuyện của bao nhiêu năm sau. không thể đoán trước nên không cần cưỡng cầu.
Ta thu hai người làm đồ đệ cũng có phẩm tính hợp với ta, hẳn là có một đoạn duyên phận sư đồ.
Bất quá lúc trước hai tiểu tử ngươi kêu một hồi “Hàn huynh ” khiến ta thực có hại không nhỏ.” Hàn Lập đầu tiên là gật đầu, bỗng nhiên lại thần sắc thoải mái cười rộ lên.
Nghe Hàn Lập nói như thế, Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tự nhiên ngây ngô cười xấu hổ một trận…
“Được rồi, hiện cũng nên xuất phát.
Ta còn hứng thú gặp qua một số đạo hữu cùng cấp.
Nghe nói trong đấu giá hội có thể có tộc nhân khác xuất hiện, gần nhất ta càng muốn gặp một phần.
Nhìn xem là dị tộc nào từ xa lặn lội tới đây.” Nụ cười trên mặt Hàn Lập chợt tắt, trầm giọng phân phó.
“Dạ, sư tôn!” Hai người Hải Đại Thiếu vội vàng đáp ứng.
Hàn Lập gật đầu mang theo hai người đi khỏi đại điện.
Vừa thông qua Truyền Tống trận rời Nghênh Tiên Cung, liền nhìn thấy không trung xa xa chớp động linh quang, từng đội giáp sĩ tuần tra ở các tầng trời thấp, đồng thời ở xa hơn thấy được có thân ảnh tu sĩ chớp lên, nhưng nếu tới gần Nghênh Tiên Cung trong vòng mười dặm lập tức bị vệ sĩ chung quanh ngăn cản lại.
Hiển nhiên là ngoại nhân muốn ra vào Cửu Tiên Sơn.
Hàn Lập không nói gì mà tay áo rung lên, một vầng thanh quang trong tay áo bay ra, đem hai người Hải Đại Thiếu cuốn lấy, lập tức bay lên trời.
Cửu Tiên Sơn vốn có cấm không chi lệnh nhưng đối với Hợp Thể tu sĩ như Hàn Lập tự nhiên không có tác dụng…
Một số giáp sĩ tuần tra chung quanh vừa thấy Hàn Lập từ Nghênh Tiên Cung bay ra thì chẳng quan tâm, giống như không thấy.
Ba người Hàn Lập hóa thành một đạo thanh hồng, nhằm hướng Phi Tiên Phong kích bắn đi.
Trong độn quang từ trên cao nhìn xuống, rõ ràng thấy sơn mạch khi trước vốn yên tĩnh dị thường mà giờ phút này hoàn toàn bị biển người Nhân Yêu hai tộc bao phủ.
Tuy rằng không thể nói là đầu người lố nhố, nhưng liếc mắt một cái, chỉ thấy khắp cả dãy núi bóng người chớp lên.
Đặc biệt trong một số kiến trúc chuyên sử dụng cho đại hội lần này đã lấp đầy người của Nhân Yêu hai tộc.
Càng tới gần chín tòa sơn phong, làn sóng người càng thêm mãnh liệt.
Hai người Hải Đại Thiếu ở độn quang vô cùng hưng phấn còn Hàn Lập sớm tham gia đại hội thế này không biết bao nhiêu lần, tự nhiên thần sắc vô cùng bình thản.
Hắn căn bản không để ý tới phía dưới, từ không trung bay vút qua.
Nửa khắc sau, một tòa phong sơn cao tới cả vạn trượng hiện ra trước mắt.
Chính là nơi cao nhất trong Cửu Tiên Sơn.
Phi Tiên Phong!
Tuần tra vệ sĩ nơi đây nhiều hơn hẳn các địa phương khác, còn số một số Lôi Vệ cưỡi Lam sắc Phi lang bắt đầu xuất hiện ở không trung.
Hàn Lập độn quang mới vừa cách bảy tám trượng, rốt cục có Lôi Vệ thúc dục tọa kỵ ngăn cản.
“Vị tiền bối này, chúng vãn bối có lệnh trong người, cần xem xét thiệp mời của tiền bối một chút.” Cầm đầu là một lão giả cao lớn, tuy rằng không xuống cự lang nhưng vòng hai tay ôm quyền kính cẩn nói.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua này mấy người, không nói mà tay áo rung lên, một đạo kim quang bắn về đối diện.
Lão giả trên cự lang nâng tay tiếp kim quang, thì ra là thiệp mời kim sắc chứng minh thân phận của Hàn Lập.
Đây rõ ràng là một luyện thể sĩ, cũng không biết sao lão giả có thể phân biệt ra thông tin ẩn trên kim thiếp, vuốt ve một chút liền lập tức nói:
“Nguyên lai là Hàn tiền bối, thứ cho vãn bối vừa rồi đắc tội.
Tiền bối tới tham gia đấu giá đại hội.
Để vãn bối dẫn tiền bối đến Vạn Bảo Đại Điện!”
“Cũng được, ngươi dẫn đường phía trước!” Hàn Lập gật đầu thản nhiên nói.
Lão giả đáp ứng một tiếng, khoát tay với mấy người bên cạnh, sai sử bọn họ tiếp tục tuần tra, còn lão thì thúc dục cự lang hướng Sơn đỉnh bay đi.
Phi Tiên Phong được biết từ cổ xưa, từ chân núi đến đỉnh núi thẳng tắp dị thường, căn bản không có đường lên, cực kỳ hiểm trở.
Nếu phàm phu tục tử muốn trèo lên căn bản là người si nói mộng, đừng nói tu tạo kiến trúc gì ở trên núi này.
Nhưng đối tu tiên giả điều này không đáng nhắc tới.
Cũng không biết là vị chi sĩ nào thi triển thần thông, ở trên sơn đỉnh ngưng tụ thành một biển mây vô cùng rộng lớn, thông qua một cây cầu ngũ sắc uốn lên tới hơn hơn trăm trượng nối liền vách đá cùng biển mây, trực tiếp tương liên khiến cả hai trong như một thể.
Vạn Bảo Đại Điện nằm trong biển mây trên Sơn đỉnh.
Hàn Lập từ xa nhìn lại, chỉ thấy trong mây mù trắng xóa có các tòa điện phủ liên tiếp, xanh biếc như ẩn như hiện, có tiếng nước chảy róc rách cùng chim hót véo von truyền đến, giống như nhân gian tiên cảnh.
Tuy đã sớm nghe qua sự huyền diệu của Phi Tiên Phong nhưng hiện giờ chính mắt thấy, trong lòng Hàn Lập có chút cảm khái cùng kinh ngạc.
Về phần Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử lại thấy vui vẻ thoải mái.
Lúc này ngoài ba người Hàn Lập còn có các tu sĩ từ bốn phương tám hướng tụ tập đến.
Bất quá những người này không thể như Hàn Lập tự do khống chế độn quang trực tiếp phi hành, mà là cùng đi vào chân núi, sau đó được một chiếc Lượng Phi Đan đưa lên sơn đỉnh, lại từ cây cầu ngũ sắc hình vòm tiến vào trong biển mây.
Hợp Thể tu sĩ như Hàn Lập chỉ ngẫu nhiên mới có thể trông thấy một hai vị, nhưng thân ảnh chợt lóe đều tiến vào trong mây.
Hàn Lập được tu sĩ kia trực tiếp dẫn vào tòa cung điện trên không, ở một lối vào yên lặng định hạ xuống.
Trước lối vào có hơn mười thủ vệ cùng với vài tên thị giả, phía trước ở bọn họ là một trung niên nhân mặc cẩm bào, thần tình tươi cười nhìn sang một hắc y phụ nhân, đang nói điều gì đó.
Nữ tử này dáng người cao gầy, trên người phát ra khí tức uy nghiêm không nói nên lời, tựa hồ là người nắm đại chưởng quyền.
Mà phía sau phụ nhân còn có một sam ý nữ tử bộ dáng thanh tú, niên kỷ độ mười bảy tám, khuôn mặt hình trứng ngỗng phi thường điềm tĩnh.
Tướng mạo thiếu nữ này không phải là nhất tiếu khuynh thành nhưng trên người có một khí chất thanh linh, động lòng nhân tâm thật sự thế gian hãn hữu.
Thủ vệ cùng thị giả biết đối phương thân phận tôn quý, nhưng là vẫn không nhịn được thỉnh thoảng nhìn sang tử sam nữ tử.
Mà tử sam nữ tử đối mặt nhiều ánh mắt nóng rực như vậy, thần sắc vẫn lẳng lặng như thường, mang một tia cười ngọt ngào nghe cẩm bào nhân cũng hắc y phụ nhân trao đổi.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua thì chỉ hơi dừng trên người tử sam nữ tử một chút, đến cẩm bào nhân cùng hắc y phụ nhân thì trên mặt có chút ngạc nhiên.
Ngay sau đó thanh quang chợt lóe, hắn liền mang hai người Hải Đại Thiếu hạ xuống một nơi cách đó không xa.
Cự ly gần thế này, đám thủ vệ cùng thị giả đang nói chuyện, tự nhiên phát hiện nhìn qua ba người.
Hàn Lập lúc này mới nhìn rõ dung nhan của hắc y phụ nhân.
Chỉ thấy đại mi phượng mục, miệng hạnh mũi quỳnh, một bộ tuyệt đại giai nhân.
Phụ nhân này khi thấy rõ tướng mạo Hàn Lập cũng ngẩn ra, nhịn không được nhìn lại về tử sam nữ tử, trên mặt lộ vẻ cực kỳ cổ quái.
Mà tử sam nữ tử nhìn Hàn Lập trong phút chốc, khuôn mặt hiện một tia kinh hỉ, đồng thời trong đôi mắt đẹp nổi một tầng dị quang, nhưng chỉ lập tức chợt lóe rồi thu liễm…
“Ồ, vị đạo này có chút xa lạ! Xin hỏi có phải là Hàn Lập đạo hữu mới tiến giai năm gần đây!” Cẩm bào trung niên nhân dụng thần niệm đảo qua, la khẽ một tiếng nhưng nhớ tới điều gì, lập tức mỉm cười hỏi.
Đối phương cũng là một Hợp Thể sơ kỳ tu sĩ, Hàn Lập không dám chậm trễ liền ôm quyền, nhưng mặt lộ vẻ một tia chần chờ.
“Ha ha, tại hạ là Bành Quyết, Huyền Vũ thành phó chủ, cũng là quản sự phụ trách phương diện nhân tộc của đại hội lần này.
Nhân tộc có thêm một vị Hợp Thể tu sĩ như Hàn đạo hữu, thật sự là đáng mừng!” Cẩm bào trung niên nhân khách khí dị thường nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1797: Đại Nhi
“Thế sao, tại hạ bất quá vừa mới tiến giai Hợp Thể, bất luận pháp lực hay sự lịch duyệt đều chưa đủ, còn cần Bành Thành chủ chỉ giáo nhiều hơn.” Hàn Lập tự nhiên một bộ khiêm tốn.
“Hàn đạo hữu mới mấy trăm năm đã từ Hóa Thần tiến giai Hợp Thể.
Nhân Yêu lưỡng tộc đạo hữu có mấy ai mà không biết.
Với tư chất của đạo hữu, tiền đồ thật vô lượng, lão hủ ta thẹn không bằng.” Bành Quyết cười nói.
“Bành huynh nói quá rồi.
Còn chưa biết vị tiên tử này là…” Hàn Lập cười ha hả, xoay chuyển ánh mắt sang hắc y phụ nhân.
Phụ nhân này một thân pháp lực tinh thuần hùng hậu tới cực điểm, chính là một Hợp Thể hậu kỳ thánh cấp tu sĩ, điều này khiến Hàn Lập có chút kinh hãi, không khỏi thầm đoán thân phận đối phương.
Về phần tử sam nữ tử, trong lúc này vô ý bị xem nhẹ.
“Bổn cung là Tiêu Quán, không biết Hàn đạo hữu có từng nghe nói qua?” Hắc y phụ nhân dùng ánh mắt hứng thú nhìn Hàn Lập, mỉm cười nói.
“Hắc Phượng Vương!” Tuy trong lòng sớm đoán ra nhưng nghe đối phương thản nhiên nói, sắc mặt Hàn Lập vẫn có chút biến đổi.
“Xem ra Hàn đạo hữu không xa lạ với danh tự của thiếp thân.
Lại nói khi trước, Hậu bối của bổn cung là Tiêu Hồng, năm đó có một phen vướng mắc với đạo hữu.” Hắc y phụ nhân khẽ nở nụ cười.
“Việc năm đó.. ” Hàn Lập nhướng mày như muốn nói nhưng phụ nhân đã khoát tay chặn lại, thản nhiên nói:
“Hàn đạo hữu không nên hiểu lầm.
Năm đó là Tiểu Hồng nha đầu kia không đúng mực, dám tự tiện cùng mắc mưu của Diệp gia về Thiên Phượng chân huyết, đã bị ta trách phạt ở viêm vực trong Hắc Phượng Cung diện bích ngàn năm.
Bổn cung vừa rồi nói là muốn đa tạ Hàn đạo hữu năm đó ra tay, không để Hắc Phượng tộc trở mặt cùng Diệp gia.
Đạo hữu không biết, Thái thượng Đại trưởng lão của Diệp gia cùng Bổn cung chính là bằng hữu nhiều năm, nếu bởi vậy biến thành thù nhân thì không hay với Bổn cung”
Hàn Lập nghe lời này có chút bất ngờ, tuy không biết lời đối phương là chân là giả nhưng cười lớn trả lời:
“Một khi đạo hữu thẳng thắn như thế nói, Hàn mỗ thật không biết nói thêm gì.”
Bành Quyết ở một bên, tự nhiên không biết một phen ân oán của Hàn Lập cùng Hắc Phượng tộc, nhưng hiện tại thấy hai người hóa giải vướng mắc thì trên mặt lộ tia vui mừng, hướng hai người chắp tay nói:
“Tiêu đạo hữu, Hàn đạo hữu, đấu giá đại hội sắp bắt đầu rồi.
Nhị vị đạo hữu nên đi trước.
Bành mỗ còn ở đây tiếp đạo hữu khác tới sau!”
“Được, Bổn cung cũng nên vào.
Đại Nhi, đi thôi.” Hắc y phụ nhân gật gật đầu, hướng về tử sam nữ tử phía sau kêu một tiếng.
Dưới sự dẫn đường của một thị nữ, thướt tha hướng về cửa trong mà đi.
“Đại Nhi!”
Hàn Lập nghe lời xưng hô của phụ nhân thì không khỏi ngẩn ra, dùng ánh mắt khác thường nhìn lại tử sam nữ tử.
Nhưng không biết khi nào, thiếu nữ này cúi thấp đầu, không hề liếc nhìn Hàn Lập lần nào, theo hắc y phụ nhân nhẹ lướt đi, thủy chung không mở miệng một lần.
Thân ảnh tử sam nữ tử biến mất bên trong cửa, nàng vốn không phát hiện thần sắc Hàn Lập có chút âm tình bất định.
Chẳng lẽ Đại Nhi này, chính là nữ đồng năm đó bên cạnh hắn đã bị Tiểu Hồng mang đi?
Nữ đồng năm đó là hỗn huyết của Nhân Yêu lưỡng tộc, tựa hồ xuất thân còn thiên đại lai lịch.
Nếu không một Hắc Phượng yêu tu Hóa Thần Kỳ như Tiểu Hồng sao phải lén vào sâu trong Nhân tộc, đem nàng mang đi.
Nếu tử sam nữ tử này là nữ đồng năm đó, xuất hiện bên người Hắc Phượng Vương phụ nhân cũng là bình thường.
Nhưng ngắn ngủn mấy trăm năm, một phàm nhân theo trói gà không chặt lại trở thành một tồn tại Hóa Thần Sơ kỳ thì không có khả năng.
Cho dù Hắc Phượng tộc coi trọng dị thường với đối Đại Nhi, Hắc Phượng huyết mạch cũng vô cùng huyền diệu nhưng tốc độ tiến giai như thế thật quá mức tưởng tượng.
Hơn nữa dung mạo tiểu nha đầu Đại Nhi, hắn vẫn còn nhớ rõ.
Hiện tại sẽ có chút thay đổi, nhưng hắn vẫn nhìn không ra tử sam nữ tử có chỗ tương tự cùng nữ đồng năm đó.
Hơn nữa nếu thật sự là Đại Nhi năm đó, dung mạo hắn vốn không thay đổi, vì sao nàng không nhận ra hắn.
Năm đó tiểu nha đầu còn có chút quyến luyến không muốn xa rời hắn.
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, trong lòng nghi hoặc một phen.
Mà Bành Quyết thấy bộ dáng Hàn Lập cổ quái như vậy thì trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng không thúc giục, mỉm cười nhìn Hàn Lập không nói.
“Bành huynh, nữ đạo hữu được gọi là Đại Nhi cũng là người Hắc Phượng tộc? Không biết có quan hệ như thế nào với Tiểu đạo hữu?” rốt cục Hàn Lập mở miệng hỏi một câu.
“Ha ha, ta còn tưởng rằng Hàn huynh không chú ý tới nàng này.
Theo ta biết, vị tiểu đạo hữu Đại Nhi là hậu nhân trực hệ, đại danh đỉnh đỉnh ở lớp trẻ của Yêu tộc.
Nghe nói chẳng những tư chất tu luyện dị thường kinh người, hơn nữa hình dáng phong hoa tuyệt đại, được gọi là Phượng Linh tiên tử.
Đã có không biết có bao nhiêu Yêu tộc tuấn ngạn vạn phần si mê nàng, đau khổ truy tìm mà không thể .” Bành Quyết cười trả lời.
“Hình dáng?” Hàn Lập vừa nghe lời này, ánh mắt chợt lóe.
“Khó trách Hàn đạo hữu không biết! Khuôn mặt hiện tại của nàng là bị Tiểu đạo hữu dùng bổn mạng chân linh biến ảo che đi.
Trừ phi thu lại chân linh, nếu không dù có đại thần thông cũng vô pháp nhìn ra dung nhan chân chính.
Hắc Phượng đạo hữu nói là muốn giảm bớt phiền toái cho nàng ở Vạn Bảo thiên hội, đỡ phải bị một số kẻ dây dưa không rõ.
Sao, Hàn đạo hữu có nhã hứng với Phong Linh tiên tử này chăng? Lại nói, Hàn đạo hữu tuy là tu sĩ Hợp Thể nhưng niên kỷ không lớn, nếu muốn thu hạ nàng không phải không có khả năng.
Ta nghe nói nha đầu này không phải là Hắc Phượng tộc nhân thuần túy, mà là nhân yêu lưỡng tộc hỗn huyết.” Bành Quyết cười hì hì nói, một bộ dáng đùa giỡn .
Vị Bành phó thành chủ nói như thế, nhưng hiển nhiên không cho là thật.
“Bành huynh thật sự nói đùa.
Tại hạ chỉ là thấy khí chất của nàng độc đáo, không phải hạng bình thường nên có chút tò mò.
Ha ha, thời gian không còn sớm, Hàn mỗ cũng nên vào trong” khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, tươi cười trả lời.
“Ừm.
Bành mỗ còn đợi đạo hữu khác, thứ cho không tiễn xa.” Bành Quyết như không nghĩ cái gì, chắp tay nói.
Lúc này, tự nhiên có một thị nữ khác tới, dẫn ba người Hàn Lập vào bên trong.
Nhưng trong phút chốc Hàn Lập xoay người thì trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Đoàn người tiến qua một hành lang dài được xây từ bạch ngọc, sau đó một gian thiên điện to lớn cao mấy tầng hiện ra.
Trước mặt là một điện phủ hình tròn rộng cỡ mấy ngàn trượng, có một cái Đài Bạch Ngọc cao hơn mười trượng.
Trên đài trống rỗng không người, nhưng ở bốn góc đài sáng bóng chớp động từng đạo linh quang, bên trong mơ hồ có các ngân sắc phi kiếm dài ba thước lơ lửng trên không trung.
Mà ở bốn phía dưới đài có tám gã Kim Giáp lực sĩ, cả đám dùng mặt nạ màu bạc che khuất gương mặt, sát khí quay cuồng quanh thân, có vẻ thần bí dị thường.
Hàn Lập liếc mắt nhìn bốn cây phi kiếm cùng tám gã kim giáp lực sĩ một cái, lam quang trong mắt chợt lóe, thần sắc hơi động.
Bốn cây phi kiếm này đều là linh bảo, hơn nữa giữa chúng mơ hồ có liên hệ nào đó, rõ ràng là một bộ bảo vật.
Đơn kiếm đã là linh bảo, bốn cây hợp nhất thì uy lực chi thiên có thể nghĩ ra.
Về phần tám gã Kim giáp lực sĩ, tuy rằng trên người không có pháp lực dao động, nhưng bên ngoài cơ thể quẩn quanh hắc sắc sát khí, cho thấy sự đáng sợ của bọn họ.
Hàn Lập âm thầm đánh, sau đó theo thị nữ đi tới tầng cao nhất của Thiên điện, cũng là tầng thứ ba.
Thị nữ dẫn ba người tới một gian phòng bố trí độc đáo dị thường.
Phòng tuy không lớn, khoảng bảy tám trượng nhưng vật dụng đầy đủ, thậm chí khắp phòng còn có linh hoa nở rộ trong chậu.
Mà hướng về phía đài cao còn có một cái cửa sổ hình vuông.
Trên cửa sổ hiện lên một tầng sương trắng mờ ảo, nhưng hết thảy cảnh vật ngoài cửa sổ vẫn thấy được rõ ràng.
“Tiền bối! người có hài lòng với gian quý tân phòng này không.
Nếu không thích thì vãn bối có thể đổi một gian khác.” Thị nữ dẫn đường cung kính hỏi.
“Không cần, gian này là được.” Hàn Lập nhìn lướt qua, bất động thanh sắc nói.
“Vậy vãn bối cáo lui trước.
Hàn tiền bối có gì phân phó cứ việc gọi, vãn bối đợi ngay tại cửa” Thị nữ cúi đầu nói.
Hàn Lập nghe xong gật đầu phất tay.
Thị nữ rời phòng ở, thuận tay đem cửa phòng khép nhẹ lại.
Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tò mò đánh giá trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên cửa sổ.
Hàn Lập thong dong tiến lên hai bước, ngồi xuống một chiếc ghế gần cửa sổ.
Ở phía trước ghế còn có một bàn gỗ xanh biếc, bên trên đặt một cái pháp bàn.
Hàn Lập quét hai mắt, sắc mặt không chút thay đổi, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này có thể thấy, lấy đơn vị hàng nghìn Nhân Yêu lưỡng tộc đã ngồi chiếm cứ bảy tám phần chỗ ngồi nơi tầng một.
Đa phần đều là tồn tại Hóa Thần cùng Luyện Hư.
Về phần Hàn Lập cùng Hợp Thể kỳ lão quái khác, tự nhiên đều ở trong các phòng ở tầng ba.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua, thấy hiện tại chưa có gì thì nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tự nhiên thành thật ở phía sau, vòng tay mà đứng.
Không biết qua bao lâu, phía dưới truyền đến đông đảo tiếng động ồn ào, nhưng được một thoáng thì đột nhiên gian cự điện trở nên yên tĩnh dị thường.
Sắc mặt Hàn Lập vừa động mở hai mắt, thông qua cửa sổ nhìn về đài cao.
Chỉ thấy giờ phút này trên đài rõ ràng sóng vai đứng thẳng hai người tướng mạo vô cùng kỳ lạ.
Một người thân cao hai trượng, hắc khí toàn thân lưu chuyển không chừng, mơ hồ là một đại hán râu quai nón, nhưng nhìn không rõ dung mạo.
Người kia còn cao hơn cả đại hán râu quai nón một cái đầu, chỉ là trên đầu có mọc một cái sừng đỏ sẫm, hai mắt rất lớn màu xanh biếc, hai bên má có vảy giáp tinh oánh chớp động, là một Yêu tộc nhân hóa hình.
Hàn Lập xem bộ dáng hai người, tròng mắt hơi co nhưng lập tức khôi phục như thường.
Đại hán trong hắc quang trên đài ngọc bỗng nhiên mở miệng:
“Các đạo hữu đang an tọa, hẳn là nhận ra bổn hoàng cùng Ly Hỏa đạo hữu bên cạnh, cho nên bổn Phách hoàng cũng không giới thiệu nhiều.
Hiện tại bổn hoàng tuyên bố, Vạn Bảo Thiên Hội lần này, đấu giá hội đầu tiên hiện tại bắt đầu.”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1798: Khấp Linh Huyết Mộc
Đại hán toàn thân bao phủ trong hắc quang, chính là Huyền Vũ Phách Hoàng.
Gã yêu tộc được xưng là Ly Hỏa, tự nhiên chính là Ly Hỏa giao vương trong bảy đại yêu vương.
Tuyên bố bắt đầu đấu giá hội lần này lại là hai người này.
Bất quá sau khi Huyền Vũ Phách vương cùng Ly Hỏa giao vương đi xuống, một lão giả tóc bạc vận bạch y lên trên đài.
Theo sát phía sau lão là hai hàng đồng tử mi thanh mục tú, đang bưng những chiếc khay được phủ bên trên bởi những tấm vải sắc kim.
“Lão phu là Thiên Nhãn Tử, phụ trách chủ trì đấu giá đại hội lần này, mong rằng chư vị đạo hữu ủng hộ nhiều cho!” Lão giả chắp tay hướng sang toàn trường, ha hả cười nói.
“Ha ha, có Thiên Nhãn đạo hữu chủ trì lần này, bọn ta cũng yên tâm hơn.”
“Chính xác, chính xác! Không nói cái khác, về nhãn lực thì Thiên Nhãn huynh vốn đỉnh đỉnh đại danh trong hai tộc chúng ta”
Một lão giả trong đám người đang ngồi mở miệng, không ít tu sĩ phía dưới một trận hoan hô.
Rõ ràng danh đầu Thiên Nhãn Tử trong Luyện Hư kỳ không nhỏ.
Vẻ mặt bạch bào lão giả tươi cười tự nhiên, hướng mọi nơi thi lễ rồi chậm rãi nói:
“Chư vị đạo hữu từ xa tới đây, tự nhiên không muốn nghe lão hủ dông dài.
Đấu giá bắt đầu! Đồng tử, đem kiện đấu giá phẩm thứ nhất ra đây.”
Thiên Nhãn Tử vừa nói vừa vẫy tay về phía sau một cái.
Gã đồng tử đứng đầu lập tức cẩn thận tiến lên vài bước, hai tay cung kính dâng chiếc khay tới trước mặt lão giả.
Bạch bào lão giả khẽ phất tay, tấm vải sắc kim sắc chợt biến mất.
Nhất thời ngân quang chớp động, một khối tinh thạch hiện ra trước mắt mọi người.
Tinh thạch chỉ cỡ nắm tay, nhưng bên ngoài có một tầng hoa văn thiên nhiên lóng lánh, giống như vô số sợi tơ bạc nhập vào trong tinh thạch, mỹ lệ dị thường.
“Tài liệu đỉnh cấp luyện khí pháp bảo kim thuộc tính, một khối Ngân Ti Tinh.
Là của Vu nhân tộc Bạch Bích hạp Cốc ở cực đông, bình thường sản lượng cả năm không đủ nửa khối trước mắt này.
Có thể thấy được sự quý hiếm của nó.
Phi kiếm tầm thường nếu được gia nhập một hai phần Ngân Ti Tinh thì trở nên sắc bén vô cùng, vượt xa bảo vật cùng cấp.
Nếu là bảo vật được chế hoàn toàn bằng nó thì chính Linh bảo.
Giá quy định là ba trăm vạn linh thạch, mỗi lần trả giá thêm không dưới mười vạn, hiện tại bắt đầu!” Thiên Nhãn Tử lớn tiếng giới thiệu một hồi.
Đương nhiên Ngân Ti Tinh không thể lọt vào mắt đám Hợp Thể tu sĩ như Hàn Lập, nhưng đối với Hóa Thần cùng Luyện Hư tu sĩ mà nói, hiển nhiên mười phần hấp dẫn.
Bạch Bích Hạp Cốc vốn trực tiếp chịu sự khống chế của Huyền Vũ Thành, bình thường sản lượng Ngân Ti Tinh nhỏ nhoi còn chưa đủ đáp ứng cho Huyền Vũ Thành.
Lúc này xuất hiện một khối lớn như thế, lập tức khiến không biết bao nhiêu ánh mắt cảm thấy hứng thú.
“Bốn trăm vạn”
“Bốn trăm năm mươi vạn”
“Năm trăm vạn “
Thanh âm đấu giá liên tiếp, trong nháy mắt thông qua pháp bàn trực tiếp vang vọng trên đài cao.
Cuối cùng bị một Yêu Tộc Nhân vô danh, bàn tay lông đen rậm rì, dùng bảy trăm ba mươi vạn mạnh mẽ thu được.
Kết quả này khiến không ít Nhân tộc tu sĩ cảm thấy buồn bực!
Yêu tộc ở phương diện luyện khí không mấy am hiểu, một gã yêu tộc nhân lại hao tốn tinh thạch để thu về khối Ngân Ti Tinh này, thật ngoài dự đoán của không ít người.
Mở đầu bằng tài liệu luyện khí, phía sau liên tiếp lấy ra những vật phẩm hiếm thấy.
Nếu không phải tài liệu hi hữu để luyện chế yêu tộc chiến giáp thì cũng là luyện chế pháp khí bảo vật.
Nhưng sau mấy bận đấu giá, phần lớn đám người trong đại điện đều biến sắc.
Liên tiếp bảy tám kiện bảo vật đều bị gã Hắc mao Yêu tộc nhân dùng giá trên trời thu về, giống như chỉ cần có tài liệu luyện khí, hắn căn bản không quan tâm bao nhiêu linh thạch, một bộ thân gia vô cùng hùng hậu.
Mà Hắc mao yêu tộc nhân này trừ đôi bàn tay lộ ra thì toàn thân khoác một lớp áo da mỏng vàng nhạt, ẩn ẩn nhìn thấy tướng mạo dữ tợn dị thường nhưng không cách nào xem rõ chân tướng.
Tuy thế chỉ có thể ngăn cản tồn tại Hóa Thần cùng Luyện Hư, đối với Hợp Thể kỳ tu sĩ như Hàn Lập mà nói, chỉ mất chút thần niệm chi lực liền mạnh mẽ xuyên qua lực che lấp của áo da.
“Là một gã Hắc Lang Yêu! Cũng bất quá mới Luyện Hư sơ kỳ, sao ra tay hào phóng như thế? Chẳng lẽ là người có lai lịch trong Lang tộc!” Trong mắt Hàn Lập chợt lóe lam quang, đảo qua thì nhướng mày thì thào một câu.
Khí Linh Tử cùng Hải Đại Thiếu ở phía sau nghe rõ ràng nhưng không hiểu gì, tự nhiên không dám tiếp lời.
Lúc này ở trên đài, một tấm vải dệt phát ra hào quang đỏ sẫm, nhìn như dùng các sợi hỏa diễm kỳ dị đan lại mà thành, được một tên đồng tử bày biện ra.
Nhất thời đám người phía dưới xôn xao một trận!
“Tinh Viêm Ti, là dùng Tinh Viêm Ti bện thành vải dệt.”
“Quả thật không thể tưởng tượng!”
“Thật sự quá mức xa xỉ!”
Không ít người với vẻ mặt khiếp sợ nhìn tấm vải đỏ sẫm, trên mặt không dấu nổi vẻ tham lam, hận không thể lên đài đem vật ấy quơ vào trong tay.
“Sư tôn, Tinh Viêm Ti này là bảo vật gì mà khiến nhiều kẻ thèm khát như thế.” Hải Đại Thiếu thấy vậy, nhịn không được hỏi .
“Khó trách ngươi không biết! Tinh Viêm Ti này không có trong Nhân tộc chúng ta, chính là linh vật tài liệu đặc biệt chỉ có ở Hắc phượng tộc.
Nghe nói những sợi linh tơ là do một một loại Hỏa trùng sống ở trong dung nham nhả ra.
Bất quá một con hỏa trùng cả đời chỉ nhả ra được một sợi, cộng thêm nó chỉ sinh trưởng tại nơi dung nham chi địa do Hắc phượng tộc chưởng quản, so với Ngân Ti Tinh được giới thiệu ban đầu càng hiếm có hơn.
Dùng nó luyện chế thành pháp khí hỏa thuộc tính, tu sĩ mang trên người khi tu luyện công pháp Hỏa thuộc tính sẽ gia tăng tốc độ tu luyện.
Mà dùng vật ấy luyện chế bảo vật hỏa thuộc tính sẽ tăng mạnh thần thông.
Không ít kẻ ngồi ở phía dưới đều chủ tu hoặc kiêm tu công pháp hỏa thuộc tính.
Tự nhiên Tinh Viêm Ti này khiến bọn họ có chút kích động.” Hàn Lập mỉm cười, giải thích vài câu.
“Thì ra là thế, khó trách, khó trách.” Khí Linh Tử cũng cười hì hì nói.
Thiên Nhãn Tử tuyên bố giá quy định Tinh Viêm Ti, toàn trường kịch liệt báo giá, nhất thời tranh đoạt vượt xa mấy vật phẩm lúc trước.
Cơ hồ một lát, giá của Tinh Viêm Ti đã bị đẩy lên con số trên trời.
Bởi vậy, đám người cạnh tranh thưa dần, chỉ còn năm sáu người không ai nhường ai.
Mà hắc mao Yêu tộc nhân cũng ở trong đó.
Sau một hồi nữa, kết quả không ngoài dự liêu, quả nhiên gã Hắc lang yêu tộc nhân dùng một cái giá trên trời thu về.
Kể từ đó tự nhiên hắn càng khiến người chú ý, không ít người của hai tộc thường xuyên nhìn lại, phần lớn ánh mắt đều là bất thiện.
Lúc này bạch bào lão giả lại lên tiếng thu hút ánh mắt chú ý của toàn trường.
“Ha ha, đa phần đạo hữu đã tham gia lần trước, tự nhiên biết trình tự của đấu giá hội.
Không phải đấu giá ngẫu nhiên mà là phân biệt ra vật phẩm sơ kỳ, trung kỳ cùng hậu kỳ.
Hiện tại xuất ra chính là một trong số hậu kỳ, tin tưởng sẽ làm đại đa số đạo hữu cùng các tiền bối không phải thất vọng.”
Lão giả nói xong thì một thị nữ kiều diễm, trong tay một cầm hộp gỗ xanh biếc khoảng nửa tấc, vẻ mặt tươi cười động lòng người đi tới bên cạnh Thiên Nhãn Tử.
Bạch bào lão giả lần đầu lộ vẻ ngưng trọng, thật cẩn thận tiếp nhận hộp gỗ, sau đó hướng về phía dưới đài chậm rãi nói:
“Tuy một số đạo hữu đã nghe nói qua, nhưng không biết đã mấy ai chính mắt gặp qua linh vật Khấp Linh Huyết Mộc này! Trong hộp có một đoạn giá trị cực lớn, là tài liệu phụ trợ thi triển mấy loại đại thần thông, cũng có thể trực tiếp luyện chế đệ nhị hóa thân cùng khôi lỗi thế kiếp.
Là chủ tài liệu luyện chế bảo vật nổi danh, Khấp Huyết Linh châu!”
Vừa nghe Thiên Nhãn Tử nói, đại bộ phận đám người đều lộ vẻ mờ mịt, chỉ có số ít nhất thời lộ vẻ mừng như điên.
“Khấp Huyết Linh mộc! Không phải là thánh vật linh tộc gì đó sao?”
“Trân bảo cỡ này, sao xuất hiện trên đấu giá hội này?”
Một số tu sĩ biết lai lịch vật ấy không khỏi thất thanh đứng lên.
Thần sắc Hàn Lập cũng vừa động, đồng thời cảm ứng được trong mấy phòng nhỏ tầng ba truyền ra không ít dao động thần niệm, hiển nhiên các Hợp Thể kỳ tồn tại đã cảm thấy hứng thú.
“Ha hả, về xuất xứ của đoạn Huyết mộc này lão phu không tiện nêu.
Chỉ có thể cam đoan với chư vị đạo hữu, Khấp Linh Huyết Mộc tuyệt đối là hàng thật giá thật” Lão giả nói xong, đem nắp hộp mở ra.
Nhất thời một cỗ huyết tinh khí trong hộp phóng lên cao, hóa thành một luồng huyết vụ nồng đậm, vặn vẹo trên không giống như một con huyết sắc quái xà.
Thiên Nhãn Tử hít sâu một hơi, hai mắt chợt lóe kim sắc, năm ngón tay xòe ra rồi bỗng nhiên cụp lại hướng vào trong hộp.
Ngay sau đó, một đoạn quái mộc màu đỏ hồng to to cỡ ngón tay, dài cỡ hơn thước trình hiện trước mắt đám người.
Quái mộc ảm đạm không ánh sáng nhưng không ngừng tỏa ra huyết vụ nhè nhẹ.
Mà huyết vụ không ngừng đan xoắn vào nhau, uốn éo như có sinh mạng.
“Hóa kiếp khôi lỗi!” Hàn Lập nhìn vật ấy, hai mắt không khỏi nheo lại.
Khấp Linh Huyết Mộc này hắn đã nghe nói qua, kỳ thật là tàn khu của Linh Tộc Nhân mộc thuộc tính biến dị, vạn năm khó gặp.
Đệ nhị hóa thân cùng khấp Huyết Linh mộc đều đại danh lừng lẫy, nhưng khiến hắn động tâm chính là hóa kiếp khôi lỗi.
Tuy rằng hắn có thể luyện chế Hóa Linh Phù có hiệu quả thế kiếp, nhưng hiện giờ pháp lực tiến nhanh, công hiệu của hóa linh phù tương đối mà nói trở nên suy yếu, không phát huy được bao nhiêu thần thông.
Hóa kiếp khôi lỗi là dị bảo nổi danh đã lâu được lưu truyền trong nhân tộc, đối Hợp Thể tu sĩ cũng có hiệu qua thế kiếp kỳ hiệu.
Bất quá hóa kiếp khôi lỗi chỉ dùng được một lần, khi thi triển còn phải do chủ nhân chọn đúng thời cơ thôi động, kích phát sớm hay muộn đều lãng phí nó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1799: Lang Vương Hóa Thân
Hàn Lập nhìn Khấp Linh Huyết Mộc trong tay lão giả trên đài, vẻ mặt có chút động.
Sau khi tham đấu giá hội ngoại tộc cỡ lớn, thứ trong Nhân yêu lưỡng tộc có thể khiến hắn cảm thấy hứng thú không nhiều.
Không ngờ lần đấu giá hội này lại xuất một kiện vật phẩm đệ nhất như vậy.
Có một kiện hóa kiếp khôi lỗi trong người, có thể hóa giải trí mạng công kích một lần.
Bất quá loại tài liệu này chỉ Linh tộc mới có, chẳng lẽ có dị tộc nhân tham gia Vạn Bảo đại hội lần này.
Mà dị tộc nhân này chính là Linh tộc!
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, lúc này Thiên Nhãn Tử trên đài lưu chuyển linh lực trong cơ thể, đem một bộ phận pháp lực quán chú vào trong Quái Mộc màu đỏ hồng.
Chỉ thấy Quái Huyết Mộc nhỏ dài đột nhiên lóe ra huyết quang chói mắt, hình thể cuồng trướng thành một cây gậy to cỡ như cánh tay, dài chừng một trượng.
Ngoài thân gậy hiện ra quái ban màu hắc hồng cỡ đồng tiền, đồng thời vặn vẹo ở trong tay lão giả không thôi, giống như linh xà đang sống, lại phát từng trận quỷ khóc âm trầm.
Khiến người nghe lạnh buốt chân tay, cả người như nhiễm hàn khí, tâm thần cảm thấy bất an.
Thấy cảnh này, sự nghi ngờ trong lòng một số kẻ tự nhiên tan biến.
Lão giả ra giá quy định là hai ngàn vạn linh thạch, cơ hồ một khắc sau giá cả đã đẩy lên vùn vụt.
“Hai ngàn hai trăm vạn”
“Hai ngàn năm trăm vạn”
“Ba ngàn vạn”
Giá cả trên trời này khiến hơn một nửa kẻ trong đại điện há to miệng không nói nên lời.
Mặc dù muốn Khấp Linh Huyết Mộc nhưng gia thân của tu sĩ Hoá Thần cùng Luyện Hư vốn có hạn.
Dốc sạch túi mới mua được một kiện tài liệu như vậy, chỉ sợ tám chín phần trong đám người đều phải dùng lý trí tính toán lại một phen.
Trả giá lớn như thế, chọn lựa mua vài kiện bảo vật hộ thân hoặc là một số đan dược có thể tinh tiến tu vị, đột phá bình cảnh thì thực tế hơn.
Nhưng hiện tại một số cao giai tồn tại mơ hồ biết Ma kiếp sắp bùng nổ ngay tại Nhân Yêu lưỡng tộc, tự nhiên đành cắn răng tranh đoạt.
Không ít các Yêu tộc đang thủ đoạn che dấu hình dáng bên ngoài cùng Nhân tộc tu sĩ vẫn lao vào đấu giá.
Lúc này trên quầng sáng thể hiện giá linh thạch cuồng trướng không thôi, đến bốn trăm ngàn vạn thì tạm dừng một chút, sau đó lại tăng đến tận năm trăm ngàn vạn.
Giá cả thế này cho dù là Hợp Thể kỳ lão quái, chỉ sợ cũng đau lòng không thôi.
Cũng không phải là các lão quái trên tầng ba mà vẫn là Hắc lang yêu tộc nhân che dấu tướng mạo kia đưa ra cái giá trên trời này.
Kể từ đó, lưỡng tộc nhân chung quanh dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía hắn.
Một số thần niệm trên tầng ba lần nữa dao động không ngừng về phía hắn, hiển nhiên đám tồn tại cao nhất của lưỡng tộc đã nghi ngờ.
Mà thân trong cường đại thần niệm, gia hỏa Hắc lang yêu tộc vẫn thản nhiên ngồi tại chỗ, dường như không sợ đắc tội với các tồn tại có tu vị pháp lực vượt xa hắn.
“Ta còn tưởng là ai, nguyên là một trong ngũ đại hóa thân của Lang Vương huynh.
Thứ cho bổn cung nãy giờ không nhận ra Hắc lang hóa thân của Thiên Khuê đạo hữu.” Một tiếng ồ khẽ truyền ra từ tầng ba, tiếp theo là tiếng cười khẽ cùng thanh âm của nữ tử ở vọng ra khắp điện phủ.
Lần này đám nhân yêu lưỡng tộc toàn đại sảnh xôn xao một trận.
Không ít người vừa nghe Thiên Khuê Lang Vương thì sắc mặt liền đại biến.
Mấy tu sĩ Hợp Thể kỳ trên tầng ba cũng có chút kinh ngạc.
Trong mắt Hàn Lập cũng chợt lóe tinh quang.
“Tiêu đạo hữu, ngươi có nhìn lầm chăng. không phải Lang Vương đang bế quan tu luyện, sao còn phái Hắc lang hóa thân tới đây.
Theo ta được biết, ngũ đại hóa thân của Thiên Khuê đạo hữu khác với hóa thân bình thường rất lớn, mỗi hóa thân đều phụ trợ chủ thể tìm hiểu công pháp tu luyện có diệu dụng không thể tưởng tượng nổi, sao dễ dàng rời khỏi bản thể tới đây.” Lại là giọng nam tử cao vút, từ một một gian phòng khác truyền ra.
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, nghe thanh âm thì người kia đúng là Thiên Nguyên Thánh hoàng.
“Bản thể của Bổn Vương không đến, chỉ phái một hóa thân tới đây, nhưng tựa hồ không cần thưa bẩm Thánh hoàng cùng Tiêu đạo hữu.
Nhị vị đạo hữu muốn Khấp Linh Huyết Mộc thì cứ việc ra giá.
Bổn Vương sẽ không ngăn trở cái gì.” Hắc lang hóa thân của Thiên Khuê Lang Vương phát ra thanh âm băng lãnh dị thường, không chút cảm tình khiến người vô cùng ấn tượng.
“Ha ha, điều này cũng đúng! chuyện tình của Thiên Khuê đạo hữu, bổn hoàng sao có tư cách đi quản.
Lời vừa rồi xem như Thiên Nguyên mạo muội.
Về phần này đoạn Khấp Linh Huyết Mộc này nếu Lang Vương muốn, bổn hoàng cũng không tranh.” Thiên Nguyên Thánh hoàng không hề tức giận, ngược lại điềm đạm trả lời, sau đó trong phòng không còn truyền ra thanh âm nào nữa.
Hắc Phượng Vương ngay từ đầu nhận ra hóa thân Thiên Khuê Lang Vương, khẽ cười một tiếng cũng không nói thêm gì, tựa hồ có chút kiêng kị Thiên Khuê Lang Vương.
Về phần tồn tại lưỡng tộc dưới đài thì thần tình kính sợ, nhất thời gian trong đại điện lại trở nên yên tĩnh dị thường.
“Nếu không ai ra giá nữa thì nên tuyên bố đoạn Huyết Mộc này đã có chủ.” ánh mắt Thiên Khuê Lang Vương hướng trên đài lạnh lùng, không hề cảm tình mở miệng.
Thanh âm không lớn nhưng mọi người ở đây đều nghe rành mạch,
Bạch bào lão giả nghe lời ấy, trong lòng có chút phát lạnh.
Tâm tư muốn kéo dài thêm để đẩy giá tan biến, lúc này cười to một tiếng nói:
“Đoạn Khấp Linh Huyết Mộc đã được ra giá năm ngàn vạn linh thạch, lão phu đếm ba tiếng nữa mà không ai tiếp tục đấu giá thì nó thuộc sở hữu của Thiên Khuê tiền bối.”
“Năm ngàn vạn linh thạch lần thứ nhất!”
“Ta ra sáu ngàn vạn linh thạch!”
Thiên Nhãn Tử mới vừa hô một tiếng, trên tầng ba truyền ra một thanh âm già nua dị thường khiến đại điện lại xôn xao một trận.
“Sáu ngàn hai trăm vạn” Thiên Khuê Lang Vương không chút biểu tình nói.
“Sáu ngàn năm trăm vạn ” Thanh âm già nua không chút do dự theo sát giá.
Lần này, Hắc lang hóa thân Thiên Khuê Lang Vương không vội ra giá, ngược lại trong mắt chợt lóe hàn quang lạnh như băng nói:
“Động Thiên, ngươi muốn tranh đoạn Huyết Mộc này với bổn Vương sao? Xem ra lần trước ăn một Thiên Lang trảo của Bổn Vương, tựa hồ ngươi đã quên.”
“Hừ, chỉ là một Thiên Lang trảo thì làm gì được ta.
Tư vị Động Thiên Toản của tại hạ, chắc ngươi nếm khổ sở không nhỏ.” Thanh âm già nua hừ một tiếng, không chút khách khí trả lời.
Chủ nhân thanh âm này đúng là Động Thiên Thử Vương thần bí nhất trong bảy đại Yêu Vương! Nghe ra tựa hồ còn từng giao thủ với Thiên Khuê Lang Vương.
Tự dưng nghe một phen bí ẩn, các tu sĩ đều cảm thấy bất ngờ, cũng xì xào bàn tán một trận, cảm giác sâu sắc không khí đấu giá đại hội ngày càng thần bí khó lường.
Trong mắt Hắc lang hóa thân lóe lên lục quang, mở miệng trả lời:
“Sáu nghìn năm trăm vạn, đây cũng là giá hợp lý của đoạn Huyết Mộc này.
Tại hạ đành nhường Động Thiên đạo hữu vậy.
Chỉ không biết đạo hữu tiêu phí nhiều linh thạch như vậy, vè sau còn có thể tranh những bảo vật khác nữa chăng?”
Nói xong lời này, Hắc lang hóa thân nhắm hai mắt, không hề ra giá nữa.
Động Thiên Thử Vương nghe lời ấy như nghĩ tới thứ gì, cũng hừ một tiếng không có mở miệng.
Những tu sĩ Hợp Thể kỳ khác, không biết có phải không muốn vì Huyết Mộc mà gây ân oán hai đại Yêu Vương hay là đang chờ mong một bảo vật nào đó, cũng không lên tiếng trả giá.
Lúc này đây Thiên Nhãn Tử liên tiếp kêu hai lần, đang muốn quyết định Huyết Mộc có chủ thì vào lúc này, Hàn Lập đang tĩnh tọa trong phòng, đột nhiên ngón tay nhẹ nhàng hướng bàn pháp trước người khẽ động.
Nhất thời giá cả biểu thị ở quầng sáng trên đài cao, từ sáu nghìn năm trăm vạn biến thành sáu nghìn bảy trăm vạn!”
“Sáu nghìn bảy trăm vạn lần thứ nhất!” Giá cả chợt biến hóa, Thiên Nhãn Tử có chút trở tay không kịp, vội vàng há miệng hô lên.
Đám người trong đại điện lại trở nên giật mình.
Không biết rốt cuộc là tồn tại cao giai nào lại muốn tranh đoạt Khấp Linh Huyết Mộc với Động Thiên thử Vương.
Mà đến giờ còn chưa nghe người này mở miệng.
Không biết là thần thánh phương nào.
Nhưng ngẫm lại, đây để giữ bí mật trên đấu giá đại hội.
Chuyện ngoài dự đoán lại tiếp tục xảy ra!
Động Thiên thử Vương không trả giá thêm, lại đem Khấp Linh Huyết Mộc nhẹ nhàng tặng cho Hàn Lập.
Có lẽ sáu ngàn bảy trăm vạn linh thạch, đích xác đã vượt trên giá trị của Khấp Linh Huyết Mộc.
Liên tiếp kêu ba lượt, không còn người thứ hai tranh đoạt, Khấp Linh Huyết Mộc chính thức rơi vào tay Hàn Lập.
Hàn Lập gặp tình cảnh này cũng rất kinh ngạc.
Nghe vừa rồi nghe lời của hóa thân Thiên Khuê Lang Vương, tựa hồ lần tham gia đấu giá hội này, Tam Hoàng Thất Vương cùng một số tồn tại Hợp Thể kỳ đều nhận được tin tức nào đó, dường như đấu giá hội còn có một kiện áp trục vật phẩm.
Cho nên ngay cả Huyết Mộc quý hiếm tự nhiên trở nên như gân gà.
Đối bọn họ mà nói, rõ ràng lưu lại linh thạch cạnh tranh áp trục vật phẩm kai mới là cử chỉ sáng suốt.
Đang lúc Hàn Lập âm thầm cân nhắc thì Khấp Linh Huyết Mộc được một đội vệ sĩ thủ hộ đưa đến trong phòng.
Hàn Lập trả linh thạch, sau đó đám vệ sĩ rời đi.
Hắn cẩn thận kiểm tra Huyết Mộc một lần, bỏ vào một cái hộp trống trong trạc thủ trữ vật, khóe miệng không khỏi nhếch lên cười khổ.
Tuy rằng thu được Huyết Mộc nhưng linh thạch trên người đã mất non nửa, về sau có xuất hiện áp trục đồ vật, phỏng chừng không có năng lực tranh đoạt cùng người.
Bất quá Hàn Lập không hối hận.
Các loại tài liệu cùng bảo vật trên người hắn đã vô số, cơ hội gặp được bảo vật cỡ như Khấp Linh Huyết Mộc không nhiều.
Cho dù về sau xuất hiện thứ hữu dụng với Hợp Thể tu sĩ, phỏng chừng cũng bị tu sĩ khác như hổ rình mồi.
Tam Hoàng Yêu Vương bá chủ nhất phương, về linh thạch tự nhiên hắn không thể so sánh.
Huống hồ trọng tâm của hắn đặt ở trên tài liệu yêu thú, chờ mong ở Hắc Vực trao đổi hội chính thức về sau.
Cho nên Hàn Lập đem thân dựa vào lưng ghế nhắm hai mắt, lẳng lặng nghe Bạch bào lão giả giới thiệu từng kiện đấu giá phẩm, thần sắc thủy chung bình tĩnh như thường.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1800: Vạn Sâm Pháp Bàn Cùng Kình Thiên Cự Thuyền
Là đấu giá đại hội lưỡng tộc ngàn năm diễn ra một lần, phía sau liên tiếp xuất hiện vài món áp trục bảo vật bất phàm, mỗi một kiện đều là tài liệu mà tu sĩ bình thường không thể nào với tới.
Bất quá những vật này không cần thiết với Hàn Lập.
Áp trục vật phẩm bán đấu giá xong sau.
Thiên Nhãn Tử lập tức gọi một đám thị nữ đi lên, bắt đầu bán đấu giá rất nhiều linh dược tài liệu linh đan hiếm có mà không thể thấy ở đấu giá hội bình thường.
Mấy thứ này tự nhiên càng không lọt vào pháp nhãn của Hàn Lập.
Đến lúc xuất hiện vài loại linh hoa linh thảo do Linh tộc nhân tài đào tạo ra, Hàn Lập mới có vài phần tâm động.
Nhưng khi nghe nói mấy loại linh dược này là dùng linh nguyên chi lực của Linh tộc tỉ mỉ bồi dưỡng mới có thể sinh trưởng thành thục, cũng tâm tư này của hắn liền tắt.
Những linh dược này có dược hiệu kinh người, nghe đồn còn có một số là thánh dược trong truyền thuyết, nhưng chắc chắn không thể lục dịch trong bình nhỏ thần bí kia thúc dục.
Đối với hắn mà nói, linh dược này đẳng cấp không cách nào đề cao được nữa, cho dù trân quý cũng không có tác dụng quá lớn.
Sau khi đấu giá linh dược linh đan lại đến một lượng lớn pháp quyết công pháp, pháp khí bảo vật liên tiếp được lấy ra.
Những đồ này thích hợp cho tồn tại Hóa Thần cùng Luyện Hư, vừa mới lấy ra lập tức làm cho buổi đấu giá phi thường náo nhiệt.
Cơ hồ mỗi một vật đều bị hàng trăm tồn tại hai tộc cùng tranh đoạt.
Ở trong đó, lại một lần nữa xen kẽ một vài món áp trục bảo vật.
Trong đó gồm hơn mười bình Húc Nhật Đan có thể tinh tiến pháp lực cho Hợp Thể tu sĩ, cùng với một khối ngọc giản ghi lại công pháp truyền thừa của một vị Hợp Thể tu sĩ nổi danh vài ngàn năm trước, ngoài ra còn có hai kiện pháp bảo cấp linh bảo.
Những đồ này, tự nhiên làm cho cả buổi đấu giá lên cao trào.
Nhưng cho tới giờ, một số Hợp Thể kỳ tồn tại trên tầng ba vẫn chưa tranh đoạt.
Ngẫu nhiên chỉ có một người xuất thủ.
Tựa như phần lớn mọi người nghỉ ngơi dưỡng sức, đang đợi điều gì.
Cuối cùng là một Chiến Ngẫu khổng lồ thân cao mười trượng, bị một nhân vật thần bí vô danh, một hơi dùng mấy ngàn vạn linh thạch đem đi, trường đấu giá hội đã tới hồi gay cấn nhất.
Lúc này Thiên Nhãn Tử mỉm ôm quyền cười hướng mọi người:
” Vật phẩm muốn đấu giá cuối cùng là hai kiện bảo vật nhất trân quý của bổn tràng đấu giá đại hội.
Tiểu lão nhi năng lực có hạn, không thể chủ trì sự tình nên.
Cho nên do Ly Hỏa Giao vương tiền bối cùng chủ nhân của bảo vật, một vị thần bí khách nhân đến từ Dị tộc, tự mình phụ trách giải thích cùng bán đấu giá.”
Nói xong lời này, bạch bào lão giả hướng bốn phía chắp tay lần nữa, quan sát phản ứng mọi người dưới đài.
Trong đại điện có không ít kẻ đã nghe nói sẽ có dị tộc nhân xuất hiện ở buổi đấu giá, giờ phút này nghe vậy không khỏi xôn xao một trận khác thường.
Dù sao quan hệ của Nhân Yêu lưỡng tộc cùng Dị tộc chung quanh vốn không mấy hòa thuận, thậm chí mấy trăm năm trước mới chấm dứt một hồi đại chiến cùng Dạ Xoa tộc cùng một số dị tộc khác.
Bất quá khi Ly Hỏa giao vương thân vận hồng sắc trường bào cùng một hoàng bào nữ tử đi lên đài, mọi người lập tức ngừng tàn tán.
Vù một chút, ánh mắt mọi người toàn bộ tập trung trên thân ảnh thướt tha đang đứng sóng vai cùng Ly Hỏa giao vương.
Chỉ thấy hoàng bào nữ tử này có khuôn mặt tròn trịa, làn da mềm mại, nhìn qua bộ dáng chỉ mười bảy tám tuổi, vẻ mặt ngọt ngào tươi cười khiến người ta vừa thấy không khỏi sinh ý hảo cảm.
Thiếu nữ “Dị tộc” này khiến không ít người trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ có người tu luyện bí thuật thần niệm độc đáo mới có thể dùng thần niệm đảo qua thân thể nữ tử, mơ hồ cảm thấy khí tức đối phương có chút khác thường so với Nhân tộc.
Hàn Lập căn bản không dùng thần niệm, hai mắt đang nhắm chợt mở ra, tròng mắt chợt lóe lam quang liền phát hiện chỗ kỳ lạ trên người hoàng bào nữ tử, dị sắc trên mặt chợt lóe lập tức liền khôi phục như thường.
Lúc này, Ly Hỏa giao vương đứng ở bên cạnh hoàng bào nữ tử mở miệng :
“Bổn vương thì không cần tự giới thiệu.
Về phần vị Thiên Thu thánh nữ Khí Linh tộc này, hẳn không ít người ở đây đã nghe nói qua đại danh của nàng.
Lúc này bán đấu giá hai kiện áp trục bảo vật cuối cùng, được Thiên Thu đạo hữu không quản xa vạn dặm từ Khí Linh tộc mang đến.”
Thanh âm Ly Hỏa giao vương có chút khàn khàn nhưng tràn ngập sự uy nghiêm không nói thành lời.
Hoàng bào nữ tử chỉnh đốn trang phục, thi lễ rồi phát ra thanh âm dễ nghe:
“Thiếp thân là Thiên Thu, hiện là thánh nữ ở Khí Linh tộc, ra mắt chư vị đạo hữu”.
Mặt ngọc tươi cười nhưng thần thái không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, bộ dáng không chút như thân đang ở nơi Dị tộc.
“Thiên Thu thánh nữ! Khí Linh tộc! không phải một trong tứ đại thánh linh của Khí Linh tộc, là tồn tại ngang cấp Hợp Thể tu sĩ sao không!”
” Không ngờ lời đồn dị tộc tới đấu giá đại hội lại là thật sự”
Khi Ly Hỏa giao vương cùng hoàng bào nữ tử vừa dứt lời, lập tức cả đại điện lại lần nữa có chút oanh động.
Thiên Thu thánh nữ Khí Linh tộc thấy thế nhưng vẻ mặt vẫn tự nhiên, không lộ chút khác thường.
Còn Ly Hỏa giao vương nhướng mày, đột nhiên sắc mặt trầm xuống khẽ quát một tiếng:
“Tất cả yên lặng một chút.
Thiên Thu đạo hữu hội ở chỗ này là đã được Tam hoàng cùng bảy đại Yêu vương chúng ta cùng đồng ý, về phần lý do thì sau khi đại hội kết thúc sẽ cho mọi người một công đạo.
Mà lúc này đây, Thiên Thu đạo hữu mang trọng bảo, cũng là đại biểu một phần thành ý đối với hai tộc chúng ta.
Linh thạch thu được sau khi bán đấu giá, trực tiếp tặng cho hai tộc chúng ta.”
Vừa nghe Ly Hỏa giao vương nói, Nhân yêu hai tộc dưới đài im lặng không ít.
Không ít người tự cân nhắc ý tứ trong lời nói này!
Hoàng bào nữ tử lại mỉm cười, ngọc thủ trong vừa chuyển, hai cái vòng tròn màu vàng và bạc lồng vào nhau cùng một khối ngọc giản màu trắng hiện ra trong tay.
Tiếp theo nàng này nói:
“Kiện bảo vật thứ nhất là Vạn Sâm luân bàn, là Thông Thiên linh bảo có tên trên Vạn Linh Bảng.
Nguyên là một trong trấn tộc chi bảo của Khí Linh tộc chúng ta.
Lần này để bày tỏ chân ý của Khí Linh tộc chúng ta, mới đem vật này tới đây bán đấu giá.
Luân bàn này được xưng có thể biến ảo ra vạn vật thế gian, có thể thi triển chín chín tám mươi mốt loại huyễn thuật khác nhau.
Nếu là pháp lực đủ có thể đem tám mươi mốt loại huyễn thuật trùng điệp cùng phát ra.
Ngay cả Hợp Thể kỳ tu sĩ thân ở trong cũng rất khó thoát.
Có điều pháp bàn tuy lợi hại nhưng cũng khá mạo hiểm, sẽ đem một thân pháp lực của tồn tại Hợp Thể kỳ hút đi hơn phân nửa.
Trong chốc lát đạo hữu nào đắc bảo phải cẩn thận một chút.”
“Về phần bảo vật thứ hai là Khí Linh tộc chúng ta ở một dị tộc khác, trả giá không nhỏ mua được một bức vẽ cấu tạo Kình Thiên chiến thuyền thời thượng cổ.
Thuyền này chở được hơn ngàn người, cũng có thể minh ấn một số pháp trận cực kỳ lợi hại, vô luận công kích hay phòng ngự đều không chê vào đâu được, tốc độ phi độn nhanh vô cùng.
Có thể để dùng bảo mạng ở thời khác mấu chốt, là bảo vật tuyệt hảo.” Thiên Thu thánh nữ nói xong lời cuối cùng thì thản nhiên cười, nhưng thần sắc có chút động.
Theo sau ngón tay cầm luân bàn chợt lóe linh quang, đem một bộ phận pháp lực quán chú vào trong.
Cánh tay này khẽ vung lên.
Nhất thời một mảnh hào quang phấn hồng từ trên kim ngân luân bàn cuồn cuộn mà ra, bắn thẳng xuống dưới đài.
Đám Nhân Yêu lưỡng tộc cả kinh, không ít người chợt lóe linh quang toàn thân, hiện ra một tầng phòng ngự.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ liền cảm thấy một mùi hương hoa xông vào mũi, tiếp theo đột nhiên phát hiện, phấn hồng hào quang cuốn qua đại điện sáng ngời một hồi, ở bốn phía đều hiện ra kỳ hoa đủ mọi màu sắc cỡ nắm tay, kỳ hương lan tỏa từng góc đại điện.
Nhưng một số người pháp lực tinh thuần, lập tức phát hiện hết thảy đây chỉ là một loại huyễn thuật mà thôi, trong miệng tự nhiên than thở sợ hãi một trận.
“Do ta chưa tế luyện qua Vạn Sâm luân bàn nên chỉ có thể phát huy được một hai phần uy năng chân chính của nó.
Hơn nữa huyễn thuật vừa rồi chỉ một trong tám mươi mốt loại, hơn nữa là loại tầm thường nhất.” Lời của hoàng bào nữ tử khiến mấy Hợp Thể tu sĩ trên tầng ba cũng có chút rúng động.
“Về phần Kình Thiên chiến thuyền.
Mấy mươi vạn năm trước, nó là đỉnh giai chiến thuyền của Thiết Lặc tộc từng hoành hành một thời ở Thiên Nguyên đại lục.
Có thể trực tiếp đem chiến lực hơn ngàn người bạo tăng hơn mấy lần, mang theo môn nhân đệ tử tiến thối trong một số kiếp nạn.
Đáng tiếc muốn chế tạo nó thì hao phí quý hiếm tài nguyên rất nhiều, thật sự không có khả năng sản xuất ra quy mô lớn.
Nếu không với bức họa đồ này, có thể trực tiếp tăng thực lực bộ tộc chúng ta.” Thiên Thu thánh nữ Khí Linh tộc cười dài nói rõ ràng.
“Thiên Thu đạo hữu đã đem lai lịch công hiệu của hai kiện vật phẩm giới thiệu xong.
Uy năng Vạn Sâm pháp bàn mọi người đã thưởng lãm một phần, về phần bức vẽ cấu tạo Kình Thiên chiến thuyền, bổn vương đã tìm người chuyên môn giám định qua, tuyệt đối không giả.
Tại hạ biết rất nhiều đạo hữu tới đây, hơn phân nửa là vì sơ đồ Kình Thiên chiến thuyền.
Bất quá ta xin khuyên một câu.
Chiến thuyền uy năng thật lớn nhưng sản xuất nó cần hao phí lượng tài nguyên to lớn vượt xa người tưởng tượng.
Một số đạo hữu gia thân không dày, tốt nhất đừng có chủ ý với nó.
Để tránh tiêu hao món tiền khổng lồ mua được bản vẽ, lại vẫn vô lực luyện chế ra chiến thuyền .
Được rồi, hiện bắt đầu bán đấu giá Vạn Sâm luân bàn, giá quy định là tám ngàn vạn linh thạch!” Ly Hỏa giao vương ở một bên thản nhiên tuyên bố vài câu.
Bắt đầu bán đấu giá linh bảo trên Hỗn Độn Vạn Linh Bảng!
Không biết bao nhiêu tu sĩ Hóa Thần Luyện Hư ở đây còn chưa thấy qua bộ dáng Thông Thiên linh bảo linh bảo ra sao.
Giá quy định tám ngàn vạn linh thạch kiến cho đại đa số tồn tại tầng một tầng hai há hốc mồm.
Biết bảo vật này khẳng định sẽ rơi vào tay Hợp Thể kỳ lão quái vật trên tầng ba, nên không lãng phí khí lực tranh đoạt.
Nhất thời trong các phòng nhỏ tầng ba vẫn yên tĩnh dị thường, không ai mở miệng trả giá trước.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










