Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 351 : Đuổi Đi (c1751-c1755)
❮ sautiếp ❯Chương 1751: Đuổi Đi
Bên ngoài gian đại sảnh, trong một tòa thạch tháp cao tầng, một đạo độn quang thanh hồng chớp động vài cái, lập tức không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
“Dị Linh Bàn có phản ứng gì không ?” Lão già gầy ốm vừa thấy độn quang Hàn Lập đã đi xa, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống vội hỏi.
“Khởi bẩm đại nhân, vẫn không có phản ứng gì.
Vị Hàn tiền bối này đích thật chính là người của Nhân tộc !” Một gã Thanh Minh Vệ lên tiếng trả lời.
“Không có lệnh bài thông hành, cũng không bị thu hồi lại lệnh bài Thanh Minh Vệ vô dụng này, đã qua nhiều năm như vậy không lẽ người này vẫn phải trụ lại ở khu hoang dã à.
Xem ra chắc chắn hắn có được cơ duyên không nhỏ rồi, nếu không làm sao có thể trong vòng ba trăm năm liền tiến cấp từ Hóa Thần lên tới Luyện Hư hậu kỳ cảnh giới được.
Dù sao nếu đã đúng là người Nhân tộc, ta nghĩ cũng không có vấn đề gì nữa, cần gì phải nhiều chuyện chứ” Ánh mắt tên Thiên Vệ gầy ốm chớp động một lát, nhưng vẫn lắc đầu không thôi.
Loại sự tình này, chỉ trong vòng mấy trăm năm ngắn ngủi đã liên tiếp tiến giai như vầy tuy rằng cực kỳ hiếm thấy, thế nhưng trong khu hoang dã có thể bắt gặp vô số cơ duyên, cũng không hẳn chưa từng xảy ra việc tương tự.
Nếu đối phương trước kia vẫn chưa từng gia nhập vào Thiên Uyên Vệ thì có lẽ hắn nên thử mời vào Thiên Vệ, thế nhưng hiện tại đối phương đã từng thoát ly Thiên Uyên Thành rồi, đương nhiên hắn sẽ không muối mặt đi tìm làm gì nữa.
Cho nên tên Thiên Vệ gầy ốm này rất nhanh không cần quan tâm đến sự việc này nữa, tiếp tục ngó qua bốn người Nho sinh đang tiến ra từ điện phủ.
Trong độn quang, Hàn Lập không ngừng đánh giá xung quanh.
Mới đây đã trải qua hơn ba trăm năm, hầu như các kiến trúc trong Thiên Uyên Thành không thay đổi chút nào.
Trong thành vẫn đang có khá đông hắc bạch giáp sĩ tuần tra xung quanh, rất khác với phần đất bên ngoài của các tu sĩ vốn đã có vài chỗ thay đổi.
Cả tòa thành trì như một bức tranh toát ra một khí thế vô cùng thịnh vượng, không còn để lại chút dấu vết nào trước đây khi bị dị tộc tấn công.
Hiện tại chính là có một nơi rất gần, Hàn Lập cũng không cần phải lo lắng gì nữa, độn quang lập tức bay thẳng tới Phường thị Thiên Uyên Thành.
Lúc này đây hắn căn bản không dự định ở lại lâu tại Thiên Uyên Thành để làm gì.
Trải qua hơn trăm năm củng cố pháp lực, cộng với nhiều lần vào sống ra chết giúp cho ma luyện tâm tính, hắn đã đủ điều kiện để chuẩn bị đánh sâu bình cảnh tiến lên Hợp Thể.
Chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian nữa, hắn sẽ bắt đầu thử nghiệm tiến giai.
Hắn vốn có nhiều loại đại thần thông, chỉ cần tiến giai lên Hợp Thể sơ kỳ cảnh giới liền có thể chống lại được Hợp Thể hậu kỳ, cơ hồ lúc đó sẽ có thể tung hoành hai tộc Nhân Yêu.
Việc trước mắt hắn phải làm chính là tìm một nơi bí ẩn ở gần với Thiên Uyên Thành, rồi chuẩn bị bế quan một thời gian ngắn, sau đó mới bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh.
Trước đó phải tạm gác lại hết mọi sự tình, tạm thời không để ý tới nửa.
Cũng do hắn đã tiêu hao hết hơn trăm năm để hồi thành, nên hiện tại phải bổ sung thêm một số lượng lớn tài liệu phụ trợ ngay tại Thiên Uyên Thành này.
Mấy năm qua tuy rằng cũng có thu thập thêm được vài thứ ở mấy chỗ dị tộc, nhưng do phải dừng lại ở những khu lân cận với thành trì trung tâm của di tộc, nên dĩ nhiên không chính thức bổ sung được bao nhiêu thứ.
Nếu không phải do trước lúc ly khai Lôi Minh Đại Lục hắn đã sớm chuẩn bị không ít đồ vật các loại, thì có lẽ đi nữa đường đã buộc phải dừng lại để tìm kiếm bổ sung thêm rồi.
Với quy mô của Thiên Uyên Thành này hắn hy vọng có thể thu gom đầy đủ.
Chỉ cần có đủ tài liệu, hắn liền có thể luyện chế một số pháp khí và đan dược, dùng để phụ trợ phần nào cho tiến trình đột quá bình cảnh.
Tại Phường thị Thiên Uyên Thành này, năm đó Hàn Lập đã đi vào không biết bao lần rồi.
Cho nên nửa canh giờ sau, hắn hạ xuống tại một quầng sáng thật lớn được phân ra làm đôi, bên cạnh một tòa kiến trúc đặt ngay ngã tư đường.
Ở bên kia quầng sáng chính là nơi giao dịch của Yêu tộc tại Thiên Uyên Thành này.
Còn ở giữa quầng sáng nọ là một tòa điện phủ, chính là nơi duy nhất để hai tộc Nhân Yêu cùng trao đổi những vật phẩm quý giá.
Ánh mắt Hàn Lập lướt nhìn qua điện phủ thật lớn ở xa xa, thần sắc thoáng động liền trong đầu tự nhiên hình dung ra một thân ảnh mơ hồ của nữ tử Yêu tộc.
Cũng tại đây, năm đó trong tòa điện phủ này, hắn đã nhiều lần giao dịch với một nữ tử Yêu tộc vẫn chưa biết tên, để đổi lấy các cây giống linh dược quý hiếm từ tay cô nàng yêu tộc này.
Nếu không phải nhờ đợt đó, thì có lẽ hắn phải tốn rất nhiều công sức cũng chưa chắc đã tìm được nhiều đến thế.
Bất quá nàng này tựa hồ cũng có chút lai lịch, có thể năm đó đã biết trước việc dị tộc tấn công quy mô lớn vào Thiên Uyên Thành, nên đã sớm tìm cách rời khỏi Thiên Uyên Thành này.
Ánh mắt Hàn Lập vừa thu lại, ngó qua hai bên một chút, liền tiến vào một căn thương hiệu chuyên bán tài liệu.
“Trong bổn tiệm chuyên môn bán các loại tài liệu dùng để luyện khí luyện đan, cần cái gì cũng có.
Tiền bối muốn tìm gì xin cứ việc phân phó là được” Trong thương hiệu có tới năm sáu tên phục vụ, một gã thiếu niên thanh tú lập tức tươi cười bước ra tiếp đón.
“Ngươi đi xuống đi, vị tiền bối này hãy để ta tự mình tiếp đãi” Hàn Lập còn chưa kịp đề cập chuyện gì, thì tên chưởng quầy vốn đang ngồi ngay ngắn trên ghế trúc bỗng phát hiện ra hào quang chợt lóe sáng trên một vật đang cầm trong tay, liền cả kinh nhảy dựng người lên rồi lớn tiếng nói.
Kế tiếp, lão già chưởng quầy Kết Đan kỳ chạy thẳng đến trước người Hàn Lập, trên mặt tràn đầy vẻ kính cẩn nói :
“Mọi người không biết tiền bối đại giá quang lâm, vãn bốn không kịp ra ngoài nghênh đón, mong tiền bối thứ tội”.
Hàn Lập nghe vậy trong lòng có chút kinh ngạc.
Tuy rằng sau khi vào thành hắn vẫn chưa dùng lại bí thuật cố ý che dấu cảnh giới tu vi thật sự, nhưng không thể nào một gã Kết Đan kỳ lại có thể trực tiếp nhìn ra tu vi của mình được.
Nhưng sau khi nhìn lướt qua một cái pháp bàn trong tay lão già, Hàn Lập cũng có chút giật mình rồi gật đầu nói :
“Nguyên lai ngươi có món pháp khí Linh Áp Bàn này, trách sao không biết được một phần tu vi của ta, tốt lắm không cần nói dài dòng làm gì, ta đang cần một lượng lớn tài liệu, ngươi hãy xem qua rồi cho ta biết ngay”.
Hàn Lập vừa lật tay, trong lòng bàn tay liền xuất hiện thêm một khối ngọc giản màu trắng, rồi ném qua lão già.
Hai tay tiếp nhận ngọc giản, trong miệng lão già liền vâng dạ liên tục, có điều sau khi đảo thần niệm xem qua ngọc giản, trên mặt lão liền hiện ra biểu tình vừa mừng vừa sợ.
“Tiền bối lại muốn nhiều tài liệu đến thế, bản thân cửa hiệu tự nghĩ có thể trao ra hơn phân nửa tài liệu trong đó, còn những thứ tài liệu khác, tổn tiệm tạm thời có thể đi tìm thêm ở những nơi khác, hy vọng tiền bối có thể ngồi chờ trong chốc lát”.
“Được rồi, ta có thể đợi ngươi trong một khắc” Hàn Lập thản nhiên phân phó.
Lão già nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đích thân mời Hàn Lập đến ngồi xuống tại một chiếc ghế, sau đó sai một gã phục vụ dâng lên linh trà, rồi phân phát mấy người khác lập tức vào kho lấy tài liệu.
Còn bản thân hắn sau đó liền rời khỏi thương hiệu, tới những cửa hiệu quen biết ở gần đó, nhanh chóng tìm thêm những tài liệu khác cho Hàn Lập.
Thấy thái độ của lão chưởng quầy như vậy, tên phục vụ hiển nhiên đoán được vị tiền bối này khẳng định có tu vi rất cao thâm, nên cũng không dằn lòng được mà dùng ánh mắt sợ sệt nhìn qua.
Hàn Lập tùy tiện ngồi thưởng thức linh trà, sau đó bình tĩnh nhắm mắt lại không nói lời nào.
Bất quá chỉ khoảng sau thời gian uống một tách trà, lão già mang theo một vẻ mặt kích động đã quay trở về, rõ ràng trong tay lão đã có thêm một vòng tay trữ vật.
Đồng thời những tên phục vụ khác trong cửa hàng cũng trưng ra một đống rương có kích cỡ bất đồng.
Những tài liệu này hiện giờ đối với Hàn Lập, có lẽ chỉ là một ít tài liệu phụ trợ bình thường mà thôi, thế nhưng với cửa hiệu mà nói vẫn xem là đồ quý hiếm dị thường.
Thần niệm liền hướng qua vòng tay trữ vật cùng mấy cái rương quét qua vài lần, Hàn Lập liền thản nhiên hỏi giá.
Thần tình lão già nở nụ cười cầu tình rồi nói ra một cái giá, mà đối với những người tu tiên bình thường mà nói tuyệt đối là cái giá trên trời.
Mí mắt Hàn Lập chẳng thèm chớp một chút, cổ tay khẽ phất một cái, nhất thời một túi da không lớn lắm hiện ra.
Lão già vừa tiếp nhận túi da liền lấy thần niệm đảo qua, không ngờ còn nhiều hơn cả so với cái giá lão đưa ra, lúc này hết sức mừng rỡ cảm ơn liên tục.
Hàn Lập thần sắc bất động thu lại những thứ mới mua xong, liền hướng ra cửa nhẹ nhàng đi mất.
Độn quang Hàn Lập trực tiếp rời khỏi Phường thị, bay đến một mặt khác của Thiên Uyên Thành.
Mấy canh giờ sau, hắn liền dứt khoát ly khai Thiên Uyên Thành, hóa thành đạo thanh hồng nhắm hướng sơn mạch mênh mông phá không mà đi.
Hai tháng sau, đạo thanh hồng đó rốt cuộc mới hạ xuống một ngọn núi cây cối xanh rì.
Độn quang chợt tắt, thân ảnh Hàn Lập liền hiện ra trên một tòa cự thạch, sau khi đánh giá xung quanh, hai mắt nhắm lại rồi phóng ra thần niệm cường đại.
Một lát sau, khuôn mặt liền hiện ra vẻ vừa lòng.
Nơi này đúng là có một nguồn linh mạch tuy không lớn lắm, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh có linh khí dạt dào, vừa lúc rất thích hợp với hắn.
Khó tìm được linh mạch nào như thế, đương nhiên nơi này đâu thể là vật vô chủ.
Vừa rồi sau khi thầm niệm đảo qua, hắn liền phát hiện trong khu vực lân cận có hơn mười tòa động phủ có tu sĩ.
Những động phủ lớn thì tập trung khoảng mười mấy người, nhỏ thì mỗi người độc chiếm một ngọn núi.
Bất quá tu vi cao nhất cũng chỉ có hai gã Nguyên Anh kỳ, còn lại đa số đều là mấy gã Kết Đan cùng với Trúc Cơ mà thôi.
Nghĩ lại cũng thấy bình thường, nếu tu vi đã cao hơn thì cớ gì mở động phủ ở một nơi hẻo lánh như vầy.
Khi đã là Hóa Thần kỳ, chính là có thể độc chiếm một động phủ trong khu vực dài cả vạn lý.
Cho dù ngay cả nơi này linh khí dồi dào đi nữa, cũng không có một tu sĩ cao cấp nào lại chấp nhận ở tại một nơi nhỏ thế này.
Chẳng qua Hàn Lập căn bản không dự định ở lại đây tu luyện lâu dài, nên tất nhiên không cần để ý kỹ lắm.
Lúc này hắn bắt quyết niệm thần chú, kim quang trên người bừng sáng, môi khẽ nhúc nhích vài cái, nhưng không nghe phát ra âm thanh gì, tựa như đang truyền âm với ai vậy.
Cách chỗ đứng của Hàn Lập ước chừng trăm dặm, trong lòng một ngọn núi có một lão già vận đạo bào, mái tóc trắng xóa, đang đối diện với đỉnh lô cao hơn trượng bên trong một căn mật thất xung quanh bày ra cấm chế cường đại, một tay bắt quyết niệm chú vẻ mặt trông rất khẩn trương.
Bên dưới đỉnh lô, xuất hiện một cỗ hỏa diễm lam sắc bay quanh uốn lượn, đồng thời từ giữa đỉnh toát ra một mùi hương linh dược tràn ngập nồng đậm.
Bỗng nhiên xuất hiện một cổ áp lực thần niệm mạnh bạo kinh người, không thèm để ý đến tầng cấm chế bên ngoài, mà lập tức xuyên thẳng vào bên trong mật thất.
Đạo bào lão giả lấy một tia ngăn cản cũng không có cơ hội ra tay, bỗng phịch một tiếng đã bị cổ thần niệm mang theo sức mạnh cực lớn đè sát xuống mặt đất, cả người không thể nhúc nhích được chút nào.
“A”
Lão già thất thanh la lên, tự nhiên trong lòng vô cùng hoảng hốt.
Nhưng không đợi hắn kịp phản ứng gì, một âm thanh nam tử lạnh lùng bỗng nhiên vang vọng xung quanh mật thất :
“Bổn tọa có việc cần, muốn mượn nơi này sử dụng một chút, ta không muốn bất kỳ ai đến quấy rầy.
Những ai nghe được truyền âm của ta phải lập tức ly khai khỏi nơi đây.
Trong vòng một ngày, còn ai dám ở lại xung quanh đây sẽ được vĩnh viễn nằm lại”.
Mấy câu nói đơn giản vừa chấm dứt, lập tức cổ thần niệm cường đại liền tán loạn không thấy nữa.
Đạo bào lão giả cảm thấy trên người nhẹ tênh, liền lập tức khôi phục lại cử động như trước.
Sau khi hắn run rẩy đứng thẳng lên thì trong mắt hiện lên nét kinh hoàng.
Lão già cân nhắc một lát, bỗng nhiên giẫm chân một cái thân hình thoáng động liền nháy mắt chạy ra khỏi mật thất, ngay cả đỉnh lô mà hắn hết sức coi trọng cũng không dám liếc mắt nhìn qua.
Một lúc sau, đạo bạch quang từ phía sau ngọn núi bay lên không trung, kế tiếp xoay người một cái liền nhắm hướng chân trời phá không bay đi.
Cũng giống như vậy, ở các nơi khác trong phạm vi mấy trăm dặm đều đồng thời diễn ra cảnh tượng tương tự.
Từng đạo độn quang từ các nơi bay túa ra, những người trước đây vốn chiếm giữ linh mạch đều vô cùng hoảng sợ mà rời khỏi đây.
Hơn nửa ngày sau, trên một dãy sơn mạch rộng lớn không có lấy một gã tu sĩ nhân tộc, chỉ lưu lại những tòa động phủ trống không người.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1752: Luyện Thần Tầng 1
Thần niệm Hàn Lập quét qua phạm vi mấy trăm dặm, sau khi xác định đúng là không còn tu sĩ nào ẩn nặc không đi, liền tái khởi độn quang hướng phía sườn núi phóng tới.
Thanh quang vừa thu lại, Hàn Lập lièn xuất hiện ở phía trước một tấm thanh sắc thạch bích.
Lam mang trong mắt hắn lóe lên đánh giá thạch bích, sau đó Trữ vật trạc trên cổ tay hắn run lên, vài đoàn thanh quang bay ra, lóe lên một cái, liền hóa thành mấy đầu cự viên khôi lỗi.
Không cần Hàn Lập phân phó cái gì, những khôi lỗi này liền lập tức dùng mười đầu ngón tay phóng ra thanh mang dài hơn thước, liên tiếp đánh về phía thạch bích.
Thanh quang lấp lánh, thạch bích cứng rắn vậy mà như đậu hũ lả tả rơi xuống, trong nháy mắt, một cửa vào cao chừng mười trượng hiện ra trước mắt.
Mấy khôi lỗi này vừa động thân hình một cái, liền tiến nhập vào trong đó.
Lúc này, Hàn Lập cũng không nữa để ý tới những khôi lỗi này nữa, hắn khẽ động tay áo, một đoàn kim quang từ đó bắn nhanh ra, sau khi xoay tròn vài vòng, liền biến thành một con thú dài hơn thước hiện ra ở trên mặt đất.
Con thú này thân thể có lông mao dựng đứng, màu vàng rực rỡ, nhìn qua giống như một con báo con.
Chính là con Báo Lân thú kia!
Con thú này ngoài thân kim quang lấp lánh, hình thể nhanh chóng cuồng trướng, trong nháy mắt liền biến lớn hơn một trượng, răng nanh lộ ra ngoài, trên người hiện ra từng đạo hoa văn đen tuyền quỷ dị, trên đầu cũng mọc ra một đôi sừng bạc dài cỡ vài tấc.
Từ nó phát ra một cỗ hơi thở đáng sợ không nói ra lời.
“Đi tuần ở phụ cận cho ta, không được cho bất cứ kẻ nào đến gần ngọn núi.”Hàn Lập phân phó một tiếng.
Báo Lân Thú khổng lồ rống lên một tiếng, bốn chân liền sinh ra một cỗ khí đen, lập tức chui xuống lòng đất, không thấy bóng dáng.
Hàn Lập thì khoanh chân ngồi nguyên tại chỗ, yên lặng chờ động phủ trước mắt khai mở hoàn toàn.
Báo Lân Thú hiện giờ biến ra hình dạng như vậy cũng có chút ngoài dự liệu của hắn.
Nguyên nhân cũng là do con thú này ở trong Nghiễm Hàn Giới ăn vào một quả nội đan Ám thú Vương.
Ban đầu con thú này sau khi ăn vào nội đan, liền ngủ say một mạch hơn mười năm mới thức tỉnh.
Mà con thú này vừa tỉnh dậy, tu vi liền lập tức tiến nhanh, cứ thế dễ dàng tiến cấp tới Luyện Hư, bề ngoài cũng trở nên vô cùng dữ tợn.
Hàn Lập đối với việc này cũng chỉ đành gật gù kêu là lạ.
Bất quá con thú này bản thân vốn có một tia huyết mạch của chân linh Kỳ Lân, hơn nữa lại được ăn vào yêu đan của con Ám thú Vương cấp kia, lần trưởng thành này có biến hóa kinh người, có vẻ là cũng không phải không thể tiếp nhận.
Mà tiềm lực của Báo Lân Thú, có vẻ như chưa dừng lại ở đó.
Trong mấy chục năm sau đó, con thú này được Hàn Lập dùng lượng lớn linh đan bồi dưỡng, mấy năm trước không ngờ lại tiếp tục lên cấp lần nữa, tiến vào Luyện Hư trung kỳ, lại xuất hiện thêm nhiều loại thần thông lợi hại dị thường.
Theo Hàn Lập phỏng đoán, tu sĩ Luyện Hư hậu kỳ bình thường cũng không thể là đối thủ của con thú này được.
Mà dáng vẻ của Báo Lân Thú, chẳng qua mới chỉ là bắt đầu tiến vào trưởng thành.
Điều này khiến cho hắn đối với con thú này sau khi trưởng thành không khỏi rất là mong đợi.
Bởi vậy, bây giờ đem con thú này thả ra, tất nhiên hắn thấy rất yên tâm.
Chỉ cần không phải là thánh giai tu sĩ Hợp Thể kỳ, chắc chắn không thể đến gần ngọn núi này.
Sau khi cân nhắc trong lòng như vậy, Hàn Lập chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Vài canh giờ sau, mấy đầu cự viên khôi lỗi cuối cùng cũng đem động phủ mở hoàn thành, liên tiếp đi ra khỏi cửa động phủ.
Hai mắt Hàn Lập mở ra, tay áo khẽ vung một cái, mấy khôi lỗi này hóa thành một đoàn thanh quang biến vào trong ống tay áo.
Tiếp đó hắn đứng dậy, một tay lật một cái, một đống trận kỳ bỗng nhiên hiện lên trong tay.
Hàn Lập giơ tay lên, hơn mười đạo linh mang màu sắc khác nhau hướng bốn phía bắn đi, lóe lên rồi biến mất trong hư không không thấy bóng dáng.
Vô số cỗ sương mù tự dưng hiện ra, trong phút chốc liền tràn ngập khắp nơi.
Chỉ trong chốc lát, trong phạm vi trăm dặm bên cạnh ngọn núi hết thảy đều biến thành một biển sương mù mịt mờ, không cách nào thấy rõ cái gì.
Hàn Lập thấy vậy, một tay bấm niệm pháp quyết, hư không một trảo, bạch quang lóe lên, trong tay liền xuất hiện một cái pháp bàn hình tròn cỡ bàn tay.
“Khai!”
Hàn Lập điểm nhẹ một ngón tay lên pháp bàn, quát khẽ trong miệng một tiếng.
Tức thì trong sương mù hiện ra trăm ngàn phù văn màu bạc cỡ cái đấu, sau khi quay tít một vòng liền lóe lên biến mất.
Lúc này Hàn Lập mới đem pháp bàn thu lại, hướng cửa vào thạch bích đi tới.
Thân hình hắn vừa mới vào trong, tay áo run lên, một tấm cửa đá màu xanh từ đỉnh chóp rơi xuống, đem cửa vào hoàn toàn phong kín.
Linh quang phía ngoài cửa đá hiện lên, liền cùng với thạch bích bên cạnh hợp thành một thể, cho dù có đứng gần trong gang tấc cũng không thể nào nhìn ra có gì khác thường.
Bởi động phủ này vốn là do Hàn Lập điều khiển khôi lỗi mở ra, nên tự nhiên đối với cả tòa động phủ này hắn rõ như lòng bàn tay.
Hắn không nói thêm gì, trước tiên hướng Dược viên đi tới, mang một chút linh dược gieo xuống.
Tiếp đó hắn lại ở trong động phủ bố trí vài tầng cấm chế loại nhỏ, sau đó liền hướng thẳng tới mật thất đi tới.
Sau khi qua vài ngã rẽ, trông thấy cửa đá của mật thất, hắn bỗng nhiên vỗ vào eo lưng một cái.
Một cái bóng trắng nhàn nhạt bay ra, một nữ tử thân mặc bạch y dung mạo xinh đẹp hiện ra, tư thế oai hùng, cả người tỏa ra hàn khí nhàn nhạt.
Chính là thông linh khôi lỗi “Oa oa” kia.
Oa Oa lúc này cùng với trước kia có chút bất đồng, không những trong mắt có thêm một viên châu lam sắc cỡ ngón cái, giống như được khảm vào trong đó, hơn nữa ánh mắt hơi đổi, so với trước kia linh hoạt hơn mấy phần.
Cái này tự nhiên là hiệu quả do viên “Ly Thủy Châu” kia mang đến.
Trải qua gần trăm năm được dị bảo này bồi dưỡng, thân thể Thông linh khôi lỗi Oa Oa trở nên lạnh lẽo vô cùng, cũng từng chút từng chút một càng ngày càng giống với Ly thủy chi thân.
Mặc dù những thay đổi này cũng không quá rõ ràng, phải mất tới gần trăm năm mới có thể nhìn ra được một chút, nhưng như vậy cũng khiến cho Hàn Lập hết sức hài lòng.
Hơn nữa ngay cả linh tính của Oa Oa, dường như cũng đang có chút gia tăng.
Cái này tự nhiên lại là thu hoạch ngoài ý muốn.
Thần niệm dưới mắt Hàn Lập vừa động, liền đối với nàng này ra một chút lệnh đơn giản, sau đó lóe một cái hắn tiến vào trong mật thất.
Hắn giơ tay lên, một cái bồ đoàn màu vàng nhạt liền bay ra.
Hắn khoanh chân ngồi ở trên bồ đoàn, từ từ khép hai mắt lại, sau đó không hề nhúc nhích, chỉ thi thoảng thấy trên mặt hắn có một tầng thanh quang trong suốt lưu chuyển không ngừng.
Lần nhập định này của Hàn Lập kéo dài ba ngày ba đêm, trong suốt thời gian này chưa từng mở ra hai mắt.
Mà ở phía ngoài ngọn núi hắn ở thì bắt đầu có chút xôn xao.
Bởi có nhiều tu sĩ như thế bị hắn cậy mạnh đuổi đi, có tên dứt khoát cao chạy xa bay, có người thì đi tìm nơi khác nương tựa ở những hảo hữu chí giao gần đó.
Nhờ đó những tu sĩ khác ở khu vực lân cận cũng biết được chuyện này một chút, hiểu rằng ở gần đây có thêm một tên tu sĩ cao giai có thần thông sâu không lường được, chỉ bằng Thần Niệm lực liền có thể dễ dàng cấm chế cấp Nguyên Anh, có vẻ như là một gã tu sĩ cao giai Luyện Hư kỳ.
Bởi vậy, những tu sĩ này tự nhiên sinh tâm lo lắng đề phòng, sợ vị “Tiền bối” này tìm đến tận cửa.
Nhưng sau đó không lâu, bọn họ biết được chỗ Hàn Lập ở bị sương mù trắng hoàn toàn phong tỏa thì lúc này trong lòng mới hơi buông lỏng.
Bọn họ biết vị tu sĩ cao giai này cũng không có ý chiếm các khu vực khác nữa, chắc là chỉ cần một vùng đất như vậy là đủ rồi.
Mặc dù trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm, nhưng rốt cuộc cũng không cần phải rời bỏ động phủ hiện tại mà đi.
Tới buổi sáng ngay thứ tư, thân thể Hàn Lập hơi động một chút, thanh quang trên mặt ngưng tụ, hai mắt hắn bỗng nhiên mở ra.
Chỉ thấy hai luồng lam mang chói mắt trong mắt lóe lên, ngay sau đó lại thu vào biến mất.
Hàn Lập liền thở dài một hơi.
Trải qua ba ngày nghỉ ngơi, hắn cuối cùng khiến cho tinh thần cùng pháp lực cũng trở nên vô cùng dư dả, những mỏi mệt tích tụ bởi thời gian dài đi đường cũng toàn bộ tiêu biến.
Cuối cùng hôm nay cũng có thể làm việc chính rồi.
Mặt hắn lộ vẻ hơi suy nghĩ một chút, tiếp đó liền lật bàn tay, tức thì trong tay biến ra một khối ngọc giản tinh xảo.
Ngọc giản này có vẻ rất kỳ lạ, chẳng những có kim quang nhàn nhạt tản ra, lại căng rụt không ngừng trong lòng bàn tay như có linh tính, cứ như là nếu cầm không chắc là có thể thoắt cái bay mất vậy.
Hàn Lập không thèm để ý tới điều đó, năm ngón tay nắm lấy ngọc giản, liền đem nó áp lên trán một cái, cũng lại tiếp tục nhắm mắt lần nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua, không biết mất bao lâo, Hàn Lập mới than nhẹ một tiếng, bỏ ngọc giản ra khỏi trán.
Sau đó hắn mở mắt ra, trên mặt có vẻ như đang đắn đo rất nhiều.
Trong ngọc giản này tự nhiên chứa hoàn toàn là công pháp Luyện Thần thuật bằng Kim Triện Văn.
Thuật này phân thành ba tầng, sợ là chỉ có thể tu thành tầng thứ nhất, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ cho thần niệm mạnh lên gấp hai lần.
Tăng nhiều đến mức có thể tin được như thế, cộng thêm Hàn lập vốn có thần niệm vượt xa cùng giai tồn tại, nếu có thể tu luyện thành công thì những khó khăn lúc đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ, cơ hồ có thể giảm đi non nửa.
So với bất kỳ loại linh đan diệu dược nào cũng mạnh hơn mấy lần.
Cho nên ngay từ đầu khi Hàn Lập có được chỗ kinh văn này, liền tìm hiểu ngay lập tức.
Sau khi truyền tống từ Lôi Minh đại lục trở về thì không đắn đo mà bắt đầu tu luyện công pháp này.
Hơn trăm năm trên đường trở về, trừ nghiên cứu một chút bí thuật khác, hắn cũng đem hơn phân nửa tâm tư đặt vào công pháp này.
Luyện thần thuật tầng thứ nhất, nói khó không khó, nói dễ không dễ.
Sở dĩ nói như vậy bởi người tu luyện phù hợp điều kiện của nó ở Linh giới căn bản không có mấy.
Người không phù hợp điều kiện thì không thể tu luyện thành công thuật này, mà cho dù có miễn cưỡng tu luyện, cuối cùng sẽ bị Thần Niệm mạnh mẽ cắn trả dẫn tới nổ tan xác mà chết.
Với Thần Niệm lực và thân thể mạnh mẽ của Hàn Lập cũng đủ để tu luyện tầng thứ nhất.
Bởi thế sau khi trải qua hơn trăm năm tu luyện, Hàn Lập cũng đem tầng thứ nhất của Luyện Thần Thuật tìm hiểu hoàn toàn, cũng tu luyện đến một bước cuối cùng này.
Bởi vì công pháp này là Tiên giới bí thuật dùng Kim Triện Văn viết thành nên dựa theo kinh văn nói mỗi lần tu luyện một tầng đại thành liền sinh ra thiên tượng có thanh thế không nhỏ.
Cho nên đối với bước cuối cùng này, tốt nhất nên tìm một chỗ bí ẩn, hơn nữa ở phụ cần không có gì bất cứ cái gì cường đại là tốt nhất.
Mặc dù mấy năm trước Hàn Lập đã đem tầng thứ nhất của Luyện Thần thuật tu luyện gần hoàn thành, nhưng lúc ấy thân đang ở nơi hoang dã, nếu không may thu hút cổ thú cường đại nào đó tới, hắn có thể gặp nguy tới tính mạng.
Hiện giờ hắn thân đã ở trong nhân tộc, lại ở trong một vùng đất vắng vẻ, tự nhiên có thể đem tầng thứ nhất của Luyện Thần thuật tu luyện đại thành rồi.
Vừa rồi hắn thở dài là vì tầng thứ hai của Luyện Thần thuật có độ huyền ảo vượt xa tầng thứ nhất, để có thể tìm hiểu thấu triệt là vô cùng khó khăn, nếu không bỏ ra trăm năm chuyên tâm nghiên cứu thì cũng đừng mong đợi gì.
Chưa nói tới việc tu luyện luyện thần thuật tầng thứ hai này, mới nói tới điều kiện đã thấy vô cùng hà khắc rồi.
Tay hắn nhoáng lên một cái, ngọc giản giữa những ngón tay bỗng nhiên lóe lên biến mất.
Tiếp đó hắn lấy ra mấy cái bình ngọc lớn nhỏ khác nhau, liền đổ ra một chút đan dược rồi ăn vào, tay áo một lần nữa run lên, từ đó bay ra chín cái vòng tròn ngân quang lóng lánh, sau khi bay vòng quanh thân thể một chút, liền lơ lửng ở bốn phía bất động.
Thần sắc Hàn Lập nghiêm nghị, hai tay bấm một pháp quyết cổ quái, kim quang trên người bỗng nhiên vụt sáng.
Một kim sắc hư ảnh ba đầu sáu tay liền hiện ra ở phía sau lưng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1753: Cốc Gia
Phạm Thánh Pháp Tướng cũng không ngưng kết ra kim thân, nhưng sáu cánh tay kết một loại pháp quyết, hai cái đầu đã có khuôn mặt rõ ràng môi khẽ nhúc nhích, rõ ràng đang khẽ niệm cái gì đó.
Chỉ chốc lát sau, có tiếng Phạm âm cứ từng đợt, từng đợt vang vọng trong mật thất.
Đồng thời kim quang trên mặt Hàn Lập lưu chuyển, da thịt bên ngoài thân chuyển động một trận, từng khối từng khối kim sắc lân phiến từ từ hiện ra.
Rõ ràng cái này là biểu hiện cho thấy Phạm Thánh Chân Ma Công đã vận chuyển tới cực hạn.
Chín vòng tròn màu bạc lơ lửng ở bốn phía khẽ run lên, cũng bắt đầu trở nên chói mắt, có tiếng vù vù truyền ra.
Âm thanh này cùng tiếng Phạm âm vang vọng trong mật thất hô ứng lẫn nhau, giống như liền lạc một thể không có chút nào chói tai, mà như là có cùng nguồn gốc vậy.
“Phốc phốc” hai tiếng, sau lưng Hàn Lập cùng với Phạm Thánh Pháp Tướng bỗng nhiên có một vầng sáng màu vàng kim từ từ hiện ra.
Vầng sáng phía sau lưng Pháp Tướng rõ ràng lớn hơn một vòng so với phía dưới, nhưng nếu nói về độ dày thì còn xa mới bằng được vầng sáng phía dưới.
Hàn Lập hừ nhẹ trong miệng một tiếng, pháp quyết trong tay liền biến đổi.
Hai vầng sáng kim sắc quay tít một vòng, vô số phù văn màu vàng tuôn ra từ trong vầng sáng, cái nào cũng có màu vàng kim, chói mắt dị thường.
Nếu tập trung nhìn kỹ một chút, thì sẽ phát hiện những phù văn này hóa ra tất cả đều là Kim Triện Văn.
Phảng phất nhận thấy lời triệu hoán bằng Kim Triện Văn, dị biến trên chín vòng tròn màu bạc cũng hiện ra.
Ở trong tiếng vù vù, một lũ phù văn màu bạc lớn cỡ nắm tay từ trong chín vòng tròn nhanh chóng bay ra, cũng hướng tới vầng sáng kim sắc bắn tới.
Những phù văn màu bạc này thì rõ ràng là Ngân Khoa Văn.
Trong nháy mắt, hai loại linh văn hai màu Kim Ngân đồng thời xuất hiện ở trong vầng sáng, hơn nữa càng ngày càng nhiều, một lát sau liền trải rộng khắp các nơi của vầng sáng.
Nhưng vẫn có đại lượng phù văn không ngừng toát ra, điên cuồng tràn vào trong đó.
Thân hình Hàn Lập không nhúc nhích, nhưng khuôn mặt vốn không chút biểu tình, liền lộ ra vẻ cố hết sức, phù văn trong vầng sáng càng gia tăng, lại càng trở nên rõ ràng hơn.
Chỉ trong chốc lát, hai mắt Hàn Lập trợn tròn như chuông, đồng thời hắn hét một tiếng lớn như sấm động giữa trời quang.
Ngay lập tức, chín màu bạc vòng tròn đồng thời kêu lên một tiếng bén nhọn vỡ tung ra, hóa thành từng đoàn ngân quang biến mất vào trong hư không.
Mà vầng sáng kim sắc sau lưng Hàn Lập cũng xoay tròn điên cuồng, dường như đang không ngừng thủ nhỏ lại, những phù văn hai màu Kim, Ngân trong đó cũng theo đó mà thu nhỏ lại.
Kết quả chỉ mất không tới thời gian mấy hơi thở, mấy ngàn phù văn thu nhỏ thành cỡ hạt gạo.
Bản thân vầng sáng kim sắc cũng hóa thành một quang cầu quỷ dị cỡ nắm tay, có màu vàng kim sáng chói.
Vầng sáng kim sắc phía trên cao, dưới sự thúc giục của Phạm Thánh Pháp Tướng, tương tự cũng hóa thành một viên kim sắc quang cầu khác từ từ rơi xuống.
Sau khi một tia sáng lóe lên, Phạm Thánh Pháp Tướng liền biến mất không thấy.
Kể từ đó, bên cạnh Hàn Lập chỉ còn lại hai khỏa quang cầu nhẹ nhàng nhấp nhô.
Sắc mặt Hàn Lập ngưng trọng dị thường, một ngón tay hướng hai quang cầu nhè nhẹ điểm một cái.
Sau hai tiếng “Sưu ” ” sưu”, hai khỏa kim sắc quang cầu lóe lên, chui vào trong trán không thấy bóng dáng.
Sau một khắc, trên trán Hàn Lập mồ hôi to như hạt đậu, thân thể cũng lớn thêm một vòng, da thịt tứ chi cũng ngày càng run rẩy, xuất hiện một cây như sừng cứng rất lớn ở dưới lân phiến như muốn phá da thịt mà ra.
Phảng phất như có thứ gì đó đang ở trong thân thể của Hàn Lập tác yêu tác quái khiến cho hắn có vẻ mặt vô cùng thống khổ.
Không lâu sau, linh quang trên đỉnh đầu Hàn Lập nhấp nhoáng, bỗng nhiên bị một tầng quang mang tử kim bao vào trong, lúc lớn lúc nhỏ vô cùng bất ổn.
Mà trên gương mặt hắn thì có một chút phù văn Kim, Ngân thoắt ẩn thoắt hiện, giống như có thứ gì muốn từ đó chạy ra, nhưng lại bị mạnh mẽ lôi trở về.
Thoạt nhìn thật sự vô cùng quỷ dị.
Hàn Lập lúc này nhắm lại hai mắt, pháp quyết ở hay tay như bánh xe không ngừng biến hóa, giống như đang liều mạng thúc giục cái gì đó, khiến cho bên ngoài thân kim mang lúc sáng lúc tối không ngừng lập lòe.
Cùng thời gian này, ở ngọn núi phía trên động phủ, cũng xuất hiện cảnh tượng kinh người.
Vốn là một bầu trời xanh biếc mây đen trải dài vạn dặm, bỗng nhiên cuồng phong gào thét.
Tiếp theo đó cả bầu trời như ngày một ảm đạm đi, một đám mây đen lớn từ từ kéo đến, khiến bầu trời bao la trong phạm vi trăm dặm trở nên tối như đáy nồi.
Vốn dĩ cuồng phong đang mãnh liệt như vậy nhưng lại đột ngột bị thu lại, một dòng nước lạnh không biết từ chỗ nào chui ra, ở trong mây cuồng loạn không ngừng.
Sau khi một lớp mưa đá màu lam cỡ nắm tay rơi xuống, những bông tuyết to như lông ngỗng liền từ không trung tầm tã rơi xuống.
Chỉ sau một chốc thời gian, khu vực này liền hóa thành một bầu trời của băng tuyết, nơi nơi trong suốt, giống như sông băng ở vùng cực hàn vậy.
Bảo tuyết còn chưa hoàn toàn dừng lại, cơn gió nóng như rang từ trong mây thổi xuống.
Đám mây đen dầy vô cùng vậy mà bị thổi tán loạn, từng chùm tia sáng mặt trời trong nháy mắt chiếu nghiêng xuống.
Lúc này bất luận ai ở trên núi, nhìn bầu trời lúc bấy giờ cũng không khỏi có chút biến sắc, hít sâu một hơi.
Hiện giờ còn đang là buổi trưa, vốn là phải thấy đồng thời mấy mặt trời, giờ phút này lại chỉ còn có một đang lập lòe sáng, những mặt trời khác tất cả đều biến mất không thấy đâu.
Mà mặt trời còn sót lại, cũng mơ hồ phát ra ánh vàng óng ánh, bầu trời xanh thẳm bao la cũng chẳng biết từ khi nào biến thành vẻ đạm bạc.
Dưới sự giao hòa của ánh sáng hai màu Kim Ngân cả khu vực phía dưới giống như một thế giới thần bí.
Bất quá nếu như có người một hơi từ ngọn núi chỗ Hàn Lập ở phi độn ra ngoài mấy trăm dặm sẽ thấy hiện tượng thiên văn kinh người kia rốt cuộc cũng chẳng có gì đặc biệt lắm.
Một khi bay ra cách biển sương mù chừng hơn ba trăm dặm sẽ thấy không trung vẫn nắng chói chang, mà bầu trời cũng vẫn xanh thẳm như ban đầu, chẳng qua bầu trời ở trên biển sương mù có quang hà màu bạc mỏng manh lấp lánh không ngừng mà thôi.
Nhưng thật ra những tiếng vang “Ùng ùng” từ phương hướng đó truyền tới lại khiến không ít tu sĩ vốn sinh lòng cảnh giác cũng rối rít cả kinh phi độn từ trong động phủ ra.
Bọn họ hoặc đứng vững vàng ở trên đỉnh núi, hoặc trực tiếp khu động bảo vật bay đến trời cao, tất cả đều hướng về phía biển sương mù nhìn lại, tất cả đều mang một vẻ mặt vô cùng kinh nghi.
Ở bầu trời trên một ngọn núi cách biển sương mù không đầy mười dặm, có mười mấy người đang lơ lửng ở trên cao ngàn trượng, cũng như những người khác, đang nhìn về phía biển sương mù nơi xa.
Trong đó có một gã mặt mũi thanh tú mặc áo bào trắng, dáng vẻ như chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng hiển nhiên thân phận cao xa khác người, chân đạp một thanh kiếm lớn màu trắng đang đứng đầu đám người.
Còn mười mấy người nam nữ lão ấu thì hơi lùi về phía sau một chút, nhìn về phía ánh mắt của người mặc áo bào trắng, dáng vẻ vô cùng kính cẩn.
“Người này quả thật là ba ngày trước đến chiếm mất ngọn Húc Nhật Phong?” Người mặc áo bào trắng cũng không thu lại vẻ kinh dị, cũng không quay đầu lại mà hỏi một câu.
“Khởi bẩm thúc tổ, người này đích xác là ba ngày trước mới tới Húc Nhật Phong, sử dụng Thần Niệm lực vô cùng cường đại, cùng một lúc đem tất cả các tu sĩ ở gần đây đuổi đi sạch sẽ.
Tiểu điệt có một tên hảo hữu là Nguyên Anh hậu kỳ, ban đầu ở trong khu vực này.
Hắn nói rằng dưới Thần niệm lực đó, căn bản không tài nào nhấc nổi chân, một thân pháp lực cũng bị áp chế không cách nào vận chuyển, bởi thế mới không dám phản kháng chút nào mà biết điều rời đi.” Một lão giả râu tóc trắng muốt, cúi người một chút, cung kính trả lời.”
“Ồ, chỉ bằng Thần Niệm lực mà có thể cách không hoàn toàn áp chế một gã tu sĩ Nguyên Anh kỳ, mặc dù có chút khó khăn, ta cũng miễn cưỡng làm được.
Nhưng đồng thời áp trục mười mấy nơi tu sĩ động phủ, cái này cũng không phải tu sĩ Luyện Hư có thể làm được.
Cho dù là Luyện Hư đại thành tu sĩ cũng rất không có khả năng.” Người mặc áo bào trắng thần sắc có chút quái dị, chậm rãi nói.
“Thúc tổ có ý nói là, vị tiền bối này là Hợp Thể kỳ hay sao.” Lão giả tóc trắng sắc mặt đại biến, giọng nói có hơi chút thất thanh.
Những người khác nghe vậy, cũng giật mình không kém, nhao nhao hít một khẩu lương khí.
“Chỉ từ Thần Niệm lực mạnh mẽ như vậy mà suy thì hẳn là rất có thể.
Nhưng không loại bỏ người này mượn uy năng của dị bảo nào đó, hoặc là bản thân tu luyện bí thuật nào đó đặc biệt khiến thần niệm trở nên mạnh mẽ.” Người mặc áo bào trắng sau khi suy nghĩ một chút, nói với vẻ cũng không thể khẳng định được.
“Thì ra là như vậy.” Lão giả tóc trắng bớt lo lắng đi một chút, có vẻ như cảm thấy cách giải thích này có lẽ còn có thể chấp nhận được.
“Hừ, cái này chỉ là phán đoán của ta mà thôi.
Cho dù người này không phải là tu sĩ Hợp Thể kỳ, cũng nhất định là Luyện Hư kỳ, hơn nữa mười phần là đã tu luyện tới cảnh giới đại thành.
Các ngươi ngàn vạn lần không được chọc vào người này.
Đối với những cao giai tồn tại như vậy, chân linh thế gia chúng ta cũng chỉ có cố gắng giao hảo, tuyệt không trở mặt.” Người mặc áo bào trắng sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng phân phó.
“Tiểu điệt sao dám đi chọc giận vị tiền bối này.
Nếu không phải vừa may thúc tổ đi ngang qua đây, nhất mạch của tiểu điệt thậm chí còn muốn lập tức rời khỏi nơi này, tìm kiếm nơi đặt chân khác cho gia tộc đặt chân ấy chứ.” Lão giả tóc trắng nở nụ cười khổ.
“Thực ra cũng không cần rời khỏi nơi này.
Người này nếu ban đầu chẳng qua là dùng thần niệm đuổi người khác đi, xem ra chỉ là có chút bá đạo, cũng không phải là người có lòng dạ độc ác gì.
Hơn nữa nhìn hiện tượng thiên văn trước mắt, hẳn là người nọ mượn nơi này để tu luyện đại thần thông khó lường nào đó, cũng không phải có mưu đồ gì khác.
Nếu chọn ở nơi vắng vẻ này hẳn là một gã tán tu không có gia thế.
Nếu có thể lôi kéo hắn vào gia tộc đảm nhiệm chức vị khách khanh trưởng lão thì có thể khiến cho Cốc gia chúng ta tăng thực lực lên rất nhiều.
Cũng bởi thế, ta muốn ở nơi này của ngươi thêm một thời gian ngắn, xem có thể giao hảo với người này hay không rồi hẵng nói.” Ánh mắt người mặc áo bào trắng chớp động, liền nói như vậy.
“Thúc tổ nguyện ý tạm chỗ tiểu điệt, là đại vinh hạnh của nhất mạch chúng ta.” Lão giả tóc trắng nghe vậy, không khỏi mừng rỡ.
Vị thúc tổ này của hắn hóa ra là một vị Luyện Hư sơ kỳ, ở tạm trong động phủ của bọn họ trong khoảng thời gian này chỉ cần tùy ý chỉ điểm cho bọn hắn một chút cũng đủ cho nhất mạch con cháu của bọn hắn có được ích lợi không nhỏ.
Mặc dù hắn là tộc trưởng của Cốc gia nhất mạch, nhưng chẳng qua chỉ là một gã tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mà thôi.
Người mặc áo bào trắng rất hài lòng với thái độ của lão giả, hơi gật đầu một chút, ánh mắt lại hướng tới bầu trời trên biển sương mù ở đằng xa, trong lòng không khỏi âm thầm đoán xem đây là loại đại thần thông nào của nhân tộc mà có thể hiện ra loại hiện tượng thiên văn này.
Nhưng Luyện thần thuật chính là bí thuật trân quý của Chân tiên giới, vị này ngay cả là cao giai của chân linh thế gia, nhưng sau khi nhìn một hồi lâu, tự nhiên vẫn không hiểu đó là cái gì.
May là ở nhìn hiện tượng thiên văn ở nơi này vẫn còn chưa thấy có gì kinh người, chứ nếu thân mình ở trong biển sương mù, người mặc áo bào trắng sớm đã trợn mắt hốc mồm, nào có thể trấn định như vậy được.
Dù sao Linh giới cũng có một vài thần thông, khi tu luyện mặc dù có thể cảm ứng được thiên địa, nhưng cùng lắm cũng chỉ là khiến cho thiên địa nguyên khí ở xung quanh hỗn loạn một chút thôi, tuyệt đối không thể có thứ nào kinh người giống như Luyện Thần thuật được.
Nhưng ngay cả thiên tượng trước mắt, cũng khiến cho người mặc áo bào trắng không dám coi Hàn Lập là tu sĩ bình thường, trong lòng liền nổi lên ý muốn lôi kéo.
Lại nhìn trong chốc lát sau đó, thấy hiện tượng thiên văn phía xa không hề có thay đổi gì, người mặc áo bào trắng lưu lại một gã thanh niên ở trên ngọn núi, con mang theo những người khác về động phủ dưới chân núi.
Những tu sĩ ở gần đó đến xem hiện tượng thiên văn, sau khi hoảng sợ một hồi, nhưng vẫn không thể nào tiếp tục quan sát được nữa, hầu hết đều thấp thỏm quay trở về động phủ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1754: Tiên Vực Cùng Cấm Thuật
Ở trung tâm biển sương mù, trên bầu trời là ngân quang lấp lánh, mặt trời vẫn tỏa ánh nắng vàng rực rỡ.
Nhưng ngoại trừ những thứ đó ra thì không thấy một chút gợn mây nào, cũng không có dấu hiệu nào cho thấy có gió nhẹ thổi qua.
Trong phạm vi một trăm dặm không nghe thấy chút âm thanh nào, cứ như là hết thảy đều bị một loại năng lượng thần bí nào đó ngưng trệ lại.
Thời gian cứ từng chút, từng chút một trôi qua, nhưng hiện tượng thần bí trong biển sương mù vẫn cứ liên tục duy trì không đổi.
Nhưng vào ngày thứ hai, ở giữa mặt trời màu vàng lại xuất hiện ra một vài đốm đen, khẽ chớp động.
Ngày thứ ba, các đốm đen cũng ngưng tụ lại ở trung tâm mặt trời thành một đoàn bóng đen.
Ngày thứ tư, đoàn bóng đen bắt đầu biến hình kéo dài ra, hơn nữa lại càng ngày càng mảnh.
Ngày thứ năm, một sợi tơ dài nhỏ màu đen trở nên rõ ràng ở phía ngoài vầng mặt trời vàng, từ xa nhìn lại giống như một con mắt màu vàng đang nhắm, vô cùng vĩ đại.
Cực kỳ quỷ dị.
Ngày thứ sáu, tất cả các hiện tượng thiên văn đều duy trì không có gì thay đổi, chỉ có mặt trời phát ra kim quang càng thêm chói mắt.
Buổi trưa ngày thứ bảy, Hàn Lập vốn đang ngồi xếp bằng trong động phủ, liền mở ra hai mắt.
Cùng thời gian đó, mặt trời biến thành một con mắt màu vàng vĩ đại, sợi tơ đen mơ hồ như uốn lượn một trận, cũng từ từ mở ra.
Ở giữa hắc quang, một quang cầu bảy màu giống hệt như con ngươi từ từ hiện ra.
Ánh sáng diễm lệ ở mặt ngoài quang cầu lưu chuyển không ngừng, khiến người ta có một cảm giác như hiểu thấu được thiên địa vạn vật không thể nói lên lời.
Chỉ chốc lát sau, ở phía dưới, bên trong ngọn núi bỗng nhiên có một tiếng hú như tiếng rồng ngâm truyền ra, thanh âm du dương như xông thẳng ra ngoài chín tầng mây.
Trong một không gian khác, tại một nơi tối tăm không biết đâu là đâu, trong một cung điện trắng noãn đang lơ lửng trong không trung, có mấy bóng người mơ hồ chìm trong ánh sáng mênh mông, mỗi người đang ngồi ngay ngắn ở trên một đài cao vài chục trượng, đang từ xa chuyện trò với nhau điều gì đó.
Những bóng người này cũng đều bị linh quang che lại hơn phân nửa hình dáng, phía sau có mấy chục tên đệ tử phục vụ dáng dấp khác nhau, nam phụ lão ấu đều có, mọi người đều kính cẩn dị thường.
Những tòa đài cao này xếp quay trung tâm một đóa hắc bạch kỳ hoa có đường kính trăm trượng, lặng lẽ lơ lửng ở tầng trời thấp,mùi thơm sực nức mũi, thần bị dị thường.
Bỗng nhiên một nhân ảnh mơ hồ có thất sắc linh quang vờn quanh phát ra một tiếng kêu nhẹ, tiếp đó liên miệng kêu mấy tiếng “Cổ quái”.
“Huyền Minh đạo hữu, đã xảy ra chuyện gì, sao lại nói như vậy?” Một nhân ảnh dưới bạch quang ở gần đó, thấy kỳ quái liền hỏi một câu.
“Có người tu luyện công pháp “Luyện thần thuật “, hơn nữa tầng thứ nhất đại thành, dẫn phát thiên tượng liền bị tiên khí giám sát của ta cảm ứng được.” Bóng người bảy màu sau khi do dự một chút, liền thành thật trả lời.
“Luyện thần thuật? Thuật này sớm đã bị các đại tiên vực liệt vào cấm thuật rồi, còn có người dám mạo hiểm tu luyện? Cho dù như thế, phái người đem người tu luyện bắt lại là được.
Đạo hữu cần gì phải kinh ngạc!” Nhân ảnh trong bạch quang vẫn có chút kinh ngạc hỏi.
“Nếu thật sự là như thế, bần đạo tự nhiên sẽ không cần nói gì.
Tiên khí giám sát cảm ứng được thiên địa phản ứng là đến từ trong một tiểu linh giới, không phải là người trong tiên vực tu luyện.” Nhân ảnh bảy màu tên gọi Huyền Minh cười khổ một tiếng, nói.
“Người hạ giới? Quả thật có chút ngoài ý muốn, xem ra hẳn là có tên nào lén qua hạ giới, mang thuật này tới đó.
Bất quá cũng không sao cả.
Luyện thần thuật ngay cả người Tiên giới chúng ta tu luyện cũng không dễ.
Chỉ là một tiểu linh giới, chắc chắn không thể tu luyện tới tầng cuối cùng được.
Nhân ảnh trong bạch quang hơi ngẩn ra một chút, nhưng ngay sau đó cười một chút rồi nói vậy.
“Ừ, nói vậy cũng phải.
Ta mặc dù đảm nhiệm chức giám sát, nhưng không phải là người trong tiên vực ta tu luyện thuật này, vốn cũng không quản được việc này.
Người này cho dù gặp may mắn tu luyện thành thuật này thật, thì khi độ kiếp phi thăng cũng không có thể giấu diếm được người của Tiếp Dẫn Thai.” Nhân ảnh bảy màu cũng mỉm cười trả lời.
Hai người nói chuyện với nhau chẳng qua cũng chỉ là hàn huyên phiếm vài câu, mấy người khác nghe hai người nói vậy, ban đầu cũng có hơi chú ý, nhưng khi nghe đến là một gã “người hạ giới” tu luyện thuật này, thì cũng đều không để trong lòng, lúc này một người khác mỉm cười tiếp lời, liền chuyển sang hàn huyên những chuyện khác.
Nhân ảnh trong thất sắc linh quang lại càng không đề cập tới chuyện này nữa, phảng phất như quả thực đem việc này quên đi sạch sẽ.
Hàn Lập thở dài ra một hơi, sau khi cảm ứng thấy thần thức tăng nhiều gấp đôi, có một cảm giác kỳ dị như mang đến cả thế giới, trong lòng hắn mừng rỡ dị thường.
Luyện thần thuật tầng thứ nhất cuối cùng cũng tu luyện thành công.
Mặc dù hắn còn chưa tiến vào Hợp Thể Kỳ, nhưng thần niệm mạnh mẽ của Hợp Thể hậu kỳ đại thành tu sĩ cũng không hơn gì cái này.
Hắn thần niệm của hắn trong nháy mắt xuyên thủng mật thất, xuất hiện ở ngoài ngọn núi.
Kết quả, chân mày không khỏi hơi nhíu lại.
Hiện tượng thiên văn trong không trung đã sớm biến mất, nhưng ở phía ngoài là một cảnh tượng vô cùng bừa bãi.
Băng tuyết cuồng phong khi trước không phải chuyện đùa, hoa cỏ cây cối ở gần đó chẳng những biến mất hơn phân nửa, những cỏ cây còn lại tất cả đều ngã trái ngã phải như đang hấp hối.
Một nửa trên của ngọn núi lại càng trụi lủi, lộ ra vẻ hoang vu dị thường.
Thần niệm của Hàn Lập đảo qua mấy vòng ở phụ cận, sau đó lại hướng phía xa tiến tới, nháy mắt liền đem hết thảy mọi thứ trong ngàn dặm quét qua.
Đột nhiên thần sắc hắn vừa động, thần niệm dừng ở trên ngọn núi bên cạnh biển sương mù, đem cả ngọn núi bao phủ lấy.
Dưới chân núi có một động phủ, mà ở trong đó mơ hồ có thần niệm của tu sĩ cấp Luyện Hư đang dao động.
Mặc dù ngoài động phủ này có một vài tầng cấm chế, nhưng trước thần niệm cường đại của Hàn Lập, tự nhiên mỏng như tờ giấy.
Một luồng thần niệm ngưng tụ lại, liền trực tiếp xuyên thủng qua mấy tầng cấm chế, xuất hiện tại nơi cảm ứng thấy khí tức vừa rồi.
Trong một gian mật thất, quả nhiên có một gã mặt mũi thanh tú, mặc áo bào màu trắng đang ngồi xếp bằng.
Luồng thần niệm này của Hàn Lập không hề che giấu, cộng thêm động thái mạnh mẽ xuyên qua cấm chế, nên khi vừa mới xuất hiện ở trong mật thất, trong nháy mắt đã bị người mặc áo bào trắng nhận ra.
Hắn mở hai mắt vừa nhắm, mỉm cười nói:
“Tại hạ Cốc Vân của núi Nguyệt Nam, xin ra mắt đạo hữu.
Chúc mừng đạo hữu thần thông đại thành!”
“Núi Nguyệt Nam? Chẳng lẽ là núi Nguyệt Nam ở gần thành Trần Vũ?” Thanh âm của Hàn Lập có chút ngạc nhiên, hỏi một câu có vẻ không chắc chắn.
“Ha hả, không sai, chính là núi đó.
Chẳng lẽ đạo hữu biết Cốc gia chúng ta?” Điều này cũng làm cho người mặc áo bào trắng có chút ngoài ý muốn.
“Mặc dù ta không nghe tới Cốc gia nhiều, nhưng đối với đại danh núi Nguyệt Nam cũng biết một chút.
Nói như vậy tu sĩ ẩn cư trong núi này trong truyền thuyết ở ngoại giới chính là người Cốc gia các ngươi rồi” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Hắc hắc, đạo hữu chắc hẳn là có nghe nói qua về chân linh thế gia đúng không.
Cốc gia chúng ta chính là một mạch truyền thừa từ thời thượng cổ đến bây giờ, để cho huyết mạch được kéo dài, bổn gia đúng là rất ít tiếp xúc với bên ngoài.
Mặc dù người biết chuyện này cũng không nhiều, nhưng với thần thông của đạo hữu, biết chuyện này cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.” Người mặc áo bào trắng cười nhẹ một tiếng.
“Chân linh thế gia? Nói như vậy, ngươi cũng biết Diệp gia cùng với Lũng gia?” Hàn Lập hơi trầm mặc một chút, đột nhiên hỏi.
“Diệp gia với Lũng gia cũng là những gia tộc lớn nhất trong các chân linh thế gia, Cốc gia chúng ta mặc dù không kém, nhưng so với hai nhà này, có lẽ vẫn kém hơn một bậc.
Đạo hữu nhắc tới hai nhà này, chẳng lẽ biết con cháu của hai nhà này.” Người mặc áo bào trắng có chút chần chờ.
“Ừm, tại hạ quả thực có tiếp xúc với con cháu của hai nhà này một chút, nhưng chưa đến mức gọi là thâm giao.
Lại nói đạo hữu đột nhiên xuất hiện ở nơi này, cũng dừng lại không đi, không biết là có chuyện gì?” Hàn Lập nhàn nhạt hỏi.
“Ha hả, nơi đây là chỗ ở của một tên con cháu của Cốc gia chúng ta, vốn ta cũng chỉ là vừa đúng lúc đi qua nơi này, không nghĩ tới lại có thể gặp được đạo hữu ở đây tu luyện đại thần thông, quả thực rất đáng mừng, ta muốn kết giao với Hàn đạo hữu một chút.” Người mặc áo bào trắng kín người cười nói.
“Thì ra là như vậy.
Hàn mỗ hiện tại đã tu luyện xong, nếu đạo hữu không chê thì giờ có thể đến chỗ ta gặp mặt một chút.
Tại hạ cũng rất tò mò với một vài chuyện của các chân linh thế gia, ta và ngươi trao đổi một chút, hẳn là cũng rất có lợi.” Thanh âm Hàn Lập chậm rãi nói như vậy.
“Chuyện này Cốc mỗ cầu còn không được, tại hạ sẽ qua đó ngay.” Người mặc áo bào trắng nghe vậy, tự nhiên mừng rỡ đáp ứng ngay.
“Vậy Hàn mỗ xin ở trong động phủ đợi đạo hữu đại giá!”
Thanh âm Hàn Lập dần dần nhỏ lại, một lát sau, thần niệm đang ở trong mật thất tán loạn biến mất.
Sau thời gian một chung trà, một đạo bạch hồng phóng ra từ dưới núi này, sau khi nhấp nháy vài lần, đã đến cách bên ngoài biển sương mù chừng hơn mười dặm.
Biển sương mù vốn yên tĩnh bất động, mấy phù văn màu bạc chừng cái đấu đột nhiên lóe lên, biển sương mù bỗng nhiên tách ra hai bên.
Một lối đi rộng vài trượng từ từ hiện ra, có vẻ như nối thẳng tới tận sâu trong biển sương mù.
Cốc Vân không có chút nào chần chờ, liền vận khởi độn quang bay vào trong đó, sau vài lần nhấp nháy, đạo bạch hồng độn quang liền biến mất ở sâu trong lối đi, không thấy bóng dáng.
Lúc này, sương mù đã tách ra một lần nữa lại tràn tới lấp đầy như lúc ban đầu.
Khi Cốc Vân bay đến ngọn núi trong biển sương mù, Hàn Lập đã đi ra cửa lớn của động phủ, đang mỉm cười chờ hắn tự bao giờ.
Sau khi thấy Hàn Lập đúng như mình đoán, là một gã Luyện Hư hậu kỳ đại thành tu sĩ, nụ cười trên mặt Cốc Vân càng thêm rõ ràng.
Hai người sau một phen nói những lời khách khí, liền một trước một sau đi vào trong động phủ.
Cũng không biết Hàn Lập cùng đối phương đã nói gì với nhau ở trong phủ, nhưng ước chừng gần nửa ngày sau, vị tu sĩ Cốc gia này một lần nữa đi ra với vẻ mặt tiếc nuối, liền bay khỏi biển sương mù.
Sau khi trở lại chỗ ở, Cốc Vân đối với lão giả ở phân chi của Cốc gia dặn dò một phen, liền nhẹ nhàng rời đi.
Cùng thời gian đó, Hàn Lập cũng đang ở trong mật thất trong động phủ, một tay vuốt vuốt một khối ngọc giản màu trắng, khuôn mặt trầm ngâm.
“Lũng gia này lại có danh hiệu đệ nhất chân linh thế gia, lại còn có cấp Hợp Thể trấn giữ gia tộc, sau này cần phải lưu ý một chút rồi.”
Hàn Lập lẩm bẩm nói nhỏ mấy câu, một tia sáng lóe lên trong bàn tay, ngọc giản liền biến mất không thấy đâu.
Khối ngọc giản chính là do Cốc Vân tặng hắn, bên trong có ghi lại một vài thứ có liên quan tới chân linh thế gia, để cho Hàn Lập có một hiểu biết đại khái đối với chân linh thế gia của nhân tộc.
Dĩ nhiên những thứ này cũng không phải là cái gì quá bí ẩn, đây cũng chỉ là thứ mà một khi lên cấp Luyện Hư, dần dần cũng sẽ thông qua những con đường khác mà có thể biết đến những chuyện này thôi.
Vị Cốc gia tu sĩ này, cũng chỉ là thuận nước giong thuyền mà thôi.
Sở dĩ vừa rồi Hàn Lập muốn mời đối phương đến động phủ nói chuyện, cũng là nghĩ đến trước kia hắn đã to gan đắc tội với chân linh thế gia là Lũng gia, khiến cho mưu đồ lớn của nhà này đối với Diệp gia sắp thành lại bại.
Mặc dù đã trôi qua mấy trăm năm, nhưng đối với người tu tiên mà nói thì, chút thời gian này tự nhiên không đủ để cho Lũng gia quên đi hết thảy.
Một khi hắn đã trở về nhân tộc, còn muốn ở lại lâu dài trong tộc, tự nhiên cần phải làm một chút phòng bị giải hòa đã.
Lúc mới vừa nghe thân phận của Cốc Vân, trong lòng hắn liền nảy ra ý muốn mời đối phương đến động phủ nói chuyện.
Đúng như hắn đã dự liệu, vị người Cốc gia này mới bắt chuyện cùng hắn không lâu, liền đưa ra lời mời muốn hắn gia nhập Cốc gia, đảm nhiệm khách khanh trưởng lão.
Hàn Lập tự nhiên uyển chuyển cự tuyệt.
Lấy tu vi thần thông của hắn hôm nay, không tội gì phải khuất phục trong một gia tộc.
Huống chi lấy thân gia của hắn, những điều kiện mà Cốc Vân tự cho là hậu đãi kia vốn không cách nào đả động tới tâm tư của hắn một chút gì.
Hàn Lập thần sắc âm tình bất định sau khi tự cân nhắc một chút, lắc đầu đem việc này ném ra sau đầu, cổ tay run lên, một cuộn tranh dài hơn một thước bỗng nhiên hiện ra ở trước mặt.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1755: Niệm Kiếm Quyết
Ngón tay điểm nhẹ một chút, cuộn tranh liền từ từ mở ra.
Một cỗ sát khí kinh người phóng lên cao, trong bức tranh là một mảng mịt mờ vàng vọt, căn bản không thể nhìn thấy rõ được bất cứ cái gì.
Lam quang trong suốt trong mắt Hàn Lập lưu chuyển một trận, dưới Linh Mục thần thông, tức thì hình ảnh trở nên rõ ràng.
Trong bức tranh rõ ràng là vô số phi kiếm màu vàng kim lớn nhỏ không đều màu vàng phi kiếm rải rác khắp nơi, mỗi một khẩu đều rất sống động, khí tức cũng khác nhau.
Quỷ dị chính là, bức họa này rõ ràng không dài đến vài xích, vậy mà lại làm cho người ta có một cảm giác như nó đang dung nạp vô số phi kiếm trong đó.
Hơn nữa dáng vẻ của những phi kiếm này mỗi cái một khác, có lớn có nhỏ, lớn thì giống như đang chống chọi với trời, làm cho người ta có cảm giác đáng sợ là nó phải dài tới chừng mười trượng, nhỏ cũng chỉ dài có hơn một tấc, nhưng nhìn kỹ lại, ngay đến hoa văn trên thân kiếm cái nào cũng giống nhau như đúc, cả trên thân kiếm hoa văn cũng nhìn thấy hết sức rõ ràng, cứ như nó đang gần trong gang tấc vậy.
Bức họa này đúng là bộ “Vạn Kiếm Đồ” do hắn ngày đó lấy được trong cấm chế di chỉ ở Nghiễm Hàn giới.
Cũng bởi trong tấm đồ này hiển nhiên có chứa một loại pháp môn tu luyện cực kỳ lợi hại, những năm gần đây Hàn Lập ngoại trừ tu luyện Luyện Thần thuật, cũng ở tấm đồ này hao tổn không ít thời gian, cũng từ đó mà lĩnh ngộ được một số thứ.
Thứ lĩnh ngộ được từ trong Vạn Kiếm đồ, tự nhiên là có liên quan tới kiếm quyết, lại cùng khu sử thần niệm có quan hệ thật lớn.
Lấy tu vi của hắn hiện tại, sớm đã có thể tu luyện loại kiếm trận cuối cùng của Thanh Nguyên Kiếm quyết, là “Thanh bàn” kiếm trận.
Kiếm trận này so với Xuân Lê kiếm trận, tự nhiên uy lực còn lớn hơn nhiều.
Nhưng sau mấy lần Hàn Lập gặp qua Hợp Thể kỳ ra tay, liền cảm thấy có chút chưa đủ.
Cho nên hắn liền khéo léo đem những gì lĩnh ngộ trong Vạn Kiếm Đồ dung nạp vào trong Thanh Bàn kiếm trận.
Kết quả là uy lực của kiếm trận mới quả nhiên tăng rất nhiều, hơn nữa biến hóa của nó lại càng thêm tùy tâm, chỉ cần nghĩ một cái liền có thể bố trí ra kiếm trận.
Hàn Lập ngắm nhìn Vạn Kiếm Đồ trong không trung, ánh mắt không chút lay động.
Thứ hắn lĩnh ngộ ra từ trong Vạn Kiếm Đồ, hắn tự gọi là “Niệm Kiếm quyết”, Hắn đem từ mưu đồ trung lĩnh ngộ ra đồ, tự hành xưng là “Đọc kiếm quyết”, vả lại trong đó cũng rất rõ ràng, Niệm Kiếm quyết này còn chưa được đến một hai phần mười thứ chân chính ẩn chứa trong Vạn Kiếm đồ.
Chẳng qua là những thứ còn lại trong Vạn Kiếm Đồ này, cũng quá mức thâm ảo, vốn không phải một Luyện Hư kỳ như hắn có thể lĩnh ngộ ra được.
Sau một lúc lâu, Hàn Lập khẽ thở dài một hơi, tay áo hướng trước người vung một cái.
Thanh quang lóe lên, Vạn Kiếm Đồ liền một lần nữa biến thành hình dáng một bức tranh cuộn, cũng lóe lên biến mất trong hư không.
Hàn Lập lại trầm ngâm cân nhắc.
Thu hoạch của hắn ở Nghiễm Hàn giới có thể nói là không nhiều lắm!
Ngoại trừ Luyện Thần thuật cùng với Vạn Kiếm Đồ, coi trọng nhất đúng là viên Hư Linh đan khéo mà dấu đi được.
Hư Linh đan này ngay cả hai tên Hợp Thể kỳ như Thải Lưu Anh cũng coi trọng như vậy, không tiếc hao phí hơn mấy vạn năm để có được linh dược này.
Từ đó có thể thấy rõ giá trị của nó to lớn đến mức nào.
Đáng tiếc là, linh đan này lần đầu tiên hắn nghe thấy, hơn nữa hẳn là đối với Hợp Thể kỳ mới có chỗ hữu dụng lớn.
Cho nên trước khi lên cấp Hợp Thể, thì đối với hắn cũng tạm thời vô dụng.
Ngoài Hư Linh đan ra, hắn còn lấy được rất nhiều linh dược từ trong dược viên trong cấm chế di chỉ.
Nhưng những linh dược này phần lớn cũng đã bán cho đám người Thiên Cơ Tử, trong tay hắn cũng chỉ còn lại một hai gốc để sau này gây giống.
Những thứ linh hoa linh quả độc nhất vô nhị kia mặc dù không thể nhận ra, nhưng chắc chắn mỗi gốc cũng là linh vật khó tìm ở Linh giới.
Trong đó hắn lưu tâm nhất, tự nhiên là một vài gốc cây lấy được cuối cùng như đài sen màu bạc.
Linh dược này tám chín phần mười là một gốc cây trân quý nhất trong dược viên, nhưng hắn không biết lai lịch của nó, nên cũng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn thôi.
Hàn Lập chỉ có thể hi vọng sau này có cơ duyên biết rõ cách dùng những thứ linh dược này.
Cho dù như thế, nhưng những quả Hồng La kia có thể dựa theo cách điều chế mà chế ra một chút Hồng La Tiên Tửu.
Rượu này có thể có kéo dài tuổi thọ, lại có tác dụng cải thiện thể chất một cách kỳ diệu, chắc là uống trước một chút cũng không có chỗ nào không tốt.
Huống chi quả Hồng La trong tay của hắn cũng là tích lũy dược tính không biết bao nhiêu vạn năm trở lên, linh tửu ủ ra nói không chừng còn có linh hiệu nào khác nữa.
Về phần Thực Độc Thảo, cũng là chủ tài liệu để luyện chế nhiều loại đan dược có thể tinh tiến tu vi cho Hợp Thể kỳ, lại càng là đan dược chuẩn bị cho sau này lên cấp Hợp Thể.
Ngoại trừ những thứ này ra, còn mấy tấm phù đã hao hết linh lực cùng tấm Tinh Không Đồ thu được trong tu di không gian của bình phong, cũng là thứ rất đáng nghiên cứu.
Tin rằng đối với phù lục cùng trận pháp chi đạo cũng rất có giá trị tham khảo.
Chẳng qua là thời gian hơn trăm năm trước, chủ yếu hắn dùng để tu luyện Luyện Thần thuật cùng một ít bí thuật khác, nên cũng không cách nào phân tâm vào những thứ này.
Bởi thế hắn cũng chỉ có thể để hai vật này yên vị trong Trữ vật trạc mà thôi.
Hàn Lập thầm tính toán mọi thứ trong lòng đến đây, ánh mắt khẽ chớp động.
Sau một lúc lâu, hắn thở dài một cái, liền thu lại tạp niệm, bắt đầu cân nhắc chuyện đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ.
Thần niệm của hắn nay đã tăng nhiều, cộng với số lượng lớn linh đan lấy được từ Lôi Minh đại lục, tỷ lệ đột phá tự nhiên vượt xa tu luyện giả bình thường.
Bất quá trước đó vẫn còn cần luyện chế một nhóm linh đan cùng pháp khí nữa.
Dù sao đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ cùng với mấy lần đột phá trước khác nhau rất lớn.
Chẳng những cần lượng lớn linh đan để phụ trợ, còn cần phải bố trí một pháp trận khác, mượn thiên địa nguyên khí tới để gia tăng tỷ lệ thành công.
Cái pháp trận này là do Hàn Lập may mắn lấy được từ dị tộc khác trên đường trở về.
Nghe nói pháp trận này là bí mật bất truyền của tộc đó, nếu không phải pháp trận này hay là lần này dị tộc là không truyền chi mật, nếu không phải do cơ duyên xảo hợp, quả thực đúng là hắn không có cách nào có được phương pháp bố trí cái pháp trận này.
Thực sự pháp trận này cũng không quá phức tạp, nhưng kết cấu cực kỳ tài tình, hơn nữa lại cần có vài loại pháp khí làm trận nhãn mới được.
Những pháp khí này, hiển nhiên Hàn Lập chỉ có thể tự luyện chế ra.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn mua nhiều tài liệu như vậy ở Thiên Uyên Thành.
Cổ tay Hàn Lập run lên, Trữ vật trạc hóa thành một đạo ô quang hướng không trung bay ra, sau khi xoay tròn một cái, liền lơ lửng bất động ở trong không trung.
Bàn tay hắn hướng vòng tròn trong hư không ra một chiêu.
Hồng quang lóe lên, một cái đỉnh lô màu xích hồng cao, thô, trống rỗng bỗng nhiên xuất hiện phía dưới vòng tròn.
Tiếp đó từ trên Trữ vật trạc có một cỗ thanh hà bay cuộn xuống, linh quang trên mặt đất lấp lánh, một đống hộp ngọc, bình tử liên tiếp hiện ra.
Bàn tay kết thành pháp quyết, đỉnh lô phía trên không trung xoay tít một vòng, trong chốc lát liền biến thành cao tới vài thước.
Hàn Lập khẽ mỉm cười, một ngón tay hướng tới đỉnh lô điểm một cái.
“Phốc xuy” một tiếng, một luồng lửa xanh từ đầu ngón tay bắn ra.
Ngọn lửa này nhẹ nhàng quấn quanh lô đỉnh, sau đó đột nhiên hạ xuống, lửa xanh dâng cao cuồn cuộn gấp mấy lần.
Đồng thời trong mật thất toát ra hơi nóng rất lớn, nhiệt độ tăng lên rất nhiều.
Lúc này Hàn Lập mặt không biểu tình, hướng một cái hộp ngọc quơ nhẹ một trảo.
Cái hộp ngọc ngay lập tức liên tự động mở ra, một khối kim loại không biết tên tức khắc bay ra từ đó.
Mặt ngoài khối kim loại này có màu đen bóng nhoáng, trong đó mơ hồ phát ra linh khí li ti, hiển nhiên là một khối tài liệu bán thành phẩm đã trải qua luyện chế thô.
“Vèo” một cái, khối kim loại đen nhánh thoáng cái liền chui vào trong đỉnh lô không thấy đâu.
Tay áo Hàn Lập hướng vật này phất một cái, ngọn lửa màu xanh một lần nữa dâng cao, đem cả đỉnh lô nuốt trọn vào trong.
Tiếp đó, liên tiếp hết tài liệu này đến tài liệu khác liền bị hút vào trong đỉnh lô…
Cứ như vậy, Hàn Lập tốn ước chừng hai tháng, mới luyện chế ra hết những thứ pháp khí cùng đan dược cần thiết.
Lại bỏ ra thời gian nửa tháng nữa, lấy ngọn núi làm trung tâm, tỉ mỉ bố trí một tòa pháp trận khổng lồ.
Sau đó, Hàn Lập lại bế quan chừng hơn nửa năm, nghỉ ngơi dưỡng sức, đưa cả người đến trạng thái tốt nhất, cuối cùng bắt đầu đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ ở trong mật thất.
Lão giả tóc trắng ở chi nhánh của Cốc gia, một ngày kia đang ở trong động phủ yên lặng đả tọa luyện khí, bỗng nhiên cảm thấy mặt đất rung động một trận, ngay cả gian mật thất cũng bắt đầu lung lay.
Lão giả này cả kinh, mở hai mắt, đang muốn hét lớn một tiếng hướng những tộc nhân khác hỏi xem là cái gì, liền lập tức biến sắc.
Tức thì liền khởi lên độn quang, hóa thành một đạo kinh hồng bay ra khỏi mật thất.
Sau vài cái nhấp nháy, lão giả tóc bạch liền xuất hiện ở trên một tảng đá lớn trên ngọn núi, hướng biển sương mù phía xa nhìn với vẻ mặt ngưng trọng.
Một chốc lát sau, lại có mấy đạo độn quang cũng từ dưới chân núi bay tới, chậm rãi dừng ở phía sau lão giả.
Đồng dạng một màn này, cũng ở xung quanh biển sương mù liên tiếp diễn ra.
“Hiện tượng thiên văn, lại là hiện tượng thiên văn!”
Ý nghĩ này cơ hồ như đồng thời run rên trong lòng mọi người.
Chỉ thấy ở phía xa trong biển sương mù, chẳng biết từ khi nào đã hiện ra mười mấy cột sáng màu bạc phát sáng lập lòe.
Mỗi cái cao chừng hơn trăm trượng, mặt ngoài có phù văn màu vàng nhạt, lấp lánh không ngừng.
Mà sương trắng trong biển sương mù quay cuồng kịch liệt, từ không trung nhìn lại, khắp nơi đều là những điểm sáng đủ mọi màu sắc trôi lơ lửng, đang từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn tụ về trong biển sương mù.
Có người mới cảm ứng một chút, sắc mặt ngay lập tức liền trở nên tái nhợt.
Trong phạm vi cảm ứng của thần niệm, tất cả thiên địa nguyên khí cũng như nổi điên hướng biển sương mù hội tụ về.
Mấy linh mạch ở gần đó lại càng phun ra lượng linh khí hơn xa lúc bình thường, giống như bị thứ gì đó hấp dẫn mãnh liệt.
Bầu trời phía trên biển sương mù, một đám Ngũ Sắc Linh Vân ngưng tụ thành, trong nháy mắt đem nửa bầu trời che khuất.
Từng trận sấm đùng đùng nổi lên, từng đạo hồ quang màu tím trong mây phập phù hiện ra, đan chéo vào nhau giống như một con tử sắc điện xà, thoắt ẩn thoắt hiện trong đám mây.
Bỗng nhiên có một tiếng hú dài từ trong biển sương mù truyền ra, tiếp đó một cỗ linh áp khổng lồ phát ra.
Linh áp này mạnh đến khó có thể tin nổi, cho dù cách tới mấy trăm dặm, nhưng đám nhân tộc tu sĩ ở bốn phía chỉ cảm thấy thân thể trầm xuống, tu vi hơi yếu một chút, liền trực tiếp ngã quỵ hôn mê bất tỉnh, thất khiếu mơ hồ có vết máu chảy xuống.
Tu vi cao hơn một chút như lão giả tóc trắng, cũng cảm thấy hai mắt tối sầm, cuống cuồng nửa quỳ ngã xuống đất.
Những người này tự nhiên vừa sợ vừa giận.
Nhưng bọn hắn còn chưa kịp có cử động nào khác, trong Ngũ Sắc Linh Vân đột nhiên có tiếng Phạm Âm truyền ra, các phù văn đủ màu trong mây như ẩn như hiện.
Nhưng lúc này, từ ngọn núi trong biển sương mù truyền ra một tiếng gầm nhẹ như không phải tiếng người, tiếp đó một đạo kim quang bắn ra, tia sáng tản ra, liền hóa thành một đạo kim sắc hư ảnh.
Kim ảnh này cao chừng hơn trăm trượng, hai mắt Lần này kim ảnh chừng cao hơn trăm trượng, hai mắt to như chuông đồng, răng nanh lộ ra, đúng là một con kim sắc cự viên hung ác dị thường.
Nơi con vượn này vừa hiện thân ra, Ngũ Sắc Linh Vân trong không trung ngay lập tức có cảm ứng, tiếng sấm nổi lên, vô số tử sắc điện xà hướng một chỗ trong mây đồng thời bắn tới, liền hóa thành một tử sắc cự giao hình thể không chút nào kém hơn cự viên.
Một tiếng sét đánh kinh thiên động địa truyền đến, ngoài thân tử sắc điện giao điện quang lập lòe, thân hình vừa động một cái, liền hùng hổ bổ nhào xuống phía trước.
Kim sắc cự viên thấy vậy, tức giận dị thường, hai nắm tay khổng lồ đột nhiên đấm thùm thụp vào ngực, sau đó tung người nhảy đến nghênh đón con tử sắc cự giao.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ngũ Hành Thiên [Dịch] Ngũ Hành Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ngu-Hanh-Thien-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thư Kiếm Trường An [Dịch] Thư Kiếm Trường An](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thu-Kiem-Truong-An-SE-Audio-Truyen.jpg)


