Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 323 : Sơ Nhập Ma Kim Sơn Mạch (c1611-c1615)
❮ sautiếp ❯Chương 1611: Sơ Nhập Ma Kim Sơn Mạch
“Nếu đạo hữu nói như thế, xem ra là đã tính trước rồi.
Nhưng thật ra Hàn mỗ không có nhiều lo lắng.”
Hàn Lập thấp giọng cười rồi không dừng lại chút nào, tiêu sái bước lên cầu thang.
Tiêm Tiêm mỉm cười, thướt tha đi theo phía sau.
Chỗ cửa tiến lên tầng bốn quả nhiên còn có một tầng quang mạc màu đỏ nhạt chắn ở nơi đó.
Hàn Lập khẽ cười, thân hình thoáng một cái đã xuyên qua quang mạc mà đi.
Trước mắt hắn chợt sáng rực lên, phía trước chợt xuất hiện một phiến màu xanh da trời.
Vô luận là trên đầu hay là vách tường bốn phái đều trong suốt sáng long lanh.
Đồng thời cũng có quang mang màu xanh.
Mà nơi đây có một cái pháp trận màu trắng thật lớn, cơ hồ bao phủ phạm vi hơn hai mươi trương, mà trong tâm trận có một người lẳng lặng đứng đó, cũng đưa mắt đánh giá Hàn Lập.
Ánh mắt Hàn Lập chợt loé lên rồi đem khuôn mặt của đối phương xem rõ ràng.
Đây là một gã nho sinh, trang phục phương nghiêm, một tay đang cầm một quyển sách màu vàng, tay kia nâng một cái trận bàn màu vàng nhạt, tu vi cũng là Luyện Hư Kỳ đỉnh giai.
“Nguyên lai là đạo hữu lên đây!”
Trên mặt nho sinh hiện lên một tia kỳ quái nói.
“Như thế nào, đạo hữu nhận ra tại hạ?”
Hàn Lập mỉm cười lại một câu.
“Cho dù lúc trước không nhận ra nhưng sau khi đạo hữu ra tay nơi này thì Mẫn mỗ cũng không thể không nhận ra rồi.
Đạo hữu có năng lực áp tồn tại cửu giai thì có thể tính là thần thông quảng đại rồi.”
Nho sinh cười nói.
“Đạo hữu khen trật rồi nhưng không biết phải làm thế nào để kiểm tra tư cách của tại hạ.”
Hàn Lập lơ đếnh hỏi.
“Thi kiểm tra? Lấy thần thông của đạo hữu thì cần gì phải kiểm tra nữa.
Tự nhiên là trực tiếp được thông qua rồi!”
Nho sinh cười ha hả nói.
Vừa nghe nói vậy, Hàn Lập cùng Tiêm Tiêm khẽ giật mình.
“Như thế nào, đạo hữu thật sự tưởng rằng tại hạ là loại người không biết quyền biết sao.
Nếu đám bát, cửu giai tồn tại phía dưới cũng có thể miễn kiểm tra thì các hạ cũng đương nhiên là không cần kiểm tra.
Tiếp theo thì tốt rồi, đây là Ích Lôi Tán của đạo hữu!”
Nho sinh vừa mới nói hết, trên cuốn sách trên tay bỗng nhiên ngân quang chợt loé, một vật trực tiếp từ phía trên bay ra nhằm thẳng đến Hàn Lập phóng tới.
Hàn Lập đưa tay ra chộp lấy vậy bay tới vào trong tay, trong tay có cảm giác có chút lạnh lẽo.
Cúi đầu vừa nhìn, chính là một đem lãnh đạm ngân lôi địa t ô, chỉ có kể ra tấc lớn nhỏ, từ bỏ tinh xảo dị thường mặt ngoài minh ẩn rậm rạp địa ký hiệu.
“Ta có mấy lời phải nhắc nhở đạo hữu.
Ích Lôi Tán phải nhận người làm chủ để tránh người khác cướp đi.
Hơn nữa vật này sau khi nhận chủ thì chỉ có hiệu lực trong vòng một tháng mà thôi.
Qua thời gian này sẽ thành vô dụng.
Nói đúng là, đạo hữu tất nhiên phải từ trong sơn mạch quay ra trong vòng một tháng, nếu không cũng chỉ có thể ở trong đó chờ ma khí ma hoá, chính thức trở thành ma vật.”
Vị Mẫn chấp sự này nào ngờ lại rất có trách nhiệm, kể lại phi thường rõ ràng chi tiết.
“Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở.”
Hàn Lập gật đầu, cầm cái ô nhỏ trong tay hướng lên không trung ném đi, sau đó phun ra một đoàn tiên huyết hoá thành một phiến huyết vụ phun tới bao phủ lấy cái ô nhỏ màu bạc, tiếp theo sau trong miệng Hàn Lập lầm bầm, hai tay bắt quyết nhắm lên không trung mười ngón tay lien tiếp búng ra.
Từng đạo pháp quyết màu sắc khác nhau tuôn ra nhập vào trong huyết vụ.
Cái ô nhỏ màu bạc điên cuồng bành trướng lên, trong nháy mắt đã biến to ba thước.
Đồng thời trong huyết vụ truyền ra thanh âm ầm ầm, sương mù ngưng trọng rồi hoá thành vô số huyết sắc phù văn lớn nhỏ khác nhau vây lấy cái ô bạc quay tròn, sau khi chợt loé lên thì tiến vào trong đó.
Trong phút chố, cái ô bạc toàn thân nổi lên một tầng huyết quang nhưng lại lập tức tán đi và khôi phục như thường.
Hàn Lập vươn tay thu lại, cái ô bạc thu nhỏ lại và nhắm cổ tay áo bay vụt đến, sau khi chợt loé lên thì việc nhận chủ đã hoàn thành rồi.
Nét mặt Mẫn chấp sự hiện ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên cũng có chút giật mình vì tốc độ Hàn Lập nhận chủ Ích Lôi Tán cực kỳ nhanh.
Bất quá một khắc sau, hắn liền khôi phục thần sắc như thường và đưa ánh mắt nhìn Tiêm Tiêm cau mày nói:
“Vị tiên tử này là Tinh tộc nhân, hơn nữa tu vi cũng quá thấp.
Tiến vào Ma Kim Sơn Mạch khả năng vẩn lạc là rất lớn.
Ta nghĩ tiên tử nên bỏ ý đinh đi vào đi.”
“Đa tạ hảo ý của tiền bối nhưng vãn bối lần này nhất định phải tiến vào Ma Kim Sơn Mạch.
Tiền bối cso gì kiểm tra thì bắt đầu đi.”
Tiêm Tiêm nhìn Mẫn chấp sự thi lễ rồi kiên trì nói.
“Nếu tiên tử đã nói như vậy thì Mẫn mỗ cũng không nhiều lời nữa.
Tại hạ có hai loại kiểm tra.
Một loại là tại hạ dùng pháp trận phóng thích huyễn cảnh, chỉ cần kiên trì được nửa canh giờ là thông qua.
Một loại khác là trực tiếp cùng hai đầu khôi lỗi thú đấu một hồi, chỉ cần đánh bại chúng là thông qua.
Chỉ cần thông qua một trong hai loại này là tiên tử đã vượt qua kiểm tra.”
Mẫn chấp sự chậm rãi nói.
“Vãn bối lựa chọn cái thứ nhất!”
Tiêm Tiêm tựa hồ đã sớm có dự liệu nên không chút chần chờ nói.
“Như vậy đạo hữu tiến lên trước ba bước là được.”
Mẫn châp sự gật đầu.
Tinh tộc nữ tử này vừa nghe nói thế thì theo lời, tiêu sái bước lên trước ba bước.
Hàn Lập ở bên cạnh, ánh mắt chợt loé, khi thấy nữ tử này vừa đi tới trung tâm pháp trận thì tâm niệm hắn chuyển động vài cái, chưa kịp ngẫm nghĩ gì thì Mẫn chấp sự bỗng nhiên nhìn hắn nói:
“Đạo hữu có thể xuống trước rồi.
Khi tại hạ kiểm tra không muốn có người quan sát.
Mà có những nội dung liên quan đến việc kiểm tra mong đạo hữu không nên nói ra ngoài.”
“Cái này là tất nhiên.
Hàn mỗ xin cáo từ.”
Hàn Lập bất động thanh sắc gật đầu rồi tiến vào cửa thang lầu, sau lưng truyền đến một trận cấm chế ba động, cũng mơ hồ có tiếng thanh minh phát ra.
Hàn Lập tuỳ ý quay đầu liếc nhìn một cái.
Chỉ thấy giờ phút này pháp trận trên sàn nhà hoàn toàn bất động, tầng tầng quang hà màu trắng hiện ra đem Tinh Tộc nữ tử cùng Mẫn chấp sự hai người bao phủ vào khiến hắn cũng không có cách nào chứng kiến được tình hình bên trong mảy may.
Hàn Lập thần sắc vưa động nhưng vẫn không chút dừng lại mà đi xuyên qua quang mạc xuống lầu.
Hàn Lập vừa xuất hiện tại tầng ba thì chỉ thấy rất nhiều ánh mắt hướng nhìn lại.
Hàn Lập cười cười đồng dạng không có dừng lại tại đây mà tiếp tục đi xuống dưới lầu.
Chỉ chốc lát công phu sau, Hàn Lập đã xuất hiện ở ngoài cửa lớn, sau khi hơi dừng lại thì xoay người lại hướng về phía lầu các liếc mắt một cái.
Lầu các này có năm tầng, tầng thứ năm rốt cục có chứa cái gì.
Không biết vì sao trong lòng Hàn Lập đột nhiên có ý niệm cổ quái như vậy nhưng rồi lại lập tức tiêu sái cười lắc đầu rồi liền đi dọc theo ngã tư đường từ từ đi về phía trước.
Phỏng chừng đến lúc đám người Việt Tông kiểm tra xong thì vẫn còn một đoạn thời gian nữa, hắn tranh thủ đi tìm hiểu thông tin nơi này.
Trấn này không lớn, chỉ cần chút xíu thời gian là liền có thể nắm bắt được đại khái.
Hơn nữa, hắn đối với tên thánh tộc đưa ra phần thưởng Chi tiên kia cũng có chút tò mò.
Mặc dù không nghĩ đối phương có quan hệ gì nhưng đứng từ xa liếc mắt một cái hẳn là không phải là việc gì khó.
Trong lòng nghĩ như thế, Hàn Lập liền đi dọc theo ngã tư đường đi về phía trước.
Hai bên ngã tư đường, cửa hàng cũng không nhiều lắm, hơn nữa đại bộ phận là một vài cửa hàng bán tài liệu ma thú.
Mấy cửa hàng này cũng không lớn hơn nữa thoạt nhìn có chút cũ nát, hiển nhiên cũng đã lâu năm rồi.
Bất quá cũng may nơi ngã tư đường vẫn có một số người tu luyện thấp giai đi lai, bọn họ thỉnh thoảng vẫn ra vào cửa hàng nên sinh ý cũng có thể miễn cưỡng duy trì được.
Hàn Lập vừa đi được hơn phân nửa ngã tư đường, khi đi ngang qua một cái đại trạch viện thì đột nhiên hai mắt nhất mị, sắc mặt lộ ra vài phần ngưng trọng.
Mới vừa rồi hắn dùng thần niệm đảo qua nơi đây thì lại bị một tầng cấm chế cổ quái cản trở mà cấm chế này lại cao minh dị thường, cho dù hắn mạnh mẽ xâm nhập vào trong đó cũng không có cách nào nhất thời nửa khắc có thể xông vào.
Xem ra nơi này chính là nơi tên thánh tộc kia đang ở rồi.
Hàn Lập trong lòng suy nghĩ rồi không khỏi đưa mắt đánh giá nơi đây thêm vài lần.
Đáng tiếc, cửa trạch viện đóng chặt hơn nữa cấm chế sâm nghiêm, căn bản là không nhìn ra bất cứ đồ vật gì, cũng không biết tên thánh tộc kia có đang ở trong đó hay không.
Hàn Lập cũng không dừng lại thêm mà chỉ như thong dong đi lướt qua trước cửa.
Trong hơn nửa canh giờ sau, Hàn Lập đã đi dạo qua trấn này một lần mà quay lại lầu các.
Kết quả khi hắn đến đó thì ngoại trừ Tiêm Tiêm và Việt Tông ra thì phụ cận cũng không còn ai nữa.
“Như thế nào, Việt huynh không có bị kiểm tra mà trực tiếp được thông qua rồi sao?”
Hàn Lập như nhìn ra cái gì hỏi.
“Tiền bối nói không sai.
Khi ta lên, Mẫn tiền bối nói ta danh khí đủ lớn, không cần kiểm tra nữa.
Nếu không, vãn bối mặc dù lên lầu cũng không thể đi ra nhanh như vậy.
Vãn bối còn chưa đa tạ tiền bối tương trợ.”
Việt Tông khom người, thần sắc đối với Hàn Lập càng thêm cung kính vài phần.
“Không có gì, chuyến đi này có thể rất bổ ích với đạo hữu.
Tiêm đạo hữu, ngươi hẳn cũng đã lấy được Ích Lôi Tán rồi chứ.”
Hàn Lập khoát khoát tay, hỏi Tiêm Tiêm một câu.
“Cái này là tự nhiên. Ảo trận đó mặc dù lợi hại nhưng ta mới tu luyện thành vài loại bí thuật thanh tâm trấn thần nên việc kiên trì một đoạn thời gian thì không thành vấn đề.”
Tiêm Tiêm hời hợt nói.
“Nếu như vậ chúng ta nên lập tức xuất phát đi thôi.
Thời gian của chúng ta cũng không nhiều lắm.”
“Vãn bối cũng đang có ý này!”
Tiêm Tiêm nở nụ cười, Việt Tông cũng ngưng trọng gật đầu.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Ba người không hề chần chờ, cùng nhau độn quang rời đi, tiếp tục bay về phía trước vài dặm rồi hoà vào trời xanh không thấy bóng dáng.
Sau khi phi hành về phía trước hai mươi mấy dặm thì phía trước dần xuất hiện sương mù mỏng manh đồng thời có tiếng sấm truyền đến đinh tai nhức óc.
Ba đạo độn quang từ trogn sương mù bắn ra, Hàn Lập vừa nhìn rõ ràng tình hinh phía trước thì không khỏi hít một hơi lanh.
Chỉ thấy phía trước mấy trăm trượng, trên không trung tất cả đều là thanh sắc điện quang chớp động không ngừng, đồng thời tiếng sấm từ bốn phương tám hướng mà đến, phảng phất như vô cùng vô tận.
Nơi bọn họ muốn đi vào chính là một thế giới toàn lôi điện mà không có vật gì khác.
Việt Tông thấp tiếng nói rồi há miệng phun ra một cái ô màu bạc, thoáng một cái đã hoá thành một đoàn ngân quang đem toàn thân hắn bảo hộ ở trong đó rồi nhằm hướng bên cạnh bay lên.
Hàn Lập cùng Tiên Tiêm ngạch cũng đồng dạng làm phép, cũng thả ra Ích Lôi Tán của mình mà đi theo.
Một lúc lâu sau, ba đoàn ngân quang từ một chỗ khác trong thế giới lôi điện đi ra và xuất hiện ở trên không trung của một ngọn núi màu đen.
Quang mang sau khi thu liễm thì ba người Hàn Lập hiện hình ra, trôi nổi trên trời cao.
“Đây là Mà Kim Sơn Mạch!”
Hàn Lập đảo mắt qua mọi nơi rồi nỏi một câu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1612: Quạ Ma Xuất Hiện
Trên mặt đất, trong vòng ba bốn trăm trượng, tất cả đều là một mảnh đen tuyền do một tầng sương mù đen dày đặc bao phủ.
Mà ngoài ba bốn trăm trượng đang có hai bóng người phiêu đãng hoàn toàn ngăn cách với sương mù giống như âm dương lưỡng giới cách ly nhau.
Hàn Lập thần sắc vừa động, cúi đầu xuống phía dưới chân mình.
Chỉ thấy núi lớn dưới chân mình chỉ có non nửa bộ phận lộ ra, hơn phân nửa còn lại đang bị hãm sâu trong vụ hải, chỉ có thể mơ hồ nhìn được trong phạm vi bốn mươi trượng, hơn nữa cảnh vật, cây cối, núi đá đều mơ hồ dị thường.
Xuống sâu thêm một chút nữa thì chỉ thấy một phiến tối đen.
Thấy tình hình như vậy, Hàn Lập hơi trầm ngâm rồi trong đồng tử lam quang chợt lóe lên, hắn đã thi triển Minh Thanh Linh Mục thần thông, nhất thời trong phạm vi mấy trăm trượng đều trở nên rõ ràng.
Bất quá, Hàn Lập lại nhíu mày! Trong chỗ sâu ngoài trăm trượng vẫn chỉ là một mảnh mông mông lung lung, linh mục cũng không thể trực tiếp xuyên thấu qua.
Về phần thần niệm quét xuống dưới thì chỉ cso thể xâm nhập vào hơn mười trượng, sâu hơn là lập tức bị bài xích đẩy ra.
Thậm chí trên trời cao nơi hắn đang đứng, tại nơi ít bị hôi sắc ma khí ngăn cản thì thần niệm lan tỏa tứ phía cũng bất quá chỉ bao phủ được hơn một dặm.
Căn bản là không bằng sử dụng Linh mục thần thông! Theo đó thì đúng là có chút phiền phức.
Vạn nhất gặp phải đám cao giai ma thú am hiểu ẩn nặc thì cho dù hắn cũng không thể lập tức phát hiện ra được.
Hàn Lập âm thầm cân nhắc một hồi.
Đúng lúc này Việt Tông nói:
“Tiêm tiên tử, đem địa phương sắp đi tới nói cho tại hạ đi.”
“Việc này là tự nhiên, hiện tại không nói cho đạo hữu thì tiểu muộn còn thuê Việt huynh dẫn đường làm gì.”
Tiêm Tiêm lập tức một tay vừa lật lại, đem ra một khối thạch phiến hướng về phía Việt tông ném tới.
Việt Tông giơ một tay tóm lấy, đem vật ấy nắm vào trong tay rồi đặt lên trên trán một lúc, nhắm hai mắt lại dùng thần niệm chui vào trong đó.
Hàn Lập sau khi xác định phụ cận không có ma thú nào thì mới thu hồi ánh mắt, đứng ở một bên thản nhiên nhìn Việt Tông.
“Là khu vực này sao, nơi đó chính là chỗ sâu nhất trong khu vực ngoại vi sơn mạch.”
Một lát sau, Việt Tông mở hai mắt, thần sắc trở nên ngưng trọng dị thường.
“Việt huynh đã từng chân chính xâm nhập vào chỗ sâu trong sơn mạch mấy lần, lần này mang theo nhóm chúng ta đến khu vực đó mà lại có vấn đề ư.”
Nghe nói vậy, Tiêm Tiêm lại khẽ cười nói.
“Nếu không phải lúc ma khí bùng nổ thì tự nhiên là tuyệt đối không có vấn đề.
Hiện tại thì khác, tiến vào nơi sâu như thế thì cần phải mạo hiểm nhất định, hơn nữa cửa vào khu vực này cũng khá xa, trên đường đi khẳng định là không thể hoàn toàn yên ổn.”
Việt Tông thở dài một hơi nói.
“Cho dù là có thể gặp nguy hiểm nhất định nhưng cũng không khẳng định là sẽ gặp cao giai ma thú.
Chúng ta nếu đã tới đây thì tự nhiên không có khả năng bỏ dở nửa chừng.
Đạo hữu đối với Ma Kim Sơn Mạch đã quen thuộc, lộ tuyến thường đi như thế nào thì cũng chỉ có thể trông vào Việt huynh mà thôi.
Tiểu muội chỉ cầu trong vòng mười ngày đi tới nơi được nơi này.”
Tiêm Tiêm cười nói.
“Tiên tử quá tin tưởng ta rồi.”
Việt Tông nghe vậy thì cười khổ một tiếng, tùy theo bản năng nói.
Trong ba người, người tu vi cao nhất chính là Hàn Lập, hơn nữa lúc trước đã hiển lộ thần thông kinh người nên làm cho vị thợ săn nổi danh ở Ma Kim Sơn Mạch này tự nhiên thêm kính sợ, trước tiên hỏi ý kiến Hàn Lập.
“Ta cũng không có ý kiến gì, Việt đạo hữu cứ quyết định đi.”
“Hàn tiền bối cũng nói như thế thì vãn bối không khách khí nữa.
Nếu thẳng tắp đi trực tiếp xuyên qua thì nguy hiểm là quá lớn.
Còn nếu đi men theo ngoại vi sơn mạch thì tuy rằng an toàn hơn rất nhiều nhưng thời gian lại có thể không kịp, không thể trong vòng mười ngày có thể đi tới được.
Như thế mà nói, chúng ta chỉ có thể lựa chọn lộ tuyến trung gian mà đi.
Nói như vậy, nguy hiểm có thể thấp nhất mà thời gian cũng có thể đạt yêu cầu.”
Việt Tông sau khi cân nhắc một chút thì nói.
“Hảo, cứ theo lời Việt huynh nói đi.”
Tiêm Tiêm gật đầu đồng ý nói mà Hàn Lập cũng không nói gì thêm.
Sau đó Việt Tông lại cùng hai người cẩn thận trao đổi một ít chi tiết nữa, cũng dặn dò mấy chuyện cần chú ý trong sơn mạch sau đó ba người độn quang cùng nhau nhắm phía trước mà bay đi.
Sau khi bọn họ rời đi, bất quá được một canh giờ tại địa phương phụ cận khác có bốn người từ trong lôi điện thế giới chạy ra.
Đầu tiên, bốn người này cẩn thận đánh giá bốn phía rồi tụ tập lại nói vài câu.
Dẫn đầu là một gã Luyện Hư trung giai mặt đen, đại hán này vung tay lên rồi bốn người đều tự lấy ra một cái pháp bàn, hướng một phương hướng khác phi độn mà đi.
Cứ như vậy, trong thời gian kế tiếp, cứ cách mỗi hai canh giờ lại có bóng người vọt vào Ma Kim Sơn Mạch.
Bọn họ có lẻ đơn phương độc mã, có đồng bạn.
Trong đó nhân số nhiều nhất tự nhiên là đám người do tên nam tử họ Khuê kia dẫn dắt.
Tiếp theo chính là đám tu luyện giả bản địa do lão giả họ Ngạn cùng một đám người của Lôi Vân Quỹ.
Bất quá hai đám người này sau khi tiến nhập vào Ma Kim Sơn Mạch thì lại tán mà không tụ tập cùng một chỗ.
Ba ngày sau, tại một nơi trong Ma Kim Sơn Mạch, trên tầng trời thấp đột nhiên truyền đến âm thanh bạo liệt trầm thấp.
Chỉ thấy vô số đoàn bạch quang nhỏ đồng thời bạo liệt hóa thành một cơn lốc lớn, trong cơn gió lốc cùng tiếng nổ lớn, vô số phong nhận từ trong đó vọt ra.
Ngay sau đó, vài tiếng kêu thảm thiết từ trong cơn lốc truyền ra, hơn mười cái tàn thi ma thú từ trên không trung rớt thẳng xuống, đảo mắt một cái đã rơi vào phía trong vụ hải không thấy đâu.
“Phốc xuy” một tiếng, cơn lốc giống như bọt biển bắn tán loạn đi.
Trên không trung hiện ra ba đạo nhân ảnh, trong đó một người tay cầm một viên châu màu trắng, sắc mặt ngưng trọng.
Đúng là Việt Tông.
Bên cạnh là Hàn Lập thần sắc lạnh nhạt, hai tay chắp sau lưng đang huyền phù tại không trung.
Mà Tiêm Tiêm, trên người nàng lúc này có thêm một cái chiến giáp màu đỏ nhạt, trên đầu vai xuất hiện một con quái điểu toàn thân đen thui, miệng màu hỏa hồng, hai mắt màu vàng.
Sau khi khẽ thở dài một hơi, Việt Tông cầm viên châu trong tay thu lại.
Phụ cận còn một ít hơi gió lập tức hoàn toàn biến mất.
“Có chút không thích hợp!”
Việt Tông trầm thấp nói.
“Không thích hợp? Lời này là có ý tứ gì? Không phải chỉ là mấy con đê giai ma thú hay sao.
Mấy ngày trước đây, chúng ta cũng không phải đã đánh chết vô số rồi sao.”
Tiêm Tiêm kỳ quái hỏi ngược lại.
“Nếu là đê giai ma thú bình thường thì tự nhiên là không có gì không ổn nhưng mấu chốt là quần ma nha này trước kia chưa bao giờ xuất hiện ở ngoại vi sơn mạch cả.
Chúng luôn luôn sinh sống sâu trong sơn mạch.
Loại phi hành ma thú cao giai kia cũng sẽ đồng dạng hiện thân mới đúng.
Cho nên mới vừa rồi ta mới không để cho nhị vị đạo hữu ra tay, hơn nữa còn toàn thân đề phòng.”
Việt Tông giải thích nói.
“Có thể là do ma điểu này hành động một mình hay không hay là đây là Việt huynh lần đầu tiên nhìn thấy loại tình hình này.
“Tuyệt không có loại sự tình này.
Loại ma nha này là ma điểu sống sâu trong sơn mạch.
Không riêng gì ta mà rất nhiều người vào Ma Kim Sơn Mạch đều biết tập tính của loại ma nha này.”
Việt Tông liên tục lắc đầu nói.
“Cho dù xuất hiện dị tượng thường thì nó nói lên điều gì.”
Hàn Lập ánh mắt chợt lóe lên hỏi.
“Cái này khó nói, hoặc là Tam đầu hoan cầm đầu quần ma nha này đã bị diệt sát, chúng vô pháp tìm được Tam đầu hoan khác nên chúng nó không thể tiếp tục sinh tồn sâu trong núi non, bị bức bách mà trốn ra nơi đây.
Hoặc là quần ma nha này bị Tam đầu hoan mạnh mẽ điều động mới vi phạm tập tính mà hiện ra nơi đây.”
Việt Tông sau khi trầm ngâm một chút mới chậm rãi nói.
“Nga, Việt đạo hữu cảm thấy được là loại nào!”
Hàn Lập nở nụ cười cười lơ đễnh hỏi.
“Giả thiết thú nhất có khả năng phi thường nhỏ.
Dù sao trong hàng đê giai ma thú, ma nha ngoại trừ bay nhanh một chút thì không tính là cường đại.
Một khi mất đi sự che chở của tam đầu hoan thì chúng nó không thể sống được để chạy từ sâu trong sơn mạch ra đây.
Các ma thú khác bên trong cũng không phải là ngồi không.”
Việt Tông khẳng định nói.
“Nếu đám ma nha này bị cường đại ma thú khác sai sử thì là chúng ta đang bị con ma thú này theo dõi.”
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, một đám hàn quang chớp động.
“Chỉ sợ là như thế, hơn nữa con ma thú này tựa hồ linh trí cũng không thấp.”
Việt Tông nghiêm nghị nói
“Việt đạo hữu cảm thấy chúng ta nên xử lý việc này như thế nào?”
Tiêm Tiêm nhíu mày hỏi.
“Chúng ta nên gia tăng độn tốc xem có thoát khỏi ma thú này không.
Dù sao con thú này có linh trí, xuất hiện nơi đây có lẽ là có nguyên nhân gì đó, cũng vô pháp vứt bỏ được nó, cũng chỉ có cách đánh chết nó mà thôi.
Nếu không vạn nhất con thú này đưa tới ma thú khác hoặc là thủy chung ẩn núp ở phía sau thì đều là họa lớn.
Ha hả, cũng may là có Hàn tiền bối, vãn bối mới dám đề nghị như thế.
Đổi thành là vãn bối thì chỉ có thể nghĩ cách khác.
Bất quá cái loại biện pháp này phi thường hao phí thời gian, không thích hợp cho chúng ta lúc này.”
Việt Tông nở nụ cười, cũng nịnh hót Hàn Lập một câu.
Hàn Lập nghe xong cũng lộ ra vẻ giống như cười nhưng không có trực tiếp nói cái gì mà là quay đầu hướng Tiêm Tiêm một bên hỏi một câu:
“Tiêm tiên tử, ngươi cảm thấy đề nghị của Việt đạo hữu như thế nào?”
“Việt huynh đối với ma thú nơi này rất hiểu biết, khẳng định là trên ta rất nhiều.
Mà lấy thần thông của Hàn tiền bối, chỉ cần không gặp phải thánh giai ma thú thì hẳn là cũng không sợ hãi.”
Tiêm Tiêm thản nhiên cười nói.
“Nếu nhị vị đạo hữu đều thấy được thì Hàn mỗ cũng không có ý kiến gì khác.”
Hàn Lập sờ sờ căm từ chối cho ý kiến đồng ý nói.
“Một khi đã như vậy, chúng ta nên hành động đi thôi.
Đáng tiếc là chúng ta phi độn không thể quá nhanh để tránh cho ma thú khác chú ý.
Bằng không với tốc độ cao nhất, chỉ cần không phải là ma thú am hiểu phi hành thì hẳn là có thể bỏ qua.”
Việt Tông có chút tiếc nuối nói.
Lời này của hắn thật ra không giả.
Hàn Lập không nói gì, chẳng những độn tốc bay nhanh hơn nữa thanh sắc độn quang còn có vô thanh vô tức, một bộ vẫn còn dư lực.
Việt Tông dưới chân có thêm một đôi bạch sắc pháp luân, bạch sắc quang hà chớp động, độn tốc cực nhanh có vẻ không dưới Luyện Hư Kỳ.
Mà trong tay Tiêm Tiêm lại có thêm một cái kim sắc tiểu phiên.
Trong linh quang chớp động hóa thành một đạo kim hồng nhạt như không thấy, một cái chớp động liền ra xa vài chục trượng.
Độn tốc cực nhanh, dĩ nhiên là bắt kịp Hàn Lập.
Ba đạo độn quang phá không phi hành, trong nháy mắt đã biến mất phía chân trời, vô ảnh vô tung.
Mà cơ hồ cùng trong lúc đó, ước chừng ngoài mười dặm trong một tòa tiểu sơn phía dưới, ở sâu trong hắc sắc vụ hải, ở một địa phương tối đen như mực bỗng nhiên huyết quang chợt lóe, đồng thời lộ ra hơn mười con yêu nhãn màu đỏ tươi ướt át.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1613: Đa Nhãn Ma
Ba người Hàn Lập một hơi bay ra mấy trăm dặm cho tới khi bị một đám chuột bay quấy nhiễu ở trên một đỉnh núi.
Đám ma thú này thể tích rất lớn, bộ dáng rất giống sóc nhưng sau lưng lại mọc ra một đôi cánh dơi, đồng thời miệng đầy răng nanh, có vẻ hung ác khác thường.
Đương nhiên đê giai ma thú bực này tự nhiên sẽ không được Hàn Lập để trong mắt.
Thậm chí không cần Hàn Lập ra tay, trên người Tiêm Tiêm vô số kim mang đột nhiên lóe lên rồi như bạo vũ bắn đi, một chút đã đem đám chuột bay này đánh cho tan nát.
Tuy nhiên khi chứng kiến cảnh này thì Việt Tông lại không lộ ra vẻ vui mừng mà ngược lại sau khi phi hành được một đoạn lộ trình ngắn thì dừng phi hành pháp luân dưới chân rồi nhìn hai người bên cạnh thở dài một hơi nói:
“Tiêm tiên tử, Hàn tiền bối, chúng ta không cần phi hành về phía trước nữa.
Ma thú kia thủy chung vẫn đi theo phía sau, hơn nữa độn tốc cũng không chậm.
Chỉ bằng độn tốc hiện tại của chúng ta thì không thể bỏ rơi nó đươc.”
“Đạo hữu khẳng định?”
Thanh quang chợt tắt, Hàn Lập cũng từ trong độn quang hiện ra mở miệng hỏi, đồng thời trên mặt hiện lên một tia dị sắc khó có thể phát hiện ra.
“Không sai, vãn bối tuy pháp lực không cao nhưng trên phương diện cảm ứng cùng truy tung ma thú thì tự cho là có chút thủ đoạn.”
Việt Tông khẳng định nói.
Tiêm Tiêm nghe vậy thì thần sắc có chút âm trầm.
Hàn Lập trong lúc nhất thời cũng trầm ngâm không nói gì.
Kỳ thật không cần Việt Tông nói hắn cũng cảm giác rất rõ ràng ở phía sau bảy tám dặm đích xác có một đầu ma thú đang đuổi sát theo.
Đừng tưởng thần niệm của hắn không thể thả ra xa nhưng bằng Minh Thanh Linh Mục thì vẫn có thể nhìn thấu ma khí mà mơ hồ chứng kiến thấy thân ảnh của nó.
Ngay cả cho dù con thú này thủy chung vẫn giấu mình phía dưới hắc vụ, đồng thời cũng thường tránh ở phía dưới núi nhưng do thân hình quá lớn nên làm sao có thể che giấu hết được.
Trái lại qua một phen thử thách vừa rồi, Hàn Lập đối với vị Việt Tông này cũng có chút tin tưởng.
Xem ra đối phương có thể nhiều lần bình yên ra vào Ma Kim Sơn Mạch như thế thì thật sự cũng có chút bổn sự.
Khó trách Tiêm Tiêm nhất định mướn người này.
“Hàn Tiền bối, xem ra chúng ta phải bố trí cái bẫy, đem ma thú này đánh chết đi.”
Tiêm Tiêm nhìn Hàn Lập cẩn thận hỏi một câu.
“Bố trí bẫy? Cần gì phải phiền toái như vậy.
Nếu con thú này khiến chúng ta bị chú ý thì ta qua đem nó giết đi.
Nhị vị ở chỗ này chờ ta một lát.”
Hàn Lập thản nhiên nói rồi bỗng nhiên sau lưng hào quang chợt lóe, một đôi cánh trong suốt liền hiện lên.
Hai cánh nhẹ vẫy một cái, nhất thời một tiêng sét đánh truyền đến, Hàn Lập hóa thành một đạo hồ quang bắn ra.
Chỉ sau mấy cái chớp động đã ra xa mấy trăm trượng rồi lại một tiếng sấm trầm thấp nữa vang lên thì Hàn Lập đã biến mất vô ảnh vô tung.
Tinh Tộc nữ tử cùng Việt Tông thấy vậy thì có chút giật mình.
“Một mình Hàn tiền bối muốn đối phó với đầu ma thú kia? Tuy rằng đầu ma thú kia không có khả năng là thánh giai nhưng là một trong số ít cao giai ma thú có thần thông lợi hại khác thường, thậm chí là hơn xa tu luyện giả cùng giai.”
Việt Tông thì thào một tiếng, bộ dáng có chút lo lắng.
“Nếu Hàn tiền bối tự tin như thế thì hẳn là có thể nắm chắc.”
Tiêm Tiêm chậm rãi nói, tựa hồ đối với Hàn Lập có chút tin tưởng.
Việt Tông nghe xong thì tuy không nói gì thêm nhưng vẫn nhíu mày.
Đúng lúc này, từ xa ã chợt truyền đến vài tiếng nổ ầm ầm, tiếp theo là một tiếng rống kinh sợ phát ra nhưng sau đó lập tức biến thành tiếng kêu thảm thiết rồi lại bỗng nhiên dừng lại, phía xa xa lại lập tức yên tĩnh trở lại.
Loại tình hình quỷ dị này làm cho Việt Tông và Tiêm Tiêm không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Lại một lúc lâu sau, trong lúc hai người đều có chút bất an chờ đợi thì trên không trung xa xa linh quang chợt lóe, một đạo thanh hồng bắn nhanh mà đến.
“Là Hàn tiền bối!”
Việt Tông vừa thấy màu sắc độn quang thì thở dài nhẹ nhõm một hơi nhưng biểu tình trên mặt lại có chút quỷ dị.
Tiêm Tiêm lúc này không nói gì thêm, chỉ là ánh mắt chớp động không chừng nhìn đạo thanh hồng xa xa đang phóng tới.
Sau một tiếng xé gió và mấy cái chớp động, đạo thanh hồng đã đi đến chỗ hai người.
Sau đó thanh quang chợt tắt, thân hình Hàn Lập hiện ra.
“Việt đạo hữu nhìn xem, đây là ma thú gì mà bộ dáng có chút kỳ lạ!”
Hàn Lập nói xong, cánh tay vung lên ném ra một đám đen tuyền gì đó mang theo một cỗ khí tức huyết tinh.
Việt Tông cả kinh nhưng không lưỡng lự đón lấy vật này nhìn một chút.
Nhất thời vật kia lơ lửng ở giữa không trung.
Tinh Tộc nữ tử cũng vội ngưng thần nhìn lại.
Đây rõ ràng là một cái đầu ma thú hình tròn, trên đầy lông mao như nhung, hai tai dài, nhìn rất giống đầu khỉ nhưng sau khi nhìn phía sau thì làm cho người ta hít vào một hơi sâu, sau lưng phát lạnh không thôi.
Cái đầu này gương mặt lại không có mũi miệng, cả mặt che kín toàn lông mao, rõ ràng là chỉ có hơn mười cái yên mục màu đỏ nửa khép nửa hở.
Số yêu mục này phần lớn đồng tử còn lưu huyết, hơn nữa trong mắt tràn đầy vẻ cực kỳ hoảng sợ.
“Đa nhãn ma, đúng là loại ma thú này.
Loại ma thú này trời sinh tinh thông nhiếp hồn thuật mê hoặc.
Cho dù là ở sâu trong Ma Kim Sơn Mạch thì cũng phi thường hiếm thấy, chẳng thể trách đám ma nha này lại bị sai sử.”
Việt Tông liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch của nó, hoảng sợ giật mình nói.
“Đa nhã ma! Ta nói con thú này vì sao ngay từ đầu liền không ngừng nhấp nháy yêu mục, nguyên lai là tính toán thi triển nhiếp hồn thuật với ta.
Sách sác, đối với ta mà thi triển thuật này thì xem như không gặp may đi.”
Hàn Lập cười hắc hắc lơ đễnh nói.
“Bất quá tiền bối cũng thực sự là cao thâm rồi, vừa đi một lúc, cơ hồ chỉ trong thời gian uống một chén trà nhỏ đã đem một con cao giai Đa nhãn ma chém chết.
Con thú này chẳng những tinh thông mê hồn thuật mà thân mình còn có vài loại thần thông quỷ dị phi thường khác.
Cho dù tu luyện giả cao giai hơn một bậc so với con thú này mà gặp phải nó thì cũng cảm thấy đau đầu.”
Việt Tông thần sắc vẫn đang có chút quỷ dị nói.
“Phải không, cái này ta thật không biết, ta căn bản không cho nó thời gian thi triển thần thông gì.
Hơn nữa ma thú này pháp lực bất quá vào tầm thượng tộc bảy tám giai gì đó, không coi là rất cường đại.”
Hàn Lập lại đạm bạc nở nụ cười.
Việt Tông nghe được lời này thì nhất thời có chút hết chỗ nói.
“Danh đầu của Đa nhãn ma này tiểu muội thật ra cũng đã nghe nói qua một lần.
Nghe nói trên người nó tài liệu tối quý hiếm chính là con mắt mê hồn này.
Đây chính là tài liệu luyện khí tuyệt hảo.
Đáng tiếc không phải là thánh giai Đa nhãn ma, nếu không thì có thể lấy chúng luyện chế ra một kiện dị bảo tiếp cận Linh bảo.”
Tiêm Tiêm bỗng nhiên cười nói.
“Tiêm tiên tử nói giỡn rồi.
Nếu thật sự đụng tới thánh giai Đa nhãn ma thì ta vẫn chỉ có thể nhanh chân chạy xa rồi.
Ha ha, mặc kệ nói như thế nào.
Hàn mỗ thật có vài phần nhãn lực, vẫn chưa đem cái tài liệu tối trọng yếu này ném đi nhưng thật ra thi thể con thú này đã rơi xuống sâu trong ma khí, không dễ lấy lắm.”
Hàn Lập cười nói.
“Nếu Đa nhãn ma bị thu thập hết rồi thì lộ trính tiếp theo sẽ an ổn hơn nhiều.
Bất quá cũng may là tiền bối đã đem ma thú này giải quyết đi vì loại ma thú này am hiểu nhất là liên hợp với các ma thú khác, hơn nữa phi thường thù dai, một khi nó mà đào thoát được thì hậu hoạn vô cùng.
Bất quá nơi đây cũng không phải là nơi ở lâu, chúng ta nên lập tức rời đi thôi.
Một phen tranh đấu vừa rồi có thể đưa tới các ma thú khác.”
Việt Tông cẩn thận nói.
“Việt huynh nói có lý.
Hàn tiền bối, chúng ta lên đường thôi.”
Tiêm Tiêm nghe vậy thì đồng ý nói.
Hàn Lập cũng không có suy nghĩ khác, gật đầu đồng ý, tay áo bào run lên, một mảnh thanh hà thổi qua, đầu ma thú bỗng nhiên biến mất ở trong thanh quang.
Ba người độn quang tái khởi tiếp tục bay về phía trước.
Ba người Hàn Lập cũng không biết, sau khi bọn hắn vừa mới đi thì được gần nửa ngày sau thi bỗng nhiên có một tiếng tiêm minh từ một phương hướng khác truyền đến.
Tiếp theo là một đám hắc sắc vân vụ từ trên cao cuồn cuộn kéo đến, phô thiên cái địa, nhất thời đem phạm vi không trung vài dặm tất cả bao phủ trong này.
Sau một tiếng thét chói tai, từ trong vân vụ kịch liệt quay cuồng một trận rồi mười mấy đạo quang hắc sắc quang trụ bỗng nhiên từ trong vân vụ phun xuống, một chút đánh xuống phía dưới vụ hải.
Chỉ thấy nơi nào quang trụ đi qua, hắc sắc ma khí lại sôi trào lên rồi dạt ra hai bên, tiếp theo cột sáng tại một địa phương quét qua một trận, trong phạm vi mấy trăm trượng, thâm hắc ma khí đều bị càn quét để lộ ra phía dưới một cái thi thể ma thú không đầu.
Phần dưới thi thể này giống như một con cự mãng màu xanh biếc, nửa phía trên lại giống như thằn lằn, hai cánh tay một lớn một nhỏ nằm hai bên, ngón tay có màu xanh biếc sắc bén dị thường.
Vừa thấy thi thể ma thú này, trong đám vân vụ trên không trung phát ra một tiếng kêu cực kỳ bi thương, thanh âm giống như quỷ khóc cực kỳ thê lương.
“Là ai, là ai giết con ta.
Ta muốn đem hắn bầm thây vạn đoạn, trừu hồn luyện phách.”
Thanh âm tuy khó nghe dị thường nhưng có thể nghe ra đó là một thanh âm già nua của một lào già.
“Cửu Dạ, Ngũ Khấp, lập tức tìm ra tung tích hung thủ, chúng ta lập tức truy tung theo bọn chúng, thôn phệ bọn chúng.”
Lão giả như hung thần ác sát lớn tiêng quát.
“Dạ, tuân mệnh.”
Một thanh âm một nam một nữ xa lạ cũng từ trong đám hắc sắc vân vụ truyền ra rồi lập tức từ trong đám vân vụ bay ra hai luồng quang cầu màu đỏ, bên trong mơ hồ có hai đạo nhân ảnh, chợt lóe lên rồi hạ xuống chỗ thi thể không đầu.
Độn quang chợt tắt hiện ra hai quái vật nửa người nửa thú.
Một gã trên đầu có một đôi cự giác đen thui, cao lớn vạm vỡ, trên thân mặc một kiện áo giáp màu đen, nửa trên so với Nhân Tộc thì không khách gì nhưng hai cái đùi lại là chân thú, đầy lông lá cứng rắn.
Kẻ kia là một nữ tử dáng người thanh thoát, mặt như hoa đòa, chỉ là hai mắt xanh biếc, hai tai dầy, đồng thời sau mông lại có một cái đuôi màu vàng.
Hai người vừa hạ xuống đất đã vây quanh thi thể chạy quanh một vòng.
Một lát sau, nam tử kia rống lên một tiếng rồi há mồm phun ra một đạo điểu quang lướt qua nhập vào trong thi thể.
Tùy theo cái sừng lớn trên đầu nam tử hào quang chợt lóe, một chút đã nổi lên một tầng u quang.
Chỉ thấy thi thể kia đột nhiên run lên, tiếp theo một đoàn hôi khí bị một đoàn điểu quang bao vây lấy từ từ trong thi thể trồi lên.
Sau khi chớp động một cái thì hóa thành một cái bóng dáng ảm đạm vô cùng, ngơ ngác phiêu phù lơ lửng ở phía trên thi thể không nhúc nhích.
Lúc này, nữ tử còn lại dùng mũi đánh hơi vài cái, hai mắt nhíu lại rồi đột nhiên bay lên trời, ở phụ cận không trung bay loại vài vòng.
“Tìm được rồi, giết chết Thiếu chủ chỉ có một người nhưng phụ cận còn có khí tức của hai kẻ khác từ bên ngoài tới, xem ra cho dù không liên quan đến cái chết của Thiếu chủ thì cũng có thể là đồng bạn của kẻ nọ.”
Thân hình nữ tử đột nhiên dừng lại cung kính nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1614: Ma Ảnh Tàn Sát Bừa Bãi
“Tốt, ngươi có thể tìm ra phương hướng người nọ đi tới không.”
Thanh âm già nua lạnh lùng hỏi.
“Đương nhiên là có thể.
Mấy người này tuy đã thi triển công pháp che đậy linh lực nhưng do ma khí phụ cận tràn ngập nên khí tức của ngoại nhân căn bản là vô pháp che đậy triệt để.
Đây là phương hướng hắn rời đi, bất quá khí tức đã phi thường phai nhạt, bọn họ chắc đã đi được một đoạn thời gian dài.
Hơn nữa bởi vì ở trên cao nên ma khí lưu chuyển quá nhanh nên thuộc hạ cũng không có nắm chắc thực sự có thể theo phương hướng này mà đuổi theo kịp mấy người này.”
Nữ tử thành thật nói.
“Hừ, đồ vô dụng.”
Lão giả nghe vậy thì tức giận nói, mà nữ tử này thì chỉ có thể bất đắc dĩ thủ thúc mà đứng.
Lúc này trên mặt đất gã nam tử kia cũng bay lên không, sau mấy cái chớp động thì đi đến bên cạnh nữ tử, hướng người trên cao thi lễ nói:
“Khởi bẩm chủ nhân, ta đã đưa tàn hồn từ trong cơ thể thiếu chủ ra và sử dụng bí thuật hoàn nguyên bộ dáng của hung thủ.”
“Phóng xuất ra cho ta xem.”
Lão già lạnh lùng phân phó một tiếng.
Nam tử có sừng to dạ một tiếng, ống tay áo run lên, nhất thời một đoàn khí xám cùng hắc quang đan vào nhau phi ra lơ lửng trên đầu nam tử nọ.
Mà nam tử thì hay tay bấm pháp quyết nhắm ngay quang cầu trên đầu bắn ra. “Phốc” một tiếng, quang cầu bạo liệt ra, một quang ảnh ảm đạm dị thường hiện lên trong hư không.
Người nọ một thanh thanh bào, trên người sáng lóa mắt, khuông mặt bình phàm, trên ô quang chớp động rồi có một con ngươi đen kịt khẽ động đậy, mặt ngoài hắc mang lưu chuyển bất định, có vẻ quỷ dị dị thường.
Nhân ảnh này dĩ nhiên chính là Hàn Lập.
“Phanh” một tiếng, quang ảnh chỉ xuất hiện mười mấy cái hô hấp rồi bạo liệt tiêu tán đi.
“Phá Diệt Pháp Mục, hảo, xem ra khẳng định là người này không giả.
Cũng chỉ có Phá Diệt Pháp Mục cấm chế không gian thần thông mới có thể phá được thuấn di đào sinh của con ta.
Chúng ta lập tức xuất phát.”
Lão giả vừa nhìn rõ ràng con mắt ở giữa trán của Hàn Lập thì nhất thời nghiến răng nghiến lợi nói ra.
“Thứ cho thuộc hạ vô lễ.
Đại nhân dự định tự mình truy sát người này ư?”
Nam tử có sừng to nghe vậy thì do dự một chút nhưng cũng hỏi một câu.
“Thế nào, ngươi cảm thấy mệnh lệnh của ta có gì không rõ ràng lắm a.”
Lão già thanh âm âm trầm dị thường hoi.
“Thuộc hạ không dám nhưng chủ nhân lẽ nào đã quên nguyên nhân xuất quan lần này.
Phân thân của Thủy tổ đại nhân muốn mượn ma khí bạo phát lúc này để triệt để thức tỉnh lại.
Vạn nhất chủ nhân tới chậm trễ thì bị bọn Thiết Ma gièm pha trước mắt Thủy tổ đại nhân thì sợ rằng đại nhân sẽ có phiền phức.”
Cự giao nam tử chần chờ một chút rồi nói.
“Hừ, Thiết Ma.”
Lão già hừ lạnh một tiếng, tuy bộ dáng phảng phất chẳng để vào mắt nhưng rõ ràng là có chần chờ.
“Như vậy đi, Cửu Dạ, ngươi am hiểu thuật truy tung, mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì nhưng nhất định phải kiếm cho ta vài người này.
Ta đi trước cung nghênh Thủy tổ đại nhân xuất quan.
Sau mấy ngày nữa sẽ tái hội họp.
Nếu lúc ta tìm tới mà ngươi còn chưa tìm ra được mấy người này thì lúc đó hậu quả như thế nào ngươi cũng biết rõ ràng rồi.”
Lão già âm tình bất định một lúc lâu sau mới không cam lòng quyết định nói.
“Tuân mệnh.”
Nữ tử biến sắc nhưng lại lập tức cúi đầu đáp ứng nói.
“Ngũ Khấp, chúng ta đi thôi.”
Lão già không hề nói gì thêm cùng nữ tử nữa mà trực tiếp phân phó nam tử có sừng to một tiếng, sau đó một cái bàn tay màu xanh đầy lân phiến từ trong đám hắc sắc vân vụ lộ ra, sau khi chợt lóe lên thì không biết làm như thế nào đã đem thi thể phía dưới vụ hải ôm ra và cũng như tia chớp lùi về trong đám vân vụ này.
“Dạ, chủ nhân.”
Nam tử có sừng to cung kính đáp ứng một tiếng rồi cũng hóa thành một đoàn hồng quang bay ra, chợt lóe lên rồi tiến vào trong đám vân vụ.
Tiếp theo trong hắc sắc vân vụ nổi lên thanh âm oanh long truyền ra và nhất nhanh theo một hướng khác cuồn cuộn bay đi.
Trong nháy mắt, nơi đây cũng chỉ còn lại nữ tử nọ.
Đợi đám mây đen cuối cùng tiêu thất vô tung vô ảnh phía chân trời, cái đuôi của nũ tử này khẽ phất lên, hai hàng lông mày nhíu chặt, hiển nhiên cảm thấy mệnh lệnh của lão gì cực kỳ khó làm nhưng cuối cùng nàng cũng khẽ thờ dài một hơi, ánh mắt sau khi đảo qua mọi nơi, xác nhận phương hướng thì thân hình khẽ động, một chút hóa thành một đạo ngân quang bay vụt đi.
Nhưng ngân quang mới phi độn ra ngoài hơn trăm trượng thì đột nhiên linh quang run lên rồi bắt đầu trở nên mơ hồ ảm đạm rồi sau cùng lóe lên, ngân quang biến mất tiêu thất ở trong không trung.
Tại một nơi khác trong Ma Kim Sơn Mạch, một gã Hóa Thần Kỳ cùng một gã Luyện Hư Kỳ dị tộc đang chậm rãi phi hành dưới tầng trời thấp.
Trong tay hai người đều cầm một cái pháp bàn to cỡ bàn tay, cứ tiến một chút lại dừng lại nhìn chăm chú vào pháp bàn.
“Đã đi được vài ngày mà Chi tiên kia ngay cả cái bóng cùng không thấy, Uông sư thúc, chúng ta liệu có tìm lệch phương hướng hay không.”
Tên Hóa Thần Kỳ kia là một thanh niên hơn ba mươi tuổi, không nhịn được hướng người bên cạnh hỏi.
“Thuật Bói toán của ta tuy không thể nói là bách phát bách trúng nhưng mà… ít nhất… có xác suất một phần năm chính xác, ta liên tiếp tinh toán mấy lần đều chỉ về hướng này không sai.”
Một trung niên nhân khác khuôn mặt khô gầy chỉ nhìn chăm chú vào pháp bàn trong tay cũng không ngẩng đầu lên trả lời.
“Một phần năm, tỷ lệ cũng không lớn.”
Thanh niên hít một ngụm nói.
Lúc này, hai người vừa lúc bay qua hai tòa núi cao to.
Chúng không khác gì các ngọn núi khác, bộ dáng đều tối om om, mặt ngoài trơn bóng dị thường, không cso một ngọn cỏ, tất cả đều là đá tảng xếp thành vì vậy hai người cũng không lưu tâm chút nào, mắt tháy chuẩn bị bay vào giữa sơn phong thì lúc này dị biến lại nổi lên.
Một cái đỉnh núi đối diện phía trước hai người đột nhiên bạo liệt ra, một đạo quang nhận màu đen dài hơn mười trượng chợt lóe lên chém ra.
“A!”
Tên trung niên nhân khô gầy kia kĩnh hãi, vội vàng hé miệng phun ra một tấm chắn.
Tấm chắn này chỉ nhoáng lên đã hóa thành mười mấy trượng chắn trước người nhưng sau một khắc, hắc quang đảo qua mà xuống.
Một thanh âm trầm muộn vang lên thì tấm chắn trước người trung niên nhân phảng phất như một làn khói xanh bị hắc quang chém diệt, căn bản không thể ngăn cản mảy may nhưng kỳ quái chính là hắc quang mặc dù hung mãnh bá đạo nhưng lại không ảnh hưởng đến thanh niên đứng bên cạnh mảy may.
Quang mang cơ hồ bay sát sàn sạt qua người gã thanh niên rồi chìm vào vụ hải phía dưới.
Nhất thời trong vụ hải vang lên một trận oanh long, phảng phất như thiên địa bị cự nhận chém đứt mà phân thành hai, phía dưới hiện ra một cái khe rộng hơi mười trượng nhìn không được cuối, bên trong tối đen, phảng phất như sâu không thấy đáy.
Tên thanh niên kia tu vi đã tới Hóa Thần Kỳ nhưng hiển nhiên kinh nghiệm cùng người tranh đấu không quá nhiều nên đến bây giờ trên mặt mới lộ ra vẻ sợ hãi, lập tức luống cuống tay chân vội vàng bấm pháp quyết rồi hóa thành một đạo bạch hồng hướng theo đường cũ bay đi.
Nhưng vào lúc này, từ thạch bích trên một ngọn núi khác đột nhiên nổi lên một tầng sáng mờ mờ, tiếp theo một khuôn mặt to lớn dữ tợn hiện ra.
Khuôn mặt này há mồm phun ra một cỗ hoàng hà.
Hoàng hàn cuốn ra đã đem bạch hồng nuốt vào trong miệng.
Lập tức cái miệng rộng trên thạch bích khép lại, tiếp theo một cái thân thể cao vài tầng lầu từ trong ngọn núi xông ra, nó có một cái đầu thật lớn, thân thể phảng phất như ma thú.
Ma thú này toàn thân màu xám trắng, cái đầu to lớn cơ hồ chiếm hết toàn bộ thân thể, thân thể nói chung là một phần rất lớn, một phần rất nhỏ.
Thoạt nhìn thực sự quái dị cực kỳ.
Bất quá dù cho quái dị thế nào đi nữa thì việc ma thú có thân thể to ngang quả núi như thế tự nhiên tạo ra cảm giác cực kỳ đáng sợ.
Từ ngọn núi lúc trước phóng ra hắc quang thật lớn cũng đồng thời có một bóng nhân ảnh cao ba bốn trượng từ từ bay ra.
Đây là một gã lông mày rậm, mắt to, nhìn như người phúc hậu.
Trên người mang một bộ chiến giáp màu xanh nhưng phía sau lưng có một đôi cánh màu đen kịt đang nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Đôi cánh này thực sự lớn dị thường, cơ hồ rộng đến mấy trượng, mặt ngoài không có một cái lông mao nào mà có vô số ký hiệu mà bạc chớp động không thôi.
Từ xa nhìn lại, trên cánh phảng phất lấp lánh vô số ánh sao, có vẻ cực kỳ thần bí.
“Thiết Ma đại nhân, đó bất quá chỉ là hai gã Linh giới, hà tất phải cố ý phục kích bọn họ.”
Tên ma thú thật lớn kia giang cánh đen sì bay ra, miệng phun ra nhân ngôn hỏi.
“Không có gì, Chỉ là trong thời gian dài không có người nào dám xâm nhập sơn mạch, hai người này đột nhiên xuất hiện nơi đây, thực sự có chút quái dị.
Hiện tại là thời điểm then chốt để Thủy tổ đại nhân thức tỉnh, ta cũng không muốn xuất hiện dị biến gì.
Có gì thì cũng phải lập tức giải quyết cho gọn.”
Quái nhân nọ nhàn nhạt nói ra.
“Đại nhân quá lo lắng rồi, hiện tại chính là thời điểm Thủy tổ ta cùng những tồn tại đỉnh giai của Linh giới ước định, có thể cho phép người của Linh giới tiến nhập vào sơn mạch nên có người xuất hiện ở nơi đây cũng không có gì kỳ quái.”
Ma thú nọ ong ong nói ra.
“Được rồi, Cự thủ, nhong dùng Hấp hồn thuật của ngươi thôn phệ và tiêu hóa tinh hồn của ngươi kia, ta phải biết rằng liệu bọn họ có phải là thợ săn ma thú phổ thông hay không.”
Cự sí nam tử lạnh lùng phân phó nói.
“Dạ đại nhân.”
Cự đại ma thú thấy nam tử có chút không kiên nhẫn thì cũng không nói thêm cái gì nữa, hai mắt nhắm lại.
Nhất thời ngoài thân thể có một tầng ngũ sắc quang mang kỳ lạ lưu chuyển bất định, đồng thời trong hư không xung quanh có một ít ký hiệu màu đen hiện lên vây lấy thân thể khổng lồ của nó mà chuyển động rất nhanh.
Kết quả thời gian chừng một chén trà nhỏ sau, Cự thủ trong miệng hét lớn một tiếng, các ký hiệu màu đen tiến vào trong cơ thể nó, hai mắt to lại lần nữa mở ra.
“Khởi bẩm đại nhâ, đã tìm được nguyên nhân bọn họ tiến nhập nơi đây, dĩ nhiên là đi tìm một Chi tiên bị thương.”
Thanh âm Cự thủ có chút quái dị, hiển nhiên cái đáp án này cũng nằm ngoài dự liệu của nó.
“Chi tiên, đó là vật gì vậy?”
Cự sí nam tử có chút kỳ quái hỏi.
“Chính là một gốc thông linh linh thảo có thể biến ảo thành hình người.”
Cự thủ giải thích nói.
“Linh thảo biến ảo thành hình người, thật sự là có chuyện này ư, ngươi không có nhầm đấy chứ?”
Nam tử vừa nghe vậy thì rung mạnh một chút, theo đó trên mặt lộ ra vẻ hân hoan hỏi.
“Ta đã triệt để tiêu hóa nguyên thần của người này, tuyệt đối không sai được, đại nhân đối với đồ vật này cảm thấy hứng thú không?”
Cự thủ thò bàn tay thô to gãi đầu có chút mê hoặc.
“Hắc hắc, Ma giới chúng ta có Ma tiêu biến hóa, ngươi cũng nên biết.
Cái Chi tiên này cũng là đồ vật đồng dạng.”
Cự sí nam tử hai mắt sáng rực nói ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1615: Ngân Giao, Quái Trùng
“Hóa hình Ma tiêu! Chẳng thể trách, đám Linh giới lần này tiến vào tất cả đều là vì vật nọ.
Không đúng, những người này cũng không thể biết hiệu quả chân chính của Chi tiên.”
Thanh âm giật mình từ miệng Cự thủ phát ra, bộ dáng giật mình không nhỏ.
“Mặc kệ như thế nào.
Thứ này tuyệt đối không thể để rơi vào tay bọn họ.
Nhưng việc cung nghênh Thủy tổ đại nhân cũng không thể trì hoãn.
Như vậy đi, ngươi lập tức trở lại triệu tập một đám ma thú đi tìm Chi tiên cho ta.
Lấy sự hiểu biết của chúng đối với cả sơn mạch này thì nhất định là có thể đắc thủ nhưng phải nhớ kỹ, phải âm thầm hành động, đừng làm cho thủ hạ của Đa Nhãn cùng Huyết Ti biết việc này.
Mặt khác, nếu gặp người Linh giới khác thì đem toàn bộ giết đi.
Tuy chúng ta cùng đỉnh giai tồn tại của Linh giới từng có ước định nhưng nếu không phải là khiến toàn bộ ly khai sơn mạch hoặc một lần biến mất hai ba mươi người thì vẫn không sao cả.
Lấy thân phận của bọn hắn đâu có thể vì điểm ấy mà lại xuất đầu.”
Cự sí nam tử sau khi trầm ngâm một chút thì lạnh lùng phân phó nói.
“Nếu đại nhân nói như thế thì thủ hạ lập tức phản hồi.
Những người đó mặc dù có Pháp khí có thể truy tung Chi tiên, mặc dù ở trong vòng trăm dặm là có hiệu quả nhưng nếu có thì việc tìm được Chi tiên càng nắm chắc hơn một ít.
Tên còn lại pháp khí đã bị đại nhân hủy diệt rồi nhưng tên ta nuốt thì Pháp khí vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, ta trước tiên giao cho đại nhân.”
Cự thủ há mồm phun ra một cái pháp bàn.
“Còn có việc này ư, nếu là như vậy mà nói thì chỉ cần hóa ra cái pháp khí kia thì Chi tiên này sẽ là vật trong túi của ta, ngươi lập tức đi xử lý đi.”
Cự sí nam tử nghe vậy thì vui vẻ đem pháp bàn thu lấy vào trong tay.
“Tuân mệnh.”
Cự thủ đáp ứng một tiếng rồi cúi đầu nhắm hải vụ vô thanh vô tức tiến nhập vào trong đó.
Cự sí nam tử cầm pháp bàn trong tay thu lại, hai cánh thật lớn run lên liền hóa thành một đạo quang mang nhằm hướng chân trời bắn đi.
Hai ngày sau ở một khu vực đầy đại thụ kỳ quái trải rộng hơn mười trượng có lưỡng đạo quang mang đang một trước một sau phá không truy đuổi.
Phía trước là linh chu màu vàng nhạt dài chừng ba bốn trượng, phía trên có ba người hai đứng một ngồi, trong đó có một người mặc lam sam ngồi xếp bằng, mặt không nhúc nhích tựa hồ bị trọng thương, hai người kia trên người linh quang chớp động không thôi, chính là đang điên cuồng thúc dục pháp lực sử dụng linh châu.
Đạo quang mang phía sau có màu đỏ, mũi nhọn, hình dáng quỷ dị, bao xung quanh là một đoàn hôi khí mơ hồ có quỷ ảnh chớp động không thôi.
Phía trong một bóng người thân mặc chiến giáp màu bạc, lấp lóe huyết sắc phong mang đáng chú ý dị thường.
Đúng là tên nam tử họ Khuê lúc ở Lôi Vân Các thiếu chút nữa đã động thủ với Hàn Lập.
Người này hai tay chắp sau lưng, mặt không chút thay đổi nhìn linh chu chạy trốn phía trước, ở chỗ sâu trong mắt mơ hồ như có thị huyết nhảy lên.
Hai người một đuổi một chạy trong nháy mắt công phu đã bay được hơn mười dặm nhưng vô luận là phi hành bảo vật hay là pháp lực của nam tử họ Khuê đều xa hơn ba người phía trước.
Một lát công phu sau đã đến gần linh chu phía trước một khoảng cách gần.
“Đạo hữu cần gì phải bức bách nhau đến vậy, ba người ta cùng các hạ không oán không cừu, nguyện ý lập tức rời khỏi sơn mạch, đem truy tung pháp bàn giao ra.
Chỉ hy vọng thả cho chúng ta một con đường sống.”
Trên linh chu, một người khẩn trương hướng về phía sau lớn tiếng truyền âm nói.
“Tha cho các ngươi một con đường sống.
Đương nhiên là có thể, đem tinh huyết cùng nguyên thần của bọn ngươi kính dâng lên bản tôn thì ta sẽ bỏ qua cho các ngươi.”
Nam tử họ Khuê không chút biểu tình nói, thanh âm không lớn, mặc dù khoảng cách xa nhau như thế nhưng vẫn rõ ràng dị thường.
“Ngươi quả nhiên là một gã trời đánh.”
Người vừa nói chuyện nghe vậy thì không khỏi chửi ầm lên nhưng đồng thời ba người tự nhiên lại càng thêm kinh hoàng, lúc này không chỉ có hai người đang đứng miệng điên cuồng phun tinh huyết kích khởi tiềm lực mà cả người đang ngồi xếp bằng cũng bất chấp thương thế, đồng dạng hai tay hướng dưới chân nhấn một cái, cũng bắt đầu đem linh lực rót vào linh chu.
Theo đó, tốc độ của linh chu tăng lên nhiều, so với kẻ truy đuổi phía sau không kém hơn là bao, thậm chí còn thoáng có bộ dáng nhanh hơn nhưng ba người trên mặt chưa kịp lộ ra vẻ mừng thì nam tử họ Khuê đã cười lạnh một tiếng, bên ngoài chiến giáp bỗng nhiên ngân quang đại phóng, tiếp theo một tay bắt quyết, một cước đột nhiên giẫm một cái rồi tốc độ tăng gấp đôi.
Một màn không thể tin được xuất hiện, nguyên bản huyết mang đang chạy như bay thì đột nhiên kịch liệt quay cuồng một trận rồi hóa thành vô số vân đoàn, tiếp theo là một tiếng rồng ngâm từ bên trong ầm ầm phát ra.
Ba người phía trước sau khi nghe được động tĩnh như thế thì trên mặt đều lộ ra vẻ giật mình quay đầu nhìn về phía sau.
Kết quả khiến ba người không khỏi hồn phi phách tán vì trong mây mù màu xám huyết quang chợt lóe, một đầu giao long màu bạc nhất thời lướt sóng bắn ra, chỉ một cái chớp động đã biến mất tại xa xa không thấy.
Tiếp theo, không gian phía trên linh chu dao động kịch liệt rồi giao long từ trong hư không quỷ dị hiện ra, mang theo một cỗ ác phong đánh xuống.
Ba người chấn động nhưng dù sao cũng không phải hạng người bình thường, hai tay bấm quyết trong nháy mắt đã ném ra bảy tám kiện bảo vật nhằm hướng giao long đánh tới nhưng yêu mục của giao long huyết quang chợt lóe, há một một cái phun ra một viên Huyết hồng châu từ trong âm thanh ầm ầm phun tới.
Viên châu quay tròn vừa chuyển động đột nhiên thả ra đại phiến hắc hồng huyết quang.
Số bảo vật của mấy người kia sau khi bị huyết quang này đảo qua thì đều từ trên không rớt xuống.
Huyết quang thuận thế đảo qua, đem linh chu bao vào bên trong.
Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp phát ra!
Huyết quang kia cũng không biết là loại thần thông bá đạo nào mà ba gã lam bào nhân ngay cả có hộ thể linh quang trong chớp mắt đã thịt tiêu cốt dung, biến thành ba đoàn đại huyết quang to cỡ nắm tay.
Ngân giao há miệng, một mảnh quang hà bay cuộn ra đem số huyết đoàn này hút vào trong bụng.
Lúc này bên ngoài ngân giao linh quang chợt lóe lên rồi hóa thành nhân hình.
Đúng là tên nam tử họ Khuê kia.
Hắn hai mắt lạnh như băng giơ tay, đem một tia máu bên miệng quệt đi rồi xoay đầu nhìn chỗ sâu trong sơn mạch liếc mắt một cái.
Độn quang vừa lóe liền biến thành một đạo huyết quang bắn đi.
Trong một đám sương mù màu trắng mông lung giống như thác nước khôn cùng vắt ngan qua sơn mạch.
So với cảnh bốn phía là hôi sắc mà khí thì đám sương này có vẻ cực kỳ đáng chú ý!
Ba người Hàn Lập trôi nổi đứng trước đám sương mù, thần sắc trầm mặc không nói.
“Nhất định là phải thông qua nơi đây, không thể đi vòng qua sao?”
Tiêm Tiêm bỗng nhiên mở miệng hỏi.
“Chỉ sợ là không được.
Mấy ngày trước đây bởi vì vượt qua đám ma phong đột nhiên xuất hiện kia mà chúng ta đã hao phí hai ngày thời gian, bây giờ lại đi đường vòng thì chỉ sợ thời gian không còn kịp rồi!”
Việt Tông nhăn mày nói.
“Dựa theo lời Việt đạo hữu thì trước kia nơi đây cũng không có sương mù này, hiện giờ lại xuất hiện dị tượng này chỉ sợ là có chút quỷ dị.”
Tiêm Tiêm thở dài một hơi nói.
“Hơn là quỷ dị! Trong đám sương mù này ẩn chứa sát khí, hơn phân nửa là cường đại ma thú ẩn nấp trong đó, thậm chí đám sương mù này là do ma thú đó làm ra.”
Hàn Lập nhìn vào sâu trong đám sương mù rồi thản nhiên nói một câu.
“Bất quá có Hàn huynh ở đây, cho dù có cao giai ma thú thì cũng quyết không nói không đi.”
Tiêm Tiêm nhìn Hàn Lập liếc mắt một cái, khẽ nở nụ cười.
“Tiêm tiên tử nói sai rồi.
Nếu bên trong chỉ có một đầu ma thú thì Hàn mỗ chỉ cần sắp xếp một chút là tự nhiên không có vấn đề gì nhưng nếu đồng thời có một đám cao giai ma thú ở trong đó thì ta cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình thôi.”
Hàn Lập lắc đầu, có vẻ bình tĩnh dị thường nói.
“Một đám ma thú! Như thế nào có thể? Cao giai ma thú rất ít quần cư.”
Vẻ tươi cười của Tiêm Tiêm ngưng tụ lại, miễn cưỡng nói.
“Việc này cũng không nhất định.
Sương mù lớn như thế, tuy loãng nhưng không giống như là một con ma thú ở đây.
Vì vậy hoặc là ma thú này cường đại dị thường hoặc là có một đám cao giai ma thú ở trong đó.”
Việt Tông ánh mắt chớp động nói.
Nghe Việt Tông nói như thế, Tinh Tộc nữ tử sắc mặt có chút khó coi, sau một lúc lâu mới noi thêm:
“Nhị vị đạo hữu muốn như thế nào, chẳng lẽ định phản hồi lúc này sao?”
“Phản hồi thì đương nhiên là chưa đến mức đó, ý của ta là, sau khi tiến vào bên trong thì nhất định phải cẩn thận nhiều hơn.
Vạn nhất đụng tới nguy hiểm gì thì nên có biện pháp ứng đối chu đáo.
Đương nhiên nếu thực sự chúng ta vô lực phản kháng thì vì mạng nhỏ này cũng chỉ có cách theo đường cũ quay về thôi.”
Hàn Lập cười nói.
Tiêm Tiêm thần sắc vừa chậm, Việt Tông lại thay đổi sắc mặt nhịn không được hỏi:
“Hàn tiền bối vẫn quyết định đi vào trong đó?”
“Không sai.
Việc này đối với Hàn mỗ đồng dạng cũng trọng yếu, không có khả năng dễ dàng rời khỏi.
Chẳng lẽ Việt đạo hữu có chút khiếp đảm.”
Hàn Lập nhìn Việt Tông liếc mắt một cái, thản nhiên nói.
“Ta lúc trước đã nhận ân của tiền bối, nếu tiền bối cảm thấy nhất định phải tiến vào thì vãn bối tự nhiên sẽ liều mạng bồi tiếp.”
Việt Tông sắc mặt âm tình bất định hồi lâu rồi cuối cùng căn răng một cái nói.
Hàn Lập mỉm cười, không nói gì nữa mà Tiêm Tiêm nghe được lời này thì trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, cũng nói:
“Nếu nhị vị đạo hữu đều có quyết định thì chúng ta đi thôi.
Đến lúc đó thực sự mà gặp phải cường đại ma thú thì nhị vị đạo hữu cũng không cần lo lắng cho ta.
Ta tuy tu vi thấp nhưng thủ đoạn bảo mệnh thì cũng có một chút.
Đủ để tự chiếu cố.”
“Có Tiêm tiên tử nói những lời này thì vậy càng không thành vấn đề.”
Hàn Lập cười ha ha, lúc này hóa thành độn quang dẫn đầu bay vào trong sương mù.
Lấy thần thông hiện giờ của hắn, cho dù đụng tới thánh giai ma thú cũng có thủ đoạn tự bảo vệ mình nên tự nhiên đối với đám sương mù trước mắt kia không có nhiều băn khoăn.
Tinh Tộc nữ tử cùng Việt Tông liếc mắt nhìn nhau rồi tự nhiên theo sát phía sau.
Thanh hồng không nhanh không chậm phi hành ở tầng trời thấp, Hàn Lập ở trong độn quang không ngừng hướng mọi nơi xung quanh quan sát, lam mang trong mắt có chút biểu hiện có vẻ thần bí dị thường.
Giờ phút này hắn đã đem không ít linh lực quán chú vào trong mắt, linh mục thần thông đã thi triển mười thành đồng thời một cái tiểu thuãn cũng vây quanh thân hình từ từ chuyển động, mặt ngoài linh quang lưu chuyển, có phù văn như ẩn như hiện.
Đúng là tiểu thuẫn dùng thân thể Quái nga mà luyện chế thành! Nơi đây là chỗ nguy hiểm, hắn cũng sẽ không lưu thủ cái gì.
Mà Việt Tông theo phía sau ngoài một đôi pháp luân thì trong tay lại có thêm một cái hòm màu sắc quái dị.
Nắp hộp từ từ mở ra, bên trong có một con quái trùng mập mạp, trên thân có vô số ngân điểm.
Thân thể nó cực giống con tằm nhưng đỉnh đầu lại sinh ra một bộ mặt quỷ dị, liên tục chớp động trông rất sống động, giống như còn sống.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










