Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 313 : Đại Địch (c1561-c1565)
❮ sautiếp ❯Chương 1561: Đại Địch
Hỏa Nguyệt nhìn thấy cảnh này thì biến sắc, lúc này một bên cấp bách lấy hai kiện bảo vật điên cuồng tấn công, một bên thì thầm trong miệng, tựa hồ muốn thi triển ra thần thông lợi hại gì đó.
Nhưng đúng lúc này, thanh âm Hàn Lập thản nhiên truyền đến lần nữa: “Các hạ nếu đã rơi vào trong kiếm trận của ta thì không cần phải nói nhiều, hay là để Hàn mỗ tiễn ngươi một đoạn đường!”
Vừa dứt lời, đột nhiên liên hoa đối diện chợt tiêu tán, hóa thành vô số thanh sắc quang thải đầy trời.
Một ngân sắc cự nhận cùng kim sắc giao ảnh hiện ra, thoáng lên một cái rồi biến mất, ngay cả một tia gợn song cũng không có.
Trong lòng Hỏa Nguyệt trầm xuống, thân hình không khỏi dừng lại.
Mà đúng lúc này, thanh sắc quang thải trước mặt đột nhiên đại phóng quang mang, tiếp theo phảng phất như lũ lụt kéo đến.
Hỏa Nguyệt đã sợ lại càng hoảng hơn, nguyên bản pháp quyết đọc xong chuẩn bị xuất ra lại do dự.
Chỉ thấy hồng quang trên người hắn xoay tròn, vô số hồng sắc quang nhận quỷ dị hiện ra, dưới sự thúc dục liền tự động bay quanh bốn phía, phát ra tiếng “xuy xuy”.
Trong chớp mắt, từng đạo cuồng vũ sắc bén hình thành cơn lốc, đem hắn bảo vệ bên trong.
Thấy cảnh này, trong lòng Hỏa Nguyệt buông lỏng, tiếp theo thanh sắc quang mạc tràn đến, giống như nước biển trôi qua.
Nhưng khi hắn ngưng thần nhìn kỹ thì trong lòng liền giật mình, chỉ thấy sau khi thanh quang hiện lên, cảnh sắc bốn phía đột nhiên trở nên mơ hồ, thanh hình hắn hiện lên giữa một thảo nguyên đầy cỏ xanh.
Chung quanh đều là cỏ xanh cao không quá một tấc, xen lẫn là rất nhiều hoa dại màu sắc khác nhau, xa xa lại mơ hồ truyền đến tiếng chim hót.
Khung cảnh tuyệt đẹp như thế làm cho người ta không khỏi cảm thấy thư thái, toàn thân thả lỏng rất nhiều. “Ảo thuật!”
Hỏa Nguyệt không phải kẻ đơn giản, vẻ mê ly trong mắt chợt lóe, liền lập tức tỉnh lại.
Hắn vội vàng nhìn lên trời cao.
Chỉ thấy bầu trời cao vô cùng, ngoại trừ vài đám mây trắng thì thảo nguyên rộng mênh mông không thấy điểm cuối.
Mà Hỏa Nguyệt cũng cảm thấy mặt đất dưới chân mềm mại dị thường, đồng thời trong mũi tràn đầy mùi hoa cỏ, không chút nào nhìn ra có điểm sơ hở.
Cả người phảng phất như đang thật sự ở trên một đại thảo nguyên mênh mông! “Phá!”
Sắc mặt Hỏa Nguyệt trầm trọng, miệng quát lên một tiếng, đột nhiên cắn đầu lưỡi, đồng thời hai tay phất ra.
Chỉ thấy hồng sắc quang nhận trong cơn lốc rung động một trận, tiếp theo giống như mưa bắn ra bốn phương tám hướng.
Từng đạo bạch ngân hiện giữa không trung, hồng nhận này sắc bén dị thường, phảng phất như muốn trực tiếp phá vỡ hư không.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Huyết nhận điên cuồng chém ra bốn phía, đột nhiên một màn sáng mờ hiện lên, tiếp theo cảnh sắc trở nên mơ hồ, thảo nguyên và bầu trời kia đều biến mất.
Thấy cảnh này, Hỏa Nguyệt mừng rỡ, ảo thuật này không ngờ lại dễ dàng phá như thế, thật sự có chút ngoài ý muốn.
Nhưng hắn chỉ vừa tươi cười thì cảnh sắc bốn phía lại vặn vẹo, tiếp theo ngoài ý muốn bộc phát ra một mảnh lục quang chói mắt.
Hắn không khỏi híp mắt lại, nhưng lập tức hồng quang ngoài thân chợt lóe, bốn phía thân thể lần nữa hiện ra vô số quang nhận bảo vệ lấy hắn.
Bất quá, khi ánh sáng trước mắt sau khi ngưng tụ xong thì sắc mặt hắn lần nữa trở nên cực kỳ khó coi.
Chỉ thấy cảnh sắc bốn phía sau khi thay đổi, phụ cận hiện ra đại thụ cao chọc trời, thân to hơn mười trượng, cành lá cực kỳ rậm rạp, cơ hồ che cả bầu trời.
Hắn hiện tại có vẻ như đang đứng trong rừng sâu.
Hắn hiển nhiên hiểu rõ mình vẫn chưa thoát khỏi ảo thuật, một lần nữa lại rơi vào trong đó.
Tình hình này hiển nhiên khiến Hỏa Nguyệt vừa sợ vừa giận.
Nhưng lúc này, hắn chưa kịp xuất ra thần thông gì thì đất rung núi chuyển, tiếp theo đại thụ bốn phía bật gốc, hướng về chỗ hắn đánh tới.
Hỏa Nguyệt cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, quang nhận sắc bén liền lập tức hướng về phía không trung chém tới.
Trong nháy mắt, đại thụ chưa kịp đến gần Hỏa Nguyệt thì đã bị hồng mang chém thành vô số mảnh!
Hỏa Nguyệt trong lòng buông lỏng, đang định thúc dục quang nhận tiếp tục đánh về bốn phía, phá vỡ ảo thuật thì đột nhiên tiếng “Phanh phanh” trầm muộn truyền tới, một bóng đen trên không trung dĩ nhiên cứng rắn vô cùng, không bị quang nhận chém đứt.
Hồng quang trên quang nhận vừa chém tới liền tiêu tán, mà bóng đen này sau khi thoáng lên một cái liền biến ảo to lên gấp mấy lần, rõ ràng là một ngọn núi màu đen to hơn trăm trượng. “Hả!” Hỏa Nguyệt kinh hãi, mở miệng phun ra một đoàn hồng vụ, bên trong mơ hồ có vật gì đó! Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Nhưng hồng vụ khi tiếp xúc với tiểu sơn thì hồng quang chợt lóe, liền hiện ra là một bảo vật như tấm ván gỗ màu hồng, mặt ngoài có vô số phù văn chớp động.
Ngay cả khi uy lực tấm ván gỗ này không nhỏ, nhưng như thế nào có thể so sánh được với uy lực của Nguyên Từ Thần Sơn.
Hắc sắc tiểu sơn chỉ một lát đã đè cho hồng quang trên tấm ván phải tiêu tán, sau đó không chút dừng lại, chợt lóe lên ngay trên đầu dị tộc nhân. “Không tốt!” Hỏa Nguyệt chỉ có thể kêu lên một tiếng, cả người liền bị hắc sắc tiểu sơn đè xuống.
Đồng thời cảnh sắc bốn phía sau khi vặn vẹo, linh quang biến mất thì cảnh vật liền trở lại như ban đầu.
Hỏa Nguyệt lần nữa xuất hiện trong tiểu cốc.
Nhưng hắn hiện đã bị hắc sắc tiểu sơn đè xuống.
Sau một khắc, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ dưới đất truyền lên.
Sắc sắc tiểu sơn đã đè lên mặt đất tạo thành hố to vài trượng.
Mà Hỏa Nguyệt thì bị đè bên dưới, đã hóa thành một đống thịt vụn.
Mặc dù hắn và Hàn Lập cùng là tồn tại Luyện Hư Kỳ, nhưng thân thể lại yếu đến không ngờ.
Đáng thương cho Hỏa Nguyệt, thân là tồn tại Luyện Hư Kỳ, tất cả thần thông hiển nhiên chưa biểu hiện ra hết.
Đáng tiếc hắn ngay từ đầu bởi vì thi triển Hóa Thân Bí Thuật, bị Hàn Lập dùng Lôi Châu cùng Giáp Nguyên biến thành khôi lỗi tập kích làm cho nguyên khí đại thương.
Sau đó hắn lại hãm nhập vào huyễn thuật trong Xuân Lê Kiếm Trận của Hàn Lập, bị Nguyên Từ Thần Sơn thật giả khó phân biệt một kích đánh lén, liền dễ dàng phá hủy thân thể.
Bất quá giờ phút này hồng quang phía dưới hắc sắc tiểu sơn chợt lóe, một viên châu nhỏ cỡ quả trứng gà chợt lóe lên rồi chui vào lòng đất không thấy bóng dáng.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Đột nhiên từ đáy hắc sắc tiểu sơn chợt phát ra ánh sáng mờ, tiếp theo hôi quang bắn ra, trong nháy mắt đem hồng sắc viên châu bao phủ vào, làm nó không thể nhúc nhích một chút nào.
Tiếp theo hôi quang chợt lóe, viên châu bị ném mạnh lên mặt đất, đồng thời thanh quang trên đỉnh tiểu sơn chợt lóe, một đạo nhân ảnh quỷ dị hiện lên, tay nhẹ vẫy về phía viên châu. “Vù” một tiếng, một cổ cự lực trong nháy mắt đem viên châu bay vào bàn tay.
Nhân ảnh đúng là Hàn Lập, hắn cúi đầu nhìn vật trong tay, chỉ thấy viên châu này lập lèo màu hồng, bên trong trong suốt sáng long lanh, một tiểu nhân đang ẩn phía trong.
Xem diện mục thì giống như đúc Hỏa Nguyệt, chỉ là trên trán xuất hiện một tiểu thương mờ nhạt.
“Ngươi quả nhiên có liên quan với Giác Xi Tộc! Tại hạ rất hiếu kỳ, không biết đạo hữu rốt cuộc là Giác Xi tộc nhân hay là Hỏa Nguyệt tộc nhân.” Hàn Lập tùy ý kẹp viên châu vào giữa hai ngón tay, trên mặt lộ ra tia cười này.
Tiểu nhân trong viên châu thế nhưng lại nhắm nghiền mắt không trả lời. “Ngươi nếu mưu đồ đoạt ngọc hạp trong tay Hàn mỗ, hẳn là biết một số thứ liên quan nào đó.
Ngươi nếu như thức thời, nói cho ta biết tin tức ta muốn nghe thì không chừng ta có thể….” “Ngươi còn có thể thả nguyên thần ta tự do sao?” Chưa chờ Hàn Lập nói xong, tiểu nhân trong viên châu đột nhiên mở mắt, mặt không chút biểu tình nói. “Không thể, chỉ có thể tránh cho việc ngươi thống khổ khi sưu hồn luyện phách mà thôi!” Hàn Lập nhướng mày, lạnh lung trả lời.
“Nếu như vậy thì ta không có gì để nói cả.
Ngươi nếu muốn dùng sưu hồn thuật với ta thì tốt nhất đừng lãng phí lực làm gì cho mệt.
Trong thần thức của ta đã sớm bị tồn tại cấp cao trong Thánh Tộc hạ cấm chế, cho dù là Thánh Tộc trên cấp ba thi pháp sưu hồn thì ta nhiều lắm tự bạo thần niệm.” Trên mặt tiểu nhân đột nhiên lộ ra một tia cười.
Hàn Lập nghe câu trả lời thì nhướng mày, lập tức hai mắt nhìn về phía tiểu nhân trong viên châu, hay ngón tay kẹp chặt.
Chỉ thấy tiếng lôi minh phát ra, kim sắc điện hồ chớp động, viên châu trong nháy mắt vỡ tan, tiểu nhân bên trong cũng bị tiêu diệt.
Hàn Lập mặc dù không biết lời đối phương là thật hay giả, nhưng hắn cũng không có ý định lãng phí thời gian tại đây.
Vì phòng ngừa thần niệm đối phương có tiêu ký cảm ứng gì đó, cho nên hắn cũng không thể để nguyên thần đối phương còn sống rời khỏi đây.
Cho nên khi thấy không thể biết được điều muốn biết, hắn liền không chút do dự hạ độc thủ.
Hắn không biết, ngay lúc nguyên thần Hỏa Nguyệt nhân bị diệt, tại một chỗ phiêu đãng trên Lục Quang Thành, trong một tòa ngân sắc đại điện, có người đột nhiên hô lên kinh ngạc. “Di”. “Đồ huynh, xảy ra chuyện gì vậy?” Tên còn lại có chút tò mò hỏi một câu.
“Cấm chế mà ta lưu trong thần niệm Hoằng Ngân đã biến mất, có vẻ hắn đã chết.” Một lão giả mặc ngân bào, ngồi trên ghế màu trắng sữa chau mày nói.
Trên đầu hắn có một cái sừng màu đỏ sậm, tay hư không một trảo, một thanh sắc mộc bài liền hiện ra.
Trong mộc bài có một viên tinh thạch màu hồng, bộ dáng như đã vỡ vụn thành từng mảnh. “Như thế nào vậy, hắn bị vây công sao?” Một gã khác hỏi, đồng dạng cũng mặc ngân bào, nhưng chỉ là một trung niên nhân hơn bốn mươi tuổi, có chút nghi hoặc hỏi.
“Cũng có thể là vậy, dù sao tu vi Hồng Diệt cũng không kém, mà lần trước hắn truyền tin, Lục Quanh Thành này không hề có tồn tại Thánh Tộc tam giai.
Nếu không phải bị vây công thì hắn không dễ dàng chết được.
Hoặc có thể có tồn tại cấp cao của Thánh Tộc lẻn vào thành, nếu như có loại tồn tại này thì ngay cả người giám thị cũng không thể phát hiện được.” Lão giả vuốt chòm râu, gật đầu nói.
“Nếu nói như vậy, vì để ngừa vạn nhất thì chúng ta nên đích thân đi một chuyến.
Chỉ là không rõ lần này động thủ là muốn lấy vật gì, dĩ nhiên lại phiền đến chúng ta ra tay với đám người Thánh Tộc.” Trung niên nhân khẽ thở dài, có chút không cho là đúng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1562: Thiên Huyền La Ban
“Cho dù có bước vào nửa bước nhưng cũng không phải thật sự là Thánh Tộc.
Tu vi hai người chúng ta tương đương với Thánh Tộc Nhất Giai, nhưng khi tiến giai thì phải mượn sức mười vị trưởng lão dùng bí thuật thay phiên quán thể, mới may mắn đột phá chướng ngại.
Nhưng thần niệm và công pháp thì lại không tốt, không thể tĩnh tâm tu luyện mấy ngàn năm, căn bản không thể so với Thánh Tộc chính thức.
Lúc này đây nếu nhân thủ không đủ thì mấy vị trưởng lão cũng không nhất định phải điều chúng ta đi.” Lão giả lắc đầu nói.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
“Điều này cũng đúng, bất quá cho dù là như vậy, hai ta liên thủ cũng chính thức được coi là thánh tộc Nhị Giai, nghĩ rằng cũng có lực đánh một trận.
Mà khả năng xuất hiện Thánh Tộc trong Lục Quang Thành cũng cực kỳ thấp.” Trung niên nhân cũng gật đầu nói.
“Bất quá, tiểu tử Hoằng Diệt này có chút đáng tiếc!” Lão giả không biết nghĩ gì, trên mặt hiện lên vẻ tiếc nuối.
“Ta nghe nói người này sở hữu hai loại huyết mạch của Hỏa Nguyệt Tộc cùng Giác Xi Tộc, cũng là bộ tộc hỏa hệ các ngươi, chẳng lẽ cùng Đồ huynh có quan hề gì sao?” Trung niên nhân nghe vậy, đột nhiên cười.
“Đồ mỗ nói ra làm Nanh huynh chê cười, lại nói tiếp, người này thật đúng hậu nhân của một người có quan hệ xâu xa với ta.
Lúc đầu trong lúc vô tình mang hắn về, bảo hắn trà trộn vào Thiên Vân chư tộc, bất quá thiên phú tu luyện của hắn đích xác cực cao, một ngày nào đó có thể đạt đến cảnh giới của ta và ngươi.
Mà trưởng lão Viêm Hệ bộ tộc chúng ta cũng đã chuẩn bị tốt, chỉ cần chờ nhiệm vụ nằm vùng của hắn chấm dứt thì khi về sẽ tẩy tủy, đem thân thể hắn hoàn toàn chuyển thành Giác Xi Tộc chúng ta.
Nhưng không nghĩ tới, mắt thấy việc sắp hoàn thành thì lại bị phá hoại.” Vẻ mặt lão giả trở nên âm trầm.
“Hắc hắc, Đồ huynh không cần tiếc nuối, ta sẽ bắt hung thủ đã giết hắn băm thây vạn đoạn.
Đáng tiếc, vì sợ hắn bị người ta phát giác nên chúng ta vẫn chưa để lại tiêu ký trên người hắn.
Nếu không thì đã có thể dễ dàng tìm ra hung thủ.
Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, chúng ta đã đem hơn nửa nhân thủ thả ra ngoài, bọn họ tuyệt đối chạy thoát rồi.” Trung niên nhân mỉm cười nói.
“Có các đại trưởng lão tự mình ban thưởng Hạ Thiên Huyền La Bàn thì hiển nhiên không cần lo lắng chuyện bọn họ trốn thoát.
Phiền toái duy nhất chính là thứ kia không phải chỉ có một kiện, hơn nữa không biết có trong tay Vạn Cổ Tộc Nhân hay không.
Chúng ta cũng không nên bức bọn họ vào tình thế cấp bách, phá hủy mấy thứ này.
Các đại trưởng lão cũng hiểu rõ, muốn mang những đồ vật này còn nguyên vẹn trở về.” Lão giả sau khi suy nghĩ một chút thì nói.
“Điểm này ta hiển nhiên biết, nếu không phải hai ta vẫn còn trốn trong chiến chu chưa lộ diện, muốn xác định mục tiêu, dùng thủ đoạn lôi đình đoạt vật thì căn bản đã không cho bọn hắn cơ hội phản ứng.
Dựa theo kế hoạch lúc trước, trước tiên phái Hoằng Diệt xác định xem đồ vật kia ở trong tay kẻ nào, sau đó lưu lại dấu hiệu, rồi chúng ta sẽ động thủ.
Nhưng hiện tại Hoằng Diệt đã chết, đồ vật nọ đang ở đâu cũng không rõ.
Điều này có chút phiền phức!” Trung niên nhân lại nhướng mày.
“Đích xác có chút khó giải quyết, nhưng cũng không phải là không thể giải quyết.
Đồ vật nọ quan trọng như thế, nghĩ phải để ở nơi đại quân canh phòng nghiêm ngặt, tuyệt đối không thể giao cho kẻ có tu vi thấp.
Dù sao xuất ra nhiều nhân thủ như vậy chính là muốn đem tu luyện giả trong Lục Quang Thành một mẻ bắt hết.
Những tu luyện giả cấp thấp thì không có một chút cơ hội chạy thoát.
Nếu người nọ thật sự ngu xuẩn đến mức giao vật đó cho tu luyện giả cấp thấp giữ thì đúng là tiện nghi cho chúng ta.
Kể từ đó, phạm vi sẽ rút nhỏ lại, ta phỏng chẳng vật đó sẽ ở trong tay thượng tộc cấp cao.
Đương nhiên nếu thật sự có Thánh Tộc thì đồ vật đó khẳng định là ở trong tay Thánh Tộc.” Lão giả chậm rãi phân tích.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
“Lời này cũng đúng, nếu là trong phạm vi này thì mục tiêu thật sự giảm đi rất nhiều.
Thượng tộc trung giai thì giao cho Vũ Giao đối phó là được.
Chỉ là mấy tên Thượng Tộc tam giai thì chúng ta phải tự thân xuất mã, phối hợp với người khác.” Trung niên nhân cũng gật đầu đồng ý.
“Sáu gã dẫn đầu, lưu lại hai người ở trên chiến thuyền, còn tất cả người khác đều phái ra ngoài.
Dựa theo thời gian thì dị tộc cấp thấp hẳn là đã xử lý xong rồi, không có những tên cấp thấp đó quấy nhiễu, có thể sử dụng Thiên Huyền La Bàn mà các trưởng lão ban cho.
Tồn tại cấp cao thì hẳn là có thể xác định dễ dàng vị trí.” Lão giả thì thào nói.
Trung niên nhân nghe như thế thì không có tiếp lời, nhưng ánh mắt lại chớp động, lộ ra vẻ như đang nghĩ tới điều gì đó.
Lúc này tại phụ cận Lục Quang Thành, cự ưng cùng ngân sắc giáp sĩ trên độc mộc trải qua một phen tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm ra tu luyện giả dị tộc, khoảng mười tám tên đều bị giết hoặc bị bắt làm tù binh, chỉ có một số ít ẩn nặc cao minh ở gần đó, hy vọng có thể thoát được một mạng.
Mặt khác, mấy tên cấp cao thì dựa vào pháp lực cao thâm đã sớm trốn không thấy bóng dáng.
Nhưng kim giao lại đuổi theo phía sau, về phần có thể đuổi theo hay không thì chỉ có trời mới biết.
Bất quá xem ra giáp sĩ cùng song đầu ưng vẫn chỉ tìm kiếm ở gần đó, không có chút ý tứ trợ giúp linh thú này, có lẽ biết “Vũ giao” kia đáng sợ.
Mà song đầu ưng cùng giáp sĩ cứ khoảng một tấc đất lại tìm kiếm thật kỹ.
Đỉnh núi phụ cận hoặc là trong rừng sâu thỉnh thoảng có một hai đạo độn quang từ chỗ bí ẩn bỗng nhiên bay ra, tiếp theo là đàn lớn song đầu ưng hoặc vài chiếc độc mộc lập tức bay lên, phát ra các loại công kích đem độn quang tiêu diệt không còn bóng dáng.
Mà giờ phút này Hàn Lập đã cách Lục Quang Thành bảy tám chục dặm.
Trước đó hắn đại chiến với gian tế của Hỏa Nguyệt Nhân nhìn như kịch liệt, chấn động thật lớn, nhưng trên thực tế lại nằm trong sự trói buộc của Xuân Lê Kiếm Trận, một chút linh khí ba động cũng không phát ra ngoài kiếm trận này.
Thậm chí ngay cả Hỏa Nguyệt Nhân cuối cùng phát ra cổ âm ba kinh người, nhưng cũng bị uy năng huyền diệu của Xuân Lê Kiếm Trận dễ dàng hấp thu.
Cho nên mặc dù hai người một phen tranh đấu gần phụ cận Lục Quang Thành, nhưng Giác Xi Tộc Nhân từ đầu tới cuối lại không hề phát hiện.
Mà sau khi Hàn Lập phá hủy nguyên thần Hỏa Nguyệt Nhân, lập tức từ trên người hắn tìm được một khối ngọc hạp cùng Kim Huyết Hoàn.
Sau đó dùng hỏa diễm biến thi thể kia thành tro bụi.
Tiếp theo hắn thu bảo vật cùng kiếm trận lại, dùng Hóa Thanh Phù lặng lẽ rời đi.
Lấy uy lực của Chân Linh Phù như Hóa Thanh Phù, ngay cả là tồn tại cùng cấp với Hàn Lập cũng rất khó phát hiện.
Cho nên truy binh Giác Xi Tộc hiển nhiên lại càng không thể phát hiện được.
Kết quả, Hàn Lập cứ như vậy nghênh ngang bay qua từ trên đỉnh đầu song đầu ưng và thuyền độc mộc.
Việc này truy binh Giác Xi Tộc hiển nhiên không hề phát hiện.
Về phần Đại Đầu cùng Lục phu nhân, khi Hàn Lập trì hoãn một lúc thì không biết đã phi độn đến nơi nào rồi.
Bất quá nếu cần ẩn nặc thân hình, độn tốc bọn họ hiển nhiên không thể quá nhanh, hơn phân nửa là đang còn trong phạm vi mấy trăm dặm.
Hàn Lập trong lòng tự định giá, nhưng lại không chút dừng lại, một bên lưu tâm động tĩnh phụ cận, một bên hướng về phía có ít truy binh nhất mà bay đi.
Chỉ một lúc, Hàn Lập đã rời xa Lục Quang Thành mấy trăm dặm, trong tầm mắt đã không còn thấy bất cứ bóng dáng kẻ địch nào nữa.
Hắn thở phào mọt hơi, nhưng vẫn không thu hồi Hóa Thanh Phù.
Ai biết được Giác Xi Tộc Nhân có hay không am hiểu bí thuật đặc thù, hoặc là nắm giữ bảo vật quỷ dị gì đó, có thểm đem phạm vi dò xét phóng đại ra mấy ngàn dặm.
Hàn Lập không biết rõ, nhưng cẩn thận thì vẫn hơn.
Ngay lúc hắn mắt thấy càng lúc càng rời xa Lục Quang Thành, thì trên khoảng không ngân sắc cự đảo, đang có sáu đạo hắc ảnh phiêu phù.
Trong đó có hai người rõ ràng là lão giả và trung niên nhân nói chuyện trong đại điện lúc trước.
Bốn người còn lại cao thấp mập ốm khác nhau, dường như thân phận cũng khác nhau.
Mà giờ phút này, trung tâm sáu người là một bảo vật giống như la bàn đang chậm rãi chuyển động.
Chính giữa bảo vật này là một mũi tên dài một tấc, chớp động liên tục, trên mặt la bàn có khắc một số hoa văn cổ quá, đồng thời có kim sắc phù văn hiện ra, phiêu vũ bất định.
Dưới cái nhìn không chớp mắt của sáu người, bỗng nhiên mũi tên chuyển động mấy vòng, sau đó đột nhiên đứng yên.
Đầu mũi tên sau khi dừng lại thì chỉ về một hướng nào đó, ngoài ra còn có quang mang thiểm thước.
“Được rồi, tồn tại cường đại thứ tư đã xuất hiện.
Bốn người các ngươi chia ra làm hai mà hành động, tìm kiếm ở phụ cận gần tọa độ này.
Còn hai người kia thì cứ giao cho hai chúng ta là được.
Xem phản ứng mãnh liệt như thế thì có lẽ là tồn tại Thượng Tộc tam giai.
Bất quá sau khi các ngươi tìm được người thì trước tiên khoan ra tay, chờ sau khi chúng ta giải quyết được hai tên thì lập tức sẽ cùng các ngươi hội hợp.
Nhớ kỹ, nếu như bọn hắn có ý định hủy diệt vậy đó thì nhất định phải cản lại.”
“Bốn người các ngươi mang theo hai Vũ Giao để đề phòng vạn nhất có gì bất ngờ.” Lão giả dời ánh mắt khỏi la bàn, lạnh lung phân phó.
“Vâng!” Bốn người nọ vội vàng khom người, tất cả đều đồng thanh đáp, thần sắc cực kỳ cung kính.
“Ưh, nếu như đã ghi nhớ tọa độ của mình thì lập tức bắt đầu hành động.
Cho dù một người cũng đã ở cách đây mấy trăm dặm.” Trung niên nhân cũng ở một bên phân phó.
Bốn người nọ hiển nhiên liên tục gật đầu đáp ứng, sau đó chỉ thấy lão giả đột nhiên huýt một cái, nhất thời ngân sắc cự đảo bên dưới chợt lóe kim quang, bay ra hơn mười kim sắc vũ giao, sau vài lần chớp động đã bay đến trên đầu sáu người, bay quanh không ngừng.
Lão giả mặt không chút thay đổi vung tay lên, nhất thời bốn đạo nhân ảnh bên cạnh liền hóa thành bốn đạo độn quang bay đi.
Tám vũ giao trong số mười con này cũng bay theo bốn người.
Tại chỗ chỉ còn lại hai vũ giao, thành thật đứng tại chỗ.
Thấy thủ hạ đã rat ay, ánh mắt lão giả lướt qua la bàn một cái, trên mặt bỗng hiện ra vẻ kỳ quái, bỗng nhiên đánh ra một đạo hồng sắc pháp quyết.
Kết quả hồng sắc pháp quyết chợt lóe rồi nhập vào trong la bàn, kim la bàn lần nữa xoay tròn, nhưng lần này bảo vật lại chậm rãi chuyển động, chỉ vào một chỗ nào đó.
Đầu mũi tên chỉ, đúng là phương hướng mà Hàn Lập thoát đi!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1563: Hóa Huyết
“Chuyện gì xảy ra vậy, Đồ huynh lo lắng về phương hướng kia sao?” Trung niên nhân chợt hỏi.
“Không sai, la bàn đối với hướng này cũng có phản ứng, nhưng phản ứng lúc mạnh lúc yếu, khi mạnh thì phản ứng mạnh nhất trong tất cả phương hướng, còn khi yếu thì dường như lại không có chút phản ứng.
Điều này thật sự có chút kỳ quái.” Lão giả nhìn chằm chằm không trung, rồi nhìn la bàn, có vài phần hồ nghi nói.
“Xem ra người nọ là người mang dị bảo, có thể ảnh hưởng đến cảm ứng của Thiên Huyền La Bàn thì pháp lực thật sự không kém, chắc là thi triển thần thông nào đó che giấu tu vi, làm cho Thiên Huyền La Bàn cũng không có cách xác định vị trí chính xác.” Trung niên nhân hơi trầm ngâm, không quá khẳng định trả lời.
“Có lẽ là vậy, nhưng nếu là người trước thì thôi, còn nếu là người sau thì không thể bỏ qua.
Như vậy đi, trước tiên phái hai vũ giao đi lục soát địa điểm kia, xem một chút rốt cuộc tình huống thế nào.
Sau khi có kết quả, ta và ngươi cũng đã làm xong chuyện ở hướng khác, đến lúc đó lại đi một chuyến cũng không muộn.” Lão giả đề nghị. “Cách làm của Đồ huynh thật vẹn toàn, cứ như thế mà làm đi.
Nếu như thuận lợi thì chỉ cần nửa ngày là sẽ giải quyết xong chuyện nơi đây.” Trung niên nhân cười hắc hắc đồng ý nói.
Hiển nhiên vị này cảm thấy đoạt vật từ trong tay vài tên Luyện Hư Kỳ không phải là chuyện quá khó.
Lão giả nghe vậy thì gật đầu, huýt một cái, hai ngân sắc vũ giao sau khi bay một vòng liền bay thẳng về hướng mà la bàn chỉ.
Một lát sau, chúng liền biến mất không thấy bóng dáng.
Phía dưới, lão giả và trung niên nhân không chần chờ gì nữa, cùng hóa thành hai đạo kinh hồng bắn đi hai hướng khác nhau.
Trong đó một đạo đang bắn đi thì đột nhiên bạch quang chợt lóe lên, tiếp theo mờ dần, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa.
Còn đạo kinh hồng kia sau khi bay được hơn mười dặm thì chỉ nghe “phanh phanh” vài tiếng, một đoàn tử sắc vân vụ phát ra, đem độn quang bao phủ vào trong.
Một lát sau, vân vụ tán đi, bên trong liền trống trơn.
Trên bầu trời một vùng núi, một gã sắc mặt khô vàng, trên đầu có xúc tu, cưỡi trên linh thú giống như bích hổ phi hành về phía trước.
Bích hổ này nhìn không lớn, chỉ cỡ vài trượng, nhưng toàn thân lại phát ra từng tầng hoàng sắc hà quang, so với màu đất bên dưới thì đúng là nổ bật.
Dưới ánh sáng ban ngày, từ trên cao nhìn lại, dị tộc nhân cùng bích hổ này rất khó phát hiện.
Dị tộc nhân trong lúc điều khiển linh thú phi hành thì cũng thường nhìn về phía sau, bộ dáng như sợ chết.
Người này có tu vi Luyện Hư Sơ Kỳ, nhưng không phải là Lục Phu và Đại Đầu Nhân.
Xem ra ngày đó trong Lục Quang Thành, ngoại trừ bốn người Hàn Lập và Đại Đầu Nhân thì còn có kẻ khác.
Không biết bọn họ làm cách nào giấu diếm sự giám thị của Đại Đầu Nhân, cũng không cùng cao giai của dị tộc khác liên lạc.
Xem ra vị này vô cùng cẩn thận.
Trong thành hắn vẫn giấu diếm tu vi, căn bản không muốn cùng Đại Đầu đứng cùng một chỗ, hết sức dè dặt nên không thu hút sự chú ý của Giác Xi Tộc.
Thừa dịp lúc cửa thành mở ra, liền lặng lẽ trà trộn vào đám thấp giai khác trong tộc chạy trốn.
Hiện tại dị tộc nhân này cách Lục Quang Thành chừng hơn ngàn dặm, dựa theo lẽ thường thì hơn phân nửa đã an toàn, nhưng sắc mặt hắn vẫn âm tình bất động.
Không biết vì sao, trước đó không lâu, trong lòng hắn mơ hồ có một dự cảm bất an, phảng phất như đại họa tùy thời đều có thể phủ xuống.
Tộc Tâm Mị của bọn họ tuy trên Lôi Minh đại lục chỉ là một tộc nhỏ, nhưng đối với việc cảm ứng nguy hiểm thì lại có thần thông trời phú.
Cho nên đối với dự cảm này, hắn không chút nào khinh thường, cực kỳ cẩn thận chú ý bốn phía.
Đột nhiên thần sắc hắn vừa động, dường như đã nhận thấy điều gì, hai chân kẹp chặt bích hổ đỉnh chỉ hành động, đồng thời dùng tâm thần cảm ứng.
Đôi mắt lộ ra màu đỏ tươi, không ngừng đánh giá khắp nơi.
Mà trên đầu hắn, đôi xúc tu cũng tùy thời chuyển động.
Đột nhiên từ hư không gần dị tộc nhân phát ra một đoàn bạch mang, bên trong mơ hồ có một đạo nhân ảnh thoáng hiện ra.
Nhân ảnh khoát tay, một đạo trùng thiên kiếm quang chém ra, cực kỳ chói mắt, chỉ vừa chớp đã tới ngay trước người dị tộc nhân.
Dị tộc nhân cả kinh, nếu không phải đã cẩn thận đề phòng thì sợ rằng chỉ có thể thúc thủ đợi chết.
Nhưng may là vừa rồi hắn cảnh giác, cho nên hắc quang trước người nổi lên, một hắc sắc tiểu thuẫn quỷ dị xuất hiện, đồng thời trên người phát ra tiếng vù vù, một vòng bảo hộ ba màu hiện ra.
Bích Hổ phía dưới cũng đột nhiên run lên, cái đuôi dài thoáng cái hóa thành một hắc ảnh quét ngang ra, đồng thời há miệng phun ra một đoàn lục sắc dịch cầu về hướng nhân ảnh trong bạch quang.
Chất lỏng này cực kỳ hôi thối, làm cho người ta ngửi thấy chỉ muốn nôn.
Dị tộc nhân này không hổ là tồn tại Luyện Hư Kỳ, dĩ nhiên trong nháy mắt công phu đã có nhiều phản ứng như vậy.
Nhưng nhân ảnh trong bạch quang lại càng kinh người, kim sắc kiếm khí chợt lóe, không bị cản trở xuyên qua hắc sắc tiểu thuẫn trảm tới trên tam sắc quang tráo.
Hắc sắc tiểu thuẩn vô thanh vô tức chia làm hai mảnh, từ không trung rơi thẳng xuống.
Dị tộc nhân liền biến sắc. “Oanh” một tiếng, kim quang trảm tới tam sắc quang tráo, bộc phát ra quang mang kinh người, phát ra tiếng bạo liệt không dứt.
Tam sắc quang tráo lại dĩ nhiên có thể chặn kim sắc kiếm quang lại.
Bất quá, lúc này đoàn chất lỏng đã đánh lên trên bạch sắc nhân ảnh, đồng thời đuôi của bích hổ cũng đã quét tới.
Nhưng bạch ảnh lại lắc mình một cái, thân hình phảng phất như hư ảo, hai loại công kích đồng thời xuyên qua thân thể, đánh vào khoảng không.
“Đây là thần thông gì vậy?” Dị tộc nhân cả kinh, một bên ngừng thần nhìn, một bên lật tay, linh quang trong tay chợt lóe, hiện ra nhiều ngân sắc phù toản.
Cổ tay run lên, bộ dáng sẽ ném ra.
Nhưng đúng lúc này, tại hư không phía sau dị tộc nhân, bỗng nhiên một luồng gió nhẹ thổi qua, một nhân ảnh quỷ dị theo gió hiện lên.
Nhân ảnh này thân hình trong suốt, xuất hiện không chút tiếng động, phảng phất như quỷ mị.
Mà lúc này, dị tộc nhân cũng không phát hiện dị dạng phía sau, tay giơ lên, phù toản trong tay hóa thành vô số ngân sắc lôi quang bắn thẳng về đại địch trước mặt.
Tiếng ầm ầm nổ ra, ngân sắc lôi quang bạo liệt đem nhân ảnh trong bạch quang bao phủ vào trong.
Ngân sắc lôi quang này cũng không biết là loại thần thông nào, sau khi phóng ra thì nhiệt độ trong chốc lát đã tràn ngập khắp hư không.
Nhân ảnh vừa thấy lôi quang có thanh thế lớn như vậy, khuôn mặt gần như trong suốt khẽ nhe răng cười, cả người liền hóa thành một tầng lục quang bắn ra, một màn khó tin xuất hiện.
Tam sắc quang tráo vốn có thể ngăn cản kim sắc kiếm quang, nhưng đối với nhân ảnh biến thành lục quang kia lại không có chút hiệu quả.
Chỉ thấy lục quang chợt lóe, xuyên thủng màn hào quang, tiếp theo chui thẳng vào hộ thể linh quang của dị tộc nhân.
Một tiếng kêu thảm thiết bỗng từ miệng dị tộc nhân phát ra.
Dị tộc nhân bay lên không trung, nhưng chỉ bay lên được vài chục trượng thì thân hình liền rơi xuống, huyết nhục cả người hắn lấy mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng khô héo biến mất.
Chưa rơi xuống đất mà chỉ còn lại da, mà ngay cả nguyên thần của dị tộc nhân cũng biến mất không thấy.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Không có chủ nhân điều khiển, nguyên bản lôi quang thanh thế cực lớn kia liền biến mất.
Hư không một lần nữa hiện ra nhân ảnh trong bạch quang.
Kết quả chỉ thấy kim quang trong tay chợt lóe, đã chém bích hổ kia ra làm nhiều đoạn, sau đó liền đứng tại chỗ không nhúc nhích.
“Hắc hắc”, một tiếng cười đắc ý từ bộ da phát ra, tiếp theo một màn quỷ dị xuất hiện, trong nháy mắt liền xuất hiện một dị tộc nhân giống y như lúc trước.
Dị tộc nhân này giơ hai tay lên nhìn, trên mặt lộ ra một tia cười quỷ dị, sau khi ánh mắt xoay chuyển thì đột nhiên ngoắc nhân ảnh trong bạch quang một cái.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Nhất thời nhân ảnh kia từ từ đi lại, bạch quang trên người thu lại, lộ ra hình dáng, rõ ràng là trung niên nhân Giác Xi Tộc kia.
Chỉ là thần sắc hắn lúc này vô cùng đờ đẫn, giống như một con rối.
“Hóa Huyết Ly Hồn đại pháp này quả nhiên bá đạo, đáng tiếc là trước kia không luyện thành Hấp Tinh Huyết Luyện Hóa trước, không thể lại thi triển đại pháp này, nếu không thì dùng để đối địch đúng là rất lợi.” Dị tộc nhân này nhìn trung niên nhân trước mặt, có chút đáng tiếc lẩm bẩm nói.
Tiếp theo, hắn phất tay lên, một cái trữ vật thủ trạc bắn ra, từ trong rơi ra bảy tám thứ gì đó.
Sau khi thần niệm hắn đảo qua thì không khách khí hư không đánh ra một trảo, mấy cái hạp tử đều bị bắt lấy.
Hắn bắt đầu mở ra nhìn kỹ, không lâu sau, sắc mặt hắn có chút khó coi.
Đống đồ vật này mặc dù cũng có một số thứ tương đối trân quý, nhưng lại không có thứ hắn đang tìm.
Hắn không nói hai lời, điểm vào trữ vật thủ trạc một cái, nhất thời một mảng thanh hà bay ra, đem tất cả lần nữa để vào trong trữ vật trạc.
Mà “dị tộc nhân” này lại tiếp tục suy ngẫm, đột nhiên vội vàng dùng hai tay lục lọi trên người một trận, kết quả ngoại trừ hai phù toản cùng vài món khác thì không còn gì.
Hừ lạnh một tiếng, dị tộc nhân có chút bất đắc dĩ hai tay bắt quyết, một tầng lục quang từ thiên linh cái bay ra, sau khi chớp động thì lần nữa biến thành nhân ảnh nửa trong suốt quỷ dị.
Mà dị tộc nhân thì phảng phất như bong bóng, trong nháy mắt lại hóa thành một đống da rơi xuống đất.
Nhân ảnh nửa trong suốt kia cũng không trì hoãn, sau khi chớp động liền quỷ dị chui vào thân hình trung niên nhân.
Trung niên nhân rùng mình, không khỏi nhắm mắt lại, đồng thời một tầng lục mang lưu chuyển bên ngoài thân thể.
Một hồi lâu sau, trung niên nhân thở dài một hơi, lần nữa mở mắt ra.
Chỉ thấy nguyên bản ánh mắt thẫn thờ của hắn, lúc này lại trở nên sắc bén, thần quang sung túc, so với lúc trước thì hoàn toàn khác nhau.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1564: Truy Đuổi
Ngay lúc trung niên nhân đại triển thần uy, tại một hướng khác, Lục phu nhân hóa thành một bóng dáng mơ hồ, đồng dạng cũng ẩn nặc thân hình phi hành trên mặt đất.
Nàng bởi vì duyên cớ không thể phi độn cho nên vẫn ẩn thân trong vòng mấy trăm dặm Lục Quang Thành.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Bất quá Lục Dư Nhân vẫn không lo lắng, đối với thiên phú ẩn nặc của bộ tộc mình hết sức tự tin.
Trừ phi là tồn tại cấp Thánh Tộc, nếu không thì Giác Xi Tộc bình thường quyết không thể tìm thấy hắn.
Cho nên vị này từ sau khi chia tay vẫn không ngừng tự đính giá ngọc hạp mà Đại Đầu Nhân đưa.
Hắn không ngừng đoán xem đồ vật trong ngọc hạp rốt cuộc ra sao, có thể đổi lấy Vạn Diệu Đan mà hắn sớm vô cùng thèm muốn.
Đồng thời trong lòng cũng âm thầm tự định giá, nếu có thể mở ngọc hạp ra thì có thể hay không có chỗ tốt lớn hơn nữa.
Lục Dư Nhân cũng không phát giác dưới mặt đất phía sau có một đoàn tử ảnh vô thanh vô tức bám theo, một đôi mắt lạnh quan sát không chớp mắt từng cử động của hắn.
Một lát sau, tử ảnh tựa hồ quan sát xong, đột nhiên thân hình xoay tròn, hóa thành một tử tuyến lặn xuống phía dưới Lục Dư Nhân.
Lúc này, hai chân Lục Dư Nhân vừa vặn chạm đất.
Một tiếng kinh thiên động địa nổ ra, mặt đất bỗng nhiên bạo liệt, một đôi tay to chớp động hồng quang bắt lấy đôi chân Lục Dư Nhân.
Vị Mặc Lục tộc nhân này hiển nhiên thất kinh, nhưng phản ứng lại không chậm, lập tức linh quang ngoài thân chợt lóe, thân hình xoay tròn, muốn độn quang giãy ra.
Nhưng hai tay đối phương nhìn như bình thường, nhưng lại phảng phất như hai thanh sắt cứng, Lục Dư Nhân chỉ cảm thấy hai chân một trận đau nhức, căn bản không thể nhúc nhích chút nào.
Lần này, rốt cục sắc mặt hắn đại biến, lập tức há miệng phun ra một đạo bạch quang xuống dưới, chém vào đôi tay kia.
Chỉ nghe tiếng kim loại “keng” phát ra, bạch quang thu liễm, hiện ra một tiểu kiếm dài một tấc đang bị bắn ngược lại.
Hiển nhiên phi kiếm này không thể làm bị thương đôi tay kia.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Lục Dư Nhân hút một ngụm lương khí, nhưng hai tay lập tức bắt quyết, tựa hồ lại muốn thi triển công pháp lợi hại gì đó.
Nhưng lúc này đã trễ.
Một tiếng hừ lạnh vang lên, một mảnh hồng quang yêu dị từ đôi tay tuôn ra, trong nháy mắt đã bao phủ lấy Lục Dư Nhân.
Nơi hồng quang đi qua, đất đai gần đó lập tức nóng chảy thành nước, biến thành một vùng dung nham.
Nhất thời một tiếng hét thảm truyền ra.
Hộ thể linh quang của vị Mặc Lục tộc nhân này chỉ chớp động vài cái rồi tắt hẳn.
Cơ hồ đồng thời lúc đó, tại một vùng rừng rậm gần đó, hai gã Giác Xi Tộc Luyện Hư Kỳ đang dừng trên không trung thấp giọng nói với nhau gì đó.
Mà gần đó là bốn vũ giao đang bay quanh, không ngừng tìm kiếm.
“Người này thật đúng là xảo trá, chúng ta vừa mới tới gần, khí tức hắn liền biến mất, ngay cả vũ giao cũng không có cách nào xác định vị trí.
Nếu như thế thì có chút phiền phức.” Một người trong đó thấy vũ giao thủy chung vẫn không phát hiện được gì thì trên mặt hiện ra một tia lo lắng.
“Không cần lo lắng, người nọ bất quá cũng chỉ là tồn tại cùng cấp với ta và ngươi, có thể đem khí tức ẩn nặc tốt như thế thì khẳng định vẫn ở gần đây.
Nếu là vậy thì chúng ta cứ ở đây, chờ khi hai vị đại nhân đến thì ta xem hắn còn có thể ẩn nấp đi đâu.” Tên còn lại thì bình tĩnh hơn, mỉm cười nói. “Chỉ sợ cũng chỉ có thể như thế!” Tên thứ nhất có chút không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu nói.
Mà ngay lúc này, trong một khu rừng toàn đại thụ, Đại Đầu Nhân trên người khoác một kiện áo choàng màu xám, đem khí tức ẩn giấu thật kỹ.
Mà ở một hướng khác, tại một phiến núi non, một đạo kinh hồng thản nhiên phi độn nhanh về phía trước.
Trong quang mang là một gã trên thân có lân giáp, đầu cá sấu, đúng là một gã dị tộc nhân khác đang toàn lực khống chế độn quang phi hành.
Phía sau hắn vài dặm, là hai gã Luyện Hư Kỳ của Giác Xi Tộc, cưỡi một phi xa to mấy trượng, ẩn nặc thân hình đuổi theo sau.
Mà phía sau phi xa lại là bốn vũ giao đang bám theo.
Lấy Lục Quang Thành làm trung tâm, bốn dị tộc Luyện Hư Kỳ chia làm bốn hướng, nhưng cơ hồ đều đồng thời gặp cao giai Giác Xi Tộc truy tung.
Hàn Lập đồng dạng cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Giờ phút này hắn đang lơ lửng trên trời cao, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn khoảng không phía xa.
Hai vũ giao dài hơn mười trượng đang không ngừng bay quanh.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy quái dị giao long như thế này, chỉ tích tắc chúng đã bay đến, hơn nữa còn giống như đang tìm kiếm thứ gì.
Bất quá lúc này Hàn Lập vẫn đang ở trong Hóa Thanh Phù, hai quái giao tự nhiên không thể tìm được vị trí thật.
Chỉ có thể phảng phất giống như ruồi bay quanh.
Hàn Lập sờ sờ cằm, ánh mắt đảo qua mọi nơi, nhưng vẫn chưa phát hiện gần đó còn truy binh Giác Xi Tộc nào khác, vẻ tàn khốc trên mặt chợt lóe, nhưng lại đang tự dịnh giá xem có hay không ra tay giải quyết hai phiền toái này.
Hai vũ giao trước mắt bất quá cũng chỉ là Hóa Thần Kỳ, căn bản không thể là địch thủ của hắn.
Nhưng hiện tại hắn vừa mới ra khỏi Lục Quang Thành chừng hơn ngàn dặm.
Nếu trong Giác Xi Tộc quả thật có tồn tại Hợp Thể Kỳ đang dùng thần niệm giám thị hướng này, thì khi ra tay sợ rằng hành tích của hắn sẽ bại lộ.
Hàn Lập trong lòng liên tục định giá, cuối cùng theo tiềm thức lắc đầu bỏ đi ý nghĩ này, thân hình vừa động, muốn lặng lẽ rời đi, nhưng một màn ngoài ý muốn xuất hiện.
Hàn Lập bay được hơn mười trượng thì ngoài thân đột nhiên lóe lên quang mang kỳ lạ, thân hình liền khôi phục như thường, đúng là Hóa Thanh Phù vào lúc này mất đi hiệu dụng.
Tình hình ngoài ý muốn này khiến cho Hàn Lập ngạc nhiên.
Hai vũ giao thấy thân hình Hàn Lập hiện ra, nhất thời đều cảm ứng được mà nhìn lên không trung, nhìn Hàn Lập chằm chằm.
Lúc này chúng vui mừng phát ra một tiếng trường khiếu, hai cánh vỗ lên, khí thế hung hăng lao thẳng đến Hàn Lập.
Trong lòng Hàn Lập có chút buồn bực, nhưng thần sắc trầm xuống, hai tay bắt quyết, tiếng lôi minh xé gió sau lưng phát ra, hiện ra một đôi cánh trong suốt.
Hắn nhìn về hai quái giao phía dưới, trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh.
Tiếng hừ lạnh tuy có vẻ bình thường, nhưng vào tai hai vũ giao thì lại giống như sét đánh.
Lập tức trong đầu chúng đau như búa bổ, không tự chủ hét thảm một tiếng, thân hình rơi thẳng xuống.
Mà lúc này hai cánh sau lưng Hàn Lập rung lên, nhất thời hóa thành một đạo thanh bạch điện hồ biến mất.
Sau một khắc, hư không bên dưới một vũ giao ba động, thân hình Hàn Lập quỷ dị hiện ra, giơ tay đánh về phía vũ giao này.
Nhất thời một đạo thanh sắc kiếm quang từ trong hư không thoáng hiện ra vây lấy vũ giao, đem trảm làm hai đoạn, ngay cả tinh hồn cũng bị kiếm quang chém tan tành.
Thân hình Hàn Lập trở nên mơ hồ, lần nữa biến mất không thấy.
Một khắc sau, không gian bên cạnh vũ giao còn lại cũng ba động, Hàn Lập cơ hồ hiện ra thân hình.
Một ngọc thủ trắng noãn nhẹ ấn một cái lên thân hình quái giao, nhất thời ngũ sắc quang diễm cuồn cuộn tuôn ra, trong nháy mắt biến nó thành ngũ sắc cự băng.
Tiếp theo kim quang trên năm ngón tay Hàn Lập chợt lóe, kim sắc điện hồ bắn ra, đem khối băng phá tan, mà vũ giao cũng theo đó tan vỡ.
Một đoàn lục quang từ trong thi thể vỡ vụn bay ra, muốn nhân cơ hội độn xuất, nhưng lại bị một đạo kim hồ xuất kỳ bất ý đánh cho tiêu tán.
Toàn bộ quá trình chỉ trong thời gian một lần hô hấp, liền giết chết hai vũ giao.
Tiếp theo thân hình hắn không chút nào dừng lại, hóa thành một đạo thanh hồng bắn về phía chân trời, không hề che dấu thân hình.
Trong suy nghĩ của hắn, nếu như Giác Xi Tộc không có tồn tại Hợp Thể Kỳ thì căn bản không thể phát hiện tung tích của hắn, hiển nhiên không cần che giấu làm gì.
Nhưng cũng có thể một trận vừa rồi đã kinh động đến tồn tại bậc này, cho nên vận dụng Hóa Thanh Phù lần nữa cũng vô dụng, không bằng trốn thật nhanh thì hơn.
Mà ngay sau khi vũ giao chết, lão giả cùng trung niên nhân Giác Xi Tộc đều đồng thời cảm ứng được, nhìn về hướng Hàn Lập rời đi.
Dưới chân lão giả là một đống đồ vật, một tay cầm một ngọc hạp, hai mắt lão giả híp lại, nhìn về hướng Hàn Lập với vẻ trầm ngâm.
Nhưng một lát sau, tay áo hắn đột nhiên phất lên, đống đồ vật dưới chân cùng ngọc hạp liền biến mất không thấy.
Sau đó hắn bay lên không, hóa thành một đạo hồng quang bắn thẳng về hướng Hàn Lập vừa rời đi.
Mà trung niên nhân bên kia bởi vì sớm đắc thủ, đã đi về một hướng khác.
Giờ phút này mặc dù hắn không ngừng quay đầu nhìn về hướng Hàn Lập, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, bảo trì phương hướng bắn nhanh đi, độn tốc nhanh hơn lúc trước gấp đôi.
Hiện tại hắn đang đến gần một mục tiêu khác, hiển nhiên sẽ không vì vậy mà lại quay đầu đi xử lý chuyện của Hàn Lập bên kia.
Ý định của hắn là trước tiên xử lý mục tiêu gần, sau đó quay lại cũng không muộn.
Vì vậy hai gã cường đại nhất trong đám truy binh Giác Xi Tộc chỉ có một người đuổi theo Hàn Lập.
Tốc độ của tồn tại bậc này quả thực nhanh đến khó tin.
Hàn Lập sau khi đánh chết hết vũ giao, hóa thành một đạo kinh hồng chạy được nửa giờ thì như cảm ứng được gì, quay đầu lại, sắc mặt hơi biến.
Chỉ thấy cuối chân trời chợt lóe hồng quang, một đạo xích hồng đang bắn thẳng đến chỗ mình.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Đạo hồng quang này phảng phất như quỷ mị, chợt lóe liền xuất hiện bên ngoài hơn trăm trượng, độn tốc so với Hàn Lập còn nhanh hơn nhiều lần.
Lam mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, liền thấy rõ bên trong mơ hồ có một nhân ảnh.
Thần niệm quét tới thì trên mặt không khỏi biến sắc.
Thật sự là một gã Hợp Thể Kỳ, cũng may bộ dáng chỉ là Hợp Thể Sơ Kỳ, ngay cả khi không thể địch lại thì thoát thân tuyệt không thành vấn đề.
Tâm niệm Hàn Lập xoay chuyển, thần sắc trong nháy mắt khôi phục lại bình thường.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1565: Lực Áp Hợp Thể
Hàn Lập hiển nhiên cũng không có ý tứ nói nhiều với vị Hợp Thể Sơ Kỳ này, hai cánh rung lên, linh quang ngoài thân chợt lóe, hóa thành một đạo thanh ti bắn nhanh về phía trước.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Độn tốc cực nhanh, cơ hồ không chút thua kém hồng quang đang đuổi theo phía sau.
Chỉ thấy hai người sau vài lần hô hấp, liền biến mất ở chân trời.
Nhân ảnh trong hồng quang hiển nhiên chính là vị lão giả Giác Xi Tộc kia.
Hắn dựa vào Thiên Huyền La Bàn, dễ dàng tìm được vị trí Hàn Lập, nhưng không nghĩ còn chưa tới gần thì đối phương lập tức lấy độn tốc kinh người thoát đi.
Điều này làm cho lão giả cả kinh, nhưng tiếp theo lại vui vẻ trong lòng.
Thần thông đối phương không kém, trên người có thể có vật mà mình muốn.
Lúc này hắn thúc dục hồng quang, đồng dạng cũng đuổi theo sát.
Hai người phảng phất như thiên ngoại lưu tinh, toàn lực phi độn, một trước một sau, chỉ chốc lát đã bay được hơn ngàn dặm.
Trong lúc nhất thời, hồng quang không thể nào đuổi kịp thanh ti.
Lão giả trong hồng quang có chút động dung.
Mặc dù hắn cũng không am hiểu độn thuật, nhưng rõ ràng đã dùng thần niệm đảo qua đối phương, chỉ bất quá là một gã thượng tộc thất giai mà thôi, nhưng hiện tại lại có thể bay xa như vậy mà mình không thể đuổi kịp.
Thật sự có chút khó tin.
Bất quá lão giả dù sao cũng đã bước chân vào hàng ngũ Hợp Thể Kỳ, kinh nghiệm tranh đấu hiển nhiên phong phú vô cùng.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Hồng sắc độn quang đột nhiên ngừng lại, tiếp theo quang mang nội liễm, hiện ra thân hình lão giả.
Vẻ mặt hắn không chút thay đổi, lấy ra nhiều tử sắc phù triện.
Nhẹ phóng ra một cái, một đoàn tử sắc vân phụ phát ra, trong nháy mắt liền tràn ngập phương viên hơn mười trượng, đem thân hình lão giả hoàn toàn bao phủ.
Hàn Lập vẫn gián thị cử động của đại địch, thấy cảnh này thì không khỏi nhíu mày.
Hắn không chút do dự dừng độn quang lại, hiện ra thân hình, sau đó híp mắt quay đầu nhìn lại.
Hắn có chút tò mò, đối phương rốt cục là đang chuẩn bị chủ ý gì.
Chỉ thấy tử sắc vân vụ quay cuồng một trận, trong chốc lát liền biến mất, kết quả bóng dáng lão giả biến mất không thấy đâu nữa.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến, không suy nghĩ nhiều, thần niệm trong nháy mắt thả ra, bao phủ khắp nơi.
Kết quả vẫn không thấy bóng dáng lão giả, phảng phất như đã hoàn toàn biến mất.
Thần sắc Hàn Lập ngưng trọng, tay bắt quyết, lam mang trong mắt chợt lóe, nhất thời vận dụng thần thông Minh Thanh Linh Mục.
Kết quả những nơi ánh mắt đảo qua, hư không trống trơn, vẫn chưa thấy bóng dáng lão giả kia.
Điều này làm cho tâm Hàn Lập trầm xuống.
Tồn tại Hợp Thể Kỳ nguyên bản đã là đối thủ vô cùng đáng sợ, hiện tại lại ẩn nặc không thể phát hiện hành tung, chẳng phải là càng dễ chết sao.
Nhưng Hàn Lập đồng dạng cũng là người phi thường, tâm niệm vừa động, không chút do dự hóa thành thanh ti phóng đi.
Mặc dù không biết đối phương trốn đi nơi nào, nhưng lưu lại đây thời gian dài sẽ càng nguy hiểm hơn.
Bất quá nếu đối phương tiếp tục đuổi theo thì hắn không tin đối phương vẫn che giấu được tung tích.
Tiếng xé gió rít lên, thanh ti ngay lập tức đã lao đi hơn trăm trượng, bắn thẳng về phía chân trời không thấy bóng dáng.
Hàn Lập một bên vừa bay, một bên dùng linh mục thỉnh thoảng quét về phía sau.
Kết quả chỉ một lát sau, mí mắt hắn vừa động, giống như phát hiện được gì.
Tại chỗ sâu trong lòng đất cách hắn vài dặm, một bóng người đang phi hành trong lòng đất giống như không có trở ngại.
Đúng là lão giả Giác Hoàng Tộc biến mất lúc trước.
Người này cũng không biết thi triển loại thần thông nào, dựa vào tử vụ thuấn di vào lòng đất, làm cho Hàn Lập nhất thời khinh thường.
Bất quá cho dù Hàn Lập sử dụng Minh Thanh Linh Mục, thân hình hắn vẫn mơ hồ không rõ, có thể thấy được thuật ẩn nặc rất cao siêu.
Hơn nữa thổ độn của người này khác xa những độn thuật bình thường.
Tốc độ của hắn trong lòng đất coi bộ còn nhanh hơn trên không.
Nơi hồng quang đi qua, đất đá đều không chút ngăn cản.
Hàn Lập đã toàn lực phi độn nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn từng chút được kéo gần lại.
Hàn Lập thầm có chút hoảng sợ, nhưng vẫn không có chút ý dừng lại.
Lão giả thi triển độn thuật phía dưới đồng dạng cũng bắt đầu buồn bực.
Hắn vốn tưởng rằng đối phương vì không thấy bóng dáng mình, sau khi luống cuống tay chân một phen sẽ tiếp tục chạy trốn, nhưng sau khi phi hành một đoạn sẽ bắt đầu giảm tốc độ, thậm chí tạm thời dừng lại.
Nhưng Hàn Lập chẳng những không chút chần chờ đã quay đầu bỏ chạy, mà phi hành đã lâu như thế nhưng tốc độ vẫn không chậm hơn chút nào.
Điều này nằm ngoài dự đoán của lão giả.
Nhưng lão giả rất tự tin đối với thần thông ẩn nặc của mình.
Đối với hắn mà nói, thần thông này nếu tồn tại cao hơn mình thì có lẽ sẽ bị thần thức cường đại của đối phương nhìn thấy, nhưng một gã thượng tộc tu vi thua xa mình, căn bản không thể thấy được.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Trừ phi đối phương có được vài loại linh mục thần thông trong truyền thuyết, nhưng tỷ lệ này lại thấp đến mức gần như có thể bỏ qua.
Hiện tại mắt thấy Hàn Lập không trúng kế, lão giả bất đắc dĩ cũng chỉ có thể tiếp tục đuổi theo sát không tha.
Hắn hiển nhiên cũng nhìn ra tốc độ phi độn dưới đất của mình nhanh hơn Hàn Lập một chút.
Do vậy hắn sẽ không dễ dừng tay.
hai người, một người cố tình, một người kinh nghi, cứ như vậy một hơi phi độn ra xa ngàn dặm.
Hàn Lập mắt thấy tử ảnh càng lúc càng đuổi gần, thần sắc không khỏi biến đổi, ánh mắt cũng bắt đầu nhìn khắp phụ cận không ngừng.
Đột nhiên phía trước xuất hiện hai ngọn núi cao, cây cối um tùm, địa hình có chút hiểm trở.
Mà khoảng giữa hai ngọn núi đúng là rừng cây vô cùng rậm rạp.
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng vừa động, lam mang trong mắt chớp động nhìn xuống phía dưới một cái.
Chỉ thấy đoàn tử ảnh đã cách hắn không tới trăm trượng, sợ rằng chỉ cần hắn hơi sơ sẩy một chút thì sẽ bị đối phương bắt kịp.
Hàn Lập hít sâu một hơi, đột nhiên phương hướng độn quang biến đổi, bắn nhanh vào trong rừng cây.
Chỉ thấy tiếng xé gió dừng lại, thanh ti sau một lần chớp động liền biến mất vào trong rừng cây không thấy bóng dáng.
Độn quang thu lại, thân hình Hàn Lập hiện ra, nhưng sau một khắc, tay áo vung lên, hơn mười thanh tiểu kiếm phát ra tiếng thanh minh.
Hai tay bắt quyết, tiểu kiếm rung lên, hóa thành hơn mười thanh ti bắn nhanh xuống phía dưới.
Tiếng xé gió nổi lên, vô số thanh ti bay lượn, tất cả đại thụ rậm rạp bên dưới đều bị thanh ti cắt đứt.
Trong nháy mắt, một vùng đất trống trải vài trăm trượng bỗng xuất hiện.
Làm xong tất cả, thân hình Hàn Lập thoáng một cái, bỗng nhiên xuất hiện tại một gốc đại thụ cao mấy trượng, thần sắc lạnh nhạt điểm một cái.
Thanh mang cực nhanh, tất cả thanh ti đều ẩn nặc vào hư không bốn phía không thấy bóng dáng.
Hàn Lập hai tay bắt quyết, nhất thời trên người vang lên một tiếng sét, vô số kim ngân điện hồ bắn ra mãnh liệt, ngưng hóa thành một kiện kim ngân sắc trường bào.
Tiếp theo hắc khi sau khi quay cuồng, phía dưới trường bào lại hiện ra một kiện hắc sắc sát giáp.
Cuối cùng Hàn Lập há miệng, phun ra một tiễu thuẫn trong suốt.
Sau khi làm xong tất cả, Hàn Lập chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn lên không trung, thân hình vẫn không nhúc nhích.
Ngay lúc Hàn Lập đang đứng thì tại chỗ sâu trong lòng đất, Đồ Hình lão giả mặt mang dị sắc nhìn chăm chú Hàn Lập, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên một tia quang mang mãnh liệt.
Hiện tại hắn đã đuổi tới gần Hàn Lập trong gang tấc, nhưng vẫn chưa vội ra tay.
Bất quá đối mặt với một gã mà cảnh giới kém hơn mình nhiều, lão giả cũng không có ý nhẫn nại thêm nữa.
Thần niệm đảo qua gần đó, xác định đích xác nơi đây không còn ai khác ngoài Hàn Lập, cũng không có cậm bẫy gì, thần sắc lão giả chợt biến, thân hình xoay tròn, biến mất trong lòng đất.
Một khắc sau, một màn xuất hiện ngay chỗ Hàn Lập đứng.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một đôi tay to màu đỏ đậm từ dưới đất bắn ra, ôm lấy hai chân Hàn Lập.
Hắn căn bản coi như không nhìn thấy ba tầng bảo hộ của Hàn Lập, thanh thế to lớn, phảng phất như long trời lở đất.
Hàn Lập dường như đã sớm dự liệu đến công kích này, thân hình thoáng mơ hồ, chớp một cái liền xuất hiện tại chỗ khác cách đó hơn mười trượng.
Một tiếng hừ lạnh truyền ra, thân hình Hàn Lập vừa hiện ra thì trong hư không chợt lóe hồng quang, Đồ lão giả đồng dạng cũng thoáng hiện ra.
Hung quang trên mặt lão giả chợt lóe, hai tay huy động lên phía trên, nhất thời hai đoàn quyền ảnh màu đỏ đậm hiện lên, mang theo sức nóng khủng khiếp đánh thẳng về phía Hàn Lập.
Vị cao giai Giác Hoàng Tộc này dường như cũng là một người pháp thể song tu.
Trong mắt Hàn Lập chợt lóe kinh ngạc, hắc thủ âm thầm lộ ra từ trong tay áo, hướng phía dưới hư không nhấn một cái.
Một điểm hắc ảnh từ lòng bàn tay chợt lóe bay ra, sau khi xoay tròn thì biến thành một ngọn tiểu sơn cao mấy trượng, không chút tiếng động đè xuống phía dưới.
Vừa lúc đón đỡ quyền ảnh bên dưới.
Lão giả họ Đồ thấy vậy, khóe miệng co quắp một chút, nhưng không đổi công kích, ngược lại trên mặt lộ ra một tia châm chọc, đồng thời trong lòng cười lạnh, thầm nghĩ.
Đôi tay của hắn mạnh thế nào, chỉ sợ khi đối phương chết thì mới chính thức biết rõ.
Trong lòng nghĩ như vậy, lão giả đột nhiên đề cao công pháp, quyền ảnh trong hồng quang nháy mắt cuồng trướng thêm vài lần, biến thành một cái đầu lâu lớn, mà mặt ngoài quyền ảnh cũng nổi lên xích mang cùng dung nham chói mắt, ngay cả hư không gần đó phảng phất cũng bị nung đỏ, phát ra nhiệt độ cực cao làm hư không hoàn toàn bị vặn vẹo biến hình.
Ý định của hắn dĩ nhiên là dùng đôi tay đánh nát Nguyên Từ Thần Sơn.
Hàn Lập thấy cảnh này, trong mắt lộ ra một tia kỳ quái.
Đúng lúc này, quyền ảnh đã va chạm cùng hắc sắc tiểu sơn.
Hai bên vừa tiếp xúc, nhưng lại không phát ra âm thanh nào.
Quyền ảnh cùng tiểu sơn run lên, thời gian phảng phất như ngưng lại giữa không trung.
Nhưng lập tức, một vòng hào quang màu hồng giống như bánh xe khổng lồ, hóa thành quang ba bạo liệt về bốn phía.
Hàn Lập chỉ cảm thấy hai tai chấn động, tiếng xé gió long trời lở đất không ngừng truyền đến tai.
Những đại thụ xung quanh khi vừa tiếp xúc với quang ba trong nháy mắt liền biến thành bột phấn.
Mà mặt đất thì kịch liệt chấn động, một cái hố rộng hơn mười trượng hiện ra, sâu cỡ hơn một trượng.
Hàn Lập cả kinh, lam mang trong mắt thiểm động, nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy Nguyên Từ Thần Sơn vẫn đang huyền phù trên không trung không chút sứt mẻ, nhưng quyền ảnh khổng lồ bên dưới thì lại đang tan rã, lộ ra một đôi tay bình thường đang gắt gao chống đỡ lấy tiểu sơn, làm cho nó không thể hạ xuống thêm được nữa.
Mà chủ nhân đôi tay này, bất ngờ chính là lão giả họ Đồ.
Hai tay hắn có chút khụy xuống, mặt đỏ như máu, bằng vào đôi tay cùng một thân thần lực nâng đỡ Nguyên Từ Thần Sơn.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










