Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 302 : Tử Ngọ Thạch (c1506-c1510)
❮ sautiếp ❯Chương 1506: Tử Ngọ Thạch
“Nói như vậy, hiện tại chỉ còn ấn ký của ta sót lại trong cơ thể tiểu tử đó.” Sắc mặt mỹ phụ đầu bạc có chút tái đi.
Hành trình tới Minh Hà chi địa lần này, không chỉ không có được thần nhũ mà ngay cả ma khí cũng có nguy cơ không thể lấy được.
Kỳ quái là Lục Túc lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh, huyết bào nhân sau lúc kinh nộ ban đầu thì cũng lập tức trấn tĩnh trở lại.
Trong mắt hắn tinh quang không ngừng chớp lên, tựa hồ đang cân nhắc điều gì đó.
Mỹ phụ đầu bạc cũng không nói thêm, lập tức khoanh chân ngồi giữa hư không, tám đầu quỷ vương bên thân hóa thành âm khí nồng đậm bao phủ bà ta vào bên trong, giúp đề cao pháp lực mạnh mẽ thôi động ấn ký đột phá phong ấn của Hàn Lập.
Âm khí không ngừng quay cuồng, bên trong thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng quỷ khóc khiến người ra kinh hãi không thôi.
Hiển nhiên mỹ phụ đầu bạc đang vận dụng toàn lực! Thời gian thoáng chốc đã qua nửa canh giờ…
Tại trong quỷ vụ vẫn chưa có tin tức gì của mỹ phụ đầu bạc.
Lục Túc cùng huyết bào nhân vẫn đứng tại chỗ chờ đợi, không ai liên tiếng thúc dục.
Qua một thời gian nữa, rốt cục truyền ra thanh âm tức giận của mỹ phụ đầu bạc:
“Ấn ký của ta cũng đã bị hủy.
Chắc chắn tiểu tử này không thể tự mình làm việc này.
Chẳng lẽ lại là chuyện tốt do Mộc Thanh làm!”
Hắc sắc vụ khí tiêu tán để lộ vẻ mặt đầy tức giận của mỹ phụ.
“Chưa chắc đã là do Mộc đạo hữu làm.
Đối với nàng ta bảo vật trong ma phần tựa hồ còn quan trọng hơn cả thần nhũ.” Huyết bào nhân sờ sờ cằm, suy nghĩ một chút rồi nói.
Cho dù ở đây không ai không phải lão gian hoạt nhưng lại không thể ngờ được hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ lại biết bí thuật tụ tập âm khí bài trừ ấn ký trong cơ thể Hàn Lập.
Đương nhiên cũng một phần là do công pháp quỷ đạo hai người tu luyện có phần độc đáo.
“Mặc kệ là ai làm việc này, ta nếu biết sẽ không buông tha.
Nhưng Địa Huyết huynh, ma khí đối với ngươi dường như cũng rất hữu dụng nhưng thấy ngươi ổn định như vậy thì chắc còn có chuẩn bị khác.” Mỹ phụ tựa hồ nhớ tới điều gì đó, sắc mặt dịu xuống quay sang nhìn huyết bào nhân.
Lục Túc cũng nhìn về hướng huyết bào nhân, nét mặt mơ hồ mỉm cười.
Huyết bào nhân cũng cười, lát sau mới chậm rãi nói:
“Lão phu đúng là đã động một ít tay chân trên người Hàn tiểu tử.
Nhưng muốn chuẩn xác tìm được hắn vẫn còn không ít khó khăn, vì nó không hữu hiệu như ấn ký.
Chẳng qua để dò ra phương vị đại khái của hắn thì không thành vấn đề.
Tiểu tử này quả thực vô cùng cẩn trọng, sau khi nhận của ta một bộ linh thị thì vẫn không hề mở ra, nếu không hắn đã trúng bí thuật của ta.
Lúc đó đâu gặp nhiều chuyện như bây giờ.”
Nghe huyết bào nhân nói vậy, nét mặt mỹ phụ đầu bạc thoáng tỏ vẻ quái dị, lập tức nhướng mày:
“Đạo hữu nói vậy có quá không! Thần thức của tiểu tử đó không kém, ngươi động tay chân trên linh thị hắn sao có thể không nhận ra.”
“Ha ha, Lam đạo hữu không biết rồi.
Trên linh thị của ta quả thực không có vấn đề, mà mấu chốt là ta bố trí trong linh thị ‘mộng dẫn huyết khế đại pháp’ – đây là sáng tạo độc môn của ta.
Chỉ cần dùng thần thức tập chung vào linh thị để dùng thử một lần thì tuyệt đối sẽ không thể thoát khỏi sự dẫn dụ của bí thuật này, còn dùng đến lần thứ hai, thứ ba thì cuối cùng tâm thần sẽ bị cuốn vào trong đó mà không biết.
Chỉ tiếc rằng từ khi nhận được linh thị thì kẻ này đều không dùng qua một lần, nếu không ta nhất định có thể cảm ứng được mà khống chế hắn một cách vô hình.” Huyết bào nhân tựa hồ cũng muốn nhanh tiến vào ma phần nên hiện tại không hề dấu diếm mà trực tiếp nói ra kế hoạch mình an bài.
Mỹ phụ đầu bạc khẽ biến sắc, nhất thời không nói lên lời.
Đôi mắt kép của Lục Túc cũng không ngừng chớp động, có chút ngạc nhiên.
“Nếu Hàn tiểu tử không trúng bẫy của ngươi thì hiện giờ ngươi làm cách nào để biết phương vị của hắn.”
Mỹ phụ đầu bạc lại đặt câu hỏi.
“Rất đơn giản, ở trong linh thị ta có dùng một loại tài liệu tên là Tử Ngọ Thạch.” Huyết bào nhân âm trầm cười.
“Tử Ngọ Thạch! Loại Tử Ngọ Thạch này cứ hai thời thần lại biến thành chí dương thuộc tính, là một loại đá kỳ lạ chuyên dùng để cảm ứng.
Trong tay đạo hữu khẳng định là còn một khối khác.
Cũng chỉ ở Minh Hà chi địa có âm khí dày đặc thì loại tài liệu cảm ứng này mới hữu dụng, nếu là trong hoàn cảnh bình thường thì ngay cả chúng ta cũng không thể phát hiện ra cảm ứng của nó.
Không ngờ rằng đạo hữu lại đi tìm loại phế vật này, theo ta được biết loại đá này tại Thiên Nguyên đại lục chúng ta căn bản không có, cho dù tại hai khối đại lục khác cũng vô cùng thưa thớt.
Đối với người tu đạo như chúng ta mà nói rất ít khi sử dụng thứ này.” Lúc này đây, ngay cả Lục Túc cũng không khỏi mở miệng khen ngợi.
“Thứ này cũng không phải là do ta chủ động đi tìm mà là tại khi mới tu luyện, Thiên Sát lấy được nó trên người một gã dị tộc nhân ở đại lục khác.
Ta đem một khối nhỏ đó trộn lẫn vào bên trong linh thị, hiện tại coi như có chỗ để dùng.
Hai mảnh cảm ứng lẫn nhau chỉ trong nháy mắt, cho dù Hàn tiểu tử có dùng cấm chế gì phong ấn linh thị này thì cũng không thể chặt đứt mối liên hệ này.
Trên thân hắn không có Tử Ngọ Thạch nên không thể phát hiện ra ảo diệu trong đó.” Huyết bào nhân giảo trá nói.
“Ha ha, nếu vậy thì quá tốt.
Chúng ta trước hết theo phương hướng cảm ứng lúc cuối trước khi ấn ký biến mất mà đi.
Hiện tại cũng không quá lâu, đến lúc đó lại cảm ứng vài lần, hẳn là có thể tiếp cận.
Chẳng qua ở trên đường còn cần phải cẩn thận tiểu tử Phù Du tộc cầm linh bảo trong tay.
Linh bảo trong tay hắn tựa hồ là Ngũ Long Trát, bảo vật này đề danh trên Hỗn Độn Vạn Linh Bảng, còn hai đầu Minh Lôi Thú sẽ không rời khỏi sào huyệt quá xa nên không cần lo lắng.” Lục Túc ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen, thoáng đề tỉnh mọi người.
“Mà hai người chúng ta cũng không ngờ rằng Lục Túc đạo hữu lại có năng lực địch lại dị bảo như Ngũ Long Trát, mạnh mẽ bức lui con khôi lỗi kia.” Mỹ phụ đầu bạc trong mắt chợt lóe kỳ quang, mỉm cười nói.
“Lam đạo hữu quá khen! Tên khôi lỗi kia cũng không phải là do ta bức bách mà tại tu vị của hắn không đủ để duy trì Ngũ Long Trát trong thời gian dài nên tất nhiên là phải tự thối lui.
Nếu kéo dài thời gian hơn nữa thì tại hạ cũng sẽ phải vẫn lạc trước bảo vật này.” Lục Túc sờ cằm, trong mắt thoáng hiện lên vẻ sợ hãi.
Mỹ phụ cùng huyết bào nhân liếc nhìn nhau, lại nhớ tới sự tình trong đại điện sau khi Hàn Lập đã chạy đi, sắc mặt không khỏi trắng lên.
Lúc đó, Ngũ Long Trát triển hiện thần thông quả thực là không thể tưởng tượng, nếu ngay từ đầu khôi lỗi kia khai triển toàn bộ uy lực thì hai người bọn họ nói không chừng đã sớm bỏ mạng tại đương trường.
“Chẳng qua cũng không cần quá lo lắng đến việc này.
Tên khôi lỗi kia ngay cả lúc cuối phát huy ra mười thành công lực của Ngũ Long Trát nhưng cũng cạn kiệt thần thức nên còn có thể tiếp tục gượng dậy nổi không lại là chuyên khác.
Chúng ta chỉ cần cảnh giác không phân tán để hắn tiêu diệt riêng lẻ là được.” Lục Túc lại khôi phục lại dáng vẻ thong dong, nói.
Vừa nghe lời này của Lục Túc, mỹ phụ cùng huyết bào nhân đều gật đầu tán đồng.
Kế tiếp, ba người tiếp tục thương lượng thêm một chút rồi khống chế độn quang bay về phương xa.
Tại một chỗ sâu trong Minh Hà chi địa, trước thạch động trong một dãybạch sắc sơn mạch.
Huyết quang lóe lên.
Một đầu huyết giáp khôi lỗi từ hư không xuất hiện, nó mới chỉ bước được vài bước thì linh quang trên người tán loạn, ‘rầm!’ một tiếng, ngã xấp xuống đất.
Tiếp đó, một đạo ngân hồng từ trên người khôi lỗi bắn ra xoay tròn trên không trung rồi nhập vào động khẩu biến mất không thấy bóng dáng.
“Thế nào, sao trở lên chật vật như vậy! Chẳng lẽ uy lực Ngũ Long Trát của lão phu không đủ lớn?” Sau đó không lâu, từ trong động khẩu vang lên âm thanh già nua, bình đạm không chút sóng gợn.
Thế gian này dường như không có nhiều chuyện hấp dẫn được hắn.
“Ngũ Long Trát uy lực vô cùng, chỉ là vãn bối vô dụng, đến lúc cuối cùng thì thần thức không thể tiếp tục chống đỡ, nếu không đã có thể một lưới bắt hết bọn họ.” Huyết giáp khôi lỗi hai mắt chợt lóe lục quang, thanh âm vô cùng cung kính.
“Thần thức không thể chống đỡ! Ngươi phải chăng đã hai lần vận dụng Ngũ Long Trát, hơn nữa lại trong thời gian quá dài?” Âm thanh già nua không chút cảm tình, giống như là đang nói đến một chuyện nhỏ bé không đáng để ý.
“Là do vãn bối tham tâm.
Vãn bối ngay từ đầu không dùng toàn bộ uy lực của Ngũ Long Trát mà muốn đợi đám người ngoại lại này ra hết rồi đồng thời tiêu diệt, nhưng trăm triệu lần không ngờ được trong đó lại có một kẻ phản nghịch của bổn tộc tu luyện một loại thần thông có thể ngăn cản Ngũ Long Trát một lúc.
Còn một số xếp đặt lúc trước do vãn bối bố trí cũng bất ngờ bị người phá hư nên đưa tới việc sắp thành lại bại.” Huyết giáp khôi lỗi yếu ớt trả lời.
“Ra là vậy.” Âm thanh già nua trong động khẩu ‘ừm’ lên một tiếng rồi hoàn toàn yên lặng.
“Khương tiền bối, vãn bối còn có một chuyện muốn nhờ!” Bỗng nhiên hai mắt huyết giáp khôi lỗi huyết quang đại thịnh, thanh âm cũng lớn hơn vài phần.
“Nhờ? Ta nhớ rõ là giao dịch giữa ta và ngươi đã xong, không nên vọng tưởng ta sẽ xuất thủ vì Phù Du Tộc các ngươi!” Âm thanh già nua trở lên lạnh như băng.
“Vãn bối sao dám nghĩ đến việc này, vãn bối chỉ cầu Khương tiền bối dùng một tia tàn niệm của vãn bối vi dẫn, dùng phá giới thuật tiếp dẫn bản thể của vãn bối tới Minh Hà chi địa.
Những người đó đoạt đi thần nhũ nếu không thể thu hồi giết chết bọn chúng thì tội của vãn bối không nhẹ.” Không ngờ huyết giáp khôi lỗi lại nói như vậy.
“Để bản thể của ngươi tới đây, ngươi không hồ đồ chứ.
Phù Du tộc các ngươi không thể sinh tồn lâu tại Minh Hà chi địa, lâu thì chỉ một năm sớm thì mấy tháng, các ngươi sẽ bị âm khí xâm thực mà đại giảm tu vị.
Hơn nữa nghe như ngươi nói thì mấy kẻ kia tu vị cũng không kém, cho dù bản thể ngươi tới đây thì hơn phân nửa cũng không phải là đối thủ khi bọn chúng liên thủ.
Chẳng lẽ còn muốn mượn dùng Ngũ Long Trát của lão phu thêm một lần?” Thanh âm già nua có chút kinh ngạc.
“Quả thực vãn bối dự tính mượn Ngũ Long Trát thêm một lần, nhưng lại không nhất định cần dùng đến nó.
Bản thể vãn bối còn mang theo một Thần Sào tới đây.” Huyết giáp khôi lỗi cắn răng nói.
“Thần Sào! Hắc hắc, ta không nghe lầm chứ! Vì vài tên Kim Phù cấp mà lại muốn dùng tới vật ấy.
Chưa nói tới ngươi có khả năng vận dụng nó không mà ta nhớ không nhầm thì nó nằm trong tay mấy lão bất tử trong tộc các ngươi.
Cho dù là trong tộc thì chưa tới mức sinh tử tồn vong thì cũng sẽ không vận dụng.” Lúc này, âm thanh già nua lại có thêm một tia hứng thú.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1507: Phong Vân Tái Khởi
“Tiền bối hiểu nhầm rồi, thứ vãn bối mang theo không phải là thánh vật trong tộc mà là vật phỏng chế do mấy vị đại nhân luyện chế cách đây không lâu.
Kỳ thực gọi là Tiểu Thần Sào mới đúng.
Bảo vật này chỉ có thể biến ảo thành một loại thánh trùng mà thôi, còn là loại cấp thấp nhất.
Hơn nữa loại phỏng chế này chỉ có thể sử dụng một lần, sau khi dùng qua sẽ hoàn toàn bị hỏng.” Huyết giáp khôi lỗi nói chi tiết.
“Tiều Thần Sào! Thú vị đấy, ta nghe đại danh Thần Sào của Phù Du Tộc đã lâu nhưng đáng tiếc vẫn chưa có duyên nhìn thấy.
Nếu không thể nhìn thấy chính phẩm thì xem xét phỏng chế phẩm cũng không tồi.
Ta có thể miễn phí triệu hoán bản thể của ngươi lại đây, chẳng qua muốn mượn tiếp Ngũ Long Trát thì không trả giá một chút không được…”
Vị Khương tiền bối này từ từ nói.
“Vãn bối chỉ đem theo một lọ quỳ tinh.” Trong mắt huyết khôi lỗi chợt lóe huyết quang, chần chờ lên tiếng.
“Không sao hết, chỉ cần ngươi sử dụng xong Tiểu Thần Sào thì đem nguyên vật đã hỏng giao lại cho ta là được.
Đợt trao đổi này cũng không quá khó chứ?” Khương tiền bối dường như sớm có cân nhắc.
“Tiền bối muốn Tiểu Thần Sào!” Vừa nghe lời này, thanh âm huyết giáp khôi lỗi thoáng lạc đi, do dự không quyết.
“Hắc hắc, ngươi cũng không cần như vậy, ta sở dĩ muốn vật ấy chẳng qua định xem một chút mà thôi.
Chẳng lẽ ta còn có thể từ một đống phế vật mà tìm hiểu ra bí mật Thần Sào của các ngươi? Đương nhiên nếu ngươi không muốn trao đổi cũng không sao.” Khương tiền bối nhạt giọng nói.
“Được! vãn bối trao đổi.
Nhưng vãn bối cũng có một điều kiện, chờ sau khi dùng song Tiểu Thần Sào thì tiền bối cũng chỉ có thể cầm nó nghiên cứu trong một tháng, sau đó cần phải trả lại nguyên vật.
Nếu không vãn bối không thể ăn nói được với trưởng lão trong tộc.” Huyết giáp khôi lỗi suy nghĩ, cảm thấy chỉ bằng uy lực của Tiểu Thần Sào cũng không chắc mười phần có thể đối phó với đám người Lục Túc nên cắn răng đáp ứng.
“Ha ha! Có lời này của ngươi là được rồi.
Ta sẽ giúp ngươi thi pháp triệu hoán bản thể lại đây.”
“Cũng may là ngươi còn một tia phân thần tại đây, nếu không muốn phá giới nhiếp nhân lão phu cũng không thể làm được.” Trong động khẩu vang lên một tràng cười vang. “Phanh!” âm thanh trầm thấp vang lên, một chùm ngân ti bắn tới huyết giáp khôi lỗi sau đó cuốn nó vào trong động.
Chỉ chớp lên vài cái, huyết giáp khôi lỗi đã biến mất không thấy bóng dáng.
Khoảng một tuần trà sau, trong bạch sắc sơn mạch bỗng nhiên cuộn trào một cỗ linh áp cường đại, tiếp đó một đạo kim hoàng sắc quang trụ từ dưới bắn thẳng lên trời cao.
Âm phong từng trận cuồn cuộn hướng về phía quang trụ, tiếng ông minh mãnh liệt, bốn phía hiện ra vô số hắc khí.
Một loạt thiên tượng đem vùng hư không phụ cận che kín, từ bên ngoài không thể thấy rõ tình hình bên trong chút nào.
Không bao lâu sau, một đạo kinh lôi như thương long hoành thiên chợt lóe trong hắc khí, bỗng nhiên một tiếng hú to vang lên.
Tiếng hú này tựa hồ oán độc vô cùng, kèm theo sát khí trùng trùng.
Hàn Lập thở dài một hơi, hai mắt tĩnh lặng, trên mặt lộ rõ vẻ hoan hỉ.
“Hàn đạo hữu, ấn ký cuối cùng cũng đã luyện hóa xong.” Âm thanh dễ nghe của Nguyên Dao vang lên từ sau lưng.
“Đa tạ hai vị đạo hữu đã xuất thủ tương trợ.
Không ngờ rằng ấn ký cuối cùng lại cường ngạnh như vậy, cứ như mọc rễ trong cơ thể ta khó có thể khu trừ.
Vậy nên đành phải mất một phen công phu trực tiếp luyện hóa trong cơ thể.
Hiện giờ bốn ấn ký điều bị hủy diệt, cuối cùng cũng hóa giải được đại họa trong lòng.” Hàn Lập đứng dậy xoay người lại, hướng về phía nhị nữ ôm quyền thi lễ, thần sắc đầy vẻ thành khẩn.
“Ha ha, Hàn huynh đâu cần phải khách khí như vậy.
Tính mạng của hai người chúng ta cũng là do Hàn huynh cứu lại!” Nguyên Dao mệt mỏi khẽ mở miệng cười.
Nghiên Lệ cũng đồng dạng mỉm cười, sắc mặt nàng cũng có chút tái nhợt.
Điều này cũng khó trách, cho dù ai thao túng đại trận hơn nửa ngày như vậy thì pháp lực tiêu hao cũng không ít.
Hàn Lập thấy vậy thì không nói lời nào, bèn lật tay lấy ra hai chiếc bình nhỏ xanh biếc phân biệt đưa tới trước mặt nhị nữ.
“Đây là hai bình Lục Âm Đan, thuộc tính âm hàn, hẳn là có tác dụng với hai vị đạo hữu.” Hàn Lập mở miệng giải thích.
“Ta cùng sư muột quả thực đang cần vật này, nên không khách khí với Hàn huynh.” Nghiên Lệ thản nhiên cười, lập tức vung tay cuốn lấy một bình dược.
Nàng mở nắp bình đổ xuống, tức thì một viên hắc lục sắc đan hoàn rơi xuống tỏa ra một cỗ âm hàn khí tức nồng đậm.
Nghiên Lệ thoáng chút đánh giá dược lực của loại đan này thì hai mắt sáng ngời, đoạn dùng hai ngón tay kẹp lấy đan hoàn để ngang trước mặt cẩn thận quan sát sau đó trực tiếp đưa vào trong miệng nuốt xuống.
Nàng tiếp tục nhắm hai mắt, trực tiếp vận công hấp thu dược lực.
Nguyên Dao bên kia thấy vật thì thoáng do dự một chút mở lời cảm ơn Hàn Lập rồi cũng đồng dạng nhận lấy bình dược trước người mở ra lấy đan dược cho vào trong miệng.
Hàn Lập yên lặng ở một bên chờ nhị nữ.
Lúc này, lốc xoáy trên không trung đã biến mất hoàn toàn, hắc sắc viên châu cũng đã thu nhỏ lại còn một trượng, hơn nữa cũng do pháp trận bốn phía đã dừng lại nên vụ khí bên trong từ từ tản ra, chỉ khoảng một lúc nữa sẽ hoàn toàn biến mất.
Qua một bữa cơm, nhị nữ bắt đầu mở mắt, khí sắc trở lên tốt hơn rất nhiều.
“Hàn huynh, đan dược này của huynh sợ rằng rất quý giá! Âm lực hao tổn của ta và sư muội thoáng chốc đã khôi phục hơn phân nửa.” Nghiên Lệ cao hứng nói.
“Hữu dụng với hai vị đạo hữu là tốt rồi.” Hàn Lập mỉm cười nói.
“Hàn hụuynh! Nơi này cũng không nên ở lâu, chúng ta khi nào tiếp tục hành động? Theo kế hoạch lúc trước chúng ta thương lượng mới chỉ đến lúc thoát khỏi đám người quỷ bà mà thôi.” Nguyên Dao lo lắng nói.
“Lời của Nguyên cô nương vô cùng chính xác, nơi đây quả thực không nên ở lâu cần lập tức rời đi.
Trong nháy mắt ấn ký bị hủy diệt, đám yêu vương này vẫn có thể cảm ứng được phương hướng đại khái của chúng ta.”
“Về phần tiếp theo hành động thế nào, tất nhiên là tìm biện pháp phá vỡ không gian nơi đây trở lại Linh giới.
Đương nhiên việc này có chút khó giải quyết, ta mặc dù đã có tính toán nhưng cũng cần cùng hai vị phải bàn bạc kỹ hơn.
Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.” Hàn Lập đánh giá xung quanh một lượt, thần sắc nghiêm nghị nói.
“Được! vậy thì cứ theo lời Hàn huynh, chúng ta trước tiên thu hồi pháp trận rồi lập tức xuất phát.” Trong ba người tu vị của Hàn Lập cao nhất nên nhị nữ đương nhiên lấy ý kiến của hắn làm chủ.
Thân hình nhị nữ thoáng động hóa thành hai đạo cầu vồng bắt đầu thu hồi khí cụ bố trận.
Hàn Lập trực tiếp giương tay hét lên một tiếng vang vọng đất trời, giống như tiếng sấm rền không ngừng lan rộng.
Đề Hồn Thú cùng Báo Lân Thú tại phụ cận lập tức hống to phản hồi, đồng thời nhắm hướng Hàn Lập bay vọt trở về.
Một đạo ô quang cùng một đạo kim ảnh đồng thời hiện lên rồi chui thẳng vào Linh Thú Hoàn trong tay áo Hàn Lập.
Một lát sau, nhị nữ cũng đã thu thập xong.
Ba người chọn phương hướng rồi lập tức thôi động độn quang vội vã rời đi.
Ba người Hàn Lập rời khởi gò đất này không quá nửa buổi thì trên không trung đã có lục quang lóe lên.
Một đoàn lục quang phá không mà tới, trực tiếp xuất hiện phía trên bầu trời phụ cận.
Trung tâm lục quang là một thân ảnh thon thả mỹ miều đang đứng! Bóng người này thoáng đảo qua phụ cận, tìm đến gò đất chỗ ba người Hàn Lập bày trận thì hạ xuống, hiện ra thân hình.
Người này chính là Mộc Thanh1
Ánh mắt Mộc Thanh đảo qua mọi nơi một lượt, sắc mặt dần dần trở lên âm trầm.
Đối với người khác thì hết thảy mọi thứ ở đây đều bình thường, nhưng trong mắt nàng ta thì có vô số sơ hở chất chồng.
Nàng có thể dễ dàng nhận ra dấu vết lưu lại của pháp trận loại lớn, cùng với dao động cấm chế trên không trung vẫn chưa tan hết và một cỗ âm khí tinh thuần không hề tầm thường.
“Xem ra ta tới chậm một bước, bọn chúng rời đi đã được một đoạn thời gian.
Hóa ra là mượn lực pháp trận để khu trừ ấn ký.
Chẳng qua nếu đã ly khai nơi này thì để tìm được hắn khó lại càng thêm khó.” Mộc Thanh thì thào vài câu, vẻ mặt thoáng chần chờ, tựa hồ có chuyện gì đó làm nàng do dự.
“Thôi vậy! Vì vật ở ma phần kia, ta hợp lại trong đất một lần vậy! Sớm biết như thế, lúc trước nên hạ thêm vài đạo cấm chế trên người Hàn tiểu tử.” Mộc Thanh chân ngọc dẫm mạnh, mặt ngọc hiện ra vẻ kiên quyết.
Thân hình nàng lại lóe lên, hóa thành một đoàn thanh quang phá không bay đi.
Nhưng cũng tại lúc này, độn quang của nàng cũng không rời đi quá xa.
Hơn nửa canh giờ sau, thanh quang bỗng nhiên hạ xuống một sơn mạch nhỏ, trực tiếp đi vào một sơn cốc trong đó.
Tòa sơn cốc này âm khí rất loãng, thậm chí so ra còn kém các nơi bình thường phía ngoài sơn mạch, cho nên không hề có bóng dáng quỷ vật.
Đây quả là một nơi lý tưởng để Mộc Thanh dừng chân.
Nàng điều tra một lượt xung quanh sơn cốc, sau khi xác định không có dị thường thì mới an lòng.
Hai tay áo nàng rung lên, lục mang chợt lóe, vô số quang đoàn to bằng nắm tay bắn đi bốn phía.
Tất cả quang đoàn đều rơi xuống các nơi trong sơn cốc, chợt lóe lên rồi tiến nhập vào trong lòng đất biến mất vô ảnh vô tung.
Mộc Thanh cũng dẫm mạnh chân xuống dưới mặt đất.
Phía dưới eo nàng chợt lóe linh quang, bỗng nhiên biến thành một thân thanh mộc, vô số rễ tua đâm xuống dưới mặt đất tản đi bốn phương tám hướng, càng lúc càng sâu.
Miệng nàng lại tiếp tục lẩm nhẩm, hai tay bắt quyết.
Mặt đất trong toàn bộ sơn cốc lập tức rung lên bần bật.
Lục sắc quang đoàn vốn đã tiến nhập trong lòng đất lại bắt đầu xuất hiện, từng thân cây xanh biếc từ chỗ chúng mọc lên, bằng mắt thường cũng có thể nhận thấy tốc độ sinh trưởng điên cuồng của chúng.
Chỉ vài nhịp hô hấp đã biến thành từng cây đại thụ che trời cao hơn mười trượng.
Cả tòa sơn cốc bỗng chốc xanh um tươi tốt, mộc linh khí nồng nặc vô cùng.
Càng giật mình hơn nữa là một đám thụ mộc do Mộc Thanh dùng pháp quyết thôi động lại không chịu hạn chế bởi đất bùn bên dưới mà mơ hồ liên tục biến đổi vị trí.
Lát sau, một đại trận đầy vẻ cổ quái lấy Mộc Thanh làm trung tâm hình thành, cơ hồ trải rộng tới tất cả các nơi trong toàn bộ sơn cốc đem nơi đây phòng thủ kín mít, cơ hồ mưa gió không lọt! Làm xong hết thảy, Mộc Thanh bỗng nhiên há miệng phun ra một một viên châu nhũ bạch sắc lớn bằng quả trứng chim, bề ngoài của nó trải rộng hoa văn kim sắc, đầy vẻ lung linh.
Viên châu này ở cách người Mộc Thanh hơn một trượng, từ từ chuyển động! Mộc Thanh nhìn viên châu này một lúc lâu rồi thở dài, nàng vươn ngọc chỉ khẽ điểm nhẹ lên vật đó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1508: Mộc Chi Lĩnh Vực
Viên châu vang lên một tiếng nhỏ, lục mang đại phóng phun một đoàn thanh hà.
Trong hà quang có một vật như ẩn như hiện, linh quang tắt đi bắt đầu hiện ra nguyên hình.
Đây là một cây tùng cực lớn toàn thân đen nhánh sừng sững đứng giữa hư không.
Cây này quả thực lớn đến khó tin, nhưng ngoài hình dáng kỳ lạ ra thì từ dưới gốc lên đến ngọn như phảng phất có một giới tuyến vô hình, một nửa lá xanh um tùm, một nửa khô quắt héo rũ không một chiếc lá, giống như tử mộc vậy.
Đây là bản thể linh mộc của Mộc Thanh.
Nàng nhìn cây này sắc mặt vô cùng phức tạp, mười ngón tay không ngừng điểm ra.
Từng đạo pháp quyết nối tiếp nhau lóe lên rồi chui thẳng vào bên trong thân cây đen nhánh.
Cây này bỗng nhiên rung lên, từ từ hạ xuống dưới mặt đất.
Cả bộ rễ cắm thẳng xuống dưới lòng đất, vững vàng bất động.
Mộc Thanh cũng không dừng tay, nàng lại há miệng phun ra một đoàn tinh huyết xanh biếc.
Máu này dưới sự thôi động của nàng bay tới hắc thụ rồi nhập thẳng vào bên trong thân cây, biến mất vô tung vô ảnh.
Trong miệng Mộc Thanh không ngừng lẩm nhẩm niệm chú ngữ.
Nàng nâng hai tay lên, từ lòng bàn tay phóng ra hai cột lục sắc quang trụ, đồng dạng nhập thẳng vào bên trong hắc thụ.
Chỉ là ngay sau đó, nơi tinh huyết vừa thấm vào đã bùng lên một thứ ánh sáng chói mắt, bề ngoài thân cây bắt đầu vặn vẹo biến hình… Một gương mặt như tượng gỗ điêu khắc dần dần hiện ra.
Gương mặt này không ngừng co giật, có vẻ thống khổ vô cùng.
Cẩn thận quan sát thì đây rõ ràng là khuôn mặt của thương viên kim linh.
“Còn không mau mau tỉnh lại!” Hai hàng lông mày Mộc Thanh nhíu lại, quát lên một tiếng sau đó tiếp tục đánh ra một đạo pháp quyết.
“Rắc rắc…” Giữa thân cây đen nhánh bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng, một viên hầu lông vàng từ trong đó nhảy ra.
“Tham kiến chủ nhân! Chủ nhân hoán tỉnh ta lại, chẳng lẽ là…” Kim viên vừa xuất hiện lập tức quỳ xuống mặt đất.
“Kim lão đứng lên đi.
May mắn trước lúc xuất phát đã lưu lại một phân thần hóa thân của ngươi trong bản thể của ta.
Hiện tại chủ nguyên thần của Kim lão đã vẫn lạc, ngươi giờ là Kim Linh.” Mộc Thanh khẽ thở dài một hơi.
“Hóa ra là đã vẫn lạc.
Thảo nào ta thủy chung không thể cảm ứng được bản thể tồn tại.
Nếu như vậy từ nay về sau Kim Linh tiếp tục vì chủ nhân mà ra sức khuyển mã! Nhưng hiện tại chủ nhân không tiếc tinh huyết mà hoán tỉnh ta, hẳn là có chuyện cần Kim Linh làm.” Thần sắc thương viên thoáng động, cung kính lên tiếng.
“Ừm! Ấn ký ta lưu lại trong cơ thể Hàn tiểu tử đã bị hủy diệt nên không thể cảm ứng được.
Hiện tại ta chuẩn bị thi triển ‘Mộc chi lĩnh vực’ để tìm kiếm tung tích của hắn.
Nhưng kể từ đó sẽ không thể vận dụng sức mạnh của bản thể, cho nên cần ngươi giúp ta bảo vệ cho bản thể linh mộc.
Ta ở nơi này đã bày ra Thanh Mộc Chu Thiên Đại Trận, cho dù tồn tại cỡ Lục Túc xâm nhập vào cũng sẽ bị vây khốn trong chốc lát, cũng đủ để ngươi mang theo bản thể của ta bình yên đào thoát.” Mộc Thanh nghiêm nghị nói.
“Mộc chi lĩnh vực! Phương pháp này sẽ khiến chủ nhân hao tổn bổn nguyên lực lượng.
Hơn nữa một khi thi triển thì nội trong ngàn năm không thể vận dụng lần thứ hai.
Chủ nhân thực sự cần dùng sao?” Thần sắc kim viên cả kinh.
“Chỉ sợ là phải như vậy.
Lần trước đi ma phần ta gặp được hạt châu kia, lực lượng ẩn chứa bên trong nó tương đồng với bổn nguyên chi lực của ta, xét về độ tinh thuần cùng số lượng thì đều hơn cả mười lần so với bản thể của ta.
Chỉ cần chiếm được bảo vật này, cộng thêm một chút thời gian hấp thu lực lượng bên trong thì ta chẳng những có thể đột phá cảnh giới trước mắt mà còn có thể tiến giai lên tầng thứ cao hơn.
Luận công hiệu, vật ấy đối với ta còn quan trọng hơn nhiều so với Minh Hà thần nhũ.” Mộc Thanh ngưng trọng nói.
“Nếu chủ nhân đã nói như vậy, Kim Linh nhất định sẽ chăm sóc thật tốt bản thể của chủ nhân.” Kim viên sau khi nghe xong thì biết ý Mộc Thanh đã quyết nên không tiếp tục khuyên nữa mà trịnh trọng hứa.
“Ừm, có lời này của Kim Lão ta yên tâm rồi.
Bản thể của ngươi vốn đã bị hủy, hiện tại mặc dù ta dùng bản thể chi lực huyễn hóa ra thân thể mộc viên nhưng tu vị cũng chỉ còn Linh Suất sơ giai.
Có hơi yếu một chút.
Như vậy đi, ta sẽ đem vật ấy lưu lại cho ngươi!” Mộc Thanh suy nghĩ một chút, bỗng nhiên há miệng phun ra một tấm kính mênh mông sắc xanh.
Kính này tuy chỉ lớn bằng lòng bàn tay, viền ngoài tấm kính được bao bởi một lớp vân gỗ xanh biếc.
Kính trên không trung thoáng chớp lên tỏa ra hà quang vạn đạo, khí lành tỏa rộng.
Vật này vừa thấy đã biết là một chí bảo không tầm thường.
“Đây không phải là Thiên Mộc Kính của chủ nhân sao! Bảo vật này từ ngày chủ nhân đắc đạo vẫn bồi luyện tới nay.
Tiểu nhân sao dám nhận lấy! Đường đi ma phần của chủ nhân còn cần bảo vật này hộ thân.” Kim Linh vừa thấy kính này thì lập tức thối lui, liên tục xua tay.
“Bản thể nếu không giữ được thì ta còn có thể tồn tại sao? Huống hồ Kim lão không phải không biết nhiều năm trước ta đã lấy được một kiện linh bảo khác, uy lực không hề dưới kính này.
Hơn nữa độ hữu dụng có thể khắc chế ma khí còn trên kính này.” Mộc Thanh cứ vậy nói.
Nghe Mộc Thanh nói vậy, Kim Linh do dự một lát mới đáp ứng.
Hắn giơ tay về phía mặt kính, nhất thời mặt kính hóa thành một đạo thanh quang nhập vào trong thân thể.
“Ngoại trừ Thiên Mộc Kính, hai thanh Trường Thanh Mộc Linh Kiếm này cũng hơn xa hai chiếc lúc đầu, ngươi cũng nhận lấy đi.” Mộc Thanh suy nghĩ thêm một chút rồi quay tay trảo về phía hư không.
Hai nhánh cây thoáng rung rồi rơi xuống, dưới thanh sắc hà quang không ngừng chớp động liền hóa thành hai thanh kiếm hàn quang lập lòe.
Vẻ mặt Kim Linh đầy vui mừng, lần này không hề tỏ ý chối từ mà lập tức tung người đón lây hai thanh kiếm, thoáng đánh giá một chút rồi thu lại.
Bố trí xong xuôi mọi thứ, Mộc Thanh lại dặn dò Kim Linh thêm vài câu rồi giải trừ mộc hóa nửa thân dưới, khôi phục nguyên trạng thân hình.
Sau đó một đạo thanh hồng từ trong cốc phá không bay ra, chớp lên vài lần đã ly khai sơn cốc.
Ngay lúc Mộc Thanh rời đi không lâu, Kim Linh liền phát động cấm chế của pháp trận.
Không gian bốn phía sơn cốc trở lên mơ hồ, giống như là ảo ảnh chiết xạ dưới mặt nước, cảnh tượng trở lên trống rỗng, từ xa nhìn lại không thể phát hiện.
Mộc Thanh cũng không vội vã phi độn, bốn phía quanh nàng nổi nên cảnh tượng dị thường.
Chỉ thấy trong vòng mười trượng xung quanh nàng đều là điểm điểm lục quang, hư ảnh hoa thảo thụ mộc bay múa không ngừng, một cỗ mộc linh khí tinh thuần liên tục phát ra.
Trên người Mộc Thanh lục quang lưu chuyển, một hư ảnh thúy lục cự thụ ở sau lưng như ẩn như hiện khiến phiến cỏ cây này như nơi tiên cảnh.
Dường như ở giữa lục quang có một mảnh thiên địa khác vậy.
Một lát sau, Mộc Thanh đã trở về gò đất lúc trước phát hiện ra tung tích của Hàn Lập.
Nàng dừng lại độn quang, hạ xuống đỉnh núi.
Hai tay khẽ vung, lục quang xung quanh đột nhiên khuếch tán đi bốn phương tám hướng, chỉ vài nhịp thở đã bao bọc cả phiến núi non vào bên trong.
Phiến hư ảnh cây cối hoa cỏ trong nháy mắt đều biến thành thực vật, cắm rễ trên mặt đất đón gió đong đưa.
Nơi đây thoáng chốc biến thành một thế giới hoa cỏ xanh tươi.
Cùng lúc đó, phía dưới gốc hư ảnh cự thụ sau lưng Mộc Thanh đột nhiên hóa thành vô số thanh ti bắn đi.
Có sợi nhập vào trong thụ mộc biến mất, có sợi lại lóe lên chui thẳng xuống dưới đất…
Lúc này, hai mắt nàng nhắm lại, thần sắc ngưng trọng, khuôn mặt xinh đẹp nhíu lại tựa hồ đang xem xét điều gì.
Ước chừng một tuần trà sau, hai mắt nàng mở ra, thì thào:
“Hóa ra là mượn lực lượng của hai môn hạ quỷ bà phá hủy ấn ký.
Xem ra ngay cả quỷ bà cũng không biết môn hạ của mình biết loại bí thuật này.
Chẳng qua nếu đã biết được phương hướng bọn họ thì chắc chắn sẽ tìm được.”
Mộc Thanh tự nói một mình, nàng tiếp tục bắt quyết.
Lục sắc quang mang bốn phía tán đi, quang mạc co rút tới đâu, tất cả hoa cỏ nơi đấy đều lập tức biến mất.
Khu đồi núi này thoáng chốc đã khôi phục nguyên trạng.
Mộc Thanh bay vút lên trời đuổi theo phương hướng lúc trước Hàn Lập rời đi.
Hàn Lập tất nhiên không biết đám người Lục Túc và Mộc Thanh đang chủ tâm tìm hắn.
Nhưng để ngừa vạn nhất, hắn từ lúc mang theo nhị nữ rời khỏi nơi đó không ngừng biến đổi phương hướng trên đường đi.
Theo hắn, cho dù có để lại dấu vết sơ hở gì thì cũng không đủ để lo lắng.
Hiển nhiên hắn đã có chút coi thường thần thông của đám yêu vương này.
Hiện tại, Hàn Lập mang theo nhị nữ phi hành trên một mảnh cát vàng.
Vừa phi hành, hắn vừa nói với hai người Nguyên Dao điều gì đó.
“Cái gì, Hàn huynh định tìm kiếm không gian tiết điểm phản hồi Linh giới!” Nghiên Lệ hô lên kinh hãi.
“Đúng vậy! Lúc từ Nhân giới tới Linh giới ta cũng đã nghiên cứu qua không gian chi đạo nên sớm phát hiện cho dù là không gian lớn nhỏ cỡ nào đều có tồn tại một ít tiết điểm.
Hơn nữa không gian càng nhỏ thì càng dễ phát hiện không gian tiết điểm.
Khe hở không gian thực ra cũng là một loại biến dị của không gian tiết điểm mà thôi.
Chúng ta chỉ cần tìm được không gian tiết điểm của Minh Hà chi địa, thêm một chút phiêu lưu nữa thì hẳn có cơ hội rất lớn phản hồi Linh giới.” Thanh âm Hàn Lập vô cùng trấn định, từ từ nói ra.
“Nhưng mà Hàn huynh…, tuy rằng không gian tiết điểm không nhiều lắm nhưng ta cùng sư tỷ cũng đã nghe nói qua sự hung hiểm trong đó.
Trong đó chẳng những thường xuất hiện không gian phong bạo mà chỗ ra vào của tiết điểm cũng không thể khống chế.
Nguy hiểm quả thực quá lớn!” Nguyên Dao chậm rãi nói.
“Có một chút nguy hiểm, nhưng nếu có ta dẫn đường thì ít nhất bảy tám phần nắm chắc có thể bình yên vượt qua.
Dù sao Minh Hà chi địa cũng là một không gian phụ thuộc vào Linh giới chứ không phải một nơi riêng biệt.
Trừ phi hai vị đạo hữu không có ý định rời đi, định lâu dài ở lại Minh Hà chi địa.” Hàn Lập nhíu mày nói.
“Kỳ thực chúng ta chỉ cần lẩn trốn một thời gian, chờ những người kia rời đi rồi tiếp tục ở đây tu luyện cũng chưa hẳn là không được.
Nơi này âm khí cùng linh khí đều tràn đầy, quả thực rất có lợi trong việc tu luyện của chúng ta.” Nhãn quang Nghiên Lệ chớp động, thản nhiên cười nói.
“Điều này chỉ sợ không được.
Nghiên cô nương chẳng lẽ đã quên còn người của Phù Du Tộc sao? Viện binh của con khôi lỗi đó chẳng biết khi nào sẽ tới đây, ngay cả nhóm người Mộc Thanh quỷ bà cũng cực kỳ kiêng kị Phù Du Tộc, từ đấy có thể tưởng tượng được tộc này đáng sợ thế nào.
Hơn nữa Minh Hà chi địa này lại là Thánh địa của bọn họ, cho nên bọn họ chắc chắn hiểu rõ nơi này hơn chúng ta.
Cho dù có trốn ở một nơi bí mật cũng không chắc sẽ an toàn.
Còn một chuyện nữa, hai vị đạo hữu chẳng lẽ không định trở về Nhân tộc tìm kiếm biện pháp khôi phục nhân thân sao?” Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, chậm rãi phân tích
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1509: Quỷ Vụ Tái Hiện
Vừa nghe nói vậy, hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt chần chừ khó quyết.
Hai nàng đương nhiên không bao giờ buông bỏ ý định khôi phục lại thân thể.
“Là thiếp thân lo nghĩ không chu toàn.
Nghe Hàn huynh nói vậy thì dường như trước kia đã từng vượt qua không gian tiết điểm.
Nếu như vậy thì một khi tìm được không gian tiết điểm phù hợp ta cùng sư muội cũng hy vọng rời khỏi nơi đây.
Nhưng thế nào mới tìm được tiết điểm, điều này hai người chúng ta quả thực không biết chút nào.” Trầm ngâm một lúc, Nghiên Lệ cười khổ nói.
“Điều này hai vị đạo hữu cứ yên tâm.
Ở phương diện này tại hạ có phương thức của mình.
Chẳng qua để tìm kiếm cũng cần mất một đoạn thời gian, cần phải tránh khỏi sự truy tìm của đám người quỷ bà mới được.
Mấy người bọn họ cho dù cuối cùng có lấy được thứ đó hay không, nhưng bởi vì Phù Du Tộc nên cũng sẽ không ở lại nơi này lâu.
Trong khoảng thời gian giữa lúc bọn họ rời khỏi Minh Hà chi địa và người của Phù Du Tộc chưa đến sẽ là cơ hội tốt nhất để chúng ta tìm kiếm tiết điểm thoát đi.
Hiện tại, chúng ta nên tìm một địa phương bí mật trốn tạm một thời gian ngắn đã.” Hàn Lập từ từ nói, tựa hồ đầy tin tưởng đối với việc này.
Hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ nghe vậy thì thấy cũng hợp lý, liên tục gật đầu đồng ý.
Trong khi ba người thương lượng độn quang vẫn không ngừng một chút nào, ba vệt sáng lướt qua không trung rồi biến mất phía cuối chân trời.
Mấy ngày sau, đoàn người Hàn Lập đã xuất hiện ở trên một nơi mênh mông là nước.
Quỷ dị là trên mặt nước xanh đen lại có một tầng hắc vụ lượn lờ phía trên.
Càng quỷ dị hơn là tại phiến thủy vực vô tận này, các hòn đảo lớn nhỏ dày đặc chi chít như sao trên trời.
Hàn Lập một hơi xâm nhập vào trong phiến thủy vực một ngày một đêm, vẫn không thấy bến bờ.
“Ta tạm ẩn thân ở nơi đây đi.
Phiến thủy vực này lớn như vậy, chỉ sợ không thua gì đại dương.
Cho dù đám yêu vương kia có truy tìm cũng không thể trong thời gian ngắn tìm ra được chúng ta.
Hơn nữa ta mơ hồ cảm thấy ở sâu dưới đáy nước có không ít vật đáng sợ ẩn tàng.
Có nhiều tồn tại đáng sợ như vậy, đám người quỷ bà cũng không thể quá tùy ý dùng thần niệm tra xét.
Trên khía cạnh nhất định thì đây chính là một tấm chắn tốt của chúng ta” Hàn Lập bay đầu dừng lại độn quang, ánh lam mang trong mắt chợt lóe đảo qua mảng lớn hắc vụ nồng đậm ở phía dưới, chậm rãi nói.
Đám khí vụ ngưng kết nồng đậm đến vậy, bọn họ dọc đường đi cũng đã gặp không ít, nhưng dưới linh mục thần thông hắn mơ hồ nhìn thấy dưới đám hắc vụ này là một tòa tiểu đảo nho nhỏ.
Hai người Nguyên Dao tuy không thể nhìn thấy hòn đảo trong hắc vụ nhưng thấy Hàn Lập nói vậy thì cả hai cũng không chần chừ lập tức đáp ứng cùng Hàn Lập hạ xuống bên dưới hắc vụ.
Chuyện tình khiến ba người kinh hãi xuất hiện!
Hắc vụ này nhìn như bình thường nhưng khi ba người vừa mới tiến vào trong đó thì đột nhiên cảm thấy hắc vụ bốn phía quay cuồng từng trận, ập thẳng về phía mấy người, linh khí bao quanh thân thể họ lập tức tan rã, độn quang của cả ba nhanh chóng tiêu thất.
Aaaa…..
Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ kinh hãi, sắc mặt đại biến thất thanh hô lên.
Tuy các loại linh quang bên ngoài cơ thể hai nàng liên tiếp thiểm động nhưng thân hình vẫn rơi thẳng xuống phía sâu dưới vụ khí.
Trong lòng Hàn Lập cũng cảm thấy kinh hãi, hắn liên tiếp thay đổi nhiều loại pháp quyết từ Nguyên Từ Thần Quang, Phạm Thánh Chân Ma Công,… tất cả đều đồng thời vận hành nhưng tất cả đều mất đi hiệu lực bởi không thể dẫn động linh lực.
Chỉ là trong lúc khó khăn hắn chợt lóe linh quang, lập lức thôi động Côn Bằng Biến trong Kinh Trập Thập Nhị Quyết.
Bên ngoài thân bùng lên thanh quang, cả người sau khi biến thân thành đại bàng thì pháp lực cũng lập tức khôi phục toàn bộ.
Hàn Lập mừng rỡ lập tức mở rộng hai cánh, hình thể hóa lớn lên mấy lần rồi huy trảo bắt lấy thân hình nhị nữ sau đó bay vọt lên trên trời cao.
Chỉ sau vài nhịp vỗ cánh, thanh sắc đại bàng đã thoát ra khỏi đám vụ khí, xuất hiện ở tầng cao trên bầu trời.
Thanh quang tắt đi, đại bàng biến mất, Hàn Lập lại trở về với hình dạng nhân hình xuất hiện trong hư không.
Mà hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ cũng lần nữa khôi phục pháp lực, cả hai hoa dung thất sắc cũng đã bắt đầu tự mình phi hành, huyền phù trong hư không.
“Thế là thế nào? Hắc vụ này sao lại kinh khủng đến vậy? Nếu không có Hàn huynh ra tay chỉ sợ hai người chúng ta lại phải chịu khổ rồi.” Sắc mặt Nghiên Lệ vẫn vô cùng sợ hãi, lẩm bẩm nói.
Vẻ mặt Nguyên Dao cũng tái nhợt nhưng nhãn quang chớp động, trên mặt lộ rõ vẻ kỳ quái.
Hàn Lập chắp hai tay sau lưng không ngừng đánh giá hắc vụ quay cuồng bên dưới, đồng dạng lộ vẻ trầm ngâm.
“Quả thực có chút cổ quái, nhưng cảm giác này…, Nguyên đạo hữu, có phải ngươi cũng thấy rất quen thuộc không?!” Hàn Lập quay đầu lại, hướng về phía Nguyên Dao hỏi.
“Hàn huynh nói không sai, loại cảm giác này ở Nhân giới ta cũng đã trải qua một lần, đó chính là thời điểm ở Loạn Tinh Hải lúc bị quỷ vụ cuốn vào Âm Minh Chi Địa.” Nguyên Dao nghi hoặc nói.
“Âm Minh chi địa, Minh Hà chi địa! Hắc hắc, hai tên này nghe cũng rất tương tự, hơn nữa đều có loại vụ khí cổ quái khiến người ta mất đi pháp lực.
Hẳn là có liên quan với nhau.” Hàn Lập sờ cằm, cân nhắc nói.
“Chỉ có một chút bất đồng nho nhỏ, đó chính là công hiệu tước đoạt linh lực ở nơi đây tựa hồ so với quỷ vụ ở Nhân giới.
Tuy rằng vẫn không thể điều động pháp lực nhưng ta vẫn có thể cảm ứng được sự tồn tại của linh lực còn khi bị cuốn vào quỷ vụ tại Nhân giới thì hoàn toàn không khác gì một phàm nhân.” Nguyên Dao vẫn không dám khẳng định.
“Ta cũng cảm thấy như thế.
Nguyên do cụ thể thế nào, có phải quái vụ ở đây kém hơn so với Nhân giới hoặc là do tu vị của chúng ta tăng tiến khiến tác dụng của nó giảm bớt hay không quả thực khó nói.
Chẳng qua rõ ràng hai thứ này có chút bất đồng, quỷ vụ ở Nhân giới tựa hồ có linh tính chủ động cuốn lấy tu sĩ phụ cận….” Hàn Lập lắc đầu, nêu ra từng điểm khác nhau.
“Quả thực giống như Hàn huynh nói vậy.
Hắc vụ nơi này không chủ động cuốn lấy tu sĩ còn quỷ vụ ở Nhân giới lại có thể tự động cuốn người vào Âm Minh chi địa.
Không biết quỷ vụ này có thông tới một không gian hay giới diện nào khác không.” Hai mắt Nguyên Dao sáng ngời, có chút hưng phấn.
“Điều này không thể biết được! Dù sao quỷ vụ ở Nhân giới và Âm Minh chi địa chúng ta vẫn chưa biết rõ lai lịch của nó.” Hàn Lập thở dài một hơi rồi nói.
“Ta thấy hắc vụ ở các nơi khác cũng tương tự nơi đây, chẳng lẽ tất cả chúng đều lợi hại như vậy sao?”
Nghiên Lệ vốn vẫn ở bên cạnh lắng nghe nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng.
“Điều này quả thực Hàn mỗ vẫn chưa xem xét qua! Nhị vị đạo hữu ở đây chờ một chút, ta đi một chút rồi sẽ trở lại.” Hàn Lập ngẩn ra, đuôi lông mày khé nhíu.
Thanh quang trên người hắn chợt lóe, hai cánh vũ động, chớp mắt đã bắn đi hơn mười trượng về phương xa để lại nhị nữ đưa mắt nhìn nhau.
“Nguyên sư muội, thần thông Hàn đạo hữu tu luyện quả thực không ít, thậm chí bí thuật biến thân của Phi Linh Tộc cũng học được.” Nghiên Lệ lấy làm lạ tặc lưỡi liên tục rồi nói.
“Sư tỷ chẳng lẽ đã quên Hàn huynh dùng thân phận Thánh tử Phi Linh Tộc để tiến vào Địa Uyên.
Nên việc có được bí thuật này cũng không có việc gì kỳ quái” Nguyên Dao lại nhẹ nhàng cười.
“Sư muội không biết đó chứ, Thánh tử Phi Linh Tộc không phải người nào cũng có thể trà trộn.
Ta từ miệng người khác nghe qua được một số chuyện, đó là Thánh tử Phi Linh Tộc chẳng những cần có chân linh tinh huyết mà còn nhiều những hạn chế hà khắc khác nữa.
Ngay cả tộc nhân Phi Linh Tộc có thể trở thành Thánh tử cũng khó khăn muôn vàn.
Không biết Hàn đạo hữu làm cách nào học được thần thông bực này.” Nghiên Lệ cười nói.
“Ra là như vậy.” Nguyên Dao gật gù, ánh mắt nhìn về phương hướng Hàn Lập biến mất có chút mê ly.
Nghiên Lệ thấy thần sắc Nguyên Dao như vậy thì trong mắt thoáng hiện dị sắc, nàng mỉm cười nói:
“So với việc này thì bản thân ta càng tò mò hơn về việc sau khi Hàn huynh biến thân thành đại bàng lại không sợ quỷ vụ.”
“Quả thực có chút cổ quái, muội cũng cảm thấy khó hiểu.
Chẳng lẽ bí thuật biến thân của Phi Linh Tộc còn có thần thông khác chưa biết?” Nguyên Dao bị vấn đề này làm phân tâm, liền thu ánh mắt trở về, đồng dạng lộ vẻ khó hiểu.
“Điều này quả thực khó nói, chờ lát nữa Hàn đạo hữu về rồi hỏi hắn, có lẽ hắn biết chút ít.” Nghiên Lệ híp mắt cười.
“Không ổn chút nào! Việc này có quan hệ với thần thông công pháp, hai người chúng ta không nên hỏi thì hơn.” Nguyên Dao nghe thấy vậy tỏ ra do dự.
“Ha ha, với dao tình năm đó của sư muội cùng Hàn đạo hữu, một chút việc nhỏ đó hẳn không có gì to tát.
Ta cũng không phải định nghiên cứu khẩu quyết công pháp của hắn mà chỉ muốn tìm xem có biện pháp nào khắc chế quỷ vụ này hay không mà thôi.
Cũng là do ta cùng Hàn đạo hữu không quá thân quen nên để sư muội hỏi thì thỏa đáng hơn.” Nghiên Lệ lơ đễnh trả lời.
Nguyên Dao nghe xong lời này, đôi mi thanh tú nhíu chặt lại, nàng chỉ yên lặng gật đầu.
Ước chừng nửa canh giờ sau, phía chân trời lại xuất hiện thanh quang.
Theo tiếng thanh minh, thanh sắc đại bàng bay trở về.
Chỉ vài lần chớp lên, từng trận cuồng phong ập tới; đại bàng thoáng chốc đã xuất hiện trước người nhị nữ.
Tiếp đó, thanh quang tắt đi, đại bàng biến mất thay vào đó là thân hình của Hàn Lập.
“Thế nào, hắc vụ ở kia cũng thế sao?” Nghiên Lệ không nhịn được lên tiếng hỏi trước.
“Không phải tất cả, mà là một số trong đó có thể thôn phệ linh lực, còn hơn phân nửa là vụ khí bình thường.”
Thần sắc Hàn Lập nghiêm túc trả lời.
Vừa nghe Hàn Lập nói vậy, vẻ mặt nhị nữ đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Vậy sau khi đạo hữu tiến vào trong hắc vụ xem xét, đến tột cùng là thế nào?” Nghiên Lệ thở dài một hơi rồi lại hỏi.
“Theo lý mà nói, chúng ta còn phiền toái bên người nên tốn thời gian tìm tòi nghiên cứu quả không phải việc khôn ngoan.
Hắc vụ này có tác dụng giam cầm thần niệm nên nếu chúng ta tiến vào trong đó thì cho dù đám yêu vương có thần thông quảng đại hơn nữa cũng không thể tìm được chúng ta.
Điều lo lắng duy nhất chính là không biết ở sâu trong hắc vụ còn có gì nguy hiểm hay không.” Hàn Lập chần chừ một lát rồi nói.
“Chỉ cần có thể tránh né đám người quỷ bà tra xét thì mạo hiểm một phen cũng đáng.
Lại nói, Hàn huynh, không phải ngươi sau khi biến thân thành đại bàng sẽ không sợ quỷ vụ này sao?” Nghiên Lệ lại cười nói.
Hàn Lập mỉm cười, chưa định nói thì thì Nguyên Dao do dự một chút lại lên tiếng hỏi:
“Hàn huynh, bí thuật biến thân của ngươi chắc là học từ Phi Linh Tộc.
Nhưng vì sao khi biến thân lại không sợ quái vụ hạn chế linh lực.
Nếu biết nguyên do trong đó thì hai người chúng ta chẳng phải cũng có thể trốn trong quái vụ mà không sợ pháp lực biến mất hoàn toàn hay sao?
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1510: La Hầu Chi Mê
“Thuật biến thân côn bằng quả thực ta học được từ phân chi Thiên Bằng Tộc trong Phi Linh Tộc.
Còn về việc vì sao sau khi biến thân lại không sợ vụ khí ảnh hưởng thì bản thân ta cũng không rõ nguyên do.
Nhưng trên đường đi ta đã cân nhắc qua, trong lòng đã có một suy đoán, không biết có phải hay không.” Hàn Lập thấy Nguyên Do hỏi, hắn suy nghĩ một chút rồi thận trọng trả lời.
“Hàn huynh có gì cứ nói, chẳng lẽ đối với hai người chúng ta còn khách khí đến vậy?” Hai mắt Nghiên Lệ chuyển động, cười nói.
Thần sắc Hàn Lập có chút xấu hổ, bèn chậm rãi nói:
“Hai vị đạo hữu nếu đã tu luyện tại Âm Minh chi địa ở Nhân giới nhiều năm như vậy chắc cũng biết một ít truyền văn về nơi đó chứ?”
“Hàn huynh nói tới truyền văn về Âm ty giới cùng La Hầu sao?” Thần sắc Nguyên Dao thoáng động, hỏi.
“Đúng vậy! Âm ty giới mờ ảo hư vô, căn bản không biết có thực hay không.
Nhưng tại Nhân giới ta đã tận mặt thấy qua La Hầu một lần.
Tuy rằng chỉ nhìn được một phần ngàn vạn hình thể của con thú này nhưng khi nó hiện thân thì tình hình lúc đó rất tương tự với quỷ vụ.” Ánh mắt Hàn Lập khẽ chớp, đáp lại.
“Hàn huynh định nói Âm Minh chi địa là do thân thể La Hầu hình thành nên!” Nguyên Dao giật mình nói.
“Tuy rằng cũng không có những bằng chứng xác thực nhưng ta cảm thấy ít nhất có ba bốn thành có thể.
Mà chân linh Côn Bằng là thiên địch của La Hầu, sau khi ta biến thân có thể dựa vào Côn Bằng chân huyết mà mượn Côn Bằng chi lực.
Nếu vụ khí nơi đây có liên quan đến quỷ vụ thì đương nhiên có thể miễn được ảnh hưởng của nó.
Trước mắt chỉ có thể giải thích như vậy.” Hàn Lập tiếp tục nói.
“Chẳng lẽ Minh Hà chi địa này cũng là thân thể của La Hầu.
Nhưng quái vụ này lại không giống như ở Nhân giới, Hàn huynh giải thích thế nào?” Nghiên Lệ không nén nổi suy nghĩ Minh Hà chi địa này cũng là thân thể La Hầu được nên chen ngang hỏi một câu.
Hàn Lập không trực tiếp trả lời mà mỉm cười hỏi lại: “Chẳng lẽ Nghiên đạo hữu cho rằng La Hầu này cũng là La Hầu ở Nhân giới sao?”
“Ý của Hàn huynh là La Hầu nơi này cùng La Hầu ở Nhân giới là hai con khác nhau! Nếu là hai thân thể bất đồng thì hắc vụ có chút khác nhau cũng không có gì ngạc nhiên.
Nghe nói La Hầu Thú hình thể lớn kinh người, có thể nuốt nhật nguyệt.
Trời sinh trong người đã có không gian độc lập.
Minh Hà chi địa rõ ràng là lớn hơn so với Âm Minh chi địa rất nhiều.
La Hầu thú ở đây thần thông cùng hình thể đều hơn xa con ở Nhân giới.” Sắc mặt Nghiên Lệ thoáng biến trắng, thấp giọng nói.
“Chỉ sợ không chỉ như vậy.” Hàn Lập lắc đầu.
“Ồ, Hàn huynh còn có kiến giải gì sao?” Nguyên Dao tò mò hỏi.
“Nơi đây vụ khí ngưng tụ như vậy, đầu La Hầu Thú này còn tồn tại hay không cũng thật khó nói.
Ta xem qua một số điển tịch thì một khi La Hầu hết thọ nguyên mà chết nhưng không gian độc lập trong cơ thể nó vẫn không sụp đổ mà trường tồn bất diệt.”
“Hàn huynh cho rằng đây là không gian trong cơ thể một con La Hầu Thú đã chết!” Nguyên Dao ngẩn ngơ.
“Ha ha, đây cũng chỉ là phỏng đoán của ta mà thôi, còn tình huống cụ thể thế nào vẫn cần xem xét.” Hàn Lập cười, hắn cũng không giải thích nhiều.
“Ta cho rằng suy đoán của Hàn đạo hữu đã tiếp cận với chân tướng sự thật.
Nếu thực sự như vậy thì hơn phân nửa sự việc đều được giải thích rõ ràng.
Cũng bởi con La Hầu Thú này đã chết cho nên âm minh khí cũng lớn hơn con ở Nhân giới, do đó đã hình thành nên nhiều quỷ vật cao cấp như vậy.
Cũng không biết nhóm yêu vương có biết việc này không.
Điều duy nhất khó lý giải chính là linh khí cùng linh mạch nơi đây.
Ở Âm Minh chi địa tại Nhân giới thì một chút linh khí cũng không thể bảo tồn, ngay cả bản thân ở trong không gian đó cũng không thể điều động pháp lực.” Nghiên Lệ hấp háy mắt, nói.
“Điều này khó có thể lý giải! Có lẽ bậc đại thần thông của Phù Du Tộc khi phát hiện ra không gian này đã động tay chân gì đó, hoặc là không gian trong cơ thể La Hầu Thú này vốn là như vậy.
Chẳng qua tất cả những thứ đó cũng không có quá nhiều quan hệ với tình cảnh hiện giờ của chúng ta.
Điều duy nhất khiến ta hứng thú bây giờ chính là việc hắc vụ này có thể mang chúng ra rời đi khỏi Minh Hà chi địa hay không.
Chỉ cần nó tương tự như Âm Minh chi địa thì chắc chắn cũng sẽ có lối thoát tương tự.
Lối thoát này so với không gian tiết điểm ban đầu ta đề cập tới còn an toàn hơn không ít.” Hàn Lập vừa nói, vừa đảo mắt nhìn bốn phía.
“Lời của Hàn huynh rất có lý.
Tại những đám quái vụ khác có điều gì dị thường sao?” Nghiên Lệ suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Không có! Hắc vụ nơi khác ngoại trừ việc cũng có thể hạn chế pháp lực thần thông ra thì ta còn chưa phát hiện ra điều đặc biệt khác.
Đương nhiên đây chỉ là ở vùng phụ cận mà thôi, nếu hắc vụ chỉ xuất hiện ở nơi đây thì lối thoát khẳng định nằm trên phiến thủy vực này.
Hiện giờ chúng ta lập tức tìm kiếm nó hay vẫn theo kế hoạch ban đầu tạm thời tránh né?” Thanh âm Hàn Lập chậm lại một chút, hỏi.
“Nếu lối thoát gần đây thì sao chúng ta không bỏ chút thời gian tìm kiếm.
Nói không chừng chỉ mất vài ngày là có thể tìm ra.
Đến lúc đó chẳng phải còn ổn thỏa hơn so với việc bị động tránh né sao?” Nghiên Lệ không cần suy nghĩ lập tức trả lời ngay.
“Sư tỷ nói cũng đúng.
Nếu cứ theo kế hoạch cũ mà làm thì nhóm yêu vương chưa rời đi mà viện quân Phù Du Tộc đã tới đây thì chúng ta không phải là càng khó khăn sao?” Nguyên Dao chần chờ một chút nhưng cũng đồng ý với ý kiến của Nghiên Lệ.
Hàn Lập nghe vậy thì chỉ trầm tư không nói.
Tuy rằng hai người họ nói đều có lý nhưng trong tâm cảm hắn lại mơ hồ cảm nhận được điều gì đó bất ổn nên mới có chút do dự không quyết.
Một hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng:
“Vậy cứ như lời hai vị đạo hữu lưu lại nơi này một chút tìm kiếm xem có lối thoát hay không.
Nhưng chúng ta nhiều lắm cũng chỉ có thể bỏ ra hai ngày mà thôi, trong hai ngày đó chúng ta sẽ được an toàn.”
Hàn Lập nghĩ ra một biện pháp dung hòa.
Nghe Hàn Lập nói vậy, Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy đó là kế sách lưỡng toàn bèn gật đầu đồng ý.
“Được! một khi đã như vậy thì chúng ta hãy thăm dò hắc vụ phía dưới trước đi.
Cho dù không tìm ra manh mối về lối thoát thì cũng có thể trước tiên bố trí một chỗ ẩn núp.
Vạn nhất xảy ra bất ngờ gì thì chúng ta sẽ trốn vào bên trong.
Côn Bằng lực có thể miễn trừ cấm chế của hắc vụ, ta quả thực có chút biện pháp giúp hai vị đạo hữu tạm thời thông qua đám vụ khí này.” Hàn Lập mỉm cười nói.
“Hàn huynh có biện pháp?” Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ đều trở lên mừng rỡ.
Hàn Lập mỉm cười, tiếng sét sau lưng bỗng vang lên, hai cánh khẽ rung lên, lông cánh sau lưng biến sắc.
Một cánh biến thành từng phiến thanh quang, một cánh tràn đầy ngũ sắc quang hà – cả hai không ngừng chớp động tỏa ra vạn đạo hào quang chiếu rọi không gian.
Hàn Lập đem đôi cánh thiên bằng sau lưng mình biến lại thành hình linh bảo Phong Lôi Sí.
Nhị nữ lần đầu nhìn thấy chân diện mục của Phong Lôi Sí thì đều lắp bắp kinh hãi.
Lúc này ngoại hình không biến đổi quá nhiều, chỉ là linh áp phát ra từ đó vô cùng kinh người khiến nhị nữ biến sắc.
Đúng lúc này, bên cánh thanh sắc sau lưng Hàn Lập khẽ vẫy lên, nhất thời hai cây thanh linh rời cánh bay tới lơ lửng trước mặt nhị nữ.
“Hai vị đạo hữu có thể thử xem, hai vật này đều dùng Côn Bằng khí tức ngưng tụ thành hình, nói không chừng sẽ có kỳ hiệu!” Hàn Lập mỉm cười nói.
Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ lại liếc mắt nhìn nhau, bán tín bán nghi.
Chẳng qua Nghiên Lệ lập tức vung tay bắt tới một cây thanh linh, sau đó quán chú pháp lực toàn thân vào trong đó.
“Phanh!” – một tiếng vang nhỏ xuất hiện, một đoàn thanh mang đã phủ kín toàn thân nàng.
“Ồ, quả là huyền diệu! Ta đi trước thử xem.
Vạn nhất không ổn thì mong Hàn huynh giúp đỡ tiểu muội một phen vậy.” Nghiên Lệ nhìn Hàn Lập cười tươi như hoa hướng dương.
“Ha ha, điều này là đương nhiên.
Hàn mỗ sẽ ở bên cạnh hộ pháp cho Nghiên đạo hữu!” Hàn Lập không chút do dự trả lời.
Thân hình một lần nữa hóa thành thanh sắc đại bàng sải cánh bay trước vào bên trong hắc sắc vụ khí.
“Nghiên Lệ nắm chặt lấy thanh linh trong tay, thanh quang trên người đại phóng, lập tức bay thẳng xuống bên dưới.
“Sư tỷ cẩn thận!” Nguyên Dao cẩn thận dặn dò.
“Sư muội yên tâm, có Hàn huynh bên cạnh chiếu cố sao có thể xảy ra chuyện gì.” Nghiên Lệ cười vang, thanh quang do nàng hóa thành vẫn tiếp tục lao xuống phía dưới.
Ánh mắt Nguyên Dao không chớp nhìn chằm chằm vào thân ảnh của Nghiên Lệ
Thanh sắc đại bàng do Hàn Lập hóa thành đã sớm huyền phù bên cạnh hắc vụ chờ Nghiên Lệ.
Rốt cục thanh quang cũng tiến nhập vào bên trong hắc sắc vụ khí.
Kết quả, thanh âm vui sướng của Nghiên Lệ từ bên trong truyền ra:
“Quả là thần hiệu, tuy rằng không thể điều động hơn phân nửa linh lực nhưng vẫn hoàn toàn có thể phi hành cũng như sử dụng công pháp bình thường hay phóng xuất bảo vật đều không thành vấn đề.”
“Hắc hắc, nếu vậy thì quá tốt rồi.
Nguyên cô nương, ngươi cũng xuống dưới này đi.
Chúng ta kiểm tra bên dưới một chút.” Từ trên mình thanh sắc đại bàng truyền ra thanh âm như đã biết trước của Hàn Lập.
Nguyên Dao ở trên cao nghe thấy tiếng của hai người thì thở dài một hơi, toàn thân cảm thấy nhẽ nhõm.
Nàng khẽ mỉm cười rồi cũng nắm chặt thanh linh trong tay bay xuống.
Chỉ là vào lúc này, dị biến lại nổi lên!
Hắc vụ vốn đang yên tĩnh bỗng trở lên quay cuồng, tiếp đó một cơn lốc từ phía dưới bất ngờ xuất hiện.
Đoàn hắc vụ này thoáng chốc biến thành một cơn lốc xoáy cực lớn gầm rú liên hồi.
Hàn Lập hóa thành đại bàng cả kinh.
Tuy rằng cơn lốc này hung mãnh, hơn nữa còn truyền tới một cỗ hấp lực cực lớn nhưng còn không thể hoàn toàn chế trụ hắn.
Nhiều lắm cũng chỉ khiến thân hình trì hoãn một chút mà thôi.
Hai cánh nhoáng lên, hắn lập lức bay đến bên Nghiên Lệ chụp lấy nàng ta định lập tức thoát ra khỏi quỷ vụ này.
Nhưng vào lúc này đột nhiên giữa trung tâm lốc xoáy có tiếng sấm nổ vang, vô số đạo hắc sắc thiểm điện ngang dọc hiện ra.
Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, cảnh tượng này quá mức quen thuộc…
Hắc sắc thiểm điện thế tới cực nhanh, còn hắn dưới cự lực khó hiểu ập tới lại không thể linh hoạt cử động.
Hắc mang phía trước chợt lóe, thanh sắc đại bàng cùng Nghiên Lệ dưới trảo đã biến mất vô tung vô ảnh trong lốc xoáy.
Ở trên cao Nguyên Dao nhìn thấy hết thảy nên không khỏi hoảng hốt.
Không chờ nàng kịp làm gì thì lốc xoáy đen kịt kia đã tràn ra bốn phương tám hướng cuốn lấy Nguyên Dao vào trong đó
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ [Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dao-Gioi-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)






