Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 30 : Thành Giao (c146-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 146: Thành Giao
“Bất quá, Trúc cơ đan tuy chưa chính mắt gặp qua nhưng giá trị và tầm quan trọng của nó thì Hàn Lập cũng đã được biết tới, ngẫm lại trong Thăng Tiên đại hội, có gần ngàn người tu tiên tại lôi đài tranh đấu đến sống chết cũng là vì cái gì? Chẳng phải là hơn phân nửa đều do sự hấp dẫn của Trúc cơ đan sao! Mà lúc này vị Diệp sư thúc lại định dùng một chút linh thạch và pháp khí để hoán đổi, chẳng lẽ còn tưởng mình là một đứa trẻ vừa xuất sơn sao?“ Hàn Lập âm thầm cười lạnh thầm nghĩ tất cả, nhưng ánh mắt lại măng vẻ cung kính tựa hồ đang chăm chú nghe đối phương nói chuyện
Diệp lão giả đối với biểu hiện của Hàn Lập rất hài lòng, dù sao thì vái vị sư chất tương lai này khi nghe tới việc hoán đổi Trúc cơ đan thì cũng không có cự tuyệt ra mặt xem ra thật sự còn có hy vọng trao đổi được
Ngay từ đầu, hắn cũng không định nói ngay việc trao đổi Trúc cơ đan, bởi chỉ cần là người có chút tâm cơ cũng sẽ không thể đem vật trân quý như thế ra trao đổi được, hắn cũng chỉ là mới ném đá dò đường thôi
Nhưng nhìn thấy thái độ của đối phương cũng không hẳn là không có thể thương lượng được làm cho hắn cực kỳ vui vẻ.
Chỉ cần đối phương có ý định hoán đổi, lão tuyệt đối tự tin có thể thỏa mãn các yêu cầu của đối phương để đổi lấy viên Trúc cơ đan, nghĩ tới đây nét cười trên mặt Diệp lão giả lại càng đậm, lại như thấy bộ dáng của Hàn Lập trông thuận mắt hơn rất nhiều
“Hàn sư điệt, nói vậy sư điệt chắc cũng biết bản thân linh căn là tứ linh căn chúc tính như vậy bằng tư chất của sư điệt dù có phục dụng Trúc cơ đan thì hi vọng Trúc cơ thành công cũng rất nhỏ! Nếu thật sự phục dụng Trúc cơ đan thì tối đa sư chất cũng chỉ có thể làm pháp lực tinh tiến, công pháp tăng lên hai, ba tầng mà thôi, như vậy thật quá lãng phí.
Sư điệt không bằng ngươi đem vật ấy đổi lấy thật nhiều các thứ hữu dụng cho ngươi đó chẳng phải là tuyệt vời sao, hơn nữa…” Diệp lão giả bắt đầu nói thao thao bất tuyệt để dụ dỗ Hàn Lập
Mà Hàn Lập mặt ngoài tựa như đang chăm chú nghe vị Diệp sư thúc trường thiên đại luận (nói trời nói biển) nhưng trong lòng bắt đầu có sự tính toán không ngừng so sánh sự lợi hại trong vấn đề này.
Nói thật ra, hắn cũng biết đối phương nói là sự thật, nếu chỉ là phục dụng một viên Trúc cơ đan thì tỷ lệ thành công của mình thật sự là vô cùng nhỏ, nhưng là bắt Hàn Lập đem một viên Trúc cơ đan này đi cho thì thật khiến hắn có chút không cam lòng, dù sao cơ hội không đến lần nữa, bất quá vẫn còn có thể có một chút hi vọng Trúc Cơ thành công hay không?
Nhưng nếu không cấp Trúc cơ đan cho vị Diệp sư thúc này thì cuộc sống sau này sau này tại Hoàng Phong cốc khẳng định sẽ không có kết quả tốt, chín phần mười sẽ vô cớ kết oán với người này, hơn nữa nhìn đối phương dường như trong Hoàng Phong cốc cũng có một ít thực quyền, như vậy nếu đắc tội sẽ càng khó khăn hơn.
“Diệp sư thúc, tại hạ có thể hỏi người muốn đổi viên Trúc cơ đan này làm gì không? Với tu vi của sư thúc thì cũng không cần dùng vật ấy nữa mà!” Hàn Lập suy nghĩ hồi lâu vẫn còn không hiểu được tại sao đối phương lại muốn trao đổi.
Diệp lão giả tuy bị Hàn Lập cắt đứt chuyện đang nói nhưng trên mặt lại không lộ ra vẻ bất mãn, nghe Hàn Lập hỏi tuy có trù trừ một chút nhưng vẫn còn trả lời Hàn Lập
“Nếu Hàn sư điệt đã hỏi, sư thúc cũng không muốn giấu diếm, viên Trúc cơ đan này là để cho cháu của Diệp mỗ phục dụng, mong sư chất có thể thành toàn cho hắn được không?”
Hàn Lập vừa nghe trong lòng không khỏi cười khổ, thầm nghĩ:
Cháu, vậy là quan hệ vô cùng thân cận, hơn nữa có thể làm cho vị sư thúc này hao tổn khí lực, không tiếc danh mà cúi đầu hướng một vị vãn bối mà xin hoán đổi Trúc cơ đan, khẳng định là một vị chất tôn rất được sủng ái ! Xem ra nếu không đổi thì chắc chắn sẽ chọc giận vị sư thúc này, vậy mình sống tại Hoàng Phong Cốc cũng đừng nghĩ tới việc an ổn mà sống, chỉ đành nhẫn nhịn đáp ứng đối phương, về phần phục dụng Trúc cơ đan đành để về sau nghĩ biện pháp khác, hơn nữa bản thần còn sở hữu cái bình nhỏ thần kì chỉ cần có thời gian thì đan dược gì mà không thể phối chế ra được.
Hàn Lập hiểu rõ lợi hại trong lòng liền có chủ ý, bất quá lại muốn làm cho đối phương phải xuất ra một cái giá lớn để trao đổi bởi vậy liền trên mặt liền làm ra vẻ u sầu, chán nản.
“Sư thúc không phải là vãn bối bất kính với trưởng bối! Nhưng Trúc cơ đan đối với sư chất cũng là trọng yếu vô cùng, cho dù vãn bối tư chất kém một chút nhưng cũng không phải là không có cơ hội thành công sao? Nếu lần này buôn bỏ cơ hội Trúc Cơ thì vãn bối cả đời chắc sẽ khó lòng tiến thêm trên con đường tu chân!”
Lão giả nghe Hàn Lập nói xong, tâm lý không nhịn được có chút khinh thường thầm nghĩ: “Chỉ bằng tư chất của ngươi mà cũng muốn lo lắng về con đường tu chân, thật là không biết tự lượng sức”.
Nhưng ngoài mặt lào giả vẫn nhớ tới việc chính nên vừa khuyên giải lại vừa hứa hẹn rất nhiều, nhằm làm cho Hàn Lập hạ quyết tâm trao đổi Trúc cơ đan với hắn.
Hàn Lập nghe xong trong lòng không ngừng cười lớn, nhưng ngoài miệng lại lại nói ra nhưng lời mềm yếu, làm cho lão giả càng thêm hưng phấn không ngừng đưa ra ngày càng nhiều các điều kiện.
Sư điệt! Nếu ngươi có thể trao đổi Trúc cơ đan với với ta, thì các công việc tạp vụ của đệ tử làm trong cốc sư thúc có thể cho người tùy ý lựa chọn!” Lão giả mắt thấy Hàn Lập sắp sửa đáp ứng liền tung ra một chiêu sát thủ cuối cùng.
“Tạp vụ?” Hàn Lập ngây người nhìn hắn.
“Đúng vậy, phải biết rằng đệ tử cấp thấp của Hoàng Phong cốc mỗi tháng đều phải hoàng thành nhất định một loại công tác được giao, ví dụ như đi giam đốc quáng công tại quáng tràng ở phường thị của bổn môn, nếu làm tốt sẽ được làm chấp sự đệ tử trong cốc trông coi một ít linh cầm dị thú, hay một ít linh căn kì dược bẩy tám loại công tác khác nhau.
Sau đó khi hoàn thành công tác cụ thể sẽ được môn nội cấp cho một ít linh thạch để thưởng công.
Sư thúc ta chính là quản sự phụ trách các loại công tác trong cốc, cho nên nếu sư điệt thích loại công tác nào có thể nói với ta một câu ta sẽ thành toàn cho” Diệp lão giả tại nơi này cũng là có vài phần đại quyền.
Mà Hàn Lập nghe được nhưng lời này thì không thể thốt lên được nữa, xem ra vô luận tại nơi đâu đều sẽ có những người có quyền có chức mưu lợi tư, dù là một tu tiên đại phái như Hoàng Phong cốc cũng không ngoại lệ.
Bất quá đối phương vừa rồi đã nhắc tới công tác kỳ dược đã làm cho Hàn Lập rung động không thôi, cái công tác này chẳng phải đã cấp cho mình một cơ hội sao, hơn nữa đối phương lại cho mình không ít chỗ tốt, nếu như vẫn tiếp tục trì hoãn không đáp ứng sẽ làm đối phương có cảm giác mình quá tham lam, cũng chính là làm mất hình tượng tốt về mình trong mắt hắn.
Nghĩ thông suốt, Hàn Lập làm bộ cuối cùng cũng đã chấp nhận, liền ủy khuất nói với lão giả:
“Nếu Diệp sư thúc đã nói thế nếu vãn bối vẫn không đáp ứng thì có vẻ không cho sư thúc chút thể diện nào, chỉ cần sư thúc thật sự có thể tín thủ điều kiện vừa nói vậy sư điệp liền đem Trúc cơ đan được cấp dâng tặng cho vị cháu kia của sư thúc, hy vọng có thể Trúc Cơ thành công!”
Lão giả vừa nghe lời ấy vô cùng mừng rỡ, luôn miệng không ngừng nói:
“Sư điệt cứ yên tâm, sư thúc đã nói qua tuyệt đối sẽ giữ lời, nhưng chốc lát nữa khi gặp Chưởng môn sư thúc thì những vật phẩm đã giao dịch có thể nói nhưng chuyện ta ngầm giúp ngươi làm việc thì tuyệt đối không nên đề cập tới!”
Hàn Lập nghe xong, liền cười cười , thích thú hồi đáp: “Về điểm ấy xin sư thúc yên tâm, vãn bối hiểu rõ sẽ không làm việc gì ngu ngốc!”
Lão giả nghe xong, mặt mày vô cùng hớn hở, rất hài lòng với thái độ nhu thuận của Hàn Lập.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 2
Chương 147: Cốc Nội Tường Tình
Diệp Tính lão giả cùng Hàn Lập sau khi giao dịch xong, liền dùng pháp khí đưa hắn về Nghị sự đại điện, hồi báo lại với Chưởng môn Chung Linh Đạo của Hoàng Phong cốc.
Không lâu sau, Hàn Lập đã đứng trước một thạch điện lớn cao mấy chục thước, tò mò đánh giá mấy đệ tử Hoàng Phong cốc canh giữ ở trước cửa.
Những người này pháp lực đều thâm hậu hơn Hàn Lập nhiều, thấp nhất cũng đã có công pháp cơ sở tầng thứ mười.
Làm cho Hàn Lập không khỏi âm thầm than thở, đối với thực lực của môn phái tu tiên này càng có cái nhìn cao hơn hẳn.
Diệp Tính lão giả cùng hắn đến đó thì để Hàn Lập đứng ở ngoài điện, đợi Chung Chưởng môn triệu kiến, mà bản thân hắn thì đi vào trong.
Điều này tạo nên tình cảnh xấu hổ Hàn Lập đứng đơn độc ở ngoài điện, làm cho Hàn Lập chửi thầm trong bụng một trận.
May mà một lát sau, từ bên trong đi ra một người trung niên áo trắng, người này trực tiếp đi tới trước mặt Hàn Lập, lạnh lùng nói: “Theo ta vào, Chưởng môn triệu kiến ngươi”.
Sau đó, tựa như không để ý tới phản ứng của Hàn Lập, liền quay người trở về.
Hàn Lập âm thầm cười khổ một chút, xem ra người tu tiên Luyện khí kỳ tầng chín, căn bản đối phương không xem ra gì, ngay cả noó cũng không nói thêm một câu!
Mặc dù trong lòng đối với người này rất là bất mãn, nhưng bản thân Hàn Lập rất rõ ràng cân lượng của mình tại đây, cho nên lập tức đi theo sát phía sau, đi vào đại điện.
Liên tiếp đi qua ba cánh cửa lớn đều có đệ tử thủ vệ, Hàn Lập mới tới chỗ của Chưởng môn Chung Linh Đạo Hoàng Phong cốc, một vị trung niên trông như mới hơn ba mươi tuổi.
Mà hai bên đại sảnh, còn có hơn mười người phục sức khác nhau đang ngồi.
Khi Hàn Lập tiến vào, những người này hơi đánh giá Hàn Lập một chút, nhưng thấy Hàn Lập tướng mạo bình thường cũng không có chỗ nào hấp dẫn, cũng không có hứng thú đều dời tầm mắt đi chỗ khác.
Mà Diệp Tính lão giả cùng vị Vương sư đệ kia, cũng ngồi ở trong đó.
“Tiểu hữu gọi là Hàn Lập phải không?” Chung Chưởng môn nhàn nhã mở miệng hỏi.
“Đúng vậy, đệ tử Hàn Lập, ra mắt Chưởng môn!” Hàn Lập thoạt nhìn rất thành khẩn tiến lên làm đại lễ tham bái.
“Không cần đa lễ! Nếu tiểu hữu có thể đưa Thăng tiên lệnh tới đây, vậy bổn Chưởng môn nhất định sẽ tuân thủ quy củ trước đây, đem tiểu hữu thu nhập môn hạ” Chung Linh nói, nụ cười hòa ái như luồng gió xuân, nhẹ nhàng phất ống tay áo một cái.
Mà Hàn Lập lại cảm thấy thân hình đang muốn cúi xuống, bị một luồng lực nhu hòa vô hình, nhẹ nhàng nâng lên, không cách nào tiếp tục tham bái nữa.
Làm cho trong lòng hắn cả kinh, đối với vị Chưởng môn này càng có thêm vài phần kính sợ.
“Theo lý thuyết, tiểu hữu ngoại trừ gia nhập bổn môn ra, còn có tư cách uống Trúc cơ đan.
Bất quá trước đó, ta nghe Diệp sư đệ nói, tiểu hữu bỏ qua viên Trúc cơ đan này, mà để lại nó cho người khác, có thật vậy chăng?” Chung Chưởng môn cũng không có nhiều lời thừa, mà nói thẳng ra mục đích triệu hắn lên điện.
“Đúng vậy, Chưởng môn! Đệ tử cảm thấy tư chất thấp kém, có uống Trúc cơ đan này thật sự là quá xa xỉ, vật trân quý như thế, nên để cho vị sư huynh khác cần thiết hơn!”
Hàn Lập sau khi nói xong những lời này, trong lòng vẫn cảm thấy đau như cắt, đây chính là Trúc cơ đan! Không phải là loại đan dược mà mình vẫn hay uống thay ăn cơm!
Nếu như một viên Trúc cơ đan này lạc ra ngoài đáo tu tiên giới, không tạo nên một phen huyết vũ tinh phong mới là lạ! Mà hắn mặc dù ỷ vào có cái bình thần bí, nhưng linh đan giống như Trúc cơ đan, Hàn Lập đúng là không có bao nhiêu tin tưởng có thể hoàn toàn chế ra được! Làm cho những lời này của hắn hết sức không thật lòng.
Hàn Lập trong lòng rất là không nỡ, nhưng mặt ngoài vẫn thể hiện ra bộ dáng hết sức cung kính nghe lời, làm cho đại đa số người trong điện đều có chút hài lòng.
“Tốt! Hàn tiểu hữu có thể nghĩ được như thế, bổn Chưởng môn cũng cảm thấy vui mừng.
Bất quá tiểu hữu cứ yên tâm, bổn Chưởng môn cũng sẽ không để cho tiểu hữu hy sinh như vậy!” Sau khi nói xong, Chung Linh Đạo quay đầu về phía Diệp Tính lão giả nói.
“Diệp sư đệ! Hàn tiểu hữu đã nhượng lại Trúc cơ đan, sẽ cho cháu của sư đệ dùng, nhưng sư đệ cũng phải bồi thường tổn thất cho tiểu hữu cho tốt, nhất định phải làm cho người ta hài lòng mới được!” Chung Linh Đạo nghiêm nghị nói.
“Ha ha! Chưởng môn xin cứ yên tâm, ta nhất định làm cho Hàn sư điệt hài lòng!” Lão giả thấy chuyện này thật sự thuận lợi thành công như trong tưởng tượng, không khỏi vui mừng, luôn miệng đáp lại.
Chung Linh Đạo thấy bộ dáng của lão giả như vậy, trong lòng khẽ cười thầm.
Khó xử lần này, có thể dễ dàng giải quyết lưỡng toàn kỳ mỹ như thế, cũng làm cho Chung đại Chưởng môn thở ra một hơi.
“Chuyện Trúc cơ đan cứ như vậy mà định, mà Hàn tiểu hữu từ hôm nay trở đi, chính là đệ tử bổn môn.
Vương sư đệ, ngươi hãy an bài chõo ở của Hàn sư điệt, thuận tiện nói một chút môn quy của bổn cốc, để cho hắn làm đệ tử truyền công tu hành trước, nếu có biểu hiện kiệt xuất sẽ có đề bạt!” Chung Linh Đạo phân phó cho Vương sư đệ.
“Tuân mệnh, Chưởng môn!” Vương sư đệ đứng lên, nghe lệnh nói.
Vị Vương sư thúc này lập tức dẫn Hàn Lập hướng ra ngoài điện, cũng bắt đầu nói cho hắn biết quy củ trên dưới tại Hoàng Phong cốc cùng giới thiệu một vài thường thức.
Hàn Lập dọc theo đường đi tập trung tinh thần lắng nghe, đối với hoàn cảnh tại Hoàng Phong cốc cũng đã có ít nhiều sơ bộ hiểu rõ.
Hoàng Phong cốc từ trên xuống dưới tổng cộng có hơn một vạn đệ tử, trong đó đệ tử Luyện khí kỳ chiếm hơn chín mươi phần trăm, đệ tử Trúc cơ kỳ chỉ có mấy trăm người mà thôi, những người này mới là lực lượng trung kiên của Hoàng Phong cốc.
Mà các đại cao thủ Kết đan kỳ, cũng chỉ có mấy người, bọn họ cơ bản đều là bế quan trường niên, không hề hỏi đến chuyện trong cốc.
Trừ phi có đại sự liên quan đến sinh tử tồn vong của Hoàng Phong cốc, nếu không ngay cả bản thân Chung Chưởng môn, bình thường cũng không thấy mặt những người này.
Về phần tu sĩ cấp nguyên anh duy nhất trong cốc, chỉ có một vị sư thúc tổ của mấy người Chung Chưởng môn, nghe nói tuổi đã hơn chính trăm, chẳng những một thân pháp lực sâu không lường được, đạo thuật thông huyền, lại có thể nguyên anh xuất khiếu, thần du vạn lý, quả thực là một vị thần tiến sống.
Bất quá, lão đã sớm không có mặt ở trong cốc, mà cũng không có ở trong nước, mà là chu du các nước khác, ai cũng không biết khi nào mới có thể hồi cốc.
Mà đệ tử Luyện khí kỳ trong cốc đông đảo như thế, đương nhiên không có khả năng mỗi người đều có cơ hội uống Trúc cơ đan! Chỉ có đệ tử ưu tú nhất, tư chất tốt nhất mới có thể có được vinh dự này.
Cho nên cứ mỗi mười năm, đệ tử trong cốc dưới ba mươi tuổi, đều sẽ tiến hành một lần chọn lựa, độ cạnh tranh kịch liệt cũng không dưới Thăng tiên đại hội ở bên ngoài.
Trên cơ bản chỉ có kỳ tài tu tiên đạt tới công pháp cơ bản luyện đến tầng mười một thậm chí là tầng mười hai, mới có thể nổi trội lên trên cả, đạt được tư cách uống Trúc cơ đan.
Cứ như vậy nghiêm khắc tuyển ra mấy trăm đệ tử tốt nhất, sau khi uống Trúc cơ đan, có thể thông qua Trúc Cơ tiến vào Trúc cơ kỳ, cũng chỉ có hai ba chục người mà thôi.
Còn số khác pháp lực chỉ tiến thêm một bước, đạt được công pháp cơ sở tinh tiến đến tột đỉnh mà thôi, cũng vẫn dừng lại tại Luyện khí kỳ.
Vì vậy rất tự nhiên, đệ tử trong cốc được phân ra làm ba tầng.
Cấp thấp nhất chính là các đệ tử chưa từng được uống qua Trúc cơ đan, những người này trong cốc là nhiều nhất, cũng là nhóm người có pháp lực thấp nhất.
Những người này chẳng những bình thường phải làm tạp vụ nhiều nhất, thời gian tu luyện là ít nhất, hơn nữa là người có địa vị thấp nhất ở trong cốc, mặc dù bọn họ cũng có một cái tên gọi rất là khí thế: “Chấp sự đệ tử”.
Địa vị so với bọn họ tốt hơn một chút là những đệ tử đã được dùng Trúc cơ đan nhưng chưa tiến vào Trúc cơ kỳ.
Những người này công pháp cơ sở cơ bản đã tiến tới đỉnh điểm, pháp lực so với các Chấp sự đệ tử mạnh hơn rất nhiều, thậm chí có một vài công pháp trung cấp đơn giản bọn họ cũng có thể sử dụng, có chức trách trông coi các Chấp sự đệ tử, bình thường được gọi là “Lĩnh sự đệ tử”.
Mà địa vị tối cao nhất, được đãi ngộ tốt nhất chính là các đệ tử có thể tiến vào Trúc cơ kỳ.
Bọn họ được trời phú, mới có thể tính là người tu tiên chân chính, là tu sĩ chấn chính bước trên con đường tu tiên.
Những người này sau khi Trúc Cơ thành công, sẽ được cho phép tìm nơi linh khí sung túc tại Thái Nhạc sơn mạch, để một mình tu luyện, có thể không cần chịu bất cứ tạp vụ gì, chỉ chuyên tâm tu luyện, hơn nữa hàng năm còn có thể được phát cho các loại vật liệu hi hữu cùng một lượng lớn linh thạch, để trợ giúp tốc độ tu luyện của bọn họ.
Nghĩa vụ duy nhất của bọn họ chính là khi bổn môn gặp đại địch thì mới ra tay, không được kháng lệnh.
Hoàng Phong cốc ngoại trừ những đệ tử này ra, còn có các quản sự có thực quyền chân chính thao túng trong phái.
Các quản sự này đều sau khi tiến vào Trúc cơ kỳ, trải qua một thời gian tu luyện, tự biết vô vọng tiến vào Kết đan kỳ.
Bọn họ tự nguyện không tiếp tục tu luyện, mà nguyện ý phụ trách các sự việc trong cốc.
Diệp Tính lão giả cùng mười mấy người trong đại điện kia đều là quản sự như vậy.
Nhưng thật ra nghiêm khắc mà nói, Chung Linh Đạo vị Chưởng môn này cũng là một gã quản sự cao cấp, chỉ là hắn phụ trách tổng thể các việc trong môn phái, là quản sự của các quản sự khác mà thôi.
Chân chính quyết định đến sinh tử tồn vong của môn phái, chính là các tu sĩ Kết đan kỳ không để ý tới các sự việc bên ngoài.
Chính là có sự tồn tại của bọn hắn, mà tà ma ngoại đạo mới không dám tới tận cửa nhà, Hoàng Phong cốc mới có thể trở thành một trong Thất đại tiên phái cho đến nay.
Nếu không Hoàng Phong cốc ở trong Thất đại tiên phái sớm đã bị các yêu nhân pháp lực cao thâm, diệt môn vô số lần rồi.
Đương nhiên ngoài những nội dung đã nói, cũng không phải là nguyên từ lời của vị Vương sư thúc nói ra, mà là Hàn Lập từ lời kể của đối phương cũng những suy đoán mà tổng kết ra.
Điều này làm cho Hàn Lập đối với hoàn cảnh vị trí cùng địa vị của bản thân càng có nhận thức rõ ràng hơn, đối với cuộc sống của hắn sau này cùng với các đồng môn khác cũng có sự trợ giúp không nhỏ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 2
Chương 148: Hôi Y Lão Giả
Vương sư thúc dẫn Hàn Lập đạp pháp khí hình lá, sau khi bay một thơi gian thì tới một rặng núi xanh tốt rậm rạp, tới trước một quần thể phòng ốc đông đúc.
Các căn phòng này được xây dựng bằng đá trông rất đơn sơ, hơn nữa bên trong lại không có một bóng người, tựa hồ tất cả đều là phòng trống, điều này làm cho Hàn Lập có chút buồn bực!
“Không cần giật mình, các phòng này đích xác đều bỏ không.
Nơi này lúc đầu vốn dành cho các đệ tử mới nhập môn ở, đợi khi pháp lực của bọn họ đã có thành tựu, mới có thể ra ngoài tìm nơi khác ở.
Mà hiện tại đsung vào thời kỳ mười năm luân chuyển, đệ tử mới cũng còn chưa nhập môn, cho nên tạm thời bỏ không” Vương sư thúc thấy sự nghi hoặc của Hàn Lập, thản nhiên nói.
Lúc này Hàn Lập mới hiểu ra.
Vương sư thúc dẫn Hàn Lập đi lòng vòng một hồilàm cho Hàn Lập cảm thấy muốn choáng váng lên, thì mới dừng lại trước một căn nhà đá lớn hơn bình thường, rồi ngừng lại.
Sau đó không cần giải thích gì với Hàn Lập, cao giọng hô lên:
“Lâm sư đệ, mở cửa phòng.
Ta đưa đệ tử mới tới, ra mà nhận đi!”
Vị Vương sư thúc này vừa dứt lời, cửa phòng kẽo kẹt một chút, tự động mở ra.
Vương sư thúc thấy vậy, không chút do dự dẫn đầu đi vào, Hàn Lập sau khi hơi trù trừ một chút, thì cũng đi theo vào phòng.
Chỉ thấy bên trong phòng khá rộng, so với hắn thấy từ bên ngoài, tựa hồ còn muốn lớn hơn vài phần, điều này làm cho Hàn Lập ngầm lấy làm kỳ, không biết là cái phòng này có động tay động chân gì vào hay không.
Mà tình hình cụ thể bên trong phòng, chỉ cho Hàn Lập một cảm giác, đó chính là một chữ “Loạn”.
Đồ đạc tùm lum, đông một cái tây một cái, được quăng mỗi nơi một chút.
Có chút quần áo, có chút binh khí đao kiếm, bất quá theo linh lực dao động ở trên binh khí xem ra, bọn chúng thật ra đều là các pháp khí được chế tác cũng không tệ.
Trừ những vật này ra, bên trong phòng còn có một vài cái búa, xẻng công cụ thường ngày, trên đó cũng ánh lên linh khí, cũng là một loại pháp khí được luyện thành, làm cho Hàn Lập được một phen mở rộng tầm mắt, không biết những công cụ này khi sử dụng thì có công dụng thần kỳ gì?
Chính giữa phòng, có một cái bàn bát tiên, mặt quay ra cửa phòng có một lão giả áo xám nhàu nát đang ngồi.
Lão giả này không để ý tới hai người Hàn Lập bước vào, mà đang chuyên tâm sử dụng một thanh tiểu đao tinh quang lập lòe, đang điêu khắc một khối Hoàng Mộc lớn.
Vương sư thúc thấy như vậy, hơi cau mày, nhưng lập tức sắc mặt khôi phục lại bình thường, cũng không có tiến lên quấy rầy công việc của lão giả, mà trong phòng lấy ra một cái ghế, ngồi xuống đối diện lão giả, im lặng ngồi xem lão giả điêu khắc khối gỗ.
Hàn Lập thấy tình hình như vậy, trợn mắt mà nhìn, cũng không nói lời nào mà đến đứng sau lưng Vương sư thúc mà chờ đợi.
Lão giả áo xám tay động như bay, vụn gỗ từ ngón tay của hắn mà bay tung lên.
Sau thời gian gần một chén trà, một con khỉ nhỏ trông rất sống động, đã xuất hiện trong tay của hắn.
“Lâm sư đệ điêu công (công phu điêu khắc) mấy ngày không gặp, lại tăng tiến không ít!” Vương sư thúc lúc này mới mỉm cười tán dương.
“Không có gì, chỉ là nhàn rỗi vô sự, dùng để giết thời gian mà thôi! Nhưng thật ra Vương sư huynh sao lại đến hàn xá?” Lão giả áo xám không thèm để ý nói, nhưng hai mắt cũng đã hướng về Hàn Lập, xem ra đã đoán ra ý định của hai người.
“Cũng không có đại sự gì, chỉ là dẫn đệ tử mới nhập cốc đến gặp sư đệ để nhận vật phẩm tùy thân, chính là vị Hàn sư điệt này mà thôi” Hắn cười dài nói.
“Đệ tử mới của Thăng Tiên hội lần này không phải đã đến nhận rồi sao? Tại sao lại thêm một người nữa? Hơn nữa tư chất cũng quá kém! Chẳng lẻ Chung chưởng môn của chúng ta tầm mắt lại trở nên thấp kém như thế, ngay cả những người xoàng xĩnh như vậy cũng nhận vào cốc!” Lão giả áo xám không chút khách khí Hàn Lập đang đứng trước mặt mà nói thẳng ra, hơn nữa nghe ra khẩu khí đối với vị Chung Chưởng môn kia cũng không có cung kính.
Hàn Lập nghe nói thế, tự nhiên xấu hổ vô cùng, mà Vương sư thúc cũng cười khổ không thôi.
Hắn biết bởi vì chuyện năm đó, vị Lâm sư đệ này đối với đương kim Chưởng môn sư huynh không mấy thiện cảm.
Nhưng trước mặt vãn bối như Hàn Lập, hắn cxung không tiện nói qua lại với vị sư đệ này!
Vì vậy, hắn không thể làm gì khác hơn là ho khan vài tiếng, rồi chuyển vấn đề.
“Sư đệ, vị Hàn sư điệt này đã mang Thăng tiên lệnh đến, bái nhập Hoàng phong cốc chúng ta! Xem như phá lệ thu nhập môn hạ, cho nên về vấn đề tư chất cũng không quan trọng, mấu chốt là bổn môn phải giữ lời hứa”.
“Thăng tiên lệnh!” Lão giả áo xám cảm thấy ngoài ý muốn, kinh ngạc đánh giá một lần nữa Hàn Lập.
“Hắc hắc! Nói như vậy, tiểu tử này có cơ duyên lớn, còn có thể uống Trúc cơ đan?” Lão giả lộ ra bộ dáng, tiểu tử ngươi vận khí thật sự là quá tốt!
“Ha ha, theo lý thuyết là như vậy.
Nhưng Hàn sư điệt cùng Diệp sư huynh có giao dịch, tự động bỏ qua Trúc cơ đan” Vương sư thúc mỉm cười nói.
“Bỏ qua Trúc cơ đan?” Lão giả bắt đầu sửng sốt, nhưng không biết vì sao thần sắc lập tức trở nên buồn bả, trầm mặc một hồi, sau đó lại mở miệng nói ra một câu làm cho Hàn Lập hết sức bất ngờ.
“Có thể bỏ qua cũng tốt! Làm người nặng nhất chính là tự hiểu rõ bản thân.
Tuổi còn nhỏ đã có thể hiểu được đạo lý này, về điểm này có thể hơn ta nhiều!” Ánh mắt lão giả áo xám vô cùng tịch liêu, ánh mắt lúc đầu nhìn Hàn Lập rất lạnh lùng, nay cũng thân thiết hơn một chút.
Nhưng Hàn Lập sau khi nghe xong lão giả nói những lời này, có chút khó hiểu, trong lòng hết sức phản đối!
“Cái gì bảo là phải tự hiểu rõ bản thân? Đó là mình bị bức bất đắc dĩ, mới nhỏ máu trong lòng mà đem Trúc cơ đan nhường cho người khác! Nếu không như thế, ai mà chịu buông bỏ!”
Hàn Lập không nói gì trong nội tâm thì ôm oán, lão giả nọ đột nhiên nghiêm mặt lại đứng lên.
Lão dùng hai tay, hướng ra bốn phái mà chộp mấy cái, trong tay bỗng nhiên xuất hiện mấy vật phẩm, hơn nữa càng ngày càng nhiều, cả quá trình làm cho Hàn Lập trợn mắt há hốc mồm.
“Hoàng ti sam một cái, thanh diệp pháp khí một cái, công cụ tinh luyện thường ngày một bộ, Liệt dương kiếm Lãnh nguyệt đao mỗi thứ một cái, Thập bội trữ vật lớn một cái” Lão giả lạnh lùng đem các món đồ trong tay niệm qua một lần, rồi đem tất cả để lên trên bàn.
“Vật đều ở đây, tiểu tử kia nhận đi! Về phần Vương sư huynh, nếu ngươi vội ta cũng không giữ lại.
Thứ không thể tiễn xa!” Nói xong, lão giả lại từ trong lòng lấy ra một khối gỗ, lại tiếp tục điêu khắc, không thèm để ý tới hai người.
Vương sư thúc thấy vậy thở dài, không nói gì nữa, để cho Hàn Lập ôm lấy vật phẩm lui ra khỏi phòng.
Khi hai người mới vừa ra khỏi nhà, cánh cửa đã lập tức rầm một tiếng, tự động đóng lại!
Vương sư thúc nhìn cửa phòng đóng chặt, khe khẽ lắc đầu, chuẩn bị dẫn Hàn Lập rời khỏi nơi này.
“Ồ! Ngươi không cần đem nhiều đồ như vậy ôm vào trong lòng, đưa chúng thu vào trong Trữ vật lớn đi!” Vương sư thúc mới vừa quay người lại, thấy Hàn Lập ôm một đống lớn đồ vật, ngơ ngác đứng ở bên cạnh mình, bộ dáng ngây ngốc, làm cho hắn không nhịn được có chút buồn cười, liền lên tiếng nhắc nhỏ.
Hàn Lập sau khi nghe đối phương nói xong, mới ngơ ngơ ngác ngác đem mớ đồ trong lòng để xuống đất, từ trong đó tìm ra một cái túi lớn màu đen. “Cái này chính là Thập bội trữ vật lớn hay sao?” Hàn Lập trong lòng có chút nghi hoặc!
Hắn cầm lấy túi này, nhìn cái miệng nhỏ hẹp, lại nhìn so sánh với một đống vật phẩm ở bên dưới, trong lúc nhất thời trù trừ không biết làm sao đem những thứ này nhét vào trong túi.
“Ngươi lần đầu tiên sử dụng túi trữ vật? Ta sẽ làm trước một lần cho xem!” Vương sư thúc cũng rất thân thiện, xem thấy Hàn Lập gãi đầu gãi tai, liền đưa tay cầm lấy cái túi.
“Chỉ cần miệng túi hướng về phía vật phẩm mà muốn thu vào, sau đó nhập linh lực vào bên trong, khóa vào vật phẩm, có thể tự động hút vào!” Vương sư thúc vừa nói, vừa làm thử một lần.
Chỉ thấy hắn đem cái miệng túi hướng xuống phía dưới, bạch quang trong tay lóe lên một chút.
Kết quả từ bên trong túi phun ra một luồng bạch quang lờ mờ, đem tất cả vật phẩm nằm trên mặt đất thu vào bên trong, cái đồ vật này khi lọt vào trong bạch quang liền cấp tốc thu nhỏ lại, đến một độ nhất định, liền bị hút vào trong túi.
Làm cho Hàn Lập ở một bên xem vừa mừng vừa sợ!
“Phương pháp muốn lấy vật phẩm ra cũng giống nhau, quan trọng chỉ là tập trung linh lực muốn lấy vật phẩm ra là được” Vương sư thúc nói, rồi đem cái túi trả lại cho Hàn Lập.
“Nhưng khi sử dụng túi trữ vật có mấy điều kiêng kỵ, Hàn sư điệt nhất định phải nhớ kỹ!” Vương sư thúc khoanh tay lại, trịnh trọng nói.
Hàn Lập vừa nghe, tự nhiên gật đầu lia lịa giống như gà con môt thóc.
“Thứ nhất, túi trữ vật đều có dung lượng cùng tần số thu nhỏ vật phẩm nhất định, vật phẩm quá lớn hoặc thu vào trong túi quá nhiều vật phẩm, túi trữ vật sẽ mất đi hiệu lực, không cách nào có thể bỏ đồ vào nữa”.
“Thứ hai, túi trữ vật không thể thu vật còn sống, nếu như đem sinh linh còn sống bỏ vào, thì chúng nó phải chết không thể nghi ngờ!”
“Còn một điều nhỏ cần phải nhớ, đó là túi trữ vật cấp thấp không có công hiệu nhận chủ, ai cướp được túi trữ vật của ngươi, người đó sẽ có thể chiếm hữu tất cả những thứ ở trong đó! Cho nên không nên đem túi trữ vật theo bên người, trước mặt người tu tiên khác mà hiển lộ ra, mà bản thân phải cất giấu cho tốt, nếu không sẽ gánh lấy họa sát thân”.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 2
Chương 149: Tạp Vụ
Hàn Lập sau khi nghe xong những lời này, tự nhiên là ghi tạc trong lòng.
“Đồ vật nếu đã lĩnh xong, thì theo ta đi gặp truyền công đệ tử!” Vương sư thúc sau khi nói xong, lại lần nữa dẫn Hàn Lập bay đi.
Lần này khoảng cách bay đi gần hơn, trong chớp mắt đã hạ xuống chân núi phụ cận.
Nơi này có một tòa lầu bằng đá lớn dựa vào núi, phía trước có tấm bảng đá viết ba chữ vàng “Truyền công các”.
Mà ở phụ cận có mấy đệ tử còn trẻ, ra ra vào vào, có chút náo nhiệt.
Vương sư thúc lần này không nói gì, một đường đi thẳng vào, Hàn Lập theo sát ở sau.
Có vài đệ tử hiển nhiên biết vị Vương sư thúc này, không ngừng hướng tới thi lễ hỏi thăm, Vương sư thúc cũng mỉm cười gật đầu chào.
Xem ra hắn tại Hoàng phong cốc nhân duyên quả thật không tệ.
Vào thạch lâu, Hàn Lập mới có phát hiện ngoài ý muốn, Truyền công các này phần phía sau lại kéo dài sâu vào trong bụng núi, bên trong cực kỳ rộng lớn.
Sau khi đi vào thì thấy một loạt mấy cánh cửa đá mà đệ tử đi lại ra vào bên trong không ngớt.
Hàn Lập đang muốn nhìn kỹ lại, thì Vương sư thúc đã đẩy cánh cửa phòng thứ ba, tự đi vào.
Điều này làm cho Hàn Lập có chút do dự, không biết là có nên theo vào hay không.
“Tiến vào đây đi!” Vương sư thúc không để cho Hàn Lập đợi lâu, chỉ một chốc đã xuất hiện ở cửa, gọi Hàn Lập vào.
Người trong phòng cũng không nhiều lắm, chỉ có một vị đệ tử áo xanh cỡ ba mươi tuổi, cung kính đứng ở một bên Vương sư thúc.
Sau khi nhìn thấy Hàn Lập tiến vào, thiện ý nhìn hắn cười cười.
“Đây là Ngô Phong chuyên phụ trách đệ tử công pháp mới.
Sau này ngươi có nghi vấn gì về công pháp, cứ thỉnh giáo hắn.
Về mặt nắm giữ sơ cấp công pháp, Ngô Phong có thể nói là xếp hạng trong đồng lứa thuộc mười người đứng đầu!” Vương sư thúc trong lời nói, đối với người này cực kỳ khen ngợi.
“Xin Ngô sư huynh sau này chỉ giáo nhiều một chút!” Hàn Lập cung kính nói.
Hắn rất rõ ràng, vị này chính là sư phụ công pháp thời gian tới trong tương lai của mình, cũng không thể chậm trễ!
“Ha ha! Sư thúc quá khen, thật ra ta cũng chỉ là hiểu chút bề ngoài của công pháp cấp thấp mà thôi, ta có thể cùng Hàn sư đệ cùng luận bàn lĩnh ngộ là được rồi!” Vị Ngô sư huynh này rất khách khí nói.
“Ngô sư điệt, công pháp của ngươi thế nào ta rất rõ ràng, không cần quá khiêm nhường! Vị Hàn sư điệt về mặt công pháp cứ giao cho ngươi, ta hiện tại chỉ là dẫn hắn đến làm quen với ngươi thôi, sau đó phải dẫn hắn đi đến mấy chỗ khác nữa, cũng không thể ở đây với ngươi lâu!”
Vương sư thúc cũng rất dứt khoát, sau khi nói xong những lời này, liền cùng Hàn Lập chào vị Ngô sư huynh này rồi rời khỏi phòng.
Trong thời gian kế tiếp, vị Vương sư thúc này làm tận chức trách đưa Hàn Lập đi tới mấy chỗ khác, cũng giới thiệu với mấy vị chấp sự đệ tử khác cho hắn biết, cũng kể cho hắn biết một số sự việc hàng ngày.
Lúc này mới dẫn hắn về lại khu nhà đá của lão giả áo xám, cũng để cho hắn tùy ý chọn một căn phòng, lúc này mới để hắn lại một mình rồi trở về.
Hàn Lập đứng ở trước căn nhà đá mình chọn, cười khổ đánh giá nơi đơn sơ này.
Lúc này hắn biết, chỉ cần đệ tử có công pháp cơ sở luyện đến tầng thứ mười, là có thể rời khỏi nơi này, đến một nơi gọi là Huyền Khôn sơn.
Ở nơi này, các đệ tử cũng tự do hơn nhiều! Chẳng những có thể tùy ý tự tạo chỗ ở của mình, mà đối với loại hình của phòng ở lớn bé thế nào cũng không hề hạn chế, làm cho Hàn Lập không khỏi mong mỏi.
Bất quá, mặc dù công pháp còn chưa tới tầng mười, nhưng Hàn Lập cũng không có ý định ở lại nơi này lâu.
Hắn đột nhiên cười nhẹ một chút, liền từ trong túi trữ vật lấy ra pháp khí Thanh Diệp dùng để phi hành.
Sau đó truyền linh lực vào pháp khí, hướng lên không trung mà ném lên.
Lúc đầu, Hàn Lập bởi vì không quen với vật này, cho nên bay nghiêng bay ngửa, lúc cao lúc thấp, cực kỳ không ổn.
Nhưng không sau, hắn đã dễ dàng thuận tay, cũng có thể giống như vị Vương sư thúc kia, chắp tay sau lưng, tiêu sái bay tới bay lui.
Pháp khí này tuy nói sử dụng dễ dàng, điều khiển cũng đơn giản, nhưng rất rõ ràng tốc độ cũng không phải là nhanh, so với tuấn mã bình thường thì nhanh hơn một chút mà thôi.
Cái này cũng khó trách, đệ tử trong cốc nhiều như vậy.
Tuy nói pháp khí Thanh Diệp kém một chút, nhưng dù sao Hàn Lập cũng là lần đầu tiên phi hành trên không trung, cho nên cũng rất hăng hái bừng bừng hồi lâu.
“Ha ha!” Trong tiếng cười lớn, Hàn Lập cuối cũng đã có thể khu động pháp khí bay đi các nơi khác.
Dọc theo đường đi, cũng gặp mấy vị đệ tử khác cũng đang phi hành.
Có lẽ do khuôn mặt của Hàn Lập quá xa lạ, cho nên mấy người đều tò mò nhìn Hàn Lập, nhưng khi nhìn ra cảnh giới công pháp của hắn chỉ là tầng thứ chín, bọn họ đều khinh thường cách xa ra.
Hàn Lập đều thấy cử động của những người này, trên mặt cũng không tỏ vẻ gì, trong lòng không khỏi cười lạnh vài tiếng.
Xem ra đệ tử của đại phái tu tiên so với con người thế tục cũng không có gì khác nhau!
Hàn Lập đang nghĩ ngợi thì đã tới trước một quần thể kiến trúc khá lớn, sau đó tới trước đại điện “Bách ky đường” mà hạ xuống đi vào.
Trong điện một vị trung niên chấp sự sau khi nhìn thấy Hàn Lập tiến vào có chút kinh ngạc, không khỏi mở miệng hỏi: “Hàn sư đệ, ngươi sao lại quay trở lại nhanh như vậy, Vương sư thúc đâu rồi?”
Đó là nơi mà khi nãy vị Vương sư thúc đã dẫn Hàn Lập tới ra mắt, vị chấp sự này cũng là mới vừa gặp mặt Hàn Lập, cho nên khi thấy hắn quay lại nơi đây, cũng rất kinh ngạc.
“Vu sư huynh, vừa rồi ta tới nơi đây, nghe nói nơi này là là nơi nhận công tác tạp vụ phải không?” Hàn Lập không trả lời ngay câu hỏi của đối phương, mà cười hỏi ngược lại.
“Không sai, đúng vậy! Chẳng lẻ sư đệ muốn nhận nhiệm vụ nhanh như vậy sao? Hàn sư đệ là đệ tử mới nhập môn, theo quy định có thể có một tháng để làm quen với nội tình trong cốc, sau đó mới nhận công tác cũng không muộn? Không cần phải gấp như thế!” Chấp sự kinh ngạc nói.
“Ha ha, không sao đâu! Ta hiện tại cũng muốn tìm việc để làm, không biết công tác trồng trọt có thiếu người hay không?” Hàn Lập mỉm cười.
“Cái này cũng khó? Các đệ tử khi nhận nhiệm vụ, đều được phân phối công tác, muốn làm cái gì, cũng không đơn giản! Trừ khi có thể chứng minh bản thân có kinh nghiệm về mặt đó, mới có thể được chiếu cố!” Người chấp sự này hơi khó khăn nói.
Hàn Lập vừa nghe, đã cau mày xuống, chẳng lẻ thật phải đi tìm vị Diệp sư thúc kia mới được sao?
“Không sao, công tác trồng trọt kia, cứ để cho vị Hàn sư điệt này tùy ý chọn lựa là được!” Một thanh âm Hàn Lập có chút quen tai từ phía sau truyền tới, làm cho Hàn Lập giật mình quay đầu lại nhìn, là vị Diệp Tính lão giả kia không biết từ khi nào đã đứng ở phía sau.
Đang mỉm cười nhìn Hàn Lập.
“Đường chủ, đã trở về!” Trung niên chấp sự vừa thấy lão giả, lập tức cung kính thi lễ.
“Ừm, đã trở về!” Lão giả nói.
“Diệp sư thúc!” Hàn Lập cũng vội vàng cung kính thi lễ.
“Ha ha, Hàn sư điệt tới cũng thật mau! Ta cũng chuẩn bị đến nơi đây, để giao phó cho người dưới tay để cho sư điệt tùy ý chọn lựa công tác!” Vị Diệp sư thúc này thoạt nhìn tâm tình rất tốt, vừa cười vừa nói.
“Làm phiền sư thúc quá! Ta cũng là tùy ý chạy đến đây xem qua một chút mà thôi, xem thử có thể không phiền tới sư thúc mà có thể tìm được một nhiệm vụ thích hợp hay không?” Hàn Lập tựa hồ rất xấu hổ nói.
“Nơi này chính là do ta định đoạt, có cái gì phiền đâu! Vu chấp sự, đưa các loại công tác trồng trọt ra, để cho Hàn sư điệt chọn cho hài lòng mới thôi!” Lão giả rất hào phóng vung tay lên, ý bảo vị thuộc hạ này cứ theo lệnh mà làm việc.
Vị Vu chấp sự này bị những lời này làm cho trợn mắt há hốc mồm, sau khi nhìn thật kỹ Hàn Lập, mới vội vàng đi tìm trúc giản ghi lại các loại công tác tạp vụ.
Trong lòng không khỏi thầm đoán Hàn Lập cùng cấp trên của mình có quan hệ gì.
“Từ trên xuống dưới là các loại công tác trồng trọt, đều ở chỗ này.
Hàn sư đệ cứ xem qua đi!” Vu chấp sự môtị khối trúc giản màu xanh rất nhanh đã trở lại.
Hàn Lập sau khi cảm tạ, tiếp nhận lấy trúc giản mà chăm chú xem.
“Chăm sóc Ngũ hoa thụ mười ba cây, hàng năm giao nộp hai trăm quả”.
“Chăm sóc một gốc Hỏa Vân sâm ba trăm năm, cam đoan không mất linh tính”.
“Chăm sóc Thực nguyệt Mai thảo một mẫu, mỗi kỳ giao nộp một trăm cân”.
“Chăm sóc rừng Hoàng Ngọc trúc…”
Công tác trồng trọt trên trúc giản rất nhiều, quả thật không ít! Nhưng hầu hết đều không lọt vào mắt của Hàn Lập.
Đến khoảng giữa trúc giản, một công tác làm cho Hàn Lập rất hài lòng, mới xuất hiện.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 2
Chương 150: Hối Nặc
“Tiếp quản một tòa Bách dược viên tại Thanh Thạch lĩnh, hàng năm giao đủ số lượng dược thảo quy định”.
Vừa thấy mấy chữ trên trúc giản, Hàn Lập trong lòng mừng rỡ.
Vì vậy đưa tay chỉ lên trúc giản, ngẩng đầu nói với chấp sự: “Công tác này khá đúng ý ta, Vu sư huynh có thể giao cho ta không?”
Sau khi nghe Hàn Lập nói xong, Vu chấp sự cười nhìn lại.
Nhưng sau khi thấy rõ công việc mà Hàn Lập lựa chọn, vẻ vui vẻ trên mặt lập tức biến thành vẻ cười khổ.
“Sư đệ, nên đổi hạng mục công việc khác đi, nhiệm vụ tiếp quản vườn thúôc này rất là khó, không thích hợp cho sư đệ làm đâu!” Vu chấp sự rất thành khẩn nói, nhưng thấy Hàn Lập bộ dáng có chút khó hiểu, liền giải thích:
“Nhiệm vụ này từ mấy năm trước đã nằm ở chỗ này, cũng đã có rất nhiều người tiếp nhận, nhưng cuối cùng đều phải trả lại.
Bọn họ chẳng những không được thưởng, ngược lại còn bị phạt không ít linh thạch, có thể nói là một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Mặt khác không sợ Hàn sư đệ chê cười, hàng năm ta cũng phải hỗ trợ cho sư huynh đệ rất nhiều, mới có thể tạm hoàn thành công tác này!”
Hàn Lập sau khi nghe xong những lời này, trong lòng có chút buồn cười, nhưng cũng chỉ là thầm trong bụng.
Cũng không định bỏ qua, cho nên rất quan tâm mở miệng thỉnh giáo:
“Sư huynh có thể nói công tác này rốt cuộc là khó ở chỗ nào, làm sao mà nhiều sư huynh như vậy cũng không thể hoàn thành hay không? Không phải chỉ là quản lý vườn dược thảo thôi sao! Có gì khó khăn đâu?”
“Chẳng lẽ sư điệt chọn chính là nhiệm vụ dược viên của Mã sư huynh?” Diệp Tính lão giả ở một bên, sau khi nghe hai người nói chuyện với nhau, không đợi trung niên chấp sự trả lời, đã nhíu mày thốt lên nói.
“Cũng không hẳn! Hàn sư đệ đang muốn tìm hiểu cái nhiệm vụ siêu khó của Mã sư bá” Trung niên chấp sự bộ dáng cười mà không phải là cười.
Lão giả sau khi nghe vậy ánh mắt cũng biến thành như cười mà không phải cười.
“Ha ha! Hàn sư điệt thật sự có thể chọn! Dĩ nhiên xem qua thì cũng là công tác phiền phức nhất ở đây.
Bất quá, công tác thật sự là rất đau đầu, đã có mấy người bị bức tiếp nhận nhiệm vụ này, đã gặp ta mà kêu khổ.
Nhưng bởi vì Mã sư huynh không chịu dễ dàng sửa đổi điều kiện thưởng phạt, ta cũng không có biện pháp! Nếu như Hàn sư điệt muốn biết rõ chi tiết tình huống của công việc này, có thể theo ta vào bên trong điện để xem số ghi chép, cái này tốt hơn là dùng miệng để nói nhiều!” Vị Diệp Đường chủ Bách ky đường này không biết tại sao, đối với Hàn Lập bộ dáng rất hào sảng, mở cửa dẫn hắn vào điện.
Hàn Lập âm thầm hơi cau mày lại, vị Diệp sư thúc này cũng có chút quá nhiệt tình! Tuy nói mình đem Trúc cơ đan nhượng cho đối phương, nhưng bề ngoài xem ra cũng là giao dịch ngang hàng, không thể vì vậy mà đối với mình thân thiết như vậy?
Trong lòng đè nén sự nghi hoặc lại, Hàn Lập làm ra bộ dáng ngơ ngác, đi theo lão giả mà vào một căn phòng ở trong điện, bên trong phòng này chứa đầy các hình các dạng quyển trục.
Lão giả ở bên trong phòng lấy trúc giản khe khẽ vung lên, sau đó thanh quang chợt lóe, một quyển trục tự động bay đến trong tay, tiếp theo lão chuyển tay đưa quyển trục này cho Hàn Lập.
Nếu chuyện cũng đã đến bước này, Hàn Lập cũng không khách khí tiếp nhận lấy quyển trục, giở ra mà xem.
Nội dung của quyển trục cũng không nhiều, chỉ ghi lại kinh nghiệm của các đệ tử đã từng trông coi dược viên, cùng giải thích nguyên nhân thất bại với bọn họ.
Cho nên Hàn Lập xem qua rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã đem nội dung cùng sự khó khăn của hạng mục này hiểu rõ bảy tám phần.
“Thế nào? Có muốn đổi nhiệm vụ khác khong! Công việc này tuy là thưởng rất nhiều, nhưng đích xác là không phải đệ tử bình thường có thể hoàn thành được” Vị Diệp sư thúc này ra vẻ rất quan tâm nói.
Hàn Lập sau khi nghe xong trầm ngâm hồi lâu, rồi quyết đoán lắc đầu nói: “Đa tạ Diệp sư thúc! Bất quá công tác rất đúng với khẩu vị của ta, không cần đổi nhiệm vụ nào khác nữa, cứ chọn nó đi!”
Lão giả sau khi nghe Hàn Lập nói rất kiên quyết, cảm thấy có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ gật đầu đáp ứng.
Nhưng hắn cũng không lập tức đưa Hàn Lập rời khỏi phòng, mà sau khi do dự một hồi, có chút mất tự nhiên nói ra một câu.
“Hàn sư điệt, lần trước chúng ta giao dịch Trúc cơ đan, một phần vật phẩm giao dịch có thể tạm hoãn lại hay không, sư thúc ta gần đây đang muốn luyện một lô Hợp khí đan, nên thật sự có chút thiếu thốn, sợ rằng không đủ.
Bất quá sư điệt cứ yên tâm, chỉ cần trong vòng một năm, sư thúc sẽ giao đủ toàn bộ các vật phẩm”.
Hàn Lập vừa nghe lời ấy, mới đầu sửng sốt một chút, nhưng lập tức nở nụ cười.
“Diệp sư thúc nói làm gì đâu? Nếu sư thúc không tiện, như vậy có thể đưa bao nhiêu thì đưa, cần gì phải nói chuyện sau này trả lại, cái này coi như là vãn bối hiếu kính đối với sư thúc!”
Hàn Lập cảm giác mình hiện tại, thật sự là dối trá tới cực điểm.
Rõ ràng trong lòng rất buồn bực, vạn phần thống hận đối phương hủy ước, nhưng trên mặt vẫn phải tươi cười, nói để cho đối phương cao hứng. cái này thật sự là bi ai cho thân phân của kẻ yếu! Hắn khổ sở thầm nghĩ.
“Sư điệt nói lời này có ý tứ gì vậy! Chẳng lẻ tưởng rằng lão phu là cái loại hối ước không thủ tín đó sao? Lão phu đã đáp ứng cái gì vói sư điệt tuyệt sẽ không thiếu một chút” Diệp tính lão giả sau khi nghe xong Hàn Lập nói, chẳng những không cao hứng, ngược lại nghiêm mặt lại, lộ ra bộ dáng ta là chính nhân quân tử, tuyệt sẽ không phải loại người tiểu nhân.
Hàn Lập vốn lúc đầu miễn cưỡng duy trì sự tươi cười, nay nghe đến đó tức giận cơ hồ sẽ bùng nổ ra!
Vị trưởng bối này da mặt thật quá dày, rõ ràng bổn ý chính là muốn đổi ý bớt lại vật phẩm, nhưng lại làm ra vẻ mặt thủ tín giả dối, thật sự là ngụy quân tử điển hình!
Hàn Lập trong lòng không ngừng nhẫn nại, không ngừng thầm mắng chửi.
Nhưng vẻ tươi cười trên mặt sau một thoáng kềm hãm, đã trở lại ánh mắt tự nhiên thành khẩn, dùng một kiểu nói mà chính bản thân mình ghe tớm tiếp tục nói:
“Diệp sư thúc hiểu lầm vãn bối rồi! Thật ra sư điệt cũng cảm giác được, bản thân mới vào bổn môn, có nhiều đồ như vậy đối với vãn bối là quá xa xỉ.
Cho nên đại đa số các vật phẩm này, cứ tạm để ở chỗ của sư thúc là được rồi, vãn bối căn bản tạm thời không cần dùng”.
Sau khi nghe được Hàn Lập nói ra những lời khẩu thị tâm phi này, Diệp Tính lão giả thần sắc mới hòa hoãn xuống, khẽ vuốt cằm nói: “Hàn sư điệt những lời này cũng có chút đạo lý! Đệ tử mới nếu như quá nhờ vả vào vật ngoài thân, đích xác đối với việc tu hành của ngươi sẽ không hay! Cứ làm theo như lời ngươi nói đi, đem một phần vật phẩm để ở nơi ta, nếu sau này cần thì cứ việc tới lấy!”
“Vậy thì cực cho Diệp sư thúc rồi!” Hàn Lập cố gắng cười, trong lòng lại một lần nữa cố gắng an ủi bản thân.
Đây chỉ là vật ngoài thân, hiện tại không nên đắc tội với lão giả trước mặt! Đợi sau này có cơ hội, sẽ thu hồi cả vốn lẫn lời.
“Ha ha, cái này không tính là gì! Chúng ta cũng nên ra ngoài thôi!” Lão giả tâm tình tựa hồ đã tốt hơn nhiều.
Mà chuyện kế tiếp, cũng dể dàng xử lý.
Dưới sự hỗ trợ của vị Diệp sư thúc, Hàn Lập cực kỳ thuận lợi hoàn tất thủ tục, nhận lấy ngọc bài tượng trưng cho công tác đã tiếp nhận.
Sau đó dưới sự nhiệt tình dẫn dắt của Chấp sự, đã đi tới Bách dược viên tại Kim Phù lĩnh.
Diệp tính lão giả đứng ở trước điện Bách ky đường, nhìn thân ảnh Hàn Lập dần dần bay đi xa, sắc mặt âm trầm, trầm mặc không nói, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó.
“Diệp sư đệ tâm địa hình như có chút mềm yếu?” Một thanh âm trầm thấp đột nhiên từ phía sau hắn truyền đến.
“Không phải vấn đề tâm địa mềm hay không mềm, mà là cảm giác thấy dùng thủ đoạn như vậy để đối phó một đệ tử mới nhập môn, tựa hồ cảm thấy có chút không ổn.
Hơn nữa vị Hàn sư điệt này có nói ra ngoài hay không, hay là ngầm tố cáo với Chưởng môn!” Lão giả cũng không quay đầu lại nói, nhưng trong lời nói mơ hồ có ý lo lắng.
“Hắc hắc, tố cáo?” Người phía sau nở nụ cười lạnh.
“Thì sao, Ngô sư huynh không lo lắng sao?” Diệp tính lão giả rốt cục cũng xoay người lại, nói với vị Ngô sư huynh mặt mày âm trầm ở phía sau.
“Có cái gì mà phải lo lắng! Tiểu tử này không phải rất tự giác làm theo những gì chúng ta an bài sao, còn nói đem những vật phẩm đó gởi ở chỗ ngươi nữa.
Cũng không phải đã nói là không trả cho hắn, mà chỉ là tạm thời giữ cho hắn mà thôi! Hắn có gì để đi tố cáo?” Ngô sư huynh điềm nhiên nói.
“Bất quá, đối với tiểu tử này ta cũng có chút thích thú! Tuổi còn trẻ mà đã hiểu được đạo tiến thối như thế, thật không đơn giản! Nếu không phải tư chất ngụy linh căn thân quá kém, ta còn thật có ý nghĩ muốn thu hắn làm môn hạ!” Ngô sư huynh nói tiếp, trên mặt lộ ra vẻ tiếc hận.
“Cũng may là người này không phải là người có đầu óc thiển cận, nếu không phải dùng thủ pháp khác, như vậy thì phiền phức hơn nhiều!” Diệp tính lão giả chậm rãi nói.
“Được rồi, tiểu tử này cũng không có gì phải lo lắng! Ngươi và ta có muốn bóp chết hắn cũng chỉ như là bóp chết một con kiến mà thôi.
Nhưng thật ra Diệp sư đệ lần này không cần đại phá tiền tài, cũng đừng quên việc đã nói trước đây nhé!” Ngô sư huynh đột nhiên chuyển sang đề tài khác.
“Ta sẽ không quên đâu, Hợp khí đan này khi xuất lò sẽ phân cho ngươi một nửa.
Khụ! Nói thật, nếu không phải để hỗ trợ cho quá trình Trúc Cơ của cháu ta, cũng cần phải có một lượng đan dược trân quý để hỗ trợ, ta còn thật sẽ không làm mặt dày đi làm trò đó với hậu bối như vậy đâu!” Diệp tính lão giả khẽ lắc lắc đầu, bộ dáng khó giữ được sự chính trực.
Ngô Tính lão giả nghe nói thế, lại mỉm cười không nói, trong lòng vạn phần đắc ý thầm nghĩ:
“Vị Diệp sư đệ này nếu đã làm ra chuyện này, vậy coi như là đã rơi vào sự khống chế của mình, sau này trong khi nghị sự, không phải là phải nghiêng về phía mình sao”.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










