Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 288 : Nội Dung Thí Luyện (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Nội Dung Thí Luyện
Sáng sớm ngày hôm sau, hai vị trưởng lão cùng với Bạch Bích, Lôi Lan lẳng lặng đứng ở dưới lầu một, dáng vẻ chờ đợi.
Kim Duyệt và Thạch trưởng lão ẩn chứa vài tia chờ mong, còn hai vị thánh tử thì có chút khó hiểu, ánh mắt kinh nghi nhìn về phía thang lầu.
Qua thời gian một bữa cơm, từ trên truyền tới tiếng bước chân, tiếp theo đó là bóng người Hàn Lập hiện ra, mặt hiện rõ vẻ tươi cười.
“Thế nào, ngươi đã thành công rồi chứ?” Thạch trưởng lão hai mắt sáng ngời hỏi.
“Đa tạ tiền bối truyền thụ.
Vãn bối hiện đã có chút thành quả, hẳn cũng có thể tạm dùng đối địch.” Hàn Lập mỉm cười nói.
“Tốt lắm, lần thí luyện này tính là nguy hiểm nhưng so với thành quả có thể đạt được thì rất xứng đáng.
Mặc dù Hàn đạo hữu tu vi đã đạt tới cao giai, nhưng trên đường có lẽ vẫn xảy ra những chuyện khó lường.
Cho nên, tối hôm qua ta cùng Thạch trưởng lão đã thương lượng, quyết định sẽ đem toàn thể trấn tộc chi bảo để cho các ngươi dùng.
Cũng nhờ đó tăng thêm khả năng bảo vệ bản thân.” Nữ tử Kim Duyệt cẩn thận đánh giá thần sắc của Hàn Lập rồi đột nhiên nói.
“Trấn tộc chi bảo?” Hàn Lập cảm thấy ngoài ý muốn.
“Không sai, đây là Lôi giao tiễn, ngươi cầm lấy đi.” Vừa nói Kim Duyệt vừa vung tay áo lên, bỗng nhiên một đoàn thanh quang bay ra, thoáng một cái hiện hình thành một thanh tiễn đao (Chẳng biết nó là tiễn hay là đao nữa, thấy tác giả gọi là tiễn đao thì để tiễn đao vậy- nhưng tên của nó vẫn là Lôi giao tiễn) màu xanh.
Tiềm thức Hàn Lập vừa động, đưa tay ra cầm lấy tiễn đao, ngưng thần xem xét.
Chỉ thấy tiễn đao dài chừng nửa thước, kiểu dáng khá cổ, mặt ngoài xanh thẫm nhưng lại có một dải hoa văn màu bạc huyền ảo.
“Nhị vị tiền bối thực sự định đưa vật này cho vãn bối sao?” Hàn Lập lấy tay sờ sờ lên tiễn đao, cảm thấy một cỗ hàn khí lành lạnh, trong lòng vui vẻ.
“Kỳ thật bổn tộc còn có một vài món bảo vật khác, thích hợp hơn cho ngươi, nhưng đáng tiếc mấy bảo vật đó muốn dùng được thì phải hao tổn không ít thời gian tế luyện.
Mà thời gian thì chúng ta không có nhiều.
Kiện bảo vật Lôi giao tiễn này không phiền toái như vậy, chỉ cần hơi gia tăng linh lực tự thân quán chú vào là có thể sử dụng được, uy lực lại vô cùng lớn.
Nhưng là bởi vậy bảo vật này cũng dễ bị cường địch cướp lấy, Hàn đạo hữu phải vô cùng cẩn thận.” Kim Duyệt ngưng trọng nhắc nhở Hàn Lập.
“Đa tạ tiền bối ban thưởng trọng bảo, vãn bối nhất định sử dụng cẩn thận.” Trong lòng biết rằng hai người này cũng chỉ vì thánh tử của tộc mình mà xuất ra bảo trọng bực này, Hàn Lập không tỏ ra khách khí, tươi cười thu lấy bảo vật.
Kim Duyệt gật đầu, vừa vặn lại dặn dò Bạch Bích và Lôi Lan hai người, nhưng không có xuất ra bảo vật nào khác nữa.
Hàn Lập thấy màn này thì lơ đễnh như không biết gì.
Những gì đáng cấp cho hai người này, phỏng chừng đã sớm đưa từ lúc rời thánh thành.
Lần trước khi Lôi Lan cùng Hồng Sa của Xích Dung tộc tranh đấu tại giác kỹ tràng đã sử dụng cái tiểu hồ lô màu vàng kia, xem chừng chính là một trọng bảo của bộ tộc.
Sau một hồi dặn dò, năm người nhất loạt ra khỏi lầu các, bay lên không trung.
Đến nơi đã thấy tụ tập rất nhiều người.
Giờ phút này không ai trong bọn họ cưỡi phi cầm nữa, tất cả đều hiển lộ đôi cánh sau lưng, trôi nổi giữa không trung.
Hơn nữa các trưởng lão đều tách riêng ra một nhóm, các thánh tử phi linh tộc đứng thành một nhóm, sắc mặt ai cũng trầm trọng, không ai nói chuyện với ai.
Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, lẳng lặng cùng hai nữ tử bay đến nơi tụ tập của thánh tử, không nói một lời.
Nhưng không bao lâu sau, Hàn Lập đột nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình, trong lòng vừa động, xoay người lại liếc mắt một cái.
Ở phía ngoài, cách hơn trăm trượng có một thân hình khô gầy, thấp bé, phảng phất như một nữ tử.
Nhìn kỹ một chút thì thấy người này da tay ngăm đen nhưng trên cổ lại có một vài hình xăm màu đen quỷ dị.
Nàng ta vừa thấy Hàn Lập nhìn lại thì mỉm cười, lộ hàm răng trắng bóc lạ thường.
Hàn Lập ngược lại cảm giác khẽ rùng mình trong lòng.
Bởi vì khi thần niệm hắn đảo qua, hắc nữ kia rõ ràng là một cao giai linh tương, hơn nữa hơi thở trên người có chút quái dị, khiến cho hắn cũng cảm thấy uy hiếp, tựa hồ tu luyện một thần công đặc thù.
Trên mặt Hàn Lập không lộ vẻ gì nhưng môi khẽ nhúc nhích.
Đứng ở bên cạnh, Bạch Bích và Lôi Lan đang khép hờ mắt đột nhiên nghe thấy tiếng Hàn Lập truyền âm vào tai.
Bốn con mắt chợt mở ra, theo hướng Hàn Lập nhìn, khẽ liếc nữ tử gầy đen kia một cái, nhưng ngay lập tức sắc mặt đại biến, vội vàng cúi đầu xuống.
“Hàn huynh, đó là Ngao Thanh Chước của Thất Việt tộc, uy danh còn trên cả Chúc Âm Tử, có thể coi là đệ nhất nhân trong đám hậu bối chúng ta.
Thế nhưng nữ tử này lòng dạ độc ác, tính tình cổ quái dị thường, động một cái là có thể lấy tánh mạng người khác.
Hàn huynh tốt nhất là nên cẩn thận.” Trong tai Hàn Lập vang lên âm thanh hoảng hốt của Bạch Bích.
Hắn nhíu mày không khỏi tự đánh giá nữ tử kia.
Thế nhưng đúng lúc này hắn lại cảm thấy có một ánh mắt âm trầm quét về phía mình, rõ ràng là không có hảo ý.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, đưa mắt về phía đó.
Kết quả tại một chỗ không xa, Chúc Âm Tử đang đứng cùng các đồng tộc của hắn, đưa ánh mắt bất thiện nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập lạnh lùng nhìn lại một cái rồi thu hồi ánh mắt, sắc mặt không thay đổi.
Xích Dung tộc đối với Thiên Bằng tộc có chút chuyện tình, khẳng định tại thí luyện sẽ giở trò, biết vậy thế nhưng trong lòng Hàn Lập lại không hề có một gợn sóng.
Bởi vì đám Hàn Lập cũng tới khá muộn, nên hắn không phải đợi lâu, sau nửa canh giờ, tam đại trưởng lão cùng với thanh giáp nhân lúc trước lẳng lặng không nói, bay lên trước dẫn đường cho cả đoàn người đi về phía tường thành ngược phía với lúc trước bọn họ đã đến.
Không biết vì sao, trên các bức tường lớn đều trống trơn, thế nhưng đội ngũ lại không trực tiếp bay qua mà trực tiếp hạ xuống trước tường thành.
Chỉ thấy thanh giáp nhân tiến lên phía trước, trong miện lẩm bẩm vài lời, sau đó đưa tay điểm nhẹ vào vách tường.
Một trận ầm ù nổ ra, cự tường trước mặt mọi người xuất hiện một quang mang ngũ sắc, dần dần hiện ra một tòa pháp trận màu bạc.
Vừa thấy cảnh này, nam tử mặc thanh giác lập tức há mồm, phu ra một tấm mộc bài màu tím.
Quang mang trên mộc bài đại phóng, một đạo ánh sáng màu tím lập tức phóng ra, sau mấy cái chớp động liền phóng thẳng vào trong pháp trận.
Pháp trận lại thêm một trận biến đổi, quang mang kỳ lạ lưu chuyển với tốc độ kinh người rồi đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung, thay vào đó là một cánh cửa cực lớn hiện ra trên bức tường.
Cánh cửa cao hơn mười trượng, tản ra quang mang băng hàn, có vẻ trầm trọng vô cùng, phảng phất như được chế tạo bằng bạch ngọc tinh khiết.
Thanh giáp nhân không nói lời nào, thu mộc bài lại, lùi ra sau một chút rồi phất tay áo một cái.
Nhất thời một mảnh tử quang cuộn ra, đánh tới cánh cửa, theo đó là một tiếng nổ xé gió, cánh cửa bạc chậm rãi mở ra.
Từ bên ngoài lập tức thổi vào một làn gió bụi âm tà, nó đi qua nơi nào thì thánh tử nơi đó bỗng cảm thấy một tia run rẩy, da thịt phảng phất như bị người ta dùng lưỡi dao sắc bén cắt vào khiến cho tóc gáy dựng đứng hết cả lên.
Thực sự là vô cùng quỷ dị!
Hàn Lập hiển nhiên cũng cảm nhận được làn gió cổ quái này, lam quang trong mắt chợt lóe.
Đại môn đã mở, tất cả mọi người lần lượt đi theo mấy người dẫn đầu tiến ra bên ngoài bức tường.
Hàn Lập không khỏi hít một ngụm lương khí.
Phía sau cánh cửa đó không xa, trên mặt đất không một ngọn cỏ, vô luận là đất hay đá, tất cả chỉ một màu đen u ám, đưa mắt nhìn cảm giác sâu hun hút, vô biên vô hạn.
Mà ở trên trời cao thì lại có một tầng bụi màu trắng, thoạt nhìn tưởng sương mù, dày đặc dị thường, cũng là một cảnh dài vô biên không bến bờ.
Mà khoảng cách không gian giữa tầng bụi và mặt đất bất quá chỉ cao ba bốn mươi trượng, giữa cảnh sâu hun hút và dày đặc của mặt đất và bầu trời thì cái khe hở có vẻ hẹp hòi dị thường.
Thế nhưng từ khe hở đó liên tục phát ra tiếng xé gió liên miên không dứt, phảng phất như muốn cắn nuốt bất cứ thứ gì lọt vào.
Điều này khiến tất cả mọi người đều cảm thấy bất an. “Đây là cánh cửa vào địa uyên sao? Quả nhiên vô cùng hung hiểm.” Hàn Lập âm thầm nói trong lòng.
“Tốt lắm, vậy là đã sẵn sàng hết rồi.
Trừ các thánh tử, tất cả những người khác đều phải dừng bước.
Mà sau cánh cửa này, chính là cả vạn dặm sương mù.” Lão phụ nhân trong tam đại trưởng lão nói.
Thanh âm mặc dù không lớn nhưng lại truyền đến rõ mồn một vào tai mỗi người, khiến cho đám người đang xôn xao chợt yên tĩnh trở lại. “Tốt lắm, giờ cũng là lúc thích hợp để công bố nội dung thí luyện lần này, khỏi bắt phải chờ đợi thêm.” Nam tử tóc bạc ở bên cạnh cười nói.
Lão phụ nhân liếc nhìn hắn một cái, bất động thanh sắc tiếp tục nói:
“Liên tịch trưởng lão hội của chúng ta đã thương lượng qua, nội dung thí luyện lần này khác so với những lần trước phải đánh chết một số yêu vật hắc ám được chỉ định trước.
Chúng ta muốn các ngươi mang từ trong địa uyên về một loại quả tên gọi là Minh Diễm quả.
Loại quả này so với các linh vật khác có chút bất đồng, phải là ở những nơi có hắc ám cùng uế khí nặng nhất mới có thể sinh ra.
Mỗi quả mất chừng năm trăm năm mới thành thục, mà mỗi cây cũng chỉ sinh ra một quả.
Các ngươi mang về phải là Minh Diễm quả thành thục mới được tính là hoàn thành thí luyện.
Ta nói trước là ở uyên tầng thứ nhất, hắc ám khí không đủ, khả năng gặp quả này là không có.
Đương nhiên kẻ nào không tin thì cứ thử vận may.
Tầng thứ hai có thể sẽ có một ít Minh Diễm quả, nhưng chúng ta cũng không chắc.
Mà ở tầng thứ ba thì khẳng định sẽ có, hơn nữa số lượng không ít.
Cụ thể phải hành động như thế nào, đương nhiên do các ngươi quyết định.
Thời gian thí luyện là ba tháng.
Sau ba tháng, không cần biết có bao nhiêu người thí luyện thành công, chúng ta cũng sẽ mở cánh cửa này ra để nghênh đón các ngươi trở về.
Các ngươi phải thật sự chú ý.” Thanh âm của lão không giận mà có uy.
Không riêng gì Hàn Lập, những người khác cũng đều hết sức tập trung lắng nghe.
“Tốt lắm, nếu các ngươi đã nghe và hiểu hết nội dung thí luyện, bây giờ các ngươi có thể xuất phát, ba tháng sau, lão phu hy vọng có thể gặp lại đại bộ phận chư vị ở đây.
Những người khác cũng nên trở về đi thôi, Phong Ma môn (cánh cửa Phong Ma) lập tức sẽ đóng lại.” Lão giả có hình xăm cất giọng phân phó.
Sau đó khẽ phất tay áo, quay người đi lại vào trong thành.
Nam tử tóc bạc cùng lão phụ nhân khẽ đưa mắt nhìn nhau một cái rồi cũng cất bước đi theo.
Các trưởng lão khác cũng lần lượt yên lặng trở về trong thành.
Hơn phân nửa chỉ đưa mắt nhìn các tộc nhân của mình, ánh mắt lộ chút lo lắng rồi đi.
Chỉ có non nửa cố nhân cơ hội này truyền âm phân phó vài câu rồi mới xoay người rời đi.
Trong nháy mắt, bên ngoài cánh cửa to lớn gọi là Phong Ma môn kia chỉ còn lại hơn trăm tên thánh tử Phi linh tộc đưa mắt nhìn nhau.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1437: Địa Uyên Nhất Tầng
“Hắc hắc, chư vị còn đang suy nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ muốn ở đây đợi ba tháng nữa có người ra mở cửa cho về sao?” Trong đám người có một tiếng cười to, tiếp theo đó bóng người loáng lên một cái, một đạo bóng trắng lao thẳng về phía xa xa.
Phía sau hắn còn có mấy người khác, không một tiếng động bám sát theo, tựa hồ là những người đồng tộc.
Vừa thấy có người dẫn đầu rời đi, đám người lúc này cũng bắt đầu kết thành đàn lần lượt hướng khe hở dưới sương mù bay đi.
Chỉ trong chốc lát, số người còn lại chỉ là non nửa.
Trong đó có cả Hàn Lập và đám người Xích Dung tộc.
Một loạt tiếng động ầm ầm ù ù vang lên, cánh cửa phía sau chậm rãi đóng lại.
Một trận quang mang ngũ sắc kỳ lạ lưu chuyển, ngay lập tức cánh cửa biến mất vô tung vô ảnh.
“Đi thôi!” Hàn Lập nhìn cánh cửa biến mất trên cự tường, lên tiếng thúc giục hai nữ tử rồi hai cánh rung lên, hóa thành một đoàn thanh quang bay về phía khe hở.
Bạch Bích cùng Lôi Lan cũng không nói một lời, hóa thành một đoàn ngân quang và một đoàn kim quang, bám sát theo sau.
Theo phương Hàn Lập vừa rời đi có mấy đạo thần sắc khác nhau dõi theo gắt gao.
Trong đó ngoại trừ đám Xích Dung tộc ra, còn có mấy thánh tử xa lạ dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào phương hướng bọn Hàn Lập rời đi.
Xích Dung tộc nhân chờ một lát cho độn quang của đám Hàn Lập biến mất hẳn mới nghe tiếng Chúc Âm Tử phân phó cùng nhau xuất phát.
Lúc này, dưới bức tường cũng chỉ còn lại mười mấy đơn vị Phi linh tộc nhân mà thôi.
Trong đó hơn phân nửa là những tộc có danh vọng ở nửa phía trên của Phi linh tộc.
Những người này ánh mắt chớp động không ngừng, lại thỉnh thoảng đưa nhìn trộm hai vị thánh tử khác.
Một trong hai thánh tử đó có dáng người khô gầy đen đúa, chính là Thất Việt tộc Ngao Thanh.
Người kia lại là một đại hán cao lớn dị thường, mặc mộc giáp màu đen, chừng ba mươi tuổi hơn.
Hai mắt nhìn như có bốn đồng tử, chớp động phát ra quang mang yêu dị, sau lưng giắt một thanh kiếm rất to, tỏa ra hàn quang vàng kim nhàn nhạt.
Một đại kiện vật như vậy, không hiểu sao lại không thu vào không gian trữ vật.
Mà không biết vì sao, các thánh tử khác nhìn hai người này không cử động gì thì lại không ai dám dễ dàng rời đi.
Một lát sau, thấy không ai có bộ dáng muốn động thân, Ngao Thanh khẽ nhướng mày, lập tức cười khúc khích rồi mang theo hơn mười tộc nhân bay đi.
Đại hán bốn đồng tử thấy vậy trong mắt lộ ra hàn ý, tiến nhanh lên một bước rồi đột nhiên bay thẳng về đúng hướng Ngao Thanh đã đi.
Ba gã tộc nhân đồng bọn thấy vậy cũng không một tiếng động độn quang bay theo.
Thấy hai người Ngao Thanh và đại hán rời đi, thần sắc các thánh tử còn lại trở nên hòa hoãn.
Thậm chí một số ít người còn tụ tập lại thương lượng vài chuyện tình.
Một lát sau những người này cũng phân biệt rời đi, phảng phất như đã bàn xong các kế hoạch.
Kể từ đó, toàn bộ hơn trăm tên thánh tử của Phi linh tộc đều đã mất hút vào màn đêm đen kịt.
Phụ cận tường thành trống trơn không một bóng người.
Lúc này, Hàn Lập cùng Bạch Bích, Lôi Lan vẫn đang bình thản bay cách mặt đất khoảng mười trượng.
Đám sương mù trên đầu họ nhìn từ dưới lên thì lại có màu xam xám.
Mặc dù chỉ cách có khoảng hai mươi trượng thôi nhưng đưa mắt nhìn lên thì cảm giác đám sương mù này cao vô tận, liên miên không dứt, cộng thêm màu xám của đám bụi ở gần khiến cho người ta nhìn thấy vô cùng áp lực.
Điều cổ quái nhất chính là tại không gian hẹp như vậy mà phía trước thỉnh thoảng vẫn đưa đến trận trận kình phong, bụi đất với sự băng hàn dị thường.
Đương nhiên kình phong này không thể làm khó đám người Hàn Lập có tu vi hóa thần.
Mặc dù vừa rồi có không ít thánh tử xuất phát nhưng đại bộ phận không đi cùng lộ tuyến, đa phần cố ý chọn phương hướng khác nhau để tránh trường hợp chưa tiến nhập địa uyên mà đã phát sinh xung đột với các đơn vị thánh tử khác.
Hàn Lập đương nhiên cũng đồng dạng muốn vậy.
Hắn sau khi mang theo mấy người bay được hơn trăm dặm liền thay đổi quỹ đạo, tìm một lộ tuyến mới mà đi.
Hơn vạn dặm khoảng cách đối với bọn họ căn bản không tính là rất xa.
Cho dù hắn cố gắng bay chậm thì cũng chẳng mất quá lâu để tiếp cần gần khu vực muốn đến.
Tình hình phía trước bắt đầu biến đổi, sương bụi từ phía trên cao ngày một nhiều hơn, phong tà từ phía trước cũng mãnh liệt hơn dị thường, màu sắc đã không còn xám như trước mà chuyển sang đen kịt.
Trong nháy mắt sự kết hợp của phong tà và sương bụi đã tạo thành một mà băng lao màu đen.
Đương nhiên đám băng lao này không thể cấu thành uy hiếp gì đối với bọn Hàn Lập, chỉ bất quá mỗi người phải gia tăng linh quang hộ thể thêm vài phần mà thôi.
Sau thời gian một bữa cơm, trước mặt bọn họ xuất hiện một mảng hắc sắc quái phong, rồi đột nhiên chớp lên sáng ngời.
Ngay lập tức mấy người phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất vô cùng kỳ lạ.
Đây là một không gian rộng lớn, không biết đâu là bến bờ, bốn phía đều bị một màu đen kịt bao phủ.
Trên không trung vẫn là sương mù do bụi tạo nên vần vũ, nhưng lại cao tới cả ngàn trượng, cũng vẫn kịch liệt quay cuồng không ngừng.
Thế nhưng cái hấp dẫn bọn người Hàn Lập nhất lại là dưới mặt đất.
Nguyên bổn màu đen trên mặt đất trống trơn đã biến mất vô ảnh vô tung.
Thay vào đó là một cự uyên sâu không biết bao nhiêu, bên trong khắc nơi đều là sương mù xám đen trôi nổi, từ đó không ngớt thổi ra các luồng hắc phong lạnh lẽo kỳ dị.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua mọi nơi, chợt cảm thấy khẽ rùng mình, cái không gian này đâu đâu cũng rộng lớn không biết đến đâu mà kể.
Ba người bọn họ lơ lửng bên bờ vực sâu, phảng phất giống như mấy con kiến hôi nhỏ bé giữa không gian rộng lớn.
“Xem ra đây chính là cánh cửa vào địa uyên.
Đi thôi, mặc dù khả năng gặp yêu vật không cao nhưng mọi người vẫn phải thật cẩn thận và chú ý xung quanh.” Hàn Lập không dài dòng, nhắc nhở hai nữ tử một chút rồi hai cánh rung lên tiến thẳng mất hút vào trong sương mù xám xịt.
Bạch Bích cùng Lôi Lan sắc mặt cũng thêm phần ngưng trọng, không chậm trễ bay theo vào vực sâu.
Trên đường xuống dưới vực sâu, quanh thân Hàn Lập thanh quang lòe lòe, bốn phía hiện ra bảy tám khối nguyệt quang thạch to bằng nắm tay, tản ra màu sữa quang mang, đem phạm vi hơn ba mươi trượng soi sáng mồn một.
Nhưng dù có sáng mấy thì xung quanh cũng chỉ nhìn thấy sương mù quay cuồng, Hàn Lập không khỏi khẽ thở dài một hơi.
Khi mới tiến vào thì cho dù không cần linh mục cũng có thể quan sát hết thảy phụ cận.
Thế nhưng xuống sâu thêm mấy ngàn trượng thì sương mù trở nên nồng đậm gấp mấy lần.
Mà Bạch Bích và Lôi Lan theo sát sau hắn lại không thể vận dụng linh mục cho nên dứt khoát đưa thêm mấy nguyệt quang thạch ra.
Nhờ đó tình cảnh trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn một chút.
Bất quá mặc dù cánh cửa thâm nhập địa uyên rộng lớn như vậy nhưng bọn họ thâm nhập rất sâu mà vẫn chưa gặp phải yêu vật gì ngăn trở.
Chuyện này đương nhiên là cầu còn khó được.
Đi thêm không biết bao lâu thì sương mù phía dưới trở nên nhạt hơn, tiếng gió cũng biệt tích.
Ba người Hàn Lập tinh thần rung lên, biết rằng rốt cục cũng tới tầng thứ nhất.
Thêm thời gian một chén trà nhỏ, hai mắt Hàn Lập nhìn kỹ một chút, xuyên thấu qua làn sương mù đơn bạc, đã bắt đầu thấy được cảnh sắc bất đồng.
Mặt đất với hai màu đen vàng giao nhau chợt hiện ra, trên đó là những cây cối thật lớn dị thường, thậm chí còn có không ít loài chim to thân thể quái dị màu xám bay đi bay lại là là mặt đất.
“Đây là địa uyên sao? Thoạt nhìn không có gì đặc biệt.” Bạch Bích ở bên không nhịn được thì thào lên tiếng.
“Địa trắc tầng một mặc dù cũng bì hắc ám khí tức ăn mòn đã lâu nhưng dù sao cũng khác biệt nhiều so với các tầng khác.
Ở đây ngoại trừ một ít yêu vật cấp thấp tồn tại thì hầu hết là các loài thú thông thường sinh sống.
Bất quá các loài thú này đều có tính tình bạo liệt, tám chin phần mười là mãnh thú ăn thịt.
Lợi hại thậm chí còn không dưới yêu vật thấp giai.” Lôi Lan tựa hồ biết không ít, mở miệng giải thích.
Sắc mặt Hàn Lập lại không có chút gì thay đổi, tựa hồ không nhìn thấy gì.
Lúc này hắn đang đưa thần niệm ra xung quanh ngàn dặm tìm kiếm, vẫn chưa thấy hơi thở cường đại và các thánh tử khác.
Xem ra nơi này tuyệt đối an toàn.
“Xuống thôi, ta nhớ không lầm thì dừng ở không trung nhiều quá sẽ không tốt.” Hàn Lập phân phó một tiếng rồi bay xuống đất.
Hai người Lôi Lan hiển nhiên theo sau.
Một tiếng trách trách vang lên, vài quái điểu màu xám phát hiện thấy có ba người xuống thì không chút do dự lao thẳng đến.
Hai mắt Hàn Lập khẽ nheo lại, lúc này mới nhìn rõ đám quái điểu này.
Miệng thô dài, mỏ đầy răng nanh, trên người không một sợi lông, toàn thân phủ một lớp bụi quái dị, trên đầu lại có một cái sừng cong cong.
Hàn Lập hừ nhẹ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng duỗi ra.
Sau vài tiếng phốc phốc, vài đạo kiếm quang chợt lóe, trong nháy mắt một mảnh mưa máy xuất hiện, đám quái điểu nhất loạt rơi lả tả xuống đất.
Tiếp đó, ở dưới mặt đất, từ nhiều nơi trong rừng đột nhiên vang lên những tiếng rống to, rồi một trận ầm ầm rung chuyển, tựa hồ như có rất nhiều con thú lớn đang tranh cướp cái gì đó.
Hai mắt Hàn Lập lộ ra vẻ kinh ngạc, liếc nhìn về chỗ đám quái điểu rơi xuống rồi nhanh chóng xoay lưng mang theo hai người theo một phương hướng bay đi.
“Từ tầng thứ nhất tới cửa vào tầng thứ hai, theo các thánh tử đã qua thí luyện trước trong tộc thì dường như chỉ có mười mấy chỗ an toàn mà thôi.
Tầng thứ nhất này gần như chắc chắn không có Minh Diễm quả, chúng ta trực tiếp bay đến tầng thứ hai đi.
Ta nghĩ nên lựa chọn lối vào hẻo lánh một chút, mặc dù có thể mất thời gian hơn nhưng tránh được đụng độ với những người bất thiện.” Hàn Lập vừa phi hành vừa thản nhiên giải thích.
Bạch Bích khẽ nhíu mày, tựa hồ có chút không đồng ý, nhưng cũng không nói gì, còn Lôi Lan thì không lộ cảm xúc.
Hàn Lập cũng không mấy để ý thái độ của hai người, hắn nói vậy nhưng căn bản là không có ý thương lượng.
Nếu Thiên Bằng tộc muốn hắn bảo vệ hai gã thánh tử thí luyện thành công thì hiển nhiên tất cả mọi hành động phải lấy hắn làm đầu.
Mà với tu vi của hắn, cũng không sợ hai gã thánh tử này không theo lời.
Vì vậy trong thời gian kế tiếp, cả ba người không nói lời nào, cứ bay cách mặt đất không xa, thẳng đến cửa vào tầng hai.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1438: Âm Chu Phong
Nghe nói địa uyên có tất cả bảy tầng, mỗi tầng phía sau đều nguy hiểm và rộng lớn hơn tầng trước bội phần.
Nhưng ngay cả nhưng vậy thì diện tích của tầng thứ nhất cũng tuyệt đối không nhỏ chút nào, bọn Hàn Lập đi liên tục không ngừng nghỉ mà bốn năm ngày vẫn chưa thấy cửa tầng hai đâu.
Mấy ngày nay trên đường phi hành mọi chuyện đều thuận lợi, mặc dù bay trên phiến rừng rậm nhưng trừ việc đụng phải vài loài hung cầm không muốn sống nữa thì không có gì phát sinh.
Nhưng đến sáng sớm ngày thứ năm, cả ba người chợt cảm thấy trên đầu xuất hiện dị biến.
Hàn Lập giật mình, đưa mắt nhìn lên.
Kết quả phát hiện quang mang sương mù trên đầu vốn dĩ tồn tại bấy lâu nay đã biến mất, mà ở vạn trượng trên cao bỗng xuất hiện một phiến thạch bích màu đen, phảng phất giống như nóc của một bích động cực lớn.
Cảm giác như đã đến đoạn cuối của tầng thứ nhất, cả ba người chậm rãi tiến vào khu bích động.
Nhìn xuống mặt đất thì cây cối vẫn rậm rạp nhưng lại tản ra những quang mang khá kỳ dị, xen lẫn là các mỏ quặng khoáng chất gì đó, cũng phát ra quang mang tương tự.
Kể từ lúc này, khung cảnh cũng không còn tối đen một màu như trước, có thể nhìn thấy rõ cảnh sắc từ xa xa.
Thế nhưng cái sự mờ ảo này lại khiến cho bọn Hàn Lập cảm âm hàn và u ám hơn trước rất nhiều.
Hơn nữa, thỉnh thoảng lại có trận trận hắc vụ cùng hàn phong cuốn đến càng khiến người ta rùng mình.
Nhưng đó vẫn chưa phải là cái chính yếu, bay vào khu vực u ám này một lúc không lâu, Hàn Lập cảm giác thần niệm của mình không thể đi xa được, chỉ có thể tha ra ngoài cơ thể ở khoảng cách mười trượng mà thôi.
Vốn dĩ hắn tu luyện Đại Diễn quyết, thần niệm hơn xa so với các hóa thần tu sĩ khác.
Như vậy có thể thấy Bạch Bích và Lôi Lan hai người chắc chỉ bao quát được khoảng cách mấy trượng mà thôi.
Truyện “Phàm Nhân Tu Tiên Truyện “
Trong lòng tự đánh giá như vậy, Hàn Lập đưa thần niệm hướng ra phía sau, quả nhiên phát hiện hai nữ tử này sắc mặt đều có chút khó coi (***, thần niệm tên này khác gì nhìn bằng mắt đâu bà kon).
Bất quá ba người cũng không vì thế mà quá kinh nghi hoảng sợ.
Việc thần niệm bị áp chế thì các trưởng lão đều đã cảnh báo từ khi mọi người rời khỏi thánh thành rồi.
Không riêng gì ngoại nhân như bọn hắn mà ngay cả hắc ám yêu vật thổ địa ở nơi đây cũng chịu chung cảnh này.
Chỉ là yêu vật cư ngụ lâu trong uyên, đối với tình hình này quen thuộc hơn nhiều, mà phi linh tộc lại không quen với không khí u ám và hàn phong nên không ít người sẽ cảm thấy không khỏe, một thân công lực vì vậy cũng giảm sút không ít.
Thế nhưng đối với Hàn Lập thì hắn lại không coi vào đâu.
Mấy loại không gian hắc ám và thần niệm bị ức chế này hắn không chỉ mới gặp lần đầu, kinh nghiệm tranh đấu đương nhiên rất phong phú.
Cứ phi hành như vậy sau mấy canh giờ, Hàn Lập lập tức nhướng mày, tiếp theo một tay khẽ nhấc, từ đó bay ra vài khối nguyệt quang thạch, giữa hư không điểm vào vài vị trí.
Sau vài tiếng bang bang giòn vang, một khối quang thạch tự nhiên bạo nổ, biến mất.
Thanh quang của Hàn Lập cũng thu liễm, dừng độn quang lại.
Phụ cận chợt nổi lên một cảm giác nguy hiểm, tựa hồ ngay cả hắc phong cũng trở nên giá lạnh hơn vài phần.
Hai người Bạch Bích cũng dừng độn quang lại, vẻ mặt có chút lo lắng.
Lôi Lan thậm chí còn ánh lên vẻ kỳ quái, đang muốn mở miệng hỏi cái gì thì chợt bốn phía truyền đến một trận âm thanh vù vù rất nhỏ, nhưng rất nhanh trở nên to hơn, rộng hơn.
Chỉ trong chớp mắt khắp bốn phương tám hướng đã hiện ra vô số điểm sáng màu lục hướng thẳng tới phía ba người.
“Âm Chu phong” Lôi Lan cả kinh thốt lên.
Bạch Bích nghe vậy sắc mặt cũng biến đổi.
“Không sai, mặc dù chỉ là yêu giai bậc thấp nhưng đám yêu vật này lại khá phiền toái.
Đám yêu phong này chỉ thích công kích những vật thể di chuyển phát sáng.” Hàn Lập đưa ánh mắt đảo qua xung quanh, bình tĩnh nói.
Mọi người đã có thể nhìn rõ mỗi đốm sáng màu lục kia to tầm một ngón tay, lớn nhỏ khác nhau một chút, nhìn nửa thân trước giống như con nhện, nửa thân sau có độc châm.
Thân thể chúng màu lục nhưng trên phần cánh lại có một hoa văn màu vàng, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn.
Hơn nữa nhìn từ xa lại chỉ thấy cả một màn sáng lục âm hàn, xem chừng số lượng đã ngoài vạn con, thực sự dọa người!
Cho Bạch Bích và Lôi Lan đã có tu vi sơ giai nhưng không tránh khỏi trở nên ngưng trọng.
Cái này không phải là hai vị nữ tử sợ đám yêu phong, chỉ là với số lượng nhiều như vậy, muốn giết hết cũng phải tiêu hao không ít công sức.
Mà hiện nay bọn họ vẫn chưa thực sự ra khỏi tầng thứ nhất, hiển nhiên không muốn tốn sức vào một trận đấu không đáng.
Thế nhưng khí thế đám yêu phong này vô cùng hung hãn, sợ rằng khó tránh khỏi một trận tàn sát.
Bất đắc dĩ Lôi Lan cùng Bạch Bích chỉ có thể chuẩn bị sẵn sàng.
Một người hai cánh khẽ rung lên, một mảng ngân hồ tinh tế hiện ra.
Người kia lại hai tay bóp quyết, xung quanh thân thể hiện ra một mảng kim sắc ti như ẩn như hiện không biết là thần thông gì.
Hàn Lập khẽ liếc mắt nhìn hai người, không nói một lời, khẽ há mồm cho một đoàn hỏa cầu màu bạc tế xuất.
Sau một cái chớp động, hỏa cầu hóa thành một hỏa điều màu bạc.
Chỉ thấy hỏa điểu khẽ rung hai cánh, “bịch” một tiếng giữa không trung bạo liệt, hóa thành hàng trăm hoa lửa màu bạc văng khắp nơi.
Một màn khó tin xuất hiện, đám hoa lửa này không lao thẳng vào chỗ ánh sáng màu lục mà lúc ẩn lúc hiện, khi đến gần chỗ âm chu phong thì xoay tròn quỷ dị.
Đám yêu phong thấy vậy thì hung hãn lao vào, thế nhưng ngay lập tức lóe lên rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.
Hơn trăm đóa ngân hoa xoay tròn xung quanh ba người Hàn Lập, ngăn chặn toàn bộ những điểm sáng màu lục.
Hai người Bạch Bích và Lôi Lan lộ rõ sự kinh ngạc.
Âm chu phong nổi tiếng là loài khó chơi nhất trong đám yêu vật thấp giai, hiển nhiên không thể bị tiêu diệt dễ dàng như vậy mới phải.
Nguyên bổn Âm chu phong toàn thân đều do một loại uế khí hắc ám ngưng tụ thành, những công kích bình thường rất khó tiêu diệt bọn chúng, cho dù nhất thời có thể kích phá hoặc trảm vỡ thân thể yêu phong nhưng chúng lại nhanh chóng tự hấp thụ hắc ám uế khí xung quanh để khôi phục như ban đầu.
Trừ phi có thể một kích đem chúng diệt trọn vẹn, không còn một tia dư thừa.
Phiền toái như vậy nhưng yêu phong cũng có hạn chế nhất định.
Chúng phải sống trong những khu vực có khí tức hắc ám dày đặc mà thôi, còn đến khu vực khác thì chúng hoàn toàn không phát huy được điểm mạnh của mình.
Kỳ thật không riêng gì Âm chu phong mà cả các yêu vật khác tại địa uyên đều như vậy cả.
Chỉ ở địa bàn của mình chúng mới như cá gặp nước mà thôi.
Lên mặt đất thì chúng trở nên suy yếu đi rất nhiều.
Đây cũng chính là lý do tại sau Phi linh tộc có thể phong bế đám yêu vật này tại đây.
Phệ linh thiên hỏa thoạt nhìn phiêu phiêu tựa hồ mỏng manh không chút uy lực, nhưng trên thực tế mỗi đóa ngân hoa khi tiếp xúc với thân thể Âm chu phong thì ngay lập tức đem thân thể chúng hóa thành tro bụi, mỗi tia hắc ám khí tức đều bị cắn nuốt không còn một mảnh.
Điều này hiển nhiên không cho yêu trùng một cơ hội phục hồi nào.
Mà Phệ linh thiên hỏa kia vốn cũng có chứa một tia linh tính, không cần Hàn Lập sử dụng thần niệm chúng vẫn có thể tự tới diệt địch.
Nhờ đó mà Hàn Lập rất thảnh thơi khoanh tay đứng nhìn, chỉ trong chốc lát đám Âm chu phong bị Phệ linh thiên hỏa thiêu đốt không còn một mảnh.
Tiếp theo hắn cũng như tùy ý nhấc tay, cả đám ngân hoa lập tức hướng một chỗ hội tụ, rồi “phù” một tiếng lập tức hóa thành hỏa điểu, chợt lóe lên bay thẳng mất hút vào trong tay Hàn Lập. “Đi thôi!” Hàn Lập hời hợt nói một câu, rồi không buồn quay lại đằng sau, hóa thành một đoàn thanh quang bắn nhanh mà đi.
Lôi Lan và Bạch Bích cố gắng cưỡng chế sự khiếp sợ trong lòng, yên lặng bay theo.
Giờ phút này cho dù trước đó hai người có ý nghĩ bất mãn thế nào đi nữa thì với thể hiện vừa rồi của Hàn Lập, sự bất mãn đó đã giảm đi rất rất nhiều.
Cứ như vậy, ba người phi hành thêm khoảng một ngày một đêm nữa thì ra tới một khu vực khác.
Cảnh sắc phía trước lại đại biến, xuất hiện một sa mạc kỳ quái màu xám bạc.
Xa xa nhìn lại cả sa mạc tỏa ra một quang mang lạnh lùng, vô cùng hoang vu.
“Chẳng lẽ ta nhớ sai sao? Dựa theo những tiêu chú trên bản đồ, nơi này phải ứng với một con sông lớn dưới mặt đất mới đúng chứ? Làm sao lại biến thành một sa mạc như vậy?” Hàn Lập đứng giữa không trung nhìn vào pháp bàn, nét mặt ẩn chứa một tia kinh ngạc.
“Hàn huynh, ngươi không có sai, trên bản đồ của chúng ta cũng là một con sông.” Bạch Bích và Lôi Lan đồng thời nhìn pháp bàn của mình, sắc mặt lộ vẻ kinh nghi.
“Chẳng lẽ mấy năm nay nước sông đã rút hết xuống tầng thứ hai rồi sao?” Ánh mắt Lôi Lan chợt lóe nói.
“Xem dấu vết thì không giống như vậy, cho dù nước rút xuống tầng dưới thì cũng không thể để lại một sa mạc như vậy được.” Hàn Lập lắc đầu không tán thành quan điểm này.
“Vậy Hàn huynh cho rằng chuyện gì đã xảy ra ở đây?” Bạch Bích sờ sờ cằm cười hỏi.
“Không biết, cũng không cần phải biết.
Chúng ta cứ tiếp tục đi thẳng là được, không nên tốn thời gian nghiên cứu biến hóa địa hình của địa uyên làm gì.
Chỉ cần cẩn thận hơn trên đường đi là được.” Hàn Lập trầm ngâm một lát rồi thần sắc trở nên bình thản nói.
“Điều này cũng đúng!” Bạch Bích cười nhẹ ủng hộ.
Lập tức ba người hóa thành ba đoàn linh quang, bay thẳng vào sa mạc màu bạc trước mặt.
Mặc dù trong miệng nói dễ dàng như vậy nhưng khi ba người tiến vào khu vực sa mạc thì đều không hẹn mà cùng gia tăng tốc độ phi hành lên vài phần.
Rõ ràng không ai muốn ở lâu trong khu vực yêu dị này.
Lúc này đây, ba người một hơi bay liền được mấy vạn dặm nhưng trong mắt vẫn chỉ là ngút ngàn hạt cát màu xám bạc, một lá cây ngọn cỏ cũng không thấy.
“Kia là cái gì?” Đột nhiên sắc mặt Hàn Lập chợt biến, lam quang trong mắt lóe lên hướng về một chỗ không xa.
“Hàn huynh, có chuyện gì xảy ra vậy?” Bạch Bích cả kinh, lên tiếng hỏi.
“Bên kia hình như có một ốc đảo, phảng phất còn có mùi máu tanh.” Hàn Lập trầm giọng trả lời.
“Mùi máu tanh? Ta hình như cũng có cảm giác như vậy, đích thật là phương hướng đó.” Mũi Lôi Lan khẽ nhíu.
“Có lẽ là một vài dã thú mới chết?” Bạch Bích chần chờ một lúc rồi lên tiếng hỏi.
Thiên địa nguyên khí bên kia rõ ràng có chút hỗn loạn, hẳn là do ai đó thi triển thần thông.
Chúng ta cứ qua đó xem một chút đi.” Lôi Lan cuống quít lắc đầu đề nghị.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1439: Cự Linh Hoa
“Xem một chút cũng tốt, nói không chừng có thể phát hiện gì đó.” Hàn Lập thản nhiên đáp ứng.
Thấy Hàn Lập không phản đối, trong lòng Bạch Bích có chút bất mãn, nhưng lại không dám nói ra phản đối của mình.
Vì vậy ba người lập tức thay đổi phương hướng, thẳng đến khu vực có mùi máu tanh.
Kết quả sau khi phi hành được hơn mười dặm, phía trước quả nhiên xuất hiện một ốc đảo rất lớn, ba người trong nháy mắt đã có mặt trên bầu trời của ốc đảo này.
Kỳ thật mặc dù gọi là ốc đảo nhưng lại có màu đen vàng, bên trong không có mấy cây cối to lớn, đại bộ phận đều là những lùm cây cỏ thấp lùn không biết tên.
Tại trung tâm của ốc đảo có một thủy đàm hơn mười trượng, bên trong có một luồng huyết thủy đỏ đậm.
Mà ở bên cạnh thủy đàm lại có mười mấy thi thể uyên thú lớn nhỏ nằm sấp trên mặt đất.
Tất cả đồng dạng bị thạch trùy xuyên thủng người.
Từ những thi thể này không ngớt chảy ra máu tươi, ào ào tràn vào trong huyết đàm.
Cả ốc đảo bốc lên mùi máu tanh dị thường, ngửi thấy chỉ muốn chạy đi.
“Sao những con thú này lại có thể xuất hiện ở đây? Nhìn bộ dạng thì nên ở trong rừng mới đúng?” Lôi Lan đứng từ trên không trung đánh giá, không khỏi có chút kinh ngạc.
Bạch Bích nhìn kỹ một hồi rồi cũng lên tiếng: “Đều là mới chết không lâu, nếu không hẳn là máu đã đông lại rồi.”
Hàn Lập sau một hồi trầm ngâm đánh giá, đột nhiên thân hình khẽ động, hóa thành một đạo thanh quang bay thẳng tới một vài điểm xung quanh ốc đảo.
Một lát sau hắn quay trở lại chỗ cũ, hai mắt nhìn thẳng vào huyết đàm.
“Sao rồi, Hàn huynh có phát hiện gì sao?” Lôi Lan tò mò hỏi. “Ừ, chính xác có phát hiện vài thứ.” Hàn Lập phảng phất như lẩm bẩm một mình, ngay lập tức tay áo khẽ rung lên, một đạo kim quang bắn ra.
Thoáng một cái đạo kim quang như thiểm điện này hóa thành bảy tám đạo kiếm quang, bay thẳng tới phụ cận của thủy đàm.
Lôi Lan cùng Bạch Bích đều ngẩn người ra, không rõ chuyện gì xảy ra.
Đột nhiên từ những chỗ kiếm quang xuyên thủng mặt đất vang lên vài tiếng kêu thảm thiết, theo đó là vài đạo huyết thủy màu đen cuồn cuộn chảy ra.
Mặt đất phụ cận thủy đàm khẽ bạo liệt, từ dưới đất lộ ra mấy con yêu hầu.
Đám yêu hầu này cao đến vài thước, đầu có bốn tai, trong tay hung hăng cầm mấy thạch mâu thô ráp, nhưng lại tỏa ra bạch quang đạm đạm. “Di, Oán viên thú! Không hay rồi, ốc đảo này do linh hoa huyễn hóa thành!” Vừa thấy bộ dáng của đám yêu hầu, Bạch Bích nhất thời kêu to lên.
“Cự linh hoa?” ánh mắt Hàn Lập chợt lóe còn Lôi Lan thì thấp giọng kinh hô.
Đúng lúc này mặt đất phía dưới ba người chợt nổ ầm ầm ù ù, lập tức kịch liệt chớp lên không ngừng, cùng lúc đó, huyết thủy giữa huyết đàm đột nhiên quay cuồng, từ đó bắn ra một đạo hồng ảnh.
Chỉ chợt lóe lên một cái, đã xuất hiện ngay trước mặt Hàn Lập rồi.
Lôi Lan cùng Bạch Bích cả kinh, đạo hồng ảnh này quá nhanh, cho dù hai người muốn ra tay tương trợ, tựa hồ cũng có chút bất lực.
Nhưng thấy màn này Hàn Lập chỉ hừ lạnh một tiếng, một cánh tay mơ hồ khởi lai.
“Bịch” một tiếng!
Một chưởng quỷ dị trắng noãn như ngọc xuất hiện trước người, chớp một cái đã nắm chặt hồng ảnh kia trong tay.
Hai vị thánh tử bên cạnh bây giờ mới thấy rõ, giữa bàn tay trắng kia phảng phất có một cái lưỡi màu đỏ đang không ngừng vùng vẫy.
Nhìn kỹ một chút thì cái lưỡi này xuất phát từ một cái đầu to bóng, đen xì, nhưng lại giống như toàn thịt là thịt, nhúc nhích không ngừng.
Trên cái đầu đó có vô số những cái gai nhọn đen xì như thân thể đâm thẳng vào tay Hàn Lập.
Thế nhưng cảm giác như Hàn Lập không coi đó vào đâu, thản nhiên nắm chặt tay.
Đúng lúc này năm ngón tay Hàn Lập đột nhiên hiện ra năm cái khô lâu trắng hếu, đồng loạt há mồn phu ra năm luồng sáng cuồng diễm.
Cơ hồ chỉ một phút chốc công phu, toàn bộ những gì trong lòng bàn tay Hàn Lập đều biến thành một tòa băng năm màu.
Hàn Lập không chút do dự trở bàn tay vỗ mạnh một cái vào tượng băng.
Chỉ thấy thanh quang chợt lóe lên kèm theo tiếng vỡ giòn tan, cả tượng băng biến mất vô ảnh vô tung.
Một tiếng yêu vật rống to từ dưới đất truyền ra, từ hồ vô cùng đau đớn.
Mà hắc sắc quang mang giữa huyết đàm chợt xoay tròn, chớp mắt huyết thủy không còn một giọt.
Hàng loạt tiếng ầm ầm vang lên, cả tòa ốc đảo chuyển mình biến thành một quái vật vô cùng to lớn.
Thế nhưng khi con quái vật này đứng thẳng dậy thì phía trên của nó lại là một đóa hoa vô cùng lớn, tinh tế dị thường.
Thân dưới chỉ là hai cái chân to và dài khủng khiếp.
Cánh hoa có màu xám bạc giống cát ở sa mạc nhưng tâm hoa lại có màu máu tươi đỏ đậm, giống hệt huyết sắc thủy đàm.
Vừa rồi chính là một trong rất nhiều nhụy hoa thô to phóng ra từ tâm hoa tấn công Hàn Lập.
Không những thế, trên những cánh hoa to lớn dị thường còn có hơn mười còn Oán viên thú hướng về không trung nhe răng nhếch miệng cười.
Thạch mâu trong tay không ngừng vung lên, thoáng một cái hơn mười cái đã xuất hiện trước mặt bọn người Hàn Lập.
“Đây là Cự linh hoa, quả nhiên có chút ý tứ.
Hoa này ứng với yêu vật trung giai, chỉ xuất hiện ở tầng ba.
Không phải tầng thứ nhất rất ít xuất hiện yêu vật trung giai sao?” Hàn Lập nhìn thấy cảnh này có chút ngoài ý muốn.
Hắn nói như vậy bởi vì lúc này căn bản không cần hắn phải ra tay.
Bạch Bích và Lôi Lan ở bên không biết làm gì đã lập tức tạo thành một cái lưới tơ vàng trước mặt ba người, đem toàn bộ thạch trùy kích cho nát bấy. “Hàn huynh, rất ít cũng không có nghĩa là không gặp phải.
Hơn nữa đây cũng là thời cơ chúng ta tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.” Bạch Bích cười cười thản nhiên nói.
“Dù sao trước khi đến thời kỳ uyên triều bộc phát, có vài trung giai yêu vật xuất hiện ngoài khu vực cũng không phải là chuyện gì kỳ quái.” Lôi Lan cũng nhướng mày phụ họa.
Lần này mặc dù đối mặt với trung giai yêu vật, nhưng nói về mức độ phiền toái thì còn xa mới bằng đám Âm chu phong kia, cho nên hai nữ tử này vẫn giữ được sự tự tin.
“Vậy sao! Nghe nói mật hoa này chính là tài liệu tuyệt hảo để luyện đan, nếu đã gặp thì chúng ta thu lấy một ít đi.” Hàn Lập vừa nói vừa giơ mười ngón tay phóng ra mấy đạo quang mang. “Phốc phốc” vài tiếng, mười khẩu tiểu kiếm chợt lóe, biến thành mười đạo kim hồng bắn nhanh xuống dưới.
Từ trung tâm của cự hoa phát ra một tiếng rống lớn, ngay lập tức nhiều đạo hồng ảnh bắn ra muốn đánh rơi đám phi kiếm.
Nếu là với các tộc nhân Phi linh tộc bình thường, đụng phải công kích hung mãnh như vậy thật muốn cảm thấy đau đầu, nhưng với Hàn Lập thì sắc mặt chỉ khẽ thay đổi, đưa tay điểm nhẹ vào mấy phi kiếm.
Nhất thời mấy tiểu phi kiếm quang mang đại phóng, nhanh chóng đem toàn bộ hồng ảnh bao phủ vào trong, tất cả nhanh chóng bị băm cho nát bấy.
Cũng ngay sau đó, những phi kiếm này huyễn hóa thành hơn mười đạo kiếm quang độc nhất vô nhị, phô thiên cái địa hạ xuống dưới.
Oán viên thú nhìn thấy cảnh này thì trong miệng phát ra tiếng kêu the thé, trước họa sát thân đồng loạt ném thạch mâu còn lại trong tay về phía mười đạo kiếm quang.
Thạch mâu này mặc dù trải qua luyện chế thô sơ của yêu vật nhưng làm sao có thể so sánh được với thanh trúc phong vân kiếm kiếm khí, tập tức chưa chạm vào đã bị hàn quang chấn nát.
Tiếp theo thân thể mấy yêu thú phát ra tiếng vù vù, đều bị cắt làm hai nửa ngã xuống.
Kỳ lạ là những kiếm quang này vừa diệt sát Oán viên thú nhưng không hề ngưng nghỉ vẫn tiếp tục điên cuồng lao thẳng vào giữa tâm hoa.
Trong nháy mắt chúng đã đem đám nhụy hoa trảm cho tan nát, rơi lả tả xuống đất cùng với những dòng lục dịch chảy xối xả.
Cự linh hoa cùng với đám bạn Oán viên thú chỉ với một khu động nhẹ nhàng của Hàn Lập đã bị trảm nát không còn một mảnh.
Hai người Lôi Lan và Bạch Bích căn bản không cần phải động chân động tay, chỉ đưa mắt cười khổ với nhau.
“Tốt lắm, mau xuống thu hoạch rồi lên đường thôi.” Hàn Lập thản nhiên thu hồi phi kiếm nói.
Thân hình hắn theo đó nhoáng lên một cái đã xuất hiện nơi mặt đất, lại khẽ chuyển lòng bàn tay, xuất hiện một cái bình nhỏ màu xanh biếc, nhắm ngay tâm hoa không còn trọn vẹn bay tới.
Nhất thời một cỗ thanh hà phun ra, hút sạch chỗ mật hoa đang chảy xối xả.
Sau một chốc lát, Hàn Lập quơ quơ bình nhỏ đưa lên mũi, một mùi thơm mát xông thẳng lên.
Hắn khẽ mỉm cười, thanh quang chợt lóe, đem bình nhỏ thu vào.
Lôi Lan và Bạch Bích cũng đồng dạng lấy ra mỗi người một cái bình nhỏ, đợi cho Hàn Lập xong việc mới thu lấy mật hoa còn lại.
Hàn Lập chờ một lát rồi lên tiếng “Chúng ta đi thôi!”.
Sau đó cũng không chờ hai người kia đáp ứng, thản nhiên bay lên không trung.
Bạch Bích không nói một lời, hóa thành một đạo kim quang bắn theo sau.
Lôi Lan cười nhẹ, đang định bay lên thì ánh mắt chợt quét lên hài cốt của cự linh hoa, trong lòng vừa động, quỷ dị tiện tay bắn ra một đạo quang mang.
Sau một tiếng lôi minh, một đạo ngân quang hình cánh cung lóe lên lao thẳng vào cự linh hoa, hoàn toàn biến nó thành tro bụi.
Lúc này Lôi Lan với khẽ động thân, hai cánh rung lên biến thành một đạo tàn ảnh bay về phía bọn Hàn Lập.
Trong nháy mắt, thân ảnh ba người Hàn Lập biến mất vô ảnh vô tung, nơi đây không có thêm một dị biến gì.
Nhưng, một lúc lâu sau đó, phụ cận mặt đất chợt chớp lên, tiếp theo một trận tiếng nổ ầm ầm ù ù kèm theo sự nứt vỡ của mặt đất.
Từ dưới dần dần hiện ra một đầu quái vật đen sì, phảng phất muốn to gấp mấy lần cự linh hoa vừa rồi.
Đầu hắc cự linh hoa này phảng phất giống như một tòa núi khổng lồ.
Vừa hiện thân thì khựng lại, tiếp đó là một tiếng rống lớn: “Kẻ nào to gan lớn mật như vậy, dám ở đây diệt sát linh hoa cúng tế của ta.
Chẳng lẽ là đám lục túc kia sao?” Nghe âm thanh thì như là của một nữ tử đang vô cùng tức giận.
Theo tiếng quát mà đến thì nhìn thấy tại trung tâm của cự hoa màu đen kia có một cái ghế màu bạc, phía trên có một người ngồi rất ngay ngắn, vóc người thon thả nhưng khuôn phảng phất như có như không, trên tay cầm một cây roi da xanh biếc.
“Chủ nhân xin đừng tức giận, có vẻ những kẻ đó rời đi chưa lâu, để tiểu nhân đi điều tra xem sao.” Hoàng quang chợt lóe lên, đột nhiên một thân ảnh lùn tịt nửa ngồi nửa quỳ xuất hiện phía trước chiếc ghế bạc, tựa hồ vô cùng cung kính nói.
“Ừm, ta còn muốn tiếp tục việc cúng tế, việc này đành phải giao cho ngươi vậy.
Mặc kệ là ai, có dũng khí phá việc của ta thì không thể bỏ qua được.” Nữ tử lạnh lùng nói, roi da trong tay đột nhiên khẽ vung lên.
Sau vài tiếng the thé, một đạo bạch ngân lóe lên, không gian phụ cận chợt nổi lên xao động, lập tức vô số hắc vụ từ giữa đạo bạch ngân bắn ra, không gian cảm giác như bị nứt vỡ, rồi ngay lập tức trở lại bình thường.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1440: Yêu Viên
“Tuân mệnh, chủ nhân!” Thân hình thấp bé kia khẽ run lên, cái đầu càng cúi thấp hơn.
“Ngươi đi đi, ta sẽ về tầng ba trước.” Nữ tử phân phó xong lập tức dùng chân giẫm mạnh lên cự hoa màu đen phía dưới.
Nhất thời hắc mang bên ngoài cự hoa chớp động, hiện ra một pháp trận lớn nhỏ không đồng nhất màu bạc, ngân quang chớp động.
Bỗng nhiên từ trong pháp trận phun ra một luồng hắc vụ, trong nháy mắt phình to biến thành một biển vụ vây kín lấy toàn bộ thân thể cự hoa.
Giữa không trung truyền đến một trận lôi minh ầm ầm ù ù, vài đạo ngân quang chớp động, vụ biển đột nhiên điên cuồng tản ra xung quanh.
Ở giữa là một khoản không trống rỗng!
Cả một thân thể cự hoa lớn như vậy, kể cả nữ tử thon thả kia, vậy mà có thể biến mất vô ảnh vô tung trong chớp mắt.
Tại đây giờ chỉ còn lưu lại một thân ảnh vẫn nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất.
Qua thời gian một chén trà nhỏ, bóng người thấp bé mới đứng dậy, chậm rãi nhấc tay, ngân quang lóe lên giữa sa mạc, bỗng nhiên trên cái đầu nho nhỏ hiện ra tới bốn cái tai.
Nhưng đôi mắt màu lục lại có hai đồng tử thật nhỏ, tản ra nhật quang âm hàn độc ác.
Đây đúng là một Oán viên thú, chỉ là bộ lông vàng thẫm, tựa hồ linh trí đã khai mở, bộ dáng không khác thường nhân là mấy.
Oán viên thú này đưa mắt đảo qua khắp nơi, bỗng nhiên há miệng, từ trong đó phun ra một cỗ sương mù màu vàng, bắn thẳng vào hài cốt của cự linh hoa.
Một màn khó tin xuất hiện.
Tại giữa làn sương mù xanh biếc, hài cốt cự linh hoa nhanh chóng tiêu mất, hóa thành một chất lỏng màu xanh biếc.
Sau đó một trận sương mù quay cuồng, đem chỗ chất lỏng đó cuốn lên, nhanh chóng chui thẳng vào bụng Oán viên thú.
Ngay lập tức từ mũi, mắt và hai tai của yêu thú đồng thời hiện lên từng đạo hào quang màu xanh biếc không ngưng vơ vẩn xung quanh trên đầu.
Mà hoàng mao trên người yêu thú cũng phảng phất biến thành màu xanh lục, tản mác ra quang mang nhàn nhạt.
Oán viên thú này đứng im không nhúc nhích một hồi lâu, đột nhiên bốn tai của nó giật giật, cảm giác như bây giờ mới cảm nhận được rằng cơ thể xuất hiện dị trạng.
Sau đó không lâu, ở một phương của sa mạc truyền tới tiếng xé gió, linh quang chợt lóe, một đoàn hồng quang bay vụt tới.
Ở giữa hồng quang là một nam tử dáng người mập mạp, độ chừng hơn ba mươi tuổi.
Sau lưng là một đôi cánh màu xanh biếc, trên đầu có một đôi sừng nhỏ, hai con ngươi bé tí quay tròn chuyển động không ngừng, vẻ mặt đầy xảo trá.
Đúng là một thánh tử khác của Phi linh tộc, không biết tại sao rõ ràng đang đi cùng lộ tuyến với bọn Hàn Lập nhưng lại một mình lẻ loi như vậy.
Nhưng người này lại có vẻ vô cùng thận trọng.
Oán viên thú kia bộ dáng đáng chú ý như vậy, làm sao người này lại không phát hiện cơ chứ.
Lúc này một tiếng kêu khẽ vang lên, độn quang của nam tử mập mạp kia dừng lại cách chỗ yêu vượn hơn mười trượng, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
Mặc dù yêu vượn đã hấp thụ toàn bộ hài cốt của cự linh hoa, nhưng cảnh sắc còn lại dưới mặt đất vẫn là rất kinh người.
Mà yêu vượn này lại đứng một mình bất động, hai mắt nhắm chặt, hào quang trong tai vẫn chớp động không ngừng, tựa hồ đã hoàn toàn mất đi cảm giác với bên ngoài.
Cảnh này nhìn giống như người và vật vừa mới đại chiến một hồi, thân thể của con vật bị trọng thương không thể không ở đây tự hành chữa trị thương thế, một điểm phòng hộ cũng không có.
Phi linh tộc nhân ở trên không trung kia hiển nhiên cũng có ý nghĩ như vậy, nhìn hai mắt của yêu vượn, trên mặt hắn lộ rõ vẻ hưng phấn.
Mặc dù mục tiêu của đợt thí luyện này không phải là chém giết yêu vật nhưng giết chết một gã yêu vật cao giai ở đây thì tài liệu thu được hiển nhiên là có giá trị vô cùng lớn.
Và đó cũng là lý do khó có ai có thể dễ dàng buông tha cơ hội này.
Tên phi linh tộc kia vẫn cảnh giác dị thường, đứng ở không trung lẳng lặng quan sát.
Sau một thời gian bằng chừng bữa cơm, vẫn không thấy yêu vật có động tĩnh gì hắn mới yên tâm hạ xuống.
Nét mặt lộ ra tia mừng rỡ, nhe răng cười.
Đột nhiên hai tay chợt động, một ngọn hỏa diễm từ đó bay ra, lập tức biến đổi thành một trường hỏa thương.
Đầu thương nhìn sắc nhọn vô cùng, toàn thân đỏ đậm nóng rực bị bao vây bởi một tầng lửa.
Hai cánh nhẹ nhàng rung lên, nam tử hóa thành một đạo hồng quang lao thẳng tới Oán viên thú.
Vao luongson de doc PNTT.
Cũng không biết vị thánh tử này thi triển bí thuật gì mà mặc dù thân hình mập mạp nhưng độn tốc lại nhanh nhẹn vô cùng, cả quá trình vô thanh vô tức, ngay cả một chút gió cũng không có.
Trong chớp mắt, áp lực đã gần chạm tới đỉnh đầu của yêu vượn, nhưng thấy nó vẫn không nhúc nhích, thánh tử kia lại càng mừng rõ, không hề do dự vung trường thương lên.
“Vù” một tiếng, trường thương hóa thành một đạo hồng mang chém thẳng vào người yêu vượn, xem chừng đã xẻ đôi người nó ra.
Nhưng nét mặt Phi linh tộc nhân kia chưa kịp hết vui đã lộ nét kinh hoảng, vội kêu “bất hảo!”, rồi không cần do dự hai cánh đập mạnh, lập tức bay ngược lại chỗ cũ.
Nguyên do hắn vừa rồi chỉ chém vào một đạo hư ảnh mà thôi.
Thế nhưng mọi chuyện đều đã trễ.
Trên khoảng không gần ngay gang tấc, đột nhiên hiện ra một lục ảnh mơ hồ, ngay lập tức chợt nhào tới thân thể của nam tử. “Bịch” một âm thanh gọn lỏn vang lên, một đoàn lục vụ chợt lóe lên đã mang theo tiếng kêu thảm thiết của thánh tử kia rồi.
Mặc dù nam tử kia đã kịp thúc đẩy hồng quang phòng hộ nhưng là tất cả đều trở nên không là gì trước sự ăn mòn của lục vụ.
Chỉ thấy thân hình mập mạp sau khi bay ra ngoài cả vài chục trượng thì chỉ thấy rơi xuống đất là một bãi dịch vị màu lục.
Thánh tử này cả một thân thần thông nhưng lại không thể thi triển được một chút nào.
Lúc này lục vụ trên không một trận xao động, ngưng tụ biến ảo lại thành thân thể yêu vượn lúc trước.
Nó lạnh lùng nhìn chất lỏng trên mặt đất, há mồn một cái, đồng dạng hút vào.
Lại nói tiếp tên thánh tử Phi linh tộc này thật là có chút oan uổng.
Nếu là trên mặt đất, khi thần niệm hoàn toàn không bị cản trở, thì quyết không bị đạo hư ảnh kia dễ dàng lừa gạt, lại càng không thể bị yêu vượn tiến lại gần như vậy mà không phát giác.
Mà giờ phút này, yêu vượn sau khi táp táp cái miệng thì tự nói một câu: “Đúng là phi linh tộc nhân.
Đích thật là địa uyên thí luyện đã đến sớm một chút.”
Nói xong lời này, yêu vượn dùng sức ngửi ngửi vài cái rồi dồn mọi giác quan chăm chú về phía đám người Hàn Lập rời đi.
Nó cười âm lãnh, thân hình xoay tròn biến thành một đoàn lục vụ phá không bay đi.
Không lâu đã hoàn toàn biến mất ở chân trời phụ cận.
“Cái gì? Muốn cho chúng ta đồ vật này?” Bạch Bích nhíu mày, tay vẫn đang cầm một khối ngọc bài trong suốt long lanh, mặt ngoài có ký hiệu màu bạc như ẩn như hiện, hai mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
Ngay lúc vừa rồi, Hàn Lập đột nhiên móc từ trong người ra hai khối đồ vật, đưa cho hai người bạn đồng hành.
“Hai đồ vật này ngoài tác dụng hộ thân thì công năng chính của chúng là ẩn chứa khí tức, xác định phương vị.
Vạn nhất có điều gì ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta lạc mất nhau, nói không chừng khi đó cái này sẽ phát huy tác dụng.” Hàn Lập thản nhiên nói.
Hai pháp khí này có tên là Vô cực bài, chính là bảo vật hắn thu được từ Thiên Uyên thành, bây giờ sử dụng thật vừa đúng lúc.
Bọn họ lúc này đã bay ra khỏi sa mạc, đang đứng trên một hòn núi nhỏ. “Tại hạ chưa từng có thói quen dùng pháp khí của người khác, đa tạ hảo ý của Hàn huynh.” Cả Lôi Lan và Bạch Bích cùng nhẹ nhàng cười lắc đầu.
Hàn Lập thấy vậy thì cười khẽ, cũng không có ép buộc bọn họ, ngược lại thu ngọc bài trở về.
“Nếu hai vị đạo hữu không muốn thì thôi, quên đi.
Nhưng vừa rồi ở tầng thứ nhất đã có yêu vật trung giai xuất hiện, chứng tỏ cũng không dễ dàng như chúng ta tưởng.
Trong tay tại hạ có một bảo vật phi hành, có thần thông ẩn nặc, đi bằng vật đó nói không chừng có thể tránh được không ít phiền toái.” Hàn Lập đề nghị một kế hoạch khác. “Bảo vật phi hành! Cái này có thể dùng.” Lôi Lan cười nhẹ.
Bạch Bích cũng gật đầu không phản đối.
Hàn Lập mỉm cười, khẽ hướng vòng trữ vật phất nhẹ một cái, nhất thời một chiếc xe di động màu vàng khá rộng xuất hiện trước mặt ba người.
Đây tựa hồ là một chiếc xe được luyện chế từ linh mộc mà thành.
Thoạt nhìn nhẹ nhàng phiêu hốt nhưng mặt ngoài lại vô cùng tinh sảo, tựa hồ bố trí không ít pháp trận.
Cả chiếc xe rộng chừng bảy tám trượng, cũng đủ cho ba người.
Chiếc xe này do khi trước ở Thiên Uyên thành, Hàn Lập đã xuất tiền cố ý tìm mua một bảo vật phi hành, đề phòng có khi phải sử dụng đến. “Hàn huynh khách khí như vậy, hai người chúng ta cung kính không bằng tuân lệnh.” Lôi Lan cùng Bạch Bích đưa mắt nhìn nhau rồi loáng một cái, cả ba người xuất hiện trong xe.
Hàn Lập bỗng nhiên vỗ nhẹ vào thân xe, mấy đạo pháp quyết theo đó được rót vào.
Nhất thời chiếc xe khẽ chấn động, nổi lên một màn hào quang màu trắng sữa, đem toàn bộ chiếc xe vây vào bên trong.
Màn hào quang bên ngoài chuyển động ngày một nhanh, dần dần biến chiếc xe phía trong trở nên trong suốt rồi dần biến thành một bóng trắng như có như không bay vụt về phía chân trời.
Phi xa cứ như vậy phá không mà đi.
“Hàn huynh có bảo vật bực này, sao không sử dụng ngay từ ban đầu?” Phi xa của nhân tộc hiển nhiên không giống với các bảo vật phi hành của Phi linh tộc, Bạch Bích ở trong phi xa đánh giá một hồi rồi cười hỏi.
“Xe này mặc dù dùng tốt, nhưng lại có một khuyết điểm.” Hàn Lập cười nhẹ nói.
“Khuyết điểm gì vậy?” Lôi Lan tò mò hỏi.
“Ha ha, muốn khu động chiếc phi xa này thì phải mở ra cấm chế ẩn nặc, mà cái này phải dùng linh thạch mộc thuộc tính cao gia, hơn nữa hao phí thực sự không nhỏ.
Mà ngoại trừ phương diện ẩn nặc và tốc độ, đặc tính phòng ngự của phi xa này rất kém cỏi, cực kỳ dễ dàng bị phá hủy.
Không dưới tình huống bất đắc dĩ, tại hạ thực sự không muốn dùng.” Hàn Lập thuận miệng giải thích một câu.
Hai người kia nghe vậy thì cũng cười nhẹ, không nói gì nữa.
Phi xa biến thành một bóng trắng, phảng phất như u linh, độn tốc kỳ quái, giống như thuấn di, chợt hiện vài cái lại biến mất vô ảnh vô tung, rồi lại xuất hiện nơi phía chân trời.
Bọn Hàn Lập hiển nhiên không biết, tại phía sau bọn họ rất xa, một đoàn lục vụ tại không trung bất ngờ truyền đến tiếng gầm nhẹ, nổi giận dị thường.
Độn tốc của lục vụ theo đó cũng tăng nhanh hơn nửa, kiên trì bay về phía trước.
Trong khi đó tại một hạp cốc không xa đường vào tầng thứ nhất, có bảy tám gã phi linh tộc nhân đang chậm rãi đi tới.
Cầm đầu là một người da thịt đỏ thẫm, sắc mặt âm trầm, đúng là Chúc Âm Tử cùng với các thánh tử Xích Dung tộc khác.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










