Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 246 : Vô Đề (c1226-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1226: Vô Đề
Nhưng ngoài dư liệu của tăng nhân,
Mười đạo hoả ti kia mặc dù không thể xuyên thủng hư ảnh màu vàng nhưng hồng quang đột nhiên loé sáng hoá thành 1 đóa hỏa liên màu đỏ thô to,xoay quanh một cái đem hư ảnh màu vàng gắt gao trói buộc bên trong.
Tăng nhân thấy vậy đầu tiên ngẩn ra,lập tức đưa tay bắn lên không trung.
Một đạo kiếm quang màu trắng theo đầu ngón tay loé ra bay thẳng đến chém tới hoả liên.
Một tiếng giòn vang ,hồng quang và bạch quang đan vào nhau,kiếm quang chém hoả liên đứt một đoạn nhỏ nhưng không đứt đoạn hoàn toàn được.
Lần này,Ngân bào tăng nhân sắc mặt thật sự trầm xuống.
Phía đối diện,tam sắc hoả điểu cùng tử sắc hoả lãng trước sau quét đến.Dưới tình thế cấp bách,tăng nhân đột nhiên giẫm một chân lên bạch liên đồng thời trong miệng vang lên một tiếng rồng ngâm,hai cánh tay vươn ra phía ngoài một cách ngưng trọng.
Kim ảnh dường như cảm nhận được sự lo lắng của tăng nhân,đột nhiên cả người kim quang đại phóng,thân thể khổng lồ tăng trưởng một cách nhanh chóng biến lớn khoảng bảy tám trượng.
Nhưng làm cho tăng nhân lo lắng trong lòng là sự tình xảy ra tiếp theo.
Hoả liên theo sự lớn lên của Kim ảnh cũng tăng trưởng theo,bộ dáng không có chút vất vả nào.
Tăng nhân hai tay lại bấm quyết niệm chú,hư ảnh màu vàng trong không trung lại thu nhỏ lại nhưng hoả liên cũng đồng dạng thu nhỏ theo như giòi bám vào trong xương,gắt gao bám phía trên thân hình hư ảnh,không cho thoát ra.
Lần này sắc mặt tăng nhân đã thật sự đại biến.
Mắt thấy tam sắc hoả điểu đối diện đang bay đến gần,hắn bất chấp chuyện của hư ảnh phía trên,vội đem bình ngọc trong tay ném vào không trung.
Ngân bình xoay quanh một cái sau đó miệng bình hướng thẳng đến hoả điểu,ngân quang đại phóng,trong bình truyền ra từng đợt tiếng vang.Lập tức,thất sắc phật quang theo miệng bình bắn ra một đám lớn,trực tiếp nghênh đón tam sắc hoả điểu.
Hoả điểu trong miệng phun ra ngọn lửa tam sắc,hai cánh cũng mở ra muốn phá vỡ phật quang,bay thẳng đến ngân bào tăng nhân phía trên.
Khi song phương tiếp xúc,phật quang đột nhiên lưu chuyển một trận sau đó phóng to,thất sắc linh quang không ngừng xoay chuyển,đem hoả điểu bao vây bên trong,liền quay trở về bình ngọc.Toàn bộ quá trình diễn ra rất nhanh,giống như bình ngọc này căn bản là khắc tinh của tam sắc hoả điểu vậy.
Ngân bào tăng nhân thấy vậy thần sắc mới buông lỏng một chút,nhưng lại lập tức nhìn hướng ngân bình trong không trung một cái.
Bảo vật này run lên,phật quang lại phun ra một đám.Mục tiêu lần này là tử sắc hoả lãng theo sát phía sau tam sắc hoả điểu.
Xem ra hắn định dùng bão vật này đem tử la cực hoả thu vào trong bình.
Nhưng đúng lúc này,phía đối diện bỗng nhiên vang lên thanh âm nhàn nhạt”Bạo”.Ngân bình nguyên bản đang huyền phù trong không trung đột nhiên phía ngoài mặt bình ngân quang lay động kịch liệt,đồng thời dường như trong bình vang lên tiếng sấm nổ vang rền truyền ra,hơn nữa thanh âm càng lúc càng lớn.
“Bất hảo!”
Ngân bào tăng nhân thần niệm vừa đảo qua ngân bình,dường như phát hiện sự tình kinh khủng nào đó,thất thanh đứng lên.Lập tức bạch liên phía dưới chân vị cao tăng Âm Lôi Tông này nhoáng lên một cái,nhân hình theo đó loé lên biến mất.
Chỉ còn lại trên không trung toà đại liên lớn vài thước không ngừng chuyển động cùng hư ảnh đang bị giam cầm.
Mà ngay khi tăng nhân sử dụng biện pháp kim thiền thoát xác thì linh quang trên ngân bình chớp động,một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên,ngân bình hoàn toàn bạo liệt.
Một quầng sáng tam sắc thình lình hiện ra tại hư không.
Tam sắc phù văn hơi chuyển động,thể tích vầng sáng cuồng trướng mấy lần,đem bạch liên cùng hư ảnh kim cương bao phủ toàn bộ vào bên trong.
Kim sắc hư ảnh đang bị hoả liên giam giữ trên không trung nên căn bản không thể di động mảy may,hư ảnh ở trong tam sắc hoả diễm hơi chống cự một chút rồi “xèo xèo” một tiếng hoàn toàn biến mất.Về phần bạch liên lại càng không chống đỡ nổi,vừa bị tam sắc hoả diễm bao phủ liền lập tức hôi phi yên diệt.
Cách đó ngoài ba mươi trượng,bạch quang chợt loé,thân hình Ngân bào tăng nhân hiện lên.Nhưng ngay khi hư ảnh kim cương vừa bị tiêu diệt,trong nháy mắt sắc mặt hắn tái nhợt,miệng phun ra vài ngụm máu, kim sắc trên da ảm đạm đi rất nhiều,giống như bị tổn thương nguyên khí nặng nề.
Kim cương hư ảnh kia vốn là bổn mạng pháp bảo của hoà thượng,cùng chung máu huyết với cơ thể,nên cũng bị ảnh hưởng lây.
Hàn Lập mặt không chút biến sắc,pháp quyết trong tay vẫn thúc giục,tử sắc hoả lãng biến đổi phương hướng,huyễn hoá biến lớn thành hơn mười trượng tạo thành 1 tử sắc hoả mãng đánh về phía hoà thượng vừa trốn thoát.
Tuy chưa bổ nhào vào tăng nhân nhưng xung quanh đó hàn khí bỗng tăng lên,nhiệt độ hạ thấp cực nhanh,không gian bốn phía đều có cảm giác như đông tụ lại thật quỷ dị.
Dưới chân Ngân bào tăng nhân chợt loé bạch quang,từ hư không xuất hiện đoá bạch liên như lúc trước,hai chân tuy chưa động nhưng ở trên bạch liên bạch quang chớp động, liền lùi về sau hơn mười trượng,đồng thời trong miệng phát ra tiếng cười khổ:
“Dừng tay!Không cần tiếp tục nữa,Hàn đạo hữu quả nhiên thần thông quảng đại,lão nạp cam bái hạ phong!”
Ngân bào tăng nhân vừa cùng Hàn Lập chính thức giao thủ liền chủ động nhận thua nhưng hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chỗ hư ảnh bị huỷ,trên mặt không khỏi tràn đầy vẻ tiếc rẻ.
Ngân bình kia năm đó hắn thu được cũng không hề dễ dàng,là một kiện bảo vật Phật môn đỉnh giai thế nhưng sau khi luận bàn một hồi liền bị huỷ.Điều này thật sự làm cho hắn cảm thấy buồn bực,sao còn dám tiếp tục giao thủ.
Huống chi,tuy rằng song phương cũng không xuất toàn lực nhưng Hàn Lập thần thông rõ ràng chiếm thượng phong.Với thương thế của hắn khiến nguyên khí đại thương,tự nhiên không muốn tranh đấu nữa.
Hàn Lập nghe nói vậy,ánh mắt chớp động vài cái,mỉm cười hướng phía xa vẫy tay một cái.
Thân hình Tử sắc hoả mãng chợt ngưng lại,sau một trận quay cuồng thì tử diễm hoàn toàn biến mất,chỉ còn lại viên châu màu trắng vẫn đang huyền phù trong không trung.Sau đó thần niệm Hàn Lập vừa thúc giục,bảo vật này cùng hoả ti đang trong hình dáng hoả liên hiện lại nguyên hình,bắn nhanh trở về.
hai bảo vật này chớp động vài cái liền biến mất trong cơ thể Hàn Lập.
Hàn Lập ôm hai tay hướng tăng nhân đứng đối diện bình thản buông lời đa tạ,sau đó từ từ rơi xuống.
Nghênh đón Hàn Lập ở cửa điện là những ánh mắt kính sợ.
Tuy rằng đều là đại tu sĩ nhưng Hàn Lập vừa ra tay liền dễ dàng đánh bại Nguyên Trí hoà thượng,điều này chính Sán Khổ đang đứng bên dưới cũng không đoán trước được.
Mà ngay cả thiếu niên Diễm Trúc tăng nhân giờ này cũng nhìn Hàn Lập bằng ánh mắt mất tự nhiên,không còn thong dong như trước nữa.
“Xem hai vị đạo hữu tranh đấu thật sự làm cho tại hạ đại khai nhãn giới.Sán mỗ thật hy vọng về sau cũng có thể tiến đến cảnh giới như vậy.Nếu Hàn đạo hữu đã chiến thắng,bản Các chủ tự nhiên sẽ không nuốt lời,ta sẽ kêu người đem bí thuật luyện chế giới tử không gian đến ngay.”Tuy rằng Ngân bào tăng nhân không đánh thắng được Hàn Lập nhưng vị Các chủ Thiên Cơ Các này vẻ mặt lại tươi cười,không có bộ dáng uể oải chút nào,không chờ Hàn Lập nói ra liền chủ động nói trước.
“Vậy làm phiền Sán Các chủ .” Hàn Lập lại cười nhạt trả lời.
Sán Khổ sau khi sốt sắng đáp lời liền đưa ra một khối lệnh bài giao cho một vị Kết Đan kỳ tu sĩ đứng gần đó cẩn thận phân phó vài tiếng.
Người nọ sau khi cầm lệnh bài lập tức ly khai, bay thẳng vào phía bên trong .
Không gian này ngoại trừ không trung bên ngoài Thiên Cơ Điện thì trên mặt đất còn có rất nhiều lầu các tinh mỹ ẩn hiện bong người đi lại.Nhưng những người này tựa hồ đã sớm được phân phó trước,cho dù vừa rồi Hàn Lập cùng Ngân bào tăng nhân đạichiến một hồi thì phía dưới vẫn không có ai thực sự lộ diện.
Người vừa cầm lệnh bài bay đi,đảo mắt một cái biến mất vào trong đám lầu các bên dưới.
Hàn Lập lúc này mới thu hồi ánh mắt,đúng lúc này Ngân bào tăng nhân sau khi điều tức một hồi trong không trung liền hạ xuống dưới.Từ trong tay áo lấy ra một chai thuốc nhỏ màu trắng.đổ ra một viên đan dược màu hoả hồng rồi ăn vào bụng.
“Nguyên Trí đại sư không có gì đáng ngại chứ?”Hàn Lập mở miệng hỏi một câu.
“Không có gì,ăn đan dược này vào xong chỉ cần tĩnh tâm mấy tháng là có thể như trước rồi.Nhưng Hàn đạo hữu này,kiện vũ phiến trong tay đạo hữu thật không phải bảo vật bình thường a.Ta đây có La Hán kim thân,tự mình đón đỡ pháp bảo đỉnh cấp cũng không có gì đáng ngại.Nhưng dưới một kích nhẹ nhàng của phiến này lại không chống lại được.Xem ra không phải là một kiện linh bảo thì cũng là một kiện phỏng chế phẩm linh bảo.Có phiến này trong tay,tại nhân giới chỉ sợ rất ít người dám đỡ một kích này của đạo hữu.”Nguyên Trí hoà thượng vừa thấy Hàn Lập thì vị đại tu sĩ Lôi Âm Tông này cũng không cười,cũng tựa hồ không để ý đến thương thế ngược lại thần sắc có vẻ tự nhiên.
“Đại sư thật là nhãn lực hơn người,bảo vật này của tại hạ đích xác là một kiện phỏng chế phẩm linh bảo.”Hàn Lập cười hắc hắc,cũng không thèm để ý hoà thượng mà trả lời.
Tăng nhân nghe vậy,nguyên bản sắc mặt lạnh lùng nhưng bỗng nhiên nở nụ cười,vừa mở miệng định nói điều gì nhưng Sán Khổ bên cạnh lại nói trước.
“Hai vị đạo hữu,nếu không ngại chúng ta cùng vào trong điện rồi nói tiếp.Mặt khác tại hạ vừa kiếm được một hũ thiên địa linh tửu,tân long ngâm.Nghe nói tu sĩ uống vào một ngụm liền có thể bằng với khổ tu một tháng,nhưng trọng yếu nhất là linh tửu này hương vị tuyệt đối là cực phẩm,nếu không ngại chúng ta cùng vào nhấm nháp vài chén.”Bàn lão giả chà xát hai tay,cười nói.
Trong giờ phút này,Sán Khổ dường như là một lão gia hiếu khách,không còn chút bộ dáng chủ nhà nữa.
“Tân long ngâm?Bần tăng cũng từng nghe nói qua loại linh tửu này.Nghe nói loại kỳ quả để ủ ra loại linh tửu này tại nhân giới đã tuyệt chủng rồi,lại nghe nói rượu này hương thơm vô cùng,các loại linh tửu khác vô pháp sánh bằng.Hắc hắc,đạo hữu không cần cảm thấy kỳ quái.Lão nạp tuy rằng một thân Phật môn nhưng đối với các loại linh tửu cũng có chút hiểu biết.Năm đó Sán Khổ đạo hữu phải dùng hơn mười đàn thượng cổ linh tửu mới dụ dỗ được lão tăng làm khách khanh trưởng lão.Chẳng qua Hàn đạo hữu đừng vì vậy mà xem lão tăng là một vị rượu thịt hoà thượng.Các giới luật còn lại bần tăng đều tuân thủ nghiêm chỉnh.”Nguyên Trí vừa nghe lời này thì thần sắc vui vẻ,lập tức nhìn Hàn Lập với ánh mắt ngạc nhiên nhưng lại nói giỡn,giọng nói tràn đầy thiện ý.
Hàn Lập nghe vậy trong lòng vừa động,nhưng lại chỉ cười mà không nói.
Đoàn người liền đi vào trong đại điện.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1227: Nửa Đường Chặn Giết
Trên không trung,một đạo thanh quang từ từ đi tới,thanh quang mênh mông bao quanh một gã thanh niên trẻ tuổi tay cầm một khối ngọc giản màu đỏ nhạt,trên mặt lộ ra vẻ cười thản nhiên.
Người này đúng là Hàn Lập vừa mới rời khỏi Thiên Cơ Điện không bao lâu.Khối ngọc giản trong tay tự nhiên ghi lại phương pháp bí thuật luyện chế không gian giới tử.
“Không nghĩ tới không gian giới tử thanh danh lớn như vậy mà phương pháp luyện chế cũng không phức tạp lắm,phần lớn tài liệu cần thiết đều là loại bình thường.Nếu như vậy thì việc luyện chế không gian giới tử cũng không nói là khó khăn.”Hàn Lập vừa độn quang vừa thì thào.
“Hắc hắc,cái này mà cũng gọi là không gian giới tử sao?Ta thấy nhiều lắm cũng chỉ là chỗ có thể định vị truyền tống trận trong khe không gian mà thôi.Không gian giới tử chân chính có thể mang theo bên người,cũng có thể tuỳ thời tiến vào trong.”Bên tai Hàn Lập đột nhiên truyền đến thanh âm lười biếng.
“Lời này của đạo hữu cũng có lý,nhưng mà Nhân Giới tu sĩ chúng ta lại có năng lực luyện hoá ra bảo vật dạng này sao?Chính đạo hữu nói linh bảo trong tay ta là Hắc Phong Kỳ cũng chỉ có thể nói miễn cưỡng là bảo vật không gian thôi,không thể xưng là không gian giới tử sao?”Hàn Lập cũng không đồng ý nói.
“Lời này thật ra cũng có lý.Theo ta được biết thì cho dù tại Linh giới,chân chính không gian giới tử cũng chỉ tồn tại một số ít.Mà mỗi một cái không gian giới tử chí bảo đều cơ hồ ở trong tay những người tối cao tại Linh giới.Nếu không đã sớm có người lấy trộm.Nếu có bí thuật luyện chế không gian trong tay,ngươi có hay không tiếp tục đi đoạt Quỷ La Phiên của Âm La Tông kia?Chẳng qua,đạo hữu chẳng lẽ muốn trực tiếp xông lên núi sao?”Đồng tử cười khẽ hỏi ngược lại.
“Trực tiếp xông lên núi?Điều này tự nhiên sẽ không xảy ra.Cho dù hiện tại Âm La Tông chỉ có một gã đại tu sĩ nhưng dù gì cũng là một trong thập đại tông Ma Môn.Ai biết được trong đó có bố trí cấm chế lợi hại nào không,hay còn ẩn tàng cả sát thủ?
Âm La Tông cũng là cổ tông môn truyền thừa .Ta cũng không muốn đem cái mạng nhỏ của mình ra mạo hiểm đâu.”Hàn Lập lắc đầu nói.
“Ý của đạo hữu là…?”
“Rất đơn giản.Cầm tặc tiên cầm vương,trước tiên giải quyết Âm La Tông tông chủ,những người còn lại…
Anh trưởng lão thì có biện pháp tốt rồi.Hơn nữa trước đó chúng ta đã nghe ngóng trước rồi.Những năm gần đây,có không ít đại ma đạo tông môn nhòm ngó địa vị của Âm La Tông,vị Âm La Tông tông chủ này gần đây tựa hồ xuất môn thường xuyên,chỉ cần tìm đúng cơ hội,gặp mặt bên ngoài thì phục kích giết.Khi không có đại tu sĩ chủ trì thì cho dù Âm La Tông có cấm chế lợi hại thì cũng không cần cố kỵ quá mức.Chẳng qua trước khi động thủ nên tìm những mục tiêu khác xuống tay trước.Mỗi khi ra tay thời gian cũng không được quá lâu,vạn nhất tu sĩ Hoá Thần kỳ phát hiện,nhúng tay vào thì hỏng việc.”thanh âm Hàn Lập âm trầm vang lên.
“Điều này cũng đúng.Nhân giới đại tu sĩ cố nhiên sẽ không dễ dàng ra tay.Nhưng một khi ngươi thật sự gây chuyện lớn như vậy thì chỉ sợ bọn người kia sẽ không thể ngồi yên được.”Đồng tử mỉm cười.
Lúc này Hàn Lập cũng không nói gì nhưng khoé miệng lại nở một nụ cười lạnh, thu ngọc giản trong tay lại.Tốc độ độn quang chợt tăng lên gấp bội,đảo mắt một cái đã không thấy bóng dáng.
Hơn nửa năm sau, trên đám núi vô danh ở chỗ giao nhau giữa vùng hoang dã và quận Phong Châu, đang diễn ra một cảnh chém giết lớn.
Ước chừng có năm sáu tu sĩ hắc bào đang chỉ huy hơn một ngàn đồng giáp luyện thi vây quanh mười mấy tên tu sĩ mang quần áo khác nhau, liều mạng công kích.
Những đồng giáp thi này đều có cấp bậc không thấp,hơn nữa cùng ra tay với đám hắc bào tu sĩ .Kết quả là thi khí ngập trời,ngoại trừ vài tên tu sĩ Kết Đan kỳ,những người còn lại đều bị đám đồng giáp thi này cắn nuốt.
Những tên tu sĩ còn lại cũng tràn ngập nguy cơ.
Đúng lúc này,bỗng nhiên một tiếng hú dài từ chân trời vang lên,tiếng hú vang chín tầng mây làm cho chúng tu sĩ đang tranh đấu nghe thấy trong tai đau rát một trận,đồng thời tiếng hú càng lúc càng đến gần .
Các hắc bào tu sĩ đang vây công nghe thấy tiếng huýt gió này thì sắc mặt đại biến mà mấy người đang bị vây công thì tinh thần đại chấn,trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ vui mừng.
Chỉ thấy tại chân trời xa xa linh quang chớp động,ẩn hiện truyền tới tiếng sấm,một đoàn ma vân màu xanh biếc đang gào thét bay đến.Ma vân này lớn chừng một mẫu,độn tốc nhanh cực kỳ,trong chớp mắt đã bay được hơn trăm trượng,đến gần nơi các tu sĩ đang tranh đấu.
“Ta đang tự hỏi ai dám mang người đánh lén bổn tông?Nguyên lai là Huyết Cốt Môn đạo hữu.”Đúng lúc này một thanh âm lạnh lùng phía trên không trung truyền ra ,hắc quang chợt loé,một bóng người mơ hồ hiện lên.
Người này hai tay áo phất phơ,hoá thành một đạo hôi quang loé lên,hướng thẳng đến ma vân đối diện bắn nhanh mà đi.
“Phòng lão ma!”Phía đối diện vang lên một tiếng thét kinh hãi,không chút do dự đổi hướng phi độn nhanh về phía sau mà đi.
“Hừ,đạo hữu nếu đã tới địa giới của bổn tông sao lại rời đi…?”một tiếng hừ lạnh truyền ra,lập tức tiếng xé gió nổi lên,hôi quang biến ảo,hoá thành màu đen như mực đồng thời tốc độ bay cũng tăng lên gấp đôi.
Hai người một trước một sau trong chốc lát công phu liền độn ra hơn trăm lý,biến mất vô ảnh vô tung về phía chân trời.
Những hắc bào tu sĩ thấy như vậy thì trong lòng yên ổn trở lại,đồng thời thúc giục các đồng giáp luyện thi tiếp tục công kích ngày càng mãnh liệt.Mà các tu sĩ đang bị vây công vừa nghe thấy tên “Phòng lão ma” thì sắc mặt đều lộ ra vẻ tuyệt vọng,tuy rằng liều mạng ra tay sát thương được không ít đồng giáp luyện thi như cuối cùng vẫn bị hắc bào tu sĩ diệt sát sạch sẽ.
Sau đó đám hắc bào tu sĩ từng người 1lấy ra một cái bao da đen thui đem tất cả đồng giáp luyện thi thu vào trong,sau đó vẫn không vội vã rời đi mà đứng tập trung lại một chỗ khe khẽ trao đổi với nhau ,ánh mắt thỉnh thoảng hướng về phía xa xa xem xét.
Không biết bao lâu,tại chân trời linh quang chớp động,một đạo ô hồng xuất hiện hướng bên này bắn nhanh mà đến.
Đám hắc bào tu sĩ vốn đang nói chuyện với nhau lập tức ngừng lại,phân khai thành hai hàng đứng đón.
Hắc quang chợt loé,ô hồng hiện lên trước mặt mấy người này hiện ra một bóng người ẩn hiện trong một cái lồng bằng hắc khí.
“Tham kiến tông chủ!” đám tên hắc bào tu sĩ lập tức hành đại lễ đón chào,trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ kính sợ.
“Đám người Huyết Cốt Môn các ngươi xử lý sạch sẽ chưa?”nhân ảnh trong hắc khí nhàn nhạt nói một câu.
“Tông chủ yên tâm,Huyết Cốt Môn có tất cả bảy mươi ba người lẻn vào bổn môn,tất cả đã bị diệt sát,không có ai chạy thoát .”một lão giả thân hình cao lớn tiến lên phía trước vài bước sau đó kính cẩn trả lời.
“Tất Hỏa trưởng lão Huyết Cốt Môn đã bị ta huỷ diệt thân thể,còn Nguyên Anh của hắn thì đã chạy thoát.Sau chuyện này Huyết Cốt Môn sẽ không dám dễ dàng tiến công bổn môn nữa.Nếu không phải bổn môn nhân thủ không đủ thì bản tông chủ còn muốn trực tiếp tiến đánh Huyết Cốt Môn nữa.”Nhân ảnh âm lãnh nói.
Đám hắc bào tu sĩ đều không dám tiếp lời chỉ ngoan ngoãn đứng đó chờ phân phó.
Nhân ảnh trầm ngâm một lúc lâu rồi mới mở miệng phân phó:
“Nơi này tạm thời cũng không có chuyện gì,các ngươi trở về trước đi.Ta còn có một số việc phải giải quyết,có thể mất một ít thời gian.”
“Tuân mệnh!”
Những hắc bào tu sĩ đó tất nhiên không dám phản đối,đều tuân lệnh .Sau đó nhân ảnh chăm chú nhìn đám hắc bào tu sĩ này từng người 1 hoá thành từng đạo đạo độn quang màu sắc khác nhau bay đi,cuối cùng biến mất tại chân trời.
Trên bầu trời vùng phụ cận chỉ còn lại một bóng người đang huyền phù giữa không trung.Hắn nhìn hắc khí nơi phương xa,không nhúc nhích,không biết sau bao lâu mới mở miệng nói:
“Đạo hữu ẩn nấp một thời gian xem náo nhiệt,cũng nên hiện thân đi.Chẳng lẽ muốn Phòng mỗ bức ngươi xuất hiện sao?”
Vừa dứt lời,nhân ảnh hướng đầu nhìn về một hướng không có một bóng người,khẩu khí bất thiện nói.
“ồ,Phòng đạo hữu thật không hổ danh là Âm La Tông tông chủ,như thế vẫn có thể phát hiện ra tại hạ.Nhưng đuổi hết môn hạ đệ tử mới làm bại lộ hành tung của Hàn mỗ.Đạo hữu sợ chuyện này ảnh hưởng đến các đệ tử sao?”thanh âm của một nam tử xa lạ truyền đến,lập tức thanh quang chợt loé,một gã nam tử mang một thân thanh sam,hai tay chắp sau lưng xuất hiện.
Người này đúng là Hàn Lập mà trong hắc khí kia tất nhiên là vị Âm La Tông tông chủ kia,mục tiêu của hắn trong chuyện này.
Lại nói tiếp,Hàn Lập để có thể chuẩn xác chặn đường người này nên tự mình đến vùng núi non phụ cận tổng đàn của Âm La Tông giám thị,ước chừng mất khoảng nửa năm thời gian mới có được cơ hội này nên vẫn tiếp tục theo dõi.
“Là ngươi?”Âm La Tông tông chủ vừa thấy bộ dáng của Hàn Lập ,thân hình chấn động,lập tức hung hăng nhìn thẳng Hàn Lập một cái,tựa hồ đã nhận ra đối phương.
“Xem ra Phòng tông chủ cũng đã nhận ra tại hạ.”Hàn Lập ánh mắt bình tĩnh lạ thường,sắc mặt vẫn bình thường.
“Ngươi quả nhiên đã tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ,xuất hiện tại nơi này chẳng lẽ muốn giết ta sao?”
Hắc khí trên người Âm La Tông tông chủ tiêu tán lộ ra một bộ dáng niên kỷ ước chừng hai mươi tám tuổi,chỉ có điều sắc mặt tái nhợt dị thường,hai mắt ẩn ước bích quang chớp động,có vẻ yêu dị cực kỳ.
“Không tồi,ta nếu đã xuất hiện tại đây thì trong hai ta chỉ có thể có một người có thể sống sót.”Hàn Lập từ từ nói,thần thái vẫn bình thường mà nói,dường như đang nói chuyện với một vị bằng hữu vậy.
“Hảo,cho dù ngươi không tìm đến ta,ta thế nào cũng phải tìm đến Thiên Nam tìm ngươi tính toán nợ cũ.Khắp nơi đang truyền lưu sự tình Càn lão ma cùng Tiểu Cực Cung Hàn Ly đã vẫn lạc trong tay ngươi.Nói thật,ta căn bản có chút không tin.Cho nên nhân tiện ngươi tự mình tìm đến chịu chết,bản tông chủ còn cầu mà không được.Thù giết vợ cùng các trưởng lão khác,bổn tông chủ tính luôn một lần.”
Âm La Tông tông chủ vừa nghe thấy Hàn Lập nói vậy thì sắc mặt sa sầm xuống,nhưng hai mắt bích quang đại thịnh,sau đó lại cười như điên.
Lập tức chỉ thấy thân hình vừa chuyển động,một cỗ đại hắc khí hiện lên xoay chuyển quanh người,trong nháy mắt đã đem thân hình bao phủ vào bên trong.Tiếp theo bên trong truyền ra một trận tiếng quỷ khóc,vài thân ảnh cao lớn từ trong hắc khí quỷ dị đi ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1228: Trảm Sát Đại Tu Sĩ
Tuy rằng hắc khí nồng đậm dị thường nhưng hai mắt Hàn Lập lam quang chớp động,đem yêu vật trong hắc khí xem xét rõ ràng.
Đúng là một thân luyện thi ô giáp cao lớn,một con cầm hai cây giáo ngắn phát ra hoàng quang,hai con thì cầm một thanh trường thương màu xanh biếc,con cuối cùng lại khiêng một thanh lang nha bổng màu xám bạc thật lớn.
Trên mặt đám luyện thi này lộ ra một đám răng nanh,hai mắt lục quang chớp động,tựa hồ như là Thi Vương,đại khái đều có tu vi cấp bậc Nguyên Anh kỳ,đặc biệt là con khiêng lang nha bổng kia trên người thi khí nồng đậm dị thường,tựa hồ đã có tu vi Nguyên Anh trung kỳ.
Hàn Lập thấy cảnh này trong lòng cũng ngạc nhiên nhưng lại không lo sợ chút nào,không nói lời nào lấy từ trong tay áo ra một bình nhỏ đen thui rồi ném vào không trung,hai tay bấm pháp quyết liên tục.
Năm đạo hôi bạch chi khí từ trong bình xì ra ,sau khi biến ảo thành đủ các loại hình dáng liền ổn định thân hình,nhe nanh múa vuốt và phát ra một trận cười quái dị,đồng thời ma khí màu xám trắng trên người toả ra nồng nặc,bộ dáng hung ác dị thường.
“Ngũ Tử Đồng Tâm Ma?” Âm La Tông tông chủ đứng đối diện vừa thấy ngũ ma, trong lòng không khỏi trầm xuống,hắn cùng Càn lão ma làm sư huynh đệ đã nhiều năm như vậy, lại như thế nào nhận thức không các ma đầu mà Càn lão ma đã tỉ mỉ luyện chế ngày đó.
Nhưng ngay thời điểm đối phương đang kinh nghi,Hàn Lập thúc giục pháp quyết ,trong tay ngũ ma hiện lên hai cặp cốt đao,không chút do dự hung hăng đánh tới.
“Đi!”
Sự tình lúc này không cho phép có sự chần chờ,Âm La Tông tông chủ chỉ có thể cắn răng ra lệnh cho tam thi phản công,ba con ô giáp luyện thi trong hắc khí liền vọt ra ,không cam lòng yếu thế hung hăng đánh về phía ngũ ma.
Mà vị Âm La Tông tông chủ tay áo lại run lên,một viên châu màu đen rơi vào lòng bàn tay,tay kia lật lại,một phiến lụa màu vàng đồng dạng xuất hiện trong lòng bàn tay.
Nhưng chưa chờ vị Âm La Tông tông chủ tế ra đồ vật thì tam thi cùng ngũ ma đã giao thủ với nhau trước.
Ba cỗ giáp thi vừa khi ra tay thì trong miệng phun ra ba cỗ lục khí,tuy chưa đánh lên người ngũ ma nhưng đã nghe thấy một mùi tanh hôi truyền đến,chính là thi độc đã tích tụ không biết bao nhiêu năm trong bụng.
Nếu là tu sĩ bình thường bị thi độc này đánh trúng thì một thân tu vi hơn nửa là uổng phí,nhưng ngũ ma cũng không phải là nhân loại,đối với loại thi độc này cũng không hề tránh né mà đồng dạng cũng há miệng phun ra năm cỗ hàn diễm màu sắc khác nhau.
Hiện tại cũng không phải là lúc luận bàn tu vi nên Hàn Lập đối với vị Âm La Tông tông chủ này tất nhiên không cần nương tay.Cho nên vừa khi ngũ ma động thủ liền dùng ma diễm cực hàn đã luyện được.
Năm loại ma diễm vừa gặp nhau liền hoá thành một biển lửa ngũ sắc cuồn cuộn tiến lên,chẳng những đem thi độc thổi bay mà một đạo hoả lãng cự đại đem tam thi bao vào trong.
Ba con hung thần ác sát ô giáp thi vương hiện tại tái hiện bộ dáng ngũ ma đối đầu với ba cỗ khô lâu của lục đạo cực thánh lúc trước.Tam thi ở trong hoả diễm ngũ sắc thì tỏ vẻ thong thả vô bì.
Chẳng qua tam thi cũng có chút bản lãnh,tuy rằng nhất cử nhất động đều tỏ ra khó khăn nhưng quanh thân lại thả ra thi khí đen như mực,cực lực ngăn cản hàn diễm lại,vì thế cũng không lập tức bị hàn diễm bao lại.
Ngũ ma thấy vậy cũng không vội xông lên phía trước ngược lại còn lùi ra sau mấy trượng,chỉ cố gắng mở to miệng hết sức,phun ra từng đạo ma diễm cực hàn không cho tam thi thoát ly khỏi ngũ sắc hàn diễm đang bao vây.
Thấy vậy sắc mặt của Âm La Tông tông chủ khó coi dị thường.
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới việc mình vất vả mấy trăm năm cùng mấy vạn đồng giáp luyện thi tỉ mỉ đào tạo ra ba con ô giáp thi vương,tuy thần thông cũng không phải là kinh người nhưng thân thể lại rắn chắc như kim cương,thế mà lại bị một kích của ngũ tử đồng tâm ma ngăn chặn.Một thân thần thông căn bản không thể thi triển nửa phần.
Nhưng ngũ ma này phun ra ngọn lửa rốt cục là loại gì?Ngũ ma này rõ ràng chính là của Càn lão ma,như thế nào mà năm đó lại bị đối phương cướp được,lại còn nảy sinh thần thông kinh người như vậy?
Âm La Tông tông chủ tâm niệm mau chóng trở lại,trong lòng nảy sinh vài dự cảm không ổn nhưng hai bảo vật trong tay vẫn không chút do dự hướng không trung ném đi.Mảnh lụa vàng xoay tròn trong không trung một cái liền hoá thành một lớp ti võng bao phủ hơn mười trượng,dường như có thể che trời,đem cả Hàn Lập và ngũ ma bao vây vào trong.
Viên cầu màu đen kia không chút bắt mắt nào từ từ bay ra đuổi theo sát sau ti võng.
Hàn Lập khẽ cau mày nhưng cũng không thèm nghĩ nhiều,miệng hé ra phun ra một tiểu đỉnh màu xanh.
Một tay hướng tiểu đỉnh vỗ một cái,linh quang chớp động,một mảnh thanh ti bắn lên tận trời hoá thành một dải thanh hà,đem ti võng kia chắn lại trong không trung làm cho ti võng không thể hạ xuống được.
Đồng thời hai tay hắn nhoáng lên một cái,Tam Diễm Phiến cùng Bát Linh Xích lập tức xuất hiện,Bát Linh Xích hướng đối diện nhoáng lên một cái.
Phía dưới viên cầu màu đen liền hiện ra một đoàn ngân liên, uy lực viên cầu chưa kịp phát ra đã bị ngạnh kháng ở xa ,không thể tiến lên nửa bước.
Tuy rằng Hàn Lập không biết viên cầu rốt cuộc là loại bảo vật gì nhưng vừa thấy nó bay tới trong nháy mắt thì cũng cảm thấy hết hồn.
Hắn không kịp nghĩ nhiều,trước hết cứ dùng Bát Linh Xích giam cầm viên cầu này lại rồi tính sau.
Âm La Tông tông chủ vừa thấy cảnh này vội vàng dùng thần niệm thúc giục liên tục viên cầu,muốn thu hồi bảo vật này nhưng dường như đã bị đóng dinh tại hư không,căn bản một chút phản ứng cũng không có.
Điều này làm cho trong lòng lão ma mắng to không thôi.
Phải biết rằng viên cầu này rất có lai lịch.hắn không tiếc vật dụng ấy,nguyên bản nghĩ rằng thừa dịp Hàn Lập không kịp phản ứng mà ra tay,có thể khiến đối phương bị trọng thương không chừng.Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ linh cảm của Hàn Lập lại nhạy cảm như thế,không cho viên cầu lại gần người liền ra tay trước chế trụ bảo vật này.Từ đó,các tính toán của hắn tất nhiên thất bại.
Mà đúng lúc này,Hàn Lập đang đứng đối diện cũng bắt đầu ra tay
Một tiếng sấm vang lên ,sau lưng Hàn Lập hiện ra một đôi cánh màu trắng, nhẹ nhàng lay động , nắm chặt Tam Diễm Phiến trong tay biến mất không thấy tăm tích.
Âm La Tông tông chủ trong lòng chợt rung mình!Vội vàng hai tay bấm quyết niệm thần chú,hắc khí quanh thân cuồn cuộn xoay tròn,đảo mắt một cái đã thấy chiến giáp màu đen xuất hiện trên người.
Tiếp theo lão ma lại quát khẽ một tiếng,toàn thân có tiếng gầm rú mãnh liệt,mặt ngoài chiến giáp hiện ra vô số đạo hồ quang màu lam,lập tức ngưng tụ một vô số điện xà chạy không ngừng trên chiến giáp,thanh thế cực kỳ kinh người.
Đúng lúc này,không gian phía sau lão ma chợt giao động,một đạo thân ảnh như quỷ mị hiện ra.
Vị ma đạo tông chủ này căn bản không cần quay đầu lại,hắn đã sớm dự liệu được chuyện này.Đột nhiên pháp quyết trong tay thúc giục,nhưng sau lưng lại xuất hiện một đạo hắc quang bắn ra hướng đỉnh đầu nhân ảnh hung hăng trảm xuống.
Đúng là một phi kiếm màu đen khoảng một thước
“Crảng” một tiếng vang nhỏ bắn ra,bóng người khoát tay một cái,hai thanh trường kiếm màu bạc xuất hiện trong tay giao nhau đón đỡ phi kiếm trảm xuống.
Lúc này,Âm La Tông tông chủ mới quay người lại,sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía sau.
Nhưng khi hắn vừa nhìn thấy rõ ràng thì trong miệng phát ra thanh âm kinh dị.
Bởi vì sau lưng người này tuy rằng chính là khuôn mặt của Hàn Lập nhưng như thế nào lại không có chút sinh khí,tựa như một cái xác chết vậy.
Hắn ngẩn ra,vừa muốn dùng thần niệm đảo qua một cái thì trên đỉnh đầu hồ quang chợt loé từ trong người “Hàn Lập” bắn ra.Trong tay tam sắc vũ phiến không chút do dự hạ xuống,một cỗ tam sắc hoả trụ mãnh liệt phun ra.
Tuy rằng vị Âm La Tông tông chủ lần đầu tiên thấy vũ phiến này nhưng trong hoả diễm ẩn tàng linh lực đáng sợ thì vị đại tu sĩ này không dám chậm trễ mảy may.
Thân hình vừa động đầu gối gấp khúc một cái,cả người liền độn tốc bắn thật nhanh về phía sau.
Hơn nữa,hắn ngoại trừ né tránh thì một tay còn hướng không trung nhẹ nhàng vỗ một cái.
Trên người hắn xuất hiện vài điện xà màu lam,một tiếng sấm vang lên,điện xà chợt loé bắn về phía Hàn Lập ở trên không trung.Ngay sau đó hắn lại hé miệng phun ra một thanh ngọc bản bóng loáng dị thường.Vừa ra ngoài đã cuồng trướng lên,đồng thời tay còn lại của lão ma cũng lật chuyển,một mũi nhọn màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay.Hắn vung tay về phía không trung một cái,tiếng xé gió vang lên một cách thê lương,mũi nhọn màu vàng vừa chớp động đã đến trước mặt Hàn Lập đâm đến không chút khách khí,tốc độ bay nhanh k thể tin nổi.
Nếu là Nguyên Anh tu sĩ bình thường mà nói,tuyệt đối không tránh thoát một kích quỷ dị như thế.Nhưng Hàn Lập lại vừa tu luyện xong Tật Phong Cửu Biến,thân hình uốn éo một cách quỷ dị giống như không có xương cốt ,né sang một bên liền dễ dàng tránh thoát mũi nhọn màu vàng làm cho nó bắn ra xa.
Lúc này,Âm La Tông tông chủ đã lùi xa hơn hai mươi thước,vừa nhìn thấy một cảnh như vậy thì giật mình nhìn Hàn Lập chằm chằm.
Hàn Lập thân thể sau khi khôi phục bình thường,lạnh lùng nhìn đối thủ một cái,hai tay bỗng nhiên hợp lại,trong mũi hừ lạnh một tiếng.
Âm La Tông tông chủ vốn cảm thấy hành động của Hàn Lập có chút kỳ quái,nhưng khi tiếng hừ lạnh cực kỳ tầm thường vừa lọt vào tai thì trong đầu truyền đến một trận đau đớn khiến hắn không kịp đề phòng,há miệng hét thảm một tiếng,kìm lòng không được hai tay ôm đầu,thân hình co lại,gương mặt trong nháy mắt vặn vẹo cực điểm.
Đây đúng là độc môn bí thuật do Đại Diễn Thần Quân sáng lập,Kinh Thần Lạt.”Hiện tại Hàn Lập đã tu luyện tới tầng cuối,hơn nữa tu vi lại dạt tới Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, một kích Kinh Thần Thứ này của hắn tựa hồ uy lực đã phát huy đến cực hạn,nếu là chính Đại Diễn Thần Quân năm đó thi triển thì uy lực bất quá cũng đến mức này mà thôi.
Chẳng qua bí thuật này tuy cực kỳ lợi hại nhưng chỉ khi xuất kỳ bất ý mới đạt được hiệu quả.Nếu có tu sĩ hiểu được bí mật của pháp quyết này thì chỉ cần trước đó dùng thần niệm mạnh mẽ bảo vệ đầu lại thì chiêu này hơn phân nửa sẽ không đạt được hiệu quả gì.Hơn nữa đối với một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mà nói hiệu quả càng thêm ngắn ngủi,cơ hồ chỉ cần hai ba lần hô hấp là có thể phản ứng,mạnh mẽ trấn áp cơn đau nhức lại.
Nhưng điều kỳ quái chính là Hàn Lập sau khi thả ra Kinh Thần Thứ lại đứng yên một chỗ không làm gì,chỉ dùng một loại ánh mắt như nhìn người chết nhìn vị Âm La Tông đại tu sĩ .
Vị Âm La Tông tông chủ khôi phục lại còn nhanh hơn những điều Hàn Lập đoán trước.Cơ hồ chỉ đảo mắt qua một cái hai mắt liền khôi phục lại vài phần thần sắc,lúc này trong đầu lại nảy sinh sự kinh sợ.
Đúng lúc này hắn nhận ra có điều gì đó không đúng liền quay đầu lại liếc mắt một cái nhưng đã muộn.
Nơi cổ chợt lạnh, một cỗ hắc mang quỷ dị bao quanh thân hắn liền nhanh chóng ngã nhào xuống.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1229: Mưu Đồ Với Âm La Tông
Hắc mang kia chính là thanh ma tuỷ phi đao.
Lại nói tiếp thanh phi đao này lợi hại vô cùng,đặc biệt là khả năng ẩn tàng đáng sợ,nhưng với khoảng cách gần như vậy thì luôn có dấu hiệu để nhận ra,đặc biệt là đối với một ít đại tu sĩ mà nói,linh giác đã đạt tới cảnh giới khó tin rồi.
Cho nên Hàn Lập trước đó đã dùng Kinh Thần Thứ ra tay trước khiến đầu óc đối phương đau nhức,thần niệm buộc phải quay về trong cơ thể.Sau đó Hàn Lập mới dùng Ma Tuỷ Phi Đao từ phía sau lưng đối phương ra tay đánh lén,yên lặng bay đến cổ trảm xuống,dễ dàng đem đầu đối thủ gỡ xuống.
Chỉ có thể nói một màn phân thắng bại kia chỉ xảy ra trong nháy mắt ma thôi.
Nếu không,cho dù Hàn Lập có dùng thủ đoạn khác bắt được đối phương lại cũng không phải dễ dàng gì,chỉ sợ phải động tay chân một phen.
Lại nói tiếp,cũng vì vị này đối với chiến giáp của mình rất tự tin,hắn tuyệt đối không ngờ Hàn Lập lại có Ma Tuỷ Phi Đao,loại ma khí kinh khủng này trong tay.Chiến giáp của hắn một chút hiệu quả cũng không có,không cho hắn có cơ hội tranh thủ đến khi có thể nhận thức,dùng một kích phản thủ.
Chẳng qua,ngay khi sự tình xảy ra đối với Âm La Tông tông chủ thì nguyên bản Hàn Lập đang đứng bất động thì hai cánh đột nhiên mở ra,hoá thành một đạo thanh quang không thấy bóng dáng.
Ngay sau đó,thân hình Hàn Lập hiện lên bên cạnh thi thể không đầu kia.
Nhưng đúng lúc này,thi thể dột nhiên phát sinh dị biến,quỷ dị bảnh trướng rồi bạo liệt,một cỗ huyết vân bắn tung toé khắp nơi,đặc biệt là hướng Hàn Lập vừa đứng đón đầu đánh tới.
Hàn Lập trong lòng hoảng sợ,không chút lưỡng lự giơ hai tay lên.
“Ầm”một tiếng nổ lớn vang lên.
Hai đạo lôi điện hình cung bắn ra đan xen vào nhau hoá thành một lưới vàng lớn,kim quang lập loè hướng về phía huyết vân.
Huyết vân kia tất nhiên là một loại bí thuật ác độc do tu sĩ dùng chính máu huyết của mình ngưng tụ thành,nhưng lại hoàn toàn bị Tịch Tà Thần Lôi khắc chế.Kết quả là ngay khi song phương tiếp xúc,huyết vân bị kim võng bao vây lập tức biến mất.
Nhân cơ hội này,một tiểu nhân đen thui bị một khối huyết vân bao lấy đã sớm phi độn mà chạy.
Tiểu nhân này chính là Nguyên Anh của Âm La Tông tông chủ.
Chỉ trong nháy mắt,nó liền phi độn ra ngoài ba muơi trượng,sau đó liền thi triển thuấn di thần thông,liên tiếp loé lên hai cái liền cùng một đám huyết vân thuấn di ra mười trượng nữa.Từ đó,nới rộng khoảng cách với Hàn Lập chừng trăm trượng,bộ dáng sắp mất tăm mất tích.
Hàn Lập thấy một màn như vậy,sắc mặt trầm xuống,bỗng nhiên cười lạnh một tiếng,sau lưng tiếng sấm vang lên,trên hai cánh hiện lên hồ quang hai màu xanh trắng,sau đó một khoả lôi cầu hiện lên ngay phía sau,vây quanh đôi cánh đang chuyển động không ngừng.
Phong Lôi Sí run lên một cái,lôi cầu liền bạo liệt ra,hồ quang xanh trắng trong phút chốc liền quán chú vào trong hai cánh.
Hàn Lập xoay người một cái,một tiếng sấm vang lên,một chút hồ quang bắn ra liền nhoáng lên một cái biến mất.
Sau một lần hít thở,hồ quang đã đi được ngoài ba mươi trượng,lập tức tiếng sấm lại vang lên,hồ quang lại bắn ra và biến mất.Tiếp theo hồ quang lại xuất hiện ngoài mười trượng,lập tức đuổi theo Nguyên Anh.
Âm La Tông tông chủ đang ở trong huyết vân cố thủ,vừa nhìn thấy Hàn Lập thi triển lôi độn thần thông thì thần sắc hiện lên vẻ kinh hoàng.
Hắn trong lòng phát lạnh,bất chấp tiêu hao nguyên lực,hai tay liên tiếp bấm niệm thần chú,Nguyên Anh hoá thành một đạo huyết quang biến mất tại chỗ,định liên tiếp sử dụng thuấn di chạy thoát.
Lúc này,Hàn Lập đang ở cách đó hơn bốn mươi trượng,thấy vậy không khỏi phát ra một tiềng hừ nhẹ.
Trong mắt hắn hiện lên một vết máu mờ nhạt,lập tức hắc quang loé ra,một con mắt đen thui lặng yên xuất hiện.
Đó chính là Phá Diệt Pháp Mục mà Hàn Lập luôn luôn bồi luyện trong cơ thể.
Con mắt này vừa xuất hiện lập tức trong mắt hắc quang loé sáng,một đạo ô quang bắn thẳng vào hư không mất dạng.
Nhưng ngay lập tức,phía trước truyền đến một tiếng sấm rền bạo liệt.
Tiếp theo hắc quang chợt loé,một cái Nguyên Anh từ trong hư không xuất hiện,dường như thuấn di đang thi triển một nửa đã bị đánh văng ra.
Nguyên Anh này vẻ mặt hiện lên sự kinh hoàng,tựa hồ không dám tin việc Hàn Lập có thể phá được thần thông thuấn di của mình.
Sắc mặt nó thay đổi một lượt,bỗng nhiên cắn rắng một cái,tay lại bấm pháp quyết niệm thần chú.
Hàn Lập nhướng mày một cái,thần sắc thêm âm trầm ,trong pháp mục lại bắn ra một đạo hắc quang,hai cánh sau lưng lại chớp động hoá thành một đạo hồ quang tiêu thất.
Sau đó,Nguyên Anh lại bị ô quang bức ra từ trong hư không,thân ảnh Hàn Lập lại hiện lên phía sau Nguyên Anh hơn mười trượng.
Nguyên Anh thấy vậy kinh hãi,liền khoát tay,mấy đạo lục ti hướng Hàn Lập bắn nhanh mà đến.
Hàn Lập cũng đưa tay ra,mấy đạo hoả ti theo đó bắn ra,song phương vừa tiếp xúc liền phát ra tiếng nổ. “Đùng”.Lúc này,lục ti hiện nguyên hình là vài cây phi châm màu xanh biếc mảnh như tơ.
Nguyên Anh lại muốn nhân cơ hội này độn quang chạy thoát.
Nhưng Hàn Lập lúc này đã sớm phòng bị,mặt không đổi hướng tay áo lên,một đạo kim mang hình tia chớp bắn ra,nhoáng lên một cái liền biến mất vô ảnh vô tung.
Một khắc sau,một tiếng sét rất nhỏ từ phương xa truyền đến, Nguyên Anh của Âm La Tông tông chủ hét thảm một tiếng,hai tay ôm ngực,mấy thanh tiểu kiếm màu vàng đã cắm vào trên đó nhưng không hề xuyên qua mà chỉ cắm vào phân nửa.
Nhưng từ trên thân tiểu kiếm này phát ra hồ quang tạo thành kết giới bao vây Nguyên Anh vào giữa.
Công pháp chủ tu của vị Âm La Tông tông chủ này hiển nhiên là một loại ma công,bị kim mang bổ trúng thì toàn thân hắc quang chớp động,trên mặt Nguyên Anh toát lên vẻ thống khổ.
Hàn Lập mục quang chợt loé,thân hình nhoáng lên một cái,nhân ảnh liền xuất hiện như quỷ mị trên đầu Nguyên Anh.
Không nói một lời,hai tay chà xát vào nhau,một đạo kim quang từ song chưởng thoát ra tạo thành tiếng nổ kinh người.
“Đạo hữu chậm đã,ta có lời muốn nói!”Nguyên Anh phía dưới thấy vậy,sắc mặt tái nhợt không còn chút máu,kêu lớn một tiếng.
“Hàn mỗ cũng không có hứng thú nghe gì cả!”Hàn Lập tựa hồ như không để ý,động tác không chút đình trệ,một tay giơ lên,kim quang hoá thành một con mãng xà phách xuống.
Âm La Tông tông chủ thật sự hoảng sợ.
Tuy rằng thân thể Nguyên Anh đã sớm bị thương nhưng tất nhiên sẽ không khoanh tay chờ chết.Linh quang lại loé lên trên người,dường như đang thi triển một loại bí thuật nào đó,định liều chết.
Đúng lúc này,bỗng nhiên Nguyên Anh thấy không trung cách sườn một trượng có một chum thanh ti từ trong hư không quỷ dị bắn ra,xuất kỳ bất ý làm cho Nguyên Anh không kịp đề phòng.
Trên đầu một cỗ thanh quang chớp động,một cái tiểu đỉnh vô thanh vô tức hiện lên.
Đúng là Hư Thiên Bảo đỉnh!
Phòng đại tu sĩ kinh hãi,bị thanh ti này bó buộc lại,đồng thời pháp quyết trong cơ thể đột nhiên mất linh làm cho tâm hắn trầm hẳn xuống.
Mắt thấy không thể né tránh được,kim mãng vừa tới liền há to mồm ra,định đem kim mãng nuốt vào.
Trên mặt Nguyên Anh chợt hiện lên một màu vàng đất.
Ngay tại khi hắn định liều chết thì Nguyên Anh lại bình yên vô sự,ngược lại phía sau truyền đến thanh âm bạo liệt.
Hắn không khỏi ngạc nhiên mở hai mắt ra,trong lòng nhảy dựng.
Bởi vì Hàn Lập không biết từ khi nào đã đến gần trước mặt hắn trong gang tấc,nhàn nhạt đánh giá hắn.
“Ngươi…………”
Vị Âm La Tông tông chủ trong lòng vừa động,định mở miệng nói cái gì đó nhưng Hàn Lập sắc mặt không đổi,từ ngón tay bắn ra mấy đạo ngân quang,mất dạng vào trong thân thể Nguyên Anh.
Bất hảo!
Âm La Tông tông chủ tất nhiên biết có chuyện,nhưng không chờ hắn có ý niệm khác trong đầu thì hai mắt liền tối sầm,ngã ra hôn mê bất tỉnh.
Mà Hàn Lập một tay vừa lật chuyển,một đám phù triện cấm chế bay ra,tay áo vừa run lên đem Nguyên Anh đang bất tỉnh nhân sự dán đầy người sau đó lại nhìn tiểu đỉnh trong không trung một cái.
Nhất thời trong Hư Thiên Đỉnh một trận thanh minh phát ra,đám thanh ti liền quay trở về mang theo cả Nguyên Anh thu vào trong.
Hàn Lập lúc này thần sắc mới buông lỏng ,hướng mắt xem xét ngũ ma cùng tam thi bên kia.
Giờ phút này ngũ ma đang dựa vào uy lực của ma diễm cực hàn gắt gao bao vây tam thi vào trong.Hơn nữa,khi hắn nhìn lại thì ngũ ma đồng thời quay một vòng biến ảo thành đầu quỷ,sau khi gào thét một tiếng đều vọt vào trong biển lửa ngũ sắc,hướng tam thi đang cử động chậm chạp lao tới.
Hàn Lập mỉm cười,đem các loại bảo vật trong không trung bất kể địch ta tất cả thu lại sau đó hướng nhân hình khôi lỗi vẫy một cái rồi tay cầm tiểu đỉnh hướng một đỉnh núi hẻo lánh rơi xuống.
Nhân hình khôi lỗi thân hình nhoáng lên một cái,đờ đẫn theo sát sau lưng hắn.
Ngay khi ngũ ma đang chiếm thế thượng phong,thân hình Hàn Lập lại hiện ra,từ chân núi từ từ bay tới,Hư Thiên Đỉnh lúc trước đã không thấy đâu.
Hàn Lập nhìn thấy ngũ ma đã cắn nuốt tam thi được bảy tám phần liền lẳng lặng đứng xem ngũ ma tiến công đến cuối cuộc chiến,mặt hiện lên vẻ trầm ngâm.
“Ngươi thật sự đã quyết định đúng,phải tự thân đánh vào Âm La Tông một chuyến mới được.”Thanh âm đồng tử lại truyền đến.
“Vẫn chưa nói cái gì đánh hay không đánh!Nhưng theo những tin tức lấy được từ việc sưu hồn,chỉ cần tránh đi vài loại cấm chế.
Âm La Tông đối với ta mà nói cũng chẳng có chuyện gì nguy hiểm.Hơn nữa hiện nay Âm La Tông bên trong tông môn chỉ có năm sáu trưởng lão toạ trấn,còn những người khác đều ra ngoài ứng phó với các thế lực khác.Nhân cơ hội này,trước tiên đem các trưởng lão tại tổng đàn giải quyết hết ráo,sau đó sẽ ra tay với những tên còn lại.Thông qua việc sưu hồn tuy rằng không thể xác định chính xác hành tung của các trưởng lão nhưng vị trí đại khái vẫn có thể đoán được,sẽ không để cho dư đảng của Âm La Tông liên kết với nhau đối phó ta.”Hàn Lập thanh âm bình tĩnh trả lời.
“Hàn đạo hữu đã có thể nắm chắc như vậy là tốt nhất.Chẳng qua,đạo hữu bây giờ chỉ muốn đoạt Quỷ La Phiên hay vẫn muốn làm cho Âm La Tông suy sụp?”Đồng tử chuyển đề tài,thế nhưng vẫn hỏi.
Hàn Lập nghe vậy thì trầm ngâm một chút,sau đó mới cười lạnh nói: “Trong lòng ta suy nghĩ như thế nào cũng không còn ý nghĩa nữa rồi!Đã không có đại tu sĩ toạ trấn thì còn lại sáu bảy tên Nguyên Anh trưởng lão,Thiên Trễ đạo hữu còn cho rằng Âm La Tông còn có thể bảo trì được địa vị thập đại tông môn nữa sao?Chỉ sợ đến lúc đó,bỏ đá xuống giếng chính là cừu gia,tự mình tìm đến sinh chuyện.Còn cần ta động tay động chân nữa sao?”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1230: Lôi Chấn Tử (1)
“Lời này của ngươi cũng có đạo lý,Âm La Tông hẳn nhiên theo ma đạo,kết cừu gia tất nhiên đếm đỏ mắt không hết.Nếu không,vị Âm La Tông tông chủ cũng sẽ không xuất hiện tại đây.”Đồng tử cười nói ra vẻ đồng ý.
Hàn Lập ảm đạm cười,lật tay.trong lòng xuất hiện thêm một viên cầu đen thui.
Nhìn vật ấy,hắn trầm ngâm không nói gì.
Nhưng sau một lúc,hắn vỗ một tay vào túi trữ vật,một cái mộc hạp màu vàng bị lấy ra.
Thổi nhẹ một cái,nắp hộp liền tự hành mở ra.
Bên trong lộ ra một khoả khác có chút tương tự,chỉ có điều lại là một hoả viên cầu,mặt trên được dán vô số phù triện.Đúng là bảo vật là Hàn Lập đoạt được trong tay tên Ma Cưu tăng nhân tại Huyền Ngọc Động của Tiểu Cực Cung.
Hàn Lập đem viên cầu màu đen đặt vào trong hộp gỗ,cẩn thận đánh giá một phen.Chỉ thấy hắc viên cầu kia thoạt nhìn bộ dáng ảm đạm không chút thu hút nhưng khi nhìn kỹ thì thấy mặt ngoài viên cầu có các ký hiệu huyền ảo ẩn hiện.Đồng thời khi dùng thần niệm đảo qua liền phát hiện trong lòng nó có một đoàn hắc vụ quay cuồng không ngừng,dường như ẩn chứa một lượng ma khí tinh thuần cực kỳ đáng sợ.
Hàn Lập nhìn một lúc lâu,ánh mắt mới từ trên hắc viên cầu rời đi chuyển sang viên cầu màu xích hồng bên cạnh,bên trong đồng dạng cũng ẩn chứa hoả linh lực kinh người.
Hắn sờ sờ cằm,trên mặt tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó.
“Thật không nghĩ tới người ở Nhân giới này cũng có người luyện chế ra Lôi Chấn Tử.Cũng không biết rằng bí pháp là do các thượng cổ tu sĩ của các ngươi nghĩ ra hay do Linh giới lén đưa đến.Nếu mà trường hợp trước đúng thì cũng không sao.Nhưng nếu là trường hợp sau thì người này tâm địa thật bất lương a.”Trong tay Hàn Lập lại truyền đến tiếng thở dài của đồng tử.
“Lôi Chấn Tử!Vật này là của Linh giới?Nhưng dựa vào thông tin có được sau khi sưu hồn thì vật này tựa hồ có tên gọi là Diệt Tiên Châu.Uy lực của nó rất lớn,chính là tu sĩ Hoá Thần kỳ mà bị đánh trúng cũng vô pháp toàn thân lành lặn.”Hàn Lập nói có chút kinh ngạc.
“Ngoại hình thì có chút khác biệt nhưng bản chất đúng là Lôi Chấn Tử.Chẳng qua hai khoả trong tay ngươi quá mức thô thiển,trong Lôi Chấn Tử thì cũng là loại thứ phẩm.Diệt Tiên Châu?Ở Nhân giới thì xưng hô vậy cũng được rồi.”Đồng tử không chút do dự khẳng định nói.
“Đây là pháp khí của Linh giới tu sĩ sao?”Hàn Lập nhướng mày hỏi.
“Tu sĩ đương nhiên có thể sử dụng vật ấy,chỉ có điều thứ này ban đầu không phải luyện chế ra cho phàm nhân sử dụng,nhưng sau lại được tu sĩ truyền lưu .Mà tại Linh giới cũng không có nhiều lắm,chỉ cần ít pháp lực là phàm nhân có thể sử dụng một lượng lớn uy lực của bảo vật.Nhưng bởi vì quy trình luyện chế không đổi,uy lực của chúng lại lớn nên rất ít tu sĩ luyện chế.Mà phương pháp luyện chế cũng rất ít người biết.Tối thiểu là lão phu cũng không biết.Đồng tử liền giải thích.
“Phàm nhân cũng có khả năng sử dụng?Tu sĩ Linh giới vì sao phải luyện chế loại đồ vật này?”Hàn Lập nghe ra có chút kỳ quái,không khỏi tò mò hỏi.
“Hiện nay mà nói cũng không ích gì,đợi ngươi phi thăng lên Linh giới thì tất nhiên sẽ rõ.”Đồng tử nói ra một câu có chút hàm hồ.
Hàn Lập tuy rằng trong lòng kinh ngạc nhưng nếu việc này liên quan rới Linh giới thì tự nhiên cùng hắn cũng không có nhiều quan hệ,lúc này không nói gì nữa mà đóng nắp hộp gỗ lại,cất hai viên cầu đi.
Trong tay có thêm hai kiện bảo vật uy lực lớn tất nhiên là chuyện tốt.Nói không chừng sau này còn có cơ hội sử dụng.
Lúc này các quỷ đầu do ngũ ma hoá thành đã đem tam thi đánh lăn lộn trên mặt đất,cho dù tam thi có tu vi Nguyên Anh trung kỳ nhưng dưới tình huống di động chậm chạp thì cũng không có sức phản kháng,chỉ có thể bị ngũ ma thôn phệ thân thể,từng chút từng chút cắn nuốt thi khí bên trong thân thể bọn chúng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm [Dịch] Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Ta-Giac-Tinh-Tram-Van-Thuoc-Tinh-Diem-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] David Siêu Phàm [Dịch] David Siêu Phàm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-David-Sieu-Pham-Audio-Truyen.jpg)
