Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 224 : Lực Lượng Tương Đương (c1116-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1116: Lực Lượng Tương Đương
Các hỏa tiễn tụ lại hóa thành một đạo hỏa trụ thô to đánh lên bề mặt của Hắc sắc quang tráo cùng lúc với ấu đồng vỗ vào Thuẫn Bài, hào quang đại phóng, trong nháy mắt quang tráo nồng đậm lên thêm mấy lần.
Nhất thời một tiếng “Oanh” vang lớn.
Trên bề mặt quang tráo tóe ra một cỗ hỏa diễm trùng thiên.
Không gian quay cuồng.
Mà khẩu Ma Tủy Phi Đao không một tiếng động lóe lên trảm vào đỉnh chóp của quang tráo.
Một tiếng “Roẹt…”
Ma Tủy Phi Đao đã trảm ra một cái khe, liền lóe lên lướt qua, hiện ra phía trong quang tráo.
Mà đúng lúc này, khẩu pháp bảo giống như tiễn bao đầy hắc khí vừa vặn bắn nhanh tới đón đầu Ma Tủy Phi Đao, thanh âm thanh thúy vang vang lên.
U mang lóe lên, hai kiện bảo vật nhoáng lên một cái đều biến mất không thấy đâu.
Trong lòng Hàn Lập cả kinh nhưng thần niệm của Khôi Lỗi truyền đến báo Ma Tủy Phi Đao không mất đi chỉ là tựa hồ bị nhốt ở một địa phương nào khác.
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động.
Hắn không chần chờ thúc giục tiếp một chiêu đã chuẩn bị sẵn.
Trong hơn mười con Hỏa Nha bên ngoài Hắc sắc quang tráo, đột nhiên có một con xòe cánh ra, kêu lớn, thân hình cuồng trướng mấy lần, sau đó hé miệng phún ra một cỗ hàn khí tựa như sương mù mơ hồ.
Con này chính là Linh Nha (quạ thiêng) do Thái Âm Chân Hỏa biến thành, đã từng hấp thụ Huyền Ngọc hàn khí ở Huyền Ngọc Động năm xưa.
Huyền Ngọc hàn khí tuy đã được hấp thụ phần lớn, nhưng nếu không có một thời gian luyện hóa nhất định, tự nhiên không dễ dàng hóa thành bản nguyên của Thái Âm Chân Hỏa.
Nhưng hiện giờ Hàn Lập lại thúc giục sử dụng phóng xuất ra không ít.
Bạch sắc hàn khí đánh lên bề mặt của Hắc sắc quang tráo.
Nhất thời hắc bạch hai màu hết sức rõ rệt.
Một tầng băng trong suốt lan tràn trên bề mặt quang tráo, chỉ trong một lần hít thở, đã biến thành một băng cầu cực lớn vừa vặn bao cả Hắc sắc quang tráo vào bên trong.
Hàn Lập nhướng mắt, lộ ra một tia hỉ sắc.
Bất quá tự nhiên hắn biết nếu chỉ dựa vào Băng Phong Quyết không thể giam cầm một gã thập cấp yêu thú.
Nhưng lợi dụng giây phút trì hoãn này, hai tay hắn lại kháp quyết.
Một tay điểm chỉ vào hơn trăm đạo kiếm quang ở phụ cận, trong miệng vang lên thanh âm chú ngữ, chợt các đạo kim sắc kiếm quang liền phóng lên trời, xoay quanh, phát ra tiếng vù vù.
Từng đạo từng đạo dần dần quỷ dị biến mất.
Hắn thấy hóa thân của Xa lão yêu thủ đoạn độc ác như thế bèn tính toán bố trí Đại Canh Kiếm Trận để diệt sát yêu vật này.
Nhưng kiếm trận vừa mới bố trí được phân nửa, thì cự đại băng cầu run lên.
Vô số ngân ti từ trong cự băng bắn ra, trong giây lát đã cắt khối băng cầu thành vô số mảnh, tựa như muốn phá vỡ băng cầu.
Nhìn qua băng cầu trong suốt, có thể thấy Hắc sắc quang tráo bên trong đã biến mất hóa thành một Hắc Thuẫn Bài trước người ấu đồng mà ấu đồng đang dùng một tay nâng một vật chớp động ngân quang chói mắt, vô số ngân ti chính từ vật này xuất ra.
Trong ngân quang chớp lóe nếu nhìn rõ thì thấy đó là cái Ngân Tỏa mà ấu đồng dùng để đeo trước ngực.
Hàn Lập thầm thở dài biết không thể bố trí hoàn tất Kiếm Trận được rồi.
Hắn trầm mặt, lật tay, một cây Thúy Lục Mộc Xích (thước gỗ màu xanh biếc) hiện ra, hướng về ấu đồng nhoáng lên một cái.
Trên đỉnh đầu ấu đồng chợt lóe lên linh quang, một đóa ngân liên lớn hơn một xích hiện ra, phát ra thất sắc Phật quang chụp xuống.
Ấu đồng vừa phá xong băng cầu liền rơi vào trong Phật quang, cả thân hình trở nên trì trệ.
Đúng lúc này, nhân hình Khôi Lỗi lại chà xát hai tay, ngân quang đại phóng, một cây chiếc toa phiêu (con thoi) dài vài thước bỗng xuất hiện trong tay.
Ấu đồng thấy cảnh này, khóe mắt nhảy dựng, hôi sắc Tiểu Phiến trong tay liền tự bay ra, nhẹ nhàng nhoáng lên một cái.
Nó đã bất chấp bị Phật quang cấm chế, vội thúc giục Vạn Yêu Phiên.
Trong phút chốc, lấy ấu đồng làm trung tâm, không gian bốn phía liền quỷ dị vặn vẹo biến hình, một tầng chướng bích màu xám liền hiện ra.
Vào thời khắc này nhân hình Khôi Lỗi cũng đã lạnh lùng giương tay lên.
Ngân sắc Toa phiêu hóa thành một đạo Ngân Mang cấp tốc bắn tới, tiếng rít phá không vang lên.
Khoảng cách gần như vậy, toa phiêu cơ hồ vừa rời tay trong nháy mắt đã hiện ra đánh lên chướng bích trước người ấu đồng.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Ngân Toa dễ dàng xuyên thủng chướng bích nhưng trượt qua ấu đồng, xuyên qua mặt kia của chướng bích bay vọt ra ngoài, rồi biến mất.
Hàn Lập không khỏi ngẩn người, qua thần niệm liên lạc với nhân hình Khôi Lỗi rõ ràng mục tiêu là ấu đồng nhưng làm sao lại trượt được.
Bất quá tâm niệm chuyển động, hắn liền hiểu ra.
Vạn Yêu Phiên huyễn hóa ra chướng bích nhưng cũng có thần hiệu vặn vẹo không gian.
Đây không phải là thần thông bình thường, muốn loại bỏ cũng phải tốn khá nhiều sức lực.
Mà ấu đồng đang đứng sau chướng bích, một tay cầm Vạn yêu Phiên, một tay cầm Ngân Tỏa, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hàn Lập.
Trên người ấu đồng chớp động hắc sắc yêu quang không ngừng, nhưng vừa vặn tách thất sắc Phật Quang ra, bộ dáng muốn thoát ra ngoài.
Trong lòng Hàn Lập liền trầm xuống.
Xem ra đối phương thật không phải là loại hậu kỳ tu sĩ bình thường có thể sánh bằng, mà đối phương lại có thêm Vạn Yêu Phiên.
Tranh đấu với đối phương thật sự rất bất lợi.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn lại hướng về bốn cái lỗ đen ở phía Hỏa Hải.
Tuy ấu động bị Hàn Lập quấn lấy không thể tiếp tục thi triển nhưng bốn cái lỗ đen này vẫn chậm rãi lớn dần, bên trong ẩn ẩn truyền ra tiếng yêu thú gầm rống, tựa như sẽ có yêu ma lợi hại từ bên trong nhảy xổ ra.
Hàn Lập nhướng mày hừ lạnh một tiếng, nhất thời trong lòng có tính toán.
Chỉ thấy hắn thu Bát Linh Xích lại, hai tay lại kháp quyết.
Nhất thời Hỏa Đỉnh, Hỏa Nha, nhân hình Khôi Lỗi, kim sắc phi kiếm… tất cả đều ngừng chiến, bay nhanh về phía hắn.
Chỉ còn con Thái Âm Hỏa Điểu vẫn ở lại, hé miệng phún ra một cỗ cực hàn khí.
Tuy rằng quá nửa hàn khí bị chướng bích ngăn cản rồi chuyển đi đâu mất, nhưng hàn khí dư lại vẫn là đem ấu đồng đóng băng bên trong.
Chẳng qua ngân ti trong tay ấu đồng cũng không ngừng lại, đã lập tức cắt tinh băng thành từng mảnh làm hiệu quả đóng băng cực kỳ bé nhỏ.
Lúc này Thái Âm Hỏa Điểu đã muốn bay trở về.
Hàn Lập cũng không để ý, mà liếc mắt, lật tay, hé ra một đạo Hoàng Sắc Phù Lục.
Trên mặt đạo Phù Lục này phù văn phiêu động, linh quang chớp lóe.
Chính là đạo Phá Giới Phù do Linh Lung tiên tử tặng cho hắn trước khi về Linh Giới.
Đạo Phù này có tác dụng bài trừ không gian cấm chế rất hiệu quả nhưng do Hàn Lập chỉ có một cái trong tay, cảm thấy thật đáng tiếc nên không sử dụng ngay từ đầu.
Nhưng hiện giờ hắn thấy Vạn Yêu Phiên thần thông biến hóa vô cùng, cũng không biết còn thi triển ra loại thần thông quỷ dị gì nữa, cũng không muốn nếm thử, bèn quyết đoán sử dụng Phá Giới Phù.
Bất quá hắn sử dụng Phù này không phải để bài trừ tầng không gian chướng bích kia mà muốn thoát khỏi nơi này.
Dù sao thì đối phương còn có thể thúc dục Vạn Yêu Phiên.
Cho dù bài trừ được tầng không gian chướng bích, thì muốn đánh chết đối phương cũng không phải là việc trong nửa khắc là làm được.
Chi bằng thoát ly khỏi không gian cấm chế của đối phương rồi tính sau.
Hai ngón tay hắn kẹp đạo Phù Lục này hướng về phía hư không trước người, nhẹ nhàng phất một cái.
Trên đạo phù, hoàng quang chợt lóe, không gian lập tức dao động, nhưng không vặn vẹo biến hình mà hiện ra một quang đoàn trong suốt phát ra ánh sáng trắng chói mắt.
Vừa thấy cảnh này, Hàn Lập mừng rỡ, chiêu hô tất cả bảo vật ở phụ cận.
Phi kiếm, Hỏa Nha, nhân hình Khôi Lỗi, tất cả đều tập trung đánh vào chỗ này.
Nhất thời một tiếng gầm rú vang vọng nghìn trượng, một lỗ thủng mờ mịt hiện ra, thể hiện cảnh sắc bên ngoài chính là Hư Linh Đại Điện.
Ấu đồng đang phá cấm chế thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, trong tình thế khẩn cấp này, bất chấp tổn hao chân nguyên, thần niệm nhất động.
Hôi quang từ Vạn Yêu Phiên đại phóng, một đạo hôi sắc quang trụ đột nhiên từ tiểu phiến phóng lên cao đánh vào Ngân Liên ở phía trên.
Thanh âm va chạm vang lên.
Nhất thời cả quang trụ và Ngân Liên đều tán loạn tiêu thất.
Ấu đồng lập tức phá vây phóng ra nhưng lúc này quanh thân Hàn Lập đã phát ra thanh quang, hóa thành một đạo thanh hồng lóe lên lướt qua lỗ thủng, biến mất, vô tung vô ảnh.
Tất cả bảo vật ở phụ cận đều theo sát hắn, phi độn phóng ra.
Ấu đồng tay cầm tiểu phiến, trong mắt chớp động hàn quang, sắc mặt trở nên xanh mét.
Thanh sắc độn quang chợt tắt, thân hình Hàn Lập liền hiện ra huyền phù giữa không trung.
Mà lúc này tiếng bạo liệt ầm ầm gầm rú đột nhiên truyền đến tai.
Hàn Lập vội vàng sử phi kiếm hóa thành kim quang bảo vệ toàn thân, rồi mới đảo mắt xem tình hình trong điện.
Kết quả khiến hắn hít một hơi lạnh.
Cái Hư Linh Đại Điện này thật sự rộng lớn vô cùng, liếc nhìn cỡ một hai ngàn trượng, mà cách hắn hơn mười trượng, trên trời cao đang huyền phù một cự vật cao hơn hai trăm trượng giống như đúc cây tiểu phiến của ấu đồng.
Chỉ là thể tích của cây phiến này lớn hơn ngàn vạn lần.
Trên mặt phiến yêu khí không ngừng quay cuồng.
Vô số yêu tộc phù văn lớn nhỏ khác nhau chớp động bao phủ phía cửa vào.
Trách không được khi Hàn Lập vừa mới tiến vào Đại Điện, muốn tránh cũng không được, đã bị hút ngay vào trong cấm chế của cây Phiến này.
Đây mới chính là bản thể của Vạn Yêu Phiên.
Còn cây tiểu phiến do hóa thân Xa lão yêu cầm chỉ là một tia linh tính của phiến này hóa thành mà thôi.
Tim Hàn Lập đập thình thịch nhưng hắn tiếp tục nhìn vào trung tâm Đại Điện.
Tại chỗ này hiện đang có tràng đại chiến kịch liệt dị thường.
Hơn phân nửa bên kia Đại Điện đã trở thành sông băng.
Nơi nơi trong không trung đều là hàn khí cực lạnh mờ mịt mênh mang không ngừng gào thét.
Toàn bộ mặt đất bằng bạch ngọc và các trụ cao lớn trong Đại Điện đều bị một tầng băng thật dày bao trùm tạo thành nhiều tòa băng sơn trải rộng khắp Đại Điện.
Mà ở trên không trung của sông băng có một con vật, hình thể vượt qua mười trượng, trắng nõn, cả thân hình được bao phủ một tầng Bạch mông hàn diễm, đang phát huy thần thông băng phong.
Đối thủ của nó là ba cao giai tu sĩ của Tiểu Cực Cung, một trung niên mỹ phụ và hai lão giả tóc trắng.
Bọn này đang liều mạng sử dụng nhiều loại bảo vật bất đồng ngăn cản công kích của băng phong.
Tuy uy lực của các bảo vật này không nhỏ nhưng dưới sự công kích không ngừng của băng phong lợi trảo từ cánh yêu vật nọ, cả bọn đều đang lâm vào thế hạ phong.
Hàn Lập vừa thấy tầng bạch sắc hàn diễm trong băng phong, liền cả kinh.
Hàn Diễm này cùng với Phong Ly Băng Diễm do Bạch Mộng Hinh sử dụng tựa hồ giống nhau nhưng luận về uy lực thì thật khác quá xa.
Dù là Phong Ly Băng Diễm tinh luyện đến cực hạn cũng không thể có uy năng đáng sợ đến như vậy.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1117: Oai Lực Của Băng Phượng
Tuy trong lòng hắn có chút hoài nghi Phong Ly Băng Diễm có quan hệ với con Băng Phượng này, nhưng hắn không muốn nghĩ nhiều về việc này nữa mà ngược lại có chút kỳ quái.
Hoá thân Xa lão yêu đang nắm giữ Vạn Yêu Phiên, vì sao lại không trước hết hiệp trợ con Băng Phượng kia cùng công kích đối thủ, ngược lại chẳng hiểu lý do gì lại cứ lo chụp bắt mình trước.
Mỹ phụ trung niên kia rõ ràng là vị Tiểu Cực Cung Cung Chủ, cũng là một Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ.
Nhưng thoạt nhìn thì thấy thần thông của nàng thấp hơn Hàn Ly thượng nhân không ít, lại không có tu luyện qua bất kỳ loại Hàn Diễm nào nên khi đối đầu với con thập cấp yêu thú Băng Phượng, nàng phải nhờ thêm sự trợ giúp của hai gã Nguyên anh trung kỳ tu sĩ, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình mà thôi.
Dù sao Bạch Sắc Hàn Diễm của Băng Phượng có uy lực quá lớn.
Ba người bị cuốn vào trong đó, một thân thần thông đều chỉ đành xếp xó.
Điều này cũng làm cho Hàn Lập chú ý.
Lần đầu tiên hắn biết Cực Hàn Diễm có thể phát huy uy năng lớn đến như vậy, cơ hồ là thần thông pháp tắc nghịch chuyển thiên địa.
Trong tình thế này thì chỉ cần Xa lão yêu cọ quẹt thêm chút xíu thì ba em này lập tức đại bại ngay.
Chẳng lẽ Băng Phượng và Xa lão yêu có mâu thuẫn nên Băng Phượng không dám để chính mình nằm trong không gian cấm chế của Vạn yêu Phiên?.
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, trong nháy mắt hắn tự cấp cho một cái giải thích miễn cưỡng này.
Nhưng vào lúc này, một sự kiện phát sinh ngoài ý muốn đã xảy ra.
Cự Phiên trên không trung bỗng nhiên khởi động quay cuồng, một đoạn tàn thi và các bảo vật pháp khí bị hư hỏng từ trên Phiên rơi xuống trong Đại Điện.
Hàn Lập không kịp đề phòng, phát hoảng, nhưng sau khi định thần nhìn lại mới thấy khối tàn thi này mặc y phục của Tiểu Cực Cung tu sĩ, mà bộ dáng y phục chứng tỏ địa vị cũng không thấp, phải là một vị Nguyên anh trưởng lão của Tiểu Cực Cung.
Hàn Lập chợt ngộ ra trong Vạn yêu Phiên không chỉ có một mình hắn bị nhốt, mà còn có không ít tu sĩ của Tiểu Cực Cung.
Trách không được Phiên này được tế ra giữa không trung chính là bảo vệ cho lối vào mà thôi.
Chỉ không biết các tu sĩ của Tiểu Cực Cung bị nhốt bao lâu rồi?
Nhưng có thể kiên trì đến giờ trong Vạn Yêu Phiên mà chưa bị giết hết toàn bộ, xem ra bọn này cũng đã sử dụng bí thuật thần kỳ tạm thời đối kháng cùng Vạn Yêu Phiên.
Nếu không luận tu vi của hóa thân Xa Lão Yêu, cộng thêm thân các tu sĩ này bị vây trong không gian cấm chế của Vạn yêu Phiên, căn bản không có khả năng kiên trì lâu như thế.
Ha.ha.
Một ngày chưa giệt trừ được toàn bộ các tu sĩ trong Phiên, chỉ sợ Xa lão yêu cũng chưa thể khu động Vạn Yêu Phiên quay qua diệt sát mình.
Trong tâm cân nhắc nhanh như chớp như vậy, Hàn Lập vững tâm bèn đưa mắt cẩn thận quan sát mọi nơi trong Đại Điện.
Kết quả, hắn sáng mắt lên vì đã dễ dàng tìm được một ngọc đài cao lớn, rộng hơn trăm trượng, cao sáu bảy trượng.
Đứng ở xa nhìn lại thấy trên ngọc đài đã có ba cái Truyền Tống Trận, một lớn hai nhỏ, nằm xếp hàng song song ở phía trên.
Hàn Lập mừng rỡ, đang muốn kháp quyết hành động, bỗng nhiên thần sắc chợt động, trên mặt hiện một tia cổ quái.
Nhân hình Khôi Lỗi đang đứng phía sau lưng liền mặc nhiên trảo một cái vào một nơi nào đó trong hư không.
Cách Hàn Lập mười trượng, không gian liền một trận vặn vẹo, một khẩu Hắc Sắc Đoản Đao chợt lóe lên lướt tới, chính là khẩu Ma Tủy Phi Đao bị mất tích vừa rồi.
Bảo vật này không biết như thế nào lại tự hành thoát ly cấm chế, từ một nơi nào đó phản hồi.
Khôi Lỗi phất tay áo bào một cái, Ma Tủy Phi Đao chợt lóe lên biến mất, đã được thu vào trong tay áo.
Đuôi lông mày của Hàn Lập động đậy, nhưng không lộ ra quá nhiều cảm xúc, quang thân linh quang chớp động, mang theo hơn một ngàn con Hỏa Nha và các loại phi kiếm, bảo vật, bắn nhanh đến ngọc đài.
Chỉ cần có thể thoát ly khỏi Hư Linh Đại Điện, hắn mặc kệ 2 phương Tiểu Cực Cung và yêu thú, ai thắng ai bại, ai tồn ai vong.
Một lát sau, đạo thanh hồng đã đi đến trung tâm Đại Điện.
Chẳng qua đạo độn quang này không dám nghênh ngang trực tiếp đi thẳng mà đi đường vòng, từ phía rìa dần dần nhẹ nhàng tiến vào trung tâm.
Nhưng do hơn nửa Đại Điện bị ảnh hưởng khí cực lạnh của Băng Phượng.
Hàn Lập đi đường vòng tự nhiên không khỏi bị ảnh hưởng.
Lập tức trên người hắn lóe lên Tử Sắc Quang Diễm, toàn thân đã được che kín bởi Tử La Cực Hỏa.
Trong nhất thời bạch mông hàn khí bị Tử La Cực Hỏa bài xích ra ngoài, không ảnh hưởng gì được đến Hàn Lập.
“Kiền Lam Băng Diễm! Ngươi cũng là tu sĩ Tiểu Cực Cung.
Đừng tưởng rằng biến dị Băng Diễm này chút xíu có thể che mắt được ta!”.
Tại nơi trung tâm, Băng Phượng đang đánh làm cho bọn ba người Tiểu Cực Cung liên tiếp thối lui về sau, thấy Hàn Lập nhảy vào trong Đại Điện rồi bị hút vào trong Vạn Yêu Phiên, rồi lại thấy hắn phá cấm vọt ra, quá trình đã khiến cho bọn họ kinh ngạc vạn phần.
Từ nãy đên1 giờ nó vẫn phân thần chú ý đến nhất cử nhất động của Hàn Lập.
Khi Hàn Lập độn quang bay vụt đến, trong lòng nó gia tăng sự cảnh giác, nhưng lại thấy Hàn Lập đi vòng, từ một bên mà chạy, nó tính toán sẽ không để ý Hàn Lập nữa.
Dù sao gã này có thể đào thoát khỏi Vạn Yêu Phiên, khẳng định không phải tu sĩ bình thường.
Nếu đối phương không có y gây rối, nó cũng không nguyện trêu chọc thêm một cường địch làm phức tạp thêm vấn đề.
Nhưng trên người Hàn Lập lại xuất hiện Tử Diễm, đôi mắt của Băng Phượng bỗng nhiên phát đỏ, trong miệng phát ra tiếng kêu sắc nhọn, giống như bị Tử La Cực Hỏa kích thích, bộ dáng như hận thù sinh tử với Kiền Lam Băng Diễm.
Hàn Lập trong độn quang ngẩn ra, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao lại thế này.
Trong miệng Băng Phượng đột nhiên kêu lên một tiếng dài đầy oán độc, cái cánh (băng sí) nhắm ngay Hàn Lập đập một cái.
Băng sí vỗ ra, trong phút chốc vô số băng vũ giống như tên phá không bắn ra, sau đó từng cái hóa thành một khẩu tinh oánh phi kiếm dài nửa xích, khỏang chừng năm sáu trăm cây, dày đặc phô thiên cái địa phóng tới Hàn Lập.
Đang phi độn trong không trung, Hàn Lập thấy cảnh này, nhất thời tim nhảy thình thịch.
Có nhiều kiếm quang đồng thời cuốn đến như vậy, chưa nói đến uy lực, chỉ về số lượng đã khiến cho người kinh tâm động phách, huống chi các phi kiếm này đều là từ băng vũ của một con thập cấp yêu thú biến thành, uy lực tuyệt đối sẽ không nhỏ tí nào.
Không kịp nghĩ nhiều, chẳng những hắn không dừng độn quang lại mà còn tăng tốc lên thêm ba phần, nhưng đồng thời từ trong độn quang bay vụt ra hơn trăm đạo kim sắc kiếm quang và vô số Hỏa Nha trực tiếp nghênh đón tinh oánh phi kiếm.
Tiếng động ầm ầm nổi lên, kim quang bạch mang đan vào nhau, lấp lóe.
Một đoàn Xích Hồng Quang Diễm trong Bạch Mang Hàn Khí bạo liệt nổ tung, tạo thành một cây trụ lửa cao mấy trượng.
Thanh Trúc Phong Vân Kiếm liên thủ với Hỏa Nha, trong nhất thời đã ngăn cản được công kích của Băng Vũ Phi Kiếm.
Có được phút giây trì hoãn này, đạo thanh hồng lại tiếp tục chui ra khỏi trung tâm Đại Điện, bắn nhanh đến một cao thai tại một góc trong Đại Điện.
“Di!…” Đầu Băng Phượng thấy tình cảnh này liền ngẩn ngơ.
Không tưởng được một kích vừa rồi ngay cả nửa khắc cũng không thể làm đối phương trì hoãn.
Chẳng qua con yêu này vô cùng thống hận với người có Kiền Lam Băng Diễm.
Trong lòng nó đã sớm qui kết Hàn Lập chính là người năm xưa hóa thân.
Sát khí trong lòng nó đại thịnh, thân hình khổng lồ hơi mơ hồ, từ bản thể bỗng hóa thành ba hư ảnh giống nhau như đúc.
Hai hư hảnh vẫn tiếp tục đánh về bọn Tiểu Cực Cung, còn hư ảnh còn lại liền vỗ cánh một cái, bạch quang trên cánh phát ra.
Một tiếng “Sưu….” Phát ra, hư ảnh này ngay tại chỗ đã biến mất.
Hàn Lập tự nhiên chú ý đến hành động của Băng Phượng.
Vừa thấy cảnh này, hắn rùng mình, trong nháy mắt tắt độn quang, dừng ngay lại tại chỗ.
Giờ phút này hắn chỉ cách Truyền Tống Trận cỡ trăm trượng mà thôi.
Nhưng hắn cũng không muốn ráng để mà cuối cùng chui đầu vào mồm của con Băng Phượng kia.
Sắc mặt Hàn Lập âm trầm, hai tay chà xát đồng thời giương lên.
Tiếng sấm thanh vang lớn, hơn mười đạo Kim Hồ cỡ ngón cái đồng thời trong lòng bàn tay bắn ra, lấy Hàn Lập làm trung tâm, trải rộng ra phạm vi hai ba mươi trượng, tạo thành một Kim Sắc Đại Võng, đem toàn bộ khu vực này bao phủ hết vào bên trong.
Cơ hồ cùng lúc đó, tại một nơi nào đó cách Hàn Lập mười trượng, không gian hơi vặn vẹo, trong bạch quang chớp động, đầu Băng Phượng kia xuất hiện.
Gương mặt Hàn Lập trở nên lãnh khốc, hai tay nhất thời bắt quyết.
Tất cả Kim Hồ run lên, không chút khách khí tạo thành một cái lồng hướng Băng Phượng chụp xuống.
Con Băng Phượng này thấy tình hình như vậy, có chút ngoài ý muốn, nhưng không có vẻ gì bối rối.
Ngược lại, cái mỏ nhọn hé ra, hướng về phía Kim Hồ trong không trung.
Một cỗ Bạch Sắc Cự Phong từ trong mỏ phún ra.
Cự phong này vừa xuất hiện trong không trung liền phát ra tiếng huýt gió đại chấn, đem Kim Võng thổi cho xiêu dạt ngã trái ngã phải, không thể nào tiếp tục chụp xuống.
Rồi trong cuồng phong, kim võng tấc tấc vỡ vụn, một lát sau liền tiêu thất vô tung vô ảnh.
Hàn Lập kinh hãi, vội vàng tế ra Bát Linh Xích trong tay áo.
Nhưng con Băng Phượng kia lại nắm tiên cơ, công kích trước.
Một đôi băng sí đồng thời hướng về Hàn Lập, hung hăng đập một phát.
Tiếng Phong Lôi nổ mạnh phát ra, một mảng lớn Bạch Sắc Hàn Diễm Khí từ trong không trung hiện lên, hơi ngưng trệ một chút, liền cuồn cuộn lên cao hơn ba mươi trượng, kinh đào hãi lãng, thổi quét đến Hàn Lập.
Mà thân hình Băng Phượng lại nhoáng lên, chui vào trong Bạch Mông Hàn Khí.
Lập tức thân thể khổng lồ của yêu vật này lóe lên bạch quang, trong hàn khí đã biến mất, ẩn nấp vô tung ảnh.
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng của Hàn Lập run rẩy một chút, trong mắt thoáng hiện lam quang, một tay được bao phủ một đoàn Tử Diễm, vội vàng nhấc lên, vung lên về phía trước.
“Phốc xuy………”.
Một đạo Tử Mông Quang Diễm dâng lên, lập tức chắn ngay trước người Hàn Lập.
Hàn Lập đã không khách khí đánh ra một tầng Tử La Cực Hỏa chướng bích.
Hai loại hàn diễm nhanh sắc hai màu trắng tím khác nhau có một trận va chạm, đan vào nhau.
Đều là cùng loại Cực Hàn Diễm nhưng lại như thủy hỏa bất dung, không ngừng quay cuồng, nhưng rõ ràng Bạch Sắc Hàn Diễm uy lực hơn xa Tử La Cực Hỏa.
Một lát sau, Tử Diễm chướng bích bắt đầu chớp động run lên, có khuynh hướng lui về phía Hàn Lập.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống.
Hắn cắn răng một cái.
Bát Linh Xích chợt lóe lên biến mất.
Hai bàn tay lặng yên án trên Tử Sắc quang mạc.
Nhất thời Tử Diễm như tìm được nguồn phát tiết, từ trong hai cánh tay tuôn ào ạt vào chướng bích.
Nguyên bản Tử Bích đang bị nghiêng về phía Hàn Lập liền một lần nữa chậm rãi dựng thẳng lại.
Nhưng vào lúc này, trong cự lãng phía đối diện chợt lóe bạch quang.
Một đôi lợi trảo lớn cỡ một xích, bỗng nhiên từ trong Hàn Diễm phóng ra như tia chớp chộp xuống đôi tay Hàn Lập.
Trên trảo không ngừng lấp lóe hàn quang, vẻ vô cùng sắc bén.
Cho dù Hàn Lập đã từng luyện qua bí thuật luyện thể Minh Vương Quyết, nhưng nếu bị cự trảo này chộp trúng, khẳng định đôi tay hắn sẽ bị phế không thể nghi ngờ.
Chẳng qua Hàn Lập đã sớm có dự phòng (plan B), một cánh tay phất tay áo một cái, từ trong bắn ra hai luồng thanh ti, nghênh đón lợi trảo đang chụp xuống.
Sau đó thanh quang chớp động, linh ti đã trói nghiến lợi trảo lại như đòn bánh tét.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1118: Không Gian Thần Thông
Một tiếng “Di…” kinh ngạc từ trong Hàn Diễm truyền tới.
Nhưng lập tức xuất hiện một màn làm cho người ta giật mình.
Trên hư không cao cách Hàn Lập mấy trượng, đột nhiên loé lên bạch quang, không gian bị xé rách ra một cái khe, một cây tiêm chuỷ trong suốt bỗng nhiên xuất hiện nhắm ngay đầu Hàn Lập chém xuống, tốc độ nhanh như tia chớp.
Với khoảng cách gần như vậy, lại xuất kỳ bất ý, cho dù Hàn Lập có phản ứng dụng Lôi Độn thuật cũng chẳng còn kịp nữa.
Huống chi hắn vẫn đang tập trung chú ý vào Hàn Diễm, không có chút phòng bị.
Nhưng lại kỳ quái là ở chỗ, mắt thấy tiêm chuỷ sẽ phá vỡ hộ thể Tử Diễm trên người Hàn Lập, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình thường, thậm chí ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên.
Một tiếng “Phanh…” vang lớn truyền đến, một nắm tay ngân sắc quỷ dị từ tong hư không hiện ra, nện vào trên tiêm chủy.
Ngân mang nổ tung, cây tiêm chủy bị đánh dạt ra vài thước.
Kế bên tiêm chủy, linh quang loé lên, một đạo thân ảnh nhàn nhạt hiện ra, thu hồi ngân sắc quyền đầu lại vào trong người.
Chính thị là nhân hình Khôi lỗi của Hàn Lập.
Nguyên lai khi Hàn Lập và Băng Phượng giao thủ với nhau, hắn đã hạ lệnh cho Khôi Lỗi nhiệm vụ bảo vệ hắn, hiện tại vừa đúng lúc ngăn cản được một kích nguy hiểm tột cùng này.
Một kích không trúng, tiêm chủy liền nhoáng lên biến mất.
Hàn Diễm phía đối diện đột nhiên co rụt lại về phía sau, lộ ra thân ảnh của con thập cấp Băng Phượng.
Lúc này thân hình của yêu cầm chỉ còn có hai ba trượng, so với ban đầu đã nhỏ hơn mấy lần.
Nó cúi đầu nhìn đôi lợi trảo đang bị thanh ti trói chặt, trong mũi truyền ra một tiếng hừ lạnh, hai bỗng nhiên cử động mạnh mấy lần muốn giãy thoát khỏi trói buộc.
Nhưng trên mặt ngoài của thanh ti chớp động thanh quang liên hồi, tuỳ theo hành động của Băng Phượng, lại càng co rút chặt hơn, không một chút sứt mẻ.
Lần này trong mắt Băng Phượng hiện ra một tia ngạc nhiên, nhưng lập tức hé miệng, hai đạo Bạch mang chói mắt xì ra, vây quanh đôi lợi trảo.
Thanh ti trong sự chớp động của Bạch Mang xung quanh, giống như cỏ khô, bị chặt đứt dễ dàng.
Lúc này Bạch Mang mới hiện ra nguyên hình.
Đó là hai khẩu nhũ bạch sắc tiểu kiếm.
Cả thân kiếm tản ra hàn quang nhàn nhạt, chính là hàn quang của Vạn Niên Huyền Ngọc.
Hàn Lập liếc mắt một cái đã nhận ra loại tài liệu luyện chế ra phi kiếm này, đồng thời nhướng mày nhìn Thanh Sắc Linh Ti, do hà quang từ Hư Thiên Đỉnh huyễn hoá mà ra.
Xem ra cho dù là Thông Thiên Linh Bảo, nhưng chỉ dựa vào uy năng sơ sài ban đầu của nó thì không thể khiến cho một con thập cấp yêu thú sợ được.
Chẳng qua hắn không muốn tính toán cùng đối thủ trước mắt đại chiến một hồi.
Chỉ cần tiến vào toà Truyền Tống Trận cách trăm trượng kia, liền lập tức rời khỏi chỗ này.
Trong lòng Hàn Lập thầm nghĩ như thế, mắt thấy Băng Phượng vỗ cánh muốn khởi xướng một phiên công kích khác, sắc mặt hắn trầm xuống, Tử Diễm trên người chợt tắt, thân hình trở nên mơ hồ từ một hoá thành ba.
Ba đạo nhân ảnh giống nhau như đúc chợt loé hiện lên, mỗi cái đều mờ mờ ảo ảo, căn bản không thể phân biệt cái nào thật cái nào giả.
Băng Phượng ở đối diện cả kinh, Bạch Mang trên song sí dừng lại một chút.
Mà đúng lúc này, ba đạo huyễn ảnh bỗng nhiên hoá thành ba đạo thanh hồng theo ba phương hướng khác nhau phi độn đi.
Độn tốc cực nhanh, trong phút chốc cả ba đều ở ngoài hơn mười trượng.
Mà bên kia các kim sắc phi kiếm và Hoả Nha đang tranh đấu cùng với mấy trăm khẩu Tinh Oánh phi kiếm, cũng đột nhiên gào thét, bắn nhanh bỏ chạy, mục tiêu là Truyền Tống Trận trên cao thai.
Băng Phượng sửng sốt nhưng lập tức phát giận.
Trong miệng truyền ra tiếng tiêm minh, quanh thân chợt loé bạch quang, thân thể liền kịch liệt thu nhỏ lại, trong nháy mắt đã hoá thành một nữ tử hai mươi mấy tuổi.
Nữ tử này thân vận ngân sam, dung mạo như thiên tiên.
Nàng này lập tức vỗ vào túi linh thú bên hông, nhất thời trong túi vang lên tiếng tê minh, từ bên trong bắn ra hai đoàn bạch quang, sau khi xoay quanh một cái, trong hai cỗ hàn phong lạnh thấu xương hiện ra hai con rết (ngô công) trắng nõn, có bốn cánh.
Mỗi con dài chừng một trượng, vẻ dữ tợn nanh ác dị thường.
Hai con này chính là loại Lục Dực Sương Công nhưng đã tiến hoá đến giai đoạn bốn cánh (tứ sí).
Hàn Lập quay đầu nhìn lại, trông thấy cảnh này, tim liền đập thình thịch.
Nhưgn không chờ hắn suy nghĩ, muốn tìm kế sách đối phó.
Hai con Tứ Sí Ngô Công đồng thời giương cánh phát ra tiếng xé gió, ngay tại chỗ liền biến mất, rồi lại lập tức hiện ra trước chân thân của Hàn Lập và một đạo hư ảnh khác.
Hai con này hé miệng phún ra bạch mông hàn khí đón đầu ngăn chặn.
Chân thân của Hàn Lập tự nhiên không ngu ngốc đứng yên để hàn khí này đánh trúng, lập tức độn quang nhoáng lên, liền dễ dàng tránh né được hàn khí.
Nhưng cái hư ảnh kia thì vẫn đờ đẫn hứng trọn hàn khí.
Kết quả hư ảnh hoá thành hư vô giống như bọt khí tan trong nước.
Ngân sam nữ tử đang huyền phù ngay tại chỗ, trông thấy cảnh này, mặt không chút thay đổi, mt tay đưa về phía trước, vẽ một cái.
Nhất thời một tiếng “Tư lạp…” nhỏ vang lên.
Một cái khe bạch khí mênh mông hiện ra trong hư không.
Xem ra bộ dáng nữ tử này không cần tốn nhiều sức lực, rất dễ dàng xé rách không gian.
Tiếp theo, thân hình nàng nhoáng lên, phi độn vào trong cái khe, rồi cái khe liền loé lên biến mất.
Hiện giờ Hàn Lập đang cố gắng toàn lực thúc dục độn quang, thân hình khinh phiêu lướt tới khoảng không phía trên của cao thai.
Mà con Tứ Sí Ngô Công vẫn nhất quyết không buông tha, hàn khí không ngừng phun ra theo sát phía sau lưng.
Hắn lập tức hạ độn quang phóng xuống.
Nhưng đúng vào thời khắc này, cách Hàn Lập không xa chợt loé bạch quang, ngân sam nữ tử quỉ dị hiện ra.
Tiếp theo thân hình nhoáng lên một cái, đã xuất hiện trên cao thai.
Nàng ngẩng đầu, hai con mắt sáng băng hàn như tuyết nhìn về phía không trung.
Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, không dám tiếp tục cường hành phi độn vào trong Truyền Tống Trận.
Nếu không chỉ cần đối phương đứng ở bên ngoài, tuỳ ý công kích một chút, sẽ không biết ảnh hưởng đến mức nào đối với việc truyền tống.
“Ta không phải là tu sĩ của Tiểu Cực Cung, cũng vô thù vô oán với Yêu Tộc các ngươi.
Ngươi thật muốn cùng Hàn mỗ sống chết sao?” Hàn Lập nhìn chằm chằm nữ tử, hỏi, thanh âm đầy vẻ bất thiện.
“Hừ! Mặc kệ ngươi là ai, chỉ cần kế thừa Kiền Lam Băng Diễm của Băng Phách tiên tử năm xưa thì chính là đại địch của Băng Phượng tộc.
Ngươi đừng nghĩ có thể dễ dàng trốn thoát trước mặt bổn Cung” Ngọc diện của Ngân Sam Nữ Tử hiện lên một tầng sát khí nồng đậm, tiếng nói thanh lãnh dị thường, không hề có ý thoái nhượng.
“Khẩu khí thật lớn.
Ngươi tưởng không gian thần thông đủ có thể ngăn được ta sao.
Ngươi đã như vậy, Hàn mỗ bất cần lưu thủ nữa.
Hảo hảo lĩnh giáo một chút thần thông của vị Băng Hải Cung Chủ” Hàn Lập nghe Băng Phượng nói như vậy, giận đến mức phát cười.
Đồng thời hắn đánh ra một chiêu, các kim kiếm, Hoả Nha lập tức vây quanh Hàn Lập.
Trận trận kiếm khí hoà cùng Xích Hồng Hoả Diễm phát ra tiếng gầm rú , thanh thế cực kỳ kinh người.
Cùng lúc này, bên cạnh Hàn Lập chớp động ngân quang.
Nhân hình Khôi Lỗi lạnh lùng xuất hiện.
Mà Hàn Lập cũng chưa dừng lại.
Hắn lại vỗ một tay vào túi trữ vật bên hông.
Một cái bình nhỏ đen thui (Ô Hắc sắc tiểu bình) bắn ra xoay tròn, liền có mấy đạo pháp quyết được đánh vào trên bình này.
Nhất thời tiểu bình run lên, quay ngược xuống.
Năm cỗ Hôi Bạch Khí từ trong bình phún xuất ra.
Trong bạch khí năm bộ xương hiện hình ra.
Con nào con nấy trong mắt chớp động Lục Hoả, miệng thì phát ra tiếng ô ô quái dị.
Tất cả đều âm trầm nhình trừng trừng về phía Băng Phượng phía đối diện, bộ dáng chỉ còn chờ nghe lệnh Hàn Lập là sẽ nhảy xổ tới xin tí huyết con Băng Phượng này.
“Ngũ tử đồng tâm ma!”
Băng Phượng thấy vậy thần sắc ngẩn ngơ, lập tức ánh mắt đảo qua nhân hình Khôi Lỗi kế bên Hàn Lập, vẻ mặt lại càng ngưng trọng.
“Thật là kỳ quan Khôi Lỗi.
Khi nào ở Nhân Giới lại có năng lực luyện chế bực Khôi Lỗi này.
Xem ra chiến đấu một chọi một với ngươi, cho dù ta có kêu hai hoá thân kia về, mà bên này ngươi có sự tương trợ của Ngũ Ma và Khôi Lỗi, không có khả năng giết chết ngươi.
Chẳng qua tạm thời giam ngươi lại nơi đây, thì ta hoàn toàn tự tin.
Nếu ngươi không sợ Truyền Tống hư hỏng thì cứ hạ xuống thử xem…” Băng Phượng bình tĩnh, chậm rãi nói.
“Gọi hoá thân của ngươi về đi.
Không có ngươi điều khiển, xem ra bọn chúng bảo vệ cho bản thân cũng là khá rồi đó.
Ta cũng không tin chỉ có chân thân ngươi ở đây có thể kiên trì được dưới sự liên thủ của Ngũ Ma và Khôi Lỗi”
Tuy Hàn Lập không quay đầu lại nhưng bằng thần niệm, hắn đã cảm ứng được rõ ràng tình hình trong Đại Điện.
Hai hoá thân của Băng Phượng hiện giờ không địch lại bọn ba người Tiểu Cực Cung, đang lâm vào thế hạ phong.
Cũng may là các hoá thân này sử dụng ra Cực Hàn Diễm, nếu không chỉ sợ đã bị giệt mất rồi, nhưng tình hình càng lúc càng tràn ngập nguy cơ.
Mỹ phụ trung niên đôi lúc nhìn về hướng Hàn Lập (thấy chàng đẹp trai, liếc mắt đưa tình chăng?), trên mặt không ngừng lộ ra vẻ kinh nghi, ẩn hiện ý tứ giống như Hàn Lập là viện thủ của mình vậy.
Thậm chí vị Tiểu Cực Cung Cung Chủ còn ước thầm, mong Hàn Lập và Băng Phượng sống mái với nhau một trận, giúp cho các nàng đủ thời gian thoải mái tiêu diệt hai hóa thân này.
Hàn Lập cũng không có cáu giận.
Đổi là hắn trong tình thế này, đa phần cũng sẽm làm y như thế.
Mà Ngân Sam nữ tử nghe Hàn Lập nói như vậy, chỉ cười lạnh không thôi, tựa hồ không có ý e ngại gì cả.
Hàn Lập thở dài một hơi, tắt đi ý niệm đả kích đối phương.
Lúc này hắn bèn kháp quyết, thúc dục Ngũ Ma và nhân hình Khôi Lỗi đồng loạt công kích về phía Băng Phượng.
Chỉ còn cách đánh con này bị thương nặng hoặc giết nó thì hắn mới có thể cùng Truyền Tống Trận rời đi.
Nhưng lúc này đôi mắt diễm lệ của nữ tử đột nhiên hiện lên một tia quỷ dị, bộ dáng buông lỏng.
Hàn Lập cả kinh, tâm niệm quay ngược lại không hiểu tại sao đối phương lại có biểu tình này thì bỗng nhiên cả không trung tối sầm lại.
Một thanh âm quen thuộc âm trầm truyền đến.
“Tiểu bối! Ngươi lại vào … cho lão phu đi”.
Lời này chưa dứt, linh khí ở phụ cận xung quanh Hàn Lập biến đổi, tầng tầng hôi quang hiện lên, cảnh sắc trở nên mơ hồ.
Hàn Lập kinh hãi, không kịp suy nghĩ nhiều, tay áo bào rung lên.
Nhất thời, đạo Phá Giới Phù bắn nhanh ra, hoàng quang lóe lên, cảnh sắc bốn phía đang ngưng trọng chợt đình lại.
Trong giây lát trì hoãn này, kim sắc kiếm quang và vô số Hỏa Nha bên người Hàn Lập liền lập tức bay vụt ra ngoài.
Tiếng động ầm ầm vang lớn, trong phút chốc hôi quang bị đánh cho tán loạn tiêu thất.
Hàn Lập động thủ xong mới nhìn thấy cây Cự Phiên lúc trước còn đang ở xa hơn trăm bước, không biết khi nào đã xuất hiện trên phía đỉnh đầu.
Từ trong Phiên xuất ra từng mảng mảng hôi sắc hà quang không ngừng chụp xuống.
Thật là may mắn.
Lúc trước, khi bài trừ Vạn Yêu Phiên cấm chế cũng không tiêu hao toàn bộ uy năng của Phá Giới Phù, nếu không quyết không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Nhưng sắc mặt hắn hiện giờ vẫn cực kỳ khó coi dị thường.
Lúc này còn muốn dễ dàng thoát thân chỉ sợ sẽ muôn vàn khó khăn gian khổ đây.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1119: Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu
Trong lòng trầm xuống, tự nhiên Hàn Lập không muốn bị Vạn Yêu Phiên giam lại.
Lúc này hắn không lưỡng lự, điểm vào Ngũ Ma một cái, trong miệng phát ra thanh âm chú ngữ Ma Pháp Quyết thúc dục Ngũ Ma.
Ngũ Ma nhất tề phóng vào không trung.
Trong hôi quang chớp động, năm bộ xương ngưng kết dung hợp lại cùng nhau.
Một cự đại khô lâu thân cao hơn mười trượng hiện ra.
Ngay lập tức trong hốc mắt trống rỗng của Cự Đại Khô Lâu chợt lóe lên lục mang, hai cánh tay xương (cốt thủ) đập một phát vào trên thân hình, hai cái xương sườn trực tiếp bay ra ngoài cơ thể, trong phút chốc hóa thành hai cây Cốt Đao dài hơn mười trượng.
Khô lâu ngửa đầu rống lên một tiếng, đột nhiên hướng vào không trung bổ ra một phát.
Một đao mang hình chữ thập chớp động hàn mang kinh người chém vào Cự Phiên trên không trung, đem hôi sắc hà quang đánh cho thất linh bát lạc, rồi kích vào trên mặt Vạn Yêu Phiên.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Yêu khí hàn quang đan vào nhau, lóe ra, trong nhất thời giằng co cùng nhau.
Bỗng nhiên Cự Đại Khô Lâu bay lên không trung, song đao trong tay loạn vũ, đạo đạo loan nguyệt hàn mang gào thét phóng ra.
Non nửa cả không trung đều bị hàn mang bao phủ, bộ dáng muốn phá hủy Vạn Yêu Phiên.
Trong Vạn Yêu Phiên truyền ra thanh âm nộ hống của Xa lão yêu.
Cự Phiên trong không trung đột nhiên nhoáng lên một cái, trong phút chốc liền kịch liệt co rút, nháy mắt đã thu nhỏ thành một cây phiên cỡ một xích.
Thân hình ấu đồng chợt lóe hiện ra, một tay quơ ra giữ lại cây Phiên này, sau đó thân hình nhoáng lên một cái thuấn di ra một chỗ khác cách hơn mười trượng.
Xem ra Xa lão yêu cũng biết hình thể của Vạn Yêu Phiên quá lớn, tự nhiên hoạt động trở nên chậm chạp, vô tình sẽ trở thành bia ngắm cho Song Cốt Đao của Cự Đại Khô Lâu.
Tốt hơn hết là hồi phục nguyên hình của Vạn Yêu Phiên rồi tính tiếp.
Bạch sắc Cự Khô Lâu nhìn thấy cảnh này, thân hình run lên, trong hôi bạch ma khí đồng dạng thu nhỏ lại, cuối cùng biến hình thể chỉ còn hai trượng.
Sau đó trong miệng nó phát ra một trận quái khiếu minh minh, phún ra hôi bạch ma khí, vung cốt đao nhào tới ấu đồng.
Ấu đồng nhìn Ngũ Ma, có chút đau đầu nhức óc.
Năm con ma này đã được tế luyện đặc biệt, không bị ảnh hưởng bởi cấm chế của Vạn Yêu Phiên.
Hơn nữa, nếu không có bảo vật pháp khí chuyên hàng ma diệt quỷ hoặc giết chết chủ nhân điều khiển thì năm ma đầu này cơ hồ là Bất Tử Chi Thân, vô luận đánh nát cỡ nào bao nhiêu lần, cũng thể hồi sinh lại.
Tuy Vạn Yêu Phiên vô cùng lợi hại, nhưng chủ yếu là nhắm vào tu sĩ nhân loại.
Còn đối với loại ma đầu này thì thật không dễ dàng thu vào trong.
Muốn thi triển thần thông khác để giải quyết dứt điểm bọn này cũng không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được.
Chẳng qua mắt thấy, khô lâu đang điên cuồng xông tới, hóa thân của Xa lão yêu cũng chỉ có thể nhướng mày, phất Vạn Yêu Phiên, thả ra cỗ cỗ Ô Hắc Yêu Khí tạm thời cù cưa với khô lâu một lúc.
Mười phần thần niệm, đã có sáu phần bỏ vào Hàn Lập bên kia.
Bốn phần còn lại để tạm thời ứng phó với Ngũ Tử Đồng Tâm Ma.
Nhưng lúc này Hàn Lập và Khôi Lỗi sóng vai đứng nhìn, sắc mặt âm trầm bất định, không một chút nhúc nhích.
Mà Ngân Sam nữ tử đồng dạng đứng ổn định trên cao thai, bộ dáng cũng không muốn động thủ.
Có vẻ nàng muốn hai phương kia tiếp tục giằng co hoặc sợ mình vừa động sẽ giúp cho Hàn Lập nhân cơ hội len qua chỗ trống, cui vào Truyền Tống Trận trốn mất.
Về phần hai con Tứ Sí Ngô Công kia, lại chia ra huyền phù trên không canh giữ tại hai cái Tiểu Truyền Tống, mắt hổ nhìn đăm đăm Hàn Lập.
Băng Phượng hiểu rất rõ, Truyền Tống Trận mới là nơi duy nhất thoát thân ra khỏi Đại Điện.
Mà Hàn Lập không hề động thủ tiếp, nguyên nhân cũng hết sức đơn giản.
Hắn cũng kiêng kị thần thông xé rách không gian của Băng Phượng, tuy có nhiều thủ đoạn, nhưng nhất thời tính tới tính lui cũng không biết bức lui con Băng Phượng này như thế nào để bình yên đào thoát.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên từ trung tâm Đại Điện truyền đến một thanh âm cuồng tiếu.
“Ha, ha.
Rốt cục đi ra đây thì phải hảo hảo hoạt động một chút.
Không tận hứng không về!” Thanh âm cười này giống như của nữ tử, nhưng rất thô cực kỳ khó nghe.
Thần niệm Hàn Lập đảo qua về phía sau, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy trung niên mỹ phụ bỏ qua trận chiến với hai hóa thân của Băng Phượng, đột nhiên bắn nhanh hướng về Hàn Lập.
Chỉ còn lại hai bạch phát lão giả tiếp tục ở lại chiến đấu.
Mà ở phía sau Mỹ Phụ lại có một đoàn Lục Mông Âm Khí theo sát.
Ẩn ẩn hiện hiện bên trong thân ảnh của một nữ tử không ngừng chớp lên.
Tiếng cười to xuất phát từ nơi này mà ra.
“Đây là….” Hàn Lập cảm nhận quỷ khí từ trong cường đại âm lực của nữ tử, không ngờ đây là một nhân vật Nguyên anh hậu kỳ.
Cả người nàng này, một thân hồn lực , chính là một quỷ tu cực kỳ lợi hại.
“Hàn đạo hữu không cần kinh hoảng.
Bổn Cung Chủ sẽ không để cho bọn chúng hợp lực đối phó đạo hữu.
Ta đến để tiếp trợ một tay cho đạo hữu” Bỗng nhiên mỹ phụ mở miệng nói với Hàn Lập.
Nghe lời này, Hàn Lập có chút á khẩu.
Rõ ràng nàng này sợ hắn bị nhị yêu liên thủ giết chết, sau đó sẽ quay đầu đối phó với Tiểu Cực Cung nên mở miệng làm trợ thủ cho mình.
Mục đích của bọn thập cấp yêu tu này ngay từ đầu chính là Tiểu Cực Cung.
Chẳng qua mỹ phụ liếc mắt đã nhân ra thân phận của hắn, để cho Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, tự nhiên sẽ không nói cái gì.
Có thể có hai gã hậu kỳ tu sĩ giúp đỡ, hắn tự nhiên cực kỳ vui mừng.
Tuy thần thông của vị Cung Chủ này thấp hơn nhị yêu nhưng quỷ tu trong lục khí rõ ràng không phải một quỷ tu bình thường.
Khi nó chạy đến đã gây ra một áp lực cực lớn hẳn là có tu vi đỉnh của Nguyên anh hậu kỳ.
“Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu, là ngươi! Hẳn là quá nhàn mới dám quản chuyện của lão phu” Ấu đồng đang đứng bên kia cùng với khô lâu, vừa thấy nữ tử trong lục khí , khuôn mặt nhỏ nhắn liền biến đổi, quát to một tiếng.
“Hắc, hắc.
Nếu là bản thể của đạo hữu đến đây, tự nhiên lão Bản không dám nhiều chuyện.
Nhưng chỉ là một cái Mộc Chi Hóa Thân, chẵng lẽ ta lại sợ?” Trong lục khí truyền ra tiếng cười cực kỳ khó nghe của nữ tử, bộ dáng không chút e ngại ấu đồng.
“Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu? Chính là quỷ tu năm xưa đã một mình tiêu diệt mấy tu tiên tông môn?” Ngân Sam nữ tử nghe tên này khẽ biến sắc, tựa hồ biết được lai lịch của nữ tử trong lục khí.
“Không dám.
Nhất đại Băng Hải chi chủ cũng biết danh tự của lão thân.
Nghe nói đạo hữu từ lúc bản Quỷ Nữ vừa mới thi giải, là có thể tiến giai Hóa Thần Kỳ, nhưng bây giờ còn dừng lại ở tu vi thập cấp, hẳn là sợ hãi Thiên Địa Nguyên Khí mất cân bằng, phải tự tán đi tinh nguyên.
Nhưng đau khổ áp chế cảnh giới của chính mình, tư vị này chắc cũng không dễ chịu.
Băng Phượng tộc các ngươi dù có thọ nguyên lâu dài, nếu không tiến giai, cũng không còn duy trì được nữa đâu” Nữ tử trong quỷ khí dường như nắm rõ Băng Phượng trong lòng bàn tay, vừa mở miệng đã huỵch toẹt ra bí mật lớn nhất trong lòng của Ngân Sam Nữ tử.
Ngọc dung của Ngân Sam nữ tử bỗng nhiên âm trầm.
Còn Hàn Lập thì hít một hơi lạnh.
Thế mới biết vì sao con Băng Phượng này lại khó chơi đến vậy. (Hoa hồng càng đẹp thì gai càng sắc mà.he.he)
“Ta thả ngươi đi ra cũng không phải để cho ngươi hàn huyên tâm sự” Vào lúc này mỹ phụ đột nhiên hừ lạnh một tiếng.
“Yên tâm.
Chỉ cần không có Hóa Thần tu sĩ ở đây, ta bảo vệ tánh mạng ngươi dễ như trở bàn tay.
Chẳng qua lúc trước ngươi đáp ứng chuyện của ta thì cũng đừng có quên.
Hơn nữa không có Hồn Thạch, ngươi dám cường hành thôi sử ta, về sau âm khí nhập thể, khó tránh được một tràng đại bệnh đấy nhé!” Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu cười lạnh.
Mỹ phụ nge vậy, sắc mặt trầm xuống, nhưng không nói tiếp nữa.
Mà chỉ trong giây lát trao đổi mấy câu này, mỹ phụ và Quỷ Mẫu cũng đã tới phụ cận của cao thai, độn quang dừng lại đứng một bên, ẩn ẩn cùng Hàn Lập và nhị yêu tạo thành xu thế chân vạc.
“Hàn huynh! Chúng ta trước hết hợp lực tiêu diệt vị Băng Hải chi chủ này, ngươi thấy thế nào?” Mỹ phụ quay đầu nhìn Hàn Lập, ôn hòa nói.
“Tốt, Hàn mỗ không có ý kiến” Hàn Lập sờ cằm (MK! Khứa này không râu mà lúc nào cũng sờ cằm…) thần sắc bất động, gật đầu.
Mỹ phụ nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, đang muốn chiêu hô Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu động thủ thì Ngân Sam nữ tử đang đứng dưới bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, khoát tay, một đạo bạch hồng chói mắt bắn nhanh ra.
Một tiếng “Oanh…” vang thật lớn, một tòa Tiểu Truyền Tống Trận bị trảm làm đôi.
Sắc mặt của Hàn Lập và mỹ phụ đại biến.
“Các ngươi muốn vây công đừng trách ta phá hủy toàn bộ Truyền Tống Trận!” Ngân Sam nữ tử nhìn hai người trên không trung, thản nhiên cười, nói.
“Ngươi làm như vậy là ý gì? Truyền Tống Trận bị phá hủy, các ngươi cũng có nghĩ rời khỏi đây” Thần sắc của mỹ phụ đột biến mấy cái, rồi cố gắng trấn định nói.
“Đạo hữu chóng quên ta đã lẻn vào trong Hư Linh Điện như thế nào” Ngân Sam nữ tử cười khanh khách, thanh âm trong trẻo vang khắp Đại Điện, nhưng hai mắt thanh lãnh dị thường.
Vẻ mặt Hàn Lập có chút khó coi.
“Hàn đạo hữu không cần phải kiêng kị việc này.
Cho dù Truyền Tống Trận bị yêu nghiệt phá hủy, chỉ cần Bổn Cung và đạo hữu liên thủ, còn dư thời gian để phá vỡ cấm chế dùng cửa chính đi ra ngoài” Mỹ phụ trầm ngâm trong chốc lát, nói như vậy với Hàn Lập.
Hàn Lập nhướng mày, sắc mặt âm tình bất định.
Nếu hắn chưa từng giết chết tam đại tu sĩ của Tiểu Cực Cung trong Huyền Ngọc Động, tự nhiên có thể vui vẻ cùng mỹ phụ liên thủ giệt sát nhị yêu, sau đó chậm rãi tìm cách phá cấm đi ra ngoài.
Nhưng hiện tại thời gian trôi qua đã khá lâu, chắc chắn đã có tu sĩ của Tiểu Cực Cung phát hiện điều bất thường trong Huyền Ngọc Động.
Hắn sao dám trì hoãn thời gian dài như thế.
Mà mỹ phụ nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Hàn Lập, trong đầu chợt nhớ ra điều gì, trong lòng chợt động.
Hàn Lập đang ở trước mắt trong khi các Nguyên anh tu sĩ cùng vào với hắn lại không thấy.
Kỳ thật vị Tiểu Cực Cung Chủ này cũng đã mơ hồ đoán được sự tình.
Chẳng qua bây giờ đại địch đang ở trước mặt, nàng ra vẻ giả ngơ không biết mà thôi.
Đang đứng trơ mắt như vậy, đột nhiên sắc mặt mỹ phụ trầm xuống.
Đôi mắt đẹp lóe lên tia tàn khốc, môi khẽ nhúc nhích hai cái, tựa hồ đang truyền âm.
Hoàng Tuyền Quỷ Mẫu đang đứng sau lưng, trong vụ khí chợt lóe lên lục sắc, thân hình trở nên mơ hồ.
Lập tức một đạo Lục Ti tinh tế theo vụ khí vô thanh vô tức bắn ra, chợt lóe lên biến mất không thấy tăm hơi.
Ngay khi Lục Ti biến mất, nhưng Băng Phượng ở phía dưới tựa hồ phát hiện ra điều gì, trong miệng phát ra thanh âm kiều mỵ.
“Ngươi dám…”
Lập tức Băng Phượng nâng tay nhắm vào Tiểu Truyền Tống Trận đạn chỉ.
Năm đạo bạch sắc kiếm khí gào thét bắn ra.
Đồng thời một đầu Tứ Sí Ngô Công đang bay quanh cũng ngẩng đầu phún ra một cỗ bạch mang hàn khí bao phủ cả Truyền Tống Trận.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7
Chương 1120: Truyền Tống Chi Chiến
Hàn Lập thấy cảnh này sắc mặt lập tức thay đổi, sau lưng hắn tiếng sấm vang lên, hóa thành một đạo điện hồ rồi biến mất không thấy.
Mà bên kia, phía trên cái Truyền tống trận, lục mang chợt lóe,một nữ tử cả người lục quang bao phủ hiện ra,đúng là Hoàng tuyền Quỷ Mẫu .
Mắt thấy năm đạo kiếm khí cùng hàn khí đánh tới.Nàng ta âm trầm cười,một tay hướng về phía kiếm khí và hàn khí đánh nhẹ ra một chưởng, phảng phất như không mang theo lực đạo gì.
Năm đạo kiếm khí cách đó hơn trượng bỗng nhiên vỡ vụn ra từng mảnh rồi tán loạn, biến mất trong gió.
Về phần hàn khí từ phía trên đánh xuống dường như gặp phải một lực cản vô hình,tuy hạ xuống phía dưới được một chút nhưng đột nhiên quay ngược lại về phía con rết bốn cánh kia,làm cho nó một trận luống cuống tay chân.
Đúng lúc này,ngân quang chớp động,thân hình Hàn Lập đã hiện lên ở trong tiểu Truyền tống trận,hơn nữa không chút do dự giương một tay lên,một đạo pháp quyết đánh lên trên bên cạnh pháp trận,tay còn lại nhanh chóng bấm quyết niệm chú,miệng nhẹ nhàng phát ra vài câu chú ngữ.
Cơ hồ cùng lúc đó,bóng người phía sau nhoáng lên một cái,nhân hình Khôi Lỗi hiện lên sát bên cạnh Hàn Lập.Hồng cung trong tay chợt lóe, vô số mũi tên lửa như cuồng phong bão táp hướng ngân sam nữ tử mà bắn tới.
Mà ở phía xa xa, huyết quang trong mắt bộ khô lâu đang liều mạng công kích đứa bé chợt lóe,rồi không chút dấu hiệu nào đột nhiên hóa thành năm con quỷ,tiếp theo quay cuồng rồi biến mất.
Ngay sau đó,năm cỗ khí trắng xám đồng thời hiện ra trên đỉnh đầu Hàn Lập,rồi lại hóa thành năm quỷ đầu lớn cỡ bánh xe.
Chúng nó được Hàn Lập dùng pháp quyết triệu hồi.
Giờ phút này toàn bộ trận pháp bạch quang chớp động,bắt đầu được kích hoạt.Hàn Lập đứng trong đó gắt gao nhìn thẳng về phía nữ tử áo bạc ở xa xa,trên mặt hiện vẻ ngưng trọng.
Hết thảy việc này diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Hành động của Hàn Lập hiển nhiên làm cho mỹ phụ cũng ngân bào nữ tử đều lắp bắp kinh hãi,ngoài ý muốn.
Mỹ phụ sắc mặt đại biến,không nói nhiều lời,thân hình nhoáng lên một cái liền hóa thành một đạo ngân hồng bắn nhanh đến,đồng thời miệng khẽ kêu : “Phá pháp trận đi,không được thả cho hắn rời khỏi.”
Tuy rằng lời này không nói rõ là ai,nhưng mà ai cũng biết “hắn” trong lời nói nhất định là Hàn Lập đang đứng trong pháp trận.
Dù sao mặc kệ Hàn Lập có vấn đề gì hay không,nhưng nếu hắn thật sự rời khỏi thì cho dù nàng có Hoàng tuyền Quỷ Mẫu hỗ trợ cũng không bao giờ có thể đồng thời đối phó hai đại yêu.
Hoàng tuyền Quỷ Mẫu đang trôi nổi trên bầu trời pháp trận vừa nghe thấy lời này,cười nhẹ một tiếng hướng về pháp trận phía dưới khẽ hé miệng ra,thi triển một loại công pháp gì đó.
Cùng lúc đó,Hàn Lập đột nhiên nhấc tay lên,một cái một mộc xích(thước gỗ) màu xanh hiện ra trên tay,mơ hồ có một đóa hoa sen hiện lên,rồi một mảnh thất sắc phật quang nhất thời hướng phía trên bay đi.
“Phật môn linh bảo !”
Bộ dáng bình thản của Hoàng tuyền Quỷ Mẫu nháy mắt biến mất,miệng phát ra một tiếng thét chói tai như mèo bị dẫm phải đuôi,thân hình liền hóa thành một luồng lục quang rồi biến mất tại chỗ.
Mà lúc này,toàn bộ trận pháp bạch quang đại phóng.
Mỹ phụ kia độn quang tuy rất nhanh,nhưng rõ ràng đã chậm một bước.
Hàn Lập không khỏi vui mừng,nhưng sắc mặt bỗng trở nên đại biến.
Bởi vì ngâm sam nữ tử sắp bị vô số mũi tên lửa bao phủ đã mở ra khe hở không gian,biến mất tại chỗ.
Hàn Lập trong lòng trầm xuống,nhưng hắn sớm có chuẩn bị,thân hình bỗng nhiên quay tròn tại chỗ,vô số đạo kim sắc kiếm khí từ trên người bắn ra,làm cho khu vực này trong phút chốc dường như biến thành một con nhím màu vàng.Nếu Băng phượng kia dám xuất hiện ở gần pháp trận,tuyệt đối sẽ bị kiếm khí bao vây,chỉ có thể ứng phó kiếm khí mà không thể ngăn được Hàn Lập rời đi.
Nhưng ngoài ý muốn Hàn Lập,ngân sam nữ tử không xuất hiện trong vòng vây của kiếm khí mà lại hiện ra ở trên không cách pháp trận hai mươi trượng.
Khóe miệng nàng hiện lên một tia cười lạnh,cả người bạch quang chói mắt bộc phát,một tay hướng về khoảng không phía trên Hàn Lập quơ một cái.
Chỗ đỉnh đầu Hàn Lập một trận dao động không gian,một vầng sáng trong suốt thật lớn,chậm rãi hạ xuống.
Hàn Lập sắc mặt trở nên âm trầm,thần niệm khẽ động.
Từng đạo kim sắc kiếm khí biến đổi phương hướng,tất cả đều hướng vầng sáng chém tới.Làm cho địa phương nhỏ trên đầu Hàn Lập lập tức trở nên kim quang chói mắt,tiếng xé gió rít gào.
Nhưng một màn quỷ dị xuất hiện.
Tất cả kim sắc kiếm khí kia khi chém vào trên vầng sáng,lại giống như chém vào ảo ảnh,lóe lên rồi lướt qua,không có chút hiệu quả nào.
Hàn Lập trong lòng kinh hãi,đang muốn dùng bát linh xích để ngăn không cho vầng sáng kia hạ xuống.
Ngân sam nữ tử phía xa xa sắc mặt tái nhợt,năm ngón tay đang mở ra khẽ khép lại,rồi từ từ di chuyển,phảng phất như bị một vận nặng ngàn cân dính lên tay.
Vầng sáng trên không trung chợt lóe lên rồi biến mất.Ngay sau đó lại hiện lên sát bên Hàn Lập,đem toàn bộ Truyền tống trận bao phủ vào trong.
Hàn Lập bừng tỉnh,thầm kêu không tốt,nhưng chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng ồn ào,bạch quang chợt hiện lên khắp bốn phía.
Hàn Lập ở trong Truyền tống trận bỗng biến mất,cùng biến mất với hắn còn có quỷ đầu do ngũ tử đồng tâm ma biến thành và nhân hình Khôi Lỗi kia.
Toàn bộ Truyền tống trận một lần nữa trống rỗng,truyền tống bạch quang cũng tự nhiên ngừng lại.
Tình hình quỷ dị bực này,làm cho cung chủ Tiểu Cực Cung vốn đã bay nhanh tới gần đó trong lòng chợt lạnh.
Nàng lập tức ngừng bay,kinh nghi hướng nữ tử áo bạc nhìn,đang muốn xem phát sinh chuyện gì rồi tính tiếp.
Nữ tử do Băng phượng biến thành nhẹ nhàng thu hồi ngọc thủ,nhưng hai má lại đỏ bừng,bạch quang trên người lúc ẩn lúc hiện,bộ dáng rõ ràng là đã kiệt sức.
Vừa thấy cảnh này,mỹ phụ trong lòng khẽ động,không hề do dự giương ngọc thủ lên,hơn mười điểm ngân quang chợt lóe lên bắn ra,hóa thành hơn mười cái đinh bạc,hướng về phía ngân bào nữ tử bắn tới.
Ngọc thủ giương lên, hơn mười điểm ngân mang chợt lóe lướt qua bắn ra, hóa thành hơn mười khẩu sắc bén dị thường ngân đinh, thẳng đến áo màu bạc nữ tử trát đi.
Ngân sam nữ tử trong lòng giân dữ,nhưng bí thuật vừa dùng thật sự quá lớn,cho dù nàng sở hữu thiên phú thần thông không gian trên người,cũng chỉ có thể sau khi tiến giai Hóa Thần cảnh giới mới thích hợp thi triển.Vừa nãy là do mắt thấy Hàn Lập sắp truyền tống rời đi,dưới tình thế cấp bách nên phải miễn cưỡng sử dụng.
Hiện giờ thấy mỹ phụ công tới,nàng không thể đồng thời vừa sử dụng bí thuật vừa đối phó với địch,rơi vào đường cùng đành hé năm ngón tay ra,hướng phía dưới vung lên.
Một tiếng “Oanh”thật lớn vang lên.
Trong đại Truyền tống trận phía dưới,bạch quang chớp động,vầng sáng đem Hàn Lập,Khôi Lỗi,ngũ tử đồng tâm ma biến mất đột nhiên hiện ra,vầng sáng sau khi chợt lóe,liền tán loạn biến mất tăm.
Thân hình Hàn Lập lung lay mấy lần,tựa hồ sau khi di động không gian còn chưa lấy lại được bộ dáng bình thường.
Nhưng ngân bào nữ tử lúc này cũng đã xuất ra một kiện cẩm bào rực rỡ màu lam,nhẹ nhàng đem hơn mười cái đinh bạc kia chặn lại.Sau đó không chút nghĩ ngợi,hai tay áo hướng về phía dưới run lên.Nhất thời phi kiếm trong suốt rậm rạp tuôn ra,tưởng như vô cùng vô tận,đem toàn bộ thân hình Hàn Lập bao phủ vào trong kiếm quang chói mắt.
Hàn Lập thân hình vừa trụ vững liền ngẩng đầu hé miệng ra,phun ra một cái tiểu đỉnh cổ kính.
Đỉnh này sau khi quay tròn,từ mặt ngoài phun ra vô số thanh ti mỏng,sau khi đan vào nhau hình thành lên một cái quang võng thật lớn,đem Hàn Lậpbao bọc ở trong võng này.Mà trong miệng quỷ đầu do ngũ tử đồng tâm ma biến thành liên tiếp vang lên những tiếng kêu quái dị,rồi phun ra ma khí màu trắng xám,phá vỡ bạch quang đánh về phía không trung.Mà thân hình nhân hình Khôi Lỗi kia cũng nhoáng lên một cái,rồi biến mất vô ảnh vô tung.
“Đây là…”đứa bé phía bên kia mất đi đối thủ,lại đem Vạn yêu phiên đang cầm trong tay lại tế luyện lên không trung.Phiên này lại bắt đầu hóa lớn,cũng bắt đầu ở trong yêu khí quay cuồng không ngừng.Một cái ảo ảnh yêu thú từ trên phiên này biến ảo mà ra,tiếp đó hiện lên bộ dáng thực sự.
Chẳng qua Hàn Lập mặc kệ việc này,Phong lôi sí sau lưng hắn đã rung lên,muốn thi triển Lôi độn thuật lập tức quay về Truyền tống trận.
Cho dù đã đánh mất cơ hội tốt nhất để truyền tống,hắn cũng muốn có biện pháp để khống chế cái này trong tay mình,không để cho người khác dễ dàng phá hủy.
Nhưng thế sự khó liệu,những lời này rất đúng,đúng lúc bản thân Hàn Lập cũng cho rằng mình không thể không tiếp tục cùng nhị yêu và mỹ phụ dây dưa tiếp thì dị biến xuất hiện.
Nguyên bản đang phun ra vô số thanh sắc linh ti Hư Thiên Đỉnh,không có sự điều khiển của Hàn Lập đột nhiên rung động kịch liệt,thả ra thanh quang chói mắt,tiếp đó Hàn Lập liền mất đi tâm thần liên hệ cùng với bảo vật này.Nguyên bản thanh ti dùng để ngăn cản kiếm quang bỗng nhiên rơi xuống phía dưới,rơi vào trong đại Truyền tống trận ,lóe lên rồi biến mất.
Tiếp đó đại Truyền tống trận này phát ra âm thanh ầm ầm,toàn bộ pháp trận linh quang nổi lên, hiện ra một tầng quầng sáng màu xanh,đem Hàn Lập và ngũ tử đồng tâm ma tất cả đều bao phủ vào trong.
“Hư Thiên Đỉnh!”Vị cung chủ Tiểu cực cung kia vừa thấy tình hình này,trên mặt nhất thời lộ ra biểu tình khó tin,lập tức ngừng công kích ngân bào nữ tử,xoay người đưa mười ngón tay hướng về Hàn Lập ở Truyền tống trận,bộ dáng như phát điên.
Mười đạo ngân hồng chói mắt trong phút chốc phụt ra.
Ngân sam nữ tử đang ở trên không Truyền tống trận cũng cực kỳ ngạc nhiên,tuy rằng yêu này không biết Truyền tống trận sẽ đem Hàn Lập truyền tống đến đâu,nhưng tự nhiên cũng không nguyện trở mắt nhìn Hàn Lập truyền tống rời đi.
Nàng không suy nghĩ nhiều lập tức thôi động pháp quyết.
Nhất thời kiếm quang phô thiên cái địa rậm rạp điên cuồng chém xuống.
Nhưng là quầng sáng màu xanh bao phủ đại Truyền tống trận kia lại không biết là do cái gì tạo thành,bất kể là mười đạo ngân hồng đánh lên trên,hay là hàng trăm kiếm quang trong suốt chém tới,quầng sáng này ngay cả gợn sóng một chút cũng không có,bộ dáng như không thể bị phá vỡ.
Việc này khiến cho cả mỹ phụ và ngân bào nữ tử đồng thời trợn mắt há mồm.
Kỳ thật không chỉ bọn họ,Hàn Lập ở trong quầng sáng cuống quýt dùng vô số thanh kim sắc phi kiếm cũng không thể chém vỡ quầng sáng màu xanh để thoát thân,đồng dạng cũng rất kinh ngạc.
Sau khi sưu hồn Hàn Ly thượng nhân,hắn nếu nhớ không lầm thì Truyền tống trận này là Cổ Truyền tống trận mà Tiểu Cực Cung lâu nay vẫn để đó không dùng ,chỉ có thể đơn độc truyền tống về phía trước.
Tuy rằng không biết pháp trận này có thể thông đi nơi nào,cũng không biết như thế nào mới có thể kích động.Nhưng nếu là đơn hướng,Hàn Lập tự nhiên quyết không làm chuyện mạo hiểm này.Vạn nhất lại bị truyền tống đến tuyệt địa quỷ quái như Quỷ vụ,hắn chẳng phải là rất xui xẻo sao.
Cho nên vừa thấy bị nhốt trong Truyền tống trận,hắn tự nhiên phải liều mạng phá hủy quầng sáng để thoát thân.Sau khi mắt thấy phi kiếm mất đi hiệu lực,hắn cắn răng một cái,một đoàn tam sắc quang mang hiện lên trong tay,run lên một cái rồi hóa thành một cái vũ phiến (quạt long).
Hắn định dùng Tam diễn phiến này công kích quầng sáng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 7








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










