Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 184 : Song Châu (c916-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 917: Song Châu
Hàn Lập tâm niệm như điện, trên mặt lộ ra một tia trầm ngâm.
“ Đạo hữu không có cảm giác kì quái sao! Không dối gạt đạo hữu, khỏa châu này mặc dù cũng là Thiên Thi Châu, nhưng không phải của tại hạ luyện chế, mà là năm đó Bổn vương sau khi đắc đạo thăng thiên, đã để lại một khỏa Thi Châu này, cùng tại hạ không hề có quan hệ gì.
Tại hạ cùng Thiên Thi Châu có quan hệ trọng đại, vừa hay như thế nào lại mang theo bên mình, còn khỏa kia được cất giấu bên trong mộ thất của Bổn vương.’’ Huyễn Vương mặt lộ vẻ quỷ dị, chủ động đứng lên giải thích.
“ Thì ra là thế! Nếu như vậy, tại hạ không khách khí mà thu nhận…….Hình như người của ngươi cũng tới rồi, Hàn mỗ trước hết đi trước một bước.’’ Hàn Lập chợt xuất một tia dị sắc, quay đầu lại đang muốn hỏi gì nữa, nhưng thần sắc vừa động, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, đột nhiên nói câu cáo từ.
Lão ma ngẩn ra, chưa kịp nói cái gì, thì quanh thân Hàn Lập thanh quang chớp động, chợt hóa thành một đạo thanh hồng phá không rời đi.
Lão ma nhìn bóng lưng Hàn Lập rời đi, đứng lên sắc mặt âm trầm bất định, đối với lời nói của Hàn Lập có chút nửa tin nửa ngờ.
Chỉ lát sau, từ hướng cổ mộ truyền đến một trận âm thanh quỷ khóc, tiếp theo là vô biên lục vụ màu xanh cuồn cuộn tràn đến, bên trong thi khí ngập trời.
Huyễn vương thấy vậy, nhất thời mừng rỡ trong lòng.
Hiện tại chính là thời điểm cuồng sa trở lại, hắn cũng không hề sợ hãi đối phương.
Hắn lắc người hóa thành một đạo hôi quang, trực tiếp nghênh đón.
………….
Lúc này, Hàn lập một khắc cũng không dám chần chờ, tận dụng thời gian ít ỏi còn lại, như một tia chớp cấp bách độn đi.
Hắn muốn bỏ xa Huyễn Diệp Vương và sớm tìm đến chỗ đám người hoàng bào đại hán đang chờ.
Nếu không, pháp lực bị phong tỏa, cùng mấy người kia đối mặt, vậy thì hắn gặp phiền toái lớn.
Lấy pháp lực hiện tại của Hàn Lập, tự nhiên không thể tầm thường.
Trước khi pháp lực bị phong tỏa, hắn liên tiếp thay đổi mấy phương hướng, cuối cùng sau một hồi cũng độn ra xa ngàn dặm thoát li khỏi sơn mạch.
Hàn Lập lúc này mới thở dài một hơi.
Sau khi phân biệt phương hướng một chút.
Không chút hoang mang, ung dung ngự khí rời xa sơn mạch.
Hai ngày sau.
Hàn Lập hạ xuống một quả núi nhỏ vắng vẻ hẻo lánh không một bóng người.
Theo sau xuất ra vài món pháp khí.
Ở chân núi mở ra một cái động phủ đơn giản.
Sau đó lập tức dùng một bộ khí cụ bày trận.
Che động phủ lại.
Bản thân Hàn Lập thì trực tiếp vào trong mật thất của động phủ.
Khoanh chân ngồi xuống. “ Ngươi định ở chỗ này tìm hiểu Minh Vương Quyết?’’ Dọc đường đi Đại Diễn Thần Quân để mặc Hàn Lập tùy ý hành động, thủy chung không nói một câu.
Rốt cuộc nhịn không được hỏi.
“ Như thế nào.
Nơi này chẳng lẽ không được?’’ Hàn Lập chẳng nói đúng sai trả lời.
“ Hừ ! Nơi này ngay cả linh mạch cũng không có, ngươi lấy tốc độ tu luyện như này thì lão phu đã hồn phi phách tán từ lâu rồi.’’ Đại Diễn Thần Quân có chút tức giận nói.
“ Hắc hắc ! Tiền bối chớ có tức giận.
Ta chỉ nói đùa như vậy thôi.
Ở trên đường ta đã tìm hiểu một chút về Minh Vương Quyết rồi.
Tầng thứ nhất pháp quyết hoàn hảo, đối với linh khí yêu cầu cũng không quá lớn, phỏng chừng chỉ cần một năm thời gian là có thể luyện thành.
Nhưng từ tầng thứ hai trở lên, tu luyện khó khăn gấp bội.
Hơn nữa phương pháp tu luyện phải cần đại lượng linh lực, phải ở nơi có linh mạch thật tốt, nếu không thời gian tu luyện sẽ vượt quá sự tưởng tượng.
Mà muốn tiêu trừ sát khí cắn trả, phải tu hành đại thành Minh Vương Quyết tầng hai, mới miễn cưỡng đem sát khí biến thành của mình.’’ Hàn Lập khẽ cười một tiếng, tựa hồ tâm tình rất thoải mái không đúng như bộ dáng.
“ Bất quá, linh mạch Đại Tấn tuy nhiều , nhưng không có chỗ nào mà không có chủ.
Mà chỗ có linh mạch kém một chút cũng đã có người chiếm cứ.
Nếu định mau chóng khôi phục pháp lực, cũng không thể tìm chỗ linh mạch kém để tu luyện, tốt nhất là trà trộn vào trong một đại tông phái, âm thầm tu luyện pháp quyết.’’
“ Nghe khẩu khí của ngươi, tựa hồ trong lòng đã có kế hoạch.’’ Đại diễn Thần Quân có chút ngạc nhiên nói.
“ Ngươi nói quả không sai, chính xác đó là mục tiêu của ta.
Hơn nữa còn không phải phí tâm tư để giả mạo thân phận.’’ Hàn Lập trong lòng đã xác định, nói
“ Ồ ! Có chuyện tốt như vậy sao, không ngại nói ta nghe một chút chứ.” Đại diễn Thần Quân cảm thấy kinh ngạc nói.
“ Rất đơn giản.
Chắc ngươi còn nhớ, tại mật thất của Phùng gia ta đã lấy được giấy tờ khế ước đất.
Bên trong lộn xộn rất nhiều thứ, có một tờ giấy ghi lại vài bí sự của Phùng gia.
Vừa may, Phùng gia là một thế gia, rất nhiều năm trước đã chuẩn bị cho mình một đường lùi, người kia cùng Phùng gia hoàn toàn không có liên quan về thân phận, Nam Châu phú thương thế gia.
Mà vị phú thương kia thật là tài giỏi, kinh doanh một lúc hơn mười cửa hàng nổi danh, nhưng người này chỉ là do Phùng gia âm thầm bồi dưỡng trong bóng tối mà thôi.
Chân chính nắm quyền kiểm soát các cửa hàng này cùng khế ước đất đai Phùng gia vẫn nắm trong tay.
Hiện tại Phùng gia toàn bộ đều bị diệt, nhưng vị phú thương này vẫn như cũ khỏe mạnh.
Có người này làm vật che chắn việc bái nhập vào nhất đại tông môn Nam Châu hẳn không thành vấn đề gì.
Chỉ cần qua hai, ba năm sau giải trừ sát khí, khôi phục hơn phân nửa nguyên khí, ta sẽ yên tâm đi khắp nơi sưu tầm tài liệu.’’ Hàn Lập không giấu giếm điều gì, nhất nhất nói.
“ Có chuyện như vậy sao ! Chủ ý này quả thực không sai.
Bất quá, hiện tại ngươi lưu tại chỗ này là có dụng ý gì…Là định.. trước hết tu luyện thành tầng thứ nhất khẩu quyết sao?’’ Đại Diễn Thần Quân suy nghĩ một chút, thấy không có vấn đề gì nhưng vẫn hỏi thêm một câu.
“ Ta thật có ý tứ luyện thành tầng thứ nhất Minh Vương Quyết.
Dù sao công pháp này phải tu luyện một chút, mới có thể xác định sự khó khăn trong đó, xem có vấn đề quan trọng gì cần để ý không.
Mặt khác thừa dịp nơi đây không có người quấy nhiễu, ta muốn đem Kim Cương Tráo xem một chút.
Quan trọng hơn, tại giao dịch hội ta đã lấy được khối tinh hóa yêu đan, chuẩn bị luyện chế phi châm, để sử dụng sau này.
Đương nhiên tối trọng yếu chính là hai kiện đồ vật này, ta phải xử lý một chút.’’ Hàn Lập thở dài, bàn tay vừa lộn, hai khỏa viên châu một trắng một vàng đồng thời xuất hiện trên không trung.
Thật là, vừa mới đắc thủ Thiên Thi Châu, lại cùng môn hạ đệ tử của Cửu Tiên Cung tranh giành Tuyết Tinh Châu.
“ Tuyết Tinh Châu thì không cần phải nói.
Đây là một bảo vật băng thuộc tính hiếm thấy, nhưng lại chưa nhận chủ, nếu có thể luyện hóa một thời gian ngắn, khẳng định đối với Tử La Thiên Hỏa thì vô cùng hữu ích.
Mà Thiên Thi Châu cũng rất nhiều người muốn có, ngay cả Nguyên Anh trung kì tu sĩ cũng không tiếc thủ đoạn giết người đoạt bảo.
Thoạt nhìn có vẻ rất tầm thường.
Tiền bối có biết công dụng của nó không?’’ Hàn Lập ngưng trọng hỏi.
“ Loại bảo vật này liên quan đến pháp môn tu luyện yêu quỷ chi đạo.
Lão phu biết thật sự không nhiều lắm.
Bất quá, Thi Châu này danh khí quả thực không nhỏ, lão phu còn biết một chút.
Thứ này chỉ có Thi Vương chuyên tâm tu luyện mới có thể hình thành.
Đối với tu sĩ chú trọng tu luyện pháp thể, kì thật có thể xem như là một loại linh đan diệu dược để tẩy tủy dịch kinh.
Sau khi nuốt vào, nó có thể chậm rãi cải thiện thể chất của tu sĩ, làm cho phương diện luyện thể đột nhiên tăng mạnh.
Có châu này, về sau chính là đem thân thể luyện thành, có rất nhiều khả năng cùng Thi Vương yêu thú ngạnh kháng về sự cứng rắn.
Mà đôi Thi Châu này hô ứng lẫn nhau lẽ tất nhiên hiệu quả càng thêm bất phàm.’’ Đại Diễn Thần Quân suy nghĩ một chút rồi nói.
“ Nuốt vào? Giống như luyện chế pháp bảo, nhập vào trong cơ thể rồi trực tiếp luyện hóa sao?’’ Hàn Lập có chút chần chừ cúi đầu nhìn kim châu.
“ Đương nhiên không có khả năng cứ như vậy trực tiếp luyện hóa.
Bản thân Thi Châu có chứa thi độc cực kì lợi hại, trước hết phải phối hợp với một loại linh dịch, mang độc tính trừ bỏ sạch sẽ.
Loại linh dịch này cần vài tài liệu rất hiếm có, nhưng ta nhớ trên người ngươi đều có đủ.
Cũng không cần phải đi kiếm.
Minh Vương Quyết kia hơn phân nửa phương pháp tu luyện là pháp môn luyện thể.
Nói không chừng châu này đối với việc tu luyện Minh Vương Quyết cũng vô cùng hữu ích.
Ta sẽ đem cách điều chế sao chép vào trong ngọc giản, ngươi xem trước một chút đi !’’ Lần này Đại Diễn Thần Quân chủ động giúp Hàn Lập, dù sao sát khí trên người Hàn Lập một ngày còn chưa trừ hết, là một ngày không dám đi khắp nơi thu thập tài liệu.
“ Thì ra là vậy.
Nhờ tiền bối hiểu rõ đã bớt không ít phiền toái.
Hàn Lập thở ra một hơi, trên mặt lộ vẻ tươi cười nói.Kết quả đợi một hồi, trong chốc lát, trong ống trúc bay vụt ra một cái ngọc giản.
Được Hàn Lập bắt lấy cầm trong tay, ngưng thần nhìn kỹ.
Nhưng một lát sau, Đại Diễn Thần Quân đột nhiên than âm có chút kì quái hỏi một câu:
“ Hàn tiểu tử, ngươi từ Mộ Lan thảo nguyên chạy trốn đến bây giờ.
Có phải hay không đã quên mất một sự tình thập phần trọng yếu?’’
“ Sự tình trọng yếu? Tiền bối đang nói tới chuyện gì vậy?’’ Hàn Lập đem thần thức rút ra, có chút không giải thích được, khó hiểu hỏi.
“ Ngươi chẳng lẽ đã quên? Trong Thông Thiên linh bảo tiểu đỉnh kia còn giam giữ vật gì vậy!’’ Đại Diễn Thần Quân nghe thấy vậy, thở dài nói.
“ Tiền bối muốn nói tới hóa thân của Thiên Lan Thánh Thú ?’’ Hàn Lập nở nụ cười nói.
“ Không sai, chính là con thú này.
Từ khi thu lấy con thú này, ta thấy ngươi vẫn chưa xử lý qua việc này? Chẳng nhẽ thực sự sơ xuất quên đi sao.” Đại Diễn Thần Quân cười hắc hắc nói.
Sơ xuất, tự nhiên là không có khả năng.
Kỳ thật, ta đã sớm xử lý qua.
Chỉ là pháp lực phải hồi phục hoàn toàn, mới có thể mở đỉnh cho nó xuất thể ra bên ngoài.
Vì vậy mà tiền bối cũng không biết việc này.
“Ngươi xử lý như thế nào ?” Đại Diễn Thần Quân cảm thấy hứng thú hỏi.
“Còn có thể xử lý như thế nào! Đỉnh kia ta không có năng lực tùy ý mở.
Lần trước có thể tự hành mở đỉnh, đã đem con thú này thu vào trong đó.
Việc này đã ngoài dự liệu của ta rồi.
Bây giờ chỉ có thể dùng thần thức cùng con thú này liên lạc một chút mà thôi.’’ Hàn Lập cười khổ nói.
“Kết quả như thế nào?” Đại Diễn Thần Quân tiếp tục truy vấn.
“ Hừ con thú kia phủ xuống nơi này không lâu, dĩ nhiên ngay cả linh trí cũng không mở ra nhiều lắm.
Căn bản không cách nào trao đổi.’’ Hàn Lập có chút buồn bực lầm bầm nói.
“ Chuyện này rất bình thường, không có gì kì quái.
Bất quá, nếu con thú này do thần niệm của Thượng Giới linh thú biến thành, hơn một năm nữa phỏng chừng linh trí sẽ hoàn toàn được khai mở.
Đến lúc đó sẽ xử lý con thú này sau cũng không muộn.’’ Đại Diễn Thần Quân nhàn nhạt nói.
“ Cũng chỉ có thể như vậy ! Đáng tiếc Thiên Lan Thánh Nữ cùng Hư Thiên Đỉnh đều giống như tiểu đỉnh vậy, đồng dạng không cách nào xuất ra.
Nếu không lấy uy lực phun ra linh sa, đây chính là một kiện bảo vật thần thông cực lớn.’’ Hàn Lập tỏ vẻ tiếc nuối.
“ Tiểu đỉnh kia vừa nhìn sẽ không ai cho rằng nó chuyên dùng để diệt linh bảo, hơn phân nửa sẽ cho là một loại khác.
Mà Thất Diễm Phiến đích thật là loại chuyên công kích linh bảo.
Nếu ngươi sưu tập đủ tài liệu, lão phu sẽ có phương pháp luyện chế linh bảo chế phẩm.
Uy lực khi đối địch, khẳng định ở trên tiểu đỉnh Thiên Lan Thánh Nữ kia.
Có cái gì mà phải hâm mộ đến vậy!’’ Đại Diễn Thần Quân cười lạnh nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 919: Cam Gia
Đại Tấn là một quận giáp ranh với Bắc bộ và Trung bộ, luận về diện tích thì chỉ có đội sổ từ dưới đếm lên, nhưng luận về sự giàu sang phong phú thì đứng trong năm hạng đầu tiên.
Trong phạm vi của quận này có rất nhiều đồng bằng và sông hồ, sản vật phong phú, cũng không thiếu các linh sơn đại xuyên (sông rộng).
Thậm chí lại thường có một ít phàm nhân trong linh sơn nhìn thấy các tiên nhân ăn mặc như tăng nhân và đạo sĩ phi hành ngang phía chân trời.
Vì thế phong trào tín Phật phụng Đạo (thờ Phật, theo Đạo) ở quận này nhất thời rất thịnh hành.
Phật viện, Đạo quan được xây dựng khắp mọi nơi.
Vô luận là phú hào quyền quý hay là nông phu tiểu tốt, tất cả đều rất cung kính với đôi bên.
Bất quá, ngoại trừ Phật – Đạo hai giáo phái này, học viện tại quận này cũng nhiều một cách dị thường.
Từ phủ thành cho đến hương thôn đâu đâu cũng đều có thể thấy được bóng dáng của các học viện.
Những học viện này được phân chia thành ba trăm sáu mươi chín đẳng cấp rõ rệt.
Học viện nhất đẳng là các nho sinh có thâm niên đích thân giảng dạy Tứ Thư Ngũ Kinh.
Nơi đây chính là đối tượng của các giáo thụ.
Phần lớn đều là con em của các quan viên.
Đẳng cấp thấp nhất chỉ là một học viện tư phổ thông nhỏ nhoi, chỉ truyền thụ và giảng dạy các kinh thư cơ bản nhất.
Một khi phát hiện được trong đấy có nhân tài ưu tú, thì sẽ tiến cử lên học viện cấp trên.
Nơi đây chính là dành cho con em của các gia đình cùng bần, là một cơ hội tuyệt hảo để có thể một bước lên trời.
Dẫu sao thì nho sinh có thể xuất thân từ học viện cao cấp sẽ được giới thượng tầng của Đại Tấn vô cùng hoan nghênh.
Nho sinh xuất xứ từ học viện cao cấp nhất ngay lập tức sẽ trở thành quan viên cao cấp, các gia đình công hầu đều cực lực chiêu lãm (mời gọi).
Thái Xương phủ của phủ thành Thái Xương chính là một tòa học viện được phổ biến khắp nơi trong thành.
Thành này tuy không phải là tòa thành bài danh (có tiếng tăm) trọng yếu số một, nhưng danh khí rất lớn.
Trong quận mà nói thì nó là một phủ thành có nhiều các đại quan quý nhân, phú hào cự thương cư trú nhất.
Chỉ riêng các gia đình công hầu cũng đã có đến ba bốn nhà.
Làm việc trong các ngành nghề là những người dân với muôn hình muôn vẻ, hằng hà sa số.
Cam gia ở bờ Tây của Thái Xương thành cũng có chút địa vị trong nhóm phú thương, tại Thái Xương thành cũng có chút ít tài sản.
Phú thương này tại Thái Xương phủ sở hữu hơn hai mươi tửu lâu.
Nếu là ở thành thị nhỏ khác, dù có gọi là giàu có nhất phương thì cũng không có gì quá đáng, nhưng trong thành này thì chỉ là phú hào cấp trung mà thôi.
Mặc dù vậy, Cam gia lại sở hữu một cự trạch không nhỏ tại khu vực phú hào tụ tập trong Thái Xương thành, trong nhà nô bộc tùy tùng cũng khoảng ba bốn mươi người, có thể coi là một phủ đệ không nhỏ.
Hôm nay mặt trời chói chang đang treo giữa chính ngọ.
Một thanh niên toàn thân mặc nho sam đang ung dung thả bộ xuất hiện tại ngả tư đường.
Thanh niên khoảng độ hai mươi mấy tuổi.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng trên lưng đang vác một cái bao bố xám vừa thô vừa dài.
Bộ dáng đầy nét phong trần.
Thanh niên vừa tiến vào con đường này, ánh mắt không ngừng lướt quanh như đang tìm kiếm gì đó.
Một lúc sau, cuối cùng hắn cũng thấy được tấm biển “Cam Phủ” to, được treo trên đại môn đen bóng của Cam gia.
Trên mặt không khỏi xuất hiện một chút vui vẻ.
Chỉ vài bước là hắn đã đến trước cửa.
Sau khi đánh giá đại môn của Cam gia thêm một lần, liền không do dự dùng môn hoàn (khoen tròn bằng sắt dùng để gõ cửa) gõ nhẹ lên cửa hai tiếng.
“Cộc cộc” sau khi hai âm thanh nhẹ vang.
Phía bên kia đại môn liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Thanh niên nghe được âm thanh này thoáng ngẩn ra, tựa như có chút ngoài ý muốn.
Sau giây lát đại môn nhanh chóng được hé mở chưa đến một nửa.
Phía sau cánh cửa xuất hiện một khuôn mặt của một trung niên nam tử, vẻ mặt rất cung kính.
Thân mặc phục sức của hạ nhân.
Khi nam tử này nhìn thấy thanh niên trước mặt.
Vẻ mặt cung kính bỗng ngưng lại, nhưng liền sau đó đã thu liễm lại.
“Các hạ tìm ai?” Nam nhân vốn chuẩn bị khom người chào bỗng thẳng người, thoáng hồ nghi hỏi.
Mục quang vẫn không ngừng nhìn từ trên xuống dưới như muốn tìm trên người đối phương một chút lai lịch của hắn.
“Đây có phải là phủ đệ của Cam Trì thúc phụ không?” Thanh niên chắp tay mỉm cười nói.
“Cam Trì thúc phụ? Cam Trì là húy danh của lão gia nhà ta.
Công tử là…” Sau khi nam tử gác cửa nhìn phục sức trên người của thanh niên, vốn có vài phần khinh miệt, hiện tại vừa nghe câu ấy bỗng cả kinh.
Khẩu khí lập tức có thêm ba phần khách khí.
“Tại hạ Hàn Lập.
Là bà con xa của Cam Trì thúc phụ.
Lần này cố ý đến thăm thúc phụ một chuyến.” Thanh niên trước mắt chính là Hàn Lập cười nói.
Hiện đã là một năm sau khi hắn bế quan tu luyện.
Trải qua một phen dốc lòng tu luyện dưới sự trợ giúp của Thiên Thi châu và Kim Cương xá lợi chi lực, hắn rốt cuộc cũng tu luyện thành tầng thứ nhất của Minh Vương quyết.
Vốn có một ít sát khí chuẩn bị tác quái liền lập tức được an ổn lại.
Việc này khiến Hàn Lập trong lòng rất vui vẻ, nhưng cũng không dám trì trệ, lập tức xuất phát.
Y theo kế hoạch đến Cam gia trước.
“Hóa ra là Hàn công tử.
Thật không may.
Lão gia đã ra ngoài từ sớm để hội họp với bạn bè.
Hiện tại trong nhà là do đại công tử làm chủ.
Có cần thông báo một lần không?” Trung niên nam tử nghe lời này có chút do dự, rồi nói.
“Vậy thì làm phiền huynh đài.” Hàn Lập khóe miệng khẽ nhếch, bất động thanh sắc nói.
“Xin công tử chờ một chút.
Tiểu nhân sẽ trở lại ngay.” Trung niên nam tử thoáng khom người, rồi lập tức đóng lại đại môn.
Sau đó đi thẳng đến hậu điện báo tin.
Hàn Lập thản nhiên đứng trước cửa.
Quay đầu đánh giá các cự trạch gần đấy và một ít xe ngựa cùng người bộ hành qua lại.
Tuy nhiên hắn đã sớm dùng thần thức xem xem trong thành có bao nhiêu tu tiên giả.
Quả thật cũng không ít, hơn nữa lại rất có quy luật, tập trung ở một vài địa điểm trong thành, trong đó cũng không thiếu tu sĩ cao giai.
Cũng có chút phong thái.
Điều này khiến cho hắn hơi có chút hiếu kì.
Thực ra đối với các tu sĩ nhập thế như thế nào, hắn thật cảm thấy hứng thú.
Sau quãng thời gian vừa một chén trà nhỏ.
Đại môn kêu ken két một tiếng rồi lại được mở ra.
Lần này từ phía sau đi ra là một thanh niên trẻ tuổi.
Thanh niên này diện mục thanh tú, thân mặc cẩm bào.
Đứng phía sau chính là nam tử mặc phục sức của hạ nhân vừa chạy đi thông báo.
“Đây chính là Hàn công tử.
Tại hạ Cam Dụ.
Nghe nói Hàn huynh là họ hàng xa của Cam gia.
Tại hạ mặc dù chưa từng nghe qua, nhưng cũng không dám quá thất lễ.
Nếu Hàng công tử không chê bai thì xin theo tại hạ đến khách sảnh nói chuyện.” Sau khi Cam Dụ đánh giá Hàn Lập, giữ lễ nói.
“Nguyên lai là công tử của Cam thúc phụ.
Nếu Cam huynh đã nói vậy thì Hàn mỗ cũng không chối từ.” Hàn Lập cũng không khách khí, thoáng nghĩ một chút rồi liền đáp ứng.
Cam Dụ khẽ mỉm cười, hơi né người sang một bên ý mời Hàn Lập tiến vào Cam phủ.
Đại môn đen nhánh lại vô thanh vô tức đóng lại.
Một lúc lâu sau, gia chủ của Cam gia vốn ra ngoài từ sớm, ngồi xe ngựa đã về đến bên ngoài cửa Cam phủ.
Đấy là một lão giả hơn năm mươi tuổi, hơi béo, mặc áo ngoài màu lam.
“Trong phủ có chuyện gì sao?” Lão giả tên gọi là Cam Trì vừa xuống xe ngựa thoáng liếc mắt thấy ánh mắt hạ nhân giữ cửa hơi lóe lên, điệu bộ hình như có chuyện muốn nói.
“Khải bẩm lão gia.
Có vị công tử họ Hàn, tự xưng là thân thích của người.
Hiện đã được đại công tử mời vào khách sảnh.
Nhìn có vẻ như đang nói chuyện rất vui vẻ với nhau.” Nam tử giữ cửa kia lập tức thành thật đáp.
“Thân thích.
Họ Hàn?” Lão giả vốn định trực tiếp bước qua cách cửa, khẩu khí khẽ đổi hỏi, bộ dáng mơ hồ có chút kinh nghi.
“Sao, kẻ này không phải là thân thích của lão gia.
Là một tên lừa gạt? Có cần lập tức gọi quan sai đến không?” Trung niên hạ nhân cả kinh vội vàng vuốt đuôi nói.
“Có phải tên lừa gạt không, còn chưa biết.
Có lẽ ta thật sự có một vị thân thích như thế.
Chỉ là thời gian quá lâu rồi, trí nhớ không còn rõ.
Ngươi cứ giữ cửa cho thật tốt.
Không cần phải đa sự!” Cam Trì sắc mặt khẽ nhăn, thuận miệng giáo huấn hạ nhân trước mặt đôi câu.
Người nhanh chóng bước vào cửa, thậm chí cũng không có đi thay y phục, liền vội bước vào đại sảnh trước.
Lão giả vừa đi đến lối vào, chưa tiến tới đại sảnh thì đã nghe được từ xa truyền lại tiếng cười khẽ dị thường quen thuộc:
” Hàn huynh không ngờ đối với Tứ Thư Ngũ Kinh nghiên cứu thấu triệt như vậy.
Tiểu đệ thật vô cùng bội phục.
Bất quá trong kinh thư có một đoạn hiền nhân đã viết.
Đệ cho rằng phải lý giải như thế này… ” Đây rõ ràng là âm thanh cười vui của vị trưởng tử.
Bộ dáng tựa hồ rất phấn khởi cùng khách nhân luận đàm.
Lão giả nghe được tới đây, sắc mặt có chút âm trầm, mục quang chớp động, bộ dáng hơi bất an.
Nhưng sau giây lát, lão đành nghiến răng, không do dự tiến vào sảnh.
“Phụ thân đại nhân.
Vị Hàn công tử này là…” Cam Dụ nhìn thấy người tiến vào là phụ thân.
Lập tức đứng lên cung kính nói.
“Uhm! Ta đã nghe hạ nhân nói qua.
Các hạ là Hàn công tử người tự xưng bà con xa của ta.
Không biết trên người có mang tín hàm và tín vật gì không?”
Cam Trì tập trung chú ý trên người Hàn Lập, khẽ khoát tay với đứa con.
Sau khi mục quang quét qua một lần trên người Hàn Lập, chậm rãi hỏi.
Hàn Lập lúc này cũng đứng lên khỏi chỗ ngồi, nghe hỏi như thế liền không khỏi cười cười.
Một tay lần trong tay áo, không nói một tiếng lấy ra một nửa khối bạch ngọc bạch quang lấp lóe, đưa ra.
Cam Trì vừa nhìn thấy ngọc bội, sắc mặt rốt cuộc biến đổi.
Lão trịnh trọng tiếp lấy ngọc bội xem xét cẩn thận, trên mặt xuất hiện vẻ như chợt hiểu ra nói:
“Nguyên lai ngươi thật sự là hậu nhân của Hàn huynh.
Ngươi hãy cùng ta đến thư phòng.
Ta muốn biết rõ sự tình của cô mẫu đã mất!” Lão giả nắm chặt cổ tay Hàn Lập dị thường kích động, sau đó lập tức mang Hàn Lập rời khỏi đại sảnh, thẳng tiến đến thư phòng của mình.
“Cô mẫu! Cam gia mình còn có một người bà con xa này sao?” Cam Dụ ngây ngốc đứng trong sảnh trầm ngâm, trong lòng thoáng mơ hồ.
“Tham kiến Hàn công tử!” Vừa tiến vào thư phòng, Cam Trì liền cẩn thận đóng chặt các cửa lại, vẻ mặt lập tức khắc thay đổi, vô cùng cung kính thi lễ với Hàn Lập.
“Đứng lên đi! Ngươi không cần biết rõ lai lịch của ta, chỉ cần biết kể từ nay ta là người chuyên môn phụ trách liên lạc với ngươi.” Hàn Lập nhẹ nhàng nói, sau đó vỗ vào tay áo, một cổ thanh quang xuất ra tự động nâng thân thể lão giả đứng lên.
“Dạ rõ! Hai vị tiên sinh phụ trách liên lạc với Cam gia lúc xưa đã biệt tăm hơn mười năm nay, không thấy bóng dáng, tiểu nhân vẫn còn lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bây giờ có công tử xuất hiện, chuyện này thật quá là tốt rồi.” Cam Trì thấy Hàn Lập thi triển pháp thuật.
Một điểm hoài nghi trong lòng cũng không còn, càng thêm cung kính nói.
“Lần này đến Cam gia các người, ta chỉ là nhân tiện mà thôi.
Kỳ thật ta vẫn còn chuyện trọng yếu trong người và cũng cần có thân phận của ngươi tại thế tục để hiệp trợ.” Hàn Lập hài lòng gật đầu dùng khẩu khí khiến người không thể cự tuyệt phân phó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 920: Bạch Lộ Thư Viện
Nói đến Bạch Lộ thư viện ở bên ngoài thành Thái Xương, thật ra trong mắt ngoại nhân mà nói thì cũng không có gì quá nổi bất, cấp bậc cũng chỉ là bậc trung trong các thư viện mà thôi.
Nếu nói thư viện này có điểm gì đặc biệt, thì chính là thư viện này không phải được dựng lên trong đại thành nào đó, mà lại được tu kiến trên ‘Ngọc Điền Sơn’ nổi danh hiển hách trong quận.
Dãy Ngọc Điền Sơn là linh sơn nổi danh của phủ Thái Xương, với hơn mười ngọn núi lớn nhỏ không đồng nhất, mặc dù không phải là nơi hiểm trở hùng vĩ, nhưng tiết xuân bốn mùa, kỳ hoa dị thảo khắp nơi thì không thiếu.
Lại có vài loại linh dược quý hiếm chỉ ở trên núi này mới có thể trồng trọt sinh trưởng.
Cho nên đứng hàng thứ nhất trong mười ba linh sơn tại Nươm quận.
Bạch Lộ thư viện được tu kiến tại ngọn Huyễn Vân phong của dãy núi này, từ giữa sườn núi cho đến đỉnh núi, lầu các có từng mảng lớn, diện tích quả thực không nhỏ, đủ có thể dung nạp trên nghìn người.
Nhưng theo lý thuyết mà nói, với tên tuổi lừng lẫy như vậy của núi này, tòa Bạch Lộ thư viện lẳng lặng vô danh kia hoàn toàn không có đủ tư cách để ở trên núi này.
Dù sao trên mấy ngọn núi được tu kiến liền nhau, đều là những danh quán đại miếu cũng khá nổi danh, cùng Bạch Lộ thư viện hoàn toàn không cùng cấp bậc.
Nhưng có điểm kì quái chính là, Bạch Lộ thư viện từ hơn nghìn năm trước mới được kiến tạo tại đây, các chùa miếu đạo quán này lại chưa từng có người nào vì thế mà tìm thư viện gây phiền toái gì.
Ngược lại, các tăng nhân cùng đạo sĩ trong các đạo quán và chùa miếu kia, đối với thư sinh của thư viện thỉnh thoảng ra vào, vô luận tuổi tác lớn nhỏ đều vô cùng khách khí, quả thực từng làm cho không ít người cảm thấy kinh ngạc .
Một chỗ quái dị khác của Bạch Lộ thư viện, chính là việc thu nhận đệ tử của thư viện, niên kỷ thân phận xuất thân đều có sự khác biệt, tuổi cũng từ sáu bảy tuổi đến hơn hai mươi tuổi , hoàn toàn khác nhau.
Hơn nữa thời gian hàng năm thu nhận đệ tử, cũng không cố định, có khi ba bốn năm mới thu nhận một nhóm, có khi thì bảy tám năm chẳng thấy động tĩnh gì.
Nhưng hễ là người đọc sách tiến vào thư viện này, cực kì hiếm thấy có người đi ra khỏi đại môn thư viện, khắp nơi lộ ra một cỗ sắc thái thần bí.
Đương nhiên loại thần bí này, chỉ có một ít cư dân địa phương sống ở dưới chân núi Ngọc Điền Sơn mới để ý.
Tục nhân bên ngoài núi hoàn toàn không hay biết những chuyện dị thường này, Bạch Lộ thư viện vẫn cứ vậy yên lặng vô danh ở trong Nươm quận, hiếm có người chú ý tới .
Một ngày này, chân núi Huyễn Vân Phong, đã có hai người chậm rãi lên núi.
Một người là nho sinh trung niên có tướng mạo uy nghiêm, một người là thanh niên thư sinh hơn hai mươi tuổi, da dẻ hơi đen, tướng mạo bình thường, rõ ràng là Hàn Lập một tháng trước mới xuất hiện tại Cam phủ.
“Hàn thế chất, Bạch Lộ thư viện sớm đã chấm dứt thu nhận đệ tử từ hai tháng trước.
Bất quá ta nghe Cam lão hữu nói, ngươi trước kia học qua một ít đạo thuật tạp nham, cũng biết sự tồn tại của tu chân giới.
Cho nên lão phu mới mang ngươi đến thư viện thử một lần.
Về phần thư viện có nhận ngươi hay không, còn phải xem cơ duyên của bản thân ngươi nữa.
Lỗ Đại tiên sinh của Bạch Lộ thư viện cùng ta có chút quen biết sâu xa, ta mang ngươi tới gặp mặt trước một phen. nếu hắn cảm thấy không có vấn đề, ngươi ở lại thư viện sẽ không thành vấn đề .” Nho sinh trung niên này một bên tay áo rộng phất phơ vừa bước, một bên miệng vẫn bình thản nói.
“Dạ.
Hết thảy đều nghe Nghiêm tiên sinh an bài.
Cam thúc phụ tại lần trước đã nói qua.
Vô luận thư viện có hay không thu nhận tiểu chất vào viện, thịnh tình này của thúc phụ nhất định ghi nhớ trong lòng .” Hàn Lập lộ ra một bộ dáng thành thật, quy củ trả lời.
Lúc này khí tức trên thân Hàn Lập chỉ là luyện khí kì ba bốn tầng.
Tu sĩ bình thường căn bản nhìn không ra hắn nông sâu thực sự ra sao.
Ngày đó hắn đã ngầm đề xuất với vị Cam Trì nhà họ Phùng này, hiệp trợ hắn gia nhập một đại tông tu tiên bản địa.
Vô luận phật, đạo, nho đều được.
Sở dĩ có thể nói trực tiếp như thế.
Bởi vì đừng nhìn Cam Trì chỉ là nhất giới phàm nhân.
Năm xưa Phùng gia giao mệnh lệnh bậc này, chính là do từ trước đến nay cố ý muốn giao hảo cùng một số tu sĩ nhập thế.
Chuẩn bị cho việc cần dùng sau này.
Cho nên vừa nghe yêu cầu này.
Cam Trì mặc dù cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng không có cái gì quá khó xử.
Duy có điều làm cho y có chút lo lắng.
Đại khái chính là sợ Hàn Lập vào tông môn này rồi muốn mưu đồ làm loạn.
Có khả năng sẽ liên lụy đến Cam gia.
Bất quá hết thảy sinh ý của Cam phủ, đều là Phùng gia vẫn luôn âm thầm khống chế.
Hàn Lập chỉ cần đem những giấy tờ khế đất kia xuất ra.
Trong vòng một đêm là có thể làm cho Cam gia hết thảy hóa thành hư vô.
Hơn nữa Cam Trì mặc dù biết chút chuyện tu tiên, nhưng đối với lai lịch thân phận của Phùng gia lại càng cảm thấy thần bí khó lường, cảm thấy kính sợ .
Cho nên tại Hàn Lập thản nhiên giải thích, lần này lẩn vào tông môn tu tiên, sẽ cam đoan không gặp phải phiền phức liên lụy Cam phủ, hắn cũng chỉ có thể kiên trì đến cùng theo mệnh mà làm việc .
Hơi chuẩn bị vài ngày sau, Cam Trì rốt cuộc lựa chọn trúng vị trung niên nho sinh họ Nghiêm, làm cây cầu, đến bảo giúp Hàn Lập tiến vào Bạch Lộ thư viện.
Sở dĩ chọn người này, một phương diện của thư viện so sánh với phật đạo hai nhà, thu nhận đệ tử rõ ràng rộng rãi rất nhiều, chỉ cần không phải đệ tử tà đạo Ma Tông, thân mình có lai lịch sư thừa, lại có thân thế trong sạch, thì tiếp nhận như thường.
Hơn nữa về phương diện khác, năm xưa Cam Trì đối với vị Nghiêm tiên sinh này từng có đại ân, đối phương xuất thân nho môn, với chuyện ân nghĩa luôn luôn coi trọng nhất, cũng nhất định hết tâm hết sức làm việc này.
Nếu không, mặc dù còn có con đường khác, nhưng là khả năng thành công thật sự không cao.
Dù sao tu tiên tông môn Đại Tấn, mặc dù không giống Thiên Nam khó khăn tiến vào như vậy, nhưng vẫn không phải một tán tu bậc thấp, cứ thế nói vào là vào .
Hàn Lập nghe xong tên Bạch Lộ thư viện, hỏi thăm minh bạch một chút vị trí của Ngọc Điền sơn, vào buổi tối ngày nọ len lén ngự khí xa xa quan sát linh mạch của núi này.
Kết quả trong lòng tương đối hài lòng.
Mặc dù linh mạch này không thể cùng so sánh với động phủ của hắn tại Thiên Nam an trí rất nhiều linh nhãn vật, cùng các linh mạch khác, nhưng so với mấy cái phụ cận Thái Xương thành còn lại mạnh hơn nhiều .
Lại nói tiếp, nếu không phải linh nhãn chi thụ cùng các vật khác nếu thường xuyên di động, sẽ có tổn hại đến linh khí tinh thuần bên trong, hàng năm nếu không an trí ở trên linh mạch, cũng sẽ làm cho linh tính dần dần tiêu thất.
Hắn chỉ cần mang hai kiện linh nhãn chi thụ trong người, tùy tiện tìm đầu linh mạch thấp kém nào cũng có thể ở gần đó tu luyện.
Cần gì phải cân nhắc chuẩn bị kĩ trà trộn vào bên trong đại tông môn tu hành.
Vì vậy cứ như thế, Hàn Lập biến hóa nhanh chóng, lập tức thành vị bà con xa nào đó tìm nhân thân để nương tựa là Cam Trì thúc phụ.
Mặt ngoài lai lịch là thân có linh căn, học chút pháp thuật nông cạn tán tu bậc thấp.
Đối với con đường tu tiên cực kì theo đuổi, lúc này mới nhờ vị bà con xa là Cam Trì thúc phụ này tiến hành trợ giúp, xem có thể tiến vào đại tông nào đó tiếp tục tu hành .
Cam Trì tìm được nho sinh họ Nghiêm dạy học ở trong thành nổi danh của đại thư viện vừa nói, vị này xuất phát từ ý nghĩ báo ân, cũng liền một miệng đáp ứng.
Do vậy hai người hiện mới có một chuyến đi này.
“Ân! Xem ra Cam huynh vì ngươi thật đúng là hao tốn chút tâm tư.
Bất quá cũng khó trách.
Thế gian phàm nhân có được linh căn vạn người may ra có một.
Tự nhiên đối với ngươi để mắt nhiều hơn.
Chính là tại hạ cũng bởi không có linh căn, nếu không cũng sớm tiến vào Bạch Lộ thư viện, khổ tu cầu tiên chi đạo .” Nho sinh trong miệng có chút cảm khái nói ra.
Hàn Lập cười cười, thức thời không có tiếp lời.
Sau đó trung niên nho sinh không nói thêm lời nào, cùng Hàn Lập thẳng hướng mà đi, khi vừa mới đi nhanh đến lưng chừng sườn núi, đột nhiên mắt thường có thể thấy được trên một ngọn núi khác, từ đó truyền đến từng hồi từng hồi tiếng chuông kêu, thanh âm trầm bổng du dương, làm cho người ta nghe xong không khỏi tinh thần đại chấn.
“Thanh Thiền Chung này của Bảo Linh tự, thật đúng là một bảo vật hiếm thấy, nhưng mỗi ngày ba lần gõ, mỗi lần gõ các cao tăng của Bảo Linh tự cũng không tránh khỏi ra vẻ một chút.” nho sinh thân hình dừng lại, xoay người xem xét một chút.
Ngọn núi này so với Huyễn Vân phong còn muốn cao lớn ba phần, thì thào lắc đầu nói.
Hàn Lập vừa nghe ngọn núi kia là nơi của phật tông, trong mắt tinh quang chợt lóe, lộ ra một tia như có suy nghĩ gì đó.
Lấy cảm ngộ của hắn, cái gọi là bảo vật này kì thật cũng chỉ là một kiện thượng phẩm pháp khí mà thôi, không có gì đáng ngạc nhiên.
Hắn đưa tay đỡ gói đồ to dài sau lưng, liền tiếp tục theo nho sinh mà đi.
Không có bao lâu, hai người rốt cuộc đi tới một khoảng bình đài nơi chỗ giữa sườn núi, trước mắt đột ngột sáng ngời.
Chỉ thấy vào trong tầm mắt, sắc xanh biếc ngập đầy, xanh um tươi tốt, một tảng lớn rừng trúc xanh xuất hiện ở trước mắt, mà trong rừng trúc, mơ hồ có thể thấy được tường đỏ mái trắng, một mảnh cảnh sắc ưu nhã.
Có vài bạch thạch u kính nối thẳng sâu bên trong ở chỗ tú lâm, chỗ cuối mơ hồ có thể thấy được một cái cửa son thật lớn cao khoảng vài trượng.
“Đi thôi.
Cửa chính dưới tình huống bình thường sẽ không mở ra, theo ta đi thiên môn là được.” Trung niên nho sinh liếc mắt nhìn phía rừng trúc một cái, trong miệng nói như thế.
Mang theo Hàn Lập hướng một bên tiến tới, đi vào trong một con đường nhỏ, tiến nhập vào rừng trúc.
Kết quả bảy, tám vòng sau, Hàn Lập cùng nho sinh hiện ra trước một cái cửa gỗ đen kịt cao tầm trượng, nho sinh nhẹ thở ra một hơi, tiến lên “Bang bang” nhẹ nhàng gõ cửa.
Cánh cửa vô thanh vô tức mở ra, nhất thời từ bên trong đi ra một người thanh niên nho sam áo bào trắng.
“A, nguyên lai là Nghiêm tiên sinh tới rồi.
Tiên sinh tới tìm Lỗ Đại tiên sinh sao?” thanh niên này trên người linh khí ba động, có tu vi luyện khí kì tầng thứ ba, nhưng lại đối với nho sinh họ Nghiêm trên người không có chút nào pháp lực khách khí vô cùng.
Điều này làm cho Hàn Lập đứng một bên thấy vậy, trong lòng không khỏi tấm tắc lấy làm kì lạ.
Nếu tại Thiên Nam, loại chuyện này tuyệt sẽ không phát sinh.
Xem ra nho môn thật đúng là quy củ sâm nghiêm, dĩ nhiên làm cho tu tiên cúi đầu đối với một người phàm nhân.
Bất quá, việc này phỏng chừng cũng chỉ có thể trên người tu tiên bậc thấp xảy ra mà thôi, cao giai tu tiên tuyệt sẽ không xuất hiện loại chuyện này .
Hàn Lập âm thầm cười lạnh thầm nghĩ.
“Ân.
Ta lần này là tới gặp Lỗ huynh.
Lỗ Đại tiên sinh hiện tại có rảnh rỗi hay không?” Trung niên nho sinh bất động thanh sắc hỏi.
“Trong thư viện hiện đang có một vị khách quý tới, tiên sinh đang ở thư phòng tiếp khách.
Đợi ta giúp Nghiêm tiên sinh thông bẩm một hồi xem.” Thanh niên áo trắng suy nghĩ một chút sau, rồi nói.
“Cũng được, làm phiền các hạ rồi!” Nghiêm họ nho sinh nghe vậy, lộ ra vẻ tươi cười nói.
Thanh niên áo trắng biết người trước mắt mặc dù là phàm nhân, nhưng là cùng Phương Đại tiên sinh có quan hệ sâu xa không nhỏ, đương nhiên không dám chậm trễ.
Trong miệng khách khí một câu sau, vội vàng đưa tay móc ra một cái truyền âm phù, nói nhỏ vài câu, sau đó giơ tay lên, truyền âm phù hóa thành một đạo hỏa quang hướng phía sau bắn đi nhanh, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng.
Không lâu sau, Hàn Lập bỗng nhiên cảm thấy một đạo thần thức không kém đột nhiên từ xa xa quét đến, lướt trên thân mấy người một lượt rồi vút qua, lập tức thu liễm trở lại.
Hàn Lập trong lòng vừa động, biết hơn phân nửa chính là do vị Lỗ Đại tiên sinh kia.
Chỉ từ trên cường độ thần thức của người đó nhìn qua, cũng là tu vi kết đan sơ kì, so với trúc cơ trung hậu kì tu vi đoán từ trước, còn muốn cao thâm hơn rất nhiều.
Điều này làm cho hắn có một chút ngạc nhiên.
Đối với hắn mà nói, người này tu vi càng thấp càng tốt chút.
Lúc này mới khó có khả năng nhìn ra phương pháp che giấu của hắn.
Một lát sau, từ trên không chỗ đám người Hàn Lập đứng, linh ba rung động, bỗng nhiên vang lên thanh âm nhàn nhạt của một nam tử.
“Là Nghiêm huynh sao? Tới thật đúng lúc, chỗ này của ta có vị khách quý, Nghiêm huynh không ngại thì đến gặp mặt chút.
Ah, vị tiểu hữu bên cạnh ngươi, cũng lại đây luôn đi.”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










