Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 174 : Yêu Cầu Của Chí Dương (c866-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 866: Yêu Cầu Của Chí Dương
Đối mặt với một trong Tam đại tu sĩ của Thiên Nam, Kim lão quái cho dù là lão quái vật cao cao tại thượng cũng không có dám lộ ra vẻ bất mãn chút nào.
Liệt hỏa đương nhiên là càng không dám làm ra chuyện gì đắc tội với Chí Dương Thượng nhân, lúc này hắn bắt chuyện với một tu sĩ khác rồi bay xuống phía dưới.
Trình sư huynh cùng Lữ Lạc sau khi nhìn nhau liếc mắt một cái thì trên mặt hơi lộ ra một tia nghi hoặc, bất quá vị Trình sư huynh này đã từng chứng kiến thần thông của Hàn Lập nên mặc dù kinh nghi nhưng cũng không quá lo lắng mà bay xuống.
Hàn Lập nhìn đám tu sĩ đang hạ xuống mặt đất ngẩng đầu nói.
“Thượng nhân bây giờ có thể nói được chưa.
Chí Dương huynh trịnh trọng như thế thật làm cho Hàn mỗ có chút cảm thấy hứng thú”.
“Hắc hắc, trước khi nói vào việc trước tiên ta phải đa tạ đạo hữu tại Trụy Ma Cốc đã ngăn cản một gã Cổ ma chủ hồn không cho Cổ ma song hồn hợp thể nếu không sợ rằng Thiên Nam đã gặp phải đại phiền toái” Chí Dương Thượng nhân tiện tay thả ra một cái Cách âm trảo rồi nhìn đánh giá Hàn Lập một phen và cười nói.
“Đạo hữu có phải là muốn hỏi Cổ ma chủ hồn nọ hạ lạc ở đâu” Khóe miệng hắn khẽ nhếch khẽ cười nói.
“Đạo hữu thật sự là thông tuệ hơn người.
Đây là một trong những chuyện mà ta đang muốn hỏi”, Chí Dương Thượng nhân giật mình và lập tức vô tình nói.
“Chí Dương huynh cứ yên tâm, ta có thể từ khe hở không gian thoát ra cũng là chuyện may mắn mà thôi, còn Cổ ma chủ hồn từ lúc ở trong đó đã bị tiêu diệt hoàn toàn nên không cần lo lắng việc này” Hàn Lập nói một cách gọn gẽ.
“Nếu vậy thì bần đạo yên tâm rồi nếu không Cổ ma đã bỏ chạy nọ nhất định còn có thể quay về Thiên Nam để cùng chủ hồn thôn phệ lẫn nhau.
Nhưng một khi chủ hồn bị tiêu diệt thì nó là phân hồn khẳng định là sẽ lập tức cảm ứng được và phỏng chừng là sẽ không quay về đây nữa” Chí Dương Thượng nhân thờ phào một hơi, thần sắc hơi hòa hoãn.
“Chí Dương huynh.
Tên Cổ ma phân hồn chiếm được thân thể ma vật có thật lợi hại đến mức ba gã Nguyên Anh Hậu Kỳ tu sĩ cũng không thể tiêu diệt được” Hàn Lập lại cảm thấy hứng thú với việc này nên lên tiếng hỏi nhưng trên mặt lại lộ ra một tia hoài nghi.
“Đạo hữu đã thấy thần thông của Cổ ma tại Trụy Ma cốc thì liệu có thể như vậy không?” Lão không trả lời mà lại hỏi lại một câu.
“Ồ.
Ta nghe nói Yêu ma này sau khi xuất cốc đã cắn nuốt không ít tu sĩ Nguyên Anh, chẳng lẽ vì vậy mà khôi phục thực lực lợi hại như thế” Hàn Lập lại có chút kinh ngạc nói.
“Hàn đạo hữu chưa biết rồi.
Ma vật này tại trận chiến cuối cùng với chúng ta đã biến hóa thành yêu dạng ba đầu sáu tay khiến tu vi cơ hồ là lập tức bạo tăng gấp đôi, có thể so sánh tu sĩ Hóa Thân sơ kỳ.
Nếu không phải ba chúng ta trước đó đã bày một tòa cấm chế đại trận và còn có hơn mười tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ ở một bên kiềm chế thì sợ rằng trận chiến đó vẫn không làm gì được nó.
Lúc đó ba chúng ta không tiếc đại tổn Nguyên khí thi triển bí thuật nên cuối cùng một hơi trảm rơi hai đầu và mấy cánh tay của nó nhưng vẫn để nó chạy thoát” Chí Dương Thượng nhân mặt mày ngưng trọng chậm rãi nói.
“Yêu ma này hung hãn như thế trách không được đạo hữu sợ nó cùng chủ hồn hợp thể.
Nếu nó lợi hại thêm ba phần thì Thiên Nam thật sự là không có người nào có thể ngăn cản được!” Hàn Lập cũng một nhếch miệng hít một hơi khí lạnh nói.
“Không có thể như vậy chứ.
Cũng may là nó đã đi Đại Tấn nên việc này cứ để tu sĩ Đại Tấn lo đi” Chí Dương Thượng nhân đột nhiên cười tủm tỉm nói.
Hàn Lập nhìn lão đạo sĩ liếc mắt một cái rồi lại cảm giác được trong giọng nói của đối phương hình như có một chút hả hê.
Xem ra lão này đối với Đại Tấn ấn tượng cũng thật sự là không tốt.
“Thượng nhân nếu nói chuyện ma hồn chỉ là một trong những chuyện muốn nói, vậy là còn chuyện gì trọng yếu nữa chăng?” Hàn Lập chuyển giọng nói, xuất kỳ bất ý hỏi thăm.
“Không sai.
Chuyện ma hồn chỉ là tiện hỏi một chút thôi.
Lần này ta tìm Hàn đạo hữu là có chuyện quan trọng khác, bất quá trước tiên bần đạo nên chúc mừng đạo hữu tu vi tiến nhanh, rốt cục đã tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ” Chí Dương Thượng nhân nhìn Hàn Lập liếc mắt một cái rồi mỉm cười nói.
“Đa tạ Thượng nhân khen tặng, tại hạ cũng chỉ là có được cơ duyên xảo hợp” Hàn Lập khách khí nói một hai câu.
“Ta đã nghe Ngụy đạo hữu đề cập đến chuyện Hàn huynh thân mang pháp bảo Kim Lôi Trúc và có thể khu sử ích Tà Thần Lôi.
Không biết việc này có đúng hay không” Sau khi hỏi xong, Chí Dương Thượng nhân thần sắc nghiêm nghị nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập trong lòng cả kinh, đồng tử có rụt lại đồng thời trong nháy mắt trầm mặt xuống.
Hắn không biết đối phương hỏi việc này là có dụng ý gì, nhưng sau khi hơi đánh giá một chút thì cảm thấy chuyện ích Tà Thần Lôi bây giờ cũng không phải là bí mật gì, cũng không cần phải giấu diếm nên rốt cục gật đầu trả lời:
“Không sai, tại hạ đúng là có vài món pháp bảo Kim Lôi Trúc.
Đạo hữu có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, tại hạ cũng không thích quanh có lòng vòng!”
“Tốt.
Có lời đạo hữu nói như thế là tốt.
Hàn đạo hữu có thể khu sử ích Tà Thần Lôi, đó chính là lý do bần đạo muốn tìm đến.
Bất quá Nguyên nhân trong đó lại là sự tình trọng đại, nên bần đạo sẽ không có thể nói ra ở chỗ này để tránh phiền toái không cần thiết.
Chỉ có thể tiết lộ với đạo hữu một chút, đó là việc này phi thường trong đại liên lụy đến cả Thiên Nam tu tiên giới, hơn nữa gần đây tại Vô Biên Hải cũng xuất hiện vô danh đại tuyền qua cũng có liên quan” Chí Dương Thượng nhân sau khi nghe Hàn Lập chính miệng thừa nhận là có thần thông ích Tà Thần Lôi thì nhất thời mừng rỡ nói.
“Lời nói này không đầu không đuôi làm cho tại hạ không hiểu ra sao, bất quá đạo hữu muốn tìm Hàn mỗ vì ta có ích Tà Thần Lôi là vì lý do gì?” Hàn Lập không khỏi nhíu mày nói, mặc dù không biết đối phương nói đến chuyện gì, nhưng quá nửa sẽ không phải là chuyện tốt gì nên trong lòng lập tức cảnh giác!
“Lần này ta cũng chỉ đi ngang qua tiện ghé thăm Vân Mộng Sơn thôi vì còn có chuyện quan trọng khác phải làm.
Thế cho nên cũng không thể ở lại đây lâu, không bằng đạo hữu sắp tới đi Thất Linh đảo một chuyến.
Ta cùng Ngụy Vô Nhai và Hợp Hoan lão ma cũng sẽ đến đó.
Sau khi đạo hữu tới đó ba người chúng ta sẽ đem việc này nói rõ ràng với đạo hữu” Chí Dương Thượng nhân nhìn đám người Kim lão quái ở dưới liếc mắt một cái rồi đột nhiên bình thản đề nghị nói.
“Thất linh đảo, là bảy cái đảo nhỏ mới xuất hiện bên cạnh dòng suối chảy ư?”
Hàn Lập nhăn mặt hỏi.
“Không sai.
Bảy tòa đảo nhỏ này bao quanh bốn phía xoáy nước nọ, cũng thật sự là linh mạch khó được.
Ba người chúng ta mấy năm nay cũng ở trên ba tòa đảo ở đó” Chí Dương Thượng nhân sau khi lên tiếng về việc này thì lại thở dài một hơi, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.
Hàn Lập trong lòng ngẩn ngơ. ở bảy tòa linh đảo này cũng không phải là chuyện cam tâm tình nguyện khiến cho hắn trong lòng đột nhiên xuất hiện cả chục loại ý niệm loạn động.
Nói lời cự tuyệt với yêu câu của Chí Dương Thượng nhân, hắn vẫn chưa có gan lớn như vậy.
Không muốn nói đến Tam đại tu sĩ thanh danh hiển hách mà sau lưng đều đại biểu cho thế lực to lớn nên Hàn Lập cũng không muốn cùng Tam đại tu sĩ có bất cứ chuyện gì, nhưng nếu cứ tù mù như vậy mà đi Thất linh đảo thì Hàn Lập trong lòng cũng rất không tình nguyện, nét mặt hắn không khỏi lộ ra vẻ chần trừ.
“Hàn đạo hữu cứ yên tâm.
Ta mời đạo hữu tới Thất linh đảo là không có ác ý gì và cũng tuyệt không để đạo hữu đi làm cái gì vượt quá năng lực của mình, mà chỉ đơn thuần muốn mượn ích Tà Thần Lôi của đạo hữu dùng một lát mà thôi.
Hơn nữa cho dù bần đạo bây giờ không mời đạo hữu thì nửa năm sau tất cả Nguyên Anh Trung Kỳ tu sĩ ở Thiên Nam cũng sẽ nhận được thư mời do ba người bọn ta liên danh phát ra, mời tất cả đến Thất linh đảo hội tụ.
Ngược lại nếu lần này trợ giúp bọn ta một tay thì lần tới đạo hữu không cần phải đi nữa” Chí Dương Thượng nhân tựa hồ nhìn ra sự lo lắng của Hàn Lập mỉm cười giải thích nói.
“Nếu Chí Dương đạo hữu đã nói như thế thì xem ra việc này thật sự là hết sức quan trọng.
Vậy đi, ba tháng sau Hàn mỗ sẽ đi Thất linh đảo bái phỏng ba vị một chuyên” Hàn Lập sau khi im lặng trong chốc lát, rồi cuộc miễn cưỡng đáp ứng nói.
“Ba tháng.
Thời gian có chút khẩn cấp, đạo hữu xem có thể đi sớm hơn một ít được không?” Chí Dương Thượng nhân nhướng mày trầm ngâm nói.
“Việc này sợ rằng không được.
Tại hạ mới vừa quay về đang có vài chuyện quan trọng cần xử lý nên không có khả năng lập tức rời Lạc Vân Tông” Hàn Lập lắc đầu dứt khoát cự tuyệt nói.
“Được rồi.
Ba tháng sau, thời gian này cũng có thể miễn cưỡng vượt qua.
Ba tháng sau ta và hai vị đạo hữu còn lại tại Thất Linh đảo xin đợi đại giá của đạo hữu”.
Chí Dương Thượng nhân sau khi do dự một chút thì đáp ứng nói.
“Thật ra đạo hữu lần này đi Thất linh đảo nói không chừng là có thể có chút thu hoạch ngoài ý muốn, thậm chí là đối với quý tông cũng có chỗ tốt” Chí Dương Thượng nhân lại có thâm ý sâu sắc nói.
Hàn Lập ánh mắt chớp động vài cái không rõ chuyện gì xảy ra thì Chí Dương Thượng nhân lại mở miệng cáo từ.
Hắn đem Cách âm trảo thu lại rồi lớn tiếng nói với đám người Kim lão quái một hai câu cáo từ, sau đó hóa thành một đạo bạch hồng quay đầu bay vào trong cấm chế đại trận đi đến Bách Xảo Viện.
Hàn Lập thì đối với câu nói cuối cùng về chỗ tốt gì đó lại có chút nghi hoặc, nhưng sau khi đánh giá là căn bản không thể nào đoán được nên cũng đem việc này vứt ra khỏi đầu rồi chậm rãi rời đi.
“Thật là nhất định phải động thủ tỷ thí sao.
Đạo hữu hẳn là biết hy vọng thắng thật sự không lớn” Lúc này Hàn Lập thân đang ở trong Bách Xảo Viện, lơ lửng phía trên tòa chủ phong với tứ quần sơn bao quanh bốn phía không buồn không vui nhìn người đối diện thản nhiên nói.
Mà ở phía dưới đỉnh núi có một tu sĩ khác đang ngang đầu nhìn lên không trung.
“Lão phu thân là Đại trưởng lão Cổ Kiếm Môn nên chung quy không thể không nói một tiếng đã đem lợi ích của tông môn chắp tay dâng cho người khác.
Dù sao chuyện bài danh cao thấp để cùng Vân Mộng Sơn phân chia tư Nguyên có quan hệ rất lớn.
Hơn nữa lão phu cũng rất tò mò muốn xem một gã tu sĩ mới ngưng kết Nguyên anh được hơn ba mươi năm rốt cuộc là có thần thông gì mà có thể có được đại thanh danh như thế.
Bây giờ lão phu nếu có bị thua thì sau này cũng không cần cử hành bài danh chi chiến nữa mà Cổ Kiếm Môn chúng ta từ nay về sau sẽ cam tâm ở dưới Lạc Vân Tông” Lão giả đứng đối diện cách đó không xa giờ phút này vẻ mặt ngưng trọng nói.
“Được rồi, nếu Kim huynh cũng nói như thế thì tại hạ cung kính không bằng tòng mệnh”.
Hàn Lập lạnh nhạt cười không nói gì nữa.
Hắn đưa tay lên “phụp” một tiếng, một khỏa lam sắc hỏa cầu to cỡ nắm tay từ hư không hiện ra ở lòng bàn tay.
Kim lão quái cũng không nói gì há mồm phun ra ba đạo kim mang, đó là ba khẩu tiểu kiếm giống nhau như đúc.
Ba khẩu tiểu kiếm này vốn chỉ dài hơn một tấc ánh kim mênh mông nhưng trong nháy mắt đã vây quanh thân hình chủ nhân bay vòng quanh rồi đột nhiên cuồng trướng dài tới một thước và hóa thành ba đạo cầu vồng dài một trượng xoay quanh trên không trung không ngừng!
Hàn Lập chứng kiến đối phương tế ra phi kiếm, thì khiến lam sắc hỏa cầu nhẹ nhàng run lên rồi nhất thời âm thanh bạo liệt truyền ra.
Lam sắc hỏa cầu trong nháy mắt bạo liệt ở trong tay, phía trong lam diễm đột nhiên bay ra một con lam sắc hỏa Điểu dài chửng nửa xích, trong miệng phát ra tiếng chim hót thanh thúy.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 867: Thắng Bại
“Đi”.
Hàn Lập nhìn phía đối diện tùy ý điểm một chỉ.
Lam sắc hỏa Điểu nhất thời vỗ hai cánh hóa thành một đạo lam quang bắn nhanh đi.
Kim lão quái thấy vậy sắc mặt trầm xuống trong lòng nhất thời giận dữ, đối phương ngay cả pháp bảo cũng không thèm tế ra một kiện mà chỉ muốn dựa vào một đòn hỏa Điểu công kích lại, điều này không khỏi quá coi thường hắn.
Trong lòng giận dữ, Kim lão quái cười rộ lên rồi không nói gì, mười ngón tay nhanh như chớp bắt pháp quyết, quyết định sử xuất luôn kiếm quyết lợi hại nhất ra để trong một kích là quyết thắng bại.
Đạo kim hồng trên đỉnh đầu lão phát ra thanh âm như long ngâm rồi thoáng một cái biến mất, thay vào đó là một đạo kim ti từ hư không hiện ra trước người Kim lão quái, mặc dù cực kỳ mỏng manh nhưng dài chừng mấy trượng.
Sau khi kim mang liên tiếp chớp động, thì một đạo tiếp một đạo kim ti cuồn cuộn hiện lên.
Trong nháy mắt đã hiện ra hơn trãm đạo kim ti thoạt nhìn cực kỳ diễm lệ chói mắt và sáng lạn.
‘Hóa kiếm vi ti!”
Hàn Lập trong mắt hàn quang chợt lóe, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vì đối phương mặc dù chỉ là một kiếm tu, nhưng một lần có thể huyển hóa ra nhiều kiếm ti như vậy thật đúng là chuyện làm cho người ta nghe nói mà sợ hãi.
Thật không hổ là Cổ Kiếm Môn đại trưởng lão, quả nhiên là không tầm thường.
Lúc này đám tu sĩ đang quan chiến phía dưới thấy lão già thi triển ra thần thông như vậy, thì hơn phân nửa có ánh mắt cổ quái.
“Xuân ti trảm!”
“Khương lão thật cay độc, vừa ra tay mà đã sử dụng tuyệt chiêu sở trường”.
“Hàn đạo hữu khinh thường như thế sợ rằng sẽ phải chịu khổ đây!
Liệt hỏa lão quái của Bách Xảo Viện thấy tình hình này thì không nhịn được thì thào nghị luận nói.
Kim lão quái và trung niên tu sĩ trên mặt đều lộ ra một tia mừng rỡ còn Lữ Lạc thì sắc mặt lại khẽ biến.
Lão giả họ Trình cùng nữ tu tên gọi Minh Hĩnh kia thì trên mặt vẫn Bất động thanh sắc.
Lúc này trên không trung Kim lão quái hét lớn một tiếng, liên tiếp phát ra pháp quyết kích lên kim ti trước người.
Nhất thời linh quang cuồng hiện, chúng kiếm ti hóa thành một đạo kim sắc cự võng cuồn cuộn bắn ra hóa thành cái lồng hướng đến lam sắc hỏa Điểu phía đối diện chụp xuống.
Kim võng này rộng chừng hơn mười trượng mà hỏa Điểu dài không quá nửa thước khiến cho bất luận kẻ nào thấy vậy đều có một loại cảm giác như dùng đao mổ trâu giết gà, nhưng sau khi hỏa Điểu tiến vào kim ti võng thì một màn phía sau lại làm cho chúng tu sĩ phía dưới cùng thất kinh.
Chỉ thấy lam sắc hỏa Điểu sau khi tiếp xúc với kim võng thì trong nháy mắt bạo liệt rồi quang mang liên tiếp phát ra, một đóa lam sắc quang liên (hoa sen màu xanh) trong hỏa diễm hiện hình ra.
Nụ hoa sen này sau khi phóng ra quay tròn trong kim võng không ngừng bị vô số kim sắc kiếm ti chém vào, nhưng kim ti chỉ là chém vào linh quang chung quanh hoa sen và tạo nên tầng tầng sóng gạn mà thôi mà vô pháp tới gần.
Tất cả những ai biết về sự lợi hại của “Xuân ti trảm” đều trong lòng hoảng sợ .
Kim lão quái thấy vậy thì trong lòng kinh sợ không suy nghĩ gì thêm, mà vội vàng thôi động kiếm quyết trong tay.
Chỉ thấy chúng kiếm ti chớp lên một trận kim quang rồi lại trở nên mong manh hơn vài phần, mỗi một sợi kim ti cũng trở nên sáng chói mắt và tiến thêm một chút vào trong lam sắc linh quang và đem linh quang cắt phá thành mảnh nhỏ có vẻ như là sắp trực tiếp trảm lên hoa sen.
Nhưng lúc này hoa sen lại nở òa ra.
‘Thốc” một tiếng, một đoàn lam hàn quang mênh mông từ trên cánh sen tán phát ra, đem phạm vi trong vòng hai mươi trượng quây lại, quang mang chói mắt làm cho không ai dám nhìn thẳng.
Kim lão quái lập tức cảm thấy liên lạc giữa mình và phi kiếm có chút bị gián đoạn, rồi tiếp đó không có cách cảm ứng được nữa, thì không khỏi thất kinh vội vàng ngưng thần nhìn lại.
Kết quả một lát sau, Cầu phát lão giả sắc mặt khó coi dị thường.
Chỉ thấy chỗ vừa rồi hoa sen đã biến mất vô tung vô ảnh và hiện ra một khối lam băng thật lớn, ba đạo phi kiếm ánh vàng rực rờ đang bị phong ấn trong đó, không cách nào nhúc nhích mảy may.
Kim lão quái trong lòng thầm kêu bất hảo, tay vỗ vào Túi Trữ vật một cái, một kiện ngọc bội trắng xuất hiện ở trong tay.
Nhưng chưa chờ hắn tế ra pháp bảo này, thì đột nhiên sau lưng có một tiếng sét đánh vang lên.
Kim lão quái thất kinh nhưng không chút nghĩ ngợi nghiêng người độn ra.
Nhưng ngay lúc này, trong phút chốc hộ thể linh quang giống như không có, bị một vật gì đó dễ dàng một kích phá vỡ, sau đó một bàn tay bao phủ bên ngoài Bởi lam sắc hỏa điểm lấp lóe đã quỷ dị đặt trên vai trái của hắn, khiến nửa người cả kinh rồi hoàn toàn mất đi tri giác.
“Kim đạo hữu! Trận tỷ thí này của chúng ta đến đây là chấm dứt.
Không biết ý các hạ thế nào” Giọng Hàn Lập trong trẻo nhưng lạnh lùng ở sau người hắn thản nhiên truyền đến.
“Hàn đạo hữu thần thông quả nhiên là rất lớn.
Lão phu cam bái hạ phong!” Kim lão quái chỉ trong một chiêu bị chế trụ, khiến lão đầu tiên là trong lòng trầm xuống, nhưng sau đó lập tức dứt khoát nhận thua tại chỗ.
“Kim huynh đa tạ!” Hàn Lập phảng phất khẽ cười một tiếng, bàn tay đặt trên vai lão nhẹ nhàng vỗ một cái rồi thu lại.
Sau khi bị vỗ một cái, Kim lão quái lập tức cảm thấy đầu vai nóng lên và thân thể lập tức khôi phục như thường.
Hắn kinh hãi vội vàng quay đầu lại thì thấy Hàn Lập đang bình tĩnh đứng cách xa hắn hơn một trượng ở phía sau, sau lưng không biết khi nào có thêm một đôi ngân sí (cánh bạc) pháp bảo, phía trên còn có điện hồ nhè nhẹ nhảy nhót lóe lên không ngừng.
Kim lão quái thở ra một hơi.
Đối phương đem âm hàn lực khống chế đến cảnh giới vi diệu như thế thật sự là khó tin, bất quá không phải nghe nói là người này có bốn mạng pháp là một bộ phi kiếm sao.
Chủ tu công pháp hình như cũng không phải là băng thuộc tính, chẳng lẽ đối phương có thể sử dụng bí thuật đến mức lợi hại như thế, điều này làm cho hắn thật sự có chút khó có thể tin tường!
“Hàn tiểu tử, ngươi thật không phí phạm những gì lão phu đã chỉ điểm, lại có thể đem Kiềm Lam Băng Diễm thao túng đến trình độ như vậy, chủ tu lại không phải là băng thuộc tính công pháp thật có chút đáng tiếc” Đại Diễn Thần Quân đột nhiên tại trong đầu Hàn Lập khẽ cười mà nói.
“Tiền bối không nên nói giỡn.
Băng diễm mặc dù lợi hại nhưng chưa tới mức khiến cho vãn bối coi là công pháp chủ tu” Hàn Lập thản nhiên truyền âm về một câu sau đó hai cánh sau lưng vô thanh vô tức biến mất, thân hình sau đó thoáng một cái hóa thành một đạo thanh hồng hiện ra bên cạnh khối lam sắc cự băng.
Tay áo bào nhìn như tùy ý phất một cái phát ra một mảnh thanh hà cuốn đi, lam băng bị ánh sáng mở chiếu vào lập tức tan ra thành nước và thu nhỏ lại rồi một lần nữa hóa thành một đoa hoa sen màu xanh mênh mông
Đoa quang liên này nhẹ nhàng phiêu phiêu bay vụt về tay Hàn Lập, sau khi chợt lóe lên thì biến mất, phảng phất như chưa bao giờ xuất hiện qua.
Ba khẩu tiểu kiếm màu vàng sau khi được khôi phục tự do thì kêu vù vù một tiếng, rồi hữu khí vô lực hóa thành ba đạo kim mang hướng phía Kim lão quái quay về.
Xem ra mặc dù thời gian bị lam băng phong ấn không dài, nhưng vẫn khiến cho linh tính của phi kiếm bị hao tổn một ít.
Kim lão quái sắc mặt tự nhiên là không vui, âm trầm há mồm đem tam khẩu phi kiếm thu hồi lại, mà lúc này Hàn Lập đã nhẹ nhàng phiêu phiêu hạ xuống ngọn núi.
Từ lúc Kiềm Lam Băng Diễm biến thành quang liên làm đông lạnh và phong trụ phi kiếm, đến lúc Hàn Lập sử dụng Phong Lôi Sí quỷ dị di chuyển đến phía sau Kim lão quái và dễ dàng chế trụ đối thủ chỉ cơ hồ trong nháy mắt đã phân ra thắng bại, làm cho vài tên Nguyên anh lão quái Nguyên bổn còn muốn xem một hồi đại chiến đẹp mắt thất vọng, nhưng đồng thời lại đối với thần thông của Hàn Lập cảm thấy sợ hãi.
Càng huống chi Hàn Lập chưa sử dụng một kiện pháp bảo công kích nào, càng nói rõ thực lực hai người cách xa nhau không phải là nửa điểm.
Hàn Lập sau khi hạ xuống ngọn núi thì chúng tu sĩ mặc dù trước đây đều có tâm tư bất đồng thì lúc này cùng không dám chậm trễ đến chào đón.
“Thần thông Hàn đạo hữu quả nhiên là cao thâm, những lời đồn đại thật không phải là sai”.
“Chúc mừng quý tông từ nay là Vân Mộng Sơn đệ nhất tông!”
Người nói những lời này tự nhiên đều là vài tên lão quái của Bách Xảo Viện, mặc dù hắn cũng có một chút không thoải mái nhưng lại tựa hồ đối với việc này không thèm để ý, ngược lại phi thường nhiệt tình mà nói.
Tên Cổ Kiếm Môn trung niên tu sĩ nọ sắc mặt có chút khó coi nhưng đối mặt với cường thế của Hàn Lập thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng lộ ra chút tươi cười nhưng cũng không biết nói ra cái gì.
Nữ tu sĩ Minh Hĩnh này ngay từ đầu trong mắt đã hiện lên thần sắc giật mình nhưng giờ phút này đã có vẻ trấn định trở lại.
Lão già họ Trình và Lữ Lạc thì tự nhiên là vui mừng khôn xiết, sau khi nhìn nhau liếc mắt một cái thì cùng thấy từ trên mặt đôi phương vẻ vui mừng.
Sau trận chiến đấu này, sợ rằng trong vòng ngàn năm tới, Lạc Vân Tông có khả năng áp chế hai tông kia.
Những người này đều vây quanh Hàn Lập thăm hỏi chuyện Hàn Lập vừa mới thi triển thần thông.
Hàn Lập đối mặt với mọi người nhưng thần sắc cũng không có gì thay đổi nhưng đối với chuyện Kiền Lam Băng Diễm và Phong Lôi Sí thì chỉ là nhẹ nhàng nói lướt qua một hai câu.
Những người này tự nhiên là không ai dám hỏi kỹ quá.
Một lát sau Kim lão quái cũng từ trên không trung hạ xuống, vị Cổ Kiếm Môn Đại trưởng lão này bây giờ đã hồi phục bình tĩnh, phảng phất như chưa phát sinh trận đấu pháp này mà vẫn cùng mọi người lãnh đạm cười nói, điều này cũng làm cho Hàn Lập âm thầm bội phục người này vài phần!
Sau khi một lần nữa xác lập cơ chế phân chia lợi ích giữa ba tông môn tại Vân Mộng Sơn, đám lão quái vật này bắt đầu trao đổi một ít tâm đắc trong tu luyện và xuất ra một số bảo vật trân quý không dùng tới đem trao đổi.
Đối với những vật phẩm trong đợt trao đổi này tự nhiên là Hàn Lập không có coi trọng, nhưng những điều tâm đắc thì cùng những người khác tham khảo không ít.
Mọi chuyện phía sau cũng không có đáng nói phát sinh nữa, hơn nửa ngày sau thì việc trao đổi rốt cục cũng thuận lợi châm dứt.
Hàn Lập từ kinh nghiệm tu luyện của đám Nguyên Anh lão quái này rút ra một số điều đúng là trước kia mình không có chú ý tới, điều này làm cho hắn không khỏi thầm nghĩ việc thuần túy trao đổi kinh nghiệm tu luyện như thế này sau này cũng không ngại tham gia nhiều một chút, đối với việc tu luyện vô cùng hữu ích.
Sau khi trao đổi, Hàn Lập chủ động để xuất việc tham quan Phế hỏa mạch của Bách Xảo Viện khiến cho đám Liệt hỏa lão quái có chút ngạc nhiên nhưng vẫn đáp ứng.
Đứng cạnh mạch hỏa trì sâu không lường được trước mặt Hàn Lập không khỏi trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu.
Nửa ngày sau, Hàn Lập cùng đám Kim lão quái cuối cùng trước sau cáo từ rời Bách Xảo Viện đi.
Hàn Lập hóa thành đạo kinh hồng bay về Lạc Vân Tông nhưng trên đường đi Lữ Lạc hăng hái nói chuyện không ngừng cùng lão giả họ Trình trực tiếp thương lượng chuyện tiếp nhận linh thạch quặng mỏ cùng với một số nơi sinh ra tài liệu trân quý đó, nơi mà Cổ Kiếm Môn hoặc Bách Xảo Viện còn đang chiếm cứ.
Sau đó không lâu, một số trong đó đã trở thành tài sản của Lạc Vân Tông.
Lão giả họ Trình mặc dù không giống Lữ Lạc cực kỳ hưng phấn, nhưng tâm tình cũng rất tốt.
Hàn Lập lại không có hứng thú đàm luận việc này mà chỉ mỉm cười nghe hai người nghị luận mà thôi, nhưng không nghĩ tới là khi đang nhanh chóng trở lại tông môn thì lão giả họ Trình lại đột nhiên dừng độn quang lại nhìn Hàn Lập nói:
“Hàn sư đệ, lần này cũng may là có ngươi.
Không dối gạt sư đệ, việc bổn tông trở thành Khê quốc đệ nhất tu tiên tông môn là tâm nguyện cả đời của vô số đại trưởng lão hôm này đã thành hiện thực trong tay huynh.
Việc này cũng đủ để vui mừng suốt cả cuộc đời này rồi, vì vậy vi huynh và Lữ sư đệ đã thương lượng qua, sau khi ta tọa hóa thì đem chức vị Đại trưởng lão bổn tông giao cho sư đệ, không biết ý sư đệ như thế nào?
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 868: Luyện Hóa
“Đại trưởng lão?” Vừa nghe lời này Hàn Lập sửng sốt.
“Không sai, không dối gạt Hàn sư đệ, lúc đầu sư đệ mới tiến vào Nguyên Anh Sơ Kỳ lão phu muốn để cho Lữ sư đệ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão sau để cho sư đệ làm phụ trợ.
Nhưng hôm nay sư đệ đã có thần thông như vậy và cũng tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ, rồi lại vừa vì tông môn lập công lớn như thế.
Chức vị Đại trưởng lão này tự nhiên là thuộc về Hàn sư đệ, Lữ sư đệ cũng sẽ không có ý kiến gì, dù sao Đại trưởng lão một tông môn trên cơ bản đều phải là người có thần thông lớn nhất đảm nhiệm” Lão gỉa Trình họ mỉm cười nói.
“Đa tạ hảo ý của sư huynh, nhưng chức Đại trưởng lão sợ rằng Hàn mỗ không thể tiếp nhận” Sau khi im lặng trong chốc lát, Hàn Lập lại cự tuyệt.
“Sư đệ không nên quá khiêm nhường.
Chức vị này cũng chỉ có sư đệ tiếp nhận mới đúng, sư đệ chung quy sẽ không để Lữ mỗ là một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão của Khê Quốc đệ nhất tông chứ!” Lữ Lạc cười khổ một tiếng rồi không chút do dự ra miệng khuyên nhủ.
“Không phải ta khiêm nhường mà thật là không muốn đảm nhiệm chức vị Đại trưởng lão.
Hai vị sư huynh hẳn là biết Hàn mỗ chỉ một lòng tu luyện, là dạng khổ tu chi sĩ.
Đối với những chuyện có khả năng ảnh hưởng đến việc tu hành thì đều là nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.
Người có loại ý nghĩ này thì sao có thể nào đảm nhiệm một tông môn, huống hồ Hàn mỗ sau này thường xuyên muốn bế quan tu luyện thời gian dài, cũng không rảnh để quản lý tôg môn cũng như đái lĩnh Lạc Vân Tông phát triển.
Điễm trọng yếu là ta là nửa đường gia nhập bổn tông, đệ tử cấp thấp không nói nhưng các Kết Đan Kỳ sư điệt, sư đệ cũng không có mấy người quen thuộc.
Dưới tình hình này mà đảm nhiệm chức Đại trưởng lão thì lại càng không thích hợp.
Ta muốn làm một gã trưởng lão bình thường còn Đại trưởng lão thì để Lữ sư đệ đảm nhiệm đi!” Hàn Lập liên tiếp đưa ra lý do không cần suy nghĩ thốt ra.
“Nhưng sư đệ…” Trình sư huynh nhướng mày còn muốn nói gì nữa.
“Nếu tiếp tục đề cập đến việc này thì hai vị sư huynh chỉ có bức tại hạ rời khỏi Lạc Vân Tông” Hàn Lập sắc mặt nghiêm lại, hơi có chút ngưng trọng ngắt lời nói.
“Được rồi! Nếu sư đệ đã nói như thế thì việc nói sau đi” Lão giả họ Trình cùng Lữ Lạc nhìn nhau liếc mắt một cái, cũng nhìn ra Hàn Lập không phải là khách sáo nói như vậy mà thật sự là chết sống không muốn tiếp nhận chức vị Đại trưởng lão.
Hai người nhìn nhau, rồi cũng chỉ có thể tạm thời đem việc này gác lại.
“Việc này không nói nữa! Hàn mỗ tuy không có đảm nhiệm chức Đại trưởng lão nhưng chỉ cần vẫn là trưởng lão Lạc Vân Tông thì tự nhiên là sẽ chiếu cố cho bổn tông.
Nếu không ra cái gì quá lớn ngoài ý muốn thì có thể làm cho bổn tông bảo trì hơn ngàn năm hưng thịnh, ta còn có thể nỗ lực làm được” Hàn Lập Thần sắc buông lỏng, chậm rãi nói.
Trình sư huynh nghe vậy thì chỉ có thể cười khổ một tiếng, không nhắc lại việc này ngược lại hỏi một chút về dụng ý của Chí Dương thượng nhân lần này.
Việc này cũng không có gì phải giấu diếm nên Hàn Lập dùng ngữ khí bình tĩnh nói vắn tắt qua một lần, cuối cùng còn hỏi lão giả họ Trình một câu:
“Ta nghe ý tứ của Chí Dương nói thì tựa hồ việc này có thể có liên quan đến sự việc Thất linh đảo cùng dòng suối lớn chảy mới xuất hiện.
Nơi đó cách Khê Quốc chúng ta không xa, sư huynh chắc cũng thế không nghe thấy tin tức có liên quan đến những gì dị thường phát sinh nơi đây chứ?”
“Tin tức dị thường, hình như không có.
Bây giờ hầu hết chuyện đồn đều không phải là sự thật.
Khi suối lớn chảy ra cùng Thất linh đảo mới hiện ra, Bởi vì cách Vân Mộng Sơn chúng ta không xa nên ta cũng đã phái ra một ít đệ tử đi trinh sát bất qua cũng không hoàn toàn giống lời đồn.
Cũng chỉ là từ suối chảy tuôn ra rất nhiều linh khí nên nơi đó cùng với linh mạch trên Thất linh đảo là vật hãn hữu, ngoài ra thì cũng không có gì dị thường xảy ra. về phần đại hội phân chia Thất linh đảo thì lúc đó sư đệ đang mất tích chưa về nên bổn tông không tham gia đại hội này” Trình sư huynh cau mày nói.
“Nếu như vậy xem ra là phải chờ sau khi phó ước xong mới biết được nguyên do.
Hy vọng chân tướng việc Chí Dương thượng nhân muốn mượn lực lượng của ích Tà Thần Lôi sẽ không có gì nguy hiểm” Hàn Lập thở dài một hơi nói.
“Bất quá mặc kệ nói như thế nào, sư đệ nên cẩn thận một chút thì hay hơn.
Ngay cả tam đại tu sĩ đều phải liên thủ xuất động, thậm chí lại muốn tụ tập Nguyên Anh Trung Kỳ tu sĩ thì việc này khẳng định là không tầm thường” Lữ Lạc cũng lo lắng nói.
“Điễm này thì ta sẽ chú ý.
Bất quá nói vậy việc này cũng không khiến ta làm chuyện gì quá phận” Hàn Lập đột nhiên cười rộ lên.
“Điều này cũng đúng! sư đệ tuổi còn trẻ như thế mà đã tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ và cơ hồ là thần thông không dưới bọn họ, cho dù là tam đại tu sĩ cũng tuyệt không dễ dàng cùng sư đệ kết oán” Lữ Lạc cười ha ha nói.
Hàn Lập cười nhạt, cũng không nói gì.
Lộ trình tiếp theo ba người cũng không nói chuyện gì nữa, sau đó không lâu, bọn họ đã về đến Lạc Vân Tông.
Hai người lão giả họ Trình sau khi chia tay Hàn Lập lập tức đi tới Nghị sự đại điện.
Bọn họ muốn lập tức triệu tập môn hạ trong yếu đệ tử tuyên bố tin tức bổn tông đã trở thành Vân Mộng Sơn đệ nhất tông, đồng thời còn muốn thương thảo một ít đôi sách liên quan đến việc này.
Mà Hàn Lập thì trực tiếp đi đến chỗ Nam Cung Uyển bị phong ấn.
Sau mấy canh giờ, hắn Thần sắc có chút mệt mỏi từ trong cấm chế đi ra.
Sau đó hắn lập tức hóa thành một đạo thanh hồng bay về phía động phủ trong Tử Mẫu phong.
Mới vừa rồi trong mật thất hắn đã hao phí không ít Nguyên khí thi triển một loại bí thuật để kiểm tra tình huống Phong hồn chú trong cơ thể Nam Cung Uyển.
Kết quả làm cho Hàn Lập vừa mừng vừa lo!
Vui chính là, Yêu Đan hỏa Thiềm Thú xác thực là hữu hiệu, đã làm cho thần thức Nam Cung Uyển trong Phong hồn chú xuất hiện một tia yếu ớt.
Lo chính là, hỏa thú Yêu Đan này hiệu quả rõ ràng so với dự đoán lúc trước thấp hơn không ít.
Cứ như vậy thì liệu có thể giải trừ Phong hồn chú còn lại hay không, phải quan sát trong một thời gian dài nữa mới có thể được có kết luận được.
Cũng may làm cho Hàn Lập vui mừng chính là cho dù Yêu đan này không cách nào một lần giải trừ độc chú nhưng cũng có thể kéo dài thời gian phát tác của hồn chú, thậm chí còn làm yếu bớt hiệu dụng của nó.
Cuối cùng cũng không uổng công sức chuyến Trụy Ma cốc sát thú lấy đan .
Nửa ngày sau, Hàn Lập xuất hiện trong mật thất bế quan của đông phủ, thân hình không nhúc nhích, hai mắt khẽ nhắm ngồi xuống.
Hắn bây giờ cũng chỉ có dùng tu luyện để bắt buộc đem chuyện Nam Cung Uyển tạm thời quên đi, nếu không cứ nghĩ mãi về việc này thì có thể sinh ra tâm ma tình chướng.
Hàn Lập từ khi bắt đầu tiên vào mật thất vẫn ở trong trạng thái nhập định, hôm nay rốt cục tâm đã như thủy, chậm rãi giương đôi mắt.
Hắn há mồm phun ra một đoàn kim sắc ti đoàn to cỡ hạt nhãn sau khi quay tròn tại trước ngực một trận thì phiêu phù trên không.
Nhìn ti đoàn, Hàn Lập mặt không chút thay đổi khoát tay, búng ngón tay bắn ra một đạo pháp quyết màu xanh kích lên ti đoàn.
Bỗng nhiên một tiếng sấm phát ra, trên kim đoàn hiện ra một tia tinh tế điện hồ bắn lên sau đó hóa thành một đoàn kim mang chợt cuồng hiện vài cái rồi tất cả điện hồ chợt biến mất vô tung vô ảnh, chỉ còn lại một tiểu đoàn màu lam hỏa diễm nhỏ như hạt đậu.
Hỏa đoàn này vừa mới hiện ra, Hàn Lập căn bản không để cho nó kịp có phản ứng gì đã lại há mồm phun ra một hỏa diễm cùng nhan sắc đem hỏa đoàn này cuốn vào trong đó.
Sau đó trong nháy mắt hóa thành một hỏa đoàn to như quả trứng gà bắn nhanh mà quay về rồi bị Hàn Lập nuốt vào trong bụng.
Hàn Lập không nói gì lập tức trong tay Kết xuất một cái pháp ấn cổ quái, hai mắt lần nữa nhắm lại.
Hắn bắt đầu luyện hóa một tia Kiền Lam Băng Diễm cuối cùng từ Hư Thiên Đỉnh.
Nếu luyện hóa được hỏa diễm này thì sau đó không lâu có thể giúp cho hắn khu sử được Hư Thiên Đỉnh, như vậy đủ cho hắn có thể tung hoành thiên hạ không có trở ngại.
Hơn nửa tháng sau, Hàn Lập từ trong nhập định tỉnh lại, hai mắt sau khi chớp động một chút thì đột nhiên quả đấm vừa nhấc, một ngón tay dựng lên.
“Phụp” một tiếng, chỗ đầu ngón tay chợt xuất hiện một tiểu đoàn hỏa diễm màu xanh.
Nhìn đoàn lam sắc hỏa diễm, mồm hắn mím chặt không nói một lời, nhưng một lát sau ngón tay nhẹ nhàng run rẩy một chút.
Ngọn lửa theo đó thoáng một cái trong nháy mắt hóa thành một con lam sắc hỏa xà mảnh khảnh, sau đó bay lượn rất nhanh quanh quẩn găt gao quấn lấy đầu ngón tay.
“Đi” Hàn Lập trong miệng quát khẽ một tiếng.
Nhất thời lam sắc hỏa xà trên lưng sinh ra một đôi hỏa sí, đôi cánh run lên rồi rời khỏi ngón tay bay lên nóc nhà bay.
Nhưng khi sắp đụng tới nóc nhà thì nó xoay quanh một cái rồi nương theo bốn vách tường mật thất cực kỳ linh hoạt bay múa.
Hàn Lập yên lặng xem nhất cử nhất động của hỏa xà, sau đủ một chén trà nhỏ công phu thì mới đột nhiên vươn một ngón tay điễm chỉ một cái.
“Bịch” một tiếng, hỏa xà trên không trung tự động bạo liệt hóa thành vô số ngọn lửa giống như mưa rào bắn về phía Hàn Lập, nhưng rồi tất cả chợt lóe lên rồi nhập vào cơ thể Hàn Lập.
Hàn Lập lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười đi ra, thì thào tự nói.
“Xem ra việc luyện hóa Kiền Lam Băng Diễm này thật sự càng lúc càng nhanh.
Ngay từ đầu phải mất nửa năm thậm chí là một năm mới có thể luyện hóa được một tia, nhưng bây giờ dĩ nhiên nửa tháng có thể luyện hóa được một tia băng diễm”.
Sau đó Hàn Lập hơi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, đưa tay vỗ Túi Trữ vật bên hông, sau khi một đoàn thanh quang hiện lên thì một cái Tiểu đỉnh hiện lên ở trong tay, đỉnh này to cỡ một tấc nhưng có cổ sắc cổ hương, tinh xảo dị thường.
Đây đúng là Hư Thiên Đỉnh Lập thu được.
Nhìn thấy đỉnh này, Hàn Lập mặt lộ vẻ trầm ngâm nhưng rồi hắn lập tức đem cái đỉnh này hướng lên không trung nhẹ nhàng ném đi, nhất thời tiểu đỉnh quay cuồng rồi vững vàng lơ lửng trên không trung.
Hàn Lập hai tay chà xát, lam sắc hỏa diễm bỗng nhiên phát ra từ lòng bàn tay, rồi một đạo lam sắc hỏa cầu to cỡ nắm tay hiện lên và theo sau là đạo lam sắc hỏa diễm to cỡ ngón tay cái bắn nhanh ra vừa lúc kích lên bề mặt lam sắc hỏa cầu.
Nhất thời hỏa cầu một trận quay cuồng và cấp tốc cuồng trướng lên.
Một lát sau, một viên hỏa cầu to cỡ đầu người vô thanh vô tức hiện ra trước ngực Hàn Lập.
Hỏa cầu này chợt đại chợt tiểu chớp động không ngừng, mặt ngoài lam diễm cuồn cuộn nhưng lại không tỏa ra một tia nhiệt độ, thật sự có chút quỷ dị.
Hàn Lập ngẩng đầu xem tiểu đỉnh một chút, tâm niệm vừa động hỏa cầu nhất thời hóa thành một đoàn lam quang bắn nhanh ra đánh trúng tiểu đỉnh trên không trung.
Một màn quỷ dị xuất hiện, tiểu đỉnh bị đánh không có bạo liệt ra mà ngược lại như thủy hỏa giao dung hợp thành một thể.
Băng diễm vì vậy trên đỉnh thượng hung hung bốc cháy mà Hư Thiên Đỉnh trong băng diễm lại chậm rãi chuyển động.
Hàn Lập lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hỏa diễm trên tiểu đỉnh, hai mắt híp lại, theo sau cường đại thần thức thả ra đem đỉnh này bao bọc ở trong đó rồi bắt đầu cẩn thận quan sát xem tiểu đỉnh trong băng diễm có khác gì trước kia hay không.
Thời gian trôi qua, Hàn Lập lông mày dần dần nhíu lại.
Kiền Lam Băng Diễm sau khi bị luyện hóa bao vây tiểu đỉnh, thì tiểu đỉnh cũng không có bất cứ biến hóa gì.
Hàn Lập cúi đầu ngẫm lại một chút rồi mạnh mẽ nhấc tay đem linh lực trong cơ thể hướng vào trong mắt tập trung vào.
Nhất thời một đôi đồng tử có lam mang lấp lóe nhìn chăm chăm vào Hư Thiên Đỉnh không chớp mắt.
Xong phần đả tự của ta.
Còn lại các lão đòi shayne hé :88:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 869: Thông Bảo Quyết
Sau khi thi triển thần thông Thanh minh linh nhãn ngưng thần nhìn tiểu đỉnh không lâu thần sắc Hàn Lập rốt cục vừa động phảng phất như phát hiện cái gì.
Hắn khoát tay rồi trịnh trọng hướng về phía tiểu đỉnh điểm một chỉ, chỗ đầu ngón tay có ánh lam sắc chớp động rồi vài đạo linh ti mỏng manh bắn ra, chợt lóe lên rồi biến mất.
Trên Hư Thiên Đỉnh có ánh lam quang chớp động rồi trong vòng vây của băng diễm cuông trướng lên.
Tiểu đỉnh nguyên bổn to cỡ vài tấc trong chớp mắt đã to lên cỡ một trượng rồi hình ảnh hoa điểu trùng ngư, sơn thủy thụ mộc phía mặt ngoài trở nên rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy được.
Nhìn biến hóa của Cự đỉnh Hàn Lập bình tĩnh đứng dậy hướng lên không trung ngoắc một cái khiến cho Cự đỉnh hạ xuống một chút rồi dừng lại trước ngực Hàn Lập vài thước.
Sau khi một lần nữa đánh giá Cự đỉnh một chút Hàn Lập không cần suy nghĩ khoát tay, “bịch” một tiếng, bàn tay hắn trực tiếp xuyên qua lam sắc băng diễm áp vào thành đỉnh.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Lam diễm nguyên bổn đang hung hung thiêu đốt xung quanh đột nhiên hóa thành một con rồng nương theo gió tiến lên trời, sau đó có tiếng long ngâm xé gió truyền ra, một con lam giao dài cỡ một trượng hiện lên trong gió.
Sau khi lắc đầu vẫy đuôi một cái, đầu rồng bỗng nhiên hướng xuống phía dưới rồi chợt lóe lên nó đã trược tiếp tiến vào Cự đỉnh biến mất.
Cùng lúc đó, vách ngoài Cự đỉnh vốn có màu đạm lam sắc trong nháy mắt đã chuyển hóa thành vi lam mênh mông.
Mặt trên vách đỉnh bốn phía vốn có hình ảnh chim bay thú chạy nhưng sau một trận quang hoa đại phóng thì đột nhiên như sống lại, tại trên thành đỉnh chạy nhảy hoạt động không ngừng.
Thật sự là khó tin.
Nhưng Hàn Lập khi chứng kiến màn này thì sắc mặt lại không ngạc nhiên chút nào, phía trên bàn tay áp lên thành linh quang chớp động không ngừng, vô số đạo thanh hà quang thông qua bàn tay nhanh chóng rót vào trong đỉnh, bộ dán cuồn cuộn không ngừng.
Mà theo đại lượng tinh lực rót vào, phía trong đỉnh dần dần có thanh âm ông ông nổi lên,
Ngay lúc Hàn Lập đang chú tâm nhìn thì vô số lam sắc cổ văn từ trên đỉnh hiện lên rồi hướng lên không trung bay lên, sau khi lam quang xao động một cái thì tại phía trên đỉnh khoảng ba trượng đám cổ văn kinh này hình thanh một thiên Pháp quyết kinh văn cổ quái.
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn lên, bàn tay rốt linh khí vào đỉnh không khỏi trì hoãn lại khiến cho văn tự trong không trung trở nên ảm đạm đi, bộ dáng như sẽ lập tức tan đi.
Hàn Lập cả kinh vội vàng tiếp tục rót thêm linh khí vào.
Kinh văn trên không trung lúc này mới lại khôi phục sự ổn định, tản mát ra linh quang thản nhiên.
Kinh văn này không dài, chỉ só hơn ngàn chữ mà thôi nhưng Hàn Lập sau khi vừa nhìn thì trên mặt đầu tiên là vui vẻ nhưng cuối cùng lại lộ ra vẻ cười khổ.
Xem ra không cần hao tổn tâm cơ phá giải cái gì, vì phần kinh văn này đã trực tiếp đem phương pháp khu sử Hư Thiên Đỉnh viết vào trong đó.
Kinh văn mở đầu nói rất rõ ràng rằng nếu muốn khi sử đỉnh này thì cần hai điều kiện lớn, một là trước hết phải luyện hóa được Kiềm Lam Băng Diễm trên đỉnh, hai là phải tu luyện một loại thượng cổ công pháp có tên là “Thông bảo quyết”.
Loại pháp quyết chuyên dùng để khu sử Thông Thiên linh bảo, hơn nữa mổi một kiện Thông Thiên Linh bảo đều có tính chất và uy lực đặc biệt, chỉ có pháp quyết phù hợp mới có thể khu sử được Thông Thiên linh bảo.
Kể từ đó Thông bảo quyết đã đem Thông Thiên linh bảo cùng Cổ Bảo bình thường hoàn toàn phân biệt ra.
Chỉ có Cổ Bảo có được Thông bảo quyết thì mới có thể trở thành Thông Thiên linh bảo, bởi vì sau khi tu luyện pháp quyết này mới có thể đem Thông Thiên linh bảo phong ấn trong thân thể chậm rãi bồi luyện.
Đương nhiên loại bồi luyện này cũng không giống loại bồi luyện pháp bảo bình thường là đem tâm thần cùng bảo vật dung hợp với nhau mà là có chút giống Ma khí.
Tạm thời đem Thông Thiên linh bảo giấu ở trong cơ thể sau đó dùng Thông bảo quyết ngày đêm ảnh hưởng đến linh tính của bảo vật mà thôi.
Dần dần đem thần thức hòa hợp với bảo vật để từ đó khu sử Thông Thiên linh bảo diệt địch.
Bất quá bởi vì Thông Thiên linh bảo uy lực thật sự quá lớn, khi khu sử bảo vật này thì thần thức người tu tiên cũng chỉ đóng vai trò phụ trợ mà thôi.
Bảo vật này cũng không như bổn mạng pháp bảo là không cách nào cướp lấy, còn Thông Thiên linh bảo ở thời điểm xảo diệu lại có thể dễ dàng bị người khác đoạt đi, nhưng người đoạt được cũng không cách nào lập tức sử dụng được ngay mà cũng phải dùng Thông bảo quyết bồi dục một phen thì mới có thể thay đổi linh tính ẩn chứa trong Thông Thiên linh bảo.
Ngoài mấy thứ này thì trong kinh văn còn đề cập đếnn mấy thứ đơn giản khác.
Xem đến đây thì Hàn Lập trong lòng lại vui mừng lãn sợ hãi dị thường nhưng sau khi nhìn pháp quyết phía dưới thì sắc mặt lại có chút khó coi.
Bởi vì pháp quyết này thoạt nhìn thì đơn giản, nó được chia làm ba tầng mà thôi nhưng muốn tu luyện Thông bảo quyết tầng thứ nhất thì phải có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ, còn tang thứ hai cùng thứ ba thì phải sau khi tiến vào Nguyên Anh Hậu Kỳ và Hóa Thần Kỳ mới có thể tu luyện.
Theo đó cứ cho là có thể đem tầng thứ nhất Thông bảo quyết luyện thành thì cũng chỉ mượn được một chút uy của Thông Thiên đỉnh mà thôi, việc này so với dự đoán ban đầu của hắn lại không giống.
Hàn Lập buồn bực rút tay về, ngưng rót linh lực vào khiến cho kinh văn lập tức biến mất.
Hàn Lập nhìn chằm chằm cự đỉnh trước người, sắc mặt âm trầm , môi mím chặt.
Mặc dù không biết kinh văn nói mà một chút uy là rốt cuộc có bao nhiêu nhưng Hàn Lập đối với điều này cũng không ôm bao nhiêu hy vọng.
Chăng lẽ uy lực của nó có thể so với Đại Canh Kiếm Trận cùng Tử La thiên hỏa.
Sau khi yên lặng trong chốc lát, Hàn Lập thở dài một hơi.
Tốt nhất là tước tiên đem Thông bảo quyết tầng thứ nhật tham ngộ xong đã, cho dù chỉ có pháp quyết tầng thứ nhất thì trước cứ đem Hư Thiên đỉnh phong ấn trong cơ thể và chậm rãi bồi luyện.
Trong lòng nghĩ như vầy, Hàn Lập khẽ phát tay áo bào bắn ra một cổ thanh quang đem Cự đỉnh bao lại.
Trong ánh sang mờ Cự đỉnh nhanh chóng thu nhỏ lại, trong phút chốc đã khôi phục lại như lúc đầu.
Một tay cầm lấy Tiểu đỉnh, sau đó linh quang chợt lóe hắn đã thu Tiểu đỉnh vào Túi Trữ Vật.
Làm xong hết việc này Hàn Lập mới khoanh chân ngồi chậm rãi nhắm hai mắt, trong đầu hiện ra pháp quyết Thông bảo quyết tầng thứ nhất yên lặng tìm hiểu.
Công pháp này cũng không phức tạp.
Hàn Lập phỏng chừng nhiều lắm là một tháng có thể hoàn toàn tìm hiểu thành công.
Nhưng thật ra thời gian bồi luyện linh tính của Hư Thiên Đỉnh dài hay ngắn thì kinh văn cũng không nói gì đến, có lẽ là một năm hay mười năm gì đó.
Cũng may là Thông bảo quyết cũng tự hành vận chuyển, chỉ cần đem Thông Thiên linh bảo phong ấn trong cơ thể, từ từ dùng thần thức tạo ảnh hưởng đến linh tính.
Hơn hai tháng sau Hàn Lập từ bế quan thất đi ra.
Thời gian tham ngội Thông bảo quyết còn nhanh hơn so với dự đoán của hắn.
Chỉ cần hơn hai mươi ngày đã tham ngộ thấu triệt và đem Hư Thiên Đỉnh nọ thuận lợi phong ấn vào cơ thể.
Mà thời gian còn lại hắn lợi dụng tài liệu do lão già họ Trình đưa tới cùng một ít xác Khôi Lỗi đắc thủ tại Hư Thiên Điện năm xưa, để luyện chế ra một con Khôi Lỗi cấp bậc Nguyên Anh Kỳ.
Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng rất tiếc nuối, nhất thời lại cảm giác đau đầu.
Không cần hỏi, Khôi Lỗi Đại diễn Thần Quân muốn luyện chế khẳng định là càng thêm phức tạp cao cấp so với Khôi Lỗi này, như vậy xác suất thành công chẳng phải là càng thêm đáng thương sao.
Chẳng lẽ tài liệu ban đầu chuẩn bị còn không đủ, phải kiếm thêm, chuyện này căn bản là không có khả năng.
Cũng may hắn là khi nhắc tới việc này, Đại Diễn Thần Quân cực kỳ đắc ý giải thích một phen.
Nói tới phương pháp luyện chế là do hắn tự mình nghiên cứu ra nên xác suất thành công căn bản là không cần lo lắng, trên cơ bản sẽ không thất bại.
Trên thực tế việc luyện chế thật bai hơn phân nửa là do phương pháp luyện chế còn có khuyết điểm nên không khiến Hàn Lập phải chuẩn bị lại tài liệu.
Nghe đến đó Hàn Lập thở phào một hơi.
Bây giờ sau khi rời mật thất hắn trước tiên đi xem tình hình của Nam Cung Uyển, xem việc giai nhân giải chú đén đâu rồi lại quay về động phủ mấy ngày để luyện chế một số đan dược hữu dụng cho việc kết đan nhằm cấp cho Một Phái Linh rồi hắn lên đường đi phó ước.
Lão già họ Trình và Lữ Lạc mặc dù vì việc tiếp thu tư nguyên linh quặng mỏ mà cực kỳ bận rộn nhưng vừa nghe thấy việc này thì vẫn đến đưa tiễn Hàn Lập ra khỏi Vân Mộng Sơn rồi mới quay về.
Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng mỉm cười.
Sau khi rời khỏi Lạc Vân Tông, Hàn Lập hóa thành một đạo inh hồng nhằm hướng bắc bay đi.
Thất Linh Hải nằm trong Vô Biên Hải ở ngay phía bắc Khê Quốc, nghe nói chỉ cần sau khi đến bờ biển cũng chỉ mất có một ngày lộ trình là có thể nhìn thấy dòng Đại suối chảy cùng Thất Linh đảo nọ.
Mà lấy tu vi đáng sợ của Hàn Lập thì cho dù không toàn lực bay đi độn tốc cũng đã cực kỳ kinh người.
Bảy ngày sau, Hàn Lập đã ra ngoài khơi, mặc dù vẫn chưua phát hiện ra Thất Linh đảo nọ nhưng cũng đã cảm thấy phụ cận hải vực có biến hóa kinh người.
Nguyên bổn nước biển ô nhiễm đục nhờ nhờ nay chưa hoàn toàn trong trẻo nhưng đã có vài phần xanh đậm.
Thần thức Hàn Lập thoáng đảo qua thì thấy trong biển cũng xuất hiện một ít tôm cá nhỏ, nhưng sinh vật trong biển nước kia có tồn tại vài loại hải thú hung ác thì nay không thấy con nào.
Linh khí chung quanh còn nồng đậm hơn lúc đầu, cách biệt một trời một vực xem ra lời đồn thật không sai.
Hơn nửa ngày sau, Hàn Lập rốt cục cảm thấy tại nơi phi thường xa xôi, có một nguồn linh khí thật lớn và rất rõ ràng.
Mà phụ cận luồng linh khí này có bảy điểm linh đang ba động truyền đến, xem ra đây chính là Thất linh đảo.
Hàn Lập lòng hiếu kỳ nổi lên độn tốc bất giác nhanh hơn ba phần.
Lúc Hàn Lập mơ hồ nhìn thấy một điểm đen trên biển thì phía trước lại xuất hiện một tiểu đội tu sĩ khoảng sáu bảy người, trong đó đại đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ và cầm đầu là một tu sĩ Kết Đan Kỳ.
ĐÓ là một cung trang phụ nhân có vài phần tư sắc.
Hàn Lập không có che dấu hành tích của bản thân nên khi chạm mặt đám tu sĩ này, bọn họ tự nhiên chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hàn Lập và trực tiếp lại chào đón.
“Tham kiến tiền bối.
Vãn bối là đệ tử Hợp Hoan Tông phụng mệnh các vị tiền bối phong toản hải vực này.
Không biết tiền bối đến đây có việc gì, có thể cho vãn bối biết để thông báo một chút được không.” Cung trang phụ nhân ánh mắt nhìn Hàn Lập rồi khẽ đảo qua một chút, nhất thời sắc mặt đại biến cung kính thi lễ nói.
“Phong tỏa.
Xem ra Chí Dượn đạo hữu thật không có hư ngôn, nơi này thật đúng có vấn đề” Hàn Lập không có trả lời ngược lại nhướng mày lẩm bẩm nói.
“Các hạ chẳng lẽ là Lạc Vân Tông Hàn Lập tiền bối?” Cung trang phụ nhân sau khi trộm quan sát Hàn Lập vài lần thì sửng sốt sau đó đột nhiên cẩn thận lên tiếng hỏi.
“Không sai, đúng là Hàn mỗ.
Ta đáp ứng với Chí Dượng Thượng nhân tới đây, liệu có cần bẩm báo một tiếng rồi mới có thể đi không.” Hàn Lập như cười như không nói.
Chúng tu sĩ đối diện vừa nghe tên Hàn Lập thì lập tức nổi lên một trận dao động.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 870: Vô Biên Ma Khí
Hàn Lập hôm nay tại Thiên Nam tu tiên giới không người nào không biết tới, không người nào không hiểu nên đám tu sĩ nọ sau khi nghe tên thì cả kinh, trên mặt đều lộ vẻ kính sợ.
“Nếu là Hàn tiền bối đã nói thì tự nhiên là không cần bẩm báo gì đó, Chí Dương tiền bối đã sớm phẩn phó khi nào tiền bối tới thì mời qua luôn.
Vãn bối trước tiên mời tiền bối đi Linh Quy đảo.” Nữ tử cung trang cung kính nói, không dám có chút chậm trễ nào.
Hàn Lập gật đầu, mặt không có chút thay đổi không nói gì mà cung trang phụ nhân sau khi nhìn đám tu sĩ phía sau phân phó vài câu thì liền dẫn Hàn Lập quay về phía sau bay đi.
Điểm đen phía xa xa dần dần lớn lên, quả nhiên là một toàn đảo nhỏ diện tích không lớn, đại khái khoảng hai ba mươi mét vuông.
“Hàn tiền bối, Hợp Hoan Tông chúng ta chiếm cứ Linh Phượng đảo, Thái chân môn chiếm cứ Linh Quy đảo, hai đảo này nằm cạnh nhau.” Phụ nhân tựa hồ biết Hàn Lập lần đầu tiên đến đây nên có ý giải thích nói.
Hàn Lập theo hướng phụ nhân chỉ dẫn liếc mắt một cái, đại khái do khoảng cách quá xa nên nhất thời vẫn chưua phát hiện ra cái đảo nhỏ khác nhưng ở một phương hướng khác xuất hiện một nguồn linh nguyên cực lớn.
Linh khí ba động kinh người như thế thì nguồn phát ra phải rất mạnh, tuyệt đối là Đại suối qua nghe đồn là phun ra đại lượng linh khí.
Hàn Lập trong lòng tự định giá đồng thời theo cung trang phụ nhân tiếp tục bay đi.
Hơn nửa canh giờ sau hắn đã thấy Linh Quy đảo nọ.
Đảo này so với Linh Phượng đảo do Hợp Hoan Tông chiếm cứ lớn hơn một chút.
Từ phía trên nhìn xuống hình dán thật là có vài phần gần giống như linh quy.
Khi đến gần phía trước hòn đảo nhỏ cung trang phụ nhân đã sớm phát ra Truyền Âm phù cho nên khi Hàn Lập vừa bay tới đã có một đạo bạch quang từ trên đảo bay đến nghênh tiếp.
“Là Chí Dương đạo hữu sao, đạo hữu tự mình tới đón khiến Hàn mỗ thẹn không dám nhận!” Chứng kiến độn quang quen thuộc Hàn Lập nhất thời dừng lại truyện âm tới.
“Haha, Hàn đạo hữu là người thủ tín, bần đạo tự nhiên là phải từ xa nghênh đón rồi.” Chí Dương Thượng nhân nhìn thấy Hàn Lập thì tựa hồ thật cao hứng, đồng dạng lãng lãng truyền âm đến.
Sau đó bạch quang bay tới trước người Hàn Lập hơn mười trượng thì quang hoa thu liễm hiện ra thân ảnh đạo sĩ.
Hàn Lập mỉm cười nhìn người đối diện chắp tay chào.
“Đạo hữu trước tiên theo ta đến động phủ tụ họp đã.
Ta đã thông tri cho Ngụy Vô Nhai đạo hữu, còn Hợp Hoan lão quái vật có chuyện quan trọng trong người nên không cách nào phân thân tới được.” Chí Dương Thượng nhân phân phó cho cung trang phụ nhân đi về trước sau đó xoay người nhìn Hàn Lập mỉm cười nói.
“ Cũng tốt , theo lời đạo hữu nói đi.” Hàn Lập không phản đối, lúc này hai người lập tức bay đi.
Trên đường đi Hàn Lập dùng thần thức quét qua toàn bộ hòn đảo một chút, kết quả chỉ thấy hắn khẽ nhíu mày.
Trên đảo quả nhiên có một cái tiểu linh mạch thật tốt, dài cỡ mười dặm mà tu sĩ trên đảo không nhiều lắm nhưng mỗi người tu vi đều cực cao.
Điều này hoàn toàn ngược lại với dự đoán của Hàn Lập là không có tu sĩ cấp trung và thấp có mặt trên đảo, điều này làm cho Hàn Lập có chút nghi hoặc.
Không bao lâu sau, Hàn Lập theo lão đạo sĩ tiến vào một tòa động phủ mới được khai mở không lâu.
Động phủ này nằm trong một tòa núi bình thường, không có gì bắt mắt nhưng lớn và sạch sẽ.
Hàn Lập theo Chí Dương Thương nhân đi đến một gian đại sảnh đồng thời ngồi xuống.
Sau đó có hai gã họa đồng ra dâng linh trà, Hàn Lập sau khi dùng tra thì bắt đầu cùng Chí Dương Thượng nhân nói chuyện với nhau.
Vị lão đạo trong tam đại tu sĩ này tựa hồ không muốn đề cập tới nguyên nhân Hàn Lập đến đây, ngược lại rất bình tĩnh giới thiệu với Hàn Lập tình hình hải vực phụ cận cũng như các tông môn trên Thất Linh đảo.
Bộ dáng của hắn hơi có chút bàng quan.
Xem ra trước khi Ngụy Vô Nhai đến, vị tu sĩ này cũng không có ý định tiết lộ cho Hàn Lập.
Hàn Lập trong lòng có chút không hài lòng nhưng nét mặt tỏ vẻ như không biết, đồng dạng nhìn như cùng Chí Dương Thượng nhân tùy ý tán gẫu.
Sau công phu chừng một bữa cơm, Ngụy Vô Nhai đã đến ngoài động phủ, sau đó được lão đạo sĩ ra đón vào trong đại sảnh.
Sauk hi vừa thấy mặt Hàn Lập thì tự nhiên lại có một phen khách sao, tự biểu hiện thoạt nhìn Ngụy Vô Nhai da tay trong suốt, sắc mặt hồng nhuận tựa hồ sau trận đánh ở Trụy Ma Cốc, nguyên khí không chỉ đã khôi phục mà còn dư thừa dị thường.
Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng âm thầmm ấy làm kỳ.
Theo hắn biết, trong lần vào Trụy Ma Cốc đó vị Ngụy đại tu sĩ này chân nguyên hao tổn không ít, thế nhưng trong thời gian ngắn như thế đã có thể hoàn toàn khôi phục nguyên khí, xem ra linh đan diệu dược dùng không ít.
Ngụy Vô Nhai cũng là người nhanh nhẹn, lợi khẩu.
Mới vừa ngồi xuống đã mở miệng hỏi:
“Chí Dương huynh đã đem tình huống bàn với Hàn đạo hữu chưa?”
“Tự nhiên là chưa.
Chuyện bực mình này trong tình huống có hai trong ba người chúng ta ở đây, để Ngụy huynh đến nói ra thì tốt hơn.
Ngụy huynh nói cho Hàn đạo hữu việc này còn bần đạo ở một bên bổ sung là được.” Chí Dương thượng nhân thần sắc như thường mà nói.
“Cũng tốt,để Ngụy mỗ nói cũng được.
Việc này cũng không thể kéo dài hơn nếu không sẽ di họa không nhỏ!” Ngụy Vo Nhai sau khi hơi tự đánh giá thì đáp ứng nói.
“Di họa không nhỏ.” Hàn Lập vừa nghe thấy vậy thì trên mặt hiện ra vẻ hứng thú, xem ra việc này thật đúng là không nhỏ.
“Hàn đạo hữu, câu chuyện thì dài nhưng Ngụy mỗ sẽ nói ngắn gọn một chút.
Lại nói tiếp chuyện này có liên quan đến Cổ ma.” Ngụy Vô Nhai mở miệng lại nói ra chuyện kinh người đem Hàn Lập hù dọa giật mình.
“Cổ ma nọ không phải là đã trọng thương chạy trốn rồi sao?” Hàn Lập ngẩn ngơ nói.
“Nói như thế cũng không sai.
Nhưng đạo hữu không cảm thấy thời điểm Đại tuyền qua xuất hiện rất khéo léo.
Cơ hồ là bên kia Cổ ma mới vừa bị chúng ta đuổi đi thì bên Vô Biên Hải này lại xuất hiện loại dị tượng này, hơn nữa phụ cận Đại tuyền qua chúng ta còn phát hiện được một ít chứng cớ xác thực.
Hàn đạo hữu hẳn là biết một đoạn thời kỳ trước khi Cổ ma nọ bị vây diệt đã từng đi khắp nơi tàn sát một ít tu tiên gia tộc cùng tiểu tông môn.
Ba người chúng ta sau này lại phát hiện đám gia tộc tông môn đó dĩ nhiên đều có dấu Ma khí hoặc là nghe đồn có thể có được thế lực của Ma khí.
Trong đó có ba kiên Ma khí đã bị Cổ ma này thu được mà ở phụ cận Đại tuyền qua, ở một chỗ bí ẩn đã phát hiện ra một kiện tà hài ma khí mất tích.
Ma khí đó phảng phất như đã phải thừa nhận một lực thật lớn nên mới có thể trực tiếp bị hủy cho nên ba chúng ta hoài nghi Cổ ma nọ đầu tiên là chạy tới Vô Biên Hải này hành động tay chân gì đó rồi sau đó mới bị chúng ta vây khống, bị đánh trọng thương đào tẩu khỏi Thiên Nam.” Ngụy Vô Nhai ngưng trọng nói.
“Việc Đại tuyền qua xuất hiện có liên quan đến Cổ ma hay không thì có cái gì không ổn chăng.
Nếu cứ coi như là do Cổ ma động tay chân cái gì đó thì ba vị đạo hữu cũng không phải như vậy mà coi là chuyện nghiêm trọng như vậy.” Hàn Lập sau khi trầm ngâm một chút thử dò xét hỏi thăm.
“Hàn huynh hỏi không sai.
Nếu Đại tuyền qua này chỉ là việc phun linh khí và nổi lên bảy hòn đảo nhỏ thì ba chúng ta sao lại để ý đến việc này.
Vấn đề mấu chốt là chúng ta đã phát hiện ra Đại tuyền qua này không biết bao nhiêu năm trước là trận nhãn của một cái Phong ấn đại trận mà bảy tòa linh đảo này cũng chỉ một bộ phận của pháp trận này mà thôi.
Đạo hữu hẳn là biết trong đó nghiêm trọng ra sao.” Chí Dương Thượng nhân cười khổ nói.
“Phong ấn pháp trận.
Cái này muốn phong ấn cái gì mà lại lớn như thế.” Hàn Lập rốt cục sắc mặt đại biến, có chút hoảng sợ.
Mặc dù hắn không biết cái pháp trận này rốt cục có bao nhiêu lớn nhỏ nhưng chỉ cần nhìn khoảng cách giữa bảy toàn đảo nhỏ thì có thể tưởng tượng ra pháp trận này lớn thế nào.
“Chuyện này chúng ta cũng không biết do không có đầu mối nhưng vật bị phong ấn khẳng định có liên quan đến Cổ ma giới cùng Cổ ma.
Chuyện này muốn xin mời Chí Dương huynh nói một chút.
Dù sao ngày đó Chí Dương huynh cũng đã lặn xuống tầng dưới chót của Đại tuyền qua, xem tình hình nơi đó.” Nhụy Vô Nhai chậm rãi nói.
“Bần đạo thấy gì nói đó thôi.
Đại Tuyền qua này thật ra tất cả đều là vô biên ma khí sâu không lường được , cụ thể bao nhiêu thì căn bản không cách nào dò xét rõ ràng được.
Toàn bộ đều dựa vào vạn trượng tinh thuần linh khí trong suối chảy trấn áp nên lúc này mới không lao thoái ra khỏi tận nhưng vạn nhất bao phát ra thì khẳng định đây là một hồi đại kiếp đối với Thiên Nam chúng ta.
Cả thiên linh khí của Thiên nam đều sẽ lập tức thay đổi.Thậm chí, ta cũng hoài nghi Vô Biên hải trước kia bộ dáng vốn kinh khủng như vậy, nói không chừng đáy biển này cùng ma khí đó có liên quan.” Đạo sĩ bình tĩnh nói.
Hàn Lập khi nghe đến đó trong lòng không nói gì.
“Ba vị đạo hữu nếu bây giờ gọi Hàn mỗ đến đây thì hẳn là có phương pháp giải trừ kiếp nạn này sao, nếu ba vị cũng không có cách nào thì Hàn mỗ càng thúc thủ vô sách.” Hàn Lập hơi nhíu mày thản nhiên nói.
Ma khí bộc phát cố nhiên là Lạc Vân Tông khằng định bị ảnh hưởng lớn nhưng Ma Tông cùng Chánh Đạo minh khẳng định cũng không dễ chịu tí nào, chỉ có Cửu Quốc Minh ở quá xa thì có thể đặt mình ra ngoài nhưng nếu thật sự non nửa linh khí tại Thiên Nam bị mất thì Cửu Quốc Minh sao có thể thật sự kê cao gối không lo.
Các Tông phái thiếu nơi tu luyện cùng tư nguyên khẳng định là một lần nữa khơi mào đại chiến cướp đoạt tư nguyên tu luyện.
Cho nên Hàn Lập lúc này ngược là rất trấn định.
“Ba người chúng ta sao khi phát hiện ra họa lớn này lập tức đi khắp nơi sưu tầm tư liệu giải quyết kiếp nạn này.
Kết quả là chúng ta đã tìm được tài liệu có liên quan đến Phong ấn pháp trận này.
Lại nói tiếp việc này thật là có chút khó tin, sự tình dĩ nhiên lại còn liên quan tới Đại Tấn Tu tiên giới.” Ngụy Vô Nhai khi nói tới đây thì nhìn Chí Dương Thượng nhân liếc mắt một cái, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.
“Đại Tấn?” Hàn Lập lúc này thực sự giật mình.
“Đạo hữu cũng biết là điển tịch này liệu có tìm được chỗ nào khác sao?” Chí Dương Thượng nhân cười khổ một tiếng có chút bất đắc dĩ nói.
“Ý tứ của Thượng nhân là, có chút khó hiểu…” Hàn Lập mơ hồ đoán được cái gì,vẻ mặt kinh ngạc nói.
“Xem ra Hàn đạo hữu đã đoán được, tư liệu có liên quan đến Thượng cổ Phong ấn pháp trận này đúng là do bổn môn tìm được trong một quyển điển tịch bí ẩn, qua đó cũng thuận tiện tra ra một ít vấn đề sâu xa của Thái Chân môn chúng ta.
Thời cổ đại bổn môn là một trong ba đại đạo môn tại Đại Tấn tu tiên giới “Chân Cực môn” mà một nhánh được cử đến Thiên Nam này là để trông coi Thượng cổ Phong ấn pháp trận này.” Đạo sĩ lộ ra một điệu cười khổ khó coi nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Tham Thiên dịch [Audio] Tham Thiên dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Tham-Thien.webp)







