Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 163 : Cương Ngân Sa (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Cương Ngân Sa
Dưới ánh mắt chăm chú của Hàn Lập, phi đao trảm một kích lên thạch bích, lóe lên bạch mang chói mắt.
Vì cảm ứng được nên sắc mặt Lỗ Vệ Anh khẽ biến, lập tức thu hồi phi đao.
Hàn Lập nhìn vào chỗ chém thì chỉ thấy xuất hiện một vết đao mờ nhạt sâu khoảng một tấc, ngoài ra trong đó còn có một số điểm ngân quang lờ mờ ẩn hiện.
“Đây là…?” Vẻ kinh ngạc trên mặt lão giả chợt lóe lên, vội vàng tiến lên trước vài bước, đi tới chỗ vết đao, cẩn thận quan sát.
“Cương Ngân Sa? Trong thạch bích này có quặng mỏ Cương Ngân Sa!” Lão giả sau khi quan sát một lát thì thanh âm khẽ run lên nói.
Nghe được ba chữ “Cương Ngân Sa”, thần sắc Hàn Lập đại biến.
Hắn đồng dạng tiến lên phía trước, đưa tay sờ lên vết đao nọ, cẩn thận xem xét.
“Tất nhiên Hàn Lập đã nghe nói qua tài liệu Cương Ngân Sa.
Nó có thể khảm nhập vào pháp bảo để gia tăng độ chắc chắn.
Nghe nói hiệu quả chỉ thấp hơn Luyện Tinh một chút mà thôi.”
Tài liệu này bản thân nó cũng cực kỳ cứng rắn.
Pháp bảo khó lòng làm tổn thương.
Vô luận ở Loạn Tinh Hải hay là Thiên Nam đều là một thứ gần như đã tuyệt tích.
Khó trách phi đao của Lỗ Vệ Anh trảm tới mà cơ hồ không có chút hiệu quả nào.
Hàn Lập ngưng trọng xem đao ngân một hồi rồi đột không nói gì khoát tay.
Hơn mười thanh tiểu kiếm lấp lánh thanh quang từ trong tay áo bắn ra, hóa thành những đạo thanh mang bắn thẳng đến khối thạch bích.
Hai người Nam Lũng Hầu đầu tiên là ngẩn ra nhưng lập tức hiểu rõ dụng ý của Hàn Lập.
Chỉ nghe âm thanh đinh đinh đang đang vang lên một loạt rồi trên thạch bích hiện ra hơn mười lỗ kiếm sâu tầm một tấc.
Trong từng lổ kiếm đều có một chút ánh ngân quang khẽ lấp lánh.
“Đúng thật là Cương Ngân Sa.
Hơn nữa cả tòa thạch bích này đều được trộn lẫn Cương Ngân Sa nhưng mật độ không đều.
Xem ra cũng không phải do bàn tay con người kiến tạo mà do bản thân thạch bích ẩn chứa trong mình một mỏ quặng loại tài liệu này.” Trên mặt Hàn Lập lộ ra một tia kinh ngạc nhưng vẫn không nhanh không chậm nói.
Nhìn thấy phi kiếm của Hàn Lập lại có thể đánh vào thạch bích sâu hơn mấy lần so với phi đao của mình thì sắc mặt hai người Nam Lũng Hầu hơi đổi.
Nhưng lão giả họ Lỗ vừa nghe lời này xong thì trong mắt liền xuất hiện vẻ tham lam.
Lão nhìn chòng chọc vào thạch bích, không hề nói một câu.
Trên măt Nam Lũng Hầu cũng lộ ra một tia lửa nóng nhưng sau khi suy nghĩ một lúc thì thần sắc dần dần khôi phục lại như thường.
“Chúng ta đi thôi! Trước tiên vào nội cốc tìm kiếm bảo vật đã.” Nam Lũng Hầu trấn định nói.
“Đi sao? Cương Ngân Sa này là bảo vật khó tìm.
Hay là chúng ta trước tiên kiếm một ít rồi hẵng nói?” Lão giả chần chờ một chút, không nỡ nói.
“Lỗ huynh, ngươi lúc này sao lại hồ đồ như thế! Cương Ngân Sa này cứng rắn đến mức nào thì ngươi cũng mới vừa tự mình chứng kiến rồi đó.
Đừng nhìn nơi này có cả một mạch quặng mỏ Cương Ngân Sa mà nhầm.
Cả một khối quặng Cương Ngân Sa to cỡ nắm tay chỉ có thể tinh luyện ra một chút Cương Ngân Sa nhỏ như hạt gạo mà thôi.
Ngươi phải mất bao nhiêu thời gian, tiêu hao mất bao pháp lực mới có thể khai thác đủ khối lượng mong muốn? Huống hồ vật ấy cố nhiên trân quý nhưng cũng đừng quên cái chúng ta thiếu bây giờ không phải là những vật ngọai thân như vậy.
Đó chính là linh dược có thể nhanh chóng gia tăng cảnh giới và kéo dài tuổi thọ.
Nếu không đại hạn giáng xuống thì chúng ta cũng trở thành một bộ xương trắng mà thôi.” Nam Lũng Hầu nhướng mày nhìn lão giả, liếc mắt đầy thâm ý nói.
Lỗ Vệ Anh nghe Nam Lũng Hầu nói như thế đầu tiên là sửng sốt nhưng tiếp theo chợt hiểu ra nên liên tục gật đầu.
“Nam Lũng huynh nói rất đúng! Lão phu nhất thời hồ đồ bị bảo vật làm lóa mắt, thiếu chút nữa quên mất mục đích chính của chuyến đi này.
Đa tạ Nam Lũng huynh nhắc nhở!” Lão giả cũng không phải là tu sĩ tầm thường, sau khi được Nam Lũng Hầu nhắc nhở thì tỉnh táo lại.
Lão hai tay ôm quyền, vẻ mặt mang theo tia cảm kính hướng về phía Nam Lũng Hầu.
Tiếp theo lão không nhìn lại thạch bích nữa vì sợ bị câu dẫn nên đi nhanh vào trong động.
Thần sắc Nam Lũng Hầu lúc này mới hòa hoãn lại, gọi Hàn Lập một tiếng rồi cũng đi theo vào.
Hàn Lập đối với mỏ quặng Cương Ngân Sa này cũng không muốn bỏ qua nên cước bộ không khỏi hơi chần chừ một chút.
Dù sao thì phi kiếm của hắn cũng có trộn lẫn thêm Canh Tinh, sắc bén hơn xa bình thường.
Bên cạnh đó còn có linh dịch có thể lập tức khôi phục pháp lực nhưng muốn khai thác đủ Cương Ngân Sa cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Ngược lại lại có khả năng khiến hai người Nam Lũng Hầu ghen ăn tức ở.
Ngẫm lại thật sự việc này khó thực hiện được nên Hàn Lập cũng chỉ có thể than nhẹ một tiếng, mang theo nuối tiếc đi theo hai người tiến vào trong động.
Nhưng lúc này, trong đầu Hàn Lập đột nhiên vang lên thanh âm của Đại Diễn Thần Quân: “Hắc hắc! Ở đây lại có nhiều Cương Ngân Sa như vậy, lão phu năm đó đã khổ cực tìm kiếm bao lâu mà cũng không được bao nhiêu.
Không hổ là Trụy Ma Cốc! Cương Ngân Sa này vừa hay có thể sử dụng trong phương pháp nghiên cứu chế tạo khôi lỗi mới của lão phu.
Dùng nó trộn lẫn vào thân thể khôi lỗi thì bảo vật bình thường không có cách nào làm tổn thương chúng.
Ngươi hãy lấy toàn bộ Cương Ngân Sa này đi!” Đại Diễn Thần Quân trong thanh âm tràn ngập vẻ hưng phấn nói.
“Lấy toàn bộ? Lão quái vật, ngươi có phải đang mơ mang hay không vậy? Đây là mỏ quặng Cương Ngân Sa chứ không phải là quặng linh thạch.
Ta làm sao có thể lấy đi toàn bộ được.
Dùng phi kiếm cắt lấy từng khối một sao?” Hàn Lập vừa nghe lời ấy, không có khách khí trả lời.
“Hừ! Bản thần quân đã nói như vậy thì đương nhiên là có biện pháp.
Hàn tiểu tử, không phải là ngươi có nhiều Phệ Kim Trùng lắm sao? Ta sẽ dạy cho ngươi một loại pháp quyết có thể thao túng Phệ Kim Trùng chui vào trong thạch bích cắn nuốt Cương Ngân Sa, sau đó lại nhả ra tinh thể Cương Ngân Sa đã ngưng kết.
Phương pháp này năm xưa ta tìm được từ một gã tu sĩ bị ta đánh chết.
Không riêng Phệ Kim Trùng mà vài loại linh trùng khác cũng có khả năng làm được việc này.
Chỉ là Phệ Kim Trùng thì dễ dàng hơn mà thôi.” Đại Diễn Thần Quân sớm đã có chuẩn bị nói.
“Lại có loại khẩu quyết thế sao? Thật tốt! Lão truyền thụ cho ta đi.
Ta lập tức sai khiến đám Phệ Kim Trùng tìm kiếm Cương Ngân Sa.” Hàn Lập nghe vậy vừa mừng vừa sợ, lập tức tiếp lời nói.
Không biết là vì Cương Ngân Sa hay là vì uy lực của khẩu quyết.
“Ta trước tiên cùng ngươi thỏa thuận đã.
Vô luận có nhiều hay ít Cương Ngân Sa thì trước hết phải dành cho ta luyện chế Khôi lỗi mới được.
Quyết không thể lãng phí cho việc khác, càng không thể trộn lẫn vào pháp bảo của ngươi.
Nếu sau khi luyện chế Khôi lỗi còn thừa thì do ngươi tùy tiện xử lý.
Ta sẽ không quan tâm.” Trước khi truyền cho Hàn Lập pháp quyết, Đại Diễn Thần Quân lại lạnh nhạt đưa ra điều kiện.
“Tiền bối xem ra còn không biết.
Pháp bảo của ta căn bản là không cần trộn thêm Cương Ngân Sa nữa vì ta sớm đã dùng Luyện Tinh luyện chế rồi.
Nó còn tốt hơn Cương Ngân Sa đó.” Hàn Lập nghe vậy không khỏi cười rộ lên.
“Luyện Tinh? Ngươi còn có loại tài liệu nghịch thiên kia hả? Có còn thừa không? Cho dù chỉ một chút thôi cũng có chỗ đại hữu dụng.” Đại Diễn Thần Quân đầu tiên là giật mình nhưng sau đó lập tức kích động kêu to lên.
Trong thanh âm tràn ngập vẻ vui mừng.
“Ngươi cũng biết pháp bảo mà ta dùng là một bộ phi kiếm.
Lúc đầu Luyện Tinh mặc dù không tính là nhiều nhưng cũng chỉ là miễn cưỡng vừa đủ mà thôi, làm gì có thừa!” Hàn Lập thản nhiên trả lời.
“Không có? Thật sự phí của trời!” Đại Diễn Thần Quân trở nên vô cùng thất vọng.
Trong lời nói tràn đầy ý tứ thương tiếc.
Hàn Lập nghe vậy không khỏi xem thường lão.
Đem Luyện Tinh luyện chế bổn mạng pháp bảo mà lại có thể tính là phí của trời sao?! Bất quá hắn bây giờ đang có việc cầu đối phương nên cũng chỉ có thể ra vẻ không nghe thấy mấy câu oán giận như thế của đối phương.
Lúc này Hàn Lập đã đi theo hai người phía trước tiến vào trong sơn động nhưng cố ý giữ một khoảng cách nhất định để ngừa hai người nọ phát hiện ra vẻ khác thường của hắn.
Sơn động này có chút hắc ám nhưng ba người không ai không phải là người pháp lực cao thâm.
Chỉ cần đưa một chút linh lực vào mắt là có thể nhìn rõ ràng đại khái mọi vật.
Kích thước sơn động giống như kích thước cửa động, thạch bích ở hai bên vẫn có màu vàng đất.
Trên đường đi Hàn Lập tùy ý dùng một đạo phi kiếm chém lên thạch bích một chút.
Kết quả lộ ra ánh ngân quang lập lòe làm Hàn Lập có chút hoảng sợ nhưng ước muốn chiếm lấy mỏ quặng này lại mạnh thêm hai phần.
Hàn Lập một bên tiếp tục đi tới, một bên nghe Đại Diễn Thần Quân truyền khẩu quyết điều khiển kỳ trùng cho hắn trong thần thức.
Mặc dù tất cả khẩu quyết đều viết bằng cổ văn nên có chút tối nghĩa khó hiểu nhưng sau khi Đại Diễn Thần Quân chỉ điểm vài câu thì người có chút hiểu biết Khu Trùng Thuật như Hàn Lập lập tức hiểu rõ.
Sau khi truyền thụ xong, Đại Diễn Thần Quân liền yên lặng.
Hàn Lập thì vừa cúi đầu tự đánh giá khẩu quyết này một lần nữa.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì lấy tay vỗ vào túi linh thú bên hông, nó lập tức biến mất.
Tiếp theo Hàn Lập vẫn đi tới như cũ nhưng một đám kim sắc Phệ Kim Trùng vô thanh vô tức từ trong tay áo bay ra.
Hai người đi ở phía trước hơn mười trượng không có phát hiện ra việc Hàn Lập động tay chân chút nào cả.
Đi được thời gian khoảng một chén trà nhỏ, toàn bộ Phệ Kim Trùng trong túi đã được phóng thích ra.
Hai tay Hàn Lập rút vào trong áo, bắt pháp quyết, trong đầu vang lên âm thanh chú ngữ trầm thấp, thần thức truyền trở lại động khẩu, tác động lên đàn Phệ Kim Trùng đang phiêu phù trước thạch bích.
Kim sắc trùng vân đột nhiên kim quang đại phóng.
Sau khi nhoáng lên thì bay về phía thạch bích, không chút trở ngại, trực tiếp chui vào, biến mất vô ảnh vô tung.
Mặt ngoài thạch bích thoạt nhìn vẫn như thường, không có một tia tổn hại.
Hàn Lập dùng thần thức cảm ứng toàn bộ, lúc này mới yên tâm, đồng thời cước bộ cũng nhanh hơn một chút.
Sau khi đi thêm một lát nữa, quẹo qua một khúc cong thì hai người phía trước dừng lại.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, vội vàng nhìn về phía trước.
Chỉ thấy phía trước sáng sủa, thông đạo đã rộng hơn gấp mấy lần.
Ở nơi này xuất hiện một loạt phiến đá quái dị bằng thạch nhữ, đang phát ra từng đạo quang ti (sợi tơ sáng) màu bạc, chiếu sáng rực rỡ cả thông đạo.
Ngân ti này rất quái dị.
Mặc dù là vật vô hình nhưng hết lần này tới lần khác đều xuất hiện vô cùng rõ ràng, giống như vật hữu hình vậy.
“Đây là Bắc Cực Nguyên Quang.
Hai vị đạo hữu mặc dù chắc đã rõ nhưng tại hạ vẫn muốn nhắc nhở thêm một lần nữa.
Trong Bắc Cực Nguyên Quang, ngoại trừ Lưỡng Nghi hoàn ra thì ngàn vạn lần không thể vọng động sử dụng bất cứ linh lực hay pháp bảo.
Một khi linh lực trên người tiết ra ngoài bị Bắc Cực Nguyên Quang cảm ứng được thì ba người chúng ta tuyệt đối chỉ có con đường chết!” Nam Lũng Hầu sau khi nhìn ngân ti phía trước, hít sâu một hơi rồi nghiêm nghị dặn dò.
Hàn Lập im lặng không nói gì nhưng tay áo bào đã rung lên, một chiếc nhẫn đen thui bay ra, sau khi xoay quanh một cái thì rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, linh quang trên bề mặt của nó chớp động không thôi!
Tám về Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Báo lỗi Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Đăng ký dịch Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 812: Bắc Cực Nguyên Quang
Vừa thấy Hàn Lập xuất ra Lưỡng Nghi hoàn, thân hình Nam Lũng Hầu cùng Lỗ Vệ Anh lập tức nhoáng lên, sắc mặt ngưng trọng thối lui về phía sau Hàn Lập gần một trượng, lấy hắn làm chủ.
Hàn Lập tay cầm Lưỡng Nghi hoàn, hé miệng phun ra một đoàn thanh khí lên trên chiếc nhẫn.
Ô quang chớp động, toàn bộ thanh khí đã bị chiếc nhẫn thu nạp không còn một mảnh, sau đó vù một tiếng, tự động bay lên phía trên đỉnh đầu Hàn Lập, phiêu phù bất động.
Hàn Lập mặt không chút thay đổi, giương tay đánh một đạo pháp quyết lên Lưỡng Nghi hoàn.
Lưỡng Nghi hoàn lập tức run rẩy một trận, lúc co rụt lúc bành trướng.
Trong nháy mắt đã hóa thành một chiếc cự hoàn (nhẫn lớn) đường kính cỡ năm sáu trượng.
“Đi!”
Hàn Lập điểm ngón tay về phía nó, nhẹ nhàng hô.
Sau khi phát ra một tiếng ông minh quái dị, cự hoàn bắn nhanh ra.
Ánh mắt hai người Nam Lũng Hầu ngưng trọng nhìn theo.
Chỉ thấy cự hoàn một khi tiến vào giữa vạn đạo quang ti thì một màn khó tin xuất hiện.
Quang ti yên tĩnh giống như mặt nước bị khuấy động, sau khi cự hoàn tiến vào lập tức trở nên hỗn loạn.
Dưới ánh sáng màu đen lấp lóe không ngừng, tất cả ngân ti vừa tiếp xúc với chiếc nhẫn thì lập tức bị bẻ cong, di chuyển vòng qua.
Chứng kiến màn này, Hàn Lập trong lòng thở phào một hơi.
Hai người Nam Lũng Hầu mặt cũng lộ vẻ tươi cười.
Bất quá Hàn Lập đối với uy lực của Bắc Cực Nguyên Quang lại có chút tò mò .
Hắn sau khi ngẫm nghĩ một chút thì đưa tay hướng Túi Trữ Vật vỗ một cái, một viên châu to cỡ nắm tay màu lam xuất hiện ở trong tay.
Đây là nhất kiện phòng hộ linh khí đắc thủ đã lâu.
Hàn Lập thoáng rót một ít linh lực vào viên châu.
Nhất thời một tầng quang mạc màu xanh nhạt lưu chuyển di động mặt ngoài viên châu.
Hàn Lập phất tay, viên châu hóa thành một đoàn lam quang bắn nhanh ra.
Lúc viên châu vừa tiến vào trong Bắc Cực Nguyên Quang thì vô số ngân ti giống như nhìn thấy miếng mồi ngon, lập tức rung lên rồi ùa tới bao vây xung quanh.
Các sợi quang ti tuy mỏng manh nhưng có thể xuyên thủng, khiến viên châu bị thủng lỗ chỗ, tựa như màn hào quang bên ngoài viên châu giống như không tồn tại.
Một lát sau, viên châu lóe lên vài cái rồi nổ tung, hóa thành một vùng hào quang diễm lệ, biến mất vô ảnh vô tung.
Đồng tử Hàn Lập hơi co lại, sắc mặt Nam Lũng Hầu và lão giả họ Lỗ cũng trầm trọng.
Nhưng thần sắc Hàn Lập trong nháy mắt đã khôi phục như thường, điều khiển cự hoàn quay về trên đỉnh đầu, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống, che chắn ba người bên trong.
Tiếp theo một màn sáng bảo vệ xuất hiện.
“Đi thôi!” Hàn Lập không nhiều lời, sau khi nói ngắn gọn thì cất bước đi lên phía trước.
Lưỡng Nghi hoàn tùy thời di động theo.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ tuy đang ở trong quang tráo nhưng không dám có chút khinh thường nào, thật thà bám theo sau.
Mặc dù đã chứng kiến cự hoàn có khả năng phòng hộ đối với Bắc Cực Nguyên Quang nhưng không ai dám thi triển bất cứ loại phòng hộ cũng như pháp bảo khi đi tới.
Còn Hàn Lập tuy thần sắc vẫn trấn định nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng.
Nhưng sau một khắc ở trong Bắc Cực Nguyên Quang, chứng kiến quang ti này quả nhiên chỉ quanh quẩn bên ngoài vòng hào quang bảo hộ màu đen, cũng không có dũng khí tiến đến gần người.
Hắn cuối cùng cũng lặng lẽ thở ra một hơi thả lòng.
Hai người Nam Lũng Hầu đi hai bên thần sắc đồng dạng buông lỏng.
Hàn Lập mỉm cười, thúc giục Lưỡng Nghi hoàn chậm rãi bay về phía trước.
Tại một địa phương khác trong Trụy Ma Cốc, ở một thung lũng đầy băng tuyết.
Một nhóm tu sĩ Quỷ Linh Môn áo đen đang di chuyển giữa trời tuyết, điều khiển các loại pháp bảo đấu với một con cổ thú bích hổ (tắc kè) rất lớn.
Trên không trung đối diện với con bích hổ không xa, lão giả họ Chung đang phiêu phù, sắc mặt tái nhợt, lạnh lùng nhìn về phía trận đấu.
Một lát sau thấy sáu bảy tên đệ tử không có cách nào bắt được cổ thú, hắn nhướn mày, rút cuộc đã tự mình ra tay.
Hai tay hắn bắt quyết, vô số luồng khí đen nhánh như mực từ trên người toát ra, đám âm khí này trong nháy mắt đã hóa hình ngưng tụ thành hai con Mặc Giao hung hăng đánh về phía bích hổ cổ thú, theo sát sau còn có một cái cự võng (lưới lớn) màu xanh chụp xuống, trong đó có vô số hỏa cầu to bằng nắm tay bắn ra.
Âm thanh ầm ầm vang lên, hắc mang lục diễm đan vào nhau.
Một lát sau quang mang thu liễm để lộ ra một cái thi thể cổ thú thật lớn.
Lão giả khẽ giơ tay áo phất một cái, một luồng cuồng phong thổi qua, cuốn lấy thi thể cổ thú ra xa vài chục trượng.
Tại chỗ thi thể cổ thú vừa nằm lộ ra một cái khe băng khá rộng, mơ hồ có bạch quang phát ra, cũng không biết sâu tới mức nào.
“Đi!”
Lão giả trầm giọng nói rồi thân hình chớp động, lập tức hóa thành một đạo hắc quang bay vào trong đó.
Đám đệ tử Quỷ Linh Môn còn lại cũng không chút chần chờ mà cùng nhau ùa vào.
Trong số đệ tử này có Vương Thiền cùng Yến Như Yên nhưng vị đứng đầu Quỷ Linh Môn là Vương Thiên Cổ lại không thấy đâu.
Sau khi tu sĩ Quỷ Linh Môn tiến vào khe bằng không lâu thì nơi đây một lần nữa lại trở nên yên tĩnh, chỉ có từng mảng bông tuyết vô thanh vô tức rơi xuống.
Mà thi thể cổ thú không lâu sau đã bị ngưng kết thêm một tầng băng bên ngoài, rồi dần dần bị vô số bông tuyết rơi xuống phủ lên, hóa thành một đống tuyết trắng.
Trong rừng sâu, tại nơi tu sĩ Quỷ Linh Môn chờ đợi ban đầu, Tử Linh đang ngẩn ngơ đứng nhìn đống đất trước mặt.
Sau thời gian khoảng một chén trà nhỏ, nàng ngẩng đầu nhìn cổ thụ xung quanh rồi cúi đầu, ngón tay ngọc đột nhiên nhẹ búng ra một viên đạn màu trắng.
“Bụp” một tiếng trầm thấp vang lên rồi một cái hố sâu cỡ một trượng hiện ra trước mặt.
Tro bụi màu xám bay mù mịt, bên trong hố xuất hiện một đám rễ cây bị đốt cháy đen.
“Đúng là nơi này rồi.
Quỷ Linh Môn người đông thế mạnh, tìm kiếm so với ta dễ dàng hơn nhiều.
Tuy nhiên bọn họ tựa hồ không nghĩ tới còn có người biết được tiêu ký nên mới để lộ nhiều dấu vết như vậy.” Tử Linh mặt mang vẻ vui mừng, lẩm bẩm nói.
Tiếp theo nàng phất tay áo một cái, lấp lại hố đất rồi lấy xuất ra một lá phù màu xanh.
Sau khi chạy quanh mấy cây đại thụ một vòng thì bỗng nhiên dán vào một cây trong số đó.
Nhất thời thanh quang chớp động, lá phù đã ẩn vào trong cây đại thụ không thấy bóng dáng.
Sau đó nàng mới cẩn thận phân biệt phương hướng rồi hóa thành một đạo hào quang bay đi.
Trước một cái hạp cốc thật lớn, một lão đạo nhìn cấm chế nhiều màu chỗ cửa vào cốc, trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Mà ở phía sau hắn có hai con Khôi lỗi bộ dáng như ác quỷ đứng yên không nhúc nhích.
Hướng một chỗ xa xa trong hạp cốc nhìn tới chỉ mơ hồ thấy một mảng huyết quang lập lòe không ngừng.
Đây chính là một trong những thông đạo tiến vào nội cốc, tuy không dài nhưng thông đạo này lại có rất nhiều cổ cấm chế cực kỳ lợi hại.
Lão đạo mặc dù tự thị là kẻ tinh thông trận pháp nhưng muốn giải khai cấm chế trong một thời gian ngắn ngủi thì xác suất thành công cũng chỉ năm ăn năm thua mà thôi.
Hắn không biết nên tốn thêm chút thời gian để đi tìm một thông đạo khác dễ dàng hơn hay lập tức bắt đầu thử giải trừ cấm chế vì vậy nhất thời chần chừ ở chỗ này.
“Như thế nào? Thiên Tinh đạo hữu nghĩ rằng với sức lực của một người thì không nắm chắc phá được cấm chế phải không? Hay là cùng lão phu liên thủ đi!” Phía sau lão đạo đột nhiên truyền đến một thanh âm lạnh lùng.
Hắn chính là Thiên Tinh chân nhân ngày đó đã cùng Hàn Lập giao dịch Hồn Thạch.
Hai ác quỷ Khôi lỗi thời thượng cổ phía sau cũng là do lợi dụng Hồn Thạch mới luyện chế thành, mỗi con đều có thực lực Nguyên Anh Sơ Kỳ, ngay cả Thiên Tinh Chân nhân chính mình muốn đối phó với nó cũng cảm thấy hết sức vất vả.
Có chiêu bài này trong tay, hắn mới gan to mật lớn tiến vào Trụy Ma Cốc tầm bảo.
Lúc này hắn nghe thấy phía sau có người nói chuyện, nhất thời cả kinh, vội quay người lại, chăm chú nhìn.
Chỉ thấy phía sau cách hắn khoảng năm, sáu mươi trượng có mấy tên tu sĩ lục bào (áo xanh màu lá cây) đang phiêu phù giữa không trung nhìn về phía này.
Người vừa nói chuyện chính là một lão giả râu dài, sắc mặt âm trầm cầm đầu nhóm.
Thiên Tinh chân nhân sau khi đánh giá tu vi mấy người kia thì trong lòng chợt trầm xuống.
Toàn bộ những người này đều là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ!
“Nguyên lai là Đông Môn đạo hữu Ngự Linh Tông.
Mấy vị đạo hữu này thoạt nhìn có chút xa lạ, chẳng lẽ cũng là trưởng lão của Quý tông sao?” Thiên Tinh Chân nhân miễn cưỡng áp chế sự hoảng sợ trong lòng cười nói.
“Tạm thời tính như vậy! Dường như hai con Khôi lỗi phía sau đạo hữu cũng không phải là vật bình thường.
Xem ra cũng không thể xem nhẹ được!” Đông Môn Đồ đưa mắt nhìn hai con Khôi lỗi ác quỷ, ánh mắt chớp động nói.
“Đạo hữu đùa rồi.
Hai con Khôi lỗi nhỏ nhoi này làm sao có thể khiến Đông Môn đạo hữu để ở trong lòng được.
Tuy nhiên đạo hữu tại sao muốn liên thủ cùng bần đạo?” Thiên Tinh Chân nhân cẩn thận hỏi.
“Tại hạ mặc dù ở Ngự Linh Tông đã lâu, ít khi cùng người khác gặp gỡ nhưng đối với danh tiếng trận pháp đại gia của Thiên Tinh đạo hữu thì đã từng nghe qua một chút.
Tại hạ tuy bất tài nhưng cũng nghiên cứu trận pháp một chút.
Nếu hai người chúng ta đơn thân phá trận thì sợ rằng cũng không nắm chắc phần nào.
Nếu chúng ta liên thủ thì đỡ tốn sức lực mà khả năng thành công lại cao.” Đông Môn Đồ nhìn lão đạo chậm rãi nói.
Thiên Tinh chân nhân nghe lời này thì khẽ cau mày một chút, trầm ngâm không nói gì lại có chút chần trừ .
“Như thế nào? Thiên Tinh đạo hữu sợ tại hạ có hành động bất lợi đối với đạo hữu sao? Như vậy đi, chúng ta chỉ hợp tác trong lúc giải trừ cấm chế để cùng tiến vào nội cốc.
Trong khoảng thời gian này chẳng có xung đột lợi ích nào cả thì tại hạ sao vô duyên vô cớ động thủ với đạo hữu được.
Hơn nữa đạo huynh nên nhớ rằng cho dù bản thân có thể phá giải cấm chế một mình nhưng trong lúc đó đã có không ít bảo vật dễ dàng lấy được bên trong đã bị người khác cướp mất rồi.
Mà theo tại hạ biết thì lần vào cốc này có không ít đồng đạo biết về trận pháp.” Sắc mặt Đông Môn Đồ trầm xuống, nhẫn nại thuyết phục.
Thiên Tinh chân nhân vừa nghe nói thế, trong lòng khẽ động, sau khi ngẩng đầu nhìn năm tên tu sĩ lục bào phía sau đối phương một chút rồi gật đầu.
“Nếu Đông Môn đạo hữu cũng nói như thế thì bần đạo cung kính không bằng tuân mệnh liên thủ giải trừ cấm chế này.
Nhưng sau khi tiến vào nội cốc, việc của ai người nấy làm, không nên đi cùng một chỗ.”
“Ha ha! Đúng vậy.
Thiên Tinh đạo hữu cứ việc yên tâm.
Hai con Khôi lỗi này của các hạ cũng không phải chuyện đùa.
Tại hạ làm sao có thể bắt buộc đạo hữu làm chuyện không muốn được? Sau khi vào cốc, ta và người hãy trông vào vận khí của bản thân để tầm bảo vậy!” Lục bào lão giả nghe vậy, lập tức tươi cười, mở miệng cam đoan nói.
Tám về Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Báo lỗi Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Đăng ký dịch Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 813: Nội Cốc Chi Địa
“Đây là nội cốc?” Nhìn khung cảnh phía trước, Hàn Lập không tự kìm hãm được tự nói, trên mặt tràn đầy vẻ khác thường.
Phía sau hắn hơn mười trượng là một ngọn núi cao hơn ngàn trượng.
Trên vách núi có một cái động khẩu không lớn.
Đó chính là nơi mà hắn vừa đi ra.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ sóng vai đứng ở một bên, nhìn phong cảnh trước mắt, trên mặt đồng dạng tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Trước mắt mọi người là một sơn mạch (dãy núi) mênh mông vô cùng, gồm có rất nhiều ngọn núi lớn nhỏ và cũng là một thế giới đầy màu sắc.
Vô luận thiên không hay mặt đất, khắp nơi nơi đều có hào quang mờ ẩn.
Những mảng hào quang kia màu sắc và diện tích khác nhau.
Lớn thì chừng vài dặm giống như ráng chiều mà nhỏ thì dài chừng vài thước, giống như một tấm lụa mỏng, vô cùng diễm lệ.
Tuy nhiên khiến cho ba người Hàn Lập giật mình không phải cảnh tượng mỹ lệ đó mà là do thiên linh khí cực kỳ hỗn loạn.
Vô luận là loại linh khí thuộc tính nào đi nữa cũng rất hỗn tạp, đan xen vào nhau, hơn nữa làm cho người ta có một loại cảm giác bất an.
Dường như chỉ cần một cử chỉ nhẹ cũng có thể làm cho chúng tức giận.
“Nơi đây không hổ là địa phương mà tu sĩ thượng cổ tranh đấu.
Ngay cả thiên linh khí cũng hoàn toàn bị phá hủy, cho nên việc thi pháp sợ rằng đều bị ảnh hưởng đôi chút.” Nam Lũng Hầu sau khi xem xét một lúc lâu, mới thở dài nói.
“Cái đó chỉ là chuyện thứ yếu.
Những thứ kia mới chân chính là đại phiền toái.” Hàn Lập lại đột nhiên ngẩng đầu, chỉ tay lên trên, cười khổ nói.
Cách bọn họ khoảng trăm trượng trên không trung mơ hồ có một dải hào quang màu trắng, dài mười mấy thước, đang chậm rãi di chuyển.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ khi thấy rõ thì đồng thời thất kinh.
“Khe hở không gian!!! Sao lại nhiều như vậy? Chúng còn di chuyển nữa chứ???” Lỗ Vệ Anh lúc này thất thanh kêu lên.
Giờ phút này sắc mặt Nam Lũng Hầu cũng cực kỳ khó coi.
“Việc này rất bình thường, nơi đây nếu là chiến trường thời thượng cổ thì khe hở không gian xuất hiện so với bên ngoài nhiều hơn một chút cũng là chuyện có thể đoán trước được.
Nếu không tại sao có nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ kinh diễm tuyệt thế tiến vào lại không thể toàn vẹn trở ra.
Để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, từ giờ trở đi chúng ta chỉ có thể hoàn toàn dựa theo lộ tuyến (đường đi) của Thương Khôn Thượng Nhân để đi mà thôi.
Nếu không hắc hắc…” Hàn Lập nhìn Nam Lũng Hầu liếc mắt một cái rồi cười nói.
“Hàn huynh nói rất đùng.
Chúng ta ngàn vạn lần không nên mạo hiểm đi lệch ra khỏi lộ tuyến.
Ai có thể biết được khe hở không gian vô hình sẽ xuất hiện ở đâu.
Tuy khe hở không gian di động rất đáng sợ nhưng chỉ cần cẩn thận chú ý thì với tốc độ của chúng hoàn toàn không thể tạo thành uy hiếp.” Nam Lũng Hầu trầm ngâm một chút, cũng trấn định nói.
“Nhưng mật độ khe hở không gian nơi này tối thiểu cũng cao hơn bên ngoài mười lần.
Hơn nữa theo như lời Nam Lũng huynh thì chỉ dưới tình huống khe hở không gian vô hình không di động, việc đi theo lộ tuyến mới khả thi.
Nếu chúng giống khe hở không gian bình thường, có thể di chuyển tán loạn khắp nơi thì chỉ dẫn do Thương Khôn Thượng Nhân lưu lại cũng không nhất định sẽ an toàn.” Lỗ Vệ Anh cau mày, nhìn một chỗ có khe hở không gian dày đặc chằm chằm nói.
Hàn Lập nghe xong liền ngẩn ra, đầu khẽ ngẩng lên, lam mang trong mắt phóng ra, phát hiện ra một đạo hào quang mơ hồ, đang lơ lửng trên không trung không nhúc nhích cách nơi ba người đứng khoảng một trăm trượng.
Hàn Lập nhìn khe hở không gian vô hình kia một lát rồi định tâm lại.
Nhưng ngay lúc hắn đang trầm ngâm suy nghĩ xem liệu có nên đem tin tức và phương pháp phát hiện thổ lộ với hai người hay không thì Nam Lũng Hầu khi chứng kiến vẻ trầm tư của Hàn Lập lại có chút hiểu lầm.
Sau khi do dự một chút hắn liền nói ra một chuyện làm cho Hàn Lập ngạc nhiên.
“Hai vị đạo hữu không cần lo lắng.
Cái loại khe hở vô hình sẽ không di động.
Trong di thư của Thương Khôn Thượng Nhân đã xác nhận qua việc này.”
“Nam Lũng huynh có chắc chắn hay không? Thương Khôn Thượng Nhân làm sao biết được?” Tinh thần Lỗ Vệ Anh trở nên phấn chân nhưng vẫn có chút hoài nghi hỏi.
“Lỗ huynh suy nghĩ thử xem, năm đó Thương Khôn Thượng Nhân nguyên khí đại thương nhưng vẫn có thể bình yên thoát khỏi Trụy Ma Cốc.
Toàn bộ việc này đều dựa vào một loại thần thông mà Thượng nhân tu luyện mới giúp cho hắn có thể cảm ứng được sự tồn tại của khe hở không gian, an toàn thoát thân.
Nếu không đừng nói sau khi trọng thương mà cho dù đang còn sung mãn, Thương Khôn Thượng Nhân cũng không có cách nào bình bình an an rời khỏi!” Nam Lũng Hầu bình tĩnh giải thích với hai người.
Nghe vậy thần sắc lão giả buông lỏng, an tâm hơn rất nhiều.
“Trên đời lại có loại mật thuật như thế sao?! Vậy thì việc Thương Khôn Thượng Nhân năm đó có thể rời khỏi Trụy Ma Cốc cũng không phải là may mắn!”
Thần sắc Hàn Lập cũng khẽ động, thở phào một hơi.
Nam Lũng Hầu thấy vậy thì rất yên lòng.
Hắn đang sợ hai người Hàn Lập lúc này sinh ra tâm tư thối lui.
Đặc biệt hắn hôm nay căn bản không có cách nào nhìn thấu được Hàn Lập, biết Hàn Lập tuyệt đối là chủ lực để đối phó với Hỏa thiềm thú kia nên nhất định phải kéo hắn nhập bọn.
“Được rồi! Chúng ta đi tiếp đi.
Theo di thư thì dưới tình huống không phi độn nhanh thì sào huyệt của Hỏa Thiềm thú (cóc lửa) cách nơi đây khoảng một ngày lộ trình.
Dọc đường đi, hai vị phải cẩn thận!” Nam Lũng Hầu nghiêm sắc mặt dặn dò.
“Nam Lũng đạo hữu cứ yên tâm.
Tại hạ và Lỗ đạo hữu chắc chắn sẽ quý trọng tính mạng của chính mình.” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, mỉm cười nói.
Lão giả họ Lỗ nghe vậy cũng gật đầu.
“Cũng nên đi thôi, chúng ta đã chậm trễ không ít thời gian rồi.
Xuất phát!” Nam Lũng Hầu hài lòng nói.
Sau khi phân biệt phương hướng xong thì kim quang trên người Nam Lũng Hầu chợt lóe, bao lấy toàn bộ thân hình, chậm rãi bay về một hướng.
Hàn Lập cùng lão giả nhìn nhau liếc mắt một cái, linh quang hộ thể cũng xuất hiện, bay lên giữa không trung, theo sát sau Nam Lũng Hầu.
Chỉ cần bọn họ đi lệnh so với lộ tuyến khoảng mấy trượng thì cũng có thể kích động khe hở không gian hoặc thượng cổ cấm chế nên Hàn Lập cùng lão giả tự nhiên vô cùng cẩn thận.
Lộ tuyến phi hành của Nam Lũng Hầu cực kỳ cổ quái, lúc thì đi thẳng, lúc thì rẽ quẹo nhưng vô luận như thế nào thì sau khi phi hành được một thời thần, Nam Lũng Hầu nhất định phải dừng lại, phân biệt phương hướng thêm lần nữa rồi mới tiếp tục di chuyển.
Trên đường đi Nam Lũng Hầu không bao giờ lấy ngọc giản ra xem, rõ ràng là hắn đã thuộc lòng như cháo.
Thần sắc Hàn Lập vẫn như thường nhưng âm thầm ghi nhớ mỗi một bước hành trình ở trong đầu.
Vạn nhất có gì kinh biến, đây chính là đường rút lui để bảo vệ tánh mạng.
Mà hắn phỏng chừng, Lỗ Vệ Anh cũng đang làm chuyện này.
Dù sao tu tiên giả cũng đã tu luyện qua công pháp ngũ hành cơ bản nên bọn họ cơ hồ đều có thần thông đã gặp qua là không quên được.
Nên việc nhớ kỹ lộ tuyến này tự nhiên không cần tốn nhiều sức lực.
Cứ như vậy phi hành hơn nửa ngày, đúng như Nam Lũng Hầu nói, quả nhiên ba người không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì.
Trong lòng Hàn Lập dần dần trỏ nên an tâm .
Xem ra Nam Lũng Hầu thực sự có được bản đồ lộ tuyến của Thương Khôn Thượng Nhân năm đó.
Lúc này đi theo phía sau Nam Lũng Hầu, hắn dùng phương pháp nhất tâm nhị dụng, vừa dùng thần thức ghi nhớ đường đi, vừa cảm ứng hết thảy mọi thứ xung quanh.
Theo như hắn đánh giá thì dọc đường tối thiểu có ba, bốn chỗ phát ra ba động (sóng) mãnh liệt của cấm chế, còn một số chỗ khác thì như có như không, khiên cho hắn không có cách nào phán đoán được đó là pháp trận cấm chế hay linh khí vặn loạn tạo thành dị trạng.
Hàn Lập tự nhiên cảm thấy hứng thú đối với những chỗ kia, biết rằng hơn phân nửa ở đó có bảo vật của tu sĩ thượng cổ lưu lại.
Nếu thập nhập một chuyến thì rất có thể có nhiều thu hoạch.
Bất quá hắn chỉ thoáng động tâm rồi lập tức đè nén lòng tham của bản thân.
Bởi vì hắn càng nghiên cứu về thượng cổ kỳ trận thì càng kiêng kỵ đối với loại cấm chế kia.
Thông qua những hiểu biết của mình, hắn biết rõ chỗ lợi hại của thượng cổ cấm chế chỉ có thể hơn chứ không thể kém so với khe hở không gian.
Cho dù hắn có được linh nhãn thần thông, có thể tránh được khe hở không gian nhưng nếu đụng chạm đếnloại thượng cổ cấm chế mà mình không rõ thì chẳng phải là đang đùa giỡn với mạng sống hay sao?! Hơn nữa trong con mắt của hắn hôm nay thì cổ bảo bình thường đã không có nhiều giá trị nữa.
Hơn nữa nếu lần này vào cốc có thể lấy được yêu đan của Hỏa Thiềm cùng bảo vật lưu lại bên hài cốt cổ tu sĩ kia, cộng thêm Linh Chúc quả và một lượng lớn Cương Ngân Sa ở động khẩu thì đã xem như thu hoạch rất nhiều rồi.
Cho nên sau khi cân nhắc lợi hại, Hàn Lập không chút do dự, dứt bỏ ý nghĩ mạo hiểm.
Lúc này hắn phát hiện sắc mặt lão giả họ Lỗ bên cạnh có chút âm trầm, thường xuyên nhìn về những nơi ở phía xa xa.
Hàn Lập trong lòng thở dài.
Xem ra nếu lão không tìm được thứ cần thiết ở trong đám bảo vật chỗ tu sĩ thượng cổ kia thì hơn phân nửa sẽ tìm kiếm những chỗ khác.
Việc này cũng không thể nói đối phương có lòng tham.
Nếu đại hạn sắp rơi xuống đầu mình thì Hàn Lập cũng sẽ chớp lấy cơ hội này để mạo hiểm một phen.
Dù sao nếu thành công thì thọ mệnh sẽ kéo dài thêm hoặc công pháp sẽ đột nhiên tăng mạnh.
Hàn Lập ngẫm nghi vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút bi ai.
Nhưng lúc này, Nam Lũng Hầu đang dẫn đường đột nhiên dừng lại, nhìn thẳng về phía trước, sắc mặt có chút âm tình bất định.
Hàn Lập thấy vậy, nhướn mày, mơ hồ cảm giác có chút không ổn.
Ánh mắt hắn quét xung quanh một vòng rồi lập tức nhìn chăm chú nhìn bóng lưng của Nam Lũng Hầu, im lặng không nói gì.
Phía dưới bọn họ cách hơn trăm trượng có một ngọn núi nhỏ, trông rất bình thường không có gì đặc biệt cả.
Mà xa xa phía trước, hai bên trái phải ẩn hiện hai ngọn núi vô cùng cao lớn, cực kỳ bắt mắt.
Rõ ràng Nam Lũng Hầu đã nói việc đi tới sào huyệt của Hỏa Thiềm thú phải mất một ngày đường, bây giờ mới qua hơn nửa ngày nên nơi đó tự nhiên không phải là mục tiêu.
Lỗ Vệ Anh nguyên bản đã có chút không yên lòng, khi thấy vậy thì lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Nam Lũng huynh, chuyện gì vậy? Vì sao không đi tiếp?” Trong mắt lão giả họ Lỗ xuất hiện vẻ cẩn thận, khó hiểu hỏi.
Nam Lũng Hầu nghe thấy vậy, chậm rãi xoay người lại liếc mắt nhìn hai người Hàn Lập và lão giả một cái, đột nhiên cười khổ nói.
“Hai vị, ta nghĩ chúng ta có thể gặp phải một ít phiền toái.
Nói không chừng còn nguy hiểm nữa!”
“Sao? Nam Lũng huynh, lời này là có ý gì vậy?” Lão giả nhíu mày, có chút kinh nghi hỏi.
Hàn Lập sờ sờ mũi, yên lặng không nói nhưng trên mặt cũng hiện ra vẻ muốn hỏi.
“Hai vị đạo hữu có nhìn thấy hai ngọn núi xa xa kia không?” Nam Lũng Hầu giơ tay chỉ về phía trước, chậm rãi nói.
“Tất nhiên là thấy.
Chẳng lẽ phiền toái có liên quan đến chúng?” Lỗ Vệ Anh kinh ngạc hỏi.
“Không sai!Chính là do chúng.” Nam Lũng Hầu khẳng định nói.
Tám về Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Báo lỗi Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Đăng ký dịch Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 814: Thập Tuyệt Độc
“Hai tòa sơn phong này có vấn đề gì?” Lão giả họ Lỗ liếc mắt một cái về phía chúng nhưng cũng không nhìn ra được điều khác thường nên kỳ quái hỏi.
“Nếu từ đây xuất phát, sau khi đi qua hai ngọn núi kia thì sẽ đến cùng một nơi.
Đó chính là sào huyệt của Hỏa Thiềm thú nhưng ngọn núi bên trái có một đám Phi Thiên Tử Vân hạt (bò cạp vằn tím biết bay) trong truyền thuyết.
Mặc dù chỉ có mười mấy con nhưng con nào cũng cực kỳ hung ác.
Nếu đi qua mà kinh động đến chúng thì sẽ gặp phiền toái không nhỏ.” Nam Lũng Hầu sau khi chần chừ gần nửa ngày mới dám nói ra ngọn nguồn.
“Tử Vân hạt? Là loại kỳ trùng hung ác trước đây đã từng xuất hiện ở Vọng Thủy Quốc, chỉ trong một lần đã diệt sát toàn bộ tu sĩ Lam Hải tông ư?” Lỗ Vệ Anh bị hù dọa giật mình, thất thanh kêu lớn.
Hàn Lập khi nghe được tên “Phi Thiên Tử Vân hạt”, sắc mặt cũng thay đổi, trong lòng cả kinh.
“Không sai! Chính là loại độc trùng đó.
Hơn nữa mỗi con phi hạt nơi đây hình như còn lợi hại hơn so với con đã xuất hiện ở Vọng Thủy Quốc.
Chúng đã sống hơn mấy vạn năm, toàn thân đều có màu tím đen.” Nam Lũng Hầu thở dài nói tiếp.
“Nam Lũng đạo hữu chẳng lẽ lại nói đùa?! Há chúng ta có thể trêu chọc loại Tử Vân hạt như thế sao? Nếu là hai hay ba con thì được, chỉ cần ba người chúng ta cẩn thận một chút, cũng có khả năng đi qua.
Nhưng nơi đó lại có hơn mười mấy con thì tiến lên chẳng khác nào đi chết cả!” Lỗ Vệ Anh thiếu kiên nhẫn, trừng mắt nhìn Nam Lũng Hầu, không khách khí nói.
“Xem ra thì Lỗ huynh muốn đi theo con đường khác nhưng ngọn núi bên phải còn nguy hiểm hơn bởi vì chúng ta phải đối mặt với một vùng có rất nhiều khe hở không gian vô hình tồn tại.
Bởi vì chúng qua nhiều nên chúng ta căn bản không thể thành công, càng không có cách nào xác định được vị trí của chúng.
Nếu đi theo đường kia thì nguy hiểm trong đó không cần tại hạ nhiều lời, hai vị đạo hữu cũng có thể hiểu rõ.” Nam Lũng Hầu mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói.
Lỗ Vệ Anh lập tức trở nên ngây ngốc.
Khe hở không gian lại còn vô hình, quả thực cũng chẳng an toàn hơn so với việc đối mặt với mười mấy con Tử Vân hạt.
Trong lúc lão giả giật mình ngẩn ra thì Hàn Lập sau khi nghe nói về khe hở vô hình liền nhìn về phía xa xa, ánh mắt không khỏi lóe lên.
“Xem ra lộ tuyến năm đó mà Thương Khôn Thượng Nhân đi chính là vượt qua khu vực có khe hở không gian kia.
Dù sao hắn cũng có thần thông có thể cảm ứng được sự tồn tại của chúng.” Hàn Lập trầm giọng nói, trong thanh âm không lộ ra cảm giác buồn vui gì.
Nam Lũng Hầu nghe xong thì ngẩn ra nhưng rồi lập tức cười khổ ứng lời:
“Hàn đạo hữu nói không sai.
Đây chính là chỗ bất đắc dĩ của bản hầu.
Bản hầu không có thần thông năm đó của Thượng nhân nên so với việc đi qua vùng có khe hở vô hình kia thì việc đối mặt với Tử Vân hạt còn nắm chắc hơn.”
“Không được! Quyết không thể trêu chọc Tử Vân hạt.
Các ngươi chỉ nghe kể lại sự tình về Vọng Thủy quốc năm đó mà thôi.
Còn ta thì không chỉ nghe mà còn trực tiếp nhìn thấy.
Khi còn trẻ, ta đã đại biểu cho Thiên Cực Môn tham gia vây sát Tử Vân hạt.
Sự đáng sợ của chúng vượt xa tưởng tượng.
Một lần trêu chọc vào mười mấy con thì tuyệt đối là đi chịu chết!” Lão giả họ Lỗ lắc đầu nguầy nguậy, phủ nhận đề nghị này.
Sự sợ hãi của lão giả họ Lỗ đối với Tử Vân hạt đến mức này thực nằm ngoài dự liệu của Nam Lũng Hầu.
Ban đầu hắn còn cho rằng ba người liên thủ có thể đánh một trận cùng đám phi hạt đã có chút dao động.
Nét mặt không khỏi hiện ra vẻ do dự.
Lúc này Hàn Lập nhíu chặt lông mày, trong đầu hiện lên tư liệu về phi hạt ở trong Kỳ Trùng bảng.
Phi Thiên Tử Vân hạt đứng ở vị trí thứ mười bốn, bám sát sau Phệ Kim Trùng.
Trong ngọc giản của vị tu sĩ Ngự Linh Tông chết trong tay Hàn Lập kia, phi hạt rất được tán dương.
Nếu không phải loại phi hạt kia sinh sản rất ít, khó có thể chiếm ưu thế về số lượng thì sợ rằng bài danh còn trên Phệ Kim Trùng.
Mặc dù chúng không có thần thông “vô vật bất phệ” như Phệ Kim Trùng nhưng thân thể vô cùng cứng rắn, đao kiếm pháp bảo khó đả thương, sánh ngang với Phệ Kim Trùng.
Hơn nữa sau lưng còn có hai cánh, bay nhanh như gió, thân mang kịch độc.
Bằng vào những cái đó cũng đủ để có thứ hạng cao trong Kỳ Trùng bảng.
Mà Tử Vân hạt trên đỉnh núi không biết đã sống ở trong Trụy Ma Cốc bao nhiêu vạn năm và đã tiến giai đến cảnh giới thành thục cuối cùng, biến thành màu tím đen.
Mực độ đáng sợ như thế nào, ai ai cũng tưởng tượng được.
Nhưng theo cách suy nghĩ của Nam Lũng Hầu thì lão ta chỉ hiểu được chút ít về chúng.
Còn Lỗ Vệ Anh vì đã nếm phải trái đắng nên khi nói về phi hạt thì bộ dáng rất sợ hãi.
Xem sắc mặt âm trầm của Nam Lũng Hầu, trong lòng Hàn Lập cười lạnh mấy tiếng.
Đến lúc này vị Nam Lũng Hầu kia mới đột nhiên nói ra chuyện Tử Vân hạt thì chỉ sợ cũng không phải là có hảo ý gì, giống như đã đào sẵn hố cho hai người Hàn Lập và Lỗ Vệ Anh nhảy vào.
Dù sao cũng đã đi tới bước này, vô luận là Hàn Lập hay lão giả họ Lỗ cũng tuyệt đối không vì gặp phải nguy hiểm mà quay đầu lại, chỉ có thể kiên trì giải quyết đến cùng nan đề mà thôi.
Chung quy bọn họ không thể tay không mà về được!
Sau khi tự đánh giá như vậy, Hàn Lập liền trầm ngâm, hồi tưởng đến mọi thứ có liên quan đến Tử Vân hạt, xem thử có cái gì có thể lợi dụng hay không.
Dù sao nếu đi theo con đường khác thì hắn sẽ bại lộ Linh nhãn thần thông kia.
Đây là chỗ dựa lớn nhất của hắn ở trong Trụy Ma Cốc.
Không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì hắn tuyệt đối không để cho người khác biết được.
Lúc Hàn Lập cúi đầu trầm ngâm thì lão giả họ Lỗ sắc mặt âm trầm đứng ngẩn ra, trong mắt ẩn hiện vẻ lo âu, còn Nam Lũng Hầu thì nhìn về phía có Tử Vân hạt ở xa xa, thần sắc âm tình bất định.
Ba người giống như đang ở trạng thái giằng co, có chút tiến thoái lưỡng nan.
Không biết yên lặng bao lâu thì sắc mặt Hàn Lập khẽ động, ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra một tia mỉm cười.
Mặc dù Nam Lũng Hầu cùng trưởng lão họ Lỗ nhìn như có chút không yên lòng nhưng trên thực tế cả hai đều âm thầm chú ý động tĩnh của người khác.
Hàn Lập vừa mới có cử động khác thường thì Nam Lũng Hầu đã lập tức quay đầu lại hỏi:
“Sao? Chẳng lẽ Hàn huynh có chủ ý gì hay?” Trong thanh âm của vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ này ẩn hàm một tia chờ đợi.
Lỗ Vệ Anh nghe vậy, trong lòng cũng khẽ động ngưng thần nhìn Hàn Lập nhưng Hàn Lập không có lập tức trả lời, mà đưa tay vỗ vào Túi Trữ Vật, lấy ra một cái bình nhỏ màu xanh biếc.
“Không biết hai vị đạo hữu đã từng nghe qua danh tự Thập Tuyệt độc chưa?” Hàn Lập thản nhiên nói.
“Thập Tuyệt độc? Ta đã tưng nghe qua.
Đó đều là những thứ cực độc, không thể tưởng tược được.
Cho dù là tu tiên giả, nếu trúng độc cũng có khả năng lập tức bỏ mạng.
Nghe nói đạo hữu Ngụy Vô Nhai chủ tu độc công, có thể sinh ra Phúc Thi chi độc (độc rắn) – một loại trong Thập Tuyệt độc.
Các tu sĩ khác khi đánh nhau với hắn, tuyệt không dám tiền tới gần trong vòng mười trượng.
Về phần những loại độc khác, tại hạ rất ít nghe qua.” Lão giả họ Lỗ có chút giật mình nói.
“Nhưng ta nghe nói ngoại trừ độc tính mãnh liệt ra thì Thập Tuyệt độc còn có diệu dụng khác.
Chẳng lẽ đạo hữu có một loại trong tay?” Nam Lũng Hầu tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, nhìn cái bình nhỏ trong tay Hàn Lập chằm chằm, thanh âm có chút khẩn trương.
“Xem ra không cần ta nói, Nam Lũng huynh cũng đoán được ít nhiều.
Trong bình này chính là Bích Cưu một trong Thập Tuyệt độc.
Nghe nói loại độc này là dùng dãi của yêu cầm Bích Chủy Cưu luyện thành.
Chẳng những vô cùng độc mà mùi vị còn rất cay, khiến người ta khó quên, là thứ yêu thích của các loại đại độc trùng trong thiên hạ.” Tay Hàn Lập cầm cái bình nhỏ giơ lên, chậm rãi nói.
“Ý Hàn huynh là…” Lỗ Vệ Anh bừng tỉnh, mặt lộ vẻ vui mừng ứng lời.
“Hà tất phải liều mạng với Tử Vân hạt nọ! Chúng ta chỉ cần đem loại độc vật này dẫn dụ chúng rời đi rồi chớp thời cơ đi qua.” Hàn Lập nói rõ ràng.
“Làm sao để dẫn dụ bọn phi hạt kia? Ha ha…ta thật hồ đồ, Hàn đạo hữu tinh thông Khôi lỗi Thuật, bôi một ít độc lên vài con khôi lỗi là được.” Nam Lũng Hầu tươi cười nói.
Nghe thấy vậy, thần sắc Hàn Lập tuy không thay đổi nhưng trong lòng lại ngầm mắng to.
“Tên Nam Lũng Hầu này nói nghe rất nhẹ nhàng, chỉ cần vài câu là đã đem hết thảy mọi việc đổ lên người mình.
Dù sao Thiên Lý ly kia của hắn cũng có thể sử dụng được mà.
Lần trước khi đối mặt với cự mãng ba đầu, hắn đã hủy diệt mấy con khôi lỗi rồi.”
Hàn Lập trong lòng có chút bất mãn nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh gật đầu đáp ứng.
Hắn không muốn vì chuyện nhỏ này mà cùng đối phương trở mặt.
Dù sao nửa đoạn đường cuối cùng cũng cần có đối phương chỉ dẫn, ngoài ra bình độc dược Bích Cưu kia cũng chính là một trong những hộp bảo vật của Thương Khôn Thượng Nhân.
Với sự hiểu biết về dược đạo của mình, ngay hôm đó Hàn Lập chỉ vừa ngửi thấy liền lập tức nhận biết được loại độc dược này.
Lúc ấy hắn cũng cả kinh.
Bây giờ ngẫm lại, Thương Khôn thượng nhân đã đem loại độc này cất trong hộp, chẳng lẽ là chuẩn bị trước để đối phó với Tử Vân hạt kia? Nếu không tại sao lại trùng hợp như thế.
Rõ ràng Thương Khôn thượng nhân đã tiêu tốn nhiều tâm huyết để chuẩn bị kỹ càng cho mỗi một bước tìm bảo vật trong Trụy Ma Cốc.
Điều này thực sự có chút không đúng lắm, tựa hồ hắn đã quá nhiệt tình.
Hàn Lập vẫn nhớ ngày đó trong di chỉ của Thương Khôn Thượng Nhân, phía trên lầu các hắn đã thấy được tượng yêu thú ba đầu sáu tay.
Hàn Lập mơ hồ cảm giác được có huyền cơ ở bên trong.
Mà Nam Lũng Hầu từng nói qua, Thương Khôn thượng nhân là tổ tiên hắn, xem ra hắn phải biết được cái gì đó mới đúng.
Nhưng mặc kệ là gì đi nữa, chỉ cần bản thân mình lấy được yêu đan của Hỏa Thiềm thú thì chẳng có vương vấn gì nữa, hắn sẽ lập tức chia tay hai người để tránh phiền toái.
Hàn Lập tuy trong lòng suy nghĩ nhưng động tác trên tay thủy chung vẫn không dừng lại.
Chỉ thấy hắn tùy ý vỗ Túi Trữ Vật bên hông một cái, nhất thời bốn, năm đạo hào quang màu trắng bay ra, một vài con cự viên khôi lỗi xuất hiện.
Hàn Lập lúc này mới lấy ra mấy cái bình ngọc nhỏ, nhỏ vào từng cái một giọt độc dịch rồi lập tức phong ấn tất cả lại.
Sau đó hắn giao cho mấy con cự viên, ra lệnh cho chúng cầm chặt trong tay.
Lúc này Hàn Lập mới dùng thần thức âm thầm điều khiển.
Với sự chỉ dẫn của Nam Lũng Hầu, tất cả cự viên vô thanh vô tức bay lên đỉnh núi ở bên trái.
Sau khi khôi lỗi phi hành được một khoảng cách khá xa, Hàn Lập mới quay lại trầm giọng nói:
“Chúng ta cũng đi thôi! Không nên cách quá xa chúng.
Dù sao những con khôi lỗi kia có thể đem phi hạt dẫn dụ ra xa hay gần cũng rất khó nói.
Chúng ta phải lợi dụng cơ hội, nhanh chóng vượt núi.”
Nam Lũng Hầu cùng lão giả, tự nhiên không có bất cứ ý kiến gì, lập tức bám sát theo cự viên phía trước.
Khi đám khôi lỗi bay vào trong núi thì ba người Hàn Lập cũng chỉ còn cách ngọn núi kia vài dặm, lúc này bọn họ lập tức thi triển pháp thuật ẩn giấu khí tức, đồng thời đám cự viên cũng bóp nát tiểu bình chứa độc dịch ở trong tay.
Nhất thời một cổ khí tức cực kỳ gay mũi lan tỏa khắp nơi xung quanh đỉnh núi.
Đám khôi lỗi lập tức hóa thành từng đạo bạch quang, nhanh chóng bay đi theo một hướng khác.
Tám về Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Báo lỗi Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Đăng ký dịch Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 815: Dung Nham Chi Địa
Sau khi cho vài con Khôi Lỗi bay tản ra, ba người Hàn Lập đang ẩn nặc phía sau cũng nín thở.
Tuy lý thuyết là vậy nhưng rút cuộc biện pháp này có hữu hiệu hay không thì cũng là chuyện chưa biết được.
Ngay cả Hàn Lập cũng không nắm chắc mười phần.
Dù sao mọi thông tin hắn biết được về Thập Tuyệt độc cũng từ điển tịch mà ra, chứ bản thân chưa bao giờ thử nghiệm qua.
Nhưng một lát sau, sự nghi ngờ trong lòng ba người đã không còn một chút nào cả.
Chỉ thấy sau khi vài con cự viên vừa bay đi được hơn mười trượng thì đỉnh núi nguyên bản vẫn an tĩnh đột nhiên truyền ra vài âm thanh bén nhọn kỳ quái.
Âm thanh này vừa lọt vào tai thì Hàn Lập nhất thời cảm giác được cả người khí huyết quay cuồng, đầu óc choáng váng, thiếu chút nữa từ trên không trung rơi xuống.
Hắn vô cùng kinh hãi, vội vàng vận chuyển linh khí toàn thân để ổn định thân hình rồi sau đó quay đầu, dùng linh nhãn thần thông nhìn hai người Nam Lũng Hầu đứng bên cạnh.
Bộ dáng bọn họ cũng hết sức chật vật, thân hình chấn động vài cái rồi mới khôi phục lại vẻ bình thường.
Hàn Lập nhướn mày, trong lòng âm thầm hoảng sợ.
Loại công kích bằng âm thanh quái dị này hình như không phải tác động lên thần thức mà là trực tiếp đánh tới chân nguyên nên cho dù thần thức Hàn Lập có cường đại hơn đi chăng nữa thì cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu.
Tử Vân hạt có loại thiên phú cổ quái này thật sự khiến cho người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
Xem ra thông tin trong điển tịch ghi lại quả nhiên không thể đầy đủ về mọi mặt được.
Ngay lúc Hàn Lập âm thầm suy nghĩ thì từ đỉnh núi có đến mười ba, mười bốn đạo hào quang màu tím đen bắn ra, lóe lên vài cái rồi đuổi theo đám khôi lỗi.
Hàn Lập vội vàng dùng thần thức điều khiển.
Đám cự viên lập tức tăng tốc hết cỡ, hóa thành những đạo bạch hồng phi độn ra xa.
Cho dù chỉ trong nháy mắt thời gian nhưng dựa vào thần thức cường đại của bản thân, Hàn Lập đại khái cũng nhìn rõ được thứ màu tím đen kia.
Ngoại trừ có cái đầu to đến mức dọa người, thân hình dài tầm hơn một trượng, cả người màu tím đen cùng một đôi cánh trong suốt thì còn lại hoàn toàn giống như bò cạp bình thường.
Bất quá con phi hạt bay phía trước có hình thể to lớn hơn xa đồng loại, dài đến hơn hai trượng, tựa hồ là thủ lĩnh của đàn độc trùng kia.
Nhìn thấy bộ dạng dữ tợn, hung ác, miệng phun hoàng vụ phì phì, Hàn Lập không khỏi nhíu mày.
Độn tốc của cự viên rõ ràng kém xa so với phi hạt nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn đủ để dẫn dụ đám độc trùng này ra xa.
Trong nháy mắt chúng đã hóa thành điểm đen.
Một lát sau, trên trời cao đột nhiên có thanh âm quát lớn: “Đi! Đã có khôi lỗi va chạm vào cấm chế nên bị đuổi kịp rồi.”
Vừa nói xong, linh quang quanh thân Hàn Lập chớp động, giải trừ pháp thuật ẩn nặc, dẫn đầu phá không vọt tới.
Hai người còn lại thấy vậy cũng lập tức hóa thành hai đạo hào quang, bay nhanh về phía đỉnh núi.
Ba người đều biết đám Tử Vân hạt kia có tốc độ nhanh như gió, nếu không nhân cơ hội để hành động thì có thể bọn họ sẽ gặp phiền toái lớn.
Cũng may tốc độ của cả ba không chậm, tuy Hàn Lập không có sử dụng Phong Lôi Sí nhưng chỉ bằng vào tu vi cao thâm hơn xa tu sĩ cùng cấp, trong nháy mắt hắn đã vượt qua đỉnh núi.
Lúc này hắn cảm ứng được đám cự viên Khôi Lỗi dần dần mất liên lạc.
Hàn Lập trong lòng cả kinh, không dám dừng lại một chút nào, bay thẳng một mạch ra xa, cách sào huyệt của Tử Vân hạt hơn mười dặm.
Khi dừng lại ở một đỉnh núi khác, ba người mới chân chính an tâm.
“Lần này tất cả là nhờ vào Bích Cưu độc cùng khôi lỗi của Hàn huynh.
Nếu không vấn đề vượt qua cửa ải kia thực sự sẽ khiến chúng ta đau đầu.” Nam Lũng Hầu mặt tươi cười, liên thanh nói.
“Không có gì! Chỉ may mắn mà thôi.” Hàn Lập liếc mắt nhìn Nam Lũng Hầu một cái, bất động thanh sắc nói.
Mặc dù Bích Cưu độc nguyên là bảo vật của Thương Khôn Thượng Nhân để lại nhưng Hàn Lập cũng không phí tâm giải thích gì cả, chỉ hàm hàm hồ hồ đáp cho qua chuyện.
Lão giả họ Lỗ thấy dễ dàng giải quyết việc này như vậy thì cũng mở miệng liên tục thật tâm khen ngợi.
Hàn Lập cười nói, ứng phó vài câu rồi ba người một lần nữa lên đường.
Lộ trình tiếp theo lại khôi phục sự bình yên như ban đầu.
Sau khi phi hành được gần nửa ngày thì không khí bắt đầu nóng dần lên.
Cây cối trên sơn lĩnh theo hướng bọn họ đi tới dần dần trở nên thưa thớt rồi trụi lủi, không còn một bóng cây cọng cỏ, nhìn có vẻ khác thương.
Cuối cùng ngay cả đá núi cũng xuất hiện màu đỏ yêu dị.
Hơn nữa trên đỉnh núi có thể mơ hồ nhìn thấy được một số khe dung nham nho nhỏ, bên trong đỏ rực, phun ra tro bui màu xám và hơi nóng có thể nướng chín người.
Trường cảnh thực sự giống với hỏa lò ở địa ngục.
Trên mặt Hàn Lập cùng Lỗ Vệ Anh lộ ra vẻ kinh ngạc nhưng khi thấy thần sắc Nam Lũng Hầu vẫn không loạn thì hai người hiểu rằng lộ tuyến vẫn không nhầm nên không nói gì thêm.
Sau đó không lâu, phía trước ba người xuất hiện một tòa núi cao ước mấy ngàn trượng màu đỏ đậm, hơn phân nửa ngọn núi bị bao phủ trong đám mây lửa.
So sánh với một số đỉnh núi thấp bé chung quanh thì ngọn núi kia cực kỳ hấp dẫn đối với người khác.
Nam Lũng Hầu đang dẫn đường phía trước, vừa nhìn thấy nó thì độn quang bắt đầu chậm lại.
Hai người Hàn Lập thấy vậy, sau khi nhìn nhau, tinh thần không hẹn mà cùng trở nên phấn chấn.
“Hai vị đạo hữu, ở phía dưới chân núi trước mặt có một cái động quật, đó chính là sào huyệt của Hỏa Thiềm thú nọ.
Di hài của tu sĩ thượng cổ cũng nằm ở trong đó.
Nghe nói linh giác súc sinh kia cũng không tệ, chúng ta trước tiên nên dừng lại thương nghị đã.” Nam Lũng Hầu thở dài, xoay người lại ngưng thần nói.
“Ở dưới chân núi kia?” Hàn Lập nghe vậy, lông mày khẽ nhíu lại rồi lập tức dùng thần thức dò xét qua.
Quả nhiên có một cái động khẩu màu đỏ rất lớn, thỉnh thoảng thổi ra từng luồng gió nóng.
Vì sợ kinh động đến Hỏa Thiềm thú bên trong nên Hàn Lập thu thần thức lại, không dám mạo muội dò xét quá kỹ.
“Cần gì phải thương lượng! Lấy công pháp Băng thuộc tính của Hàn đạo hữu làm chính, hai người bọn ta làm phụ, trực tiếp tiêu diệt Hỏa Thiềm thú.” Lỗ Vệ Anh không cần nghĩ ngợi nói.
“Lỗ huynh, chuyện đâu đơn giản vậy chứ.
Theo Thương Khôn Thượng Nhân nói, sào huyệt Hỏa Thiềm thú cơ hồ có một nửa nằm trong dung nham.
Vô luận con thú này bị trọng thương đến mức nào, chỉ cần nhảy vào trong dung nham thì lập tức có thể khôi phục lại như ban đầu.
Nếu đấu với nó ở nơi đó, khẳng định rất bất lợi.
Phương pháp tốt nhất là nên thiết hạ pháp trận trước tiên rồi sau đó dẫn dụ nó ra khỏi sào huyệt để tiêu diệt.
Vì thế, ta đã chuẩn bị một bộ khí cụ bày trận Thủy thuộc tính.” Nam Lũng Hầu nhẹ nhàng nói.
Nghe lời ấy, lão giả họ Lỗ cũng không có phản đối, Hàn Lập cũng cảm thấy chẳng có vấn đề gì.
Ba người sau khi định kế xong liền bắt đầu chuẩn bị.
Ngoại trừ đại trận của Nam Lũng Hầu kia thì Hàn Lập bố trí thêm mấy loại pháp trận khác bên ngoài để phòng ngừa bất trắc.
Làm xong hết thảy mọi việc, ba người cuối cùng quyết định ẩn hình, để cho Hàn Lập dùng khôi lỗi dẫn dụ Hỏa Thiềm thú ra khỏi sào huyệt.
Sau khi vỗ vào túi linh thú bên hông, một con khôi lỗi hình bạch lang (sói trắng) còn sót lại bỗng xuất hiện.
Sau đó Hàn Lập khoanh chân ngồi bên cạnh pháp trận, thao túng con khôi lỗi thú này bay thẳng về phía sơn động nọ.
Tám về Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Báo lỗi Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Đăng ký dịch Phàm Nhân Tu Tiên truyện:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










