Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 147 : Thiên Sát Chân Ma Công (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Thiên Sát Chân Ma Công
Sau khi Mã lão giả liếc mắt nhìn họa trục, sắc mặt liền vô cùng tái mét.
Vật trong tay xuất hiện rất nhiều lỗ thủng, tựa như tấm lưới, rõ ràng đã bị hư hại đến nỗi không thể hư hại thêm được nữa.
“Đáng tiếc, nếu Quật Diệu đạo hữu không vội thoát ra, cũng không vận dụng hỏa linh nguyên lực, ở bên trong chồng đỡ trong chốc lát mà nói thì, tám chín phần là pháp lực tu sĩ nọ sẽ giảm đi, sẽ chủ động triệt hồi trận đồ.
Lúc này Quật Diệu đạo hữu cũng đã hao tổn không ít nguyên khí, hai người người nào cũng không thể chiếm được thượng phong nữa.” Hắc bào nhân có chút tiếc hận nói.
Pháp sĩ cao gầy nọ nghe vậy sửng sốt, sau khi nhìn xuống xem một chút, trên mặt lộ vẻ có sở ngộ.
Sắc mặt lão giả họ Mã chuyển đổi lúc xanh lúc trắng nhiều lần, không nỡ vứt bỏ quyển trục trong tay, sau khi thu vào trong Túi trữ vật, liền hung tợn hướng Quật Diệu đối diện trừng mắt.
Quật Diệu thấy ánh mắt như thế của lão giả, hừ lạnh một tiếng, chân đạp hỏa giao bên dưới, hỏa diễm trên người một lần nữa cuồn cuồn lên, hồng quang lại hiện ra.
“Quật thượng sư, dừng tay.
Đấu pháp lần này, hai người như thế nào cũng chỉ có thể ngang tay mà thôi.
Bây giờ pháp lực hai người cũng tiêu hao quá nhiều, nếu lại tái đấu, cũng sẽ không có kết quả gì.” Pháp sĩ cao gầy đột nhiên tại không trung lớn tiếng mở miệng ngăn cản cử động của Quật Diệu sau đó lại nhìn đại hán trọc mi, ý tứ lời nói này cũng là nói cho đại hán trọc mi và tu sĩ Thiên Nam nghe.
Trọc mi đại hán nghe vậy có chút ngoài ý muốn, nhưng sau khi cùng Cốc Song Bồ liếc mắt một cái, liền gật đầu đồng ý.
“Được rồi, trận này vậy cho qua đi.”
Nghe lời nói của pháp sĩ cao gầy cùng đại hán trọc mi, lão giả họ Mã mặc dù không cam lòng, cũng biết nếu đấu tiếp chỉ là phí công mà thôi.
Cũng chỉ có thể bất đắc dĩ bay độn quay về.
Trong lòng Quật Diệu đối diện cũng buồn bực, đem hỏa giao thu lại, hận hận bay trở về không trung.
Khi lão giả họ Mã trở lại, đại hán trọc mi an ủi vài câu, cuối cùng mới làm cho thần sắc lão giả hơi có chút hòa hoãn.
Nhưng vào lúc này, pháp sĩ bên kia, hắc bào nhân cùng lão giả cao gầy thấp giọng nói thầm vài câu, kết quả hắc bào nhân lại khinh phiêu hạ xuống, dừng lại tại chỗ mới vừa giao chiến, sau đó ánh mắt âm trầm hướng chúng tu sĩ quét tới.
“Lúc này đối thủ các ngươi là ta.
Nói trước, trận này là không chết không thôi, không cần ảo tưởng có người đột nhiên ngăn cản.” Hắc bào nhân khàn khàn hàm hồ nói, vẻ khinh miệt trong mắt chợt lóe qua.
Lới nói cuồng vọng của hắc bào nhân hiển nhiên làm cho đại hán trọc mi cùng Cốc Song Bồ biến sắc, mặt lộ ra vẻ tức giận, nhưng hai người thật không dám mạo muội nhảy ra ứng chiến.
Dù sao bọn họ biết, thời gian trước chết trận hai gã tu sĩ Nguyên Anh, đều là chết trong tay loại pháp sĩ xa lạ này.
Cho dù bọn họ có tự phụ đi nữa, nhưng chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ, cũng không khỏi chần chừ.
“Để ta đấu với hắn.” Hàn Lập đột nhiên mở miệng nói.
“Đạo hữu muốn đi? Hàn đạo hữu hãy cẩn thận một chút, nếu có chuyện gì bất ổn, ba người chúng ta sẽ ra tay cứu giúp.” Đại hán trọc mi thấy Hàn Lập chủ động yêu cầu xuất chiến, đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó trong lòng liền thở phào một hơi, nhưng biểu hiện ra miệng lại là dặn dò kỹ lưỡng.
Hàn Lập nghe vậy thản nhiên cười, không nói cái gì.
Thanh quang trên người lưu chuyển, hóa thân thành một đạo thanh hồng hướng lên trời bay đi.
Trong nháy mắt, đạo thanh hồng đã đến gần hắc bào nhân, quang hoa nội liễm, hai tay Hàn Lập chắp sau lưng đứng tại chỗ, nét mặt không chút biểu tình.
Ánh mắt hắc bào nhân chớp động, đánh giá Hàn Lập từ trên xuống dưới một lần, con mắt cũng bắt biến từ màu đen sang màu xanh, có vẻ cực kỳ yêu dị.
Ánh mắt Hàn Lập co rụt lại, đột nhiên mở miệng hỏi một câu:
“Ngươi là yêu hay quỷ?”
“Ha ha! Ngươi cảm thấy lão phu không giống người sao?” Hắc bào nhân đối diện nghe Hàn Lập nói vậy, cũng không có tức giận mà ngược lại cười lạnh một tiếng nói.
Cùng lúc đó, trên người toát ra một đám hắc khí, có tiếng quỷ khóc nổi lên.
Trong lúc nhất thời âm phong nổi lên, giống như là quỷ vực.
“Nguyên lai là người, vậy cũng tốt.
Xem ra ngươi là tà tu tu luyện yêu quỷ chi đạo.” Hàn Lập nhẹ nôn một hơi, thần sắc không thay đổi nói.
“Hừ! Tiểu bối, ngươi đứng nói nhảm nữa.
Không cần dò xét chi tiết về bản thân ta, chờ lão phu diệt ngươi, ngươi cũng sẽ không còn tâm tư thắc mắc gì nữa.” Hắc bào nhân khàn khàn nói, đồng thời hắc khí trên người tăng vọt, thân ảnh trong hắc khí như có như không.
“Lão phu không có kiên nhẫn cùng ngươi nói nhảm.
Bây giờ liền đem mạng nhỏ giao ra đây.” Hắc bào nhân tại trong hắc khí âm hiểm cười một trận, hai tay bắt quyết, hình thể một lần nữa lại tăng vọt, từ vóc người bình thường biến thành một cự hán thân cao hai trượng.
Mặc dù do âm khí ngăn cản nên xem không rõ lắm, nhưng có thể thấy quần áo bị hắc bào nhân phá nát, đầu mơ hồ mọc ra hai sừng, miệng phun răng nanh.
Trách không được, có không ít tu sĩ cho rằng mấy pháp sĩ xa lạ này toàn bộ đều là loài khác biến thành.
Lam quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, bộ dáng hung dữ của cự hán đã được thu vào trong mắt rõ ràng.
“Đây là…?” Sau khi Hàn Lập thấy rõ bộ dáng yêu ma khi cự hán biến hình, lần đầu tiên trên mặt hiện ra một tia kinh ngạc.
Bộ dáng ma hóa của cự hán này, dĩ nhiên khi cùng Lục Đạo Truyền Nhân giao thủ ngày đó, thi triển ra một huyễn ảnh trong Lục Cực Chân Ma Công giống nhau như đúc.
“Các hạ cùng Lục Đạo Cực Thánh có quan hệ gì?”
“Lục Đạo Cực Thánh gì, đừng tưởng rằng hồ ngôn loạn ngữ là có thể trì hoãn thời gian.
Nhận lấy cái chết đi.” Cự hán đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó nhe răng cười nói, theo sau đó hắc khí trong tay đột nhiên vung lên.
Một thứ mơ mơ hồ hồ bay thẳng đến Hàn Lập, sau khi xuất ra hắc khí, hắc quang chợt lóe lên nhưng lại tiêu thất trong hư không.
Thấy tình hình này, sắc mặt Hàn Lập âm trầm xuống, thân hình bỗng nhiên ngã ra, bắn về phía sau mấy trượng.
Cùng lúc đó, tại chỗ vốn đang đứng xuất hiện một quỷ trảo màu xanh lục thật lớn quét qua.
Kết quả hiển nhiên là đánh vào khoảng không.
“Ô!” Cự hán yêu ma thấy một kích thất bại, ngoài ý muốn lên tiếng.
“Quả nhiên không sai.
Mặc dù ngươi tu luyện không phải là công pháp quỷ tu, nhưng thủ đoạn công kích lại rất giống với quỷ tu.
Nếu thực có người đem ngươi biến thành quỷ tu, sợ rằng trả giá không ít.” Hàn Lập nhìn quỷ thủ kia, thản nhiên nói.
Vừa nghe lời ấy của Hàn Lập, thân hình cự hán trong hắc khí bị kiềm hãm, lạnh lùng nhìn Hàn Lập chằm chằm không nói gì.
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập nhẹ nhàng nhíu mày, thân hình thoáng một cái liền di chuyển mấy trượng, kết quả quỷ trảo màu xanh lại xuất hiện, vô thanh vô tức chụp qua chỗ nãy.
Lần này cự hán trong quỷ khí cũng không tiếp tục kiên nhẫn, mở miệng hỏi:
“Ngươi có khả năng hai lần tránh khỏi công kích liên tiếp của quỷ trảo, chẳng lẽ trước kia ngươi đã gặp qua quỷ tu chân chính.” Lời nói của cự hán rốt cục lộ ra một tia quan tâm.
“Đương nhiên gặp qua, nếu không tại hạ như thế nào có thể dễ dàng tránh thoát.” Hàn Lập nữa thật nữa giả cười khẽ trả lời.
“Hừ! Kiến thức các hạ quả thật rộng lớn.
Bất quá cũng chẳng sao, cho dù là biết công pháp ma đạo ta sử dụng thì sao chứ? Dưới mười phần uy lực của Thiên Sát Chân Ma Công hôm nay của ta, sau một khắc sẽ là giờ chết của ngươi.” Cự hán âm âm nói, bộ dáng tựa như cũng không định nói thêm cái gì nữa, đột nhiên ngửa đầu hét to.
Tiếng huýt gió chói tai nổi lên, tựa như có thể xuyên kim phá thạch.
Hàn Lập thấy vậy, vẻ thong dong trên mặt dần dần thối lui, thay bằng một tia ngưng trọng.
Lúc này, hắc khí đối diện cấp tốc quay tròn, một cổ ma khí kinh người cường đại bộc phát ra, tiếp theo một cái bóng đen từ trong hắc phong bắn ra, mang theo huyễn ảnh trùng trùng, trong chớp mắt tới trước người Hàn Lập.
Hai tay bóng đen vừa động, một đôi trảo ảnh màu đen đem Hàn Lập bao vây trong đó, ý định bằng vào một đôi lợi trảo, đem Hàn Lập cắt thành một đống thịt nát.
Hàn Lập hít sâu một hơi, sắc mặt cổ quái không né không tránh, ngược lại hướng hai tay lên trên chà xát.
Tiếng sấm bất chợt khởi lên, hé ra điện võng màu vàng nhạt di động trên đỉnh đầu Hàn Lập, không hề sợ hãi đón nhận ảnh trảo.
Bóng đen thấy vậy trong lòng ngẩn ra, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, lợi trảo không chút khách khí hung hăng chộp xuống.
Tại trong mắt hắn, có lẽ bình thường thì công pháp ma đạo có thể bị công pháp lôi thuộc tình khắc chế một chút, nhưng đối với Thiên Sát Chân Ma Công của hắn hôm nay thì ma công bình thường há có thể so sánh.
Cho dù là lôi điện thì căn bản cũng không cách nào tổn thương mảy may.
Người này trước mắt tựa hồ biết được vài thứ, làm cho hắn cực kỳ không thoải mái, nên muốn lập tức giết chết.
Suy nghĩ trong lòng bóng đen chưa kết thúc, đột nhiên cảm thấy đôi lợi trảo của mình nóng lên, theo sau là một cảm giác đau nhức khó có thể hình dung từ trên lợi trảo truyền đến, tiếp theo kim quang trước mắt liền phóng lớn ra, kim sắc điện hồ nọ hiển nhiên đã phá tan trảo ảnh, lại hướng trên đầu chụp xuống.
“Kim sắc điện hồ? Không đúng, thứ này hình như đã nghe nói qua từ nơi nào, chẳng lẽ là…” Khi kim võng thật lớn đem bóng đen không kịp phòng ngự bao lại, bòng đen mới bỗng nhiên nhớ tới lời đồn có liên quan đến kim sắc điện hồ.
Thứ này không phải là một trong những thứ mà năm đó khi được truyền ma công thì trưởng lão truyền công luôn dặn dò qua đó là Thiên Sát Chân Ma Công tối kiêng kị sao?
Mà hắn từ khi tu luyện ma công này, tại cùng cấp hiếm khi gặp đối thủ, dĩ nhiên nhất thời quên mất việc này.
Sắc mặt bóng đen tím tái, kinh hãi run sợ, tựa như sắp thất thủ.
Lúc này không chút nghĩ ngợi hét lớn một tiếng, thân hình vốn to lớn đột nhiên trong tiếng bạo vang liền kịch liệt thu nhỏ lại, trong nháy mắt biến thành một gã lùn cao ba thước, nhằm kéo dài thời gian trước khi tiếp xúc với kim võng.
Tranh thủ một chút thời gian này, một tiếng “phành” truyền lại.
Trong lúc thân thể lùn tịt co rút lại, sau đó bạo liệt ra, hóa thành vô số mảnh tơ nhỏ màu đen phát sáng, hướng bốn phương tám hướng bắn nhanh đi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 732: Song Vỹ Xà
Hàn quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, hai tay trong phút chốc rung lên thao túng kim sắc điện hồ, kim quang bất chợt bắn ra, điện võng bạo vỡ.
Vô số điện hồ được bắn ra, điện quang võng dày đặc hơn lúc trước khoảng ba phần bỗng nhiên xuất hiện, trong nháy mắt lại kịch liệt co rút.
Theo đó, hắc ti sau khi bắn ra hiển nhiên đều bị đụng vào kim hồ.
Một tiếng “xoạt” vang lên, dưới thống kích của kim hồ, hắc ti tại trong võng bắt đầu hóa thành vô số luồng khói đen, cùng lúc có tiếng kêu thảm thiết thỉnh thoảng truyền ra, cực kỳ thê lương.
Sau đó hắc ti một lần nữa lui trở về trung tâm của kim võng, tụ lại hóa thành một đứa con nít đen thui yêu dị phát sáng, vẻ mặt hoàn toàn kinh hãi.
Sau đó nó há mồm, một cổ âm khí đen như mực từ trong miệng phun ra, đem nó bao lại tầng tầng lớp lớp, liều mạng ngăn cản Ích Tà Thần Lôi đang đến gần.
Thần sắc Hàn Lập lạnh lùng, khóe miệng hiện lên vẻ châm chọc, kim hồ bỗng nhiên biến lớn hơn ba phần, điện hồ chói mắt, khiến người ta khó có thể nhìn thẳng.
Tiếng kêu thảm thiết trong điện quang lại phát lên, rồi dần dần nhỏ đi trong tiếng sấm, một lát sau liền biến mất vô thanh vô tức.
Thấy cảnh này, trong lòng Hàn Lập thở ra một hơi, kim hồ co rút lại, bao bọc lấy một cái Túi trữ vật màu đen đem lại trên tay.
Sau đó hắn nâng tay nhìn trời liếc mắt một cái, mặt không chút thay đổi, thanh quang lại phát ra, hóa thành một đạo thanh hồng bay vụt về.
Từ lúc Hàn Lập cùng hắc bào nhân nói vài câu, cho đến lúc Hàn Lập phóng Ích Tà Thần Lôi ra tiêu diệt đối thủ, cả quá trình cũng chỉ trong chớp mắt.
Chẳng những đám người đại hán trọc mi và lão giả họ Mã nhìn trợn mắt há mồm, mà ngay cả hai gã Mộ Lan Đại Thượng Sư, pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diệu phía trên, cũng đồng dạng bốn mắt nhìn nhau, hết thảy đều không thể tin chuyện xảy ra trước mắt.
Nên biết rằng tu sĩ Thiên Nam không biết được chi tiết về hắc bào nhân, nhưng bọn hắn thì lại biết được bảy tám phần.
Tu sĩ thần bí này là đến từ Bàng Đại đế quốc bên kia thảo nguyên Mộ Lan.
Mặc dù không biết vì sao bọn họ đến thảo nguyên Mộ Lan, cũng cùng thần sư trong tam đại bộ lạc đạt thành điều kiện gì đó, ra tay tương trợ.
Nhưng không hề nghi ngờ, vô luận là công pháp hay thần thông cũng đều hơn xa tu sĩ cùng cấp trong tu tiên giới Thiên Nam.
Thậm chí khi giao chiến chưa chính thức bắt đầu, thì đã có hai gã tu sĩ nguyên anh Thiên Nam trước sau bị bọn họ tiêu diệt, Làm cho hai vị Mộ Lan Đại Thượng Sư đối với vị hắc bào nhân có chút tin phục.
Mà trận đấu pháp thứ hai này, sở dĩ cho hắc bào nhân ra trận, cũng là do cảm thấy tu sĩ nguyên anh ở chỗ cấm chế đại trận này có chút hơi nhiều.
Tốt nhất là xuất kỳ bất ý trước tiên tiêu diệt hoặc làm trọng thương một người rồi nói sau.
Nhưng ai biết được, đối phương đưa ra một thanh niên nhìn tu vi có vẻ bình thường, thế nhưng đã nhanh chóng đem tu sĩ hắc bào tiêu diệt gọn, thậm chí ngay cả nguyên anh cũng không thể chạy thoát.
Điều này khiến cho hai người thất kinh!
Pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diệu rốt cục cũng bình tĩnh lại, sau khi kinh hãi nhìn nhau liếc mắt một cái, nét mặt hiện lên vẻ chần chờ, không biết là nên tiếp tục phái người khiêu chiến, hay là dứt khoát chỉ huy pháp sĩ phía sau đồng loạt tiến lên.
Đúng lúc này, trong tai hai người đột nhiên truyền đến tiếng nói như có như không.
“Hôm nay duệ khí đã giảm, tạm thời lui bước.
Ngay mai chúng ta trở lại.
Đến lúc đó, nói không chừng trận này sẽ….hắc hắc! Về cái chết của Thiên Khốc sợ rằng có chút phiền toái, nhưng ta sẽ giải thích với các Thần Sư một chút.” Thanh âm nọ không biết là nam hay nữ, nhưng trong khẩu khí ngầm chứa ba phần ra lệnh.
Pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diệu nghe được lời ấy, mặc dù ngẩn ra, nhưng không nói hai lời lập tức y theo mà làm, hướng chúng tu sĩ lớn tiếng ra lệnh.
Chúng pháp sĩ phía sau sau khi dao động một trận, nhưng cũng không ai dị nghị, các đội từ trước đến sau, đều chậm rãi thối lui.
Hai gã Đại Thượng Sư này hiển nhiên là đoạn hậu.
Chỉ là trước khi bay đi, sắc mặt hai người âm trầm nhìn đám tu sĩ vài lần, đặc biệt hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Lập một chút, sau đó mới xoay người bước đi.
“Chúng ta không đuổi giết theo sao?” Cốc Song Bồ nhìn đại quân pháp sĩ đi xa, có chút không quá xác định hỏi.
“Được rồi, mặc dù người Mộ Lan bại lui, nhưng mấy người chúng ta mà tiến lên, nếu không cẩn thận có thể bị vây khốn trở lại.
Hay là cứ dựa vào đại trận, phòng thủ cho tốt.
Thiên Âm Huyễn Hóa Trận tại Hoàng Long Sơn chúng ta cũng không dễ phá như vậy.
Cho dù người Mộ Lan có thể đến, pháp sĩ nếu không tăng thêm gấp rưỡi, thì đừng mơ tưởng đến chuyện này.” Đại hán trọc mi thoáng trầm ngâm một chút, lắc đầu nói.
Chỉ là khi nói lời này, đồng thời hắn cũng không nhịn được quay đầu hướng Hàn Lập liếc mắt một cái.
Bởi vì một màn diệt sát hắc bào nhân của Hàn Lập rất ngoài dự liệu của chúng tu sĩ, nên kết quả sau khi bay độn trở về, chúng tu sĩ nhất thời lặng đi, không biết nói cái gì cho phải.
Lúc đại hán nhìn lại, thần sắc Hàn Lập vẫn như thường, chỉ là sau khi đem Túi trữ vật đang đung đưa trong tay thu lại, hướng mọi người mỉm cười mà thôi.
Lúc trước khi Hàn Lập mỉm cười như vậy, nhưng người khác vốn không cảm thấy cái gì, nhưng bây giờ sau khi diệt sát một gã tu sĩ Nguyên Anh, thấy lại nụ cười của Hàn Lập, mọi người đồng thời lại có một cảm giác cao thâm khó lường.
Ý khinh thị vốn trong lòng, hiện tại không còn sót lại chút gì.
“Lần này, Hàn đạo hữu đã giết được một gã pháp sĩ cao cấp của đối phương, thật sự là rất đáng mừng.
Khi trở về Lục mỗ chắc chắn sẽ đối với liên minh báo cáo việc này.
Bổn minh chắc chắn sẽ trọng thưởng cho đạo hữu.” Đại hán trọc mi chúc mừng cười nói.
Lão giả họ Mã cùng Cốc Song Bồ lúc này cũng đi tới, tươi cười nói vài câu khen ngợi.
Nhưng ánh mắt đối với Hàn Lập so với lúc ban đầu có chút khác hơn, trong lời nói mơ hồ toát ra vẻ kính sợ.
Hàn Lập phảng phất không chút để ý, cũng khách sáo vài câu.
Chỉ là đang lúc nói chuyện, đồng thời mắt Hàn Lập lại nhìn thấy ánh mắt một người trong đó, lúc không ai chú ý tới thì vẻ mặt hiện lên một tia cười châm chọc.
Chờ sau khi thân ảnh đại quân pháp sĩ biến mất không thấy, đại hán trọc mi từ trong vụ hải mở ra một cái thông đạo, mấy người nhanh chóng đi vào bên trong, vụ hãi một lần nữa khép lại.
Phụ cận Hoàng Long Sơn một lần nữa yên tĩnh trở lại, chỉ để lại sương mù mênh mông bát ngát, vô thanh vô tức bình yên bất động.
Đám người Hàn Lập trở lại trong đại điện, thực cũng không có gì để bàn.
Sau khi nghị luận một chút về đại chiến hôm nay, mọi người đều cáo từ rời đi, quay về chỗ ở nghỉ ngơi.
Đặc biệt lão giả họ Mã, chẳng những bảo vật bị hủy, hơn nữa nguyên khí lại tổn hao không ít, càng cần phục dược tĩnh tọa, khôi phục pháp lực cho tốt.
Trong nháy mắt, mọi người trong đại điện tản đi, chỉ còn lại đại hán trọc mi.
Hắn ngồi ở chỗ chủ tọa cúi đầu xuống, mặt lâm vào trầm tư, không biết suy nghĩ gì.
Qua trong chốc lát, hai hàng lộng mày đột nhiên nhảy dựng lên, dị sắc trên mặt chợt lóe thấp giọng quát:
“Ai ở đó, ra đi.”
“Ha ha! Đạo pháp Lục huynh quả nhiên cao thâm, tại hạ mới vừa tiến đến liền bị phát hiện.
Trách không được Cửu Quốc Minh lại để đạo hữu một mình trấn tại một phương.” Lối vào đại điện vốn không có bóng người, quang hoa chợt lóe, hiện ra thân hình của một người đang mỉm cười.
“Là ngươi? Đạo hữu không đi nghỉ ngơi, vì sao lại ẩn nặc thân hình quay lại.” Đại hán trọc mi nhướng mày, sắc mặt cổ quái hỏi.
“Không có gì, chỉ là tại hạ đột nhiên phát hiện một cái bí mật, cảm thấy nên cùng đạo hữu thương lượng một chút mới được.”
“Bí mật? Bí mật gì?” Đại hán trọc mị nghe vậy liền ngẩn ra, đánh giá người này trên dưới vài lần, mặt lộ ra một tia nghi sắc.
“Lạc Vân Tông Hàn đạo hữu, rất có thể là gian tế người Mộ Lan.” Người này không chút chần chờ nói, cũng chậm rãi tiến lên.
“Gian tế? Thần trí đạo hữu chẳng lẽ còn không rõ.
Hàn đạo hữu hôm nay vừa mới diệt sát một gã pháp sĩ Nguyên Anh kỳ, lời này thật sự rất buồn cười.” Đại hàn trọc mi nghe vậy, trên mặt khựng lại một chút, cảm thấy rất buồn cười, hoàn toàn ra vẻ không tin.
“Ta biết Lục huynh không tin chuyện này, nhưng ta có chứng cớ, đạo hữu nhìn sẽ biết tại hạ không nói bậy.” Người nọ thở dài một tiếng, mặt lộ vẻ cười khổ.
Sau đó nắm tay vừa lộn, quang mang chợt lóe, một cái lục sắc ngọc giản xuất hiện trong tay, lại tiến lên vài bước, tới gần đại hán.
Mắt đại hán lộ ra vẻ kinh ngạc, sau khi chần chờ một chút, cũng đứng dậy đưa tay tiếp nhận.
Người đối diện nọ thấy vậy, thần sắc bình thản khoát tay, bộ dáng như muốn đưa qua.
Ngay lúc ngón tay đại hán sắp sửa chạm được ngọc giản, thần sắc người nọ đột nhiên khẽ biến, vẻ hung ác chợt hiện lên, lục quang ngọc giản chợt lóe, đột nhiên hóa thành một con tiểu xà màu xanh, thế như sét đánh cắn ngay cổ tay của đại hán.
Đại hán họ Lục mặt đầy kinh ngạc, mở miệng muốn hô cái gì, nhưng trong nháy mắt gương mặt từ đen chuyển sang tím, tiếp theo cả người vô thanh vô tức xụi lơ trên mặt đất không nhúc nhích.
“Song vĩ phỉ thúy xà quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ nói về độc tính, sợ rằng so với thập đại tuyệt độc trong truyền thuyết cũng không hề kém hơn.
Sau khi bị cắn, ngay cả nguyên anh cũng không có lực độn ra.
Nếu là có cánh để bay, thì sẽ trở thành một sát thủ tu sĩ cực kỳ sắc bén.” Vẻ vui mừng trên mặt người nọ chợt lóe, thì thào nói, tiến lên từng bước, cẩn thận đánh giá thi thể bắt đầu dần dần tan chảy.
Mà bích lục tiểu xà nọ, khi hàm răng độc vừa buông thi thể ra, liền lộ ra hai cái đuôi giống nhau bên dưới.
Sau đó hai cái đuôi đánh trên mặt đất, “vù” một tiếng bay về trên tay chủ nhân, sau đó vươn cổ phun ra nọc độc màu tím đen, con mắt màu xanh cực kỳ âm độc.
Người đánh lén lúc này một tay nâng tiểu xà, tay kia nhẹ nhàng vẫy một cái.
Túi trữ vật trên thi thể trực tiếp bay đến trên tay hắn, sau đó lộ vẻ kích động đem thần thức hạ xuống, dường như muốn tìm cái gì.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 733: Bại Lộ
“Không có khả năng.
Lệnh bài đâu? Rõ ràng ta đã nhìn thấy hắn thu vào trong Túi trữ vật?” Một lát sau, người này nhẹ hô một tiếng.
Sau đó hắn không cam lòng cầm Túi trữ vật trong tay hướng mặt đất ném ra.
Một mảnh khói trắng từ trong miệng túi phun ra, một đống pháp khí thấp kém cùng rất ít linh thạch bậc thấp xuất hiện trên mặt đất.
Vừa thấy rõ những vật này, sắc mặt người này liền trở nên vô cùng trắng bệch, lục quang trên người đột nhiên phát ra, không nói lời nào liền hóa thành một đạo kim hồng, hướng cửa điện bay độn đi.
Trong đại điện vang lên một tiếng thở dài, theo sau ngân quang trên bốn vách tường bỗng nhiên chớp động, quang mạc màu bạc tầng tầng hiện lên, hình thành một cái quang tráo thật lớn, đem người nọ bao vào bên trong.
Người này hừ lạnh một tiếng, độn quang cũng không có ý dừng lại, ngược lại nắm tay hướng một cái túi bên hông vỗ một cái, một con linh thú Xuyên Sơn Giác Bàn màu đen từ trong Túi linh thú bay ra, một đầu đánh lên cái lồng trên vách.
Một tiếng “phanh” phát ra, ngân sắc tráo cũng không lung lay chút nào, đem con linh thú nọ đánh văng ngược trở lại.
Người này thấy vậy trong lòng liền phát lạnh, nhưng lập tức cắn răng một cái, há mồm phun ra một cái lam sắc phi xoa, pháp bảo trong nháy mắt hợp làm một với độn quang, hoá thành một đạo lam hồng to lớn, hung hăng đánh tới lồng tường.
Một tiếng “ầm ầm” lại truyền đến, lam quang không chút khách khí bị bắn ngược lại mấy trượng, sau khi xoay vòng một cái, thiếu chút nữa rơi xuống đất.
“Cốc huynh không cần phí tâm.
Chỗ đại điện này kỳ thật mới là trung tâm đại trận của cả tòa Hoàng Long Sơn này, cũng là nơi lợi hại nhất của cấm chế.
Nếu rơi vào trong này, thì đừng nghĩ muốn thoát ra.” Trong đại điện vang lên một giọng nói thản nhiên cực kỳ quen thuộc, tựa như thanh âm của đại hán.
“Ngươi quả nhiên thật sự không chết, người chết vừa rồi chính là một con khôi lỗi.
Ta đã sớm nghe nói, Cửu Quốc Minh có một vị tu sĩ thần bí, giỏi về luyện chế huyết nhục khôi lỗi thế thân giống bản thân như đúc, khiến cho mọi người không thể nhận ra thật giả.
Không nghĩ tới việc này lại là sự thật.” Quang hoa trong lam tráo nội liễm, một bóng người hiện ra, đúng là Ngự Linh Tông Cốc Song Bồ.
Chỉ là hiện tại sắc mặt hắn tái nhợt, hai mắt âm trầm, nhưng vẫn miễn cưỡng duy trì trấn định.
“Cốc huynh quả nhiên đối với chuyện của Cửu Quốc Minh chúng ta biết rất nhiều, ngay cả chuyện khôi lỗi thế thân cũng biết một ít.
Không sai, thứ ngươi mới diệt sát vừa rồi, chính là một cái thế thân mà tại hạ vừa rồi mới thao túng.
Ngay cả một vị tu sĩ Nguyên Anh như ngươi, cũng không thể phát hiện sự khác nhau trong đó, qua đó cho thấy đích xác có thể lấy giả thay thật.”
Bạch quang ngoài điện chớp động, thân hình đại hán trọc mi lộ ra, hắn ở bên ngoài nhìn Cốc Song Bồ trong quang tráo, lại nhìn sang thế thân đã hóa thành một bãi máu đen, thản nhiên nói.
“Hừ! Bề ngoài có giống đi nữa thì có ích lợi gì.
Nếu không phải vì sợ ngươi nghi ngờ, nên không dám dùng thần thức cẩn thận quét qua khối thế thân của ngươi, chứ bằng một bộ vỏ trống rỗng mà cũng có thể giấu diếm được ta sao.
Huống hồ ta sớm đã nghĩ đến, song vĩ phỉ thúy xà trải qua trăm năm bồi dưỡng tỉ mỉ của ta, hiển nhiên độc vô cùng.
Nhưng cũng không có khả năng dễ dàng diệt sát một vị tu sĩ Nguyên Anh.
Ban đầu ta chỉ định dùng tiểu xà này đánh trọng thương ngươi.
Nhưng một kích này không ngờ lại đắc thủ, khi đó ta tưởng rằng là do mình đã xem nhẹ độc tính của linh xà.
Xem ra ta quả nhiên có chút tự đại.” Cốc Song Bồ âm trầm như nước nói, trong mắt hiện lên một tia hối hận.
“Hắc hắc! Lục mỗ thỉnh người luyện chế một khối thế thân như vậy, cũng chỉ là nhất thời cao hứng mà thôi.
Đương nhiên cũng không tin rằng một khối đồ vật chết như vậy, lại có thể cùng cái loại thân ngoại hóa thân so sánh.
Chẳng qua chính là một khối khôi lỗi như vậy, hiển nhiên có thể lôi ra một gã phản đồ cấu kết với người Mộ Lan như Cốc huynh đây.
Cũng không phí công ta bỏ ra nhiều linh thạch như vậy.” Đại hán họ Lục không giận mà cười nói.
Da mặt Cốc Song Bồ hơi co rút, nhất thời im lặng.
Nhưng sau một lúc lâu, lại lạnh lùng hỏi:
“Nghe khẩu khí của ngươi, tựa hồ sẽ biết ta tới tìm ngươi, nên đã sớm chuẩn bị thế thân.
Chẳng lẽ ta vừa đến Hoàng Long Sơn, liền bị ngươi phát hiện ra điều không ổn.”
“Cái này không phải.
Ta như thế nào lại vô duyên vô cớ hoài nghi trưởng lão Ngự Linh Tông, ta chỉ là nhận được sự cảnh báo của người khác.
Vốn Lục mỗ đối với chuyện này bán tính bán nghi, nhưng hiện tại thì không hề nghi ngờ.
Hàn đạo hữu, Mã huynh, cũng ra đi.” Đại hán trọc mi lắc đầu nói, tiếp theo hướng hai bên hô to một tiếng.
Cốc Song Bồ nghe được lời ấy, cũng không thể bảo trì vẻ âm trầm, sắc mặt liền đại biến.
Kết quả tại hai bên thạch bích, hoàng quang chợt lóe, mỗi bên đều đi ra một người.
Đúng là Hàn Lập thần sắc lạnh nhạt cùng lão giả họ Mã vẻ mặt âm trầm.
“Thật không nghĩ tới, Cốc đạo hữu ngươi lại làm ra chuyện tình như vậy.
Không biết người Mộ Lan rốt cục cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt, mà lại có cuồng tâm như thế.” Vẻ mặt lão giả họ Mã đau lòng, trong giọng nói tràn đầy oán thán.
“Hừ! Cuồng tâm? Ta vốn là người Mộ Lan, tính cái gì cuồng tâm.” Cốc Song Bồ nhìn lão giả chằm chằm, lạnh lùng nói.
“Ngươi là người Mộ Lan?” Lần này, bọn người đại hán trọc mi liền ngạc nhiên, có chút ngoài ý muốn.
“Đương nhiên, ngươi cho rằng lấy chỗ tốt gì mà có thể mượn sức một tu sĩ Nguyên Anh như ta? Tu sĩ Thiên Nam các ngươi, làm sao biết được tư nguyên tu luyện của người Mộ Lan chúng ta thiếu hụt như thế nào.
Hàng năm cũng không biết có bao nhiêu pháp sĩ cấp thấp vốn có thể tiến cấp, nhưng cũng bởi vì không có đan dược cùng linh thạch phụ trợ, mà không thể không bỏ qua cơ hội tu luyện tốt nhất, chỉ có thể hóa thành đống bạch cốt sau hơn trăm năm.
Dựa vào cái gì, tu sĩ các người thì có thể chiếm cứ một địa phương tốt như thế, mà pháp sĩ chúng ta thì nhất định phải tính toán sử dụng từng khối linh thạch.
Chỉ cần cho chúng ta tư nguyên của Thiên Nam để tu luyện, người Mộ Lan chúng ta không tới trăm năm, bảo đảm số lượng pháp sĩ có thể tăng nhanh chóng.
Có thực lực hùng hậu như thế, chúng ta có thể đánh tan đám tiên sư của người Đột Ngột, xưng bá cả thảo nguyên Mộ Lan.” Cốc Song Bồ vừa nói, đồng thời trong mắt hiện lên một tia điên cuồng.
Nghe Cốc Song Bồ nói, đám người đại hán trọc mi không khỏi hai mắt nhìn nhau.
“Đánh bại người Đột Ngột.
Ta nghe được, hình như là chủ lực của người Mộ Lan các ngươi, tại trong quyết chiến cùng người Đột Ngột bị thất bại, hôm nay hơn phân nữa thảo nguyên Mộ Lan cũng đã bị người Đột Ngột chiếm cứ.
Cho nên các ngươi mới được ăn cả ngã về không mưu đồ Thiên Nam chúng ta.” Hàn Lập đột nhiên mặt không chút thay đổi mở miệng nói.
“Ngươi…ngươi như thế nào lại biết việc này? Ngươi nghe trộm truyền âm của ta cùng Nhạc thượng sư.” Cốc Song Bồ vừa nghe Hàn Lập nói, đầu tiên là cả kinh, nhưng nghĩ đến cái gì liền lập tức có chút hiểu ra.
Vẻ mặt hung ác nhìn Hàn Lập chằm chằm, bộ dáng như hận không thể nuốt sống hắn.
“Xem ra Cốc huynh hiểu ra rất nhanh.
Nhưng việc này cũng không thể trách Hàn mỗ, ai biểu ngươi cùng vị pháp sĩ ẩn dấu kia, lại không kiêng nể tại trước mặt Hàn mỗ sử dụng truyền âm thuật.
Mà thần thức của Hàn mỗ so với tu sĩ cùng cấp thì cường đại hơn một chút, lời các ngươi truyền âm, vừa lúc để cho tại hạ nghe được, nên hiển nhiên cần thức tỉnh Lục đạo hữu một chút.” Vẻ mặt Hàn Lập không thay đối, bất động thanh sắc nói.
“Tốt, tốt lắm! Cẩn thận mấy cũng có sơ sót.
Uổng cho ta tại Thiên Nam ẩn núp lâu như thế, nhưng trước khi phát động lại bị rơi vào cạm bẫy, nhưng thật ra Cốc mỗ bị cũng không oan.
Thần thức so với tu sĩ cùng cấp chỉ mạnh hơn một chút? Hừ! Các hạ cũng quá khiêm tốn.
Truyền âm mật thuật của ta cùng người nọ, ngươi cho rằng là truyền âm bình thường sao? Ngoại trừ thần thức cường đại của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, Cốc mỗ cũng không biết, lại còn có phương pháp gì mà thần không biết quỷ không hay nghe trộm được chúng ta nói như vậy.” Cốc Song Bồ gắt gao nhìn Hàn Lập chằm chằm, sắc mặt xám trắng, trong lòng không cam tâm nói.
“Nguyên Anh hậu kỳ?” Lão giả họ Mã nghe vậy, nhất thời bị hù dọa.
Đại hán trọc mị cũng đồng dạng cả kinh, kinh hãi hướng Hàn Lập liếc mắt một cái.
Hàn Lập thì nhướng mày.
Thật không ngờ, vì việc này mà vô ý lộ ra thần thức cường đại.
Nhưng sau đó hai hàng lông mày lại giãn ra, thần sắc dửng dưng, làm cho người ta không nhìn ra nông sâu.
Điều này làm cho đại hán trọc mi cùng lão giả họ Mã có chút nửa tin nửa ngờ.
Dù sao một gã tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, lại dĩ nhiên có được thần thức không dưới tu sĩ Hậu kỳ, nghĩ như thế nào cũng có chút khoa trương.
“Một khi ngươi đã thừa nhận thân phận gian tế, vậy đừng trách ta lòng dạ độc ác.
Mặc dù Lục mỗ muốn lưu lại tánh mạng của tại hạ, giao cho người chấp pháp trong liên minh xử lý.
Nhưng là trước mắt sắp tới đại chiến, nên cũng chỉ có thể cho ngươi hình thần câu diệt.” Đại hán trọc mi thật vất vả mới từ chỗ Hàn Lập bên kia thu hồi vẻ khiếp sợ, sau khi quay lại, hướng Cốc Song Bồ trong quang tráo băng hàn nói.
Theo sau, hắn cũng không chờ đối phương nói thêm điều gì, nắm tay vừa lộn, một cái lệnh bài ngân quang lấp lóe xuất hiện trong tay.
Giơ cao lệnh bài này, nhẹ nhàng phất lên quang tráo.
“Phốc xuy” một tiếng, một đám khói lớn màu bạc bắn nhanh ra, đánh tới trong lồng không thấy bóng dáng.
Ngân quang trong quang tráo chớp động, sinh ra vô số ngân hoa diễm lệ dị thường, phiêu lãng từ bên trên bay xuống.
Cốc Song Bồ nhìn đám ngân hoa này như nhìn đám độc hạt (bò cạp độc), thần sắc cực kỳ khó coi.
Hai tay không chút nghĩ ngợi nhanh chóng hướng trên người phủ xuống, một cái quang tráo hiện lên trên người.
Đồng thời lại điểm chỉ vào lam sắc phi xoa trước người, xoay tròn một trận, hướng đỉnh đầu độn tới, hoá thành một cái màn chắn màu xanh, che ở bên ngoài.
“Đi thôi, không có cái gì để xem cả.
Cho dù tu vi của hắn có cao tới đâu, cũng không có khả năng chống đỡ lâu trong cấm chế.
Không lâu sau, sẽ hình thần câu diệt.
Chúng ta hãy thượng lượng một chút về chuyện phía sau.
Người này mặc dù là gian tế người Mộ Lan, nhưng dù sao cũng là trưởng lão Ngự Linh Tông, có một số việc cần phải giải thích với liên minh mới được.” Tại ngân hoa bạo liệt ra, sau khi tràn ngập cả quang tráo, đại hán trọc mi tựa hồ không có nhiều hứng thú để nhìn, quay đầu hướng hai người Hàn Lập ngưng trọng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 734: Phụ Linh Xà Quái
Thấy đại hán đối với cấm chế này rất tự tin, ánh mặt Hàn Lập chớp động vài cái, không nói gì thêm.
Mà lão giả họ Mã thì cùng đại hán cũng có sự băn khoăn giống nhau, nghe những lời ấy cũng cau mày.
“Kỳ thật việc này mặc dù có chút phiền phức, nhưng ta cũng không cần quá lo lắng.” Hàn Lập đột nhiên cười, không thèm để ý nói.
“Ồ! Ý của Hàn huynh là…?” Hôm nay, đại hán hiển nhiên không dám bỏ qua lời nói của Hàn Lập, có chút chần chờ hỏi.
Lão giả họ Mã nghe vậy, cũng hướng Hàn Lập lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
“Chuyện gian tế Mộ Lan lẫn vào Thiên Nam, quý minh chủ người không có khả năng một điểm cũng không biết.
Nói vậy hẳn trước kia cũng đã bắt qua được một ít.
Nhưng gian tế lại là tu sĩ cao cấp, nên cũng rất khó bàn giao cho Ngự Linh Tông.
Tuy nhiên thế lực ba người chúng ta bất đồng, nếu nói có chủ tâm hãm hại tu sĩ Ngự Linh Tông, đại bộ phận người cũng sẽ không tin.
Bởi vậy chỉ cần đem mọi chuyện nói rõ, cũng đem một ít tin tức liên quan đến người Mộ Lan truyền về, để cho bọn họ kiểm chứng một phen, theo đó cũng sẽ không phát sinh ra sự tình gì lớn.
Ta nghĩ bản thân Ngự Linh Tông, nói không chừng đối với vị Cốc trưởng lão này cũng sớm đã hoài nghi.
Dù sao nhiều năm như vậy, nếu nói một tia chân tướng của vị Cốc đạo hữu này chưa từng bị lộ qua, ta cũng không tin.
Huống hồ cho dù trước đây không có hoài nghi qua, hiện tại suy nghĩ một chút về hành động trong quá khứ, cũng có thể tìm ra chỗ khả nghi.” Hàn Lập sờ sờ cằm, không chút hoang mang nói.
“Lới nói của Hàn đạo hữu, ta thấy cũng có chút đạo lý.
Ta cũng dùng bí thuật, đem đoạn đối thoại mới vừa rồi phục chế trong ngọc giản.
Đến lúc đó cũng xem như là một chứng cớ.” Chân mày đại hán trọc mi giãn ra, đột nhiên không biết từ khi nào trong tay đã xuất hiện một cái ngọc giản màu trắng, mặt lộ vẻ quỷ dị nói.
“Vậy được rồi.
Đáng tiếc bởi vì thương thế Bặc đạo hữu quá nặng, bây giờ đang thời điểm trong bế quan chữa thương, nếu không cũng đem hắn ra làm chứng, vậy càng không có vấn đế.” Lão giả họ Mã nghe Hàn Lập nói, lại thấy ngọc giản trong tay đại hán, liền thở ra một hơi.
Lo lắng trong lòng mất hơn phân nữa.
Tiếp theo, ba người lại thương lượng chi tiết vài câu.
Đột nhiên trong bạch sắc quang tráo truyền đến một tiếng “tê tê” quỷ dị.
Ba người liền cảm thấy kinh ngạc, kinh nghi bất định nhìn nhau liếc mắt một cái.
Đại hán trọc mi đang muốn làm cử động gì đó thì một tiếng nổ “ầm ầm” vang lên.
Một cái lợi trảo màu xanh biếc từ trong lôi hỏa truyền ra, nhanh như tia chớp kích trên quang bích trước mặt ba người.
Ngân sắc quang tráo run rẩy một trận.
“Đây là cái gì? Hắn còn có thực lực rung chuyển cấm chế.” Đại hán trọc mi thất kinh, có chút khó tin nói.
Hàn Lập cùng lão giả họ Mã cũng cảm thấy bất an.
Sau đó đại hán ngưng trọng hai tay bắt quyết, một đạo bạch quang đánh tới cái lồng trên vách.
Lôi hỏa vốn dày đặc trong quang tráo nhất thời dừng lại, hiện ra tình hình bên trong cấm chế.
“A!” Thấy rõ tình cảnh bên trong, đại hán trọc mi cùng lão giả họ Mã liền hấp một ngụm lương khí, thần sắc Hàn Lập cũng âm trầm xuống.
Tung tích của Cốc Song Bồ hoàn toàn biến mất, nhưng lại có một con quái xà nữa người nữa yêu xuất hiện.
Thứ này người không giống người, yên không giống yêu, mặt quần áo của Cốc Song Bồ, chỗ lộ ra trên mặt cùng tứ chi, toàn bộ đều là lân phiến màu xanh biếc, hai mắt âm u lạnh như băng, mười đầu ngón tay nhọn hoắt, hai cái đuôi rắn dài vài thước quẫy đánh trên mặt đất.
Nhìn khuôn đầy lân phiến, rõ ràng chính là Cốc Song Bồ.
Nhưng trong lúc môi khẽ nhếch lên, lại lộ ra một cái lưỡi rắn đen thui phát ra tiếng “tê tê”, khiến cho người ta cảm thấy không rét mà run.
“Đây là phụ linh thuật! Hắn cùng song vĩ phỉ thúy xà hợp làm một.” Lão giả họ Mã thấy rõ hình dáng của quái vật, sắc mặt liền trắng bệch, có chút bối rối hét lớn.
“Phụ linh thuật? Không phải là bí thuật đã thấy truyền sao? Hắn sử dụng thuật này, chẳng lẽ không sợ không thể tiến vào luân hồi sao?” Đại hán trọc mi hiển nhiên cũng từng nghe qua lời đồn huyết tinh về phụ linh thuật này, vừa nghe lão giả nói, thần sắc cũng đại biến hiện ra vẻ kinh sợ.
Sau đó hắn như lâm vào đại địch, nhìn chằm chằm vào quái xà, nắm tay vội vàng hướng Túi trữ vật vỗ một cái.
Quang mang chợt lóe, lệnh bài cấm chế phát ra ánh sáng màu bạc liền hiện ra trong tay.
Đại hán phun một ngụm tinh khí lên lệnh bài, đem lệnh bài hướng đỉnh đầu ném đi, tiếng chú ngữ vang lên dồn dập.
Mà lúc này, yêu vật trong màn hào quang đã hành động.
Nó âm trầm nhìn ba người bên ngoài lồng bích liếc mắt một cái, miệng đột nhiên hé ra, một cổ chất lỏng màu đen phun ra, hướng vị trí đám người Hàn Lập vọt tới.
Đại hán trọc mi thấy tình hình này, chú ngữ liền dừng lại, vội vàng hướng lệnh bài điểm chỉ.
Ngân mang lệnh bài bắn ra bốn phía, từ bên trên bắn ra hơn mười đạo pháp quyết, bay vào trong màn hào quang không thấy bóng dáng.
Một tiếng rồng ngâm vang lên, sau khi ngân quang trên quang bích chợt lóe lên, liền dày thêm ba phần.
Cùng lúc đó, vô số ngân sắc lôi hoa càng lớn hơn so với lúc trước bắt đầu ngưng tụ hiện hình.
“Phốc xuy”, chất lỏng màu đen đã phun lên trên lồng bích.
Ngân quang mê huyễn, trong nháy mắt liền biến thành đen thui, nhanh chóng hướng bốn phía lan tràn, sau một chút công phu liền lây nhiễm ra tới một trượng.
Nét mặt quái xà chợt lóe lên dữ tợn, hai đuôi phía sau liền đánh mạnh lên mặt đất, hóa thành một đạo lục quang bắn mạnh ra.
Sau một cái hô hấp, quái xà liền tới ngay chỗ quang bích bị nhiễm đen, cánh tay vừa động, lợi trảo màu xanh biếc không chút khách khí hung hăn đánh tới.
“Bịch” một tiếng, quang bích vô cùng cứng rắn giống như mảnh giấy liền bị phá ra một cái lỗ to.
Quái vật thấy vậy, trong lòng liền mừng rỡ, thoáng một cái muốn từ lỗ hổng chui ra.
Đại hán trọc mi thấy vậy, mặt lộ vẻ hoảng sợ, vội vàng há miệng, một cái pháp bào hình cây gậy màu trắng bắn ra, hoán thành một đạo quang mạc bảo vệ toàn thân.
Cử động của lão giả họ Mã cũng không sai biệt lắm, mặt cũng lộ vẻ khẩn trượng phun ra giới xích pháp bảo nọ.
Sau khi quang mang chợt hiện, một mảnh sáng mờ dâng lên, che ở trước người.
Hai người biết rất rõ ràng về sự đáng sợ của một vị tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ khi thi triển phụ linh thuật.
Thần thông công pháp không nói, cơ hồ liền có thể cùng tu sĩ trung kỳ phân tranh.
Hai vị này vừa thấy quái vật thoát thân ra, tự nhiên có ý kéo dài chiến đấu, không cầu có công, trước cầu vô sự.
Nhưng lúc này, một tiếng thở dài bất đắc dĩ từ một bên truyền ra, Hàn Lập lại chủ động ra tay.
Vốn hắn cách chỗ bị phá vỡ gần của cái lồng trong gang tấc, hai chân có chút vừa động, người liền chắn tại phía trước lỗ hổng.
Quái xà nọ vừa lúc đi tới, thậm chí phân nữa thân thể đã lộ ra, vừa thấy Hàn Lập chắn ở trước người, vẻ độc ác trong mắt chợt lóe lên, không chút dấu hiệu liền há mồm, một cổ độc dịch màu đen một lần nữa được phun ra.
“Cẩn thận!”
“Đạo hữu mau tránh!”
Vừa mới thấy qua sự lợi hại của độc dịch, đại hán trọc mi cùng lão giả thốt nhiên biến sắc , lên tiếng nhắc nhở.
Cũng không phải hai người này cùng Hàn Lập có cái gì thân tình, nhưng đối mặt với yêu vật là kẻ thù chung, bất giác cùng lo nhắc nhở.
Huống hồ đại quân pháp sĩ còn chưa chính thức tấn công đại trận, hai người cũng không muốn tổn thất một vị đồng bạn cao cấp.
Nghe tiếng kinh hô của hai người, Hàn Lập vẫn bình tĩnh nhìn chất lỏng màu đen đang phun tới, dị sắc trên mặt chợt lóe.
Nắm tay vừa nhấc, năm ngón tay giương ra, toàn bộ bàn tay bỗng nhiên có thêm một tầng quái diễm màu xanh, trực tiếp hướng độc dịch nọ chộp tới.
Điều này làm cho hai người đại hán trọc mi bị hù dọa, mà quái vật phụ linh thì sửng sốt, nhưng sau đó không chút do dự tiếp tục phun tới.
Khóe miệng Hàn Lập nổi lên một tia cười lạnh như có như không, lam mang chói mắt tại giữa Hàn Lập và quái vật liền bộc phát.
Một tiếng “xoạt” lớn vang lên, quang hoa cuồn cuộn vừa hiện ra trong nháy mắt lại biến mất.
Đại hán trọc mi cùng lão giả họ Mã vội vàng chớp chớp hai mắt, kinh nghi nhìn lại.
Tình huống tiến vào trong mắt làm cho hai người ngây ra.
Chỉ thấy quái vật phụ linh xà yêu nọ, vừa cực khổ thoát ra ngoài màn hào quang, trên khuôn mặt yêu dị còn tràn đầy vẻ mừng như điên, nhưng tinh quang cả thân hình hiện tại lại lập lòe, đã hóa thành một pho tượng băng màu xanh trông rất sống động.
Chất dịch được phun ra khỏi miệng nọ, thì hóa thành một mảnh băng dài, từ miệng vươn dài ra một cách cổ quái.
Mà Hàn Lập không biết khi nào đã ở sau lưng quái vật, bàn tay có ma diễm màu xanh từ trên cổ quái vật chậm rãi thu hồi lại.
“Quả nhiên là quái vật sinh ra từ phụ linh, mặc dù linh trí không thấp, nhưng kinh nghiệm chiến đấu quá ít, cũng không đáng sợ.” Hàn Lập nhìn chằm chằm tượng băng, thản nhiên nói.
Sau đó hai tay hắn vừa nhấc, một đạo kim hồ từ trong lòng bàn tay bắn ra, đánh tới trên băng điêu, trong nháy mắt hóa thành kim võng đem băng điêu bao vây vào bên trong.
Lam mang cùng kim quang đan vào nhau, âm thanh phá liệt vang ra, băng điêu liền toái vỡ.
Tại trong lúc băng tinh phát ra ánh sáng màu xanh đầy trời, một thứ màu đen cỡ nắm tay bỗng nhiên hiện ra, lập tức hướng bên ngoài bay đi.
Nhưng kim võng đã sớm chuẩn bị liền đánh lên, nhất thời một tiếng kêu không giống tiếng người chợt phát ra.
Nét tàn khốc trên mặt Hàn Lập chợt lóe, năm ngón tay phun ra kim hồ liền hợp lại.
Trong nháy mắt kim võng đang thu nhỏ siết chặt đột nhiên liền bạo vỡ ra.
Kim quang chói mắt nổi lên, đem thứ màu đen nọ bao phủ bên trong.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 735: Tương Kế Tựu Kế
Sau một tiếng thét vang lên, nguyên anh xà quái trong kim mang hóa thành một đám khói xanh, phiêu phiêu tán đi.
Lại nói tiếp phụ linh thuật này, cũng là một loại thượng cổ bí thuật cực kỳ ác độc trong ma đạo, nên hiển nhiên bị Ích Tà Thần Lôi khắc chế mạnh mẽ.
Ngay cả thuật thuấn di cũng chưa có cơ hội thi ra, liền biến mất vô ảnh vô tung.
Đại hán trọc mi phía xa, miệng mở to, hồi lâu sau cũng không thể đóng lại.
Lão giả họ Mã thần sắc coi như trấn định, nhưng vẻ khiếp sợ trong mắt hiển nhiên không cần phải nói.
Thấy hai người kinh hãi như vậy, trong lòng Hàn Lập sớm đã đoán trước, cũng không có lộ ra dị sắc.
Thân thủ hướng Túi trữ vật rơi xuống trên mặt đất cùng phi xoa màu xanh nọ, sau khi dùng thần thức quét sơ qua, đột nhiên đem hai vật ném cho đại hán.
“Mặc dù người là chúng ta giết, nhưng cũng nên để pháp bảo cùng những thứ bên trong Túi trữ vật còn nguyên giao cho Ngự Linh Tông.
Như vậy, Ngự Linh Tông càng không thể nói cái gì.” Hàn Lập nhìn hai người, chậm rãi nói.
“Lời Hàn huynh rất có lý, vậy thì y theo đi!” Có lẽ biểu hiện thuấn sát phụ linh xà mới vừa rồi của Hàn Lập, làm cho tinh thần đại hán trọc mi từ trong hoảng sợ vẫn chưa phục hồi, nên không có chút nào phản đối, theo tiềm thức liền gật đầu đồng ý.
Còn Mã lão giả thì sau khi đánh môi qua lại vài cái, cũng không có gì phản đối, mà xấu hổ đem pháp bảo giới xích thu lại.
Lúc đầu Hàn Lập diệt sát tên hắc bào nhân kia, còn có thể nghĩ là do đối phương khinh thường, cùng một chút vận khí tốt.
Nhưng lần này tay không tiêu diệt một con quái vật phụ linh tu vi có thể so với Nguyên Anh trung kỳ, đã đả kích hai người rất lớn.
Hai người cơ hồ không hẹn mà cùng đoán, vị trưởng lão Lạc Vân Tông mới tiến vào này, chẳng lẽ thần thông không hề dưới Nguyên Anh hậu kỳ.
Khi loại ý nghĩ này hiện ra, cũng khó trách hai người thất thố như vậy.
“Nếu chuyện này đã giải quyết, vậy Hàn mỗ xin về trước nghỉ ngơi.
Khi pháp sĩ đến, đạo hữu cứ gọi ta.” Thần sắc trên mặt Hàn Lập như thường, bình tĩnh nói.
“Hàn huynh xin cứ việc.
Nơi này ta cùng Mã đạo hữu sẽ thu xếp.” Trong giọng nói của đại hán bất giác mang theo một tia kính sợ.
Hàn Lập nghe vậy cười cười, chắp tay, xoay người hướng bên ngoài điện đi ra.
Mới vừa rồi dùng Kiềm Lam Băng Diễm cùng Ích Tà Thần Lôi đánh hạ xà quái phụ linh nọ, Hàn Lập cũng là bất đắc dĩ.
Trong lòng hắn biết nếu không chủ động ra tay, chỉ bằng vào đại hán trọc mi cùng lão giả cũng sẽ rất khó ngăn cản quái xà thoát vây.
Dù sao quái vật sau khi phụ linh tu vi rất cao, nếu đào tẩu được, khẳng định sẽ vô cùng hâu hoạn.
Huống hồ sau khi hắn ngưng kết nguyên anh, thật sự cũng không cần phải giấu diếm toàn bộ thần thông bản thân.
Hiện tại cùng tình hình ở Loạn Tinh Hãi cũng không giống nhau.
Khi đó tu vi hắn thấp, thân ở chỗ xa lạ, hiển nhiên phải giấu diếm thực lực, để phòng ngừa những ánh mắt chú ý mà mang phải họa sát thân.
Nhưng hôm nay Nguyên Anh đã thành, bản thân nằm trong đám tu sĩ cao cấp của cả một giới, trừ rất ít vài người, còn những người khác đều không thể tạo thành uy hiếp quá lớn, sự lo lắng hiển nhiên cũng sẽ giảm.
Huống hồ bây giờ nhìn tình hình đại quân pháp sĩ xâm lấn, dù là hắn muốn tiếp tục giấu diếm thần thông, cũng là chuyện không có khả năng.
Ít nhất, sau cuộc tầm bảo tại thảo nguyên Mộ Lan, Quỷ Linh Môn cùng đám người Nam Lũng Hầu cũng đều biết thực lực của hắn không phải chuyện đùa.
Theo đó, tốt hơn hết là đem bộ phận thực lực bản thân sớm lộ ra cho tốt, như vậy có thể đe dọa kẻ khác một chút.
Bằng không nếu thực sự bị tu sĩ cùng cấp khác cho rằng thần thông của mình yếu ớt, thì khó tránh sẽ xuất hiện một ít chuyện ức hiếp.
Đương nhiên vài chiêu sát thủ dùng để cứu mạng, Hàn Lập sẽ không dễ dàng hiển lộ trước mặt người khác.
Hàn Lập một bên suy nghĩ, một bên cảm ứng cảm giác kỳ dị Tử La Cực Hỏa bao lấy nguyên anh trong thân thể.
Mới vừa rồi bởi vì đối mặt quái vật phụ linh nọ, hắn đã đem toàn bộ Kiềm Lam Băng Diễm trong đám lửa này phóng ra hết, khó khăn lắm mới có thể trong nháy mắt đóng băng yêu xà này.
Hiện tại lửa này một lần nữa hóa thành Tử La Cực Hỏa trở lại, nhưng lại có chút không ổn.
Xem ra thúc dục uy lực ma diễm lớn như thế, quả nhiên là cùng cảnh giới tu vi có liên quan.
Trên mặt hiện ra một tia tự giễu, Hàn Lập hướng tiểu lầu chậm rãi đi đến.
“Lục huynh, hai người chúng ta thật sự là có mắt không tròng.
Thần thông vị Hàn đạo hữu này sâu không lường được, thực lực ta xa xa cũng không thể sánh bằng.” Lão giả họ Mã chờ Hàn Lập đi ra khỏi đại điện, thân ảnh dần dần biến mất, lúc này mặt mới mang vẻ cười khổ nói.
“Không sai.
Mặc dù tu vi chỉ có Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng bằng vào kim sắc điện hồ cùng lam diễm không biết tên nọ, dù là tu sĩ nguyên anh trung kỳ gặp phải, e rằng cũng phải tránh lui ba thước.” Đại hán trọc mi hiện lên một tia hâm mộ.
“Bất quá chuyện này đối với chúng ta mà nói cũng là một chuyện tốt.
Có một vị đồng đạo cường đại như vậy, bọn pháp sĩ từ bên ngoài đến xâm phạm này, nói không chừng sẽ lãnh đủ.” Lão giả họ Mã vừa cười vừa nói.
“Nói thế cũng đúng, bất quá mặc dù cái loại lam băng diễm này một điểm ấn tượng cũng chưa từng nghe nói, nhưng cái kim sắc điện hồ này dường như đã từng mơ hồ nghe qua, nhưng nhất thời lại không cách nào nhớ tới.
Mã huynh có cái gì ấn tượng hay không?” Đại hán trọc mi hơi gật đầu, lại nhướng mày hỏi.
“Không có, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy kim sắc điện hồ, rốt cục là tu luyện cái công pháp gì, lại sắc bén như thế.
Ngay cả nguyên anh gần như vô hình bị vây trong đó cũng không thể thuấn di ra.” Lão giả họ Mã thì thào nói, nhớ lại tình hình vừa rồi, trong lòng mơ hồ có một tia hàn ý.
“Được rồi.
Mặc kệ Hàn đạo hữu tu luyện cái loại thần thông gì, đối với chúng ta mà nói cũng là chuyện tốt.
Hay là chúng ta thương lượng một ít chuyện ngày mai đi.” Đại hán trọc mi nhăn mặt, tựa hồ không muốn nói tiếp về chuyện này, nhẹ nhàng nói cho qua.
“Chuyện ngày mai? Lục huynh nói thế là có dụng ý gì?” Lão giả ngẩn ra, có chút ký quái hỏi.
“Một khi người Mộ Lan đã cho gian tế động thủ phá hư đại trận, chúng ta cũng sẽ tương kế tựu kế.” Hàn quang trong mắt đại hán chợt lóe, âm âm nói.
“Ý của Lục huynh là…” Lão giả họ Mã lập tức có điều giác ngộ nói.
“Rất đơn giản, chúng ta…”
Thanh âm của lão giả cùng đại hán trong đại điện đột nhiên thấp đi ba phần, thoáng một chút đã nói ra cái gì đó.
Một lát sau, trong điện vang lên tiếng cuồng tiếu của đại hán trọc mi, tựa hồ đối với kế hoạch của mình có chút đắc ý.
Giữa trưa ngày thứ hai, đang lúc mặt trời đứng bóng, nhiệt độ rất khó chịu, tiếng trống trận ầm ù vang lên, đại quân pháp sĩ đông đúc từ xa tiếp cận tới đây.
Chính là lúc này đây, tại vị trí giữa đội ngũ có thêm một con quái vật lớn.
Đây là một con cự thú màu rám nắng dài hai mươi trượng, cao ba mươi trượng.
Vừa nhìn thấy, tựa như là một con cự tê phóng đại lên mấy chục lần, tại trước mũi cự thú, một cái sừng lớn dài cỡ một trượng nhô lên khiến người khác chú ý.
Trên thân hình to lớn kia có khoác một tầng chiến giáp đen thui phát sáng, bên trên mơ hồ có các loại chú văn chớp động, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ.
Đừng nhìn cự thú này khổng lồ như thế, nhưng lại tinh thông phi hành thuật, dưới bốn chân đều đạp trên các đám mây quái dị màu xanh, khiến cho thân hình cực kỳ linh hoạt, không hề có vẻ chậm chạp vụng về.
Tại trên người cự thú, có một nữ tử xinh đẹp tuổi chừng đôi mươi đang ngồi xếp bằng.
Chân tay nữ tử để trần, khuôn mặt thanh tú, nhưng trong đôi mắt đẹp lại có một cỗ sát khí như ẩn như hiện.
Trong đôi mắt sáng lưu chuyển thỉnh thoàng có lãnh quang chớp động, một thân quần áo màu xanh ngắn gọn.
Mà pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diệu xuất hiện hôm qua thì một trái một phải đứng ở hai bên sườn cự thú, phảng phất đối với nữ tử này rất cung kính.
“Ô!” Chưa tiếp cận khoảng không trên Hoàng Long Sơn, mặt nữ tử áo xanh trên cự thú hiện lên vẻ kinh ngạc khẽ “ô” một tiếng.
“Như thế nào, Nhạc thượng sư phát hiện cái gì chăng?” Quật Diệu không khỏi mở miệng hỏi.
“Ừm! Có chút cổ quái.” Dị sắc trong đôi mắt nữ tử chớp động, chậm rãi nói.
“Chẳng lẽ sự tình có biến? Người nọ không có đắc thủ?” Pháp sĩ cao gầy ngơ ngác, có chút lo lắng nói.
“Cái này không nhất định, các người tự mình xem một chút đi.” Nữ tử này thản nhiên nói, sau đó hai mắt nhắm lại, không hề nói gì thêm.
Pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diều nhìn nhau liếc mắt một cái, có chút kỳ quái đồng thời thả ra thần thức, hướng phía trước chậm rãi tìm kiếm.
Một lát sau, hai người hiện lên biểu tình ngạc nhiên.
Quật Diệu giật mình nói:
“Chuyện gì đã xảy ra, sương mù này đã tản ra.
Chẳng phải là đã cùng người nọ nói rõ ràng, chờ chúng ta đến công kích được một nửa thì mới đột nhiên phá đi cấm chế, đem toàn bộ tu sĩ giết hết sao.
Hiện tai cấm chế này lại mở rộng ra, chẳng lẽ phát sinh ra chuyện gì?”
“Không biết, đợi một lát, chúng ta nhìn kỹ lại rồi nói.” Pháp sĩ cao gầy chần chờ nói.
Nghe lời nói của hai người, mặt nữ tử trên cự thú không chút thay đồi, không nói một lời.
Vì thế đại quân pháp sĩ tiếp tục đi tới, dưới tiếng nói của pháp sĩ cao gầy, tất cả pháp sĩ đều lập tức đề cao mười hai phần cảnh giác.
Lộ trình ngắn ngủi còn lại cũng không có cái gì khác thường.
Các pháp sĩ thuận lợi đi tới chỗ trên không hôm qua, chỉ là lúc này đây, chứng kiến tình hình phía dưới, tất cả pháp sĩ cũng không nhịn được dao động một trận.
Vụ hải màu xanh vốn tồn tại chỗ này, đã không còn sót lại chút gì, lộ ra Hoàng Long Sơn và một đám đình đài lầu các trên đỉnh núi.
Chỉ là kiến trúc vốn tinh xảo dị thường, tất cả đều trở nên nát vụn đen thui, cũng có mấy chỗ có khói xanh lượn lờ dâng lên, phảng phất như bị đại hỏa thiêu đốt, thoạt nhìn cực kỳ thê lương.
Mà cả đỉnh núi yên tĩnh không tiếng động, tựa như không có ai.
Đại quân pháp sĩ phải trái chia ra,nữ tử áo xanh vội vàng điều khiển cự thú đi về phía trước, tất cả các pháp sĩ khác đều cung kính nhìn về thân ảnh xinh đẹp trên cự thú, dao động nhất thời bị dẹp yên xuống.
Hai người Quật Diệu cũng đồng thời theo sát nữ tử này đi tới.
Nữ tử nhìn thấy tình hình trước mắt, đôi mắt sáng lưu chuyển, sau khi im lặng trong chốc lát, ban tay khẽ phất mái tóc, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh.
“Không được, mặc dù sương mù đã tan đi, nhưng bên trong còn có cấm chế cách ly thần thức của chúng ta, nên không cách nào cẩn thận dò xét tình hình bên trong.” Mặt pháp sĩ cao gầy mang vẻ kinh nghi nói.
“Không sai, tình huống chúng ta chứng kiến hiện tại, cũng có thể chỉ là huyễn tượng mà thôi.
Bằng không, nếu người nọ thật đã đắc thủ, như thế nào đến bây giờ còn không liên lạc với chúng ta.” Quật Diệu cũng nghi ngờ nói.
“Vậy theo ý tứ của hai vị thượng sư, chúng ta đành chỉ đứng ở chỗ này, chuyện gì cũng không làm sao?” Thanh âm nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.
“Đương nhiên không phải, chỉ là chúng ta muốn cẩn thận một chút.
Cũng có thể là người nọ thành công một nửa, sau khi bị người ta phát giác đuổi giết liền thoát khỏi nơi đây.
Mà những tu sĩ khác đã dứt khoát buông tha cho nơi đây, vì vậy bỏ đi.” Pháp sĩ cao gầy phán đoán nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










