Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 112 : Dụ Phục (c556-c560)
❮ sautiếp ❯Chương 556: Dụ Phục
Trở lại Song Phong Đảo, Phạm phu nhân dưới sự trợ giúp của Hàn Lập, đem tất cả các tu sĩ thuộc về phe của Vân Thiên Khiếu mà diệt trừ, sau đó bắt đầu tại phường thị chờ đối phương.
Năm ngày sau, Hàn Lập ở trong phòng dưỡng thần, Phạm phu nhân ngay ngắn ngồi đối diện, sắc mặt âm tình bất định.
Đúng lúc này ở bên ngoài hiện lên một đạo quang ảnh, Phạm phu nhân đôi mắt sáng ngời, bàn tay nhẹ phất, ánh lửa bay từ bên ngoài vào lòng bàn tay.
Vài câu nói gấp gáp của một nữ nhân theo ánh lửa truyền ra.
“Môn chủ, không hay.
Vân Trưởng lão đã trở về, Diệu Hạc chân nhân đi cùng với hắn, hiện đã tiến vào bên trong phường thị.
Môn chủ, người hãy mau chuẩn bị!”
“Cái gì? Diệu Hạc lão quỷ cũng đến?” Phạm phu nhân kinh hãi đem Truyền âm phù xé nát, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Diệu Hạc Bích Vân Môn?” Hàn Lập mở to mắt, hơi biến sắc, nhưng rất nhanh hắn đã bình tĩnh lại.
“Không phải hắn thì còn ai vào đây nữa.
Hiện tại có muốn ngừng cũng không thể, thủ hạ của Vân Thiên Khiếu đã bị giết hết rồi, hắn chỉ cần liếc qua một chút là có thể biết là có biến” Phạm phu nhân sắc mặt xanh mét nói.
Nhưng sau khi thấy thái độ bình tĩnh của Hàn Lập, trong mắt lại lóe lên tia hy vọng.
Hàn Lập thấy nữ nhân này nhìn mình chằm chằm, cũng không có tức giận nói:
“Phu nhân có ý gì? Chẵng lẽ bảo ta tìm tu sĩ Nguyên Anh kỳ để liều mạng sao?”
Bất quá hắn cũng không có kinh hoảng!
Một khi đã không phải là đám gia hỏa Man Hồ Tử, Vạn Thiên Minh, thì hắn dù không thắng được nhưng cũng có thể vỗ mông mà bỏ chạy.
Đặc biệt là sau khí có pháp bảo Phong Lôi Sí, hắn càng tự tin là có thể thoát khỏi tay của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Nếu còn chút cơ hội, hắn đương nhiên sẽ làm theo kế hoạch, dùng Truyền tống trận trở về Nội Tinh Hải.
Bởi vậy miệng Hàn Lập dù nói thế nhưng tâm thần lại trấn định rất nhanh.
Phạm phu nhân nghe thấy Hàn Lập nói như vậy thì khuôn mặt lại càng tái hơn, ngơ ngác đứng tại chỗ, thân thể có chút chao đảo.
Nhưng một lát sau, ánh mắt Hàn Lập trở nên sắc bén, khẽ liếm môi trầm giọng nói:
“Không biết Diệu Hạc cùng Vân Thiên Khiếu có quan hệ gì, nếu ta ra tay giết Vân Thiên Khiếu, hắn liệu có nhất định báo thù không?”
Nghe Hàn Lập hỏi, Phạm phu nhân có chút bất định, nhưng lập tức hiểu ra mà vui mừng trả lời.
“làm gì có quan hệ gì.
Vân Thiên Khiếu chỉ dùng nữ nhân của Diệu Âm Môn chúng ta làm cầu nối đặt chút quan hệ mà thôi.
Mặc dù hắn cùng Vân Thiên Khiếu cùng hành tảu nhưng nếu hứa hẹn cung cấp nhiều điều kiện hơn thì hắn nhất định sẽ không gây chuyện với Diệu Âm Môn ta.
Bất quá,Vân Thiên Khiếu phải không kịp cầu cứu hắn mới được, nếu không lão ta nhất định sẽ ra mặt”.
“Vậy thì được! Ngươi dẫn Vân Thiên Khiếu tới căn phòng cách vách này, ta sẽ trong nháy mắt diệt hắn, khiến cho hắn không có thời gian hướng lão đạo cầu cứu.
Chỉ cần ngươi trở thành Môn chủ thật sự thì lão đạo sẽ không còn gì để nói nữa, sau đó ngươi dùng nhiều điều kiện tốt đáp ứng, mượn chút sức của Diệu Hạc là được” Hàn Lập bình tĩnh phân tích tình thế cho Phạm phu nhân.
“Tốt! Chuyện đã như thế này chỉ còn đường liều mạng thôi.
Tiền bối nhất định phải dốc toàn lực, trong thời gian ngắn giết Vân Thiên Khiếu mới được.
Tiền bối hãy tạm tới một căn phòng ở phía sau, việc còn lại để tiện nữ lo” Phạm phu nhân cũng không phải là một nữ nhân bình thường, bị buộc vào đường cùng đành cắn răng mà làm theo.
Hàn Lập nghe thế cũng không có chậm trễ chút nào, nhanh chân bước tới thính đường.
Ngay sau thính đường có rất nhiều phòng trống nhỏ.
Sau khi đi tới cổng của thính đường, Hàn Lập đột nhiên nghĩ tới cái gì, chân ngừng lại, sắc mặt lạnh lẽo quay người hỏi.
“Phạm Môn chủ! Sau khi ta giết chết Vân Thiên Khiếu, nếu người lại muốn vạch trần thân phận của ta, trở lại lấy lòng Diệu Hạc thì sao? Mặc kệ phu nhân có suy nghĩ này hay không, ta muốn đề tỉnh ngươi một chút.
Với thủ đoạn của ta hiện nay, dù Hàn mỗ không phải là đối thủ của Diệu Hạc nhưng muốn chạy thoát khỏi tay lão thì rất dễ dàng.
Đến lúc đó, ta làm chuyện gì ắt phu nhân cũng hiểu.
Những lời này coi như là lời cảnh cáo của ta, phòng ngừa phu nhân nhất thời nói ra, làm ra chuyện không tốt với ta” Hàn Lập nói xong thì thanh âm trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Phạm phu nhân nghe thế không khỏi ngẩn người biến sắc, khuôn mặt lộ ra vẻ cười khổ.
“Tiền bối lại nói đùa rồi, thiếp thân làm sao có thể lấy oán báo ân chứ.
Huống hồ, Trưởng lão cũng không phải là một tu sĩ Kết Đan Kỳ bình thường, thiếp thân như thế nào lại không biết.
Xin tiền bối cứ yên tâm, sau khi người giết xong Vân Thiên Khiếu, thiếp thân nhất định sẽ làm đúng như là giao kèo giữa chúng ta” Nữ nhân này thần sắc tự nhiên, sau đó chỉ trời mà thề độc.
Hàn Lập nghe xong nhìn kỹ Phạm phu nhân vài lần, sau đó mới quay đầu, tiến vào bên trong thạch môn, đi qua một đoạn thông đạo ngắn, bước vào gian phòng cuối cùng.
Gian thạch thất này hơi nhỏ một chút, nhưng lại hoàn toàn bố trí giống như thính đường.
Thân hình Hàn Lập chợt lóe, sau đó lại xuất hiện tại chiếc ghế dựa.
Hắn ngồi xuống, hai mắt nhắm nghiền, thu liễm linh khí không còn một chút nào, phòng ngừa bị bọn Diệu Hạc phát giác.
Hắn tin tưởng với tu vi Kết Đan hậu kỳ của mình có thể giấu được lão quái Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng cái này cũng chỉ là suy đoán của hắn mà thôi.
Có dấu được Diệu Hạc hay không hắn cũng chỉ có thể nắm chắc bẩy tám phần, tất cả chỉ có thể cố gắng hết sức.
Ở phòng bên, Phạm phu nhân đang ở trong một tâm trạng vô cùng lo sợ.
Nàng mặc dù nghe Hàn Lập nói vô cùng tự tin, nhưng lại không biết bằng tu vi của Hàn Lập có khả năng trong khoảnh khắc đánh chết Vân Thiên Khiếu hay không.
Mặc dù lần trước trong Giao hoán hội, Hàn Lập đã bộc lộ tu vi.
Nhưng nàng rất rõ trong đó có bao nhiêu phần là kết quả do bất ngờ tạo ra.
Bất quá, nàng cũng là người có tâm cơ thâm trầm nên mạnh mẽ vận dụng tâm pháp áp chế tạp niệm xuống, an vị tại ghế chủ tọa, khẽ đảo ly trà trong tay, nhẹ nhàng thưởng thức.
Nàng mượn cử động này khiến cho thàn sắc rất nhanh trở lại bình thường.
Lúc này, bên ngoài thạch môn truyền đến một tràng tiếng động.
Một lát sau, một nho sinh cùng một trung niên đạo sĩ trước sau bước vào bên trong căn phòng.
“Diệu Hạc tiền bối, Vân Trưởng lão” Phạm phu nhân khuôn mặt có vẻ lộ ra thần sắc ngoài ý muốn hô lên, nhanh chóng đặt chén trà trên tay xuống, vội vàng đứng lên hướng Diệu Hạc chân nhân thi lễ.
Diệu Hạc chỉ lạnh nhạt hơi gật đầu, không hề nói câu gì, bộ dáng như là một cao nhân.
Nhưng Vân Thiên Khiếu sau khi tiến vào nội đường, nhìn quanh một chút, lông mày nhíu lại, lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Sao lại không có Vận Cầm hầu hạ bên người Môn chủ.
Chẳng lẽ nàng ta dám nhàn nhã vui chơi sao? Ta nhất định phải giáo huấn nàng ta một trận mới được” Vân Thiên Khiếu sau khi đáp lễ, như là tức giận nói.
“Vận Cầm, cô ấy…” Phạm phu nhân hơi chần chừ, liếc mắt nhìn Diệu Hạc, bộ dạng ấp a ấp úng.
“Môn chủ, Diệu Hạc tiền bối cũng không phải là người ngoài, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi”Vân Thiên Khiếu đầu tiên là ngẫn, ra sau đó lộ ra vẻ không vui nói.
“Nếu đã như thế, thiếp thân xin nói thẳng.
Vận Cầm đang tiếp đãi một vị tán tu, trên tay hắn có một số Huyễn Mộng Thạch muốn bán.
Nha đầu Vận Cầm kia muốn đích thân cùng người này giao thiệp” Phạm phu nhân tháy cảnh này, cũng ra vẻ không hài lòng trả lời.
“Cái gì? Huyễn Mộng Thạch?” Vân Thiên Khiếu xoay mặt cùng Diệu Hạc muốn nói gì đó, vừa nghe thế thì thân thể không khỏi run lên, nét mặt lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi
Diệu Hạc chân nhân nghe thế, trong mắt tinh quang chợt lóe, hai mắt khép hờ lại.
“Hừ! Đệ tử của Vân Trưởng lão thật giỏi, dám cùng người đó một mình nói chuyện không cho Môn chủ ta tham gia” Phạm phu nhân nói như thể là đang có một bụng hờn dỗi, sắc mặt lạnh lẽo.
“Khụ… Vân Cầm đúng là đã quá bổn phận, nhưng ta tin nàng ta cũng không phải là cố ý.
Môn chủ, bọn họ hiện đang ở nơi nào? Ta có chút lo ngại” Vân Thiên Khiếu ho khan vài cái, bâng quơ vài câu, sau đó quay mặt nhìn Diệu Hạc, bộ dáng vô cùng cung kính.
“Diệu Hạc tiền bối, người trước hết chờ ta một chút.
Ta xử lý chút chuyện nhỏ, tiếp theo sẽ quay lại bàn bạc chút chuyện mà chúng ta đã nói với nhau trên đường”.
“Nếu Vân đạo hữu đã có chuyện quan trọng cần xử lý, thì bần đạo ngồi đây một chút cũng không sao” Diệu Hạc chân nhân mỉm cười, không để ý nói.
Vân Thiên Khiếu sau khi nghe rõ lời ấy, vô cùng mừng rỡ.
Sau đó, ánh mắt nhìn vào Phạm phu nhân.
“Vân Trưởng lão đi theo ta, ta dẫn người đi” Phạm phu nhân miễn cưỡng nói, từ từ hướng thạch môn đi ra, có vẻ rất là không tình nguyện.
Vân Thiên Khiếu tâm tình sớm đã bị Huyễn Mộng Thạch thu hút hết, nhìn thấy cử động của Phạm phu nhân như thế, tia nghi ngờ cuối cùng cũng biến mất, vội vàng theo sát.
Mà Diệu Hạc thì liếc theo bóng hai người, rồi tự tìm ghế mà ngồi xuống.
Một trước một sau, Vân Thiên Khiếu đã theo Phạm phu nhân đi đến một gian thạch thất cửa đóng kín ở cuối thông đạo.
“Đến rồi! Các ngươi cứ từ từ mà nói.
Dù sao thì chuyện này, Môn chủ ta căn bản có cũng như không” Phạm phu nhân hừ một tiếng, chỉ ngón tay về phía thạch thất, tựa như là mang theo một bụng bất mãn mà bỏ đi.
Vân Thiên Khiếu thấy thể chỉ cười lạnh một tiếng, sau đó không thèm để ý đẩy cửa bước vào.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 557: Ý Ngoại Sậu Khởi
Sau khi bước vào bên trong căn phòng, Vân Thiên Khiếu nhìn thấy một nam nhân đang ngồi ở giữa phòng, trong tay có một vật chói mắt, tựa hồ như đang chơi đùa gì đó
Hắn kinh ngạc nhìn trái nhìn phải cũng không có thấy Vận Cầm, đầu tiên là ngẩn ra sau đó rùng mình, tinh thần trở nên cảnh giác.
“Các hạ là ai? Nha đầu Vân Cầm đâu?” hắn nhìn nam tử chậm rãi nói, pháp bảo trong cơ thể ở trong tư thế sẵn sàng phát động.
“Hắc hắc! Vân huynh một thời gian lâu như vậy đã quên tại hạ sao?” Nam tử đó khẽ cười một tiếng, đưa tay hướng về phía hắn.
“Là ngươi?” Vân Thiên Khiếu thấy rõ gương mặt của nam tử, sắc mặt nhất thời biến đổi, không hề suy nghĩ, thân hình hóa thánh một đạo độn quang mà bay đi.
“Dừng!” Theo thanh âm của nam tử, trên tay tỏa ra một đạo ánh sáng màu hồng, đột nhiên bay tới.
Sau khi ánh sáng chợt lóe thì trên người Vân Thiên Khiếu xuất hiện năm cái đồng hoàn, mấy cái đồng hoàn này cùng ngân lên, đồng thời khóa chặt lại.
Vân Thiên Khiếu quát to một tiếng, thân thể bị mang trở lại.
Hắn kinh hãi muốn phóng pháp bảo ra, nhưng trong cơ thể pháp bảo hoàn toàn không nhúch nhích, như là đang bị giam cầm vậy.
“Diệu Hạc tiền bối, mau cứu mạng!” Vân Thiên Khiếu hồn vía bay lên trời, bất chấp mọi chuyện, hoảng sợ hét lên.
Hắn cũng chỉ có thể nói ra một câu duy nhất này, nam tử phía trước khẽ mấp máy miệng, một đạo cầu vồng bay đến, nhanh chóng chém đứt cái đầu của hắn xuống.
Sau đó nam tử không hề chần chừ mà ngoắc tay một cái, túi trữ vật liền bay đến, Ngũ Hành Hoàn cùng thanh quang cũng quay trở lại người Hàn Lập.
Những động tác liên tiếp này, nhanh như chớp trong phút chốc đã hoàn thành.
Ngay khi mà túi trữ vật tới tay Hàn Lập thì “oành”một tiếng, một tiếng xé gió nhanh chóng lao tới.
Vách đá trên tường bỗng nhiên bị phá ra, thấp thoáng trong lớp tro bụi là thân hình của Diệu Hạc chân nhân.
Lão đạo âm trầm liếc thân thể không đầu ở trên mặt đất, sau đó nhìn Hàn Lập, sát khí chợt lóe, trong miệng khẽ gầm lên:
“Muốn chết”.
Theo ngón tay bắn ra, một đạo bạch quang chói mắt vô cùng nóng, trong nháy mắt hướng về phía Hàn Lập.
Hàn Lập đồng tử co rút lại, trong lòng phát lạnh.
Ngũ Hành Hoàn trong tay nhanh chóng biến lớn, hóa thành cự hoàn nhiều màu, bao lấy hắn ở bên trong.
Đồng thời bàn tay mở ra, hai viên ngọc như ý màu vàng và hồng xuất hiện.
Đây là lần đầu tiên từ sau khi tu vi Hàn Lập thăng tiến, dựa vào cổ bảo nghênh chiến trực tiếp với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, tâm lý dĩ nhiên có một phần là muốn dò xét, bởi thế tuy khuôn mặt trẫn tĩnh nhưng tinh thần lại bất ổn, một chút nắm chắc cũng không có.
“Phành” một iếng vang lên, bạch quang cũng ngũ sắc cuối cùng cũng va chạm.
Hàn Lập cảm thấy thân thể như là bị búa tạ đánh trúng, thân thể bay ra, va mạnh vào thạch bích đằng sau khiến cho cả động rung chuyển.
“Ồ!”
Trong khi Hàn Lập đang choáng váng, hoa mắt chóng mặt thì đối diện lại vang lên một âm thanh kinh ngạc.
Trước mắt bạch quang lại phát động, Hàn Lập hít hơi, đem Ngọc Như Ý hung hăng vung lên.
Trong màn hào quang ngũ sắc, xuất hiện hai luồng ánh sáng màu hồng và vàng.
Lại là một kích vô cùng mạnh mẽ, so với lúc trước còn có phần kinh khủng hơn.
Hắn thụt lùi vài bước rồi lảo đảo, thân hình cố gắng đứng vững.
Hàn Lập trong lòng bình tĩnh, đồng thời tâm niệm vừa động, một đôi cánh màu trắng xuất hiện sau lưng.
“Oành… ù… ù…” Tiếng sấm cùng tiếng gió hòa vào nhau, hắn trong nháy mắt biến mất tại chỗ, vừa lúc tránh khỏi công kích tiếp theo của bạch quang.
Lúc này Hàn Lập mới thấy rõ bạch quang kia là cái gì, đó là một cái chùy nhỏ bằng ngọc.
Trên đầu chùy có rất nhiều phù văn, chỉ lớn chừng bàn tay tỏa ra linh khí kinh người.
Diệu Hạc không thể đánh trúng, khuôn mặt hơi biến sắc.
Thân hình khẽ động “vù”một tiếng, tiểu chùy quay trở về trong tay áo rộng thùng thình.
“Không thể tin được trên người một tu sĩ Kết Đan Kỳ lại có nhiều cổ bảo như vậy.
Ngươi tên gì?” Diệu Hạc trong mắt hiện ra một tia sắc bén hỏi.
Hàn Lập mở miệng định nói thì Phạm phu nhân đẩy thạch môn tiến vào bên trong.
“Diệu Hạc tiền bối, người này là Lệ tiền bối mà vãn bối mời tới để giúp đỡ ứng phó với Vân Thiên Khiếu.
Xin tiền bối yên tâm, tặc tử này đáp ứng người điều gì thì vãn bối sẽ đáp ứng bồi thường gấp đôi” Phạm phu nhân cung kính thi lễ với Diệu Hạc chân nhân mà nói.
Nghe lời này, trán Diệu Hạc nhíu lại, ánh mắt lưu chuyển trên thi thể dưới đất, sắc mặt lưỡng lự.
Hàn Lập chỉ đứng ở một bên không nói câu nào, nhưng Phạm phu nhân thấy điệu bộ này của Diệu Hạc, tâm tình không khỏi có chút khẩn trương.
“Tốt.
Một khi đã là chuyện nội nộ của Diệu Âm Môn, ta sẽ không can thiệp.
Phạm môn chủ đừng quên những điều vừa nói” Diệu Hạc khôi phục lại vẻ bình thường, chậm rãi nói.
“Xin tiền bối yên tâm.
Thiếp thân sao dám nuốt lời” Phạm phu nhân như là gỡ được mối vướng mắc trong lòng, cười tươi như hoa cam đoan nói.
Lão đạo gật đầu, sau đó liếc nhìn Hàn Lập một cái, khuôn mặt đầy vẻ hồ nghi.
“Vị đạo hữu này trước đây tu hành ở nơi nào? Khuôn mặt rất lạ” Hắn trầm mặc một chút, rồi đột nhiên mở miệng hỏi.
“Vãn bối…” Hàn Lập rùng mình, suy nghĩ một chút, định nói vài câu đánh tan nghi ngờ của vị lão tiền bối này.
Nhưng hắn vừa mới nói xong hai chữ thì trên mặt thanh quang chớp động, ánh mắt đại biến.
Phong Linh Kính trong cơ thể bị kim ty bao vây, ngay lúc này lại bộc phát mãnh liệt.
Xem bộ dáng hung mãnh này thì có thể thấy Liệt Phong Thú Phong Hi rõ ràng là đang ở cách đây không xa.
Hàn Lập kinh hãi, đem mười thành công lực áp chế mới có thể mang Phong Linh Kính trở lại trạng thái bình thường.
Nhưng chỉ như vậy, trên người hắn cũng đã xuất ra đầy mồ hôi lạnh.
Hàn Lập trải qua nguy cơ này vừa mới kịp hít một hơi, thì thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệu Hạc chân nhân, ánh mắt hắn còn có một tia vui mừng xen lẫn sợ hãi cực kỳ cổ quái.
Hàn Lập thấy cảnh đó, đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau đó nghĩ tới một chuyện, sờ khuôn mặt mình một chút, quả nhiên là Hoán hình quyết đã mất tác dụng, hắn đã trở lại khuôn mặt của chính mình.
“Hàn Lập?” Diệu Hạc chân nhân vẻ mặt dữ tợn, hô lên tên của Hàn Lập.
Hàn Lập nhất thời xanh mặt, thầm kêu khổ.
Hăn không kịp suy nghĩ nhiều, hai cánh sau lưng chợt lóe, trong tiếng sấm thân hình đột nhiên biến mất.
Mà cùng lúc đó, tay áo của lão đạo vung lên, cũng biến mất không bóng dáng.
Trong phòng chỉ còn lại Phạm phu nhân, thần tình đầy vẻ phức tạp.
Trên bầu trời của Song Phong Đảo, ngân quang chớp động, thân hình Hàn Lập đột nhiên xuất hiện tại nơi này.
Sau đó một khắc, một đạo bạch quang cũng lóe lên hướng về phía Hàn Lập bay tới.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, Ích Tà Thần Lôi trong cơ thể mạnh mẽ hướng tới Phong Lôi Sí, cùng với tiếng sấm Hàn Lập lại biến mất rồi xuất hiện cách đó trăm trượng, sau đó lại biến mất, rồi lại xuất hiện.
Trong nháy mắt, Hàn Lập đã hóa thành một hắc điểm càng lúc càng xa.
Diệu Hạc chân nhân trong bạch quang thấy cảnh này, tâm lý có chút hoảng sợ.
Hắn không cần suy nghĩ nhiều mà cho rằng hai cánh ở sau lưng Hàn Lập chính là do bảo vật trong Hư Thiên Đỉnh tạo ra, nên trong lòng càng phát nóng.
Hắn hô khẽ một tiếng, liền hóa thành một đạo cầu vồng chói mắt.
Trong không trung lập tức truyền đến những tiếng “xẹt xẹt” xé gió, cầu vồng cũng hóa thành một quang điểm, hướng về phía Hàn Lập ở xa xa mà đuổi tới.
Trong nháy mắt, quang điểm cùng hắc điểm đều biến mất.
Hàn Lập ở phía trước dùng Ích Tà Thần Lôi kích thích Phong Lôi Sí bay với tốc độ cực nhanh khiến cho người ta sợ hãi, đem Diệu Hạc chân nhân bỏ rất xa ở đằng sau.
Theo tốc độ này thì khong bao lâu có thể bỏ rơi lão đạo, nhưng lúc này, Phong Linh Kính lại thường xuyên phát tác.
Cơ hồ thời gian chừng một bữa cơm là nó lại phát tác một lần.
Bức Hàn Lập không thể nào không dừng lại để dùng linh khí áp chế không cho Phong Linh Kính phản phệ.
Nhờ trì hoãn như thế nên Diệu Hạc chân nhân lại có cơ hội, dùng thần thức gắt gao đuổi theo hắn không tha.
Nhưng đây không phải là điều mà Hàn Lập lo lắng, cái chính là Phong Linh Kính càng ngày càng trở nên lợi hại, chứng tỏ Phong Hi đang đến ngày càng gần.
Điều này làm cho Hàn Lập lo lắng vô cùng.
Bất đắc dĩ, hắn hướng tới hòn đảo nhỏ có Truyền tống trận mà bay đi.
Hắn hi vọng theo mệnh lệnh của Phạm phu nhân thì nó đã được hoàn toàn sửa xong.
Chỉ cần trước khi Diệu Hạc cùng Phong Hi có thể đuổi tới nơi này, hắn có thể trốn vào đảo thì còn hy vọng sống sót.
Dù tốc độ của Phong Lôi Sí vô cùng nhanh, nhưng cũng tiêu hao Ích Tà Thần Lôi không ít.
Bởi vậy Hàn Lập sau khi đem Diệu Hạc bỏ xa liền thu hồi cánh, khoác Huyết sắc phi phong lên người.
Sau đó lại hóa thành một đạo quyết quang, hướng tới đảo nhỏ mà bay đi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 558: Liệt Phong Tái Hiện
Hàn Lập một mặt gấp rút độn quang phi hành, một mặt cực lực áp chế dị trạng bên trong cơ thể.
Phong Linh Kính phát tác khiến cho thân thể hắn run lên nhè nhẹ, càng lúc càng khó khống chế.
Điều này khiến cho trong lòng Hàn Lập ngày một trầm trọng.
Đến bây giờ hắn mới biết không phải là Phong Hi vì luyện chế pháp bảo mà hao tổn nguyên lực, nguyên nhân chính là hắn phải áp chế lục dịch phản phệ, cho nên lúc ấy uy lực thúc dục Phong Linh Kính giảm đi nhiều.
Nếu không ngày đó có bỏ rơi được yêu thú này hay không cũng là chuyện khó nói.
Nhưng khi nhìn thấy hòn đảo nhỏ xa xa, Hàn Lập tâm lý có chút nhẹ nhõm.
Vốn phải tốn hai ngày lộ trình, nhưng bởi tốc độ của hắn vô cùng cao nên chỉ cần phân nửa thời gian là có thể tới nơi.
Chỉ cần Truyền tống trận hoàn thành thì hắn có thể bình yên trở về Nội Tinh Hải.
Dù còn cố kị một vài lão quái Nguyên Anh Kỳ nhưng so với ở đây bị yêu thú Liệt Phong Thú kia với tốc độ biến thái kia truy bắt thì còn tốt hơn nhiều.
Khi Hàn Lập đang đánh giá tình thế, thì đằng sau vang lên thanh âm của Diệu Hạc chân nhân.
“Hàn đạo hữu, bần đạo không có ác ý, chỉ là muốn lấy một viên Bổ Thiên Đan mà thôi.
Đạo hữu cần gì phải bay xa cả ngàn dặm như vậy” Thanh âm ung dung của Diệu Hạc chân nhân truyền đến, bình thản mà an tường, không có một chút tức giận, lại mơ hồ có vẻ hiền từ, làm cho người khác dễ dàng nhận thấy không có chút địch ý nào, lại dễ khiến nảy sinh hảo cảm.
Hàn Lập nghe thế lại hoàn toàn không thấy có chút hảo cảm nào cả, trong lòng còn thầm mắng to.
Bởi vì dùng Huyết sắc phi phong nên tốc độ đại giảm, quay đầu lại có thể nhìn thấy thân ảnh của Diệu Hạc chân nhân ở xa xa.
Lão đạo này cũng không biết tu luyện pháp môn gì, lại có thể đuổi ngay sát hắn, thanh âm ngập tràn mê hoặc không ngừng làm phiền hắn.
Hàn Lập nhất thời không đề phòng, thiếu chút nữa thì không còn đường mà chạy.
May mắn Đại Diễn Quyết trong cơ thể tự động vận hành hộ thân, làm cho hắn kịp thời tỉnh ngỗ, mới tránh khỏi cảnh chui đầu vào rọ.
Dù thế cũng đủ để khiến cho Hàn Lập toàn thân đầy mồ hôi lạnh.
Mê hồn thuật mà Nguyên Anh Kỳ thi triển thật là vô cùng lợi hại, trình độ của Phạm phu nhân còn xa mới có thể sánh bằng.
Về phần lời nói của lão đạo, là muốn đổi Bổ Thiên Đan, hoàn toàn không có chút ác ý, thì trừ khi đầu óc ngu độn mới tin là thật.
Mắt thấy hòn đảo nhỏ ngay trước mắt, Hàn Lập không dám chậm trễ, màu đỏ của phi phong chợt lóe, phi độn vào đảo.
Nhưng đúng lúc này, chân trời đối diện chớp động ánh sáng, tiếp theo là một tiếng rít xuyên thấu trời vang lên.
Một điểm đen mơ hồ xuất hiện, trong nháy mắt, điểm đen lại phóng đại lên vài lần, đúng là một tốc độ khủng khiếp, rất nhanh bay đến nơi này.
Hàn Lập vừa thấy thì trong lòng kinh hãi.
Cho dù chưa thấy rõ hình dáng đối phương, nhưng chỉ với tốc độ này thì không thể còn ai khác ngoài yêu thú Liệt Phong Thú chín cấp kia.
Hàn Lập miệng đắng ngắt, không suy nghĩ nhiều, sau lưng lại sáng lòa ánh sáng, một đôi cánh lại hiện ra.
Nếu mà yêu thú này đã xuất hiện, hắn chỉ còn cách tới hòn đảo nhỏ kia trước mới có cơ hội sống sót.
Nếu không, cho dù bây giờ hắn xoay người bỏ chạy thì dù cho Ích Tà Thần Lôi có cạn kiệt thì cũng chưa chắc đã bỏ rơi được tên yêu thú đó.
Nghĩ tới đây, thân thể Hàn Lập lại biến mất trong tiếng sấm.
Cả người hóa thành một đạo điện hồ màu bạc, trong phút chốc hướng về hòn đảo mà phi độn tới.
Diệu Hạc ở đằng sau nghe thấy tiếng rít kia, sắc mặt nhất thời đại biến.
Dù lão không biết người đến là ai, nhưng mơ hồ nhận ra đó là một nhân vật vô cùng lợi hại.
Mà thấy Hàn Lập điên cuồng phóng đi thì cho rằng, kẻ đó cũng là do việc cướp Hư Thiên Đỉnh mà tới, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Diệu Hạc trong tình thế cấp bách, không tiếc hao tổn chân nguyên, há mồm phun ra một ngụm tinh huyết.
Ngụm máu này sau khi rới khỏi miệng thì hóa thành một mảng lớn huyết vụ, đem lão đạo ẩn vào bên trong.
Trên áo của lão đạo có hình một con bạch hạc, ánh sáng lóe lên, đem huyết vụ ở phụ cận hút hết vào bên trong, hình vẽ bạch hạc kia trong phút chốc hóa thành màu đỏ.
Diệu Hạc không chần chờ, thân hình xoay chuyển, làm cho lớp áo trắng phát ra một tiếng “ông ông”, trên bầu trời hiện lên một quầng ánh sáng chói mắt, một con hạc đỏ như máu bắt đầu lan tỏa ra từ trên người lão.
Con hạc này vô cùng to lớn, toàn thân màu đỏ, hai mắt xanh biếc.
Diệu Hạc thấy cảnh này, sắc mặt âm trầm, thân hình thoáng chốc đã cưỡi lên trên người huyết hạc.
Sau đó hắn vỗ lên trên đầu hạc, lục quang trong mắt huyết hạc lóe lên, hai cánh mở ra, trong phút chốc đã mang lão đạo phóng đi ngoài mười trượng.
Tốc độ dù không bằng Hàn Lập khi thuấn di bằng lôi độn, nhưng so với trước kia thì nhanh hơn gấp bội.
Vì vậy mà trên bầu trời xuất hiện một màn quỷ dị.
Hàn Lập ở phía trước dùng Phong Lôi Sí di động quỷ mị, đối diện chính là một bóng đen không ngừng lao đến vùn vụt, đằng sau là Diệu Hạc cưỡi huyết hạc đuổi theo.
Nhưng chỉ trong vài cái nháy mắt, Hàn Lập đã tới hòn đảo nhỏ.
Lúc này bóng đen đối diện với tốc độ khó mà tưởng tượng, chỉ còn cách hắn hơn ngàn trượng.
Hàn Lập liếc mắt đã thấy rõ đối phương, trong lòng không khỏi run lên.
Xa xa xuất hiện một yêu thú thân trên là thân chim, thân dưới lại là một cái đuôi cá khổng lồ, đôi cánh chim dài hơn trượng, cùng hai móng vuốt vô cùng sắc bén, dưới bụng có vảy cá lớn cả tấc, thanh quang lập lòe.
Phong Hi đã hiện ra bản thể là Liệt Phong Thú để đuổi giết.
Tuy khi yêu thú cấp cao hiện nguyên hình cùng con người tranh đấu có chút bất tiện, nhưng lại có thể mang thiên phú của yêu thú phát huy đến cực điểm.
Chỉ riêng tốc độ của Liệt Phong Thú thôi đã nhanh đến mức khủng bố rồi.
Hàn Lập hít sâu một hơi, không dám tiếp tục trì hoãn, người đã ở phía trên của lớp bảo vệ của đảo, sau đó hào quang chợt lóe lên rồi biến mất không thấy bóng dáng.
Yêu thú vừa thấy cảnh này thì miệng rít lên một tiếng, hai cánh vỗ mạnh vài lần, hơn ngàn trượng khoảng cách lập tức bị thu lại, lập tức tới ở ngay phía trên đảo.
Tiếp theo thanh quang lại chớp động, yêu thú liền biến thành hình người.
Đúng lúc đó, Diệu Hạc cưỡi huyết hạc cũng bay đến nơi.
Hắn thấy màn hóa hình của Phong Hi thì kinh hãi vô cùng, hình dáng cùng tướng mạo của Phong Hi có thể nói là vô cùng hi hữu trong loài người.
“Yêu thú cấp chín? Nhưng lại có tốc độ của yêu thú thuộc họ chim?” Đảo mắt một cái, Diệu Hạc cho ra một phán đoán làm cho hắn lạnh cả người.
Bình thường khi con người cùng yêu thú cấp cao va chạm, mặc dù không nhất thiết phải là ngươi sống ta chết, nhưng nếu thực lực hai bên tương đương thì huyết chiến là không thể nào tránh khỏi.
Không kể là yêu đan của yêu thú cấp cao hay Kim Đan cùng Nguyên Anh của tu sĩ nhân loại, hai bên đều vô cùng khao khát.
Mà chân thân của đối phương là yêu thú cấp chín, so với tu sĩ Nguyên Anh trung kì còn mạnh hơn một chút, hôm nay gặp khiến cho lão đạo không ngừng kêu khổ.
Nếu là bình thường, tất nhiên Diệu Hạc không nói một lời mà quay đầu bỏ chạy, nhưng Hư Thiên Đỉnh ở trước mắt, hắn không thể từ bỏ.
Vì thế sau khi bình tĩnh lại, hai tay liền vung lên, xuất ra rất nhiều cổ kính màu lam, tay kia cầm tiểu chùy bích ngọc.
Có hai cổ bảo trong tay, lão đạo vô cùng tự tin, sắc mặt lạnh lùng nhìn đối phương không nói một lời.
Bên kia Phong Hi cũng thấy Diệu Âm chân nhân, nhưng hiện tại tâm trí của hắn đều đặt ở trên người Hàn Lập, làm sao có thời gian quản hành động đầy địch ý này của lão đạo.
Hắn lúc nãy thấy hai cánh sau lưng Hàn Lập, thấy ngoài hắn ra cũng có người có thể dùng pháp bảo này làm cho hắn vô cùng kinh ngạc, lòng lại càng đau xót hơn.
Nếu bây giờ có đánh chết Hàn Lập, luyện hóa lại Phong Lôi Sí thì cũng chỉ có thể pháp huy uy lực của nó bảy phần là cùng.
Bảo sao hắn không hận Hàn Lập đến thấu xương.
Bởi vậy khi đối mặt với Diệu Hạc, hắn chỉ hô lên một tiếng “Cút”.
Sau đó thân mình chợt hóa thành một đạo thanh quang, biến mất bên trong lớp phòng vệ của đảo.
Lần này, Diệu Hạc chân nhân có chút giật mình.
Nhưng sau khi cắn răng, hắn cũng cưỡi huyết hạc bay xuống.
Hư thIên Đỉnh là đệ nhất bảo bối của Loạn Tinh Hải, khiến cho hắn dù có phải liều mạng già cũng phải liều một lần.
Hàn Lập lúc này một đạp phá tan thạch môn, trực tiếp phi độn tiến vào bên trong thông đạo.
Sau mấy lần lôi độn liền xuất hiện tại quảng trường chứa Truyền tống trận, đang có mấy nam nữ tu sĩ của Diệu Âm Môn đang cười nói ở đó.
Vừa thấy Hàn Lập xuất hiện, không khỏi kinh ngạc không nói lên lời.
“Truyền tống trận đã hoàn thành chưa?” Hàn Lập ngân quang chợt lóe, đến bên cạnh Truyền tống trận, nhìn nhưng nam nữ này mà điên cuồng hét lên.
“Lệ tiền bối! Truyền tống trận đã hoàn thành, nhưng chưa có thử qua” Một vị nữ tu vô cùng xinh đẹp trong nhóm nhận ra người mà Môn chủ lấy làm chỗ dạ, cung kính đáp, hướng tới mà Hàn Lập giải thích tỉ mỉ.
Nhưng mà Hàn Lập vừa nghe nói trận hoàn thành thì không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, thân hình chợt lóe lên chạy ào vào bên trong Truyền tống trận.
Cơ hồ cùng lúc đó, trần của đại sảnh vỡ ra, Phong Hi từ trên trời bay xuống.
Hàn Lập sắc nhợt trắng nhợt!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 559: Quỷ Dị Thác Nhận
Phong Hi thấy Hàn Lập trong Truyền tống trận thì thần sắc cũng đại biến.
Hắn mặc dù cho rằng Hàn Lập đi đến đảo này là tìm tử lộ, nhưng tâm lý cũng có hoài nghi, không nghĩ tới lại có Truyền tống trận tại đây.
Mắt thấy Hàn Lập đánh ra một đạo pháp quyết cùng một ngụm tinh huyết, không tiếc hao tổn chân nguyên trong thân thể để khởi động Truyền tống trận, tiếng gió nổi lên vù vù.
“Không!”
Hắn vô cùng kinh hãi hét lên một tiếng, không hề suy nghĩ gì, há miệng phóng nhanh một đạo thanh quang đến một góc của Truyền tống trận.
Chỉ cần hủy Truyền tống trận, Hàn Lập tất sẽ rơi vào tay hắn.
Khi phóng ra công kích này, đồng thời yêu thú thân hình thấp thoáng, hướng tới Truyền tống trận mà phóng đi, khuôn mặt vô cùng dữ tợn.
Hy vọng có thể cắt đứt quá trình truyền tống của Hàn Lập.
Nhưng động tác của hắn hơi chậm một chút.
Hàn Lập ngoại trừ bắn ra mười đạo kiếm khí tạm thời ngăn cản thanh quang kia ra, đối mặt với thế đánh hung tợ của Liệt Phong Thú hoàn toàn không có ý tránh né.
Bởi vì pháp trận đã tỏa ra quang mang màu trắng sữa, đem thân hình Hàn Lập cuốn vào trong đó.
Khi Phong Hi đến trước pháp trận thì hình dáng của Hàn Lập trở nên mơ hồ trong màn hào quang, rồi biến mất không còn bóng dáng.
Đại sảnh chỉ còn lưu lại tiếng rú giận lôi đình của Liệt Phong Thú.
Hắn cũng không biêt pháp trận này thông đến đâu, cũng không có Truyền tống phù trong người, tất nhiên không dám nhảy vào pháp trận để đuổi theo.
Lúc này, Diệu Hạc cũng xuyên qua nóc nhà tiến vào, nhìn thấy bạch quang ảm đạm của pháp trận, vẻ mặt hiện lên vẻ kinh ngạc cùng ảm đạm đan xen.
Nhưng lúc này Phong Hi đột nhiên quay đầu, dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn đạo sĩ không chớp, sát khí thoáng qua trên khuôn mặt.
“Nhân loại ở đây, tất cả đều phải chết” Liệt Phong Thú bị sự thật là Hàn Lập trốn thoát khỏi tay làm cho cuống tính đại phát, mắt thấy Diệu Hạc tiến vào, đem một bụng đầy oán khí mà trút lên trên người đối phương.
Cả người yêu tộc này quang mang mở rộng, phút chốc hóa thành một đạo cầu vồng, khí thế hung hãn hướng tới Diệu Hạc mà đánh tới.
Diệu Hạc thấy cảnh này, sắc mặt biến đổi, không suy nghĩ nhiều mà đem cổ kính cũng ngọc chùy trong tay cùng ném ra.
Các luồng ánh sáng va chạm với nhau trong không trung.
Hơn một tháng sau, tu sĩ nhân loại ở hải vực phụ cận truyền ra một tin đồn.
Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ Diệu Hạc chân nhân bị một gã yêu thú cấp chín đánh tan tác thân thể, phải xuất hồn khỏi thân mới có thể đem Nguyên Anh trốn trở về động phủ.
Trong lúc nhất thời nhân loại lần nữa lại bị sự hung hãn của yêu thú làm cho sợ hãi.
Bọn họ vạn lần không nghĩ tới, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.
Mấy tháng sau, Giao long tộc trong thâm uyên đột nhiên phái ra rất nhiêu thành viên cấp cao, rời khỏi biển sâu, tụ tập tiêu diệt tu sĩ Kết Đan Kỳ của nhân loại.
Mặc dù chỉ kéo dài vài năm thời gian nhưng lại tạo thành tổn thất lớn cho tu sĩ cấp cao, thậm chí có thể so sánh với thương vong trong trận thú triều.
Trong đó cũng có hai lão quái Nguyên Anh Kỳ bị Giao Long cấp tám chín vây công, kết cục cũng bị trọng thương.
Lần này, các tu sĩ ở hải vực phụ cận đều biến sắc, không dám xuất động ra ngoài, tình huống này liên tục duy trì vài chục năm sau mới dần bình thường trở lại.
Chẳng qua, làm cho một số tu sĩ may mắn chạy thoát trong tay yêu thú buồn bực là, mấy yêu thú này trước khi động thủ bao giờ cũng hỏi một lần xem bọn họ có tu sĩ Kết Đan Kỳ họ Lệ hay không.
Nếu không trả lời được liền bị bọn chúng ra tay đánh không chút khách khí.
Kể từ đó, tu sĩ nào cũng đoán ra, lần công kích này của Giao Long có tám chín phần là liên quan đến tu sĩ họ Lệ kia.
Không biết người này đã làm gì để cho chọc giận tới Giao Long nhất tộc!
Việc này truyền ra khiến cho ai ai cũng mắng tên tu sĩ kia ngu ngốc rước họa, nếu mà tìm ra vị tu sĩ này không chừng đã mang hắn tới giao cho Giao Long tộc làm lễ tạ tội rồi.
Bất quá, mặc cho bọn họ buồn bực, mặc dù tu sĩ cấp cao bị tổn hại, nhưng lại hoàn toàn không có chút tung tích của tu sĩ họ Lệ kia.
Bọn họ muốn hỏi tội cũng không biết tìm ai mà hỏi.
Bỏ lại sau lưng hàng vạn người nguyền rủa, Hàn Lập cầm trong tay Đại Na Di lệnh, trong làn ánh sáng xuất hiện tại một địa phương xa lạ.
Với cá tình cẩn thận của hắn, trước khi đi ra từ Truyền tống trận, đã sớm làm công tác chuẩn bị đầy đủ, đem dung mạo của bản thân biến thành một người xa lạ.
Nhưng khi hắn vừa từ Truyền tống trận ra, chưa chấm dứt mê muội thì một thanh âm lười biếng vang lên.
“Các hạ xem ra cũng đi một mình.
Hai người bọn ta hình như là đến sớm nhất, những người khác còn chưa tới”.
Nghe được thanh âm này, Hàn Lập rùng mình, nhưng đầu óc rất nhanh bình tĩnh lại
“ừm” một tiếng, mới hướng một bên nhìn lại.
Cách Truyền tống trận không xa có một người mặc áo đen, đang ngồi xếp bằng trên một hòn đá lớn.
Thấy Hàn Lập nhìn lại mới mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Nhưng khi Hàn Lập thấy tướng mạo người này lập tức bị hù dọa một trận.
Người này thật sự kinh khủng, mặt vừa khô vừa gầy, gần giống như là một cái đầu lâu, hơn nữa sau khi cười, hai mắt lấp lóe lam quang.
Nhưng Hàn Lập chỉ hoảng sợ trong lòng thôi, không dám có chút khinh thị nào.
Bởi vì chỉ cần tra xét qua là có thể thấy tu vi Kết Đan trung kì của hắn.
Tu sĩ cấp cao như thế ở Loạn Tinh Hải đã là vô cùng hiếm thấy rồi.
Người này cũng đã nhận ra tu vi Kết Đan hậu kì của Hàn Lập, cũng vô cùng kinh ngạc, những lời nói sau đó trở nên khách khí hơn rất nhiều.
“Huynh đài ngồi một bên nghỉ một lát, những người khác cũng sẽ đến nhanh thôi.
Lần hành động này có thể mang đến không ít chỗ tốt” Khô lâu cười nói.
Hàn Lập âm thầm kinh ngạc, với việc không biết rõ tình hình hiện tại, cũng không dám sơ hở, lặng yên bảo trì thần sắc không thay đổi.
Lúc này Hàn Lập cũng đã thấy tình hình xung quanh, tâm lý cũng buông lỏng đi nhiều.
Nơi này giống như là một sơn động, cao và rộng hơn hai mươi trượng, hơn nữa ngoài cái Truyền tống trận dưới chân hắn thì bên cạnh còn có hai Truyền tống trận khác nữa.
Nơi này mọi thứ đều giống như là lời miêu tả của Phạm phu nhân về Hoàng Minh Đảo, hắn cũng không có gặp chuyện gì ngoài ý muốn trong quá trình truyền tống, cuối cùng cũng đã trở lại Nội Tinh Hải.
Phải biết là theo như lời đệ tử của Diệu Âm Môn nói thì Truyền tống trận này chưa từng kiểm tra, Hàn Lập trong lòn cũng có chút bất an.
Hôm nay kể ra vận khí cũng không tồi.
Đúng lúc khi khô lâu kia nói chuyện cùng hắn thì một pháp trận lại lấp lóe ánh sáng, mơ hồ có một thân ảnh cao cao xuất hiện.
Thấy vậy, người áo đen tròng mắt sáng bừng lên, lập tức đứng dậy đi đến đó.
Nhân cơ hội này, Hàn Lập phóng ra hai tia kiếm khí màu xanh, khắc lên phía trên Truyền tống trận hai vết nứt mà mắt thường khó phân biệt.
Do đó khiến cho Truyền tống trận mất đi tác dụng, hắn sẽ không phải sợ Diệu Hạc hay Liệt Phong Thú vạn nhất có Truyền tống phù mà đến nơi này.
Động tác Hàn Lập vô cùng bí mật, người áo bào đen cùng người vừa mới đến có khuôn mặt hung ác cũng không có phát hiện ra.
Hai người đó tựa hồ như là đang cười nói với nhau.
Hàn Lập thấy cảnh này, khuôn mặt không đổi, rời khỏi Truyền tống trận hướng về ngoài động đi ra.
Nhưng hắn vừa dời chân mấy bước thì phía sau truyền đến thanh âm kinh ngạc của khô lâu.
“Này vị huynh đài, mọi người còn chưa đến đủ.
Ta nhận được thông tin có năm người hôm nay đồng loạt hành động.
Tên nắm giữ mệnh lệnh hành động và tên còn lại chưa tới.
Chúng ta tốt nhất là tạm thời ở trong động chờ, nếu không lại xảy ra chuyện không hay.
Chẳng lẽ hunh đài lần đầu tham gia hoạt động này, ta thấy khuôn mặt đạo hữu có chút xa lạ” Người áo đen khuôn mặt còn chút kinh ngạc nhưng sau đó lại thong thả nói.
Chẳng hiểu vì sao, từ đầu đến cuối hắn vẫn không có nghi ngờ thân phận của Hàn Lập.
Hàn Lập nhíu mày, nhưng lập tức lộ ra thanh âm có chút bất mãn.
“Sao lại phiền toái.
Lúc ta đến ngươi đâu có nói là có cái quy củ này”.
“Hì hì! Khẳng định là tu vi của đạo hữu rất cao nên cái tên đưa huynh đài truyền tống đi cũng không dám nói cái gì.
Nhưng huynh đài nên nhẫn nại.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, tự nhiên có thể tiêu dao một trận” Khô lâu cười cười hắc hắc nói, không biết là có ý gì.
Hàn Lập nghe đến đó, chuyện bên trong cũng đã hiểu ra bảy tám phần.
Hai con mắt hắn chuyển động, đang muốn lên tiêng thì lại có ánh sáng lóe lên, lần này đúng là có hai người xuất hiện bên trên Truyền tống trận.
Một người áo xám râu tóc bạc phơ, người kia là một thanh niên gầy gò.
Trong mắt Hàn Lập lóe lên dị sắc, trên tay áo rộng thùng thình của lão giả có thêu dấu hiệu ngọn lửa màu xanh, trông rất sinh động, mơ hồ có linh khí chớp động, hình như không phải là dấu hiệu tầm thường.
Sau khi hai người này đến thì đã đầy đủ năm người.
Trong đó Hàn Lập là Kết Đan hậu kì, khô lâu là Kết Đan trung kì, đại hán cũng lão giả là Kết Đan sơ kì, còn thanh niên kia chỉ là tu vi Trúc Cơ hậu kì.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 560: Nguyên Dao Dữ Thanh Dương Môn
Trong nhóm tu sĩ này, khô lâu cùng hai người hán tử, lão giả là tựa hồ không quen biết.
Ngay cả những người còn lại cũng không một ai hỏi đến lai lịch của Hàn Lập.
Trong đó hán tử sau khi thấy đã đủ nhân số năm người thì không hề chần chừ nữa, hướng tới đám người Hàn Lập ôm quyền nói:
“Tại hạ Kha Vũ, vâng mệnh tới báo nhiệm vụ cùng dẫn đường cho ba vị tiền bối.
Đây là lệnh bài của tại hạ, xin ba vị tiền bối kiểm tra” Hán tử nói xong rút từ bên hông ra một khối lệnh bài màu đen đưa cho Hàn Lập, hiển nhiên lấy Hàn Lập tu vi cao nhất là người dẫn đầu.
Hàn Lập vươn tay cầm lấy lệnh bài kia, liếc qua một chút rồi không buồn để ý ném cho khô lấu ở một bên.
Hai mắt khô lâu cxung liếc qua rồi ném trở lại tay của hán tử kia, miệng lười biếng nói:
“Lệnh bài thì có cái gì mà xem, nếu không phải được cho phép thì một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ như người làm sao có tư cách truyền tống tới đây.
Thân phận mấy người chúng ta, cũng không cần kiểm tra.
Tụ tập dến nơi này, ngoại trừ người nhận được lệnh của chấp pháp ra thì làm gì có người ngoài.
Có nhiệm vụ gì cứ nói thẳng ra đi”.
Khô lâu kia bộ dáng vô cùng quen thuộc với chuyện này, sau khi nói xong lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
Hán tử Kha Vũ đối diện nghe thấy lời đó thì có chút chần chừ, nhưng sau đó cười xấu hổ, không kiểm nghiệm thân phận đám người Hàn Lập nữa mà vội ho một tiếng, giới thiệu lão giả bên cạnh.
“Vị tiền bối này là hộ pháp của Thanh Dương Môn.
Nhiệm vụ lần này đến là để trợ giúp ba vị tiền bối bắt khâm phạm của Thanh Dương Môn.
Thủ tục cụ thể thì các vị tiền bối tự thương lượng, vãn bối chỉ phụ trách giới thiệu mà thôi” Kha Vũ sau khi nói xong nhu thuận lui dần về phía sau, tạo điều kiện cho lão giả và bọn Hàn Lập tự tạo quan hệ.
“Thanh Dương Môn? Chẳng lẽ là Tam Dương thượng nhân của Thanh Dương Môn?” Hai mắt khô lâu lam quang chợt lóe, lộ lên vẻ kinh dị.
Hán tử hung ác ở bên cạnh Hàn Lập nghe thế cũng biến sắc.
“Ha ha! Xem ra tại hạ cũng không cần nhiều lời, ba vị đều biết đến vị tổ sư hàng đầu của tệ môn.
Đáng lẽ ra, tổ sư tự mình hướng tới lục đạo minh chủ của quý minh đưa ra thỉnh cầu hiệp trợ.
Nhưng mà người này tuy là tu sĩ Kết Đan sơ kì nhưng lại mang trong mình bảo vật của Thanh Dương Môn, trốn thoát đã nhiều năm.
Gần đây, bổn môn trong lúc vô ý mới biết hiện hắn ở nơi nào.
Vốn tổ sư định tự mình ra tay thì việc đó vô cùng dễ dàng.
Nhưng người lại đang có việc quan trọng, thật sự khong thể phân thân.
Lúc này mới thỉnh các vị đạo hữu ra tay tương trợ.
Ta nghĩ bốn vị cao thủ Kết Đan Kỳ liên thủ có thể bắt được yêu nữ này” Trưởng lão Thanh Dương Môn mỉm cười, hướng ba người chắp tay nói.
Nhưng sau khi nói đến câu cuối cùng khuôn mặt bỗng chốc lạnh lẽo.
“Chẳng lẽ là nữ tu?” Vừa nghe thấy chữ yêu nữ thì hán tử hung ác nghi hoặc hỏi.
Hàn Lập nhướn mày, dường như là nhớ tới cái gì đó.
“Không sai, yêu nữ này tên gọi là Nguyên Dao, là thị thiếp chuẩn bị nhận của thiếu chủ bổn môn.
Nhưng không nghĩ tới ả yêu nữ này lòng dại độc ác, dựa vảo vẻ đẹp hơn người, thi triển mị thuật, lại còn kết hợp cùng với một yêu nữ khác ám hại thiếu môn chủ mà đem tất cả bảo vật trân quý trên người thiếu môn chủ bỏ trốn.
Sau đó mượn vật này kết thành kim đan.
Tam Dương tổ sư cũng chỉ có mỗi thiếu chủ là truyền nhân, tất nhiên là hận ả thấu xương.
Ba vị nếu có thể giúp Đinh mỗ bắt ả thì tệ môn nhất định sẽ cảm tạ vô cùng, tuyệt sẽ không làm cho mọi người thất vọng” Lão giả khi nhắc tới mục tiêu thì nghiến răng nghiến lợi, nhưng nghĩ lại thấy cũng không nên nhắc đến chuyện này, nên thoáng giới thiệu một chút đã đem đề tài chuyển hướng.
Khô lâu cùng hán tử hung ác liếc nhìn nhau lộ ra vẻ bình thường.
Hàn Lập sờ sờ mũi, không nói gì.
Quả nhiên là nhắc tới Nguyên Dao nữ nhân này.
Nữ nhân đúng là vô cùng xinh đẹp, lại có lai lịch như vậy, thật đúng là ngoài dự kiến của Hàn Lập.
Hắn nghi hoặc vô cùng, không hiểu sao nữ nhân này trong thời gian ngắn lại có thể kết thành kim đan, hơn nữa sau khi tao ngộ, bộ dáng lại thần bí.
Hóa ra là lấy sách của thiếu môn chủ này, rồi bị Thanh Dương Môn lùng bắt.
Xem ra trên người thiếu chủ của Thanh Dương Môn đồ quý hiếm nhất định là không ít, lại đem tiện nghi đến cho Nguyên Dao.
Nhưng thấy nữ nhân này gặp nguy hiểm, có ra tay bảo hộ hay không? Điều này khiến cho Hàn Lập hơi chần chừ.
Hắn dù cùng cô ta không có chút giao tình, nhưng cũng miễn cưỡng xem như là có quen biết.
Đúng lúc này,khô lâu ở bên cạnh nói:
“Một khi đã là mệnh lệnh, dù không có thù lao ta cũng nhất định xuất toàn lực.
Không biết ả ta ở nơi nào? Nếu nói vậy chúng ta tập hợp ở đây thì cũng cách nơi đó không quá xa” Kẻ này mặc dù tướng mạo vô cùng khó coi nhưng tâm tư lại rất tinh tế.
“Đạo hữu nói đúng.
Yêu nữ đang ẩn cư trong một hoang đảo tại phía bắc Hoàng Minh Đảo.
Nếu không phải tình cờ một lần ra ngoài mua ít đồ, bị môn đồ của tệ phái phát hiện đuối theo đến tận ổ thì sợ rằng đến ngày hôm nay cũng hoàn toàn không có chút tin tức.
Người này giảo hoạt vô cùng, người lại mang theo bảo vật uy lực lớn, chính là Thanh Dương Lôi của bổn môn.
Mong rằng mọi người cẩn thận một chút”Lão giả nói thế đồng thời cũng hướng Hàn Lập chắp tay.
Dù sao tu vi Kết Đan hậu kỳ của Hàn Lập, cũng khiến lão giả vô cùng coi trọng.
Nhưng hoàn toàn không nghĩ tới, Hàn Lập dù không chút thay đổi gật đầu nhưng lại muốn ra tay đem mấy người hắn tiêu diệt hết.
Nhưng khi hắn nghe thấy Nguyên Dao đang ở vùng phụ cận thì bình tĩnh lại, thay đổi chủ ý, quyết định đợi cứu nàng xong thì sẽ tiến hành trao đổi vài thứ trọng yếu.
Vị hán tử Kha Vũ kia thấy mọi người đã nói chuyện xong thì cung kính hỏi một tiếng, sau đó dẫn đường hướng mọi người tiến ra ngoài động.
Bên trong, một tu sĩ tóc tai bù xù đang nhìn Truyền tống trận dưới chân, tâm tình vô cùng nghi hoặc khó hiểu.
Pháp trận này lúc hắn vừa mới bước vào, linh quang hoàn toàn bình thường chớp động.
Nhưng khi muốn truyền tống thì pháp trận không hiểu sao lại mất linh.
Điều này khiến cho hắn vò đầu âm thầm buồn bực.
Sau khi người gác bỏ đi cấm chế, đám người Hàn Lập xuất hiện ở vách núi phía sau.
Nhìn ra xa mơ hồ có thể thấy thôn trấn, mấy người trước sau bay lên trời.
Sau đó dưới sự chỉ dẫn của lão giả Thanh Dương Môn, cả bọn phi độn về phía Bắc.
Đoạn đường vô cùng an toàn, tinh thần mọi người có chút gấp gáp.
Hàn Lập tu vi cao nhất cùng với bộ dạng lạnh như băng khiến cho không một ai dám lại gần nói chuyện.
Kết quả là nửa ngày sau, năm người nhìn thấy một đảo nhỏ, đường kính chừng hơn mười dặm.
“Chính là nơi này.
Yêu nữ đang trốn ở bên trong một tòa tiểu sơn” Lão giả mắt lấp lóe hàn quang, dừng độn quang lạnh giọng nói.
Đám người Hàn Lập theo sau, cùng ở trên không trung nhìn về hòn đảo.
Trên đảo ngoại trừ một chút cây cỏ cũng chỉ có núi đá, linh khí mỏng manh vô cùng.
“Đinh đạo hữu, có phải nhầm hay không vậy? Yêu nữ là nữ tu sĩ Kết Đan Kỳ, sao lại tìm tới một nơi như thế này tu hành” Sau khi nhìn một lúc, đại hán hung ác không nhịn được hỏi lại, khuôn mặt lộ vẻ nghi ngờ.
“Yên tâm.
Chính là nơi này không sai” Đinh lão giả tin tưởng mười phần trả lời.
Sau đó, tay bắt pháp quyết, một bàn tay giương lên, bắn ra một đạo hoàng quang lên cao.
Một lát sau, từ bên sườn núi cũng phóng lên một đạo hoàng quang như vậy.
Lão giả thấy thế khuôn mặt vui vẻ, xoay mặt nhìn đám người Hàn Lập nói:
“Đi thôi.
Nơi đây luôn có đệ tử của bổn môn giám thị.
Xem ra yêu nữ kia vẫn chưa rời khỏi đảo”.
Nói xong lão giả cũng không động thân, một lúc sau từ trên đảo lóe lên một đạo hồng quang hướng đến nơi này bay đến.
Trong nháy mắt, sau khi tới trước mặt mấy người thì hao quang thu lại, hiện ra một nam tử áo xám trên bốn mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ trung kì, bên ngoài ống tay áo cũng có dấu hiệu một ngọn lửa màu xanh, nhưng so với lão giả thì nhỏ hơn nhiều.
“Đệ tử xin ra mắt sư bá cùng các vị tiền bối” Nam tử liếc mắt liền nhận ra Đinh lão giả, không dám chậm trễ cấp bách tiến lên thi lễ cung kính nói.
Lão giả không thèm để ý, khoát tay, trầm giọng hỏi:
“Yêu nữ có còn ở trên đảo không? Hay đã rời đi?”
“Không có! Từ khi đệ tử theo đuôi tới đảo này, yêu nữ chưa từng rời khỏi động phủ” Nam tử trung niên khẳng định nói.
“Tốt.
Chuyện này ngươi làm rất tốt.
Đợi sau khi trở về, ngươi sẽ trở thành đệ tử nội môn.
Bây giờ dẫn đường đi” Lão giả khen một câu, sau đó nghiêm nghị nói.
“Đa tạ sư bá nâng đỡ, đệ tử xin dẫn đường” Trung niên nghe thấy thế, khuôn mặt vô cùng vui mừng liên tục nói.
Sau đó, hắn quay người dẫn tất cả hướng tới hòn đảo.
Trong chớp mắt, tất cả đã tới trên không của đảo.
Trung niên nam tử chỉ vào một tòa núi đá, sau đó cung kính nói với mọi người:
“Lần trước khi yêu nữ trở về, đệ tử bởi vì tu vi quá thấp nên không dám lại gần tra xét, chỉ thấy ả đến núi này thì biến mất, có lẽ động phủ ở bên trong”.
Khô lâu nghe thấy lời ấy, hai mắt chớp động, đánh giá ngọn núi vài lần rồi chậm rãi gật đầu nói:
“Không sai.
Bên ngoài núi đá là một cấm chế khá cao minh.
Nếu ta không tới gần để ý xem xét thì sẽ không thể thấy bất cứ cái gì khác thường, trách không được nữ nhân kia ở đây nhiều năm vậy mà vẫn vô sự”.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










