Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 108 : Kiếm Uy Sơ Hiện (c536-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 536: Kiếm Uy Sơ Hiện
“Ngươi…”
“Chậm đã, tại hạ muốn nghe một chút lời nàng nói, về phần tin tức là thật hay giả, tại hạ có thể phán đoán.” Phạm phu nhân nhướng mày còn muốn nói gì nữa, nhưng thần sắc Hàn Lập trầm xuống, đột nhiên ngắt lời mở miệng nói.
“Nếu Văn sư điệt một khi đã biết thì để cho Lệ đạo hữu hỏi rõ đi.” Hàn quang trong mắt Vân Thiên Khiếu chợt lóe, trầm ngâm một lát, sau đó lại cười rộ lên nói.
“Tốt lắm!” Phạm phu nhân sau khi kinh ngạc, có chút miễn cưỡng đáp ứng.
“Đa tạ!” Hàn Lập không chút khách khí, gật gật đầu nói lời cảm ơn.
Loại thái độ này khiến cho trên mặt của Vân Thiên Khiếu lóe lên một tia âm lệ nhưng rất nhanh đã được hắn ẩn dấu đi.
Mà lúc này, Hàn Lập nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kiều diễm của Văn Tư Nguyệt, bắt đầu hỏi:
“Ngươi nói rõ một chút, như thế nào biết sào huyệt của yêu thú cấp tám.” Thanh âm Hàn Lập lạnh lùng bình tĩnh, nhìn không ra cảm xúc, làm cho Văn Tư Nguyệt lộ ra một tia chần chừ.
Nhưng sau đó dường như nhớ tới cái gì đáng sợ, quả quyết nói:
“Khi thiếp vừa đến Ngoại Tinh hải, trong lúc vô ý tìm được một cái bản đồ, bên trong đánh dấu một chỗ.
Lúc đó thiếp tưởng là chỗ giấu bảo tàng, nhân tiện len lén chạy tới xem một chút.
Kết quả tại nơi này phát hiện một con Liệt Phong Thú còn nhỏ.
May mắn nó chỉ mới là yêu thú cấp ba nên không có phát hiện thiếp.
Lúc ấy thiếp sợ đến mức lập tức bỏ chạy.
Tiền bối cũng biết, Liệt Phong Thú phải tiến vào giai đoạn bát cấp, mới có thể bắt đầu sinh sản.
Cũng phải chiếu cố ấu thú đạt đến ngũ cấp mới rời đi, cho nên nơi này khẳng định cũng có một con bát cấp Liệt Phong Thú ở.
Tiền bối nếu đồng ý đáp ứng điều kiện của thiếp thì thiếp sẽ nguyện ý dẫn đường.” Văn Tư Nguyệt một hơi nói ra một đoạn thời gian từng trải được chôn sâu trong lòng.
Hàn Lập nghe xong thần sắc không đổi nhưng trong mắt lộ ra một tia hưng phấn.
Nữ tử này nói không sai, Liệt Phong thú trưởng thành đúng là yêu thú cấp tám hàng thật giá thật.
Nếu nử tử này không nói dối, vậy bên trong sào huyệt nhất định phải có Bạn Yêu Thảo mới đúng.
“Không biết đạo hữu dùng tin tức tình báo về sào huyệt yêu thú kia trao đổi điều kiện gì với Lệ mỗ?” Hàn Lập nhìn chằm chằm nữ tử một hồi lâu, thở phào một hơi, trầm giọng hỏi.
Hàn Lập tin tưởng đối phương sẽ không ngu xuẩn chế ra tin tức giả để lừa gạt một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ, vì vậy trực tiếp hỏi điều kiện của Văn Tư Nguyệt.
“Thiếp mong tiền bối có thể mang Tư Nguyệt rời khỏi noi này, thu lấy Tư Nguyệt làm thiếp.” Khuôn mặt Văn Tư Nguyệt có chút đỏ lên, sau đó không chút do dự nói.
“Cái gì?!” Hàn Lập sửng sốt, trên mặt lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
“Tư Nguyệt, ngươi nói bậy bạ gì đó?” Phạm phu nhân nghe xong, lập tức đứng lên.
Trên gương mặt tú lệ tràn đầy biểu tình kinh sợ.
Các tu sĩ khác cũng rất ngạc nhiên, nhưng sau đó đa số đều lộ ra vẻ mặt sắp có kịch vui để xem.
Ngoài ra còn có mấy tu sĩ không nhịn được mà cười rộ lên.
Vân Thiên Khiếu ngồi một bên nhìn thấy vậy, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, khuôn mặt xanh mét.
“Ta không có nghe rõ vừa rồi ngươi nói với Lệ đạo hữu điều kiện gì.
Lặp lại lần nữa đi!” Vân Thiên Khiếu đặt đôi tay trắng bệch lên bàn, nhìn vào mười ngón tay, mặt không chút thay đổi lạnh nhạt nói.
Thân thể mềm mại trong ngực Hàn Lập run lên vài cái, nghe xong lời này, trên mặt Văn Tư Nguyệt không còn chút máu.
Tuy nhiên khi đôi mắt to tròn của nàng thấy được thần sắc bình tĩnh của Hàn Lập thì dường như sinh ra vài phần dũng khí.
“Ta…Ta muốn trở thành thiếp của Lệ tiền bối, từ nay về sau rời khỏi Diệu Âm Môn!” Văn Tư Nguyệt dùng hết khí lực, miễn cưỡng hướng Vân Thiên Khiếu nói lại lần nữa, sau đó cúi đầu, không dám nhìn lên.
“Bụp!” Trên hai tay của Vân Thiên Khiếu đột nhiên bùng cháy lên một ngọn hỏa diễm màu xám quỷ dị, chiếu sáng ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo của hắn, thoạt nhìn cực kỳ khủng bố.
“Bạch Cốt Âm Hỏa” Một người thấp giọng kêu lên.
Nhất thời, những tu sĩ Kết Đan Kỳ vốn đang cười lập tức ngừng lại, lộ ra vài phần trịnh trọng.
“Lệ đạo hữu! Xem ra nữ tử này luyện công có chút sai lầm nên đầu óc không tỉnh tảo, vừa rồi hồ ngôn loạn ngữ, mong đạo hữu không nên tin là thật.
Người đâu, đem Văn Tư Nguyệt xuống chế trụ pháp lực, diện bích nửa tháng.” Vân Thiên Khiếu không chút tình cảm lạnh lùng phân phó.
Nhất thời theo mệnh lệnh phát ra, từ ngoài thạch môn đi vào hai gã tu sĩ áo xanh, đều có tu vi Trúc Cơ Kỳ, trực tiếp hướng Hàn Lập đi đến.
Mặt mày Văn Tư Nguyệt lập tức biến sắc, ánh mắt nhìn Hàn Lập tràn đầy vẻ cầu khẩn, toát ra sự nhu nhược làm cho người ta đau lòng.
Hàn Lập không khỏi nhíu mày.
“Chậm đã!” Hắn rút cuộc cũng mở miệng.
“Sao vậy? Chẳng lẽ Lệ đạo hữu thật sự coi trọng vị đệ tử này của bổn môn?” Vân Khiếu Thiên còn chưa nói gì, Phạm phu nhân lại thiếu kiên nhẫn lạnh giọng nói.
“Có lẽ vậy nhưng tại hạ muốn biết tin tức kia hơn.
Thỉnh phu nhân cùng Vân huynh không nên nóng vội.
Trước tiên nghe tại hạ nói lại điều kiện thêm lần nữa đã!” Hàn Lập mắt không chớp thản nhiên nói.
Vân Thiên Khiếu nghe lời này của Hàn Lập, sắc mặt âm tình bất định, trầm ngâm một lát, sau đó hai tay vung lên, ngọn lửa liền biến mất.
“Các ngươi xuống trước đi, ta tạm thời nghe một chút!” Vân Thiên Khiếu hướng Hàn Lập không lạnh không nhạt nói một câu.
Hắn quyết định cấp cho Hàn Lập chút mặt mũi, hơn nữa dù sao đối phương cũng là một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ, mà lần này hắn còn có đại sự muốn làm, muốn mượn lực lượng của tất cả tu sĩ Kết Đan Kỳ ở đây, cho nên không muốn dễ dàng đắc tội với bất cứ ai.
“Văn đạo hữu nếu chủ động nói ra nguyện ý làm thiếp của Lệ mỗ, tại hạ nếu cứ như vậy mặc kệ không hỏi thật không đành lòng, càng huống chi trên người nàng có tin tức yêu thú, Lệ mỗ cũng là bất đắc dĩ.
Không bằng như vầy, tại hạ dùng đống tài liệu này đổi lại tự do cho nữ tử này, Vân huynh xem coi thế nào?” Hàn Lập mí mắt không chớp đem một đống tài liệu cực kỳ trân quý, trực tiếp đẩy đi, sau đó tựa cười mà không cười nhìn đối phương không nói.
“Ngươi dùng mấy thứ này trao đổi?” Vân Thiên Khiếu lạnh như băng nói, nhưng trong mắt lại lộ ra một tia nghi hoặc.
Trước mắt mấy thứ này đều là tài liệu trân quý của lục, thất cấp yêu thú, giá trị tối thiểu cũng mấy vạn linh thạch.
Nhưng đối phương mặt không đổi sắc dùng để trao đổi một vị nữ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, cho dù nàng ta có xinh đẹp động lòng người thì hắn vẫn có chút giật mình.
Chẳng lẽ tin tức yêu thú cấp tám đối với người này trọng yếu vậy sao? Mượn cơ hội này xuống đài hay là tiếp tục lấn tới một chút.
Các loại ý niệm trong đầu vị Vân Thiên Khiếu này cực nhanh chuyển động, rút cuộc cũng có chủ ý, thần sắc hòa hoãn, muốn nói cái gì đó, thì thân thể mềm mại của Phạm phu nhân ở một bên chợt động, tiến đến bên tai hắn, nhỏ giọng nói vài câu.
Nhất thời làm cho sắc mặt Vân Thiên Khiếu biến đổi, hiện ra vẻ chần chừ.
“Lệ đạo hữu, cho dù ngươi đem đống tài liệu kia để trao đổi thì nữ tử này cũng không thể mang đi.
Nếu không sẽ thành lệ, chẳng lẽ sau này ai vừa mắt nữ đệ tử của bổn môn, cũng có thể dễ dàng mang theo sao? Thể diện của Diệu Âm Môn chúng ta để đi đâu chứ!” Vân Thiên Khiếu trầm mặt trong chốc lát, sau đó nói thẳng.
Lời này làm cho các tu sĩ khác ở đây đầu tiên là cảm thấy khó hiểu, sau đó không khỏi có chút đăm chiêu.
Tài liệu trân quý nhiều như thế, theo lý thuyết dư sức đổi lấy một nữ tu sĩ Trúc cơ kỳ.
Nhưng Vân Thiên Khiếu dĩ nhiên cự tuyệt, bên trong tuyệt đối có vấn đề.
Mà xem bộ dáng Hàn Lập, tựa hồ đối với nữ tử này quyết không buông tay.
Điều này làm cho người khác không khỏi cười lạnh một tiếng, nhất thời cảm giác có trò hay để xem.
“Diệu Âm Môn?” Hàn Lập nhếch miệng, trong mắt hiên lên biểu tình cổ quái.
“Như thế nào? Lệ đạo hữu chẳng lẽ không biết nơi này là do bổn môn mở sao? Vân mỗ tuy bất tài nhưng đúng là trưởng lão Diệu Âm Môn, hiệp trợ Phạm chưởng môn chưởng quản bổn môn.” Vân Thiên Khiếu lãnh đạm nói, trên mặt mơ hồ hiện ra một tầng khí quỷ dị.
Ý uy hiếp biểu lộ không thể nghi ngờ.
Bất quá Vân Thiên Khiếu làm như thế, cũng chỉ muốn chấn nhiếp đối phương một phần mà thôi.
“Đối phương chỉ là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, lại đang ở địa bàn của mình.
Nhất định sau khi hắn đánh giá lợi hại thì cũng chỉ có cách tuân theo mà thôi.
Tiếc là tiếc đống tài liệu kia!” Vân Thiên Khiếu có chút tiếc hận thầm nghĩ, trong lòng không có chút nào lo lắng.
Nhưng lúc này, chỉ thấy bên mép Hàn Lập lộ ra một tia cười lạnh, mở miệng nói một tiếng “Được!”.
Tiếp theo thấy đối phương nhấc tay phải lên, một mảnh bạch quang đột nhiên xuất hiện trước mắt, một đạo tinh mang màu trắng bay ra.
Vân Thiên Khiếu trong lòng kinh hãi, hộ thể công pháp tự động vận chuyển, trên người vô số ngọn lửa màu xám hiện lên, bảo vệ lấy hắn.
Nhưng lúc này, bạch mang không chút khách khí đánh tới ngọn lửa màu xám, sau một trận mờ ảo, đột nhiên lộ ra mười hai thanh tiểu kiếm dài một tấc, đồng thời hung hăng đánh xuống.
Vân Thiên Khiếu sợ đến hồn phi phách tán, vội vàng há mồm phun pháp bảo ra.
Nhưng dưới công kích điên cuồng của mười hai thanh phi kiếm, hỏa diễm hộ thể căn bản không thể ngăn được chút nào, trong nháy mắt ngọn lửa tiêu tan, trên người bị xuyên thủng mười mấy lỗ, máu chảy ra.
Vân Thiên Khiếu lúc này vừa mới lấy ra pháp bảo tiểu xoa màu xám, chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, người đã ngã xuống đất.
Các tu sĩ còn lại thấy thế liền trợn mắt, há hốc mồm, nửa ngày sau vẫn không thể khép lại được.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 537: Chấn Nhiếp Quần Tu
Hàn Lập sắc mặt không chút thay đổi, phất tay một cái, mười hai thanh tiểu kiếm trong khoảnh khắc tụ lại thành một.
Sau đó biến thành một đạo bạch quang, lóe lên biến mất vô ảnh vô tung.
“Hiện tại có thể chậm rãi nói chuyện được rồi!” Hàn Lập bỏ tay xuống, sắc mặt lãnh tĩnh nói
Một chiêu vừa rồi của Hàn Lập tuy không đánh chết đối phương mà chỉ khiến Vân Thiên Khiếu bị thương nặng, mất đi chiến lực.
Cho nên một lát sau Vân Thiên Khiếu mới miễn cưỡng gượng đứng dậy nhưng lúc này cả người đầy máu tươi, mắt nhìn Hàn Lập đầy vẻ hoảng sợ
“Tốt, trình độ Vân mỗ không bằng người, đạo hữu cứ mang Văn Tư Nguyệt đi.
Nhưng tại hạ dù sao cũng phải nói lời thật rằng lúc trước có vị tiền bối sớm nhìn trúng cô nương này dùng để làm lô đỉnh.
Các hạ mang cô ta đi không phải là rước họa vào người sao?” Vân Thiên Khiếu sắc mặt trắng bệnh nói, sau đó mới lấy ra vài tấm phù lục dán lên người, theo đó lục quang hiện lên và vết thương biến mất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
“Lô đỉnh?” Hàn Lập vừa nghe thấy lời này thì hiểu ngay tại sao Văn Tư Nguyệt lại muốn liều mạng đào tẩu.
Bất quá trong lời nói của đối phương còn có hàm ý uy hiếp làm sắc mặt hắn trầm xuống.
“Còn có người khác xem trọng cô gái này ư! Không quan tâm.
Ta nhất định phải mang cô gái này đi.
Ý tứ uy hiếp đạo hữu tốt nhất là nên nói ít thôi, nếu Lệ mỗ tâm tình không tốt có thể huyết tẩy nơi này cũng không chừng”.
Hàn Lập thần sắc không đổi nói, sau đó lơ đễnh nhìn xung quanh
Hắn nói lời này cũng không phải hoàn toàn là đe dọa.
Nếu không phải ở đây có quá nhiều tu sĩ Kết Đan Kỳ và hắn không có mười phần nắm chắc có thể trong một chiêu tiêu diệt toàn bộ, bằng không thì hắn đã ra tay dọn dẹp sạch sẽ tất cả rồi.
Nhưng lời của Hàn Lập cũng khiến cho toàn bộ các tu sĩ ngồi đây sắc mặt đại biến.
Nếu như nói Hàn Lập mới ra tay đã làm cho mọi người kinh nghi, thì khẩu khí to lớn như hiện tại lại khiến cho mọi người phỏng đoán Hàn Lập là một lão quái Nguyên Anh Kỳ.
Tất cả đều cảm thấy bất an, ánh mắt lo sợ, cụp xuống mà không ai dám nhìn thẳng vào Hàn Lập.
Vân Thiên Khiếu tự nhiên cũng nghĩ đến khả năng này.
Nghĩ lại đối phương có tu vi Kết Đan Sơ Kỳ mà có thể một kích khiến cho mình có tu vi Kết Đan Trung Kỳ suýt chút nữa lấy mất tiểu mạng, lại còn muốn tìm kiếm sào huyệt của yêu thú cấp tám.
Hắn nhất thời miệng lưỡi đắng ngắt, trong lòng kêu khổ không thôi
Văn Tư Nguyệt nhìn Hàn Lập, đôi mắt xinh đẹp mở to, bị một màn trước mặt chấn trụ.
Nàng thà chết cũng không để người khác biến mình thành lô đỉnh nên mới liều mạng bỏ trốn.
Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới cái vị tu sĩ này lại có tu vi kinh khủng thế, một người có thể tùy tiện ra tay trấn nhiếp toàn bộ các tu sĩ ở đây.
Vân Thiên Khiếu – người mà nàng ban đầu cực kỳ sợ hãi nay đã bị trọng thương, Phạm phu nhân thì trong lòng càng kinh hãi không dám hó hé một tiếng.
Điều này hết thảy làm cho nàng vừa mừng vừa sợ, giống như nằm mơ vậy.
Hàn Lập chứng kiến mọi người đều có bộ dạng thận trọng rụt rè thì khẽ cười lạnh, vung tay lên.
Tấm đồng của tu sĩ họ Tôn kia đột nhiên vù một tiếng, bắn vào lòng bàn tay Hàn Lập.
Hàn Lập không khách khí cúi xuống nhìn kỹ.
Vẻ mặt của hắc tu sĩ đại biến, ấp úng hồi lâu nhưng cuối cùng cũng không có dũng khí nói lời bất mãn.
Đối phương một khi có thể đem tu sĩ có tu vi tương đương hắn là Vân Thiên Khiếu một kích trọng thương thì tự nhiên hắn cũng không phải là đối thủ.
Nhưng sắc mặt cũng không được tốt cho lắm.
“Ta muốn đổi cái này.
Người cần bao nhiêu linh thạch?” Hàn Lập thả tấm đồng xuống, hướng về chủ nhân vật ấy nhàn nhạt đề nghị.
“Bảy, không năm nghìn linh thạch, nhưng…” Hắc tu sĩ có chút ngoài ý muốn, không khỏi vô thức đáp lời.
Hàn Lập xuất ra một viên yêu đan cấp năm chuẩn xác rơi vào trước người này
“Hay dùng này viên yêu đan để trao đổi.
Mặt khác ta cũng không muốn bị nói ỷ mạnh hiếp yếu, cưỡng đoạt nữ tu của quý môn.
Mấy món tài liệu trên bàn dùng để trao đổi tự do cho Văn cô nương vậy.” Hàn Lập quay đầu nhìn Phạm phu nhân nói, sau đó vỗ vào vai của Văn Tư Nguyệt ý bảo nàng buông mình ra, rồi mới đứng dậy, không nhanh không chậm bước ra ngoài.
Văn Tư Nguyệt một lát sau mới tỉnh ngộ, vội vàng đứng dậy, có chút lật đật bước theo.
“Lệ tiền bối chậm đã!” Phạm phu nhân thần sắc khẽ động, mở miệng hô.
Điều này làm cho Hàn Lập nhất thời dừng chân, trên mặt hiện lên một tia khác lạ, xoay người lại.
Nữ tử này còn có can đảm gọi mình lại, điều này làm cho Hàn Lập có chút cảm thấy hứng thú nhưng Văn Tư Nguyệt lại có chút khẩn trương, không tự chủ được mà bước đến nép sát bên người Hàn Lập.
“Chuyện gì?” Hàn Lập nhíu mày, bình tĩnh hỏi.
“Tiền bối có muốn quay về Nội Tinh Hải không? Diệu Âm Môn chúng ta có biện pháp giúp cho chư vị đạo hữu có thể trở lại Nội Tinh Hải.” Phạm phu nhân yêu kiều vừa cười vừa nói, khẩu khí rõ ràng cung kính hơn rất nhiều.
Đối mặt với nhân vật có đến tám chín phần là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ, nàng cũng không dám có chút chậm trễ.
“Lời này là có ý tứ gì?” Hàn Lập nhướng mày hỏi, hắn đối với kiểu nói không đầu không đuôi này thực sự không muốn nghe.
Phạm phu nhân nhìn ra Hàn Lập có vẻ không kiên nhẫn, cũng không dám vòng vo nữa, vội vàng nói:
“Diệu Âm Môn chúng ta đang chuẩn bị đưa một số quay về Nội Tinh Hải thông qua Truyện Tống Trận.
Hôm nay lại thiếu một ít tài liệu mấu chốt, không có cách nào hoàn thành.
Cho nên trong lần trao đổi này, thiếp thân kỳ thật muốn nhờ chư vị đạo hữu tìm kiếm giúp những thứ đó.
Sau khi bổn môn hoàn thành Truyện Tống Trận, Diệu Âm Môn sẽ truyền tống miễn phí, giúp mọi người quay về Nội Tinh Hải”.
Phạm phu nhân vừa nói ra lời này, làm cho các tu sĩ Kết Đan Kỳ một trận dao động.
Đại bộ phận mọi người đều lộ ra vẻ vui mừng ngoài ý muốn.
Hiện nay Ngoại Tinh Hải đã trở thành thiên hạ của yêu thú, cho dù bọn hắn cũng cảm giác không thể ở lại lâu dài.
Tự nhiên sớm có ý nghĩ muốn trở về.
Chỉ là không có Truyền Tống Trận, nếu chỉ dựa vào chính mình phi hành mà nói, sợ rằng ít nhất phải mất năm đến sau năm mới có thể bay trở về Nội Tinh Hải, càng không nói trên đường đi có thể đối đầu với nhiều việc nguy hiểm, cho nên bọn họ mới lưu lại nơi đây đến nay.
“Có Truyền Tống Trận nhưng không có Truyền tống phù cũng không được.
Đừng nói với chúng ta là Diệu Âm Môn các ngươi cũng nắm giữ phương pháp luyện chế truyền tống phù nhé.” Lão phụ nhân tóc bạc sau khi nghe xong, lạnh giọng hỏi.
“Thanh tiền bối không cần lo lắng về vấn đề này.
Mặc dù Diệu Âm Môn chúng ta sẽ không luyện chế Truyền tống phù.
Nhưng trước khi cơn thú triều xảy ra, bổn môn sớm từ con đường khác, vụng trộm mua được một ít Truyền tống phù.
Số lượng dư sức truyền tống các đạo hữu đang ngồi đây quay về Nội Tinh Hải.
Chỉ là tài liệu trọng yếu nhất của pháp trận này là Huyễn Mộng Thạch, thật sự rất thưa thớt.
Chúng ta trải qua mấy năm nay dò xét sản sinh loại đá đó nhưng lại có một đám yêu thú cấp cao sinh sống ở phụ cận.
Nơi đó yêu thú cấp bậc chủ yếu là cấp năm, sáu, số lượng cũng không ít.
Căn bản không phải số ít tu sĩ là có thể tiêu diệt sạch sẽ! Hơn nữa vạn nhất hành động sơ sót khiến một số con đào tẩu, dẫn đến sự kinh động của yêu thú cấp cao thì chuyện này hỏng bét.
Cho nên bổn môn mới muốn chư vị trợ lực!” Phạm phu nhân vẻ mặt nghiêm túc nói.
Nghe xong những lời này, mọi người khác đều trầm ngâm suy nghĩ.
Muốn thanh trừ lũ yêu thú cấp cao kia thực không phải đơn giản.
Dĩ nhiên bọn họ phải suy nghĩ kỹ lưỡng một chút.
“Chúng ta ở đây chủ yếu là tu sĩ Kết Đan Kỳ, vì sao các ngươi không đi mời một vị Nguyên Anh Kỳ tiền bối xuất thủ thì khả năng thành công lớn hơn một chút.” Hắc tu sĩ trầm ngâm trong chốc lát sau đó chậm rãi hỏi.
“Mấy vị đạo hữu tưởng rằng thiếp thân không có đi tìm sao? Nhưng các lão tiền bối đó từ sau thú triều, đại bộ phận đều ở nơi nào không rõ.
Thiếp thân cũng chỉ liên lạc được một vị là Diệu Hạc tiền bối mà thôi.
Nếu có vị tiền bối này tham gia, ta mới có thể ứng phó được yêu thú cấp bảy trong đám kia.
Mà Tư Nguyệt cô nương này chính là người mà vị tiền bối đó chỉ rõ là muốn dùng làm lô đỉnh.” Phạm phu nhân cười khổ nói, sau đó bất đắc dĩ nhìn Hàn Lập bên này liếc mắt một cái.
Những người khác nghe đến đó, đều quay mặt nhìn nhau.
Hàn Lập nghe đến đó thì sờ sờ cằm, trên mặt hiện lên vẻ trầm ngâm.
Nhưng lập tức, hắn ngắn gọn nói:
“Lệ mỗ không có hứng thú tham dự việc này, chư vị đạo hữu tự mình hành động đi!” Sau khi nói xong, hắn liền thản nhiên đi ra đại môn.
Văn Tư Nguyệt không dám rời xa, từng bước theo sát đi ra ngoài.
Không ai dám cản trở Hàn Lập, trong đại sảnh lưu lại một đám tu sĩ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.
Phạm phu nhân không che dấu vẻ thất vọng nhưng Vân Thiên Khiếu vẫn đang trầm mặc kia lại mở miệng nói.
“Nếu Lệ đạo hữu không muốn tương trợ, bổn môn cũng không muốn cưỡng cầu.
Các vị đạo hữu, trước tiên ta muốn giới thiệu chút ít tình huống về yêu thú phụ cận Huyễn Mộng Thạch, sau đó chư vị đạo hữu tự mình phán đoán kỹ càng hơn.
Nơi đó…” Việc Hàn Lập trước đây đánh hắn bị thương nặng phảng phất như chưa bao giờ phát sinh, Vân Thiên Khiếu bình tĩnh thao thao bất tuyệt đứng lên nói.
“Nội Tinh Hải?” Văn Tư Nguyệt phía sau Hàn Lập thì thầm nói.
“Sao? Ngươi cũng muốn trở về?” Hàn Lập cũng không quay đầu lại hờ hững hỏi.
“Cũng không phải, chỉ là…” Văn Tư Nguyệt thanh âm nhỏ xuống, mấy lời cuối cùng cũng không nói ra miệng.
Lúc này Hàn Lập đã mang theo nàng ra khỏi vách núi đá nhìn như bình thường kia, không nói không rằng bay thẳng lên.
Nếu mục đích chuyến đi này đã đạt được, hắn tự nhiên cũng không có hứng thú ở lại nơi này.
Hàn Lập mang theo Văn Tư Nguyệt, trước ánh mắt kinh ngạc của lão nhân trông cửa, biến thành một đạo hào quang, phá không mà đi.
Trên đường đi Văn Tư Nguyệt trầm mặc không nói gì, cũng chẳng hỏi Hàn Lập đi đâu, tựa hồ đem hết thảy mọi việc giao phó cho Hàn Lập.
Mà Hàn Lập cũng không ý tứ phân bua, giải thích, đồng dạng không nói một lời, nhanh chóng phi hành.
Kết quả hai ngày sau, Hàn Lập rút cuộc tìm được một hoang đảo linh khí thưa thớt, sau đó hạ xuống.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 538: Thị Thiếp Chi Ngôn
Trên đảo có vài ngọn núi lớn rộng mấy trăm trượng, cây cối xanh um tươi tốt.
Sau khi Hàn Lập bay một vòng quanh các đỉnh núi, liền mang theo Văn Tư Nguyệt hạ xuống tại chân núi của một trong những ngọn núi đó.
Trong ánh mắt kinh ngạc của nữ tử, Hàn Lập phóng xuất phi kiếm, sau mấy canh giờ ngay tại dưới ngọn núi này đã mở ra một cái động phủ nhỏ.
Động phủ này không chỉ nhỏ bằng một nửa động phủ vụ hải, hơn nữa cấu trúc cũng đơn giản hơn nhiều.
Nhưng những phòng cần phải có như phòng ngủ, mật thất, thậm chí phòng luyện khí và dược viên đều đầy đủ.
Hàn Lập nhìn một lúc, cảm thấy khá hài lòng, sau đó liền tại lối vào bố trí mấy trận pháp, mang theo Văn Tư nguyệt đi vào bên trong.
“Sau này ngươi ở đây là được, ta sẽ đem khẩu quyết trận pháp tại động khẩu nói cho ngươi, nơi đây xem như an tĩnh, ngươi có thể ở đây tập trung tu luyện, hẳn là có khả năng tiến vào Kết Đan kỳ” Hàn Lập mang theo Văn tư Nguyệt tiến vào phòng ngủ , ngồi ở chiếc ghế tựa bằng đá vừa được vội vàng tạo ra, cẩn thận đánh giá nữ tử này một lúc rồi mới chậm rãi nói
“Đa tạ lệ tiền bối “Văn Tư Nguyệt thấy Hàn Lập nhìn mình chăm chú, trên mặt xuất hiện một tia đỏ ửng nói, bộ dáng có chút luống cuống.
“Lệ tiền bối?” Hàn Lập cười rộ lên
“Xin lỗi, vãn bối nên xưng hô…” Văn Tư Nguyệt vội vàng cúi thấp đầu xuống, trên măt hiện ra vẻ trù trừ.
Nàng quả thật không biết sau khi đã trở thành thiếp của người này thì nên xưng hô đối phương như thế nào?
“Nàng gọi ta Lệ tiên sinh là được” Hàn Lập vân vê cái mũi, đạm nhiên nói.
Hắn vẫn không hề bộc lộ ra hình dáng thật của mình trước mặt Văn Tư Nguyệt, vẫn lấy hình tượng là một người trung niên nói chuyện
“Vâng, Lệ tiên sinh!” Văn Tư Nguyệt chần chờ một lúc rồi nhu thuận đáp lời.
Hàn Lập hài lòng gật gật đầu, suy nghĩ một chút lời sắp nói, sau đó mới hỏi:
“Văn đạo hữu đến Ngoại Tinh Hải thời gian nào? Phạm phu nhân thế nào mà trở thành chưởng môn Diệu Âm môn? Theo ta được biết Tử Linh tiên tử vẫn một mực đứng đầu Diệu Âm môn mà!”
“Di! Tiên sinh đối với sự tình trước đây của bổn môn rất rõ ràng a!”Văn Tư Nguyệt thấy Hàn Lập không vội vàng hỏi chuyện sào huyệt yêu thú, ngược lại hỏi chuyện Diệu Âm môn, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia kinh ngạc.
Nhưng sau khi ngẫm lại một chút, đôi môi anh đào khẽ động nói:
“Trước khi Diệu Âm môn chuyển đến Ngoại Tinh Hải, hết thảy chuyện trong môn phái đều do Thiếu môn chủ làm chủ.
Nhưng sau khi Thiếu môn chủ đi Hư Thiên Điện tìm bảo vât thì bổn môn đã phát sinh một hồi kinh biến, lúc thiếp trở lại trong môn, Trác hữu sứ đã không biết tung tích nơi đâu.
Đại quyền trong môn đã rơi vào tay Phạm tả sứ và một người lạ, sau đó thiếp mới biết được bọn chúng là tu sĩ ma đạo và Diệu Âm môn đã phụ thuộc vào ma đạo rồi, Phạm tả sứ lúc này tự mình làm chưởng môn, triệu tập rất nhiều đệ tử mang chúng ta thông qua Truyền tống trận ở Thiên Tinh thành để đến nơi này.
Thiếp thân lúc đấy bị bắt ép đi theo sau đó môn phái tại chỗ này thành lập một bí thị và kéo dài cho đến bây giờ .Trong hàng đệ tử những người hai lòng mấy năm nay đều thất tung hoặc bị tặng cho các tu sĩ khác.
Đa số đã tan như mây khói.
Chính thiếp thân nếu như hôm nay không được tiên sinh cứu giúp chỉ sợ không tránh việc phải làm lô đỉnh của người khác.” Văn Tư Nguyệt có chút buồn bã nói.
“Vị Pham môn chủ này của các ngươi đến Ngoại Tinh Hải làm gì? Chắc sẽ không vì chuyện mở một bí thị mà đến đây chứ!” Hàn Lập thần sắc khẽ động hỏi.
“Cái này…thiếp thân cũng không rõ ràng! Cất quá Phạm tả sứ và tu sĩ ma đạo họ Vân kia, một mực mượn bí thị thu thập các loại các dạng tình báo, hình như đang tìm đồ vật gì đó.” Văn Tư Nguyệt có chút không chắc chắn trả lời, trên mặt cũng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Nghe đến đây Hàn Lập ngừng hỏi, trong lòng giật mình đánh giá một chút.
Nghe lời nói của Văn Tư Nguyệt thì tựa hồ ngay sau khi nàng được mình cứu thì phát sinh chuyện Diệu Âm môn phản loạn.
Đó chính là lúc Tử Linh tiên tử cùng mình bị vây khốn trong Hư Thiên Điện.
Mà Phạm phu nhân sau khi đoạt được quyền lợi lớn nhất, liền lập tức mang theo rất nhiều đệ tử truyền tống đến Kỳ Uyên đảo.
Nghịch Tinh Minh sau đó mới phát động tấn công Thiên Tinh thành.
Xem ra cho dù thế lực ma đạo nào mưu đồ Diệu Âm môn thì vẫn hiển nhiên địa vị tại Nghịch Tinh minh cũng không nhỏ.
Nếu không thời gian cũng chẳng phù hợp đến như thế.
Đợi lúc Tử Linh tiên tử từ Hư Thiên điện đi ra thì trong môn phái sớm đã trống trơn không người rồi.
Về phần thế lực ma đạo đó muốn mượn sự trợ giúp của những nữ tu Diệu Âm môn tại hải vực này tìm kiếm cái gì, tự nhiên phải có huyền cơ khác ở bên trong.
Việc chẳng dính dáng đến mình thì Hàn Lập cũng chẳng quản làm gì.
Huống hồ vị Diệu Hạc Chân Nhân kia cùng chính mình kết hạ đại cừu hiện nay đã có mối quan hệ với Diệu Âm môn nên Hàn Lập lại càng không tự nguyện chui đầu vào cái lưới đầy phức tạp này.
Cho nên tại bí thị hắn mới từ chối thẳng thừng đề nghị của Phạm phu nhân.
Về phần quay về Nội Tinh Hải, trước khi tu vi hắn đột phá bình cảnh, căn bản không cần suy nghĩ làm gì.
Nơi đây mặc dù yêu thú hoành hành nhưng với người mang đầy bảo vật như hắn mà nói, Nội Tinh Hải cũng chẳng an toàn hơn bao nhiêu.
Trong khoảng thời gian ngắn, Hàn Lập suy đi nghĩ lại những lời Văn Tư Nguyệt vài lần, cũng không phát hiện ra chỗ nào không ổn.
Xem ra nàng cũng không có nói xạo, lừa dối hắn.
Việc này cũng không thể trách Hàn Lập cẩn thận bởi vì Hư Thiên Đỉnh trên người hắn quả thực khiến cho người khác thèm muốn, không biết có bao nhiêu lão quái Nguyên Anh kỳ đang lùng sục khắp nơi tìm kiếm hắn.
Mà từ cổ chí kim vì chuyện nữ sắc nên rơi vào bẫy của kẻ thù thì hằng hà sa số, Hàn Lập cũng không muốn nhất thời sơ ý, biến mình trở thành một phần tử trong số đó.
Đương nhiên chung quy lại mà nói thì khả năng bị nữ tử này hãm hại là cực nhỏ.
Dù sao người nào cũng không thể nắm bắt rõ hắn khi nào hiện thân, xuất hiện ở địa phương nào mà hắn đối với “Hóan Hình Quyết”của mình cũng có vài phần tự tin.
Cho dù tu sĩ Nguyên Anh sơ kì gặp được cũng không thể nhìn thấu được bí thuật này.
Lúc này Văn Tư Nguyệt nhìn thấy Hàn Lập thần sắc âm tình bất định, tâm tình không khỏi lộ ra vài phần thấp thỏm bất an.
Hàn Lập sau khi hồi lại tinh thần, phát hiện sự khác thường của vị mỹ nữ trước mặt, mỉm cười nói:
“Bây giờ xem như ta đã y theo ước định, mang ngươi ra khỏi bí thị hơn nữa còn an trí ở chỗ này, hiện tại chắc có thể đem vị trí sào huyệt yêu thú nói cho Lệ mỗ biết được rồi chứ.
Sau khi ta biết địa điểm sẽ lập tức rời đi, sau đó ngươi và ta, ai cũng không thiếu nợ ai rồi.”
“Tiền bối không ý định muốn thu nữ tử làm thiếp?” Văn Tư Nguyệt có chút giật mình,vẻ mặt hiện lên chút ngoài ý muốn.
“Lệ mỗ một mình cô độc quen rồi, không muốn có người khác đi theo bên cạnh.” Hàn Lập thong dong nói.
Văn Tư Nguyệt trầm mặc lại, một lát sau trên khuôn mặt kiều diễm hiện ra thần sắc phức tạp, nhẹ lắc đầu:
“Đa tạ ý tốt của tiên sinh, thiếp thân lúc đầu đã nói muốn làm thiếp của tiền bối thì tuyệt đối không có ý hối hận, xin tiền bối cứ việc an tâm, Tư Nguyệt có thể tuân thủ hứa hẹn, không hề có một câu oán hận.” Trong đôi mắt sáng của Văn Tư Nguyệt hiện lên một tia dị sắc, bình tĩnh nói.
“Lệ mỗ không phải là muốn dò xét tâm tư ý tứ của Văn đạo hữu.
Những lời vừa nói lúc nãy đều là thật nhưng đạo hữu nếu thực sự muốn trở thành thiếp của tại hạ thì Lệ mỗ cũng không tiện chối từ, đến lúc đó Văn đạo hữu đừng hối hận đó!” Hàn Lập trong lòng hiểu rõ sự cố kỵ của nữ tử này, không khỏi cười như không cười nói.
Hắn cũng không tin Văn Tư Nguyệt thật tâm muốn làm thiếp thân gì gì đó của hắn.
Ở trong bí thị đưa ra điều kiện này, hơn phân nửa là bất đắc dĩ mà thôi.
Làm thiếp mặc dù so với làm lô đỉnh tốt hơn nhiều nhưng cũng không có vị nữ tu sĩ Trúc Cơ kỳ nào can tâm tình nguyện cả, cho dù là có thì cũng là bị bắt buộc mà thôi.
Hàn Lập đối với dung mạo tuyệt sắc của Văn Tư Nguyệt, mặc dù có chút động tâm nhưng bây giờ hắn đang ở thời kỳ quan trọng để đột phá tu vi nên không có khả năng luôn luôn mang một nữ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ bên người.
Nếu thế thì chẳng bằng thuận nước đẩy thuyền, hủy bỏ ước định vậy.
“Ta….” Văn Tư Nguyệt nghe Hàn Lập giải thích, trong lòng có chút bán tín bán nghi, trên mặt lộ ra vẻ chần chờ.
“Thế nào? Chẳng lẽ đạo hữu đúng là muốn làm thiếp của tại hạ?” Hàn Lập trong mắt hiện lên vẻ mỉm cười, nhẹ giọng nói
“Không phải! Thiếp thân… thiếp thân… xin đa tạ tiên sinh! Vãn bối Văn Tư Nguyệt sau này nhất định không quên đại ân của tiền bối!’ Văn Tư Nguyệt trong lòng quýnh lên vội vàng bật thốt ra lời phủ nhận rồi ngẩn ngơ một chút, sau đó cắn đôi môi đỏ mọng hướng hàn Lập thi lễ, trên mặt thần sắc tràn đầy lo sợ bất an.
“Một khi đã như vậy thì chuyện làm thiếp kia hủy bỏ đi, đạo hữu không nên để ở trong lòng.” Hàn Lập không có chút ý tứ làm khó dễ
“Đa tạ tiên sinh thành toàn!”
Văn Tư Nguyệt trong lòng vừa vui mừng lẫn kinh ngạc, sau khi tâm tình buông lỏng, nhất thời vẻ mặt rạng rỡ như đóa hoa đang nở, khiến cho nam nhân phải động lòng.
Loại mỹ cảnh như thế trước mặt, Hàn Lập tất nhiên cũng không tránh được trong lòng xuất hiện một tia rung động nhưng rất nhanh đã bị lý trí của hắn chôn sâu tận đáy lòng.
“Văn đạo hữu, tiếp theo nói một chút về chuyện Liệt Phong Thú đi!” Hàn Lập sau khi tâm tình tĩnh lặng lại, bình tĩnh hỏi.
“Lệ tiên sinh, sào huyệt của Liệt Phong thú hiện tại xem ra có chút nguy hiểm vì nơi đó gần ranh giới của thâm uyên, tiền bối hay là suy xét kĩ một chút rồi mới quyết định có nên đến đó được không?” Văn Tư Nguyệt thu liễm nụ cười, có chút lo lắng nói.
“Gần Thâm Uyên?” Hàn Lập nhíu mày một chút, xem ra đúng là có chút khó giải quyết.
Thâm Uyên hiện nay thực sự là một nơi cực kỳ nguy hiểm!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 539: Ba Đầu Sáu Tay
Sau khi từ Văn Tư Nguyệt hỏi ra vị trí sào huyệt của Liệt Phong Thú, Hàn Lập cấp cho nữ tử này một bình đan dược để nàng dùng, trong lòng Văn Tư Nguyệt tất nhiên là rất cảm động, lập tức vui mừng vội vàng bế quan tiến hành luyện hóa đan dược.
Mà Hàn Lập thì lại tiến tới một gian động khác để nghiên cứu tấm đồng vừa mới lấy được.
Hắn ngồi xếp bằng tại mật thất, đánh giá cẩn thận vật ở trong tay.
Tấm đồng chỉ có một mặt là có khắc chữ, mặt còn lại là một đồ hình vô cùng kỳ quái, miêu tả một quái vật ba đầu sáu tay.
Quái vật này phùng mang trợn mắt, sáu đôi tay hướng lên trời không hiểu là có dụng ý gì.
Hàn Lập khẽ nhíu mày, sau khi xem xét một lúc liên đem quyển sách da thú ra, so sánh hai loại văn tự.
Lúc này hắn mới phát hiện ra kiểu chữ trên tấm đồng kia hầu như là giống với kiểu chữ trên quyển sách da thú tuy cũng có đôi chút sai biệt nho nhỏ, dường như chúng có cùng một nguồn gốc với nhau nhưng biểu hiện ra bên ngoài lại khác nhau.
Không thể truy ra thêm được chút kết quả nào nữa Hàn Lập đành phải từ từ rót linh lực vào tấm đồng.
Đồng thời khi pháp lực tiến vào bên trong thì tấm đồng đột nhiên lại phát ra âm thanh trầm thấp rõ ràng, tự mình rung động.
Bỗng nhiên hào quang tỏa sáng, từ trên tấm đồng bắn ra một cột sáng chiếu lên trên vách đá đối diện.
Một bức họa vô cùng cổ xưa dần dần xuất hiện.
Ban đầu Hàn Lập vô cùng hưng phấn nhưng vừa nhìn thì người bỗng nhiên giật mình ngẩn ra.
Đó là một yêu thú hình người toàn thân lấp lánh ngân phiến (vảy bạc), trên đầu mọc ra một cái ừng..đây chính là con yêu quái đã xuất hiện đầu tiên trong bứa tranh.Bộ dáng của nó giống như trên miếng kim loại có ba đầu sáu tay, điểm khác duy nhất chính là nó chỉ có một đầu mà thôi.
Trong khi Hàn Lập đang cực kỳ buồn bực thì quang mang chợt lóe, yêu thú trong bức họa liền ngồi xuống đất, hai tay bắt một cái pháp quyết vô cùng cổ quái, thân thể vặn vẹo, méo mó, biểu diễn một tư thế vô cùng kì quái.
Điều này khiến cho Hàn Lập vô cùng ngạc nhiên
Sau một lát pháp quyết trong tay biến đổi thêm một lần nữa, thân thể tiếp tục vặn vẹo, hoán đổi thành một kiểu ngồi kỳ quái khác.
Cứ như thế, cách mỗi đoạn thời gian thì nó lại thay đổi pháp quyết và tư thế một lần, giống như là đang tu luyện một loại công pháp gì đó.
Ước chừng sau nửa canh giờ thì hào quang trở nên ảm đạm rồi bứa tranh biến mất.
Hàn Lập để tâm suy ngẫm lại thì thấy yêu thú trong bức tranh thể hiện tất cả là ba mươi sáu tư thế.
Hàn Lập vuốt vuốt mũi, xem xét vật ở trong tay, thần mặt tràn đầy vẻ cổ quái.
Tuy hắn không biết trên tấm đồng này ẩn chứa những nội dung gì nhưng theo cái cách mà bức tranh thể hiện thì đây hoàn toàn không phải là vật thuộc nhân loại mà nó ghi lai công pháp tu luyện của yêu thú.
Hắn trước kia hoàn toàn không biết là yêu thú cấp cao cũng có công pháp tu luyện.
Yêu thú chẳng phải trời sinh đã có năng lực tự hấp thu linh khí để tu luyện sao?
Từ công pháp tu luyện có thể biến hóa thành nhân hình thì có thể thấy công pháp này tuyệt đối không phải là loại thường.
Nhưng khi Hàn Lập nhìn tấm đồng trong tay bất giác lại dở khóc dở cười.
Cho dù hắn biết văn tự viết về cái gì nhưng dám tu luyện công pháp của yêu tu sao?
Hơn nữa hắn bây giờ cũng không thiếu công pháp cấp cao, trọn bộ Huyền Âm kinh vẫn đang yên ổn nằm trong túi trữ vật đó.
Chẳng trách vị tu sĩ kia lại đem nó ra giao dịch, làm ra vẻ bí ẩn nhưng trên thực tế chỉ là vật vất đi mà thôi.
Hàn Lập nghĩ thế, trong lòng không khỏi buồn bực.
Văn tự viết trên tấm đồng nếu là truyền thừa của yêu tu thì cho dù hắn có tìm hiểu điển tịch của nhân loại bao nhiêu đi nữa cũng chẳng có manh mối gì.
Như vậy nội dung bên trong quyển sách da thú nọ chẳng cần phí tâm cũng hiểu được, phỏng chừng nó cũng là một loại công pháp yêu tu nào đó mà thôi.
Hàn Lập thở dài, vẻ mặt chán nản, ném hai thứ đó vào trong túi trữ vật, bước ra khỏi mật thất.
Hy vọng sụp đổ tự nhiên trong lòng hắn có chút thất vọng.
Nhưng hắn cũng rất nhanh điều chỉnh tâm tình, chuẩn bị ròi khỏi nơi này tiến vào “thâm uyên hải vực”.
Bạn Yêu Thảo đối với hắn mà nói mới chính là chuyện quan trọng nhất, có quan hệ trực tiếp đến việc tu vi của hắn có thể tiến lên thêm một tầng nữa hay không!
Trong mấy năm nay, sau khi hắn phục dùng mấy viên châu ngũ sắc kia thì thấy về phương diện tư chất tu luyện có chuyển biến theo hướng tốt hơn.
Hiện tại mặc dù hắn không thể sánh với những người thiên phú trời cho như có “Thiên linh căn “ hay “Dị linh căn” nhưng về mặt hấp thụ và chuyển hóa linh lực cũng tuyệt đối không thấp hơn tu sĩ tam linh căn.
Bổ Thiên đan đúng là danh bất hư truyền, Hàn Lập đối với việc ngưng kết Nguyên Anh của mình lại thêm một phần hy vọng.
Khi hắn đi ra khỏi mật thất thì Văn Tư Nguyệt lại đang tu luyện, phỏng chừng nếu không tốn hai, ba tháng thời gian thì có lẽ cũng sẽ không xuất quan.
Hàn Lập cũng không có ý định quấy rầy nàng ta, sau khi lưu lại một số kiện pháp khí cùng cách khống chế pháp trận của động phủ thì rời khỏi nơi này.
Đứng ở trên không, sau khi xác định rõ ràng phương hướng, Hàn Lập liền hóa thành một đào hào quang bay về phía Thâm uyên.
Dọc đường khi gặp một vài yêu thú, hắn không hề do dự, ra tay tiêu diệt.
Thỉnh thoảng cũng gặp một số tu sĩ nhân loại, Hàn Lập cũng chẳng thèm để ý, trực tiếp bay qua.
Một tháng sau, tại vùng biển phụ cận Thâm uyên hải vực xuất hiện bóng dáng của Hàn Lập.
Hiện tại hắn bắt đầu thu liễm tu vi, ẩn nặc tung tích của bản thân.
Đây chính là hang ổ của yêu thú cấp cao, Hàn Lập tất nhiên là vô cùng cẩn thận, không dám có ý khinh thường chút nào.
Quả nhiên trên đoạn đường tiếp theo Hàn Lập thường xuyên gặp phải các loại yêu thú, may mà có Ẩn thân thuật thần diệu mới có thể an toàn tiến gần hải vực này.
Mấy ngày sau, Hàn Lập dừng lại, đứng trên không trung, nhìn hòn đảo nhỏ lờ mờ xuất hiện ở xa xa, khuôn mặt của hắn lúc này vô cùng trịnh trọng.
Theo lời của Văn Tư Nguyệt thì đây là sào huyệt của yêu thú cấp tám.
Hắn cũng không dám ngang nhiên xông vào, nếu Liệt Phong Thú đang ở bên trong thì chẳng phải là tự đâm đầu vào chỗ chết hay sao!
Cũng chính vì vậy mà hắn cũng không có gan dùng thần thức tra xét hòn đảo.
Vì thế hắn tìm mỏm đá trồi lên khỏi mặt nước, cách xa hòn đảo và bố trí một cái huyễn trận nhỏ.
Một bên hắn tiến hành tu luyện, một bên lại kiên nhẫn giám thị hòn đảo này.
Nếu không xác định được động tĩnh của yêu thú kia thì hắn cũng không dám khinh địch hành động.
Đáng tiếc là Nghê thường thảo đối với yêu thú cấp tám thì đã không còn có tác dụng, nếu không hắn đã không lâm vào tình cảnh khổ cực như thế này.
Hiện tại cũng chỉ đành ủy khuất bản thân một chút vậy.
Mỗi một ngày trôi qua Hàn Lập ở trên mỏm đá vẫn chăm chú nhìn về hòn đảo nhỏ kia, thời gian chờ đợi cũng được mấy tháng nhưng không hề có yêu thú xuất hiện.
Hàn Lập cho dù có kiên nhẫn cách mấy thì giờ đây cũng nhịn không được.
“Chẳng lẽ yêu thú kia không có ở nơi này? Hay là Liệt Phong Thú đã rời đi và đây là một hòn đảo trống không?” Hàn Lập có chút nghi thần nghi quỷ suy đoán
Lại thêm một tháng nữa trôi qua mà không có chút thu hoạch nào.
Cuối cùng nhẫn nhìn không được, Hàn Lập đành phải hạ quyết tâm, tiến vào xem một lần cho biết.
Hắn không thể cứ ở tại nơi này chờ đợi mấy năm được.
Rạng sáng ngày thứ hai, trời vừa mới lờ mờ, Hàn Lập đã thu liễm linh khí toàn thân, lặng lẽ tiến tới hòn đảo nhỏ.
Sau nhiều tháng âm thầm quan sát hắn đã nắm rõ nơi này như lòng bàn tay rồi, bay đến sườn một tòa núi đá giống như là lời Văn Tư Nguyệt miêu tả, trong mắt hắn hiện ra hình dáng của mấy khối đá to lớn che cho động khẩu bí mật, to khoảng mấy chục trượng.
Đồng tử của Hàn Lập hơi co rút lại, bắt đầu thi hành trên người nhiều loại pháp thuật phụ trợ khác nhau, sau đó thân hình của hắn dần dần biến mất.
Sau khi ẩn hình, hắn cẩn thận đi vào,thần thức chậm rãi tỏa ra, dò xét bốn phía.
Cái hang này vô cùng sâu, càng tiến vào sâu bên trong,cảm giác ẩm ướt ngày càng tăng.
Thời gian một tuần trà qua đi, Hàn Lập đã xuất hiện ở tại một khúc rẽ, hắn dừng chân, trên mặt lộ ra vẻ khẩn trương.
Hắn chậm rãi nhắm lại hai mắt, dùng thần thức hướng tới phía trước dò xét.
Một lát sau, nét mặt hắn không dấu nổi vẻ kinh ngạc
Hàn Lập chần chờ một chút, sau đó cắn răng đi qua chỗ ngoặt.
Đột nhiên trước mặt bỗng sáng ngời, đúng là một cái động thiên nhiên khổng lồ, diện tích rộng đến hơn trăm trượng là ít, còn cao có lẽ hơn mười trượng.
Thạch bích trên đỉnh thạch động lóe ra lục quang nhàn nhạt, ở giữa có một hồ nước màu xanh, tỏa ra sức nóng.
Có rất nhiều loại cây kỳ quái mọc xung quanh hồ nước.
Khi ánh mắt Hàn Lập nhìn thấy trong đám cây cỏ đó một vài cọng cỏ đen đúa cao khoảng một tấc thì không giấu nổi vẻ kinh hỉ.
Đây chính là Bạn Yêu Thảo – thứ mà hắn cần.
Cũng chỉ có Bạn Yêu Thảo ở gần yêu thú cấp tám mới có màu đen, còn nếu yêu thú cấp thấp hơn thì sẽ có màu xám.Hàn Lập nhìn về cái hồ ở giữa, nét vui mừng chợt hiện ra ,thần sắc trở nên vô cùng khẩn trương
Nếu mà Liệt Phong Thú đang ở trong động thì tám chính phần là ở trong hồ.
Hắn đã sớm dùng thần thức tra xét cái hồ này nhưng mà nó sâu không thể tưởng tượng được, sau khi quét qua một đoạn liền hoảng sợ, thu hồi thần thức.
Hàn Lập liếm liếm môi, không còn do dự nữa, thân hình chợt lóe lên, đột nhiên xuất hiện tại bờ hồ, tiếp theo hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ túi trữ vật, ngay tức thì một cái hộp ngọc hiện ra, tay kia nhanh chóng phất về phía có Bạn Yêu Thảo.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 540: Cửu Cấp Yêu Tộc
Mấy cây Bạn Yêu Thảo bị hắn nhắm trúng liền bay về phía hộp ngọc.
“Cạch” một tiếng vang lên.
Hàn Lập đóng nắp, cầm cái hộp trong tay, không giấu nổi vẻ mừng rỡ.
Dễ dàng lấy được Bạn Yêu Thảo thực sự là việc ngoài ý muốn.
Nhưng mà nơi này không thể ở lâu, Hàn Lập lập tức quay đầu, muốn bay ra khỏi nơi này thì một thanh âm nhàn nhạt từ phía sau vọng tới.
“Ngươi mai phục tại vùng phụ cận lâu như vậy không ngờ lại chỉ vì một vài cây cỏ mà thôi, nhân loại tu sĩ thật đúng là kỳ quái.” Một giọng nói nam tử lạ lẫm vang lên.
Sắc mặt của Hàn Lập đại biến, vô cùng khó coi.
Nhưng sau đó hắn nhanh chóng trấn tĩnh, thân hình lóe lên, thần tình âm trầm, xoay người lại.
Đập vào mắt hắn chính là bộ dáng của một yêu tộc mặc áo xanh, đang tò mò nhìn hắn
Thấy rõ tướng mạo của đối phương, miệng Hàn Lập chợt khô khốc.
Yêu tộc kia đội mũ quan màu bạc, chân mang giày, ngoại trừ hai mắt nhỏ xanh biếc, mũi nhọn và dài thì các bộ phận còn lại chẳng khác gì một người bình thường.
Mí mắt Hàn Lập giật giật vài lần
Đây cơ hồ đã hoàn toàn là người rồi, đâu còn nhận ra hình dáng yêu thú nữa, đây đâu có khả năng là yêu thú cấp tám, chẳng lẽ nó là yêu thú cấp chín, cấp mười như trong truyền thuyết?
Thân thể Hàn Lập có chút cứng ngắc, bản thân mặc dù có Ngũ hành hoàn và một đám phi trùng nhưng dù thế nào cũng không dám ra tay trước.
“Các hạ đã sớm phát hiện ra tại hạ?” âm thanh Hàn Lập khàn khàn, vô cùng khó nghe
Nhưng yêu tộc đối diện vừa nghe thấy điều đó vội vàng bật cười.
“Không sai, ngày mà ngươi tới, ta đã phát hiện ra ngay.
Ta tưởng ngươi chỉ là tu tiên giả vô tình đi qua nên hoàn toàn không chú ý đến.
Ai ngờ ngươi lại trú ngụ trên mỏm đá kia không chịu đi, điều này khiến cho Phong mỗ cảm thấy vô cùng hứng thú” yêu tộc áo xanh mở miệng, lộ ra hàm răng trắng muốt.
Không biết có phải là ảo giác hay không nhưng khi nhìn thấy hàm răng đó của yêu tộc, Hàn Lập mơ hồ cảm thấy kinh hãi.
“Họ Phong? Nói như vậy thì hắn chính là Liệt Phong Thú đã trưởng thành.” Tâm tình Hàn Lập trầm xuống nghĩ ngợi.
“Một khi đã như vậy tại sao lại không sớm ra tay?” Hàn Lập miễn cưỡng hỏi.
“Ta đã muốn sớm gặp đạo hữu nhưng ta lại vừa mới trải qua giai đoạn biến thân tầng thứ hai, còn đang củng cố hình thể nên không thể miễn cưỡng xuất hiện.
Hôm nay ta vừa mới hoàn thành xong tu luyện, định tiến ra ngoài nhưng không hề nghĩ tới đạo hữu lại tự mình tiến vào trong này.
Thật là có chút khiến cho Phong mỗ ngoài ý muốn” Liệt Phong Thú trên mặt hiện ra một nụ cười quỷ dị.
“Biến hóa tầng hai? Chẳng lẽ vừa tiến vào cấp chín?”Mặt Hàn Lập trắng bệch, bàn tay nắm ngũ hành hoàn kia bất giác chảy mồ hôi lạnh.
“Cấp chín? Cái này là do loài người các ngươi tự phân cấp mà thôi.
Không sai, chúng ta hóa hình giai đoạn hai chính là yêu thú cấp chín.” Vị Liệt Phong Thú trưởng thành kia chớp mắt, tùy tiện hồi đáp.
Nghe đối phương thản nhiên thừa nhận như thế, Hàn Lập liền im lặng nhưng sau một lúc khóe miệng hắn bỗng nhiên nhếch lên cười khổ.
Nếu là yêu thú cấp tám thì hắn có có một cơ hội sống sót nhưng đối mặt với yêu thú cấp chín thì hắn hoàn toàn đã quẳng đi ý niệm rời đi.
Xem ra mạng sống của mình thực sự khó mà giữ được.
Nghĩ đến đây, Hàn Lập cũng không nói nhiều lời, đột nhiên hé miệng, phun ra mười đạo thanh quang, bay xung quanh thân hình hắn.
Tiếp theo cánh tay hắn nhấc lên, muốn quẳng túi linh thú ra.
Nhưng ngay lúc này, yêu tộc đối diện bỗng di động.
Mắt Hàn Lập hoa lên, bàn tay nhẹ hẫng, túi linh thú đã bị đối phương đoạt mất.
Mấy khẩu phi kiếm hộ thân tuy cực kỳ thông linh, ngăn trở trước thân hình nhưng tốc độ đối phương thực sự quá nhanh, vẫn chưa kịp chém xuống thì đối phương đã quay về chỗ cũ.
Hàn Lập hoảng sợ, sắc mặt phát xanh.
Hắn như thế nào lại quên mất một điều, Liệt Phong Thú nguyên bản là yêu thú cấp cao nổi tiếng về mặt tốc độ.
Với tốc độ của Liệt Phong Thú cấp chín, cộng thêm cự ly ngắn như vậy, chỉ sợ không khác gì “thuấn di” (dịch chuyển tức thời), hắn làm sao mà khiến đối phương trọng thương được.
Trong khoảnh khắc các loại ý nghĩ hỗn loạn xuất hiện trong đầu của Hàn Lập.
Sắc mặt hắn xanh mét, xuất hiện một tia huyết sắc cực kỳ dị dạng.
Cánh tay hắn án tại túi trữ vật, một quả Kim Ti cầu lấp lánh liền xuất hiện ở trong tay.
Hàn Lập nhanh chóng giương tay lên, đem quả cầu này nuốt vào trong bụng, sau đó lạnh lẽo nhìn yêu tộc đối diện, một từ cũng không nói.
Hắn đã nghĩ qua, trước khi chết nhất định phải dùng Ích Tà Thần Lôi châm ngòi khiến cho Kiền Lam châu nổ tung.
Cho dù không thể cùng đối phương đồng quy vu tận, nhưng tuyệt đối sẽ khiến cho tên Liệt Phong Thú kia bị thương nặng.
Liệt Phong Thú thấy cử chỉ kỳ quái kia của Hàn Lập, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng sau đó cười cười như không thấy gì.
“Hắc hắc! Đạo hữu hà tất phải nóng lòng như thế, ta đâu có nói sẽ gây bất lợi đối với đạo hữu!” Hắn cầm túi linh thú, tùy ý quẳng đi, sắc mặt quỷ dị nói.
“Vậy là có ý gì? Yêu tộc các người không phải đang tiêu diệt tu sĩ nhân loại hay sao?” Hàn Lập nhíu mày, thanh âm lạnh lùng hỏi.
Hắn thực không muốn trước khi chết còn bị đối phương trêu đùa.
“Hiện tại khai chiến với nhân loại các ngươi chỉ là sự tình của hải tộc phụ cận.
Phong mỗ không thuộc quản hạt của chúng.
Ta tạm thời định cư ở nơi này là do thích thú Lân Hỏa đàm ở đây mà thôi.” Liệt Phong Thú nhếch mép, lắc lắc đầu giải thích.
Hàn Lập lập tức ngẩn ra.
Lúc này hắn mới nhớ ra, Liệt Phong Thú là loại yêu thú trung gian giữa hải thú và yêu điểu, đúng là không hoàn toàn thuộc về hải thú.
Đồng thời nghe khẩu khí của đối phương thì dường như cũng không phải là yêu tộc bản địa.
Chẳng lẽ đối phương thực không có ý muốn giết chết mình? Sắc mặt Hàn Lập trở nên bất định.
Một lát sau hắn mới phất tay, thu hồi phi kiếm vào trong người, thần sắc có chút hòa hoãn.
Nếu phi kiếm không thể đối phó đối phương, tốt nhất đừng nên phiền phức, rắc rối.
Nếu đối phương lừa gạt mình thì dẫn phát Kiền Lam châu tự bạo là được.
Vừa thấy Hàn Lập đem pháp bảo thu hồi lại, Liệt Phong Thú lộ ra vẻ mãn ý.
“Ta rất thích giao hảo với nhân loại thông mình.
Cái này trả lại cho ngươi.” Yêu thú căn bản không xem thử trong túi linh thú kia có vật gì, liền đem nó quẳng về phía Hàn Lập.
Hàn Lập vươn tay đón lấy, trong lòng an tâm hơn một chút.
“Đạo hữu có hứng thú làm khách ở động phủ của tại hạ hay không, đây là lần đầu tiên Phong mỗ mời tu sĩ nhân loại đó!” Yêu tộc giương mắt nhìn Hàn Lập. nói ra một câu ngoài ý liệu đối với hắn.
Mặc dù Liệt Phong Thú nói năng khách khí như vậy nhưng Hàn Lập sao dám cự tuyệt, chỉ có thể cười khổ gật gật đầu.
Liệt Phong Thú thấy Hàn Lập đáp ứng, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng.
Hắn không nói hai lời, nhấc tay lên, một quang cầu màu xanh xuất hiện ở trong lòng bàn tay, tiếp theo quang cầu đột nhiên biến lớn, đem Hàn Lập bao bọc vào trong.
Trên mặt của Hàn Lập lóe lên một tia dị sắc nhưng không phản kháng lại, mắt thấy thanh quang đem hắn kéo gần đến bên cạnh Liệt Phong Thú.
“Phốc” một tiếng, quang cầu trực tiếp đem hai người tiến vào bên trong hồ nước, sau đó hạ thẳng xuống.
Bởi vì toàn thân quang cầu phát ra ánh sáng nên Hàn Lập có thể nhìn rõ thế giới dưới nước gần đó.
Không biết có phải là do sự quái dị của loại nước trong hồ hay không mà phụ cận ngoại trừ một loài quái ngư màu trắng to bằng nắm tay thì Hàn Lập chẳng trông thấy loài cá nào khác nữa, chứ chưa nói đến mấy dạng như tôm, cua.
Liệt Phong Thú thấy Hàn Lập dường như rất tò mò đối với cảnh sắc của hồ nước liền cười nhạt, không nói năng gì cả.
Sau thời gian khoảng một bữa cơm, quang cầu ngừng lại, sau khi khẽ rung động thì hướng về một bên bay đi.
Trong nháy mắt một cái cửa đá màu đen cực lớn xuất hiện trước mặt, bên trên cửa đá có bạch quang lấp lóe, xem ra đã bị hạ cấm chế.
“Đến rồi, đây là động phủ của Phong mỗ, mong đạo hữu không nên chê cười.” Liệt Phong Thú chỉ cửa đá, cực kỳ khách khí nói.
Hàn Lập cười miễn cưỡng, không nói thêm gì.
Mắt thấy quang cầu trực tiếp đập vào cửa đá, sau đó cửa đá lập tức tự động mở ra.
Lập tức quang cầu xuyên qua một tầng bạch quang, đem nhị nhân tiến vào một cái thông đạo khô ráo.
Thông đạo này phát ra hào quang ngũ sắc, trên thạch bích có gắn các viên trân châu to lớn, ánh sáng giao thoa lẫn nhau, giống như ban ngày vậy.
“Đạo hữu, xin mời!” Liệt Phong Thú thấy Hàn Lập lộ ra thần sắc kinh ngạc, không nhịn được có chút tự đắc.
Mấy viên trân châu kia không phải là loại bình thường, đều do hắn thâm nhập vào đáy biển sâu, tìm các loại sò hến thông linh đã sống hàng ngàn năm để hạ thủ mới lấy được, tất cả đều có công hiệu tị thủy, ích hỏa.
Hàn Lập nhìn nhìn thông đạo trước mặt, trong lòng vạn phần không muốn đi tới nhưng bên cạnh là cửu cấp yêu thú đang nhìn nên đành phải miễn cưỡng bước vào.
Liệt Phong Thú không nhanh không chậm đi theo sát sau hắn.
Thông đạo cũng không tính là quá dài, trong nháy mắt Hàn Lập đã đi đến đại sảnh lớn được trang hoàng các sắc, các dạng san hô cực kỳ diễm lệ.
Ở giữa của đại sảnh có đặt một cái bàn bằng ngọc màu trắng lấp lánh, còn có vài cái ghế cũng dùng loại ngọc đó đẽo thành, bốn phía có bày mấy cái tiểu đỉnh hơi hướng cổ xưa, trong mỗi đỉnh có một cây hương to màu đen, phảng phất tỏa ra mùi thơm.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










