1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 85 : Thật Là Ấm Áp A (c421-c425)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 85 : Thật Là Ấm Áp A (c421-c425)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 421: Thật Là Ấm Áp A

Dịch giả: Tiểu Băng

“Tinh Không Đạo Cực bảng, chia theo màu sắc, thành bảy tầng thí luyện màu đỏ… chính là tầng thí luyện đầu tiên, là tầng đơn giản nhất, chỉ cần đi qua ba phần mười biển lửa, là thành công!”

“Cách vượt qua tầng này, chính là dùng những con hung thú này để vượt biển lửa!” Bạch Tiểu Thuần lôi ra một cái ngọc bội bảy màu, ngọc bội này hắn đã mua, là vật để truyền tống trong Tinh Không Đạo Cực bảng.

Nếu bóp vỡ nó, sẽ lập tức được truyền tống ra khỏi khu thí luyện.

Bạch Tiểu Thuần đi tới mép vách núi, phát hiện ở đây không thể phi hành, đành cúi đầu nhìn xuống dưới, nhìn hung thú không ngừng ào ào la ra, sau đó vọt về phía một con hỏa mãng đang ầm ầm chạy trốn.

Bạch Tiểu Thuần nhảy lên lưng hỏa mãng, con vật uốn éo, định đẩy hắn xuống, Bạch Tiểu Thuần dẫm mạnh chân phải một cái, con hỏa mãng cảm nhận được sự uy hiếp, không dám giãy giụa nữa, tiếp tục điên cuồng bò đi.

Hình như đám hung thú này… chỉ cần vượt qua biển lửa, chúng sẽ được tự do.

Đối với chúng, đây chính là một nhà tù!

“Tiểu quai quai, ráng chịu đựng, chạy nhanh lên nào…”

Đi được chừng nửa nén hương, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy trước mắt có khoảng bảy tám tu sĩ cũng đang không ngừng nhảy nhót, thay đổi hung thú, để cố gắng kiên trì đi được xa hơn.

Có hai người nhìn thấy hỏa mãng dưới chân Bạch Tiểu Thuần thì lộ ra vẻ tham lam.

Hỏa mãng là hung thú thuộc tính hỏa, có thể kiên trì được lâu hơn nhiều các loại hung thú khác.

“Có một con Hỏa Mãng ở kia!”

“Hung thú thuộc tính hỏa đương nhiên có, nhưng không nhiều…” hai tu sĩ kia điều khiển hung thú tới gần Bạch Tiểu Thuần, bộ dáng rõ ràng là muốn đuổi Bạch Tiểu Thuần trở đi, cướp lấy Hỏa Mãng.

“Các ngươi định làm gì!” Bạch Tiểu Thuần nổi giận.

Hai người tu sĩ đều là Kết Đan trung kỳ nhìn nhau một cái, xong đồng loạt ra tay đánh thẳng xuống biển lửa, một cơn sóng lửa cuộn lên, cuốn thẳng về phía trở đi, lại ngay ngắn hướng ra tay trực tiếp oanh hướng hỏa biển, lập tức Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần vội né, nhưng vẫn bị dính một chút.

Bạch Tiểu Thuần theo bản năng kêu lên thảm thiết, nhưng sau đó hắn kinh ngạc nhìn cánh tay của mình, áo nơi ấy đã không còn, lộ ra làn da, nhưng làn da lại không bị chút tổn thương nào.

“Ồ?” Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, tiếp tục để nham thạch bắn tóe lên người, thiêu cháy hết lớp áo quần, chạm vào làn da hắn.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy âm ấm, chứ không phải bỏng rát, mắt hắn sáng lên, hai tên tu sĩ xấu bụng kia mở to mắt nhìn hắn đầy ngạc nhiên.

“Hắn… Hắn không sao cả?”

“Trên người người này chẳng lẽ có bảo vật gì, nhưng cũng không phải, vào đây đâu được phép dùng pháp bảo!” Bạch Tiểu Thuần thò tay ra chọc vào trong dòng dung nham, khuấy khuấy mấy cái.

“Ấm quá…”

Hai tu sĩ kia muốn rớt cả tròng mắt, lắp bắp.

“Không thể nào!!”

“Trời ơi, hắn… Hắn thọc tay vào trong dung nham!!”

“Cái gì thế…”

Bạch Tiểu Thuần phấn khởi cười to.

“Cái gì biển dung nham, ta còn tưởng lợi hại lắm!” Bạch Tiểu Thuần đắc ý bước thẳng vào trong dung nham, dáng vẻ vô cùng thoải mái.

“Không tệ không tệ…” Bạch Tiểu Thuần nhìn hai tu sĩ, hai người trắng bệch mặt, không đợi Bạch Tiểu Thuần động thủ, hai người không chút do dự lấy ngọc phù truyền tống ra bóp mạnh, biến mất ngay tức khắc.

Sợ lỡ mình đi chậm, Bạch Tiểu Thuần mà trả thù, e là họ không còn đường sống.

“Không có can đảm gì cả! Đừng có đi chứ, xuống đây chơi với nhau mới phải…” Bạch Tiểu Thuần đắc chí, bắt đầu bơi, bơi a bơi a… bơi lên trên, gặp được rất nhiều tu sĩ cũng đang tham gia thí luyện, ai nhìn thấy hắn cũng phải kinh hô vì kinh hãi.

“Kia kia… Đó là cái gì…”

“Đấy… Đấy là ai vậy!!”

“Trời ơi, lại có người ở đây bơi lội, đây là biển dung nham cơ mà, huyền thiết cũng còn p hải tan thành nước!”

“Đó là hung thú hình người phải không?”

Bạch Tiểu Thuần thảnh thơi bơi bơi, đắc ý nghe người ta kinh hô, thỉnh thoảng lại thò tay lên vẫy gọi.”Có muốn cùng xuống bơi chung không, ấm lắm… “

Một lúc sau, hắn đã vượt hết tiêu chuẩn ba phần mười của biển dung nham, bên ngoài lập tức có người phát hiện ra, trên bảng tinh tú đã xuất hiện thêm một ngôi sao mới!

Vì khi ngôi sao mới xuất hiện, nó sẽ lập lòe lóe sáng mấy lần, nên người ta mới dễ dàng nhìn thấy.

“Lại có người lên làm ngôi sao rồi!”

“Để ta xem xem người này là ai… Bạch Tiểu Thuần? Không biết.”

Nhưng rồi người ta nhanh chóng quên lãng, vì sự xuất hiện của Triệu Nhất Đông, mọi người đều đang trông chờ nhìn vào ngôi sao của Triệu Nhất Đông.

Không có ai thèm quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần, nên không ai biết hắn đang làm một pha bơi lội làm người ta phải kinh sợ…

Trong biển thí luyện, Bạch Tiểu Thuần ung dung bơi, vượt qua tu sĩ thí luyện, vượt qua hung thú đang dùng hết tốc lực mà chạy, từ người tới thú, ai nhìn thấy hắn, cũng đều phải trừng hết cả mắt lên, ngây người cả nửa ngày.

Bạch Tiểu Thuần hát nghêu ngao, bơi càng lúc càng nhanh, biển lửa từ ấm áp đã dần thành hơi hơi nóng, nên hắn vận ra một ít hàn khí để giảm bớt độ nóng, bờ biển đã càng ngày càng gần.

“Thí luyện này thực là đơn giản.” Bạch Tiểu Thuần đắc ý, hận không thể làm cho tất cả mọi người biết chuyện mình bơi ở đây.

“Đến khi ra, nói cho người ta biết ta bơi trong thí luyện màu đỏ, nhất định sẽ rất lợi hại.” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cao hứng.

Bên ngoài có mấy người ngẫu nhiên đưa mắt nhìn qua, thấy trong khu màu đỏ, có một ngôi sao tiến tới với tốc độ cực nhanh, vèo vèo xông tới cuối, ai cũng đều kinh ngạc.

“Nhanh như vậy… tên là… Bạch Tiểu Thuần? Không phải là ngôi sao vừa mới nổi lên đây sao!”

“Chuyện gì thế, một ngôi sao mới vừa bay lên, chưa được bao lâu, lại sắp đi tới vạch tối đa!” một đệ tử có lệnh bài đặc thù không nhịn được, lập tức dùng lệnh bài đặc thù để quan sát tình hình của Bạch Tiểu Thuần, muốn xem rốt cuộc là hắn dùng hung thú gì mà đi nhanh thế…

Những gì nhìn thấy làm gã như ngừng thở, mắt trừng to.

“Đây… đây là cái gì?!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 422: Hắn… Bơi?

Dịch giả: Tiểu Băng

Gã nhìn thấy một khung cảnh, trong ấy, Bạch Tiểu Thuần đầy đắc ý vừa hát hò, vừa vui vẻ bơi… bơi trong biển dung nham nóng chảy!

Hắn la toáng lên, làm người xung quanh kinh ngạc quay lại nhìn, thấy tu sĩ kin hô kia run rẩy, sắc mặt không ngừng biến hóa, mắt muốn rớt khỏi tròng, cánh tay run run chỉ vào ngôi sao của Bạch Tiểu Thuần.

“Hắn… Hắn đang bơi!!”

Những lời này càng làm người ta khó hiểu, có người buột mồm hỏi ngay.

“Bơi cái gì? Ai bơi?”

“Bạch Tiểu Thuần… cái ngôi sao mới vừa bay lên kia… hắn đang bơi ở trong biển dung nham trong thí luyện màu đỏ!” tu sĩ kia vừa thở gấp vừa nói nhanh, những người nghe thấy đều kinh hãi, quay phắt đầu qua nhìn ngôi sao của Bạch Tiểu Thuần.

Thêm mấy người nữa lôi ngay lệnh bài đặc thù ra xem, nhìn rõ rồi, thì mặt ai cũng vô cùng đặc sắc, la thất thanh.

“Thật sự… Thật sự là đang bơi!”

“Trời ơi, thực là chuyện không thể nào, ta chưa bao giờ thấy ai bơi được trong biển dung nham đó!”

“Điều này sao có thể… Hắn là thú hay là người?!”

Mọi người rung động, lại càng có thêm nhiều người lôi lệnh bài đặc thù ra xem, xem rồi thì gia nhập vào đội ngũ kinh hô, khiến bên ngoài Tinh Không Đạo Cực bảng trở nên huyên náo.

” Bạch Tiểu Thuần này, hắn là ai vậy?!”

Chuyện này quá sức quỷ dị, khiến nhiều tu sĩ truyền âm báo cho bạn bè mình biết, lại còn tốt bụng chiếu lại hình ảnh mình nhìn thấy đi cho người này người kia xem, khiến cả Tinh Không Đạo Cực Tông đều bị oanh động.

Nhất là Không Vực Hàng Ma đường, lúc Vân Đạo Tử cũng nhận được truyền tin, hắn cũng phải há hốc mồm mà nhìn cảnh cái người đang bơi kia.

“Bạch Tiểu Thuần!!”

Bạch Tiểu Thuần không biết mình đã được rất nhiều người chú ý, hắn đang cố gắng tới gần bờ, còn bận nghĩ sau khi rời khỏi đây, nên nói với bên ngoài như thế nào để mới cảm thấy mình thành tựu….

“Bao lâu rồi không được tắm, thực là sảng khoái.” Bạch Tiểu Thuần lên bờ, trần truồng ngắm nghía mình một hồi, mới lôi quần áo mới ra mặc, căn bản không biết, bao nhiêu người trong tông đang nhìn hắn, và đã nhìn thấy hết…

Các đệ tử nữ đều đỏ mặt…

Trương Đại Bàn đang luyện trong linh đường, nghe thấy người bên cạnh kinh hô, thì kinh ngạc cũng thò đầu vào xem, thấy ngay cảnh Bạch Tiểu Thuần trần truồng…

“Tiểu Thuần…” Trương Đại Bàn ngây ra.

Bạch Tiểu Thuần rất khoe khoang nhìn biển rộng sau lưng, hất cao cằm, phất tay áo nhỏ.

” Bạch Tiểu Thuần ta chỉ trong nháy mắt, là thí luyện màu đỏ tan thành mây khói.” Bạch Tiểu Thuần bày ra dáng vẻ ‘cao thủ cô đơn tịch mịch’, cảm khái bước đi, nhưng mới đi được có mấy bước, mắt bỗng hoa lên, thấy mình đã vào khu thí luyện màu cam!

Bên ngoài, vì câu nói và dáng vẻ kia của Bạch Tiểu Thuần mà ai nấy thần sắc cổ quái, nhưng lại không nói được lời nào.

“Hắc mã, đây là một con hắc mã!”

“Các ngươi nói Bạch Tiểu Thuần này có thể xông qua bao nhiêu cửa?”

Trong Tinh Không Đạo Cực Tông bắt đầu rộn ràng bàn luận, trong khi ấy, trong khu thí luyện màu cam, Bạch Tiểu Thuần mới vừa xuất hiện, đã nghe thấy những tiếng nổ vang, đất trời run rẩy.

Một tảng đá cực lớn từ trên trời giáng xuống, tốc độ cực nhanh, nện thẳng xuống Bạch Tiểu Thuần.

Hắn ngây ra, rồi hét vang, lùi nhanh lại, hòn đá kia đã rơi ngay xuống chỗ hắn vừa mới đứng, mặt đất rung rinh, nứt toạc như mạng nhện.

Bạch Tiểu Thuần run như cầy sấy vội vàng lùi nhanh, mắt nhanh chóng nhìn quanh, hết hồn.

Thế giới này một màu xám xịt, trời màu xám, đất cũng màu xám, nhưng cái chính là, trong thế giới xám này, có hai người đá rất to.

Hai người đá này đều to cả mấy vạn trượng, toàn bộ là từ đá ghép thành, vừa giống pho tượng, vừa giống khôi lỗi, và cái chính là, chúng đang đánh nhau!

Mỗi lần hai người oanh kích, đều gây ra những tiếng nổ muốn điếc cả tai, đá to đá nhỏ vỡ ra rơi xuống như mưa, khiến mặt đất gồ ghề lởm chởm, những bàn chân của người đá khi di chuyển không ngừng để lại những cái hố sâu.

Đất đai run rẩy, phong bạo cuồn cuộn do hai người chém giết mà tạo thành, quét ngang quét dọc cả thế giới này, họ lại còn dùng thần thông, lao đá tên đá đột ngột xuất hiện, bắn phá tứ tung.

Bạch Tiểu Thuần phải không ngừng né tránh, trong thế giới này, tu sĩ giống như hắn cũng có khá nhiều.

Họ cũng đều là thí luyện giả giống như hắn, ai nấy so với hai người đá đều chẳng khác gì những con kiến, không ngừng chui lủi, né tránh những cơn mưa đá và phong bạo, thần thông, mục đích chung đều là muốn xuyên qua chiến trường của hai cự nhân.

Nhưng điều này thật sự quá khó khăn… kiểu như trâu bò đánh nhau ruồi muỗi vạ lây, hai tên người đá to như cửa thành đánh tới đánh lui, chúng thì chẳng sao, nhưng tu sĩ bên dưới lại vô cùng nguy hiểm.

Nhất là Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được, tu vi hai người đá này hình như đã vượt qua Nguyên Anh, không thua gì Thiên Nhân đồng tử.

Khu thí luyện màu cam này là nhà giam của người đá nhất tộc, mỗi thời mỗi khắc, họ đều phải không ngừng chém giết tranh đấu với nhau, vừa là biểu diễn, cũng là trừng phạt.

Họ không được quyền giết đệ tử của Tinh Không Đạo Cực Tông, nhưng họ có quyền đánh nhau ở đây, gián tiếp giết chết, tạo nên độ khó cho cửa thí luyện này.

“Hèn gì ngôi sao của khu này chỉ có mấy vạn, không nhiều tới mức đếm không xuể như ở khu màu đỏ… kẻ bước được qua cửa này, vào cầu vồng màu vàng, chỉ có mấy ngàn mà thôi.” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, cẩn thận từng li từng tí đi về phía trước, tốc độ của hắn so với những người khác cũng chỉ thuộc hàng tương đối, nhưng bây giờ đã có rất nhiều người dang dùng lệnh bài đặc thù, chấp nhận tiêu hao điểm cống hiến trong từng giây từng phút để theo dõi hắn.

Thế nên, biểu hiện của hắn làm cho người quan sát rất ngạc nhiên và hụt hẫng.

“Cái gì thế, trong khu màu đỏ chẳng phải là bơi à, sao tới đây lại như thế này?!”

“Đúng đó, thực lãng phí điểm cống hiến của ta, không xem nữa!”

Bạch Tiểu Thuần đột nhiên tăng tốc, bỗng phía trước có một luồng phong bạo xoắn tới, trong gió lốc có một tảng đá to.

Bạch Tiểu Thuần biến sắc, biết không tránh kịp, bèn giơ chân đá thẳng vào.

Oanh, đá tan vỡ, phong bạo tản ra, Bạch Tiểu Thuần run run, nghiến răng vọt đi, đã tới gần cửa ra, hắn bỗng ngừng lại, quay đầu nhìn hai người đá đang đánh nhau.

Hèn gì nãy giờ cứ có cảm giác nhìn hai người này quen mắt, bây giờ đã hiểu ra vì sao.

“Hai người đá này nếu quỳ xuống không nhúc nhích, sẽ chính là… Pho tượng trong Vạn Sơn cốc a!!” Bạch Tiểu Thuần càng nhìn càng thấy giống, một lúc lâu sau, hắn hầu như hoàn toàn khẳng định, pho tượng Vạn Sơn cốc và hai người đá này đều là một loại!

“Muốn tu Nhân Sơn Quyết, phải dung hợp với núi, phải cảm ngộ linh của núi, sau đó quên đi bản thân, trở thành sơn nhân, sau đó lại quên đi mình là sơn nhân, rồi thức tỉnh… Như một vòng tròn, sau khi tỉnh dậy, sẽ có được thần thông này, trở thành… Nhân Sơn!” Bạch Tiểu Thuần nhìn chăm chăm hai người đánh giết, nhiều điểm trước vẫn chưa rõ, nay nháy mắt đã hiểu.

“Không có có chỗ nào thích hợp cho ta cảm ngộ Nhân Sơn Quyết hơn so với chỗ này…!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 423: Không Chấm Dứt

Dịch giả: Tiểu Băng

Bạch Tiểu Thuần chỉ còn cách cửa ra không tới ngàn trượng, vèo một cái là sẽ vượt qua, nhưng hắn không đi.

Những tu sĩ đi sau Bạch Tiểu Thuần vẫn đang không ngừng cố gắng vượt qua chiến trường đầy phong bạo và cự thạch này, muốn đạt tới vạch điểm tối đa.

Lúc đầu thấy Bạch Tiểu Thuần một đường chạy như bay, ai cũng giật mình, nhưng họ không có thời gian để chú ý Bạch Tiểu Thuần, họ phải để ý mạng sống của bản thân, vì sơ sẩy là sẽ bị cự thạch rơi xuống, mất mạng ngay.

Mỗi người đều phải liều mạng.

Thế nên, chuyện Bạch Tiểu Thuần đứng im, nhìn chằm chằm hai người đá đánh nhau làm cho đám tu sĩ vẫn còn đang theo dõi hắn từ bên ngoài phải kinh ngạc.

” Bạch Tiểu Thuần làm sao vậy? Tuy cửa ải này hắn biểu hiện bình thường, nhưng tốc độ cũng rất nhanh a, phải mau tới cửa ra đi chứ!”

“Gia hỏa này lợi hại a, đã được xếp hạng lên trước một vạn rồi, chỉ cần hắn ra khỏi cửa đó, vào khu màu vàng, là sẽ được tiến vào trước năm ngàn!”

“Sao hắn không đi nữa?”

Người bên ngoài khó hiểu, ở bên trong Bạch Tiểu Thuần cũng rối rắm, hắn đã hiểu ra thêm nhiều điều của Nhân Sơn Quyết, nên hắn không định bỏ qua cơ hội này.

Nhưng trong khu thí luyện này, linh thức của hắn rất hạn chế, chỉ quan sát được trong phạm vi mấy trăm trượng, nên không nhìn rõ được người đá quá cao và quá to.

“Nếu tới gần được, quan sát kĩ hơn, ta sẽ hiểu được nhiều hơn!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, “Cùng lắm thì ta bóp vỡ ngọc bội truyền tống thôi!”.

Hắn nhoáng một cái, không phải chạy tới cửa ra, mà chạy ngược vào trong!

Tu sĩ quan sát bên ngoài sửng sốt, tu sĩ ở trong đang thí luyện cũng ngạc nhiên.

“Hắn muốn làm gì…”

Bạch Tiểu Thuần phi thẳng tới, phóng lên đùi một người đá, rồi tiếp tục bay lên.

Bạch Tiểu Thuần nhảy lên lưng một cự nhân, tìm một chỗ đá hơi hõm vào, khoanh chân ngồi xuống, tỏa ra linh thức để quan sát người đá.

“Hắn… Hắn leo lên cơ thể người đá!”

“Hắn điên à?!”

“Hắn hình như đang… Tu luyện? Trời, tên này nghĩ cái gì thế, người ta hận không rời khỏi chỗ đó cho mau, hắn còn quay ngược lại, còn ngồi đó mà tu luyện, đó là khu thí luyện, đâu phải khu vực tu hành!”

Chẳng còn mấy ai đi chú ý Triệu Nhất Đông, mà đua nhau xông vào khu màu cam xem Bạch Tiểu Thuần, rồi bàn luận om xòm.

Họ còn lan tin ra, làm càng ngày càng có nhiều tu sĩ của Tinh Không Đạo Cực Tông biết đến việc này.

Tống Khuyết đang tu luyện, bỗng trong túi trữ vật thì có chấn động truyền ra, bèn mở mắt, cầm ngọc giản ra xem, thì ra là một đạo hữu truyền tin cho hắn, Tống Khuyết mở to mắt, đứng bật dậy.

“Bạch Tiểu Thuần?!” Hắn lao ra động phủ, nhìn về khu thí luyện màu cam, nhìn vào ngôi sao có cái tên Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cố gắng giữ thăng bằng do người đá không ngừng di chuyển, chịu đựng những cơn phong bạo không ngừng quét qua xung quanh.

“Muốn dung sơn, phải phân giải trước!” Bạch Tiểu Thuần thì thào, từ sau lưng leo lên vai người đá.

Nhiều lần hắn suýt bị rớt ra ngoài, nhất là những khi cự nhân thực hiện oanh kích.

Một lần, người đá đối diện đánh ra một quyền, khiến Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi, dù hắn đã núp vào trong khe đá, nhưng nội tạng vẫn bị chấn muốn vỡ.

Nhưng hắn vẫn cố chấp bám vào thật chặt, cố gắng chịu đựng.

Hai người đá tuy đang đánh nhau, nhưng cũng đều nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, mắt lộ lấp lóe, nhưng không ngăn cản, vẫn không ngừng tay oanh kích lẫn nhau.

Trong Vạn Tinh Thải Hồng Thượng, ngoài Vạn Sơn cốc, nam tử trung niên khoanh chân ngồi trên tảng đá lớn màu xanh đen, bỗng từ từ mở mắt ra, nhìn ra Tinh Không Đạo Cực bảng ở phía xa, nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần trong khu vực màu cam, chớp chớp mắt, miệng khẽ cười.

“Coi như cũng có chút ngộ tính.” Hắn thì thào.

Bạch Tiểu Thuần đã bắt đầu hít thở khó khăn, đã hiểu được hơn phân nửa kết cấu cơ thể của cự nhân, chỉ còn cái đầu là chưa quan sát, chỗ đó là chỗ nguy hiểm nhất, nhưng Bạch Tiểu Thuần đang say máu với Nhân Sơn Quyết, không sợ chết thừa dịp hai người vì oanh kích nhau mà lùi lại, hắn bay lao ra.

Tốc độ cực nhanh, cánh sau lưng xuất hiện, Hám Sơn Chàng bộc phát, chân trái kích phát Bất Tử Cân đạp mạnh một cái, vọt lên đỉnh đầu người đá.

Trên này cuồng phong kinh người, Bạch Tiểu Thuần căn bản là đứng còn không vững, túm chặt lấy một gờ đá, điên cuồng tỏa ra linh thức.

Nhưng nơi này tựa hồ là nơi cấm kỵ của người đá, nó cau mặt, hất mạnh đầu lên, một cơn gió cực mạnh cuốn qua, khiến đám tu sĩ trên mặt đất đều phải kêu lên thảm thiết, bóp nát ngọc giản truyền tống ra ngoài.

Người đá vung tay đập xuống Bạch Tiểu Thuần như đập con ruồi.

Nhưng mắt Bạch Tiểu Thuần đã sáng rực, hắn rốt cuộc đã hiểu rồi.

“Dung Linh!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, hai tay bấm pháp quyết, dựa theo phương thức Nhân Sơn Quyết, triển khai Dung Linh, phương pháp Dung Linh này hồi trước hắn đã thử nhiều lần trong Vạn Sơn cốc nhưng lần nào cũng thất bại, nhưng lần này… vừa mới thi triển, trong đầu Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện một mối liên hệ mơ hồ và kì dị với người đá dưới chân.

Mối liên hệ này rất đặc biệt, không tả được thành lời, nhưng dường như hắn có thể cảm nhận được sự buồn vui của người đá, sự tang thương của người ta, sự điên cuồng và cay đắng, và sự thống hận với trời đất này và với Tinh Không Đạo Cực Tông.

Bạch Tiểu Thuần giật mình, người đá cũng giật mình, bàn tay đang chụp xuống cũng dừng lại!

Phong bạo bỗng vòng qua cơ thể Bạch Tiểu Thuần cuốn một cái, tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã cuốn Bạch Tiểu Thuần bay thẳng tới cửa ra!

Bạch Tiểu Thuần lập tức bị uy áp Truyền Tống vây quanh, hắn cố quay lại nhìn người đá phía xa, nhưng người đá không nhìn hắn nữa, quay lại tiếp tục đánh nhau với đồng tộc.

Cuộc biểu diễn này có lẽ không bao giờ chấm dứt, cho tới khi một bên phải chết!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 424: Kỳ Nghệ Thí Luyện

Dịch giả: Tiểu Băng

Bạch Tiểu Thuần thì được cuồng phong vòng quanh, cuốn tới cửa ra, còn những người tham dự thí luyện khác thì bị phong bạo làm cho phải rời khỏi.

Lẽ ra họ đều phải phẫn nộ, nhưng không thấy ai phẫn nộ, mà chỉ có vẻ không thể nào tin nổi.

” Bạch Tiểu Thuần tu luyện công pháp gì, mà người đá lại chủ động đưa hắn ra tới cửa?”

“Điều này sao có thể…”

“Trong thí luyện màu đỏ, hắn bơi tới đây, vào thí luyện màu cam, lại được người đá tương trợ, người này có lai lịch gì!”

Ngôi sao đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần từ từ bay lên, từ cầu vồng màu cam thăng lên tới cầu vồng màu vàng, cùng đứng với mấy ngàn ngôi sao ở đó!

Chứng minh Bạch Tiểu Thuần đã lọt vào top năm ngàn!

Việc này đưa tới chấn động, càng làm cho thêm nhiều người nữa bỏ điểm cống hiến để đi theo dõi hắn quá quan.

Trong cầu vồng màu vàng, Bạch Tiểu Thuần mới vừa xuất hiện, lập tức liền cảm nhận được sự lạnh lẽo khủng khiếp, và mặt đất chấn động.

Hắn nhớ lại cảnh trong cầu vồng màu cam, chính hắn cũng hiểu được đó là chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhớ lại cũng còn thấy sợ, nhất là lúc cuối khi người đá chuyển trảo thành vung, và mối liên hệ giữa hai người họ.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu.

“Tinh Không Đạo Cực Tông… Cất giấu quá nhiều bí mật, rõ ràng người đá có hẳn một tộc quần, nhưng lại bị hạn chế ở nơi đó, Tinh Không Đạo Cực bảng, nhìn kiểu nào cũng giống một nhà giam khổng lồ!” Bạch Tiểu Thuần ngoài sợ cũng thấy phấn khởi vì Nhân Sơn Quyết của hắn đã tiến được thêm một bước.

“Chỉ cần ta tiến vào trước một ngàn, đổi Thất Sắc Vụ Hải Thảo, luyện ra đan dược, ta chắc chắn sẽ tu thành… Nhân Sơn Quyết!”

Bạch Tiểu Thuần kích động nhìn quanh.

Thế giới nơi này rất nhỏ, chỉ bằng một gian phòng, trong phòng, có một đại hán ở trần, trán cột một sợi dây đỏ, một tay cầm kìm sắt, kìm sắt kia kẹp một cái bàn ủi đỏ rực!

Dưới bàn ủi là một ao nước dài mảnh, nước torng ao một màu đen thui, tỏa ra khí lạnh kinh người.

Tay kia của đại hán là một cây thiết chùy khổng lồ, đại hán đang dùng toàn lực, không ngừng nện lên bàn ủi.

Tiếng gõ vang vang, đinh tai nhức óc.

Đại hán này là một thợ rèn, và gian phòng này, là một phòng rèn.

Bạch Tiểu Thuần chính là đang đứng ngay trên mũi cái kìm sắt!

Thợ rèn này là một cự nhân, to tương tự người đá ở bên kia, kìm, phòng, ao nước, bàn ủi đều có kích thước tương đương với thợ rèn, thế nên Bạch Tiểu Thuần lại tiếp tục trở nên rất nhỏ bé!

Mỗi một lần thiết chùy nện xuống, là tiếng nổ điếc tai, mặt đất rung rinh!

Đầu Bạch Tiểu Thuần ông ông, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy, nhìn thợ rèn cự nhân vung vẩy thiết chùy, cúi đầu nhìn cái kìm sắt và cái ao nước ngay dưới chân…

Cái ao này trong mắt hắn, chẳng khác gì một vùng biển rộng.

Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, đạp lên bàn ủi, lập tức cảm nhận được độ nóng khủng khiếp của vật dưới chân, vội vàng chạy nhanh tới.

Một đường liều mạng chạy như điên, Bạch Tiểu Thuần thực là muốn khóc, nơi đây thật sự là quá nóng, hắn không khỏi vừa chạy vừa chửi bậy, rất muốn bay, nhưng nơi đây lại vẫn cấm bay.

“Sắp chết rồi sắp chết rồi!”

“A, bỏng chết Bạch gia ngươi rồi!” Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, độ nóng của nơi này hơn hẳn biển lửa dung nham ở cầu vồng màu đỏ, Bạch Tiểu Thuần không biết người khác qua cửa này như thế nào, nhưng hắn nhớ rất rõ cầu vồng màu lục sau cầu vồng màu vàng chỉ có chừng một ngàn ngôi sao, có nghĩa cả Tinh Không Đạo Cực Tông, chỉ có chừng một ngàn tu sĩ Kết Đan qua được cửa ải này.

Con số một ngàn so với số lượng tu sĩ khủng bố của Tinh Không Đạo Cực Tông thì cực kì nhỏ bé, càng thêm chứng tỏ độ khó của cửa này!

Nhưng Bạch Tiểu Thuần tu luyện Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, hàn khí đều tập trung vào hai chân, nên dù rõ ràng là cảm nhận được rất nóng, nhưng vẫn không làm ảnh hưởng tới tốc độ bay vèo vèo của hắn, không lâu sau, đã vượt qua phạm vi khoảng cách quy định ba phần mười.

“Nhanh chút nữa…” Bạch Tiểu Thuần vẫn còn cảm thấy chậm, như kiến bò trên chảo nóng, tăng tốc lên chạy, người quan sát bên ngoài đều mở to mắt, như ngừng thở nhìn theo hắn.

Họ đã từng xem rất nhiều người vượt cửa thứ ba, có người trong đám cũng đã từng tự bản thân xông ải, họ đều biết cửa này rất khó, nên thường tu sĩ vào đây đều rất cẩn thận, di chuyển rất chậm, và mất rất nhiều thời gian.

Vì sự khảo nghiệm của cửa ải này không phải là tốc độ, mà là khả năng chống nóng, khả năng chịu đựng chấn động mỗi khi thiết chùy đánh xuống làm cả cái bàn ủi màu đỏ rung lên, nếu mỗi lần người ta đi về phía trước, đều là đúng lúc bàn ủi lại rung lên, thì sẽ giảm thiểu được khả năng bị phỏng xuống tới mức thấp nhất.

Cửa ải này còn được coi là cửa ải kiểm tra trình độ linh mẫn của linh thức tu sĩ, nếu nó đạt được tới mức nhất định, độ khó của cửa ải sẽ giảm xuống.

Từ xưa tới nay, không có ai ở chỗ này… dựa vào sức lực cơ thể, mặc kệ chấn động, cắm đầu mà chạy như Bạch Tiểu Thuần…

” Bạch Tiểu Thuần… Hắn… Hắn…”

“Người này quả thực là thứ hiếm thấy… Không đi đường bình thường a…” Người bên ngoài đều cổ quái quay sang nhìn nhau, Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì con thỏ bị đốt mông, vừa kêu thét, vừa điên cuồng mà chạy, những tiếng kêu thét của hắn… làm người nghe đều mặt mày đặc sắc.

“Thí luyện cái gì, khảo nghiệm cái gì, là chống bị phỏng thì có, bỏng chết ta!”

“Người ta qua bằng cách nào vậy, chắc không chạy được như ta đâu, nhất định là vừa khóc vừa chạy qua, không chừng là bò qua đấy!” chỉ qua một nén nhang, Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua được bảy phần mười…

“Hừ hừ, Bạch Tiểu Thuần thực là lợi hại a.” Bạch Tiểu Thuần vui vẻ.

“Khoan khoan, bàn chân nong nóng thế này, cũng thực là thoải mái.”

Đám người bên ngoài ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.

“Nếu để cho hắn đi qua, thì thực là không có thiên lý!!” có người giận dữ lên tiếng.

“Chết tiệt, sao cửa này qua nhanh thế nhỉ, không phải là bảo cửa này kiểm nghiệm chịu đựng chấn động sao…”

Bạch Tiểu Thuần đã chạy qua được chín phần mười, đã sắp tới đích.

Song hắn bỗng cảm thấy có chỗ không đúng.

“Ủa, cái bàn ủi đâu rồi?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc.

Cự nhân rèn sắt có vẻ cảm thấy quá trình rèn đã hoàn thành, nên kìm sắt kẹp bàn ủi cắm thẳng vào ao nước đen.

“Ha ha, làm nguội rồi!”

“Sắp làm nguội rồi, Bạch Tiểu Thuần thực là không may, gặp ngay lúc làm nguội!”

“Mười lần mới gặp một lần làm nguội, lại bị Bạch Tiểu Thuần gặp phải, vận khí tốt thực!” nhiều người hả hê.

Bạch TIểu Thuần cũng đã nhìn ra vấn đề, nhưng hắn không phản ứng kịp.

“Đừng…” Bạch Tiểu Thuần vội chạy ngược lại, nhưng hắn còn cách mũi bàn ủi quá gần, mới chạy được mấy bước, ngọc bội truyền tống còn không kịp lấy ra, đã bị nhúng thẳng vào ao nước đen cùng với cái bàn ủi, tiếng kêu thảm thiết im bặt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 425: Thủ Hộ Giả Nổi Giận

Dịch giả: Tiểu Băng

“Tiểu Thuần!” Trương Đại Bàn kêu to, Thần Toán Tử biến sắc, theo bản năng bấm pháp quyết, tiến hành thôi diễn sinh tử của Bạch Tiểu Thuần.

Tống Khuyết ngẩn ngơ.

Kẻ xem coi, người thì ngây ra, kẻ thì trước đó còn hả hê vui sướng, ngay sau đó cũng ngẩn người.

“Hắn… sao hắn vẫn chưa Truyền Tống đi ra?”

“Chẳng lẽ là không kịp…”

“Chẳng lẽ hắn không có Truyền Tống Phù?”

“Không thể nào… Cứ thế… chết?” đám bên ngoài há hốc mồm, việc này quá đột ngột, họ đều không phản ứng kịp, theo họ nghĩ, ngay lúc nguy hiểm ấy, Bạch Tiểu Thuần hẳn là phải bóp phù Truyền Tống rời đi mới đúng.

Nhưng đợi cả buổi, vẫn không thấy người xuất hiện, mọi người đều biến sắc.

“Sẽ không thật chết rồi chứ…”

“Đó là vạn năm hàn dịch, ta đã từng gặp mấy lần có người té xuống, cả đều tử vong trong nháy mắt…”

“Cái này…” mọi người đều không biết nên nói cái gì, đột nhiên có một tu sĩ trợn tròn mắt, nghẹn ngào thét lên.

“Bơi… Lại… Lại bơi nữa!!”

Hắn vừa la xong, cả đám đều giật mình một cái, quay phắt lại xem.

Trong khu thí luyện màu vang, trong ao nước nhưng chẳng khác gì biển rộng đen ngòm, Bạch Tiểu Thuần thò đầu lên, hít sâu một hơi, mặt hơi xanh tái.

“Cái chỗ quỷ quái gì thế, muốn chết cóng luôn…” Bạch Tiểu Thuần sợ lắm, nơi này ghê quá, không bị chết bỏng, lại muốn chết cóng, quá tra tấn người.

“Nếu không phải vì cần dược thảo, ta sẽ không tới đây đâu, thí luyện cái con khỉ!” Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ, nơi đây cấm bay, lại cũng chẳng còn bàn ủi để chạy, đành phải bơi nữa vậy…

“Cái thí luyện này, chẳng lẽ lại là bơi lội?” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, run rẩy bơi đi, người ngoài nhìn thấy, đều không kìm được mà kinh hô vì quá sức tưởng tượng.

Bạch Tiểu Thuần bơi bơi, càng bơi càng thấy lạnh, mặt mày xanh lét, cả người lạnh muốn cứng luôn, hàn khí trong ao đang không ngừng chui vào người hắn, chui vào Thiên Đạo kim đan của hắn.

“Ồ? Hàn khí của đây hình như có lợi cho ta?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, lập tức vận chuyển Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, tỏa hàn khí ra khắp bốn phía.

Nhưng ngay khi Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vận chuyển, hàn khí trong biển như bị hấp dẫn, ào ào xông tới, khiến mặt biển xuất hiện một tầng băng, hàn khí tụ lại trở nên cực kì đậm đặc, không ngừng chui vào cơ thể Bạch Tiểu Thuần.

Thiên Đạo Kim Đan điên cuồng vận chuyển, theo vận chuyển, không ngừng mà hấp thu hàn khí, khiến hàn khí trong kim đan tăng nhanh tới mức mắt thường cũng nhìn thấy được.

Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ, vội vàng tăng tốc vận chuyển, tăng tốc hấp thu hàn khí, Thiên Đạo Kim Đan phồng lên, hàn khí điên cuồng hút vào, giúp tu vi của hắn cũng ào ào tăng lên!

Nguyên bản Kim Đan trung kỳ đang ào ào xông lên Kim Đan Hậu Kỳ, hàn khí cũng từ Trung Hàn tiến lên Thượng Hàn.

Bạch Tiểu Thuần hét lên khoái trá.

“Tạo hóa a, thí luyện này tốt quá, ha ha.”

Cơ thể Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì một vòng xoáy lớn, hút hàn khí của cả hàn trì điên cuồng tràn tới, nước trong hàn trì không còn màu đen đậm, mà đã trong bớt đi một chút, hàn khí trong hàn trì đang giảm đi thấy rõ.

Đám người bên ngoài như chết lặng, trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Tiểu Thuần như nhìn thần nhân…

“Cái này… Tinh Không Đạo Cực bảng, chẳng lẽ là chuẩn bị sẵn riêng cho hắn?”

“Cầu vồng màu đỏ bơi lội… Màu cam cầu vồng cảm ngộ… vào cầu vồng màu vàng, hắn lại tu luyện?!”

“Chuyện này là sao thế?!”

Đám Trương Đại Bàn thở phào, mi mắt Tống Khuyết giật giật, nắm tay siết chặt, hắn nhớ tới Thế Giới Vẫn Kiếm…

“Tên Bạch Tiểu Thuần này đi tới đâu, là vơ vét sạch sanh tới đó!” Tống Khuyết oán hận.

Tinh Không Đạo Cực Tông, bốn vực Thải Hồng Thượng, người chú ý Bạch Tiểu Thuần rất nhiều, ai cũng buột miệng kêu không kềm được.

Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui vẻ khi thấy tu vi của mình không ngừng tăng lên, hắn chỉ còn cách cửa ra mấy ngàn trượng, nhưng nhất quyết không bơi nữa, mà dừng lại sung sướng hưởng thụ.

“Ha ha, quả là Thánh Địa a.”

Bạch Tiểu Thuần vui sướng, đang mộng tưởng mình đạt tới Kim Đan Hậu Kỳ thì bỗng một đôi mắt sắc bén từ trên trời nhìn xuống.

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, thợ rèn khổng lồ đang đứng nhìn hắn chằm chằm…

Bạch Tiểu Thuần chột dạ, lập tức ngừng hấp thu.

“Ta đi ngay…” Bạch Tiểu Thuần vội nói, nhưng thợ rèn đã gầm lên giận dữ, đập mạnh thiết chùy vào Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần dùng cả tay lẫn chân vội vàng bỏ chạy, cả ao nước đen chấn động, rung chuyển.

Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, bị cơn sóng chấn động cuốn bay đi, hắn vội dùng hàn khí của mình, tạo nên tầng băng ba ngàn trượng, dùng cách thuấn di, chạy tới cửa ra.

Hắn vừa kịp thuấn di, thiết chùy đã lại đập tới, tầng băng vỡ tan, Bạch Tiểu Thuần bị lực công kích mạnh mẽ làm phun máu lần nữa.

Thấy Bạch Tiểu Thuần sắp đi khỏi, thợ rèn hừ một cái, cau mày nhìn nước ao, y đã là nhẹ tay, nếu không Bạch Tiểu Thuần không cách nào chạy thoát.

Y không giống người đá, quan hệ của y với Tinh Không Đạo Cực Tông khá là thân thiết, nên khi con kiến nhỏ này trộm hàn dịch của y, y chỉ đuổi đi mà thôi.

Nhưng một màn này lại làm đám người bên ngoài hết hồn.

“Dám chọc giận cả người thủ hộ…”

“Hắn mà xông thí luyện chi địa cái gì, hắn rõ ràng là tới để ăn cướp!”

Người quan sát, đều cảm thấy dở khóc dở cười.

“Nhưng Bạch Tiểu Thuần này quả thực cũng xứng đáng là một thiên kiêu, bất kể hắn đã dùng cách gì, thì hắn cũng đã xông qua ba cửa ải, đã tới gần trước một ngàn rồi!”

“Không biết cửa ải tiếp theo, hắn có thể hay không tiếp tục tạo nên chấn động kinh người như vậy hay không, nếu như làm được, chính là trước năm trăm rồi!!”

Ai nấy đều không còn quan tâm tới Triệu Nhất Đông nữa, mà nhao nhao chuyển sang quan sát Bạch Tiểu Thuần, xem hắn vượt qua tầng thứ tư như thế nào!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box