Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 83 : Ngươi. Ngươi Đang Nói Ta? (c411-c415)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Ngươi. Ngươi Đang Nói Ta?
Dịch giả: Tiểu Băng
“Có hay không?” Phùng Hữu Đức thấy Vân Đạo Tử sững ra, thì nhướng mày.
“Có… là một đệ tử trong nhóm người mới tới…” Vân Đạo Tử không biết vì sao Phùng Hữu Đức lại hỏi tới Bạch Tiểu Thuần, vội trả lời.
“Ta nhớ ra rồi, là hắn à, ngươi lập tức dẫn hắn… à không, đi mời hắn tới đây, nhớ kỹ nhất định phải khách khí.” Phùng Hữu Đức vui vẻ, đã nhớ ra Bạch Tiểu Thuần là ai, cái tên tốc độ còn nhanh hơn mình ấy, làm lão cảm thấy không thoải mái cho lắm, nhưng phải khách khí với tên kia mới được, kẻ có thể làm cho đại nhân vật chú ý tới, quả nhiên không phải tầm thường…
“A?” Vân Đạo Tử mở to mắt, trong đầu hỗn loạn, mặt biến sắc, trán vã mồ hôi, chết rồi, Phùng Hữu Đức lại còn bảo là ‘mời’ mới chết.
“Hửm? Sao còn không đi?” Phùng Hữu Đức thấy Vân Đạo Tử đứng sững thì cau mặt.
“Đường chủ… Bạch Tiểu Thuần… Hắn… Hắn không tới được, hắn đã đi chấp hành nhiệm vụ.” Vân Đạo Tử run run, trong lòng không ngừng chửi bới Lý Nguyên Thánh, Bạch Tiểu Thuần bị chọn vào Hàng Ma đường, chính là vì Vân Đạo Tử nhúng tay vào.
Lý Nguyên Thánh đã hứa, chỉ cần hắn giết chết Bạch Tiểu Thuần, sẽ trả công cho hắn rất hậu hĩnh, loại chuyện này Vân Đạo Tử cũng không phải là lần đầu đi làm, hắn nghĩ, đấy chỉ là một đệ tử bình thường mà thôi, là con tin thì sao chứ, vào Hàng Ma đường, hắn muốn ai chết, người đó nhất định phải chết.
Nhưng bây giờ Vân Đạo Tử run từ trong tim run ra.
“Nhiệm vụ?” Phùng Hữu Đức sững sờ, nhìn Vân Đạo Tử, ánh mắt trở nên sắc bén như dao.
Lão là Hàng Ma đường Đường chủ, dù thường ngày không quan tâm công việc, nhưng không phải không biết những trò xấu xa bên trong Đường, biết nhất định Bạch Tiểu Thuần đã đắc tội ai đó, và Vân Đạo Tử đã làm cái gì đó.
“Đi chấp hành nhiệm vụ gì?” giọng Phùng Hữu Đức không vui.
“Là… đi chấp hành nhiệm vụ giết chết một tên dâm tu tên là Tả Hằng Phong…” Vân Đạo Tử đau khổ trả lời.
“Đi chấp hành ở đâu, nói cho cụ thể!” Phùng Hữu Đức nheo mắt, nhìn chằm chằm Vân Đạo Tử, từng chữ lạnh băng.
“Đi… động phủ Địa Sát lão quái, Tả Hằng Phong là đệ tử Địa Sát lão quái mới thu nhận…” Vân Đạo Tử vô cùng hận Lý Nguyên Thánh.
“Cái gì!!” Phùng Hữu Đức trừng mắt muốn rớt khỏi tròng, phất tay một cái, đồ trong đại điện đều vỡ nát thành bụi.
“Ngươi bảo Bạch Tiểu Thuần tới động phủ của Nguyên Anh tu sĩ Địa Sát lão quái giết đệ tử của hắn?!” Phùng Hữu Đức lửa giận ngập trời.
“Mau kêu hắn trở về, hắn không cần phải làm nhiệm vụ gì hết!” Phùng Hữu Đức nổi giận gầm lên, tu vi Nguyên Anh tỏa ra, thanh âm như sấm, rền khắp Hàng Ma đường.
“Tới… Không còn kịp nữa, hắn đã đi hơn mười ngày rồi, bây giờ hẳn là… đã tới rồi… hơn nữa… ta đã động tay vào ngọc giản của hắn… tông môn không thể liên hệ với hắn được nữa…” Vân Đạo Tử bị lửa giận của Phùng Hữu Đức làm cho run bần bật, quỳ phục xuống, vừa khóc vừa nói.
“Ngươi… Ngươi…” Phùng Hữu Đức lạnh toát cả người, cả người vã mồ hôi lạnh, Địa Sát lão quái cũng là Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ, tên đó còn có một sở thích khốn kiếp, cái sở thích đó… Phùng Hữu Đức vừa nghĩ tới, lòng càng thêm hoảng.
Mặt lão đỏ bừng, hét lớn.
“Ngươi giỏi lắm!!” Phùng Hữu Đức tát ra một cái, Vân Đạo Tử bị đánh bay bay khỏi đại điện.
“Tất cả tu sĩ Hàng Ma đường trong vòng mười hơi thở, tập họp cho ta!”
“Mở Hàng Ma chiến thuyền cho ta!!”
“Vĩnh Động châu Truyền Tống Trận, mở hết ra, mở phạm vi rộng, ngay lập tức!!!” Phùng Hữu Đức rống to, cả Hàng Ma đường rung động, tu sĩ trong Đường vội vàng bay tới, không dám chần chừ một chút nào.
Những chiến thuyền to cả vạn trượng ào ào bay lên trời.
Truyền Tống Trận thông tới Vĩnh Động châu cũng ầm ầm mở ra, động tĩnh của Hàng Ma đường đánh động đến cả những Đường khác, cả Không Vực chưởng tọa trên Thất Thải sơn cũng phát hiện, giật mình.
Nhưng ông ta còn chưa kịp hỏi, Phùng Hữu Đức đã dẫn hơn một vạn tu sĩ Hàng Ma đường vọt lên chiến thuyền, xông vào truyền tống trận, rời đi.
“Chuyện gì thế?”
“Là Không Vực Hàng Ma đường? Truyền Tống quy mô như thế, đi diệt tông môn nào à?”
Lý Nguyên Thánh ngơ ngác, bỗng cảm thấy bất an.
Bạch Tiểu Thuần đang bay về phía Truyền Tống Trận.
Với tốc độ của hắn, chừng ba ngày là sẽ tới nơi, hắn thở dài, không làm nhiệm vụ, không biết về sẽ bị phạt thế nào.
“Thà là bị phạt, còn hơn mất cái mạng nhỏ.” Bạch Tiểu Thuần động viên bản thân, bỗng nhìn thấy từ xa có ba làn cầu vồng đang ào ào bay tới.
Người đi giữa là một thanh niên trắng trẻo, dáng vẻ tuấn tú, tay cầm quạt, mặc áo bào đỏ thẫm, đôi mắt hơi u ám, thần sắc hơi mệt mỏi, như say mê tửu sắc quá độ.
Hai bên là hai lão giả, tu vi Kết Đan trung kỳ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy họ, họ cũng nhìn thấy hắn, hai phe đều sửng sốt.
Nơi này hoang vu, khó mà thấy tu sĩ, nên hai phe nhìn nhau đầy cảnh giác.
Cái tên thanh niên kia… hình như chính là Tả Hằng Phong trong nhiệm vụ, vì trong ngọc giản của hắn có một bức họa vẽ đối phương, nhìn giống như đúc.
“Không ngờ lại gặp… cái nhiệm vụ này quả nhiên có vấn đề, Trúc Cơ tu sĩ, lại có hai Kết Đan theo bảo vệ, chết tiệt, ta là Nghịch Hà Tông thiếu tổ, mà ra cửa còn chưa được đãi ngộ thế này!” Bạch Tiểu Thuần trong lòng run lên, trừng mắt nhìn, sau đó giả bộ không quen biết đối phương, quay người định đi.
Nhưng hắn muốn đi, Tả Hằng Phong lại không muốn.
Hai mắt y sáng lên, quạt trong tay xoạch một cái mở ra, quạt mấy cái, miệng khẽ cười dâm đãng.
“Lâu lắm rồi không thấy tu sĩ nào trắng trẻo như thế, da trắng như tuyết, dáng người không mập không gầy, thực là hoàn mỹ, mặt mũi lại thanh thuần thế kia… nếu cho mặc đồ nữ, nhất định sẽ là một tuyệt đại giai nhân.” Mắt Tả Hằng Phong nóng hực.
Bạch Tiểu Thuần cau mày, quay đầu lại nhìn, thấy đôi mắt hực lửa của Tả Hằng Phong thì da đầu run lên.
“Ngươi… Ngươi là đang nói ta?” Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác, cái ánh mắt kia, sao làm mình có cảm giác như không mặc gì trên người thế nhỉ.
“Hai vị trưởng lão, bắt người này lại cho ta, lễ lớn ta tặng mừng thọ cho sư tôn đấy!” Tả Hằng Phong liếm môi, cười khoái trá, chỉ cây quạt vào Bạch Tiểu Thuần.
Hai lão giả Kết Đan trung kỳ nhíu mày.
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần đương nhiên họ cũng nhìn ra, nếu là bình thường, tất họ sẽ lảng đi, nhưng Tả Hằng Phong đã bảo muốn bắt người kia là lễ thọ, thì không bắt không được rồi, chưa kể nhìn kĩ, người này quả thực rất hợp khẩu vị của Địa Sát lão quái.
Hai người lập tức bay tới.
“Tiểu bảo bối, đừng có gấp, chúng ta có rất nhiều thời gian nói chuyện với nhau.” Tả Hằng Phong kích động, trong mắt càng thêm hứng khởi, hai má ửng hồng.
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt, nổi giận gầm lên.
“Ta là nam!!!”
“Ta biết, tí nữa ca ca sẽ dạy cho ngươi, đẹp như thế, ở nơi hoang vu này, thực là hiếm thấy lắm a.” Tả Hằng Phong cười.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 412: Tiểu Thuần Giận Dữ
Dịch giả: Tiểu Băng
Hai lão giả Kết Đan từ hai bên ép vào Bạch Tiểu Thuần.
Còn chưa tới gần, lão giả bên trái đã bấm pháp quyết, từ trong bàn tay bay ra khí đen, ngưng tụ thành một con hắc long dữ tợn, có khả năng ăn mòn cả không khí xung quanh.
Một làn gió tanh đập vào mặt, cây cối trên đường đều héo rũ, tan thành tro bụi, lão giả bên phải dưới chân xuất hiện những đóa sen đỏ, tạo thành một cái trận pháp, bao phủ bốn phương, muốn phong tỏa chung quanh.
Trận pháp vừa hình thành, trong mắt lão hiện ra những phù văn phức tạp, không ngừng lập lòe.
“Một kẻ luyện khí hủ thực, một kẻ lấy thân luyện trận…” Bạch Tiểu Thuần biến sắc, thực là rầu, hắn đâu có muốn hoàn thành nhiệm vụ này, nhưng không ngờ lại bị đối phương gặp được, hắn đã không muốn gây chuyện, Tả Hằng Phong lại nảy ác ý với hắn.
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, sát khí tỏa ra, chẳng những không lùi, mà còn xông tới.
Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vận chuyển, Trung Hàn chi khí khiến phạm vi trăm trượng xung quanh trở nên giá rét, bông tuyết rơi rơi, hai lão giả và Tả Hằng Phong đều biến sắc.
“Hàn Đạo công pháp!” hai lão giả kinh hãi, luyện hàn khí tới trình độ này, trong giới kết đan là vô cùng hiếm thấy.
Bạch Tiểu Thuần bước tới, chỉ còn cách lão giả tạo ra hắc long không tới một trượng.
Hàn băng thấm vào, đóng băng con hắc long, biến nó thành băng long.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt biến mất, thình lình xuất hiện bên trái lão giả, một quyền đập tới.
Oanh, lão giả khóe miệng ứa máu, vội lùi lại mấy bước.
“Thuấn Di!!”
Lão giả bên phải cũng kinh hãi.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã như một tia chớp, đuổi theo lão giả bên trái, Toái Hầu Tỏa triển khai, trong chớp mắt đã tới gần lão giả!
Lão giả vội bấm pháp quyết, hắc khí dày đặc bao phủ quanh người lão, tạo thành một cái đầu lâu cực lớn, cản Bạch Tiểu Thuần.
Lão giả bên phải cũng vận tới cực hạn, trong mắt và quanh người phù văn chạy nhanh như chớp, vọt tới định cản Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, sau lưng hiện cánh, phát động Hám Sơn Chàng, tốc độ bạo tăng, nhào tới lão giả bên phải, một quyền đấm thẳng vào đầu lâu khí đen.
Khí đen còn chưa kịp ăn mòn, bàn tay của Bạch Tiểu Thuần đã xuyên qua, túm lấy cổ lão giả.
“Ngươi…” Lão giả mở to mắt, kinh hãi không tin nổi, lão còn chưa kịp nói hết câu, Bạch Tiểu Thuần đã siết một cái, rồi lùi nhanh lại, cổ và cơ thể lão giả vặn vẹo, miệng trào máu không ngừng, lão lùi lại, mắt đầy sợ hãi, nhưng lão chưa lùi được bao xa, Bạch Tiểu Thuần đã từ xa chỉ một cái.
Từ trong túi trữ vật, Nghịch Long Giác ào ào bay ra, bắn thẳng tới mi tâm của lão giả, chỉ trong nháy mắt đã đâm vào, rồi bay xuyên qua.
Oanh, lão giả trừng mắt, thân thể như diều đứt dây, rơi xuống đất, cho tới lúc chết, lão cũng vẫn không tin nổi, chỉ một chút sai lầm, bị đối phương thuấn di chiếm mất ưu thế, lại dẫn tới liên tục bị áp đảo, rồi chỉ trong mấy hơi thở, đã không còn mạng.
Lão giả phù văn hết hồn, phù văn quanh người bay hết ra, bay về phía Bạch Tiểu Thuần, còn chưa tới gần, tất cả đều tự tan vỡ.
Những tiếng nổ vang dội, một lực đẩy cực mạnh hất lão giả văng ngược ra, cả người lão run rẩy, sợ hãi bay tới chỗ Tả Hằng Phong đang bị hàn khí làm cho đông cứng đừng sững giữa không trung, vỗ một cái vào người y.
Phịch, Tả Hằng Phong rung lên một cái, phun máu, đôi mắt nóng hực giờ chỉ còn kinh hãi, bị lão giả túm lấy tay, cấp tốc bỏ chạy.
Mọi hành động của lão giả rất trơn tru liền mạch, phản ứng có thể nói là cực nhanh.
“Muốn chạy?!” Bạch Tiểu Thuần xoay người, con mắt thứ ba ở mi tâm mở ra, phóng ra hào quang màu tím.
Ánh sáng tím trùm lấy lão giả kết đan, khiến cả người lão khựng lại, sau đó bị hút trở về.
Lão giả kết đan tuyệt vọng, nghiến răng, gầm lên.
“Thiếu chủ đi mau, người này… Không phải là Kết Đan bình thường!!” lão đẩy mạnh Tả Hằng Phong, Tả Hằng Phong khóe miệng tràn ra máu tươi, thân thể hóa thành một làn cầu vồng bay vọt đi, trong lòng y run rẩy, vô cùng hối hận, y không thể nào ngờ được, một tu sĩ trông rất vô hại lại cường hãn như thế.
“Đáng chết, đáng chết…” Tả Hằng Phong run rẩy, không tiếc triển khai thuật pháp hao phí thọ nguyên, phun ra máu tươi, Huyết Độn chạy đi.
Sau lưng y vang lên một tiếng kêu thê lương, chỉ kêu lên rồi rất nhanh ngừng bặt, làm Tả Hằng Phong càng thêm run rẩy.
Sau lưng y, lão giả kết đan bị Thông Thiên Pháp Nhãn của Bạch Tiểu Thuần trói buộc, rồi bị hắn thò tay bóp mạnh, hàn khí xung quanh chui vào người lão, biến lão thành bức tượng băng, bị Bạch Tiểu Thuần chỉ một cái rơi xuống đất, vỡ tan.
“Còn ngươi nữa, đều là do ngươi ép ta!” Bạch Tiểu Thuần hung dữ nhìn chằm chằm theo lưng của Tả Hằng Phong, nhớ tới nụ cười, lời lẽ dâm đãng của tên kia, sau lưng lại thấy lạnh, hắn dẫm mạnh một cái, toàn lực vọt đi, sau lưng mọc cánh, Hám Sơn Chàng tăng tốc, khiến dù Tả Hằng Phong có dùng Huyết Độn, cũng vẫn bị Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng đuổi kịp.
Hắn vừa mới tới gần, hàn khí đã tỏa tới, là, cả người Tả Hằng Phong run lẩy bẩy, hai chân cứng ngắc, tốc độ cũng chậm lại!
Bạch Tiểu Thuần chỉ một cái, hàn khí quanh người Tả Hằng Phong biến thành những mũi băng nhọn, đâm về phía y!
“Ngươi dám giết ta, sư phụ ta…” Tả Hằng Phong còn chưa đe dọa xong, những mũi băng nhọn đã xuyên qua, cơ thể chia năm xẻ bảy, hình thần câu diệt
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 413: Tông Môn Đối Với Ta Thật Tốt Quá
Dịch: Tiểu Băng
“Hừ, sư phụ ngươi thì như thế nào, lần này không giết ngươi, để cho tên buồn nôn nhà ngươi sống sót, quay lại báo thù ta thì sao, dù ngươi có đánh không lại ta, ngươi lại quay sang trả thù bạn bè ta thì sao!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, hắn với tên kia cảm thấy rất buồn nôn, bỗng tiểu Ô Quy từ trong túi trữ vật thò đầu ra.
“Theo kinh nghiệm của Quy gia, những kẻ có bối cảnh, trước khi chết mà kêu lên như thế, thì ngay sau khi chết, chỗ dựa sau lưng chúng sẽ xuất hiện…” Tiểu Ô Quy lúc lắc đầu lên tiếng, làm da đầu Bạch Tiểu Thuần tê rần.
“Câm miệng!” Bạch Tiểu Thuần chột dạ nhìn chung quanh, cảm thấy bất an, đang định chạy đi, thì từ xa, đã có một thanh âm ầm ầm như sấm sét mạnh mẽ vọng tới.
“Là ai giết ái đồ của ta!!” thanh âm này cực lớn, làm cuốn lên phong bạo, đất trời biến sắc, gió nổi mây phun, cây cối trong rừng lắc lư mãnh liệt.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc.
“Đều tại ngươi, đồ miệng mồm xui xẻo!” Bạch Tiểu Thuần lo lắng, chỉ mỗi thanh âm đã khủng bố như vậy, chắc chắn kẻ kia không phải là Kết Đan, mà rất có thể là Nguyên Anh.
Bạch Tiểu Thuần dựng tóc gáy, điên cuồng bỏ chạy về phía Truyền Tống Trận.
“Dám coi thường lão phu, dám ngay trước cửa phủ lão phu, giết ái đồ của lão phu, ngươi muốn chết!!” tiếng rống giận dữ đã tới gần Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vội ngoái đầu lại nhìn, thấy từ nơi xa có một vùng mây đen to tới mấy ngàn trượng đang ầm ầm quét tới, trong mây đen như có vô số oan hồn đang gào rú, hình như còn cắn xé lẫn nhau, trông mà giật mình.
Bên trong mây đen, có một lão giả áo đen, tay chắp sau lưng, mắt như tia chớp, ánh mắt đầy giận dữ, thần sắc âm trầm, Bạch Tiểu Thuần từ cách lão ngàn trượng, mà chạm phải ánh mắt lão, đầu hắn vẫn nổ bùng một cái, tu vi trong người run rẩy.
“Thật là Nguyên Anh!!” Bạch Tiểu Thuần kêu thảm, muốn chảy nước mắt, nghe lời nói của đối phương, gì mà mình giết ái đồ của người ta ngay trước cửa động phủ của người ta, hắn cảm thấy uất ức.
“Ta chỉ muốn đi thôi, là hắn tới chọc ta mà…”
” Tinh Không Đạo Cực Tông nữa, giao cho ta nhiệm vụ, chỉ bảo giết một Trúc Cơ Hậu Kỳ, đâu có ai nói cho ta biết, cái tên buồn nôn đó có sư tôn là Nguyên Anh đâu a!” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng tủi thân, Bất Tử Trường Sinh Công triển khai, hàn khí khuếch tán, dùng Thuấn Di để bỏ chạy, nhưng vẫn bị đám mây đen sau lưng nhanh chóng đuổi kịp.
“Chết đi cho ta!!” một tiếng gầm vang giận dữ như vang lên ngay trên đỉnh đầu, một bàn tay to từ trong đám mây đen thò ra, to cả trăm trượng, đập xuống Bạch Tiểu Thuần.
Khí thế kinh người, uy áp ngập trời, lại còn có một luồng phong ấn khóa cứng xung quanh, sức sống trong người Bạch Tiểu Thuần không khống chế được, không ngừng bị rút ra.
Bàn tay kia đánh xuống, Bạch Tiểu Thuần hét lên, kích phát Cửu Châu Đồ trong người, Cửu Châu Đồ trong nháy mắt xuất hiện, bao phủ Bạch Tiểu Thuần, triển khai lực truyền tống.
Bàn tay kia đánh xuống, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã biến mất, sau đó xuất hiện cách đó hơn mấy chục dặm, mặt trắng bệch, không quay đầu lại nữa, mà triển khai tốc độ cao nhất bỏ chạy.
“Ngươi trốn không thoát, chờ lão phu bắt được ngươi, sẽ lột da ngươi, dùng ngươi để đốt đèn trời!” Địa Sát lão quái đạp trên mây đen cuồn cuộn đuổi theo, nháy mắt đã lại tới trên đầu Bạch Tiểu Thuần, che hết ánh mặt trời, lão bấm pháp quyết, chỉ xuống đất một cái.
trong phạm vi ngàn trượng, cây cối đều héo rũ, hóa thành khí đen bay lên k hông, cả vùng đất như bị phong ấn, khiến Bạch Tiểu Thuần không thể nào thoát ra được phạm vi này.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, bàn tay to đen thui lại từ trong mây đen đập xuống, hắn kêu lên, lại thi triển Cửu Châu Đồ.
Trong nháy mắt biến mất, nhưng lần này không xuất hiện cách hơn ngàn trượng được nữa, vì cả khu vực đã bị phong ấn, dù hắn có thuấn di, cũng chỉ loanh quanh trong khu vực phong ấn mà thôi.
Mới vừa xuất hiện, bàn tay đen đã ép xuống, Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng, căn bản không thể thoát khỏi bàn tay của nguyên anh, hắn rống to.
“Ngươi dám giết ta, lão đại sau lưng ta lớn lắm, ngươi dám động vào ta, ngươi nhất định phải chết!” Địa Sát lão quái hừ một cái, bàn tay tiếp tục ép xuống.
“Dù lấy Quy Văn nồi, cũng vô dụng a…” Bạch Tiểu Thuần ứa nước mắt, sao Tả Hằng Phong vừa nói những lời này, lập tức sư phụ của tên kia chạy tới, mà mình nói giống y hệt, lại không có ai tới…
Hắn đang định liều mạng, thì…
“Địa Sát lão quái, ngươi dám!!” một tiếng quát điên cuồng từ xa vọng tới.
Thanh âm này xuất hiện, làm bàn tay đen khựng lại, Địa Sát lão quái quay phắt sang nhìn.
Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt, từ nơi xa, mây nổi cuồn cuộn, như bên trng có thiên quân vạn mã, mơ hồ nhìn thấy mười chiếc chiến thuyền đang ào ào phóng tới.
Trên chiến thuyền, là chừng hơn vạn tu sĩ, người nào cũng tu vi mạnh mẽ, khiến cả trời đất cũng phải chấn động theo.
Tốc độ những chiến thuyền cực nhanh, trong nháy mắt đã tới gần, rầm rầm xuất hiện trước mặt Địa Sát lão quái, bắn ra những cột sáng khổng lồ, thẳng vào Địa Sát lão quái làm lão biến sắc, vội lùi lại.
Đám mây đen của lão bị cột sáng bắn cho tan vỡ, bàn tay đen to cũng bị cột sáng xé toang, dù lão đã lùi nhanh, nhưng vẫn bị đẩy đi cả ngàn trượng, mười cột sáng đánh xuống đất, tạo thành mười cái hố sâu.
Một bóng người từ trong chiến thuyền bay ra, người còn chưa tới, thanh âm đã truyền khắp bốn phương.
“Địa Sát lão quái, ngươi dám làm tổn thương đệ tử Hàng Ma đường ta!!” Người này chính là Hàng Ma đường Đường chủ Phùng Hữu Đức, lão vọt tới với tốc độ cao nhất, nháy mắt đã tới trước mặt Địa Sát lão quái, tay vỗ mạnh một cái.
“Phùng Hữu Đức ngươi điên rồi à!” Địa Sát lão quái biến sắc, tiếp tục lùi lại, gầm lên, trong lòng khó hiểu, lão chưa bao giờ chọc vào Không Vực Hàng Ma đường mà, sao bọn chúng lại xuất động quy mô như thế tới tìm lão!
Mười chiến thuyền lại bắn ra cột sáng, quét ngang bầu trời, bắn vào Địa Sát, làm lão phun máu, không khỏi tiếp tục lùi tránh, tóc tai bù xù, một cánh tay bị tàn phế, đầy phẫn nộ rống vang.
“Mười chiếc Diệt Anh thuyền a… Ngươi ngươi ngươi… Ngươi điên rồi!! Để giết ta mà làm tới thế này à, xuất động cả mười chiếc Diệt Anh thuyền, hao tốn biết bao tài nguyên, đáng giá sao!!” Địa Sát lão quái run như cầy sấy, không tiếc triển khai bí thuật, cấp tốc bỏ chạy, trong lòng tuyệt vọng, không làm sao nghĩ ra được Tinh Không Đạo Cực Tông vì để giết mình mà bỏ ra vốn lớn như thế.
“Chết trong tay mười chiếc Diệt Anh thuyền, ta đành chấp nhận…” Địa Sát tuyệt vọng, nhưng bỗng cảm thấy có chỗ không đúng, bèn quay lại nhìn, thấy Phùng Hữu Đức rõ ràng không hề đuổi theo.
Địa Sát mừng rỡ, vội vàng chạy đi, rõ là sống sót trong đường tơ kẽ tóc.
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn mười chiếc chiến thuyền, nhìn Hàng Ma đường Đường chủ, trong lòng vô cùng cảm động.
“Tông môn đối với ta thật tốt quá…” Bạch Tiểu Thuần đỏ cả mắt, mình không nên nghi ngờ tông môn, vội ôm quyền chào.
“Đệ tử…”
“Bạch Tiểu Thuần ngươi không sao chứ?!” Bạch Tiểu Thuần còn chưa nói xong, Phùng Hữu Đức đã vội hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 414: Tiểu Thuần, Hàng Ma Đường Là Nhà Của Ngươi
Dịch: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần càng cảm động, tông môn đối với mình thật tốt quá, nhất là Hàng Ma đường Đường chủ, chẳng những tự mình xuất hiện, còn dẫn theo hơn một vạn người, mười chiếc chiến thuyền nhìn qua cũng biết cực kỳ bất phàm.
Thậm chí còn nhớ kỹ tên của mình, thực làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm khái, dù trong lòng cũng thấy khó hiểu.
“Đệ tử Bạch Tiểu Thuần không có việc gì!”
Phùng Hữu Đức hít sâu, mặt lại trở thành hiền hòa.
“Có bị thương hay không?” lão cẩn thận nhìn Bạch Tiểu Thuần, xác định trên người hắn không có vết thương nào, bèn rút trong túi trữ vật ra ít đan dược, đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
“Sau khi trở về thì dùng, không được để sót vết thương tiềm ẩn, Hàng Ma đường ta không thể để cho đệ tử đã đổ máu lại còn rơi lệ!” Phùng Hữu Đức vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.
“Với tu vi Kết Đan mà chống đỡ Nguyên Anh được lâu như thế, Bạch Tiểu Thuần, ngươi thực đã lập đại công cho Hàng Ma đường!” Phùng Hữu Đức cười to, tu sĩ trên thuyền quay sang nhìn nhau, thực không hiểu Bạch Tiểu Thuần lập được công to gì, ai nấy cố mà suy đoán, rõ ràng Phùng Hữu Đức hình như hơi bị quá tốt với Bạch Tiểu Thuần thì phải.
Đám đệ tử Hàng Ma đường, vốn đã quá rõ Phùng Hữu Đức, nên ai nấy đều mở to mắt, họ chưa bao giờ thấy Phùng Hữu Đức như vậy với một đệ tử nào… phải biết thường ngày Phùng Hữu Đức đều trông rất hiền lành, nhưng lại là người bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, hơi chút không vui, là cả đám đều như ở trong băng giá.
Trong Hàng Ma đường, họ lén gọi Phùng Hữu Đức là… Phùng Diêm Vương.
Nên bây giờ thấy Phùng Diêm Vương đối với Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì gió xuân ấm áp, mọi người không thể không rung động, nhớ lại lúc Phùng Diêm Vương điên cuồng kêu réo bọn họ tập hợp, gào lên điều động mười chiếc Diệt Anh thuyền, rõ ràng mục đích … chính là đi cứu Bạch Tiểu Thuần.
” Bạch Tiểu Thuần… Hắn là ai? Có lai lịch gì!”
“Bạch Tiểu Thuần và Đường chủ có quan hệ gì?”
Mọi người điên cuồng suy đoán, Vân Đạo Tử cũng ở trong đám người, cả người run cầm cập, không ngừng thầm kêu rên, sợ hãi tới cực hạn, càng thêm hận Lý Nguyên Thánh đã xui mình ám toán Bạch Tiểu Thuần.
” Lý Nguyên Thánh Chết tiệt, ngươi chính là hại chết ta!!”
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, Hàng Ma đường Đường chủ đã nói như vậy, vậy nhất định là mình trong vô tình đã lập được đại công, vì vậy ưỡn ngực lên, thần sắc ra vẻ hung hãn không sợ chết, lớn tiếng.
“Chút thương thế ấy không là gì cả, đệ tử chẳng qua chỉ mới diệt hơn hai mươi Kim Đan tu sĩ, giết trên trăm tên Trúc Cơ, quần chiến với Nguyên Anh lão quái một phen thôi.
Bạch Tiểu Thuần thề có chết cũng bảo vệ Hàng Ma đường, vì Hàng Ma đường máu chảy đầu rơi, nghĩa bất dung từ, một chút công lao, không đáng nhắc tới!”
Hắn bày bộ dáng như thế, càng làm cho Hàng Ma đường tu sĩ xung quanh thêm nghẹn họng mà nhìn trân trối, muốn cười nhưng lại phải cố kềm nén, ngay cả Phùng Hữu Đức cũng không nhịn được vội ho, lão nói thế vốn là để khi về có thể mượn cái lý do ấy, để thưởng một mớ điểm cống hiến cho tên kia mà thôi.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần này lại khoác lác quá sức, làm lão cũng phải lúng túng, thấy Bạch Tiểu Thuần còn muốn nói nữa, thì vội cắt ngang.
“Tốt, chúng ta quay về tông rồi hãy nói!” Phùng Hữu Đức phất tay, dẫn mọi người quay trở về Truyền Tống Trận.
Một đoàn người nhanh chóng thông qua Truyền Tống Trận, về tới Tinh Không Đạo Cực Tông không vực Thải Hồng Thượng, qua một lần xuất kích kinh động bốn phương, cái tên Bạch Tiểu Thuần lập tức truyền khắp cả Hàng Ma đường, tất cả đệ tử Hàng Ma đường đều biết tới, nhất là thái độ của Phùng Hữu Đức dành cho hắn khiến tất cả đệ tử đều phải e dè khi nhìn thấy hắn.
Trong đại điện Hàng Ma đường, Phùng Hữu Đức triệu kiến Bạch Tiểu Thuần, Vân Đạo Tử là tâm phúc Phùng Hữu Đức, nên cũng thấp thỏm đi theo.
Dáng vẻ tươi cười, ân cần kia của Phùng Hữu Đức, bao năm nay Vân Đạo Tử hầu như chẳng hề nhìn thấy, nên lúc này, Vân Đạo Tử càng thêm sợ.
“Tiểu Thuần, lần này ngươi làm rất tốt, đã lập nhiều công lớn, thế này đi, lão phu làm chủ, từ nay trở đi, ngươi không cần làm nhiệm vụ gì của Hàng Ma đường nữa, ngươi cứ yên tâm tu hành!” Phùng Hữu Đức vẻ đầy thưởng thức, cười với Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần chấn động, nhìn Phùng Hữu Đức.
“Đường chủ, ngươi đối với ta thật tốt quá.” Bạch Tiểu Thuần cảm động.
“Đâu chỉ là quá tốt, chuyện này trước giờ chưa bao giờ xảy ra…” Vân Đạo Tử ở bên cạnh nhìn Phùng Hữu Đức và Bạch Tiểu Thuần nói chuyện với nhau, trong lòng cay đắng thì thào.
“Hặc hặc, đây là ngươi nên được, từ nay cứ coi Hàng Ma đường là nhà của ngươi, ở đây, ngươi sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, không cần phải lo gì cả, cứ thoải mái mà tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá, bước vào Nguyên Anh!” Phùng Hữu Đức càng nói càng hiền hòa.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, thấy mình quá hạnh phúc, hạnh phúc tới đột ngột quá, làm hắn nghĩ mãi mà không hiểu rốt cuộc mình đã lập được cái công gì.
“Trong khi tu luyện, có chỗ nào không hiểu, ngươi cứ tới tìm lão phu, về phần điểm cống hiến, với công lao lần này, ngươi có thể từ Hàng Ma đường đổi bất cứ thứ gì ngươi cần để tu hành!”
“Đường chủ…” Bạch Tiểu Thuần giật mình.
“Hặc hặc, đừng có vẻ mặt như con nít vậy, Tiểu Thuần, Hàng Ma đường là nhà của ngươi, lão phu là gia trưởng của cái nhà này, đối với ngươi tốt, là chuyện đương nhiên, đây là đan dược lão phu lấy từ trong Dược Đường, rất phù hợp cho Kết Đan tu sĩ như ngươi tu hành, ngươi nhớ kỹ, nhất định phải mau chóng đột phá, bước vào Nguyên Anh, đây chính là báo đáp tốt nhất cho lão phu và Hàng Ma đường ta.” Phùng Hữu Đức cười càng thêm hiền lành, đưa cho Bạch Tiểu Thuần một cái túi đựng đồ.
“Đường chủ…” Bạch Tiểu Thuần nhận túi trữ vật, cảm động không sao tả xiết, ôm quyền chào Phùng Hữu Đức, sau đó lui ra.
Bạch Tiểu Thuần vừa rời đi, sự hòa ái của Phùng Hữu Đức lập tức biến mất, hóa thành âm trầm, trừng trừng nhìn Vân Đạo Tử.
“Vân Đạo Tử, ngươi giỏi lắm!”
Vân Đạo Tử lập tức quỳ xuống, mặt xám ngắt.
“Đường chủ, ta sai rồi…”
“May mà Bạch Tiểu Thuần không việc gì, bằng không, ngươi đã làm hỏng mất đại sự của lão phu!” Phùng Hữu Đức hừ một cái, tay áo hất lên, một luồng cuồng phong cuốn Vân Đạo Tử bắn ra đại điện, phun máu.
“Nếu không phải vì mấy năm nay ngươi một dạ trung thành, lão phu đã lột da ngươi, từ nay trở đi, Bạch Tiểu Thuần ở trong Hàng Ma đường mà có chút tổn thương gì, lão phu sẽ cho ngươi đẹp mắt!” giọng Phùng Hữu Đức lạnh băng, làm Vân Đạo Tử run rẩy, vội vàng thề thốt.
“Đường chủ yên tâm, đệ tử thề có chết cũng hoàn thành nhiệm vụ!” chờ một lúc lâu, thấy trong đại điện không có thanh âm nào truyền ra nữa, Vân Đạo Tử mới dám chùi máu trên miệng, oán độc nhìn ra xa, oán độc không phải là nhằm vào Bạch Tiểu Thuần, mà là nhằm vào… Lý Nguyên Thánh!
“Lý Nguyên Thánh!!” Vân Đạo Tử nghiến răng, bay ra khỏi Hàng Ma đường, chạy tới động phủ của gia tộc Lý Nguyên Thánh.
Hắn đấm mạnh một cái vào cửa, cả động phủ chấn động, Lý Nguyên Thánh đang tĩnh tọa, vội mở mắt, cau mày đi ra.
“Vân đạo huynh, ngươi…” Lý Nguyên Thánh vừa mới mở miệng, còn chưa nói xong, Vân Đạo Tử đã bấm pháp quyết, một khe nứt không gian xuất hiện, bắn thẳng vào Lý Nguyên Thánh.
“Lý Nguyên Thánh, uổng cho Vân Đạo Tử ta coi ngươi là bằng hữu, ngươi lại dám hại ta!!”
“Sao ta lại hại ngươi?” Lý Nguyên Thánh sửng sốt, vội né tránh, cũng bực mình.
“Ngươi bảo ta xử lý Bạch Tiểu Thuần, có khác gì muốn mượn tay của hắn giết chết ta! Ngươi biết Bạch Tiểu Thuần là ai không, Lý Nguyên Thánh, Vân Đạo Tử ta đắc tội với ngươi hồi nào hả?!!” Vân Đạo Tử giận dữ, tay không ngừng xuất chiêu, công kích Lý Nguyên Thánh.
“Không thể nào, hắn chỉ là con tin của một tông môn trung du, hắn…” Lý Nguyên Thánh khóe miệng tràn máu tươi, không ngừng lui về phía sau, trong lòng chấn động.
“Hắn căn bản không phải là người bình thường, Phùng Đường chủ vừa nghe hắn gặp nguy hiểm, lập tức biến sắc, ta chưa bao giờ thấy Đường chủ có dáng vẻ như thế, vội vàng dẫn hơn vạn đệ tử của Đường, và mười chiếc Diệt Anh thuyền, vội vã đuổi theo.”
Lý Nguyên Thánh nghe tới đó, tròng mắt trừng lên muốn rớt ra ngoài.
“Sao lại thế được…”
“Ngươi không biết Địa Sát lão ma bị thương thê thảm thế nào đâu!” Vân Đạo Tử giận lắm, nhưng gia tộc đối phương thế lực quá lớn, Vân Đạo Tử chỉ có thể phát tiết một phen, rồi phất tay áo, tức giận rời đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 415: Ai Dám Muốn Mạng Nhỏ Của Bạch Tiểu Thuần!
Dịch: Tiểu Băng
Vân Đạo Tử đi rồi, Lý Nguyên Thánh vẫn đứng ở ngoài động phủ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, khóe miệng còn dấu máu tươi, hít thở dồn dập, nắm tay siết chặt.
“Bạch Tiểu Thuần chỉ là một con tin của tông môn trung du mà thôi, mà Nghịch Hà Tông tới nay còn chưa hề có thiên nhân cảnh, không có căn cơ, lúc nào cũng có thể bị tiêu diệt.”
“Một con tin như vậy, có thể có bao nhiêu lai lịch?” Lý Nguyên Thánh nghiến răng, thực không thể nào nuốt trôi, nhớ tới ngày đó ở Không thành, mình bị tên kia làm nhục trước mặt bao nhiêu người, thì không thể chịu đựng được nữa.
“Lần này nhất định là trùng hợp, là Hàng Ma đường Nguyên Anh chân nhân và Địa Sát lão quái kia có mâu thuẫn với nhau, ta không tin Bạch Tiểu Thuần có bối cảnh còn lớn hơn ta!”
“Vân Đạo Tử nếu không chịu giúp ta, thì ta sẽ tự ra tay, nhất định phải làm cho tên Bạch Tiểu Thuần kia biết trời cao đất rộng!” Lý Nguyên Thánh lấy ngọc giản, mời người tương trợ.
Mấy ngày sau, Lý Nguyên Thánh đi ra động phủ, sắc mặt âm lãnh, thông qua Truyền Tống Trận rời khỏi Không Vực cầu vồng, đi xuống Không thành, tới khách sạn của Bạch Tiểu Thuần trong sa mạc.
Trong khách sạn, sau khi đám Trương Đại Bàn lần lượt phi thăng, chỉ còn một mình Hứa Bảo Tài tọa trấn, mỗi ngày nhìn một đống điểm chui vào túi, rất thoải mái.
“Vẫn là ở đây tốt hơn, muốn cái gì có cái đó, mấy người thiếu tổ cũng phải hâm mộ.” Hứa Bảo Tài thỏa mãn nằm, xung quanh đều có thị nữ hầu hạ, xoa bóp, hắn cười cười, ôm lấy một cô.
“Hôm nay lão gia chọn ngươi hầu hạ nhé.” Hắn cười híp mắt.
“Bảo Tài lão gia…” Thị nữ e thẹn.
Hứa Bảo Tài cười, bụng nóng lên, đang định xoay người, thì bên ngoài vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, đất đai rung chuyển, nóc nhà bị hất tung.
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, Hứa Bảo Tài lao ra, đang định quát mắng, thì thấy Lý Nguyên Thánh mặc áo bào vàng, đang lơ lửng giữa không trung.
“Cho ngươi thời gian một nén nhang, liên hệ Bạch Tiểu Thuần, bảo hắn cút xuống đây cho ta, một nén nhang sau nếu hắn không xuất hiện, Lý mỗ sẽ nhổ lá cờ phong đất của nơi này!!” Lý Nguyên Thánh lạnh lùng, vung tay, một biển lửa quét qua, khách sạn bốc cháy.
Lộ ra ngay giữa khách sạn có một cây cờ nhỏ, là cây cờ Bạch Tiểu Thuần đã dùng để lập đất phong.
Hứa Bảo Tài nhìn đống phế tích xung quanh, nhìn những tu sĩ Thanh Long hội kêu rên đau đớn, biết đối phương làm vậy chỉ để gọi Bạch Tiểu Thuần, nhưng hắn không có cách nào khác, việc này nhất định phải báo cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Vì vậy lập tức xuất ra ngọc giản, truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần đang ngồi, dùng đan dược của Phùng Hữu Đức cho.
“Thái độ của Không Vực chưởng tọa, rồi sau đó là Phùng Hữu Đức, có vấn đề nha, có cần phải tìm cách tìm hiểu hay không?” Bạch Tiểu Thuần sờ cằm, còn đang suy nghĩ, thì giật mình, lôi ra một cái ngọc giản, quét linh thức qua, nghe thấy tiếng khóc của Hứa Bảo Tài.
“Thiếu tổ cứu mạng…”
“Thiếu tổ, Lý Nguyên Thánh lại tới nữa, đốt khách sạn của chúng ta, làm rất nhiều huynh đệ Thanh Long hội bị trọng thương…”
“Lý Nguyên Thánh bảo ta, nếu trong một nén nhang ngươi không tới, hắn sẽ nhổ cờ, thiếu tổ, làm sao bây giờ a…” Hứa Bảo Tài khóc lóc kể lể, Bạch Tiểu Thuần nổi giận.
“Muốn nhổ cờ? Đó là tài sản riêng của ta!! Còn dám đốt khách sạn của ta, Lý Nguyên Thánh a Lý Nguyên Thánh, trước ngươi âm thầm muốn hại ta, việc này ta còn chưa tính với ngươi, giờ ngươi lại còn dám tới ăn hiếp ta!” Bạch Tiểu Thuần nổi giận, đứng phắt dậy.
“Muốn dẫn ta xuống dưới sao, trong Không Vực cầu vồng, bất tiện động thủ với ta chứ gì? Cũng tốt, đây cũng chính là suy nghĩ của ta đó!” Bạch Tiểu Thuần lôi lệnh bài của Hàng Ma đường ra, đeo lên người, rồi bay ra ngoài.
“Ta lấy thân phận Hàng Ma đường xuống, nếu Lý Nguyên Thánh dám động thủ với ta, chính là bất kính với Hàng Ma đường!” Bạch Tiểu Thuần vọt tới Truyền Tống Trận, trước khi đi, hắn còn bắn tin cho Phùng Hữu Đức, rồi chạy vội tới Không thành, tới khách sạn.
Từ xa, hắn đã nhìn thấy tu sĩ tụ tập, khói đen cuồn cuộn bay lên, ánh lửa lập lòe.
Lý Nguyên Thánh đứng ngay giữa khu phế tích, ngay phía trước cây cờ phong đất.
“Lý Nguyên Thánh, ngươi dám rút cờ của ta!” Bạch Tiểu Thuần hét lớn, người còn chưa tới, hàn khí đã tràn tới, bao trùm bốn phương, khiến ngọn lửa đang cháy bừng bừng cũng bị dập tắt.
Lý Nguyên Thánh ngẩng đầu, thấy Bạch Tiểu Thuần thì cười khẩy, chỉ vào hắn một cái, hư không xung quanh Bạch Tiểu Thuần vặn vẹo, bốn thân ảnh từ trong hư không bước ra.
Bạch Tiểu Thuần dừng phắt lại.
Bốn người này đều là thanh niên, tu vi đều là Kết Đan trung kỳ, người nào mặt mày cũng âm lãnh, ngập tràn sát khí, rõ ràng toàn là kẻ đã kinh qua giết chóc, và mặc áo bào lục!
“Viêm Hỏa tứ tử!!”
“Tinh Không Đạo Cực bảng, bài danh đều trên top ba trăm… Viêm Hỏa tứ tử!!”
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, bốn đệ tử áo lục này, uy áp đều không yếu, có hai người khí tức còn mạnh hơn hai lão già kết đan bảo vệ Tả Hằng Phong.
Lý Nguyên Thánh cười, cúi chào bốn người kia, rồi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần, sau hôm nay, cái khách sạn này sẽ không còn nữa, lá cờ phong đất này, Lý mỗ nhất định sẽ nhổ nó lên!”
Lý Nguyên Thánh cười to, hắn mời Viêm Hỏa tứ tử, lòng tin lên đến mười phần, bốn người này, ai cũng đều là kết đan trung kì như Bạch Tiểu Thuần, theo hắn thấy, thế là đã đủ nghiền ép Bạch Tiểu Thuần.
“Chẳng những nhổ cờ của ngươi, mà Lý mỗ sẽ còn cho ngươi biết, có những người, ngươi không được quyền đắc tội!” Lý Nguyên Thánh cười to, vung tay, biển lửa lại bùng lên, biến xung quanh thành đất khô cằn.
“Ra tay!”
Lý Nguyên Thánh quát, Viêm Hỏa tứ tử ánh mắt khinh miệt, bước tới một bước, địa hỏa bùng ra quanh thân họ, nhìn từ xa chẳng khác gì bốn người lửa, uy áp mạnh mẽ áp thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Họ không định giết Bạch Tiểu Thuần, mà là muốn đánh hắn trọng thương.
Bạch Tiểu Thuần bấm pháp quyết, Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết bộc phát, hàn khí tản ra, hắn lùi lại mấy bước, rống to.
“Ăn hiếp người quá mức, các ngươi bốn người đánh một mình ta, còn đòi nhổ cờ của ta, hủy cơ nghiệp nhà ta, có khác gì muốn lấy luôn cái mạng nhỏ của ta!”
“Đường chủ mau tới, có người muốn giết ta a!!” Bạch Tiểu Thuần dùng hết khí lực mà hét, Viêm Hỏa tứ tử và Lý Nguyên Thánh còn chưa kịp phản ứng, bầu trời đã biến đổi, như có một luồng sức mạnh vô biên từ trên cao đè xuống.
Giữa không trung, một lão giả đi tới, sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh tanh, uy áp cực mạnh.
Hàng Ma đường Đường chủ, Phùng Hữu Đức!
“Ai dám lấy mạng nhỏ của Bạch Tiểu Thuần!!” giọng lão vang vang, đất trời rung rinh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










