Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 72 : Vương Thú Tử Đan (c356-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 356: Vương Thú Tử Đan
Con rắn dài cả ngàn trượng, to mấy chục trượng, nhìn không giống rắn, mà giống giao long hơn, vì trên đầu nó có hai cái sừng, dưới bụng có ba cái chân!
Toàn thân nó phủ đầy vảy sáng chói, thân thể tỏa ra khí tức thần thánh mạnh mẽ.
Con rắn kia bay tới rất nhanh, khí tức vương thú của nó làm cho chiến thú của Nghịch Hà Tông đều run rẩy, sự áp chế về huyết mạch khiến chúng không còn ý chí phản kháng.
Chỉ có một mình Thiên Giác Mặc Long tuy cũng run rẩy, vảy dựng hết lên, nhưng vẫn khẽ gầm lên như cũ.
Mây mù cuồn cuộn theo con rắn bay tới, cái đầu rắn cực bự khiến cả Nghịch Hà Tông hết hồn.
“Đây là…”
“Vương thú!!”
Trong hạ du trong tu chân giới, Vương thú rất hiếm thấy, rất nhiều người cả đời cũng không nhìn thấy một con nào, Thiết Đản xuất hiện, là một chuyện ngoài ý muốn.
Còn ở trung du, Vương thú dù cũng hiếm thấy, nhưng không phải là không có, vào trong thâm sơn, thỉnh thoảng vẫn sẽ gặp thân ảnh vương thú qua lại.
Lý Tử Mặc biến sắc, tuôn ra khí tức nguyên anh, phất tay áo, một cơn cuồng phong phất lên, cản phi xà.
Thiết Đản gầm vang, khí tức vương thú bạo phát, như muốn tranh sáng với phi xà.
Nhưng rõ ràng tu vi và khí tức của Thiết Đản thua phi xà rất xa, giống như con nít so với người lớn.
Nhưng đằng sau Lý Tử Mặc và Thiết Đản còn có một luồng huyết khí cực mạnh đang xông thẳng lên trời, là… Bạch Tiểu Thuần!
Cột huyết khí của hắn rất mạnh mẽ, mang theo tu vi Thiên Đạo Kim Đan, xung quanh có một tầng kim quang.
“Ngươi dám!!” Bạch Tiểu Thuần gầm vang, rút Nghịch Long Giác, phóng thẳng về phía phi xà.
Đồng thời, hắn mở ra con mắt thứ ba, một làn chỉ tím bay ra, bắn vào phi xà.
Phong bạo của Lý Tử Mặc khiến phi xà khựng lại, Nghịch Long Giác của Bạch Tiểu Thuần bay tới, mang theo khí tức thiên đạo khiến phi xà híp mắt, khẽ vặn cơ thể tạo thành thế đối kháng với chủy thủ.
Một tiếng nổ vang, phong bạo tan vỡ, Nghịch Long Giác bị hất bắn văng ra, nhưng phi xa cũng bị bức phải lùi lại hơn trăm trượng.
Thiết Đản hung dữ nhìn phi xà, nhưng rõ ràng vô cùng cố kị, vì thời điểm này rất quan trọng với nó, tử đan trên đỉnh đầu vẫn còn đang ngưng tụ.
Một bóng người bay lên không, đứng chắn phía trước nó, bóng người này so với kích thước mấy trăm trượng của Thiết Đản thì vô cùng nhỏ bé, nhưng hình ảnh của hắn lại khiến cho mọi bực bội và lo lắng bất an của Thiết Đản đều tiêu tán.
“An tâm Kết Đan, mọi việc có ta!” Thân ảnh ấy chính là Bạch Tiểu Thuần, hắn nói khẽ, mắt nhìn phi xà không rời.
Lý Tử Mặc cũng đã lên tới, các tu sĩ kết đan hộ pháp cũng vậy, đứng thành trận thế trên không trung.
Huyền Khê Nhất Mạch trận pháp xuất hiện, tạo thành chín thanh đại kiếm lơ lửng giữa không trung, lạnh lẽo nhắm thẳng vào phi xà.
Phi xà hơi rụt lại, tuy nó là Vương thú, lại còn là Nguyên Anh Vương thú, nhưng ở đây là địa bàn của Nghịch Hà Tông, một trong bốn đại tông môn của trung du, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nó thực cũng không muốn chọc vào.
Nhưng tử đan của Thiết Đản quá sức hấp dẫn, nó cảm nhận được, nếu nuốt được tử đan kia, sau này rất có khả năng đột phá cảnh giới Nguyên Anh, bước vào thiên nhân.
Tu sĩ Nghịch Hà Tông cũng kiêng kị nó, không hề muốn chọc vào một con vương thú như nó.
Vì mỗi vương thú đều có thể ra lệnh cho rất rất nhiều hung thú tạo thành thú triều, rất bất lợi cho tông môn.
Hai bên đều kiêng kị lẫn nhau, đứng ở hai phía giằng co trong thầm lặng, từ Nghịch Hà sơn, lại có thêm mấy luồng thần thức nguyên anh bay lên, tập trung vào phi xà.
Dù rất không muốn, nhưng nếu phi xà này không biết tiến thoát, vẫn muốn ăn cướp, Nghịch Hà Tông tất nhiên sẽ dốc toàn lực đối phó, quyết giết nó.
“Các hạ đã tu đến trình độ này, gọi ngươi một tiếng đạo hữu, cũng không phải là quá mức, hôm nay thú trấn tông của Nghịch Hà Tông ta kết đan, để tránh hiểu lầm, mong đạo hữu lập tức rời đi!” Lý Tử Mặc nheo mắt, giọng lạnh băng.
Phi xà trầm mặc, ánh mắt chớp động, nó không cam lòng, lần lữa nhìn qua chỗ Thiết Đan, chính xác là nhìn tử đan, viên đan này đã càng thêm sáng chói, càng thêm lóng lánh.
Mùi thơm cũng càng thơm nồng đượm, tử đan đã hình thành!
Thiết Đản kích động hút mộng cái, tử đan bay về phía miệng nó, song ngay lúc này, hư không ở gần Thiết Đản bỗng vặn vẹo, một cánh tay từ trong hư không thò ra, chộp lấy tử đan!
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt, đánh thẳng một quyền vào cánh tay giữa hư không kia.
Ba tiếng hừ lạnh cùng vang lên từ Nghịch Hà sơn, Phong Thần Tử, Hàn Tông, Xích Hồn Lão Tổ thuấn di xuất hiện, trên người họ không hề có dấu hiệu bế quan, hình như từ trước giờ họ không hề bế quan, cùng thi triển thần thông mạnh nhất của mình.
“Các hạ đã âm thầm quan sát tông môn mấy ngày nay, thực tưởng Nghịch Hà Tông ta không làm gì được ngươi hay sao!” Phong Thần Tử lạnh lùng đầy sát khí, cánh tay kia rung mạnh, vỡ toang, tử đan rơi xuống, từ trong hư không khẽ vang lên một tiếng cười, ba làn cầu vồng ào ào bay tới.
Tốc độ trong ba cầu vồng rất nhanh, hướng thẳng về phía tử đan.
“Đoán trước ở đây có có dị bảo xuất hiện, không ngờ lại là Vương thú tử đan!”
Sơn môn Nghịch Hà Tông nổ vang, trận pháp vận chuyển, một thanh kiếm to đột ngột xuất hiện, chém thẳng về phía ba người.
Ngay sau đó, các lão tổ vốn dĩ đang phải bế quan đều xuất hiện, trên người họ cũng không hề có dấu hiệu bế quan, y như ba người Phong Thần Tử!
Mắt phi xà rực lên, dùng tốc độ nhanh nhất, phóng thẳng vào tử đan,tham gia tranh cướp.
Bạch Tiểu Thuần tới giờ đã hiểu, mấy tháng nay đã có rất nhiều thế lực âm thầm dòm ngó tông môn mình, hôm nay Thiết Đản Kết Đan là một chuyện ngoài ý muốn, nhưng cũng trở thành ngòi nổ, kéo hết đám người rình mò kia ra.
Các lão tổ tông vốn không hề bế quan thật, mà chỉ tuyên bố như vậy để dẫn rắn ra khỏi động mà thôi..
Nhưng Thiết Đản rất quan trọng với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần không cho phép xuất hiện sơ suất, dù tông môn đã có chuẩn bị, nhưng hắn vẫn có chuẩn bị riêng, hắn hừ một tiếng, phóng thẳng về phía cơ thể Huyết Tổ ở trước cửa sơn môn, chui vào!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 357: Ác Ý Mà Đến
Dịch giả: Tiểu Băng
Sau khi các tu sĩ nguyên anh của Nghịch Hà Tông xuất hiện, trong hư không lại vặn vẹo, xuất hiện một số thân ảnh nữa, gia nhập vào cuộc chiến.
Những người này đều che giấu gương mặt, rõ ràng là để cho Nghịch Hà Tông không biết thân phận thật của mình, và họ cũng không phải là cùng một phe, mà có tới bốn nhóm khác nhau!
Mắt Huyết Tổ mở ra, mang theo ánh mắt điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần, Thiết Đản là con của hắn, hắn là cha của Thiết Đản, hắn không cho phép những người này ăn hiếp Thiết Đản, cướp đi tử đan của nó!
“Cút đi cho ta!!” Bạch Tiểu Thuần rống to, Huyết Tổ vọt tới, đấm thẳng một quyền vào không trung.
Một quyền này, mang theo tất cả tu vi của Bạch Tiểu Thuần, tạo thành một cơn phong bạo ngập trời.
Cơn phong bạo bao trùm khắp xung quanh, khiến những kẻ rình mò đều phải né tránh, có mấy kẻ chạy không kịp, miệng ứa máu tươi.
Con phi xà là ở gần nhất, nên bị trúng nặng nhất, nó rít lên đau đớn, lùi nhanh ra sau.
Mọi người đều quay sang nhìn Huyết Tổ, ai nấy biến sắc, nghĩ xem nhược điểm của cơ thể Huyết Tổ này là ở đâu.
Phong Thần Tử và Hàn Tông nhìn nhau, họ vốn định chờ thêm một chút, lôi thêm những kẻ vẫn còn đang ẩn trốn, nhưng không ngờ Bạch Tiểu Thuần lại thò tay vào, nếu hai người vẫn còn không ra tay, e sẽ làm Bạch Tiểu Thuần sinh lòng oán trách họ.
“Nên kết thúc, dù vẫn ra chưa hết, nhưng cũng bị chấn nhiếp rồi!” Hàn Tông vung tay, giữa tầng mây, xuất hiện một mặt trời đen, sau mặt trời đen, là một mặt trời màu trắng, hai vầng mặt trời chồng lên nhau, hai con quạ đen trắng trong đó đều mở mắt, chồng thân ảnh lên nhau, kêu vang.
Đạo Thảo Nhân cũng từ trong hư vô bước ra, Thiên Giác Kiếm như một tia sáng vàng từ tuốt trên hư không cao vời bắn xuống.
Trận pháp của Nghịch Hà Tông được mở ra cực hạn, hào quang rực rỡ, uy lực bạo tăng, hóa thành ba thanh kiếm cực lớn, những nơi đi qua, hư vô như bị thiêu đốt.
Những thân ảnh thi nhau lùi nhanh, nhưng có một người vẫn không chạy kịp, bị Thiên Giác Kiếm đuổi theo, chém chết.
Đạo Thảo Nhân quỷ dị lập loè đuổi theo một người, thò tay lột da đối phương, nhưng đối phương chỉ là hư ảo, không lột được da ra, nhưng cảnh tàn nhẫn ấy vẫn làm cho người ta phải giật mình!
Hai con quạ đen trắng tốc độ cực nhanh, giết chết không ít người.
Song kinh khủng nhất là ba làn kiếm quang của trận pháp, như ba tấm lưới kiếm cả chục vạn thanh, phạm vi xoắn giết cực rộng!
Lý Tử Mặc đuổi theo con phi xà đang cắm đầu chạy trối chết.
Từ xa nhìn, cả Nghịch Hà Tông đẹp mắt vô cùng, như những đóa hoa kiếm nở rộ đẹp đẽ…
Quỷ dị ở chỗ không ít người mất mạng nhưng lại chẳng thấy máu chảy ra, thi thể rơi xuống còn từ từ tiêu tán mất.
Rõ ràng đấy đều không phải là người thật, mà chỉ là pháp thân do tinh huyết luyện chế ra mà thôi, dù mất là bị tiêu hao, nhưng không làm ảnh hưởng tới cơ bản.
Tử đan nguyên vẹn rơi vào miệng Thiết Đản, khí tức của nó điên cuồng tăng lên.
Bạch Tiểu Thuần từ trong cơ thể Huyết Tổ bay ra, mặt trắng bệch, cả người mệt nhừ, dù đã có sức mạnh của song đan, nhưng một mình điều khiển Huyết Tổ cũng gây nên tiêu hao rất lớn cho cơ thể.
Hắn thâm trầm nhìn các lão tổ, trong mắt có oán hận và bi phẫn.
Các lão tổ nhìn nhau lúng túng, tình cảnh Thiết Đản Kết Đan không giống họ đã tính toán, tuy cũng lôi ra được những kẻ ngấp nghé, song lại làm cho Bạch Tiểu Thuần hiểu lầm, cuối cùng Hàn Tông phải ra mặt giải thích một phen với hắn.
Bạch Tiểu Thuần mới hừ một tiếng, vì Thiết Đản đã thành công, nên cũng bỏ qua.
“Đám lão già này đúng là một đám cáo già!” Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, kích động và đầy chờ mong nhìn vào Thiết Đản đang khí thế dâng cao, quyết định tạm tha cho các lão.
Vương thú Kết Đan, sau khi thành công cũng cần được chăm sóc, giờ đã có các đại lão tổ tới bảo vệ, Thiết Đản đương nhiên không còn phải lo gì nữa, Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống chờ.
Ngồi chờ nhàm chán, hắn lại nghĩ tới Chân Linh nữ anh, nhớ tới Nghịch Hà Đan, không khỏi chìm vào suy tư.
“Nghịch Hà Đan, nếu luyện từ bên trong thì không ổn, trừ phi có đủ sinh cơ, nhưng ta sinh cơ chưa đủ… mà nếu luyện từ bên ngoài, tuy là cách chính xác, nhưng lại quá khó khăn.” Bạch Tiểu Thuần không khỏi rầu rỉ.
“Dù đã lấy được một giọt máu tươi của Chân Linh, có thêm chút nắm chắc khi luyện chế Nghịch Hà Đan, nhưng với tạo nghệ của ta hiện giờ, e là chưa đủ.” Bạch Tiểu Thuần thở dài uể oải, biết phương pháp mà không luyện ra được làm hắn cảm thấy phiền muộn.
“Luyện từ bên trong là hay nhất, nhưng mà sinh cơ… Sinh cơ… Hửm?” Bạch Tiểu Thuần bỗng sáng mắt, cúi đầu nhìn vào túi trữ vật.
“Tiểu Ô Quy… Là Bất Tử Bất Diệt chi vật, sinh cơ của nó… chắc là đủ nhỉ?” Bạch Tiểu Thuần động tâm, nhưng không dám lộ ra, sợ bị tiểu Ô Quy phát hiện.
“Tiểu Ô Quy này gian trá lắm, phải tìm cách dụ nó hỗ trợ mình…” Bạch Tiểu Thuần nghĩ mà đau đầu, vô cùng nhung nhớ cái thời tiểu Ô Quy còn bất tỉnh.
“Bất tỉnh, a…” mắt Bạch Tiểu Thuần trở nên xấu xa, càng nghĩ càng cảm thấy đây là một ý kiến hay, mắt rực lên hung ác, nghĩ tới việc luyện chế một lò thuốc mê siêu cấp!
Bảy ngày sau, vừa sáng sớm, Thiết Đản đột nhiên mở mắt, ngẩng phắt đầu lên, ra, gầm vang, từ người nó tỏa ra ánh sáng tím, khí tức kết đan ào ào lan tỏa.
Chiến thú Nghịch Hà Tông gào hú vang trời hoan hô, Bạch Tiểu Thuần kích động, các Đại lão tổ cũng mỉm cười rời đi.
Thiết Đản vô cùng phấn chấn, xoay quanh Bạch Tiểu Thuần mấy ngày thì không còn chịu nổi, bỏ chạy đi chơi, nhưng cũng may nó không chạy ra khỏi Nghịch Hà Tông, chỉ chạy quanh trong phạm vi của tông môn, chơi với đám chiến thú và các nữ đệ tử mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần không cản được, bèn mặc kệ nó, hơn nửa, tinh thần hắn còn đang đặt vào việc luyện chế thuốc mê siêu cấp, cả ngày cắm đầu vào nghiên cứu phương thuốc.
Thời gian chậm rãi trôi đi, hai tháng nhanh chóng trôi qua.
Bạch Tiểu Thuần sau nhiều lần cải tiến phương thuốc, cuối cùng cũng ra được phương thuốc cuối cùng.
Nhiều lần tiểu Ô Quy từ trong túi trữ vật thò đầu ra nghi hoặc nhìn hắn, tiếc là nó không nhìn ra được suy nghĩ trong đầu Bạch Tiểu Thuần, không biết hắn nghĩ cái gì, song ánh mắt đo đỏ điên cuồng của hắn làm tiểu Ô Quy mơ hồ cảm thấy bất an.
Bạch Tiểu Thuần cũng không hề lơ là việc tu hành, mỗi ngày ngoài việc suy nghĩ phương thuốc, hắn vẫn đều đặn tu luyện Bất Tử Cân và Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết.
Đến sáng một ngày, Bạch Tiểu Thuần hoàn thiện xong phương thuốc, bỗng giật mình, lôi ra một cái ngọc giản từ trong túi trữ vật, trong đầu vang lên tiếng của Hàn Tông.
“Tiểu Thuần, đến Nghịch Hà sơn đại điện, ba đại tông môn của trung du tới chơi, ngươi tới dự thính.”
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình, chuyện hôm Thiết Đản hắn đã nói chuyện với các lão tổ, mọi người đều đoán trong đám người rình mò hôm đó, ngoài tán tu, còn có rất nhiều người tới từ ba tông kia.
Dù sao Nghịch Hà Tông cũng là mới đến, ba tông cho người tới thăm dò cũng là chuyện đương nhiên.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, trầm ngâm một lúc, đứng dậy, mặc trường bào thiếu tổ vào, bày làm dáng điệu lãnh khốc, mới tới Nghịch Hà đại điện.
Trên đường hắn gặp được không ít Nghịch Hà Tông tu sĩ, ai cũng mặt mày âm trầm, tức giận nhìn về phía đại điện.
Bạch Tiểu Thuần tới đại điện, thấy ngay ngoài cửa có ba nhóm tu sĩ ăn mặc trang phục khác nhau, người nào dáng vẻ cũng đầy khinh miệt với các đệ Nghịch Hà Tông canh giữ đại điện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 358: Ngang Ngược Càn Rỡ
Dịch giả: Tiểu Băng
Ba nhóm tu sĩ này, mỗi nhóm chừng mười người, tu vi có Kết Đan, có Trúc Cơ, đều mặc đạo bào nhưng khác hẳn nhau, một nhóm mặc áo đen, trên có hình vẽ huyết nguyệt.
Những người này quanh người nồng đậm sát khí, ánh mắt lạnh như băng, nhìn ai cũng như muốn giết.
Nhóm thứ hai mặc trường bào tinh không, dung nhan tuấn lãng, cao ráo thanh thoát, là đám khinh miệt rõ nét nhất, dáng vẻ cao cao tại thượng.
Nhóm cuối cùng mặc đạo bào hai màu đen trắng, nữ có nam có, khí tức thoát trần, nhưng ánh mắt vẫn đầy miệt thị.
Bạch Tiểu Thuần nhìn một cái đã đoán ra lai lịch của họ, đám mặc Tinh Không trường bào chính là Tinh Hà viện, đám toàn thân sát khí tràn ngập, ấn có Huyết Nguyệt, chắc chắn là Ma Tông… Cực Hà viện.
Mấy kẻ đạo bào hai màu, khẳng định là tông môn mạnh nhất, Đạo Hà viện!
Ba nhóm người này chiếm hết khu vực bên ngoài đại điện, không cho một ai đi vào, đảo khách thành chủ đuổi cả đệ tử bảo vệ đại điện của Nghịch Hà Tông.
Trên đầu chúng, giữa tầng mây, có một con tích dịch cực to toàn thân đen kịt, khi thì cúi đầu nhìn xuống đất, mắt lạnh băng, lúc lại nhìn đám đệ tử Nghịch Hà Tông, mắt rực khát máu.
Xa hơn một chút là một chiến thuyền lơ lửng, to cả ngàn trượng, toàn thân màu bạc, sáng loáng dưới ánh mặt trời.
Phía còn lại là một khối thiên thạch khổng lồ, cũng to cả ngàn trượng, xung quanh là biển lửa, nhiệt độ cao tản ra, mặc kệ Nghịch Hà Tông ở ngay bên dưới, khiến tất cả cây cối dưới đất đều cháy úa.
Ngay lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn vào, một tu sĩ trung niên của Tinh Hà viện đang đẩy một đệ tử trúc cơ của Nghịch Hà Tông bay ra cả hơn mười trượng.
“Biến đi, ở đây không cho một ai đi vào!” trung niên tu sĩ Tinh Hà viện ngạo nghễ mở miệng, mắt đầy khinh bỉ, đám đồngmôn sau lưng hắn cười vang.
“Thật sự là tông nhỏ cửa cũng nhỏ, canh giữ đại điện toàn là thứ có vỏ không ruột thế này.”
Đệ tử cả ba tông môn đều cười vang.
Đệ tử Nghịch Hà Tông quanh đó đều tức giận nhưng phải cố nhịn.
Nghịch Hà Tông vừa mới nhập chủ trung du, căn cơ còn chưa ổn định, tam tông tới đây là lần đầu tiên, đang ở trong đại điện nói chuyện với các lão tổ, nếu họ ở ngoài này gây ra lộn xộn, sẽ tạo ra ảnh hưởng cho Nghịch Hà Tông.
Rõ ràng đệ tử ba tông cũng biết điều này, vậy mà vẫn cố ý chọc tức, muốn khêu lên tranh chấp…
Thấy đệ tử Nghịch Hà Tông vẫn nhịn được, không xông lên ra tay, đệ tử tam tông nhìn nhau.
“Nghe nói trong Nghịch Hà Tông có nhiều người tự xưng thiên kiêu, Bạch Tiểu Thuần đâu? Tống Khuyết, Quỷ Nha, Cửu Đảo, Thượng Quan Thiên Hữu, Trần Mạn Dao gì đó, đều đâu cả?”
“Nguyên Anh chân nhân đều ở trong đại điện bàn chuyện quan trọng, tiểu bối chúng ta ở ngoài này chờ cũng nhàm, hay là luận bàn chút đi, cho chúng ta xem thiên kiêu của Nghịch Hà Tông nào!” một người trong đám đi ra, cất giọng vang vang khiêu khích.
“Hặc hặc, tại hạ Địch Cung, Trúc Cơ Hậu Kỳ, mong được đạo hữu Nghịch Hà Tông chỉ giáo!” một thanh niên Cực Hà viện cười cợt đi ra, cơ thể tỏa ra sức mạnh cường hãn.
Hai tông còn lại cũng có người bước ra, ngôn từ vô cùng khiêu khích.
“Sao vậy, đường đường Nghịch Hà Tông, mà không ai dám luận bàn với chúng ta à? Nghịch Hà Tông hay quá nhỉ!”
Một đệ tử Trúc Cơ Hậu Kỳ Huyền Khê Nhất Mạch không còn nhịn nổi, xông về phía Địch Cung.
Cũng có hai người nữa bay ra, tiếp hai tu sĩ của hai tông còn lại.
“Cút về cho ta!” Địch Cung cười khẩy, đạp mạnh chân xuống đất, lấy đà bay tới, khi chân nhấc lên khỏi mặt đất, sức mạnh cơ thể và sức mạnh của gió kết hợp vào nhau, vô cùng mạnh mẽ!
Phi kiếm của đệ tử Huyền Khê Nhất Mạch bay xuyên qua người Địch Cung, người này biến sắc, biết đối phương tốc độ quá nhanh, phi kiếm chỉ đâm trúng vào tàn ảnh, lập tức lùi về nhưng không kịp, ‘bịch’ một tiếng, Địch Cung đã xuất hiện ngay cạnh hắn, xuất một quyền, đánh bay đệ tử Huyền Khê Nhất Mạch.
Địch Cung không dừng tay, tiếp tục đuổi theo, mọi người xung quanh vội nhào ra cứu viện.
Hai đệ tử còn lại cũng nhanh chóng bị đánh bay, cũng bị tu sĩ hai tông kia đuổi theo định giết.
Bạch Tiểu Thuần lướt tới, cản phía trước đệ tử Huyền Khê Nhất Mạch, quyền của Địch Cung nện thẳng lên người hắn, nhưng Bạch Tiểu Thuần không hề suy suyển, đã vậy, lực phản chấn cực mạnh khiến Địch Cung bị đẩy bắn ngược lại, máu điêncuồng phun ra.
“Tu sĩ Kết Đan, Nghịch Hà Tông vô sỉ, tu sĩ Kết Đan lại ra tay với Trúc Cơ ta!!” Địch Cung thét lên, Bạch Tiểu Thuần đã tiếp tục động, lần lượt cản đòn cho hai đồngmôn còn lại, vẫn là lấy cơ thể mình hứng đòn, nhưng hắn lông tóc không tổn hao gì, mà hai kẻ ra tay đều phun máu, bị hất bay.
“Vô sỉ!”
“Tu sĩ Kết Đan lại đánh lén Trúc Cơ!” tu sĩ tam tông đều hừng hực trừng trừng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Ta ra tay với Trúc Cơ thì sao? Ta còn ra tay với Ngưng Khí kia! Vô sỉ? Con mắt nào của các ngươi thấy ta ra tay đánh người? rõ ràng là các ngươi đánh ta.
Ai da, đúng là quá vô sỉ, ba tu sĩ Trúc Cơ lại hè nhau đánh hội đồng một tu sĩ Kết Đan!! Các ngươi thực là quá đáng, ăn hiếp người cũng vừa thôi, đừng có ép ta, ta mà nổi giận, chính ta cũng phải sợ đó!” Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, đứng sừng sững ngay trước tam tông, cằm hất lên lạnh lùng.
Tu sĩ tam tông chột dạ, đúng vậy, vừa rồi đúng là Bạch Tiểu Thuần không hề ra tay…
“Thiếu tổ!!”
“Bái kiến thiếu tổ!!”
“Bái kiến thiếu tổ!!!” đệ tử Nghịch Hà Tông xôn xao cúi chào.
Ba người đứng đầu của tam tông đều rụt mắt, đến lúc này mới nhận ra Bạch Tiểu Thuần.
“Thú vị, Bạch Tiểu Thuần đúng không, tại hạ Trần Vân Sơn, chúng ta luận bàn một…” Thanh niên dẫn đầu Tinh Hà Viện lên tiếng, trong tay thầm lấy ra một cái đinh màu đen, bụng nghĩ nếu phế đi Bạch Tiểu Thuần ở đây, tuy có hậu quả, nhưng không có gì đáng ngại, nên chậm rãi đi ra, tu vi kết đan cũng không chút cố kị tỏa ra.
Không chỉ hắn, hai người kết đan đứng đầu của Cực Hà Tông và Đạo Hà viện cũng bước tới trước.
Nhưng Trần Vân Sơn còn chưa nói xong, Bạch Tiểu Thuần đã hét lớn.
“Đây là ngươi ép ta!!” Bạch Tiểu Thuần vung tay, ném vào Trần Vân Sơn một viên đan dược.
“A?” Trần Vân Sơn sững sờ, phất tay áo, viên đan dược nổ tung, một làn khói đen tỏa ra xung quanh, tu sĩ tam tông định né đi, nhưng khói đen này rất lạ, chẳng những không hề tán đi, mà còn nhanh chóng chui vào người họ.
Đan dược vừa ném ra, đệ tử Nghịch Hà Tông đã biến sắc, nhất là người của Linh Khê Nhất Mạch và Huyết Khê Nhất Mạch, cả đám trong nháy mắt đã vọt lùi ra sau, không quên kéo những người bên cạnh cùng chạy, ra cả hơn trăm trượng.
Tu sĩ Cực Hà tông và Đạo Hà tông sửng sốt, không hiểu Bạch Tiểu Thuần ném đan dược ra làm gì, song thấy phản ứng của đệ tử Nghịch Hà Tông thì đều cảm giác không ổn, theo bản năng đều lùi lại.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm gì?” Trần Vân Sơn nổi giận, đang định xông lên thì cả người khựng lại, sau lưng hắn, một tu sĩ đồng môn bỗng hét váng, nhào lên ôm lấy Trần Vân Sơn từ phía sau.
“Lý sư muội, cuối cùng ta cũng có được ngươi rồi!!”
“Ta tại bay… Ta muốn bay…”
“Đây là đâu vậy, đừng có qua đây, a a…”
“Hặc hặc, cuối cùng ta cũng đạt tới thiên nhân, ha ha ha, từ nay, ta chính là vô địch thiên hạ!!”
Trong chớp mắt, cả chục tu sĩ của Tinh Hà viện trừ những kết đan vẫn còn đang chống đỡ, các tu sĩ trúc cơ đều như bị điên, thi nhau la hét, kẻ vươn tay, người bay tới bay lui, kẻ nằm rạp xuống đất, không ngừng vặn vẹo, cười rất quỷ dị.
Cũng có kẻ kinh hoảng nhìn quanh, không ngừng kêu thảm thiết, có một người mắt đầy si mê, bay thẳng lên trời, xông về phía con tích dịch khổng lồ ở trên ấy.
“Tiểu xinh xinh, đừng sợ, ta tới đây…”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 359: Ỷ Thế Hiếp Người
Dịch giả: Tiểu Băng
Đệ tử Nghịch Hà Tông đều quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần như nhìn thần nhân.
Nhất là đệ tử Huyết Khê Nhất Mạch, không ít người ứa nước mắt, rõ ràng là nhớ lại kinh nghiệm của bản thân mình.
Linh Khê Nhất Mạch cũng vô cùng xúc cảm, Huyền Khê Nhất Mạch cũng có được một ít người từng trên chiến trường bị đám người đi theo Bạch Tiểu Thuần đùa bỡn kiểu này…
Đám đệ tử Đan Khê thì mắt sáng rỡ, họ đã từng nghe nói những chiến tích của Bạch Tiểu Thuần, những kết quả không ngờ như thần thoại trong truyền thuyết những khi Bạch Tiểu Thuần luyện đan nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy, nay được tận mắt xem, ánh mặt họ nhìn Bạch Tiểu Thuần càng thêm cuồng nhiệt.
Đám đệ tử Cực Hà Viện và Đạo Hà Viện cực kinh hoàng, vừa la hét vừa dùng hết tốc lực mà chạy, sợ lây phải đám khói đen kia.
“Đó… đó là cái gì vậy?!”
“Là đan dược gì, sao khủng bố thế!”
“Trên đời sao lại có thứ đan dược như thế, tu sĩ Kết Đan mà cũng không chống đỡ được bao lâu, đan dược này quá kinh khủng!!”
Đệ tử hai tông kia nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy sợ hãi, hắn quá khủng khiếp! ai nấy đều trở nên vô cùng kiêng kị hắn.
Bạch Tiểu Thuần khẽ ho, nhìn họ, nhún vai.
“Các ngươi thấy rồi chứ, ai bảo họ ép ta, ta đã nói rồi, ta mà tức giận, bản thân ta cũng phải sợ hãi, nhưng mà họ không nghe, cứ cố ép ta!” Bạch Tiểu Thuần ra vẻ tủi thân, rồi như nhớ ra cái gì đó, quay qua hỏi tu sĩ kết đan của hai tông.
“Đúng rồi, hình như mới nãy các ngươi định nói cái gì đó đúng không?”
Tu sĩ hai tông run lên, đám trúc cơ lập tức lùi ra xa mấy kết đan, còn tu sĩ kết đan hai tông thì sợ đánh thót, vội đáp.
“Không có gì, ta chỉ muốn nói là, Bạch đạo hữu quả nhiên danh bất hư truyền, là rồng phượng trong loài người!”
“Đúng vậy đúng vậy, sau này mọi người đều là người trong trung du Tu Chân Giới, phải thân tình với nhau nhiều hơn.”
Bạch Tiểu Thuần cười đắc ý, đang định khoác lác mấy câu, trong đại điện đã vang lên một tiếng hừ như tiếng sấm, một người từ trong bay vọt ra, là một lão giả tóc đỏ rực, ánh mắt như điện, vỗ cho đám đệ tử Tinh Hà Viện mỗi người một cái.
Đám đệ tử mất khống chế kia lập tức cúi xuống nôn ào ào một hồi lâu mới tỉnh lại, mặt mày trắng bệch, cả người yếu xìu, ai nấy đều quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy sợ hãi.
Nhất là Trần Vân Sơn, cả người hắn run rẩy, nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, lòng thầm thề mối nhục hôm nay nhất định sau này phải giết Bạch Tiểu Thuần mới giải hận!
Lão giả tóc đỏ trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần nghĩ thầm đối phương tu vi cao thâm, mình tuyệt đối không nên nhìn vào mắt lão, thế nên cúi đầu đá đá cục đá dưới chân, mặt đầy vô tội.
Lão giả tóc đỏ lại hừ một cái, không nói gì, quay trở vào trong đại điện.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu hung ác nhìn theo, lão giả đi vào trong điện rồi, hắn liếc quanh một vòng, ngẫm nghĩ không biết mình có nên vào trong đó hay không, thì từ trong đại điện đã vang ra tiếng của Hàn Tông.
“Tiểu Thuần, đừng có lộn xộn, vào đây.”
Bạch Tiểu Thuần lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, thần sắc nghiêm nghị, cất bước đi vào đại điện, đệ tử tam tông đều nhìn theo hắn, trong lòng phức tạp, song không còn tâm tình tiếp tục đi gây sự với đệ tử Nghịch Hà Tông nữa, trong lòng người nào cũng phiền muộn nặng nề.
Vừa mới đi vào đại điện, Bạch Tiểu Thuần đã nghe được tiếng của lão giả tóc đỏ.
“Nghịch Hà Tông không phải là Không Hà Viện, phần chia của Không Hà Viện không có lý nào Nghịch Hà Tông được kế thừa!”
Bạch Tiểu Thuần nhìn quanh một vòng, thấy trong đại điện, ba lão tổ Hàn Tông, Phong Thần Tử, Xích Hồn đều có đủ, âm trầm ngồi ở trên đầu, hai bên mỗi bên có bảy tám tu sĩ.
Bảy tám người này đều là Nguyên Anh, ai cũng tỏa ra chấn động kinh khủng.
“Không sai, phần chia nhiều như vậy, tông môn nào chẳng muốn phát triển, đương nhiên là càng muốn mình mạnh hơn càng tốt.”
Bạch Tiểu Thuần đi vào, khiến tu sĩ nguyên anh ba tông đều quay sang nhìn, nhưng chỉ nhìn lướt qua, chẳng ai buồn chú ý, chỉ có lão giả tóc đỏ là mắt lóe hung quang.
Bạch Tiểu Thuần giả bộ không nhìn thấy, nghiêm nghị đi tới đứng ngay sau lưng Hàn Tông.
“Nghịch Hà Tông thay thế hoàn toàn cho Không Hà Viện, đương nhiên cũng nhận thay phần chia của Không Hà Viện!” Hàn Tông nghiến răng, ngữ khí cứng nhắc, giận dữ.
“Hàn huynh, đây là quy củ của trung du Tu Chân Giới, không phải là có ý gì đối địch với Nghịch Hà Tông.”
Bạch Tiểu Thuần chỉ nghe một lúc, đã hiểu được lý do tam tông tới đây.
Trong trung du có một bí cảnh,mỗi sáu mươi năm sẽ mở ra một lần, trong bí cảnh có rất nhiều linh thực, có cả linh thảo vạn năm, có cả những loại quan trọng để luyện chế Thiên Nhân Đan mà bên ngoài gần như đã tuyệt chủng.
Thiên Nhân Đan, có thể giúp tu sĩ Nguyên Anh nâng cao khả năng thành công khi tấn chức phàm phẩm thiên nhân, có giá trị rất lớn với các tông môn.
Thế nên mỗi lần mở ra, Tinh Không Đạo Cực Tông đều tới thu, lấy đi một nửa, một nửa còn lại mới phân phối cho bốn đại tông môn.
Bí cảnh do Tinh Không Đạo Cực Tông quản lý, đây cũng là nơi truyền thừa, có thể từ trong đó cảm ngộ ra thuật pháp thần thông của Tinh Không Đạo Cực Tông, được xem là một trong những cách lựa chọn đệ tử của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Về tỉ lệ phân chia, Tinh Không Đạo Cực Tông đã định ra quy tắc, trước mỗi lần mở ra, tứ đại tông sẽ cho đệ tử vào khu truyền thừa, để thu hoạch truyền thừa.
Mỗi lần mở ra, truyền thừa chi địa sẽ có một trăm phần truyền thừa, căn cứ vào số phần truyền thừa mỗi tông lấy được, để phân chia tài nguyên trong bí cảnh.
Lần phân chia trước, Không Hà Viện xếp hạng thứ hai, lấy được ba thành tài nguyên, những tài nguyên này đều nằm trong kho của Nghịch Hà Tông, làm tài liệu cho các Nguyên Anh tấn chức thiên nhân.
Bây giờ tam tông muốn phân chia lại, muốn bắt Nghịch Hà Tông nhả những tài nguyên kia ra!
“Tài nguyên lấy được lúc trước là của Không Hà Viện, không phải là của Nghịch Hà Tông các ngươi, Nghịch Hà Tông muốn có thì tự mình mà đi thu hoạch, phải dựa vào sức mạnh của chính mình mà tranh đoạt!” lão giả tóc đỏ của Tinh Hà Viện lạnh lùng nhìn Hàn Tông.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nhìn tu sĩ tam tông, trong tam tông, Đạo Hà Viện mạnh nhất, hẳn là lần trước chiếm được hạng nhất, nên với họ, việc này không ảnh hưởng gì, nên họ từ đầu đến giờ đều không lên tiếng.
Cực Hà Viện cũng không nói gì nhiều, chỉ có Tinh Hà Viện là nóng nảy, sốt ruột muốn đòi ra ngô ra khoai, như vậy, lần tranh đoạt trước, Tinh Hà Viện chắc chắn là đứng cuối.
Nên Tinh Hà Viện mới không cam lòng, muốn tới cưỡng bức Nghịch Hà Tông, chắc cũng đã hứa hẹn với hai tông kia trả thù lao gì đó, nên mới có cuộc gặp mặt hôm nay.
Nói trắng ra là, chính là ăn hiếp Nghịch Hà Tông còn đang yếu ớt, cướp đi tài nguyên của vốn phải thuộc về Nghịch Hà Tông!
Ba người Hàn Tông giận dữ nhìn nhau, Xích Hồn đang định lên tiếng, lão giả mặc áo bào trắng của Đạo Hà Viện vốn luôn nhắm mắt như ngủ từ đầu đến giờ mở mắt ra.
“Được rồi, việc này quyết định như vậy đi, chúng ta cũng đã báo lên thượng tông, trên đó cũng đã đồng ý với việc này.
Muốn vào bí cảnh thì phải đủ tháng đủ năm, nhưng muốn vào khu truyền thừa thì tam tông ta liên thủ cũng mở ra sớm được!”
“Hàn đạo hữu, ngươi thấy sao?” lão giả quay sang Hàn Tông.
Hàn Tông im lặng, ông hiểu nếu mình không đồng ý, tam tông sẽ liên thủ đối phó mình,vả lại, thượng tông cũng đã cho phép, Nghịch Hà Tông không đồng ý không được.
“Thiên nhân… Chỉ cần Nghịch Hà Tông có được thiên nhân, mọi việc sẽ hoàn toàn thay đổi!” Hàn Tông cố nhịn, gật đầu.
“Rất tốt, nếu như thế, lão phu không ở đây quấy rầy nữa, một tháng sau, chúng ta gặp lại ở bí cảnh!” lão giả áo bào trắng mỉm cười, đứng dậy đi ra ngoài, Cực Hà Viện đi ra theo.
Lão giả tóc đỏ của Tinh Hà Viện đi sau cùng, tới gần cửa, quay đầu lại nhìn Hàn Tôn, bỏ trỏng một câu.
“Đúng rồi, nãy giờ quên nói, muốn vào Bí Cảnh và Truyền Thừa chi địa, người kết đan trong vòng sáu mươi tuổi mới có tư cách.”
Lời của lão làm ba người Hàn Tông biến sắc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 360: Đi Đi Đi, Ta Đi!
Dịch giả: Tiểu Băng
Thấy ba người Hàn Tông, Phong Thần Tử, Xích Hồn lão tổ sầm mặt, lão giả tóc đỏ cười khinh miệt, phất tay áo rời đi.
Tu sĩ tam tông ngoài đại điện bay lên pháp khí phi hành của tông môn, kiêu ngạo rời khỏi.
“Khốn kiếp!” Xích Hồn trừng mắt, nghiến răng tức giận.
“Thì ra là vậy, tiếc thay chúng ta không biết quy tắc của nơi này…” Phong Thần Tử nhíu mày, ánh mắt ảm đạm.
” Kết Đan dưới 60 tuổi… Việc này đối với tông môn trung du Tu Chân Giới, với linh khí dồi dào, tài nguyên rộng rãi không phải là chuyện khó, nhưng đối với hạ du Tu Chân Giới thì quá khó khăn…” Hàn Tông cười khổ, bỗng nhớ ra, quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Phong Thần Tử và Xích Hồn, cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần bị ba người nhìn thì sợ hãi, theo bản năng lùi lại mấy bước.
“Cái kia, ba vị lão tổ, ta…”
“Tiểu Thuần, đều vì Nghịch Hà Tông chúng ta quá yếu, nên mới bị người người ta ăn hiếp như thế.”
“Đúng vậy a Tiểu Thuần, cả Nghịch Hà Tông, dưới 60 tuổi Kết Đan, tính đi tính lại, chỉ có một mình ngươi a…”
“Táng nhi, ngươi là thiếu tổ tông môn, việc này quyết định tương lai phát triển của tông môn, rất quan trọng!”
Ba người Phong Thần Tử thi nhau thuyết phục, câu từ khác nhau, nhưng ánh mắt tha thiết thì giống nhau như đúc.
“Ta…” Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác, lý do thì nghe rất hay, nhưng không hiểu sao thấy ba lão già đầy mong chờ nhìn mình, trong lòng hắn lại run rẩy bất an.
Người ta tới Truyền Thừa chi địa, tông môn khác có lẽ là bảy tám tới cả chục người, trong khi mình… chỉ có một mình.
Vừa nghĩ tới hình ảnh đó, Bạch Tiểu Thuần đã thấy sợ, nhất là vừa rồi hắn còn kiêu ngạo làm cho Tinh Hà Viện xui xẻo, uy hiếp cả Cực Hà Viện lẫn Đạo Hà Viện.
“Cái kia… Lão tổ, ta… Kỳ thật ta là giấu tuổi, đúng ra…” Bạch Tiểu Thuần lắp bắp.
“Chuyện tới mức này, ta là tông môn thiếu tổ, ta không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, kỳ thật… năm đó lúc ta lên núi, ta không phải là mười mấy tuổi, lúc đó, ta đã hơn bốn mươi rồi!”
“Nhưng vì ta nhỏ con, nên nhìn trẻ hơn tuổi, đây là ta không đúng, ta nhất định phải nói thật với mọi người, không thể để lỡ chuyện đại sự của tông môn.”
Bạch Tiểu Thuần giọng điệu hối hận, cúi đầu xuống.
“Lão tổ, trong lòng ta rất khó chịu, nghĩ ta đã lớn tuổi như vậy, mà còn giấu tuổi với tông môn, ta thật đau lòng, ta muốn đi bế quan…” Bạch Tiểu Thuần nói xong, vội chạy ra cửa đại điện.
Xích Hồn nhíu mày, Phong Thần Tử cũng lo lắng, hai người đang định lên tiếng, Hàn Tông đã nghĩ ra một ý, nói vẻ cay đắng.
“Tiểu Thuần, ngươi không muốn đi, thì thôi vậy.”
Bạch Tiểu Thuần đã ra tới gần cửa.
“Ai bảo Nghịch Hà Tông chúng ta quá yếu, cả một kết đan dưới 60 cũng không có, sau này chắc chắn sẽ tiếp tục bị tam tông hiếp đáp, e là không thể đứng lâu được ở trung du.” Hàn Tông tiếp tục.
Bước chân Bạch Tiểu Thuần chậm đi, lòng xoắn xuýt.
“Nhưng thôi không sao, ngươi mới là quan trọng nhất, Tiểu Thuần, tông môn chính là nhà của ngươi, chúng ta là thân nhân của ngươi, chúng ta sẽ không bắt buộc ngươi, dù chúng ta có bị hiếp đáp, chúng ta cũng sẽ nhất định bảo vệ ngươi, bảo vệ tất cả đệ tử trong tông!”
Bạch Tiểu Thuần đã ra tới cửa, trong lòng càng thêm xoắn xuýt.
“Thế thôi vậy, Nghịch Hà Tông chúng ta buông tay thôi.
Phong Thần Tử, Xích Hồn, hai người đừng khuyên ta nữa, cứ quyết định như vậy đi!” Hàn Tông như già hẳn đi, giọng nói đầy mệt mỏi và u buồn.
Bạch Tiểu Thuần khựng lại.
“Cái gì, Phong Thần Tử ngươi nói gì thế, không được, quyết không thể để Tiểu Thuần phải đi một mình, tuy chúng ta đều biết mình chắc chắn sẽ thua, nhưng cũng phải thua giữ mặt mũi tí chứ… A? Ta nhớ rồi, ta nhớ Tiểu Thuần từng nói, tông môn còn, hắn sẽ còn, chúng ta đối với hắn rất tốt, nhưng thôi, ngươi đừng nói nữa!”
“Xích Hồn ngươi cũng đừng truyền âm cho ta nữa, ta đã quyết ý, dù Tiểu Thuần có Chí Bảo hộ thân, lại là Thiên Đạo Kim Đan, lại có thân thể tu hành cường hãn, muốn giết hắn trừ phi phải là Nguyên Anh, nếu không đừng hòng làm được, hơn nữa tranh đoạt trong truyền thừa cũng không cho phép xuất hiện tử vong, đây là pháp chỉ của Tinh Không Đạo Cực Tông, vì đó là nơi để Tinh Không Đạo Cực Tông tuyển chọn đệ tử, nhưng Bạch Tiểu Thuần là thiếu tổ của chúng ta, dù không có gặp nguy hiểm, chúng ta cũng không thể để hắn bị chút nguy hiểm nào!” Hàn Tông lớn tiếng.
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, quay lại, nhìn ba lão tổ, kêu lên bi thương.
“Ta đi, ta đi được chưa, đừng nói nữa…”
Hàn Tông đứng phắt dậy, đi tới vỗ mạnh vào vai hắn.
“Đứa bé ngoan, quyết định thế nhé!”
“Đây là ngọc giản, tất cả những gì có liên quan tới Truyền Thừa chi địa đều nằm hết trong đó, cẩn thận nghiên cứu nhá…”
“Sau đó chuẩn bị sẵn sàng, một tháng sau, ba người lão phu sẽ tiễn ngươi đi!” Hàn Tông nói cực nhanh, nói xong nhoáng một cái, biến mất.
Phong Thần Tử và Xích Hồn tán thưởng nhìn Bạch Tiểu Thuần rồi cũng vội vã thuấn di mất dạng, như sợ hắn sẽ đổi ý…
Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn đại điện trống trơn, giơ tay lên túm lấy tóc.
“Cáo già, đồ khốn, cái gì không biết quy tắc, rõ ràng là biết hết trơn, ngay từ đầu đã đào hầm chờ ta… Ta… Ta…” Bạch Tiểu Thuần buồn rười rượi, cảm thấy mình thực quá đơn thuần, hắn bước ra ngoài trời nhìn lên trời cao, đầy bi thương.
Hắn lết về động phủ, thương cảm cho bản thân, một mình mình phải đấu với bao nhiêu người của tam tông, chỉ nghĩ thôi đã thấy sao mà đáng sợ.
“Chỉ một mình ta… Không đúng, còn có Thiết Đản, Thiết Đản cũng coi như phù hợp tiêu chuẩn, có thêm Thiết Đản, chúng ta thành có hai người…”
“Làm sao bây giờ, nếu bọn chúng ăn hiếp ta thì sao…” Bạch Tiểu Thuần phát sầu, ủ rũ cầm lấy ngọc giản, bắt đầu đọc.
Trong ngọc giản, thông tin rất chi tiết.
Truyền thừa tổng cộng có 100 phần, lần trước, Không Hà Viện xuất ra được mười ba người phù hợp, mạnh mẽ cướp được ba mươi phần, dù phân tán ra, không ai thành công cảm ngộ công pháp truyền thừa bên trong, nhưng khi gộp lại, lại giúp Không Hà Viện lấy được ba thành tài nguyên phân phối, cũng bởi vậy, khiến cho Tinh Hà Viện xếp hạng cuối chỉ còn lấy được có một thành.
Phần trăm phân phối và quy củ vào Truyền Thừa chi địa là quy định do Tinh Không Đạo Cực Tông định ra, không ai sửa được.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, cho đến mấy ngày sau, hắn mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật.
“Tiên sư bà ngoại nhà nó, không phải là đi sao, đi đi đi, ta đi!!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, quyết định đi đổi thật nhiều phù văn cho an toàn.
Những phù văn này đều là hắn mua nợ mang về, sau đó hắn còn đi tới Pháp bảo các, mua nợ không ít Pháp bảo xách về.
Cuối cùng lại chuẩn bị rất nhiều áp giáp, áo da, vơ vét tài nguyên của sơn môn, luyện chế cho Quy Văn nồi.
Hắn nghiến răng tới xin lão tổ lửa ngũ sắc, lôi hết đồ ra, luyện linh cho tất cả tới năm lần.
Chỉ trong một tháng, hắn đã xài rất nhiều tài nguyên, mới thấy hơi yên lòng, tiếp tục tới Huyền Khê Nhất Mạch xin trận pháp, đi Huyết Khê Nhất Mạch xin Linh huyết, cuối cùng đi Đan Khê Nhất Mạch xin Linh dược.
Nửa tháng còn lại, Bạch Tiểu Thuần tập trung cho tu hành, đến khi kết thúc, dù tu vi không có đột phá, nhưng lại tinh tiến không ít.
Nhất là bất tử gân, ngón cái chân trái của hắn đã luyện thành công, mỗi lần chỉ vừa dùng lực, hắn đều cảm nhận được sức bật kinh khủng từ ngón chân đó.
Mà mỗi lần làm vậy, đều làm rách giày!
Vì thế, Bạch Tiểu Thuần còn chuẩn rất nhiều giày… cho chân trái.
Rốt cuộc… Ngày cuối cùng đã đến, sáng sớm, Bạch Tiểu Thuần đeo cái nồi, mặc mấy tầng giáp da, áo giáp, bên ngoài dán vô số phù văn, vẻ đầy bi tráng đi tới đỉnh Nghịch Hà sơn, sau lưng hắn là Thiết Đản mặc giáp, cũng dán đầy phù văn…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










