Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 58 : Chào Buổi Sáng (c286-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 286: Chào Buổi Sáng
Dịch giả: Tiểu Băng
Những chuyện xảy ra hôm nay, với Huyết Khê Tông, thật sự là quá rung động.
Huyết Ma xuất hiện, một vị lão tổ lại là Ám Tử, tất cả mọi việc khiến trong thời gian ngắn họ không thể nào tiêu hóa kịp, ai nấy cảm thấy nhục nhã, có người còn cảm thấy mờ mịt với Huyết Khê Tông.
Thủy Tổ cay đắng nghiến răng, nhìn lão tổ đời thứ nhất của Linh Khê Tông, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần đang bất tỉnh dưới đất, là chiến hay hợp? Bỗng lỗ tai lão khẽ nhúc nhích, giống như có ai đó đang truyền âm cho lão, sau một lúc lâu im lặng, mặt lão trở nên quyết đoán, lên tiếng.
“Huyền Khê Tông châm ngòi hai tông, muốn thấy hai tông giết hại lẫn nhau, giết mất Hạng Viêm đạo hữu Huyết Khê Tông ta, còn muốn diệt Huyết Tử chúng ta… Việc này không thể nhẫn nhịn, Huyết Khê Tông ta xuất chiến, chưa thấy máu quyết không về, hôm nay đã xuất… vậy đi diệt Huyền Khê Tông!!” tiếng Huyết Khê Tông Thủy Tổ vang vọng khắp không gian, truyền vào tai từng đệ tử Huyết Khê Tông, người Huyết Khê Tôngnổi giận.
“Thề diệt Huyền Khê Tông!!”
“Báo thù cho Hạng Viêm lão tổ!!” người Huyết Khê Tông đang cần một mục tiêu để phát tiết, nghe Thủy Tổ nói xong thì huyết ý bộc phát, sát ý lại bùng lên.
Đoàn quân chuyển hướng, Huyết Hải dưới đất sùng sục, Huyết Vân trên trời càng đậm, những Huyết Cự Nhân gào thét, những chiếc huyết sắc chiến thuyền ào ạt, những quả cầu đệ tử bắn đi, những tiếng nổ vang trời đất.
Những lão tổ của Huyết Khê Tông đều không muốn ở lại đây nữa, bay cả vào trong Huyết Vân, bay đi.
Lão tổ đời đầu Linh Khê Tông trầm ngâm, nhìn mấy đạo hữu xung quanh, nhìn thấy sự quyết định trong mắt họ, quay sang ngần ngừ nhìn vào một chỗ hư không của Lạc Trần sơn mạch, sau nửa ngày, trong mắt hiện lên quyết đoán, nghiến răng.
“Huyền Khê Tông muốn quấy nhiễu hai tông hợp nhất, làm tổn thương người của tông ta, phải diệt!” lão vung mạnh tay.
“Linh Khê Tông xuất phát, mục tiêu… tiêu diệt Huyền Khê Tông!!”
Người Linh Khê Tông dâng trào sát ý, những trận pháp tỏa hào quang lóng lánh, từng Cự Nhân bay ra, mặt trời màu trắng trên bầu trời di chuyển, những nơi nó đi qua, thương khung rung chuyển!
Không ít người khi bước ra khỏi Lạc Trần sơn mạch đều quay đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần trong hố sâu, sau đó dứt khoát lao đi, thẳng về phía sơn môn của Huyền Khê Tông!
Một trận chiến oanh động cả hạ du Tu Chân Giới sắp bắt đầu… một cuộc chiến tranh toàn diện đã mấy vạn năm chưa từng xảy ra!
Một tông môn mới, như một mặt trời, muốn bắt đầu tỏa ra ánh sáng chói chang từ trong biển máu!
Mọi người đều dần đi xa, Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông chỉ còn lại một nhóm người ở lại, trong đó có Thiết Mộc lão tổ và Tống gia lão tổ.
Họ ở lại, vì Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần, là người quan trọng với cả hai tông, để lại cho tông nào, tông kia cũng sẽ không yên tâm, huống hồ nếu để hắn ở lại đây, cũng sẽ trở thành một cái uy hiếp cho cả hai tông, Bạch Tiểu Thuần còn sống, mọi chuyện đều tốt, nhưng nếu lỡ Bạch Tiểu Thuần vẫn lạc… mất đi sợi dây kết nối, sẽ có nhiều khả năng xuất hiện.
Hầu tiểu muội đương nhiên không đi, nàng đã sớm để mắt tới Tống Quân Uyển, trực giác của nữ giới cho nàng biết giữa Tống Quân Uyển và Bạch Tiểu Thuần có cái gì đó.
Tống Quân Uyển cũng không đi, nhìn Bạch Tiểu Thuần đang bất tỉnh mà đau lòng.
Lạc Trần sơn mạch dần trở về yên tĩnh, tu sĩ ở lại của hai tông đều ở trong Lạc Trần sơn mạch, phân ra làm hai khu.
Ở giữa hai khu dựng lên một động phủ, có trọng binh canh gác, và hai lão tổ đều luôn để mắt chú ý, quyết không để xảy ra bất cứ một việc nào ngoài ý muốn.
Trong động phủ, Bạch Tiểu Thuần nằm đó, vẫn bất tỉnh.
Mỗi ngày, Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển, đều sẽ xuất hiện, làm bạn với hắn.
Tống Quân Uyển đương nhiên cũng nhận ra quan hệ của Hầu tiểu muội và Bạch Tiểu Thuần.
Vì vậy, tu sĩ hai tông thường xuyên nhìn thấy sát khí hai nữ dành cho nhau, thường xuyên nghe thấy họ cãi nhau kịch liệt… ai cũng thấy cảm thương thay cho Bạch Tiểu Thuần.
Thời gian trôi qua, một tháng sau, nhịp thở của Bạch Tiểu Thuần đã dần trở lại đều đặn bình thường, vết thương trong người nhờ Bất Tử Trường Sinh Công đang từ từ khôi phục, Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông lại không tiếc của, mang tới rất nhiều linh dược chữa thương, giúp thương thế của hắn khôi phục cực nhanh.
Trưa hôm nay, Bạch Tiểu Thuần đã tỉnh, hai mắt từ từ mở ra, cảm nhận được mình còn sống, Bạch Tiểu Thuần kích động.
Hắn nhớ lại lúc trước khi ngất đi, nếu không phải lúc ấy kịp lấy ra Quy Văn nồi tạo lớp phòng tuyến cuối cùng, e là đã sớm hình thần câu diệt.
“Hạng Viêm độc ác, chết tiệt, thù này chờ ta mạnh hơn ngươi, nhất định sẽ báo thù!!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, đang muốn đứng dậy, đột nhiên cảm thấy có gì kì kì, nghiêng đầu qua, thấy cách đó không xa, Hầu tiểu muội hai tay chống nạnh, đanh đá trừng mắt với Tống Quân Uyển đang biếng nhác bên kia.
Hai người đang chuyên tâm đấu nhau, không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã mở mắt.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, cảm thấy cảnh kia có chút cổ quái, vội nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa, nhận ra mình không nhìn nhầm, trong lòng giật thót, toàn thân căng thẳng, lại nghe thấy Hầu tiểu muội lên tiếng.
“Tống a di, sao ngươi lại tới nữa, ai da, ngươi đã tới tuổi phải dưỡng lão rồi, về nghỉ ngơi đi thôi! Để Tiểu Thuần ca ca một mình ta lo là được rồi.” Hầu tiểu muội trừng mắt.
“Con nít thật không hiểu chuyện, ta với Tiểu Thuần thúc thúc của ngươi quan hệ gì ngươi đâu có biết, nếu không phải nhìn ngươi là cháu gái của Dạ Táng, ta nhất định tát cho một cái đập chết ngươi.” Tống Quân Uyển trừng mắt phượng, ngạo nghễ đáp trả, nàng vốn quyền cao chức trọng, khí thế áp chế, áp đặt luôn thân phận cố định cho Hầu tiểu muội.
“Ngươi mới là cháu gái của hắn, cả nhà ngươi đều là cháu gái của hắn! Ta với Tiểu Thuần ca ca, là trời đất tạo nên một đôi, hai người trẻ tuổi vô tư, từ lúc huynh ấy mới vừa vào tông môn chúng ta đã là một đôi, ta có thể trở thành đệ tử ngoại môn, chính là Tiểu Thuần ca ca giúp đỡ.” Hầu tiểu muội khẽ nói.
Hai nàng không phải lần đầu cãi lộn, một tháng nay, hầu như hôm nào cũng tranh cãi, với tính tình của Tống Quân Uyển, đã nhiều lần suýt nữa không kềm nổi, ra tay giết chết Hầu tiểu muội.
Nhưng nghĩ tới kế hoạch hai tông dung hợp, nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần, nàng lại nhịn xuống.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi, cảm nhận được sát khí giữa hai người, quyết định nhắm mắt giả vờ tiếp tục bất tỉnh, lại đột nhiên thấy xung quanh im lặng khác thường.
Sự im lặng này làm hắn càng thêm căng thẳng, lắng tai lên nghe ngóng, bỗng da đầu run lên, hắn đã nghe thấy hai tiếng hít thở cách mình rất gần.
Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi trán, cố tạo dáng vẻ mờ mịt mới tỉnh dậy, mở mắt ra, nhìn hai gương mặt xinh đẹp như hoa khuôn mặt.
Một cái thành thục, một cái ngây ngô, một cái phong hoa tuyệt đại, một cái vô hạn thanh thuần.
“Chào buổi sáng…” Bạch Tiểu Thuần căng thẳng lên tiếng.
Tống Quân Uyển cười, ánh mắt dịu dàng, đặt tay lên trán Bạch Tiểu Thuần, mắt long lanh như nước, nhỏ nhẹ trấn an.
“Không phải sợ, không phải chỉ là giả bộ hôn mê sao, nói tỷ tỷ nghe, giả bộ mấy ngày rồi?”
“Ta…” Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, còn chưa kịp đáp, Hầu tiểu muội đã đẩy tay Tống Quân Uyển ra, đứng chắn vào giữa, hằm hằm nhìn Tống Quân Uyển.
“Ngươi muốn làm gì? Tiểu Thuần ca ca là người đơn thuần, làm sao có chuyện giả bộ bất tỉnh!” Nói xong, Hầu tiểu muội chần chừ, nghiêng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, hỏi nhỏ.
“Tiểu Thuần ca ca ngươi học xấu, giả bộ hôn mê, là không đúng.”
“Ta…” trán Bạch Tiểu Thuần càng vã thêm mồ hôi, cảm thấy mình ở giữa hai người này cứ như trên lưng mọc châm, đứng ngồi không yên.
“Dạ Táng, ta muốn nói chuyện một mình với ngươi, ngươi còn thiếu ta một lời giải thích.” Tống Quân Uyển đảo mắt, nhàn nhạt nói.
“Tiểu Thuần ca ca, ta cũng muốn nói chuyện một mình với huynh!” Hầu tiểu muội không cam lòng yếu thế, cũng tranh giành.
Bạch Tiểu Thuần bối rối, thấy hai người hằm hằm nhìn mình, chờ mình quyết định, hắn trợn mắt, hít sâu, vẻ nghiêm túc, giọng trầm trầm.
“Được!” Dáng vẻ này của hắn, Hầu tiểu muội chưa thấy bao giờ, nên sững ra, cảm thấy dáng vẻ hiện giờ của Tiểu Thuần ca ca còn hấp dẫn hơn hồi trước.
Tống Quân Uyển mắt lấp lánh, đây mới là Dạ Táng trong trí nhớ của nàng.
“Để ta hỏi trước đã, sau khi ta bất tỉnh, hai tông thế nào? Ta hiện đang ở đâu? Còn ở Lạc Trần sơn mạch không?” Bạch Tiểu Thuần ra vẻ đang làm đại sự, trầm giọng hỏi.
Hắn nhanh chóng được nghe mọi chuyện, biết nếu mình quay về Hương Vân Sơn, Huyết Khê Tông không đồng ý, nếu quay về Trung phong, Linh Khê Tông không đồng ý.
Cho nên, phải ở lại Lạc Trần sơn mạch… hai tông đã để lại không ít người bảo vệ cho hắn, cả Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân cũng ở lại bảo vệ cho hắn, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm động.
Hắn nghe Tống Quân Uyển kể chuyện tình hình ngoài tiền tuyến, đại quân Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông đang đánh Huyền Khê Tông, với sức tập hợp của hai tông, Huyền Khê Tông không phải là đối thủ, đã mất đi hơn phân nửa lãnh địa, liên tục bại lui.
Nghe đến đó, Bạch Tiểu Thuần cảm khái, cảm thấy thân phận của mình thật là quan trọng, mình có đòi ra chiến trường, lão tổ hai tông cũng sẽ không đồng ý.
“Đều tại ta, quá ưu tú… Aii.” Bạch Tiểu Thuần vui tới phát sầu, nghĩ thôi thì mình đừng đi xin ra chiến trường, không nên tăng thêm áp lực cho các lão tổ, lỡ các lão tổ bị trúng phải con gì cắn, đồng ý cho hắn đi… vậy thì không tốt.
“Mà thôi mà thôi, để các lão tổ có lý do không cho ta đi chiến trường, ta… Ta đột nhiên cảm thấy bụng đau quá… Xem ra thương thế còn chưa lành, phải… tiếp tục dưỡng thương mới được.” Bạch Tiểu Thuần nghĩ vậy, thấy mình thực biết lo cho mọi người, lập tức ôm bụng, tiếp tục giả bộ bệnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 287: Nữ Nhân Thật Là Đáng Sợ!
Dịch giả: Tiểu Băng
Mấy ngày sau đó, hôm nào Bạch Tiểu Thuần cũng ra vẻ tiều tụy vì bệnh, khi thì đi ra động phủ, lúc lại nhìn lên trời, trong lòng rất là cảm khái.
“Người đệ tử hiểu chuyện như ta, thực là quá ít, biết các lão tổ không muốn ta tới chiến trường, nên phải chủ động giả bộ bị thương chưa lành.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, cảm giác mình thực đã trưởng thành, hiểu chuyện rất nhiều rồi.
“Lý thúc và Chưởng môn sư huynh nếu biết, nhất định sẽ rất hài lòng về ta.” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, thấy mình đi ra đã hơi lâu, phải trở về nếu không người ta biết là giả bộ, thừa dịp Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển chưa tới, vội chạy về ngủ, nếu không hai người kia mà tới, thì mình thảm.
Nghĩ tới hai người Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển mấy ngày qua, Bạch Tiểu Thuần run lên.
“Thật là đáng sợ, mắt hai người đó nhìn mình, cứ như muốn xẻ mình thành hai nửa…” Bạch Tiểu Thuần vừa xoay người, đã thấy Tống Quân Uyển từ xa đang nhẹ nhàng đi tới.
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt.
“Má ơi, mấy hôm trước đâu phải tới giờ này…” Bạch Tiểu Thuần căng thẳng, thấy từ hướng khác, Hầu tiểu muội cũng đang chạy tới, hắn hít sâu, lập tức ra vẻ nghiêm túc, hai nữ còn chưa tới gần, đã nói ngay.
“Ta phải đi gặp lão tổ!” Nói xong, nhoáng một cái bay về phía khu vực của hai lão tổ.
Bay được nửa đường, hắn vỗ gáy, thấy mình thực là sơ sót, bắt đầu bay loạng choạng cong cong vẹo vẹo, vẻ đứng không nổi, thở không xong tới bên kia Lạc Trần Sơn Mạch.
Nơi này có hai ngọn núi song song, núi không cao, chỉ chừng trăm trượng, Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân Nhân ở trên hai ngọn núi này.
Bạch Tiểu Thuần mới vừa đến, Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân Nhân đã nhìn xuống.
“Bạch Tiểu Thuần, bái kiến lão tổ!” Bạch Tiểu Thuần ôm quyền chào.
“Thương thế đỡ hơn chưa?” Thiết Mộc Chân Nhân giống như cười mà không phải cười hỏi.
Bạch Tiểu Thuần đang định trả lời, Tống gia lão tổ ở núi bên kia đã hừ một tiếng.
Bạch Tiểu Thuần thầm thở dài, lại cúi đầu lần nữa.
“Dạ Táng, bái kiến nghĩa phụ!”
Tống gia lão tổ lúc này mới cười.
“Ta thấy ngươi bay tới, khí tức có vẻ bất ổn, xem ra thương thế còn chưa lành?”
“Đã đỡ hơn rồi, à… vẫn còn chưa khỏe hẳn ạ.” Bạch Tiểu Thuần chột dạ, biết mình không gạt được hai lão tổ, ngần ngừ trả lời.
“Ừ, chưa khỏe, thì cứ dưỡng thương tiếp đi.” Thiết Mộc Chân Nhân cười,vẫy tay một cái, một cái bình thuốc bay ra, thẳng tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cầm lấy bình, mở ra nhìn, mắt trợn to, đây là đan dược tứ giai, dược hiệu cực tốt, nhưng không phải để chữa thương, mà là để hỗ trợ tăng tu vi.
Tống gia lão tổ nhướng mày, cũng vung tay, hai cái bình thuốc bay ra, Bạch Tiểu Thuần liếm môi, tiếp lấy bình, mở ra, mắt lại tiếp tục trợn tròn.
Thuốc này cũng là Tứ giai, còn là Cực phẩm, cách Ngũ giai không xa, Huyết Khí đậm đà, cực tốt với tu hành Bất Tử Trường Sinh Công.
Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, kích động nhìn hai lão tổ, hắn cảm thấy hai người này đối với mình thật tốt quá, biết mình đã khỏe, nên cho mình linh dược nâng cao tu vi.
“Xem ra ta đích thật đã trưởng thành, đã có thể giúp các lão tổ phân ưu, đây chính là ám chỉ, bảo ta tiếp tục giả vờ còn bệnh đây.” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, hít sâu, cúi đầu cảm ơn hai lão tổ.
“Lão tổ, nghĩa phụ, hai người yên tâm, ta nhất định không phụ ý hai người!” Bạch Tiểu Thuần nói, mắt lộ vẻ ‘ta đã hiểu lòng các ngươi’, rồi quay người đi.
Tống gia lão tổ cười, Thiết Mộc Chân Nhân cũng lắc đầu cười, họ vừa muốn Bạch Tiểu Thuần ra chiến trường, lại cũng lo cho an toàn của hắn, nên mặc kệ để cho hắn tự chọn, không ép buộc.
Về động phủ, Bạch Tiểu Thuần thấy Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển đều không có, thì thở phào, ngồi xuống tu hành.
Hắn phát hiện tu vi đã hơi tăng hơn so với lúc trước khi bất tử, Bất Tử Trường Sinh Công cũng mạnh hơn không ít.
“Cứ theo đà này, Trúc Cơ Hậu Kỳ ở trong tầm tay a.” Bạch Tiểu Thuần cao hứng, nghĩ tới chuyện một mình mình hóa giải được cuộc chiến của hai tông, càng thêm tự đắc, đang định lấy đan dược ra uống, thì nghe thấy tiếng Hầu tiểu muội ngoài cửa.
“Tiểu Thuần ca ca, muội mang thuốc cho huynh…” cửa động phủ mở ra, Hầu tiểu muội mặt ửng đỏ, cầm một chén thuốc đi vào.
Chén thuốc còn bốc khói, hơi nóng làm mặt Hầu tiểu muội ửng hồng, khiến tim Bạch Tiểu Thuần đập thình thịch.
Nhưng ngay sau đó, hắn đã thấyTống Quân Uyển cười tủm tỉm cũng bưng một chén thuốc đi vào, trang phục kín đáo, nhưng vẫn không giấu được dáng người lồi lõm đúng nơi.
“Dạ Táng đệ đệ, ta giúp ngươi uống thuốc…”
Hai người đều đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, mỗi người cầm một chén thuốc nhìn hắn, Tống Quân Uyển mỉm cười, Hầu tiểu muội ngượng ngùng.
Bụng Bạch Tiểu Thuần nóng ran, thầm hô yêu nghiệt, nhìn trái nhìn phải, thấy Hầu tiểu muội đứng trước gần hơn, nên theo bản năng thò tay ra địnhnhận chén thuốc của Hầu tiểu muội.
Mắt Hầu tiểu muội rực sáng phấn khởi, khóe mắt liếc Tống Quân Uyển một cái đầy đắc ý.
Tống Quân Uyển trừng mắt, hừ một tiếng, sát khí tỏa ra, làm Bạch Tiểu Thuần hít sâu, tay chuyển hướng, định lấy chén thuốc của Tống Quân Uyển.
“Tiểu Thuần ca ca… Đây là người ta canh chừng nấu cả một ngày mới được đó.” Mắt Hầu tiểu muội đỏ ửng, người run rẩy đau lòng, khiến tay Bạch Tiểu Thuần lại đổi hướng.
“Dạ Táng, còn nhớ những lời ngươi đã nói với ta hồi ở Trung Phong không, ngươi uống chén thuốc này của ta trước, ta sẽ tin những gì ngươi nói là sự thật.” giọng Tống Quân Uyển rất nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, dáng vẻ nếu Bạch Tiểu Thuần không uống thuốc của nàng trước, nàng sẽ quay người đi ngay, sau này không bao giờ gặp lại nữa.
“Ta…” Bạch Tiểu Thuần khựng lại, nhìn hai chén thuốc, mà muốn điên.
“Hai người không phải hẹn trước với nhau… cùng lúc xuất hiện trước mặt ta đấy chứ a a a!!” Bạch Tiểu Thuần muốn lên máu, hắn lớn như vậy, tới giờ mới lần đầu gặp phải loại chuyện này, trái cũng không được, phải cũng không xong…
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, đưa cả hai tay ra, mỗi tay cầm một chén thuốc, bắt mình uống hết, không buồn để ý nước thuốc trong chén đổ ra người mình.
Cầm hai chén thuốc uống cùng một lúc mặc dù rất khó chịu, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại thầm thở phào, nghĩ khả năng phản ứng của mình thật là nhanh nhẹn, làm thế này, Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển, đều không ai trách được mình.
Nhưng hắn uống xong, Tống Quân Uyển bừng bừng sát khí, hít sâu, trợn mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, quay người bỏ đi, Hầu tiểu muội càng bi thương, trong mắt đầy u oán, ảm đạm quay người đi luôn.
Bạch Tiểu Thuần ngây người… nhìn theo hai người mà bứt tóc.
“Ta… Ta làm sai chỗ nào chứ, uống hết rồi mà, đâu có phân biệt trước sau…” Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, than thở, sau một lúc lâu mặt mày ủ rũ đóng cửa động phủ lại.
“Nếu cứ thế này, ta sẽ điên mất, ta… Ta phải bế quan!!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, uống linh dược Thiết Mộc Chân Nhân và Tống gia lão tổ cho, bắt đầu bế quan.
Ngày lại ngày trôi qua, đảo mắt nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần đã gần tới Trúc Cơ Hậu Kỳ.
Linh Hải tầng thứ năm đã Hóa Tinh, tầng thứ sáu cũng non nửa đã trở thành tinh thể, chỉ cần tầng thứ sáu hoàn toàn Hóa Tinh, Bạch Tiểu Thuần sẽ vào Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong.
Mỗi ngày, hắn lại lôi rùa đen nhỏ ra lắc, rùa đen nhỏ thoát ra tia khí thơm ngát, làm linh lực thiên nhiên xung quanh ào ào chui vào người hắn, thúc đẩy tầng linh hải thứ sáu nhanh chóng tinh hóa.
Sáu thành, bảy thành, tám phần…
Lại qua thêm nửa tháng, buổi sáng hôm ấy, cả người Bạch Tiểu Thuần nổ vang, tầng thứ sáu Linh Hải đã hoàn toàn hóa tinh, một luồng linh lực khổng lồ từ trong người hắn bùng ra, cả người hắn vang lên tiếng ken két.
Thiên Đạo khí tức mạnh mẽ khiến cho cả trời đất cũng biến đổi, Thiết Mộc Chân Nhân, Tống gia lão tổ, và các tu sĩ ở lại Lạc Trần Sơn Mạch đều cảm nhận được sự biến đổi ấy xuất phát từ động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Sấm chớp nổi vang, trên trời xuất hiện vòng xoáy không ngừng cuốn xuống, Bạch Tiểu Thuần mở mắt, hắn đã bước vào Trúc Cơ… Hậu Kỳ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 288: Chim Trên Trời Là Chim Gì
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần mở mắt, trong mắt lấp lóe tinh mang sáng chói, như hai tia chớp trong động phủ tôi tối, hư không xung quanh cũng hơi chấn động.
Một luồng tu vi hùng hậu từ người hắn phát ra, dẫn động thương khung, kinh mạch trong người hắn không ngừng sôi trào như sóng dữ.
Cuối cùng, vòng tuần hoàn cũng trở lại bình thường, sáu tầng hóa tinh óng ánh, vững vàng.
Trong người hắn có những tiếng nổ mà chỉ một mình hắn mới nghe được, khiến hắn như trở về hồi triều tịch ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên, Bạch Tiểu Thuần hít thở đều đặn, cảm nhận được tu vi hiện giờ đã mạnh hơn trước gấp mấy lần.
“Trúc Cơ, Hậu Kỳ!” Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu cười to, thần sắc phấn khởi, vô cùng kích động, bao nhiêu cố gắng đã có kết quả.
“Từ nay, Bạch Tiểu Thuần ta đã có thể quét ngang Trúc Cơ, Trúc Cơ sơ kỳ nào dám trêu ta, ta sẽ cho một cái tát đi đời nhà ma, bắt hắn phải khóc than thảm thiết!” Bạch Tiểu Thuần phấn chấn đứng dậy, lúc hắn đứng dậy, sau lưng bỗng xuất hiện bộ Thiên Yêu Thân thứ ba!
Vòng xoáy ngoài động phủ vẫn không ngừng xoay tròn, khi Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, trong vòng xoáy bỗng xuất hiện một cỗ Thiên Yêu Thân, sau đó bên cạnh tiếp tục xuất hiện bộ thứ hai, bộ thứ ba.
Ba bộ Thiên Yêu Thân cao lớn khiến tất cả tu sĩ quanh đó đều nghẹn ngào.
“Đó là cái gì?”
“Cái này… hình như là Pháp Tướng!!”
“Trời ơi, Bạch sư thúc tu hành công pháp gì vậy?!”
Người của Huyết Khê Tông cũng kinh ngạc.
Vì Bạch Tiểu Thuần có tu luyện thêm phương pháp luyện thể của Thiếu Trạch Phong, tu sĩ Huyết Khê Tông đoán ra được nhiều thứ hơn Linh Khê Tông.
“Thiếu Trạch Phong Luyện Thể Chi Pháp!! Đây là Thiên Yêu Thân a!”
“Dạ Táng… Không hổ là Huyết Chủ, đã luyện Luyện Thể Chi Pháp tới mức như vậy, bước tiếp theo… hẳn là Huyết Sát Thân rồi!”
Trên hai ngọn núi, Tống gia lão tổ mắt lộ kỳ mang, Thiết Mộc Chân Nhân ánh mắt âm u, hai người đều bị ba cái Thiên Yêu Thân làm cho chấn động.
” Thiên Yêu Thân của Táng nhi, hình như không giống với Thiếu Trạch Phong cho lắm.” Tống gia lão tổ lầm bầm, Thiết Mộc Chân Nhân như có điều suy nghĩ, hai người nhìn nhau một cái, đều không nói gì thêm nữa.
Trong động phủ, Bạch Tiểu Thuần cười vang, vô cùng hạnh phúc.
“Sao thế nhỉ, đan dược nghĩa phụ với Thiết Mộc lão tổ cho ta lẽ ra đâu đủ cho ta tu tới mức này, chẳng lẽ…”
“Chẳng lẽ là sau khi ta bị thương, đã kích phát ra tiềm lực gì đó mà ta không biết, ha ha ha, nhất định là như vậy!” Bạch Tiểu Thuần hoa chân múa tay vui sướng, cảm thấy mình thật là lợi hại.
“Không được, không thể kiêu ngạo, ta còn phải cố gắng nhiều hơn, sau Trúc Cơ Hậu Kỳ, mục tiêu của ta là chín tầng Linh Hải toàn bộ Hóa Tinh Trúc Cơ Đại viên mãn, một khi Đại viên mãn, ta có thể trùng kích… Kim Đan cảnh a!!!” Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới Kim Đan cảnh, cả người sôi trào, hai mắt sáng lên.
“Nghe nói Kim Đan có thể gia tăng ít nhất năm trăm năm thọ nguyên… Năm trăm năm a… Nếu ta thành công, ta có thể sống quá nghìn năm!!” Bạch Tiểu Thuần siết nắm đấm, hai mắt điên cuồng, vừa nghĩ tới mình có khả năng sống hơn ngàn tuổi, là hắn kích động không thể nào khống chế được.
“Bất Tử Quyển quyển 2, ta đã hoàn thành Cổ Tượng Thân, Man Quỷ Thân, Thiên Yêu Thân, sau thiên yên thân là… Tu La Thân, nếu xong Tu La Thân, như vậy có thể xông tới… Bất Tử Kim Cương Thân!!” Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, cười to đi ra, sốt ruột muốn xem mình cường đại tới mức nào.
Nhưng mới đi có mấy bước, hắn đã biến sắc, với tu vi hiện giờ, hắn đã cảm nhận được ngoài kia có hai người đang bay nhanh tới, Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội.
Hiển nhiên là phát giác ra Bạch Tiểu Thuần đã đột phá tu vi, chấm dứt bế quan, nên tới thăm.
Vừa nghĩ tới cảnh khủng bố khi hai người đồng thời xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần tái mặt, vỗ mạnh vào ngực một cái, cả người lảo đảo, dáng vẻ trở nên yếu ớt như cỏ lay.
Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội nhanh chóng bay tới, nhìn thấy nhau, đang định xỉa nhau, thì thấy bộ dạng yếu ớt của Bạch Tiểu Thuần, hai người biến sắc, quên luôn việc cãi lộn, vội chạy tới.
“Tiểu Thuần ca ca, ngươi sao vậy?”
“Dạ Táng, chuyện gì xảy ra, không phải mới vừa rồi còn rất thuận lợi sao?” Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển hốt hoảng, đỡ lấy Bạch Tiểu Thuần, không cho hắn đi ra nữa, dìu hắn về giường.
Hai người đều ăn nói dịu dàng, không cãi nhau, làm Bạch Tiểu Thuần thầm thở phào.
“Chắc là vừa rồi lúc chấm dứt hơi bất ổn, ta nghỉ ngơi một chút là được.” Bạch Tiểu Thuần ho khan mấy tiếng, yếu ớt đáp, nằm xuống nhắm mắt lại.
Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển biết Bạch Tiểu Thuần cần tĩnh dưỡng, nên một lúc sau thì bước nhẹ rời đi, hai người đi khuất, Bạch Tiểu Thuần mở bừng mắt, thở dài rầu rĩ.
“Làm sao bây giờ…” Bạch Tiểu Thuần ủ rũ, cảm thấy sống kiểu này không ổn chút nào, nghĩ một lúc lâu, quyết định mình phải tiếp tục yếu ớt mới ổn.
Thời gian lại trôi qua thêm nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần không thể cứ giả yếu ớt mãi được, đành phải làm sắc mặt của mình đỡ hơn một chút.
Huống hồ trong mấy ngày này, Tống Quân Uyển hình như đã nhận ra Bạch Tiểu Thuần giả bộ bệnh, Hầu tiểu muội dù tính tình đơn thuần, nhưng cũng không ngu, nhìn hắn vẻ nghi ngờ.
Bạch Tiểu Thuần trong lòng run rẩy, cảm thấy sống thế này quá khổ sở, cũng nghĩ tới việc ra chiến trường, nhưng nghĩ tới ra đấy có thể chết, thì lại ngần ngừ.
“Mà thôi, hay là cứ nhịn đi, còn cách gì khác…” Bạch Tiểu Thuần bứt tóc lo lắng, bỗng biến sắc, lại ra dáng vẻ giả bộ yếu ớt.
Sau đó không lâu, Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển, lại tới…
“Tiểu Thuần ca ca, huynh cứ ở trong động phủ như vậy không tốt đâu, muội dẫn huynh ra ngoài chơi một chút nha.” Hầu tiểu muội dịu dàng.
“Chuyện đó…” Bạch Tiểu Thuần chần chừ.
“Dạ Táng, chúng ta là tu sĩ, chút thương thế thì có vào đâu, đi nào, đi dạo Lạc Trần Sơn Mạch một chút, hoạt động khí huyết, cũng giúp khôi phục nhanh hơn.” Tống Quân Uyển giống như cười mà không phải cười, tiến lên nắm lấy tay trái Bạch Tiểu Thuần, Hầu tiểu muội trừng mắt, không phục cũng xông tới, tóm lấy tay phải Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, chưa kịp mở miệng từ chối, đã bị Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội lôi ra ngoài.
Chân của hắn thậm chí còn không chấm đất, cứ như tử tù bị lôi xốc ra pháp trường, hai bên hai người không ngừng lộ sát khí, đấu mắt với nhau, làm Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi, khóc không ra nước mắt.
Lúc này đang là sáng sớm, Lạc Trần Sơn Mạch khắp nơi đều là sương mù, hướng mặt trời mọc mới có một ít ánh nắng ấm áp, thấy Bạch Tiểu Thuần bị lôi ra, các tu sĩ đều nhìn hắn đầy cảm thông, né đi.
Bạch Tiểu Thuần mở to miệng định nói nhưng rồi thôi, cảm thấy tốt nhất không nên nói gì, nếu không nhất định sẽ còn đau đầu hơn, thôi thì cứ đi bộ thôi, có lẽ… sẽ không có việc gì.
Đang nghĩ như vậy, trên bầu trời, trong mây mù, có một con chim bay qua, con chim này toàn thân đỏ thẫm, dáng vẻ ưu mỹ, rất là xinh đẹp, lúc bay qua tạo thành một đường cầu vồng đẹp đẽ, miệng hót hiiiii thanh thúy.
“Dạ Táng ngươi xem, đó là Huyết Linh Điểu.” Tống Quân Uyển chỉ con chim, vui vẻ nói.
“Huyết Linh Điểu Huyết Khê Tông, không ngờ ở đây cũng có, hồi trước ở trung phong, ta thích nhất là Huyết Linh Điểu.”
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn con chim, đang định gật đầu, bỗng Hầu tiểu muội lên tiếng đầy bất mãn.
“Huyết Linh Điểu cái gì, nó rõ ràng là Diên Vĩ Điểu của Linh Khê Tông chúng ta!”
Tống Quân Uyển hằm hằm nhìn Hầu tiểu muội, Hầu tiểu muội khôngthua kém, ưỡn ngực, nhìn hằm hằm lại.
Bạch Tiểu Thuần kẹp ở giữa, cảm thấy chuyện này sẽ thành to chuyện đây.
Hắn còn chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết, Tống Quân Uyển đã cười đầy quyến rũ, mắt lóng lánh liếc Bạch Tiểu Thuần.
“Dạ Táng, ngươi nói xem, con chim đó là Huyết Linh, hay là Diên Vĩ?”
Hầu tiểu muội cũng kéo tay Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt đáng thương, mắt ứa nước, giọng mềm nhũn.
“Tiểu Thuần ca ca, huynh nhanh nói cho dì này biết đi, nó là Diên Vĩ Điểu.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 289: Lão Tổ, Ta Muốn Ra Chiến Trường!
Dịch giả: Tiểu Băng
Đầu Bạch Tiểu Thuần muốn vỡ, hắn mở to mắt, ngơ ngác con chim kia, thấy mình muốn điên… Cái con chim đó, đích thực là có tới hai cái tên, ở Huyết Khê Tông, gọi là Huyết Linh Điểu, còn ở Linh Khê tông, gọi là Diên Vĩ điểu.
Hắn không biết phải nói cái tên nào, hai người bên cạnh, người nào cũng chứa sát khí, làm Bạch Tiểu Thuần muốn khóc, hắn thực hận con chim kia…
“Con chim chết tiệt, ngươi ngươi ngươi… Sao ngươi lại xuất hiện ở đây!” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, quay trái nhìn Tống Quân Uyển, quay phải nhìn Hầu tiểu muội, hai người đều đang chờ mong nhìn hắn, hắn nói ra cái tên này, thì sẽ làm cái tên kia đau lòng.
Bạch Tiểu Thuần bi ai, nghiến răng, định bịa ra một cái tên mới, Tống Quân Uyển đã chặn trước.
“Dạ Táng, nếu ngươi bịa đại một cái tên, nghĩa là đang lừa gạt chúng ta!”
“Tiểu thuần ca ca, huynh cũng không được nói là không biết, chúng ta rõ ràng đã nhìn thấy nó ở Linh Khê tông rồi mà!” một lần hiếm hoi Hầu tiểu muội lại đồng ý kiến với Tống Quân Uyển, làm Bạch Tiểu Thuần…
“Ta… Ta…” Bạch Tiểu Thuần chảy mồ hôi tuyệt vọng, hai người đã nói rõ ràng như thế, làm sao lừa gạt được nữa….
“Làm sao bây giờ…” Bạch Tiểu Thuần muốn ứa nước mắt, hắn rốt cuộc đã hiểu, hai người này căn bản không phải vì con chim, mà là ý muốn ép hắn phải lựa chọn.
Bạch Tiểu Thuần hét lên, chỉ vào con chim.
“Được rồi, ta sẽ nói cho hai người biết đó là chim gì, đó là một con…” Bạch Tiểu Thuần nói đến đó, ngầm cắn vào lưỡi, ép tu vi trong người khiến kinh mạch loạn xạ, phun ra một búng máu, ngất xỉu.
Trước khi hôn mê, hắn vẫn còn thầm thở dài…
Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội giật mình, thấy Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi, vội đưa tay đỡ lấy, cảm nhận được kinh mạch tu vi trong người Bạch Tiểu Thuần hỗn loạn thì hốt hoảng, Hầu tiểu muội sắp khóc, vội đỡ Bạch Tiểu Thuần quay về động phủ, Tống Quân Uyển vội móc linh dược, đút cho Bạch Tiểu Thuần.
Trên hai ngọn núi cách đó không xa, Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân đều nhìn thấy một màn này, thở dài đầy cảm thông.
“Xú tiểu tử, diễm phúc làm sao dễ hưởng như vậy, năm đó lão phu đã hiểu được đạo lý này, tự tuyệt tình cắt đứt, không để mình vướng bận.” Tống gia lão tổ cảm khái, Thiết Mộc Chân gật gù.
“Tình kiếp, năm đó lão phu cũng nổi giận chém đứt kiếp ấy, bây giờ nghĩ lại, những hồng nhan năm xưa giờ đã không còn nhớ rõ dáng vẻ nữa.”
Hai lão già nhìn nhau, lần đầu tiên thấy đồng cảm với nhau, cùng thở dài lắc đầu, trong đầu mơ hồ nhớ lại chuyện cũ.
Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, nhìn quanh, thấy gương mặt mình trắng bệch, tiều tụy trong gương, thì đen mặt…
Sau một lúc lâu, hắn mới thở dài, định ra ngoài hít thở không khí trong lành cho mình bình tĩnh lại, thuận tiện nghĩ xem mình nên làm thế nào.
“Cứ tiếp tục thế này không ổn, ta sẽ bị đùa chết…” Bạch Tiểu Thuần thở dài, đẩy cửa định đi ra, thì cả người cứng đờ.
“Hai người…” Bạch Tiểu Thuần lại vã mồ hôi, vì bên ngoài cửa, Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội không biết đã tới từ lúc nào, một trái một phải… cười tủm tỉm nhìn hắn.
“Dạ Táng, chúng ta đi ra ngoài chơi.” Tống Quân Uyển dịu dàng.
“Tiểu thuần ca ca, lần này muội không bắt huynh gọi tên chim nữa.” Hầu tiểu muội vẻ mệt mỏi.
Mắt hai người lại như có như không, nhìn chằm chằm vào hai chân của hắn.
Bạch Tiểu Thuần dựng tóc gáy, giờ hắn đã hiểu, hai nữ ma đầu này đều coi hắn là đối tượng tranh giành, tới mức giờ muốn xem hắn bước ra chân trái trước hay là chân phải trước, thật là khủng khiếp…
Hai nữ ma đầu này, thực không phải là người… hắn run run, không dám đi ra.
“Chuyện đó… Hai người đều… Ta bỗng nhiên rất mệt a, ta không đi nữa…” Bạch Tiểu Thuần gượng cười lùi lại, Tống Quân Uyển bừng sát khí, Hầu tiểu muội mắt đỏ ửng, nước mắt ứa ra, đáng thương nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Một người sát khí, một người tủi thân…
Bạch Tiểu Thuần muốn điên, linh lực trong người mới vất vả áp xuống được, bây giờ lại phải bất đắc dĩ ép chúng hỗn loạn, lại phun máu, hai mắt tối sầm, ngất xỉu.
Lần này, trước khi hôn mê, Bạch Tiểu Thuần không thở dài, mà ứa nước mắt.
Hai ngày sau, đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần nằm trên giường, mệt mỏi mở mắt ra, đôi mắt vô thần, lặng lẽ khóc.
“Hầu tiểu muội trước đây mới tốt làm sao, ta nói cái gì là cái đó, vậy mà bây giờ…”
“Tống Quân Uyển hồi trước cũng luôn chiều theo ý ta, ta chỉ cần hơi xuất chiêu một cái, lại hàng phục được nàng, nhưng bây giờ…”
“Hai người cùng xuất hiện, sao lại trở thành đáng sợ như vậy…” Bạch Tiểu Thuần nhớ lại thời tốt đẹp ngày xưa của mình với hai người, càng thêm đau lòng.
“Không được, cứ tiếp tục thế này, ta nhất định sẽ chết!!”
“Nhất định sẽ bị đùa tới chết, bị hành hạ tới chết, hai người đó phát rồ rồi, hết so uống thuốc, lại so chim, giờ còn tới cả bước chân nào ra trước nữa… Sau này không chừng còn xem xem ta mở mắt nào ra trước, giơ tay nào lên trước…”
“Không thể ở lại đây được nữa, hai ma đầu này đáng sợ quá, ta đã phun máu hai lần rồi, còn phun nữa, mạng nhỏ cũng không còn.” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng!
“Ta phải ra chiến trường!!”
“Ra chiến trường, chưa chắc ta đã chết, còn ở lại đây, sớm muộn gì cũng bị ép phát điên…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, quyết tâm ra chiến trường trở nên mãnh liệt chưa từng có, hắn muốn rời khỏi Lạc Trần Sơn Mạch này ngay tức khắc, một giây cũng không muốn ở lại nữa.
Hắn lập tức đứng dậy, vẻ đầy quyết tâm, khí thế trên người hoàn toàn thay đổi, không còn dáng vẻ yếu ớt, mà là mạnh mẽ dữ dằn, dùng tốc độ nhanh nhất chuẩn bị hành lý, rồi đẩy cửa, quét linh thức ra xung quanh.
Giờ đang là đêm khuya, bầu trời đầy mây đen, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chim thú thi thoảng từ xa vọng tới.
Bạch Tiểu Thuần cảnh giác quan sát kĩ bốn phía, xác định Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội không ở gần quanh, vội vàng lao ra, tốc độ bộc phát tới cực hạn, cánh sau lưng xuất hiện, không gây nên một âm thanh nào, vọt thẳng tới chỗ Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân.
Tốc độ cực nhanh, nhưng không hề có tiếng động, để khỏi đánh động Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội.
Hắn nghiêm nghị bước tới, cả người nghiêm trang, ngẩng đầu dõng dạc.
“Đệ tử Linh Khê tông danh sách truyền thừa Bạch Tiểu Thuần, Huyết Khê Tông huyết tử dạ táng, bái kiến nhị vị lão tổ!”
Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân mở mắt, nhìn Bạch Tiểu Thuần, đối với dáng vẻ này của Bạch Tiểu Thuần thì đều thấy kì dị.
“Nghĩa phụ, lão tổ, ta là Trung Phong huyết Tử, là Linh Khê tông danh sách truyền thừa, ta nên cống hiến cho tông môn, ta muốn ra chiến trường giết giặc!” Bạch Tiểu Thuần nghiêm nghị.
Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân nhân cổ quái nhìn hắn, Tống gia lão tổ lên tiếng trước.
“Không phải ngươi còn chưa lành thương sao?”
“Nghĩa phụ, so với lập đại công cho tông môn, chút vết thương nhỏ ấy có đáng gì!” Bạch Tiểu Thuần cười.
“Đời làm tu sĩ, ai có thể cả đời không bị thương, quan trọng nhất là, thương thế đó đáng giá hay không, ta bị thương là vì ta phải bảo vệ tông môn!” Bạch Tiểu Thuần tràn đầy khí thế, nếu không biết con người hắn, nhất định sẽ bị khí thế nghĩa bạc vân thiên này của hắn làm cho lay động, cho hắn là một hảo hán đích thực, không sợ chết!
“Trên chiến trường rất nguy hiểm, có thể sẽ mất mạng, ngươi thực không sợ?” Thiết Mộc Chân người chậm rãi nói.
Bạch Tiểu Thuần cười, vỗ ngực.
“Ta là đàn ông, nhất định phải xuất nhiệt huyết trên chiến trường, ta là một thành viên của tông môn, làm sao có thể nhìn đồng môn của ta chém giết, còn mình lại ấm áp yên ổn ở đằng sau, đó, không phải là cách làm của Bạch Tiểu Thuần ra, càng không phải là phong cách của Dạ Táng ta!
Hai vị lão tổ, xin đừng khuyên thêm nữa, ta… Ta nhất định phải đi chiến trường!!” Bạch Tiểu Thuần kiên quyết, khí thế chém đinh chặt sắt.
“Tốt, đây mới là nghĩa tử của ta, đây là lệnh bài Truyền Tống, ngươi cầm lệnh bài này, ngày mai đi Truyền Tống Trận, là có thể vào trận địa của Huyền Khê Tông, khu hạ trại của chúng ta!” Tống gia lão tổ nhìn Thiết Mộc Chân, hai người khẽ gật đầu với nhau, cười tủm tỉm, ném ra một cái lệnh bài cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận, cười.
“Cần gì đợi tới ngày mai, đệ tử đã nóng ruột giết địch lắm rồi, dù đang còn trong đêm, cũng sẽ tới ngay Truyền Tống Trận, tiến vào chiến trường, cống hiến cho hai tông chúng ta!” Bạch Tiểu Thuần hất tay áo nhỏ, bay vèo về phía Truyền Tống Trận, rất nhanh đã tới nơi, không bao lâu, hào quang trận pháp trong nháy mắt sáng rực lên, trong đêm tối trở nên đặc biệt rõ ràng, có thể nhìn thấy hình dáng đầy khí thế của Bạch Tiểu Thuần dần mơ hồ…
Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân nhìn nhau cười, đều cảm thấy đối phương nhìn thuận mắt hơn hồi trước.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 290: Trận Địa Của Huyền Khê
Dịch giả: Tiểu Băng
Huyền Khê Tông, ở trong Thiên Công Châu, giáp với Đan Khê Tông, nhiều năm chiến tranh, khiến cả Thiên Công Châu sinh linh đồ thán, mặt đất đầy là hố sâu do thuật pháp tạo ra, nhiều nơi vì trận pháp tan vỡ, Linh lực hỗn loạn, đã trở thành tuyệt địa.
Cuối cùng cũng áp chế được Đan Khê Tông, tóm thâu được hơn phân nửa lãnh địa của Đan Khê Tông, có lẽ bởi vì Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông liên hợp, đã khiến trận chiến này đổi chiều.
Đan Khê Tông đã ở vào thế tuyệt vọng, ngày diệt môn đã tới gần ngay trước mắt, nhưng đến hôm nay vẫn không ngừng giãy giũa, không chịu quy hàng!
Nơi nơi là núi sụp, hồ nước cạn kiệt, cả dãy núi dài tan vỡ, vô số tu sĩ chôn xương.
Bầu trời cũng bị thay đổi, trời không còn xanh trong, mà trở thành màu xám, sau khi Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông đến, hơn nửa bầu trời lại đổi thành màu máu cuồn cuộn, và một khu vực rất to là bầu trời với một mặt trời màu trắng.
Đối với Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông, dù nói là hợp nhất, có Bạch Tiểu Thuần là sợi dây liên kết, nhưng cũng vẫn còn thành kiến với nhau, dù sao cũng đã là đối địch quá nhiều năm, sự cảnh giác không tin nổi nhau này rất là mãnh liệt.
Nếu… Không có chiến tranh bộc phát, sự hợp nhất này chỉ là một chuyện cười, chẳng thể nào tồn tại được lâu, năm ba ngày thôi sẽ vỡ, nhưng vì chiến tranh xuất hiện, khiến chuyện này lại trở thành có khả năng thành hiện thực.
Đệ tử hai phe đều được chiến tranh tôi luyện, đang từ từ thích ứng với nhau…
Về phần Huyền Khê Tông, lúc Huyết Khê và Linh Khê công giết tới, họ vốn không hề chuẩn bị trước, cho nên đối với họ, đây thực sự là một cơn ác mộng, nhất là lại đang dung hợp Đan Khê Tông đầy bất ổn chưa xong, Huyết Khê và Linh Khê đến, như hai con dao sắc, đâm thủng bụng Huyền Khê Tông!
Chỉ ngắn ngủn mấy tháng, Huyền Khê Tông đã bị tổn thất to lớn, cả Thiên Công Châu, đã bị chiếm cứ gần sáu thành, ngay cả sơn môn, cũng bị công phá mười bảy cái!
Khác với những tông môn khác, sơn môn Huyền Khê Tông không chỉ có một cái, mà có tới hai mươi chín cái sơn môn, phân tán khắp nơi trong Thiên Công Châu, như một tấm lưới lớn, điều khiển cả châu.
Lúc này chiến tranh đã tràn đến vùng giữa Thiên Công Châu, tại đó, mỗi ngày đều có chiến tranh to nhỏ, những tiếng nổ vang từ rất xa cũng còn nghe thấy, mặt đất rung chuyển.
Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông liên thủ, Huyền Khê Tông không có đủ người phòng thủ, chỉ có thể dựa vào hệ thống phòng thủ của sơn môn để chống đỡ.
Từ cuộc chiến, những thiên kiêu được trui rèn qua mưa gió máu tanh liên tiếp xuất hiện.
Quỷ Nha, Thượng Quan Thiên Hữu, Chu Tâm Kỳ, Công Tôn Vân, Hầu Vân Phi… Lữ Thiên Lỗi, Tống Khuyết, Hứa Tiểu Sơn, Cổ Liệt, Thần Toán Tử……, người nào cũng lừng danh hiển hách.
Huyết Mai, dù không tham dự cuộc chiến Linh Khê Tông, nhưng lại tham gia công kích Thiên Công Châu, với sức mạnh chín lần Địa Mạch đỉnh phong Triều Tịch, làm điên đảo phong vân.
Càng có một người, vượt qua mọi dự đoán, giết rất nhiều người, tới mức ngay cả đồngmôn cũng phải kinh hãi, chính là… Công Tôn Uyển Nhi!
Tu sĩ cùng giai không phải là đối thủ của cô, thậm chí cô còn đấu với cả Thái Thượng trưởng lão của Huyền Khê Tông, khiến Huyết Khê Tông kinh hãi, Linh Khê Tông rung chuyển.
Tương tự, trong Huyền Khê Tông cũng có Thiên Kiêu, kinh diễm tuyệt luân, Cửu Đảo là một trong số đó, so với hồi ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên năm xưa, hiện giờ Cửu Đảo đã thành thục hơn nhiều, trận chiến lần này đã làm tên hắn vang danh, trở thành một đệ tử trụ cột của Huyền Khê Tông.
Trong Đan Khê Tông cũng có Thiên Kiêu xuất hiện, người này tên là Lâm Mộ, tu hành Cổ Đan Chủng Đạo Quyết, đã rời bỏ Đan Khê Tông, được Cửu Thiên lão tổ của Huyền Khê Tông thu làm đệ tử.
Người này và Cửu Đảo là hai ngôi sao sáng nhất của Huyền Khê Tông!
Trong số những người còn lại của Đan Khê Tông, cũng xuất hiện một nữ tử, tên là Trần Mạn Dao, tu luyện Độc công vượt qua cả Phương Lâm, luyện Huyễn Thể Chi Pháp, vượt qua cả Triệu Nhu, trong cuộc chiến, chỉ bằng một mình mình, đã giữ chân được một Thái Thượng trưởng lão của đối phương, lập nhiều đại công.
Và hiện giờ, trên chiến trường, đã xuất hiện thêm một ngôi sao mới vừa tới.
Tên của ngôi sao này ai cũng biết, không ai quên được, không ai dám bỏ qua, vì hắn là… Bạch Tiểu Thuần!
Dù trước đó hắn không xuất hiện trên chiến trường, chưa lập chiến công hiển hách như người ta, chưa giết người, nhưng so với những ngôi sao sáng kia, tên tuổi của hắn càng không có ai sánh kịp, vì những việc hắn làm ra ai nghe thấy cũng phải chấn động tâm can.
Trung Phong Huyết Tử, Huyết Khê Tông Huyết Chủ!
Danh sách truyền thừa, thiếu tổ Linh Khê Tông!
Chỉ bằng một mình, thay đổi cả cuộc chiến giữa hai tông, lấy một mình mình làm sợi dây liên kết hai tông dung hợp lại với nhau, dùng một tay hắn tạo nên cuộc chiến tiêu diệt Huyền Khê Tông này.
Sự có mặt của hắn đã vô thức vượt lên trên tất cả các Thiên Kiêu, lúc các thiên kiêu còn đang mải nghĩ cách cố gắng tranh giành lập công, Bạch Tiểu Thuần đã đứng trên chỗ cao nhất, phất tay thay đổi phương hướng chiến tranh.
Nghe thấy tin Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, Cửu Đảo gào lên, hận Bạch Tiểu Thuần tới điên cuồng, Lâm Mộ nghe tin xong bế quan mấy ngày, hôm xuất quan, nói sẽ tặng cho Bạch Tiểu Thuần một phần đại lễ!
Ở một nơi cách xa tiền tuyến, nơi vốn trước đây là sơn môn của Huyền Khê Tông, một cột sáng rực lên, là ánh sáng của trận pháp truyền tống.
Ngoài trận pháp, những tu sĩ Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông trú đóng ở đây đều quay sang nhìn, ánh mắt cảnh giác, nếu có chút không ổn, sẽ báo tin đi ngay.
Bắc Hàn Liệt, Thần Toán Tử, Cổ Liệt cũng đều ở đây, lẽ ra họ đều ở tiền tuyến, nhưng vì bị thương nên được đưa về nơi này.
Ba người này vốn không vừa mắt nhau, giữa ba người luôn có sự tranh giành công trạng với nhau.
Thấy truyền tống trận sáng lên, ba người sáng mắt, Thần Toán Tử bấm pháp quyết sẵn sàng, Bắc Hàn Liệt mắt lóe hàn mang, Cổ Liệt thì híp mắt, tu vi Trúc Cơ Đại viên mãn chấn động.
Ấy là bởi vì một tháng trước, có một lần tu sĩ Huyền Khê Tông không biết bằng cách nào đổi được trận pháp truyền tống, xông tới đây đánh một trận phản kích.
Nhưng lần này, trong ánh sáng truyền tống chỉ có một người, người này dần dần lộ rõ, tu sĩ hai tông đều trợn mắt.
“Bạch sư thúc!!”
“Dạ Táng Huyết Tử!!”
Cổ Liệt run rẩy, tay đang bấm pháp quyết của Thần Toán Tử đờ ra, Bắc Hàn Liệt thì phiền muộn hừ lạnh một tiếng.
Bạch Tiểu Thuần đi ra, tu sĩ hai tông đều cúi xuống bái kiến.
“Bái kiến thiếu tổ!”
“Bái kiến Huyết Chủ!”
Bạch Tiểu Thuần thần sắc nghiêm nghị, ngẩng đầu nhìn bầu trời màu máu, cảm thụ mùi máu tanh trong gió, trong lòng thở phào, cảm thấy lại được trở về trời cao biển rộng, cuối cùng cũng thoát khỏi ác mộng.
Hắn ra dáng nghiêm nghị, bày tư thế tiền bối, đảo quanh mắt một vòng.
“Chiến sự thế nào?” Bạch Tiểu Thuần lạnh nhạt mở miệng, khí thế vô hình tản ra, đệ tử hai tông mắt rực lên cuồng nhiệt, ai cũng kính phục Bạch Tiểu Thuần, đua nhau báo cáo chiến tích.
Bạch Tiểu Thuần lắng nghe một hồi, đã hiểu biết được một ít.
Từ xa có một đạo cầu vồng ào ào bay tới, bên trong là một Thái Thượng trưởng lão của Linh Khê Tông, người này nhanh chóng tới nơi, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Lão tổ có mệnh, thiếu tổ Bạch Tiểu Thuần, được tự dẫn một đội tu sĩ, càn quét phía sau chiến trường, diệt sạch những dư nghiệt Huyền Khê Tông còn sót lại trong khu vực, có quyền tuỳ cơ ứng biến, không được sai sót!” Vị Thái Thượng trưởng lão này, Bạch Tiểu Thuần đã từng gặp một lần, nghe vậy liền hiểu ngay, đây là cho mình một cái nhiệm vụ cực nhẹ nhàng, không phải ra tiền tuyến, mức độ nguy hiểm sẽ không cao.
Huống hồ trong khu vực đã bị chiếm lĩnh này, toàn là người một nhà, dư nghiệt Huyền Khê Tông chẳng còn lại chỗ nào để trốn yên ổn, nhiệm vụ này rõ ràng là được vạch riêng ra cho một mình hắn.
“Không được!” Bạch Tiểu Thuần trong lòng khoái chí, nhưng mặt lại nghiêm túc, ánh mắt kiên quyết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










