Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 40 : Thế Giới Thần Bí (c196-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 196: Thế Giới Thần Bí
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong thì trong lòng Triệu Vô Thường sau lưng hắn giật thót lên, cảm giác câu nói vừa rồi của vị chủ nhân mình quá kinh người…
Đám đệ tử xung quanh cũng hít vào một hơi lạnh, tất cả đều vờ như chưa từng nghe thấy mấy lời trêu chọc trắng trợn này đối với Đại trưởng lão Trung Phong.
Tống Quân Uyển sững người, phản ứng đầu tiên là nàng cho rằng Dạ Táng trước mắt này dám trêu ghẹo chính mình, thế nhưng khi nhìn lại, thấy cái bộ dáng đầy si ngốc của Bạch Tiểu Thuần lập tức bật ra một tràng cười, cảm thấy Dạ Táng này cũng rất đáng yêu.
“Tỷ tỷ?” Ba Đại trưởng lão khác đều cổ quái nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn Tống Quân Uyển rồi người nào cũng lắc lắc đầu mà rời đi.
Còn Triệu Vô Thường lại quyết định chọn Thiểu Trạch Phong.
Thi Phong Đại trưởng lão cùng hai người kia rời đi, nhưng trước khi đi lão thở dài, ánh mắt có chút tiếc nuối.
Tựa như lão cảm thấy Bạch Tiểu Thuần chọn Trung Phong thì sẽ hối hận về sau, cũng có thể vì không cam tâm nhìn một khối ngọc hoàn mỹ như thế lại không có duyên với Thi Phong, cho nên trước khi đi, lão lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
“Dạ Táng, đây là lệnh của bài của bổn tọa, lúc nào ngươi thay đổi ý định thì cứ cầm lệnh bài đến Thi Phong, Thi Phong ta vĩnh viễn giữ lại thân phận Hộ pháp cho ngươi!”
Bạch Tiểu Thuần nhận lấy lệnh bài, hắn cảm thấy mặc dù người nơi này hung tàn nhưng tông môn lại đối xử với hắn quá tốt, quả thực là phi thường tốt.
“Ta gây họa, tông môn không trách phạt mà còn ban thưởng.
Bây giờ bốn sơn phong đều tranh giành lấy ta, Thi Phong Đại trưởng lão lại còn cố chấp với ta đến vậy.” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm động.
Đám người rời đi rồi, Trung Phong Tống Quân Uyển liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, trên mặt nở nụ cười như cũ tiến về phía hắn, thân thể nóng bỏng bước đi để lộ ra bắp đùi trăng như tuyết đầy mê hoặc kinh người.
Coi như Bạch Tiểu Thuần luôn cảm thấy định lực mình phi phàm cũng không khỏi nhìn vài lần, tim đập rộn lên.
Tống Quân Uyển đầy nóng bỏng, mang theo nụ cười duyên đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, ngón tay phải trắng xanh đưa lên nâng lấy cằm hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ khàng.
“Tiểu quỷ, vừa rồi ngươi vừa gọi ta là gì?”
“Tống tỷ tỷ…” Khuôn mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ bừng, ngửi thấy mùi thơm trên người đối phương tràn ra trong khoảng cách gần thế này, không khỏi nhăn nhó mà đáp lời.
Nhìn bộ dạng Bạch Tiểu Thuần lúc này, Tống Quân Uyển càng cười lớn, rồi thảy cho hắn một ánh nhìn mê hoặc, đặt một miếng ngọc giản vào trong tay hắn rồi mang theo tiếng cười kia, uốn éo eo nhỏ nhìn thấy mà giật mình bồng bềnh đi xa.
Bạch Tiểu Thuần vẫn còn đứng tại Vạn Huyết Nhai, tay cầm ngọc giản, trong lòng thở dài một hơi.
Hắn cảm thấy không khỏi bội phục bản thân, chỉ vì đạt được kiện Vĩnh Hằng Bất Diệt kia mà phải liều tới mức độ này, lại nghĩ tới chuyện nếu mình đã gọi Tống Quân Uyển là tỷ tỷ, sau này bối phận của hắn chẳng phải là cao hơn Tống Khuyết kia một bậc rồi.
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần có chút phấn chấn, đắc ý bước đi.
Hắn trở về động phủ đã là lúc hoàng hôn, bèn thu xếp mọi thứ đợi ngày mai đến Trung Phong báo danh.
Đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi tĩnh tọa, ánh trăng ngoài động phủ rơi rớt qua cửa sổ chiếu xuống người hắn tạo thành một cái bóng in rõ trên mặt đất.
Đột nhiên tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, một cảm giác không nói nên lời từ trong ánh trăng tràn ra, rồi như ngưng tụ thành một ánh mắt vô hình.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động lần nữa, rồi da đầu hắn như tê dại đi khi thấy cái bóng mình chợt vặn vẹo, rồi tựa như khói đen dần lan ra xung quanh.
Trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ động phủ, khiến nơi này trở nên đen kịt lại, đến ánh trăng bên ngoài cũng như bị nhiễm đen lại.
Toàn bộ nơi này tựa như đột ngột bị phân tách ra!
Biến hóa quỷ dị này khiến Bạch Tiểu Thuần nhớ lại thời điểm truy hỏi Dạ Táng giả về tông môn thần bí kia.
Chuyện liên quan tới tông môn thần bí, Bạch Tiểu Thuần vẫn ghim sâu trong lòng, lúc này hai mắt hắn ngưng tụ lại, cố gắng giữ lấy vẻ mặt bình thường, thế nhưng cảm giác khẩn trương trong lòng không giảm bớt một cách nhanh như vậy được, đành đứng dậy cẩn thận quan sát bốn phía.
“Dạ Táng giả từng nói trong mấy chục năm qua tông môn thần bí cũng chỉ xuất hiện có ba lần.
Lúc này cách lần trước cũng chưa lâu, sao lại xuất hiện lại…” Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, cũng lo lắng việc hình dạng của mình dưới lớp mặt nạ bị đối phương phát hiện ra, cho nên trong lòng có chút thấp thỏm.
Đúng lúc này, mặt đất của động phủ vốn đang bị cái bóng của hắn bao trùm chợt xuất hiện gợn sóng, tựa như trở thành một mặt nước rồi dần trở nên trong suốt.
Lúc Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn xuống dưới đất, nơi đó đã trở thành một thế giới hư ảo, tựa như là một thế giới dưới lòng đất.
Tuy nhiên khi phán đoán cẩn thận lại thì Bạch Tiểu Thuần lập tức kinh hãi ý thức được, đây chính là thế giới được chiết xạ mà đến, tựa như phía ngoài tấm gương nhìn vào bên trong gương,
Thế giới này có non có nước, tuy lúc này là ban đêm nhưng trong này lại là ban ngày, mây mù lượn lờ, còn có một thân ảnh mặc áo bào trắng, tất cả dần xuất hiện.
Một khí tức tang thương cho dù được mặt đất ngăn cách nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thụ được, khiến hắn có nhận thức rõ ràng hơn về sự cường hãn của tông môn này.
“Dạ Táng!” Giọng nói không thể phân biệt được nam hay nữ của người áo báo trắng vang lên trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Nhận thấy Bạch Tiểu Thuần đầy khẩn trương nhưng người này tựa như cũng không có gì bất ngờ, cũng không chú ý đến mà chỉ hất tay áo, ba đan bình có khắc kí hiệu mặt trăng lập tức xuất hiện, tựa như muốn xuyên thủng mặt đất, phủ xuống động phủ.
Mặt đất lập tức gợn sóng vặn vẹo mãnh liệt hơn.
Khi đan bình từ từ phủ xuống thì giọng nói của người áo trắng này cũng chậm rãi vang lên.
“Ta cảm nhận ba động Trúc cơ trên người ngươi, xem ra đã Trúc cơ thành công.
Rất tốt, đây là đan dược cần thiết mà mấy lần trước ngươi cầu khẩn, đầy đủ cho ngươi tu hành đến Trúc cơ trung kỳ, những linh dược này được đưa đến đây phải trả cái giá còn lớn hơn chính giá trị của nó rất rất nhiều.”
“Nhớ kỹ, kiện Vĩnh hằng Bất diệt kia tại ngón giữa của Huyết Khê Tông, bên dưới động phủ của vị Đại trưởng lão Trung Phong kia.
Mặc kệ ngươi tiêu tốn bao nhiêu thời gian, ngươi hãy tự nghĩ cách thu cho bằng được đi.” Thanh âm đứt quãng, đến khi mặt đất vặn vẹo mãnh liệt hơn, ba đan bình cuối cùng cũng thành công phủ xuống thì thân ảnh người áo trắng kia cũng dần biến mất.
Toàn bộ mặt đất cũng được khôi phục bình thường, cái bóng cũng tiêu tán trở lại, ánh trăng bên ngoài lại tiếp tục rơi xuống.
Trong thời gian ngắn ngủi này Bạch Tiểu Thuần không nói câu nào, nhưng mồ hôi lạnh trên người hắn đã tuôn ướt người.
Lúc này hắn hít sâu một hơi, đè nén rung động trong lòng xuống, tông môn bên kia xuất hiện quá quỷ dị vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
“Rốt cuộc đây là cái dạng tông môn gì chứ?” Hơi thở Bạch Tiểu Thuần dồn dập, hắn không chút nghi ngờ sự cường hãn của tông môn bên kia, đến mức mà Huyết Khê Tông này tuyệt đối không thể sánh được.
Quái vật khổng lồ như vậy, hiển nhiên thật sự phải cách nơi này rất rất xa đấy.
“Bên bọn họ đang là ban ngày…” Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, như có điều suy nghĩ.
Hắn sờ lên mặt nạ, càng yên tâm chuyện thân phận hiện tại của hắn sẽ không bị Huyết Khê Tông phát hiện ra được.
“Sứ giả áo bào trắng này hình như cũng không phát hiện chuyện nơi này bị hoán đổi người? Hay là phát hiện nhưng lại không nói ra?” Bạch Tiểu Thuần chợt chần chừ, có chút không xác định được bèn lôi hồn Dạ Táng giả ra tra hỏi gần nửa ngày trời.
Trong lòng Dạ Táng giả đắng chát, còn có phức tạp nữa, dù sao thì đan dược này chính là do gã không ngừng cầu khẩn, tốn tâm tốn sức nên lần này mới được đưa tới.
Nhưng hôm nay, tất cả lại trở thành vật phẩm của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng gã rỉ máu.
Qua nửa ngày trời mới thở dài, cũng không dám phàn nàn mà vội trả lời tất cả các vấn đề mà Bạch Tiểu Thuần đưa ra.
Hỏi rất lâu, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hắn cũng không cách nào phán đoán được đối phương có phát giác ra mình đã không còn là người đóng giả Dạ Táng trước kia hay không nữa.
“Thôi, nghĩ nhiều cũng vô dụng, coi như lúc nãy bọn họ phát hiện ra nhưng cũng không vạch trần ta hẳn là tự ngầm hiểu lẫn nhau, như vậy có khi giống như ta phân tích, khả năng đối phương làm việc sơ sài là cực lớn, mà nói không chừng bọn họ cũng không phát hiện ra.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, cầm ba bình đan nhìn ký hiệu mặt trăng trên bình một chút rồi mở ra.
Trong đan bình này, có tất cả ba mươi viên đan dược.
Bạch Tiểu Thuần nhìn kỹ lại lập tức trợn to mắt, há hốc cả miệng.
“Toàn bộ đều là hàng cao cấp!!! Linh dược cấp bốn!”
“Đây là cái tông môn gì vậy, quá kinh khủng đi!”
“Linh dược này cũng không thuộc bất kì loại nào mà ta từng biết, hơn nữa dược thảo trong này…” Bạch Tiểu Thuần cẩn thận phân biệt, ngửi một chút, trong đầu thôi diễn một lát thì đoán chừng có hơn mấy chục loại dược thảo, nhưng tới hơn một nửa trong đó hắn không nhận biết được là dược thảo gì.
Tuy vậy hắn vẫn có thể nhìn ra công hiệu của đan dược.
Ba bình này đầy đủ cho một Phàm đạo Trúc cơ sơ kỳ tấn thăng lên Trung kỳ như lời người áo trắng nói, thế nhưng với Bạch Tiểu Thuần thì vẫn còn chưa đủ.
Hắn có Thiên đạo Trúc cơ, nên ngoại trừ đan dược, thì hắn cần phải luyện hóa nước Thông Thiên Hà nữa, chẳng qua có đan dược này trợ giúp cũng khiến tốc độ luyện hóa của hắn được đề thăng lên rất nhiều.
Một đêm này, Bạch Tiểu Thuần mải miết suy tư cho đến khi trời sáng, hắn bèn thở dài, chôn tất cả vấn đề này sâu trong lòng rồi bước ra khỏi động phủ.
Hắn trầm mặc quay đầu nhìn mặt đất trong động phủ một chút, rồi cầm lấy ngọc giản bước thẳng về phía Trung Phong.
Hắn nhanh chóng tới nơi, nhìn Trung Phong nghiêng nghiêng đâm lên bầu trời, hơn nửa ngọn núi chìm trong tầng mây mù lượn lờ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại càng thêm cảm thán đối với bàn tay người khổng lồ này.
Ngay khi hắn vừa bước chân vào Trung Phong, một gợn sóng vô hình chợt khuếch tán ra, dường như cảm nhận được ngọc giản trong tay Bạch Tiểu Thuần nên gợn sóng lại tiêu tan đi, cho phép Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong.
Cấp bậc trong Huyết Khê Tông rất sâm nghiêm, chỉ có tu sĩ Trúc cơ mới có tư cách ở trên bốn ngọn núi, hơn nữa nếu không có ngọc giản mà cứ cường ngạnh xông vào một phong thì nhất định sẽ bị trận pháp trực tiếp trừng phạt.
Bước vào Trung phong, Bạch Tiểu Thuần mới cảm nhận được ngọn sơn phong hùng hậu, thảo mộc bốn phía đỏ thẫm, thậm chí hắn còn nhìn thấy vài dòng suối chảy xuôi dòng nước màu đỏ.
Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn càng sinh động, đặc biệt là khi hắn tới gần thác nước thì cảm giác triệu hoán từ cánh tay khổng lồ này trong chớp mắt càng thêm mãnh liệt.
Sự triệu hoán mãnh liệt đến nỗi dẫn động cả Bất Tử Trường Sinh Công trong thể nội của Bạch Tiểu Thuần, khiến hơi thở hắn trở nên dồn dập, tựa như cảm giác mình hóa thân thành người khổng lồ này vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 197: Trung Phong Bí Thuật
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
“Thánh địa!” Bạch Tiểu Thuần kích động bước tới sát bờ thác nước huyết sắc lúc nào không hay, cảm nhận Huyết khí nồng đậm này chính là vật đại bổ đối với bản thân.
Mới chỉ hấp thu chút ít đã khiến tinh thần Bạch Tiểu Thuần phấn chấn lên, đang muốn hấp thu thêm thì đột nhiên một cảm giác nguy cơ xuất hiện.
Vừa lùi về phía sau, thì vị trí của hắn lúc nãy cũng chợt ầm vang lên.
Một đạo huyết quang hình cung, như một đạo kiếm khí chém thẳng xuống, tạo thành trùng kích chấn động toàn bộ đám thảo mộc bốn phía, cứng rắn chém thành một khe rãnh kéo dài trên mặt đất.
Một tiếng kêu nhẹ vang lên, rồi một thanh niên từ trong thác nước bước ra, gã ở trần, vẻ mặt lạnh lùng ngạo mạn liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.
“Biến, nơi này không phải chỗ ngươi tới được!”
Bạch Tiểu Thuần liếc qua liền nhận ra đối phương, chính là Tống Khuyết.
Sau khi gã nói xong cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần nữa mà quay người bước vào trong thác nước huyết sắc này, tiếp tục đả tọa.
“Cái tên thiếu thông minh này vậy mà cũng ở đây, hừ hừ, có gì đặc biệt hơn người đâu.
Trong Vẫn Kiếm thế giới không phải bị ta đánh cho kêu cha gọi mẹ đấy sao, đợi ta trà trộn vào Huyết Khê Tông xong xuôi rồi thì sẽ cho ngươi đẹp mặt, hừ!” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần oán hận.
Hắn còn nghĩ sau này phải đứng trước mặt Tống Khuyết, xưng hô là Tống Quân Uyển tỷ tỷ để Tống Khuyết nhận lấy biệt khuất như vậy mới hả lòng!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh trong lòng một tiếng rồi mới rời đi.
Thế nhưng trên đường đi qua đến bảy tám nơi có Huyết khí nồng đậm, chỉ cần hắn đến gần hơn một chút, lưu lại lâu hơn một chút là lập tức có người chạy ra đòi chém giết, đuổi hắn đi, lời nói không chút khách khí.
Thậm chí có lần ba người chạy ra một lúc, sát khí ngập trời, tựa như Bạch Tiểu Thuần chỉ cần dừng lại đó thêm chút nữa là sẽ bị diệt sát ngay tức khắc.
Bạch Tiểu Thuần càng thấy không cam lòng, cảm thấy mấy người này thật quá bá đạo, mình chẳng qua là đi ngang hút lấy một chút Huyết khí mà thôi, cũng không có đến cướp đoạt địa bàn của bọn họ.
Không lâu sau thì Bạch Tiểu Thuần đến được nơi phụ trách Hộ pháp mới tấn chức trong Trung Phong.
Tiếp chuyện hắn là một lão giả có tu vi Trúc cơ hậu kì, khi nhìn qua phát hiện thấy Bạch Tiểu Thuần chỉ là Phàm đạo Trúc cơ thì lão cũng không buồn phản ứng với hắn nữa mà chỉ thu hồi ngọc giản đồng thời đổi sang cho hắn một Lệnh bài phân phận kèm với một huyết sắc ngọc giản khác.
“Trong ngọc giản là bí pháp Huyết Sát Giới của Trung Phong, ngươi tự tu luyện lấy.
Nếu có chỗ không hiểu thì hàng tháng đều có Thái thượng trưởng lão giảng giải, tốn chút điểm cống hiến là có thể nghe giảng.
Nếu ngươi có đủ điểm cống hiến cũng có thể xin Thái Thượng trưởng lão giảng giải riêng cho ngươi.
Về phần động phủ, thì Trung Phong vẫn còn ba mươi bảy động phủ Hộ Pháp vô chủ, tùy ngươi chọn lựa.
Nếu cảm thấy động phủ mình không khá, bản thân có thực lực thì có thể đi đoạt động phủ khác của đồng môn.
Được rồi, ngươi có thể đi rồi.” Lão giả hất tay, tiếp tục nhắm mắt đả tọa.
Bạch Tiểu Thuần cầm hai miếng ngọc giản đi, cảm thấy chuyện này cũng khá đơn giản, bèn dung nhập linh thức vào bên trong.
Một bản đồ địa hình Trung Phong với những động phủ được đánh dấu sẵn hiện lên trong đầu hắn.
Nhìn sắc trời còn sáng, hắn bèn quyết định đi dạo qua một vòng, đến hoàng hôn thì đã nhìn qua một lượt toàn bộ động phủ trống trong khu vực đốt cuối ngón tay Trung Phong.
Một mình xem qua, cảm thấy toàn bộ đều không tệ nhưng Huyết khí hiển nhiên lại ít hơn động phủ người khác rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần đành chọn một cái có lượng Huyết khí đỡ hơn mấy chỗ kia chút ít rồi chuyển vào.
Động phủ này tốt hơn đông phủ nội môn rất nhiều, thế như vẫn không được hoành tráng bằng động phủ của Bạch Tiểu Thuần tại Linh Khê Tông khiến hắn có chút ấm ức nhưng không làm cách nào khác được.
Đành thở dài, rồi lấy miếng huyết sắc ngọc giản còn lại ra, quét Linh thức qua, chợt khẽ kêu lên một tiếng.
“Dùng Huyết khí ngưng kiếm, hình thành Sát giới? Dù là đả thương người khác hay bị thụ thương đều kích thích Huyết khí, khiến Huyết kiếm càng mạnh…đây là bí pháp gì vậy?” Bạch Tiểu Thuần có chút kinh ngạc.
Nhìn kỹ càng hơn thì sắc mặt hắn dần biến đổi, cuối cùng chuyển sang kinh hãi khi nhớ tới lúc ở bên trong Vẫn Kiếm thế giới, Tống Khuyết cũng đã thi triển Huyết kiếm.
“Huyết Kiếm này là bí truyền của Trung Phong, chỉ có tu sĩ Trúc cơ mới có thể tu luyện thành công…Thi Phong luyện thi, Vô Danh Phong luyện ma đầu, Thiểu Trạch Phong ma huyết luyện thể, mà Trung Phong này chính là…Huyết kiếm Sát Giới!” Khuôn mặt Bạch Tiểu Thuần chợt động, hắn phát hiện về mặt này Huyết Khê Tông có vẻ đỡ hơn Linh Khê Tông, loại công pháp bí truyền kiểu này đều hoàn toàn mở ra cho đệ tử tu hành, mỗi người một phần.
Hơn nữa, Huyết sát giới này rõ ràng rất không tầm thường, Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm rồi nhìn lại ngọc giản lần nữa, cuối cùng cũng tìm ra được lai lịch Huyết kiếm này.
“Đây là một lần đạt được linh cảm của một vị lão tổ Huyết Khê Tông khi nghiên cứu đại thủ, sáng tạo ra Huyết Sát Giới.
Sau nhiều đời bổ sung và hoàn thiện, cuối cùng trở thành bí thuật của Trung Phong Huyết Khê Tông!”
Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ, sau khi nghiên cứu một hồi thì hắn lật tay lên bấm niệm pháp quyết, huyết dịch toàn thân đột nhiên dừng lại, toàn bộ Huyết khí đang lơ lửng phân tán khắp nơi trên mặt đất đột nhiên ngưng tụ ở ngón tay.
Có điều nhìn qua có chút trúc trắc, sau một lúc lâu Huyết khí vẫn không ngưng tụ được bao nhiêu cả.
Bạch Tiểu Thuần cau mày, vung tay tán Huyết khí đi.
Hắn trầm ngâm một lát, lại cẩn thận tìm hiểu ngọc giản rồi tiếp tục thử nghiệm, chỉ là vẫn cứ trúc trắc như trước, tựa như có một chỗ nào đó không thông, rất khó có thể trôi chảy được.
“Dựa theo ngọc giản thì bước đầu tiên của Huyết kiếm đó chính là rút ra huyết khí của bản thân, lấy đó làm vật dẫn ngưng tụ ngày càng nhiều Huyết khí ở đầu ngón tay, hóa thành Kiếm khí.
Đây chính là cơ sở, rồi dựa theo bí pháp mà về sau dần ngưng tụ thành một thanh Huyết kiếm….” Bạch Tiểu Thuần lại thử nghiệm lần nữa nhưng vẫn cứ không làm được.
“Không đúng a.” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc.
Sau khi ngẫm nghĩ, hắn dứt khoát không dựa theo cách thức ngưng tụ Huyết khí như trong ngọc giản nữa mà vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công.
Lập tức từng tia Huyết Khí vẫn còn lơ lửng quanh hắn và ở bốn phía trên mặt đất chợt dâng lên, dường như bị hấp dẫn mạnh mẽ mà thoáng cái đã tràn vào bên trong thể nội của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng không hấp thu những Huyết khí này mà dẫn chúng chạy một vòng trong người hắn, rồi ngưng tụ ra đầu ngón giữa của tay phải.
Trong chớp mắt, một lượng Huyết khí nồng đậm ầm ầm xuất hiện, hình thành một đạo kiếm khí dài gần một thước.
Tất cả quá trình tựa như nước chảy mây trôi vô cùng tự nhiên, một màn này người ngoài mà nhìn thấy hẳn sẽ phải trợn mắt líu lưỡi.
Huyết Khê Tông từ xưa tới nay, thiên kiêu có thể nắm giữ được Huyết khí lượn quanh ngón tay hình thành kiếm khí cũng phải mất tới một ngày, còn về phần Bạch Tiểu Thuần, nếu không tính khoảng thời gian trước đó hắn sai đường thì chỉ mất vài hơi thở, tựa như theo bản năng mà nắm bắt lấy.
Bạch Tiểu Thuần nhìn kiếm khí trên ngón tay vài lần, biết bản thân đã mưu lợi mà được, có chút suy nghĩ.
“Huyết Sát Giới này không tầm thường, nhưng chỉ là một loại pháp môn điều khiển Bất tử Huyết.
Chẳng qua, ở Huyết Khê Tông lại không có người nào thực sự có Bất tử Huyết chân chính mà là hấp thu Huyết khí bên ngoài, cưỡng ép thay đổi và chuyển hóa dần dần Tiên huyết trong thể nội, cho nên Huyết khí bị rút ra ngưng tụ bên ngoài cũng trở nên hỗn tạp.
Do vậy mới cần dung hợp với Huyết khí khác, hoặc là bản thân bị thụ thương, hoặc là đả thương người khác, để gia tăng thêm uy lực.”
“Có thể đến trình độ nhất định nào đó, Huyết khí của bản thân dung hợp lâu dài với huyết khí này mà hoàn toàn thay đổi.
Có lẽ nếu thật sự đến ngày đó, thì loại phương pháp này hẳn có thể trực tiếp đạt đến cảnh giới cuối cùng của Bất Tử Quyển, trở thành Bất Tử Huyết!”
“Chỉ là điều này thật sự rất khó đạt được…Phương pháp chính xác, hẳn là thôi phát Bất tử Huyết trong cơ thể mình, tự thân sinh ra Huyết khí, ngưng tụ thành kiếm khí.
Lấy đây làm cơ sở, diễn hóa thành Huyết kiếm.
Một kiếm hạ xuống, kinh thiên động địa!”
“Cho nên, cách thức mưu lợi của ta, thực ra cũng là sai lầm.” Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm rồi thở dài.
Kiếm khí trên ngón tay cũng tiêu tán, trở thành Huyết khí bình thường rồi bị Bạch Tiểu Thuần hút vào trong thể nội, lần này hắn lựa chọn dung nhập vào trong huyết nhục.
Khi cảm giác tê dại trong lực lượng huyết nhục xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần cũng không tiếp tục vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công như ngày thường nữa, mà hai mắt sáng ngời, đưa tay phải bấm niệm pháp quyết, dựa theo khẩu quyết của Huyết Sát giới mà mạnh mẽ rút Huyết khí ra ngoài.
Khoảnh khắc này, tất cả huyết nhục trong cơ thể hắn đột nhiên co rút lại.
Trong sự co rút đó, từ trong huyết nhục toàn thân hắn chậm rãi nảy sinh ra một tia Huyết khí!
Đây chính là tập hợp của Bất tử Kim bì của Bạch Tiểu Thuần, Bất Tử Kim Cương quyển và tẩm bổ của bàn tay khổng lồ này, mới ngưng tụ ra được một tia…Huyết khí Bất tử Huyết chân chính thuộc về Bạch Tiểu Thuần.
Với tu vi của Bạch Tiểu Thuần lúc này, không cách nào hình thành được Bất Từ Huyết của chính mình, thế nhưng thông qua bí pháp này, hắn có thể cưỡng ép ra được một tia Huyết khí.
Huyết khí này rất ít, nhỏ bé đến không đáng kể, thế nhưng khi nó vừa xuất hiện thì cảm giác triệu hoán từ bàn tay khổng lồ Huyết Khê Tông này càng thêm mãnh liệt chưa từng có.
Hơi thở Bạch Tiểu Thuần trở nên dồn dập, miễn cưỡng điều khiển tia Huyết khí này tràn ra, ngưng tụ nơi đầu ngón tay, tạo thành một đạo Kiếm khí!
Đây mới chính là Huyết Sát Giới…chính tông nhất, hoặc nên nói, đây chính là…Bất tử Huyết kiếm!
Tuy chỉ là một tia, xét về lượng thì không thể so được với những tu sĩ Trúc cơ khác, thế nhưng chỉ một tia Bất tử Huyết khí này cũng đã đạt tới cảnh giới mà vô số Huyết khí bình thường ngưng tụ và tôi luyện lại cũng chưa hẳn đạt đến được.
Nó có thể nghiền ép được tất cả dễ như trở bàn tay!
Ngay khi kiếm khí này vừa xuất hiện, toàn bộ Huyết khí tại Trung Phong đột nhiên trở nên sôi sục khiến vô số tu sĩ Trúc cơ đều kinh ngạc, nhưng lại không tìm ra nguyên nhân phát sinh.
Hơi thở Bạch Tiểu Thuần dồn dập, hắn không nghĩ tới lại có thể thành công, trong mắt hắn đầy kích động.
“Đây không chỉ là một trong những đòn sát thủ của ta, mà còn là một… cách thức giúp ta ở tu vi này nhưng vẫn ngưng tụ ra được Bất tử Huyết.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, ta sẽ sớm chạm tới…cảnh giới Bất tử Huyết!!!” Bạch Tiểu Thuần phấn chấn.
Lúc này hắn hít sâu, chậm rãi tán đi Bất tử Huyết khí trên đầu ngón tay, dung nhập lại trong thể nội của hắn, từ ngày sau không ngừng luyện tập nhuần nhuyễn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 198: Ai Ám Toán Ta
Dịch giả: nhatchimai0000
Thời gian cứ thế trôi đi, Bạch Tiểu Thuần đã trở thành một trong những hộ pháp ở Trung phong.
Hắn hiểu nhiều chuyện hơn trước nhiều lắm, tỷ như chiến tranh giữa Huyết Khê Tông và Đan Khê Tông đang từ quy mô nhỏ lẻ ban đầu dần dà trở thành quy mô lớn.
Tỷ như, tại Huyết Khê Tông, lúc này đang tích cực chuẩn bị, trong tông chỗ nào cũng có thể cảm nhận ra sát khí lan tràn khắp nơi.
“Vốn chẳng phải đánh đánh giết giết, mọi người cứ hòa nhã vui vẻ mà hợp tác với nhau chẳng phải tốt sao.” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, tiếp tục tu hành, hấp thu huyết khí.
Mỗi lần hấp thu huyết khí thì trên mặt đất có đại lượng huyết khí tràn ra.
Chẳng những vậy mà ngay cả bên ngoài động phủ, chỗ nào có huyết khí đều tự ngưng tụ.
Được cái chốn này vắng vẻ, lại không phải là động phủ tốt nhất nên ngoại trừ hắn chẳng có ai cư trú.
Bằng không thì với cách hấp thu bá đạo của Bạch Tiểu Thuần, người khác căn bản không thể tu hành yên ổn được.
Lúc này hắn đang luyện Huyết kiếm, đồng thời Tử Khí Thông Thiên Quyết, hắn cũng không bỏ ngang.
Thông Thiên hà thủy trong Linh Hải tầng thứ nhất trong mấy ngày qua đang dần hòa tan.
Còn cả lực lượng Ngự Nhân Đại Pháp cùng với Nguyên Từ đều được Bạch Tiểu Thuần ngày ngày nghiên cứu, dưới mi tâm Thông Thiên Pháp Nhãn cũng từ từ tùy tâm sử dụng.
Cảm nhận cơ thể mỗi ngày một cường hãn, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỗi lúc thêm thích thú, mỗi lúc lại thêm kích động.
“Bất Tử Kim Cương tầng thứ nhất sắp thành công rồi, phương pháp huyết kiếm rất thích hợp với ta! Thánh Địa đây, ta không nỡ bỏ đi!!” Bạch Tiểu Thuần rất thoải mái bở huyết khí hấp thu vào rất nhiều làm cho Bất Tử Kim Cương tầng thứ nhất nhanh chóng tiến bộ.
Bất Tử Kim Cương càng lúc càng tiến thì cơ thể hắn cưỡng bức sinh sôi Bất Tử Huyết khí càng nhiều, lượng huyết khí cần hấp thu cũng bạo tăng theo.
Chả mấy chốc mà huyết khí khu vực này không thể thỏa mãn tốc độ tu hành Bạch Tiểu Thuần.
Thông thường lúc hấp thu huyết khí chính là thời điểm hưng phấn, mật độ huyết khí giảm phải tới ngày mai mới tích lũy lại đủ số để hắn hấp thu.
“Cứ thế thì không ổn.” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hấp cả buổi mà huyết khí vẫn chưa đủ…
Bạch Tiểu Thuần nóng ruột, nhìn ra bên ngoài lòng nghĩ tới khu vực huyết khí nồng đậm kia nhưng lại chợt nhớ người Huyết Khê Tông hung tàn làm lòng hắn dậy lên nỗi giận.
“Những chỗ ngon lành đã bị kẻ khác chiếm lâu rồi, không phải ta đánh không lại chúng mà chỉ muốn ít xuất hiện mà thôi!” Bạch Tiểu Thuần day day mi tâm, cân nhắc thì thấy nên chờ màn đêm buông xuống.
Hắn lặng lẽ ra ngoài, lựa chọn một khoảnh rừng không xa động phủ mình lắm.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, nhìn khắp bốn phía rồi nhắm mắt lại, mạnh mẽ hấp.
Lập tức, bốn phía trở nên vặn vẹo, đại lượng huyết khí từ khắp nơi bay tới, chui vào cơ thể.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần sảng khoái, cảm giác thế này lâu lắm mới gặp.
Bất Tử Kim Cương nhanh chóng vận chuyển, Bất Tử Huyết khí sinh sôi.
Hắn cầm lòng không đậu hít mạnh một hơi khiến cho huyết khí bốn phương vọt tới.
Dường như tất cả bộ vị trong cơ thể hắn đều trở nên sống động hẳn.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần hấp thu, mật độ huyết khí trong khu vực này trở nên mỏng manh mà mắt thường có thể quan sát được, giảm đi phải tới bảy thành khiến cho các tu sĩ Trúc cơ khắp bốn phía đột nhiên bừng tỉnh hết thảy, thần sắc kinh nghi, cảm nhận thấy rõ ràng huyết khí thưa thớt hẳn.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Huyết khí sao lại thoáng cái mất đi nhiều như vậy!”
“Chẳng lẽ có người quấy phá?”
Chẳng mấy chốc, bảy tám tu sĩ Trúc Cơ rời động phủ, đằng đằng sát khí đi truy tầm.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được, nhanh chóng thu công pháp lại, lẳng lặng bỏ đi làm cho những tu sĩ Trúc cơ kia chạy đi chạy lại một vòng không tìm ra được gì cả.
Sau khi cảm nhận huyết khí bốn phía từ từ khôi phục, cả đám mang hồ nghi rồi tản đi mất.
Xa xa, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bất định, hắn cảm thấy đám Huyết Khê Tông thật bá đạo.
Mình mới hít có hai lần mà đối phương đã vọt ra khỏi động phủ tìm đến.
“Xem ra không thể ở yên, hít hai hơi rồi phải đi ngay mới được!” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, đột nhiên nhớ ra cái gì bèn dò xét khắp nơi, chỉ thấy mấy con thỏ dựng tai lên nhìn thì trong lòng khẽ bi ai, cảm thán mệnh khổ.
Hắn thì thào vài câu, nhất định phải cẩn thận hơn.
Bằng không chắc phải chết …
Hắn thở dài, hiện tại giống như lần đến Linh Khê Tông trộm Linh Vĩ Kê năm xưa quá.
“Không đúng, không đúng, ta cùng mạch với Cự Nhân, đây vốn là của ta mới phải, là chúng trộm huyết khí của ta!” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không đúng, nghĩ ngợi một vòng thì cảm thấy giận dữ.
“Vô sỉ thật, trộm huyết khí của ta! Bây giờ ta nhìn không chấp nhặt với chúng!” Bạch Tiểu Thuần tức giận nhưng vẫn bỏ sang khu vực khác.
Hắn cảm thấy huyết khí bốn phía, mãnh liệt vận chuyển tu vi, cơ thể hóa thành hắc động.
Những tiếng nổ vang ngoại nhân không nghe thấy mà chỉ có Bạch Tiểu Thuần với những thiên lôi chi âm trong đầu.
Khi cơ thể hóa thành hắc động, chớp mắt cái mà huyết khí từ bốn phía vọt tới.
Trong nháy mắt hắn hút vào ngay rồi xong nhanh chóng bỏ đi.
Sau lưng, từng tiếng kinh hô vang vọng…
Cứ như thế, một đêm trôi qua…
Một đêm nọ, các tu sĩ Trúc cơ ở Trung phong đều nhíu mày lại.
Cứ khi đêm xuống là rất nhiều người đang tu luyện cảm thấy đột nhiên huyết khí bị ngắt, thậm chí có kẻ còn đang tu luyện tới thời khắc then chốt mà bỗng huyết khí giảm đột ngột khiến suýt bị tu vi cắn trả, lâu lắm mới áp chế được.
Trong cơn giận dữ chúng bèn đi tìm nguyên nhân nhưng Bạch Tiểu Thuần đã bỏ đi từ lâu rồi.
Thảm nhất trong đám này là một tu sĩ Trúc cơ ở Trung phong, vị được gọi là Thần Toán Tử danh tiếng xa gần.
Động phủ y xa hoa lắm, lại có cả huyết thụ vờn quanh, địa vị trong tông môn thực không tầm thường.
Một đêm nọ, y đang thôi diễn một môn bí thuật, môn thôi diễn này đã làm là không ngừng được.
Trong lúc thôi diễn phải lợi lụng huyết khí bốn phía bồi dưỡng.
Khi huyết khí bị cắt đột ngột nên không có được sự bồi dưỡng, hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể héo quắt, đầu như búa bổ, thét thảm lên rồi ngất ngay.
Khi trời hửng sáng, Bạch Tiểu Thuần hưng phấn về động phủ.
Cả đêm hấp thụ huyết khí làm cho tốc độ tu luyện của hắn chẳng những hồi phục mà còn gia tăng.
Giờ phút này hắn đang đắc ý ngồi trong động phủ.
Mặt đang vênh lên thì bỗng thần sắc nghiêm nghị, dò xét khắp nơi, khi xác định không có thỏ thì mới yên tâm lại.
“Khặc khặc, may mà ta thông minh không cần phải đi chém giết chiếm chỗ, miễn đi việc tranh chấp.
Ta cứ tiện đường hút hai phần thì nào ai biết là ta làm.” Bạch Tiểu Thuần cao hứng, ban ngày tu hành Tử Khí Thông Thiên Quyết cùng với Ngự Nhân Đại Pháp, nghiên cứu Nguyên Từ lực lượng, chờ đến đêm khuya lúc nguyệt hắc phong cao, thận trọng bí mật đi ra ngoài tu hành.
Đêm sau hắn không đi lộ tuyến đêm trước, khi đến nơi hút mạnh đi hai phần rồi đào tẩu sang chỗ khác lại hấp hai phần.
Tốc độ hắn nhanh lắm, lại là Trúc Cơ Thiên Đạo lại có mặt nạ giấu giếm chấn động tu vi, lại cố ý không muốn để người ta phát hiện nên hắn cố công che giấu khí tức gần như không thể phát hiện được.
Vì vậy … một đêm nọ ở khu vực Trung phong, những tiếng gào thét kinh nghi vang vọng chỗ nọ chỗ kia.
“Chết tiệt, sao huyết khí giảm mật độ!”
“Chuyện gì đang xảy ra, sao cứ đêm là như vậy mà ban ngày không xảy ra!”
“Có vấn đề! !”
Vị Thần Toán Tử thê thảm nhất kia, đêm đó y bị hôn mê, cả ngày không tỉnh.
Phải đến khuya hôm sau mới tỉnh lại, mặt trắng bệch, tơ máu giăng trong mắt, nỗi tức giận ngập trời.
“Ai ám toán ta đây!” Thần Toán Tử là một tu sĩ trung niên, sát khí ngập toàn thân, vẻ tàn nhẫn lộ cả ra ngoài.
“Dám ám toán ta, ngươi nhất định phải chết!” Y thở thật sâu, miễn cưỡng chế trụ cắn trả nên bị thương.
Tay phải y bấm niệm pháp quyết, tinh mang trong mắt lóe lên.
“Ta phải tính xem, kẻ nọ là ai!” Thần Toán Tử có thù tất báo, nhanh chóng thôi diễn tính toán.
Hai mắt hiện hai vòng xoáy, vòng xoáy mỗi lúc một nhanh, huyết khí ở bốn phía ngưng tụ lại, dung nhập vào cơ thể để bồi dưỡng, tạo thành vòng tuần hoàn.
Sau rốt, trong mắt Thần Toán Tử hiện ra thân ảnh.
Khi Thần Toán Tử cố nhìn rõ để xem kẻ đó là ai thì tại khu vực này, Bạch Tiểu Thuần thoải mái chắp tay, dạo đến.
Chả mấy chốc, hắn vận lực hít hai cái, tiếng gào thét vang vọng bốn phía.
Lúc này cơ thể Thần Toán Tử run bần bật, huyết khí bốn phía giảm mạnh làm cho y không có gì bồi dưỡng, cơ thể vốn bị thương không chèo chống được nữa, thương thế bộc phát, miệng phun máu tươi, ngất luôn.
Đây là đêm thứ ba rồi, Thần Toán Tử mới miễn cưỡng mở mắt, y biết thương thế quá nặng không thể thôi diễn được nữa, cần nghỉ ngơi ít nhất cả tháng ròng.
Tâm thần điên cuồng, gào rú thê lương.
“Ngươi dám ám toán ta, ta nhất định phải xé xác ngươi ra!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 199: Động Phủ Của Huyết Mai. .
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Thần Toán Tử cắn răng ra ngoài, khi nghe đồng môn tán gẫu với nhau trong lúc đổi lấy đan dược mới biết đối phương không phải cố tình ám toán mình.
Có điều hận ý của gã không vì thế mà giảm đi, bèn nói cho mọi người biết mình đã tính toán ra đầu sỏ chuyện này hoàn toàn không phải là thiên tai, mà đã có kẻ dùng cách nào đó rút đi Huyết khí xung quanh.
Thần Toán Tử cũng là một kẻ có danh tiếng tại Trung Phong, do vậy lời gã nói rất được mọi người tin tưởng, những kẻ bị ảnh hưởng hai ngày nay đều đồng loạt mang theo sát ý lùng sục suốt đêm.
Chỉ là thêm hai ngày trôi qua nữa nhưng bọn họ lại không tìm ra chút dấu vết nào, mà huyết khí vẫn cứ giả bớt như thường, khiến sát cơ của mỗi người đều dâng lên ngập trời, bèn mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Dần dần, lời đồn đã bắt đầu lan truyền.
“Nghe nói chưa, Trung Phong chúng ta vừa xuất hiện ra một tên tu sĩ thần bí, tên này cứ đêm xuống là lại lẻn đến khắp khu vực Trung Phong hấp thu lấy Huyết khí!”
“Đến cùng thì tên gia hỏa này là ai, chắc hắn chán sống rồi.
Ta mà tìm ra được hắn, tông môn có ngăn trở cũng vô dụng a.”
Những lời này ban ngày Bạch Tiểu Thuần cũng có nghe thấy, bèn sợ mất mật, đành yên lặng vài ngày.
Có điều khi nhìn thấy tốc độ tu luyện của mình giảm sút rõ rệt bèn sốt ruột, cho nên lại cắn răng tiếp tục ra ngoài.
Mấy ngày tiếp theo hắn càng thêm cẩn thận, khiến đám tu sĩ Trúc cơ dưới đốt cuối ngón tay Trung Phong này như muốn phát điên lên, số kẻ ra ngoài phát thệ tìm cho bằng được hắn ngày càng nhiều.
Thậm chí để người khác không nghi ngờ gì, Bạch Tiểu Thuần còn gia nhập vào đám người kia, cùng nhau lùng sục mọi chỗ, kèm thêm thanh âm chói tai, vẻ mặt phẫn hận tựa như chính mình cũng là người bị hại.
Cứ như vậy mà ba ngày nữa trôi qua, Bạch Tiểu Thuần tiếp tục ra ngoài tản bộ vào ban đêm, định thừa cơ hút lấy Huyết khí nhưng lại phát hiện có một lượng lớn tu sĩ Trúc cơ Trung Phong xuất động, tới tới lui lui tìm kiếm khắp nơi khiến cả đêm dài hắn đều không có cơ hội ra tay.
Bạch Tiểu Thuần ngẫm nghĩ, cũng không gắp gáp mà chờ đợi thêm mấy ngày nữa, tu sĩ Trúc cơ trong Huyết Khê Tông vốn không đoàn kết với nhau, sau mấy ngày cũng giải tán.
Bạch Tiểu Thuần lại nghêu ngao vui thích ra ngoài hấp thụ.
“Hừ hừ, so đấu với Bạch Tiểu Thuần ta, loại chuyện này ta có kinh nghiệm đầy mình!” Bạch Tiểu Thuần nâng cằm, hất tay áo nhỏ ngạo nghễ đi ra.
Một đêm này, thu hoạch lớn….thậm chí khi hắn chạy ngang qua một chỗ kia, theo bản năng vô tình hút vài hơi chợt cảm nhận được nơi này còn có Huyết khí nồng đậm hơn hẳn những khu vực khác, tràn ra từ trong một động phủ.
Bạch Tiểu Thuần đầy kinh hỉ nhưng không dám dừng lại quá lâu, tranh thủ đi xa.
Cứ như vậy, nhiều người thì hắn ngừng lại, ít người lại tiếp tục hấp thụ…Sau nửa tháng ngừng ngừng hút hút, Huyết Kiếm của hắn càng lúc càng ngưng kết lại, lực lượng Bất Tử Kim Cương quyển đã đạt tới hơn Thất Tượng.
“Chẳng mấy chốc sẽ đạt tới Thập Tượng, đến lúc tầng thứ nhất Bất Tử Kim Cương thành công, Hám Sơn Chàng cũng có thể thi triển được!”
“Mà ta cũng cảm nhận được Huyết Kiếm chẳng mấy chốc nữa là được tu thành.” Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn không thôi.
Trong lúc đó, toàn bộ tu sĩ Trúc Cơ tại khu vực đốt cuối ngón tay Trung Phong đang phát điên lên, vốn lệ khí trên người bọn họ dày đặc, lại bị hành vi của Bạch Tiểu Thuần giày vò nửa tháng mà sát ý trên người đều ngập trời.
Nửa tháng này bọn họ bị cắt ngang trong lúc tu hành rất nhiều lần, còn Bạch Tiểu Thuần thì lại không có thời gian cố định, địa điểm mỗi lần đi đều là tùy ý lựa chọn …
Thế là đám tu sĩ Trúc cơ tại đốt cuối ngón tay Trung Phong đều không thể chịu đựng nổi, cũng không thiếu người bị hành hạ đến mức tu vi phản phệ, phun ra tiên huyết.
“Là ai???”
“Ta muốn giết kẻ này, chết tiệt, ta muốn giết chết tên gia hỏa này!”
“Cái tên chết tiệt này, hại ta tu vi suýt chút là bất ổn.
Ta muốn tươi sống lăng trì hắn!”
Từng tiếng gào thét vang vọng khắp toàn Trung Phong, cả đời đám tu sĩ Trúc cơ này cũng chưa từng gặp mấy chuyện như vậy qua.
Sáng ra, cả đám đều đỏ lòm hai mắt, sát ý trên người đậm đặc.
Bạch Tiểu Thuần thấy vậy vô cùng kinh hãi, mỗi lần ra ngoài cũng phải gắng sức dụi cho mắt đỏ lên mới dám ló mặt đi ra, tụ tập thành một đám với không ít người cùng mắng chửi cái tên huyết khí cuồng ma thần bí kia.
Tình thế ngày càng tiến triển tới mức đám tu sĩ Trúc cơ không những không ngừng lùng sục, mà còn thỉnh mấy vị đồng môn am hiểu bói toán tính toán thôi diễn ra.
Có điều người am hiểu bói toán không nhiều, mà Thần Toán Tử trong đám tu sĩ Trúc cơ Trung Phong lại có danh khí lớn nhất, nhưng gã lại đang dưỡng thương không thể nào tính toán được nữa, cho nên nộ khí tại khu vực đốt cuối ngón tay Trung Phong bị đè nén lại càng lúc càng lớn.
Bạch Tiểu Thuần thấy tình cảnh vậy cũng trở nên thu liễm, yên tĩnh được mấy ngày.
Khi hắn ra ngoài lại, thì phát hiện đám tu sĩ Trúc cơ Trung Phong vậy mà đều tuần tra theo từng khu vực riêng, hiển nhiên bọn họ đã đạt được sự đồng thuận thống nhất hiếm có trong lần này.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần trợn tròn, đi một vòng lớn, đành than thở rồi rời đi.
Đang lúc còn đầy âu sầu không biết phải làm sao thì hắn vô tình đi ngang qua một khu vực, đột nhiên bước chân hắn khựng lại, đưa mắt nhìn về khu vực này đầy nghi hoặc.
“Không ai tuần tra?” Bạch Tiểu Thuần trợn mắt, sau khi nhìn ngó xung quanh kĩ càng thì mới hoàn toàn xác định, nơi này không có người tuần tra.
Việc này khiến hắn đầy kinh hỉ, đồng thời cũng nhớ ra nơi này vốn có một động phủ, hắn từng đi ngang qua, cũng cảm nhận được huyết khí truyền ra nồng đậm hơn hẳn những nơi khác.
Sau khi tìm tòi một chút thì hắn cũng tới được động phủ không chút kì lạ này.
Đứng trước cửa động, Bạch Tiểu Thuần lấy ngọc giản ra xem xét một chút, hai mắt sáng lên.
“Sao trước kia ta lại không chú ý tới đây vậy, tất cả động phủ khu vực này đều trống không a, chỉ có động phủ này có chủ.
Tuy không biết chủ nhân động phủ này là ai, nhưng ta hút một hai hớp hẳn cũng không có chuyện gì.” Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, đột nhiên hút mạnh vào một hơi, một lượng lớn huyết khí từ bốn phía mạnh mẽ tràn tới, thậm chí huyết khí từ trong động phủ này cũng cuồn cuộn như sóng tràn.
Bạch Tiểu Thuần mới hút vào một hơi mà cảm giác được tổng lượng huyết khí đã bằng ngày thường mình tản bộ qua hai ba khu vực rồi.
“Nơi tốt a!” Bạch Tiểu Thuần không dám nấn ná lâu mà vội rời đi.
Đêm ngày thứ hai, hắn lại lẻn tới đây, hút thêm hai cái, ngày thứ ba, rồi ngày thứ tư, Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên phát hiện ra vậy mà lại vẫn không có chuyện gì xảy ra, cũng không có người bước ra từ trong động phủ.
Thế là lá gan của hắn càng thêm lớn, ngày thứ tư, hắn vậy mà hút vào liên tục mười ngụm.
Cuối cùng hắn cũng phát hiện không có ai bên trong động phủ này, thậm chí nơi này còn vắng vẻ hơn cả động phủ của hắn nữa, ban ngày heo hút không một bóng người, ban đêm càng thêm vắng lặng!
“Ha ha, ông trời có mắt!” Bạch Tiểu Thuần mừng như điên.
Ngay trong đêm thứ năm, hắn đã đến ngồi cạnh động phủ này từ rất sớm.
Dự định của hắn lần này là hút một vố lớn đủ để Bất Tử Kim Cương tầng thứ nhất của mình được trực tiếp hoàn thành!
Vừa mới vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công, huyết khí từ bốn phía lập tức vọt tới, thế nhưng Bạch Tiểu Thuần tài đại khí thô khoát tay không để ý tới chuyện hấp thu đám huyết khí này nữa, chỉ tập trung vào động phủ sau lưng.
Hắn dựa sát vào cửa động phủ rồi khẽ hút một cái, động phủ im ắng khẽ chấn động, huyết khí bên trong bộc phát, một lượng lớn huyết khí tràn vào thể nội Bạch Tiểu Thuần, thúc đẩy tu hành Bất Tử Kim Cương quyển khiến huyết nhục toàn thân trở nên nhức mỏi, lực lượng gia tăng cực kỳ rõ ràng.
Việc này làm Bạch Tiểu Thuần cực kỳ kích động, cuối cùng hắn mới có được cảm giác có thể tùy ý hấp thụ, tựa như toàn thân đang vùng vẫy trong biển huyết khí vô tận.
Loại cảm giác thoải mái này tựa như hắn trở thành Tiên vậy.
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần đang điên cuồng hấp thu, thì động phủ sau lưng hắn lúc này, quả thật không có người trong động phủ, động phủ cũng không lớn, lại như lâu rồi không có người ở, thế nhưng ngay giữa động lại có một bình nhỏ màu máu.
Trên bình còn có một ấn ký hình hoa mai đỏ, đang tràn ra ánh sáng lấp lóe như có chứa trọng bảo bên trong.
Dưới bình nhỏ là một trận pháp đang lập lòe ánh sáng đỏ, tâm trận pháp cũng chính là trị trí của bình nhỏ này.
Nhìn kỹ thì tâm trận pháp này như có một lỗ nhỏ, huyết bình được đặt vừa vặn trong lỗ nhỏ đó!
Bên trong huyết bình ngưng tụ huyết khí đậm đặc, đến mức huyết khí còn bị lắng đọng lại thành dịch lỏng, số lượng cũng được hơn nửa bình.
Dưới sự hấp thụ của Bạch Tiểu Thuần, chất lỏng bên trong huyết bình nhanh chóng bị bốc hơi, mãnh liệt lao tới cửa động phủ.
Chỉ trong một nén nhang, dịch lỏng trong bình nhỏ vậy mà hụt đi ba thành.
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn, tiếp tục tăng cường hấp thụ, thì tại một huyết hồ trên đoạn giữa của Tổ Phong Huyết Khê Tông, xung quanh đầy hoa mai tựa như tiên cảnh, cạnh hồ là một động phủ với đại môn màu xanh, tràn ra uy áp nồng đậm, trên cửa được khắc một ấn kí hình một đóa hoa mai đỏ.
Bên trong động phủ cực kỳ xa hoa với minh châu sáng rọi, Linh thạch tô điểm, có một nữ tử đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, trên mặt đang đeo một mặt nạ huyết sắc, chính là…Huyết Mai!
Nàng đột nhiên mở mắt ra, đôi mi thanh tú dưới lớp mặt nạ cau lại, có thêm vẻ kinh ngạc.
“Xảy ra chuyện gì vậy, huyết khí trong Huyết bình ta đặt trong động phủ Trung Phong sao lại đột nhiên giảm kinh người như vậy?!!”
Động phủ sau lưng Bạch Tiểu Thuần chính là phủ đệ của Huyết Mai tại Trung Phong, chẳng qua hầu như nàng không ở đấy qua, mà thường ở Tổ Phong.
Có điều vì năm đó phụ thân nàng là Vô Cực Tử phát hiện động phủ này vô cùng kỳ dị, nên lưu lại trận pháp khiến huyết khí vô cùng đậm đặc, hơn xa so với tất cả khu vực tại đốt cuối ngón Trung Phong này.
Tại động phủ Trung Phong, nàng còn đặt một trọng bảo huyết bình để hấp thu và tích lũy huyết khí, sau gần mười năm chờ đợi cũng đã gần xong, có thể phối hợp với một môn bí pháp mà nàng tu luyện.
Nhưng bây giờ, thông qua liên hệ với tâm thần của nàng thì huyết khí trong huyết bình đột ngột giảm xuống.
Tuy huyết khí trong bình cũng thỉnh thoảng tăng giảm chút ít, thế nhưng cũng chưa bao giờ giảm đến mức kinh người thế này, ngay khi nàng còn đang kinh ngạc thì tốc độ giảm xuống càng thêm đột biến, hao hụt mất bốn thành.
Hơi thở Huyết Mai trở nên dồn dập, vẻ lạnh lẽo trong mắt phượng lóe lên, nàng đột nhiên đứng dậy, hóa thành một đạo cầu vồng, gào thét ầm vang trong đêm tối này nhanh chóng bay từ Tổ phong qua Trung Phong.
“Ta cũng muốn xem xem, làm sao lại giảm như vậy!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 200: Huyết Mai Thiếu Chủ, Thật Khéo. .
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Huyết Mai hóa thành cầu vồng bay đến với tốc độ kinh người, nhấc lên một tràng thanh âm xé gió chói tai cực nổi bật trong đêm khuya, nàng vừa tới gần thì Trung Phong cũng ầm ầm nổ vang, tiếng vang truyền khắp bốn phía.
Trong tông môn, Huyết Mai luôn bá đạo.
Cho dù nàng có làm chuyện gì, cho dù chuyện đó không tính là bá đạo gì, thế nhưng vì cha nàng chính là Vô Cực lão tổ, cho nên trong mắt người khác đều là bá đạo cả.
Điểm này mấy năm trước Huyết Mai đã hiểu rõ.
Do vậy, mỗi lần làm gì, nàng cũng dứt khoát bá đạo đến cùng.
Lúc này nàng bay tới, tiếng vang ầm trời khiến tất cả hộ pháp và trưởng lão Trúc cơ tại khu vực đốt cuối ngón tay Trung Phong đều bị kinh động, nhao nhao lao ra khỏi động phủ, đưa mắt tìm hiểu thì nhìn thấy thân ảnh của Huyết Mai vọt qua.
Thân ảnh này như được một màn máu phủ xung quanh, lờ mờ có thể nhìn thấy được một thân thể mềm mại bên trong, còn có cả cái mặt nạ huyết sắc lóe lên ánh mắt đầy lạnh lùng bên dưới!
Một màn này khiến tâm thần của rất nhiều người chấn động.
“Huyết Mai thiếu chủ vậy mà lại trở về Trung Phong?”
“Nàng tuy là Trưởng lão của Trung Phong, thế nhưng lại bất hòa với Đại trưởng lão, do vậy mà rất hiếm khi thấy nàng tại đây a!”
“A, cái hướng kia…”
Ngay khi mọi người đang còn động tâm, cũng có vài người nhận ra được hướng đi của Huyết Mai, chính là một nơi đang ngưng tụ huyết khí nồng đậm phía xa, thậm chí còn ảnh hưởng tới bốn phía khiến huyết khí phiêu dật trên núi đều như tuôn tới, huyết quang dần dần nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Tràng cảnh này khiến hai mắt của đám tu sĩ Trúc cơ đều sáng lên.
“Nơi đó là động phủ của Huyết Mai thiếu chủ a, những huyết khí này.”
“Chẳng lẽ Huyết Mai thiếu chủ có trọng bảo nào sắp xuất thế sao?!!”
Suy đoán trong lòng đám người nổi lên, rồi từng người lập tức bay ra, đến thẳng động phủ kia.
Ngay lúc này Bạch Tiểu Thuần đang toàn lực hấp thụ lấy huyết khí tại động phủ sau lưng, đồng thời cảm nhận rõ ràng lực lượng Bất Tử Trường Sinh Công của mình gia tăng thật nhanh chóng, lực lượng thân thể không ngừng bạo tăng lên.
Thân thể hắn nhìn như thường, thế nhưng thật ra tất cả huyết nhục đều không ngừng súc tích lại.
“Bất Tử Kim Cương quyển, tầng thứ nhất…Thập Tượng Man Quỷ thân!” Bạch Tiểu Thuần kích động, hít sâu lại, cảm nhận lực lượng thân thể đang bạo tăng ầm ầm.
Bát Tượng, Cửu Tượng…Rất nhanh, nhảy vọt lên tới Thập Tượng!!!
Nháy mắt này, trong não hải của hắn chợt ông lên một tiếng, thể nội cũng truyền ra từng tràng thanh âm ken két.
Thanh âm này người ngoài không nghe thấy, thế nhưng lại tựa như sấm động ầm ĩ bên tai hắn.
Cùng lúc đó, cảm giác đau nhức toàn thân chợt tràn về như một cơn thủy triều rồi lan ra khắp các bộ vị trên thân thể hắn, khiến huyết nhục toàn thân chấn động, lan tới từng lọn tóc, từng tấc máu thịt rồi đột nhiên dừng tại đó.
Bạch Tiểu Thuần theo bản năng hút một ngụm khí vào, cơn thủy triều đang dừng lại khắp toàn thân đột nhiên cuốn ngược lại, từ tất cả ngóc ngách trong thân thể hắn, một đường ầm vang kéo về ngưng tụ tại một điểm duy nhất, giao nhau tại lồng ngực, hoàn toàn dung hợp lại thành một thể!!!
Tạo thành một…khí thế đầy mạnh mẽ!
Cái khí thế này, chính là từ lực lượng huyết nhục chấn động vô số lần của Bạch Tiểu Thuần nhấc lên.
Trong quá trình chấn động liên tục này, huyết nhục của hắn tạo thành từng vòng xoáy mạnh mẽ hút lấy đám huyết khí ở động phủ phía sau và ở bốn phía xung quanh đây!
Lập tức, huyết khi trong huyết bình tại động phủ tựa như đàn ngựa thoát cương, cuộn trào xuyên thẳng qua cửa động phủ, cùng với đám huyết khí ở bốn phương tám hướng xung quanh dũng mãnh lao đến.
Bạch Tiểu Thuần chấn động, khi cảm nhận được lực lượng thể nội bộc phát ra ngoài thì hắn cũng thầm hô không ổn.
Lúc trước hắn đều cố khống chế bản thân không hấp thu huyết khí bốn phía mà chỉ hút lấy huyết khí trong động phủ, như vậy mới đảm bảo cân bằng mặt nào đó, khiến huyết quang không thể hiện rõ ràng ra ngoài, tránh người khác phát hiện ra.
Nhưng bây giờ tầng thứ nhất Bất Tử Kim Cương quyển, Thập Tượng Man Quỷ thân hình thành, cả người hắn không khống chế được chấn động, tạo thành vòng xoáy hấp thụ lấy huyết khí xung quanh, khiến huyết quang bộc phát ra đầy rõ ràng tại nơi này.
Nhưng hắn lại không kịp ngăn trở lại, hơn nữa, thân thể hắn lúc này như đang lột xác, huyết khí bốn phía dung nhập vào thể nội như trở thành sấm sét vang vọng trong đầu hắn, thân thể của hắn run rẩy, mỗi lần run rẩy thì lực lượng lại bộc phát ra.
Rất nhanh, từ lượng biến thành chất, lực lượng Thập Tượng ngưng tụ, hóa…Man Quỷ chi thân!!!
Ầm ầm ầm!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên mở ra, thân ảnh Man Quỷ ẩn hiện sau lưng còn mờ ảo, thế nhưng hắn biết chỉ cần uẩn dưỡng không tới mấy tháng nữa thì sẽ hiện ra rõ ràng.
Cảm giác như có một lực lượng vô cùng cường đại được sinh ra từ trong mỗi tấc huyết nhục ở thể nội, thế nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng không có thời gian kích động, bởi vì huyết quang nơi này lan tràn quá mức thu hút, tất nhiên sẽ kéo không ít người tới đây.
“Huyết Khê Tông này quá bá đạo, đến tu hành mà cũng phải nơm nớp lo sợ!” Bạch Tiểu Thuần khẩn trương.
Hắn biết không ít người trong Huyết Khê Tông này đã tìm kiếm hắn rất lâu rồi, nếu như bị bắt gặp tại trận thế này, mấy người kia bộc phát hung tàn thì hậu quả khó mà lường được.
Lúc này hắn đứng dậy tranh thủ thoát khỏi nơi này, nhưng đã có một đạo cầu vòng huyết sắc từ trên bầu trời phía xa xa, tựa như một tia chớp lao tới.
Nháy mắt đã tới rất gần hắn, rồi xuất hiện ở không trung phía trên đầu Bạch Tiểu Thuần, hóa thành một nữ tử mặc trường bào đỏ tươi, đeo một chiếc mặt nạ huyết sắc, trên đó còn có khắc một đóa hoa mai đỏ.
Huyết Mai ngơ ngác nhìn động phủ của mình, có chút choáng váng.
Nàng khó mà tưởng tượng được tại Huyết Khê Tông, vậy mà có người dám đánh chủ ý lên đầu mình thế này.
Thậm chí còn dám tu hành ngay trước cửa động phủ của mình.
Loại chuyện có chút không tưởng này khiến nàng sửng sốt nửa ngày trời, theo như hiểu biết của nàng, hạ du Tu Chân giới cũng khó mà thấy được loại chuyện kiểu này đấy…
Nhưng nàng có thể cảm nhận được rõ ràng, Huyết bình trong động phủ đã hoàn toàn trống rỗng, thậm chí vì bị hút hết huyết khí trong thời gian ngắn ngủi thế này nên còn có dấu hiệu vỡ nát ra.
Công sức bản thân chuẩn bị vật phẩm này hơn mười năm, chỉ trong vòng một đêm, tất cả đã bằng không…Thân thể nàng run nhẹ, hơi thở dồn dập, trong khoảnh khắc này nàng còn nhìn thấy một sợi huyết khí cuối cùng từ trong động phủ bay ra, chui vào trong người Bạch Tiểu Thuần.
Đôi mắt phượng lạnh lẽo của Huyết Mai lóe lên sát ý kinh thiên, mang theo hơi thở hổn hển rơi xuống người Bạch Tiểu Thuần.
“Huyết Mai thiếu chủ, thật là khéo quá…” Bạch Tiểu Thuần chột dạ.
Bị Huyết Mai nhìn tới kinh hoảng, hắn đang định nói mình vừa đi ngang qua nơi đây, thế nhưng hết lần này tới lần khác, đám huyết khí mỏng mang bốn phía bị Bất Tử Trương Sinh công của mình hấp dẫn, không nhưng tự động chui vào trong người.
Bạch Tiểu Thuần muốn khóc rồi, cũng muốn ngăn trở lại nhưng trong thời gian ngắn khó mà làm được…Thế là hắn đành phải tranh thủ thay đổi lại lời nói.
“Nơi này hóa ra là động phủ của ngươi sao? Chúng ta thương lượng một chút…ta có thể bồi thường…” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám.
Thế nhưng không đợi hắn nói xong, từng tiếng gió rít gào bốn phía, rồi từng bóng người lần lượt xuất hiện.
Bọn họ liếc mắt là nhận ra Bạch Tiểu Thuần, cũng nhìn thấy được động phủ sau lưng hắn, cảm thấy được huyết khí mỏng manh xung quanh đây…hơn nữa…còn nhìn thấy được từng tia huyết khí không ngừng lũ lượt kéo nhau chui vào trong người Bạch Tiểu Thuần.
Một màn này khiến từng tên tu sĩ Trúc như bừng tỉnh mà hiểu ra, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, sát ý ngút trời.
“Là Dạ Táng! Huyết khí giảm mạnh…giống hệt mấy ngày trước…vậy chẳng phải hắn…”
“Tên khốn nhiều lần hại ta gặp phải phản phệ trong khoảng thời gian này, là ngươi???”
“Là do ngươi làm, chết tiệt, nhất định là ngươi!”
Những ánh mắt mang đầy sát cơ đồng loạt rơi xuống người Bạch Tiểu Thuần, khiến hắn rùng mình một cái.
“Chuyện này, chư vị huynh đệ tỷ muội, mọi người đều là người một nhà…ta bồi thường được không…” Mồ hôi toát ra đầy trán, hắn đang định giải thích thì Huyết Mai đang đứng giữa không trung hít vào một hơi dài, sau đó nâng cằm, hất tay áo lên, đưa tay ngọc chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần.
“Giết hắn.”
Từ đầu đến cuối, nàng này chỉ nói ra hai tiếng, đầy băng hàn.
Nhưng hai tiếng này lại lộ ra một vẻ vô cùng lạnh lùng, cao cao tại thượng, như giết lấy con sâu cái kiến mà thôi.
Nghe được câu nói này, tất cả tu sĩ Trúc cơ xung quanh đều bộc phát ra sát ý vang dội.
Nguyên nhân trong này, ngoài một phần uy tín của Huyết Mai, thì còn có một phần khác, chính vì sự giày vò đến phát cuồng vì huyết khí nửa đêm giảm mạnh trong thời gian gần đây.
Bây giờ đã tìm được chính chủ, sát ý há có thể không dậy lên.
Coi như Bạch Tiểu Thuần không phải chính chủ, thì nhìn tình cảnh trước mắt, Bạch Tiểu Thuần cũng khó thoát khỏi liên quan.
Huyết Mai vừa nói xong, đám người xung quanh lập tức xuất thủ, trong chớp mắt, vô số thần thông thuật pháp tạo thành từng đạo kiếm khí đỏ thẫm đánh thẳng tới Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn phần lớn đám tu sĩ Trúc cơ đồng loạt xuất thủ, da đầu Bạch Tiểu Thuần muốn nổ tung.
Mấy chục tu sĩ Trúc cơ ra tay thế này, cho dù hắn có tu thành Bất Tử Kim Cương tầng thứ nhất thì cũng không chống đỡ nổi, hắn bèn cấp tốc lùi về sau, nhanh chóng chạy trốn.
“Các ngươi quá khinh người, có bản lĩnh thì từng tên bước ra đánh với ta đây!” Bạch Tiểu Thuần không phục rống to lên.
Tiếng nổ vang rền sau lưng, đám người mang theo tức giận mà xuất thủ, do vậy nhấc lên trùng kích cuồng bạo, khí thế to lớn rung chuyển tám hướng.
Bạch Tiểu Thuần mất hồn mất vía, hắn cảm nhận được mấy người kia….thật sự muốn giết chết mình a.
“Quá đáng, chỉ là hút đi một chút huyết khí thôi, ta chính là tu sĩ Trúc cơ Huyết Khê Tông a, lại muốn giết ta, bức ta phản tông hay sao a!” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, cao giọng rống rồi cấp tốc bỏ chạy, lách tránh đi vô số thần thông thuật pháp đánh tới từ phía sau.
Tâm can hắn run rẩy, hắn cảm thấy Huyết Mai kia quá bá đạo, bản thân đã nói nguyện ý bồi thường, thế mà đối phương còn làm ra cái động tác hất ống tay áo, nâng cằm lên mang đầy tính tiêu chí của bản thân hắn nữa.
Trong một đêm khuya này, toàn bộ khu vực đốt cuối ngón tay đều bộc phát, tiếng nổ ầm vang, một đám lớn tu sĩ Trúc cơ mang theo sát ý kinh thiên truy kích Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, lúc này hắn như một con thỏ bị dẫm phải đuôi, không ngừng chạy như bay, miệng kêu thảm thiết.
“Giết người, giết người…” Sâu trong lòng hắn đầy ấm ức, nhìn thấy càng ngày càng nhiều người, hắn càng ra sức bỏ chạy.
Huyết Mai đứng giữa không trung lại không ra tay, chỉ nghiên răng nghiến lợi, rồi bước vào động phủ của mình.
Nhìn thấy Huyết bình, sát ý trong mắt lại dâng lên, nửa ngày sau mới đè nén lại được, nàng nhanh chóng vận chuyển trận pháp đảm bảo Huyết bình không vì tổn thất toàn bộ huyết khí bên trong mà bị tổn hại được.
Cùng lúc đó, toàn bộ khu vực đốt cuối ngón tay Trung Phong hỗn loạn tưng bừng, tiếng thét Bạch Tiểu Thuần chói tai, tiếng rống của đám người đầy giận dữ hòa lẫn với nhau truyền khắp bốn phía.
“Gia hỏa này làm sao chạy nhanh như vậy chứ?”
“Hôm nay ta muốn băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh!!!”
“Dạ Táng, Thần Toán Tử ta và ngươi không chết không thôi!”
Tiếng ầm ầm tiếp tục truyền ra, đám tu sĩ Trúc cơ này không ngừng truy kích, thế nhưng tốc độ Bạch Tiểu Thuần quá nhanh, Trung Phong lại quá lớn, chạy tới chạy lui suốt nửa canh giờ thì đám tu sĩ Trúc cơ này mới buồn bực nhận ra đã mất dấu hắn.
“Nhất định là trốn đâu đó!”
“Ta không tin hắn trốn được cả đời!”
“Đừng lo, Thần Toán Tử ta liều mạng thụ thương, cũng phải tính ra hắn đang ở nơi nào!” Ngay khi đám người không tìm thấy được Bạch Tiểu Thuần mà lần lượt hừ lạnh, thì Thần Toán Tử cắn răng một cái, bắt đầu thôi diễn.
Sau một lúc lâu, hai mắt gã càng đỏ hơn, rồi đưa tay phải chỉ về một hướng xa xa, từ đầu ngón tay gã hiện ra một con bướm huyết sắc.
Bươm bướm này bay đi xa, đám người dữ tợn nhanh chóng đuổi theo phía sau.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần đang trốn ở phía sau một động phủ hẻo lánh của Trung Phong, hắn vô cùng khẩn trương, mặt ủ mày chau than thở không thôi.
“Ta cũng đâu biết đó là động phủ của Huyết Mai a, ta nghĩ là không ai dùng tới, để đó thì quá lãng phí, ta cũng không cố tình a.” Bạch Tiểu Thuần không cam lòng, nhưng cũng không tính phản kháng gì cả, đối phương có quá nhiều người đi…Hắn đang âu sầu thì chợt thấy một con bướm huyết sắc dập dìu bay tới, sau khi sửng sốt một chút thì lập tức cảnh giác, hai chân hung hăng đạp mạnh xuống mặt đất, ầm một tiếng, vọt người về phía xa.
Ngay khi hắn vọt đi, thì một lượng lớn thần thông thuật pháp ầm ầm đánh thẳng về chỗ cũ của hắn.
Nếu Bạch Tiểu Thuần không chạy nhanh thì hẳn lúc này đã phải thụ thương rồi.
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần vọt ra, thì từng đạo thân ảnh của đám tu sĩ Trúc cơ cấp tốc lao tới, ý định ngăn cản lấy hắn.
Có điều phản xạ của Bạch Tiểu Thuần rất nhanh nhạy, lập tức chuyển sang hướng khác, vọt đi với tốc độ nhanh nhất.
Rất nhanh, một vòng truy kích khắp sơn phong này lại nổi lên.
Nửa canh giờ sau, mọi người lại không tìm thấy bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần đâu cả, Thần Toán Tử lại ngạo nghễ bấm niệm pháp quyết thôi diễn, một con bướm huyết sắc bay ra, mang theo đám người lần theo Bạch Tiểu Thuần.
“Dạ Táng này, hắn trốn không thoát được đâu.
Thiên Cơ chi thuật của Thần Toán Tử ta đâu dễ tránh được!”
Ba lần bảy lượt, Bạch Tiểu Thuần phát hiện cho dù mình trốn ở đâu thì cũng vẫn nhanh chóng xuất hiện một con bướm huyết sắc, rồi thuật pháp của đám người kia đánh xuống.
Hắn cũng nghe được mấy lời của Thần Toán Tử trong đám người, biết được người này am hiểu thôi diễn tính toán, tính ra vị trí của chính mình, trong lòng hắn đầy phẫn hận thế nhưng lại không có cách nào khác.
Cho dù Dạ Táng giả cũng từng học qua một vài Thiên Cơ thuật pháp, nhưng chỉ là da lông, căn bản không cách nào đối kháng được với Thần Toán Tử cả.
“Người nơi này quá tệ bạc rồi, vẫn là Linh Khê Tông ta tốt…Coi như ở đó có cuồn cuộn thiên lôi, có mưa axit rơi xuống, cũng chỉ ném vài tảng đá vào ta mà thôi.
Còn bên này chỉ xảy ra chút chuyện nhỏ, đã muốn chém chém giết giết, quá khinh người!” Bạch Tiểu Thuần thở dài, trong lòng tưởng nhớ tới Linh Khê Tông đến vô cùng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










