Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 366 : Ủy Khuất Của Thần Toán Tử (1) (c1826-c1830)
❮ sautiếp ❯Chương 1826: Ủy Khuất Của Thần Toán Tử (1)
Kết quả có thể tưởng tượng được… Sương mù này vô cùng nồng đậm, lại không có cách nào tự nhiên tiêu tan.
Chỉ có thể không ngừng bị Bạch Tiểu Thuần cùng Hầu Tiểu Muội hấp thu.
Vì vậy kéo dài suốt mấy ngày… khi sương mù này tiêu tan, cửa lớn mật thất mở ra, Hầu Tiểu Muội đi ra, nàng mặc dù thoạt nhìn rất suy yếu, nhưng khuôn mặt lại hồng nhuận, nhất là hai mắt sáng vô cùng.
Sau khi quay đầu lại nhìn một chút, Hầu Tiểu Muội sờ sờ bụng, vui vẻ nhanh chóng rời đi.
Cho đến khi nàng đã đi hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần mới run rẩy từ bên trong mật thất này, đi ra.
Hắn đứng ở nơi đó, vẻ mặt hắn bi thương, ngẩng đầu nhìn trời cao.
– Ta đường đường là Khôi Hoàng, một trong ba đại cường giả Tiên Vực Vĩnh Hằng…
Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.
Hắn cảm thấy mình thật sự quá thất bại, mỗi lần lại có thể đều là bị người sử dụng Phát Tình Đan đẩy ngã.
– Thế giới này nếu như không có Phát Tình Đan…
Trong bi thương căm phẫn, Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đây, đột nhiên cảm giác được không thích hợp.
Nếu quả thật không có Phát Tình Đan, hắn suy nghĩ mình bây giờ chắc hẳn vẫn chỉ một mình… Dù sao mình quá mức thuần khiết.
– Mà thôi mà thôi, có thì có.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, thở dài.
Đối với tâm tư của Hầu Tiểu Muội, hắn ít nhiều cũng có thể đoán được.
Dù sao nàng là người đầu tiên mình quen biết.
Nhưng hôm nay Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch đều có cốt nhục của mình.
Hầu Tiểu Muội ở đây vẫn giống như một câu chuyện cũ, khó tránh khỏi sẽ áp dụng một ít thủ đoạn cùng phương thức cực đoan.
– Ai, các nàng vì mang thai cốt nhục của ta mà tranh đoạt.
Đây không phải là các nàng sai.
Đây là lỗi của ta, đều tại ta.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Sau khi ở bên ngoài chạy hết một vòng, hắn lại một lần nữa trở về trong mật thất.
Hiện tại Khôi Hoàng Triều đều ổn định.
Đám người Đại Thiên Sư chia sẻ quốc vụ, khiến cho Khôi Hoàng Triều có trật tự phát triển, luyện linh càng là trở thành đặc sắc lớn nhất.
Cũng vì giao hẹn trước đó cùng Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều, cũng triển khai hợp tác mật thiết.
Đồng thời, đạo chủng của Công Tôn Uyển Nhi cũng đã sớm được Tà Hoàng phái người đưa tới.
Thật sự không đưa không được.
Ba đại hoàng giả giao hẹn, theo Tà Hoàng thấy, đối với hắn rất có lợi.
Hắn không muốn để cho Bạch Tiểu Thuần cùng với Thánh Hoàng tìm cơ hội gây phiền toái.
Mà sau khi tất cả bình tĩnh trở lại, ngày sinh của Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển cũng sắp tới gần.
Tầm quan trọng của chuyện này cũng bị tăng cao đến mức vượt qua tất cả.
Gần như tất cả mọi người đều đang quan tâm.
Thậm chí Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, cũng vậy.
Thật ra, Bạch Tiểu Thuần ở trong mắt rất nhiều người thấy, vận khí của hắn tạm thời không nói tới, chỉ là ở trên tư chất, lại có chỗ kinh người.
Nhất là hắn luyện Bất Tử Trường Sinh Công, loại phương pháp thần thông này đến từ huyết mạch Khôi Hoàng.
Một khi truyền thừa xuống cho con nối dõi của hắn, cũng đủ khiến cho người ta vô cùng kiêng kỵ.
Quan trọng nhất, còn có phương pháp luyện linh!
Tất cả những điều này, đều có liên quan đến huyết mạch, liền khiến cho hai hài tử sắp tới ngày sinh của Bạch Tiểu Thuần, lúc này còn chưa có sinh ra, đã bị vô số người của Tiên Vực Vĩnh Hằng chăm chú nhìn.
Loại chuyện lớn này liên quan đến cốt nhục của mình, Bạch Tiểu Thuần cũng rất khẩn trương.
Mấy ngày nay, hắn gần như không rời khỏi hoàng cung.
Cho dù là nơi ngồi tĩnh tọa, cũng đổi đến chỗ gần Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch.
Cho dù trong lòng hắn phán đoán, hiện tại Tiên Vực Vĩnh Hằng không có người nào dám tới hãm hại.
Nhưng đề phòng nếu chẳng may xảy ra, Bạch Tiểu Thuần vẫn luôn luôn cảnh giác.
Chỉ có điều huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần, ở trên phương diện thời gian mang thai, thật sự quá dài.
Mặc dù hiện tại rõ ràng cảm giác sắp sinh, nhưng khoảng cách với thời kỳ sinh thật sự, vẫn còn có vài ngày.
Sau nửa tháng, không đợi hài tử sinh ra, Hứa Bảo Tài cùng Thần Toán Tử, lại đến.
Hai người này xuất hiện, rất đặc biệt… Bởi vì Thần Toán Tử là bị Hứa Bảo Tài trói tới.
Mãi cho đến bên trong Khôi Hoàng Triều Tiên Vực, Hứa Bảo Tài này mới lộ ra thân phận.
Vì vậy rất nhanh, lại có người từ trong Khôi Hoàng Thành bay ra, đưa hai người bọn họ đến bên trong thành.
Mới vừa vào thành, sau khi bái kiến đám người Linh Khê lão tổ, Hứa Bảo Tài lại lập tức hô to, muốn đi bái kiến Bạch Tiểu Thuần.
Về phần Thần Toán Tử bị hắn trói theo, từ đầu đến cuối đều lộ ra vẻ mặt như đưa đám, nhìn thấy ai cũng không nói lời nào, chỉ là ở nơi đó không ngừng thở dài đờ người ra.
Cảnh tượng như vậy rất quỷ dị.
Linh Khê lão tổ cũng do dự.
Rất nhanh, chuyện ở đây bị từng tầng bẩm báo đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng vô cùng kinh ngạc.
Hắn lập tức triệu kiến Hứa Bảo Tài cùng Thần Toán Tử ở bên trong Thiên Điện.
Đợi đến khi Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy được, Thần Toán Tử bị dây thừng trói, vẻ mặt rầu rĩ đi ở phía trước, còn thường xuyên bị Hứa Bảo Tài ở sau lưng đá mấy đá, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, cảm thấy hình ảnh này có chút kỳ dị.
– Bái kiến Khôi Hoàng!
Hứa Bảo Tài vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, lại lập tức đẩy Thần Toán Tử ra, trên mặt lộ vẻ kích động, còn có phấn chấn cùng với cuồng nhiệt.
Bịch một tiếng, hắn lại quỳ xuống, trong miệng hô to.
Hắn thật sự rất hưng phấn.
Trên thực tế trước đó khi còn ở trong Thánh Hoàng Triều, sau khi nghe nói Bạch Tiểu Thuần trở thành Khôi Hoàng, toàn thân Hứa Bảo Tài đều kích động.
Nhất là nghĩ đến quan hệ giữa mình cùng Bạch Tiểu Thuần, hắn đã cảm thấy mình phát đạt.
Vì vậy hắn lập tức chạy tới.
Lúc này vì để tỏ rõ mình càng trung thành hơn, sau khi Hứa Bảo Tài quỳ lạy, vội vàng mở miệng nói.
– Bệ hạ, Bảo Tài lần này không phải tay không tới.
Ta bắt một kẻ phản bội lớn!
– Tên phản bội này, chính là Thần Toán Tử!
Âm thanh của Hứa Bảo Tài vang vọng ở bên trong thiên Điện này.
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn Hứa Bảo Tài, lại nhìn Thần Toán Tử một chút.
Hắn cảm thấy giữa hai người này có vấn đề không nhỏ.
– Ta không phải là kẻ phản bội!
Thần Toán Tử lập tức ngẩng đầu, cũng hô lên.
– Bạch… Bệ hạ, ta không phản bội các ngươi.
Ta…
Thần Toán Tử hít thở dồn dập, đang muốn giải thích.
Hứa Bảo Tài ở một bên trừng mắt.
– Im lặng, Thần Toán Tử.
Hứa Bảo Tài ta chuyên môn chuẩn bị tin tức tình báo.
Ngươi đừng hòng mơ tưởng lừa gạt ta!
– Bệ hạ, Thần Toán Tử này cực kỳ đáng giận, phản bội chúng ta.
Điều khiến cho người ta giận sôi gan, chính là hắn lại còn muốn hối lộ ta!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1827: Ủy Khuất Của Thần Toán Tử (2)
– Bệ hạ, ngài không biết, ta vì bắt tên phản đồ Thần Toán Tử này, chịu nhục, lá mặt lá trái.
Cho dù Thần Toán Tử an bài cho ta hơn một trăm nữ tu, tới ăn mòn tâm linh, tới dao động đạo tâm của ta, nhưng lòng trung thành của ta đối với bệ hạ, từ trước tới nay hoàn toàn chưa từng thay đổi!
Hứa Bảo Tài nói ra lời nói rung động đến tâm can.
Thần Toán Tử ở một bên hãy còn căm tức nhìn Hứa Bảo Tài.
– Ta đưa tới cho ngươi những nữ tu đó, không sai.
Nhưng có một lần nào ngươi không phải vui vẻ tiếp nhận.
Sở dĩ hơn một trăm người, còn không phải là sau đó ngươi tới tìm ta đòi sao?
– Đó là đạo tâm của Hứa Bảo Tài ta kiên định, vì hoàn thành nhiệm vụ, vì bắt kẻ phản bội lớn như ngươi, vì vậy ta chỉ có thể ủy khuất chính mình, chỉ có thể không cam lòng, miễn cưỡng tiếp nhận ngươi hối lộ.
Tất cả những điều này, ta cũng là vì bắt ngươi!
Hứa Bảo Tài lập tức cãi lại, cũng trừng mắt nhìn Thần Toán Tử.
Hai người ở bên trong Thiên Điện nơi này, không ngừng tranh cãi.
Một người chỉ trích đối phương là kẻ phản bội, một người khác không thừa nhận, đồng thời còn nói đối phương vô sỉ.
– Bệ hạ, ngươi không cần thương hại Thần Toán Tử này.
Trước đây ta đi tìm hắn, khuyên hắn cùng ta đi tới Khôi Hoàng Thành.
Nhưng hắn ỷ vào mình có một đạo lữ Bán Thần, lại có thể không muốn.
Vì vậy ta lại chịu nhục, thu được tín nhiệm của hắn, sau đó hạ độc hắn, lúc này mới len lén trói lại đưa đi!
Hứa Bảo Tài giận nói.
– Ta không phải là không muốn tới… Nhưng ta nhà lớn nghiệp lớn, nhất thời có chút luyến tiếc.
Ta không nói mình không muốn tới.
Thần Toán Tử thở dài một tiếng giải thích.
– Ngươi đừng vội lừa dối bệ hạ.
Thần Toán Tử tên phản đồ nhà ngươi, ngươi ở bên ngoài tùy ý gieo hạt, khiến cho huyết mạch Thông Thiên ta khuếch tán trong phạm vi lớn, bí mật luyện linh, ta chắc hẳn cũng không bảo vệ nổi!
Hứa Bảo Tài cả giận nói.
Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh nghe.
Vừa mới bắt đầu hắn còn cảm thấy rất thú vị.
Nhưng dần dần, mắt thấy hai người tranh cãi giống như cũng muốn đánh nhau.
Nhất là Thần Toán Tử rõ ràng suy yếu.
Hứa Bảo Tài ở nơi đó thậm chí còn tiến lên đạp mấy cái, hắn vội vàng giơ tay lên ngăn cản.
Hắn xem như đã nghe hiểu.
Đây rõ ràng là sau khi Thần Toán Tử hạ xuống Tiên Vực Vĩnh Hằng, sống ngày tháng thoải mái, không khó khăn giống như những người khác.
Cho nên lúc này Khôi Hoàng Triều thành lập, với hắn mà nói, rất rầu rĩ.
– Thần Toán Tử, mọi người dù sao cũng là huynh đệ một hồi, ngươi nói thật cùng ta, ngươi có từng nghĩ tới chuyện trở về hay không? Nếu như ngươi không muốn, ta hiện tại để người đưa ngươi trở lại.
Chúng ta đều người của thế giới Thông Thiên.
Ngươi chỉ cần bản thân mình cảm thấy hài lòng sung sướng, không làm ra chuyện phản bội chúng ta, chúng ta vẫn là bằng hữu!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, tiến lên cởi dây thừng trên người của Thần Toán Tử ra, lại vỗ ở trên người hắn, xua tan độc tố mang đến sự suy yếu.
Thân thể của Thần Toán Tử run rẩy, đứng ở nơi đó trầm mặc một lúc lâu.
Sau đó hắn hít một hơi thật sâu.
– Trở về, ta muốn về tới.
Nhưng ta không thể chỉ đi có một người.
Ta muốn… dẫn theo mọi người Quản gia đến!
– Không thành vấn đề, có bao nhiêu lại mang đến bấy nhiêu!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, tiến lên ôm cổ Thần Toán Tử, sau đó lại ôm Hứa Bảo Tài một cái.
Thần Toán Tử muốn nói lại thôi.
Hứa Bảo Tài cũng có chút do dự.
Nhưng mắt thấy Bạch Tiểu Thuần cao hứng như thế, cuối cùng hắn nhịn xuống không nói.
Vì vậy rất nhanh, Thần Toán Tử liền rời đi.
Dựa theo ý chỉ Bạch Tiểu Thuần dành cho hắn, hắn sẽ mang theo tất cả gia sản cùng với thê thiếp của mình đến Khôi Hoàng Thành.
– Hi vọng đến lúc đó, sẽ không dọa đến hắn…
Thần Toán Tử quay đầu lại nhìn Khôi Hoàng Thành một chút, thần sắc cổ quái.
Tiễn Thần Toán Tử rời đi, sinh hoạt của Bạch Tiểu Thuần lại trở về yên tĩnh.
Hiện tại chuyện quan trọng nhất xảy ra trước mắt hắn, đã không phải là tu hành, mà là… hài tử ở trong bụng của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch
Về phần giới tính của hai hài tử này, người ngoài không dám sử dụng thần thức quan sát, lo lắng phạm vào kiêng kỵ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không có lo lắng này.
Hắn đã sớm sử dụng thần thức đảo qua.
Trên thực tế ngay cả bản thân Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, đều biết được hài tử trong bụng là nam hài hay nữ hài.
Đối với điều này, Tống Quân Uyển cũng thường xuyên phiền muộn. nếu như Bạch Tiểu Thuần không phải là Khôi Hoàng còn tốt.
Nhưng hôm nay trở thành Khôi Hoàng, như vậy tầm quan trọng của hài tử, tất nhiên sẽ vì vậy lại tăng cao hơn một ít.
Nhưng trong bụng của nàng, lại là nữ hài.
Nếu bên phía Chu Tử Mạch cũng như thế, nàng vẫn đỡ hơn một chút.
Nhưng hết lần này tới lần khác trong bụng Chu Tử Mạch là một nam hài.
Điều này khiến cho trong lòng Tống Quân Uyển, có chút không phục, nhưng cũng không thể làm gì khác được.
Nàng cũng lo lắng Bạch Tiểu Thuần sẽ có một chút suy nghĩ.
Nhưng trên thực tế, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, bất kể là nam hài hay nữ hài, hắn đều yêu thích.
Sau khi nhận thấy được tâm tư của Tống Quân Uyển, hắn còn nhiều qua an ủi, dùng tình yêu của mình đối với hài tử, để diễn tả mình không để ý đối với giới tính.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Rất nhanh lại một tháng qua đi.
Thời kỳ hai nàng sinh nỏ càng lúc càng đến gần.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng càng ngày càng khẩn trương.
Mặc dù trải qua thôi diễn cùng với chuẩn bị của hắn, lại dựa vào tu vi, hắn có mười phần nắm chắc sẽ không xuất hiện bất cứ vấn đề gì.
Nhưng chung quy đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn sắp làm phụ thân, trong lòng của hắn khó tránh khỏi lo được lo mất.
– Cái này… Làm phụ thân là cảm giác gì?
Có đôi khi Bạch Tiểu Thuần đi ở trong hoàng cung, cũng sẽ nhớ tới vấn đề này.
Thậm chí mấy ngày này, trong đầu cũng đang suy nghĩ về đặt tên.
– Tên gọi là gì được…
Đối với vấn đề này, Bạch Tiểu Thuần rất coi trọng.
Trong đầu hắn cũng suy nghĩ tới vô số cái tên, nhưng cuối cùng vẫn chưa có xác định được.
– Bạch Đại Bảo? Tên này khí thế không đủ!
– Bạch Siêu Đại? Không được, chắc hẳn mẫu thân nó không đồng ý…
– Bạch Lăng Phỉ?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến cái tên này, lại thở dài, cùng lúc nghĩ đến Đỗ Lăng Phỉ.
Về phương diện khác hắn cảm thấy nếu như mình cho đặt tên này cho nữ nhi, Tống Quân Uyển có thể trực tiếp cầm theo đao xông tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1828: Huyết Mạch Cường Đại
Lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây rầu rĩ vì tên của hài tử, Thánh Hoàng đột nhiên đến!
Hắn hạ xuống, trước đó hoàn toàn không có một chút dấu hiệu nào, Thậm chí toàn bộ Khôi Hoàng Triều ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, cũng không có người nào phát hiện.
Nhất là hiện tại, ở thời điểm hài tử của Bạch Tiểu Thuần sắp sinh, Thánh Hoàng hạ xuống, lập tức khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Sau khi nhận thấy được sóng dao động trong thiên địa, hắn bất chợt ngẩng đầu, thoáng lắc người một cái, lại trực tiếp xông đến trên bầu trời.
Mới vừa xuất hiện, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lại xác định phong tỏa phía xa.
Rất nhanh, nơi hư vô hắn nhìn tới vặn vẹo.
Bóng dáng của Thánh Hoàng một bước đi ra.
Hắn vốn có thể khiến cho bản thân llặng lẽ không một tiếng động tới đây.
Nhưng hắn lại lo lắng sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu nhầm.
Cho nên lúc này hạ xuống, hắn chỉ là trên bầu trời, mà không phải là bên trong Khôi Hoàng Thành.
– Nhị đệ!
Mới vừa xuất hiện, Thánh Hoàng lại cười ha ha một tiếng, tiến lên vài bước, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần liền ôm quyền.
Bạch Tiểu Thuần đối với chuyện Thánh Hoàng đột nhiên đến, cùng lúc cảm thấy vô cùng kinh ngạc, không biết đối phương vì sao lại tới đây.
Về phương diện khác hắn cũng có phần cảnh giác.
Thật sự ánh sáng Thái Cổ của hắn hiện tại, còn cần mấy tháng nữa có khả năng một lần nữa khôi phục.
– Đại ca tới đây, không biết chuyện gì?
Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ lá mặt lá trái một hồi.
Nhưng hôm nay hắn không có tâm tình này, đơn giản trực tiếp mở miệng.
– Không có việc gì, không có việc gì.
Ta chính là ở trong hoàng cung nhàn rỗi, nhớ tới nhị đệ hiện tại có chuyện vui lớn, lo lắng Tà Hoàng vô sỉ này làm phiền, cho nên tới bảo vệ cho nhị đệ.
Thánh Hoàng cười ha hả, vừa nói, ánh mắt vừa đảo qua Khôi Hoàng Thành phía dưới, thần thức giống như tản ra, dường như đang tìm kiếm cái gì.
Bạch Tiểu Thuần lập tức nhíu mày, giơ tay phải vung lên, lại trực tiếp ngăn cản thần thức của Thánh Hoàng.
Hắn nheo mắt lại, nhìn về phía Thánh Hoàng.
– Lòng tốt của đại ca, nhị đệ xin ghi nhận tấm lòng.
Chỉ có điều hiện tại quả thực không có thuận tiện.
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng, hoàn toàn không có chút nhượng bộ.
Thánh Hoàng có chút xấu hổ.
Hắn cũng biết hiện tại đến đây, rất dễ dàng gây ra hiểu nhầm.
Nhưng thật sự không đến thăm, trong lòng hắn sốt ruột.
Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần vẫn hiểu nhầm, Thánh Hoàng có chút do dự, thở dài một tiếng.
– Không dối gạt gì nhị đệ, ta cũng biết lần này đường đột đến đây.
Nhưng… thánh quy mất rồi…
Thánh Hoàng vừa nói, ừa nhìn chằm chằm vào biểu tình của Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được thánh quy mất, hắn có chút không kịp phản ứng.
Nhưng rất nhanh, mắt hắn lại bỗng nhiên trợn tròn.
Hắn ý thức được thánh quy trong miệng của Thánh Hoàng là ai…
– Con rùa đen nhỏ? Mất rồi?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Hắn không giả vờ.
Hắn thật sự không biết gì về chuyện con rùa đen nhỏ mất tích.
– Nửa tháng trước, thánh quy đột nhiên biến mất.
Nó đi thì cũng thôi, nhưng trước khi đi, lại còn nhân lúc ta không chú ý, trộm đi không ít hạt sen…
Thánh Hoàng cũng phiền muộn.
Mấy năm nay thánh quy ở chỗ của hắn vẫn rất tốt.
Hắn đối với thánh quy vẫn luôn luôn yêu thích.
Gần như đối phương muốn cái gì, lại cho cái đó.
Nhưng hôm nay nó lại vẫn mất tích.
Dựa theo suy nghĩ của hắn, con rùa đen nhỏ nhất định là tìm đến Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hôm nay, từ khi hắn hạ xuống cho đến hiện tại, mặc dù thần thức bị Bạch Tiểu Thuần ngăn cản cắt ngang, nhưng vẫn đại khái quét ngang Khôi Hoàng Thành.
Ở chỗ này hắn không nhận thấy được một chút tung tích gì của con rùa đen nhỏ.
Mà từ thần sắc của Bạch Tiểu Thuần, Thánh Hoàng cũng nhìn ra được không có gì giả tạo.
Hắn biết đối phương không có nói dối.
– Cái này…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến lúc trước, khi mình tới Thánh Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng liên minh, vì không ảnh hưởng tới chuyện liên minh, từng trấn an con rùa đen nhỏ, nói chờ đến thời điểm thỏa đáng, mình lại dẫn đối phương đi.
Nhưng trong khoảng thời gian này, vì hài tử sắp sinh ra, Bạch Tiểu Thuần cũng quên mất con rùa đen nhỏ ở nơi nào.
Thật không nghĩ tới đối phương lại có thể bỏ trốn.
Hiện tại Thánh Hoàng tìm tới, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút chột dạ.
Thời điểm hắn đang cân nhắc nên mở miệng giải thích như thế nào.
Bỗng nhiên, thần sắc hắn thoáng động, ngước đầu nhìn lên bầu trời phía xa.
Thánh Hoàng cũng có chút kinh ngạc, nhìn sang.
Rất nhanh, ở trong hư vô nơi ánh mắt bọn họ tập trung nhìn lại, đang truyền đến từng hồi những tiếng gào thét.
Ngay sau đó, cuối cùng lại ở giữa thiên địa xuất hiện hơn một nghìn chiếc… chiến thuyền cực lớn!!
Trên nghìn chiếc chiến thuyền này, bất kỳ một cái nào cũng có kích thước chừng nghìn trượng, rất khí thế.
Nhất là chiến thuyền đi đầu kia, còn dài đến gần vạn trượng.
Lúc này khi đang gào thét lao tới, kéo theo nghìn chiếc chiến thuyền phái sau, đang không ngừng tới gần về phía Khôi Hoàng Thành.
Chợt nhìn thoáng qua, giống như một trận chiến tranh xâm lấn.
Nhưng hết lần này tới lần khác nơi này là Khôi Hoàng Thành.
Có thể từ sát biên giới Tiên Vực của Khôi Hoàng Triều, một đường bay tới, trừ phi là có hoàng giả Thái Cổ thi pháp, nếu không, cho dù là Thiên Tôn tồn tại, cũng khó có thể khiến cho trên nghìn chiếc chiến thuyền này, lặng lẽ không một tiếng động không bị người phát hiện, đi tới nơi này.
Nhất là ở bốn phía xung quanh chiến thuyền này, lúc này vẫn có không ít tu sĩ.
Bọn họ đều là người của thế giới Thông Thiên.
Lúc này mỗi người đều lộ ra biểu tình cổ quái, theo chiến thuyền từ từ tới gần.
Thậm chí trong Khôi Hoàng Thành, cũng có không ít người nhìn thấy cảnh tượng này.
Tất cả đều ồ lên chấn động kinh ngạc, tưởng kẻ địch tấn công.
Chỉ là mặc dù bọn họ không nhìn thấy rõ người trên chiến thuyền, nhưng Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng ở trên bầu trời này, dựa vào tu vi của bọn họ, lại nhìn thấy rõ ràng.
Trên nghìn trên chiến thuyền này nam nữ đều có.
Nhưng nếu cẩn thận đếm lại, sẽ phát hiện nữ tu rõ ràng nhiều hơn nam tu.
Nhất là sóng dao động huyết mạctrên người bọn họ h, lại có không ít người đều lộ ra khí tức của thế giới Thông Thiên!
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi, nhưng số lượng của bọn họ thật sự quá nhiều.
Gần như trên mỗi một chiếc chiến thuyền, đều có hơn trăm người… Chiến thuyền vạn trượng đi đầu này, còn tập trung tới mấy vạn người.
– Lục Vân Dao!
Thánh Hoàng sửng sốt.
– Thần Toán Tử!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, ngơ ngác nhìn bóng dáng quen thuộc đứng ở trên chiến thuyền vạn trượng đó.
Người này chính là Thần Toán Tử.
Bốn phía xung quanh hắn… mấy vạn nữ tử này, cuối cùng ở trên trang phục của mỗi một người, đều giống như là thiếp thất của hắn…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1829: Vui Quá Hóa Buồn (1)
Nhất là phu nhân mặc cung trang đứng ở vị trí bên cạnh của Thần Toán Tử kia, trên người nàng tản ra tu vi, mặc dù không phải là Thiên Tôn, lại giống như Bán Thần đại viên mãn, chuẩn Thiên Tôn.
Chỉ kém hơn so với Đại Thiên Sư có nửa bậc!
Nữ tử này, hiển nhiên chính là Lục Vân Dao trong miệng của Thánh Hoàng.
Tu vi như thế, cho dù là ở Tiên Vực Vĩnh Hằng, cũng không gặp được quá nhiều, thuộc về là chiến lực mạnh nhất dưới Thiên Tôn.
Thời điểm toàn thân Bạch Tiểu Thuần dại ra, Thần Toán Tử cũng nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần đang ở trên bầu trời phía x.
Hắn lập tức hít thở một thật sâu.
Về phần nữ tử mặc cung trang bên cạnh hắn, cũng chú ý tới Thánh Hoàng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt nàng thoáng đổi, hít một hơi thật sâu.
Sau đó, nàng lôi kéo tay Thần Toán Tử, lập tức bay ra khỏi chiến thuyền, nhanh chóng đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần đang trợn mắt hốc mồm cùng Thánh Hoàng.
– Bái kiến khôi hoàng, Thánh Hoàng!
– Bái kiến Thánh Hoàng, khôi hoàng!
Thánh Hoàng cũng có chút bối rối.
Hắn nhìn nữ tu mặc cung trang này một chút này, lại nhìn Thần Toán Tử một chút, cuối cùng ánh mắt đảo qua chiến thuyền phía sau bọn họ.
– Các ngươi…
– Hồi bẩm Thánh Hoàng, bọn họ… đều là người nhà của ty chức.
Vị này… Là đạo lữ của ty chức.
Nữ tu mặc cung trang không dám giấu diếm, cúi đầu mở miệng.
Chuyện này thật sự khiến người ta quá mức chấn động.
Phải biết rằng, số người trên mấy nghìn chiến thuyền này tập chung vào một chỗ, lại hơn mười vạn người… Nhất là huyết mạch bên trong thế giới Thông Thiên, chiếm gần như hơn phân nửa.
Thánh Hoàng ở đây nghe được mấy lời này, không đợi hắn kịp phản ứng, Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh lại mở miệng hít sâu một hơi, kinh ngạc la lên thất thanh.
– Hanh Hanh Tử, ngươi gieo nghiện à? Năm đó ở Man Hoang ngươi đã gieo, sau khi đến Tiên Vực Vĩnh Hằng, ngươi ngươi… Ngươi lại còn gieo.
Ngươi có biết hay không? Ngươi bây giờ cũng đã gieo ra một tông môn!
Lấy định lực của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng bị Thần Toán Tử làm cho chấn động mạnh.
Trước đây hắn cảm thấy Thiết Đản ở trên phương diện này rất lợi hại.
Nhưng hôm nay so sánh hai bên, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy Thiết Đản có thể đi quỳ bái.
Thần Toán Tử ở đây vô thanh vô tức, đột nhiên thả ra thiên lôi, đủ khiến cho tất cả mọi người chấn động đến cực hạn.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến mình ở đây chỉ là ba bốn nàng, đã khiến cho đầu hắn lớn lên.
Nhưng Thần Toán Tử bên kia lại có tới mấy vạn… Thoạt nhìn hình như mỗi một người đều chung đụng không tệ lắm.
Điều này càng làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phức tạp, có cảm giác ghen tỵ khó hiểu.
Thần Toán Tử có chút xấu hổ.
Hắn vừa muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng khí thế bọn họ đến đây quá mức cao.
Lúc này đám người Đại Thiên Sư đều xông ra, lại trực tiếp đến gần.
Sau khi chú ý tới Thánh Hoàng, trong lòng đám người Đại Thiên Sư đều chấn động.
Bọn họ không biết vì sao Thánh Hoàng tới đây, nhưng vẫn đi tới bái kiến một chút.
Sau đó bọn họ dẫn theo Thần Toán Tử cùng với nữ tu mặc cung trang, còn có hơn một nghìn chiến thuyền hơn mười vạn người phía sau bọn họ… tiến vào Khôi Hoàng Thành.
Cho đến bọn họ đi xa, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn đang ngẩn người, trong đầu ông ông.
Hắn nhớ tới bộ dạng Thần Toán Tử trước đó, lúc rời đi, muốn nói lại thôi.
Nhất thời hiểu rõ nỗi khổ tâm của gia hỏa này.
Đổi lại là ai có hơn mười vạn gia quyến này, cũng không có cách nào nhất thời nói đi là đi được.
Cũng chính vì Thần Toán Tử đột nhiên đến, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng ở đây, đối với chuyện con rùa đen nhỏ mất, đã hòa hoãn không ít.
Nhất là Thánh Hoàng đi tới, đã bị đám người Đại Thiên Sư nhìn thấy được.
Bạch Tiểu Thuần đơn giản trực tiếp mời Thánh Hoàng đi tới hoàng cung.
Chỉ là Thánh Hoàng hiện tại, cũng bị Thần Toán Tử làm cho chấn động.
Sau khi thần thức đảo qua xác định con rùa đen nhỏ không ở nơi này, ở trong hoàng cung Khôi Hoàng Thành, Thánh Hoàng vừa ngồi xuống, lại lập tức mở miệng.
– Nhị đệ, người gọi là Hanh Hanh Tử kia, người này là nhân tài.
Được một người này, thắng được cả một tông môn!
– Nhị đệ, giao Hanh Hanh Tử này cho ta đi.
Người tài giỏi như thế, Thánh Hoàng Triều ta cực kỳ thiếu!”
Thánh Hoàng thật sự động tâm.
Hắn thấy, có thể có hơn mười vạn gia quyến, lại quản lý rất tốt, điều này đủ để nói rõ năng lực của vị Hanh Hanh Tử kia.
Bạch Tiểu Thuần vừa nghe thấy những lời này, nhất thời bất mãn.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đối với Thần Toán Tử, cảm giác rất phức tạp, đố kị năng lực của hắn ở phương diện này.
Nhất là nghĩ đến sự đau khổ của mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại càng không vui.
Nếu Thánh Hoàng không cần người thì cũng thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác Thánh Hoàng hiện tại cuối cùng lại mở miệng đòi người.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng không vui.
Hắn trừng mắt, nhìn về phía Thánh Hoàng.
– Đây tính là cái gì? So với ta, còn kém một ít.
Bạch Tiểu Thuần nói, tay phải vỗ vào túi đựng đồ.
Nhất thời rất nhiều rất nhiều thư tình, đã bị hắn trực tiếp lấy ra.
Ầm.
Trong một tiếng động vang lên, ở trước mặt Thánh Hoàng đã chồng chất ra một ngọn núi nhỏ.
– Thấy được không? Những thứ này đều là thư tình, đều viết cho ta!
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được những thư tình này, trong lòng tốt hơn không ít, ngạo nghễ mở miệng.
– Năm đó, thời điểm ta ở thế giới Thông Thiên, nếu như gật đầu, thê thiếp đạo lữ, so với Thần Toán Tử này còn nhiêu hơn gấp mấy lần!
Đối mặt hành động của Bạch Tiểu Thuần này một lời không hợp lại ném thư tình, Thánh Hoàng lại bối rối.
Hắn ngơ ngác nhìn thư tình trước mặt này chồng chất thành núi nhỏ, nhất là bên trong có không ít cái, hình như vì năm tháng quá lâu, đã có chút ngả vàng…
– Cái này… Mấy thứ này, ngươi cứ còn giữ lại… thế giới Thông Thiên các ngươi tan vỡ, cẩn thận những thư tình này hỏng mất…
Thánh Hoàng cảm thấy mình lần này đến đây, thật sự đã được tăng thêm kiến thức.
Nhìn thấy được hơn mười vạn gia quyến của Thần Toán Tử, lại thấy được Bạch Tiểu Thuần ở đây còn có nhiều thư tình hơn.
Ba đạo thần thức này, chính là tới từ Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Hầu Tiểu Muội.
Các nàng nghe nói Thánh Hoàng đến, làm gì sợ không thuận tiện gặp mặt.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần, các nàng rất lo lắng.
Dù sao lúc này Thánh Hoàng đột nhiên xuất hiện, làm cho các nàng có chút bất an.
Bởi vậy, các nàng vẫn không nhịn được thần thức tản ra, muốn quan tâm một chút.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1830: Vui Quá Hóa Buồn (2)
Nếu như ở hoàng cung Thánh Hoàng Thành, các nàng tất nhiên không có cách nào làm được chuyện này, đi dụng thần thức quan tâm Thái Cổ.
Nhưng ở đây dù sao cũng là hoàng cung Khôi Hoàng Thành, có trận pháp trợ giúp, các nàng làm được điểm này cũng không phải quá khó khăn.
Lúc này thần thức đảo qua, thứ các nàng nhìn thấy đầu tiên… Chính là chồng chất thư tình giống như núi nhỏ này.
Khi nhìn thấy được thư tình, trong nháy mắt, sóng thần thức của ba nàng lập tức trở nên mãnh liệt hơn một ít, rõ ràng dừng lại ở trên đống thư tình này.
Ba người không hẹn, cùng lập tức thu hồi lại thần thức!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi.
Thần sắc Thánh Hoàng cũng thoáng động, sau đó lộ ra biểu tình quái dị liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Nhị đệ, ngươi mới nói tới chỗ nào?
Thánh Hoàng vội ho một tiếng, tiếp tục hỏi.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể còn có tâm tình nói khoác nữa.
Hắn cười gượng trong vội vàng thu hồi những bức thư tình này, giả vờ trấn định ngồi ở chỗ đó, cùng Thánh Hoàng cười ha hả.
Sau một lúc lâu, Thánh Hoàng xác định con rùa đen nhỏ quả thực không có ở nơi này, cũng hiểu rõ lúc này Khôi Hoàng Triều có giai đoạn mẫn cảm.
Mình ở lại lâu sẽ ảnh hưởng tới quan hệ hai bên, vì vậy đứng dậy từ biệt.
Bạch Tiểu Thuần không yên lòng tiễn Thánh Hoàng rời đi.
Sau đó hắn nghiêng đầu nhìn hoàng cung một chút, không hiểu sao có cảm giác chột dạ.
– Có gì chứ? Không phải là thư tình sao? Trước đây ta lại không đồng ý!
Bạch Tiểu Thuần nói thầm nói mấy câu cho mình tăng thêm lòng can đảm.
Thoáng lắc người một cái, hắn đã tiến vào mật thất.
Hắn suy nghĩ chắc hẳn mình nên bế quan mấy ngày, trốn tránh đầu sóng ngọn gió.
Chỉ là dự định của Bạch Tiểu Thuần, không đợi đến ngày thứ hai, đã rơi vào khoảng không… Ban đêm cùng ngày hôm đó, ba nàng Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch, Hầu Tiểu Muội, cho dù các nàng nhìn đối phương không vừa mắt, nhưng ngày hôm nay ý kiến lại thống nhất, cùng nhau xuất hiện ở trong mật thất của Bạch Tiểu Thuần.
Đối mặt với ba nàng, Bạch Tiểu Thuần càng chột dạ.
Nhất là Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ưỡn bụng, bộ dạng giống như cười híp mắt đang nhìn mình, nhưng này trong mắt không có ý tốt, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần đau thương.
Về phần Hầu Tiểu Muội, nàng rõ ràng chính mình cũng không biết có mang thai hay không, hai tay lại đặt ở trên bụng của mình, híp mắt, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, ngày hôm nay Thánh Hoàng tới nơi này, là vì chuyện gì vậy?
Tống Quân Uyển là người đầu tiên mở miệng, giọng điệu ôn hòa, giống như một người đại tỷ tỷ vậy.
Nếu không phải ánh mắt không tốt quá mức rõ ràng, nhất định sẽ càng hiền thục hơn.
– Cái này… đều do con rùa đen nhỏ.
Gia hỏa này chạy mất.
Các nàng biết con rùa đen nhỏ đi? Ta nói cho các nàng biết một chút về quá trình ta và con rùa đen nhỏ quen biết.
Lại nói tiếp, nó và Quân Uyển nàng còn có chút nguồn gốc sâu xa.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, đang muốn kéo trọng tâm câu chuyện đi.
Nhưng Chu Tử Mạch ở bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng.
– Bạch Tiểu Thuần, không nên tránh nặng tìm nhẹ.
Đến đây đi, nói thật đi, ngươi có đúng là rất hâm mộ Thần Toán Tử hay không?
– Hâm mộ hắn? Sao có thể như vậy!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run run một cái, nhưng trên thần sắc lại nghiêm nghị chính khí, còn hoàn toàn không có một chút do dự nào.
– Ta tuyệt đối không hâm mộ hắn.
Hắn hâm mộ ta mới đúng.
Chỉ có điều nói tới Thần Toán Tử, hài tử này cũng thật đáng thương.
Tử Mạch, nàng còn nhớ rõ trong bộ lạc đất Man Hoang không? Lúc đó khi ta đi, nàng không phải còn tiễn ra một đoạn đường sao? Ta…
Bạch Tiểu Thuần đang phải tiếp tục đề tài này.
Nhưng Hầu Tiểu Muội ở bên cạnh, lúc này trợn mắt, hai tay chống nạnh, hình dáng này lộ ra bản tính cây ớt nhỏ trong nàng.
– Tiểu Thuần ca ca, ca ca bây giờ là Khôi Hoàng.
Tuy rằng chúng ta hiện tại thái bình, nhưng ca ca không thể lười biếng.
Ca ca phải tu luyện, trăm triệu lần không thể phân tâm.
– Ta…
Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng, đã bị Tống Quân Uyển cắt ngang.
– Tiểu muội nói không sai.
Tiểu Thuần à, trên người ngươi trách nhiệm lớn như vậy, chúng ta cũng không giúp được ngươi cái gì.
Nhưng giúp đỡ ngươi chia sử một phần trọng trách, vẫn có thể làm được.
Nào, lấy những thư tình trong túi của ngươi ra, giao chúng ta, chúng ta giúp ngươi bảo quản.
– Ta…
Bạch Tiểu Thuần nhất thời sốt ruột, đang muốn giải thích.
Nhưng Chu Tử Mạch tính tình lớn nhất.
Nàng trừng hai mắt, ưỡn bụng dứt khoát trực tiếp đi tới.
Bạch Tiểu Thuần lại không dám giãy dụa, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn rất nhiều thư tình bên trong túi đựng đồ của mình… bị Chu Tử Mạch lấy sạch sẽ…
Lòng hắn đang rỉ máu.
Hắn cảm thấy hít thở đều có phần khó khăn, giống như Chu Tử Mạch lấy đi không phải là thư tình, mà là vô số ái tình của hắn…
Cuối cùng ba nàng mang theo thư tình, hài lòng rời đi.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần giống như đưa đám, đứng ở trong mật thất, giơ tay lên chộp về phía xa, nhưng lại chộp vào khoảng không.
– Thư tình của ta.
Cửa lớn của mật thất mở rộng.
Ánh trăng tiến đến, rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần.
Hắn đứng ngẩn người ở chỗ đó hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, vẻ mặt lại không ngừng luyến tiếc.
– Sớm biết vậy, ta đã không đi trêu chọc nhiều nữ nhân như vậy…
Bạch Tiểu Thuần rất phiền muộn, lại thở dài.
Hắn vẫn cảm thấy một lão bà là tốt nhất.
Hai người, phiền não lại bạo phát vô hạn.
Nếu như ba bốn người… Hậu quả này đã khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cực kỳ nghiêm trọng.
– Tiểu muội vốn rất tốt, hiện tại cũng bị các nàng làm hư.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần phiền não.
Ban đầu hắn muốn tiếp tục ngồi tĩnh tọa.
Nhưng cho đến hừng đông, hắn vẫn cảm thấy trong lòng vắng vẻ.
Trước kia mỗi lần cúi đầu nhìn thấy được túi đựng đồ, nghĩ đến những thư tình này bên trong, Bạch Tiểu Thuần đều rất đắc ý, hơn nữa quá nhiều lần lấy ra, đưa tới vô số hâm mộ.
Nhưng hôm nay thư tình đều không còn.
Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy trong lòng vắng vẻ.
Hắn dứt khoát thoáng một cái bay ra, đến nơi Công Tôn Uyển Nhi bế quan, đứng ở nơi đó.
Hắn có thể cảm nhận được Công Tôn Uyển Nhi đang tĩnh tọa bên trong động phủ, có ý muốn đi vào.
Nhưng hôm nay Công Tôn Uyển Nhi tu luyện cũng đến thời khắc mấu chốt, không tiện làm phiền.
Đứng ở nơi đó một lát, thần thức Bạch Tiểu Thuần tản ra, bao trùm toàn bộ Khôi Hoàng Thành.
Hắn muốn tìm người trò chuyện.
Hắn thấy được Trương Đại Bàn đang ngồi.
Thấy được Hứa Bảo Tài đang cùng người cao giọng nói khoác, thấy được Thần Toán Tử thê thiếp thành đàn, trên mặt nở nụ cười…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Dạ Đích Mệnh Danh Thuật [Dịch] Dạ Đích Mệnh Danh Thuật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Da-Dich-Menh-Danh-Thuat-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn) [Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bat-Diet-Than-Vuong-Vuong-Dao-Chi-Ton-.jpg)

