Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 367 : Con Sinh Ra! (c1831-c1835)
❮ sautiếp ❯Chương 1831: Con Sinh Ra!
Hắn còn thấy được Linh Khê lão tổ đang lặng lẽ nhìn lệnh bài thân phận của mỗi một đệ tử đã chết trong tay, thấy được Lý Thanh Hậu nhìn về phía xa, trong tay cầm là một chiếc khăn tay.
Hắn còn thấy được Thượng Quan Thiên Hữu.
Hắn đã từng kinh diễm tuyệt luân, cho đến hiện tại không có tiếng tăm gì.
Nhưng bóng dáng của hắn vẫn giống như một thanh kiếm.
Lúc này hắn ngồi một mình ở trong nhà, uống rượu, trong miệng thỉnh thoảng thì thào tên của Chu Tâm Kỳ.
Một bóng người lại một bóng người quen thuộc, hiện lên ở trước mắt Bạch Tiểu Thuần.
Hắn nhìn một chút, bỗng nhiên thần sắc thoáng động.
Ở trong Khôi Hoàng Thành này, hắn nhận thấy được hai khí tức xa lạ lại quen thuộc.
– Là các nàng…
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc hồi lâu.
Bóng dáng của hắn biến mất.
Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở bên ngoài một chỗ phủ đệ trong thành.
Phủ đệ này không lớn, là một lầu các hai tầng, nhưng lại xây dựng rất trang nhã.
Nhất là trong viện có một cây hoa quế.
Lúc này mùi hoa phả vào mặt.
Bạch Tiểu Thuần đứng dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn cửa sổ trên lầu các, bị ngọn đèn chiếu rọi ra nổi lên một bóng người.
Giống như trong u minh có phát giác, hay là trong lúc vô ý nhìn thấy gì đó, cửa sổ tầng hai của lầu các, bị từ từ mở ra, lộ ra một gương mặt mỹ lệ động lòng người.
Sau khi chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần đứng ở dưới tàng cây hoa quế, nữ tử này sửng sốt, trong mắt mang theo sự phức tạp.
Nàng không có đi bái kiến, chỉ đứng ở nơi đó, lặng lẽ cùng Bạch Tiểu Thuần nhìn nhau.
– Trần Mạn Dao…
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói.
Hắn phát hiện mình đối với những người mấy ngày nay tới Khôi Hoàng, đã có chút bỏ quên.
Bởi vì tinh lực của hắn cùng lúc sử dụng ở trên phương diện kiềm chế lẫn nhau với Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng.
Mặt khác lại là hài tử gần sinh ra, khiến cho hắn không còn có tinh lực đi quan tâm quá nhiều.
Cho nên đến hiện tại, hắn mới biết được Trần Mạn Dao chẳng biết từ lúc nào, đã đến Khôi Hoàng Thành.
Trên thực tế nếu không phải trong lòng Bạch Tiểu Thuần phiền não mất mát, sợ rằng cũng sẽ giống như trước như vậy không cẩn thận dùng thần thức đảo qua mỗi người như vậy.
Đại Thiên Sư chắc là biết.
Dù sao đây là đệ tử của hắn.
Nhưng hắn không nói cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Ý tứ ẩn chứa bên trong, lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hiểu.
Đại Thiên Sư rất lớn tuổi, đối với nhân sinh nhìn rõ ràng hơn so với Bạch Tiểu Thuần rất nhiều.
Hắn làm vậy là không muốn Trần Mạn Dao rơi vào hiện tại trong hậu cung hỗn loạn của Khôi Hoàng…
Nghe được Bạch Tiểu Thuần kêu ra tên của mình, Trần Mạn Dao cúi đầu, trong mắt có chút mờ mịt, giống như đang chìm đắm ở trong hồi ức của mình.
Hồi lâu sau, nàng than khẽ một tiếng, đứng ở bên cạnh cửa sổ hướng về phía Bạch Tiểu Thuần hạ thấp người cúi đầu.
– Dân nữ bái kiến Khôi Hoàng.
Một câu bái kiến, giống như thoáng cái kéo khoảng cách hai người ra rất xa.
Một câu dân nữ, càng khiến cho khoảng cách vốn đã xa này, lại đào ra một khe nứt cực lớn.
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ, Trần Mạn Dao cũng rơi vào sự trầm mặc.
Rất lâu sau đó, Trần Mạn Dao nhẹ nhàng khép cửa, thổi tắt ngọn đèn, khiến cho lầu các tối tăm… lại không có âm thanh.
Dưới tàng cây hoa quế, trong lòng Bạch Tiểu Thuần hiện lên rất nhiều suy nghĩ.
Sau một lúc lâu, hắn than nhẹ một tiếng, xoay người rời đi, biến mất không thấy bóng dáng.
Khi lại xuất hiện sau đó, hắn đã ở trong phủ của Linh Lâm Vương.
Khí tức thứ hai xa lạ lại quen thuộc này, đến từ một nữ tử tên là Hứa San.
Nữ hài này năm đó giống như bạo long, đối với Bạch Tiểu Thuần lại si mê chủ động.
Hiện tại tuy vẫn rạng rỡ, nhưng lại già nua hơn một ít.
Bàng không biết Bạch Tiểu Thuần đến.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có đi nói, chỉ lặng lẽ nhìn một nén hương, sau đó xoay người rời đi.
Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên rất nhớ một người.
– Đỗ Lăng Phỉ…
Trong tiếng thì thào, Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Khôi Hoàng Thành, bay ở trong trời đất này.
Rất nhanh, hắn đã đi qua chỗ Tiên Vực của Khôi Hoàng Triều.
Thần thức của hắn đều tản ra.
Nhưng bất luận hắn tìm kiếm cẩn thận như thế nào, cũng không có tìm được Đỗ Lăng Phỉ.
Đây không phải là hắn lần đầu tiên tìm kiếm.
Trên thực tế trước lúc này, Bạch Tiểu Thuần cũng đã nhiều lần truy tìm.
Tiên Vực của Vĩnh Hằng này tuy lớn, nhưng nhiều năm qua, Bạch Tiểu Thuần cũng gần như tìm hết tất cả.
Nhưng bất luận hắn tìm kiếm thế nào, trước sau cũng không có tìm được Đỗ Lăng Phỉ.
Dựa theo cách nói của Thông Thiên Đạo Nhân, ngay cả hắn, cũng không có tìm được nữ nhi của mình.
Lại như vậy, một đêm trôi qua.
Khi bầu trời xa xăm hơi sáng lên.
Trước lúc ánh mặt trời khuếch tán toàn bộ thiên địa, Bạch Tiểu Thuần đứng ở Khôi Hoàng Thành phía xa, nhìn thế giới.
Hắn đột nhiên cảm giác được hình như ở một đêm này, mình lớn lên rất nhiều.
Hắn lặng lẽ nhìn đêm tối ở trong trời đất bị từ từ bị xua tan.
Ở trong sự bình yên cùng an lành này, Bạch Tiểu Thuần thở hắt ra một hơi, sau đó hít một hơi thật sâu, thì thào nói nhỏ.
– Hi vọng tất cả vui sướng, có thể tồn tại vĩnh viễn…
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần rất khẽ, chỉ có chính hắn có thể nghe được.
Hắn hiểu rõ, hiện tại tất cả nhìn như an bình, trên thực tế không phải vững chắc.
Mặc dù không phải hoa trong gương, trăng trong nước, nhưng cũng là lâu các trong không trung.
Mình ở đây một khi xuất hiện biến cố, trong khoảnh khắc, tòa nhà sẽ sạt lở sập xuống.
Mà biến cố này, không phải sẽ không xuất hiện.
Trên thực tế lúc này chỉ cần Tà Hoàng hoặc là Thánh Hoàng xuất thủ đối với Bạch Tiểu Thuần một lần nữa, bí mật Bạch Tiểu Thuần không còn ánh sáng Thái Cổ này, sẽ trong nháy mắt sẽ để lộ ra.
Một khi bị lộ ra, chờ đợi hắn, chính là đêm tối.
Chờ đợi Khôi Hoàng Triều, cũng chính là đêm tối!
– Chỉ có thực sự trở thành Thái Cổ, mới tính là ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, hoàn toàn có tư cách cùng hai đại hoàng triều đối kháng!
Bạch Tiểu Thuần lặng im.
Tâm tư phiền não cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Hắn biết, mình không có thời gian đi ôm oán hận cái gì, cũng không có thời gian đi phiền não.
Tất cả mọi thứ đều khiến cho hắn chỉ có thể đi làm một việc.
– Tu luyện!
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu, thân thể biến mất.
Thời điểm xuất hiện, hắn đã trở lại trong mật thất hoàng cung.
Sau khi ngồi xuống khoanh chân, hai mắt nhắm nghiền.
Lần này hắn rất nhanh lại chìm đắm ở trong tu hành.
Tu vi đến cảnh giới như Bạch Tiểu Thuần này, đã không phải đơn thuần là tu luyện, liền có thể nâng cao.
Nhất là công pháp Tuyên Cổ Quyển của hắn hiện tại còn không có sáng tạo hoàn thành.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1832: Long Phượng Hiện Lên Điềm Lành (1)
Chỉ là Tuyên Cổ Quyển tầng thứ ba này, bị Bạch Tiểu Thuần đặt tên là đạo pháp niệm tương lai.
Đến nay, Bạch Tiểu Thuần tuy nhiều lần cảm giác sẽ sáng tạo ra, nhưng chung quy vẫn thiếu một chút.
Mặc dù là hắn hao phí khí tức Chúa Tể, cũng vậy.
Hình như thiếu một chút cảm ngộ.
Lúc này theo tâm tư Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, sau khi hắn chìm đắm vào bên trong tu hành, ở trong đầu của hắn, phác họa bề ngoài đối với niệm tương lai, cũng chậm rãi ngưng tụ, nhìn như thôi diễn, lại không phải thôi diễn.
Thậm chí linh lực kinh trong mạch trong cơ thể hắn, cũng theo phác họa trong đầu hắn đối với niệm tương lai từ từ lưu chuyển.
Dần dần toàn thân hắn giống như trở nên linh hoạt kỳ ảo, cùng mảnh thế giới này, mơ hồ hình thành sóng dao động nào đó.
Không biết qua bao lâu, có lẽ là mấy ngày, lại có lẽ là mấy tháng, Bạch Tiểu Thuần quên cả thời gian trôi qua.
Chỉ là sáng tạo của hắn, vẫn ở trong một tuần hoàn cố đình, không ngừng xoay xung quanh, không có cách nào sáng tạo đi ra một bước cuối cùng đối với niệm tương lai.
Cho đến sáng sớm ngày này… Một tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ sơ sinh, giống như phá tan cân bằng nào đó trong thế gian, truyền khắp hoàng cung, thân thể Bạch Tiểu Thuần bất chợt chấn động mạnh một cái.
Hơi thở của hắn đột nhiên gấp gáp.
Cho dù hắn đang tu luyện, cũng cảm nhận được ở trên mảnh thế giới này, ở trong một chớp mắt này, xuất hiện một sinh mạng liên kết cùng huyết mạch của mình!
Mà cũng vào giờ phút này, công pháp của hắn từ trong vòng tuần hoàn cố định này, trong giây lát chấn động.
Hình như hài tử này sinh ra, lại đại biểu cho tương lai vô hạn, giờ phút này, cùng tâm cảnh của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn dung hợp.
Trong đầu của hắn vang lên tiếng nổ lớn… Một bước cuối cùng của niệm tương lai, trực tiếp bước qua!
Tuyên Cổ Quyển một tầng cuối cùng, niệm tương lai, thành!
Ở thời điểm công pháp của Bạch Tiểu Thuần đột phá, đồng thời toàn bộ Khôi Hoàng Triều đều đề phòng nghiêm ngặt.
Rất nhiều tu sĩ phòng thủ ở xung quanh bên ngoài Khôi Hoàng Thành, chuẩn bị tinh thần một khi có người đánh bất ngờ, cho dù thịt nát xương tan, cũng phải ngăn chặn người ở bên ngoài!
Bởi vì, ngày này đối với toàn bộ con dân Khôi Hoàng Triều mà nói, có ý nghĩa quá mức trọng đại.
Đây là… này con nối dõi của Khôi Hoàng bọn họ sinh ra!
Khi tiếng đứa trẻ sơ sinh này khóc nỉ non, truyền từ hoàng cung ra, khi xung quanh bên ngoài hoàng cung, rất nhiều tu sĩ tu vi đã ngoài Thiên Nhân, tiếng hoan hô của bọn họ khuếch tán ra, toàn bộ bên trong Khôi Hoàng Thành, vô số con dân ở nơi này, mỗi người đều kích động.
Khi toàn bộ Khôi Hoàng Thành này cũng không có gì phấn chấn hơn, Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất mở mắt ra.
Hắn không có tâm tư đi tiếp tục củng cố công pháp của mình.
Lúc này thân thể thoáng lắc một cái, chớp mắt biến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình ở bên trong trong điện.
Hắn thấy được bà đỡ từ trong cung của Tống Quân Uyển, ôm ra một đứa con trẻ sơ sinh!
– Chúc mừng bệ hạ, có được thiên kim!
Trên mặt bà đỡ cũng có phần kích động.
Bốn phía xung quanh bà đỡ được rất nhiều nữ tu bảo vệ.
Sau khi đi ra, nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, nàng vội vàng ôm đứa trẻ sơ sinh trong tay thận trọng giao cho Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, chậm rãi đỡ lấy.
Nhắc tới cũng lạ, nữ hài tử này vốn còn đang khóc nỉ non, nhưng sau khi được Bạch Tiểu Thuần ôm lấy, cuối cùng lại đừng khóc, mà mở to đôi mắt mỹ lệ sáng như sao, tò mò nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Dần dần, cuối cùng nàng lại nở nụ cười.
Nụ cười này thuần khiết vô cùng, giống như ánh mắt trời đầu tiên trong trời đất này, vào giờ phút này, chiếu vào trong mắt Bạch Tiểu Thuần, dũng mãnh tràn vào đến sâu bên trong tâm linh của hắn, dung hợp cùng linh hồn!
– Thiên kim, đây là nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần ta!
– Thưởng, tất cả mọi người, đều có thưởng!
Bạch Tiểu Thuần thoải mái cười to, ôm nữ nhi của mình, giống như hài tử dạo qua một vòng.
Sau đó, hắn kích động trong bước vào trong cung của Tống Quân Uyển.
Khi thấy được Tống Quân Uyển lúc này nằm ở trên giường, mặc dù sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng tinh thần lại rất không tệ.
– Quân Uyển, nàng nhìn xem, đây là thiên kim của chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần thật sự rất cao hứng.
Lúc này hắn giơ nữ hài nhi trong tay lên cao, ở trong gian phòng đó xoay quanh.
Nữ hài tử này vừa lúc mới bắt đầu giống bị dọa cho giật mình, nhưng rất nhanh lại càng nở nụ cười.
Nếu không phải là bàn tay nhỏ bé không có cách nào giơ lên, sợ là lúc này còn có thể vỗ tay.
Tiếng cười khanh khách vang lên, ở trong một chớp mắt này, khiến cho tất cả những người nghe được, cảm giác giống như tiếng trời lọt vào tai.
– Người đã lớn như vậy, thế nào lại giống như đứa trẻ.
Cùng lúc đó, đám người Lý Thanh Hậu, Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương chờ ở ngoài hoàng cung đều được thông báo cho biết tiểu công chúa được sinh ra.
Lý Thanh Hậu ngửa mặt lên trời cười ha ha.
Đám người Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương đều phấn chấn.
Nhất là Cự Quỷ Vương, trong lòng của hắn lúc này cao hứng không thôi.
– Ha ha, quả nhiên là nữ hài.
Nói như vậy, địa vị nhà Tử Mạch chúng ta, lại hoàn toàn vững chắc!
Theo tiếng cười của mọi người ở ngoài hoàng cung truyền ra, rất nhanh, người trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành đều biết tin tiểu công chúa được sinh ra.
Sau đó lại là ngoài thành, không ngừng khiến cho tin tức này tiếp tục được khuếch tán.
Người trong toàn bộ Khôi Hoàng Triều, đều biết chuyện này.
Từng tiếng hoan hô truyền khắp các khu vực ở bên trong Khôi Hoàng Triều.
Cùng lúc đó, ở một trong chỗ điện khác, bốn phía xung quanh Chu Tử Mạch có rất nhiều nữ tu cùng bà đỡ, đều đang nóng nảy chờ đợi.
Bạch Tiểu Thuần ở đây, lúc này tất nhiên sẽ không quên Chu Tử Mạch.
Nhưng hắn lại ôm hài tử, cùng Tống Quân Uyển trò chuyện chơi đùa với nữ nhi.
Tống Quân Uyển cũng biết lúc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhớ mong bên kia.
Vì vậy nàng khó có được một lần ôn nhu, giục Bạch Tiểu Thuần nhanh qua bên đó.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm động, hôn trán Tống Quân Uyển một cái, sau đó ôm nữ nhi, một đường giơ lên cao, ở trong tiếng cười của nữ nhi, lao thẳng đến trong cung Chu Tử Mạch.
Lại ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần bước vào trong cung, lại một tiếng khóc còn lớn hơn so với trước, từ bên trong gian phòng của Chu Tử Mạch truyền ra.
Tiếng khóc này giống như sấm sét ngang trời, mặc dù không phải vang dội vô cùng, nhưng lại ở trong một cái chớp mắt truyền ra, làm cho cả tất cả tu sĩ huyết mạch thế giới Thông Thiên bên trong Khôi Hoàng Triều, thân thể đều chấn động mạnh một cái!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1833: Long Phượng Hiện Lên Điềm Lành (2)
Chấn động này, là đến chấn động từ huyết mạch của bọn họ.
Bạch Tiểu Thuần ở đây càng như vậy.
Thân thể hắn dừng lại, mắt cũng mở to, nhìn trong đại điện Chu Tử Mạch lúc này thình lình có một cầu vồng khí huyết, lại có thể xuyên qua căn phòng, xông thẳng lên trời cao!
Thiên địa thoáng bị chấn động, phong vân tan ra.
Trong một chớp mắt này, toàn bộ bầu trời đều biến hóa.
Từng khí tức thuộc về Bất Tử Quyển, vào giờ phút này cuối cùng lại không ngừng khuếch tán ra, khiến cho vô số con dân sau khi cảm nhận được, hơi thở đều trở nên dồn dập, lại có thể không tự chủ được quỳ lạy xuống.
– Em gái ngươi… Không cần khoa trương đến mức như vậy chứ…
Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra.
Vào giờ phút này, chẳng biết tại sao trong lòng của hắn lại có một chút đố kị.
– Ngươi vừa mới sinh ra, lại có khí thế thiên địa.
Ta, phụ thân ngươi còn không có… Nhất là khí tức Bất Tử Quyển này, cuối cùng lại trực tiếp vượt qua da bất tử? Tiến vào bất tử kim cương?
Bạch Tiểu Thuần đang nghĩ tới đây, nữ nhi được hắn ôm ở trong lòng, hình như cũng bị cảnh tượng như vậy làm cho chấn động, dường như không cam lòng, không ngờ khóc lớn lên.
Chỉ có điều tiếng khóc của nàng không giống với trước đây, hình như có đầy đủ lực xuyên qua linh hồn nào đó, giống như đại biểu trường sinh, lại có thể dẫn động nỗi lòng vô số người biến hóa, khiến cho thiên địa hỗn loạn này, lại trong một chớp mắt này bị mạnh mẽ áp chế xuống.
Rất khoa trương là ở trên trời cao này, ở bên cạnh khí huyết giống như cầu vồng, lúc này chậm rãi xuất hiện một ảo ảnh ngọn đèn Trường Sinh Đăng, cùng khí huyết cầu vồng này, chiếu rọi lẫn nhau!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng muốn rơi ra ngoài.
Hắn cũng thiếu chút nữa cầm nữ nhi trong tay ném xuống trên mặt đất.
Nếu như nói trước đó hài tử của Chu Tử Mạch phát ra khí tức, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút ghen tỵ, như vậy trường sinh ý của nữ nhi lúc này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít thở cũng có phần ngừng lại.
– Trường Sinh Quyển!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Hắn phát hiện khí tức của Trường Sinh Quyển nữ nhi là bẩm sinh tới sau.
Trong lòng đã cảm giác không có cách nào hình dung.
– Ở nơi này là hài đồng sao? Đây là hai yêu nghiệt mà.
Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, đám người Đại Thiên Sư trong Khôi Hoàng Thành đều trợn mắt há hốc mồm.
Một lát sau mỗi một người mở miệng hít sâu một hơi.
Nhưng rất nhanh, mỗi một người lại vô cùng phấn chấn!
– Con trai con gái của bệ hạ có khí thế như vậy, Khôi Hoàng Triều ta tất nhiên sẽ vĩnh hằng!
Trong tiếng hoan hô vang vọng, Bạch Tiểu Thuần cũng hít một hơi thật sâu.
Hắn cúi đầu nhìn nữ nhi một chút, lại nhìn gian phòng Chu Tử Mạch một chút, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ tươi cười.
– Cũng được.
Hai tiểu gia hỏa kia lợi hại thì lợi hại.
Tốt nhất có thể vượt qua ta.
Như vậy sau này ta có thể làm thái thượng hoàng, sống phóng túng rất tốt.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, lại lập tức vui vẻ, đi nhanh vài bước tới, trực tiếp đến gần cung điện của Chu Tử Mạch.
Lúc này cửa lớn của cung điện mở ra.
Bà đỡ ôm hài tử đi ra.
Không đợi nàng mở miệng, Bạch Tiểu Thuần đã đưa một tay ra nhận lấy.
– Chúc mừng bệ hạ, có được long tử!
– Thưởng, tất cả đều thưởng!
Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, một tay ôm nữ nhi, một tay ôm con trai, toàn thân cao hứng bừng bừng khoa chân múa tay.
Cũng may hắn chưa tiến vào trong cung, đi thăm Chu Tử Mạch lúc này cũng giống như Tống Quân Uyển, mặc dù đều suy yếu, nhưng lại rất có tinh thần.
Chỉ là nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần, ở trong ngực của hắn lúc này không khóc ngược lại còn cười.
Nhưng con trai bị Bạch Tiểu Thuần ôm một cái, lại có thể càng khóc dữ dội hơn.
Bạch Tiểu Thuần dỗ thế nào cũng vô dụng.
Cho dù cũng giơ lên cao, nhưng hài đồng này vẫn khóc.
Chu Tử Mạch nhìn thấy liền đau lòng, vội vàng muốn tới ôm đi.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng không cho.
– Khóc lại khóc đi.
Có gì chứ.
Không khóc ta thích, khóc ta cũng thích.
Điều này nói rõ giống ta.
Nhát gan không có việc gì!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, trấn an Chu Tử Mạch.
Sau đó, ở trong sự bất đắc dĩ của Chu Tử Mạch, Bạch Tiểu Thuần ôm hai đứa trẻ, hài lòng lao ra khỏi hoàng cung, đến trước mặt đám người Lý Thanh Hậu, Đại Thiên Sư.
– Lý thúc, Đại Thiên Sư, các ngươi nhìn này.
Đây là hài tử của ta!
Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, đồng thời cũng tràn ngập sự khoe khoang.
Hắn ôm hai hài tử, ở trước mặt đám người Lý Thanh Hậu không ngừng khoe khoang.
– Đại sư huynh, sư huynh tới nhìn đi.
– Hứa Bảo Tài, Thần Toán Tử, như thế nào, đây là giống của Bạch Tiểu Thuần ta!
Tất cả mọi người cười ha ha.
Cự Quỷ Vương càng kích động hơn, tiến lên giả vờ giả vịt nhìn nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần một chút.
Nhưng trọng điểm đều đặt ở trên ngoại tôn của hắn, hận không thể từ trong tay Bạch Tiểu Thuần đoạt lấy, ôm vào lòng mình.
– Tiểu Thuần, tên của hai hài tử này, ngươi đã nghĩ xong chưa?
Lý Thanh Hậu cười nhìn tất cả những điều này, trong lòng cảm hoài.
Đối với hắn mà nói, hắn đã sớm xem Bạch Tiểu Thuần là con của mình.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần sinh ra con nối dõi, đó chính là tôn nữ cùng tôn tử của hắn.
– Tên?
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn nữ nhân trong lòng một chút, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý.
– Ta đã sớm nghĩ xong.
Nào nào nào, các ngươi cũng giúp ta xem một chút, ta đặt tên này như thế nào.
Trên thực tế Lý Thanh Hậu hỏi xong những lời này, chính hắn lại hối hận.
Ở nơi đây nếu nói hiểu rõ ràng đối với Bạch Tiểu Thuần, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác? Hắn cũng bởi vì thật sự cao hứng, mới quên mất tính tình của Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này vừa nhìn Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng, Lý Thanh Hậu lại đột nhiên có một cảm giác bất an.
Trên thực tế, ở đây không chỉ là hắn bất an, Đại Thiên Sư cũng hít vào một hơi.
Linh Khê lão tổ cũng có chút há hốc mồm.
Càng không cần phải nói tới đám người Trương Đại Bàn, Hứa Bảo Tài cùng với Thần Toán Tử.
Mỗi người bọn họ đều lộ ra thần sắc cổ quái.
Thật ra bọn họ dùng đầu ngón chân suy nghĩ, cũng có thể nghĩ ra được, Bạch Tiểu Thuần đặt tên… Nhất định là không hợp với lẽ thường.
Phương diện này khẩn trương nhất, chính là Cự Quỷ Vương.
Hắn cũng không muốn ngoại tôn của mình sau này mang theo một cái tên khó nghe suốt đời.
Lúc này hắn vội vàng mở miệng.
– Ta cũng nghĩ được.
Để ta nói trước…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1834: Tên Này Như Thế Nào (1)
– Nhạc phụ một lát nữa lại nói!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Hiện tại hắn đang đắc ý với cái tên mình đặt ra trong khoảng thời gian này, làm sao có thể để cho người khác tranh đoạt danh tiếng.
Cự Quỷ Vương lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ, thở dài một tiếng, u oán nhìn Lý Thanh Hậu một chút.
Lý Thanh Hậu cũng nhức đầu, đang muốn khuyên bảo.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sau đó đã lên tiếng.
– Con trai, ta đặt cho hắn một cái tên đặc biệt khí thế.
Đặt là.. Bạch Đại Đại!
Bạch Tiểu Thuần nói đến đây, mắt cũng sáng lên.
Trong khoảng thời gian này, hắn suy nghĩ quá nhiều tên.
Nhưng mỗi một cái tên, hắn đều cảm thấy không đủ khí thế.
Sau khi nghĩ tới cái tên này, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình thật giống như bị một đạo sấm sét công kích, toàn thân từ trên xuống dưới, từ trong tới ngoài, đều đang phấn chấn run rẩy.
Hắn cho rằng, đây là cái tên hay nhất trong tất cả những cái tên đời này hắn từng nghe được.
Trong trời đất này, có thể so sánh với cái tên của con trai hắn, cũng chỉ có hai cái!
Một chính tên của hắn.
Một cái khác, chính là hắn nghĩ tới, tên của nữ nhi mình.
Nhưng hắn vừa mới dứt lời, mọi người ở bốn phía xung quanh tất cả đều mở miệng hít sâu một hơi.
Trương Đại Bàn nhịn không được, thiếu chút nữa phì cười.
Bạch Tiểu Thuần lập tức nhìn sang.
– Đại sư huynh, sư huynh làm sao vậy?
– Không… Không có gì.
Cái tên rất hay.
Tên này quá tốt, cùng ta có duyên!
Trương Đại Bàn không ngừng ho khan, vội vàng mở miệng nói.
Bạch Tiểu Thuần rất hài lòng, Hắn lại nhìn về phía Thần Toán Tử.
Thần Toán Tử cũng há hốc mồm.
Sau khi liên tục hít sâu cố gắng bình tĩnh lại, thần sắc hắn nghiêm trọng, lập tức cúi đầu giơ tay lên, ở nơi đó không ngừng bấm đốt ngón tay, cũng không biết đang tính chút cái gì.
Mắt thấy Thần Toán Tử nghiêm túc như vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng rất hài lòng.
Hắn lại quay đầu nhìn về phía Hứa Bảo Tài.
– Tên này… Tên này… Giống như thiên lôi xuyên tai, giống như âm thanh của tự nhiên.
Nhất là đại hoàng tử vừa mới sinh ra, lại xuất hiện thiên địa dị thường như vậy.
Đây là mạng suốt đời phú quý.
Cũng chỉ có đại hoàng tử, mới có thể chống đỡ được cái danh tốt tuyệt thế do bệ hạ đặt cho!
Hứa Bảo Tài vẻ mặt kích động, cũng không quan tâm tới sự khinh bỉ trong mắt của những người khác ở phía sau, cao giọng mở miệng nói.
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, càng vui vẻ hơn.
Chỉ là Lý Thanh Hậu cũng tốt, Đại Thiên Sư cũng được, còn có đám người Linh Khê lão tổ, mỗi một người đã sớm trợn mắt há hốc mồm.
Nghe Bạch Tiểu Thuần đặt cái tên này, ầm một cái, trước mắt bọn họ trực tiếp biến thành màu đen, ngoài xém trong mềm.
– Bệ hạ, tên này…
– Tiểu Thuần, chúng ta đổi một cái tên khác được không.
Trong lúc bọn họ uyển chuyển khuyên nhủ, Cự Quỷ Vương bên kia lại trực tiếp kêu rên, tức giận lớn tiếng gào thét.
– Không được.
Ta tuyệt đối không thể để cho ngoại tôn của ta, gọi là cái gì Bạch Đại Đại được.
Lớn cái đầu ngươi mà lớn! Theo ngươi nói như vậy, con gái ngươi chẳng phải sẽ gọi là Bạch Tiểu Tiểu sao?
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, cười ha hả.
Hắn về phía Cự Quỷ Vương gật đầu, vô cùng đắc ý.
– Ha ha, nhạc phụ vẫn là ngươi hiểu ta.
Không sai.
Tên nữ nhi của ta, chính là Bạch Tiểu Tiểu.
Thế nào, một Bạch Đại Đại, một Bạch Tiểu Tiểu, thiên hạ vô địch!
Lần này, gần như tất cả mọi người phản đối.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần bình thường không quật cường, hiện tại ở trên việc đặt tên này, hắn khó có được một lần quật cường.
Mặc cho mọi người phản đối như thế nào, Bạch Tiểu Thuần đều không chịu nhường bước.
Đến cuối cùng, mọi người chỉ có thể thở dài.
Cự Quỷ Vương cũng muốn khóc.
Hắn nổi giận, hắn điên cuồng, ở trong toàn thân hắn giống như cũng muốn nổ tung.
Bạch Tiểu Thuần buồn bực nhìn Cự Quỷ Vương.
– Chữ Bạch và Đại không thể sửa.
Một chữ cuối cùng, nghe lời ngươi chung quy như vậy là được rồi chứ? Nhạc phụ ngươi lớn tuổi như vậy, cẩn thận thân thể.
Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, Cự Quỷ Vương lúc này mới khá hơn một chút.
Hắn đứng ở nơi đó khổ sở suy nghĩ.
Dần dần trong mắt đều xuất hiện ra tơ máu.
Cuối cùng cắn răng một cái, nói ra một chữ!
– Chữ lớn cuối cùng, đổi lại thành bảo!
– Bạch Đại Bảo?
Bạch Tiểu Thuần bĩu môi một cái.
Mọi người ở bốn phía xung quanh nghe đến đó, mỗi một người lại há hốc mồm.
Lý Thanh Hậu cũng ngơ ngác nhìn, miệng há hốc.
Hắn nhìn Cự Quỷ Vương đang giận dữ còn chưa tiêu, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, cuối cùng thở dài một tiếng.
Đại Thiên Sư cũng trầm mặc.
Đám người Trương Đại Bàn dù sao cũng là tiểu bối.
Lúc này mỗi một người khó nén được thần sắc quái dị, nhìn nhau một cái.
Bọn họ cảm thấy… Chu Tử Mạch có thể không phải là nữ nhi ruột thịt của Cự Quỷ Vương.
– Không sai, cứ gọi là Bạch Đại Bảo.
So với Bạch Đại Đại cái gì đó của ngươi tốt hơn nhiều!
Cự Quỷ Vương đắc ý ngẩng đầu, ngạo nghễ nói.
Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày.
Hắn cúi đầu nhìn con trai trong lòng mình một chút.
Hắn không muốn để cho Cự Quỷ Vương lớn tuổi như vậy còn tức giận, vì vậy chỉ có thể đồng ý.
– Được rồi, một người tên là Bạch Đại Bảo, một người tên là Bạch Tiểu Tiểu.
Cứ quyết định như vậy đi.
Đây cũng không phải là trí tuệ của một mình ta, đây là mọi người chúng ta quyết định!
Bạch Tiểu Thuần cũng lo lắng sau khi Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch tìm đến mình, cho rằng mình đặt tên không tốt.
Nhưng trong lòng hắn thật sự cảm thấy đây là hai cái tên rất hay.
Lúc này hắn dứt khoát kéo tất cả mọi người vào, khiến cho cái tên này trở thành sự thực!
Cũng không biết có phải Bạch Đại Bảo còn nhỏ như vậy lại có linh tính hay không.
Ban đầu vốn đã không nghe thấy hắn khóc, nhưng sau khi nghe được cái tên của mình, hắn lại oa oa khóc lớn lên.
Về phần Bạch Tiểu Tiểu, tiếng cười lại càng vui vẻ hơn.
Hình như nàng rất hài lòng đối với cái tên của mình.
Ở trong tiếng cười kia, nàng vẫn không ngừng phát ra những tiếng nha nha, khả ái vô cùng.
Trong lần vui chơi này, Đại Bảo có chút mệt mỏi ngủ.
Bạch Tiểu Thuần đau lòng, mau chóng bảo bà đỡ bế hắn trở lại.
Nhưng Tiểu Tiểu ở nơi đó, trước sau vẫn có tinh thần, ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần không ngừng truyền ra tiếng cười.
Dường như đối với tất cả người xa lạ ở bốn phía xung quanh, nàng đều tràn ngập sự tò mò.
– Vẫn là cô nương tốt.
Bạch Tiểu Thuần nhìn nữ nhi trong lòng, càng nhìn càng thấy yêu thích.
Lại như vậy, ở trong những ngày kế tiếp, toàn bộ Khôi Hoàng Triều đều bắt đầu chúc mừng.
Nhất là Khôi Hoàng Thành còn giăng đèn kết hoa.
Sự náo nhiệt truyền khắp thiên địa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1835: Tên Này Như Thế Nào (2)
Theo đó, lại là chúc mừng của Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều.
Gần như tất cả Thiên Tôn đều đưa tới lễ vật xa xỉ.
Cho dù là Phệ Linh Thượng Nhân cùng Nguyên Yêu Tử, đã từng bị Bạch Tiểu Thuần bắt giữ, cũng đưa lễ vật tới.
Càng không cần phải nói tới đám người Tư Mã Vân Hoa, còn có Linh Cửu Thiên Tôn, Cổ Thiên Quân, Trần Tô, vốn đã thiếu nợ Bạch Tiểu Thuần nhân tình, cũng đều đưa lễ vật tới.
Mà lễ vật lớn nhất, lại là đến từ Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng.
Mặc dù là phân ba thiên hạ quan hệ phức tạp, nhưng ở trên lễ vật bề ngoài này, lại không thể hiện ra.
Chỉ có điều so với việc Tà Hoàng đưa ra một tảng đá, Thánh Hoàng đưa ra, đúng là hai mảnh lá cây của chủ sen thiên trì!
Hai cái lá cây này đã không thể dựa theo giá trị tính ra được.
Toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, chỉ có một đóa chủ sen thiên trì.
Một đóa hoa sen này cũng chỉ có mười tám cái lá cây.
Hiện tại lá cây này chỉ còn lại có mười bốn lá.
Đưa cho Bạch Tiểu Thuần hai lá, cũng chỉ còn lại mười hai lá.
Lễ vật này nặng.
Cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng lộ vẻ xúc động.
Về phần khối đá Tà Hoàng đưa ra, nếu như đổi lại thành những người khác, sẽ cho là quý trọng.
Cái này dù sao cũng là… máu thịt của vị Chúa Tể diệt thế ở trên trời cao biến thành!
Nhưng trên thực tế, sau khi Bạch Tiểu Thuần biết thân phận của Tà Hoàng có vấn đề lớn, đối với vật phẩm hắn đưa tới, cực kỳ cẩn thận.
Loại khối đá này, làm sao có thể để cho tiếp xúc với con của mình được.
Sau khi nhận được khối đá này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần đã có sát cơ.
Thật lâu hắn mới nhịn xuống.
Ngoại trừ hai đại hoàng triều ra, bản thân Khôi Hoàng Triều cũng có quá nhiều người tới chúc mừng.
Mặt khác, người có thể gặp mặt Bạch Tiểu Thuần, gần như đều người quen biết cũ ở thế giới Thông Thiên.
Giống như Trần Mạn Dao cùng với Hứa San, hai nàng tiến đến, bái kiến Bạch Tiểu Thuần, sau đó lại đưa lên lễ vật.
So với sự thoải mái của Trần Mạn Dao, Hứa San rõ ràng hơn phức tạp rất nhiều.
Nhưng nàng hình như cũng suy nghĩ cẩn thận, chỉ là quay về phía Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, biểu lộ tôn kính, sau đó lại cùng Trần Mạn Dao rời đi.
Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể trầm mặc, nhìn theo bóng lưng của các nàng, hồi lâu than nhẹ một tiếng.
Bạch Tiểu Thuần đã không phải là tu sĩ nho nhỏ năm đó.
Hắn trở thành Khôi Hoàng, hình như không gì không làm được.
Nhưng chỉ có Bạch Tiểu Thuần tự mình biết, rất nhiều chuyện, hắn không có cách nào đi làm.
Mặc dù là năm đó hai bên có duyên, nhưng hôm nay thương hải tang điền.
Câu nói bảo các nàng lưu lại, Bạch Tiểu Thuần không muốn nói, cũng không nguyện nói.
Có thể thế gian này, nếu hai bên không có tình cảm, nói như vậy, lại nói ra rất dễ dàng. chỉ là một khi có tình cảm, ngược lại cũng không phải có thể nói ra.
Trước đây Bạch Tiểu Thuần không hiểu, hiện tại hắn đã hiểu.
Mang theo thổn thức trong lòng, Bạch Tiểu Thuần đưa tiễn Hứa San cùng Trần Mạn Dao rời đi.
Sau đó hắn xoay người trở lại đại điện.
Hắn đang nhanh chân đến thăm Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu.
Bỗng nhiên, phía sau lưng hắn truyền đến một âm thanh chói tai cùng rất tiện.
– Tiểu Thuần Tử, Quy gia nhà ngươi tới, nhanh chóng mang đồ ngon ra đãi Quy gia.
Nếu không, ngươi có tin hay không, Quy gia nhà ngươi cho trên mặt con trai ngươi một cái ấn!
Âm thanh đáng khinh như vậy, lại dám với Bạch Tiểu Thuần như thế, hiện tại ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, cho dù là Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, cũng phải có chút lo lắng.
Có thể không kiêng kỵ như vậy, cũng chỉ có con rùa đen nhỏ.
Trong nháy mắt khi nghe được lời con rùa đen nhỏ nói, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, thân thể trong chớp mắt lui về phía sau, tốc độ cực nhanh.
Âm thanh của con rùa đen nhỏ nơi đó còn đang vang vọng, Bạch Tiểu Thuần đã biến mất không thấy bóng dáng.
Theo một tiếng thét chói tai truyền ra, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở chỗ một giả sơn cách đó ngoài trăm trượng.
Hắn giơ tay phải lên, bất chợp chộp về phía một nơi trống trải trước đó.
Vào giờ phút này, thậm chí hư vô ở bốn phía xung quanh cũng vỡ ra, giống như sụp xuống.
Theo thét chói tai vang vọng, tàn ảnh của con rùa đen nhỏ trực tiếp huyễn hóa ra, triển khai tốc độ kinh người, trực tiếp na di tránh né.
Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần đã không còn giống như trước kia.
Hắn hừ một tiếng, thân thể trực tiếp bước một bước về phía trước.
Bước này hạ xuống, nhất thời hư vô tám phương giống như nghịch chuyển, giống như hóa thành mặt nước, khiến cho bốn phía xung quanh, đều trở nên đặc sền sệt.
Mặc dù không phải phong ấn, nhưng lại còn hơn phong ấn, lại giống như mượn lực lượng thiên địa, đi đè ép tất cả!
Cho dù tốc độ của con rùa đen nhỏ nhanh hơn nữa, cũng lập tức chậm lại.
Bên trong tròng mắt của nó mang theo một tia không thể tưởng tượng nổi.
Mặc cho nó giãy giụa như thế nào, đều không có cách nào chạy ra được.
Lúc này bỗng nhiên có một bàn tay to vươn, nắm lấy thân thể của nó!
– Con rùa đen nhỏ, trước đó ngươi nói cái gì, ta không nghe rõ.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý.
Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn thuận lợi bắt được con rùa đen nhỏ này như vậy.
Lúc này cầm con rùa đen nhỏ ở trước mặt, Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, ngạo nghễ hỏi.
Con rùa đen nhỏ cũng có chút há hốc mồm.
Nhưng tính cách của nó không muốn chịu thua, lúc này trừng mắt lại, đang muốn mở miệng mắng người.
Bạch Tiểu Thuần hiểu rất rõ đối với mức độ phá hoại của con rùa đen nhỏ.
Không đợi con rùa đen nhỏ mở miệng, hắn lại rất tự nhiên thuần thục, lắc lư con rùa đen nhỏ ở trong tay.
Cái lắc lư này khiến cho con rùa đen nhỏ lại thét chói tai.
– Đại gia, chủ nhân, Bạch gia gia… Không nên lại lắc nữa.
Đáng chết, ngươi bây giờ thế nào lại trở nên lợi hại như vậy.
– Ta mới vừa rồi chỉ là nói đùa thôi.
Ta làm sao có thể đóng dấu cho con của Bạch gia gia ngươi được.
Điều này hoàn toàn không có khả năng.
Ta bảo vệ còn không kịp.
Ha ha, ngươi xem ta cũng vì đã lâu không gặp mặt, cho nên đùa giỡn một chút.
Con rùa đen nhỏ vội vàng mở miệng nói, nói hết lời hữu ích, Bạch Tiểu Thuần lúc này mới dừng lay động.
– Bảo ngươi tốt nhất ở lại Thánh Hoàng Triều, ngươi chạy cái gì? Ngươi vừa chạy, hại tất cả thư tình của ta cũng bị mất!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến sự kiện này, trong lòng lại phiền muộn.
Nhưng con rùa đen nhỏ thật sự buồn bực, không nhịn được cũng bắt đầu oán giận.
– Ngươi nghĩ rằng ta muốn chạy sao? Lão tử ở Thánh Hoàng Triều rất tốt.
Nhưng lần trước ngươi tới, đầu tiên là bảo ta ở lại nơi đó, lại đồng ý một ngày nào đó sẽ sắc phong cho ta làm thần thú!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tiên Hà Phong Bạo [Dịch] Tiên Hà Phong Bạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tien-Ha-Phong-Bao-Audio-Truyen.jpg)




