Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 365 : Có Con Sâu (1) (c1821-c1825)
❮ sautiếp ❯Chương 1821: Có Con Sâu (1)
– Bạch Tiểu Thuần, có thể cho ngươi mang Công Tôn Uyển Nhi đi.
Tất cả tù binh thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều hiện tại, cũng có thể cho ngươi.
Thậm chí bản hoàng còn có thể mở ra biên giới, không chỉ thừa nhận địa vị thế giới Thông Thiên của ngươi, còn làm cho tất cả tu sĩ thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều, đi hay ở tùy ý, tuyệt không làm khó dễ!
Tà Hoàng hít một hơi thật sâu, không để cho Thánh Hoàng có thời gian tiếp tục cân nhắc.
Lúc này trong lòng hắn đã có quyết định.
Hắn dứt khoát mở miệng lại không có bất kỳ do dự nào.
– Nhưng ta cần… Ngươi thả hai vị Thiên Tôn Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân này ra!
Lúc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút khẩn trương.
Thật ra lúc này hắn đã thật sự không còn ánh sáng Thái Cổ.
Nhưng hắn nắm đúng tính cách của Tà Hoàng.
Hắn biết nếu mình đồng ý quá nhanh, sợ là trong lòng đối phương sẽ lại sinh nghi.
Hơn nữa tâm tư Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần cũng có thể đoán ra một ít.
Lúc này hắn hoàn toàn không lộ ra tâm tình.
Thậm chí đối mặt với thoải hiệp của Tà Hoàng, hắn trực tiếp hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên thể hiện muốn triệu hoán ánh sáng Thái Cổ.
Hắn nhìn về phía Thánh Hoàng.
– Đại ca, chiến hay không chiến, ngươi nói một câu!
Lời nói này tràn ngập thiết huyết hung hãn.
Nhưng trên thực tế đáy lòng của hắn, lúc này hắn lại lo lắng không yên.
– Thánh Hoàng à, ngươi cũng đừng có hôn mê đầu.
Thật sự đồng ý đi.
Nếu ngươi thật sự đồng ý, ta không muốn hãm hại ngươi cũng không có cách nào.
Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, nhìn thấy được Thánh Hoàng do dự, hơi thở của Tà Hoàng nhất thời tăng nhanh.
Trong chớp mắt, mắt hắn lộ ra ánh sáng sắc bén.
Tay phải hắn vung mạnh lên, nhất thời mặt trời đỏ bị tàn phá, đột nhiên biến ảo.
Cùng lúc đó, tay trái của hắn cách không, chộp về phía Tà Hoàng Thành.
Nhất thời cả vùng đều chấn động vài cái.
Nhất là chỗ tam xoa kích cực lớn của hắn ở rất gần Tà Hoàng Thành, lúc này cũng rung động, hình như… Bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra khỏi mặt đất!
Cung với sự chấn động, một sát khí mãnh liệt, trực tiếp bạo phát.
Cho dù ở trên biển Vĩnh Hằng, Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đều có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí kinh thiên đến từ Tà Hoàng Thành!
– Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần, cho dù là hai người các ngươi liên thủ, muốn giết chết ta, cũng không có khả năng.
Trừ khi một trong hai người các ngươi cam tâm tình nguyện cùng ta đồng quy vu tận!
– Mà một khi các ngươi không quyết tâm như vậy, như vậy thì xem như ta thất bại, cho dù Tà Hoàng Triều thuộc về các ngươi, nhưng các ngươi tin hay không, một mình ta, có thể càng đáng sợ hơn so với hiện tại nắm giữ Tà Hoàng Triều!
Tà Hoàng nheo cặp mắt lại, âm thanh càng thêm băng lạnh, khiến cho hư vô ở bốn phía xung quanh, giống như bởi vậy đều đóng băng.
Ngay cả mặt biển, đều xuất hiện dấu hiệu muốn đông cứng lại.
Bạch Tiểu Thuần nghe được lời Tà Hoàng nói, trong lòng cũng không nhịn được tán thưởng những lời này Tà Hoàng nói rất hay.
Nhưng biểu hiện ra, hắn lại nhíu mày, lộ ra một biểu tình suy nghĩ sâu xa.
Đồng thời trong mắt hắn mang theo ý xem kỹ, nhìn về phía Thánh Hoàng.
Thánh Hoàng cũng thở dài.
Một trận chiến này, căn bản là không có cách nào đánh được.
Đầu tiên hắn căn bản không tin Bạch Tiểu Thuần còn có một trăm đạo ánh sáng Thái Cổ.
Thứ hai hắn cũng không nguyện nhanh như vậy lại cùng Tà Hoàng hoàn toàn trở mặt.
Dù sao so sánh về lâu về dài, hiện tại Thánh Hoàng Triều nắm giữ Tiên Vực phạm vi lớn nhất, coi như là đảo ngược lại thế cục yếu thế trong nhiều năm trước đây.
Thánh Hoàng vẫn được hưởng niệm lực từ lãnh địa trước đó mang lại, tu vi tăng nhanh hơn.
Nhưng Tà Hoàng sẽ bởi vì lãnh địa thu nhỏ lại bị ảnh hượng trọng đại.
Chỉ là thời gian phân ba thiên hạ ngắn ngủi, hiện nay loại biến hóa này không rõ ràng, còn chưa đủ để hình thành nhân tố mang tính quyết định.
Cho nên, đối với hắn mà nói, hiện tại duy trì tình trạng cân đối lúc này, mới là có lợi nhất.
Sau khi so sánh xong, lúc này Thánh Hoàng cười ha ha một tiếng.
– Nhị đệ, hiện tại ngươi vừa mới đóng đô, không thích hợp tiếp tục khai chiến.
Huống hồ tu sĩ thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều, bọn họ chờ đợi giờ phút này đã đợi rất lâu.
Vi huynh biết suy nghĩ trong lòng ngươi, làm sao có thể cho ngươi khó xử.
Mà thôi mà thôi, hôm nay ba vị Thái Cổ chúng ta, lại ở chỗ này lập giao ước!
– Trong vòng nghìn năm, ba phương không xuất chiến!
– Tà Hoàng, như ý của ngươi!
Thánh Hoàng nhìn về phía Tà Hoàng, nói.
Trong lòng Tà Hoàng thầm hừ một tiếng.
Đối với tâm tư của Thánh Hoàng, hắn hiểu rất rõ ràng.
Hắn biết đối phương là muốn duy trì loại cục diện này.
Hắn mặc dù không cam lòng, nhưng sau khi suy nghĩ, ánh mắt thoáng lóe lên, không thể điều tra.
Hắn vẫn gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần híp mắt một cái, trong lòng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Cục diện như vậy, cũng là điều hắn hi vọng nhìn thấy được.
Chung quy là ánh sáng Thái Cổ của hắn đã không còn.
Trừ khi đến lúc này sang năm, nếu không, chỉ cần vừa đánh, hắn sẽ lập tức để lộ nội tình…
Ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, Bạch Tiểu Thuần nặng nề hừ một tiếng, cũng đồng ý chuyện này.
Sau khi ba người nhìn nhau một cái, từng người đều rời đi.
Về phần chi tiết chuyện sau đó, tất nhiên sẽ có từng người dưới quyền xử lý.
Theo Thánh Hoàng biến mất, nhìn Tà Hoàng đi xa, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới hít sâu một hơi.
Trong lòng hắn thầm nghĩ sau này chuyện mạo hiểm như vậy, vẫn bớt làm thì tốt hơn.
– Quá nguy hiểm, cũng quá kích thích…
Tâm trạng Bạch Tiểu Thuần có chút chột dạ.
Chỉ có điều hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải ba đạo ánh sáng Thái Cổ ngày hôm nay lại một lần nữa chấn áp, cho dù mình không muốn, nhưng chắc hẳn không bao lâu, Tà Hoàng cũng vẫn sẽ đến thử một chút.
Mà cho dù là Tà Hoàng không đến, Thánh Hoàng cũng chung quy vẫn thử thăm dò.
Cùng với bị thử bị động sau đó, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ngày hôm nay mình quyết đoán chủ động ra tay, sức thuyết phục lớn hơn nữa, thể hiện ra cũng đủ chấn áp.
– Còn lại mười tháng… Trong khoảng thời gian này, ta vẫn nên ít gây chuyện thì thỏa đáng hơn.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ôm chặt Công Tôn Uyển Nhi, lao thẳng đến Tiên Vực thuộc về hắn.
Ở trên đường bay trở về này, vì Công Tôn Uyển Nhi bị Bạch Tiểu Thuần ôm, ánh mắt hắn thường xuyên sẽ bị tư thái xinh đẹp này của Công Tôn Uyển Nhi mà hấp dẫn.
Nhất là phần mông có chút đường cong kinh người này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi nhìn thấy được, không nhịn được muốn giơ tay vỗ xuống.
Loại cảm xúc thoải mái lên xuống này…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1822: Có Con Sâu (2)
– Rất muốn vỗ một cái…
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
– Không được, ta hiện tại lại có địa vị giống như Tà Hoàng cùng với Thánh Hoàng.
Loại chuyện như vậy, không thể lén lén lút lút làm, quá mất mặt!
Hắn lại vội vàng lắc đầu.
– Nhưng nếu không vỗ, sau khi trở lại Tiên Vực, Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ở đó… Ta lại không có cơ hội… Lại vỗ một cái, cũng không có gì…
Rầu rĩ một hồi, Bạch Tiểu Thuần đơn giản bất chấp mọi giá.
Hắn suy nghĩ dựa vào quan hệ giữa mình cùng Công Tôn Uyển Nhi, lại vỗ một cái, sẽ không có chuyện.
Nghĩ tới đây, tay trái hắn chợt giơ lên, lại trực tiếp đánh xuống.
Bốp.
Âm thanh này đặc biệt thanh thúy, truyền khắp bốn phía xung quanh.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được cảm giác trước kia…
Bất chợt phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Công Tôn Uyển Nhi lại có thể mở mắt ra, lúc này đang lạnh lùng nhìn mình.
– A… Chỗ nàng có con sâu…
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chột dạ đồng thời lại phản ứng rất nhanh, vội vàng giải thích.
Công Tôn Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng.
– Còn không bỏ tay ngươi ra!
Bạch Tiểu Thuần lúc này mới nhớ tới, tay của mình lại còn đang ở trên mông của đối phương.
Lúc này hắn vội ho một tiếng, cầm lấy lắc lắc.
– Một con sâu thật lớn.
Xem như nó gặp may mắn, lại có thể để cho nó chạy mất.
Công Tôn Uyển Nhi giả vờ không nghe được.
Lúc này sau khi tỉnh dậy, nàng mặc dù suy yếu, lại có thể miễn cưỡng tự bay đi.
Nàng còn vỗ vào túi đựng đồ.
Nhất thời bóng dáng của Hầu Tiểu Muội từ bên trong túi trữ vật của nàng bay ra.
Mấy năm nay, Công Tôn Uyển Nhi đều dẫn theo Hầu Tiểu Muội.
Trước đó cũng bởi vì muốn đi nhanh, lại gặp phải nguy hiểm, lúc này mới thu Hầu Tiểu Muội vào bên trong.
Hiện tại tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là để cho nàng từ bên trong túi đựng đồ đi ra.
Có thể thấy được, trong lòng của nàng thật sự để ý người đệ tử này.
– Tiểu Thuần ca ca!
Hầu Tiểu Muội mới vừa xuất hiện, liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất thời vui mừng bất ngờ.
Đồng thời trong mắt cũng có lưng tròng.
Nàng tiến lên một chút lại nhào tới trong lòng Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng vui sướng.
Tay hắn tự nhiên để đến eo của Hầu Tiểu Muội, rất tự nhiên thuận thế hạ xuống phía dưới… Nhưng Công Tôn Uyển Nhi lại nhăn mày lại, hừ một tiếng.
– Lại có sâu sao?
Tay Bạch Tiểu Thuần cứng đờ.
Hầu Tiểu Muội vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía sau, hiếu kỳ hỏi.
– Sâu gì?
Bạch Tiểu Thuần chợt ho khan một hồi, vội vàng dẫn dắt trọng tâm câu chuyện, nói với Hầu Tiểu Muội cùng Công Tôn Uyển Nhi về chuyện sau khi mình trở về.
Công Tôn Uyển Nhi cũng không vạch trần.
Mặc dù mặt lạnh, nhưng thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mơ hồ hình như không giống với trước đây.
Lại như vậy, ba người cách Tiên Vực càng lúc càng gần.
Nhất là tiếng cười như chuông bạc của Hầu Tiểu Muội, một đường truyền khắp bốn phía xung quanh, lộ ra vẻ vui mừng.
Tâm tư của Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại, nụ cười trên mặt càng lúc càng nhiều, dường như đã trở lại thời gian ở đại lục Thông Thiên năm đó.
Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này… sau khi trở lại Tiên Vực, lúc mọi người cùng Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch đều ra ngoài nghênh đón, lại mắt lạnh nhìn nhau, tim Bạch Tiểu Thuần chợt đập thịch một cái.
– Đây không phải là Tiểu Muội sao?
Trên mặt Tống Quân Uyển lộ ra vẻ tươi cười.
Chu Tử Mạch ở bên cạnh cau mày.
Mặc dù không nói chuyện, nhưng nàng cố gắng ưỡn bụng lên.
Các nàng trước đó thấy Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ra ngoài, rất lo lắng khẩn trương.
Lúc này nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lại có thể dẫn theo hai nữ nhân trở về.
Một người trong đó còn là thanh mai trúc mã.
Một người khác cũng có nguồn gốc sâu xa thâm hậu.
Nhất là hai vị này lại còn là thầy trò.
Điều này khiến cho trong lòng các nàng có suy nghĩ sai lệch.
Mà Hầu Tiểu Muội ở đây, lúc này mắt cũng choáng váng.
Nàng nhìn Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển một chút, nhất là các nàng ưỡn cao cái bụng lớn.
Nàng lại quay đầu lại nhìn vẻ mặt lúng túng của Bạch Tiểu Thuần một chút, tức giận trong lòng nàng dần dần cũng dâng lên.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần ở đây cảm thấy bị ánh mắt ba nàng chăm chú nhìn, có chút sởn tóc gáy.
Đại Thiên Sư ở bên cạnh, nặng nề ho khan một tiếng, vội vàng tiến lên, nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi ôm quyền cúi đầu.
– Bái kiến Thiên Tôn!
– Thiên Tôn có thể gia nhập thế giới Thông Thiên của ta, là may mắn của thế giới Thông Thiên ta.
Đây là chuyện cực lớn.
Từ nay về sau, ai dám nói thế giới Thông Thiên ta không có Thiên Tôn thứ hai!
Lời Đại Thiên Sư nói rất đúng lúc, lại rất tuyệt.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời rất cảm kích.
Hắn lập tức liền dùng đề tài này, giới thiệu Công Tôn Uyển Nhi cho mọi người.
Thật lâu sau, hắn mới tìm một cái cớ, vội vàng rời đi.
Thật ra ánh mắt đến từ các nàng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúc này cũng cảm thấy sau lưng ớn lạnh.
– Trời ạ, lúc các nàng nhìn ta, lại có thể đều có sát khí… Ta đến cùng nên làm cái gì…
Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày.
Sau khi trở lại mật thất, khoanh chân ngồi ở chỗ đó, hắn bắt đầu thở dài thở ngắn.
– Chuyện này đều tại ta.
Ai, lão thiên gia gia à, ngài nói ngài đi… Tại sao phải khiến ta ưu tú như vậy!
– Ngài biết không, ngài khiến cho ta ưu tú như vậy, ta rất phiền não.
Bạch Tiểu Thuần bùi ngùi thở dài, bộ dạng rất bất đắc dĩ.
Hắn sờ túi đựng đồ của mình.
Ở trong đó còn có rất nhiều thư tình hắn cất kỹ đến nay giống như bảo bối…
– Ta đã rất khắc chế.
Bạch Tiểu Thuần lại thở dài, lại trong thần sắc khó nén một tia đắc ý.
Bạch Tiểu Thuần phiền não, người ngoài không có cách nào biết được.
Thậm chí thời khắc này Bạch Tiểu Thuần hình như còn muốn nhàn rỗi hơn so với trước.
Bất luận là đối với xây dựng Hoàng Thành, hay là đối với việc ổn định người từ Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều tới, tất cả mọi việ đều có người chuyên chịu trách nhiệm xử lý.
Mà theo Bạch Tiểu Thuần ở đây cùng Tà Hoàng giao dịch, khi vẻ mặt Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân mệt mỏi bị người của Tà Hoàng Triều mang đi, từng nhóm một tu sĩ thế giới Thông Thiên được đưa tới rất nhiều.
Rất nhanh, toàn bộ Tiên Vực thế giới Thông Thiên đều trở nên náo nhiệt.
Mọi chỗ, thành trì đột ngột từ mặt đất nhô lên.
Từng dãy núi cũng ở bốn phía xung quanh Tiên Vực được bố trí ra, hình thành vách ngăn
Bạch Tiểu Thuần vốn muốn đi tìm Hầu Tiểu Muội nói chuyện tâm tình.
Nhưng sau khi Hầu Tiểu Muội đến đây, đã bị Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch chú ý.
Tuy rằng bên cạnh nàng cũng được Đại Thiên Sư an bài không ít người hầu, nghiễm nhiên xem nàng thành một trong những hoàng phi.
Nhưng nếu bàn về mức độ tự do, so với khi nàng ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi, lại giảm đi một chút.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1823: Nguyên Điểm! (1)
Đối với điều này, trong lòng Hầu Tiểu Muội cũng tức giận.
Nhất là vừa nghĩ tới bụng của Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển, nàng lại càng không phục.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, nàng cũng cố tình không để ý tới, lại âm thầm suy nghĩ biện pháp.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Hầu Tiểu Muội không để ý tới mình, trong lúc bất đắc dĩ lại đi tìm Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng Công Tôn Uyển Nhi thân là Thiên Tôn, mặc dù địa vị cao cả, nhưng lại không muốn truyền ra phong ba khiến cho tất cả mọi người hiểu nhầm.
Hơn nữa nàng vốn đang có thương thế, lại trực tiếp lựa chọn bế quan.
– Vẫn là một lão bà tốt.
Bạch Tiểu Thuần than thở một tiếng.
Nhìn Tiên Vực bận rộn, hắn chỉ có thể một mình ở trong đại điện, thở dài thở ngắn.
Cũng may tất cả những điều này không duy trì quá lâu.
Theo số người ở Tiên Vực số tăng, vào một tháng sau, ở Hoàng Thành vào khu vực trung tâm Tiên Vực, cuối cùng được xây dựng ra, đồ sộ đứng vững!
Hoàng Thành này đầy khí thế.
Từ phía xa nhìn lại, bị chín dãy núi tập trung lại tôn lên! Đặc biệt là chín dãy núi này ngưng tụ lại một chỗ, đan xen lẫn nhau, hình thành một bức tượng.
Bức tượng kia chính là Bạch Tiểu Thuần mặc đế bào.
Tay trái của hắn giơ lên, thình lình nâng một tòa thành trì thật to.
Tay phải của hắn cũng nâng lên, trên đó là một bóng nước cực lớn!
Nước ở bên trong bóng nước này, nước bình thường không thể so sánh được, mà là nước biển của biển Vĩnh Hằng!
Cái này cũng chưa tính là cái gì.
Chỗ Hoàng Thành này là nơi được đám người Đại Thiên Sư cùng quy hoạch.
Thậm chí vì kỷ niệm đời Khôi Hoàng thứ nhất, còn không tiếc phát động nhân thủ, ở toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng này, bất luận là bên trong mặt đất vẫn nước biển, lại hoặc là trên đảo Vĩnh Hằng, thu thập mảnh vỡ đá máu thịt của Khôi Hoàng đời thứ nhất ra phân tán bốn phía, lúc thế giới Thông Thiên trước đây nổ tung!
Mặc dù không có tìm được tất cả, nhưng cũng tìm được hơn phân nửa.
Những thạch máu thịt này, đều được dung nhập vào bên trong bức tượng khổng lồ của Bạch Tiểu Thuần, lập tức liền khiến cho bản thân bức tượng kia, có đầy đủ lực lượng kỳ dị nào đó!
Hễ là người huyết mạch thế giới Thông Thiên, khi đến gần bức tượng kia, lực lượng huyết mạch của bọn họ sẽ càng sinh động hơn.
Tốc độ bọn họ tu hành cũng sẽ tăng nhanh.
Đồng thời chiến lực cùng với khả năng luyện linh của bọn họ, đều hoàn toàn không giống với những nơi khác!
Mà rõ ràng nhất, chính là ở Hoàng Thành trong tay trái bức tượng Bạch Tiểu Thuần!
Hoàng Thành này từ phía xa nhìn lại, đã không nhỏ, cực kỳ rộng lớn.
Nhìn gần, càng như vậy.
Bên trong thành trì đủ để dung nạp ngàn vạn tu sĩ.
Mọi chỗ kiến trúc, từng đường đi, theo tu sĩ tập trung lại, nhất thời lại náo nhiệt vô cùng.
Ở bên trong hoàng thành này, đối với mức độ tăng cường huyết mạch lại càng mãnh liệt hơn.
Đồng thời ở trên quy hoạch của đám người Đại Thiên Sư, tất nhiên sẽ không quên phòng hộ.
Từng tầng một trận pháp ở bốn phía xung quanh, phối hợp với lực lượng của bức tượng, khiến cho trận pháp này mặc dù không bằng Tà Hoàng Thành cùng Thánh Hoàng Thành, nhưng Thiên Tôn cũng không có thể đơn giản chấn động.
Tất cả những điều này vốn khiến người ta chú ý.
Còn có thể khiến người ta cảm thấy kinh người hơn, lại là ở bên trong bức tượng Bạch Tiểu Thuần, ở mi tâm của hắn… vị trí vốn là Thông Thiên Pháp Nhãn!
Từ phía xa nhìn lại, nơi đó giống như có một viên thủy tinh màu tím cực lớn.
Nếu nhìn gần, lại có thể nhìn ra… đây căn bản cũng không phải là thủy tinh, mà là bị loại thần thông đặc biệt nào đó, hình thành ánh sáng màu tím gần như Vĩnh Hằng!
Ở bên trong ánh sáng màu tím đại biểu chí cao vô thượng này, chính là… Một tòa hoàng cung màu tím!
Hoàng cung này tinh mỹ xa hoa, đồng thời còn ẩn chứa một khí thế khiến cho tất cả mọi người sau khi nhìn thấy, cũng không nhịn được trong lòng sinh ra sự kính sợ!
Lúc này, ở bên trong hoàng cung này, Bạch Tiểu Thuần nhàn rỗi đã quá lâu, ngồi ở trên long ỷ duy nhất của đại điện.
Phía dưới hắn bày ba chiếc ghế phượng.
Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Hầu Tiểu Muội, đang ngồi ở chỗ đó.
Bọn họ thỉnh thoảng quan sát lẫn nhau, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, bất đắc dĩ nhìn trong đại điện phía dưới.
Hơn trăm người đang tranh cãi với nhau.
– Nếu để ta nói, chúng ta lại phải gọi làm Bạch Hoàng triều!
– Tên này không tốt, không phù hợp với truyền thống.
Chúng ta phải gọi là Thông Thiên hoàng triều!
– Các ngươi lẽ nào quên tổ tiên chúng ta.
Tổ tiên chúng ta là khôi.
Chúng ta chắc hẳn phải kéo dài huy hoàng của tổ tiên, là Khôi Hoàng Triều!
Trong tiếng tranh cãi của mọi người, có Đại Thiên Sư, có Cự Quỷ Vương, có Cửu U Vương, Linh Lâm Vương, Đấu Thắng Vương còn có Bán Thần đông mạch cùng bắc mạch trước kia.
Ngoại trừ những Bán Thần thuộc về thế giới Thông Thiên ra, còn có hơn mười vị Bán Thần, lại là những người đến từ hai đại hoàng triều, quy thuận Bạch Tiểu Thuần.
Công Tôn Uyển Nhi đứng ở một bên, đối với tất cả những điều này, không tham dự.
Về phần những người khác, lại đều đang tranh chấp với nhau.
Ngay cả Linh Khê lão tổ cũng phát biểu suy nghĩ của riêng mình.
MÀ thân phận của hắn đặc biệt, lời hắn nói ra, cũng khiến cho không ít người ủng hộ.
Chỉ có điều cũng may Lý Thanh Hậu không nói gì.
Nếu không, lấy thân phận càng đặc biệt hơn của hắn, sợ là lời nói ra, ngay cả Đại Thiên Sư cũng không thể coi thường.
Mắt thấy mọi người tranh chấp giống như không có cách nào kết thúc, Bạch Tiểu Thuần lại thở dài.
Hiện tại chỉ đối với quốc hiệu đã tranh cãi, giằng co hai ngày.
Trong hai ngày này, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình, ở bên trong đại điện này, nỗ lực khiến cho Bạch Tiểu Thuần đồng ý.
Dù sao hiện tại thế giới Thông Thiên nắm giữ Tiên Vực, cũng là sự thực, đã đến thời khắc cần phải lập quốc.
Nếu như nếu không lập quốc, sợ là lòng người cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Nghĩ tới đây, trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang chớp hiện, tay phải chậm rãi giơ lên, từ phía xa ấn một cái xuống phía dưới.
Rõ ràng không triển khai tu vi cùng khí tức, nhưng người phía dưới nhìn như tranh chấp, trên thực tế đều đang chú ý tới Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này trong nháy mắt… tất cả mọi người lặng ngắt như tờ.
Mọi người đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Được mọi người kỳ vọng, Bạch Tiểu Thuần đã sớm thành thói quen.
Lúc này sau khi trầm mặc một lát sau, giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng toàn bộ hoàng cung đại điện.
– Trước kia… trước khi Khôi Hoàng đời trước ngã xuống trước, truyền thừa cho ta…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1824: Nguyên Điểm! (2)
– Ngày hôm nay, chúng ta người của thế giới Thông Thiên, ở trong vô số sinh tử giãy dụa, cuối cùng đứng vững vàng bước chân.
Chúng ta chắc hẳn nên gửi lời chào về phía Khôi Hoàng chào, chúng ta càng chắc chắn phải tôn trọng tổ tiên chúng ta!
– Không cần tranh luận, từ giờ khắc này… Khôi phục xưng hô Khôi Hoàng Triều, để cho đoạn số mệnh bị Thông Thiên Đạo Nhân, trở về quỹ tích ban đầu!
– Tiên Vực Vĩnh Hằng, chúng ta muộn mấy vạn năm.
Ngày hôm nay… Chúng ta đến!
Bạch Tiểu Thuần nói xong, thân thể cũng đứng lên, sử dụng thân thể đứng lên của hắn, sử dụng giọng nói của hắn, đi nói cho tất cả mọi người… Khôi Hoàng Triều lại xuất hiện!
Tiếng hít thở nặng nề, lập tức lại từ trong miệng hơn trăm người phía dưới truyền ra.
Trong lòng mỗi người đều kích động.
Bọn họ trước mặc dù tranh chấp, nhưng Bạch Tiểu Thuần chí cao vô thượng, đủ khiến cho một câu nói của hắn, quyết định tất cả!
Giờ phút này, không ai có nửa điểm ý kiến bất đồng.
Thậm chí trong lòng của bọn họ cũng đều cho rằng, Bạch Tiểu Thuần nói, lại là đạo lý chân chính.
Đại Thiên Sư là người đầu tiên đi ra, sắc mặt hắn ửng đỏ, trong mắt mang theo ánh sáng, trong lòng hắn cảm thấy mấy năm nay, mình bỏ ra không có uổng phí!
Ở trong sự kích động này, hắn lại trực tiếp hướng về phía Bạch Tiểu Thuần bái lạy.
– Bái kiến Khôi Hoàng!
Cự Quỷ Vương, Cửu U Vương, tất cả cường giả bán thần đông mạch, còn có rất nhiều người phía sau bọn họ, đều thi nhau làm như vậy, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ở đây, đồng thời bái kiến.
– Bái kiến Khôi Hoàng!
Cho dù là Công Tôn Uyển Nhi, cho dù là Chu Tử Mạch, Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội, ở trong một cái chớp mắt này, tất cả bị bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần rõ ràng không lộ ra tu vi, nhưng lại giống như tản ra ánh sáng vạn trượng làm chấn động tâm thần.
Tất cả đều đứng dậy cúi đầu.
Trong lòng Linh Khê lão tổ, Lý Thanh Hậu, vui mừng đến cực hạn.
Nhưng bọn họ hiểu rõ, ở bên trong hoàng cung này, Bạch Tiểu Thuần từ nay về sau, chính là Khôi Hoàng, là một trong ba đại hoàng giả của Tiên Vực Vĩnh Hằng này.
Bọn họ hít một hơi thật sâu, cũng ôm quyền bái lạy!
Mà theo âm thanh bái kiến trong hoàng cung truyền ra, ở trong Khôi Hoàng Thành này, lúc này mấy trăm vạn tu sĩ thế giới Thông Thiên đều đang chú ý mật thiết.
Lúc này nghe được âm thanh này, bọn họ nhất thời phấn chấn, kích động.
Bọn họ đồng thời quỳ lạy xuống, trong miệng hô to.
– Bái kiến Khôi Hoàng!
Theo sóng âm đầy khí thế, từ trong Khôi Hoàng Thành truyền ra, dần dần từ bức mặt đất xung quanh tượng, từ trong miệng càng nhiều tu sĩ truyền ra.
Âm thanh này khuếch tán từng đợt, cuối cùng… tràn ngập toàn bộ Tiên Vực!
Giờ phút này, bất luận là Tà Hoàng hay Thánh Hoàng, đều ở trong hoàng cung của bọn họ, nhìn chăm chú vào Khôi Hoàng Thành!
Giờ phút này, tất cả Thiên Tôn, Bán Thần, Thiên Nhân cùng với vô số tu sĩ bên trong hai đại hoàng triều, tâm thần mỗi một người đều chấn động, cảm nhận được ở giữa hai đại hoàng triều lúc đó, lúc này khí thế hiên ngang quật khởi chấn động trời cao!
Giờ phút này, thậm chí trong Tiên Vực Vĩnh Hằng, mẹ Vĩnh Hằng thần bí… hình như cũng mở mắt, chăm chú nhìn hài tử thứ ba của nàng… Cuối cùng, thật sự trở về!
Khôi Hoàng Triều, lập quốc!!
Từ nay về sau, trên ý nghĩa chân chính… Tiên Vực Vĩnh Hằng, thiên hạ phân ba!
Lịch sử thay đổi, cũng ở một cái chớp mắt này bị xoay trở về nguyên điểm.
Cho dù Khôi Hoàng Triều tới chậm một ít, nhưng chung quy… vẫn xuất hiện!
Bạch Tiểu Thuần cũng rất vui vẻ.
Hắn cảm thấy mình trở thành Khôi Hoàng, như vậy có thể ra lệnh.
Chỉ là rất nhanh hắn liền phát hiện, mặc dù có thể ra lệnh, nhưng ở trên trị quốc, Đại Thiên Sư rõ ràng càng am hiểu hơn.
Đồng thời Bạch Tiểu Thuần vì thân phận này, mỗi lần ra ngoài, đều sẽ gây ra chấn động không nhỏ.
Mắt thấy vô số người vì thế bận rộn, Bạch Tiểu Thuần cũng băn khoăn.
Cuối cùng hắn chỉ có thể thở dài một tiếng, trở thành lãnh tụ tinh thần Khôi Hoàng Triều này.
Đối với hoàng quyền, Bạch Tiểu Thuần không để ý.
Cho dù lúc Đại Thiên Sư đã từng ở Man Hoang, từng có được mất quyền lực, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn không để ý.
Hắn biết rõ một điểm, chỉ cần tu vi của mình không ngừng tăng trưởng, như vậy không ai có thể cướp đi tất cả những gì thuộc về hắn.
Mà theo Khôi Hoàng Triều lập quốc, địa vị của tu sĩ thế giới Thông Thiên cũng không ngừng tăng cao.
Sự an bình đã lâu cũng một lần nữa trở về.
Tất cả hình như đều đang đi về phía phương hướng phát triển tốt.
Bụng của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, cũng mỗi ngày càng càng lúc càng lớn.
Đối với chuyện này, mức độ lưu ý của đám người Đại Thiên Sư, Lý Thanh Hậu cũng vượt qua Bạch Tiểu Thuần.
So với nói dùng thực lực của một nước để đi hộ tống bảo vệ, cũng chênh lệch không bao nhiêu.
Nhất là địa phương hai nàng ở lại, càng được phòng hộ nghiêm ngặt, hoàn toàn không cho phép xuất hiện bất ngờ nào.
Bạch Tiểu Thuần cũng không tiếp tục nhàn rỗi.
Gần như mỗi ngày hắn đều sẽ ở bên cạnh Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, không ngừng làm bạn với các nàng.
Hưởng thụ sự ấm áp hắn đã rất lâu không được lĩnh hội qua này.
Chỉ duy nhất có một điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúng túng, chính là xử lý những đạo lữ của mình như thế nào.
Hắn rất đau đầu.
Bất luận là Tống Quân Uyển hay Chu Tử Mạch, đều rất kiêu ngạo, tính tình cũng không nhỏ.
Nhất là hiện tại, tâm tình hay thay đổi, nhiều lần căm tức lẫn nhau, bộ dạng giống như muốn đánh nhau.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng hãi hùng khiếp vía, vội vàng kéo ra.
Tất cả những điều này đều rơi ở trong mắt Hầu Tiểu Muội.
Trong lòng nàng càng ủy khuất.
Nhất là nhìn bụng của Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển, nàng càng nghĩ càng không phục.
Vì vậy nàng len lén đi tìm Lý Thanh Hậu, bảo Lý Thanh Hậu làm chủ cho nàng…
Đối với Lý Thanh Hậu mà nói, ở bên trong Khôi Hoàng Triều này, vì thân tình giữa hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần, lại giống như phụ thân, khiến cho địa vị của hắn vô cùng siêu nhiên.
Đồng thời, những đạo lữ này của Bạch Tiểu Thuần, đối với hắn cũng rất tôn kính.
Tống Quân Uyển không nói mỗi ngày tới bái kiến, cũng cách ba tới năm ngày tới thỉnh an.
Về phần Chu Tử Mạch, cho dù nàng lại quật cường, cũng thường xuyên bái kiến Lý Thanh Hậu.
Chỉ có điều đối với Lý Thanh Hậu mà nói, ba người con dâu này, hắn thích nhất vẫn là Hầu Tiểu Muội.
Dù sao Hầu Tiểu Muội là một thành viên của Linh Khê Tông, còn là đệ tử một mạch này của hắn.
Thậm chí có thể nói, hắn tận mắt nhìn thấy hai người Bạch Tiểu Thuần cùng Hầu Tiểu Muội dần dần cùng nhau đi tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1825: Lý Thúc Cho
Cho nên đối với ủy khuất của Hầu Tiểu Muội, sau khi Lý Thanh Hậu suy nghĩ một chút, thở dài, ra ngoài tìm hiểu một hồi.
Hắn sử dụng một ít phương thức, biết được trong chuyện cũ giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Chu Tử Mạch và Tống Quân Uyển, Phát Tình Đan đưa đến tác dụng mấu chốt.
Vì vậy ngày này, Bạch Tiểu Thuần vừa tới thăm Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch xong, trở lại đại điện không lâu, Lý Thanh Hậu tới.
– Lý thúc.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Lý Thanh Hậu đến, vội vàng đứng dậy.
Cho dù hiện tại hắn là Khôi Hoàng, nhưng ở trong lòng của hắn, Lý Thanh Hậu chính là tồn tại giống như phụ thân.
Hắn liền vội vàng tiến lên.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, Lý trong lòng Thanh Hậu rất thoả mãn.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần hồi lâu, chung quy hắn sẽ nghĩ tới thiếu niên có chút quê mùa ban đầu ở trên Mạo Nhi Sơn.
Hiện tại nhìn thiếu niên trước đây đi từng bước một đi tới ngày hôm nay, trong lòng của hắn tràn ngập tự hào.
Hai người ngồi ở trong đại điện, nói về chuyện đã qua.
Thỉnh thoảng Lý Thanh Hậu còn có thể dạy dỗ vài câu.
Không quan tâm hắn nói là có đúng hay không, Bạch Tiểu Thuần đều ở một bên gật đầu công nhận.
Cho đến sau khi nói chuyện phiếm một nén hương, Lý Thanh Hậu vội ho một tiếng.
– Tiểu Thuần, chỗ ngươi… có còn Phát Tình Đan hay không.
– A?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Trước đó, hắn nhìn thấy Lý Thanh Hậu đến, vẫn đang suy nghĩ Lý thúc chắc tìm mình có chuyện gì.
Nhưng nói hồi lâu, lúc này nghe được lời Lý Thanh Hậu nói, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc, trợn trừng mắt.
Hắn vỗ mạnh một cái vào bắp đùi.
– Lý thúc, thúc để ý người nào?
Mắt Bạch Tiểu Thuần phát ra ánh sáng, rất hiếu kỳ.
Thật ra, hiện tại người của thế giới Thông Thiên tuy đã tới hơn phân nửa, mà khi sư tôn của Trương Đại Bàn ban đầu, vị sư nương kia của mình, lại trước sau không thấy hình bóng.
Bạch Tiểu Thuần cũng từng đi tìm, nhưng lại không có tìm được.
Ngay cả Trương Đại Bàn, sau khi lúc trước cùng đám người Linh Khê lão tổ trở về, lại lập tức bế quan.
Hiển nhiên là vì hắn cảm thấy tu vi của mình, nếu vẫn dừng lại ở Nguyên Anh, đã không có cách nào theo kịp bước chân của mọi người.
– Không cần đoán loạn! Có hay không, lấy cho ta một viên!
Lý Thanh Hậu bị Bạch Tiểu Thuần hỏi vậy, có chút xấu hổ, trừng mắt hù dọa nói.
– Nếu là người khác tới đòi, nhất định không.
Nhưng Lý thúc cần, nhất định có!
Bạch Tiểu Thuần mặt mày rạng rỡ nhìn Lý Thanh Hậu một chút.
Đối với chuyện Lý Thanh Hậu có mùa xuân thứ hai, hắn cũng thật cao hứng.
Cho dù Phát Tình Đan bên trong túi trữ vật không nhiều lắm, cho dù hắn từ sau chuyện của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, đối với Phát Tình Đan đã rất cẩn thận, nhưng vẫn lấy ra một lọ, trực tiếp đưa cho Lý Thanh Hậu.
– Lý thúc, lão nhân gia ngươi phải chú ý thân thể.
Thứ đồ chơi này… Không thể dùng nhiều.
Trong này tổng cộng có bảy tám viên…
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc một tiếng, nhìn về phía Lý Thanh Hậu trợn mắt nói.
– Nói bậy!
Lý Thanh Hậu mặt lạnh một tay đưa qua lấy bình đan dược, hừ một tiếng.
– Ta hiểu, ta hiểu.
Lão nhân gia ngài là da mặt mỏng, cần một ít thuốc mạnh.
Ha ha, ta đều hiểu.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng chuyện này thú vị, lúc này nhịn không được bật cười.
– Chỉ có điều Lý thúc à, thúc để ý người nào cứ nói với ta, không cần sử dụng thuốc… Nếu như thúc không biết theo đuổi như thế nào, ta tới dạy thúc.
Không phải Bạch Tiểu Thuần ta khoác lác, ta…
Bạch Tiểu Thuần vừa vỗ ngực, đang muốn biểu hiện một hồi, Lý Thanh Hậu thật sự nghe không nổi nữa, trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần, vội vàng rời đi.
– Lý thúc, nhớ kỹ, thứ này không thể trực tiếp ăn, phải bóp nát mới dùng được.
Thật sự không được, thúc lại bóp nát hai viên.
Nhưng không thể nhiều hơn nữa.
Bạch Tiểu Thuần nín cười, ở phía sau hô to một tiếng.
Lý Thanh Hậu đi ở phía trước, bước chân chợt dừng lại, quay đầu lại liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Trong mắt hắn mang theo thâm ý, gật đầu.
– Phải bóp nát đúng không, biết rồi!
Mắt thấy Lý Thanh Hậu rời đi, Bạch Tiểu Thuần đột nhiên cảm giác được có chút kỳ quái.
Hắn suy nghĩ tới ánh mắt của Lý Thanh Hậu quay đầu lại lúc gần đi, hình như mang theo một vài câu chuyện…
– Lý thúc cái gì cũng tốt, chính là da mặt quá mỏng.
Bạch Tiểu Thuần không nghĩ ra, chỉ có thể quy kết vào da mặt Lý Thanh Hậu.
Lúc này nghĩ tới hình ảnh Lý Thanh Hậu sử dụng Phát Tình Đan, Bạch Tiểu Thuần lại vui vẻ khe khẽ hát, trở lại trong đại điện.
Rất nhanh màn đêm buông xuống…
Hầu Tiểu Muội đi ở trong hoàng cung.
Nàng không ngừng hít sâu, trong tay nắm chặt hai viên Phát Tình Đan, trong đầu không ngừng hiện lên lời căn dặn của Lý Thanh Hậu đối với nàng.
– Nhất định phải bóp nát, nhất định phải bóp nát…
Nghĩ như vậy, nàng một đường đi tới bên ngoài mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan.
Nàng đứng ở nơi đó nhiều lần điều chỉnh hơi thở thật tốt.
Lúc ngẩng đầu, trên mặt của nàng lộ ra vẻ tươi cười.
Ở dưới ánh trăng, nét mặt tươi cười như hoa của nàng, đặc biệt thanh thuần mỹ lệ.
– Tiểu Thuần ca ca, ngươi ở đây sao?
Trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần đang tĩnh tọa, nhận thấy được Hầu Tiểu Muội đến, liền vội vàng đứng lên mở cánh cửa mật thất ra.
Hắn nhìn thấy được Hầu Tiểu Muội đứng ở dưới ánh trăng.
– Tiểu Muội nàng…
Bạch Tiểu Thuần rất vui mừng bất ngờ. pPhải biết rằng sau khi Hầu Tiểu Muội trở về, đây là lần đầu tiên nàng chủ động tới tìm hắn.
Nhưng không đợi Bạch Tiểu Thuần nói xong, Hầu Tiểu Muội ở nơi đó trợn trừng mắt, nhanh chóng đi vài bước tiến vào mật thất, sau đó tay phải bất chợt bóp mạnh!
Tách.
Âm thanh thanh thúy nhất thời lại truyền ra ở bên trong mật thất này.
– Âm thanh gì? Có chút quen tai…
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Ở trong một tích tắc này, một đoàn sương mù màu đỏ, trong nháy mắt khuếch tán ra…
– Cái này… cái này… Phát Tình Đan!
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn tròn, hét lên một tiếng tính lui về phía sau.
Nhưng một thân thể mềm mại, đã giống như bạch tuộc, lại trực tiếp quấn qua.
– Nàng làm sao có thể có Phát Tình Đan!
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn bối rối.
Lúc này nhìn gương mặt phấn hồng của Hầu Tiểu Muội trước mặt, trong mắt mê hồ, có vô cùng mị lực, run giọng hỏi.
– Lý thúc cho.
Hầu Tiểu Muội thì thầm một tiếng, thoáng cái lại đẩy ngã Bạch Tiểu Thuần ở trên mặt đất.
Rất nhanh, sương mù màu đỏ lại tràn ngập toàn bộ mật thất…
Trước đây, Chu Tử Mạch sử dụng một viên Phát Tình Đan.
Cho dù là Tống Quân Uyển, cũng vẫn là một.
Nhưng hôm nay Hầu Tiểu Muội ở đây, là bóp nát hai viên Phát Tình Đan, nhất là địa điểm bóp nát hết lần này tới lần khác lại là một chỗ mật thất…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









