Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 364 : Tập Trung (1) (c1816-c1820)
❮ sautiếp ❯Chương 1816: Tập Trung (1)
Nhận thấy được con rùa đen nhỏ không có nhúc nhích, trong lòng Thánh Hoàng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đứng ở trong đại điện hoàng cung, phức tạp nhìn ra phía ngoài.
Một lát sau Thánh Hoàng lắc đầu thở dài, một bước đi ra.
Thời điểm hắn xuất hiện, đứng ở… bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
– Thánh Hoàng.
Bạch Tiểu Thuần xoay người, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
– Thông Thiên Hoàng!
Thánh Hoàng cẩn thận nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.
Sau khi mở miệng, trên mặt hắn cũng lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Hai người nhìn nhau, sau đó cả hai đều truyền ra tiếng cười.
– Bạch đạo hữu, trước đây lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, đã biết ngươi không phải vật trong ao.
Ha ha, quả nhiên giống như ta phán đoán, ngươi trở thành vị… Thái Cổ thứ ba của Tiên Vực Vĩnh Hằng!
Dáng vẻ tươi cười của Thánh Hoàng thoạt nhìn tràn ngập chân thành.
– Thánh Hoàng quá lời.
Bạch mỗ còn không phải là Thái Cổ.
Bạch Tiểu Thuần khiêm tốn nói, trong lòng đắc ý cũng có thổn thức.
Hắn hồi tưởng cảnh tượng sau khi đi tới Tiên Vực của Vĩnh Hằng, trong mắt của hắn càng thêm chớp hiện sự tự tin.
– Trong mắt của ta, ngươi chính là Thái Cổ!
Thánh Hoàng cười ha ha một tiếng.
Hắn đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hai người nói chuyện cũ.
Ai cũng không có nói ra nguyên nhân vì sao Bạch Tiểu Thuần đến đây.
Rất nhanh, theo Thánh Hoàng cùng Bạch Tiểu Thuần không giấu giếm hơi thở của mình, dần dần… mấy vị Thiên Tôn bên trong Thánh Hoàng Triều, lần lượt phát hiện.
Tâm thần bọn họ đều thoáng động, lập tức lại lao thẳng đến hoàng cung.
Từ phía xa nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đứng ở trên cánh hoa, bất luận là Trần Tô hay Cổ Thiên Quân, lại hoặc là Tư Mã Vân Hoa, trong lòng đều chấn động.
Nhất là… lúc này bọn họ nhìn lại, phát hiện Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên cạnh Thánh Hoàng, lại có thể hoàn toàn không có chút yếu ớt ở trên phương diện khí thế, cuối cùng lại cùng Thánh Hoàng, hình như lực lượng ngang nhau!
– Bái kiến Thánh Hoàng, Thông Thiên Hoàng!
Cổ Thiên Quân hít một hơi thật sâu, là người đầu tiên nhìn về phía Thánh Hoàng cùng Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Trong lòng Tư Mã Vân Hoa cùng Trần Tô đều thầm rùng mình, vội vàng cúi đầu bái kiến.
Trên phương diện này tâm tư Tư Mã Vân Hoa sinh động nhất.
Hắn thấy, giữa mình cùng Bạch Tiểu Thuần, năm đó bản thân mình từng có ơn với đối phương.
Với tầng quan hệ này, mình ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng, lại chẳng khác nào có hai Hoàng giả Thái Cổ làm chỗ dựa vững chắc.
Mặc đám người Cổ Thiên Quân ở phía sau, Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng vẫn nói cười.
Một lát sau, trên mặt Thánh Hoàng tươi cười, bỗng nhiên mở miệng.
– Bạch lão đệ, chúng ta năm đó mới quen đã thân.
Đây đó duyên phận sâu đậm, không bằng ngày hôm nay… chúng ta kết nghĩa kim lan thì như thế nào?
– Đại ca!
Mắt Bạch Tiểu Thuần không chớp cái nào, gần như ở trong nháy mắt Thánh Hoàng mở miệng, trong thần sắc hắn lại lập tức lộ ra vẻ kích động, còn lui ra phía sau hai bước, hướng về phía Thánh Hoàng, trực tiếp ôm quyền cúi đầu.
Nhất là giọng nói của hắn, còn tràn ngập sự sục sôi, dường như sợ mình không đủ chân thành.
Nhưng ở trong mắt Tư Mã Vân Hoa cùng đám người Cổ Thiên Quân nhìn lại, bất luận nhìn thế nào, Bạch Tiểu Thuần cũng quá mức nông nổi…
Nhưng không đợi trong lòng bọn họ khinh bỉ, Thánh Hoàng ở bên cạnh lại giống như không chú ý tới sự nông nổi của Bạch Tiểu Thuần vậy, thần sắc cũng kích động, tiến lên giả đỡ một chút, thần sắc lộ vẻ xúc động, trong mắt thậm chí đều mang theo ánh sáng vui mừng bất ngờ, cười ha hả.
– Nhị đệ!
So với sự nông nổi của Bạch Tiểu Thuần, Thánh Hoàng rõ ràng tự nhiên hơn rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần cũng thấy được biểu hiện của Thánh Hoàng.
Trong lòng hắn có chút không phục.
Hắn suy nghĩ mình cũng không thể thua, vì vậy hắn hít một hơi thật sâu, kích động trong mắt hóa thành chân thành, giống như gặp phải người thân, lại hô to.
– Đại ca!”
– Nhị đệ!
hánh Hoàng giống như càng vui sướng hơn.
Hai người nhìn nhau một cái, sau đó cả hai hài lòng cười ha hả.
Chỉ là cảnh tượng như vậy rơi vào trong mắt đám người Cổ Thiên Quân, trong lòng bọn họ đều càng thêm cổ quái, da gà rơi đầy đất.
Nhìn hai người, bọn họ đều vội vàng thu hồi ánh mắt…
Bọn họ cảm thấy mình đã từng thấy kẻ dối trá, nhưng dối trá thành cái dạng giống như Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng vậy, thật sự không nhiều lắm.
Lúc này Thánh Hoàng cùng Bạch Tiểu Thuần cười to, tâm tư hai người đều đang chuyển động.
Bạch Tiểu Thuần nheo mắt, cười giống như một con tiểu hồ ly.
Thánh Hoàng bên kia, trong mắt lại thâm thúy hơn không ít, nhìn thế nào cũng là dáng vẻ của lão hồ ly.
Trên thực tế hắn đối với mục đích Bạch Tiểu Thuần đến đây, trong lòng hắn biết rõ.
Nếu Bạch Tiểu Thuần không đánh với Tà Hoàng một trận, hoặc không cho thấy chiến lực có thể ngang với lực lượng của hắn cùng Thái Cổ, Thánh Hoàng cũng sẽ không đưa ra chuyện kết nghĩa kim lan.
Bạch Tiểu Thuần thật sự trưởng thành, còn có ánh sáng Thái Cổ kinh người này, tất cả này điều này, không chỉ khiến cho Thánh Hoàng nhất định phải coi trọng, hơn nữa hắn trong lòng, đã tăng cao đến địa vị cùng cấp với mình.
Mặt khác chính là đối với nguyên nhân Bạch Tiểu Thuần vì sao trưởng thành nhanh chóng như vậy, trong lòng hắn cũng có phán đoán.
Giống như Tà Hoàng trước đây nghi ngờ, thậm chí thời khắc này, Thánh Hoàng căn bản cũng không phải là nghi ngờ nữa, mà là cực kỳ xác định… thanh quạt tàn Chúa Tể trước đây, nhất định là bị Bạch Tiểu Thuần sử dụng phương thức khác lấy đi!
Cũng chỉ có nắm giữ loại chí bảo truyền thừa này, mới có thể giải thích tất cả những điều này, cũng khiến cho sự cường hãn của Bạch Tiểu Thuần trở nên hợp lý một chút.
Nếu như đổi lại là trước khi Bạch Tiểu Thuần đánh với Tà Hoàng một trận, Thánh Hoàng tất nhiên sẽ ra tay, cướp đoạt tất cả.
Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần có đầy đủ chiến lực Thái Cổ, lại có tu sĩ thế giới Thông Thiên làm nội tình, tất cả điều kiện này đều đã có đầy đủ, khiến cho Thánh Hoàng ở đây, tự nhiên cũng thay đổi thái độ.
Mặt khác quan trọng nhất là Bạch Tiểu Thuần tự mình đến.
Điều này mặt thể hiện ra sự tự tin của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Thánh Hoàng đối với số lượng ánh sáng Thái Cổ Bạch Tiểu Thuần nắm giữ, cũng giống như Tà Hoàng, phát sinh cảm giác thần bí cùng khó lường.
Về phương diện khác, Bạch Tiểu Thuần đến, cho dù không nói cái gì đó, nhưng thái độ đã rất rõ ràng… Đó chính là, liên minh!
Có một số việc, không cần hai bên nói ra, khi tất cả sự thực xảy ra trước mặt, bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay Thánh Hoàng, đều rất rõ ràng.
Một khi hai người liên minh, như vậy đối với Tà Hoàng thậm chí toàn bộ Tà Hoàng Triều mà nói, đều sẽ là một lần đả kích thật lớn.
Mặc dù vẫn không đến mức xuất hiện chuyện chém giết Tà Hoàng, nhưng lại rõ ràng, sẽ ép Tà Hoàng một mảng lớn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1817: Tập Trung (2)
Loại chuyện này, đủ để thay đổi rất nhiều bố cục.
Đồng thời… Không có kẻ địch vĩnh viễn.
Theo Thánh Hoàng, nếu như mình ở đây lựa chọn từ chối, như vậy Bạch Tiểu Thuần cùng Tà Hoàng mặc dù vừa đánh một trận, nhưng cũng không phải là không thể có khả năng biến chiến tranh thành tơ lụa tiến tới liên minh!
– Nhị đệ, hôm nay chúng ta kết nghĩa kim lan, làm là huynh trưởng, ta tặng bắc bộ Tiên Vực thứ hai cho ngươi!
Trong tiếng cười của Thánh Hoàng, hắn vung tay lên, trực tiếp xem bắc bộ cằn cỗi, trên thực tế lại vốn là thuộc về Bạch Tiểu Thuần trỏ thành lễ vật, đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
– Đại ca, ta nguyện cùng đại ca liên minh.
Đại ca yên tâm, chỉ cần bắc bộ Tiên Vực thứ hai ở trong tay ta, ta tuyệt đối không để cho Tà Hoàng Triều đại quân có một ngày thông qua nơi đó!
Bạch Tiểu Thuần cũng không chậm trễ chút nào, lập tức mở miệng, nói ra một ít lời lẽ, đám người Cổ Thiên Quân nghe, giống như lời nói nhảm…
Dù sao, sau khi bắc bộ Tiên Vực thứ hai cho Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần lại tương đương với chiếm một nửa Tiên Vực.
Từ trên trình độ nào đó, xem như là kẹp ở giữa Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều.
Nếu thật sự để cho Tà Hoàng Triều thông qua, trên cơ bản cũng lại đại biểu cho thế lực của hắn bị xóa bỏ.
Thánh Hoàng nghe vậy, lại nở nụ cười.
Hai người lần này đạt được giao hẹn, ở dưới sự mời mọc của Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần ở trong hoàng cung hưởng dụng tiệc tối, sau đó rời đi.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đi, nụ cười trên mặt Thánh Hoàng đột nhiên biến mất.
Hắn nhíu mày so sánh một hồi, cuối cùng lông mày giãn ra.
Đối với chuyện lần này cùng Bạch Tiểu Thuần liên minh, hắn vẫn tính là thoả mãn.
Duy nhất chỉ có tổn thất, trên thực tế chính là bắc bộ Tiên Vực thứ hai mà thôi.
Chỉ có điều nơi đó trước nay cằn cỗi.
Cho dù là Tà Hoàng Triều, sau khi bị Bạch Tiểu Thuần thu hồi, khiến cho lãnh địa Tà Hoàng Triều trở thành hai nửa, khiến cho lãnh địa trên mặt nổi của Thánh Hoàng Triều, cũng trở thành hai nửa, nhưng nơi đó cằn cỗi vô cùng, ở trong mắt Thánh Hoàng cũng không quan trọng.
Hiện tại cầm một khối không quan trọng, đặc biệt là thứ không quan trọng còn đã từng không phải là của mình, đổi lấy liên minh, ở trong phán đoán của Thánh Hoàng, buôn bán này mặc dù không tính là chiếm tiện nghi, lại không thiệt.
Dù sao, thời điểm Bạch Tiểu Thuần vừa hạ xuống Tiên Vực Vĩnh Hằng, Thánh Hoàng Triều lại nắm giữ một Tiên Vực hoàn chỉnh cùng với hai nửa Tiên Vực.
Đến hiện tại, vẫn còn là quy mô ban đầu.
Thua thiệt nhất chính là Tà Hoàng Triều… Theo Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần hình như khắc tinh của Tà Hoàng Triều.
Hắn vừa tới, trước hết cướp đi nửa Tiên Vực.
Sau đó lại cướp đi toàn bộ một Tiên Vực…
Lại như vậy, toàn bộ năm khối đại lục Tiên Vực Vĩnh Hằng, từ giờ khắc này, bố cục đại biến!
Tà Hoàng Triều mất lãnh địa, từ nay về sau biến thành nắm giữ một Tiên Vực rưỡi, Thánh Hoàng Triều duy trì trạng thái ban đầu, vẫn là hai nơi Tiên Vực.
Loại duy trì này, cũng khiến cho Thánh Hoàng Triều trực tiếp nhảy lên một cái!
Còn lại một Tiên Vực rưỡi, lại thuộc về Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí sau khi so sánh, Thánh Hoàng mỉm cười, đơn giản ra nhân tình tới cùng.
Hắn muốn cho tất cả mọi người nhìn thấy được sự hào phóng cùng thành ý của mình.
Hắn lại phát ra ý chỉ, mở ra biên giới, cho phép tất cả người của thế giới Thông Thiên ở bên trong Thánh Hoàng Triều, tùy ý đi ở!
Ý chỉ này vừa ra, tu sĩ thế giới Thông Thiên bên trong toàn bộ Thánh Hoàng Triều đều phấn chấn.
Mỗi một từ các nơi đi ra, đều đi tới thánh địa trong lòng bọn họ!
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Thánh Hoàng Triều, cũng dựa vào cảm ứng của hắn cùng đại kiếm bắc mạch, lúc này gào thét lao tới đến biển Vĩnh Hằng.
Sau nhiều lần cảm ứng, thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng lắc một cái, trực tiếp phá vỡ mặt biển, lao thẳng đến đáy biển.
Mà thần thức của hắn cũng đột nhiên tản ra, dần dần xác định phong tỏa ở bên trong đáy biển sâu… trên một thanh đại kiếm!
Chính là đại kiếm bắc mạch!
Gần như trong nháy mắt bị thần thức của Bạch Tiểu Thuần xác định phong tỏa, đại kiếm bắc mạch này sua khi yên lặng nhiều năm, bất chợt chấn động, trực tiếp bay ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Trong phút chốc, nó đã bị một tay Bạch Tiểu Thuần nắm chặt.
Sau khi xông ra khỏi mặt biển, Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, thần thức dĩ nhiên dung nhập vào bên trong thế giới đại kiếm!
Khi hắn thấy được đám người Lý Thanh Hậu, Linh Khê lão tổ, Cự Quỷ Vương, Đại Thiên Sư ở trong thế giới đại kiếm, bình yên vô sự, Bạch Tiểu Thuần thở một hơi dài nhẹ nhõm, cười ha hả.
Mà thần thức của hắn dung nhập, cũng khiến cho mọi người ở bên trong thế giới đại kiếm bắc mạch, tâm thần mỗi người đều chấn động mãnh liệt.
Sau khi có cảm giác ứng, bọn họ đều ngẩng đầu.
– Tiểu Thuần!
– Là đại nhân!
– Khí tức Khôi Tổ!
Mọi người ở nơi này kích động.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Giọng nói của hắn đột nhiên vang vọng ở bên trong toàn bộ thế giới đại kiếm bắc mạch.
– Ta… đã trở về!
Theo tiếng hoan hô truyền ra, theo Bạch Tiểu Thuần trở lại, trên Tiên Vực bị hắn chiếm cứ, hắn truyền tống tất cả hơn mười vạn người từ bên trong đại kiếm bắc mạch đi ra, Tiên Vực thuộc về Bạch Tiểu Thuần, lập tức lại trở nên náo nhiệt.
Bất luận là Đại Thiên Sư, hay Linh Khê lão tổ, đều đang vạch kế hoạch, có chỗ độc đáo riêng.
Lúc vừa ra, bọn họ không biết tình hình.
Mà khi từ chỗ của Bạch Tiểu Thuần, hiểu rõ tất cả, tất cả mọi người đều phấn chấn.
Căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần đi qua bận rộn, Đại Thiên Sư lập tức lại phát động tất cả tinh lực, bắt đầu chỉnh đốn Tiên Vực.
Đám người Linh Khê lão tổ cũng vậy, xây dựng lại Nghịch Hà Tông!
Theo thời gian trôi qua, những tu sĩ thế giới Thông Thiên Tiên Vực gần như mỗi ngày đều đang biến hóa.
Còn có số lượng lớn người của thế giới Thông Thiên đến từ Thánh Hoàng Triều, lục tục đến.
Thậm chí mấy vị Thiên Vương Man Hoang năm đó, Cửu U Vương, Linh Lâm Vương, Đấu Thắng Vương trước sau không lộ ra tung tích… đều đến!
Còn có đệ tử đã từng thuộc về Thông Thiên Đạo Nhân, địa vị cùng cấp với Thiên Vương đông mạch cùng bán thần bắc mạch cũng xuất hiện!
Những người khác còn tốt.
Nhưng Bán Thần bắc mạch đến, trên thực tế trong lòng vô cùng rầu rĩ.
Thật ra trước đây bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần rất không khách khí.
Chỉ là hiện tại mắt thấy ở đây khí thế ngất trời, hắn do dự rất lâu, lúc này mới thận trọng gia nhập vào.
Tất cả đều đang tiến về phía phương hướng tốt đẹp, không ngừng biến hóa!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1818: Bạch Tiểu Thuần, Cứu Ta! (1)
Sử dụng biến chuyển từng ngày để hình dung chỗ nửa Tiên Vực thuộc về thế giới Thông Thiên hiện tại, cũng không phải vô cùng thỏa đáng.
Thật ra biến hóa ở đây, đã vượt qua cực hạn từ ngữ này có khả năng biểu đạt ra.
Hiện tại thế giới Thông Thiên Tiên Vực, theo hơn mười vạn người từ bên trong đại kiếm bắc mạch đi ra, lại thêm rất nhiều người vốn ở Tiên Vực này trước đây bị Tà Hoàng làm cho lạnh tâm, nguyện ý lưu lại.
Tất cả những điều này, liền khiến cho được Tiên Vực thuộc về thế giới Thông Thiên này, gần như mỗi giây mỗi phút, đều đang phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất!
Từng ngọn núi bị xóa đi.
Từng dãy núi mới từ mặt đất nhổ ra.
Còn ở dưới sự hoạch định của Đại Thiên Sư, lựa chọn một chỗ khu vực trung tâm, bắt đầu xây dựng một tòa… không ai nói ra miệng, nhưng trong lòng mọi người đều biết… Hoàng Thành!
Mà ở bên trong hoàng thành này cũng có một bức tượng, đang được rất nhiều tu sĩ khắc ra.
Bức tượng kia được khắc… Chính là Bạch Tiểu Thuần mặc đế bào, mang theo đế quan!
Hơn nữa mỗi ngày đều có số lượng lớn tu sĩ Thông Thiên từ Thánh Hoàng Triều tập trung lại đây.
Tất cả những điều này, liền khiến cho ánh mắt của toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, hình như đều tập trung ở nơi đây.
Ở trong mắt mọi người, đều chú ý tới… một hoàng triều mới đã quật khởi!
So với tất cả mọi người, Bạch Tiểu Thuần ngược lại trở thành người thanh nhàn nhất.
Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, tuy rằng cũng bị Bạch Tiểu Thuần từ bên trong bảo quạt mang ra ngoài, nhưng hai nàng hiện tại thân thể quý giá vô cùng, gần như mới vừa xuất hiện, bất luận là Cự Quỷ Vương vẫn Đại Thiên Sư, lại hoặc là Lý Thanh Hậu, Linh Khê lão tổ, gần như tất cả những người bối phận khá cao, đều chiếu cố đối với hai nàng, thậm chí còn đặc biệt an bài không ít người làm tùy tùng.
Xét về trình độ nào đó, đãi ngộ các nàng hưởng thụ, so với Bạch Tiểu Thuần ở đây còn muốn tốt hơn rất nhiều lần.
Cho nên sau khi Bạch Tiểu Thuần thấy, trong lòng đều cảm khái.
Hắn biết những lão gia hỏa đó, đặc biệt lưu ý tới hài tử trong bụng của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch.
– Nhưng bọn chúng cũng chỉ là hài tử.
Ta là phụ thân của bọn chúng.
Không thể nặng bên này nhẹ bên kia được.
Bạch Tiểu Thuần có chút không phục.
Nhưng suy nghĩ mình cũng không thể đi so sánh với con của mình, vì vậy lắc đầu. mang theo Thiết Đản giống như không có việc gì, đi lại ở trong Tiên Vực, nhìn mỗi người đều tràn ngập tình cảm mãnh liệt lao động, bản thân cũng muốn tham dự vào.
Nhưng mỗi lần hắn vừa xuất hiện, lại dẫn tất cả mọi người bái kiến.
Thậm chí bởi vì chuyện này, Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương còn tới tìm Bạch Tiểu Thuần, bảo hắn bình thường không nên xuất hiện.
Làm vậy sẽ ảnh hưởng tới Tiên Vực cùng với việc xây dựng thành trì…
Chỉ là… cáo già Đại Thiên Sư mặc dù rất hiểu rõ đối với Bạch Tiểu Thuần, nhưng hắn vẫn tính sai một điểm… Hắn căn bản cũng không biết, cho dù Bạch Tiểu Thuần hiện tại trở thành Thiên Tôn hậu kỳ, có chiến lực Thái Cổ, nhưng trên thực tế trong xương cốt hắn… vẫn che giấu hưng phấn lúc trước đã từng ở Linh Khê Tông, được mọi người theo đuổi, thổi phồng.
Vì vậy… khuyên bảo của Đại Thiên Sư, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần căn bản là không có tác dụng.
Hắn biểu hiện ra là ha ha gật đầu, nhưng đảo mắt lại nhân lúc người không chú ý, vội ho một tiếng, mang theo cảm giác thỏa mãn trong lòng không hiểu nổi, ra ngoài đi bộ.
Kể từ đó, toàn bộ Tiên Vực hễ là nơi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, tất nhiên sẽ hoan hô.
Bạch Tiểu Thuần lại thích đi tới một chỗ dừng lại lâu một chút.
Vì vậy liền khiến cho được hiệu suất nơi đây, giảm sút nghiêm trọng.
Đến cuối cùng, vẫn Lý Thanh Hậu hiểu rõ đối với Bạch Tiểu Thuần nhất.
Địa vị của hắn siêu nhiên vô cùng.
Hắn đơn giản trừng mắt, trực tiếp tới tìm Bạch Tiểu Thuần.
Những người khác nói, Bạch Tiểu Thuần còn có thể có lệ một chút.
Nhưng Lý Thanh Hậu ở đây, Bạch Tiểu Thuần không dám…
– Mà thôi, mà thôi, ta không chạy hết cũng được.
Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ.
Hắn dự định mang theo Thiết Đản tìm một nơi người ở thưa thớt giải sầu một chút.
Nhưng hắn lại phát hiện ngay cả Thiết Đản cũng đã đi…
Sau khi Thiết Đản đi tới nơi này, đối với các loại mãnh thú trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, đều tràn ngập hứng thú.
Trước đó, bởi vì phải bảo vệ Tống Quân Uyển, nó không dám phát triển đại quân đạo lữ của mình… Hiện tại thanh nhàn rảnh rỗi, chỉ là theo Bạch Tiểu Thuần vài ngày, nó lại len lén bay đi, hướng về phía các loại mãnh thú trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đề nghị cuộc hành trình cầu yêu.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhận thấy được những điều này, trong lòng thật buồn bực, một người ở trong đại điện thành đá lớn đờ người ra.
Khi hắn ở đây buồn chán, suy nghĩ có nên quay về bảo quạt hay không.
Bỗng nhiên, bên trong túi trữ vật của hắn, trong giây lát lại truyền đến chấn động.
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, thần thức đảo qua túi đựng đồ, lật tay.
Trong tay hắn xuất hiện ngọc giản truyền âm.
Gần như ở trong nháy mắt khi thần thức của hắn dung nhập ngọc giản, trong đầu của hắn lại truyền tới một âm thanh quen thuộc mang theo sự lo lắng.
– Bạch Tiểu Thuần, cứu ta!
Trong nháy mắt mắt khi nghe được âm thanh này, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh, hít thở dồn dập.
Đồng thời, thân thể hắn còn trực tiếp đứng lên.
Người nói chuyện… Chính là Công Tôn Uyển Nhi!!
– Đã xảy ra chuyện gì? Nàng đang ở đâu?
Đối với Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần cùng lúc mang ơn.
Về phương diện khác hai người trước đây cũng có một đoạn mờ ám.
Lúc này vừa nghe được giọng nói của Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần cũng sốt ruột.
– Tà Hoàng, muốn giết ta…
Công Tôn Uyển Nhi vừa truyền âm đến nơi đây, không biết nguyên nhân gì, giọng nói của nàng thoáng ngừng lại.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự, thân thể trong nháy mắt biến mất.
Thời điểm xuất hiện, thình lình hắn đã ở trên trời cao.
Ở trong một tích tắc này thần thức của hắn ầm ầm ầm khuếch tán về phía tám phương.
– Ngọc giản truyền âm có phạm vi nhất định.
Mặc dù trình độ lớn nhất của phạm vi này, đủ để bao trùm hai Tiên Vực… nhưng tối đa chính là như vậy!
– Tà Hoàng muốn ra tay, như vậy phương hướng… nhất định là nơi đó!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Hắn không để ý tới Tà Hoàng Triều.
Trước đó hắn đánh với Tà Hoàng một trận, ở trong quá trình tìm đại kiếm bắc mạch, cũng từng tìm kiếm qua Công Tôn Uyển Nhi.
Thậm chí cũng đã truyền âm cho nàng.
Nhưng nàng lại hoàn toàn không có chút đáp lại nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1819: Bạch Tiểu Thuần, Cứu Ta! (2)
Dựa theo Bạch Tiểu Thuần phán đoán, khả năng Công Tôn Uyển Nhi ẩn thân ở Tà Hoàng Triều không quá lớn.
Dù sao nơi đó luôn luôn bị Tà Hoàng bao phủ.
Một khi xảy ra vấn đề, nàng không có cách nào bỏ chạy.
Mà Thánh Hoàng Triều cũng không thích hợp.
Như vậy chỗ ẩn thân tốt, lại chắc là biển Vĩnh Hằng.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào phán đoán quá nhiều.
Lúc này hắn chỉ có thể mượn tốc độ cực hạn của bản thân, lao nhanh về phía phương hướng biển Vĩnh Hằng.
Thần thức của hắn còn hoàn toàn tản ra, không ngừng tìm kiếm bất cứ chấn động nào trong thiên địa.
Thái Cổ ra tay, tất nhiên sẽ có sóng dao động!
Trên thực tế cũng chính là thời gian nửa nén hương, Bạch Tiểu Thuần lại lập tức nhận thấy được, ở phương hướng biển Vĩnh Hằng, sóng dao động trong thiên địa cực kỳ mãnh liệt.
Sóng dao động này bị hắn hơi vừa cảm thụ, lại lập tức nhận ra… thuộc về Tà Hoàng!
– Tà Hoàng, ngươi dám!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời đỏ lên, khí tức tu vi lại trực tiếp bạo phát ra, khiến thiên địa hỗn loạn.
Đồng thời, hắn liên hệ với Thánh Hoàng, sau đó tốc độ lại bạo phát.
Trong tiếng nổ vang thế giới vặn vẹo, toàn thấn hắn na di lao ra!
Mà giờ khắc này ở trên biển Vĩnh Hằng, trên bầu trời một hải vực, sắc mặt Tà Hoàng thâm trầm, trong mắt có hàn quang.
Trong lòng hắn cũng có lo lắng, nhìn chằm chằm vào phía dưới biển Vĩnh Hằng.
Tay phải hắn tự nhiên giơ lên.
Một lực mạnh từ trong tay hắn bạo phát, khiến cho mặt biển phía dưới, hình thành một vòng xoáy cực lớn.
Ở sâu bên trong vòng xoáy này, có một quả bóng nước cực lớn.
Phía trên quả bóng nước tràn ngập phù văn.
Mà ở bên trong quả bóng nước kia, Công Tôn Uyển Nhi khoanh chân ngồi tĩnh tọa, trong thần sắc mang theo sự kinh hoàng cùng tuyệt vọng.
– Quỷ Mẫu, trẫm không giết nàng, mà là muốn giúp nàng trấn áp phần hồn, cho chủ hồn của nàng lại thức tỉnh!
Tà Hoàng nheo mắt lại.
Đây mới là mục đích của hắn.
Vì nhận thấy mất đi quá nhiều Thiên Tôn, Tà Hoàng cũng không thể không sốt ruột.
Thậm chí hắn sử dụng một ít bí pháp, đại thể suy tính được chỗ ẩn thân của Công Tôn Uyển Nhi.
Chờ sau khi đến chỗ Công Tôn Uyển Nhi, hắn lập tức ra tay, muốn để cho Quỷ Mẫu trở về.
Chỉ có điều hắn cũng không nghĩ tới, những năm gần đây, Công Tôn Uyển Nhi nhìn như ẩn thân, nhưng trên thực tế chính là bất kỳ thời khắc nào cũng bố trí lại trận pháp.
Cuối cùng thủy trận do nàng bố trí trong nửa giáp, tuy không có cách nào lâu dài chống lại lực lượng Thái Cổ, nhưng liều mạng trọng thương, kiên trì được thời gian một nửa nén hương, vẫn có thể làm được.
Cũng chính bởi vậy, khiến cho Tà Hoàng ở đây, không thể lập tức bắt Công Tôn Uyển Nhi lại.
Hơn nữa, bởi vì Công Tôn Uyển Nhi truyền âm, nhất thời tình hình đối với Tà Hoàng mà nói, đã biến thành bị động.
Lúc này trong sự tức giận, trong mắt Tà Hoàng có hàn quang lóe lên.
– Nếu bắt giữ phiền phức, như vậy thì chỉ có chém giết.
Sau khi giết chết nàng, ta tự nhiên còn có thể thông qua đạo chủng của nàng, khiến nàng sống lại ở trong hoàng cung của ta!
Tà Hoàng hừ lạnh, tay phải bỗng nhiên buông xuống.
Nhất thời ở dưới sự tuyệt vọng của Công Tôn Uyển Nhi, trong thiên địa, lại xuất hiện một bàn tay khổng lồ, ầm ầm lao thẳng đến chỗ bóng nước của nàng!
Khí thế ngập trời, biển Vĩnh Hằng đều lõm xuống, xuất hiện hình dạng bàn tay.
Giờ phút này, thiên địa biến sắc!
Mà giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn cách nơi này một đoạn.
Cho dù là dựa vào tốc độ của hắn, cũng cần thời gian chí ít một nén nhang mới có thể tới.
Căn bản là không kịp cứu viện!
Nhưng… ở thời điểm bàn tay khổng lồ ucả Tà Hoàng sắp hạ xuống, trong chớp mắt, trời cao đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn giống như khai thiên vậy.
Tiếng nổ này vang vọng ra, tác động với mặt biển tám phương, khiến cho sóng biển cuồn cuộn.
Ở trong phạm vi hải vực rộng lớn này vốn đang lõm xuống, đột nhiên được lắp bằng!
Nhìn kỹ, lấp bằng chưởng ấn, lại là một bàn tay khổng lồ… từ dưới đáy biển vươn lên, do nước biển Vĩnh Hằng tạo thành!
Cái bàn tay này, trong nháy mắt dâng lên.
Theo sóng biển nổ lớn, theo chưởng ấn trước đó lõm xuống được lấp bằng, bàn tay này còn trực tiếp phóng lên trên không trung, lao về phía này chưởng ấn của Tà Hoàng, lại trực tiếp ở giữa biển và trời, va chạm vào nhau.
Ầm ầm ầm!
Âm thanh mãnh liệt, giống như đinh tai nhức óc khuếch tán ra, dâng lên trùng kích hình như muốn xé rách trời cao, muốn chia lìa biển Vĩnh Hằng.
– Thánh Hoàng!
Tà Hoàng bất chợt cúi đầu, nhìn chằm chằm vào trên biển Vĩnh Hằng.
Lúc này đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Bóng dáng ấy tuy là gần như trong suốt, nhưng lại ẩn chứa khí tức Thái Cổ.
Nhìn hình dáng hắn, chính là Thánh Hoàng!
Tới đây không phải là bản tôn của hắn, mà là một đạo hình chiếu phân thân!
– Tà Hoàng, ngươi cần gì phải đuổi tận giết tuyệt.
Công Tôn Uyển Nhi này lại là hồng nhan tri kỷ của nhị đệ ta.
Nếu như ngươi thật sự muốn ra tay, cần phải suy tính một chút tới cảm nhận của nhị đệ ta đã.
Thánh Hoàng mỉm cười.
Sở dĩ hắn đi tới nơi này, chính là vì Bạch Tiểu Thuần truyền âm.
Sau khi nghe được sự lo lắng trong giọng nói của Bạch Tiểu Thuần, Thánh Hoàng đã lập tức cảm thấy, đây là một cơ hội tốt bán ra nhân tình.
Chỉ có điều hắn đa mưu túc trí, mặc dù nhận thức chuyện này có thể làm, nhưng cũng sẽ không để bản tôn của mình đến, mà là hạ xuống hình chiếu phân thân.
Dù sao hắn thấy, điều mình phải làm, chỉ là kéo dài một một nén hương mà thôi.
Hình chiếu phân thân này mặc dù không phải là đối thủ của Tà Hoàng, nhưng muốn kéo dài một chút thời gian, vẫn là có thể làm được.
Bên cạnh hắn, chính là Công Tôn Uyển Nhi sống sót sau tai nạn, ở bên trong trận pháp bóng nước, sắc mặt tái nhợt.
Nàng trốn ở bên trong biển Vĩnh Hằng đã rất lâu, vốn thu liễm tất cả khí tức.
Cho đến đại kiếm bắc mạch bị lấy đi, nàng lập tức phát giác ra.
Lúc này nàng mới thận trọng ra ngoài tìm hiểu.
Sau khi biết Bạch Tiểu Thuần trở về, Công Tôn Uyển Nhi rất ngạc nhiên, hơn cũng cũng rất phấn chấn.
Nàng muốn đi tìm Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là nàng ở khoảng cách khá xa.
Không đợi tới khi nàng chạy tới chỗ Tiên Vực Bạch Tiểu Thuần, đã bị Tà Hoàng này sớm chặn đường!
Trong giờ phút này, vốn cho rằng cục diện hẳn phải chết, lại thu được sự sống, Công Tôn Uyển Nhi thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sắc mặt nàng vẫn tái nhợt như cũ.
Nàng nhìn Thánh Hoàng đứng ra cứu mình, nghĩ đến lời mình nghe được trước đó, về chuyện Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng kết nghĩa kim lan.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1820: Dọa Cho Ngươi Tin!
Bởi vì Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng giao đấu trước đó, nước ở bốn phía dâng lên trùng kích còn đang khuếch tán.
Chỉ là hiện tại sắc mặt Tà Hoàng cực kỳ thâm trầm.
Từ sau khi Bạch Tiểu Thuần trở về, hắn đã liên tục hai lần phán đoán sai lầm.
Lần đầu tiên là ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Lần thứ hai lại là ở Công Tôn Uyển Nhi này.
Nếu như lần này Công Tôn Uyển Nhi không có trận pháp bóng nước này, hoặc là Thánh Hoàng không có tới cứu, như vậy Tà Hoàng ở chỗ Công Tôn Uyển Nhi, nhất định có thu hoạch.
Mà thu hoạch này, bất luận là dùng để ngăn cản Bạch Tiểu Thuần, hay bổ sung chiến lực Thiên Tôn cho bản thân, đối với Tà Hoàng mà nói, đều là lựa chọn tốt.
Nhưng hôm nay, tất cả đều bị ảnh hưởng.
Lúc này bày ở trước mặt hắn, chỉ có hai lựa chọn.
Hoặc chính là nhịn cơn giận rời đi.
Hoặc chính là… Cùng Bạch Tiểu Thuần tái chiến một hồi, xem ánh sáng Thái Cổ của hắn có phải thật sự không có cực hạn hay không.
Một khi thắng, tất cả cục diện bất lợi đêu hoàn toàn xoay chuyển.
Mà sở dĩ bản tôn của Thánh Hoàng không có tới, theo Tà Hoàng, đây cũng là một sự hoài nghi cùng thử đối với Bạch Tiểu Thuần.
Dù sao phán đoán của bọn họ đều nhất trí cho rằng, ánh sáng Thái Cổ của Bạch Tiểu Thuần, không còn dư lại bao nhiêu!
– Thật hay cho một lão hồ ly.
Đây là hắn đề phòng Bạch Tiểu Thuần, muốn mượn ta ra tay, đi thử lộ ra điểm mấu chốt của Bạch Tiểu Thuần.
Kể từ đó ở trên phương diện hợp tác giữa hai người bọn họ, hắn càng có sức lực cùng nắm chắc hơn.
– Đồng thời, cho dù Bạch Tiểu Thuần thật sự yếu thế, hắn cũng sẽ không trơ mắt nhìn ta giết chết Bạch Tiểu Thuần.
Sợ là bản tôn của hắn, sẽ trong khoảng khắc hạ xuống ngăn cản!
Tà Hoàng nheo mắt, nhìn Thánh Hoàng một chút, sau đó hừ lạnh một tiếng.
– Còn có lựa chọn thứ ba!
Tà Hoàng nghĩ tới đây, đơn giản đứng ở trên trời, không tính xuất thủ.
Ánh mắt phân thân của Thánh Hoàng cũng lóe lên, hình như đang cân nhắc đến tâm tư của Tà Hoàng, trong lòng thầm mắng.
Rất nhanh, ở trong sự chờ đợi của hai vị Thái Cổ này, bầu trời xa xăm dần dần truyền đến tiếng rít gào nhanh như điện chớp.
Chỉ thấy một đạo cầu vồng giống như muốn xé rách trời cao, đột nhiên lao đến.
Nó đi qua nơi nào, bất luận là bầu trời hay là biển Vĩnh Hằng phía dưới, đều bị vặn vẹo, giống như muốn nổ tung ra.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi còn có ánh sáng Thái Cổ sao?
Trong mắt Tà Hoàng có hàn quang lóe lên.
Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần tới gần, hắn bỗng nhiên giơ tay phải lên, bấm quyết, chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhất thời mặt trời đỏ lại xuất hiện, ánh sáng vạn trượng, ẩn chứa sóng dao động khí tức thuật pháp Thái Cổ.
Theo mặt trời đỏ không ngừng khí thế dâng lên, đột nhiên tản ra, hình thành một mảnh sóng nhiệt, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!
– Còn có một đạo cuối cùng!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng, tay phải đột nhiên giơ lên.
Trong phút chốc trời cao có ánh sáng lóe lên.
Ánh sáng Thái Cổ thứ mười ba chớp mắt xuất hiện.
Theo khí tức Thái Cổ khuếch tán, ánh sáng Thái Cổ này trong nháy mắt xuyên qua sóng nhiệt, lại trực tiếp đánh vào phía trên mặt trời đỏ.
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần mượn lực xuyên qua của ánh sáng Thái Cổ, cũng cấp tốc lao ra.
Tay phải hắn lại vung lên.
Một đạo ánh sáng Thái Cổ lại trong chớp mắt biến ảo, trong tiếng nổ vang, cùng mặt trời đỏ va chạm.
Thiên địa rung chuyển phát ra tiếng nổ lớn.
Liên tục hai đạo ánh sáng Thái Cổ, cho dù là Tà Hoàng, khí tức cũng không ổn định, thân thể quay ngược lại.
Đồng thời, thuật pháp mặt trời đỏ của hắn vốn vì một trận đánh trước đó, xuất hiện sự vỡ nát, vết nứt lúc này còn chưa khép lại, hiện tại mở rộng ra.
Do đó hình thành sự phản phệ, khiến cho ngực và bụng của Tà Hoàng cuộn trào.
Hắn lùi lại phía sau mấy bước.
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời lại hô.
– Còn có một đạo cuối cùng!
Ầm.
Một tiếng động vang lên, một đạo ánh sáng Thái Cổ cuối cùng thật sự của Bạch Tiểu Thuần cũng từ trên bầu trời huyễn hóa ra, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt lại lao thẳng đến chỗ Tà Hoàng, khiến cho Tà Hoàng biến sắc, hai tay bấm quyết, chợt đẩy mạnh về phía trước.
Bản tôn của hắn cùng ánh sáng Thái Cổ đột nhiên va chạm vào nhau.
Dưới âm thanh vang vọng, khóe miệng hắn tràn ra máu tươi, thân thể lại một lần nữa lui về phía sau.
Mà giờ khắc này Bạch Tiểu Thuần đã ở dưới ba lần này ra tay, bấm đốt ngón tay tính toán khoảng cách, lại trực tiếp đến bên cạnh bóng nước chỗ Công Tôn Uyển Nhi ở dưới mặt biển.
Sau khi Công Tôn Uyển Nhi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, toàn thân thả lỏng miệng thở ra một hơi.
Lúc này theo Bạch Tiểu Thuần đến đây, tất cả tuyệt vọng của nàng trước đó đều tiêu tan.
Theo đó lại là thân thể nghiêm trọng tiêu hao, cảm giác mệt mỏi giống như dời núi lấp biển dâng lên.
Sau khi miễn cưỡng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, Công Tôn Uyển Nhi trực tiếp phun ra một búng máu, toàn thân đã hôn mê.
Cũng bởi vì nàng hôn mê, trận pháp bóng nước của nàng cũng tự mình tiêu tan ra.
Bạch Tiểu Thuần ôm lấy thân thể mềm mại của Công Tôn Uyển Nhi.
Lúc ngẩng đầu, sắc mặt hắn thâm trầm.
Tay trái hắn giơ lên, âm thanh lộ ra sự dữ tợn, trong mắt còn có hàn quang.
– Thánh Hoàng đại ca, bản tôn còn không đến? Hôm nay huynh đệ hai người ta và ngươi, trấn áp Tà Hoàng!
– Ánh sáng Thái Cổ của ta, còn có tròn một trăm đạo, cũng đủ rồi!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhảy lên một cái, âm thanh giống như chuông lớn truyền ra, khiến cho hình chiếu của Thánh Hoàng cách đó không xa, trong mắt nhanh chóng chớp hiện, giống như đang suy nghĩ.
Mà trên bầu trời, lúc này cũng trong lòng Tà Hoàng kinh hoàng.
Đầu tiên, hắn không tin Bạch Tiểu Thuần còn có một trăm đạo.
Nhưng sau khi trải qua trận chiến đầu tiên, Bạch Tiểu Thuần bạo phát hơn mười đạo ánh sáng Thái Cổ.
Hiện tại hắn vừa đến, chỉ là vì mau chóng cứu người, cuối cùng lại không chút đau lòng ném ra ba đạo… Điều này giống như không phải cố ý biểu hiện ra tài lớn khí thô ý, khiến cho trong lòng Tà Hoàng lại một lần nữa xuất hiện dao động đối với phán đoán của mình,.
Cuối cùng trong lòng hắn thở dài một tiếng.
Hắn biết đại thế đã mất.
Bạch Tiểu Thuần không chỉ đã trưởng thành lên, cùng Thánh Hoàng liên thủ, cũng thực sự có thủ đoạn khiến cho mình kiêng kỵ.
Lúc này ý định tiếp tục dò xét của hắn đã hoàn toàn tiêu tan.
Đối với chiến lực Thái Cổ của Bạch Tiểu Thuần, hắn đã hoàn toàn xác nhận.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









