1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 363 : Chấn Động Tà Hoàng!! (2) (c1811-c1815)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 363 : Chấn Động Tà Hoàng!! (2) (c1811-c1815)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1811: Chấn Động Tà Hoàng!! (2)

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ.

Theo khí tức Chúa Tể khuếch tán, cũng vào giờ phút này niệm lực áp chế trên người hắn giống như trực tiếp bị gió cuốn mây tan vậy, vô hình vỡ nát.

Theo áp lực trên người hắn nhẹ một chút, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên.

Ý chí chiến đấu bên trong hai mắt hắn càng mãnh liệt hơn.

– Tới chiến!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, thân thể chợt lao ra, lao thẳng đến chỗ Tà Hoàng.

Ở trong quá trình lao ra này, tay phải hắn trực tiếp nắm lại, ầm ầm ầm nổ vang.

Phía sau hắn lại trực tiếp xuất hiện một vị đế ảnh.

Đế bào, đế quan, tướng mạo tương tự với Bạch Tiểu Thuần.

Duy nhất chỉ có tay phải của hắn… chính là cánh tay của Chúa Tể!

– Bất diệt…

– Chúa Tể…

– Quyền!

Bất Diệt Chủ Tể Quyền, đây là thần thông thuật pháp cường hãn nhất của Bạch Tiểu Thuần cho đến nay, cũng là đòn sát thủ hắn dùng tới để chấn động Thái Cổ! Bất luận là kiểm tra ở trong tinh không, hay cùng nô bộc Thái Cổ giao chiến, đều khiến cho khi Bạch Tiểu Thuần thi triển đối với Bất Diệt Chủ Tể Quyền này, đã đến trình độ thuận buồm xuôi gió!

Đồng thời, lúc khí tức Chúa Tể đang thi triển ra một quyền này, mới có thể bạo phát đến mức tận cùng!

Lúc này, theo Bạch Tiểu Thuần thi triển Bất Diệt Chủ Tể Quyền ra, tay phải của hắn giống như ngưng tụ lực lượng vạn quân, chợt lao mạnh ra, trực tiếp đánh tới về phía một chưởng Thái Cổ đã tới trên bầu trời này!

Đế ảnh phía sau hắn, cũng nâng cánh tay Chúa Tể lên, dung hợp cùng với Bạch Tiểu Thuần, đồng thời hóa thành một quyền này, cuồn cuộn bạo phát ngập trời!

Thiên địa chấn động, tám phương nổ lớn.

Bất luận là bầu trời hay mặt đất, đều đang run rẩy kịch liệt.

Một khí thế vượt qua rất xa so với Thiên Tôn, ở một tích tắc này, trở nên kinh thiên động địa!

Toàn bộ Tiên Vực thứ hai đều đang chấn động, thậm chí đưa tới trời cao biến hóa kịch liệt, đưa tới thế giới gợn sóng, cũng làm cho những Thiên Tôn khác bên trong Tà Hoàng Thành lúc này, tất cả đều thi nhau cảm ứng, tâm thần dâng lên sóng lớn.

Cùng lúc đó, ở trên bầu trời thành đá lớn này, từ phía xa nhìn lại, Bất Diệt Chủ Tể Quyền này của Bạch Tiểu Thuần, theo đế ảnh phía sau hắn dung hợp, lại giống như hóa thành người khổng lồ, cũng tương đương với bàn tay khổng lồ Thái Cổ, giống như nhật nguyệt va chạm, lại trực tiếp… đập vào nhau!

Ầm ầm ầm!!

Toàn bộ Tiên Vực thứ hai run rẩy.

Thậm chí thành đá lớn cũng lay động.

Rất nhiều kiến trúc trực tiếp tan vỡ.

Mặt đất dao động khuếch tán ra.

Không ít ngọn núi trong Tiên Vực thứ hai đều trực tiếp nổ tung ra.

Ở rất nhiều khu vực trên mặt đất còn trực tiếp xuất hiện vết nứt!

Mặc dù là biển Vĩnh Hằng, vào giờ phút này cũng đều dâng lên sóng lớn ngập trời.

Còn có chỗ Tiên Vực của Tà Hoàng Thành, cũng bị liên lụy, trong lay động rất nhỏ, khiến cho vô số hoảng sợ kinh ngạc kêu lên.

Mà ở trên bầu trời thành đá lớn, theo tiếng nổ mãnh liệt không có cách nào hình dung, ở trong một tích tắc này truyền khắp nửa Tiên Vực của Vĩnh Hằng. ở một tích tắc này, Bất Diệt Chủ Tể Quyền của Bạch Tiểu Thuần theo đế ảnh phía sau hắn, hoàn toàn nát bấy! Bản thân Bạch Tiểu Thuần còn điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể giống như con diều bị đứt dây bay về phía sau.

Nhưng Bất Tử Quyển khôi phục của hắn, đã ở trong một tích tắc này điên cuồng bạo phát.

Thương thế của hắn mặc dù nặng, nhưng ở trong lúc lui về phía sau, vẫn miễn cưỡng đứng lại!

Sau khi đứng vững, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả!

– Tà Hoàng Thái Cổ, có thể như thế nào!

Bởi vì, bàn tay Thái Cổ hình như không có cách nào bị vỡ nát diệt vong này, vào giờ phút này, đã trực tiếp nổ tung ra, chia năm xẻ bảy!

Ở dưới sự phản phệ này, cường hãn giống như Tà Hoàng, thân thể cũng thoáng lắc một cái, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng cuối cùng lại tràn ra một vòi máu tươi!

Lúc này âm thanh của Bạch Tiểu Thuần sục sôi vang vọng, giờ phút này truyền ra khắp trong ngoài thành đá lớn đang sụp đổ.

Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng như vậy, kinh sợ con mắt trợn trừng miệng há hốc.

Trong lòng bọn họ dâng lên sóng lớn kinh thiên!

Bọn họ tận mắt nhìn thấy được, Tà Hoàng chí cao vô thượng ở trong lòng bọn họ, sau khi xuất thủ, không chỉ không có cách nào làm gì được Bạch Tiểu Thuần, thậm chí… khóe miệng cũng tràn ra máu tươi!!

Máu tươi này, khiến cho trong lòng của tất cả mọi người lại trực tiếp giống như nghiêng trời lệch đất, giống như thần linh trong lòng bọn họ, vào giờ phút này, trong nháy mắt trở thành người phàm!

– Không có khả năng, không thể như vậy được!

– Bệ hạ… Bệ hạ là Thái Cổ.

Bạch Tiểu Thuần chẳng lẽ cũng là Thái Cổ… Trời ạ!

– Bệ hạ lại có thể… Bị thương!

Vô số những tiếng kêu kinh ngạc vang lên.

So với trước, tâm tình bọn họ càng phức tạp mãnh liệt hơn, nhất thời lại bạo phát ra, truyền ra bốn phương.

Đồng thời, tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần vào giờ phút này, càng thêm mãnh liệt vang vọng.

Hắn không thể không kích động, không có cách nào không phấn chấn.

Thật ra Bạch Tiểu Thuần mộng tưởng ngày này, đã mộng tưởng quá nhiều năm.

Bắt đầu từ khi hắn hạ xuống Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đã trước sau chờ mong mình có một ngày, có thể đánh với Thái Cổ một trận!

Hắn biết tu vi của bản thân mình không đủ.

Hắn biết người thân bằng hữu của mình đều đang nhận thống khổ.

Hắn còn tận mắt nhìn thấy được một ít.

Nhất là mọi chuyện xảy ra bên trong Tà Hoàng Thành trong nửa giáp trước, khiến cho Bạch Tiểu Thuần bị kích thích sâu đậm.

Thê nhi không an toàn, Tống Khuyết tử vong. đến từ Tà Hoàng dưới tu vi Thái Cổ, mình không có lực cùng bất lực…

Tất cả những điều này, từ lâu khiến cho Bạch Tiểu Thuần điên cuồng.

Cho nên ở trong năm tháng nửa giáp này, hắn mới liều tất cả tu luyện.

Hiện tại… Ở dưới một trận chiến này, tất cả cố gắng, tất cả phấn đấu của Bạch Tiểu Thuần, đều đổi lấy hi vọng!!

Đây không phải là đơn giản đánh một trận.

Đây là… đánh một trận chính diện chấn động Thái Cổ!

Vừa có thể ra tay, Bạch Tiểu Thuần đã không giữ lại, trực tiếp bạo phát ra tất cả.

Đồng thời, Tà Hoàng cũng không có cái gì giữ lại.

Theo hắn thấy, một chưởng kia đủ để chém giết tất cả Thiên Tôn.

Cường giả giống như Quảng Mục như thế, cho dù là mười người ở cùng một chỗ, cũng phải bị trực tiếp trấn áp giết chết!

Nhưng… theo một đòn toàn lực của Tà Hoàng, lại có thể bị Bạch Tiểu Thuần ở đây, trực tiếp chính diện đánh vỡ!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1812: Ánh Sáng Thái Cổ

Nhất là ở dưới sự phản phệ này, hắn đường đường là cường giả Thái Cổ, đường đường là Tà Hoàng, cuối cùng khóe miệng lại tràn ra máu tươi! Mặc dù thương thế này với hắn mà nói, cực kỳ bé nhỏ, trong nháy mắt lại biến mất.

Nhưng đối với tôn nghiêm của hắn lại có tổn thương.

Còn có những tiếng xôn xao kinh ngạc đến từ tất cả mọi người phía dưới, cũng làm cho trong mắt Tà Hoàng, trong nháy mắt lại xuất hiện sát cơ còn mãnh liệt hơn so với trước vô số lần!

– Khí tức Chúa Tể… thật hay cho một khí tức Chúa Tể…

– Bạch Tiểu Thuần, trẫm quả thực xem thường ngươi.

Chỉ có điều… trò chơi này cũng nên kết thúc.

Một quyền này, chính là chỗ dựa của ngươi sao?

– Như vậy, ta để ngươi biết, chỗ cường hãn của Thái Cổ!

Tà Hoàng nheo cặp mắt lại.

Thời điểm lời nói truyền ra, hai cánh tay hắn bỗng nhiên đưa ra.

Dưới từng cái bấm quyết, nhất thời trời cao phía sau lưng hắn, trong chớp mắt nổ lớn, cuối cùng lại từ bên trong hư vô, từ trong không trung dâng lên một… mặt trời đỏ!

Đó là mặt trời!

Mặt trời này vô cùng to lớn.

Trong chớp mắt khi xuất hiện, mặt trời vốn ở đỉnh trời cao, tồn tại thuộc về Tiên Vực của Vĩnh Hằng, lúc này cũng ảm đạm, cho đến khi… trong nháy mắt biến mất!!

Sau khi nó biến mất, mặt trời đỏ phía sau Tà Hoàng bất chợt bành trướng, dường như thay thế mặt trời ban đầu, trở thành duy nhất!

Một khí thế vượt qua lúc trước, vào giờ phút này bạo phát ra!

– Ngươi biết không, Tiên Vực của Vĩnh Hằng… Chỉ có thể có hai vị Thái Cổ… Thánh Hoàng dung hợp mặt trăng, ta… lại là dung hợp mặt trời đỏ!

– Cho nên nhất định… ngươi cùng với bất kỳ kẻ nào, cả đời này, cũng tuyệt đối không có cách nào thành tựu vị trí Thái Cổ ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng!

– Bí mật này, trẫm đã nói cho ngươi.

Như vậy hiện tại, ngươi liền mang theo bí mật này, đi tìm chết đi!

Sắc mặt Tà Hoàng đột nhiên dữ tợn, hai tay vung mạnh lên.

Nhất thời mặt trời đỏ trong trời cao phía sau hắn, lại trực tiếp bạo phát ra, hình thành một sóng nhiệt giống như hủy thiên diệt địa, hình như muốn đốt cháy tất cả, hủy diệt chúng sinh, lại trực tiếp hạ xuống.

Nhìn lại phương hướng… Lại là bao trùm toàn bộ thành đá lớn!!

Hiển nhiên… Ở trong mắt Tà Hoàng, sinh tử của những người nơi đây, hắn không thèm để ý chút nào.

Chỉ cần có thể giết chết Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần có thể chờ sau khi Bạch Tiểu Thuần tử vong, cướp đi quạt tàn truyền thừa của hắn, như vậy với Tà Hoàng mà nói, tất cả lại đều giá trị!

Theo mặt trời đỏ lửa hạ xuống, thành đá lớn lại trực tiếp bắt đầu tan chảy.

Vô số tu sĩ ở trong tiếng kêu thê lương thảm thiết này, phía sau nối tiếp phía trước bỏ chạy, nhưng vẫn chậm hơn một chút.

Mắt thấy hôm nay sẽ bị hoả táng làm tro tàn!

Vào giờ phút này, tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin tha thứ, khóc lóc kể lể không có cách nào tin nổi, không ngừng vang vọng.

Bạch Tiểu Thuần cũng nheo cặp mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Thật ra vào giờ phút này, Tà Hoàng thi triển phương pháp mặt trời đỏ, khiến cho tâm thần hắn cũng chấn động mãnh liệt!

Chỉ là Tà Hoàng tính sai một điểm.

Hắn cho rằng Bất Diệt Chủ Tể Quyền là con át chủ bài của Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng trên thực tế… con át chủ bài thật sự của Bạch Tiểu Thuần, không phải là như vậy!

Lúc này hắn không kịp suy nghĩ quá nhiều, mắt thấy này mặt trời đỏ tới gần, hỏa diễm ngập trời, thậm chí thân thể hắn vào giờ phút này cũng giống như bị bốc cháy lên.

Bạch Tiểu Thuần đột nhiên giơ tay phải lên, thần niệm thông qua phương thức đặc biệt nào đó, cùng loại với truyền tống vậy, lại trực tiếp xác định phong tỏa ở bảo quạt trong tinh không!

Lúc này, bảo quạt vốn đang bay ở trong tinh không, đột nhiên chấn động.

Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ở trên đó, thần sắc cũng biến hóa.

Tiểu khí linh còn bay ra.

Bọn họ lập tức liền nhìn thấy, ở bên trong thế giới mặt quạt, trên sông dài, quân cờ trong tay một vị nô bộc Thái Cổ ngồi trên chiếc thuyền cô độc, trong lúc bất chợt bạo phát ra ánh sáng mãnh liệt.

Chỉ trong một cái chớp mắt, nó lao ra, trực tiếp biến mất ở bên trong tinh không!

Lúc nó xuất hiện lần nữa, thình lình ở trong… Tiên Vực của Vĩnh Hằng, Tà Hoàng Triều Tiên Vực thứ hai, trên bầu trời thành đá lớn đang tan chảy!

Đó là một đạo ánh sáng, chói mắt vô tận, giống như có thể cùng mặt trời đỏ tranh nhau phát sáng.

Trong chớp mắt khi vừa xuất hiện, cường hãn giống như Tà Hoàng, mặt cũng biến sắc.

Hắn lập tức cảm nhận được sóng dao động bên trong ánh sáng này.

Sau đó, sắc mặt của hắn lần đầu… hoàn toàn đại biến!

– Đây là…

– Ta gọi nó là, ánh sáng Thái Cổ!

Vào giờ phút này, âm thanh của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên vang vọng trong thiên địa.

Ở trong sự tuyệt vọng của vô số người trên mặt đất, ở dưới mặt trời đỏ hạ xuống này, ở trong nháy mắt Tiên Vực thứ hai này đều run rẩy… Đạo ánh sáng Thái Cổ này lại trực tiếp phát ra ánh sáng càng mãnh liệt hơn, mang theo một khí tức Thái Cổ nồng đậm, lao thẳng đến… mặt trời đỏ!

Thiên địa chấn động, tám phương nổ lớn.

Ánh sáng Thái Cổ này, Bạch Tiểu Thuần đã từng khảo nghiệm qua, nên biết rõ ràng.

Uy lực của nó to lớn… Lại giống như một đòn toàn lực của một vị cường giả Thái Cổ!

Cái này mặc dù có quan hệ cùng nô bộc Thái Cổ, nhưng phần nhiều… Lại là từ bàn cờ!

Bạch Tiểu Thuần cũng từng nghiên cứu qua.

Hắn rất xác định, bàn cờ này cũng là một chí bảo.

Ở trong tay Thái Cổ có thể hoàn mỹ bạo phát chí bảo.

Lúc này, dưới thiên địa chấn động, ánh sáng Thái Cổ lại trực tiếp cùng mặt trời đỏ va chạm vào nhau.

Mặt trời đỏ kinh thiên động địa này, mặc dù không bị hoàn toàn chấn động, nhưng ở dưới ánh sáng Thái Cổ này, vẫn bị trực tiếp đánh ra một cái lỗ lớn!

Ầm ầm ầm.

Âm thanh đinh tai nhức óc khuếch tán toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng.

Giờ phút này, không chỉ là bên trong Tà Hoàng Triều chấn động, ngay cả chỗ đại lục Thánh Hoàng Triều, cũng rung động.

Bên trong Thánh Hoàng Thành, tất cả Thiên Tôn, mỗi người đều chợt ngẩng đầu, tâm thần dâng lên sóng lớn, nhìn về phía Tà Hoàng Triều.

Trên thực tế trước đó, Tà Hoàng thi triển thuật pháp, tiêu tan mặt trời, lấy mặt trời đỏ của bản thân thay thế, bọn họ đã có cảm giác nhận.

Lúc này theo sóng dao động còn mãnh liệt hơn so với trước truyền lại toàn thế giới, trong lòng của bọn họ cũng hoảng sợ.

– Đây là… cuộc chiến Thái Cổ!

– Trời ạ, sao có thể như vậy được!

– Là ai… Là ai đang đánh với Tà Hoàng một trận!

Theo đám người Trần Tô cùng với Cổ Thiên Quân hoảng sợ thất thanh, trong hoàng cung Thánh Hoàng Thành, thần sắc Thánh Hoàng cũng vô cùng ngưng trọng bước đi ra, đứng trên bầu trời.

Lúc này trong lòng của hắn dâng lên sóng lớn kinh thiên từ lâu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1813: Thật Sự Không Còn (1)

Đám người Cổ Thiên Quân không cảm giác được.

Vừa vặn vì hắn là Thái Cổ, lúc này cảm nhận càng rõ ràng cùng triệt để hơn.

Tuy không có cách nào nhìn thấy được cuộc chiến đấu cụ thể, nhưng hắn nhắm mắt lại, ở bên trong thần niệm hiện ra… Chính là cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần cùng Tà Hoàng giao chiến đưa tới sóng dao động, do đó bị hắn thôi diễn ra hình ảnh!!

Bất luận là Bất Diệt Chủ Tể Quyền trước đó, vẫn ánh sáng Thái Cổ sau này, đều nổi lên.

– Bạch Tiểu Thuần…

Vào giờ phút này tâm tình Thánh Hoàng đột nhiên dậy sóng lớn.

Khí tức Chúa Tể vốn khiến cho hắn chấn động.

Ánh sáng Thái Cổ xuất hiện, càng làm cho hắn hoàn toàn không có cách nào bình tĩnh.

– Chỉ có điều loại ngoại lực này tuy mạnh, nhưng Bạch Tiểu Thuần này chắc hẳn cũng chỉ có cơ hội thi triển lần này.

Dù sao… Cái này có thể so với một đòn toàn lực của Thái Cổ!

Thánh Hoàng mặc dù có chấn dung, nhưng bằng phán đoán của hắn, hắn vững tin, ngoại lực mức độ này, sử dụng, tất nhiên cực kỳ hà khắc!

Vào giờ khắc này, có cùng suy nghĩ với hắn còn có Tà Hoàng đang ở trên bầu trời thành đá lớn.

Lúc này tâm thần hắn đã chấn động.

Nhìn ánh sáng Thái Cổ này, mặc dù không hoàn toàn chấn động mặt trời đỏ của mình, nhưng đánh ra lỗ lớn, khiến cho mặt trời đỏ xuất hiện vết nứt.

Nếu như xuất hiện thêm vài lần, mặc dù vẫn là không cách nào phá huỷ mặt trời đỏ của hắn, nhưng đánh cho trọng thương, cũng không phải không có khả năng!

Tất cả những điều này, khiến cho trong lòng của hắn căn bản không có cách nào bình tĩnh được.

– Chỉ có điều, loại ngoại lực này, Bạch Tiểu Thuần, ta không tin ngươi có thể thi triển lần thứ hai!

Sắc mặt Tà Hoàng thâm trầm, tay phải bấm quyết chỉ về phía mặt trời đỏ.

Nhất thời mặt trời đỏ lấy tốc độ nhanh hơn so với trước, đột nhiên hạ xuống, tính sẽ hoàn toàn đốt cháy Bạch Tiểu Thuần cùng với toàn bộ đại địa này!

Nhưng vào lúc này, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần mang theo máu tươi, bỗng nhiên cười.

– Không có lần thứ hai sao?

– Làm sao ngươi biết ánh sáng Thái Cổ của ta không có lần thứ hai…

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.

Toàn thân hắn tản ra một sự tự tin mãnh liệt.

Hình như chính hắn vào giờ phút này, đã quên mình hiện tại chỉ còn lại có mười bốn ánh sáng Thái Cổ!

Trước đây trừng phạt tiểu khí linh một đạo, cũng vì thời điểm Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch thức tỉnh, do đó khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây đã sớm khôi phục số lượng mười lăm lần.

Giờ phút này hắn biểu lộ ra, lại giống như là mình có vô số.

Đối mặt với Tà Hoàng, đối mặt với mặt trời đỏ này gào thét lao đến, tay phải Bạch Tiểu Thuần vung mạnh lên!

– Không cần phải sợ, Bạch gia gia nhà ngươi thật ra không có bao nhiêu!

Trong tiếng gầm nhẹ, theo thần niệm Bạch Tiểu Thuần cùng bảo quạt trong tinh không dung hợp, nhất thời ở trên bầu trời Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, xuất hiện… ánh sáng Thái Cổ thứ hai!

Không kết thúc, trong phút chốc, ánh sáng Thái Cổ thứ ba cũng theo đó biến ảo lao đến.

Trong tiếng nổ lớn, hai luồng ánh sáng Thái Cổ này, phát ra chiến lực Thái Cổ thật sự, lao thẳng đến mặt trời đỏ!

Toàn thân Tà Hoàng chấn động mạnh, mắt cũng trợn tròn, trong đầu có một ít chấn động.

Thật ra Bạch Tiểu Thuần lần này ra tay, cho dù là đối với hắn, đối với phán đoán của mình trước đó, xuất hiện một chút dao động.

Cùng lúc đó, theo ánh sáng Thái Cổ tới gần, trong nháy mắt liền trực tiếp đánh vào trên mặt trời đỏ.

Mặt trời đỏ chấn động, truyền ra tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.

Sau đó, ở trong mặt trời đỏ thình lình lại xuất hiện hai hố sâu!

Ánh sáng Thái Cổ, ngay cả cánh tay Chúa Tể cũng có thể đánh ra thương thế kích thước giống như quân cờ.

Mặt trời đỏ này cho dù bị Tà Hoàng dung hợp mặt trời Tiên Vực của Vĩnh Hằng tạo thành, uy lực kinh thiên, nhưng so sánh với cánh tay của Chúa Tể, vẫn kém hơn không ít.

Cho nên ở trên mặt trời đỏ xuất hiện hố sâu, mặc dù không phải xuyên qua, nhưng nhìn thấy cũng phải giật mình!!

Dưới chấn động này, ánh sáng của bản thân mặt trời đỏ cũng bị giảm mạnh.

Ngay cả nhiệt độ nóng như lửa cũng giảm bớt rõ ràng.

Cùng lúc đó, bởi vì liên tiếp bị hao tổn, không chỉ tốc độ chậm lại, bản thân Tà Hoàng ở dưới sự cắn trả, không chỉ khóe miệng tràn ra máu tươi, mà là lần đầu… trực tiếp phun ra một búng máu!

– Sao có thể như vậy được?

Tà Hoàng hít thở dồn dập, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Ngực hắn không ngừng lên xuống.

Trong tâm thần hắn tràn ngập cảm giác không có cách nào tiếp nhận cùng không thể tưởng tượng nổi!

Cho dù hắn biết Bạch Tiểu Thuần đã là chủ nhân của quạt tàn kia.

Nhưng hắn vẫn là không cách nào tưởng tượng, trong thời gian ngắn ngủi nửa giáp, Bạch Tiểu Thuần lại có thể biến hóa to lớn như thế, chênh lệch giống như giữa trời và đất.

Trước đây, Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt hắn mặc dù có thể miễn cưỡng chống lại một đòn hư ảo.

Nhưng nếu như hắn muốn giết người, không nói dễ dàng như trở bàn tay, nhưng tuyệt sẽ không xuất hiện vấn đề.

Nhưng bây giờ… Hắn không thể không thừa nhận, Bạch Tiểu Thuần có một quyền Chúa Tể này, đã coi như là có chiến lực nửa bước Thái Cổ! Nhưng nếu chỉ là như vậy, hắn vẫn có nắm chắc trấn áp.

Chỉ là… bên trong ánh sáng Thái Cổ của Bạch Tiểu Thuần ẩn chứa là chiến lực Thái Cổ chân chính, khiến cho tất cả những điều này, hoàn toàn nghịch chuyển.

Tà Hoàng cho dù không muốn thừa nhận, nhưng vào giờ phút này trong lòng, cũng biết rõ… hắn đối Bạch Tiểu Thuần này, đã là… Không thể làm gì được!

Trừ phi là… Hắn không tiếc giá lớn, không tiếc tất cả, cùng Bạch Tiểu Thuần triển khai một hồi cuộc chiến sinh tử, cho dù liều mạng bị thương.

Chỉ là nếu Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, chỉ có một Thái Cổ là hắn, hắn còn có thể chọn lựa như vậy.

Nhưng… Thánh Hoàng quan tâm, hắn làm sao có thể không biết!

Lúc này Tà Hoàng hy vọng nhất chính là mình không để ý trả giá đi chém giết Bạch Tiểu Thuần.

Chính là một khi hắn ở nơi này có thương thế, Thánh Hoàng nhất định sẽ ra tay trước tiên.

Đến khi đó, mình lại thật sự gặp nguy cơ sinh tử!

Thậm chí nếu như chạy trốn, Thánh Hoàng tất nhiên cũng sẽ nắm chắc cơ hội lần này, phát động một cuộc chiến tranh.

Đến khi đó, Thánh Hoàng nắm giữ càng nhiều Tiên Vực.

Thần thông niệm pháp của cũng nhất định xuất hiện ở đây, khiến cho mình ở đây cho dù sau khi khôi phục lại hiện ra thân, cũng hoàn toàn bị động.

Sau khi những ý nghĩ này hiện lên ở trong đầu hắn, cho dù Tà Hoàng không muốn, cũng chỉ có thể nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong lòng ủy khuất đến cực hạn.

Hết lần này tới lần khác, hắn vẫn nhất định phải đè xuống!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1814: Thật Sự Không Còn (2)

– Đáng chết, lẽ nào chuyện này lại khó giải quyết như vậy sao?

Tà Hoàng thở dốc.

Hắn có chút không cam lòng, trong mắt lộ ra hàn quang.

Hắn thật sự có kích động, muốn bất chấp thương thế, đi tiêu diệt Bạch Tiểu Thuần.

– Ánh sáng Thái Cổ của hắn không có khả năng không có giới hạn.

Chỉ cần ta có thể tìm kiếm ra giới hạn, như vậy… Ở dưới tình huống khiến mình không hao tổn, giết chết hắn, lại khiến cho Thánh Hoàng lo lắng không dám dễ dàng ra tay… Cũng không phải không có khả năng!

Nghĩ tới đây, sát cơ trong mắt Tà Hoàng mãnh liệt hơn.

Thân thể hắn thoáng lắc một cái, hai tay bấm quyết.

Nhất thời toàn thân hắn cùng với mặt trời đỏ này, trực tiếp dung hợp lại với nhau!

Trong tiếng nổ lớn, ánh sáng của mặt trời đỏ đang từ ảm đạm, lại tăng vọt.

Sau khi cùng mặt trời đỏ dung hợp, Tà Hoàng đã đạt tới trạng thái mạnh nhất.

Hắn chính là mặt trời đỏ, mặt trời đỏ chính là hắn!

Lúc này dưới một bước, tốc độ nhanh hơn.

Hơi nóng như lửa ngập trời khuếch trương ra.

Mặt đất khô hạn, hư vô vặn vẹo.

Trên mặt đất, không ít người trực tiếp phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, với mắt thường có thể thấy được đang từ từ khô lại trở thành xác khô!

– Bạch Tiểu Thuần, bản hoàng lại đánh cược ngươi… không phát ra được mấy ánh sáng Thái Cổ!

Tà Hoàng gầm khẽ, tốc độ bay nhanh.

Dưới tiếng nổ lớn, khoảng cách giữa hắn và Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng gần.

Mắt thấy Tà Hoàng này cố chấp như thế, Bạch Tiểu Thuần nheo cặp mắt lại.

Hắn biết mình còn lại mười hai đạo.

Hắn hiểu rõ ngàn vạn không thể lộ ra điểm mấu chốt.

Vì vậy hắn lại nở nụ cười.

Trong mắt hắn thoáng lộ ra một sự ung dung, thản nhiên mở miệng.

– Lại bị ngươi nhìn thấy, nỗ lực lên nỗ lực lên, kiên trì một chút nữa.

Ta không lừa ngươi, còn có một đạo cuối cùng!

Hắn nói, tay phải chỉ lên trời cao.

Nhất thời một đạo ánh sáng Thái Cổ ầm ầm hạ xuống.

Còn không kết thúc, theo âm thanh này của Bạch Tiểu Thuần lại vang vọng, đạo ánh sáng Thái Cổ thứ năm cũng đột nhiên đến!

Liên tục hai đạo ánh sáng, nhất thời khiến cho trong lòng Tà Hoàng chấn động mãnh liệt.

Hắn phát hiện mình có thể nhìn không thấu được nội tình của Bạch Tiểu Thuần.

Hắn biết rất rõ ràng, đối phương không có khả năng sử dụng vô hạn.

Nhưng hết lần này tới lần khác… lại không tìm hiểu rõ ràng cụ thể!

Mà bất luận nhìn thế nào, số lượng cụ thể của đối phương hình như đều nhiều hơn, khiến người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

Nhất là lúc này, ở dưới tâm thần của hắn lại một lần nữa bị chấn động, tay áo của Bạch Tiểu Thuần khẽ vung lên, cằm hất lên, ngạo nghễ mở miệng.

– Lần này thật sự là một đạo cuối cùng!

Những tiếng động ầm ầm vang vọng ngập trời.

Trên trời cao, sau khi hai đạo ánh sáng Thái Cổ vừa rồi xuất hiện, lại có một đạo ánh sáng Thái Cổ bỗng nhiên biến ảo.

Tất cả những điều này, lại giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, khiến cho tâm thần Tà Hoàng dâng lên sóng lớn.

– Hắn đến cùng có bao nhiêu đạo vậy!

Trong lòng Tà Hoàng thầm ủy khuất, còn có bi thương căm phẫn.

Nếu như Bạch Tiểu Thuần không thừa nhận thì cũng thôi.

Nhưng hết lần này tới lần khác Bạch Tiểu Thuần thể hiện bộ dạng thừa nhận như vậy, cái này khiến cho Tà Hoàng căm tức đồng thời, càng tìm không trúng.

Lúc này hắn nhanh chóng né tránh.

Nhưng mặt trời đỏ quá lớn.

Ánh sáng Thái Cổ lại quá nhanh.

Lúc này trong tiếng nổ lớn, tất cả hạ xuống, khiến cho mặt trời đỏ gần như muốn tan vỡ.

Tà Hoàng càng phun ra máu tươi.

Mặt trời đỏ không thể không tiêu tan.

Thân thể hắn nhanh chóng lùi về phía sau.

Cho tới bây giờ, một trận chiến này cuối cùng lại khiến cho hắn nhiều lần bị thương.

Lúc này hắn không thể không lui về phía sau.

Trong lòng hắn đầy áp lực còn có cảm giác muốn phát điên.

Hiện tại hắn thật sự không có cách nào xác định được, Bạch Tiểu Thuần còn có bao nhiêu đạo.

Mà trong chớp mắt khi hắn lui về phía sau, đã bị Thánh Hoàng quan tâm.

Trong lòng của hắn cũng dâng lên sóng lớn kinh thiên, hít thở càng lúc càng gấp gáp.

Hắn nhấc chân lên lại hạ xuống, liên tục nhiều lần.

Cuối cùng lại không cách nào quyết đoán.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại hắn còn lại chín đạo.

Mấy chữ này, hắn biết bất kể như thế nào, cũng không thể thử đi ra.

Lúc này đứng trên bầu trời, Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, nhìn ngược lại Tà Hoàng, thở dài.

– Ta thật sự chỉ còn lại có một đạo cuối cùng…

– Thật sự nãi nãi ngươi!

Tà Hoàng vừa nghe những lời này, trong lòng tức giận cũng không có cách nào áp chế.

Lúc này cuối cùng hắn không lui về phía sau nữa, mà chợt xoay người.

Trong mắt hắn thoáng lộ ra một sát cơ mãnh liệt, lập tức lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần!

Nhưng ngay khi hắn vọt tới, theo Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng, nhất thời trên trời cao, một đạo, hai đạo, ba đạo… Liên tiếp ba đạo ánh sáng Thái Cổ giống như tiêu xài, ầm ầm hạ xuống!

Ba đạo ánh sáng Thái Cổ này khiến cho do dự trong lòng Tà Hoàng, hoàn toàn tan vỡ. trong lúc hắn gầm thét giận dữ, đồng thời lùi về phía sau.

Trong tiếng nổ vang, ba đạo ánh sáng Thái Cổ đập xuống.

Trong tiếng nổ kinh thiên, giọng điệu của Bạch Tiểu Thuần, mang theo tiếc nuối, lại truyền ra.

– Hiện tại thật sự không…

– Bạch Tiểu Thuần!

Tà Hoàng vừa nghe những lời này, chợt xoay người, lại vọt tới.

Nhưng ngay khi hắn tới gần, trong chớp mắt… lại có ba đạo ánh sáng Thái Cổ, đột nhiên hạ xuống!

Tà Hoàng phun ra máu tươi, ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng.

Một tia do dự cuối cùng trong lòng hắn… cũng đềuở trong một tích tắc này, tiêu tan.

Hắn không muốn đi thử nữa.

Hắn thấy, đây căn bản thử không ra…

Nhất là lúc này âm thanh đê tiện của Bạch Tiểu Thuần lại vang vọng…

– Hiện tại, thật sự không con.

Ngươi yên tâm…

Bạch Tiểu Thuần lại nói dối… Hắn hiện tại không phải là không còn, tuy nhiên chỉ còn lại ba đạo ánh sáng Thái Cổ mà thôi.

Chỉ là Tà Hoàng không biết, một trận chiến này đối với hắn mà nói, từ khi vừa mới bắt đầu hắn đã bị động.

Bạch Tiểu Thuần hết lần này tới lần khác không dựa theo lẽ thường.

Hắn chẳng những không có phủ nhận, còn chủ động nói cho hắn biết… Chỉ là mỗi lần chủ động mở miệng, đều nói là một đạo cuối cùng…

Kể từ đó, liền khiến cho Tà Hoàng ở đây, thế nào cũng không có cách nào đi phán đoán cụ thể.

Bày ra ở trước mặt hắn, đã không phải là phán đoán của mình hắn, mà biến thành hắn có tin Bạch Tiểu Thuần hay không…

Hắn đương nhiên có chết cũng sẽ không tin Bạch Tiểu Thuần… Nhưng hết lần này tới lần khác, ngươi không tin, lại chứng minh Bạch Tiểu Thuần nói dối, hắn nói dối lại đại biểu… Hắn vẫn có nói thật nhiều lần!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1815: Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Nhưng nếu như tin… chờ đợi Tà Hoàng, chính là mỗi lần không muốn tin tưởng lại càng giống như tin tưởng.

Do đó ra tay thử sau, đổi lấy giáo huấn thê thảm.

Khái niệm này chuyển biến, tâm lý chuyển biến, chính là chỗ thông minh của Bạch Tiểu Thuần.

Lại bởi đạo lý đơn giản này, Tà Hoàng cũng hiểu.

Nhưng càng là đạo lý đơn giản, càng là chuyện hiểu được, ở lúc thật sự đối mặt, lại càng làm cho không người nào có thể xử lý.

Cho tới bây giờ, cho dù là Thánh Hoàng, cũng vẫn không có cách nào phán đoán Bạch Tiểu Thuần đến cùng còn có bao nhiêu đạo ánh sáng Thái Cổ… Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn cùng với Tà Hoàng đều hiểu, ánh sáng Thái Cổ của Bạch Tiểu Thuần không có khả năng vô hạn!

Chỉ có điều bất kể là hắn, hay Thánh Hoàng, đều e ngại lẫn nhau, không dám liều tất cả đi thử thu được đáp án.

Hiện tại… Đánh lại thì không có cách nào đánh.

Thử cũng vô dụng.

Chỉ sợ bọn họ không muốn tiếp nhận.

Nhưng không thừa nhận cũng không được… Ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, từ nay về sau… xuất hiện thêm một kẻ không phải là Thái Cổ, nhưng là đối thủ của Thái Cổ…

Một người bọn họ không có cách nào nhìn thẳng, nhưng dựa vào chiến lực, khiến cho bọn họ không thể không nhìn thẳng!

Cuối cùng Tà Hoàng thở dài một tiếng.

Không thể làm gì được.

Hắn nhìn thật sâu vào Bạch Tiểu Thuần, trong lòng đã thầm chấp nhận kết quả, từ này về sau, mất một Tiên Vực.

Hắn xoay người thoáng một cái, cuối cùng lại cực kỳ quả quyết, cuốn theo Quảng Mục Thiên Tôn, đột nhiên rời đi!

Nơi thành đá lớn này, đã hoàn toàn trở thành khu phế tích.

Bốn phía xung quanh vốn mấy trăm vạn người, tử vong hơn phân nửa.

Những người còn sót lại, mỗi một người ở trong cảm giác sống sót sau tai nạn, trong lòng thống khổ cùng phẫn nộ, cũng áp lực không gì sánh được, không có cách nào miêu tả được.

Bọn họ thống khổ chính là bị Tà Hoàng không để ý tới.

Bọn họ phẫn nộ chính là Tà Hoàng căn bản lại có thể không quan tâm tới sự sinh tử của bọn họ, mới có thể…

Nếu như Bạch Tiểu Thuần không đối đầu được với mặt trời đỏ này, xảy ra trước mặt tất cả đám người bọn họ, cũng chỉ có lựa chọn duy nhất tất cả tử vong này.

Lúc này trong khi đang trầm mặc, cũng không biết ai là người đầu tiên hít một hơi thật sâu, lại trực tiếp hướng về phía Bạch Tiểu Thuần trên bầu trời, quỳ lạy xuống.

Rất nhanh, gần như tất cả nơi đây tu sĩ đều quỳ lạy.

– Bái kiến Thông Thiên hoàng!

Thái Cổ, ở trong lòng mọi người của Tiên Vực Vĩnh Hằng, chính là Hoàng giả thâm căn cố đế.

Bất cứ người nào trở thành Thái Cổ, sẽ xưng hoàng!

Mà Bạch Tiểu Thuần mặc dù không phải là Thái Cổ, nhưng có thể khiến cho Tà Hoàng không thể làm gì được.

Hai người đánh một trận, đã khiến cho trong lòng mọi người xem Bạch Tiểu Thuần thành Thái Cổ.

Cho nên, lúc này bọn họ xưng hô, cũng lại từ Thông Thiên Vương, biến thành… Thông Thiên Hoàng!

Cùng lúc đó, ở dưới Tà Hoàng hóa thân mặt trời đỏ, một phần những người của thế giới Thông Thiên ẩn nấp trong những tu sĩ may mắn còn sống sót, lúc này càng kích động không có cách nào hình dung.

Thân thể của bọn họ run rẩy, tâm tình của bọn họ sôi trào.

Lúc này mỗi một người không dám lộ rõ, lại rối rít đi ra, so với những người khác lại bái kiến khác hẳn.

Bọn họ bái kiến, là một loại tán thành phát ra từ phế phủ, chờ đợi đã lâu!

Thế giới Vĩnh Hằng, năm Tiên Vực lớn, từ giờ khắc này… Có một chỗ Tiên Vực, đã thuộc về Bạch Tiểu Thuần!

Mà chuyện to lớn này, ở trong thời gian ngắn ngủi, lại giống như một cơn lốc, khuếch tán ra.

Bất luận là Tà Hoàng Triều hay Thánh Hoàng Triều, tất cả người biết được, tâm thần mỗi người đều chấn động, trong đầu chấn động, từ không có cách nào tin tưởng, đến không thể tưởng tượng nổi.

Cho đến cuối cùng xác định, tất cả ồ lên!

– Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần… đánh với Tà Hoàng một trận, hai người không phân thắng bại!

– Trời ạ, sao có thể như vậy được… Thông Thiên Vương… Hiện tại phải gọi là Thông Thiên hoàng… Hắn lại có thể thăng cấp Thái Cổ!

– Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đã bao nhiêu năm, xuất hiện người cường giả Thái Cổ thứ ba!

– Lại là Bạch Tiểu Thuần… Ta nhớ nửa giáp trước, hắn còn là Thiên Tôn.

Lúc này thời gian mới bao nhiêu năm, hắn lại có thể trở thành Thái Cổ chí cao vô thượng!

– Chẳng lẽ đây là chú định trong mệnh.

Năm đó Thánh Tổ sáng lập Thánh Hoàng Triều, cho nên có Thái Cổ.

Tà Tổ cũng như vậy, vì vậy cũng có Thái Cổ.

Cuối cùng Khôi Tổ… Mặc dù muộn hơn một chút, nhưng chung quy vẫn… xuất hiện Thái Cổ!

Âm thanh khó phân biệt, các loại chấn động, vang vọng ở bên trong thiên địa này, khuếch tán ra ở trong toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng này.

Nhất là những Thiên Tôn cùng với tu sĩ bản thổ trong Tiên Vực Vĩnh Hằng, người nhận thức Bạch Tiểu Thuần, bọn họ càng chấn động mãnh liệt hơn.

Cổ Thiên Quân lại trực tiếp mở miệng hít sâu một hơi.

Trong lòng hoàn toàn tắt tất cả ác ý đối với Bạch Tiểu Thuần, thậm chí theo đó dâng lên lại là một ý nghĩ sợ hãi.

Còn có Linh Cửu Thiên Tôn, còn có Trần Tô, Tư Mã Vân Hoa v.v… Mặc dù là những Thiên Tôn còn lại của Tà Hoàng Triều, giống như Tuyệt Địa sống lại, giống như Quảng Mục… đều vì sự đáng sợ của Bạch Tiểu Thuần bản thân mình từng lĩnh hội qua, do đó run rẩy.

Mà càng kích động, lại là tu sĩ thế giới Thông Thiên ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, bao nhiêu năm rồi, từng trải qua quá nhiều cực khổ.

Lúc này bọn họ đều đi ra, đều phấn chấn ngửa mặt lên trời rống to.

Bởi vì bọn họ biết, một khắc tu sĩ thế giới Thông Thiên, thật sự sẽ đứng vững Tiên Vực của Vĩnh Hằng… sau nhiều năm, ngày hôm nay, cuối cùng… xuất hiện!!

Cùng lúc đó, người ở toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, tất cả đều chấn động, tất cả đều hoảng sợ, tâm tình đều vô cùng phức tạp.

Trong Thánh Hoàng Thành của Thánh Hoàng Triều, ở trên bầu trời ngoài hoàng cung, một người đi tới!

Người này toàn thân mặc áo bào trắng, thoạt nhìn rất trẻ tuổi, da trắng nõn, trong mắt có sự thâm thúy, còn có vẻ linh động.

Hắn đứng ở trên bầu trời hoàng cung, thân thể thoáng lắc một cái, sau đó xuất hiện ở chỗ một góc cánh hoa sen của hoàng cung, lặng lẽ đứng ở nơi đó, từ phía xa nhìn toàn bộ Thánh Hoàng Thành.

Hắn, chính là Bạch Tiểu Thuần!

Hắn đến, bên trong Thánh Hoàng Thành chỉ có một người một thú phát hiện!

Người, là Thánh Hoàng!

Thú, là con rùa đen nhỏ!

Chỉ là con rùa đen nhỏ không đợi được.

Bên tai nó lại truyền đến âm thanh của Bạch Tiểu Thuần.

Cũng không biết Bạch Tiểu Thuần nói như thế nào, con rùa đen nhỏ hừ một tiếng, không ra ngoài.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box