1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 333 : Quan Hệ Không Thể Nói Rõ Ràng. (1) (c1661-c1665)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 333 : Quan Hệ Không Thể Nói Rõ Ràng. (1) (c1661-c1665)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1661: Quan Hệ Không Thể Nói Rõ Ràng. (1)

Đại kiếm bắc mạch, từ trong không trung biến ảo, trực tiếp lại xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, bị hắn nắm ở trong tay.

Thân thể hắn còn từ trên ngọn núi đứng lên, một kiếm chém xuống!

Tiếng sấm nhất thời vang lên, khiến cho thiên địa run rẩy.

Chỉ thấy toàn thế giới hình như ở trong một chớp mắt này, đều biến thành một màu xanh lam.

Dưới tu vi của Thiên Tôn, thể hiện ra bắc mạch thế giới chi bảo. có thể nói là uy lực của nó bị Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn phát huy ra.

Thời điểm khi hắn còn là Bán Thần, không thể nào so sánh được với lúc này.

Chỉ là một kiếm, lại giống như muốn khai thiên lập địa.

Ánh sáng màu xanh lam này dời núi lấp biển, trực tiếp nhấn chìm tất cả sương mù quỷ dị ở bốn phía xung quanh Công Tôn Uyển Nhi.

Còn có kiếm khí vô tận, ở bên trong thế giới bạo phát ra vô cùng vô tận, hình thành một vụ lớn nổ, trực tiếp khiến cho mặt đất run rẩy lên xuống mãnh liệt.

Rất nhanh, một khe nứt cực lớn, giống như trời cùng đất ở dưới một kiếm này vỡ nát ra, xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi!

– Đường này, không thông!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, tay trái vung lên, hất tay áo, đưa ra sau người, hờ hững mở miệng.

Hắn cảm thấy những lời này của mình, phối hợp với tạo hình thời khắc này, đặc biệt khí phách.

Lúc này hắn không nhịn được đi quan sát biểu tình của Công Tôn Uyển Nhi sau khi nghe được câu nói này…

Sau khi tiếng nổ lớn vang lên.

Những khe nứt trên mặt đất tràn qua nơi nào, mặt đất nơi đó chợt tách ra.

Còn có một chỗ dãy núi ở dưới khe nứt này lan tới, ở trong tiếng động ngập trời này, cũng trực tiếp bị chia ra thành hai nửa.

Chẳng những là mặt đất như vậy, trời cao cửu thiên cũng như vậy.

Ở dưới không trung nơi này không ngừng vặn vẹo, giống như có từng vết nứt không ngừng xuất hiện rồi khép lại, vòng đi vòng lại.

Đồng thời, trong khe rãnh do trời cùng đất hình thành, ánh sáng màu xanh nhạt lập lòe.

Từ phía xa nhìn lại, giống như có một màn ánh sáng màu xanh lam trải dài vô tận, dựng đứng ở giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi!

Ở phía sau Công Tôn Uyển Nhi, những tu sĩ Tà Hoàng Triều vốn muốn tiến vào Vân Hải Châu, lúc này đều mở miệng hít sâu một hơi.

Sắc mặt mỗi người không ngừng biến hóa.

Bọn họ đồng thời lui về phía sau.

Mất một Vân Hải Châu chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng nếu như bị mất đi tính mạng, đó mới là chuyện lớn.

Trên thực tế, nếu thật sự muốn đi vào Vân Hải Châu, vẫn có những biện pháp khác.

Dù sao nơi đây chỉ là một trong những lối vào mà thôi.

Vòng một vòng, cũng không phải là không thể tiến vào Vân Hải Châu.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Tôn, thái độ của hắn đã biểu lộ ra sự quyết tâm.

Cho dù bọn họ có từ những khu vực khác tiến vào Vân Hải Châu, nhưng kết cục… vẫn là như vậy.

Trừ phi là, Quỷ Mẫu Thiên Tôn ở đây có thể kéo dài thời gian ngăn cản Bạch Tiểu Thuần.

Nhờ đó, mọi người liền có thể một lần hành động đi về phía trước, tiêu diệt đám người Đại Thiên Sư xâm nhập Vân Hải Châu.

Nhưng hôm nay, mọi người thấy màn ánh sáng màu xanh lam trước mặt Bạch Tiểu Thuần, nhất là đối với thanh đại kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần kia, càng thêm kinh hãi.

Hôm nay Tiên Vực của Vĩnh Hằng, Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Tôn thứ mười một, danh tiếng cực lớn.

Dĩ nhiên không có người nào không biết tới hắn.

Bởi vậy thế giới bắc mạch này của hắn tự nhiên cũng vì vậy mà được mọi người quan tâm.

– Đây là thanh… Thế giới chi bảo!

– Nghe nói là sử dụng một khối đại lục bên trong thế giới Thông Thiên chế luyện thành…

– Trong các Thiên Tôn, cũng không phải mỗi một người đều có thế giới chi bảo.

Thông Thiên Vương này có bảo này ở trong tay, chiến lực của hắn có thể tăng thêm chí ít ba phần!

Thời điểm mọi người ở nơi này đều đang kinh hãi, Công Tôn Uyển Nhi đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Bỗng nhiên nàng mỉm cười.

Nụ cười này mang theo sự yếu ớt.

Trong mắt nàng còn có ánh sáng kỳ lạ.

Tay ngọc giơ lên, nhẹ nhàng vung khẽ.

Nhất thời bốn phía tám phương, xung quanh lập tức liền có quỷ khí dày đặc, khuếch tán ra.

– Vừa lúc, ta cũng muốn xem thử một chút, tiểu ca ca ngươi sau khi thăng cấp Thiên Tôn, rốt cuộc… mạnh mẽ hơn so với trước đây bao nhiêu!

Tiếng cười của Công Tôn Uyển Nhi vừa truyền ra, rốt cuộc trực tiếp từ trên chiến thuyền một bước đi ra.

Toàn thân nàng mặc trường bào màu đỏ.

Một mái tóc đen tung bay, khiến cho toàn thân nàng thoạt nhìn, kinh diễm tuyệt luân.

Đồng thời, cũng có một loại kinh hãi nói không nên lời.

Nhất là khi nàng liếm môi một cái, động tác này lập tức khiến trí nhớ Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến chuyện trước kia.

Cùng lúc đó, Công Tôn Uyển Nhi đi ra, tay phải bấm quyết, chỉ một cái về phía Bạch Tiểu Thuần.

Nhất thời trong thiên địa bốn phía xung quanh có tiếng nổ lớn.

Sương mù từ trong mặt đất bay lên không trung.

Bên trong sương mù này có tiếng rít gào la hét.

Trong nháy mắt, từng cái quỷ thủ cực lớn lại vươn ra, chộp về phía Bạch Tiểu Thuần.

Cùng lúc đó, Công Tôn Uyển Nhi bấm quyết càng nhanh hơn.

Nàng chợt mở miệng.

Từ trong miệng nàng truyền ra một âm thanh thê lương.

Âm thanh này giống như quỷ khóc, lúc đang truyền ra, thiên địa vặn vẹo.

Sóng âm mà người ngoài không nghe được không tiếng động, từ bốn phía tám phương xung quanh nơi này lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!

Còn chưa kết thúc, Công Tôn Uyển Nhi vung tay phải lên.

Rốt cuộc vào giờ phút này, tay phải của nàng được kéo dài tới vô hạn, biến thành một quỷ trảo, chớp mắt chộp về phía Bạch Tiểu Thuần.

Tất cả những điều này nói ra thì thong thả, nhưng trên thực tế đều phát sinh chỉ trong phút chốc.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động.

Đại kiếm trong tay lại chém ra một cái.

Trong bốn phương tám phương có tiếng nổ vang.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần bước lên trước một bước, tay trái nắm chặt lại.

Bất Diệt Đế Quyền trực tiếp hạ xuống.

Trong tiếng nổ lớn, một vòng xoáy cực lớn bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp đánh ra, quét ngang tám phương, xé rách sương mù quỷ dị.

Đồng thời, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần lại bạo phát.

Hám Sơn Chàng được phát động, khiến cho thân thể hắn giống như một ngọn núi lớn, thoáng cái phá không, xuất hiện ở trước mặt Công Tôn Uyển Nhi.

Đại kiếm trong tay hắn chợt quét ngang ra.

Tiếng cười của Công Tôn Uyển Nhi vẫn còn vang vọng.

Chợt nàng mở cái miệng ra.

Nàng lại có thể không có né tránh.

Miệng của nàng vô cùng quỷ dị.

Trong chớp mắt khi nàng mở miệng ra, mở rộng vô hạn, lại giống như hình thành một hố đen, trực tiếp nuốt về phía Bạch Tiểu Thuần.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1662: Quan Hệ Không Thể Nói Rõ Ràng. (2)

Mà ở trong quá trình này, Bạch Tiểu Thuần giật mình phát hiện, sức sống trong cơ thể mình lại có thể đang bị từ từ rút ra từng tia một, dũng mãnh tràn vào bên trong cái miệng lớn của Công Tôn Uyển Nhi.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần phải hít sâu một hơi.

– Công Tôn Uyển Nhi, ngươi thật sự tới.

Bạch Tiểu Thuần nói, Vân Lôi Nhân Tổ Biến bỗng nhiên triển khai.

Ầm ầm ầm.

Thân thể hắn trực tiếp hóa thành kích thước chừng trăm trượng, dựa vào sự bạo phát đột nhiên này, lực lượng thân thể triển khai dồi dào, mạnh mẽ phá vỡ lực hút từ cái miệng của Công Tôn Uyển Nhi, trực tiếp na di tránh đi.

Nhưng ngay trong chớp mắt khi hắn vừa tránh đi, Công Tôn Uyển Nhi lại cười duyên một tiếng.

– Ngươi cứ nói đi, tiểu ca ca.

Thời điểm giọng nàng vang vọng ở bốn phía xung quanh nơi này, tốc độ của thân thể nàng lại trực tiếp triển khai đến cực hạn.

Hư vô vặn vẹo, căn bản không thể nào nhìn thấy rõ ràng.

Nàng lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Tay trái của nàng còn giống như hóa thành hư ảo, giống như do sương mù tối tăm tạo thành.

Sương mù này tản ra ngoài giống như đâm ra rất nhiều cái gai, còn hóa thành độc xà, phun lưỡi, lao về phía ngực của Bạch Tiểu Thuần, muốn cắn xé.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi.

Thân thể hắn lại lui về phía sau.

Hắn nhìn ra được lúc này Công Tôn Uyển Nhi thật sự có sát cơ.

Hắn nhất thời cảmn thấy đau đầu.

Mặc dù lần này Bạch Tiểu Thuần muốn thu được Vân Hải Châu, nhưng lại cũng không muốn cùng Công Tôn Uyển Nhi thật sự trở mặt.

Theo Bạch Tiểu Thuần thấy, nắm bắt được một châu, không tính là gì cả.

Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều này, bao nhiêu năm rồi, ở khu vực bắc bộ này, không phải là đánh nhau trong thời gian dài như vậy sao?

– Công Tôn Uyển Nhi, đây là ngươi ép ta!

Lúc này mắt thấy Công Tôn Uyển Nhi nghiêm túc, Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau.

Bỗng nhiên tay phải hắn bấm quyết.

Nhất thời một lực lượng thời không nghịch chuyển, dường như từ trên người Bạch Tiểu Thuần khuếch tán ra.

Đất cát ở xung quanh hắn giống như thời gian lui lại, xuất hiện sự thay đổi quỷ dị vô cùng.

Cùng lúc đó, tay phải hắn bỗng nhiên chỉ một cái về phía Công Tôn Uyển Nhi, trong miệng thốt ra năm chữ!

– Luân Hồi Quá Khứ Kinh!

– Đáng chết!

Sắc mặt Công Tôn Uyển Nhi lần đầu biến hóa.

Trên thực tế nàng kiêng kỵ nhất, không phải là thế giới bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần, mà là đạo thần thông này!

Thế giới bắc mạch, nàng vẫn có biện pháp đối đầu một chút.

Nhưng thần thông huyền diệu có liên quan cùng thời gian này, nàng căn bản là không có cách nào chống đỡ.

Cho nên trước đó, nàng mới giành xuất thủ trước, chính là không để cho Bạch Tiểu Thuần có cơ hội thi triển đạo pháp này.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần trưởng thành, khiến cho nàng cũng kinh hãi không thôi.

Trong thời gian ngắn ngủi, hắn lại có thể tiến đến gần Thiên Tôn sơ kỳ đỉnh phong.

Lúc này thân thể nàng trong chớp mắt lui về phía sau.

Nàng muốn tránh né.

Nhưng nàng vẫn là không biết nhiều đối với đạo pháp thần thông này của Bạch Tiểu Thuần.

Nàng không biết đạo pháp này có liên quan đến thời không.

Một khi đã thi triển ra, làm sao có thể dễ dàng trốn thoát được!

Trong phút chốc, theo ngón tay Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, nhất thời ở bốn phía xung quanh Công Tôn Uyển Nhi lập tức lại xuất hiện vô số phù văn.

Những phù văn này có ánh sáng tối tăm dao động lên xuống.

Đồng thời, thân thể Công Tôn Uyển Nhi run rẩy.

Vào giờ phút này, trong mắt nàng xuất hiện sự mơ hồ!

Hình như ký ức của nàng đang bị trong u minh rút ra, hóa thành phù văn.

Những phù văn này đang không ngừng lập lòe, cũng gần hình thành đạo pháp thần thông nào đó nói không rõ được.

Mắt thấy Công Tôn Uyển Nhi bị phù văn phong tỏa, mắt lộ ra vẻ mê man, Bạch Tiểu Thuần cũng không nguyện ý thật sự ra tay đả thương người, lưu lại mầm tai hoạ cho sau này.

Đồng thời, cũng sẽ chặt đứt giao tình giữa hai người.

Lúc này hắn chỉ có thể hung hăng cắn răng một cái.

– Xem ra chỉ có sử dụng một chiêu kia!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, cũng không quản nơi đây có nhiều người đều đang xem chừng.

Thân thể hắn thoáng một cái, tốc độ bạo phát, trực tiếp lại xuất hiện ở bên cạnh người của Công Tôn Uyển Nhi.

Hắn giơ tay phải lên, ở trước mặt những tu sĩ Tà Hoàng Triều đang trợn trừng mắt, hắn trực tiếp lại xuống tay, vỗ vào trên mông của Công Tôn Uyển Nhi.

Bốp.

Một tiếng động vang lên.

Âm thanh này đặc biệt thanh thúy, truyền khắp bốn phía xung quanh, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, đều lập tức mở to mắt, trong đầu trống rỗng, hoàn toàn bối rối.

– Bạch Tiểu Thuần!

Thân thể Công Tôn Uyển Nhi run lên, trong mắt mê man lộ ra sự giãy dụa kịch liệt, phát ra âm thanh thê lương.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần kinh hoàng, vội vàng lại một cái tát đánh xuống.

Nhất thời thân thể Công Tôn Uyển Nhi run rẩy mãnh liệt hơn.

– Đưa Vân Hải Châu cho ta được chưa?

Bạch Tiểu Thuần cố nén sự kinh hãi, trừng mắt gầm khẽ.

– Ngươi… Vô sỉ…

Lời Công Tôn Uyển Nhi mới nói ra, Bạch Tiểu Thuần lại một cái tát đánh xuống.

Từng cảnh tượng như vậy diễn ra, khiến cho những tu sĩ của Tà Hoàng Triều đó đều sợ ngây người.

Mê man trong mắt Công Tôn Uyển Nhi hóa thành mê ly.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, vội vàng lại tính vỗ xuống.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên cũng không biết Công Tôn Uyển Nhi thi triển thuật pháp gì, trong cơ thể nàng rốt cuộc ầm một tiếng, bạo phát ra sương mù màu đen ngập trời.

Sương mù này hình thành trùng kích, trực tiếp lại đẩy Bạch Tiểu Thuần ra.

Bản thân nàng liền rút lui vào bên trong.

Trong chớp mắt nàng đã bị sương mù bao phủ, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi chờ đấy cho ta!

Bên trong sương mù, truyền ra âm thanh giận dữ của Công Tôn Uyển Nhi, nhưng nàng hình như không dám tới gần.

Lúc này sương mù cuốn ngược, lao thẳng đến phía xa.

Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, vội vàng ho một tiếng nhìn những tu sĩ Tà Hoàng Triều đang bị chấn động tới ngây người.

Hắn trợn trừng mắt một cái.

Sau đó, Bạch Tiểu Thuần một lần nữa trở lại trên ngọn núi, ngồi xuống khoanh chân, thần sắc nghiêm nghị, bày ra phong thái bộ dạng ngạo nghễ, cố ý khiến mình thoạt nhìn lạnh lùng hơn một chút.

Mọi người của Tà Hoàng Triều đưa mắt nhìn nhau, trầm mặc hồi lâu.

Mỗi người đều lộ ra thần sắc cổ quái.

Tất cả đều lui ra phía sau.

Bọn họ thật sự không lùi không được.

Quỷ Mẫu Thiên Tôn đều đã đi.

Bọn họ ở lại chỗ này thì có ích lợi gì.

Huống gì… Bọn họ mơ hồ nhìn ra, giữa vị trước mắt này cùng Quỷ Mẫu Thiên Tôn, hình như có chút… quan hệ nói không rõ ràng được…

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1663: Cánh Cửa Tùy Ý (1)

– Trước đó, thời điểm ta nghe nói, Quỷ Mẫu Thiên Tôn bị Bạch Tiểu Thuần này bắt đi, hình như phát sinh chuyện không thể miêu tả… Hiện tại xem ra, là sự thật!

– Trời ạ, nếu thật sự là như vậy, Bạch Tiểu Thuần này cũng quá cường hãn đi!

– Ta xem ra, tám chín phần mười là đúng.

Nếu không, Quỷ Mẫu Thiên Tôn vì sao phải chủ động rời khỏi Tà Hoàng Thành, lựa chọn tới nơi đây trấn thủ…

Thời điểm mọi người của Tà Hoàng Triều này rời đi, đều lộ ra thần sắc quỷ dị truyền âm với nhau, bắt đầu bàn luận…

Không quan tâm mọi người suy đoán như thế nào, truyền âm như thế nào.

Theo bọn họ rời đi, Vân Hải Châu này thật sự giống như bị phong ấn vậy, lại không có người của những châu khác tới cứu viện nữa.

Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi đánh một trận, cũng chấn áp đại quân tu sĩ vốn tồn tại ở bên trong Vân Hải Châu.

Kể từ đó, ở dưới tình huống ý chí chiến đấu hoàn toàn không có, Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương chỉ là có chút phát động công kích, lại giống như bẻ gãy nghiền nát tất cả, trực tiếp giành được thắng lợi.

Vị Bán Thần Tà Hoàng Triều ở Vân Hải Châu kia còn đơn giản dẫn người vội vàng rời đi, giống như cũng không lo lắng Bạch Tiểu Thuần sẽ ngăn cản.

Dù sao giữa hai đại hoàng triều, chuyện như vậy quá mức bình thường.

Lại như vậy, ban đầu Đại Thiên Sư cần thời gian một tháng mới có thể khống chế cục diện, trên thực tế… tổng cộng gộp chung vào một chỗ, cũng không tới vài ngày, đã thành công chiếm đượ Vân Hải Châu.

Khi Bạch Tiểu Thuần đi tới trung tâm Vân Hải Châu, Vân Hải Thành, hắn thấy được Cự Quỷ Vương phấn chấn vô cùng, còn có Đại Thiên Sư sợ rằng muốn đi kìm chế, nhưng thần thái trong con mắt vẫn lộ ra sự kích động trong lòng.

Bạch Tiểu Thuần cũng rất hưng phấn.

Bởi vì chính xác mà nói, ở đây mới chân chân chính chính xem như là căn cứ địa thuộc về bọn họ.

Sẽ không có ai tới cướp đoạt.

Dù sao tất cả Thánh Hoàng Triều vẫn phải nói tới một ít quy củ.

Bạch Tiểu Thuần đường đường chính chính mình đánh xuống địa bàn.

Người khác muốn động tới, cũng cần phải cân nhắc một chút.

– Tuy vẫn chịu sự quản lý ở Thánh Hoàng Triều, nhưng hôm nay cũng không tính là ăn nhờ ở đậu!

Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, nhìn thành trì ở bốn phía xung quanh.

Nội tâm của hắn không có cách nào bình tĩnh được.

Sau khi đi tới Tiên Vực của Vĩnh Hằng nhiều năm như vậy, chỉ có lúc này, hắn mới chính thức có một loại cảm giác cắm rễ.

– Chỉ có trở thành cường giả, mới có thể có lựa chọn vận mạng tư cách, nếu không có đại nhân tu vi đột phá, này Vân Hải Châu… Cũng cũng không chúng ta có thể nhúng chàm!” Đại Thiên Sư chậm rãi mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần gật đầu.

Hắn hiểu rõ, ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, chỉ có trở thành cường giả, mới có thể tính là thật sự đứng vững.

Nếu không, cũng chỉ có thể ăn nhờ ở đậu, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

Nếu hắn cũng phải như vậy, lại càng không cần phải nói tới những người khác trong thế giới Thông Thiên.

– Tu vi mới là quan trọng nhất!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.

Lần lượt xảy ra các chuyện, khiến cho hắn ý thức được bản thân mình cường hãn, mới là căn bản để lập thân.

Cho dù tu luyện lại khô khan, lại mệt mỏi hơn nữa, nhưng từng cảnh tượng đi qua trong trí nhớ, đều khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trên phương diện tu luyện, đều ném rơi tất cả lười biếng.

Vân Hải Châu giờ phút này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thấy mình không thích hợp đi quản lý.

Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương lại là thí sinh tốt nhất.

Vì vậy hắn không chút do dự, giao chuyện này cho hai người.

Sau đó, ở bên trong Vân Hải Châu này, lại một lần nữa bắt đầu bế quan.

Hắn chuẩn bị thử xem một chút, hút đi tất cả khí tức còn lại rất ít ỏi ở bên trong lệnh bài của quạt tàn này.

Sau đó, xem lệnh bài kia có có biến hóa gì khác hay không.

Thời gian trôi qua, ở trong thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang bế quan tu luyện, toàn bộ Vân Hải Châu có thể nói là biến chuyển từng ngày.

Mỗi ngày đều đang biến hóa.

Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương ở trong sự trù tính cùng quản lý chung, còn có lên quy hoạch, phối hợp cực kỳ hoàn mỹ.

Cùng lúc đó, theo Vân Hải Châu bị đoạt về, cùng với Bạch Tiểu Thuần trấn thủ, tin tức này không ngừng khuếch tán ra.

Tu sĩ của thế giới Thông Thiên ở bên trong Tiên Vực thứ hai này, rốt cuộc lục tục có không ít người tới tìm nơi nương tựa.

Thời gian trước kia, Linh Cửu Thiên Tôn sẽ dự định ngăn cản.

Nhưng sau khi trải qua mâu thuẫn cùng thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, đối với chuyện này, hắn đơn giản là không tăng thêm áp chế.

Hắn nhắm một con mắt mở một con mắt.

Chỉ cần không phải vọt tới trong phạm vi lớn, phần nhỏ những kẻ tìm nơi nương tựa, hắn trực tiếp xem như không nhìn thấy.

MÀ Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương còn tiến hành thu xếp với những châu khác bất luận là của Tà Hoàng Triều vẫn Thánh Hoàng Triều gần đó.

Hai bên vốn cũng không có thù riêng.

Từ rất lâu, duy trì một sự cân đối, chính là sự hướng tới trong lòng những tu sĩ bọn họ.

Nhất là có Bạch Tiểu Thuần trấn thủ nơi đây, khiến cho Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương ở trên phương diện phong thái, cũng đều có thể kiên cường hơn rất nhiều.

Ngược lại ở thời điểm tiếp xúc cùng những châu khác ở bốn phía xung quanh, tư thái như vậy, lại thu được càng nhiều tôn trọng hơn.

Lại như vậy, ở bên trong Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều này, Vân Hải Châu biến hóa, càng ngày càng tăng.

Tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần mặc dù đang bế quan, nhưng thỉnh thoảng khi ra ngoài, hắn cũng có thể cảm nhận được rõ ràng sự khác biệt của bầu không khí.

Theo người của thế giới Thông Thiên tăng lên, theo Vân Hải Châu dần dần náo nhiệt, loại cảm giác nhà này, khiến cho người của thế giới Thông Thiên có đôi khi sẽ hoảng hốt cho rằng mình còn đang ở trên đại lục Thông Thiên.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, ở đây nhìn như một mảnh sức sống bừng bừng, nhưng trên thực tế không phải là đặc biệt yên ổn.

Trừ khi có một ngày, hắn có thể nắm giữ tư cách chống lại Tà Hoàng cùng với Thánh Hoàng, mới có thể phát động tất cả lực lượng, mới có thể thật sự đứng vững bước chân, mới có thể đi tìm… Tất cả người của thế giới Thông Thiên lưu lạc bên ngoài.

Những ý niệm này lại càng thêm kiên định.

Bạch Tiểu Thuần liều lĩnh quyết tâm tu hành.

Cuối cùng ở mấy tháng sau, khi tu vi của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn đứng vững ở Thiên Tôn sơ kỳ đỉnh phong, khí tức cổ quái trên lệnh bài quạt tàn đã bị hắn hoàn toàn hấp thu hầu như không còn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1664: Cánh Cửa Tùy Ý (2)

Bạch Tiểu Thuần nghiên cứu lệnh bài này đã gần một năm.

Lệnh bài của quạt tàn ngoại trừ khí tức cổ quái này ra, không có thu hoạch gì khác.

Ở trong nháy mắt khi khí tức bên trong biến mất, rốt cuộc không cần Bạch Tiểu Thuần nghiên cứu thế nào nữa, chỉ là thần thức của hắn dung nhập đi vào, trong đầu lại lập tức có tiếng nổ lớn dâng lên.

Theo sóng lớn trong đầu cuồn cuộn, thân thể Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất tĩnh tọa chợt chấn động mạnh.

Nếu như có những người khác ở chỗ này, lúc này liếc mắt là có thể nhìn thấy được, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại có thể trở nên có chút trong suốt, giống như hư ảo, rất quỷ dị.

Hết lần này tới lần khác, bản thân Bạch Tiểu Thuần lại giống như không phát hiện ra.

Giờ phút này, hắn đã hoàn toàn chìm đắm ở hình ảnh bên trong đầu.

Dường như ý thức của hắn đã rời khỏi thân thể.

Chỗ ý thức hắn tồn tại thình lình là một mảnh hư vô tối đen.

Chính xác mà nói, nơi này là tinh không!

Ở bên trong tinh không này, cái quạt tàn đã cách Tiên Vực của Vĩnh Hằng cực kỳ xa xôi, đang bay đi, tốc độ nhìn như thong thả.

Nhưng trên thực tế nếu như so sánh về đường đi, tốc độ của nó cực nhanh, thậm chí vượt qua Hoàng giả Thái Cổ.

Đây là lần thứ hai Bạch Tiểu Thuần ở dưới tình huống như vậy, nhìn thấy được quạt tàn.

Hắn nhìn quạt tàn này gần như ở ngay trước mắt, lại dường như ở cuối chân trời xa xôi.

Trong lòng hắn có một loại cảm giác nói không ra lời.

Hình như… Chỉ cần hắn nguyện ý, có thể trong nháy mắt liền tiến vào đến bên trong quạt tàn này!

Ở bên trong ý thức của Bạch Tiểu Thuần, cảm giác này càng lúc càng thêm mãnh liệt.

Sau đó, tâm thần hắn bỗng nhiên thoáng động.

Hắn tưởng tượng thân thể mình xuất hiện ở trên quạt tàn.

Gần như ở trong chớp mắt khi ý niệm này dâng lên, thân thể Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất Tiên Vực của Vĩnh Hằng, rốt cuộc trong nháy mắt vặn vẹo, trực tiếp lại mơ hồ không rõ.

Rất nhanh, thân thể hắn rốt cuộc lặng lẽ không một tiếng động, biến mất ở trong mật thất!

Hoàn toàn không gây ra sóng dao động nào.

Thậm chí cho dù là có Hoàng giả Thái Cổ ở chỗ này, cũng rất khó phát hiện ra được Bạch Tiểu Thuần đã mất tích.

Hình như hắn biến mất, giống như bị xóa đi!

Mà thời điểm xuất hiện lại… Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.

Hắn bỗng nhiên phát hiện ra, hắn đã đứng ở… trên quảng trường của quạt tàn!

Tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh đều quen thuộc như vậy.

Ở đây rõ ràng chính là vị trí tay nắm quạt trước đây hắn cùng với những người khác đã đến.

Chỉ có điểm duy nhất khác biệt.

Ban đầu bên cạnh hắn có không ít người.

Mà bây giờ… Toàn bộ quạt tàn, cũng chỉ có một mình hắn!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.

Hắn nhanh chân đi tới vài bước, dọc theo quảng trường.

Thời điểm hắn ngẩng đầu nhìn lên, hắn nhìn thấy được chính là một mảnh tinh không tối tăm…

– Ta lại có thể thật sự tới trên cây quạt này!

Nhịp tim của Bạch Tiểu Thuần lại đập nhanh hơn.

Hắn có loại cảm giác không chân thật rất mãnh liệt.

Hắn càng lo lắng, sau khi mình đi tới nơi này, sẽ không có cách nào trở lại Tiên Vực của Vĩnh Hằng được nữa.

Lo lắng này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương.

Ở trong đầu hắn vội vàng tưởng tượng mình rời khỏi cây quạt, trở lại trong mật thất của Tiên Vực của Vĩnh Hằng.

Khi ý niệm này vừa dâng lên, Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại nhận thấy được, cái lệnh bài trong tay này giống như hóa thành một hố đen.

Chớp mắt một cái, trước mắt của mình lại là một mảnh hỗn loạn.

Tới khi nhìn thấy rõ ràng… Bạch Tiểu Thuần vui mừng bất ngờ nhìn ra bốn phía xung quanh.

Hắn tự nhiên đã trở lại bên trong mật thất!

– Lệnh bài này… Lại có thể là chìa khoá để cho ta tiến vào quạt tàn bất cứ lúc nào!

Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động.

Hắn đứng lên ở trong mật thất đi tới lui vài vòng.

Hắn trước sau không có cách nào bình tĩnh nổi.

Hắn hiểu quá rõ chuyện này đại biểu cho ý nghĩa gì.

Điều này đại biểu… tất cả pháp bảo tất cả tài nguyên bên trong quạt tàn,, còn có truyền thừa cuối cùng, tất nhiên đều thuộc về hắn!

Bởi vì, người xông qua ải, cũng chỉ có một mình hắn!

Chẳng qua là khi Bạch Tiểu Thuần lại muốn thử, muốn đi vào quạt tàn, hắn lại phát hiện hắn làm thế nào cũng không được.

Cái chìa khoá này giống như đã phóng ra tất cả uy năng, không có cách nào hình thành loại truyền tống giống như na di này, khó có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại bước lên quạt tàn.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi, trong lòng chợt lo lắng.

– Không thể nào.

Lẽ nào cũng chỉ có thể có một lần như vậy…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, lập tức lại lo được lo mất.

Nếu như thật sự thật sự chỉ có một lần cơ hội, nhưng lại bị hắn làm cho lãng phí như thế, hắn sẽ hối hận muốn xanh cả ruột.

Lại như vậy, ở trong sự khẩn trương cùng chờ đợi của Bạch Tiểu Thuần, hắn cầm chìa khóa không ngừng dung nhập thần thức đi thử.

Nhưng lại hoàn toàn không có một chút thu hoạch nào.

Bất luận hắn qua kiểm tra xem xét thế nào, lệnh bài kia cũng bình thản không có gì lạ, không có chút phản ứng nào.

Dần dần vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần giống như đưa đám, trong lòng hối hận không thôi.

Một ngày trôi qua.

Khi mặt trời lại dâng lên, Bạch Tiểu Thuần vốn đã buông tha, nhưng lại không cam lòng.

Sau khi lại thử một cái, hắn bỗng nhiên mừng rỡ.

Thì ra sau một ngày đi qua, lệnh bài kia lại có thể rốt cuộc lần nữa xuất hiện loại sóng dao động vặn vẹo giống như có thể na di toàn thân hắn đến trên cây quạt kia.

Bạch Tiểu Thuần nhất thời ngừng thở.

Nhưng lúc này đây hắn không hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà là chậm rãi thu hồi thần thức, cầm lệnh bài bắt đầu nghiên cứu.

Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng nghiên cứu hiểu rõ lệnh bài kia.

Hắn cầm lệnh bài trong tay.

Mỗi ngày chỉ có một lần cơ hội lui tới cây quạt.

Muốn có lần thứ hai, cũng chỉ có thể chờ tới ngày hôm sau.

Giống như là năng lực của bản thân lệnh bài kia không đủ, cần phải từ trong trời đất này, hấp thu chất dinh dưỡng nào đó Bạch Tiểu Thuần không cảm giác được, mới có thể ở vào ngày hôm sau, triển khai mở ra được.

– Một lần có chút không đủ.

Bạch Tiểu Thuần thở một hơi dài nhẹ nhõm, đè ép xuống kích động trong lòng.

Hắn mím môi một cái, suy nghĩ xem có biện pháp nào, có thể tăng số lần lui tới cây quạt trong một ngày hay không.

Điều đầu tiên hắn nghĩ đến, chính là luyện linh.

Vì vậy hắn lập tức lại thử tiến hành.

Nhưng cho đến sau khi luyện linh lệnh bài kia nhiều lần, Bạch Tiểu Thuần thử xuống, phát hiện vẫn không có biến hóa.

Lúc này hắn mới bất đắc dĩ bỏ qua ý niệm này.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1665: Sinh Tử Đạo Nguyên

– Một lần thì một lần…

Bạch Tiểu Thuần thở dài.

Trong đầu hắn huyễn tưởng ra mình đã tiến vào bên trong cây quạt.

Trong nháy mắt trước mắt hắn lại mơ hồ.

Sau khi tất cả rõ ràng, thậm chí loại cảm giác truyền tống này cũng không có xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở trên quạt tàn!

Tinh không bên ngoài cây quạt vẫn tối đen một mảnh.

Chỉ có bản thân cây quạt này tồn tại ánh sáng.

Mặc dù không phải quá sáng ngời, nhưng vừa vặn vì là Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần vẫn có thể mượn ánh sáng yếu trên cây quạt này ớt, thấy rõ tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh.

Bạch Tiểu Thuần hưng phấn hung hăng nắm chặt nắm đấm.

Hắn hít một hơi thật sâu, trong mắt mang theo sự phấn chấn, trong lòng che giấu sự hưng phấn.

Đầu tiên hắn là cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh.

Lúc này hắn mới thận trọng đi tới những thông đạo hắn đã từng đi qua.

Nhưng ngay khi bước chân của hắn đạp lên ở trên xương quạt, trong nháy mắt, bản thân cây quạt này chấn động mạnh.

Bốn phía xung quanh vốn chỉ có ánh sáng yếu ớt.

Nhưng vào giờ phút này, ánh sáng lại trở nên lập lòe.

Lệnh bài trong tay Bạch Tiểu Thuần cũng tản ra ánh sáng tương tự.

Ở dưới tia sáng này, thân thể Bạch Tiểu Thuần giống như mất đi năng lực di chuyển.

Ý thức của hắn rốt cuộc lại từ trong cơ thể bay ra.

Dường như trong nháy mắt, hắn liền thấy tất cả thế giới của cái quạt tàn này.

Hắn thậm chí thấy được ở nơi điểm cuối của xương quạt, ở phía sau cửa ải một trăm, thình lình tồn tại một chỗ thạch đài.

Ở trên thạch đài này lại để một mảnh ngọc giản màu vàng!

Ngọc giản này tản ra ánh sáng mênh mông, tràn ngập sự thần thánh.

Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần không nhịn được đưa ý thức tiếp xúc về phía ngọc giản màu vàng kia.

Ở trong chớp mắt khí ý thức của hắn va chạm tới ngọc giản này, toàn thân Bạch Tiểu Thuần thật giống như bị thiên lôi công kích.

Ở trong một chớp mắt này, trong đầu hắn rốt cuộc hiện ra bốn chữ hắn vốn xem không hiểu, nhưng hình như lại biết!

– Sinh Tử Đạo Nguyên!

Từ trước tới nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy qua bốn chữ này.

Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại có thể hiểu rõ được ý nghĩa của nó.

Trong chớp mắt khi nó vang vọng ở trong đầu, ở bên trong ngọc giản màu vàng này hình như có một đoạn tàn thức tang thương, cũng theo đó lan tràn tới bên trong ý thức của Bạch Tiểu Thuần.

– Ta là chúa tể duy nhất của tiên giới.

Khi tiên giới vẫn còn, trời cao đã tối đen, lưu lại một giới quạt này truyền thừa hương hỏa.

Người có duyên, biết tới sự tồn tại của tiên giới trước kia, Sinh Tử Đạo Nguyên.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.

Đoạn tàn thức này vang vọng ở trong ý thức hắn, hắn cố tình kiểm tra xem xét qua nội dung của ngọc giản này, nhưng lại không có cách nào nhìn thấy rõ.

Đó chỉ là một mảnh mơ hồ.

Khi hắn muốn cẩn thận xem kỹ, một lực bài xích, chợt sinh ra, trực tiếp chặt đứt liên hệ giữa hắn cùng với ngọc giản.

Giống như một giấc mộng, thân thể Bạch Tiểu Thuần giật mình một cái, mở mắt ra.

Hắn thấy một chân của bản thân, đạp ở trên lối đi xương quạt.

Tất cả mọi thứ ở phía trước đều trong nháy mắt khi hắn bước lên trên xương quạt này, hiện lên ở bên trong ý thức.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần chợt đông cứng lại.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía điểm cuối của cái xương quạt này.

Hắn biết chỗ mình đã nhìn thấy lúc trước, cũng không phải là ảo giác.

Ở truyền thừa sau cửa ải thứ một trăm, nhất định chính là Sinh Tử Đạo Nguyên này!

– Chỉ có trở thành chủ nhân chân chính của cây quạt, mới có thể thu được truyền thừa sao…

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong mắt đã có sự quyết đoán.

– Không biết trước khi ta xông qua được cửa ải, có phải vẫn còn…

Bạch Tiểu Thuần mang theo sự trầm ngâm, đi ở trên lối đi của xương quạt.

Vị trí cửa ải chắc hẳn phải là vị trí đầu tiên trong trí nhớ của hắn trước đó, thuận lợi thông qua.

Sau đó hai mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, tốc độ nhanh hơn, không ngừng đi về phía trước.

Cửa thứ hai, cửa thứ ba, cửa thứ tư…

Hắn rốt cuộc thở ra một hơi thở, đi tới chỗ vị trí cửa ải thứ hai mươi.

Một đường hoàn toàn không có một chút ngăn cản nào.

Hình như đối với hắn mà nói, cửa ải thứ hai mươi này đã không cần đi phá, giống như miễn thi.

Cho đến hắn đứng ở trên lối đi xương quạt, trước mặt là cửa ải hai mươi mốt.

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng ngưng trọng.

Hắn biết, quyền hạn mình thu được trước đó, cũng chỉ có thể so với cửa ải thứ hai mươi mà thôi.

Các cửa ải phía sau, sẽ dựa vào bản lĩnh của mình.

– Cũng may ta không có người cạnh tranh.

Cũng sẽ không lo lắng về vấn đề thời gian…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, không lập tức xông qua ải, mà sử dụng quyền hạn của mình, giống như cướp đoạt, cướp đoạt sạch sẽ đi vật phẩm thưởng bên trong cửa ải thứ hai mươi, trước đó còn chưa thưởng cho người khác.

Sau khi tất cả đều đặt ở túi đựng đồ, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới cảm thấy mỹ mãn.

– Nói như vậy, cho dù lần này thất bại trở lại, ta cũng không tính là một chuyến đi uổng công.

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần có chút thả lỏng.

Sau khi chuẩn bị sắp xếp xong tất cả, hắn lại nhìn mọi nơi một chút.

Trong thần sắc cũng có bao nhiêu do dự.

Suy nghĩ khí linh nhìn bản thân mình không vừa mắt kia, không biết có thức tỉnh hay không.

Trầm ngâm một lát, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, bước lên trước, trực tiếp lại bước vào đến bên trong cửa ải thứ hai mươi mốt.

Sau khi bên tai truyền đến tiếng nổ lớn, theo một trận gió lạnh đập vào mặt, chỗ thế giới Bạch Tiểu Thuần đứng, trong nháy mắt nghịch chuyển.

Khi tất cả rõ ràng, hắn tự nhiên ở bên trong một chỗ thế giới Băng Nguyên!

Bầu trời là màu xám.

Mặt đất là màu trắng.

Gió lạnh rít gào, thổi bay vô số hoa tuyết.

Ở bên trong thiên địa này, bông tuyết điên cuồng bay lượn.

Phóng tầm mắt nhìn lại, toàn thế giới đều là Băng Nguyên.

Có thể ở đây đã từng là một mảnh biển rộng.

Nhưng hôm nay nước biển hình như bị đóng băng hơn phân nửa.

Chỉ còn lại có một địa phương không có dãy núi, không có thung lũng, chỉ là vùng đất Băng Nguyên bằng phẳng.

Mà ở nơi đây hàn khí nặng nề.

Sau khi ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng đang cảm nhận, thân thể cử động một chút.

Phải biết rằng hắn lại là Thiên Tôn, còn có thân thể cường hãn.

Nhưng cho dù là như vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được toàn thân cứng ngắc, lạnh thấu xương.

Dường như ngọn lửa sinh mạng của mình cũng sắp bị đóng băng vậy.

Nếu như đổi lại là những tu sĩ khác, sợ là càng có thể khó tiếp nhận được.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 7 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box