1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 332 : Ba Kế Sách Của Thiên Sư (1) (c1656-c1660)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 332 : Ba Kế Sách Của Thiên Sư (1) (c1656-c1660)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1656: Ba Kế Sách Của Thiên Sư (1)

Nghĩ tới đây, Đại Thiên Sư hít một hơi thật sâu.

Ở bên trong đại điện này, hắn chăm chú nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt còn có ánh sáng nhìn xa trông rộng, chậm rãi mở miệng.

– Thiên Tôn, ngươi hiện tại có ba nỗi lo lớn.

Tư Đồ nguyện ý hóa giải cho ngươi!

Lời nói này vừa ra, Đại Thiên Sư vốn giống như lão nhân bình thường vậy, nhất thời trên người hắn tản ra một loại khí chất đặc biệt, giống như có năng lực nắm giữ tất cả trong tay.

Nếu có người bên ngoài nhìn thấy được, lúc này tất nhiên sẽ lập tức ý thức được, người này tuyệt đối không phải là hạng người tầm thường!

– Nguyện nghe nói rõ ràng!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang chớp hiện.

Nghe được Đại Thiên Sư vừa tiến đến, lại nói ra những lời như vậy, hắn cũng hiểu rõ tâm ý của đối phương.

Hắn mừng rỡ, nhìn về phía Đại Thiên Sư.

– Nỗi lo đầu tiên, không phải là quan hệ giữa ngươi cùng Linh Cửu Thiên Tôn, mà là ở Tiên Vực thứ hai này như vậy, làm sao đứng vững gót chân!

– Nỗi lo thứ hai, Tiên Vực của Vĩnh Hằng quá lớn, lại có rất nhiều ngăn cản.

Ở dưới sự ngăn cản này, những người của thế giới Thông Thiên căn bản không có cách nào tập chung lại một chỗ.

Theo thời gian lâu dài… tất nhiên sẽ dần dần bị dung hợp!

– Nỗi lo thứ ba, chính là chính ngươi cũng biết.

Ngươi xem hình như có mục tiêu, nhưng trên thực tế… Chính ngươi cũng không xác định được phương hướng của ngươi!

Giọng nói của Đại Thiên Sư vang lên.

Câu sau còn lớn tiếng hơn so với câu trước.

Đến cuối cùng, sau khi nói xong ba nỗi lo lắng này, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng màu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Thiên Tôn, không biết Tư Đồ nói có đúng không?

Bạch Tiểu Thuần không nói gì, ngược lại là ngồi ở trên ghế thượng thủ, nhìn Đại Thiên Sư, khóe miệng vừa đúng lộ ra vẻ tươi cười.

Trong nụ cười này mang theo một tia tán thưởng có thể bị nhìn ra.

Loại tư thái này cũng không phải là bản thân Bạch Tiểu Thuần biết được, mà là hắn học tập Thánh Hoàng.

Trên thực tế Bạch Tiểu Thuần có năng lực học tập rất mạnh mẽ.

Cả đời này của hắn, trên đường đi tới, hễ là nhìn thấy được người ưu tú hơn so với mình, hắn đều sẽ từ trên người đó bắt chước được một ít động tác cùng với thần thái.

Nếu người tới là đám người quen Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên sẽ không làm như vậy.

Mà nếu là kiêu hùng giống như Đại Thiên Sư, cho dù mục đích đối phương đến, chính là muốn trợ giúp, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn tin tưởng, nếu mình ở đây ngoại trừ tu vi ra, lại không có sở trường nào khác, như vậy xảy ra vấn đề, cũng chỉ là thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Cho nên hắn theo bản năng, lại bắt chước được hình dáng của Thánh Hoàng, lúc này trong sự ôn hòa, cũng mang theo vẻ cổ vũ.

Tất cả những điều này, bị Đại Thiên Sư nhìn ở trong mắt.

Hắn cười, nụ cười này mang theo sự chân thành, có cảm xúc sâu hơn.

Nếu như nói trước đó hắn đã là vui lòng phục tùng, như vậy giờ phút này, trong lòng của hắn có chút hài lòng.

Hắn cũng có suy nghĩ giống như Cự Quỷ Vương.

Lúc này hắn thật sự cảm thấy, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, đã lớn lên.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, mình kiên quyết không thể tiếp tục lại có loại tư tưởng này.

Từ này về sau, không nói phần quân thần, nhưng phân biệt giữa chủ yếu và thứ yếu nhất định phải có.

Nếu mình còn có loại tâm tình cho rằng đối phương lớn lên, như vậy sau này tất nhiên sẽ có một ngày, ở trên một điểm này phạm phải sai lầm lớn, đưa tới họa sát thân.

Đại Thiên Sư hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm nghiền lại.

Thời điểm hắn lại mở mắt ra, trong mắt hắn lộ ra, lại là hoàn toàn cung kính.

Hắn hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu thật sâu.

Sau đó, Đại Thiên Sư lộ ra thần sắc nghiêm nghị, chậm rãi mở miệng.

– Thiên Tôn, hóa giải nỗi lo đầu tiên.

Nếu chỉ là muốn đứng vững gót chân, chuyện này quá dễ dàng.

Bất luận là thu mua lòng người, hay đảo khách thành chủ, lão phu đều có biện pháp làm được!

Trong mắt Đại Thiên Sư lộ ra vẻ nhìn xa trông rộng, âm thanh bình tĩnh, hình như vô cùng có tự tin.

– Biện pháp đơn giản nhất, chính là Thiên Tôn hạ chỉ, cho Tiên Vực thứ hai, từ Bán Thần cho tới Trúc Cơ, tất cả mọi người mỗi tháng thu được bổng lộc.

Ở trên cơ sở vốn có, lại tăng thêm gấp đôi.

Tất cả tiêu hao, từ thành Kinh Châu đưa ra!

– Kể từ đó, Linh Cửu nếu như từ chối, tất nhiên sẽ khiến cho tất cả oán khí.

Nếu như đồng ý, lại thành toàn cho uy danh của Thiên Tôn.

Điều này khiến cho hắn trước sau khó xử, rầu rĩ vô cùng.

Vốn cũng không phải là do tiền tài của Thiên Tôn lấy ra, lấy ra đi tặng người, tất nhiên là tốt nhất.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, mắt nhất thời chợt sáng lên.

Hắn chỉ cảm thấy một chiêu này tàn nhẫn vô cùng.

Sử dụng tiền của người khác, đi thu mua lòng người.

Hết lần này tới lần khác đối phương tiến thoái lưỡng nan.

Nếu như bàn về trình độ khiến cho người buồn nôn, so với mình trước đó mạnh mẽ nói xấu, lại cao minh hơn rất nhiều.

– Chỉ có điều Thiên Tôn, theo lão phu thấy, ngồi vững vàng nơi đây không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Có Linh Cửu Thiên Tôn ở đây, như vậy ở trong quá trình này, không quan tâm chúng ta lấy được ưu thế gì, Linh Cửu Thiên Tôn cũng có thể trực tiếp phá tan quy tắc, ra tay đánh một trận!

– Ở dưới tu vi tuyệt đối này, tất cả kế sách đều chỉ là vô nghĩa.

Đồng dạng, đây cũng là chỗ ưu thế của Thiên Tôn ngài.

– Cho nên, lão phu kiến nghị Thiên Tôn nghĩ lại.

Mục tiêu của chúng ta không phải là đứng vững ở chỗ này, mà là làm như thế nào mượn ưu thế hôm nay, cùng với hành động tiếp theo, đi đạt được một thế cục càng có lợi hơn đối với chúng ta… Ví dụ như… hiện tại bắc bộ đã không thuộc về Thánh Hoàng Triều…

Đại Thiên Sư nói đến đây, lại liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, dường như suy nghĩ tới điều gì.

Lời Đại Thiên Sư nói không rõ ràng, nhưng hắn nghe vẫn hiểu được.

Đây là có ý, hiện tại tất cả mọi thứ của mình, đều phải phục vụ vì một mục tiêu.

Mục tiêu này… Chính là bắc bộ!

– Thu được một thân phận trên danh nghĩa sao…

Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở miệng.

Đại Thiên Sư cười, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần lại cúi đầu.

– Hiện tại lão phu nói một chút về nỗi lo thứ hai.

Ngăn cản đến từ hai đại hoàng triều cũng tốt.

Thời gian quá lâu dẫn đến người của thế giới Thông Thiên bị dung hợp cũng tốt.

Biện pháp giải quyết, chỉ có một.

Đó chính là… Tự lập!

– Chỉ cần tự lập, thậm chí cũng không cần ba phần thiên hạ, có thể có trình độ tự chủ nhất định, như vậy thì có thể khiến cho người của thế giới Thông Thiên, tập trung đến.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1657: Ba Kế Sách Của Thiên Sư (2)

– Nhưng chỉ cần Thiên Tôn ngươi có chút biểu lộ ra một ít tâm tư muốn tự lập, nhất định khó thoát khỏi tai họa lớn! Nhưng hết lần này tới lần khác, càng tự lập muộn một ngày, lại chúng ta lại càng bị động!

– Mà lại trở về nỗi lo đầu tiên.

Nếu như Thiên Tôn có thể thuận lợi giải quyết nỗi lo đầu tiên, đạt được mục tiêu, như vậy lão phu ở đây cũng lập được quân lệnh trạng, nhất định có thể giải quyết được chuyện tự lập!

– Thậm chí cũng không lo lắng khiến cho Thánh Hoàng kiêng kỵ.

Bởi vì điều lão phu muốn làm, không phải là tự lập ở trên phương diện vũ trang, mà là… tự lập ở trên phương diện lợi ích!

– Thánh Hoàng Triều sẽ không chú ý trong khoảng thời gian ngắn, tồn tại một châu luyện linh!

Đại Thiên Sư mỉm cười, trong thần sắc mang theo sự tự tin mãnh liệt, giống như lại trở về hắn năm đó khi còn ở Khôi Hoàng Triều, dựa vào sức một mình, quấy đảo phong vân.

– Về phần nỗi lo thứ ba, chỗ thế giới chúng ta, người mạnh là vua.

Nếu có một ngày, Thiên Tôn thăng cấp Thái Cổ, tất cả vấn đề đều được giải quyết dễ dàng.

Hiện tại điều lão phu làm, chỉ là khiến cho Thiên Tôn ngươi sau khi trở thành Thái Cổ, có thể thuận lý thành chương, nâng núi lên trời, trong nháy mắt đứng lên!

Đại Thiên Sư nói xong, lui ra phía sau vài bước, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền, lại cúi đầu.

– Thiên Tôn, nếu tán thành lời lão phu nói, vẫn mong cho ta ở bên trong Tử Lan Châu, an bài một thân phận phó tôn! Tử Lan Châu này là do lão phu lựa chọn ra từ trong mười một châu, ở gần sát biên giới bắc bộ.

Đồng thời, cũng châu tồn tại giáp giới thích hợp nhất!

– Giống như lô cốt đầu cầu.

Nắm giữ châu này, liền có thể thuận tiện chiến sự với bắc bộ! Thậm chí liên quan tới đại tôn của châu này.

Thiên Nhân dưới trướng của hắn, lão phu cũng đã có nghiên cứu.

Lão phu có lòng tin, chỉ cần trong thời gian ba tháng, châu này… xem như thuộc về Thánh Hoàng Triều, nhưng trên thực tế đã là của chúng ta!

Đại Thiên Sư nói ra những lời này, càng tự tin hơn.

Bạch Tiểu Thuần lộ ra thần sắc cổ quái.

Những lời Đại Thiên Sư nói trước đó, mặc dù có đạo lý, nhưng hắn vẫn cảm thấy, một câu cuối cùng này mới có sức thuyết phục nhất.

Nếu như thật sự bàn về bản lĩnh người mất quyền lực, theo Bạch Tiểu Thuần, Đại Thiên Sư đây chính là trải qua gần như cả đời.

Nếu như hắn tự xưng đứng thứ hai, sợ rằng Tiên Vực của Vĩnh Hằng lớn như vậy, cũng không có ai dám nói mình là người đứng đầu tiên.

– Được!

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, khẽ gật đầu.

Sau khi Đại Thiên Sư mỉm cười đứng dậy, Bạch Tiểu Thuần lập tức sử dụng thân phận của mình, an bài cho Đại Thiên Sư làm việc.

Chuyện này vốn sẽ không dễ dàng như vậy.

Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần ở bên trong thành Kinh Châu, những Bán Thần đó cũng không dám trêu chọc.

Đối với yêu cầu của hắn, tất nhiên sẽ nhanh chóng thông qua.

Mà Linh Cửu Thiên Tôn lại cũng quỷ dị, không có ngăn cản.

Hình như hắn trước sau đang chờ cơ hội nào đó xuất hiện, sau đó sẽ chuẩn bị một đòn tuyệt mệnh.

Mấy ngày sau, khi Đại Thiên Sư giống như nguyện thu được phong thưởng, hắn rời khỏi thành Kinh Châu, lao thẳng đến Tử Lan Châu.

Trước khi đi, hắn cũng nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần suy đoán của hắn liên quan tới Linh Cửu Thiên Tôn.

Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên cũng ý thức được điểm này.

Sau khi Đại Thiên Sư đi rồi, hắn càng nghĩ càng thấy rằng không thể bị động như vậy.

Vì vậy hắn nắm chặt nắm đấm.

– Không thể để cho Linh Cửu Thiên Tôn này tiếp tục chờ đợi.

Ta phải buộc hắn tới thỏa hiệp cùng ta!

Bạch Tiểu Thuần có quyết đoán, lập tức liền bắt đầu thực hiệ.

Hắn nghĩ tới trước hết, chính là thời điểm lúc Đại Thiên Sư nêu ví dụ, từng nói qua độc kế kia.

Thân là Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần cho dù không có người thuộc hạ nào, có thể tưởng tượng muốn phát động chuyện này, muốn làm cho cả Tiên Vực thứ hai đều biết tới chuyện này, cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

Chỉ mấy ngày, ở bên trong Tiên Vực thứ hai này liền bắt đầu có một lời đồn như thế, bắt đầu khuếch tán.

– Nghe nói gì chưa? Thông Thiên Vương đề nghị, cấp cho tất cả tu sĩ Tiên Vực thứ hai, bổng lộc đều tăng lên gấp đôi!

– Trời ạ, nếu như vậy, hàng năm Tiên Vực thứ hai chi ra cũng sẽ gấp đôi.

Con số này quá lớn.

Linh Cửu Thiên Tôn có thể đồng ý sao?

– Loại chuyện tốt này, nếu như có thể thật sự thành công, ta sẽ lập tức đi bái kiến Thông Thiên Vương biểu thị cảm ơn!

Ở trong những tiếng bàn luận này, chuyện này càng truyền càng mãnh liệt.

Cho tới cuối cùng, bên trong toàn bộ Tiên Vực thứ hai, chuyện này giống như gió bão, cho dù là áp chế cũng không thể áp chế xuống nổi.

Ai đi áp chế, ai sẽ bị nghi vấn… Dù sao loại chuyện này, đối với tất cả mọi người mà nói, đều là chuyện tốt!

Những Bán Thần bên trong thành Kinh Châu đó đều luống cuống.

Nhưng chuyện này so với chuyện của Tử Lâm Hầu còn muốn vướng tay chân hơn.

Bọn họ cũng không thể ở trong chuyện này, nói ra quá nhiều ngôn từ.

Về phần Linh Cửu Thiên Tôn, sau khi hắn nghe được chuyện này, toàn thân hắn lập tức phát ra lửa giận ngập trời.

Hắn thiếu chút nữa đã hoàn toàn bạo phát.

Chuyện này quả thật là ứng với phán đoán của Đại Thiên Sư.

Linh Cửu ở đây đồng ý cũng không đúng, từ chối lại càng không đúng!

– Bạch Tiểu Thuần đáng chết!

Mà cũng vào thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần lần thứ hai tham dự hội nghị thường kỳ của thành Kinh Châu.

Ở trên hội nghị thường kỳ này, hắn bình tĩnh, nói ra chuyện này!

Trong đại điện, mười người Bán Thần bên trong thành Kinh Châu, mỗi một người đều cúi đầu, thần sắc nghiêm nghị, nhìn mũi chân của mình, hình như muốn tìm ra bí mật tuyệt thế nào đó ở trên đầu ngón chân của mình vậy.

Tất cả đều cực kỳ nghiêm túc.

Đối với lời nói của Bạch Tiểu Thuần lúc này đang vang vọng ở trong đại điện, đối với tức giận của Linh Cửu Thiên Tôn bên kia đang tăng lên, mười người Bán Thần này, mỗi người đều giống như đi vào cõi thần tiên, hoàn toàn không dám tham dự.

Loại cuộc chiến thần tiên này, bọn họ thật sự tự nhận là có mười lá gan, cũng không dám tham dự.

Trên thực tế nếu có thể lựa chọn rời đi, lúc này trong nháy mắt bọn họ đều sẽ chạy trốn.

Lúc này, Linh Cửu Thiên Tôn trong đại điện đang nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Thời khắc này tức giận trong lòng hắn đã không thể nào khống chế nổi nữa.

Hắn thật sự cảm thấy Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, cách làm việc hành sự thật khiến cho người ta chán ghét.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1658: Ngươi Muốn Cái Gì (1)

Bất luận là chuyện của Tử Lâm Hầu trước kia, hay là chuyện tăng bổng lộc hôm nay, thủ đoạn mặc dù khác nhau, nhưng đều khiến người ta giống như ăn phân và nước tiểu, sau đó mới biết được đó là phân và nước tiểu vậy.

Buồn nôn tới mức ruột cũng đang cuồn cuộn lên.

– Độc kế như vậy…

Linh Cửu Thiên Tôn cắn răng, trong lòng ủy khuất, phiền muộn vô cùng.

Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại không có cách nào phát tiết ra ngoài.

Hắn càng không thể cự tuyệt.

Một khi cự tuyệt, hắn có thể tưởng tượng ra được, mình sẽ trúng phải kế sách của Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng nếu như đồng ý, tim hắn cũng đang rỉ máu.

Tiên Vực thứ hai không phải của Bạch Tiểu Thuần, cho nên Bạch Tiểu Thuần không để ý.

Nhưng đối với Linh Cửu Thiên Tôn mà nói, hắn dĩ nhiên xem nơi đây thành lãnh địa của mình.

Lúc này tim hắn đau giống như bị xé rách.

Cuối cùng hắn thật vất vả cố nén sát cơ trong lòng, từ từ đứng lên.

Hắn vung tay áo một cái, trực tiếp liền rời khỏi nơi đây.

Hắn chưa nói đồng ý, cũng chưa nói không đồng ý.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Linh Cửu Thiên Tôn này đã thất thố, trong lòng đắc ý.

Hắn không có vội vàng đi ép hỏi.

Hắn tin tưởng, rất nhanh bản thân Linh Cửu Thiên Tôn sẽ cho ra câu trả lời thuyết phục.

Trên thực tế cũng đúng như là Bạch Tiểu Thuần phán đoán.

Không đến ba ngày, Linh Cửu Thiên Tôn đã hạ xuống phong lệnh, tất cả quan viên Thánh Hoàng Triều ở Tiên Vực thứ hai, bổng lộc của tất cả được gia tăng gấp đôi.

Chuyện này vừa ra, nhất thời toàn bộ Tiên Vực thứ hai đều chấn động.

Vô số tu sĩ đối với Linh Cửu Thiên Tôn, đối với Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần, đều cảm kích vô cùng.

Nhất là những người biết nhân quả trong đó, hiểu rõ tất cả những điều này biểu hiện ra là Bạch Tiểu Thuần tranh thủ lợi ích cho tất cả mọi người, nhưng trên thực tế, cái này căn bản là một hồi âm thầm đấu pháp giữa hai đại Thiên Tôn!

Mà trận đấu đá ngầm này, hiển nhiên là Bạch Tiểu Thuần thắng.

Điều này khiến cho quan cảm của càng nhiều người đối với Bạch Tiểu Thuần đã có sự khác biệt.

Thậm chí một số người dần dần có ý định tìm nơi nương tựa.

Lại như vậy, thông qua hai chuyện lần này, Bạch Tiểu Thuần đã từ từ xây dựng lên hình tượng của mình ở trong lòng tu sĩ Tiên Vực thứ hai.

Sau khi hình tượng dần dần hình thành, thu hoạch rõ ràng nhất, chính là thời điểm tu sĩ Tiên Vực thứ hai lại bàn luận về Thiên Tôn, sẽ không giống như ngày thường, chỉ nhắc tới Linh Cửu Thiên Tôn, mà sẽ đồng thời nhắc tới cả Bạch Tiểu Thuần hắn.

Loại biến hóa này, cũng bị Linh Cửu Thiên Tôn nhìn thấy ở trong mắt.

Hắn trầm mặc hồi lâu.

Nếu như đổi lại là thời điểm Bạch Tiểu Thuần vừa đến, hắn sẽ không lưu ý như vậy.

Ở trong phán đoán của hắn, Bạch Tiểu Thuần chỉ là một tiểu bối mà thôi.

Ở Thánh Hoàng Thành có người nhường nhịn, nhưng ở chỗ này, không thể gây ra sóng gió gì cả.

Cho nên cho dù Bạch Tiểu Thuần lựa chọn giấu mình, nhưng ở trong mắt Linh Cửu này, cũng chính là biểu hiện tỏ ra yếu kém.

Điều này đồng thời cũng khiến cho phán đoán của hắn trước đó càng thêm vững chắc.

Vì vậy mới có chuyện hắn muốn kéo Cự Quỷ Vương xuống.

Ở trong nhận thức của Linh Cửu, nếu ngươi tỏ ra yếu kém, như vậy ta tất nhiên phải từ chỗ của ngươi móc ra khối thịt lớn tiếp theo mới được.

Loại ý nghĩ này, duy trì liên tục đến khi xảy ra sự kiện của Tử Lâm Hầu.

Theo Bạch Tiểu Thuần phản kích, khiến cho Linh Cửu Thiên Tôn lần đầu tiên cảm nhận được vướng tay chân.

Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng coi trọng hơn không ít. chỉ có điều khi đó Linh Cửu Thiên Tôn vẫn có tự tin.

Bởi vì hắn cho rằng thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, quá mức thô ráp.

Mình hoàn toàn có thể ở trong cuộc sống sau này, từ từ hoàn toàn trấn áp Bạch Tiểu Thuần này tại Tiên Vực thứ hai.

Cho đến khi… Bạch Tiểu Thuần ở trên hội nghị thường kỳ lần thứ hai, đưa ra cái độc kế giống như rút củi dưới đáy nồi kia.

Cũng chính là ở một khắc kia, trong lòng Linh Cửu Thiên Tôn thật sự nâng Bạch Tiểu Thuần lên đến vị trí bình đẳng với mình.

Sau khi nâng lên tới vị trí bình đẳng, hắn thận trọng xét lại một chút, thấy mình cùng Bạch Tiểu Thuần nên tiếp tục nội đấu như thế, đối với hai người bọn họ mà nói, đều không có lợi.

Người thu được lợi lớn nhất, ngược lại thành Thánh Hoàng.

Mà thân là Thiên Tôn, hắn hiểu không chỉ là dựa vào thế để nghiền ép, còn có thỏa hiệp cùng trao đổi.

Mang theo tâm tư như thế, ở thời điểm đêm khuya không có một người nào có thể phát hiện ra động tác hắn, bóng dáng của Linh Cửu Thiên Tôn, xuất hiện ở trong mật thất của Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần đang ngồi tĩnh tọa, bỗng nhiên mở hai mắt ra.

Hắn nhìn một đoàn sương mù màu đen xuất hiện ở trước mặt mình, trên mặt thoáng lộ ra một dáng vẻ tươi cười.

Hắn chờ Linh Cửu Thiên Tôn tới thỏa hiệp.

Hắn đã đợi rất lâu.

Trên thực tế sau khi cùng Đại Thiên Sư nói chuyện, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được mình muốn cái gì.

Đồng thời hắn cũng hiểu rõ sâu sắc, muốn thu được thân phận mình cần, chỉ bằng vào mình tuyệt đối là không đủ.

Cho nên mới có chuyện cùng phong thái về sau.

Hắn tin tưởng, người không hy vọng mình tiếp tục ở lại thành Kinh Châu này nhất, tất nhiên là Linh Cửu Thiên Tôn.

Bóng dáng của Linh Cửu Thiên Tôn ẩn nấp ở bên trong sương mù màu đen.

Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, cũng thấy được nụ cười trên mặt Bạch Tiểu Thuần.

Điều này càng là xác minh phán đoán của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần.

Trong lòng hắn cũng dần dần thả lỏng.

Hắn hiểu rõ Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, quả thực có mục đích riêng.

Đồng thời, cũng vì cái nụ cười này của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho trong lòng hắn càng coi trọng hơn vài phần.

Mọi người đều là Thiên Tôn.

Mỗi người đều hiểu rõ, có vài thời điểm, một câu nói, một dáng vẻ tươi cười, lại khiến cho hai bên đều sẽ hiểu rõ.

– Ngươi muốn cái gì?

Cho nên, cuối cùng Linh Cửu Thiên Tôn chỉ là hỏi một câu nói này.

Đôi môi Bạch Tiểu Thuần thoáng động, nói ra một câu nói.

Ánh mắt Linh Cửu Thiên Tôn lóe lên, lộ ra tinh quang.

Sau đó, chậm rãi rơi vào sự trầm tư.

Sau một lúc lâu hắn không cho ra câu trả lời thuyết phục, mà xoay người biến mất.

Linh Cửu Thiên Tôn đến, không có một người nào biết.

Từ nay về sau cũng không xuất hiện qua nữa.

Tất cả, đều giống như trước đây.

Giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần, dường như vẫn tồn tại mâu thuẫn.

Thỉnh thoảng trên hội nghị thường kỳ, Bạch Tiểu Thuần không xuất hiện thì thôi, một khi xuất hiện, phong ba bão táp giữa hai người, khiến cho trong lòng những cường giả Bán Thần đó đều điên cuồng run rẩy.

Bọn họ rất sợ hai người thật sự không khống chế được sẽ đánh nhau.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1659: Ngươi Muốn Cái Gì (2)

Cho đến mấy tháng sau, khi đại tôn Tử Lan Châu ban đầu, vị thân thể kia mặc dù thấp bé, nhưng tu vi lại là cường giả Bán Thần kia, mang theo ủy khuất, mang theo phiền muộn, còn có tâm tình giận dữ, tìm đến Linh Cửu Thiên Tôn.

Thời điểm hắn chào từ giữa, ở dưới sự hỏi thăm của Linh Cửu Thiên Tôn, hắn cũng nói ra một vị cường giả Bán Thần là Tư Đồ, ở dưới sự an bài của Bạch Tiểu Thuần, ở mấy tháng trước trở thành phó tôn Tử Lan Châu.

Mà người này thủ đoạn độc ác, lại còn giảo hoạt đa đoan.

Dường như hắn các loại âm mưu quỷ kế có không dùng hết.

Chỉ ở trong vòng ba tháng, kẻ đó lại khiến cho vị đại tôn là hắn, không nói bị chúng bạn xa lánh, nhưng cũng không chênh lệch là bao nhiêu.

Đối với Tư Đồ này, thậm chí từ trong lòng hắn cũng phát sinh sự sợ hãi.

Hắn thà rằng chào từ giã, cũng không nguyện ý sẽ ở lại Tử Lan Châu nữa.

Nghe được lời vị Bán Thần trước mắt này nói, hơi thở của Linh Cửu Thiên Tôn có chút dồn dập.

Chuyện này hình như trở thành một kíp nổ nổ tung tất cả.

Sau khi Linh Cửu Thiên Tôn nhẫn nhịn vài lần, lần này lại không có cách nào nhẫn nhịn xuống được nữa.

Toàn thân hắn lập tức lại bạo phát.

– Thật to gan!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi khinh người quá đáng!

Hắn không chậm trễ chút nào, trực tiếp dựa vào thân phận của mình, hạ lệnh khiến cho hai người Cự Quỷ Vương cùng với Đại Thiên Sư này, mang theo quân đoàn dưới quyền chỗ châu của từng người, ngay lập tức phát binh tới bắc bộ Tiên Vực, khiến cho bọn họ đi khai chiến.

Thậm chí trong phong lệnh còn đưa ra, nếu bọn họ không đánh hạ được một châu, như vậy thì cũng sẽ bị bắt về hỏi tội!

Tin tức này vừa ra, thành Kinh Châu giống như muốn nổ tung.

Trong lòng tất cả Bán Thần đều lo sợ.

Bọn họ lập tức lại ý thức được, hai đại Thiên Tôn tất nhiên phải xảy ra vấn đề!

– Không tốt, hai người bọn họ xảy ra chuyện lớn!

– Trời ạ, Thánh Hoàng Triều ta có quy định, giữa các Thiên Tôn không thể ở bên trong lãnh thổ giao đấu…

Ở thời điểm Tiên Vực thứ hai này chấn động, đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng chợt ngẩng đầu.

Sau khi nghe nói về chuyện này, ánh mắt của hắn thoáng lóe lên, lập tức lại lộ ra cơn giận ngập trời.

Hắn từ nơi bế quan, chợt lao ra.

Tu vi Thiên Tôn kinh thiên bạo phát, khuếch tán ra toàn thành.

Sau đó, hắn hung hăng đánh về phía chỗ ở của Linh Cửu Thiên Tôn!

– Linh Cửu lão tặc, ngươi khinh người quá đáng!

Ở trong chớp mắt khi thần thức của Bạch Tiểu Thuần trấn áp qua, một thần thức với khí thế còn muốn kinh thiên hơn so với lực lượng của Bạch Tiểu Thuần, mạnh mẽ phản kích đi ra, vô hình va chạm, hình thành vụ nổ lớn, lại trực tiếp ầm ầm ầm nổ tung bên tai vô số tu sĩ ở thành Kinh Châu!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!

Ở dưới các loại mâu thuẫn, hai người giống như hoàn toàn xé rách mặt.

Ở bên trong thành Kinh Châu này, hai người trực tiếp lại nhanh chóng tới gần nhau, ầm ầm ra tay.

Trong những tiếng động ầm ầm ầm, thiên lôi càng thêm rít gào, cát bay đá chạy ở trong trời đất tối tăm, gió xé mây nứt.

Đối với mọi người ở thành Kinh Châu mà nói, giờ phút này, giống như ngày diệt vong hạ xuống, tâm thần điên cuồng run rẩy!

Cũng may hai người hình như vẫn còn có thể kìm chế.

Sau khi bạo phát gần như là phát tiết này, giữa hai bên lại có phần thu lại, tan rã trong không vui.

Chỉ là xung đột giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn mặc dù tuyên bố kết thúc một giai đoạn, nhưng đối với thành Kinh Châu mà nói, khủng hoảng mới chỉ là bắt đầu.

Bọn họ càng hiểu rõ một cách sâu sắc, nếu Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu lại khai chiến, có chút khống chế không tốt, sẽ đưa tới rung chuyển to lớn.

Đó đúng là một trận tai họa lớn.

Đồng thời, chuyện liên quan tới việc Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn ra tay giao phong, cũng lập tức bị Thánh Hoàng thông qua các loại phương thức biết được.

Thánh Hoàng Thành đều chấn động trước chuyện như vậy.

Dù sao giữa các Thiên Tôn bị cấm ra tay đối với nhau.

Càng không cần phải nói là ra tay ở bên trong lãnh thổ của mình.

Nếu như không tiến hành khống chế, lại gây ra nguy hại rất lớn.

Cũng chính là vào lúc này, tấu chương của Bạch Tiểu Thuần, còn có tấu chương của Linh Cửu Thiên Tôn, gần như đồng thời truyền vào đến chỗ của Thánh Hoàng.

Cuối cùng cũng không biết tấu chương của Linh Cửu Thiên Tôn viết như thế nào, cũng không biết hắn là âm thầm thao tác thế nào.

Nói chung mấy ngày sau… Thánh Hoàng hạ chỉ!

– Sắc phong Thông Thiên Vương làm vương của bắc bộ Tiên Vực thứ hai, đảm nhiệm giới chủ tiên tôn, thống lĩnh năm châu bắc bộ.

Cần phải khôi phục bắc bộ.

Ngay lập tức xuất phát!”

Tin tức này vừa ra, tất cả những người Thánh Hoàng Triều nghe nói, đều mở to mắt.

Không phải vì Bạch Tiểu Thuần nhận được phong ban thưởng quá lớn.

Mà là… bắc bộ Tiên Vực thứ hai, tổng cộng lại là năm châu.

Bạch Tiểu Thuần tuy được sắc phong là vương của bắc bộ, nhưng lại hoàn toàn không có một chút lãnh thổ nào!

Càng không cần phải nói, sứ mạng của hắn là khôi phục bắc bộ.

Chuyện này khiến cho quá nhiều người khó hiểu.

Đồng thời, bọn họ đều lắc đầu cảm thán.

Bọn họ biết Bạch Tiểu Thuần ở bên trong Thánh Hoàng Triều, không được người yêu thích, nhận phải sự xa lánh cực lớn.

Khi tin tức kia truyền vào thành Kinh Châu, thậm chí Tiên Vực thứ hai, người có ý nghĩ cùng loại càng nhiều.

Duy nhất chỉ có hai người Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư, hiển nhiên đã từng nói chuyện qua.

Sau khi nghe được tin tức này, trong mắt bọn họ đều lộ ra sự kích động.

– Cuối cùng chờ đợi được cái danh nghĩa này!

Đồng thời phấn chấn, còn có Bạch Tiểu Thuần ở thành Kinh Châu.

Người ở bên ngoài nhìn thấy danh nghĩa này không có tác dụng gì.

Nhưng đối với hắn mà nói, nó lại có giá trị quá lớn.

Không phải lúc này đây có thể giải phóng hắn khỏi chức vụ ở thành Kinh Châu này ra ngoài, còn có lợi ích quyền tự chủ mãnh liệt.

Đây cũng chính là đề nghị của Đại Thiên Sư!

So với ở Tiên Vực thứ hai này cùng Linh Cửu Thiên Tôn tranh đoạt, vô hình tiêu hao, ngăn cản lẫn nhau, còn không bằng bắt đầu từ con số không, ở bắc bộ nơi không được mọi người xem trọng, khai cương phá thổ.

Kể từ đó, mới có thể chân chính đứng vững!

Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thức được đề nghị này rất tốt.

Cho nên ngày Linh Cửu Thiên Tôn đến, hỏi hắn nghĩ muốn cái gì, hắn ở trong truyền âm, lại rõ ràng nói cho Linh Cửu Thiên Tôn biết, hắn muốn, chính là bắc bộ!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1660: Giới Chủ Bắc Bộ

Điều này đối với Linh Cửu Thiên Tôn mà nói, không có chút tổn thất nào lại tống cổ được Bạch Tiểu Thuần đi.

Đối với tranh đấu cùng Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng thật sự cảm giác mệt mỏi.

Vì vậy hai bên ăn nhịp với nhau, mới có một tuồng kịch hai người liên thủ diễn phía sau đó, mục đích chính là muốn đạt được điều hai người mong muốn.

Hiện tại có thể thấy, ở trên chuyện này, Linh Cửu Thiên Tôn thực sự ra lực mạnh.

Nếu không, chuyện này không có khả năng đã được thông qua nhanh như vậy.

Dù sao người thông minh không ít.

Bạch Tiểu Thuần có ý nghĩ gì, Thánh Hoàng nhất định biết được.

Sở dĩ hắn đồng ý, chỉ sợ cũng là vì chiều hướng phát triển mà thôi.

– Linh Cửu Thiên Tôn người này thật sự không tệ.

Nếu hắn đã ra lực lớn như vậy, ta cũng nên nhanh chóng rời đi thôi.

Trong lúc cảm thán, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy nếu tiếp tục ở lại thành Kinh Châu, trước không nói phù hợp hay không phù hợp với kế hoạch của chính mình, chỉ là trong lòng hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Vì vậy, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhận được pháp chỉ của Thánh Hoàng, mới rạng sáng ngày hôm sau, hắn liền rời khỏi thành Kinh Châu, không có mang theo bất kỳ kẻ nào, cũng không có từ biệt ai.

Thời điểm sáng sớm, lúc mặt trời vừa mới ló rạng, Bạch Tiểu Thuần hóa thành một đạo cầu vồng, phá không rời đi.

Lao thẳng đến phương bắc!

Khi đến gần Tử Lan Châu ở phương bắc, nơi đó lúc này đã có không ít tu sĩ tập trung.

Phân nửa trong đó đến từ bản thân Tử Lan Châu.

Một nửa kia lại là tu sĩ của Thần La Châu.

Chính là Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư trước đó nhận lệnh tập hợp thế lực trong châu của mình, ở đây chỉnh đốn, chờ đợi Bạch Tiểu Thuần đến.

Trên thực tế đây cũng là một hành động Linh Cửu Thiên Tôn muốn cùng Bạch Tiểu Thuần hóa giải ân oán, cũng chính là vì mệnh lệnh của hắn trước đó, khiến cho ban đầu dự định âm thầm tập trung thế lực của Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư, có thể quang minh chính đại dẫn người, tập kết ở nơi đây.

Phóng tầm mắt nhìn lại, số lượng tu sĩ ở đây vượt quá năm vạn.

Bên trong tuy chỉ có hai vị Bán Thần Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư, nhưng Thiên Nhân lại không ít.

Còn có một vài người của thế giới Thông Thiên giờ phút này từ dưới từng tầng phong tỏa ở khắp nơi, tới đây tìm nơi nương tựa.

Số lượng mặc dù không nhiều lắm, nhưng bất kỳ một người nào, đối với Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư mà nói, đều cực kỳ quý giá.

MÀ bọn họ chờ đợi, cũng không có duy trì quá lâu.

Theo trên bầu trời thay đổi bất ngờ, dưới tiếng nổ lớn, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần đã phá không lao tới.

Thời điểm đứng ở trên trời cao, theo tu vi Thiên Tôn của hắn tản ra, tất cả tu sĩ phía dưới, bất kể là thuộc về thế giới Thông Thiên vẫn Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đều cảm thấy tâm thần chấn động, cung kính vô cùng.

– Đại Thiên Sư, ngươi chuẩn bị hoàn tất chưa?

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua mọi người, cuối cùng nhìn về phía Đại Thiên Sư.

Trong khoảng thời gian này, Đại Thiên Sư mặc dù không ở thành Kinh Châu, nhưng hắn cùng với Cự Quỷ Vương, và Bạch Tiểu Thuần đã không ít lần liên lạc.

Ba người cũng đã sớm định ra một loạt kế hoạch.

Lúc này chuyện trước mặt bọn họ, chính là phải ngay lập tức nắm bắt được một châu!

– Bẩm đại nhân, tất cả đã hoàn thành.

Vân Hải Châu ở bắc bộ này, chúng ta nắm chắc có thể đánh hạ nó.

Chỉ có điều cần đại nhân kéo dài phản kích đến từ Quỷ Mẫu Thiên Tôn.

Chỉ cần có thời gian một tháng, lão phu liền có thể khống chế Vân Hải Châu!

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn Đại Thiên Sư thật sâu, lại nhìn một chút vẻ mặt đầy ý chí chiến đấu của Cự Quỷ Vương.

Sau đó hắn gật đầu, không nhiều lời, thân thể thoáng một cái, trực tiếp lại bước vào khu vực bắc bộ, trong nháy mắt đi xa.

Gần như đồng thời trong lúc thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất, Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương phát động quân đoàn dưới quyền.

Rất nhanh, ở trong tiếng sấm vang vọng, bụi bặm tung bay, mấy vạn đại quân ở dưới sự hướng dẫn của hai người, lập tức phát động, lao thẳng đến Vân Hải Châu ở bắc bộ giáp giới cùng Tử Lan Châu…

Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần ở trong khu vực bắc bộ này, ở trong phạm vi Vân Hải Châu, lựa chọn một chỗ ngọn núi cao vút, ngồi xuống khoanh chân, nhắm mắt ngồi tĩnh tọa.

Hắn vẫn không nhúc nhích, nhưng vào giờ phút này lại có tu vi Thiên Tôn cuồn cuộn bạo phát ngập trời, bao phủ thiên địa.

Đồng thời, cũng giống như lửa trùng thiên trong đêm tối, ở khoảng cách rất xa, vẫn có thể bị người khác cảm nhận rõ ràng.

Khí thế kia quật khởi, lập tức lại chấn áp tất cả đám người đại tôn Vân Hải Châu.

Mỗi một người đều hít sâu kinh hãi.

Đồng thời, khi Bạch Tiểu Thuần ở đây phát ra sóng dao động của Thiên Tôn, đại quân tu sĩ Tà Hoàng Triều những châu khác hiện tại đang định tiến vào Vân Hải Châu cứu viện, đều bị chấn áp!

Điều này khiến cho những tu sĩ của Tà Hoàng Triều, rốt cuộc không thể không dừng lại, không dám tới gần nữa.

Thiên Tôn trấn thủ, cho dù là Bán Thần, cũng chỉ có thể cúi đầu.

Có thể cùng Thiên Tôn đối kháng, chỉ có Thiên Tôn!

– Bạch Tiểu Thuần!

Ở trong đại quân tu sĩ cứu viện này, thời điểm tất cả dừng lại, một tiếng nói mang theo sự âm u lạnh lẽo, bỗng nhiên ở vang vọng bên trong thiên địa này.

Theo trong lòng mọi người Tà Hoàng Triều phấn chấn, chỉ thấy ở trên bầu trời cao phía xa, một bóng người màu đỏ, phá vỡ hư vô, trực tiếp lại bước vào trong phạm vi Vân Hải Châu, lao thẳng đến… ở trên ngọn núi, nơi Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân.

Bóng người màu đỏ này là một nữ tử, mặc trường bào màu đỏ, thoạt nhìn xinh đẹp động lòng người, nổi bật vô cùng, dung nhan tuyệt mỹ.

Nhưng hôm nay nàng lại mang theo sát khí.

Nhất là bên trong hai tròng mắt của nàng có ánh sáng u ám, khiến cho sát khí này giống như hình thành sương mù quỷ dị, ở bốn phía xung quanh nàng, thình lình huyễn hóa ra từng mặt quỷ cực lớn.

Còn ở dưới chân nàng, chiến thuyền rắn mối bỗng nhiên từ bên trong hư vô trực tiếp huyễn hóa ra!

Thiên Tôn Công Tôn Uyển Nhi!

Tốc độ của nàng càng lúc càng nhanh.

Phạm vi sương mù quỷ dị ở bốn phía xung quanh càng lớn hơn nữa, ùn ùn kéo đến.

Khí thế của bản thân nàng cũng không ngừng quật khởi, chiếm một nửa bầu trời, trực tiếp lại nghiền ép về phía Bạch Tiểu Thuần!

Bạch Tiểu Thuần thở dài.

Nếu như có khả năng, hắn cũng không muốn cùng Công Tôn Uyển Nhi giao đấu.

Thật ra đối với Vân Hải Châu này, hắn nhất định phải có được.

Đây chính căn cứ địa của hắn.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, tay phải đột nhiên giơ lên, chộp vào trong hư không một cái.

Nhất thời một đạo ánh sáng màu xanh lam kinh thiên động địa khuếch tán ra.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box