- Home
- Truyện Hay
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Tập 334 : Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết Ngươi (1) (c1666-c1670)
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 334 : Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết Ngươi (1) (c1666-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1666: Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết Ngươi (1)
– Ở đây cũng quá lạnh!
Bạch Tiểu Thuần run run một chút, vội vàng quan sát khắp nơi.
Hắn cũng thử sử dụng quyền hạn của mình đi ảnh hưởng tới nơi đây.
Nhưng hắn lại phát hiện ra, quyền hạn trước đó mọi việc đều thuận lợi, ở chỗ này lại hoàn toàn mất đi hiệu lực.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần ở đây thở dài, bỗng nhiên, hắn biến sắc.
Thân thể hắn không chậm trễ chút nào lùi lại mấy bước mấy bước.
Gần như ở trong chớp mắt khi hắn lui ra phía sau, chỗ mặt băng nơi hắn đứng trước đó đột nhiên đã bị xuyên qua một lỗ thủng.
Một con phi ngư giống như mũi tên nhọn, rốt cuộc từ bên trong, chớp mắt đã bay ra.
Tốc độ của nó cực nhanh, vượt qua tàn ảnh, lướt qua cánh tay của Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lao qua!
Cho dù lấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần, cũng phát giác muộn một chút.
Nếu không phải thân thể của hắn theo bản năng lùi lại, sợ là lúc này thân thể của hắn cũng sẽ bị con cá này xuyên qua!
Còn chưa kết thúc.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần liên tiếp biến hóa.
Thời điểm thân thể lui ra phía sau, ngay lập tức lớp băng xung quanh hắn, đồng thời xuất hiện lỗ thủng.
Trong chớp mắt, từng con cá giống như mũi tên này lại gào thét lao ra, bay thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!
Toàn thân của những con cá giống như mũi tên này có màu bạc, giống như từng mũi tên, từ bốn phương tám hướng, lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ của chúng quá nhanh.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Lúc này trong đầu hắn đã không có ý thức nào khác.
Theo bản năng, hắn cảm thấy được, mình không đập được những con cá hình mũi tên này, chỉ có thể né tránh.
Càng không thể đánh nát chúng.
Nếu không, sợ là sẽ còn có nguy cơ lớn hơn hạ xuống.
Lúc này tốc độ thân thể của hắn, lại trực tiếp bạo phát đến cực hạn.
Trong lúc hắn không ngừng na di né tránh, nhanh chóng rút lui.
Nhưng số lượng con cá hình mũi tên ở phía dưới lớp băng này quá nhiều.
Từng con cá phóng lên cao.
Từ phía xa nhìn lại, ánh sáng màu bạc sáng chói, lại có vẻ đẹp kỳ dị!
– Những con cá này là cá yêu sao?
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng muốn rơi ra ngoài.
Cho dù ở trên Băng Nguyên này, hắn cũng bắt đầu đổ mồ hôi trán.
Thân thể hắn không ngừng né tránh, lách qua từng con cá hình như mũi tên mang theo cuồng phong, giống như muốn khoan thủng từng l ở trên người mình.
Dường như Bạch Tiểu Thuần hóa thân trở thành một miệng hút cực lớn.
Những con cá hình mũi tên này lại là từng con giống như mũi tên rời cung, lao về phía đem Tiểu Thuần, gào thét đến.
Mặc cho tốc độ của hắn thật sự nhanh, nhưng những con cá hình mũi tên này hình như cũng mang theo sự bạo phát ở phương diện tốc độ, khiến cho bất kể Bạch Tiểu Thuần ở nơi nào, bốn phương tám hướng của hắn đều có vô số con cá hình mũi tên, dữ tợn trùng kích.
Nếu chỉ là ở trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình còn có thể kiên trì một chút.
Nhưng sau khi hắn né tránh hết một nén hương, Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ phát hiện, những con cá hình mũi tên ở đây không chỉ không ít đi, trái lại ở dưới những tiếng rắc rắc, lớp mắ phủ kéo dài trên mặt đất dần đần vỡ nát, lại có càng nhiều con cá hình mũi tên phóng lên cao.
– Đáng chết.
Cửa ải thứ hai mươi mốt này, thế nào lại khó như vậy!
Bạch Tiểu Thuần thở dốc, thân thể lắc lư.
Trong khi thời gian không ngừng trôi qua, nửa canh giờ, một canh giờ, ba canh giờ…
Bạch Tiểu Thuần đã trợn tròn mắt.
Hắn nhớ rõ ràng, thời gian ở trong cửa ải này chỉ khoảng một canh giờ.
Nhưng hôm nay đã qua nửa ngày… Nhưng những con cá hình mũi tên ở đây giống như bạo phát vô cùng vô tận, vẫn đang gia tăng.
Từ phía xa nhìn lại, những con cá hình mũi tên ùn ùn kéo đến.
Hình như toàn thế giới đều trở thành thiên địa của con cá hình mũi tên.
Ánh sáng màu bạc trên người bọn chúng ở dưới ánh sáng mặt trời chiết xạ, trở nên sáng chói vô tận.
Bạch Tiểu Thuần thật sự muốn khóc.
Hắn nhớ tới kim long ngư.
Hắn không biết có phải là bởi vì mình ăn quá nhiều kim long ngư, cho nên những con cá hình mũi tên ở đây mới bị mình hấp dẫn hay không.
Lúc này hắn ở đây không thể dừng lại, không có cách nào nghỉ ngơi, càng né tránh không thể có chút thả lỏng nào.
Hắn đã kiên trì rất lâu.
Cho đến khi lại qua thêm mấy canh giờ.
Khi Bạch Tiểu Thuần kiên trì suốt một ngày sau, mắt thấy nơi đây lại còn chưa thông qua, Bạch Tiểu Thuần phát điên.
– Điều này không thích hợp, đặc biệt không thích hợp!
Mà giờ khắc này, ở trên bầu trời của cửa ải thứ thứ hai mươi mốt này, trong hư vô cho dù Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu cũng không nhìn thấy được, có một đồng tử môi hồng răng trắng.
Dáng vẻ của hắn ban đầu chắc hẳn là rất khả ái.
Nhưng bây giờ hắn lại mang theo một nụ cười lạnh, còn có chút đắc ý.
Hắn chắp tay ra sau lưng, ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào trên người Bạch Tiểu Thuần phía dưới giống như con khỉ đang nhảy tới nhảy lui.
– Vốn cho rằng kẻ trộm này sẽ không trở về, ta còn có chút tiếc nuối.
Nhưng bây giờ, hắn lại còn dám đến.
Hừ hừ, kẻ trộm lớn mật.
Hai mươi cửa ải trước, ngươi đều có quyền hạn.
Ta đối với ngươi không thể tránh được.
Nhưng sau cửa ải thứ hai mươi mốt, ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là tuyệt vọng!
Đồng tử này nghĩ tới đây, trong lòng dường như rất hưng phấn kích động.
Hắn giơ tay phải, vung lên.
Nhất thời những Băng Nguyên bốn phía xung quanh xuất hiện từng vòng rung động mà Bạch Tiểu Thuần không có khả năng cảm thấy được.
Rung động đi qua nơi nào, con cá hình mũi tên ở dưới Băng Nguyên, lại bạo phát ra mấy chục lần!
Thiên địa nổ mạnh.
Những con cá hình mũi tên bạo phát kinh thiên!
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần giống như đưa đám, cố tình truyền tống ra ngoài.
Nhưng trong lòng thật sự không cam lòng.
Lúc này ở trong sự rầu rĩ, dưới một chút sơ sẩy, hắn bị một con cá hình mũi tên trực tiếp xuyên qua cánh tay.
Trong nháy mắt, cảm giác đau đớn mãnh liệt đạt tới mức độ không có cách nào tưởng tượng được, bạo phát ra ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Dường giống như lo lắng, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đau run run một chút, mắt đều đỏ lên.
– Đáng chết.
Ta vốn không muốn dối trá.
Đây là các người ép ta!
– Hoa hoa, ra đi!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lui về phía sau.
Lúc này hắn đỏ mắt, ngửa mặt lên trời rống to một câu.
Tay phải của hắn vỗ ở trên túi đựng đồ.
Nhất thời lại có một rễ cây tráng kiện, trực tiếp lại từ bên trong túi trữ vật đột nhiên vươn ra.
Cũng chỉ là ở tỏng khoảng thời gian nửa cái hít thở, càng nhiều rễ cây lộ ra.
Cho đến thân thể cao lớn của cây hoa ánh trăng này xuất hiện ở bên trong thiên địa của cửa ải thứ hai mươi mốt này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1667: Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết Ngươi (2)
Không một tiếng động rít gào, từ trên thân hoa ánh trăng này truyền ra, đóa hoa nở rộ giống như ánh trăng.
Lúc này mỗi một cánh hoa đều đang chấn động, truyền ra một sự hưng phấn.
Dường như bất kể Băng Nguyên nơi đây, hay là những con cá hình mũi tên, đối với cây hoa ánh trăng mà nói, đều là thực vật nó tha thiết ước mơ.
Mắt thấy hình dáng dồi dào của hoa ánh trăng, Bạch Tiểu Thuần kích động.
– Hoa hoa, diệt nơi đây cho ta!
Bạch Tiểu Thuần rống to hơn.
Hắn đối với cửa ải thứ hai mươi mốt này, đã không có biện pháp nào khác.
Lúc này hắn chỉ có thể đặt hi vọng ở trên người của hoa ánh trăng.
Mà lai lịch của hoa ánh trăng này, chỉ sợ ngay cả Quỷ Mẫu cũng không thể nào hiểu được rõ ràng.
Dù sao cho dù là chiến thuyền trước kia, cũng chỉ là chỗ ở tạm thời của nó mà thôi.
Lúc này hoa ánh trăng này mới vừa xuất hiện, vì thân thể của nó quá mức khổng lồ, chớp mắt một cái, gần như trong nháy mắt khi sự hưng phấn của nó mới sinh ra, những con cá hình mũi tên từ bốn phương tám hướng gào thét lao đến, liền trực tiếp xuyên qua hoa ánh trăng.
Trong tiếng nổ lớn, hoa ánh trăng tan vỡ thành vô số phần, bị phá thành từng mảnh nhỏ, giống như hoàn toàn không có chút lực phản kích, rơi lả tả ở trên Băng Nguyên, trong băng hà.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại có chút há hốc mồm.
– Không thể nào.
Hoa hoa, trước đó ngươi không phải rất lợi hại sao…
Bạch Tiểu Thuần ủ rũ.
Thân thể hắn lại lui về phía sau, trong lòng thầm thở dài.
Hắn đã dự định phải nhận thua.
Hắn cảm thấy cửa ải thứ hai mươi mốt này, đừng nói là mình, sợ là đổi lại thành tu sĩ Thiên Tôn đại viên mãn qua, cũng sẽ phải nuốt hận tại đây.
Phải biết rằng lực lượng thân thể của Bạch Tiểu Thuần, cho dù là ở trong Thiên Tôn, cũng là số một số hai.
Nhưng ngay cả thân thể của hắn, những con cá hình mũi tên này cũng có thể xuyên qua, lại càng không cần phải nói tới những người khác.
Nhưng lại ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ muốn buông tha, bỗng nhiên ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.
Chỉ thấy từ băng hà, trên Băng Nguyên, nơi những mảnh thân thể bị nghiền nát của hoa hoa trước đí rơi xuống, lúc này thình lình có từng đóa hoa ánh trăng, trong nháy mắt nở rộ!
Sau khi nở rộ, những bông hoa ánh trăng này lấy một loại tốc độ không có cách nào tưởng tượng được, điên cuồng sinh trưởng bao trùm.
Cùng lúc đó toàn bộ Băng Nguyên lại có thể lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được đang tan ra!
Nếu chỉ có như vậy thì cũng thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác những đóa hoa ánh trăng này bên trong băng hà, rễ cây của bọn chúng khuếch tán ở trong nước sông, giống như hình thành lưới lớn kín mít, hạn chế những con cá hình mũi tên này bay ra.
Nếu số lượng những tấm lưới này không nhiều lắm, ngược lại cũng không ngăn cản được những con cá hình mũi tên này trùng kích.
Nhưng hết lần này tới lần khác… Hoa ánh trăng quá nhiều.
Lúc này chúng đã tràn ngập toàn thế giới, không ngừng lan tràn, không ngừng nở rộ.
Theo Băng Nguyên tan ra, bên trong băng hà gần như đều làhoa ánh trăng…
Rễ cây của chúng hình thành lưới lớn, rậm rạp chằng chịt, tầng tầng lớp lớp đã không thể thấy rõ được số luọng.
Ở dưới sự ngăn cản này, những con cá hình mũi tên có thể bay ra cũng càng ngày càng ít.
Giống như hình thành phong ấn, đều phong kín toàn bộ băng hà!
Nhưng như vậy còn chưa kết thúc.
Sau khi phong tỏa kín mít toàn băng hà, cũng vào giờ phút này hoa ánh trăng hấp thu đối với hàn khí bạo phát ra trong phạm vi lớn.
Băng Nguyên mặc dù biến mất, nhưng bên trong băng hà có hàn khí.
Trong cơ thể của những con cá hình mũi tên cũng có!
Có thể cảm nhận được, hình như ở dưới băng hà này, có một cái lò lửa lớn.
Băng hà này đang biến thành nhiệt lưu…
Những con cá hình mũi tên bên trong, mỗi một con đều giống như choáng váng…
Rất nhanh, ở dưới ánh mắt trợn trừng của Bạch Tiểu Thuần cùng đồng tử đang ở trên bầu trời kia Đồng Tử, những con cá hình mũi tên này vốn không ngừng bay ra chợt giảm mạnh.
Đến cuối cùng… Một con còn lại cũng bị mất đi!
Không bao lâu, băng hà không còn có hàn khí nữa.
Con cá hình mũi tên cũng mất đi sự sắc bén… Ngay cả chỗ thế giới của cửa ải thứ hai mươi mốt này, cũng mơ hồ xuất hiện sự nóng bức chưa bao giờ thấy qua…
– Hoa hoa ngươi thật lợi hại…
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Trong sự phấn chấn kích động, hắn không nhịn được vung vẩy nắm đấm.
– Tiên Nguyệt!!! Sao có thể như vậy được.
Cho dù là ở tiên giới năm đó, Tiên Nguyệt cũng là Tiên Linh gần như bị diệt sạch.
Theo lời đồn đại điều kiện Tiên Nguyệt nhận chủ cực kỳ hà khắc.
Phải là người thuần khiết mới có thể được.
Đây là người dối trá vô sỉ đáng chết, làm sao có thể có tư cách, khiến cho Tiên Nguyệt nhận chủ được!
Trên bầu trời, tròng mắt của đồng tử quả thực muốn bạo phát ra.
Trong lòng hắn đã muốn suy sụp.
Cục diện theo hắn thấy vốn là hoàn mỹ, hiện tại bởi vì thảo mộc Tiên Nguyệt trong truyền thuyết, lại hoàn toàn vỡ nát.
Mà lúc này cửa ải thứ hai mươi mốt này, cho dù Đồng Tử này có không cam tâm mấy đi nữa, nhưng cũng không có biện pháp nào.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thế giới nơi đây nóng bức tới vô cùng, sau đó giống như tan vỡ quy tắc, khiến cho hắn không có cách nào quấy nhiễu tới chỗ Bạch Tiểu Thuần đứng, Bạch Tiểu Thuần thuận lợi qua cửa ải!
Nhìn theo bóng lưng Bạch Tiểu Thuần cao hứng bừng bừng mang theo hoa ánh trăng bị truyền tống biến mất, nhìn dáng vẻ thế giới nơi đây đã đại biến, đồng tử khóc rống lên.
– Người ăn gian vô sỉ đáng chết.
Ta thề tuyệt đối sẽ không để cho ngươi thành công.
Ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi trở thành người truyền thừa của Chúa Tể.
Người như ngươi, chỉ biết làm bẩn vinh quang của tiên giới.
Ta càng trăm triệu lần không thể để cho ngươi trở thành chủ nhân của ta!! Đó là sỉ nhục cả đời này của ta!
– Lần tiếp theo, sau khi ta tỉnh dậy, nhất định sẽ giết chết ngươi, ta xin thề!
Làm khí linh của quạt tàn này, đồng tử này nghiến răng nghiến lợi, phát ra lời thề.
Sau đó hắn lại dần dần tiêu tan chìm vào trong giấc ngủ.
Bạch Tiểu Thuần tất nhiên không nghe thấy được lời thề của đồng tử này.
Hắn cũng không chú ý tới bên trong cửa ải thứ hai mươi mốt lúc trước có sự tồn tại của đồng tử này.
Chỉ có điều trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy khó hiểu đối với độ khó của cửa ải thứ hai mươi mốt này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1668: Hải Vân Châu Tự Trị (1)
– Nói không chừng là do khí linh kia điều chỉnh độ khó cho ta?
Bạch Tiểu Thuần hoài nghi.
Chỉ có điều nghĩ đến bản thân mình đã vượt qua cửa ải thứ hai mươi mốt, trong lòng hắn vẫn rất thỏa mãn.
– Chuyện này cũng rất dễ phán đoán được.
Thời gian khí linh này thức tỉnh không lâu.
Trong một thời gian ngắn chúng ta lại đi xông qua ải, nhìn độ khó cụ thể, có thể biết được đáp án.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, thần niệm thoáng động.
Toàn thân đã biến mất ở trong quạt tàn.
Thời điểm hắn xuất hiện, đã trở lại bắc bộ của thế giới Vĩnh Hằng Tiên Vực thứ hai.
Bạch Tiểu Thuần lúc thì ngồi tĩnh tọa thổ nạp, thỉnh thoảng lại đi ra ngoài.
Trong lúc đó, thời gian trôi qua, ba tháng sau, ở bên trong thành trì Vân Hải Châu này, theo Bạch Tiểu Thuần thấy rõ ràng biến hóa nơi đây, cảm nhận bắc bộ ở dưới sự thống trị của Cự Quỷ Vương cùng với Đại Thiên Sư, đang biến chuyển từng ngày, mỗi ngày một khác nhau.
Nhưng rõ ràng nhất, chính là nhân khí của Vân Hải Châu này càng ngày càng tăng.
Có không ít người của thế giới Thông Thiên đều hội tụ qua.
Cùng lúc đó, ở dưới lý niệm của Đại Thiên Sư, luyện linh ở Vân Hải Châu được trắng trợn mở rộng ra ngoài.
Mơ hồ đã có đầy đủ hình thức ban đầu của châu luyện linh.
Đây chính là tuyến đường ba người đã thương nghị, khiến cho luyện linh của Vân Hải Châu này, trở thành đặc sắc.
Sau đó khiến cho bên trong Thánh Hoàng Triều, trong thời gian ngắn xuất hiện thêm một châu luyện linh.
Cũng bởi vậy, theo Vân Hải Châu phát triển, Tiên Vực thứ hai có không ít thương nhân, cũng bắt đầu lui tới Vân Hải Châu, khiến cho phồn vinh nơi đây cũng càng thêm rõ ràng.
Đối với tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần rất cao hứng.
Hắn hiểu rõ, công lao của Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư không thể không tính tới.
Nếu như không có hai người bọn họ, nhất là Đại Thiên Sư, sợ rằng hiện tại hắn vẫn là một con ruồi không đầu đang bay loạn.
Năng lực của Đại Thiên Sư ở trên phương diện thống trị này, cũng thực sự khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất thán phục.
Đồng thời, thời gian ba tháng cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở ở trên quạt tàn xông qua các cửa ải, có phán đoán chuẩn xác.
Sau cửa ải thứ hai mươi mốt, liên tiếp sáu cửa ải sau, độ khó mặc dù cũng không nhỏ, nhưng lại ẩn chứa quy tắc, không giống như là cửa ải thứ hai mươi mốt, khiến người ta một loại cảm giác muốn phát điên.
Cho dù một lần không qua được, sau khi có thể tìm được quy luật, xông qua thêm vài lần, vẫn có thể qua được cửa ải.
Những điều này cũng chứng minh suy đoán của Bạch Tiểu Thuần, cửa ải thứ hai mươi mốt này, quả thực có vấn đề.
– Nhất định là do khí linh kia đang giở trò quỷ.
Gia hỏa này thật sự quá không an phận.
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Đối với chuyện xông qua ải này, hắn cũng càng thêm cẩn thận.
Cũng may lại qua một tháng, sau khi hắn xông qua cửa ải thứ hai mươi chín, vẫn không thấy độ khó tăng lên, trong lòng hắn lúc này mới cảm thấy thoải mái một chút.
Cùng lúc đó, theo Vân Hải Châu phát triển, Bạch Tiểu Thuần cũng đang suy nghĩ một vấn đề.
Đó chính là nhân khẩu!
Hiện tại thứ Vân Hải Châu thiếu nhất, chính là nhân khẩu.
Quan trọng nhất, là thiếu người của thế giới Thông Thiên am hiểu luyện linh.
Điều này khiến cho việc thúc đẩy kế hoạch của Đại Thiên Sư, trở nên chậm chạp.
Đối với điểm này, Bạch Tiểu Thuần có phán đoán của mình.
Hắn ở trong cuộc sống sau này, rất ít khi đi tới quạt tàn xông qua cửa ải.
Phần lướn thời gian hắn đều ở trong mật thất, lấy ra đại kiếm bắc mạch, sau khi dung nhập thần thức, thử đi liên lạc cùng với Hàn Môn lão tổ.
Dù sao ở bên trong đại kiếm bắc mạch, những người thế giới Thông Thiên trước đây di chuyển tới bắc mạch đó, vẫn còn đang ở trong đó.
Cho dù lúc đó vì Man Hoang đang đại chiến, tuyệt đại đa số đều xuất chinh, không ở bắc mạch.
Nhưng những người còn lại này, so với số lượng ở Vân Hải Châu hiện tại, vẫn không ít.
Đồng thời không chỉ Bạch Tiểu Thuần cố gắng hết sức muốn thu được.
Đối với Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương mà nói, một khi người bên trong đại kiếm bắc mạch đi tới, Vân Hải Châu phát triển, sẽ đột nhiên tăng mạnh.
Tất cả những điều này, đều khiến cho Bạch Tiểu Thuần động tâm hơn.
Hắn cùng Hàn Môn lão tổ khai thông thêm nhiều lần.
Cuối cùng sau một tháng lại qua đi, khi tu vi của Bạch Tiểu Thuần ở dưới những gì thu hoạch được sau khi xông qua cửa ải tại quạt tàn, đạt đến Thiên Tôn sơ kỳ đỉnh phong nhất, liên lạc giữa hắn cùng với đại kiếm bắc mạch, cuối cùng đã có sự đáp lại!
Tu vi này của Bạch Tiểu Thuần, giống như thu được một phần tán thành của Hàn Môn lão tổ.
Mặc dù ở trong sự đáp lại của nàng không truyền ra bất kỳ thần niệm nào, nhưng bên trong thần thức của Bạch Tiểu Thuần, lại cảm nhận được rõ ràng khống chế của mình đối với đại kiếm bắc mạch, rõ ràng không giống như trước đây.
Chính xác mà nói, Bạch Tiểu Thuần có loại cảm giác mãnh liệt, hình như chỉ cần mình muốn, thì có thể làm cho tất cả tu sĩ bắc mạch bên trong đại kiếm bắc mạch rời khỏi đại kiếm, xuất hiện ở trước mặt hắn.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kích động không thôi.
Nhất là sau khi hắn thử qua, càng vui sướng hơn.
Hắn liền triệu tập Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương.
Ở một chỗ địa phương trống trải trên Vân Hải Châu này, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, lấy ra đại kiếm bắc mạch, bắt đầu truyền tống cùng triệu hoán.
Thiên địa chợt nổ lớn.
Bốn phương tám phương chấn động mạnh.
Theo ánh sáng màu xanh lam của đại kiếm bắc mạch lập lòe, ở bên trong sơn cốc này, từng thân ảnh một mang theo sự mờ mịt, hạ xuống ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Đối với Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương, những tu sĩ bắc mạch này chưa quen thuộc.
Nhưng bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần, theo năm đó hắn đi qua bắc mạch, cho nên gần như là không có người nào không biết.
Chỉ là sau khi thế giới Thông Thiên tan vỡ, bóng dáng Chúa Tể cực lớn tồn tại ở trên bầu trời của Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Tất cả những điều xa lạ này khiến cho mọi người lúc này từ bên trong đại kiếm bắc mạch đi ra, mỗi một người đều đang mê man, tâm thần đều chấn động.
Đối với chuyện xử lý sự mê man của mọi người như thế nào, về điểm này Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương càng am hiểu hơn so với Bạch Tiểu Thuần.
Ở dưới thần thức của bọn họ bao trùm xuống, ở trong sự thực xảy ra trước mặt, chỉ sau nửa tháng, tất cả mọi người từ bên trong đại kiếm bắc mạch đi ra đều đã hiểu được.
Không quan tâm bọn họ có thể tiếp nhận hay không, cũng nhất định phải tiếp nhận.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1669: Hải Vân Châu Tự Trị (2)
Mà không thể nghi ngờ, bọn họ là những người may mắn.
So với từng những người bạn đồng hành trước đây, chí ít bọn họ không phải trải qua trận truyền tống trời long đất lở, không trải qua cảnh tượng trôi giạt khắp nơi bị dung hợp thậm chí nô dịch bi thương cùng tuyệt vọng giống như từng đồng môn của bọn họ trước kia.
Đồng thời xảy ra trước mặt bọn họ, lại là một con đường quật khởi.
Ở dưới sự dẫn đường cảu Đại Thiên Sư, tất cả những người hạ xuống đều ít nhiều gì tỉnh táo lại, gia nhập vào trong sự nghiệp xây dựng Vân Hải Châu.
MÀ trong bọn họ, người am hiểu luyện linh mặc dù không nhiều bằng Man Hoang, nhưng vì số lượng người khổng lồ, cho nên số lượng người luyện linh cũng không ít.
Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương càng là chuyên gia luyện linh.
Càng không cần phải nói tới Bạch Tiểu Thuần.
Hắn là luyện hồn sư thiên phẩm duy nhất của thế giới Thông Thiên.
Trên tất cả những cơ sở này, khiến cho sự phát triển của Vân Hải Châu ở trong cuộc sống sau này, đột nhiên tăng mạnh.
Cảnh tượng của Vân Hải Châu cũng chậm rãi thịnh vượng phồn hoa.
Vô số thương nhân đến đây.
Cách xưng hô châu luyện linh, đã ở dưới sự thống trị cùng truyền bá của Đại Thiên Sư, dần dần khuếch tán.
Tất cả mánh lới, đều nói cho toàn bộ thế giới Tiên Vực của Vĩnh Hằng biết, chỉ có nơi đây mới có thể luyện linh!
Mà người của thế giới Thông Thiên ở nơi khác, cho dù cũng có thể luyện linh, nhưng ở trên phương diện luyện linh cũng không bằng Cự Quỷ Vương và Đại Thiên Sư.
Cùng lúc đó, sau khi Đại Thiên Sư cùng Bạch Tiểu Thuần thương nghị, còn tôn sùng Bạch Tiểu Thuần làm luyện linh sư đầu tiên của Tiên Vực của Vĩnh Hằng!
Cái danh hiệu này đánh ra, lực ảnh hưởng nhất thời tăng mạnh vô số!
Gần như mỗi ngày, đều có người của thế giới Thông Thiên tập trung lại.
Trên toàn bộ Tiên Vực thứ hai, ở trong tất cả châu, tu sĩ của thế giới Thông Thiên đều phấn chấn.
Linh Cửu Thiên Tôn cùng Bạch Tiểu Thuần đã có sự ăn ý.
Đối với chuyện này, hắn thấy, gia hỏa khó chơi giống như Bạch Tiểu Thuần vậy, chỉ cần không đến cướp giật quyền lợi cùng mình là tốt rồi.
Không cần thiết đi đắc tội quá mức.
Hoàn toàn không có chút lợi ích nào.
Về phần Thánh Hoàng, mắt thấy Vân Hải Châu phát triển, sau khi suy nghĩ tìm hiểu, hắn liền thở dài.
Hắn rõ ràng nhìn ra được ý nghĩ cùng kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện này đối với hắn mà nói, cũng là chuyện tốt, khiến cho hắn cũng không tiện đi ngăn cản.
Đương nhiên nếu như trước đó hắn không biết được năng lực gây tại họa của Bạch Tiểu Thuần, gặp phải chuyện này, hắn nhất định sẽ hừ lạnh một tiếng, ra tay bóp chết.
Nhưng hôm nay hắn cũng đau đầu.
Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Tôn, lại là một gia hỏa có thể tai họa, còn là chủ nhân của rùa Vĩnh Hằng.
Một khi mình bóp chết sự phát triển của Vân Hải Châu, đối phương nếu nương nhờ Thánh Hoàng Thành không đi… Nghĩ đến loại hậu quả đáng sợ này, Thánh Hoàng lập tức có quyết đoán.
– Để chính hắn tự chơi đi!
Cứ như vậy, ở bên trong khí thế ngất trời của Vân Hải Châu này, danh tiếng châu luyện linh khuếch tán ra.
Cho dù là thời điểm Tà Hoàng Triều cũng nghe nói tới.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy không có người nào tới gây phiền phức cho mình, trong lòng cũng yên ổn xuống.
Hắn bắt đầu đặt phần lớn tinh lực ở trên quạt tàn.
Hắn không ngừng nỗ lực cho đến điểm lúc cuối.
Sau khi trực tiếp xông qua cửa ải thứ hai mươi chín trước đó, Bạch Tiểu Thuần nghỉ ngơi một chút.
Tinh thần phấn chấn, hắn lại xông về phía cửa ải thứ ba mươi.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi hắn bước vào cửa ải thứ ba mươi, khí linh của quạt tàn này ngủ say mấy tháng, lại tỉnh lại.
– Đồ vô sỉ, gia gia ngươi lại tới.
Lần này, ta không đánh chết ngươi, ta và ngươi cùng một họ!
Khí linh đồng tử nhìn chằm chằm vào cửa ải thứ ba mươi.
Trong tiếng gầm khẽ, hắn trực tiếp hạ xuống.
Cửa ải thứ ba mươi!
Bầu trời tràn ngập hơi nước màu xám.
Mặt đất khắp nơi lại là dãy núi.
Có thể nhìn thấy được cách một khoảng cách, sẽ có ngọn núi giống như ống khói, không ngừng xuất hiện rất nhiều sương mù, bay vào trời cao.
Điều này khiến cho mảnh thế giới này trở nên mờ mịt, giống như một khu phế tích đầy màu sắc.
Ở trong sương mù này còn lộ ra mùi thuốc.
Chỉ có điều vì dược lực quá mức hỗn tạp, khiến cho cái gọi là mùi thuốc này, cũng giống như biến thành độc dược, theo gió nhẹ nhàng tung bay, nhuộm khắp toàn thế giới, khiến cho một mảnh thiên địa này, nhìn bằng mắt thường, rốt cuộc hoàn toàn không nhìn thấy được sức sống.
Mặt đất cằn cỗi.
Hình như tất cả thảm thực vật đều bởi vì chìm đắm ở bên trong độc dược này thời gian lâu dài, do đó héo rũ diệt sạch.
Bầu trời càng hoàn toàn không có bóng chim bay nào.
Chỉ có thể nhìn thấy từng dãy núi lớn.
Trên đó, từng hài cốt không biết đã mục nát ở trong khoảng thời gian bao lâu.
Những hài cốt này đều là thi thể của chim muông.
Toàn thế giới này dường như chính là một chỗ nghĩa địa cực lớn.
Bạch Tiểu Thuần mới vừa tiến vào, lại lập tức bị độc khí của khói thuốc nơi đây cùng với từng tiếng nổ ầm ầm làm cho khiếp sợ tới ngây người.
– Âm thanh này thật quen thuộc… Đây là cửa ải gì vậy?
Bạch Tiểu Thuần ngây ngẩn cả người.
Hắn quá quen thuộc với khí tức ở đây.
Độc dược tồn tại ở trong hơi nước màu xám này, ở trong ký ức của hắn, đã từng quá nhiều lần được chế tạo ra từ trong tay hắn.
Chỉ có điều so với loại độc dược hắn đã từng chế tạo ra, độc dược ở nơi đây thật sự quá mức nồng đậm.
Bạch Tiểu Thuần chỉ là hạ xuống đến nơi này trong thời gian gần nửa nén hương, hắn đã cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.
Mắt hắn cảm thấy đau đớn.
Đồng thời, ngay cả hít thở cũng cảm thấy dường như có dao đang cắt qua cổ họng vậy.
Mà những tiếng động ầm ầm đang vang vọng này, rõ ràng chính là âm thanh của những lò luyện đan nổ lướn…
– Trời ạ, lại còn có địa phương giống như thế này…
Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi, thân thể thoáng một cái, tránh một làn thuốc khói độc.
Sau đó hắn triển khai tốc độ, ở trong thế giới hình như hoang vu này, bắt đầu tìm kiếm lối ra.
Về phần lòng cảnh giác, cũng theo sự quỷ dị ở nơi đây quỷ dị, tăng lên không ít.
Chỉ là mặc cho Bạch Tiểu Thuần tìm kiếm như thế nào đi nữa, hắn cũng không có tìm được lối ra của nơi đây.
Ngược lại, càng đi về phía trước, khói độc ở bốn phía xung quanh vốn trôi nổi bất động.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1670: Một Tộc Hắc Đan
Nhưng lúc này dưới tốc độ của hắn kéo theo gió chuyển động, khiến cho những làn khói độc dược ở nơi đây đều lưu chuyển theo, không ngừng khuếch tán ra.
Mắt của Bạch Tiểu Thuần mở trừng trừng nhìn thấy được một ngọn núi bị sương mù này bao trùm.
Sau khi sương mù này rời đi, cả mảnh ngọn núi này đều bị ăn mòn.
Tròng mắt của hắn cũng muốn rơi ra.
Nhưng đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu.
Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần liền phát hiện khí của độc dược ở đây ở trên phương diện cùng mức độ nặng nhẹ của hỗn hợp trúng độc đều khác nhau.
Thậm chí dược hiệu cũng vậy.
Ví dụ như hắn thấy được khói độc ăn mòn ngọn núi kia, cũng thấy được một mảnh dòng suối miễn cưỡng vẫn tính là trong veo, sau khi sương mù qua đi, trực tiếp liền trở thành màu đen… Tản ra khí tức làm cho lòng người kinh sợ.
Hình như đã trở thành kịch độc.
Còn có một loại sương mù độc dược, lặng lẽ không một tiếng động.
Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần cũng không có chú ý đến, đã hít vào miệng vài cái.
Sau khi bụng đau đớn mãnh liệt, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đại biến.
Hắn vội vàng ăn vào một ít đan dược giải độc.
Nhưng bên trong bụng hắn phát ra âm thanh giống như nổi trống vậy, khiến cho hắn lộ ra vẻ mặt đau khổ.
Hắn lập tức tìm một sơn động… Sau một lúc lâu, khi hắn đi ra, toàn thân đều suy yếu đi không ít.
– Đáng chết.
Thậm chí ngay cả thuốc xổ đều có! Ta lại là Thiên Tôn.
Ta còn là thân thể Bất Tử Quyển đại thành, lại có thể đều trúng chiêu!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút run rẩy.
Hắn lo lắng tiếp tục bay xuống, sẽ gặp phải độc dược cùng loại với Phát Tình Đan.
Vừa nghĩ tới hậu quả nếu như mình bị một mảng lớn sương mù độc dược Phát Tình Đan bao trùm, toàn thân Bạch Tiểu Thuần lại ớn lạnh.
– Đáng chết.
Trước kia đều ta cho người khác sử dụng đan dược.
Cửa ải thứ ba mươi quỷ dị này, lại có thể khiến cho ta cảm nhận bị hại sâu sắc như vậy!
Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía.
Hắn chỉ cảm thấy cửa ải này quá khó khăn.
Lúc này hắn vô cùng thận trọng.
Đồng thời, thần thức của hắn cũng chậm rãi tản ra.
Hắn muốn nhanh chân xem thử ở phía dưới chân.
Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần lại lộ ra thần sắc cổ quái.
Bên trong thần thức của hắn rõ ràng chú ý thấy,
ở bên trong những dãy núi phía dưới này, lại có thể tồn tại rất nhiều bộ lạc!
Sở dĩ nói là bộ lạc, là bởi vì quần áo của người nơi này phần lớn đều nguyên thủy, lại giống như là đất Man Hoang của thế giới Thông Thiên.
Nhưng hết lần này tới lần khác… sinh linh ở bên trong những bộ lạc này, rốt cuộc mỗi người đều đang luyện đan!
Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, là sinh linh ở đây, thoạt nhìn giống như là người, nhưng thân thể đều rất nhỏ.
Một người cường tráng nhất, cũng chỉ là kích thước bằng bàn tay của một người bình thường.
Về phần khác, thân thể chỉ là cao bằng ngón cái.
Vào giờ khắc này, ở bên trong bộ lạc của từng người, bọn họ vừa luyện đan, vừa khoa chân múa tay, cử chỉ giống như điên rồ, phát ra một ít âm thanh Bạch Tiểu Thuần nghe không hiểu.
Cảnh tượng như vậy khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quen thuộc.
Đồng thời hắn mơ hồ nhớ tới, hình như thời gian mình luyện đan đến cực hạn, cũng sẽ như vậy…
Mà từng sương mù từ trong dãy núi dâng lên, chính là do mỗi một bộ lạc luyện đan này hình thành.
Nhìn biểu tình của những người tí hon này, Bạch Tiểu Thuần càng kinh hãi hơn.
Lúc này hắn đã hiểu được nhân quả.
Thế giới nơi đây có thể đã từng là một nơi tốt đẹp, nhưng cuối cùng lại bị những người tí hơn này luyện đan làm cho hoàn toàn hủy diệt.
Vô số sinh linh bị độc chết.
Vô số thảm thực vật bị diệt tuyệt.
Mà ngay cả thiên địa ở dưới khói độc này, dường như cũng sắp bị khô kiệt.
– Thật đáng sợ.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
Hắn ý thức được sâu sắc, mình luyện đan là khủng khiếp tới mức nào.
Sau đó hắn đối với những người tí hon này, lại càng thêm kính sợ.
Chỉ có điều ở sâu bên trong nội tâm, hắn còn có chút cảm giác giống như kỳ phùng địch thủ, gặp lương tài vậy, giống như độc cô cầu bại nóng lòng muốn thử.
Dù sao sua khi ý thức được mình luyện đan dễ dàng xảy ra vấn đề, Bạch Tiểu Thuần đã kìm chế bản thân mình rất lâ.
Lúc này ngửi được mùi độc dược, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình có chút không kìm chế nổi muốn đi bộc lộ tài năng, khiến cho những người dược sư tí hon ở nơi đây, nhìn thấy mình lợi hại tới mức nào.
– Không được, ta phải kìm chế bản thân mình!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Hắn cảm thấy mục tiêu của chính mình là thông quan.
Về phần những chuyện vô ích khác, bớt làm vẫn tốt hơn.
– Chẳng lẽ cửa ải này chính là muốn ta ở trong hoàn cảnh cực điểm, kiên trì tồn tại sống sót hay sao?
Bạch Tiểu Thuần thật vất vả đè ép xuống sự vọng động của mình.
Sau khi hắn nghiêm túc suy nghĩ tìm hiểu, lại ngẩng đầu nhìn những làn khói độc này, lại cúi đầu nhìn một chút về phía những người tí hon đang luyện đan ở bên trong dãy núi.
Hắn có chút do dự.
Cùng lúc đó, ở trên bầu trời này, tại nơi Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được cũng không cảm giác được, khí linh của quạt tàn hóa thành đồng tử, đang chắp tay ra sau lưng, đắc ý đứng ở nơi đó, ngạo nghễ quan sát Bạch Tiểu Thuần.
– Một tộc Hắc Đan, đây chính là bộ lạc đáng sợ năm đó ngay cả Chúa Tể đại nhân cũng phải đau đầu.
Đan dược bọn họ chế luyện ra, thiên hạ không có một người nào dám ăn một miếng.
Cho dù là bản thân bọn họ, cũng không dám đi ăn.
Nhưng hết lần này tới lần khác thiên phú của bọn họ đối với luyện đan, cũng là có một không hai trong thiên hạ.
Lại gần như người người đều nóng lòng mong mỏi luyện đan.
– Hừ hừ, năm đó Chúa Tể từng nói qua, nếu cho một tộc Hắc Đan có đủ điều kiện, bọn họ có thể hủy diệt toàn bộ tinh không.
Ở đây tuy chỉ là mượn Sinh Tử Đạo Nguyên tạo thành hư ảo, nhưng cũng có một mặt thật sự.
Trừ khi kẻ vô sỉ kia có tu vi của Chúa Tể, nếu không, hắn tuyệt đối không thể kiên trì được bao lâu!
– Trạng thái bình thường, là ở chỗ này kiên trì ba ngày thì tính là qua cửa ải.
Nhưng bây giờ, ta điều chỉnh thời gian cho ngươi đến một vạn năm! Tiểu tặc, lần này nếu như vẫn để cho ngươi qua cửa ải, ta lại theo họ của ngươi!
Đồng tử khí linh của quạt tàn nghĩ tới đây, không nhịn được có chút lâng lâng, vui vẻ cười ha hả.
Hắn cho rằng lần này tuyệt đối không thể xuất hiện sai sót nhầm lẫn nào.
Không có ai có thể ở dưới độc dược của một tộc Hắc Đan này, kiên trì được lâu như vậy, mạnh mẽ ép mình, tất nhiên là chết cực kỳ thê thảm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Tận Thế Tân Thế Giới [Dịch] Tận Thế Tân Thế Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tan-The-Tan-The-Gioi-Audio-Truyen.jpg)



