1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 329 : Khi Dễ Ta? (2) (c1641-c1645)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 329 : Khi Dễ Ta? (2) (c1641-c1645)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1641: Khi Dễ Ta? (2)

Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh.

Nhanh đến mức chỉ là trong chớp mắt, tất cả đều nghịch chuyển.

Tất cả mọi người đang quan sát ở bốn phía xung quanh đều sửng sốt.

Mỗi một người đều ngừng thở, nhìn những người đang quỳ ở cửa thành đó.

Trong mắt bọn họ dần dần dâng lên vẻ không thể tưởng tượng nổi.

– Có chút thú vị.

Trong lúc mọi người đang rung động, trong mắt Tử Lâm Hầu lộ ra tinh quang.

Khóe miệng của hắn thoáng lộ ra một sự đùa cợt.

Thân thể hắn một bước đi ra, tốc độ cực nhanh, chớp mắt lại nhấc lên gió bão.

Trận gió bão hung bạo này từ trên phương diện khí thế, có thể nhìn ra, so sánh với Bạch Tiểu Thuần ra tay, còn muốn sắc bén hơn, còn muốn đáng sợ hơn.

Thậm chí thiên cũng thoáng cái tối sầm lại.

Hư vô ở bốn phía xung quanh đều vặn vẹo.

Bởi vậy có thể thấy được Tử Lâm Hầu này, cũng không phải là Bán Thần sơ kỳ, mà là Bán Thần đại viên mãn!

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn như bình thường.

Chỉ là, tay phải của hắn nâng lên, rất tùy ý trực tiếp tát một cái về phía Tử Lâm Hầu.

– Ngươi cũng quỳ xuống!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần bình thản.

Thời điểm lời nói này vang vọng, tay phải của hắn giống như trở thành một ngọn núi vô hình, trấn áp tất cả, phá hủy tất cả.

Tốc độ của Tử Lâm Hầu ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, giống như rùa bò.

Hắn dâng lên gió bão, giống như hài đồng đang thổi khí.

Sự sắc bén kinh người của hắn, cùng với hư vô vặn vẹo, tất cả những điều này, ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần đều yếu đuối không chịu nổi một đòn!

Đây là chênh lệch giữa Thiên Tôn cùng Bán Thần.

Đây là cảnh giới nghiền ép, đây còn là đạo chủng chí cao vô thượng!

Tiếng sấm kinh thiên vang lên.

Một chưởng này của Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc không phải rơi vào tới trên người Tử Lâm Hầu, mà là rơi vào phía sau hắn, trong một mảnh hư vô trống trải!

Nhất thời mảnh hư vô này vặn vẹo xé rách.

Bên trong rốt cuộc xuất hiện Tử Lâm Hầu thứ hai.

Đây chính là dự định của Tử Lâm Hầu.

Từ đầu đến cuối, hắn đều không có lộ ra bản tôn, xuất hiện ở trước mặt mọi người, chỉ là phân thân của hắn mà thôi.

Thế giới Thông Thiên Bán Thần không có phân thân, không có nghĩa là Tiên Vực của Vĩnh Hằng Bán Thần cũng không có phân thân!

Mà vừa rồi sở dĩ hắn ra tay, mục đích của hắn cũng chính là cần phân thân của mình đi thử thăm dò Bạch Tiểu Thuần một chút!

Nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, lần này thử, rốt cuộc trực tiếp đánh vào trên ngọn núi kiên cố không phá vỡ nổi!

Trong tiếng ầm ầm, khuôn mặt bản tôn cùng phân thân của Tử Lâm Hầu đồng thời vặn vẹo.

Tu vi trong cơ thể gần như tan vỡ.

Hắn cảm nhận được trước những người quỳ xuống này giống như lực mạnh.

Sắc mặt của hắn chợt đại biến.

Thân thể hắn run rẩy.

Trong mắt của hắn mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, còn có hoảng sợ cùng hoảng hốt.

Hắn hình như đã nghĩ ra được người trước mắt là ai.

Nhưng không đợi hắn kịp mở miệng, lực mạnh này lại lật úp xuống.

Trong tiếng nổ lớn, Tử Lâm Hầu cùng phân thân đang phun ra máu tươi, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Thân thể hắn trực tiếp đã bị lực mạnh này, sinh sôi đập vào trên mặt đất.

Ầm!

Bụi bặm trên mặt đất tung bay.

Tất cả mọi người đang quan sát ở bốn phía xung quanh, đều há hốc mồm.

Ngay cả những thuộc hạ của Tử Lâm Hầu đều hoàn toàn dại ra, nhất thời kinh hoàng liên tục run rẩy.

Cho dù là vị lão nhân Thiên Nhân trấn thủ cửa thành này.

Hắn chỉ cảm thấy khó thở.

Trong lòng hắn dâng lên sóng lớn.

Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Một đáp án trước đó hắn không có cách nào tưởng tượng được xuất hiện.

Lúc này cho dù hắn không muốn đi xác định, cũng vẫn điên cuồng sinh ra ở trong đầu hắn!

– Thiên… Thiên Tôn…

Bên ngoài cửa thành Kinh Châu.

Lúc này trong đầu mọi người xung quanh đều trống rỗng, trợn mắt hốc mồm đứng ở nơi đó, không thể tin nỗi những gì mình đã nhìn thấy.

Trong mắt bọn họ, lúc này Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên cạnh cửa thành, lại giống như là một vị thần linh.

Ở trong một chớp mắt này, hắn khiến cho tâm thần tất cả mọi người run rẩy, hít thở chợt ngừng lại.

Trước đó, thời điểm Bạch Tiểu Thuần tát một cái, đánh bay thủ vệ mấy Nguyên Anh, trong lòng bọn họ thầm giật mình, đoán ra đối phương là cao thủ.

Mà khi Bạch Tiểu Thuần lại một tát, đánh cho lão nhân Thiên Nhân kia đều quỳ xuống, mọi người hít vào một hơi.

Bọn họ lập tức ý thức được, người thanh niên trước mắt này, là một cường giả!

Nhưng ngay sau đó, Bạch Tiểu Thuần lại một cái tát, đánh cho cả năm Thiên Nhân cùng với một đám Nguyên Anh đều quỳ xuống, mọi người đã trợn tròn mắt.

Có lẽ vào lúc này, trong lòng bọn họ đều cho rằng Bạch Tiểu Thuần nhiều lắm là một Bán Thần.

Căn bản cũng sẽ không suy nghĩ tới chuyện, Bạch Tiểu Thuần là Thiên Tôn… Dù sao Thiên Tôn quá ít.

Toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng, hiện tại chỉ có mười hai người!

Cho đến… khi Tử Lâm Hầu ra tay, Bạch Tiểu Thuần ở nơi đó, lại có thể vẫn một cái tát đánh qua!

Khi Tử Lâm Hầu bị đánh cho cùng những người khác đều quỳ gối ngoài cửa thành, tất cả mọi người ở bốn phía xung quanh, trong đầu mỗi một người giống như muốn nổ tung.

Ở trong tiếng nổ lớn vô tận, giống như trăm vạn thiên lôi đồng thời bạo phát.

Sau đó chính là trống rỗng… Bọn họ không dám nghĩ tới, không dám đi suy nghĩ sâu xa.

Tất cả những gì diễn ra trước mắt bọn họ, đều chứng minh một điều khiến cho cả đời này bọn họ vẫn chấn động không có cách nào quên!

Cho đến khi… từ trong miệng thủ vệ Thiên Nhân này, gần như tuyệt vọng truyền ra tiếng thì thào giống như mang theo tiếng khóc nức nở, ở dưới sự yên tĩnh tới cực hạn này lại vang vọng khắp nơi.

Âm thanh này, giống như thiên lôi, sau khi ầm ầm nổ tung ở bên tai mọi người, dường như đánh thức tất cả mọi người đang đờ đẫn.

Theo đó, chính là vô số tiếng hít sâu…

– Thiên… Thiên Tôn…

– Sao có thể như vậy được…

– Chẳng lẽ là ta đang nằm mơ, xuất hiện ảo giác sao? Ta lại có thể thấy được một vị Thiên Tôn!

Sau một lát bị đè nén, trong tiếng chấn động ồ lên, tiếng kinh ngạc la lên thất thanh, bỗng nhiên bạo phát.

Trong nháy mắt nơi đó trở nên ồn ào.

Theo tiếng động bạo phát, tất cả mọi người quỳ gối ngoài cửa thành, lúc này trong lòng đều đang run rẩy.

Giờ khắc này, những thủ vệ kết đan này đã ý thức được tu vi của Bạch Tiểu Thuần, đã bị sợ trực tiếp ngất đi.

Ngay cả đám thuộc hạ của Tử Lâm Hầu, lúc này sắc mặt đều đặc biệt tái nhợt.

Mỗi một người đều cảm thấy trong lòng lạnh giá.

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, mang theo hoảng sợ cùng sợ hãi nhất từ trước tới nay, còn có vô cùng hối hận.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1642: Hắn Là Bạch Tiểu Thuần

– Hắn… Hắn là Thiên Tôn…

– Đáng chết.

Ngươi là Thiên Tôn, thì nói sớm đi.

Cần gì phải làm như vậy!

Trong lòng những người này đều đang phát điên.

Nhưng càng thêm suy sụp hơn bọn họ, chính là Tử Lâm Hầu.

Mặt hắn đã trở thành màu tương cà.

Trong mắt hắn mang theo sự chấn động.

Trong lòng hắn đã cảm thấy cay đắng vô biên vô hạn.

Nếu như người ngoài còn có một tia do dự cùng không xác thực, như vậy thân là Bán Thần đại viên mãn, tự mình đối mặt với một cái tát kia của Bạch Tiểu Thuần, hắn đã hoàn toàn xác định được tu vi của Bạch Tiểu Thuần!

Chỉ có Thiên Tôn mới có thể dường như không có việc ấy, bất kể đối mặt với Nguyên Anh, Thiên Nhân hay cường giả Bán Thần, đều chỉ cần giơ một tay lên, là có thể giống như nâng cả trời cao, trực tiếp khiến cho tất cả mọi người đều bị nghiền ép quỳ ở nơi đó!

Mà sau khi đang xác định tu vi của Bạch Tiểu Thuần, hắn đối với thân phận của Bạch Tiểu Thuần, căn bản cũng không cần cân nhắc nữa.

Trong nháy mắt hắn đã hiểu rõ ràng.

Dù sao… Thánh Hoàng sắc phong Bạch Tiểu Thuần Thông Thiên Vương làm Thiên Tôn trấn thủ Tiên Vực thứ hai, mấy tháng trước chuyện này đã truyền đến nơi này.

Mặt khác mấy Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, Tử Lâm Hầu đều đã gặp qua.

Duy nhất chỉ có Bạch Tiểu Thuần này, vì gần đây mới thăng cấp, hắn chỉ mới nghe nói, còn không có tận mắt nhìn thấy được.

Khi tập trung tất cả những manh mối này lại chung một chỗ, tim Tử Lâm Hầu cũng muốn vỡ ra.

Hắn dường như vừa uống xong một ngụm mật.

Từ trong tới ngoài, đều cảm thấy đắng nghét, khổ sở.

– Tử Lâm… Bái kiến, Thông Thiên Vương!

Tử Lâm Hầu cười khổ.

Lúc này hai chân hắn đều đã mất đi tri giác.

Nhưng hắn lại cắn răng, ôm quyền cúi đầu về phía Bạch Tiểu Thuần.

Lời Tử Lâm Hầu vừa nói ra, mọi người bốn phía xung quanh đang ồ lên, trong phút chốc, lại hoàn toàn yên tĩnh.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung đến trên người Bạch Tiểu Thuần.

Rất nhanh, những tiếng kêu kinh ngạc, ồn ào còn lớn hơn so với vừa nãy, lại bạo phát.

– Thông Thiên Vương, hắn là… Bạch Tiểu Thuần!

– Thiên Tôn thứ mười một, Bạch Tiểu Thuần!

– Đến từ thế giới Thông Thiên… Bạch Tiểu Thuần!

Ở trong tiếng kêu kinh ngạc mãnh liệt của mọi người ở nơi này, Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên cạnh cửa thành, nhìn mọi người ở trước mặt mình quỳ thành một loạt, trong lòng cũng có tiếc nuối.

Hắn suy nghĩ tới ý định ban đầu của mình.

Hắn thực sự muốn giấu mình một chút, chỉ là muốn tiến vào cửa mà thôi.

Hết lần này tới lần khác người nơi này không để cho mình tiến vào.

Không tiến vào thì cũng thôi, lại còn có thể động thủ đối với mình.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút tức giận.

Lúc này, nghe được Tử Lâm Hầu gọi ra thân phận của mình, Bạch Tiểu Thuần không thấy bất ngờ.

Trên thực tế, nếu lúc này Tử Lâm Hầu còn không biết Bạch Tiểu Thuần là ai, Bạch Tiểu Thuần ngược lại cũng cảm thấy kỳ quái.

– Biết thân phận của bản vương, lại còn dám ra tay về phía bản vương.

Tử Lâm Hầu, lá gan của ngươi không nhỏ.

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.

Hắn cảm thấy kế hoạch giấu mình của mình, đều bị những người trước mắt này hủy diệt.

Nhất là Tử Lâm Hầu này.

Hắn thầm nghĩ nếu như người này sớm tới một hồi, hoặc muộn một chút, chờ sau khi mình tiến vào thành, tất cả tuyệt đối sẽ không phải là cục diện như hiện tại.

– Thông Thiên Vương bớt giận…

Tử Lâm Hầu muốn giải thích rõ.

Nhưng hắn cũng hiểu được, lúc này không phải là thời điểm mở miệng.

Hắn chỉ có thể lại cúi đầu.

Chỉ là căm hận trong lòng hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, cũng dĩ nhiên càng sâu đậm hơn.

Nhưng hắn cũng hoàn toàn không dám lộ ra, chỉ có thể âm thầm cắn răng.

– Thiên Tôn các ngươi… Thật sự biết cách chơi người…

Trong lòng Tử Lâm Hầu muốn phát điên.

Hắn cảm thấy mình quá xui xẻo.

Nhưng tự nhận là càng xui xẻo hơn so với hắn, vẫn lại là vị thủ vệ Thiên Nhân kia.

Lúc này hắn hối hận tới mức xanh cả ruột.

Hắn chỉ cảm thấy thế giới trước mắt đều đang xoay tròn.

Thời điểm hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đã lộ ra sự cầu xin.

Đúng lúc này, bên trong thành nhận mọi người được tín hiệu cảnh báo trước đó, giờ khắc này ở trong tiếng rít gào, đều từ trong thành trì chớp mắt bay tới.

Người còn chưa tới, âm thanh đã truyền ra.

– Là ai đâm đầu vào chỗ chết?

– Lại dám xông vào thành Kinh Châu.

Thật là to gan!

– Còn không quỳ xuống!

Tổng cộng có tám vị tu sĩ tới.

Trong đó bao gồm năm nam ba nữ.

Tu vi của bọn họ đều là Thiên Nhân đại viên mãn.

Lúc này bọn họ gào thét lao tới.

Bóng dáng của tám người này hạ xuống, âm thanh còn đang vang vọng.

Bọn họ dĩ nhiên nhìn thấy rõ những người đó quỳ ở ngoài cửa thành.

Nhất thời tám người này giận dữ.

Nhưng rất nhanh, bọn họ liền thấy được trong số người quỳ ở nơi đó còn có Tử Lâm Hầu.

Sự phát hiện này, giống như có một bầu nước đá, chớp mắt lại xối xuống đỉnh đầu của bọn họ, khiến cho thân thể tám người này đều chợt giật mình, còn hoàn toàn không dám tới gần.

Bọn họ nhanh chóng lui về phía sau.

Ở giữa không trung, bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó.

Trong mắt bọn họ lộ ra vẻ kinh ngạc không hiểu.

Trong lòng bọn họ hoảng sợ vô cùng.

Bạch Tiểu Thuần nhăn mày, ngẩng đầu nhìn về phía tám người này.

Trong lòng hắn đang suy nghĩ có nên kéo tám người này xuống hay không.

Ý niệm này từ trong ánh mắt hắn vừa lộ ra một chút, lập tức khiến cho tám Thiên Nhân trên bầu trời này, sắc mặt đại biến, lại lui về phía sau.

Mỗi một người lập tức bóp nát ngọc giản trong tay.

Cũng chính là ở trong chớp mắt khi bọn họ bóp nát ngọc giản, từ bên trong thành Kinh Châu này nhất thời lại có một thần thức mạnh mẽ vô cùng, giống như có thể trấn áp tất cả chúng sinh, ầm ầm ầm khuếch tán ra.

Thần thức này giống như gió bão, giống như có thể nghiêng trời lệch đất.

Thiên Nhân so sánh với nó, lại giống như con kiến hôi.

Cho dù là cường giả Bán Thần, ở trước mặt thần thức này, cũng dường như trở thành mèo chó.

Thần thức này trấn áp tất cả, nghiền ép tám phương!

ở trong một chớp mắt này, tất cả tu sĩ trong toàn bộ thành Kinh Châu, trong lòng đều chấn động mãnh liệt, thân thể run rẩy, tu vi gặp áp lực.

Thậm chí ngay cả ý nghĩ cũng dường như phải ngừng lại.

Đám người đang quỳ ở bên ngoài cửa thành quỳ cũng giống như vậy.

Thân thể Tử Lâm Hầu run rẩy.

Bản thân hắn là dòng chính của Linh Cửu Thiên Tôn, làm sao có thể không nhận ra thần thức của đối phương.

Về phần những người khác, đoán cũng có thể đoán được.

Có thể có lực lượng thần thức như vậy, ở bên trong thành Kinh Châu này, chỉ có một vị!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1643: Tiếp Tục Giấu Mình (1)

Thế giới run rẩy, thiên địa vặn vẹo, chúng sinh đều đang cúi đầu.

Duy nhất chỉ có… Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên cạnh cửa thành, ở dưới thần thức giống như gió bão này, lông tóc không tổn hao gì.

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía nơi ở bên trong thành Kinh Châu truyền đến thần thức này.

Sau khi cảm nhận được bên trong thần thức này mang theo sự không vui, hắn thở dài.

– Bạch mỗ, ra mắt Linh Cửu đạo hữu.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, ước chừng qua hơn mười hơi thở, mới có một giọng nói lạnh như băng, ở trong trời đất này, chậm rãi tản ra.

– Phương thức Bạch đạo hữu tới đây, thật ra không giống người thường.

Người đâu, nghênh đón Thông Thiên Vương, Bạch Tiểu Thuần!

Theo âm thanh Linh Cửu Thiên Tôn truyền ra, mỗi một chữ đều giống như thiên lôi, nổ mạnh ở bên trong thành Kinh Châu này.

Rất nhanh, lại có từng bóng người, từ bên trong thành trì lao thẳng đến nơi đây!

Trong những thân ảnh kia, mười vị cường giả Bán Thần thân mang chức vụ quan trọng ở lại trấn giữ tại thành Kinh Châu, lúc này tất cả đều bay về phía cửa thành!…

Rất nhanh, những người ở bên trong thành Kinh Châu, mười vị Bán Thần thân là dưới quyền của Linh Cửu Thiên Tôn, nắm giữ chức vị quan trọng, ở trong từng đạo cầu vồng này gào thét lao tới, đã sắp đến bên ngoài cửa thành.

Trong mười người này có bảy nam ba nữ.

Có lão nhân, có trung niên, còn có nữ tử xinh đẹp.

Mỗi người đều lộ ra thần sắc nghiêm nghị.

Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt từng người đều có vẻ kinh ngạc khác thường.

Tất cả đều tiến lên, cũng không nhìn đám người Tử Lâm Hầu đang quỳ ở nơi đó.

Bọn họ hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

– Bái kiến Thông Thiên Vương!

Cái cúi đầu này khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh giống như từ trong sự hoảng hốt trước đó, thức tỉnh lại.

Mỗi người đều hít thở dồn dập.

Chuyện ngày hôm nay thật sự vượt ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người.

Ở trong sự chú ý của vạn người, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm than.

Tất cả đều hiểu rõ, hắn hiện tại đã không phải là tu sĩ nho nhỏ mới vào Tu Chân Giới.

Hắn thân là Thiên Tôn, không nói có thể nhìn thấu lòng người, nhưng có thể đoán được bảy tám phần.

Mười vị Bán Thần trước mắt này, nhìn như cung kính, nhưng trên thực tế từ trong cách xưng hô của bọn họ, là có thể nhìn ra thái độ của bọn họ.

Cho dù nghi thức nghênh tiếp này lại long trọng mấy đi, cũng không khỏi giấu diếm được sự bài xích đến từ thành Kinh Châu này.

Rất nhanh, ở bên trong thành Kinh Châu này lại có số lượng lớn Thiên Nhân, thậm chí tu sĩ hộ vệ vượt quá mấy vạn, đều nhanh chóng chạy tới.

Bọn họ sử dụng thời gian nhanh nhất, ở nội ngoại cửa thành này xếp thành hàng.

Còn có tiếng chuông vang vọng ở bên trong thành Kinh Châu, truyền khắp tám phương.

Những tu sĩ đến tới đón tiếp Bạch Tiểu Thuần, vây xung quanh phía trước Bạch Tiểu Thuần, một đường lộ vẻ cung kính, cuối cùng đi qua cửa thành.

Về phần Tử Lâm Hầu quỳ ở bên ngoài, lúc này không ai đi đỡ hắn dậy.

Thật ra Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, bọn họ tuy có thể không nghe theo mệnh lệnh của hắn, nhưng biểu hiện khách khí ở ngoài mặt, ắt không thể thiếu.

Tử Lâm Hầu bị Bạch Tiểu Thuần tự tay trách phạt, vào lúc này tất nhiên sẽ không có ai đi lấy lòng hắn.

Chuyện đắc tội với người, lúc này không có người nào muốn ý đi làm.

Lại như vậy, ở trong sự nghênh đón nhìn như long trọng, nhưng lại không có lộ ra sự nhiệt tình này, ở trong tâm thần của tất cả tu sĩ trong thành này đều chấn động.

Từ phía xa, bọn họ nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần một đường theo cửa thành, tới bên trong một chỗ phủ đệ rất xa hoa ở khu vực trung tâm của thành Kinh Châu.

Phủ đệ này có kích thước chừng vạn trượng, đứng sừng sững ở nơi đó.

Bên trong giả sơn, đình viện ở khắp nơi.

Còn có cầu nhỏ nước chảy, hành đình khắp chốn.

Toàn bộ phủ đệ tản ra uy áp kinh người, còn có linh khí nồng đậm lưu chuyển ở bên trong, giống như bên trong có đại trận xung quanh, lấy ra lực lượng địa mạch đến từ Tiên Vực thứ hai, khiến cho ở đây cùng bên ngoài, hoàn toàn không giống nhau.

Còn có hơn một nghìn nam nữ tu sĩ, cung kính đứng ở bên ngoài phủ đệ, những người này.

Tất cả đều sẽ là tu sĩ người ở của Bạch Tiểu Thuần, phụ trách chiếu cố cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của Bạch Tiểu Thuần.

Trong bọn họ có nam tuấn lãng, nữ xinh đẹp tuyệt trần.

Bất kỳ một người nào thoạt nhìn đều minh diễm không tầm thường.

Sự phô trương này, sự xa hoa này, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thật sự không chọn ra được khuyết điểm nào.

Bên trong toàn bộ thành Kinh Châu, phủ đệ giống như vậy, chỉ có hai tòa.

Một tòa lúc này thuộc về Bạch Tiểu Thuần.

Một tòa khác… So với linh khí nơi đây còn muốn nồng đậm hơn.

Thậm chí đại biểu quyền lực đỉnh phong của Tiên Vực thứ hai, lại là phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn!

Cũng may, khoảng cách chỗ ở của hai người không xa.

Thậm chí có thể từ phía xa nhìn thấy nhau.

Những tu sĩ quyền quý đến từ thành Kinh Châu, ở dưới sự cung kính cùng khách khí, sau khi đưa Bạch Tiểu Thuần vào nơi đây, từng người một lại từ biệt rời đi.

Từ đầu đến cuối, cũng không thấy vị Linh Cửu Thiên Tôn kia xuất hiện.

Chỉ là ở lúc vừa mới bắt đầu, từng tản ra thần thức, nói ra một câu nói kia là xong.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần biết rõ, đây là đối phương không định gặp mình.

Đồng thời hắn cũng hiểu rõ, Tiên Vực thứ hai này vốn chỉ là một Thiên Tôn đối phương.

Hiện tại mình tới, biến thành hai vị.

Dưới tranh chấp quyền lực, khó tránh khỏi sẽ có mâu thuẫn.

Bạch Tiểu Thuần càng rõ ràng hơn, Linh Cửu Thiên Tôn này ở Tiên Vực thứ hai trấn thủ quá nhiều năm tháng.

Có thể nói gần như tất cả Thiên Nhân, Bán Thần ở đây, đều hầu hết là môn hạ của hắn, được hắn đề bạt lên.

Nơi đây cùng với nói là Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều, không bằng nói là… nơi thùng sắt của vị Linh Cửu Thiên Tôn này!

Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần thân cũng là người ngoài.

Cho dù trên chức vị tương tự với vị Linh Cửu Thiên Tôn này, nhưng hắn hiểu rõ nếu mình ở đây xuất hiện một ít chuyện gây ra tai họa giống như ở bên trong Thánh Hoàng Thành, bất luận là cố tình hay là vô tình, vị Linh Cửu Thiên Tôn này đều tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

– Cũng được.

Ta vốn là dự định giấu mình.

Trước đây đều ăn nhờ ở đậu.

Hiện tại ta cũng coi như là nửa người chủ nhân.

Tuy rằng không quan tâm tới mọi chuyện… Lại không có ai dám chọc ta.

Bạch Tiểu Thuần thở dài.

Sau khi suy nghĩ một chút, hắn quyết định mình an phận một chút, ở bên trong Tiên Vực thứ hai này, cũng không có ý định đi tranh quyền.

Hắn chuẩn bị trở lại yên tĩnh, cố gắng tu luyện.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1644: Tiếp Tục Giấu Mình (2)

– Thông Thiên đạo nhân, sớm hay muộn có một ngày, ta có thể chém ngươi lần thứ hai!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.

Ngoại trừ lựa chọn cấp cho tu sĩ thế giới Thông Thiên tư cách ra, đây là một một nguyên nhân quan trọng khác, thúc đẩy hắn tu luyện.

Sau khi có quyết định, Bạch Tiểu Thuần an tâm, ở tại bên trong phủ đệ này.

Phủ đệ tuy lớn, có thể có hơn một nghìn tôi tớ ở bên trong, ngược lại vẫn tính là thích hợp.

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh.

Trong nửa tháng này, gần như không có bất kỳ người nào đến bái phỏng. về phần Linh Cửu Thiên Tôn, càng hoàn toàn không có chút liên lạc.

Dường như tất cả mọi người đều tận lực bỏ quên sự tồn tại của Bạch Tiểu Thuần.

Bình thường tất cả mọi chuyện liên quan tới Tiên Vực thứ hai, vẫn là do mười vị Bán Thần này báo cáo.

Sau khi bọn họ đã chỉnh lý, cùng đi xin chỉ thị từ Linh Cửu Thiên Tôn.

Đối với điều này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có lưu tâm.

Mỗi ngày hắn đều ở trong mật thất, cầm lệnh bài quạt tàn này tu luyện.

Dần dần, bên trong thành Kinh Châu vốn có một ít tu sĩ dự định xem náo nhiệt, cũng chậm rãi không còn hứng thú.

Thậm chí ngay cả những tu sĩ châu khác của Tiên Vực thứ hai, dần dần cũng biết đến vị Thông Thiên Vương này, tới một mức độ nào đó, giống như tỏ ra yếu kém về phía Linh Cửu Thiên Tôn.

Bạch Tiểu Thuần làm như vậy thu thu hoạch được, chính là hắn bất kể cần gì, chỉ cần mở miệng, sẽ có người đưa tới.

Ở trong thời gian tu luyện, dựa vào thân phận của Thiên Tôn của hắn, hình như thành Kinh Châu sẽ thỏa mãn trong khả năng lớn nhất.

Tất cả dường như đều bình an vô sự.

Đối với Tiên Vực thứ hai mà nói, có Bạch Tiểu Thuần hay không, đều giống nhau.

Bạch Tiểu Thuần cũng vui vẻ được thanh nhàn, chìm đắm ở trong chuyện nghiên cứu lệnh bài.

Mỗi ngày hắn hấp thu khí tức bên trong lệnh bài.

Tốc độ tu luyện của bản thân càng lúc càng nhanh.

Đồng thời, cũng có rất nhiều rất nhiều tiên đan, linh thảo, bị hắn lấy thân phận của Thiên Tôn muốn lấy tới, tăng cường tu vi của mình.

Thậm chí thời điểm rảnh rỗi, Bạch Tiểu Thuần cũng bắt đầu nghiên cứu luyện lửa, nỗ lực ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, tìm được sản phẩm thay thế luyện lửa.

Loại chuyện này không khó.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, tìm được đáp án.

Tiên Vực của Vĩnh Hằng có luân hồi hoàn chỉnh.

Muốn thu hoạch hồn, độ khó quá lớn.

Sản phẩm thay thế lại không ít.

Bất luận là một loại vật phẩm gọi là hồn thạch, hay một ít nhiên liệu hi hữu, sau khi cải biến, đều có thể từ trình độ nào đó, hình thành lửa nhiều màu.

Trên thực tế không chỉ là Bạch Tiểu Thuần làm như vậy.

Ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng. tất cả luyện hồn sư đến từ Man Hoang đều làm như thế.

Về phần đám người Trương Đại Bàn, lại là dùng biện pháp tương tự.

Làm như thế, lợi ích là sẽ khiến việc luyện linh trở nên càng dễ dàng hơn một chút.

Dù sao nguyên liệu nhiều; nhưng chỗ hại cũng có.

Đó chính là ở sau bảy tám lần luyện linh, muốn tìm được lửa nhiều sắc, không phải là không khả năng.

Cần phải dựa vào cơ duyên.

Dù sao năm đó, sở dĩ Man Hoang có chỗ độc đáo trên phương diện luyện linh, có liên quan trực tiếp cùng với luyện hồn hóa lửa.

– Đáng tiếc, cũng không đủ hồn.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhìn trên mu bàn tay của mình một chút.

Hồn của Bạch Hạo thiêu đốt lưu lại vết tích ngọn lửa.

Bạch Hạo vẫn đang ngủ say, không thức tỉnh.

Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ ý thức được, hình như chỉ có luyện lửa, mới là cơ hội khiến cho Bạch Hạo thức tỉnh.

Chỉ có điều lửa nhiều màu cao giai tuy khó tìm kiếm được.

Nhưng dưới bảy tám lần luyện linh pháp bảo, đan dược, Bạch Tiểu Thuần vẫn chế luyện ra không ít.

Thậm chí ngay cả đại kiếm bắc mạch, cũng bị hắn lấy ra luyện linh một hồi.

Ban đầu, Bạch Tiểu Thuần cho rằng trong năm tháng tiếp theo, sẽ có không ít thời gian, đều vượt qua như vậy.

Cho đến ba tháng sau, Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện cùng nghiên cứu lệnh bài, đột nhiên nghe được tiếng chuông rung trời đến từ bên trong thành Kinh Châu này!

Tiếng chuông này gấp gáp, vang vọng khắp nơi, truyền khắp thành trì.

Đồng thời, còn có tiếng kêu kinh ngạc hỗn loạn, ở rất nhiều nơi bên trong thành Kinh Châu này, đồng thời truyền ra.

Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt một chút.

Sau khi mở mắt ra, hắn đi ra khỏi mật thất.

Lập tức liền có tôi tớ tu sĩ lộ vẻ hoang mang, từ bên ngoài chạy vào.

Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, hắn lập tức ôm quyền cúi đầu.

– Đại nhân, một châu cuối cùng của bắc bộ, nửa canh giờ trước bị Quỷ Mẫu Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều mang theo đại quân Tà Hoàng Triều, tự mình đánh hạ!

– Từ nay về sau… năm châu bắc bộ Tiên Vực, hoàn toàn tách rời khỏi Thánh Hoàng Triều ta!

– Chiến tranh… sắp bắt đầu!

Vị tôi tớ tu sĩ này ở trong sự hoang mang, âm thanh cũng run rẩy, giống như mang theo bi quan tuyệt vọng nào đó.

– Hoảng hốt cái gì?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.

Trong lòng tôi tớ tu sĩ này lập tức run lên.

Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn vội vàng cố gắng khiến cho mình bình tĩnh trở lại.

Bạch Tiểu Thuần không cảm thấy chuyện này có gì đáng lo ngại quá lớn.

Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều có khai chiến hay không, không có quan hệ gì với hắn.

Chỉ có điều dựa vào cảm giác của hắn, trong thời gian ngắn hai đại hoàng triều này căn bản cũng không có khả năng khai chiến.

Nếu như đối đầu với kẻ địch mạnh thì cũng thôi.

Theo lời đồn đại không phải người khổng lồ Chúa Tể trên bầu trời, chân chân chính chình đứng ở đó sao? Dưới bối cảnh như vậy, làm sao có thể sẽ tùy ý khai chiến.

Mặt khác theo Bạch Tiểu Thuần thấy, phía bắc Tiên Vực thứ hai đã mất bốn châu.

Một châu cuối cùng này sớm muộn cũng sẽ mất.

Hình như cũng không phải là chuyện gì khiến cho người ta bất ngờ.

Chỉ có điều hiển nhiên loại chuyện mất châu này, đã có một thời gian rất lâu không xuất hiện.

Cho nên lúc này mới lại khiến cho lòng người bàng hoàng.

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, phán đoán của hắn rất nhanh được chứng thực.

Quỷ Mẫu Thiên Tôn chỉ chiếm lấy một châu cuối cùng của phía bắc, sau đó cũng không tiếp tục phát động chiến tranh, thậm chí chưa từng giết qua người nào.

Tất cả Bán Thần, thậm chí không ít tu sĩ ở bên trong một châu này đều bị xua trở về lãnh thổ Thánh Hoàng Triều mà thôi.

– Công Tôn Uyển Nhi này làm sao lại đến nơi này?

Đối với chuyện chiến tranh, Bạch Tiểu Thuần không mấy lưu ý.

Hắn hiếu kỳ chính là việc Công Tôn Uyển Nhi này đến đây.

Mỗi khi nghĩ đến mình thay thế Quỷ Mẫu thành Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần đã cảm thấy rất đắc ý.

Đồng thời sau khi vị Tà Hoàng kia phát hiện ra, tâm tình rất nhất định tệ hại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1645: Khinh Người Quá Đáng

Mặc dù Quỷ Mẫu cùng Công Tôn Uyển Nhi đều là một người, nhưng trên thực tế đã có sự khác biệt rõ ràng.

Quỷ Mẫu thuần phục Tà Hoàng, thủ đoạn độc ác.

Công Tôn Uyển Nhi cho dù thủ đoạn cũng độc ác, nhưng dù sao từ quan hệ vướng mắc, vẫn có quá nhiều liên hệ cùng Bạch Tiểu Thuần.

– Còn nữa, một châu bắc bộ cuối cùng này, ta thế nào lại cảm giác có chút quen thuộc…

Bạch Tiểu Thuần suy tư một lát về chuyện liên quan tới Công Tôn Uyển Nhi.

Sau đó hắn lại nghĩ đến châu bắc bộ này.

Một lát sau hắn bỗng nhiên vui mừng.

– Đó không phải là châu do Tử Lâm Hầu trấn thủ sao?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới, Tử Lâm Hầu chính là đại tôn một châu cuối cùng của bắc bộ.

Chuyện liên quan tới Tử Lâm Hầu, Bạch Tiểu Thuần cũng từng chú ý một ít.

Lúc đầu mình đập cho Tử Lâm Hầu quỳ ở nơi đó.

Cho đến mấy ngày sau, Linh Cửu Thiên Tôn hạ lệnh đưa hắn ra, lúc này hắn mới rời khỏi thành Kinh Châu.

Trên chuyện này, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra được thái độ của Linh Cửu Thiên Tôn.

Nhìn như chiếu cố tâm tình của Bạch Tiểu Thuần, nhưng trên thực tế… sự căm hận của Tử Lâm Hầu đối Bạch Tiểu Thuần, theo mấy ngày này qua đi, sẽ càng thêm sâu nặng.

Mà những Bán Thần châu khác ở dưới cùng chung mối thù, tâm tình căm thù Bạch Tiểu Thuần cũng trở nên thâm căn cố đế.

Loại thủ đoạn này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần biết rõ.

Nhưng hắn thật sự không có hứng thú đối với quyền lực nơi này, cũng không nguyện đi chuẩn bị làm chút chuyện mờ ám.

Theo hắn thấy, mình phải là người làm chuyện lớn, làm sao có thể chìm đắm ở trong loại quyền mưu này.

– Hừ, trước đây thời điểm ta ở Man Hoang, lại được ta người gọi là độc thần!

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ ngẩng đầu, vung tay áo một cái, không tiếp tục để ý tới chuyện bên ngoài, xoay người một lần nữa tiến vào mật thất, bắt đầu tu luyện.

Mấy ngày sau, theo một châu cuối cùng ở phương bắc mất đã trở thành sự thực, Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều lại bắt đầu một đợt kháng nghị cùng tranh chấp.

Ở bên trong Tiên Vực thứ hai này, mọi người hình như đều tiếp nhận chuyện này.

Tất cả cũng bắt đầu khôi phục lại sự bình tĩnh.

Cũng chính là vào lúc này, một buổi trưa, Bạch Tiểu Thuần đang pử trong mật thất tĩnh tọa, bỗng nhiên lấy ra ngọc giản truyền âm.

Thần thức của hắn đảo qua.

Trong mắt hắn lộ ra vẻ vui mừng.

Hắn lập tức lại xuất quan, tự mình đến cửa chính của phủ đệ.

Hắn thấy được đứng ở nơi đó, thân thể cao ngất, cao lớn giống như ngọn núi nhỏ chính là Cự Quỷ Vương!

– Cự Quỷ lão ca!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, tiến lên ôm cổ Cự Quỷ Vương.

Từ sau khi hắn đi tới nơi này, đã lập tức liên hệ với Cự Quỷ Vương.

Cự Quỷ Vương lúc đó cũng mừng rỡ không thôi.

Nhưng thật ra chỗ châu của hắn lại cách Kinh Châu quá xa.

Đồng thời bản thân hắn là đại tôn của một châu, không thể tùy ý rời khỏi.

Do đó mới không có lập tức đến ôn chuyện.

Bạch Tiểu Thuần cũng bị chuyện nghiên cứu lệnh bài kia cùng tu luyện hấp dẫn.

Hắn vốn định qua một khoảng thời gian ngắn nữa sẽ đi thăm hỏi.

Hiện tại Cự Quỷ Vương đến, Bạch Tiểu Thuần nhất thời vui mừng bất ngờ.

Nhưng Cự Quỷ Vương đối mặt với sự nhiệt tình của Bạch Tiểu Thuần, hắn có chút do dự.

Hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

Thậm chí hắn một lần hiếm thấy, không có đi sửa lại lời Bạch Tiểu Thuần nói.

Phải biết rằng trước kia Cự Quỷ Vương nghe được Bạch Tiểu Thuần hô hoán gọi hắn là lão ca, phần lớn sẽ trừng mắt, nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần, mình là nhạc phụ của hắn.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, cảm thấy không thích hợp.

Nhưng hắn không nhiều lời, lôi kéo Cự Quỷ Vương đến đại điện.

Sau đó, hai người ngồi chung một chỗ, chờ tôi tớ bưng rượu ngon hoa quả tươi lên.

Sau đó, Bạch Tiểu Thuần cho tất cả mọi người rời đi.

Hắn cầm chén rượu lên, nhìn về phía Cự Quỷ Vương một lần hành động.

– Nhạc phụ, tiểu tế mời ngài!

Nghe được Bạch Tiểu Thuần xưng hô đối với mình, trong lòng Cự Quỷ Vương cảm thấy ấm áp.

Phiền muộn trong lòng cũng giảm đi một chút.

Hắn cười mắng vài câu, sau đó cũng cầm chén rượu lên, uống một hớp.

Hai người một chén tiếp một chén, nói về những chuyện đã qua.

Dần dần nói đến Tiểu Trấn Tử ở Tà Hoàng Triều.

Thời điểm nói đến quả phụ trong Tiểu Trấn Tử, Cự Quỷ Vương cũng nở nụ cười.

Từ từ, bọn họ còn nói đến cuộc sống của hai người sau ngày chia tay ở Thánh Hoàng Thành.

Cự Quỷ Vương ở bên trong châu của hắn giống như thổ hoàng đế.

Lúc này, sau khi uống không ít, hắn chợt vỗ ngực.

– Bạch Tiểu Thuần, ta cho ngươi biết, nhạc phụ ngươi ở bên trong Thần La Châu, chính là nói một không ai dám nói hai.

Phàm là nữ tu có tư sắc, người nào mà không thầm động xuân tâm đối vởi bản vương.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Cự Quỷ Vương có chút xem thường.

Hắn cầm chén rượu lên uống cạn, không nói chuyện.

Cự Quỷ Vương mắt thấy Bạch Tiểu Thuần không tin, nhất thời nổi giận, lập tức mở miệng nêu ra ví dụ về chuyện mình ở bên trong Thần La Châu, mang theo một ít khoa trương cùng bịa đặt, nói tới mặt mày hớn hở.

Bạch Tiểu Thuần ở một bên nghe, thỉnh thoảng châm chọc vài câu, chọc cho Cự Quỷ Vương cười mắng lớn.

Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần cũng nói đến chuyện mình ở Thánh Hoàng Thành, từ chuyện bắt đầu câu cá, cho đến hạt sen, đài sen, cùng với cuối cùng là củ sen…

Tất cả những điều này, Cự Quỷ Vương mặc dù đã nghe nói qua, nhưng lúc này sau khi nghe được Bạch Tiểu Thuần miêu tả, hắn cũng liền vỗ bàn.

Hắn chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này thực sự là một ôn thần bất kể đi tới nơi nào, đều nhất định có thể gây ra tai họa cho tám phương…

Cho đến đêm khuya, hai người uống rượu cũng gần đủ, nói cũng nói không ít.

Sau đó, Bạch Tiểu Thuần nhìn Cự Quỷ Vương một chút.

Hắn đã sớm nhìn ra thần sắc tiều tụy kia của Cự Quỷ Vương, dường như nhận phải đả kích khổng lồ.

Lúc này hắn mới nhẹ giọng hỏi một câu.

– Hiện tại có thể nói một chút xem, nhạc phụ đại nhân, ai khi dễ ngươi?

Cự Quỷ Vương nghe vậy liền trầm mặc.

Sau một lúc lâu, hắn cầm lấy vò rượu ở bên cạnh, trực tiếp lại đổ xuống họng.

Cho đến uống xong, hắn hít một hơi thật sâu, mắt có chút đỏ lên, hung hăng vỗ bàn một cái.

– Khinh người quá đáng!

– Linh Cửu Thiên Tôn này giam giữ tu sĩ thế giới Thông Thiên đi tới Thần La Châu thì cũng thôi.

Ta đánh không lại hắn, chỉ có thể nhịn!

– Hắn đối với Thần La Châu ta không để ý, không hỏi tới, ta cũng có thể nhịn!

– Thái độ của hắn, ám chỉ những châu khác cô lập đối với ta.

Hơn nữa mỗi lần triệu hoán đến đây họp thường kỳ, đều không thiếu được quát mắng.

Ta còn có thể chịu!

– Nhưng hôm nay, dựa vào cái gì chứ?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box