Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 328 : Mười Hai Thiên Tôn (2) (c1636-c1640)
❮ sautiếp ❯Chương 1636: Mười Hai Thiên Tôn (2)
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi nhanh hơn một bước, lại như thế nào!
Thông Thiên đạo nhân nhỏ giọng nói, tay phải vung lên, áo bào đen bao phủ ở trên thân thể.
Áo bào đen này thậm chí còn muốn che đi phần đầu của hắn, khiến cho hắn thoạt nhìn, đã thành người mặc áo đen.
– Ta rất thích tiếng nỉ non đến từ mẹ Vĩnh Hằng lúc thăng cấp Thiên Tôn.
Bởi vì điều này nói cho tất cả người quen biết ta… biết ta… đã trở về!
Giọng điệu khàn khàn của Thông Thiên đạo nhân dừng lại.
Hắn thu hồi ánh mắt nhìn về phía Thánh Hoàng Thành.
Hắn xoay người lắc một cái, biến mất ở trong bóng tối.
Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần bên trong Thánh Hoàng Thành cũng thu hồi ánh mắt lạnh như băng.
– Nếu không chết, như vậy sau đó lại giết một lần nữa là được!
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm nghiền, lặng lẽ khoanh chân ngồi ở chỗ đó, vẫn không nhúc nhích.
Thời gian lại trôi qua.
Mười ngày sau, Thánh Hoàng trở về.
Không có ai biết lần này hắn có thu hoạch nào hay không.
Hắn cũng không có triệu tập văn võ toàn triều.
Thậm chí hắn trở về, nếu không phải là mấy ngày sau có một đạo phong lệnh hạ xuống, cũng không có ai biết chuyện này.
Trong phong lệnh chỉ có một đạo pháp chỉ!
Hắn hạ lệnh, sắc phong Bạch Tiểu Thuần làm tiên tôn Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều, trấn thủ toàn bộ Tiên Vực!
Tiên Vực thứ hai, chính xác mà nói, lãnh thổ Thánh Hoàng Triều chỉ có hơn phân nửa mà thôi.
Mấy châu phương bắc, nhiều năm trước đã bị Tà Hoàng Triều chiếm lấy, giống như mấy châu cùng tồn tại trên Tiên Vực thứ ba, Thánh Hoàng thông qua trao đổi Công Tôn Uyển Nhi nhận được.
Ở nơi thuộc về Tiên Vực thứ ba của Tà Hoàng Triều.
Thánh Hoàng Triều cũng có căn cơ nhất định.
Mà Tiên Vực thứ hai này, vì quanh năm phải đề phòng Tà Hoàng Triều, thậm chí ở chỗ giáp giới, bình thường xuất hiện chiến tranh quy mô nhỏ, cho nên tất nhiên có một tiên tôn, quanh năm trấn thủ.
Thiên Tôn này ở bên trong Thánh Hoàng Triều, cũng là tư cách lão luyện, tên là Triệu Nguyên Hàn, đạo hiệu Linh Cửu.
Vị Linh Cửu Thiên Tôn này trấn thủ Tiên Vực thứ hai nhiều năm, gần như chưa bao giờ bị thay đổi qua.
Lần này bên trong pháp chỉ cũng không có đưa ra Linh Cửu Thiên Tôn sẽ trở về, mà để cho Bạch Tiểu Thuần cùng đối phương đều là tiên tôn, đi trấn thủ!
Điều này nhìn như sắc phong, nhưng trên thực tế hàm nghĩa đuổi Bạch Tiểu Thuần đi, rất là rõ ràng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhận được ý chỉ này, mới biết được Thánh Hoàng đã trở về.
Hắn nhìn ý chỉ, trong lòng biết rõ mình ở Tiên Vực thứ hai này, sẽ không có khả năng có quyền lực gì.
Đây là rất trực tiếp nói với mình, tài nguyên tu luyện có thể cung cấp.
Địa vị thân phận có thể bảo đảm.
Nhưng quyền lực… Là tuyệt đối sẽ không cho hắn nửa điểm!
– Ta xem như đi làm tiên tôn trấn thủ một Tiên Vực.
Nhưng trên thực tế, chính là đi lăn lộn không được như ý…
Bạch Tiểu Thuần không nổi giận.
Hắn ngược lại cảm thấy đây là chuyện tốt.
Nhất là Tiên Vực thứ hai này, cũng chính là chỗ địa phương của Cự Quỷ Vương.
Nghĩ đến gặp lại Cự Quỷ Vương, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút tưởng niệm.
Đồng thời trong lòng phần nhiều, lại là kích động nhiều lần muốn liên lạc với quạt tàn.
Chỉ có điều tính cách Bạch Tiểu Thuần cẩn thận, vẫn nhẫn nại xuống.
Hắn chuẩn bị chờ đợi một chút, tối thiểu cũng phải chờ sau khi rời khỏi Thánh Hoàng Thành, lại đi thử.
Lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần chỉnh lý hành trang, không có ở lại Thánh Hoàng Thành lâu.
Vào sáng sớm ngày hôm sau, hắn lại hóa thành một đạo cầu vồng, phá không rời đi!
Hắn vừa rời khỏi, làm cho tất cả tu sĩ quyền quý bên trong Thánh Hoàng Thành đều thở phào nhẹ nhõm.
Trong khoảng thời gian ngắn, vào sáng sớm Bạch Tiểu Thuần rời đi, mặc dù không khua chiêng gõ trống tiếng, nhưng tiếng cười đến từ trong nhà các quyền quý, lại rõ ràng sục sôi hơn rất nhiều.
– Cái tai họa này, cuối cùng đã đi!
– Ha ha, khiến cho Linh Cửu Thiên Tôn lại phải đau đầu!
– Đáng tiếc, trên thực tế Thông Thiên Vương này vẫn còn có chút năng lực.
Nếu hắn có thể đi tới Tà Hoàng Thành thì tốt rồi.
Ta tuyệt đối tin tưởng, cho hắn đủ thời gian cùng điều kiện, hắn có thể một mình, tiêu diệt Tà Hoàng Triều!
Bên ngoài Thánh Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần một mình đứng ở trên không trung, quay đầu lại nhìn Thánh Hoàng Thành một chút.
Lấy tu vi của hắn hiện nay, đối với tiếng cười của những quyền quý hưng phấn bên trong thành trì kia, mặc dù không thể nói lầ nghe rõ ràng, lại đại thể vẫn rõ ràng.
– Cảm giác lâu ngày không gặp.
Bạch Tiểu Thuần không khỏi ho khan vài tiếng.
Mặc dù trong lòng biết đây là chuyện gì, nhưng vẫn còn có chút xấu hổ.
Chỉ có điều đối với biện pháp hóa giải lúng túng, Bạch Tiểu Thuần rất am hiểu.
– Đây đều là lỗi của ta.
Bộ dạng Bạch Tiểu Thuần đầy bất đắc dĩ, dần dần thu hồi ánh mắt nhìn về phía Thánh Hoàng Thành.
Trong lòng hắn hiện lên sự xúc động.
Trên thực tế hắn đã sớm phát hiện ra mình hình như có một ưu điểm quán triệt suốt đời.
Đó chính là quá ưu tú.
– Nếu như không phải ta quá ưu tú, làm sao có thể mỗi lần ta chỉ cần ở một chỗ trong thời gian dài, sau khi rời đi, đám người ở đó, tâm tình sẽ biến hóa đặc biệt lớn như vậy.
– Mạo Nhi Sơn, Linh Khê Tông, Huyết Khê Tông, Nghịch Hà Tông, Tinh Không Đạo Cực Tông thậm chí Man Hoang… Hiện tại, ngay cả mọi người Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, cũng đều biết tới sự ưu tú của ta.
Bạch Tiểu Thuần thổn thức, đồng thời tay áo khẽ vung lên, gào thét lao về phía xa.
– Mà thôi mà thôi.
Lần này sau khi ta đến Tiên Vực thứ hai, vẫn nên giấu mình một chút.
Trước khi đi, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận thưởng thức ý chỉ của Thánh Hoàng.
Loại chuyện đuổi mình đi này, bất luận nhìn thế nào, đều mang một cảm giác bị đuổi ra khỏi nhà.
– Sợ là nếu ta ở Tiên Vực thứ hai, vẫn cho thấy sự ưu tú của ta, Thánh Hoàng bên kia sẽ có thủ đoạn khác tới áp chế ta.
Tâm trạng Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ.
– Nhất là Tiên Vực thứ hai này, vốn là có Thiên Tôn.
Ta qua đó… Nếu xuất hiện mâu thuẫn cùng vị Thiên Tôn kia, Thánh Hoàng không có khả năng thiên vị ta.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, càng phát giác, mình thực sự chắc hẳn phải giấu mình một chút.
– Quá ưu tú, không tốt.
Có câu nói như thế nào nhỉ.
Gỗ tốt ở trng rừng.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới cảnh tượng khi ở trên quạt tàn, tất cả mọi người nhắm vào mình, trong lòng cũng có phần không cam lòng.
Cùng lúc đó, theo suy nghĩ của hắn rơi vào trên quạt tàn, lúc này tim đập cũng tăng nhanh hơn một ít.
Nhưng hắn vẫn mạnh mẽ đè ép xuống, dần dần đi xa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1637: Một Cái Chìa Khóa
Thời gian trôi qua.
Rất nhanh đã qua nửa tháng.
Bạch Tiểu Thuần không hài lòng về tốc độ này, vừa đi về phía trước, vừa nhìn phong cảnh dưới mặt đất.
Lấy tu vi Thiên Tôn của hắn, có thể nói ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, đã gần như không có chỗ nào hắn không thể đi.
Lại không cần lo lắng có người tới chặn giết.
Hiện tại người thật sự có tư cách chặn giết hắn, phóng tầm mắt ra toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng, cũng lác đác không có mấy người.
Cho đến khi lại qua đi bảy tám ngày, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng bước vào đến trên lãnh thổ của Tiên Vực thứ hai.
Đến lúc này, trong lòng hắn nóng như lửa đã không áp chế được nữa.
Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần phân tích, hắn cảm thấy mặc dù liên hệ với quạt tàn lúc này, vẫn có phiêu lưu nhất định, nhưng cũng không thể trước sau không để ý tới.
Nếu như vì hắn không để ý tới, khiến cho quạt tàn này thật sự mất, nói vậy, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ hối tiếc không kịp.
– Không thể đợi thêm nữa!
Sau khi có quyết đoán như vậy, lại qua ba ngày, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, ở trong lòng bắt đầu thử đi cảm nhận liên hệ cùng quạt tàn ở trong u minh.
Trong lòng của hắn cũng có phần lo lắng không yên.
Cảm giác lo được lo mất cực kỳ mãnh liệt.
Chỉ là sau khi thử, sắc mặt của hắn chậm rãi thay đổi.
Sau mấy lần, Bạch Tiểu Thuần có chút bối rối.
– Làm sao có thể hoàn toàn không có một chút phản ứng nào vậy!
– Chẳng lẽ là vì cây quạt này bay quá xa? Hay nó đã bị Thánh Hoàng hoặc Tà Hoàng cướp đi?
– Đáng chết.
Đó là bảo quạt do ta trăm cay nghìn đắng mới bảo vệ được.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời sốt ruột, không cam lòng.
Hắn lại bắt đầu thử đi liên hệ.
Cứ như vậy, lộ trình còn lại vốn chỉ là nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần cứng rắn trì hoãn một tháng, mới miễn cưỡng đi hết.
Mỗi ngày hắn đều sẽ tiến hành thử nhiều lần, nỗ lực đi triệu hoán quạt tàn.
Cũng may không phải là không có hiệu quả.
Ở thời điểm ngày thứ hai mươi, Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui mừng bất ng.
Hắn mơ hồ cảm nhận được, hình như ở một chỗ thật xa, một tia liên hệ giữa quạt tàn này cùng mình hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị ngăn ra.
– Cuối cùng cũng không muộn!
Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, tăng thêm thần thức, tăng lên khoảng cách, một lần nữa không ngừng thành lập cảm ứng giữa mình cùng cây quạt này.
Cùng lúc đó, hắn cách Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai này, cũng càng lúc càng gần.
Dọc đường đi, vô số núi lớn, sông lớn, còn có vô số mãnh thú ẩn nấp ở trên mặt đất.
Tông môn, cùng với thành trấn mọi chỗ, giống như một chiếc khăn che mặt của Tiên Vực của Vĩnh Hằng, ở dọc theo con đường này, không ngừng được vén lên ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần,
Cũng giống như Bạch Tiểu Thuần biết được trước đó, trên thực tế Tiên Vực thứ hai này chia ra làm hai phái nam bắc.
Tới gần Tiên Vực thứ nhất của Thánh Hoàng Triều, chính là phía nam của nó.
Mà toàn bộ Tiên Vực thứ hai, vốn có mười sáu châu.
Chỉ có điều hiện tại trong tay Thánh Hoàng Triều đang nắm giữ, chỉ có mười một châu.
Còn sót lại năm châu này, hoang vắng, đều ở phía bắc.
Chính xác mà nói, Tiên Vực thứ hai này lại giống như là bị người dùng một lưỡi dao sắc bén nhìn không thấy, một đao chặt đứt.
Phía bắc năm châu, phía nam mười một châu!
Mỗi một châu đều có hình dạng khác nhau.
Chỉ là thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần đã không có tâm tình quan sát.
Hắn nhìn như đang chạy trên đường, nhưng trên thực tế tất cả tâm thần đều đặt ở trên chiếc quạt tàn.
Cuối cùng, khi không ngừng kéo dài liên hệ cùng cảm ứng được, ở thời điểm cách Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai chỉ có lộ trình ba ngày, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được thần thức mình lưu lại ở trên quạt tàn!
Trong nháy mắt khi đầu óc của hắn cảm nhận được quạt tàn, giống như thiên lôi cuồn cuộn, trực tiếp lại nổ lớn.
Thân thể ở giữa không trung còn dừng lại, hít thở dồn dập.
Trong chớp mắt, trước mắt hắn hình như hiện ra một hình ảnh.
Trong hình ảnh là một mảnh tinh không mênh mông.
Tinh không này tối tăm, vô biên vô hạn.
Một cái quạt tàn có kích thước giống như đại lục, đang chậm rãi bay ở bên trong tinh không, không biết ở phương nào, giống như vĩnh viễn không giới hạn, không ngừng bồng bềnh!
– Bảo quạt của ta…
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Hình ảnh trong đầu gần như vừa rõ ràng.
Nhưng hình như vì khoảng cách quá xa, lại từ từ xuất hiện sự vặn vẹo.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ vội vàng tăng lên cảm ứng thần thức, nỗ lực triệu hoán quạt tàn này dừng bay đi.
Chỉ là quyền hạn của hắn vẫn quá ít.
Đáng lẽ sau khi thí luyện truyền thừa kết thúc, dựa vào thành tựu của hắn có thể tương đương với vượt qua cửa ải thứ hai mươi, thu được sự tán thành của cây quạt này.
Nhưng bây giờ đến xem, tất cả những điều này đều chỉ là ở trong sự tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần mà thôi.
Trên thực tế, cây quạt này vẫn không có nhận chủ.
Hắn nắm giữ quyền hạn, ở trên phương diện cảm ứng, rốt cuộc chỉ còn lại có một phần.
Hình như nếu lại chậm thêm mấy tháng, sợ là một phần này cũng sẽ không còn.
– Nhất định là do ý chí bên trong cây quạt gây ra.
Gia hỏa này nhân lúc ta rời khỏi, muốn xóa đi thần thức của ta!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lập tức sốt ruột, không ngừng tăng lên cảm ứng.
Cây quạt tàn vốn bình tĩnh bay đi, bỗng nhiên chấn động.
Mơ hồ có ánh sáng chói mắt lập lòe ở trên cây quạt tàn.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời hưng phấn.
Nhưng không đợi hắn có động tác gì tiếp theo, đột nhiên bên tai hắn truyền đến tiếng gầm thét giận dữ.
Tiếng gầm thét giận dữ này giống như từ bên trong cây quạt này khuếch tán ra.
Đó chính là ý chí ở bên trong cây quạt này!
hiển nhiên đã từ sau lần trước cùng Bạch Tiểu Thuần giao phong, ý chí này ngủ say hiện tại đã thức tỉnh.
Trước đó nó đã thử từng chút một xóa đi ấn ký của Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí nó đã thành công hơn phân nửa.
Lúc này mắt thấy chỉ còn lại có một phần khu vực, nhưng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, giống như muốn khiến cho hi vọng của nó tan biến.
Nó làm sao có thể đồng ý được.
Lúc này nó toàn lực ngăn cản.
Tuy rằng nó không có cách nào hoàn toàn xóa bỏ đi dấu vết của Bạch Tiểu Thuần để lại, nhưng lại ngăn cản khống chế của Bạch Tiểu Thuần đối với cây quạt tàn!
– Đáng chết!
Bạch Tiểu Thuần nổi giận.
Cách khoảng cách hưu vô vô tận, dựa vào mối liên hệ giữa mình cùng cây quạt trong u minh, hắn bắt đầu cùng ý chí này tranh phong lần nữa.
Mặc dù hắn không phải là đối thủ, nhưng chỉ cần có liên hệ cùng cây quạt, dấu vết hắn để lại ở trên cây quạt tàn này, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị biến mất như vậy!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1638: Ta Phải Khiêm Tốn (1)
Tiếng nổ lớn không ngừng vang lên ở trong đầu nổ.
Bạch Tiểu Thuần cũng quên đi thời gian, tùy tiện tìm một nơi, lập tức khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Cũng không biết đã qua bao lâu, khi sắc trời đều trở nên ảm đạm, toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng ướt đẫm mồ hôi, hắn mới chậm rãi mở hai mắt ra.
Hai mắt hắn lộ ra tơ máu tràn ngập cùng với sự mệt mỏi không che giấu được, thậm chí hơi thở của hắn cũng trở nên thở hổn hển hơn rất nhiều.
Thời điểm cúi đầu, ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần rơi vào trên tay phải của mình.
Nơi nào đang có một đoàn ánh sáng đột nhiên xuất hiện, lúc này từ từ ngưng tụ lại, dần dần hóa thành một cái lệnh bài màu đen.
Lệnh bài kia, chính là sau khi hắn cùng ý chí của quạt tàn tranh phong lần này, sau khi đối phương một lần nữa rơi vào trong ngủ say, tiến tới huyễn hóa ra ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
– Ý chí của cái quạt tàn này thật khó giải quyết.
Lẽ nào Bạch Tiểu Thuần ta lại không tư cách trở thành chủ nhân của nó sao?
– Nếu không có nó ngăn cản, lần này ta nhất định có thể triệu hoán cây quạt trở về.
Hiện tại triệu hoán cây quạt không thành, chỉ có một tấm lệnh bài như vậy.
Bạch Tiểu Thuần có chút không cam lòng.
Đối với lệnh bài kia, hắn cũng hoàn toàn không có chút hiểu rõ nào.
Hắn chỉ là có một loại cảm ứng, lệnh bài kia giống như là một cái chìa khóa…
Một cái chìa khóa đại biểu cho quyền hạn của mình!
Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Khi hắn đang muốn thu hồi lệnh bài kia, dự định sau khi nghỉ ngơi một chút, sẽ cẩn thận nghiên cứu một hồi.
Nhưng vào lúc này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên thoáng động.
Hắn chợt nhìn về phía lệnh bài trong tay.
– Khí tức này…
– Đây là khí tức gì…
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc.
Hắn cẩn thận cảm nhận khí tức tản ra từ bên trong lệnh bài.
Hắn phát hiện mình cầm lệnh bài trong khoảng thời gian một lát như thế, thân thể đang mệt mỏi, lại có thể tự mình tiêu tan hơn phân nửa.
Đây không phải là lực khôi phục của thân thể.
Dù sao Bạch Tiểu Thuần mệt mỏi chính là tâm thần.
Nhưng hôm nay hắn lại nhận thấy được rõ ràng, tinh lực của mình đang nhanh chóng khôi phục lại tới mức độ đỉnh phong.
Điều này càng khiến cho Bạch Tiểu Thuần thêm vui mừng bất ngờ.
Hắn lấy lệnh bài tới trước mặt, cẩn thận kiểm tra.
Sau đó, mặc dù vẫn còn không nhìn ra được đầu mối gì, nhưng dĩ nhiên hắn xác định được, khí tức tản ra bên trong lệnh bài kia, thực sự có thể khôi phục lại tinh lực của hắn!
– Không phải là linh khí…
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, hắn chỉ có thể phán đoán là chủ nhân trước kia của quạt tàn này, chỗ bên trong thế giới của vị Chúa Tể cường hãn kia, tồn tại cùng linh khí trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, tương tự với một lực lượng thiên địa nào đó.
– Xem thử khí tức này có kỳ diệu gì khác hay không.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, thử một hồi.
Cuối cùng trong lúc cầm lệnh bài tu luyện thổ nạp, hắn vui mừng bất ngờ phát hiện ra, theo mình ngồi tĩnh tọa, khí tức bên trong lệnh bài kia, thoáng cái lại trở nên sống động.
Sau khi dung nhập trong cơ thể mình, nó lại có thể khiến cho tốc độ tu luyện của mình chợt nhanh hơn.
Chẳng những là tốc độ linh lực lưu chuyển, còn có tốc độ hấp thu linh khí thiên địa, nói chung tất cả tu luyện đều đang tăng nhanh.
Nhất là cảm nhận suy nghĩ trước sau tỉnh táom tinh thần tràn đầy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhất thời giống như lấy được trân bảo.
– Khí tức bên trong lệnh bài kia có thể so sánh được với tất cả đan dược.
Chỉ là lệnh bài lại huyền diệu như vậy. bảo quạt này nhất định là càng thêm lợi hại.
Đáng tiếc trước đó, nơi đó người nhiều, ta không tiện đi nghiên cứu.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, tâm tình hắn kích động.
Ý nghĩ phải đoạt lại quạt tàn này từ trong tay ý chí của cây quạt của hắn lại càng thêm kiên định.
Sau khi hạ quyết tâm, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thu hồi cái lệnh bài.
Hắn nhìn phương hướng một chút, thoáng một cái, lao thẳng đến Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai này.
Một đường hắn lao nhanh như tên bắn, phá không na di.
Ba ngày sau, hắn từ phía xa liền thấy trên mặt đất phía trước, có một tòa hùng thành đứng vững vàng.
Phạm vi thành này cực lớn.
Bốn phía xung quanh có dãy núi giăng kín khắp nơi, thành trì giống như một con thú lớn nằm ở nơi đó.
Bên trong thành có rất nhiều trì tu sĩ.
Hiện tại cho dù là hoàng hôn, cũng vẫn có tiếng người ồn ào, lui tới, số luọng không rõ.
Phóng tầm mắt ra toàn bộ thành trì, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng.
Hắn suy nghĩ lấy thân phận của mình, tới nơi này mặc dù muốn giấu mình, vừa vặn là Thiên Tôn, có thể nói là người có quyền thế đứng thứ hai ở bên trong Tiên Vực thứ hai này.
Thân phận như vậy, thấp điều, hình như có chút không phải.
– Xem ra ta vẫn phải cố gắng học tập một chút, xem làm như thế nào để mình giấu mình cho thỏa đáng.
Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần không lập tức tản ra thần thức, dụ cho người đến đây.
Mà thoáng một cái dưới, hắn giống như tu sĩ bình thường, lựa chọn đi về phía cửa lớn của thành trì.
Thành trì cực lớn này có tám cánh cửa lớn.
Bình thường mở ra năm cánh cửa, có rất nhiều tu sĩ ra vào.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có sốt ruột, ở một chỗ bên ngoài cửa thành, đứng vào cuối cùng của đội ngũ tiến vào thành.
Hắn nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, trong lòng đã xúc động trước sự phồn hoa của Thánh Hoàng Triều này.
Nhất là nơi đây chính Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai, có Thiên Tôn trấn thủ.
Không có người nào dám ở chỗ này dương oai.
Thủ vệ nơi đây, mỗi một người đều có tu vi không tầm thường.
Cho dù một đội người bảo vệ ở cửa thành này, đều mỗi một người đều mặc bảo giáp, mắt lộ ra tinh quang.
Tu vi chung quy đều ở trình độ kết đan đại viên mãn.
Còn ở bên trong lầu trên cửa thành, có một sóng dao động Thiên Nhân, bất kỳ thời khắc nào cũng không ngừng khuếch tán ra.
Người đối diện ở phí đi, đều sẽ cẩn thận tra xét, hình thành uy hiếp, khiến cho đoàn người ra vào thành trì này, mỗi một người đều cẩn thận.
– Lại có cường giả Thiên Nhân tra xét.
Xem ra thế đạo này, quả nhiên là rối loạn.
– Ai, cũng chẳng biết lúc nào mới có khả năng thái bình.
– Nghe nói chưa? Phía bắc lại khai chiến…
– Tà Hoàng Triều này thật sự đáng giận.
Phương Bắc chiến tranh, gần như cách mấy năm lại triển khai ra…
Bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần có không ít tu sĩ chuẩn bị vào thành.
Sau khi nhìn thấy được sự kiểm tra nghiêm ngặt như thế, mỗi một người đều nhỏ giọng bàn luận.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1639: Ta Phải Khiêm Tốn (2)
Bạch Tiểu Thuần nghe lời bọn họ nói, trợn trừng mắt.
Hắn đối với Tiên Vực thứ hai này, phần lớn những gì biết được đều là thu được từ bên trong một ít điển tịch thu được.
Đối với tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó, hắn lại nắm giữ không nhiều lắm.
Chỉ có điều đối với chiến tranh ở bắc bộ, thật ra hắn có nghe thấy, lại không quá lưu ý.
Hắn vẫn nhìn chung quanh, quan sát sự náo nhiệt.
Thỉnh thoảng cũng có một vài tu sĩ hình như rất quan trọng, từ phía xa gào thét bay tới, hạ xuống ở bên ngoài cửa thành.
Sau khi phủi đi bụi đất trên người, ở dưới sự cung kính khách khí của những hộ vệ kia, bọn họ không cần xếp hàng, trực tiếp tiến vào thành trì.
Mỗi lần có người như vậy xuất hiện, mọi người ở bốn phía xung quanh đều sẽ dùng ánh mắt hâm mộ nhìn.
Bạch Tiểu Thuần càng nóng lòng muốn thử.
Nhưng nhớ tới phải khiêm tốn, vì vậy hắn tiếc nuối đè ép xuống sự vọng động của mình.
– Ta phải tập thói quen giấu mình…
Bạch Tiểu Thuần khuyên giải an ủi mình một hồi.
Rất nhanh, hắn theo đội ngũ vào thành chậm rãi đi về phía trước.
Không bao lâu, lại đến phiên Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần tiến lên, nộp một ít linh thạch, còn bị thần thức Thiên Nhân đảo qua, dĩ nhiên cho đi.
Thời điểm có thể vào thành, bỗng nhiên phía xa có cầu vồng gào thét đến, tốc độ cực nhanh, lao thẳng đến cửa thành.
Trong phút chốc, cầu vồng này tới gần, hình thành uy áp, khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh đều kinh hãi.
Còn có cuồng phong đập vào mặt.
Trong bụi bặm thổi bay, cầu vồng tiêu tan.
Từ bên trong có hơn mười người đi ra!
Bên trong có hơn phân nửa, đều là tu vi Nguyên Anh đại viên mãn, còn có sự hung hãn khát máu.
Hiển nhiên bọn họ đều có kinh nghiệm sa trường.
Còn có năm vị, chung quy đều là cường giả Thiên Nhân.
Đứng đầu đám người này lại là một đại hán.
Đại hán này rất khôi ngô, mặc áo bào tím, không giận tự uy.
Sự xuất hiện của hắn, lập tức khiến cho thần sắc thủ vệ cửa thành đều biến hóa.
Chung quy so với đám người có đặc quyền vào thành người lúc trước, còn muốn khách khí.
– Bái kiến Tử Lâm Hầu!
Hơn nữa ngay cả các Thiên Nhân bên trong lầu trên cửa thành đều từ trong lâu đi ra.
Thậm chí bọn họ đều vội vàng đi tới gần, hướng về phía đại hán kia, cung kính ôm quyền.
– Bái kiến Tử Lâm Hầu!
Mắt thấy ngay cả những Thiên Nhân này cũng như vậy, mọi người ở bốn phía xung quanh đang xếp hàng vào thành, đều kinh hãi.
Sau khi nghe được cách xưng hô của những thủ vệ cùng với Thiên Nhân đối với đại hán kia, nhất thời lại có tiếng kêu kinh ngạc, từ bên trong đoàn người truyền ra.
– Là đại tôn trấn thủ Bắc Ngạn Châu, một châu cuối cùng ở phía bắc hiện tại… Tử Lâm Hầu!
– Thật sự là lão nhân gia.
Năm đó ta từng từ phía xa liếc mắt nhìn qua.
Đây chính là Tử Lâm Hầu được Thánh Hoàng ban thưởng tước vị hầu gia!
Tiếng mọi người bàn luận vang vọng, Chỉ là chấn động kinh ngạc đối với thân phận của đại hán áo bào tím này.
Nhưng lại không có người nào cảm thấy đặc biệt kinh ngạc khi người này lại có thể không trực tiếp bay vào trong thành, mà cũng muốn đi qua cửa thành.
Bạch Tiểu Thuần dường như suy nghĩ tới điều gì đó.
Hắn ý thức được có thể ở bên trong thành trì Kinh Châu này, có quy củ.
Cho dù là cường giả Bán Thần, cũng sẽ bị cấm bay trên khoảng không của thành!
Tử Lâm Hầu mỉm cười, gật đầu về phía các Thiên Nhân vừa đi ra khỏi lầu các, bái kiến mình.
Hắn không nói nhiều lời, trực tiếp liền tiến về phía cửa thành.
Những thuộc hạ phía sau hắn, mỗi một người đều đến mang theo sát khí, đi theo ở phía sau.
Thủ vệ ở bốn phía xung quanh vội vàng xua người bên ngoài ra, không cho phép có người ngăn cản đường đi của Tử Lâm Hầu.
Trên thực tế cũng không cần bọn họ xua người đi.
Đám người ở bên cạnh cửa thành, lúc này mỗi người đều đang cung kính lui về phía sau.
Bạch Tiểu Thuần… Ban đầu vốn phải là đến phiên hắn tiến vào thành.
Lúc này hắn tự nhiên đã bị đuổi vào trong đám người rời đi.
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần không thoải mái.
Nhất là những người bên cạnh đều lui ra phía sau.
Do đó, chỉ còn lại một mình hắn đứng ở nơi đó, đặc biệt rõ ràng.
– Còn không đi ra!
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần đang đứng ở chỗ này, thủ vệ cửa thành nhất thời không vui, khẽ quát một tiếng, tiến lên tính đẩy Bạch Tiểu Thuần ra.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Cái nhìn này vừa nhìn sang, thủ vệ kia nhất thời lại ngây người.
Trong đầu hắn trong nháy mắt trở nên trống rỗng, giống như thất thần.
Ngược lại cũng không phải là hắn nhận ra Bạch Tiểu Thuần.
Mà là ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, ẩn chứa một lực trấn áp tâm hồn người, khiến cho thủ vệ này giống như mất hồn mất vía, rốt cuộc đứng ngây ở nơi nào.
– Bạch mỗ đã nộp linh thạch.
Dựa vào cái gì bảo tránh ra!
Bạch Tiểu Thuần nhàn nhạt mở miệng, vung tay áo một cái, không để ý đến bất kỳ kẻ nào, trực tiếp đi về phía cửa thành.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho mọi người xung quanh đều có chút sửng sốt.
Tất cả đều nhìn lại.
Thậm chí ngay cả Tử Lâm Hầu, ánh mắt cũng đảo qua.
Chỉ là mặc cho bọn họ nhìn như thế nào, cũng không nhìn ra được tu vi chân chính của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng bọn họ không để ở trong lòng.
Bọn họ thu hồi ánh mắt, nhìn về phía vị lão nhân Thiên Nhân kia trấn thủ ở cửa này.
Vị lão nhân Thiên Nhân này trấn thủ ở cửa thành này, lúc này nhíu mày.
Hắn biết Tử Lâm Hầu lại là dòng chính của Linh Cửu Thiên Tôn.
Hắn không dám đắc tội.
Lúc này hắn giơ tay phải lên.
Nhất thời một màn ánh sáng, trong nháy mắt lại xuất hiện ở trong cửa thành, lại trực tiếp cản trở bước chân của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không xông vào, mà quay đầu, cười mà như không cười nhìn vị lão nhân Thiên Nhân trấn thủ cửa thành kia.
– Ngươi muốn làm gì?
Bạch Tiểu Thuần cười mà như không cười nhìn vị lão nhân Thiên Nhân kia.
Từ đầu đến cuối, ở đây không có bất kỳ người nào có thể nghĩ đến thân phận của Bạch Tiểu Thuần.
Cũng không ai có thể nhìn ra, vị đi qua bên cạnh bọn họ, hiện tại lại là một trong năm Thiên Tôn lớn bên trong Thánh Hoàng Triều!
Bạch Tiểu Thuần cũng bỗng nhiên có chút thích loại cảm giác giấu mình mình.
Hắn suy nghĩ thấy như vậy còn tốt hơn một chút.
– Thảo nào những nhân vật lớn kia đều thích cải trang vi hành.
Hóa ra loại cảm giác này, lại tuyệt như vậy.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần mừng thầm.
Loại chuyện này không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Hắn luôn luôn yêu thích.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1640: Khi Dễ Ta? (1)
Lúc này ngay cả dáng vẻ tươi cười của hắn cũng mang theo sự sung sướng.
Thời điểm lời nói truyền ra, chẳng biết tại sao tim của vị lão nhân Thiên Nhân kia cợt đập mạnh.
Nhưng hắn cũng không có quá mức lưu ý, hờ hững mở miệng.
– Bộ dạng người này khả nghi, tự tiện xông vào thành Kinh Châu.
Người đâu, có lẽ cần phải bắt về điều tra rõ ràng.
Nếu thân phận vẫn như bình thường, lại thả ra cũng không muộn.
Nếu như phản kháng, tử hình ngay tại chỗ!
Lời của lão nhân Thiên Nhân vừa nói ra, mọi người ở bốn phía xung quanh lập tức lui về phía sau.
Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đều có phần thông cảm.
Nhưng vẫn có không ít người, trên khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc.
– Gia hỏa này choáng váng rồi sao? Dám ở chỗ này dương oai giễu võ?
– Cần gì phải vậy chứ? Đây chính là Tử Lâm Hầu.
Không phải là nhường đường thôi sao? Cũng sẽ không rơi mất khối thịt nào.
– Người này xong rồi.
Mấy ngày nay, tất cả những người bị xem là bộ dạng người khả nghi, không có một người nào có thể còn sống đi ra ngoài đại lao!
Thời điểm mọi người đều nhỏ giọng bàn luận, lúc này trong mắt mỗi một người thủ vệ khác trấn thủ cửa thành này, lóe lên hàn quang.
Ngoại trừ người trước bị Bạch Tiểu Thuần chấn áp tới đờ cả người ra, những kẻ khác đều nhanh chóng chạy ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới những tu sĩ Thiên Nhân trấn thủ cửa thành này lại có thể trực tiếp động thủ đối với mình.
Thần sắc hắn có chút kinh ngạc, khe khẽ thở dài.
– Cần gì phải làm vậy chứ? Ta chỉ là muốn tiến vào thành… Ta vốn đã muốn đê điều.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, giơ tay phải vung lên.
Hắn không tản ra tu vi Thiên Tôn, lộ ra chỉ là một lực lượng cảnh giới Nguyên Anh tương đương với gấp mười lần so với mấy thủ vệ kết đan này.
Bốn phía xung quanh hắn nhất thời lại biến hóa ra gió bão.
Trong tiếng nổ lớn, sau khi mấy thủ vệ kết đan đã tới, âm thanh truyền ra.
Một lực đẩy cực kỳ cường đại, khiến cho mấy thị vệ này đều rút lui.
Mỗi một người càng phun ra máu tươi.
– Lớn mật.
Quỳ xuống cho ta!
Lão nhân Thiên Nhân quát khẽ.
Bóng người thoáng một cái, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Hắn giơ tay phải lên.
Tu vi Thiên Nhân trực tiếp bạo phát, hung hăng vỗ xuống về phía Bạch Tiểu Thuần!
Một khi bị hắn vỗ trúng, theo hắn thấy, cho dù người trước mắt này không chết, nhưng từ đó về sau, chỉ có thể quỳ, không có cách nào đứng thẳng!
Trong lòng hắn cũng đang tầm giễu cợt.
Thầm nghĩ nếu như gia hỏa này không phản kháng, mình tối đa cũng chỉ là xử phạt một chút mà thôi.
Hiện tại nếu như lựa chọn phản kháng, đó chính là mắt không mở, muốn đi tìm chết.
Hiện tại, bất luận hắn làm như thế nào, đều phù hợp với luật lệ của thành Kinh Châu!
Nhưng ngay trong chớp mắt khi lão nhân Thiên Nhân này ra tay.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, tay phải trong nháy mắt giơ lên.
Lại trước khi lão nhân Thiên Nhân đánh xuống, hắn lại một tát đánh ra.
– Vẫn là ngươi quỳ đi.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần nói ra lời này, những tiếng va chạm ầm ầm vang lên, lão nhân Thiên Nhân này chỉ cảm thấy trước mắt chợt hoa lên.
Một lực mạnh trực tiếp đập vào mặt.
HẮn căn bản không có cách nào né tránh.
Thậm chí vào giờ phút này đầu óc hắn cũng trống rỗng, hai lỗ tai nổ vang.
Hắn phun ra máu tươi.
Thân thể hắn lại ở giữa không trung, bị lực mạnh này trực tiếp vỗ xuống.
Một tiếng động vang lên.
Hắn lại quỳ gối ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Đầu gối hắn lại vỡ nát, máu tươi tràn ra!
Đau đớn kịch liệt, khiến cho lão nhân Thiên Nhân này phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Hắn muốn đứng lên, nhưng đầu gối vỡ nát, ngay cả tu vi cũng giống như muốn tan vỡ, lại không có cách nào đứng lên.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh đều ngây người.
Mỗi người đều mở miệng hít sâu một hơi, đều há hốc miệng.
– Ngươi không phải là Nguyên Anh.
Nhưng cho dù ngươi là Thiên Nhân, ngươi cũng chết chắc rồi!
Lão nhân Thiên Nhân nhịn xuống đau đớn, thần sắc vặn vẹo.
Trong tiếng rít gào, hắn lấy ra một miếng ngọc giản, trực tiếp bóp nát.
Ngọc giản này, chính là sử dụng để cảnh báo.
Sau khi bóp nát, lúc này lập tức ở bên trong thành Kinh Châu này, lại có rất nhiều cầu vồng phóng lên cao, lao thẳng đến nơi đây.
Bạch Tiểu Thuần có chút bất đắc dĩ.
Thật ra hắn vốn có ý định tiến vào thành.
Lúc này mắt thấy gây cho sóng dao động không nhỏ, lắc đầu, xoay người đi về phía cửa thành, dự định xuyên qua màn ánh sáng, trực tiếp tiến vào thành.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần muốn rời khỏi, Tử Lâm Hầu đứng ở cách đó không xa, trước sau không mở miệng, lại chậm rãi nói ra một câu nói.
– Ngăn cản hắn.
Nhất thời đám thuộc hạ ở phía sau hắn, trong mắt mỗi một người đều có hàn quang lóe lên, lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần.
Năm Thiên Nhân, hơn mười Nguyên Anh đại viên mãn, bọn họ xuất động, dâng lên khí thế kinh thiên động địa.
Mọi người ở bốn phía xung quanh lại chấn động, còn có chút chờ mong.
Mỗi một người chỉ cảm thấy hôm nay được mở rộng tầm mắt.
Bọn họ thấy được náo nhiệt trước kia không nhìn thấy được.
– Đáng tiếc.
Nếu như hắn là tu vi Thiên Nhân, sớm lộ ra một chút không phải là tốt rồi sao?
– Đây rõ ràng chính là chuẩn bị.
Hiện tại kết thúc đi.
Thuộc hạ của Tử Lâm Hầu đều có kinh nghiệm sa trường. trong tay mỗi một người, đều giết chóc hơn vạn người!
Ở thời điểm mọi người ở bốn phía xung quanh đều cảm thán, Bạch Tiểu Thuần có chút nổi giận.
Hắn cảm thấy mình cũng không đi tìm Tử Lâm Hầu này gây phiền phức.
Đối phương lại còn chủ động trêu chọc mình.
– Đây là khi dễ ta sao?
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, tay phải bỗng nhiên giơ lên.
Trong nháy mắt khi hơn mười người kia tới, trực tiếp vung lên.
Lần này hắn cố ý lộ ra chính là sóng dao động của tu vi Thiên Nhân đại viên mãn.
Trong nháy mắt, trong lòng những thủ hạ của Tử Lâm Hầu điên cuồng run rẩy.
Bọn họ không khỏi kinh hãi.
Tiếng sấm trở thành âm thanh duy nhất bên tai bọn họ.
Trước mắt của tất cả mọi người đều mơ hồ.
Bọn họ chỉ cảm thấy một lực mạnh, giống như dời núi lấp biển truyền tới.
Bọn họ căn bản không có cách nào chống lại.
Năm Thiên Nhân này đứng mũi chịu sào, toàn thân chấn động mãnh liệt.
Mỗi một người đều phun ra máu tươi, thân thể trực tiếp đã bị lực mạnh này đập vào trên mặt đất, tất cả quỳ xuống.
Mà hơn mười tu sĩ Nguyên Anh đại viên mãn này cũng giống như vậy.
Ở dưới lực lượng mạnh mẽ này, thời điểm tất cả đều bị đập ngã trên mặt đất, trong đầu bọn họ vẫn còn ảm đạm.
Nhưng đau đớn mãnh liệt đến từ thân thể đưa tới những tiếng kêu thê lương thảm thiết, lại vang vọng không ngừng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








