Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 330 : Ngươi Có Đồng Ý Hay Không (1) (c1646-c1650)
❮ sautiếp ❯Chương 1646: Ngươi Có Đồng Ý Hay Không (1)
– Tử Lâm Hầu kia là đồ nhát gan.
Hắn ở bắc bộ làm mất một châu, sau khi trở về chẳng những không có bị trách phạt, mà lai trực tiếp an bài vào Thần La Châu ta.
Được, có thể.
Chuyện này ta lại nhịn nữa!
– Nhưng mụ nội nó, Linh Cửu Thiên Tôn này lại có thể sắc phong Tử Lâm Hầu này làm đại tôn của Thần La Châu.
Ta lỗi lầm gì đều không có, lại có thể bị thu lại chức vụ đại tôn, biến thành phụ tá của Tử Lâm Hầu!
– Thần La Châu, ta sử dụng tất cả tâm huyết đi làm.
Ta muốn chế tạo nơi nào thành căn cơ của thế giới Thông Thiên ta.
Nhưng hiện tại cũng bị mất…
Cự Quỷ Vương cười thảm một tiếng, hung hăng xiết chặt nắm đấm. chuyện này hắn vốn không muốn nói với Bạch Tiểu Thuần.
Hắn biết Bạch Tiểu Thuần vừa thăng cấp Thiên Tôn, căn cơ bất ổn.
Nhất là ở chỗ này, thuộc về bên trong địa bàn của Linh Cửu Thiên Tôn.
Bạch Tiểu Thuần cũng không quyền phát biểu.
Chuyện của mình, để cho Bạch Tiểu Thuần biết, sợ rằng sẽ gây ra tranh cãi lớn hơn nữa.
Chỉ là chuyện này không gạt được.
Trong lòng Cự Quỷ Vương cũng khổ sở.
Lúc này sau khi hắn cùng Bạch Tiểu Thuần ôn chuyện, Bạch Tiểu Thuần hỏi thăm, hắn mới nói ra.
Nghe được lời Cự Quỷ Vương nói, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó vẫn không nhúc nhích.
Tay hắn cầm chén rượu, dường như cũng bất động.
Chỉ là trong mắt của hắn, lúc này từ từ bắn ra tia sáng.
Sau khi tia sáng này càng lúc càng thịnh, trực tiếp hóa thành hỏa diễm, giống như ầm một tiếng bốc cháy lên.
– Tiểu Thuần, ngươi đừng kích động.
Cự Quỷ Vương bị dọa cho giật mình, còn có chút hối hận vì mình đã đi nói cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Hắn vội vàng mở miệng nói.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Ánh mắt hắn rơi ở trên chỗ của Linh Cửu Thiên Tôn phía xa.
Dần dần hỏa diễm trong mắt hắn, trở thành âm trầm, nhẹ giọng nói.
– Nhạc phụ, chuyện này nếu ta không phản kích, như vậy có thể tưởng tượng được, sau này tất cả người của thế giới Thông Thiên bên trong Thánh Hoàng Triều, đều sẽ càng thêm khó khăn.”
– Đều đã khi dễ đến trên đỉnh đầu, ta làm sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ!
– Tiểu Thuần ngươi đừng kích động.
Không có Thần La Châu, chúng ta còn có thể nghĩ ra biện pháp khác.
Thân phận của ta đã được Thánh Hoàng khâm định.
Ta nghĩ Linh Cửu Thiên Tôn này cũng không dám áp chế quá mức! Sẽ cho ta một công đạo…
Cự Quỷ Vương nhìn Bạch Tiểu Thuần trước mắt.
Hắn cảm thấy có chút không ổn.
Thật ra những chuyện Bạch Tiểu Thuần đã từng làm ra kia, bất kỳ một chuyện nào, cũng làm cho hắn cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Lúc này càng hối hận.
Mình không nên nói cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Bạch Tiểu Thuần nặng nề lắc đầu, chậm rãi đứng lên.
– Tiểu Thuần, chuyện này cho dù là ngươi muốn làm, chúng ta cũng phải bàn bạc kỹ hơn.
Ngươi cứ như vậy xông đến chỗ của Linh Cửu Thiên Tôn, cũng không giải quyết được chuyện gì.
Cự Quỷ Vương sốt ruột, vội vàng ngăn cản.
Nghe được lời Cự Quỷ Vương nói, Bạch Tiểu Thuần có chút kinh ngạc.
– Ta chưa nói sẽ đi tìm Linh Cửu Thiên Tôn.
Gia hỏa này làm việc không phúc hậu.
Ta dự định khiến cho bọn họ buồn nôn một chút mà thôi.
Lão ca chuyện này ngươi không cần phải để ý đến nữa.
Ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt đi.
Ta đi ra ngoài một chuyến.
Bạch Tiểu Thuần nói xong, liền đi ra ngoài.
Cự Quỷ Vương có chút không đoán được không suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn có chút do dự còn muốn đi tới ngăn cản.
Nhưng thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng một cái, đã biến mất không thấy tung tích.
Đứng ở trong đại điện, lúc này Cự Quỷ Vương thở dài một tiếng, dậm chân.
Hắn biết tu vi của mình không có cách nào đuổi theo kịp Bạch Tiểu Thuần.
Hắn chỉ có thể than thở ngồi ở chỗ đó, cầm bầu rượu, tiếp tục uống rượu.
Sau khi hắn cảm thấy mình đi tới nơi Thần La Châu này, vốn đã cảm thấy thỏa mãn.
Nhưng hôm nay tất cả đều hóa thành hư không.
Bao gồm cả chí khí của hắn cũng đều lần lượt dưới sự công kích ở đây, có chút nản lòng thoái chí, đến nỗi thần sắc hoảng hốt tiều tụy khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhìn ra.
Giờ khắc này ở bên ngoài thành Kinh Châu, trong thiên địa, bóng người Bạch Tiểu Thuần từ bên trong hư vô một bước đi ra.
Hắn không quay đầu lại nhìn thành Kinh Châu, mà là triển khai tốc độ cao nhất, lao thẳng đến phương bắc!
Tốc độ của Thiên Tôn, được Bạch Tiểu Thuần toàn lực triển khai ra, tốc độ cực nhanh, vượt qua tất cả.
Mặc dù khoảng cách giữa Kinh Châu bắc bộ không phải là quá gần, lại không phải đặc biệt xa xôi.
Ở trong tốc độ nhanh như tên bắn này, thời điểm trời còn chưa sáng, Bạch Tiểu Thuần đã từ phía xa, nhìn thấy được mặt đất của bắc bộ Tiên Vực.
Ở đây băng tuyết bao trùm, thiên địa lạnh giá.
Hoa tuyết bay xuống, mặt đất mờ tối.
Gió lạnh nức nở thổi qua…
Khi Bạch Tiểu Thuần đến đây, thần thức đảo qua.
Sau đó hắn trực tiếp xác định phong tỏa một chỗ khu vực, thuấn di đi.
Lúc trong bắc bộ Tiên Vực này, bên trong một chỗ thành trì, trong một gian động phủ nhìn như tầm thường, Công Tôn Uyển Nhi đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Làm Thiên Tôn trấn thủ bắc bộ Tiên Vực này, nàng vốn không cần quanh năm ở chỗ này.
Thật sự từ sau khi trở lại Tà Hoàng Triều, vì nàng cùng Quỷ Mẫu khác nhau, Tà Hoàng đối với nàng có chút do dự.
Để chứng minh bản thân mình cũng vì có thể đặt chân ở Tà Hoàng Triều, lúc này nàng mới đi tới nơi này.
Ở một khoảng thời gian trước, nàng bắt lấy địa phương một châu, còn dự định trấn thủ ở đây, gián tiếp chứng minh lòng trung thành của mình.
Lúc này nàng đang tĩnh tọa, bỗng nhiên trong lòng thoáng động.
Mắt phượng của nàng chậm rãi mở ra, lộ ra tinh quang.
Gương mặt nàng vốn lại đã cực kỳ xinh đẹp.
Lúc này theo ánh mắt mở ra, nhất thời toàn thân tản ra vẻ mỹ lệ động lòng người.
Chỉ là ở ngoài vẻ xinh đẹp này lại bao trùm một tầng sương lạnh, lạnh lùng nhìn về phía cửa lớn của động phủ.
Không bao lâu, bên ngoài động phủ truyền đến giọn nói của Bạch Tiểu Thuần.
– Uyển nhi, nàng cũng đã biết ta tới, thế nào vẫn còn đóng cửa vậy.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên ngoài động phủ.
Làm bạn bên cạnh hắn là vô số hoa tuyết bay xuống.
Hắn nhìn cửa lớn động phủ đang đóng một chút, vội ho một tiếng.
Hắn cũng không cảm thấy mình nói như vậy có gì không ổn.
Lần này hắn là đi cầu trợ giúp.
Cho nên hắn suy nghĩ đầu tiên giọng nói của mình phải mềm mỏng một chút.
Thứ hai lại là lời nói phải khiến cho Công Tôn Uyển Nhi cảm thấy rất thân mật với mình mới tốt.
Sau khi lời Bạch Tiểu Thuần nói ra, rơi vào trong tai Công Tôn Uyển Nhi, trên gương mặt tuyệt mỹ của Công Tôn Uyển Nhi, da mặt co giật vài cái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1647: Ngươi Có Đồng Ý Hay Không (2)
Nàng cố tình không để ý tới Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng sau khi trầm mặc một hồi, nàng vẫn giơ tay phải vung lên.
Cửa lớn của động phủ mở ra.
Bạch Tiểu Thuần đi nhanh vào.
Thời điểm nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi, hắn nhìn thấy được đã không còn là gương mặt lạnh lùng trước đó, mà là hình dáng mang theo dáng vẻ tươi cười, trong mắt lộ ra u quang, quen thuộc trong ký ức của hắn.
– Tiểu ca ca muộn thế này tìm đến người ta, chẳng lẽ là muốn ở chỗ này lưu lại một đêm hay sao?
Công Tôn Uyển Nhi cười một cách tự nhiên.
U quang trong mắt nàng càng tăng lên.
Thậm chí nàng còn vươn đầu lưỡi ra, liếm môi một cái.
– Còn có thể ở lại một đêm?
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.
Hắn vội vàng hít một hơi thật sâu, thầm than một tiếng.
Nếu thật sự không phải có chuyện cần nhờ Công Tôn Uyển Nhi hỗ trợ, hắn tuyệt đối sẽ không đến tìm nữ tử này.
Không đợi nàng nói hết lời, hắn bỗng nhiên biến sắc, thân thể bỗng nhiên lui về phía sau.
Gần như ở trong chớp mắt khi hắn lui ra phía sau, Công Tôn Uyển Nhi cười duyên lên tiếng.
– Tiểu ca ca thăng cấp Thiên Tôn, Uyển nhi rất muốn thử xem, tiểu ca ca có tư cách ở lại qua đêm hay không.
Thân thể hư ảo, trực tiếp lại xuất hiện ở địa phương phía trước mặt Bạch Tiểu Thuần, tay phải bấm quyết, một ngón tay hạ xuống, đâm một cái, lại trực tiếp xuyên qua hư vô nơi Bạch Tiểu Thuần vừa đứng, thành một lỗ thủng.
Tia sáng ở bốn phía xung quanh lỗ thủng này vặn vẹo.
Còn có vòng xoáy đang ầm ầm xuất hiện.
– Nàng làm gì? Ta không ở lại qua đêm!
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, vội vàng mở miệng nói.
Nhưng Công Tôn Uyển Nhi không nói một lời.
Chỉ là dáng vẻ tươi cười của nàng càng sáng lạng, dưới một bước, lại tới gần.
– Công Tôn Uyển Nhi, nàng điên rồi phải không? Ta lại ân nhân cứu mạng của nàng!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vừa nhảy, lại vừa tránh.
Khi mắt nhìn thấy Công Tôn Uyển Nhi lại một lần nữa tới gần, hắn cũng có chút nổi giận.
– Nàng điên rồi.
Nói như thế nào chúng ta cũng đã quan biết nhiều năm như vậy.
Ta lại không có ác ý, còn là ân nhân cứu mạng của ngươi.
Lần này là muốn tìm tới nàng, nhờ nàng giúp một tay!
Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, mắt Công Tôn Uyển Nhi lộ ra ánh sáng kỳ lạ.
Hiển nhiên sau khi nàng đã phát hiện ra, Bạch Tiểu Thuần né tránh vài lần, tốc độ của nàng lại nhanh hơn.
Toàn thân nàng giống như trở thành một đạo lưu quang, tay phải mang theo sự sắc bén, đâm thẳng đến mi tâm của Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần giận thật.
Lần này hắn không tránh nữa.
Hắn giơ tay phải lên, bấm quyết, ý luân hồi quá khứ trải qua, ẩn chứa trong tay,
Trực tiếp va chạm.
Ầm.
Một tiếng động vang lên.
Thời điểm cùng Công Tôn Uyển Nhi va chạm, Công Tôn Uyển Nhi kinh ngạc kêu lên một tiếng, thân thể rốt cuộc chợt run rẩy.
Trong nháy mắt, bốn phía xung quanh nàng lại xuất hiện vô số phù văn.
Những phù văn này đều là ký ức của nàng.
Lúc này chúng xoay tròn, khiến cho Công Tôn Uyển Nhi giống như bị thiên lôi công kích, toàn thân đều chấn động.
Bạch Tiểu Thuần cũng không sống tốt.
Thật ra một đòn lưu quang này của Công Tôn Uyển Nhi giống như xuyên qua thân thể Bạch Tiểu Thuần, hình thành một hố đen nhìn không thấy, lại có từng tia tử khí từ bốn phía xung quanh đi tới.
Thậm chí ở trong thần thức của Bạch Tiểu Thuần, động phủ này cũng vặn vẹo, huyễn hóa ra vô số dữ tợn lệ quỷ, dường như muốn nhào về phía mình.
– Đáng chết.
Ngươi biết ta sợ quỷ, lại còn làm ta sợ!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Trước khi đám lệ quỷ này nhào tới, vì hắn cùng với Công Tôn Uyển Nhi dựa vào rất gần.
Tay phải hắn tự nhiên lại rơi vào cái mông tròn của Công Tôn Uyển Nhi này, trực tiếp một tát vỗ xuống…
Bốp.
Một tiếng động vang lên.
Âm thanh cực lớn này chấn động bốn phía xung quanh.
Những con lệ quả muốn nhào tới, đều vì nỗi lòng Công Tôn Uyển Nhi biến hóa vặn vẹo, đều dừng lại một chút.
Lúc này, thân thể Công Tôn Uyển Nhi chấn động, sắc mặt lập tức thay đổi.
Đồng thời, lần đầu tiên trong mắt nàng cũng xuất hiện sát cơ.
Nhưng sát cơ này vừa dâng lên, Bạch Tiểu Thuần mắt thấy hữu hiệu, lại một tát đánh xuống.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!
Công Tôn Uyển Nhi nổi giận, toàn thân tính giãy dụa thoát ra khỏi sự ràng buộc của những phù văn do luân hồi quá khứ trải qua hình thành.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể để cho nàng thoát thân.
Hắn tiến lên lại một tát đánh xuống.
Cứ như vậy… sau liên tục hơn mười cái tát, tức giận của Công Tôn Uyển Nhi rốt cuộc biến mất.
Ngược lại trong mắt nàng lộ ra một tia mê man.
Sự mê man này, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mà hãi hùng khiếp vía.
Hắn vừa thả lỏng, sát cơ trong mắt Công Tôn Uyển Nhi lại xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức vội vàng lại vỗ xuống một cái.
Lại như vậy, Công Tôn Uyển Nhi ngược lại trở nên yên tĩnh.
Chỉ là mê man trong mắt dần dần hóa thành mê ly, hơi thở hổn hển.
Tim Bạch Tiểu Thuần cũng run rẩy, lúc này vội vàng mở miệng nói.
– Uyển nhi, giúp ta một chuyện.
Ngày mai nàng tìm một cơ hội, nói mặc dù nàng có thể bắt được châu này, là bởi vì Bán Thần đại tôn thủ châu Tử Lâm Hầu, đã đầu phục dưới gạch cua triều của các nàng.
– Không có khả năng!
Công Tôn Uyển Nhi vừa nghe lời này, mê ly trong con mắt nhất thời thanh tỉnh một chút.
Lời nói vừa ra, Bạch Tiểu Thuần sốt ruột.
Trong lòng hắn hung ác, tay phải lại giơ lên, liên tục vỗ xuống hơn mười lần.
Sau đó, thân thể Công Tôn Uyển Nhi run rẩy, toàn thân giống như cũng mềm nhũn.
Nếu không phải Bạch Tiểu Thuần đỡ lấy, hình như cũng sẽ co quắp ngã trên mặt đất.
Bạch Tiểu Thuần cũng không nhịn được, tim đập rộn lên, hung ác độc địa mở miệng.
– Nàng có đồng ý hay không?
Công Tôn Uyển Nhi thở hồng hộc, nghiến, không nói được một lời.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa đánh xuống.
Sự mê ly trong mắt nàng thay thế tất cả.
Cuối cùng toàn thân giống như mềm nhũn, nói một câu giống như muỗi kêu.
– Ta đồng ý… Ngươi cút cho ta!
Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy mình lần này nói chuyện với Công Tôn Uyển Nhi, tràn ngập quỷ dị.
Nghe nàng nói vậy, hắn vội vàng lui lại phía sau, nhanh chóng rời khỏi động phủ.
Trên đường hắn giống như có tật giật mình vậy, bản thân cũng có chút mơ hồ.
– Công Tôn Uyển Nhi này lại có thể chịu bị đánh như vậy…
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, trong lòng nói thầm một câu.
Nhưng trong lòng hình như có cổ tà hỏa nói không nên lời, thế nào cũng không tản đi được.
– Yêu nghiệt.
Đây nhất định là nàng chủ động câu dẫn ta!
Cuối cùng, hắn thở dài.
Hắn cảm thấy mình ưu tú, tới ngay cả chính mình cũng thấy sợ hãi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1648: Phát Điên (1)
Tới đi vội vàng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi suốt đêm trở về thành Kinh Châu, trời đã hừng đông.
Cự Quỷ Vương một đêm không nghỉ, ở nơi đó không ngừng uống rượu.
Thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời, trong lòng cũng đang lo lắng cho Bạch Tiểu Thuần.
Hắn rất sợ Bạch Tiểu Thuần tỏng lúc kích động, sẽ tạo thành hậu quả không tốt.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần vừa trở lại bên trong phủ đệ, Cự Quỷ Vương lại lập tức phát hiện ra.
Hắn liền đứng lên, tiến tới nắm lấy Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo sự do dự, hỏi.
– Ngươi…
– Lão ca an tâm một chút.
Không cần nóng vội.
Lão ca cứ chờ xem cuộc vui là được rồi.
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, cười ngạo nghễ.
Hắn cầm lấy bầu rượu ở bên cạnh, uống hết một ngụm, sau đó mới thản nhiên mở miệng, nói
– Bạch Tiểu Thuần ta ra tay, từ trước tới nay, vẫn chưa bao giờ thất bại qua.
Trong vòng bảy ngày, Cự Quỷ lão ca, ta sẽ khiến lão ca phục hồi lại chức vụ ban đầu!
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần khẳng định như vậy, hình dáng lại tràn đầy tự tin, Cự Quỷ Vương có chút há hốc mồm.
Hắn cẩn thận nhớ lại tất cả hành vi Bạch Tiểu Thuần thời điểm ở Man Hoang, lại không có tìm được một chút lòng tin nào.
Ngược lại có một cảm giác bất an thật sâu, càng thêm mãnh liệt.
– Ngươi… Ngươi giết chết Tử Lâm Hầu rồi?
Cự Quỷ Vương hít vào một hơi, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Làm sao có thể!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy Cự Quỷ Vương quá mức coi thường mình, trừng mắt nhìn lại.
– Ta chỉ là ở trên mặt hắn, bôi một chút phân rửa thế nào cũng không sạch mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới kế hoạch nghìn lở trăm lỗ này của mình, căn bản là chưa từng cân nhắc qua, trên mặt lại lộ ra nụ cười đắc ý.
Trên thực tế nếu hắn tốn một ít tâm tư, là có thể nghĩ ra biện pháp có thể nói là hoàn mỹ.
Chỉ cách làm của là Linh Cửu Thiên Tôn này khiến người ta qua buồn nôn.
Cho nên lần này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có ý định xử lý chuyện này quá mức hoàn hảo.
Mà ngoài sáng nói cho tất cả mọi người biết, mình chính là đang hắt phân về phía trên người đối phương!
Cự Quỷ Vương ở bên cnạh, nghĩ mãi vẫn không hiểu được.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra biện pháp của Bạch Tiểu Thuần này có thể nói là tuyệt đối tổn hại.
Lúc này trong sự hoài nghi, mắt thấy Bạch Tiểu Thuần không mở miệng nói tỉ mỉ, rơi vào đường cùng, Cự Quỷ Vương chỉ có thể đè ép xuống lo lắng trong lòng.
Hắn nghĩ nếu Bạch Tiểu Thuần tự tin như vậy, có thể mấy ngày sau, thật có thể vén mây mù thấy trời xanh cũng không biết chừng.
Lại như vậy, ở trong sự lo được lo mất của Cự Quỷ Vương, tâm thần hắn mệt mỏi mấy ngày, cũng khó có được một chút thả lỏng, ở tại bên trong phủ đệ của Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó, trong sự lo lắng chờ đợi của hắn, ở trong sự chờ đợi ngóng chờ của Bạch Tiểu Thuần, lại một ngày qua đi.
Cho đến buổi trưa ngày thứ ba, trong phạm vi thế lực của Tà Hoàng Triều, trong một châu cuối cùng tại bắc bộ của Tiên Vực thứ hai này, cửa lớn ở động phủ của Công Tôn Uyển Nhi chậm rãi mở ra.
Theo cánh cửa của động phủ mở ra, thần sắc Công Tôn Uyển Nhi vẫn như bình thường, hoàn toàn không nhìn ra điểm nào khác thường.
Nàng bình tĩnh đi ra.
Thân là Thiên Tôn, sự xuất hiện của nàng lập tức lại khiến cho đối phương quan tâm.
Nhất là sau khi xuất quan, Công Tôn Uyển Nhi làm Thiên Tôn duy nhất trấn thủ bắc bộ Tiên Vực, nàng phát ra một đạo mệnh lệnh, triệu tập đại tôn bảy châu bắc bộ cùng với Thiên Nhân dưới quyền, ngay lập tức tới gặp.
Đối với mệnh lệnh của Công Tôn Uyển Nhi, Bán Thần bảy châu bắc bộ, không có người nào dám không tuân theo.
Sau khi tiếp nhận mệnh lệnh, tất cả đều lập tức buông mọi chuyện trong tay xuống, dẫn theo thủ hạ Thiên Nhân, từ bốn phía xung quanh đồng thời chạy tới.
Khi bọn họ đến, tập trung ở trong điện của Nguyên đại tôn châu thứ bảy của bắc bộ, Công Tôn Uyển Nhi dĩ nhiên ngồi ở trên ghế cao, hai mắt khép hờ, tay phải vịn cái ghế, ngón trỏ đang không ngừng gõ xuống.
Phát ra những âm thanh cốc cốc.
Âm thanh này vang vọng khắp nơi, dần dần hình thành áp lực, khiến cho bảy vị Bán Thần cùng với hơn mười vị Thiên Nhân đang có mặt trong đại điện lúc này, mỗi người đều hãi hùng khiếp vía, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở.
Cho đến khi thời gian đã qua một nén nhang, ở thời điểm áp lực của mọi người đã đến trình độ nhất định, bỗng nhiên hai tròng mắt của Công Tôn Uyển Nhi bỗng nhiên mở ra.
Trong mắt nàng lộ ra một tia ánh sáng u ám khiến cho trong lòng tất cả mọi người thầm run rẩy.
– Các vị.
Công Tôn Uyển Nhi chậm rãi mở miệng.
Trong âm thanh vang vọng, tất cả tu sĩ Tà Hoàng Triều dưới phía, mỗi một người đều lập tức cung kính vô cùng, tập trung tinh thần nghiêm nghị lắng nghe ý chỉ.
– Các ngươi cũng biết, vì sao bản tôn có thể trong một đêm, lại trong khoảng khắc nắm được một châu cuối cùng của bắc bộ này!
Công Tôn Uyển Nhi chậm rãi nói, nhìn như bình thường, nhưng trong lòng lại rất không được tự nhiên.
Vừa rồi sở dĩ nàng trầm mặc một nén hướng, cũng bởi vì trong lòng nàng đang giãy dụa.
Nhưng cuối cùng quỷ thần xui khiến, nàng vẫn lên tiếng.
Theo lời nói của nàng truyền ra, các tu sĩ Tà Hoàng Triều phía dưới sửng sốt, có chút không nắm được ý tứ trong lời nói của Công Tôn Uyển Nhi.
Tất cả đều nhìn nhau một cái, cũng không dám làm người đầu tiên mở miệng.
Từng người cúi đầu, tiếp tục lắng nghe.
– Có thể thuận lợi bắt được châu này như vậy, chính bởi vì nhờ có… Tử Lâm Hầu bên trong Thánh Hoàng Triều, vị Thiên Tôn vốn trấn thủ châu này.
Tâm của Tử Lâm Hầu này hướng về phía Tà Hoàng Triều ta…. Bản tôn nhất định phải bẩm báo công lao của hắn, cho Tà Hoàng biết.
Sau khi Công Tôn Uyển Nhi kiên trì, nói xong những lời này, chính nàng cũng cảm thấy không được tự nhiên.
Thoáng một cái nàng đứng dậy, rời khỏi đại điện.
Trong đại điện, lúc này vẫn là một mảnh tĩnh mịch.
Bảy Bán Thần, hơn mười người Thiên Nhân, mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Bọn họ có chút cảm giác giống như đang nằm mộng.
Công Tôn Uyển Nhi thật sự điều động binh lực, triệu tập tất cả mọi người tới đây.
Bọn họ vốn tưởng rằng có chuyện gì lớn.
Dù làm thế nào, bọn họ cũng không nghĩ tới, lại có thể chỉ nói một câu nói này…
Rất nhanh, bảy Bán Thần này đã kịp có phản ứng.
Tất cả đều hít vào một hơi.
Sau khi nhìn nhau một cái, bọn họ đều nhìn ra được sự cổ quái trong mắt của từng người.
– Tử Lâm Hầu này… đắc tội Thiên Tôn đại nhân?
– Nhất định là như vậy.
Hơn nữa đắc tội còn không nhỏ!
– Nhưng lấy tu vi của Thiên Tôn đại nhân, nếu muốn tiêu diệt này Tử Lâm Hầu nho nhỏ này, cần gì phải sử dụng loại kế sách này…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1649: Phát Điên (2)
– Ách… Chủ yếu nhất, kế sách này cảm giác quá đơn giản.
Ai tin chứ…
Bảy Bán Thần càng nghĩ càng thấy rằng chuyện này vô cùng quỷ dị.
Những Thiên Nhân bốn phía xung quanh đó, mỗi một người đều mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Không quan tâm trong lòng bọn họ cân nhắc như thế nào, có thể xác nhận được một điểm.
Đó chính là… Công Tôn Uyển Nhi rất chán ghét đối với Tử Lâm Hầu này.
Rất nhanh, sau khi mọi người nói chuyện sơ qua, cũng đều ý thức được, sở dĩ Công Tôn Uyển Nhi triệu tập mọi người tới nói những lời này, mục đích rất rõ ràng, chính là hi vọng mượn miệng của mọi người, truyền chuyện này đi.
Bọn họ cần phải suy nghĩ, không phải là sau khi truyền bá ra, kế sách này có hữu dụng hay không, mà là làm như thế nào để truyền ra với tốc độ nhanh nhất.
Sau khi các bên đạt được nhất trí, mọi người trong đại điện vội vàng rời đi, sử dụng phương pháp của từng người, ra sức truyền chuyện này ra.
Rất nhanh, toàn bộ bảy châu bắc bộ, lời đồn liên quan tới chuyện tâm Tử Lâm Hầu hướng về phía Tà Hoàng Triều, đã không ngừng được truyền đi.
Bắc bộ cũng là một phần của Tiên Vực thứ hai.
Tuy là ở hai đại hoàng triều, nhưng vẫn ngầm có liên hệ.
Gần như không đến hai canh giờ, tin tức này từ các con đường, truyền vào đến một châu trong mười châu của nam bộ Tiên Vực, tiến tới truyền đến bên trong thành Kinh Châu.
Theo tin tức khuếch tán, nhất thời lại gây ra chấn động.
Có thể nói mỗi một người nghe được chuyện này, phản ứng đầu tiên đều là sửng sốt một chút, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Bán Thần cũng tốt, Thiên Nhân cũng được, còn có Nguyên Anh, Kết Đan.
Gần như tất cả những người có đầy đủ lý trí, đều bị tin tức này làm cho chấn động tới trợn mắt há hốc mồn.
Thật sự… Tin tức này quá giả, cũng quá mức hoang đường!
– Quỷ Mẫu Thiên Tôn triệu tập đại tôn các châu, chỉ vì để nói ra chuyện này? Cái này cũng quá khoa trương đi…
– Tử Lâm Hầu ngầm hỗ trợ, khiến cho một châu cuối cùng bắc bộ bị lấy đi? Không phải đây là chuyện phiếm sao? Có Thiên Tôn ra tay, ai có thể bảo vệ được!
– Quỷ Mẫu Thiên Tôn muốn báo cáo lại công lao của Tử Lâm Hầu cho Tà Hoàng biết sao? Tử Lâm Hầu này ngốc sao? Nếu như hắn thật sự phản bội, còn không sớm chạy đi.
Làm sao còn có thể trở về được?
Các loại bàn luận, các loại bàn tán vang không ngừng truyền ra ở khu vực nam bộ Tiên Vực thứ hai này.
Đương nhiên cũng không phải tất cả mọi người đều không tin.
Vẫn có phần nhỏ những người vô cùng ngây thơ, sau khi nghe được tin tức này, lại lập tức tin tưởng.
Nhưng dù sao người như vậy quá ít.
Gần như tuyệt đại đa số, đều sửng sốt.
Sau đó, chính là xem thường.
Chỉ sợ bọn họ phản ứng chậm đi nữa, liếc mắt cũng có thể liền nhìn ra được, cái này căn bản là vị Quỷ Mẫu Thiên Tôn kia nói xấu!
Nhất là loại nói xấu này, hoàn toàn không có tồn tại chút kỹ xảo nào.
Quả thực chính là trắng trợn giả tạo, khiến cho người ta giận sôi gan…
Chỉ là giả cũng có lợi ích của giả.
Chính bởi vì chuyện này quá giả, ngược lại sau khi truyền ra, khiến cho không ít người thông minh, phản ứng đầu tiên vốn là không tin.
Nhưng dần dần, bọn họ lại cảm thấy không thích hợp.
Cuối cùng bọn họ cũng bắt đầu nghi thần nghi quỷ.
Mà phát điên nhất, chính là đại tôn Thần La Châu hiện tại, bản thân Tử Lâm Hầu.
Sau khi hắn nghe được tin tức này, toàn thân cũng có chút choáng váng, dở khóc dở cười.
Phản ứng đầu tiên của hắn là cảm thấy oan uổng.
Sau đó hắn phán đoán đây là có người đang hại mình.
Nhưng nếu như đối phương có thể mời được Quỷ Mẫu Thiên Tôn đi hãm hại như thế, dựa theo đạo lý mà nói, sẽ phải nghĩ đến lời nói xấu càng hoàn mỹ mới đúng.
Nhưng hết lần này tới lần khác… Chuyện giả tạo này khiến cho hắn cũng tức tối.
– Chẳng lẽ là vị Thông Thiên Vương kia?
Ánh mắt Tử Lâm Hầu lóe lên, đã có suy đoán.
Ở thời điểm tin tức này được truyền khắp thành Kinh Châu, theo vô số tu sĩ bên trong thành trì hiểu rõ bàn luận đối với chuyện này, ngôn luận liên quan tới chuyện Tử Lâm Hầu bị bêu xấu, cũng càng lúc càng nhiều.
Sau khi Cự Quỷ Vương nghe được chuyện này, sau một hồi sửng sốt, phản ứng đầu tiên trong đầu hắn, chính là chuyện này hẳn có liên quan tới Bạch Tiểu Thuần.
Trong lòng hắn lại thầm thở dài.
Thật ra hắn lại cảm thấy cách làm này của Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn không có chút lực công kích gì.
– Chuyện này… căn bản sẽ không có bất kỳ người nào sẽ tin tưởng được.
Cự Quỷ Vương nhất thời cảm thấy đau đầu.
Hắn vội vàng đi tìm Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cũng muốn hỏi ý kiến của Bạch Tiểu Thuần một hồi.
Nhưng còn không đợi hắn tiến vào trong chỗ mật thất của Bạch Tiểu Thuần, cửa lớn của mật thất này lại đột nhiên mở ra.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần mặc trường bào Tử Long, mang theo vương miện, toàn thân từ trên xuống dưới lộ ra khí tức tối cao của Thiên Tôn.
Theo cửa lớn mở ra, hắn đi từng bước một đi ra.
Một khí thế không có cách nào hình dung, đè ép đến.
Cự Quỷ Vương hít thở cũng thoáng dừng lại một chút.
Hắn chỉ cảm thấy lúc này Bạch Tiểu Thuần từ trong mật thất đi ra, hoàn toàn khác hẳn so với trong trí nhớ của hắn.
Trên trường bào của Bạch Tiểu Thuần còn tản ra khí tức giống như vượt lên trên tất cả chúng sinh.
Nhất là trong mắt hắn dường như có niệm lực tràn ngập.
Hình như tất cả sinh mạng ở trong mắt hắn, cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi.
Giống như là hắn đang đứng ở đỉnh ngọn núi lớn, khống chế mạch đập của thế giới, nắm giữ niệm lực của sinh linh!
Thời điểm hơi thở của Cự Quỷ Vương thoáng dừng lại, trong lòng hắn còn vô cùng chấn động.
Trong bụng hắn đầy lời muốn nói.
Nhưng lúc này, tất cả đều dừng lại ở bên miệng, lại hoàn toàn không có cách nào nói ra được.
Hắn chỉ có thể kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần trước mắt này ở trong ký ức của mình, chưa từng xuất hiện qua tư thái như vậy.
Áo bào này, là đạo bào của Thiên Tôn!
Là sau khi Bạch Tiểu Thuần thành tựu Thiên Tôn, Thánh Hoàng ban cho.
Phóng tầm mắt ra toàn bộ Thánh Hoàng Triều, tính cả Bạch Tiểu Thuần ở bên trong, cũng chỉ có năm người có tư cách mặc.
Bình thường sẽ không có mặc nó.
Chỉ là cứ mười năm một lần, trên đại triều, lại hoặc ở trong nghi thức cực kỳ long trọng, mới có thể mặc vào đạo bào này.
Bao gồm vương miện, cũng như vậy.
Lúc này, sau khi mặc đạo bào có thể nói là chí bảo này ở trên người, khí chất của Bạch Tiểu Thuần lập tức có sự thay đổi lớn.
Hắn liếc mắt nhìn Cự Quỷ Vương.
Sự chấn động ở trong mắt của đối phương, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút đắc ý.
Nhưng hắn lại duy trì vẻ nghiêm nghị, nhìn về phía Cự Quỷ Vương gật đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1650: Tiểu Thuần Lên Sân Khấu
– Đi theo phía sau bản vương.
Bạch Tiểu Thuần biết thời khắc này khí thế của mình không thể mất đi.
Sau khi mở miệng, hắn hiên ngang đi về phía cửa lớn của phủ đệ.
Khí tức của Cự Quỷ Vương thoáng nâng lên.
Hắn mơ hồ đoán được kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này mặc dù trong lòng do dự.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần, giống như mang theo sự chân thật đáng tin nào đó.
Nhất là khí thế trên người Bạch Tiểu Thuần giờ phút này, càng làm cho trong lòng Cự Quỷ Vương lần đầu… lại có một sự chấn động, giống như năm đó lần đầu tiên nhìn thấy được Khôi Hoàng.
Thời điểm trước đây, khi Khôi Hoàng còn không có bị Đại Thiên Sư lấy mất quyền lực, bản thân hắn là Hoàng giả khiến cho Man Hoang khiếp sợ quy phục.
Ánh mắt hắn có thể khiến cho thiên địa rít gào cuồn cuộn, cũng phải bình tĩnh trở lại.
Nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt Cự Quỷ Vương lộ ra ánh sáng màu kỳ dị.
Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn rốt cuộc thoáng cúi đầu, giống như thần tử đi cùng Hoàng giả, theo ở phía sau Bạch Tiểu Thuần.
Theo Bạch Tiểu Thuần đi thẳng một đường tiến tới, tất cả tôi tớ tu sĩ bên trong phủ đệ này sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, nhất thời tâm thần chấn động mãnh liệt.
Mỗi một người giống như đều phải ngừng hít thở lại, bị trang phục cùng với khí thế của Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn áp chế, không tự chủ được đều cúi đầu quỳ lạy.
Lại như vậy, sau khi Bạch Tiểu Thuần một đường đi ra khỏi phủ đệ, tất cả mọi người bên trong phủ đệ trước sau vẫn quỳ lạy không dám đứng lên.
Cùng lúc đó, sau khi đi ra khỏi phủ đệ, đứng ở đầu đường, khí thế của Bạch Tiểu Thuần chẳng những không có giảm bớt, trái lại càng bạo phát hơn.
Hắn một đường đi về phía… phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn, chậm rãi bước đến.
Hắn đi qua nơi nào, hễ là tu sĩ thành Kinh Châu ở xung quanh hắn, thấy được Bạch Tiểu Thuần, bất luận là tu vi gì, đều ở trong một cái chớp mắt này, tâm thần chấn động, bị khí tức của Bạch Tiểu Thuần chấn áp.
Tất cả đều đang hít sâu, đều bái kiến.
– Bái kiến Thiên Tôn!
Âm thanh này bắt đầu còn rải rác.
Nhưng rất nhanh, lại càng lúc càng nhiều.
Không phải bọn họ nguyện ý như vậy, mà là theo bản năng ở dưới uy áp phát ra!
Cũng may chỗ Bạch Tiểu Thuần ở lại cách phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn không quá xa.
Rất nhanh, thời điểm khí thế Bạch Tiểu Thuần đạt tới đỉnh phong, hắn đã đi tới trước phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn.
Nhìn cũng không nhìn những lão nhân Thiên Nhân đang bảo vệ ở nơi đó trợn mắt hốc mồm, Bạch Tiểu Thuần một bước đi vào.
Thần sắc Cự Quỷ Vương rung lên, cũng vội vàng theo sau.
Về phần mấy tu sĩ Thiên Nhân bảo vệ ở chỗ này.
Chức trách của bọn họ vốn là ngăn cản.
Nhưng hôm nay ở dưới khí thế của Bạch Tiểu Thuần như vậy, bọn họ căn bản là hoàn toàn không phát sinh nổi bất kỳ ý niệm phản kháng nào.
Lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần một đường ung dung, thông thuận không gặp trở ngại nào, bước vào đến phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn.
Trong nháy mắt khi tiến vào nơi đây, hắn lại cảm nhận được ở trong một chỗ đại điện phía trước, bên trong đang có hơn mười người.
Tử Lâm Hầu đã ở trong đó.
Bọn họ dường như đang thương thảo.
Trong đó khí tức của một người, nhìn như không rõ ràng.
Nhưng ở trong ánh mắt Bạch Tiểu Thuần, sự tồn tại của đối phương giống như là cây đuốc trong đêm tối, cực kỳ dễ làm cho người khác chú ý.
Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được Linh Cửu Thiên Tôn, ở bên trong đại điện này, Linh Cửu Thiên Tôn có chút đau đầu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Ở trong nháy mắt khi đầu hắn vừa ngẩng lên, cánh cửa đại điện chỗ hắn cùng với các Bán Thần dưới trướng của hắn đang đứng chợt phát ra một tiếng động khẽ, chậm rãi bị đẩy ra.
Tiếng động này khiến cho mười người Bán Thần và Tử Lâm Hầu ở nơi này chú ý.
Thời điểm bọn họ theo bản năng quay đầu lại, mỗi một người đều giống như bị thiên lôi công kích.
Tất cả đều ngây người ra đó, kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần lúc này đứng ở ngoài cửa lớn, mặc đạo bào Thiên Tôn, mang theo vương miện, khí thế toàn thân tăng cao tới vô cùng, giống như thần chỉ hạ xuống thế giới vậy.
Tử Lâm Hầu cũng có mặt ở trong đó.
Lúc này hắn mở miệng hít sâu một hơi, trong đầu lập tức trống rỗng.
Bạch Tiểu Thuần lại trực tiếp không để ý tới mười người Bán Thần cùng Tử Lâm Hầu này.
Sau khi cửa lớn được đẩy ra, hai mắt của hắn trực tiếp lại rơi vào… một vị lão nhân đang ngồi tại vị trí cao nhất của đại điện này…!
Lão già này cũng mặc áo bào tím, nhưng lại không phải là đạo bào Thiên Tôn.
Toàn thân hắn từ trên xuống dưới tản ra uy áp Thiên Tôn, dường như có thể ảnh hưởng tới biến hóa của thiên địa.
Hắn rõ ràng là ngồi ở chỗ đó, nhưng lại khiến cho người ta một loại cảm giác giống như hư ảo không chân thật.
Cho dù là ai nhìn một thời gian dài, ở trong lòng cũng sẽ có một loại cảm giác đối phương là tôn thần!
Mà giờ khắc này, hơn mười vị Bán Thần ở trong đại điện này, trong đầu mỗi một người đều đang chấn động.
Đầu tiên bọn họ không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có thể tới.
Thứ hai bọn họ càng không có nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần đã tới, rốt cuộc còn mặc đạo bào Thiên Tôn, khí thế toàn thân đè ép, biểu lộ cực kỳ triệt để thân phận vương vị được Thánh Hoàng dành cho.
Mà điều càng làm cho bọn họ khó chịu hơn, là lúc này bọn họ kẹp ở giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn.
Thời khắc này ánh mắt hai vị thần chỉ này nhìn nhau, hình thành uy áp, khiến cho… những Bán Thần này cùng Tử Lâm Hầu đều âm thầm kêu khổ.
Linh Cửu Thiên Tôn nheo mắt lại.
Sắc mặt hắn từ đầu đến cuối đều không có biến hóa chút nào.
Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Chính xác mà nói, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt.
– Thật ngại quá.
Hội nghị thường kỳ lần này, bản vương tới muộn.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn nhìn chăm chú một thời gian, hắn mới thản nhiên mở miệng, cất bước đi vào.
Ánh mắt hắn sau khi đảo qua bốn phía xung quanh, giơ tay phải vung lên.
Nhất thời ở chỗ cửa lớn này từ trong hư vô thình lình có vô số khối đá đột nhiên xuất hiện.
Cuối cùng, chúng ở dưới ánh mắt của mọi người, chớp mắt dung hợp lại cùng một chỗ, trực tiếp lại hình thành một cái ghế ngồi cực lớn!
Sau khi dùng thuật pháp tạo ra chiếc ghế dựa này xong, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới vung tay áo một cái, trực tiếp ngồi xuống ghế.
Hắn cùng Linh Cửu Thiên Tôn, cách nhau sân đại điện, lại nhìn nhau.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








