Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 32 : Muốn Giết Ta? (c156-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 156: Muốn Giết Ta?
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Bên trong Vẫn Kiếm thế giới này, nhìn chín vòng xoáy đang đồng thời tồn tại trên bầu trời, mỗi một người nơi này đều cảm thấy hi vọng trong lòng càng thêm ít đi.
Bất kì một thánh địa Trúc cơ nào cũng đều có một số lượng Địa mạch khí có hạn, không cách nào đáp ứng đủ nhu cầu Trúc cơ thành công cho tất cả các tu sĩ được.
Số lượng này không cố định mà còn thay đổi, một khi có người xuất hiện tám lần Triều tịch, hút đi nhiều Địa mạch khí thì sẽ khiến Địa mạch khí của toàn phiến thế giới này giảm mạnh.
Việc này khiến rất nhiều người khác không thể không chấm dứt Triều tịch của mình, lựa chọn kết thúc.
Điều này còn chưa phải kinh khủng nhất…kinh khủng nhất, chính là xuất hiện một thiên kiêu cự phách có thể dẫn động chín lần Triều tịch.
Một khi người này xuất hiện, trong quá trình Triều tịch, nếu có thể chống đỡ lại sự quấy nhiễu và phá hư của ba tông môn khác, thậm chí là từ tông môn của mình, trở thành Địa mạch Trúc cơ đỉnh phong, khi đó nhất định người đó sẽ tiến hành diệt sát tất cả người ở các tông môn khác, thậm chí là diệt cả những người đồng tông tham gia quấy nhiễu phá hư chín lần Triều tịch của hắn!
Chuyện như vậy, tám trăm năm trước đã từng xảy ra.
Chính là lần mà Vô Cực Tử điên cuồng khiến Đan Khê Tông toàn diệt, Huyền Khê Tông và Linh Khê Tông còn sót lại vài người trong Vẫn Kiếm Thâm uyên, thậm chí chính tại Huyết Khê Tông cũng dưới sự điên cuồng của y mà không ít người bị giết.
Thời khắc này, trong những đệ tử Tứ tông vẫn còn chưa ngưng tụ ra Địa mạch khí, có những người cam chịu vận mệnh nhưng cũng có những người lâm vào tình trạng điên cuồng chém giết, không từ thủ đoạn nào, thậm chí đánh lén đồng tông cũng liên tục phát sinh.
Tất cả, cũng chỉ vì muốn thu hoạch được Địa mạch khí dẫn, ngưng tụ ra Địa mạch Trúc cơ.
Thời gian trôi qua, khi nhóm người thứ hai Trúc cơ gồm Thượng Quan Thiên Hữu, Bắc Hàn Liệt, và Triệu Nhu cũng lần lượt hoàn thành ba lần Triều tịch thì Quỷ Nha cũng đã kết thúc lần Triều tịch thứ tư của mình, bắt đầu mở ra lần Triều tịch thứ năm.
Mà Tống Khuyết và Cửu Đảo cũng đang ở trong quá trình Triều tịch lần thứ năm, đã tiến hành được hơn một nửa.
Về phần Bạch Tiểu Thuần…Hắn là người nhanh nhất, lúc này cũng đã sắp kết thúc vòng Triều tịch thứ năm.
Bên trong vòng xoáy đang chuyển động, một lượng lớn Địa mạch khí tràn vào, tầng Linh Hải thứ năm cũng đang nhanh chóng ngưng tụ lại phía trên bốn tầng Linh Hải trong cơ thể hắn.
Rất nhanh, hai canh giờ sau, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động, vòng xoáy thứ năm trong thể nội hắn đột nhiên khuếch tán ra, lực lượng triều tịch bộc phát khiến tầng Linh Hải thứ năm trong Đan điền của hắn hoàn toàn được xuất hiện.
Lần Triều tịch thứ năm của hắn cuối cùng cũng kết thúc.
“Vẫn còn lần thứ sáu!” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đầy chấp nhất, đã đến mức này rồi thì hắn cũng không muốn từ bỏ.
Hắn muốn biết cực hạn của mình đến cùng là tới đâu, rốt cuộc thì hắn có thể hình thành được…mấy lần Triều tịch!
“Tử Khí Ngự Đỉnh, tạo thành lần Triều tịch thứ nhất cho ta, Tử Khí Hóa Đỉnh mở ra cho ta lần Triều tịch thứ hai.
Mà Long lực và Tượng lực lần lượt mở ra lần Triều tịch thứ ba và lần thứ tư!”
“Đáng lẽ lần Triều tịch kế tiếp phải là Hóa Hải chi pháp, nhưng vì ta đột phá tầng gông cùm xiềng xích sinh mệnh thứ nhất nên đã tự động tạo thành lần Triều tịch thứ năm.
Như vậy, hẳn là Hóa Hải chi pháp có thể tiếp tục thôi động, hình thành nên lần Triều tịch thứ sáu!” Hơi thở Bạch Tiểu Thuần đầy dồn dập, thể nội cũng bộc phát toàn bộ lực lượng của Long Tượng Hóa Hải Kinh.
Ngay thời khắc Long lực và Tượng lực dung hợp lại, đã tạo thành lực lượng Hóa Hải!
Cái gọi là Hóa Hải, chính là biến đổi Linh Hải, trở thành Đạo cơ!
Theo quá trình vận chuyển, bầu trời phía trên Bạch Tiểu Thuần lập tức vang lên tiếng nổ lớn, vòng xoáy Triều tịch thứ sáu đột nhiên xuất hiện.
Bên trong vòng xoáy này, là một mảnh biển cả cuồn cuộn sóng.
Tuy ra cảnh tượng nhìn qua đầy hùng vĩ, nhưng lại có chút bất ổn, tốc độ hấp thu Địa Mạch khí cũng chậm hơn một chút.
Bạch Tiểu Thuần vốn còn có bí pháp Thủy Trạch Quốc Độ, thế nhưng hiện tại lực lượng Hóa Hải có khả năng hình thành triều tịch, thì hắn cũng không muốn lãng phí mà dùng đến bí pháp này.
Đám tu sĩ nhìn thấy cảnh tượng này thì đều thở ra một hơi nhẹ nhõm.
“Lần Triều tịch thứ sáu của Bạch Tiểu Thuần nhìn như đã có vẻ bất ổn, xem ra đây đã là cực hạn của hắn rồi.
Đoán chừng hắn có thể kiên trì lâu đến như vậy hẳn là do trước kia đã triển khai bí thuật ra, ngọn núi sụp đổ trong lần Triều tịch thứ năm đoán chừng chính là bí thuật!”
“Sáu lần Triều tịch đã là không tầm thường rồi, vượt quá sáu lần tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản!”
Cùng lúc đó, Phương Lâm và Cửu Đảo cũng thầm thở phào một hơi, trong lúc bọn họ Trúc cơ tại đây thì vẫn cảnh giác quan sát bốn phía, vừa là đề phòng, vừa cảm nhận mấy người khác nữa.
“Bạch Tiểu Thuần đã đi đến phần cuối rồi, không đáng để lo.”
Chỉ có Quỷ Nha là nhíu mày lại, gã cảm thấy không thích hợp vì còn chưa nhìn thấy bí thuật của Bạch Tiểu Thuần.
Còn có thêm Tống Khuyết cũng chớp động hai mắt như có điều suy nghĩ.
Thời gian trôi qua, lần Triều tịch thứ sáu của Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ hấp thụ Địa Mạch khí mà dần bình ổn xuống, mặc dù không bị sụp đổ nhưng khí thế lại không bằng những lần trước.
Dần dần, cũng có thêm vài người tạo thành Địa Mạch khí dẫn, rồi ngưng tụ ra vòng xoáy Triều tịch.
Hầu Vân Phi cũng là một trong số đó.
Hơn ba mươi canh giờ trôi qua, lần Triều tịch thứ sáu của Bạch Tiểu Thuần cũng kết thúc, khi phần lớn tất cả tu sĩ bên này đều cho rằng quá trình Trúc cơ của Bạch Tiểu Thuần đến đây đã kết thúc rồi thì…
Dưới hồ nước, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi trong động phủ, hai mắt sáng rực, khi lần Triều tịch khuếch tán tạo thành tầng Linh Hải thứ sáu trong thể nội, hắn hít sâu rồi đột nhiên nâng hai tay lên vung ra bốn phía.
“Bí thuật. . .
Thủy Trạch Quốc độ!”
Trong nháy mắt đó, một luồng hơi nước bắt đầu xuất hiện bên trong động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Hơi nước càng lúc càng dày đặc, rồi tràn ra cả bên ngoài động phủ, dung nhập vào trong hồ nước khiến hồ nước này không ngừng cuộn trào, dưới mắt thường cũng có thể thấy hồ này đang không ngừng mở rộng ra.
Hồ nước cứ thế mà thoáng cái đã tăng lên rất nhiều, chỉ trong mấy hơi thở đã rộng gấp mấy lần lúc trước, không còn là hồ nước nữa mà đã trở thành một phiến biển hồ.
Cùng lúc đó, cho dù vòng xoáy Triều tịch thứ sáu đã tĩnh lặng lại trên bầu trời nhưng lại không có dấu hiệu tiêu tán đi.
Ngược lại, lại cho người ta cái cảm giác như đang dồn nén súc thế lực lượng.
Thậm chí…toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới trong thời khắc này như đang bị đè nén một chút lại.
Đám người nơi này đều nhao nhao kinh ngạc, cả đám người Cửu Đảo cũng đang kinh hãi, đột nhiên…
Kinh biến, nổi lên!!!
Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ngẩng đầu, nâng hai tay hung hăng vung lên.
Dưới cái vung tay này, hồ nước nổi lên sóng lớn ngập trời, tiếng vang ầm ầm truyền khắp bốn phương.
Trên không trung, sáu vòng xoáy đang đứng yên phía trên đột nhiên vặn vẹo, rồi điên cuồng xoay tròn.
Trong tiếng kinh hô của vô số người, xuất hiện…vòng xoáy thứ bảy!
Chưa ngừng lại, ngay khi vòng xoáy thứ bảy xuất hiện, hư vô phía trên đó đột nhiên vặn vẹo, vô số mây mù xoay tròn rồi lại tiếp tục hình thành nên vòng xoáy thứ tám!
Hai vòng xoáy thứ bảy và thứ tám vậy mà lại đồng thời xuất hiện.
Một màn này được hình thành trong nháy mắt, như sấm động cuồn cuộn, nổ vang khắp tâm thần của tất cả các tu sĩ chứng kiến được cảnh tượng này.
“Không có khả năng!!! Lần Triều tịch thứ năm lúc nãy của hắn rõ ràng đã vận dụng bí thuật!”
“Bí thuật, đây là bí thuật.
Trời ạ, lần trước Bạch Tiểu Thuần còn chưa sử dụng tới bí thuật!! !”
“Đồng thời xuất hiện một lúc hai tầng vòng xoáy, đây là…là tuyệt đỉnh bí thuật của Linh Khê Tông, Thủy Trạch Quốc Độ hay là Quỷ Dạ Hành???”
Ngay khi đám người còn đang kinh hô, thì đột nhiên có người kịp phản ứng mà gào thét lên thất thanh.
“Tám lần, hắn muốn hình thành tám lần Triều tịch.
Một khi hắn thành công thì đại lượng Địa Mạch khí ở nơi này sẽ bị hắn hấp thụ đi hết!!!”
“Ngăn cản hắn!”
Trong nháy mắt, ngay khi thanh âm này còn vang vọng thì toàn bộ bầu trời đột nhiên chấn động ầm ầm, theo sự chuyển động của vòng xoáy thứ bảy và thứ tám, một hấp lực khổng lồ đầy kinh người gấp mấy chục lần so với trước đó ầm ầm bộc phát.
Hấp lực này mãnh liệt đến khó mà hình dung được, trong nháy mắt bộc phát ra như một lỗ đen điên cuồng hút lấy lực lượng Địa Mạch khí ở nơi này.
Thậm chí vòng xoáy của mấy người khác cũng chịu ảnh hưởng nặng nề mà bắt đầu vặn vẹo, chuyển động chậm chạp hẳn.
“Đệ tử Đan Khê Tông nghe lệnh, kích sát Bạch Tiểu Thuần, ngăn cản hắn hình thành Triều tịch thứ tám này!!! Tất cả đệ tử tuân theo lệnh ta, trở lại tông môn, Phương Lâm ta không tiếc giá lớn nào thu thập Trúc cơ đan cho các người, đảm bảo cho các ngươi cả đời này phú quý!” Đúng lúc này, Phương Lâm đang khoanh chân bên dưới vòng xoáy chợt mở hai mắt ra, giọng nói nương theo vòng xoáy trên không trung mà truyền vang ra khắp bốn phương.
Cùng lúc đó, Cửu Đảo trong trận pháp cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên sát cơ.
“Đệ tử Huyền Khê Tông nghe lệnh, diệt sát Bạch Tiểu Thuần.
Giết người này, có thể khiến Địa mạch khí tản ra trở về lại với thế giới này, đối với ta hay với các ngươi đều là chuyện có lợi lớn!”
Ngay khi giọng nói của Cửu Đảo truyền ra, thì Tống Khuyết cũng mở mắt, sau khi trầm ngâm một chút thì gã bỗng lên tiếng.
“Đệ tử Huyết Khê Tông nghe lệnh, giết Bạch Tiểu Thuần, ngăn cản hắn tiếp tục triều tịch!”
Hầu Vân Phi lo lắng, nhưng lúc này y cũng đang Trúc Cơ, không có cách nào xuất thủ được cả.
Hai mắt Thượng Quan Thiên Hữu lóe lên, rồi cười lạnh.
Y cũng vừa mới bị Bạch Tiểu Thuần làm cho kinh động, nhất là khi hắn đồng thời mở ra hai lần Triều tịch thứ bảy và thứ tám khiến y trợn mắt há hốc mồm, nhưng lúc này mới yên tâm được.
“Là chính ngươi muốn chết, không thể trách người khác được.” Hai mắt Thượng Quan Thiên Hữu nhắm lại, tiếp tục dẫn động Triều tịch.
Quỷ Nha trầm mặc, ánh mắt lóe sáng.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, y không có ác cảm gì cả, nhưng lúc này cho dù y có muốn đến trợ giúp hắn thì cũng vô lực.
Bắc Hàn Liệt chần chừ, y cũng không biết mình có cảm giác gì đối với Bạch Tiểu Thuần, nói hận cũng có, sát tâm cũng có, nhưng thời gian trôi qua, y cảm giác không muốn Bạch Tiểu Thuần chết trong tay người khác, mà muốn tự tay đánh bại hắn.
“Hèn hạ!” Bắc Hàn Liệt cắn răng, bỗng nhiên gầm nhẹ, thanh âm truyền ra vòng xoáy.
Mặc dù y không cách nào trợ giúp hắn, nhưng nếu như không lên tiếng thì y không làm được.
Từng đệ nhất thiên kiêu của mỗi tông đều đưa ra mệnh lệnh, thanh âm từ bên trong vòng xoáy truyền ra vang khắp bốn phía, tất cả đệ tử tam tông bên trong Vẫn Kiếm thế giới này nghe được đều đỏ ngầu cả hai mắt lên.
“Giết Bạch Tiểu Thuần, hắn mà chết thì Địa Mạch khí của hắn sẽ tản ra, chúng ta càng có thêm nhiều khả năng thành công hơn!”
“Đúng, Tống Khuyết cũng được, Cửu Đảo cũng được, kể cả Phương Lâm cũng thế, đều không dễ trêu chọc.
Mà Bạch Tiểu Thuần trong tư liệu của tông môn thì không tính là mạnh nhất, có thể kích sát!”
“Chẳng qua, tư liệu của Bạch Tiểu Thuần tại tam tông có chút không giống nhau lắm…Không cần quan tâm nhiều như vậy, bây giờ không giết người này, chúng ta cũng không có hi vọng Trúc Cơ!”
“Hắn không có tư cách đạt được tám lần Triều tịch!”
Từng tên đệ tử đỏ ngầu hai mắt của tam tông từ bốn phương tám hướng đồng loạt lao thẳng tới vị trí hồ nước.
Đám đệ tử Linh Khê Tông đầy lo lắng, cũng muốn đi ngăn cản nhưng nhân số Linh Khê Tông lại quá ít so với tổng số người bên tam tông kia.
Bọn họ chỉ có thể ngăn cản một phần nhỏ, còn lại phần lớn đệ tử tam tông đã triển khai tốc độ cao nhất phóng tới nơi ở của Bạch Tiểu Thuần.
Rất nhanh bọn họ đã đến cạnh biển hồ này.
Đúng lúc này, bên trong động phủ ở hồ nước, hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng lên, hai mắt hắn mở ra, lộ ra đầy tơ máu.
“Muốn giết ta? !”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 157: Nghịch Thế Mà Lên!
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đầy vẻ lăng lệ, nhưng cũng lo lắng trong lòng.
Hắn sớm phát hiện ra bản thân trong quá trình Trúc Cơ không cách nào cử động được, trừ phi vứt bỏ lần Triều tịch thứ bảy, thứ tám này, kết thúc quá trình Trúc Cơ, bằng không mà nói thì khó mà phản kháng được cả đám người đầy sát ý thế này.
“Tống Khuyết, Cửu Đảo, Phương Lâm, các ngươi quá hèn hạ!”
“Thấy tốc độ thu hoạch Địa mạch khí không bằng ta, bèn hiệu triệu đệ tử đồng môn đến quấy nhiễu ta!”
“Chờ ta Trúc cơ thành công nhất định sẽ cho các ngươi biết lợi hại!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng, trong lòng phẫn hận.
Hắn biết, nguy cơ trước mắt nếu không cẩn thận thì chắc chắn sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục, bởi vì những người này không chỉ định ngăn cản mình tiếp tục Trúc Cơ, mà còn muốn tiêu diệt mình, cướp đoạt lấy Địa mạch khí ngưng tụ thành Linh Hải trong cơ thể mình nữa.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đầy dữ tợn, còn thêm điên cuồng, như được bộc phát ra trong nguy cơ sinh tử.
Thời khắc này, hắn có một loại cảm giác như bản thân trở về Lạc Trần sơn mạch, đang trong quá trình chạy trốn khỏi truy sát của đám người đó.
Tiếng nổ ầm vang, bên ngoài hồ nước là vài chục tu sĩ Tam tông đang tiến đến.
Từng kẻ trong đám đều lao thẳng xuống hồ, đi đến động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Ngay khi bọn hắn vừa tới gần, thì Bạch Tiểu Thuần chợt động tâm niệm, hai trăm tấm phù lục trong hơn một ngàn phù lục được hắn bố trí từ trước trong động phủ lập tức được thiêu đốt mà bộc phát ra.
Một màn sáng phòng hộ nhanh chóng được tạo thành với phạm vi vài chục trượng, rồi cấp tốc khuếch tán ra phía ngoài động phủ, quấy động hồ nước sôi sục, ngăn cản tất cả đám người kéo đến ở bên ngoài màn sáng.
“Đây là phòng hộ do phù lục hóa thành, mỗi một tấm phù lục đều có giá trị không nhỏ.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã lấy ra dùng thì hẳn đã là thủ đoạn sau cùng của hắn, phá hủy hết liền có thể tiến vào động phủ của Bạch Tiểu Thuần!”
“Giết Bạch Tiểu Thuần, để Địa Mạch khí trong cơ thể hắn lại trở về thế giới này lần nữa, đối lấy cơ duyên Trúc cơ cho chúng ta!”
Rất nhanh, tiếng oanh kích kinh thiên động địa truyền đến.
Dưới sự oanh kích tàn bạo không ngừng nghỉ vào màn sáng của mấy chục thiên kiêu tam tông, khiến từng tầng từng tầng màn sáng phòng hộ không ngừng vặn vẹo, cứ một lúc lại có thêm một tầng bị vỡ vụn.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, hai vòng xoáy thứ bảy và thứ tám trong thể nội cấp tốc xoay tròn, khiến vòng xoáy trên không trung ầm ầm chuyển động liên tục, một lượng lớn Địa mạch khí lại bị điên cuồng hút đi.
Đến khi màn sáng của hai trăm tấm phù lục bị phá hủy hết một nửa thì tại khu vực của Phương Lâm, mặc dù vòng xoáy của gã bị áp chế nhưng vẫn cứ hoàn thành xong Triều tịch, rồi đột nhiên xuất hiện vòng Triều tịch thứ bảy.
Sau gã, là Cửu Đảo cũng đã khai mở vòng Triều tịch thứ bảy.
Cách không lâu sau, vòng Triều tịch thứ bảy của Tống Khuyết cũng đã ầm ầm xuất hiện.
Thời gian Quỷ Nha Trúc cơ chậm hơn Bạch Tiểu Thuần mười một canh giờ nên y mới tiến hành vòng Triều tịch thứ sáu được hơn phân nửa.
Mặc dù như vậy, nhưng gộp chung tất cả bọn họ một chỗ, cũng chỉ miễn cưỡng so được với tốc độ hấp thụ Địa mạch khí của Bạch Tiểu Thuần lúc này.
Có thể nhìn thấy rõ ràng lượng Địa Mạch khí tại Vẫn Kiếm thế giới này đang giảm bớt đi trông thấy, điều này khiến đám đệ tử Tam tông càng thêm lo lắng mà quyết định tiến hành diệt sát Bạch Tiểu Thuần.
Dù sao thì nhìn qua thế cục lúc này cũng thấy rõ, một nửa lượng Địa Mạch khí bị mất đi là do Bạch Tiểu Thuần cướp đoạt đi.
Chỉ cần giết Bạch Tiểu Thuần, thì mọi chuyện đều có thể hòa hoãn đi không ít.
Ngày càng có nhiều đệ tử tam tông đánh tới, hồ nước sụp đổ, vô số nước trong hồ tứ tán khắp nơi, màn sáng phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần cũng bị phá hủy với tốc độ nhanh hơn.
Trước mắt thấy chỉ còn lại mấy tầng phòng hộ, gần một trăm người nơi này đều nhao nhao phấn chấn.
“Cố gắng hết sức lên, đánh mở phòng hộ!”
“Nhanh, Lực lượng phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần đến đây là hết rồi!”
Chỉ là khi mọi người như nhìn thấy được hi vọng thì trong động phủ, hai mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động.
Ngay trong nháy mắt khi mấy tầng phòng hộ vừa vỡ vụn thì lập tức có hơn bốn trăm tấm phù lục trong hơn ngàn tấm phù của hắn lại đột nhiên được thiêu đốt lên.
Bốn trăm tầng phòng hộ tạo thành màn sáng trong chớp mắt được thiêu đốt, độ dày lên tới trăm trượng bộc phát vang dội, tản ra phía ngoài khiến gần trăm đệ tử tam tông đều kinh hãi.
“Chết tiệt, thế nào mà vẫn còn vậy!!!”
“Bạch Tiểu Thuần này đến cùng là có bao nhiêu phù lục vậy!!!”
“Ta cũng không tin, nhất định đây là thủ đoạn cuối cùng của hắn rồi!”
Tiếng nổ vang vọng, gần trăm tên đệ tử Tam tông đỏ mắt oanh kích càng thêm mãnh liệt.
Từng tầng từng tầng phòng hộ của màn sáng cứ vỡ vụn ra, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần càng thêm đỏ thẫm, càng tăng tốc độ vận chuyển của vòng xoáy trong thể nội, điên cuồng hấp thu Địa mạch khí.
“Nhanh, nhanh thêm một chút nữa!” Bạch Tiểu Thuần gầm nhẹ lên.
Thời gian trôi qua, nhìn bốn trăm tấm phù lục chỉ còn lại hơn một trăm tấm, mà nhìn qua thì vẫn còn đang tiếp tục bị phá hủy nữa, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, thét dài một tiếng.
Trong tiếng gào thét đó, vòng xoáy thứ bảy trong thể nội của hắn rốt cục cũng hóa thành Triều tịch, bộc phát khắp toàn thân, rồi ngưng tụ tại Đan điền hình thành nên tầng Linh hải thứ bảy.
Bạch Tiểu Thuần có thể cảm nhận rất rõ ràng tầng Linh hải thứ bảy dồi dào trong thể nội, tu vi mạnh hơn một phần nữa.
Đồng thời vòng xoáy Triều tịch thứ tám lúc này cũng lại tiếp tục tăng tốc.
Chính thời điểm này, bên trong Vẫn Kiếm thế giới, vòng xoáy Triều tịch thứ bảy của Phương Lâm cũng đột nhiên kết thúc, có điều lại không cách nào hình thành được lần Triều tịch thứ tám.
Cả người Phương Lâm lúc này run rẩy, có thể người ngoài không nhìn ra được nhưng gã lại biết rõ, vòng xoáy Triều tịch thứ bảy của mình thật ra cũng chưa hoàn thành.
Địa mạch khí nơi này đã bị Bạch Tiểu Thuần hút đi một nửa, mà nội tình của Phương Lâm lại không như những người khác, nếu cấp bậc Triều tịch thấp thì cần không nhiều lượng Địa mạch khí cho lắm, nhưng lần Triều tịch thứ bảy của gã lại cần một lượng Địa mạch khí rất lớn.
Hắn không đoạt nổi của người khác thì chỉ có thể khô héo đi mà thôi.
“Bạch Tiểu Thuần!!!” Trong mắt Phương Lâm tràn ra sát cơ ngập trời, cho dù gã không cam tâm nhưng cũng chỉ đành trơ mắt nhìn Triều tịch kết thúc, nhìn tầng Linh Hải thứ bảy không hoàn chỉnh trong thể nội từ từ ngưng kết, bèn cắn răng lựa chọn hoàn thành Trúc cơ.
Vòng xoáy trên không trung của Phương Lâm đang dần ảm đạm, không còn hấp thu Địa mạch khí nữa, theo đó mà toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới dường như cũng dịu xuống một chút.
Không bao lâu, vòng Triều tịch thứ bảy của Tống Khuyết và Cửu Đảo cuối cùng cũng được hoàn chỉnh.
Trong tình cảnh đầy gian nan này, bọn hắn không do dự mà thi triển tất cả nội tình và bí pháp của riêng mình, trùng kích lần Triều tịch thứ tám.
Thanh âm chuyển động của vòng xoáy truyền khắp cả phiến thế giới, bầu trời phía trên bọn họ cũng dần dần hiển lộ ra vòng xoáy Triều tịch như lung lay sắp sụp đổ.
Có điều vòng xoáy Triều tịch phía trên Tống Khuyết và Cửu Đảo tựa như tùy thời có thể sụp đổ.
Dường như tổng lượng Địa mạch khí tại cái thế giới này rất khó chèo chống được mấy vòng xoáy Triều tịch tám tầng như lúc này.
Hai người đều cố gắng kiên trì, nhằm có thể tiếp tục Triều tịch của mình càng ổn định, càng lâu dài hơn!
“Ta nhất định có thể Triều tịch tám lần!” Cửu Đảo thét gào.
“Mục tiêu của ta, không phải tám lần, mà là chín lần!” Trong mắt Tống Khuyết tràn ra đầy tơ máu, hai tay gã bấm niệm pháp quyết nhấn vào ngực mình một cái.
Toàn bộ thân thể gã đột nhiên khô quắt lại, nhưng trong lúc khô quắt này lại xuất hiện một lực lượng kì dị bộc phát từ trong thể nội ra, dung nhập vào vòng xoáy Triều tịch thứ tám khiến tốc độ chuyển động của vòng xoáy như bị kích thích mà đột nhiên tăng tốc độ.
Vòng xoáy trong thể nội gia tốc ảnh hưởng đến chuyển động của vòng xoáy trên bầu trời.
Hơn nữa, lần bộc phát này ép thẳng lên tốc độ chuyển động của vòng xoáy Cửu Đảo, mạnh mẽ đè ép lại khiến Cửu Đảo truyền ra một tiếng kêu đầy thê lương.
Gã nhìn thấy vòng xoáy của mình bị ảnh hưởng do sự bộc phát của Tống Khuyết mà mắt đầu khô héo đi.
“Ta còn có hi vọng!” Cửu Đảo trực tiếp cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tiên huyết.
Máu huyết của hắn hóa trộn vào phù văn, rồi gã ấn lên người mình một cái.
Cùng lúc đó, toàn bộ phù văn liên kết thành sợi xích trên người gã đột nhiên lóe sáng, khiến tốc độ vòng xoáy trong cơ thể lập tức tăng tốc, nhìn qua có thể thấy gã đã sắp đuổi kịp được Tống Khuyết.
Nhưng đúng lúc này…lần Triều tịch thứ bảy của Quỷ Nha cũng kết thức.
Y bắt đầu trùng kích lần Triều tịch thứ tám, sự xuất hiện của y khiến Cửu Đảo vốn đang lung lay sắp đổ tuyệt vọng gào thét lên.
Vòng xoáy của Cửu Đảo, chấn động vang dội, rồi ngừng xoay tròn lại!
“Không!!!” Cửu Đảo đắng chát.
Hai mắt gã đầy vẻ điên cuồng, thế nhưng không còn cách nào khác, lần Triều tịch thứ tám này cũa gã…thất bại.
Gã thất bại, nối tiếp theo phía sau Phương Lâm, cả hai đều kết thúc quá trình thu hoạch Địa Mạch khí khiến áp lực của toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới trở nên giảm xuống rất nhiều.
Thiếu đi hai vòng xoáy Triều tịch hấp thu, lần Triều tịch thứ tám của Tống Khuyết đột nhiên tràn lên mạnh mẽ rồi dần ổn định lại.
Mà Quỷ Nha bên kia cũng nhân cơ hội này mà hiển lộ, cho dù nhìn qua như lung lay muốn sụp đổ nhưng lại vẫn có thể kiên trì được lâu hơn.
Bạch Tiểu Thuần nơi này cũng thu được lợi, tốc độ càng nhanh.
Lúc này, tình thế cũng đã rõ ràng hơn không ít, còn ba người Triều tịch tám lần, lần lượt là Bạch Tiểu Thuần, Tống Khuyết và Quỷ Nha !
Hai người thất bại là Phương Lâm, Cửu Đảo !
Mà đám Thượng Quan Thiên Hữu, Bắc Hàn Liệt, Triệu Nhu và Hứa Tiểu Sơn, là nhóm Địa mạch Trúc cơ thứ hai.
Thế nhưng do nhóm Trúc Cơ đầu tiên hút đi quá nhiều Địa mạch khí, bọn họ căn bản không bằng nên tốc độ cũng chậm lại, lúc này mới tiến đến lần Triều tịch thứ tư.
Hầu Vân Phi và mấy thiên kiêu tam tông khác là nhóm người Trúc cơ thứ ba, lúc này mới vừa ngưng tụ xong lần Triều tịch thứ hai.
Đối với Hầu Vân Phi mà nói, với tư chất của hắn cho dù Địa mạch Trúc cơ với một lần Triều tịch cũng đã là thu hoạch cực lớn rồi.
Ngoại trừ những người này, thì còn có hơn mười người cũng đều ngưng tụ ra được Địa mạch khí dẫn, nhưng bọn họ lại tuyệt vọng phát hiện, dưới sự phân chia của đám người kia, bọn họ vậy mà không thể nào hình thành nên đượclần Triều tịch thứ nhất nữa.
Mà nhiều nhất…là đệ tử không ngưng tụ ra Địa mạch khí dẫn.
Trong tuyệt vọng, sát ý trong mắt của bọn họ càng thêm mãnh liệt, chia ra nhìn qua ba vị trí hình thành nên tám vòng xoáy Triều tịch trên không trung.
“Quỷ Nha vừa mới khai mở tám lần Triều tịch, chính bản thân cũng đều bất ổn, Địa mạch khí trong cơ thể hắn cho dù không ít nhưng cũng không bằng Tống Khuyết và Bạch Tiểu Thuần !”
“Tống Khuyết thanh danh hiển hách, sát khí cực lớn lại còn là người của Huyết Khê Tông…không dễ dàng trêu chọc.
Huống hồ Địa mạch khí của hắn, cũng không nhiều bằng Bạch Tiểu Thuần…”
“Bạch Tiểu Thuần bên kia đang bị không ít người vây công.
Hắn đang đứng trước nguy cơ, thừa dịp này lấy mạng hắn, quần công diệt sát, để Địa Mạch khí của hắn quay trở về thế giới này!” Trong quá trình cân nhắc, tuyệt đại đa số đệ tử vậy mà lại lựa chọn hướng của Bạch Tiểu Thuần mà đồng loạt xông tới.
Cũng chính lúc này, quá trình Trúc cơ của Phương Lâm cũng kết thúc, Linh Hải trong thể nội được củng cố vững chắc.
Khu vực phía gã lúc này truyền ra tiếng nổ vang, rồi người cả đột nhiên bay ra, một uy áp Trúc Cơ cuồn cuộn ầm ầm khuếch tán ra tám hướng.
Tóc gã tung bay, toàn thân dấy lên từng trận phong bạo, sau lưng là một hư ảnh Lô đỉnh Thiên địa phụ trợ cho Phương Lâm, áp đảo toàn bộ Ngưng khí.
Gã chính là người đầu tiên hoàn thành Trúc cơ, khoảng thời gian này cũng chính là người cường đại nhất phiến thế giới này!
“Nếu như ta chỉ Triều tịch bảy lần, thì các ngươi cũng đừng mong có thể Triều tịch tám lần thành công!” Sát cơ trong mắt Phương Lâm lóe lên nhìn về phía Tống Khuyết, Quỷ Nha và Bạch Tiểu Thuần.
Đột nhiên gã nhoáng người lên, như sấm sét rạch ngang không trung mà phóng thẳng đến phía Bạch Tiểu Thuần.
“Trước tiên là giết ngươi, hút lấy Địa mạch khí của ngươi, lần Triều tịch thứ tám của ta không phải là không có khả năng!!!”
Địa Mạch Trúc cơ, lực lượng Triều tịch trước tám lần mà bị gián đoạn phải chấp nhận Trúc cơ.
Trong thời gian ngắn khi Đạo cơ vẫn còn chưa hoàn toàn vững chắc, có thể vẫn tiếp tục lại được, chẳng qua cần có gấp đôi lượng Địa mạch khí, độ khó rất lớn.
Mà một khi khai mở Triều tịch thứ chín thì độ khó lại tăng thêm nữa.
Trừ phi tử vong, ngoài ra không cách nào tự mình gián đoạn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 158: Linh Khê Tông, Bảo Vệ Bạch Tiểu Thuần!
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Ngay khi Phương Lâm phóng tới phía Bạch Tiểu Thuần thì vị trí của Cửu Đảo cũng đồng thời truyền ra tiếng vang, thân ảnh của gã như Ma thần, chậm rãi bay lên không trung.
Tóc gã tung bay, phù văn lập lòe toàn thân cũng rõ ràng hơn, những phù văn này không còn là sợi xích quấn quanh thân thể gã nữa mà đã tản ra, vờn quanh bốn phía cách gã khoảng hơn mười trượng.
Tất cả phù văn này đều có màu đen, lực lượng diệt tuyệt sinh cơ không ngừng bộc phát ra bốn phía, một cỗ hủy diệt cũng lập lòe trong ánh mắt gã.
Khí thế của gã, còn mạnh hơn Phương Lâm một bậc!
“Phương Lâm đi giết Bạch Tiểu Thuần, còn ta tới giết Quỷ Nha, nếu không phải vì đánh với ngươi một trận làm chậm trễ thời gian thì ta sao có thể trở thành người Trúc cơ thứ tư.
Ta hiện tại không cách nào đạt tám lần Triều tịch, Quỷ Nha, giết ngươi sau đó hấp thu Địa khí của ngươi, có lẽ ta còn có khả năng thành công!” Cửu Đảo ngửa mặt lên trời gầm lên, thanh âm lộ đầy hận ý.
So với Bạch Tiểu Thuần, thì gã càng hận Quỷ Nha hơn, gã bị ảnh hưởng bởi một kích cuối cùng kia mà thất bại cũng là vì Quỷ Nha đột khởi mà ra.
Về phần Tống Khuyết bên kia, gã cũng hận, cũng không có ý định buông tha y.
Nhưng trước mắt chỉ có thể lựa chọn một người, thì gã liền chọn lấy Quỷ Nha.
Cả người gã nhoáng lên, uy áp Trúc cơ đầy kinh khủng tản mát ra, nhắm thẳng phía Quỷ Nha, rồi bay lên không trung.
“Cửu Đảo và Phương Lâm đã không có tư cách đuổi kịp ta.
Chỉ còn có Bạch Tiểu Thuần và Quỷ Nha…Lúc này hai người kia đều bị quấy nhiễu, đây chính là cơ hội của ta!” Nhìn tình hình trước mắt, trong lòng Tống Khuyết thở nhẹ ra, giờ phút này gã cũng toàn lực vận chuyển vòng xoáy thứ tám.
Nước trong lòng hồ lúc này đã biến mất từ lâu, nơi này chỉ còn trơ trọi lại một cái hố to, khiến động phủ của Bạch Tiểu Thuần cũng bị lộ ra ngoài.
Màn sáng phòng hộ lúc này vặn vẹo, hơn ba trăm đệ tử tam tông bốn phía xung quanh đang không ngừng oanh kích xuống.
Tầng phòng hộ nơi này còn lại không đến một trăm tầng nữa, thì đột nhiên thân ảnh của Phương Lâm từ nơi xa như sấm sét lao thẳng xuống nơi này.
Tốc độ nhanh chóng, nháy mắt đã tới gần.
Gã cũng không dừng lại mà nhấc tay phải lên, Thiên Địa Lô đỉnh sau lưng được huyễn hóa ra đột nhiên phình to ra, rồi hướng về màn sáng hung hăng đập xuống.
“Vỡ cho ta!”
Một tiếng ầm vang, khiến hơn trăm người bốn phía đều đinh tai nhức óc, kinh hãi lùi lại phía sau.
Thậm chí có không ít người bị chấn động mà phun ra máu tươi.
Tất cả đều quay qua nhìn Phương Lâm lúc này đã hoàn thành xong quá trình Trúc Cơ.
Uy lực của Thiên địa Lô đỉnh trong thời khắc này được bộc lộ kinh diễm tuyệt luân.
Dưới một kích này, hơn một trăm tầng sáng phòng hộ đều sụp đổ toàn bộ, trực tiếp vỡ nát.
“Bạch Tiểu Thuần!!!” sát cơ trong mắt Phương Lâm lóe lên, gã đang định bước động phủ thì trong chớp mắt này, Bạch Tiểu Thuần trong động phủ đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ thẫm.
“Phương Lâm!” Ngay khi Phương Lâm vừa đi tới, Bạch Tiểu Thuần đã kích phát toàn bộ sáu trăm tấm phù lục cuối cùng.
Thanh âm phanh phanh trong nháy mắt truyền ra khắp bốn phía, hơn sáu trăm tầng phòng hộ đã xuất hiện cản trở Phương Lâm ngay tại bên ngoài.
“Chết tiệt, thế nào mà còn có phù lục!!!” Phương Lâm cau mày, gã vừa mới Trúc cơ, còn chưa hoàn toàn thích ứng được, trong thời gian ngắn khó mà phát huy được toàn bộ chiến lực.
Mà đệ tử tam tông ở bốn phía thì đang trợn to mắt, cả đám đồng loạt há hốc mồm đầy kinh ngạc.
Bọn họ đã hoàn toàn bị tài lực của Bạch Tiểu Thuần rung động rồi.
Giá trị của phù lục thế nào, bọn họ biết rõ, lúc này tính sơ một chút đã phát hiện số lượng phù lục Bạch Tiểu Thuần xuất ra đã hơn một ngàn tấm, mỗi người đều kinh hãi.
“Hắn…đến cùng thì hắn có đến bao nhiêu tấm phù lục?”
“Chết tiệt, phòng hộ của người khác trong lúc Trúc cơ là trận pháp, hoặc là thuật pháp, thế nhưng hắn sử dụng toàn bộ đều là phù lục!”
“Phù lục có nhiều cũng vô dụng, ngươi đừng hòng mơ tưởng có thể thành công tám lần Triều tịch!” Hai mắt Phương Lâm lóe lên, tiếp tục ra tay.
Tiếng nổ vang vọng, Bạch Tiểu Thuần trong động phủ đầy lo lắng, còn có cả phẫn nộ.
Hắn biết, nếu không có Phương Lâm còn đỡ, nếu như Phương Lâm đã Trúc cơ thành công mà đến đây chiến, thì phòng hộ này không thể ngăn cản được quá lâu.
“Hắn vừa mới Trúc Cơ, hẳn còn chưa thích ứng được, đây chính là cơ hội!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng, cố gắng gò ép bản thân phớt lờ tất cả tiếng oanh kích bên ngoài, đắm chìm hoàn toàn vào việc tăng tốc chuyển động của vòng xoáy trong thể nội.
Vòng xoáy thứ tám trong thể nội hắn càng lúc càng chuyển động nhanh hơn, mà màn sáng phòng hộ dưới sự ra tay của Phương Lâm và oanh kích của hơn trăm người bốn phía cũng dần sụp đổ từng tầng từng tầng một.
Thời gian dần trôi qua, khi màn sáng phòng hộ chỉ còn gần một nửa, Phương Lâm đang đầy sốt ruột thì đột nhiên biến đổi sắc mặt.
“Không tốt!”
Đúng lúc này, vòng xoáy thứ tám trong thể nội Bạch Tiểu Thuần, đột nhiên dừng lại.
Lần Triều tịch thứ tám…thành công!
Rồi mạnh mẽ khuếch tán trùng kích khắp toàn thân hắn, bên trên bảy tầng Linh Hải trong thể nội của hắn đột nhiên xuất hiện tầng Linh Hải thứ tám.
Đồng thời, vòng xoáy thứ tám trên không trung cũng dần yên ổn lại, mà vòng xoáy thứ chín như muốn xuất hiện.
“Lần Triều tịch thứ chín của ta, chính là…Bất Tử Trường sinh Công!” Vẻ mặt của Bạch Tiểu Thuần đầy điên cuồng.
Lần này, hắn cố gắng hết sức liều mạng vận chuyển Bất Tử Trường sinh Công, ngân quang lượn lờ toàn thân, còn có thêm kim quang nhàn nhạt xuất hiện.
Theo quá trình vận chuyển, vòng xoáy Triều tịch thứ chín trên bầu trời, ầm ầm…rồi đột nhiên xuất hiện!
Ngay khi vừa xuất hiện, đôi mắt hắn bỗng nhiên trở nên nặng nề như không thể nào gắng gượng mà mở ra được, chỉ có thể từ từ nhắm mắt lại, toàn thân hắn trong cái chớp mắt này như được bộc phát ra!
Toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới, tất cả mọi người, cho dù có đang làm gì, tâm thần của tất cả đều đồng loạt chấn động mà trợn mắt há hốc mồm.
“Chín lần. . .
Triều tịch. . .”
“Vậy mà…thật sự xuất hiện chín lần Triều tịch!”
“Lần trước xuất hiện chuyện này, đã là tám trăm năm trước, trời ạ…”
Bên ngoài động phủ của Bạch Tiểu Thuần, Phương Lâm trừng to mắt, cả người run rẩy, ánh mắt càng thêm đỏ lừ.
Gã không thể nào chấp nhận được chuyện sau khi mình đạt được bảy lần Triều tịch, vậy mà có người có thể xuất hiện chín lần.
Cửu Đảo đang oanh kích khu vực của Quỷ Nha, khoảnh khắc này cả người gã đột nhiên run lên, rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía Bạch Tiểu Thuần, hơi thở trở nên dồn dập.
“Linh Khê Tông…chín lần Triều tịch.
Quyết không thể để chín lần Triều tịch xuất hiện thêm lần nữa!” Cửu Đảo lập tức từ bỏ ân oán riêng giữa gã và Quỷ Nha, mà đột nhiên bay nhanh, lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó, hơi thở của Tống Khuyết cũng đầy dồn dập, nhưng chiến ý trong mắt lại dào dạt.
Lần Triều tịch thứ tám của gã bị ảnh hưởng bởi lần Triều tịch thứ chín của Bạch Tiểu Thuần mà lúc này đã có dấu hiệu sụp đổ.
Thần sắc gã đầy quyết đoán, đưa hai tay bấm niệm pháp quyết, hung hăng vỗ xuống mặt đất.
Ầm một tiếng, chín khu vực tại trong ngoài phiến Vẫn Kiếm thế giới này đồng loạt truyền ra thanh âm ken két rất nhỏ.
Dường như làm tiêu hao phiến thế giới này, cưỡng ép rút ra thêm một tia Địa mạch khí, dùng phương pháp đặc thù mà dung nhập vào bản thân, khiến lần Triều tịch thứ tám của gã dần ổn định lại.
Quỷ Nha trầm mặc, cảm nhận được Cửu Đảo đi xa.
Vẻ mặt y có chút sa sút, còn có cả không cam tâm, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Y đã cảm nhận được lần Triều tịch thứ tám của mình vốn đã lung lay sắp sụp, khi mảnh thế giới này xuất hiện lần Triều tịch thứ chín thì đã bắt đầu sụp đổ.
Lúc này Thượng Quan Thiên Hữu đang ngưng tụ ra lần Triều tịch thứ năm.
Tất cả niềm tin, tất cả kiêu ngạo của y tại thời khắc này, cảm nhận được lần Triều tịch thứ chín của Bạch Tiểu Thuần thì đều hoàn toàn sụp đổ hết.
“Một tên tạp chủng không cha không mẹ dạy dỗ, chỉ biết làm chuyện quái dị, đầy mất mặt xấu hổ, vậy mà cũng có thề Triều tịch chín lần, thật là chuyện cười trong thiên hạ!” Thượng Quan Thiên Hữu phá lên cười đầy thê lương.
Bắc Hàn Liệt đắng chát, nắm chặt tay.
Y lại lần nữa cảm thấy đầy thất bại trước Bạch Tiểu Thuần, thế nhưng y chưa từng khuất phục hay từ bỏ.
Lúc này cũng vậy, y cắn chặt răng, tín niệm muốn vượt qua Bạch Tiểu Thuần lại càng kiên định hơn.
Ngay trong khoảnh khắc tất cả mọi người bên trong Vẫn Kiếm thế giới này đang chìm trong trầm mặc, thì thanh âm của Cửu Đảo, Phương Lâm đã vang vọng khắp bốn phía.
“Ta tin rằng tam tông quyết không cho phép xuất hiện thêm một trường hợp chín lần Triều tịch xảy ra nữa, các ngươi cũng đã biết nên làm gì rồi!”
“Giết Bạch Tiểu Thuần, ngăn chặn chín lần Triều tịch, khiến Địa mạch khí quay ngược trở về.
Huyền Khê Tông, Đan Khê Tông, Huyết Khê Tông, lúc này các ngươi chưa xuất thủ thì còn chờ đến khi nào nữa!!!”
Giọng nói của Tống Khuyết cũng đầy âm lãnh vang lên.
“Kích sát, Bạch Tiểu Thuần!”
Thậm chí không cần ba người kia lên tiếng, giờ khắc này, tất cả mọi người đã Trúc cơ hay chưa Trúc cơ bên trong Vẫn Kiếm Thâm uyên này đều đã bắt đầu chuyển động.
Tất cả từ bốn phương tám hướng, phóng tới phía Bạch Tiểu Thuần, sát ý ngút trời.
“Tiểu Thuần, tại Lạc Trần gia tộc, là ngươi bảo vệ ta.
Lần này, đến lượt ta bảo vệ ngươi!” Hầu Vân Phi mỉm cười, nụ cười rất vui vẻ.
Lần Triều tịch thứ ba của y đã kết thúc, y lập tức dứt khoát từ bỏ lần Triều tịch thứ tư đang được triển khai một nửa của mình, để nó khô héo xuống, lựa chọn lập tức Trúc cơ.
Y biết, lúc này Bạch Tiểu Thuần chắc chắn là mục tiêu công kích, lại cũng chính là thời điểm suy yếu nhất của hắn.
Y muốn đi…bảo vệ Bạch Tiểu Thuần!
“Đệ tử Linh Khê Tông, ta là Hầu Vân Phi, ta tự mình kết thúc Trúc Cơ vì muốn hộ pháp cho Bạch Tiểu Thuần, các người có ai cùng đi chung với ta!” Thanh âm Hầu Vân Phi truyền ra, Triều tịch trong người y cứ thế trong chớp mắt mà kết thúc.
Sau sự trầm mặc ngắn ngủi, từng giọng nói của đệ tử Linh Khê Tông lần lượt gào thét truyền đến.
“Bạch sư thúc bảo vệ ta tiến vào trong mảnh thế giới này, lúc này ta đi hộ pháp!”
“Bạch Tiểu Thuần mặc dù bất hảo, nhưng chúng ta vẫn là đồng môn!”
“Chín lần Triều tịch, chính là dấu hiệu quật khởi của Linh Khê Tông ta.
Ai muốn giết Bạch sư thúc, ta tuyệt đối không đồng ý!” Thanh âm không ngừng truyền ra.
Đại đa số đệ tử Linh Khê Tông nơi đây đều cắn răng xông ra, tiến về phía Bạch Tiểu Thuần.
Quỷ Nha gắng gượng đầy gian nan đến lần Triều tịch thứ tám, nhưng lúc này cũng đang chậm rãi ảm đạm xuống, Triều tịch thất bại.
Y trầm mặc không để ý tới chuyện tình của Bạch Tiểu Thuần bên kia nữa, là lại lựa chọn…đi quấy nhiễu Tống Khuyết.
Về phần Bạch Tiểu Thuần bên kia thành công hay thất bại, không có quan hệ đến y.
Bắc Hàn Liệt gầm nhẹ một tiếng, lúc này y cũng đè nén lòng căm giận đối với Bạch Tiểu Thuần xuống, kết thúc Triều tịch của mình, để lần Triều tịch thứ năm khô héo mà lựa chọn Trúc Cơ.
Y muốn ra ngoài, hộ pháp cho Bạch Tiểu Thuần.
“Ta không phải là vì ngươi, ta là vì Linh Khê tông!” Bắc Hàn Liệt gào to rồi xông ra.
Còn thêm mấy đệ tử Linh Khê Tông đang trong quá trình Triều tịch cũng đều trầm mặc, rồi đồng loạt cắn răng, kết thúc Triều tịch mà tiến đến.
Rất nhanh, toàn bộ Linh Khê Tông, ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần thì còn duy trì Triều tịch…chỉ còn một người duy nhất, đó là Thượng Quan Thiên Hữu!
Y căn bản không để ý đến mọi chuyện bên ngoài.
Lúc này, hai mắt y đỏ vằn, cố gắng duy trì lấy lần Triều tịch thứ năm đầy yếu ớt của mình.
Chém giết trên đường hướng về phía động phủ của Bạch Tiểu Thuần đã bắt đầu được tiến hành, chém giết kịch liệt hơn nữa là ở bên ngoài động phủ của hắn.
Nhân số đệ tử Linh Khê Tông không nhiều, chỉ khoảng mấy chục người, trong khi địch nhân của bọn họ lại hơn trăm người.
Thời gian trôi qua, chém giết càng trở nên kịch liệt, dưới sự vây công của Phương Lâm và Cửu Đảo, Hầu Vân Phi đã bị thương đầy người, Bắc Hàn Liệt cũng tương tự vậy.
Tất cả các đệ tử Linh Khê Tông liên tục bại lui, phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần cũng không ngừng giảm bớt.
Bạch Tiểu Thuần trong động phủ cảm nhận được tất cả mọi chuyện, thân thể hắn run rẩy, muốn tự mình kết thúc nhưng lại phát hiện lần Triều tịch thứ chín sau khi hình thành, chính bản thân mình cũng không khống chế được, cũng không cách nào tự kết thúc được.
Thậm chí lúc này thân thể hắn cũng không nhúc nhích, mí mắt cũng không mở lên được.
Dù sao đây là lần Triều tịch thứ chính, là Địa mạch đỉnh phong!
Muốn kết thúc, cũng chỉ có ba cách, Địa mạch Trúc cơ thành công sẽ tự động kết thúc, hoặc là Địa mạch khí trong Vẫn Kiếm thế giới này không đủ, Triều tịch khô héo mà kết thúc.
Biện pháp cuối cùng, chính là có người nào đó bên cạnh hắn, đem hắn diệt sát đi.
Dưới hai mí mắt nhắm lại của Bạch Tiểu Thuần, chính là con mắt đỏ sẫm, hắn cảm nhận được đồng môn vì chính mình mà liều mạng, cảm nhận được thân ảnh của bọn hắn đầy uể oải rồi phun ra máu tươi.
Trong lòng hắn như bị cắn xé, truyền ra tiếng gào thét, phát ra tiếng kêu gào.
Hắn muốn mở to mắt ra, muốn kết thúc lần Triều tịch này nhưng lại không cách nào làm được.
“Lần Triều tịch thứ chín, thành hay bại, nhanh kết thúc cho ta, a…a…!!!” Tiếng kêu gào ầm ĩ trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhưng lại không cách nào truyền ra bên ngoài được, chỉ có toàn thân hắn dường như đang run rẩy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 159: Bất Tử Kim Bì!
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Đối với người khác, đây chính là Triều tịch Địa mạch đỉnh phong hiếm thấy.
Mấy ngàn năm này, cũng chỉ có Huyết Khê Tông Vô Cực Tử vào tám trăm năm trước thành công khai mở ra chín lần Triều tịch.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, đây không chỉ là Triều tịch Địa mạch đỉnh phong, mà còn là một lần nhảy vọt của Bất Tử Trường Sinh Công!
Quá trình từ Bất tử Ngân bì, bước sang Bất tử Kim bì!
Cả người hắn bây giờ, cho dù đã bị màu đen từ pháp bảo bảo mệnh mà Lý Thanh Hậu đưa cho bao trùm, nhưng vẫn không ngăn được làn da toàn thân của Bạch Tiểu Thuần dần dần phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt.
Bất Tử Trường sinh Công, Bất tử quyển tầng thứ nhất, tại thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần sắp tu luyện thành công!
Gông cùm xiêng xích sinh mệnh tầng thứ nhất, hắn đã đột phá qua.
Loại chuyện này tuy rằng là hiếm có sau rất nhiều năm, nhưng không phải là chưa từng có người làm được, dù sao thì mục đích của Bất Tử quyển thứ nhất của Bất Tử Trường sinh Công cũng là dùng để đột phá gông cùm xiềng xích.
Chỉ là…Bạch Tiểu Thuần chính là người đầu tiên, sau khi đột phá gông cùm xiềng xích thì lại cố gắng tiến lên thêm một bước.
Sau khi đột phá, lại mạnh mẽ tiến thẳng lên nữa!
Ngũ đại gông cùm xiềng xích sinh mệnh, giữa từng tầng một lại không có quá nhiều liên quan với nhau, đều chỉ đơn độc tồn tại.
Như một cái vòng tròn có kích thước cố định từ ban đầu, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, vòng tròn cố định trên người Bạch Tiểu Thuần, trong sự mạnh mẽ tiến lên của hắn mà đột nhiên phình to ra!
Kinh thiên động địa!
Tiếng nổ ầm ĩ vang dội bên trong cơ thể hắn, ánh sáng màu vàng kim xuất hiện trên làn da hắn càng ngày càng nhiều, Bất Tử Trường Sinh Công cũng được toàn lực vận chuyển.
Hơn nữa, vì từng trải qua đột phá gông cùm xiềng xích sinh mệnh khiến lần Triều tịch thứ chín trong cơ thể hắn chuyển động với tốc độ nhanh gấp không biết bao nhiêu lần.
Từ đó dẫn dắt vòng xoáy Triều tịch thứ chín trên bầu trời, để vòng xoáy trong quá trình này gia tốc mãnh liệt, hút vào một lượng Địa mạch khí càng thêm kinh người.
Lại như hình thành nên một vòng tuần hoàn, càng nhiều Địa mạch khí lại khiến tầng Linh Hải thứ chín trong thể nội của hắn tăng tốc, khiến Bất tử Kim bì càng thêm nhiều, rồi vận tốc chuyển động của vòng xoáy Triều tịch lại được gia tăng lên nhanh hơn nữa.
Trong chớp mắt, vòng tuần hoàn này dường như không có tận cùng, càng lúc càng nhanh.
Trong khi tốc độ của Bạch Tiểu Thuần đang ngày càng tăng thêm, thì Tống Khuyết gần như dùng hết tất cả các thủ đoạn tiêu hao, thi triển bí pháp Huyết Khê Tông, mượn nhờ trận pháp tiết điểm mà gã đã bố trí lúc trước rút Địa mạch khí đi ra, tăng thêm tốc độ.
Đối với người khác mà nói, thời gian Triều tịch là cố định, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần và Tống Khuyết lúc này, cái khái niệm cố định này đã hoàn toàn bị bẻ gãy.
Đối với bọn họ mà nói, chỉ cần có đầy đủ Địa mạch khí thì hút được trong nháy mắt hay hút lấy trong một tháng trời cũng không có gì khác biệt.
Đúng lúc này, khu vực của Tống Khuyết truyền ra tiếng nổ vang ngập trời.
Cho dù Quỷ Nha đã công kích bốn phía với ý đồ quấy nhiễu gã, thì vòng xoáy Triều tịch thứ tám của gã vẫn cứ thành công như trước!
Trong nháy mắt, Triều tịch lần thứ tám trong thể nội gã bộc phát, trong chỗ bế quan, Tống Khuyết lộ ra ánh mắt đầy điên cuồng và kích động.
“Lần Triều tịch thứ chín, khai mở!”
Theo tiếng gầm nhẹ, Quỷ Nha đang ở bên ngoài nơi bế quan của Tống Khuyết chợt biến sắc.
Trên bầu trời lúc này, phía trên tám vòng xoáy Triều tịch của Tống Khuyết, đột nhiên xuất hiện…vòng xoáy thứ chín.
Một bầu trời không thể đồng thời có hai mặt trời, thế nhưng trong khoảnh khắc này, bầu trời của phiến Vẫn Kiếm thế giới này đồng thời tồn tại hai vòng xoáy Triều tịch chín tầng, nhìn qua mà giật mình, tâm thần chấn động.
Tất cả mọi người bên trong Vẫn Kiếm thế giới này đều chấn động.
Mà mấy đệ tử khác, trong đó có Thượng Quan Thiên Hữu vẫn còn có ý đồ duy trì Triều tịch đã khai mở của mình, trong cái chớp mắt này, sắc mặt toàn bộ trở nên tái nhợt và tuyệt vọng nhìn Triều tịch của mình không bị khống chế mà khô héo rồi kết thúc.
Căn bản là không cách nào có thể sánh với hai vòng xoáy Triều tịch chín tầng như vương giả trên bầu trời kia, càng là không cách gì có thể hấp thu thêm Địa Mạch khí khi mà hai vòng xoáy Triều tịch chín tầng xuất hiện được.
“Ta không cam tâm a!” Thượng Quan Thiên Hữu nghiến chặt răng lại, điên cuồng gào thét, Triều tịch của y đành phải bỏ dở tại lần thứ năm.
Sau khi lựa chọn Trúc Cơ xong, sát cơ ngập trời trong mắt y, đồng thời y có vô tận bạo ngược trong người cần phát tiết ra.
Chẳng qua nơi này có quá nhiều người, y không thể lựa chọn Bạch Tiểu Thuần, đành giống như Quỷ Nha, lựa chọn Tống Khuyết.
Lúc này, sau khi Trúc cơ hoàn thành thì y gào thét xông ra, lao thẳng về phía khu vực của Tống Khuyết.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi đi chết đi.
Tống Khuyết, ngươi cũng đi chết đi!” Trong lòng y rống giận, bộc phát ra toàn lực tốc độ của Trúc cơ.
Còn có Triệu Nhu lúc này cũng đầy đắng chát không thể không từ bỏ năm lần Triều tịch.
Cũng có năm lần Triều tịch như nhau còn có Hứa Tiểu Sơn nữa.
Mà mấy người khác, không giống nhau mà có hai ba lần Triều tịch.
Toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới lúc này, vẫn còn trong quá trình Địa Mạch Trúc cơ cũng chỉ còn có Bạch Tiểu Thuần và Tống Khuyết!
Nhóm đệ tử cuối cùng với Triều tịch khô héo cũng mang đầy tức giận và phẫn hận, hoặc lựa chọn Bạch Tiểu Thuần, hoặc lựa chọn Tống Khuyết.
Nhưng nhìn chung thì phía Bạch Tiểu Thuần cũng bị bọn họ nhìn trúng nhiều hơn một chút, dù sao thì cũng là cái đạo lý đánh kẻ ngã ngựa, mà trong mắt mọi người thì Bạch Tiểu Thuần bên này đúng là đang tràn ngập nguy cơ.
Đan Khê Tông Triệu Nhu cũng lựa chọn kích sát Bạch Tiểu Thuần.
Có điều khi nàng này kết thúc Triều tịch, thì đột nhiên phát hiện ra độc thi Khôi lỗi Công Tôn Uyển Nhi mà mình luyện, đặt ở đây nhằm thủ hộ bản thân, thế mà…lại biến mất.
Không chút tăm tích, không có bất kì dấu vết nào, ngay cả cảm ứng cũng như tiêu thất mất.
Một màn này khiến trong lòng Triệu Nhu chấn động, không dám nghĩ sâu xa hơn, chỉ mang theo ngạc nhiên nghi ngờ mà chạy vội về phía Bạch Tiểu Thuần.
“Nhanh một chút nữa!” Trong hai mắt đang nhắm lại của Bạch Tiểu Thuần đã tràn ngập tơ máu.
Hắn rất sốt ruột, muốn nhanh hơn nữa.
Hắn không thể để cho đồng môn ngoài động phủ, vì bảo vệ chính mình mà phải đánh đổi cả mạng sống.
Đúng lúc này, động phủ đột nhiên chấn động, tựa như đất rung núi chuyển, nơi ở của Bạch Tiểu Thuần bị một lực lượng to lớn trực tiếp oanh mở, màn sáng phòng hộ do phù lục tạo thành cũng nhanh chóng chia năm xẻ bảy tan vỡ.
Dưới sự vây công của nhiều người như vậy, phù lục của Bạch Tiểu Thuần có thể kiên trì tới bây giờ cũng đủ để vượt qua tất cả các trận pháp và chuẩn bị phòng hộ của các thiên kiêu khác rồi.
Nhưng đến lúc này, vẫn phải bị tan vỡ.
Trận pháp sụp đổ, đám đệ tử tam tông trực tiếp tràn vào trong động phủ của Bạch Tiểu Thuần, mỗi người đều triển khai ra thần thông đánh thẳng về phía hắn.
Cũng may Phương Lâm và Cửu Đảo bị Hầu Vân Phi và Bắc Hàn Liệt cầm chân, không cách nào dứt ra được, lại có thêm hai đệ tử Địa Mạch Trúc cơ Linh Khê Tông khác cùng vây công, nên lúc này bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần cũng chỉ có đa số là đệ tử Ngưng khí mà thôi.
Nhân số đám người kia tuy nhiều, thuật pháp cũng không ít, nhưng ngay khi đánh đến Bạch Tiểu Thuần thì lại bị Thần Hạc Thuẫn bên người hắn cấp tốc ngăn cản lại.
Chỉ là thực lực Hầu Vân Phi và Bắc Hàn Liệt khi còn là Ngưng khí đã không cách nào sánh ngang với Phương Lâm và Cửu Đảo, nên Trúc cơ cũng không thể bằng được.
Cho dù đã dựa vào nhân số mà vây công, lấy kềm chế là chính, nhưng vẫn liên tục rơi vào tình thế hung hiểm mà bị trọng thương.
Nhưng dù có phun ra máu tươi thì Hầu Vân Phi vẫn cứ điên cuồng xông lên ngăn cản như cũ.
Bắc Hàn Liệt chần chừ một chút, khóe miệng y cùng tràn ra đầy máu tươi, thương thế trong người rất nặng bèn hơi lùi lại phía sau.
Y đã hết sức giúp đỡ, nhưng không muốn vì Bạch Tiểu Thuần nơi này mà phải đánh đổi cả tính mạng mình.
Lúc này khi y nhìn thấy động phủ đã sụp đổ, thì cảm thấy đại thế đã mất bèn lập tức lùi lại.
Phương Lâm cũng không tiếp tục truy sát, nháy mắt đó gã lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, cùng với đám đệ tử Ngưng khí với ý định đánh vỡ Thần Hạc Thuẫn bên ngoài thân thể của Bạch Tiểu Thuần!
“Muốn chết!!!” Sát cơ trong mắt Cửu Đảo lóe lên.
Gã Trúc cơ chưa lâu, vì lo lắng Đạo cơ bất ổn nên không dám vận dụng quá nhiều tu vi.
Nhưng Hầu Vân Phi trước mắt lại như không thèm để ý đến Đạo cơ có bất ổn hay sụp đổ hay không, mà cứ điên cuồng ra tay mới khiến gã bị kềm chế đến mức này.
Lúc này, gã gầm nhẹ lên, trong lòng cũng đã nổi nóng, lực lượng Mẫn Diệt bộc phát, xung quanh gã hình thành nên một mảnh Diệt Tuyệt đột nhiên khuếch tán đánh thẳng lên người Hầu Vân Phi vốn không kịp né tránh.
Hầu Vân Phi phun ra máu tươi, cả người bị cuốn ngược ra phía sau, xương cốt vỡ vụn ra không ít, máu tươi trong người không kềm được mà trào ra ngoài miệng.
Y muốn gắng gượng đứng dậy như không sao làm được, chỉ đành bi ai nằm đó, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần nơi xa, nhưng không nhìn thấy được thân ảnh của hắn mà chỉ thấy hơn trăm người đang vây công.
“Tiểu thuần, đều tại ta vô dụng. . .”
Về phần những đệ tử Linh Khê Tông khác cũng đều đang trọng thương.
Cũng may, tất cả đám đệ tử tam tông lúc này đang phải tranh thủ thời gian diệt sát Bạch Tiểu Thuần nên cũng không có ý tử chiến với đám đệ tử Linh Khê Tông.
Dù sao thì tất cả các đệ tử tam tông lúc này đều muốn là người đầu tiên diệt sát Bạch Tiểu Thuần.
Vì là người càng gần hắn, thì khi Bạch Tiểu Thuần tử vong, càng hấp thu được Địa mạch khí bộc phát ra nhiều hơn.
Đám đệ tử Linh Khê Tông gần như đã cạn kiệt sức lực, không còn đủ chiến lực nữa đành đắng chát và đầy bi thương nhìn Bạch Tiểu Thuần đang bị hơn trăm người vây công.
Tiếng vang kinh thiên, Phương Lâm và Cửu Đảo vốn là Thiên kiêu, lại là Địa mạch Trúc cơ bảy lần Triều tịch, mang theo hơn một trăm đệ tử Ngưng khí oanh kích xuống.
Thần Hạc Thuẫn bên ngoài thân thể Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng xuất hiện vết nứt.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi chết đi!!!”
“Đem Địa Mạch khí của ngươi quay ngược lại thế giới này, Phương mỗ không cách nào tiếp tục Triều tịch nhưng lại có thể khiến đám đệ tử Đan Khê Tông ta có thêm Địa Mạch Trúc cơ!”
“Bạch Tiểu Thuần, quyết không cho phép ngươi thành công ngưng tụ!” Đám người bốn phía gào thét đồng loạt ra tay, Thần Hạc Thuẫn nổ vang một tiếng, rồi sụp đổ vỡ tan.
Ngay khi pháp bảo của Chưởng môn sư huynh đưa cho Bạch Tiểu Thuần bị vỡ nát, thì đột nhiên có tiếng Hạc hót lên, Thần Hạc hồn đột nhiên lao ra bao phủ lấy Bạch Tiểu Thuần, tiếp tục ngăn cản đám người bốn phía.
Nhưng rất nhanh cũng ảm đạm xuống.
Ngay khi Thần Hạc hồn ảm đạm đi thì một nhóm đệ tử tam tông Triều tịch héo rũ đợt cuối cùng, cũng xuất hiện ở nơi này rồi gia nhập vào cuộc vây công.
Những người này dù sao cũng là Địa mạch Trúc cơ, nhiều nhất là năm lần Triều tịch, ít nhất là một lần Triều tịch, sự xuất hiện của bọn hắn với chỉ vẻn vẹn một lần ra tay đã khiến Thần Hạc kia kêu lên một tiếng rồi trực tiếp tán loạn.
Nhất là Đan Khê Tông Triệu Nhu, xuất thủ cực kỳ tàn nhẫn.
Giờ khắc Thần Hạc tan vỡ, trong chớp mắt đó đã điểm ra một chỉ, định xuyển thủng mi tâm của Bạch Tiểu Thuần.
“Coi như chín lần Triều tịch của ngươi bị gián đoạn, chỉ còn lại Trúc Cơ tám lần Triều tịch cũng khó mà thoát chết được, Linh Khê Tông…đều đáng chết!” Dung nhan tuyệt mỹ của Triệu Nhu lúc này lại đầy vẻ oán độc, nháy mắt nữa là sẽ đụng đến mi tâm của Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là hình ảnh đầu của Bạch Tiểu Thuần phải nổ tung lên như trong tưởng tượng của nàng lại chưa từng xuất hiện, mà lại bị một cỗ đại lực bỗng nhiên bắn ra, phải lùi ra sau mấy trượng.
Những công kích của người khác cũng lần lượt rơi xuống người Bạch Tiểu Thuần.
Tiếng nổ vang ngập trời, làn da đen khắp toàn thân Bạch Tiểu Thuần lúc này đột nhiên tràn ra hắc mang, ngăn cản lấy toàn bộ.
“Chết tiệt, hắn vẫn còn phòng hộ!”
“Bạch Tiểu Thuần chuẩn bị phòng hộ này, thâm hậu như vậy hẳn là hắn nhất định chắc chắn bản thân mình có thể Triều tịch chín lần, biết sẽ khiến nhiều người phẫn hận nên mới chuẩn bị nhiều như vậy!”
“Bao nhiêu nữa cũng vô dụng thôi.
Hắn nuốt vào bao nhiêu Địa Mạch khí thì hôm nay phải nhả ra bấy nhiêu đấy!”
Thuật pháp khuếch tán, bảy tám tu sĩ Trúc cơ đồng loạt ra tay, hơn trăm đệ tử Ngưng khí toàn lực oanh kích.
Cho dù là pháp bảo bảo mệnh mà Lý Thanh Hậu đưa cho Bạch Tiểu Thuần, thì cũng nhanh chóng vặn vẹo, trụ vững được ít lâu rồi một tiếng “Két” vang lên, bị đánh vỡ tan, lại hóa thành chiếc vòng trên cổ tay Bạch Tiểu Thuần.
Trên vòng lúc này cũng đã có mấy vết rạn, nếu không phải những người vừa mới Trúc cơ này không dám xuất toàn lực, vì sợ rơi vào tính toán của người khác thì sợ là chiếc vòng này sẽ hoàn toàn vỡ nát rồi.
Ngay khi hắc mang tiêu tán đi, đã lộ ra Bạch Tiểu Thuần với toàn thân từ trên xuống dưới được bao trùm bởi ánh vàng kim vô tận!
Tựa như Kim Thân!
“Giết!!!” Ánh mắt Triệu Nhu lộ ra vẻ khuây khỏa, trong nháy mắt đã lướt tới gần, ngón trỏ nâng lên.
Đang lúc muốn tiếp tục một chỉ xuyên thấu qua mi tâm Bạch Tiểu Thuần, thì ngay lúc đó, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên mở ra!
Đó là một đôi mắt…tựa như của dã thú, mang theo vô tận điên cuồng, càng theo đó là vẻ giận dữ ngút trời.
Giờ khắc này, tựa như toàn bộ thế giới chợt đông cứng lại!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 160: Trảm Thiên Kiêu!
Dịch giả: chickel
Tại thời khắc Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn thấy được vẻ dữ tơn của Cửu Đảo, sự tàn nhẫn của Phương Lâm, thấy được hành động của những tu sĩ Trúc Cơ kia, gồm cả ngón trỏ của Triệu Nhu trước mắt đang vươn lên cách mi tâm của hắn chỉ còn một tấc, lúc này dung nhan tuyệt mỹ của ả đã biến thành vẻ oán độc.
Vạn vật như dừng lại trước mắt hắn, tất cả như đều trở nên chậm chạp.
Chậm đến mức hắn cảm thụ được rõ ràng vòng triều tịch thứ chín của bản thân, tất nhiên lúc này đã chấm dứt, đang khuếch tán trong cơ thể, ngưng tụ thanh Linh Hải thứ chín trong đan điền.
Chín tần Linh Hải, mỗi tầng đều tràn đầy, tỏa ra Linh lực vô tận, đang dũng mãnh chảy khắp toàn thân, đồng thời chín tần Linh Hải đang nhanh chong ngưng kết, cùng cùng hình thành ….Đạo cơ!
Những người này không biết rằng, tại thời khắc hoàn thành, địa mạch đỉnh phong, chín tầng triều tịch, không giống những Địa mạch Trúc Cơ khác cần một chút thời để hoàn thiện, mà là …hoàn thiện trong nháy mắt.
Khi hoàn thiện trúc cơ, một cảm giác cường đại chưa từng có lan tràn trong cả thể xác và linh hồn Bạch Tiểu Thuần, Linh lực của hắn chưa tùng khổng lồ như vậy, Nguyên khí của hắn chưa bao giờ tràn trề như thế, hắn cảm nhận được cơ thể đang tản mát ra sức sống vô hạn khủng bố, đó là biểu hiện thọ nguyên tăng lên.
Đồng dạng, hắn cũng cảm nhận được Bất Tử Bì của bản thân đột phá từ Bất Tử Ngân Bì thành Bất Tử Kim Bì.
Sức mạnh của tất cả phương vị trên thân đều đọt nhiên tăng mạnh, toàn bộ đều cường hãn, mang đến cảm giác sinh mệnh ở cấp độ khác với thường nhân, từ nay về sau hắn đã không còn là phàm nhân, mà đã chân chính trở thành kẻ siêu phàm thoát tục….là tu sĩ!
Nhưng!….Cái giá phải trả cũng thật đắt! Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu không sống ngu chết, hiểu rằng mạnh được yếu thua, thấy được con đường để có được trường sinh, dù hắn không thích đánh đánh giết giết, nhưng con đường này quá chật hẹp, hắn nguyện ý đi cùng người khác, nhưng qua nhiều người lại không muốn hắn đi cùng.
Hắn càng thấm thía rằng, nhiều khi, không phải là người muốn đi giết người, mà là người khác muốn giết ngươi, lúc đó, hoặc là người nhắm mắt chờ chết, hoặc là …Phải căm phẫn mà rút đao!
Hắn thấy được bốn phía bên ngoài động phủ đã tan nát, thấy được những đệ tửu Linh Khê Tông đã trọng thương, khóe miệng Hầu Vân Phi đang rỉ máu không chịu được nữa mà hôn mê.
Hắn cảm động, thậm chí khóe mắt đã ươn ướt, đó là đồng môn của hắn, giống như là người nhà vậy, từng đệ tử Linh Khê Tông, hắn đều quen biết.
Hắn thấy được thi thể của đồng môn, thâm tâm hắn đau đớn, giống như cảnh Chu Hữu Đạo tử vong, ánh mắt mắt đỏ lên phẫn nộ.
Đó là vô hạn phẫn nộ!
Hắn phẫn nộ vì bị mọi người vây công, phẫn nộ vì đẹ tử Linh Khê Tông vì hắn và tử thương, phẫn nộ vì hắn rõ ràng thấy mình khong trêu chọc những người này, nhưng bọn hắn lại muốn mạng của mình.
“Ta tu hành vì Trường Sinh, không muốn đánh đánh giết giết, nhưng không có nghĩa là ta sẽ không giết người!” Trong giây lát ánh mắt Bạch Tiểu Thuần trở thành huyết sắc, trong mắt hắn cả thế giới thành màu máu, toàn thế giới trở nên chậm chạp đã chấm dứt.
“Đồng môn Linh Khê Tông, vì bảo vệ ta mà chiến, Bạch Tiểu Thuần ta cũng có thể vì họ Trúc Cơ mà chiến!”
“Địa mạch Trúc Cơ… Ta muốn toàn bộ đồng môn ở đây đều Địa mạch Trúc Cơ!”.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần phẫn nộ ngập trời, khi hắn nói xong lời thế, coi bốn phía hết thảy đều bình thường, Triễu Nhu trước mắt vẫn tàn nhẫn như thế, ngón trỏ sẽ xuyên qua mi tâm Bạch Tiểu Thuần nhưng đột ngột dừng lại, không thể tiến thêm chút nào, không biết tay phải Bạch Tiểu Thuần nâng lên từ lúc nào, nhanh đén mức Triệu Nhu không thể cảm nhận được, khẽ khàng bắt được cánh tay của ả?
“Không! !” Triệu Nhu kinh sợ, muốn tự đoạn tay để lui ra sau.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên sát cơ, nắm chặt, vang lên những tiếng rắc rắc, Triệu Nhu hét thảm một tiếng, cả cánh tay nát vụn, đồng thời Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, nước lên một bước, cả người đụng vào thân thể Triệu Nhu, lập tức phát ra những âm thanh ken két, ngực Triệu Nhu bị lõm xuống, phát ra tiếng thét thê lương, phun ra máu tươi, ngay khi muốn đào tẩu thì toàn thân vang lên oanh, toàn thân tan vỡ.
Trong nháy mắt khi đạo cơ trong cơ thể ả tan vỡ, do vừa mới Trúc Cơ, địa mạch chi khí chưa được củng cố, nên khi ả chết đi, đại lượng địa mạch chi khi cũng thoát ra khi cơ thể tan vỡ, bị Bạch Tiểu Thuần phất tay áo, dồn hết về phía các đệ tử Linh Kê Tông.
Mọi thứ chỉ phát sinh trong nhát mắt, tóc Bạch Tiểu Thuần phất lên, không dừn lại động tác chút nào bước ra ngoài, xuất hiện trước mắt một đệ tử hai lần triều tịch của Huyết Khê Tông, tốc độ quá nhanh, tên đệ tử này còn chưa kịp phát hiện, tay phải Bạch Tiểu Thuần đã nâng lên, khẽ đưa về phía cổ họng rồi bóp mạnh.Vang lên âm thanh răng rắc rồi vỡ vụn!
Vung mạnh thân thể tên đệ tử kia, ném về phía các đệ tử Linh Khê Tông, giống như lúc trước khi thân thể tan vỡ, đại lượng địa mạch chi khí bộc phát.
Bạch Tiểu Thuần lại bước tới lần nữa, đã xuát hiệt trước mặt một đệ tử khác ba lần triều tịch Trúc Cơ của Huyền Khê Tông, nện xuống một quyền, thân thể tên tử này phình to ra, ầm ầm tan vỡ.
Không hề dừng lại, Bạch Tiểu Thuần bước tiếp bước thứ ba, xuất hiện trước một đệ tử một lần triều tịch của Đan Khê Tông, khí tức của Thủy Trạch Quốc Độ hơi tràn ra, chỉ là khí tức, liến khiến tên đệ tử này hai mắt tràn ngập tơ máu, trực tiếp nổ tung, ngay sau đó, cả đầu cũng tan nát.
Thân thể của hai kẻ này cũng bị vứt lên, đại lượng địa mạch chi khí tràn ra được cuốn về phía đệ tử Linh Khê Tông.
Đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần mới dừng chân, từ lúc hắn đánh chết Triệu Nhu bây giờ, thời gian chỉ trong nháy mắt!
Khi hắn đứng lại, bốn phía mới phát những âm thanh kinh hô, mọi người đang liều chết xông đến, từng người đều hoảng sợ khi chứng kiến, Bạch Tiểu Thuần vốn khoanh chân ngồi, biến mất, luc xuất hiện thì ngay trước măt mọi người.
Trong nháy mắt, toàn thân Triệu Nhu tan vỡ, thân thể ba tu sĩ Trúc Cơ của Đan Khê Tông, Huyền Khê Tông, Huyết Khê Tông đều tan vỡ, cũng tại thời khắc này, nồng đậm địa mạch chi khí bộc phát, khiến toàn bộ đệ tử Linh Khê Tong sững sờ.
“Chư vị đồng môn Linh Khê Tông, lập tức địa mạch Trúc Cơ, ta sẽ hộ pháp cho các ngươi!” Thanh âm của Bạch Tiểu Thuần truyền ra cuồn cuộn như thiên lôi, lập tức tất cả đệ tử Linh Khê Tông khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thu địa mạch chi khí.
Loại địa mạch chi khí tràn ra từ cơ thể của tu sĩ Trúc Cơ, có thể trực tiếp hấp thu để trúc cơ mà không cần địa mạch khí dẫn.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức khiến đầu óc của những người khác ở bốn phía vang lên ông ông, da đầu run lên, khi những thanh âm hít vào truyền ra, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt truyền ra từ trên thân Bạch Tiểu Thuần.
Tròng mắt Cửu Đảo như muốn lồi ra, không thể nào tin.
Toàn thân Phương Lâm run lên bần bật, trong nháy mắt huyêt nhục toàn thân đều như muốn nhắc nhở gã, Bạch Tiểu Thuần trước mặt đáng sợ đến không thể hình dung.“Không thể nào!”
Trong nháy mắt, những người ở đây đều bị một màn này làm cho hoảng sợ, mắt Bạch Tiểu Thuần hiện lên sát cơ, lần nữa động thủ, hắn bước ra một bước, đã xuất hiện trước mặt Cửu Đảo, nện xuống một quyền.
Cơ thể Cửu Đảo truyền ra một tiếng nổ mạnh, phu ra máu tươi, gã phát ra một tiếng bén nhọn, dồn tất cả lực lượng sinh mệnh, bộc phát tất cả, đấu cùng Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt gã trắng bệnh, không một chút chần chờ, lui gấp về sau, bay nhanh bỏ chạy.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, trong cơ thể tên Cửu Đảo này có một lực lượng sinh cơ kỳ dị, vừa rồi đã trung lực lượng sinh cơ cùng mình đấu một chiêu, mặc dug không bằng bản thân, nhưng cũng rất mạnh mẽ!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái, không có truy kích, mà xuất hiện trước mặt Phương Lâm, hai ngón tay phải kẹp thẳng tới yết hầu.
Mặc Phương Lâm ngăn cản thế nào, mặc gã thi triển thuật pháp hay pháp bảo, tại thời khắc này đều tan vỡ trước song chỉ của Bạch Tiểu Thuần, song chỉ của Bạch Tiểu Thuần thế như chẻ tre, dễ dàng kẹp lấy cổ Phương Lâm rồi bóp mạnh!
Toái Hầu Tỏa!
Rắc rắc, Phương Lâm mở to mắt, khi mau tươi tràn ra, bảy tầng đạo cơ trong cơ thể gã sụp đổ trong nháy mắt, tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, thân thể bị ném ra ngoài, ầm ầm tan vỡ trước mặt các đệ tử Linh Khê Tông, hóa thành địa mạch chi khí nồng đậm gấp mấy trục lần, khiến cho n hững đệ tử Linh Khê Tông đều run rẩy, hấp thu một cách điên cuồng.
“Lại yếu hơn Cửu Đảo nhiều như thế?” Bạch Tiểu Thuần đánh chết Phương Lâm, ánh mắt hắn lóe lên.
Nhưng ngay lúc này, một hồn hỏa màu đen xuất hiện từ cơ thể tan vỡ của Phương Lâm, ý đồ đào tẩu, nhưng lại bị Bạch Tiểu Thuần một bước tiến đến, túm lấy.
Một khuôn mặt lộ ra từ trong hồn hảo kia, nhưng lại không phải gương mặt của Phương Lâm, mà à một gương mặt nửa đen nửa trắng, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, nống nở nụ cười quỷ dị.
“Được đấy, cái hồn hảo này của ta lại gặp được một người cùng thế hệ có chút ý tứ như ngươi, chết cũng không uổng, sau này chúng ta còn cơ hội gặp lại đấy!”
Lời vừa nói xong, hồn hỏa tự tiêu tán, người ngoài không hề nhìn thấy một màn này, ngay cả giọng nói cũng là truyền trực tiếp vào tâm thân của Bạch Tiểu Thuần.
“Giả thần giả quỷ!” Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh.
Đến lúc này, mọi người khắp bốn phía mới hoàn toàn phản ứng kịp, từng kẻ kêu lên thê lương thảm thiết, cấp tốc lui ra sau, sợ đến hồn phi phách tán, ý đồ đào tẩu.
Với bọn hắn, lúc này Bạch Tiểu Thuần chính là Ma Thần!
“Triệu Nhu chết rồi, Phương Lâm chết rồi, Cửu Đảo trọng thương đào tẩu!”
“Trời ạ, đây là… đây là là địa mạch đỉnh phong sao!”
“Tám trăm năm trước Vô Cực Tử Huyết Khê Tông chính là địa mạch đỉnh phong, lần đó toàn bộ đệ tử tam tông trong Vân Kiếm thâm uyên, gần như diệt sạch.”
Khi những tiếng kêu thê lương truyền ra, hơn trăm người ở bốn phía, từng kẻ đều điên cuồng như nhau, dốc sức liều mạng đào tẩu, tâm thần chúng run rẩy, đã bị sự khủng bố của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp hoàn toàn.
Cùng lúc đó, đệ tử Linh Khê Tông đều run rẩy, mỗi người đều kích động, Bắc Hàn Liệt hít thở dồn dập, nhìn Bạch Tiểu Thuần khiến nội tâm hắn càng phức tạp, nhưng sự cứng cỏi trong nội tâm vẫn như trước không giảm, quyết tâm vượt qua Bạch Tiểu Thuần càng lớn thêm.
Bạch Tiểu Thuần không có đuổi theo, thân thể hắn nhoáng một cái, đã xuất hiện bên người Hầu Vân Phi, tay phải nâng lên vỗ mạnh một cái, đại lượng địa mạch chi khí bị cuốn đến dung nhập vào cơ thể Hầu Vân Phi, vì để chữa trị đạo cơ của Hầu Vân Phi đã bị héo rũ vì bị gián đoạn lúc trước, sau khi hấp thu địa mạch chi khí, lúc này lại xuất hiện dấu hiệu triều tịch.
Hầu Vân Phi tỉnh lại, nhìn Bạch Tiểu Thuần mỉm cười.
Bạch Tiểu Thuần cảm kích nhìn đồng môn Linh Khê Tông, hắn thấy mọi người ở bốn phía đang khoang chân ngồi trúc cơ, hắn nhận ra tất cả không có ai có thể ba lần triều tịch, tối đa cũng chỉ một hai lần, dù có Bạch Tiểu Thuần trợ giúp nhưng địa mạch chi khí chia cho tất cả mọi người, vẫn là quá ít.
Dù như vậy, cũng đã khiến tất cả mọi người cảm động.
“Xem ra địa mạch chi khí không đủ rồi..” Bạch Tiểu Thuần muốn giúp Hầu Vân Phi tăng tốc độ hấp thu địa mạch chi khí, nhưng nơi này không có nhiều, hắn ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía bầu trời ở nơi xa, chỉ nơi đó còn có triều tịch.
Đó là Đệ Cửu triều tịch của Tống Khuyết!
“Lúc trước người khiến người khác tới giết ta, năng cản ta chín lần triều tịch, không đáp lại ngươi thì không phải là phong cách làm việc của Bạch Tiểu Thuần ta! Ngăn cản triều tịch của ngươi sẽ giúp Hầu đại ca có thê địa mạch chi khí!” Mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên hàn quang, nhưng hơi chần chừ, ở đây có không ít đồng môn, đang cần hắn hộ pháp.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi đi đi, ta và ngươi tuy có ân oán riêng, nhưng ta cũng không muốn Huyết Khê Tông xuất hiện một Vô Cực Tử thứ hai, ngươi cứ đi ngăn cản Tống Khuyết, ta sẽ thủ hộ đồng môn!” Bắc Hàn Liệt hít mạnh, bỗng mở miệng, hắn cũng cảm nhận được vòng triều tịch tiếp tho của bản thân đã tắt, cũng bắt đầu có dấu hiệu khởi động lại.
Bạch Tiểu Thuần liếc nhìn Bắc Hàn Liệt thật sâu, nội tâm hắn có áy náy, cũng có cảm khái, hắn cúi đầu ôm quyền thật sâu, quay người hóa thành cầu vồng, đạp không mà đi, thẳng đến … Tống Khuyết!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tinh Thần Châu [Dịch] Tinh Thần Châu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tinh-Than-Chau-SE-Audio-Truyen.jpg)





