Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 315 : Khinh Người Quá Đáng (2) (c1571-c1575)
❮ sautiếp ❯Chương 1571: Khinh Người Quá Đáng (2)
Nghe được tiếng cười, vị tu sĩ trước đó đưa ra câu hỏi kia có chút xấu hổ đỏ mặt.
Một lão nhân bên cạnh hắn hiển nhiên là ở bên trong Thánh Hoàng Thành lâu dài, tu vi đã là Nguyên Anh.
Bản thân hắn cũng có một chút uy vọng.
Lúc này hắn mứi mang theo đắc ý, giải thích một phen.
– Tất cả Thiên Long Ngư, trong thiên trì này đều là vật cá nhân của Thánh Hoàng bệ hạ.
Mỗi một con cá đều có ấn ký.
Có người nào dám đến bên trong Thánh Hoàng Thành ta trộm cá chứ?
– Chuyện trộm cá, tuyệt đối không thể phát sinh.
Nếu thật sự có can đảm lớn đến mức độ này, dám đến đây trộm cá, kết cục của hắn nhất định vô cùng thê thảm!
– Đừng nói trộm, cho dù là làm thương tổn những con Thiên Long Ngư này, cũng tuyệt đối không được phép!
Lão nhân ngạo nghễ mở miệng, lời nói truyền khắp bốn phía xung quanh.
Mấy tu sĩ mới tới Thánh Hoàng Thành này đều gật đầu.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, cảm thấy có chút vướng tay chân.
Mắt thấy bốn phía xung quanh thu hút càng nhiều người chú ý như vậy, lão nhân càng đắc ý hơn.
Hắn lại tiếp tục truyền ra lời nói.
– Chỉ có điều Thánh Hoàng bệ hạ nhân từ hào phóng, không muốn của mình mình quý.
Tất cả đều chú ý tới duyên phận.
Lão nhân gia ta từng có một con.
Muốn phương pháp thu được Thiên Long Ngư, ngoại trừ là bản thân Thánh Hoàng bệ hạ ban thưởng ra, cũng chỉ có thể đi câu!
– Câu?
Bên cạnh có tu sĩ sửng sốt, kinh ngạc hỏi.
– Không sai, chính là câu! Không thể dùng bất kỳ pháp lực nào.
Chỉ có thể giống như người phàm câu cá, đi câu!
Lão nhân vội ho một tiếng.
– Long ngư có linh.
Nếu như nó cùng ngươi hữu duyên, nguyện ý bị ngươi ăn, sẽ tự nhiên cắn lưỡi câu, để ngươi câu đi.
Lão nhân sờ sờ râu mép, chỉ về phía một ví trí sát mép lá sen ngoài xa.
Mơ hồ có thể thấy được ở nơi đó hình như có người đang ngồi tĩnh tọa, cầm cần câu, vẫn không nhúc nhích.
– Các ngươi nhìn nơi đó đi.
Đó chính là Hải Thần Đại Tôn.
Lão nhân gia ngài ấy đã ở nơi đó câu hơn một trăm năm, một con cũng chưa từng câu được.
Điều này nói rõ hắn còn không có gặp phải long ngư hữu duyên với hắn.
Lão nhân giới thiệu không ít.
Mọi người ở bốn phía xung quanh, phần lớn đều biết việc này.
Trong thần sắc bọn họ lộ rõ sự tự hào.
Những tu sĩ mới tới đều vội vàng cáo từ cảm tạ.
Rất nhanh, mọi người lại tản đi.
Lão già kia cũng ngẩng đầu, chắp tay sau lưng đi về phía xa.
Duy nhất chỉ có Bạch Tiểu Thuần còn đứng ở sát mép lá sen, nhìn những con Thiên Long Ngư đang thảnh thơi bơi lội ở bên trong hồ nước.
Hắn lại nhìn một chút vị Bán Thần phía xa đã câu cá hơn trăm năm kia.
– Thánh Hoàng này quả nhiên là ra vẻ đạo mạo.
Bạch Tiểu Thuần sờ sờ cằm, suy nghĩ một chút về những lời lẽ nghe được trước đó.
Trong lòng hắn đã rõ ràng.
Hắn biết trong ý chỉ Thánh Hoàng, vì biểu hiện ra sự hào phóng nhân từ, ngoài mặt cho ra phương pháp có thể thu hoạch long ngư, nhưng trên thực tế muốn câu cá ra… Không phải là không có khả năng.
Nhưng độ khó lại rất lớn.
Sợ là mấy chục năm có thể câu ra một con, cũng đã là may mắn.
Dù sao những con Thiên Long Ngư này đều ăn thiên tài địa bảo, đã sinh ra linh trí.
Không nói chúng thành tinh nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu.
Muốn khiến cho bọn họ dựa theo cách nói của Thánh Hoàng, vì hữu duyên với người kia, lại cam tâm bị ăn… Loại chuyện như vậy, lừa gạt tu sĩ bình thường thì cũng thôi.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, nghĩ đến không chỉ là mình, sợ là rất nhiều cường giả Thánh Hoàng Triều, đều đã nhìn ra được chỗ mánh khóe này.
Bgười chấp nhất giống như Bán Thần Hải Thần kia, rất hiếm thấy.
Muốn câu ra, lại không thể sử dụng tu vi.
Chuyện này quá khó khăn.
Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ.
Có lòng muốn ăn cá, cũng có thể nhìn thấy những con cá này, thậm chí chỉ cần khoát tay, liền có thể với tới.
Nhưng hết lần này tới lần khác không thể làm như vậy.
Do dự nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có thể mình trách lầm Thánh Hoàng.
Hắn đơn giản cũng đi mua một cần câu, tìm một vị trí thử câu cá.
Sau khi thử vài lần, Bạch Tiểu Thuần thở dài, lựa chọn buông tha.
– Loại long ngư này căn bản cũng không có khả năng bị câu ra!
Bạch Tiểu Thuần nhìn những cá này ở dưới mặt nước, vòng quanh lưỡi câu của mình.
Thậm chí lúc ánh mắt của chúng từ dưới mặt nước rơi vào trên người mình, Bạch Tiểu Thuần cũng không biết có phải là ảo giác hay không, lại cảm giác được trong mắt một con Thiên Long Ngư này, giống như mang theo sự giễu cợt.
– Cá cũng dám cười nhạo ta!
Bạch Tiểu Thuần nhất thời nổi giận, trừng mắt về phía mặt nước.
Trong mắt hắn lộ ra sự hung tàn.
Nhưng rất nhanh, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại chấn động, thua trận.
Ở trên thần thông đấu ánh mắt này, Bạch Tiểu Thuần luôn luôn đều là người thắng.
Nhưng hôm nay… sau khi ở dưới mặt nước ngưng tụ chừng trên trăm con Thiên Long Ngư, ở trong trăm ánh mắt trào phúng, Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt như đưa đám.
Hắn mang theo sự không cam lòng cùng tức giận bất bình, chật vật lui lại vài bước.
– Khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần không cam lòng, nhưng cũng rất bất đắc dĩ.
Hắn chỉ có thể ném cần câu, trở về động phủ.
Mấy ngày sau, sứ giả của Tà Hoàng Triều đến, cùng Thánh Hoàng thương nghị chuyện đổi Công Tôn Uyển Nhi trở lại.
Cuối cùng bọn họ lấy địa phương ba châu, đạt được nhất trí cùng Thánh Hoàng Triều.
Khi Bạch Tiểu Thuần biết chuyện này, hắn nhìn lên chiến thuyền rắn mối xương trắng trên không trung đang dần dần đi xa.
Trên chiến thuyền còn có Công Tôn Uyển Nhi đang đứng.
Hắn từ phía xa ôm quyền, đưa tiễn.
Hắn cũng hi vọng đối phương ở bên trong Tà Hoàng Triều, có thể tất cả thuận lợi.
Dù sao Tà Hoàng đổi về… Quỷ Mẫu cũng không phải là Quỷ Mẫu ban đầu!
Công Tôn Uyển Nhi bị đưa đi.
Thánh Hoàng Triều từ trên xuống dưới rất phấn chấn.
Vô số con dân tu sĩ, tâm tình đều sung sướng, có loại cảm giác mở mày mở mặt.
Dù sao lần này Tà Hoàng vì đổi lấy Công Tôn Uyển Nhi, đã đưa ra địa phương ba châu.
Mặc dù ba châu này đã từng thuộc về Thánh Hoàng Triều.
Nhưng ở nhiều năm qua, trong mâu thuẫn cùng xung đột phạm vi nhỏ, những nơi này đã từ từ bị Tà Hoàng Triều nuốt hết.
Nhưng hôm nay, Tà Hoàng Triều không thể không nhổ ra những nơi đã chiếm lấy.
Đối với những tu sĩ không biết chuyện mà nói, chuyện này giống như dưới tình huống hai triều khai chiến, thu được một lần đại thắng.
Chỉ có điều ở trong mắt quyền quý của Thánh Hoàng Triều cùng với Thánh Hoàng, chuyện không phải như vậy.
Tuy là địa phương ba châu, nhưng vì mấy năm liên tục tranh chấp, khiến cho ba châu này đã trở nên cằn cỗi vô cùng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1572: Long Ngư Cũng Điên Cuồng (1)
Đối với Tà Hoàng Triều mà nói dường như rất yếu.
Thánh Hoàng Triều cũng cần ba châu loại có còn hơn không này, tới làm cho lòng người phấn chấn.
Đồng thời hắn cũng hiểu không nên ép quá mức.
Nếu không, sẽ dẫn đến Tà Hoàng không tiếc cứu sống lại Quỷ Mẫu, buông tha giao dịch lần này.
Đồng thời, vì loại buông tha này là bởi vì lòng tham của Thánh Hoàng Triều, Tà Hoàng cũng có thể ăn nói được với những Thiên Tôn khác dưới trướng của hắn, sẽ không làm lạnh lòng người.
Cho nên ở trong này nắm giữ sự đúng mực, là rất quan trọng.
Cuối cùng tạo thành một kết quả như vậy, hai bên cũng có thể tiếp nhận được, cũng coi như hóa giải chuyện này.
Chỉ có điều tất cả những điều này, đã không quan hệ cùng Bạch Tiểu Thuần.
Từ đầu đến cuối, hoàng triều hai bên đều không có nhắc một chữ tới Bạch Tiểu Thuần.
Hình như Tà Hoàng Triều đã quên, Thánh Hoàng Triều cũng vậy.
Ở dưới lợi ích chung của hai bên, tác dụng của Bạch Tiểu Thuần ở trong chuyện này, tuy không có cách nào che giấu, lại vận dụng khả năng lớn nhất, làm mờ nhạt đi.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có lưu tâm.
Lúc này hắn đang nhăn mặt, nhíu mày ngồi ở bên trong phúc địa.
Trong mắt hắn có chút tơ máu, trong đầu không ngừng dâng lên vô số suy nghĩ.
Mỗi một suy nghĩ đều có liên quan tới Thiên Long Ngư.
Hắn cũng không muốn cứ luôn nhớ mong Thiên Long Ngư.
Thật ra, trong mấy ngày qua Bạch Tiểu Thuần ở Thánh Hoàng Thành tìm hiểu rõ ràng.
Hắn phát hiện phương hướng luyện đan ở đây giống như ở thế giới Thông Thiên, nhưng kết cấu lại là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hoàn toàn khác nhau, hơn nữa tiêu hao cũng cực lớn.
Nhất là đưa lên đến độ cao Bán Thần có thể sử dụng, không chỉ rất thưa thớt, giá lại càng khoa trương.
Bạch Tiểu Thuần mới đến, túi tiền không có quá nhiều, cũng không kém là bao nhiêu.
Tuy có dược thảo, nhưng lại không có quá nhiều phương pháp luyện đan.
Từ trong không trung sáng tạo ra, tiêu hao kinh người.
Trừ phi là nghĩ biện pháp kiếm lấy linh thạch.
Nếu không, hắn chỉ sợ là công hầu nghèo nhất.
– Tiết kiệm tiền nhất, chính là Thiên Long Ngư!
Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt, ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng nước thiên trì.
Lúc này bày ở trước mặt hắn chỉ có một con đường tu luyện, lại không có biện pháp nào khác.
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.
– Ta cũng không tin, những con cá này lại dám khinh bỉ ta.
Xem ta thu thập các ngươi như thế nào!
Bạch Tiểu Thuần đứng dậy thoáng một cái, cầm cần câu lại đi chỗ mép lá sen.
Lần này hắn đổi vị trí khác.
Lại qua mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng, không thể không bỏ qua câu cá.
Hắn xem như đã phát hiện ra, cá ở nơi đây thực sự đều thành tinh.
Mặc cho hắn đi câu ở vị trí nào, nhìn thấy được đều là những con Thiên Long Ngư đó bơi quanh lưỡi câu, sau đó dùng ánh mắt khinh bỉ giễu cợt nhìn hắn.
Liên tục qua mấy ngày, chịu đựng sự giễu cợt của mấy nghìn con Thiên Long Ngư, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy thiên địa cũng có chút tối tăm.
Tin tức hắn câu cá đã bị người khác nhìn thấy, sau đó truyên ra ở bên trong đám quyền quý của Thánh Hoàng Thành.
– Thông Thiên Công lại có thể đang câu cá?
– Quả nhiên là tiểu tử dã man từ bên ngoài đến.
Lúc đầu trên triều đình, nghe ngôn từ của hắn, còn tưởng là một nhân vật gì lợi hại.
Hiện tại vừa nhìn, chẳng qua là một người ngu dốt mà thôi.
Rốt cuộc nhìn không thấu đây là sách lược của Thánh Hoàng.
Nếu như hắn có thể câu được, lão phu từ nay về sau theo họ hắn!
– Xem ra trên lá sen của Thánh Hoàng Thành ta, từ nay về sau lại có thêm một người chấp nhất giống như Hải Thần Đại Tôn vậy.
Trong tiếng cười nhạo khuếch tán ở bên trong quyền quý Thánh Hoàng Thành, không có ý tốt, có chỉ là sự châm chọc.
Bọn họ vốn đã coi thường người của thế giới Thông Thiên.
Thái độ của bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần, so với thái độ của Cổ Thiên Quân lúc đó đối mặt với Bạch Tiểu Thuần, cũng không khác biệt là mấy.
Ở trong suy nghĩ của bọn họ, người của thế giới Thông Thiên, chẳng qua là tồn tại phụ thuộc mà thôi.
Đây là Thánh Hoàng Triều thương hại bọn họ, mới thu bọn họ lưu lại mà thôi.
Thánh Hoàng tất nhiên cũng biết chuyện Bạch Tiểu Thuần câu cá, lắc đầu cười.
– Cũng tốt.
Thông Thiên Công này có thể an tâm câu cá, ngược lại cũng miễn một ít thủ đoạn cho bản hoàng sau này.
Bên trong toàn bộ Thánh Hoàng Thành, duy nhất chỉ có Lưu Dũng, su khi nghe được chuyện này, đều giật mình kinh ngạc, thần sắc biến hóa kịch liệt.
Hắn vội vã lại tấu lên, trong ngôn từ bi thương thảm thiết.
Nếu để cho Bạch Tiểu Thuần tiếp tục câu nữa, sợ là Thiên Long Ngư ở cả thiên trì, đều sẽ gặp phải tai ương.
Chỉ là ngôn từ của hắn, vì bản thân cũng là người của thế giới Thông Thiên, vì vậy không có ai để ý tới.
Cho dù là Thánh Hoàng sau khi xem xong, cũng ném sang một bên, cho rằng chỉ là nói chuyện giật gân mà thôi.
Ở nơi này, bất luận là Thiên Long Ngư trong thiên trì, hay quyền quý khắp trong triều bên ngoài thiên trì, đều lấy ánh mắt châm chọc, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần kiên trì, cuối cùng bị hao tổn sạch sẽ.
– Nãi nãi của ngươi, lão tử không câu nữa!
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, nhìn chằm chằm vào những con Thiên Long Ngư trong hồ nước đang lắc lư cái đuôi, lúc quay đầu lại khinh bỉ mình.
Khóe miệng hắn chậm rãi lộ ra nụ cười dữ tợn.
Thần thức hắn tản ra.
Nhân lúc không có ai chú ý, hắn lập tức lấy từ bên trong túi trữ vật ra một viên Trí Huyễn Đan, ném tới trong thiên trì.
Trí Huyễn Đan vào nước liền tan ra, không sắc không vị, càng khó có thể bị người khác phát hiện.
Trong nháy mắt Trí Huyễn Đan lại khuếch tán ra, bị những con Thiên Long Ngư đó ăn vào trong miệng.
Nhìn những con Thiên Long Ngư đó, Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, xoay người rời đi.
Ở trong cuộc sống sau này, hắn thường xuyên đi tới mép lá sen, nhân lúc không có ai chú ý, lại thả lỏng ống quần.
Một viên Trí Huyễn Đan theo ống quần hắn, lại rơi vào bên trong hồ nước.
Vì không để cho người khác chú ý, mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ném không nhiều lắm.
Tối đa cũng chính là hai tới ba viên mà thôi.
Thỉnh thoảng có thời gian chỉ có một viên.
Hắn hiểu được tiến hành theo chất lượng, duy trì kiên trì, ở những chỗ khác nhau, liên tục ném Trí Huyễn Đan hơn nửa tháng…
Từ từ, mới bắt đầu không có bao nhiêu con Thiên Long Ngư có phản ứng đối với Trí Huyễn Đan này.
Nhưng dần dần bắt đầu có không ít con Thiên Long Ngư, mỗi ngày hình như bơi gấp gáp hơn một ít.
Cho đến cuối cùng, mỗi lần đan dược của Bạch Tiểu Thuần vừa vào trong nước hồ, lại có không ít Thiên Long Ngư lập tức chạy tới, miệng há to nuốt nước ao ẩn chứa Trí Huyễn Đan…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1573: Long Ngư Cũng Điên Cuồng (2)
Cũng may những con Thiên Long Ngư bình thường có người câu cá, đều thích tập trung lại cùng một chỗ đồng thời khinh bỉ.
Bạch Tiểu Thuần lại tìm một ít nơi hẻo lánh, bản thân cũng đủ cẩn thận, cũng không có khiến cho người nào chú ý.
Làm thỏa đáng, Bạch Tiểu Thuần đơn giản lấy bộ dạng câu cá, để che dấu tình trạng những con Thiên Long Ngư tập trung.
Mỗi lần hắn nhìn những con Thiên Long Ngư đó mở miệng nuốt nước hồ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần đều vô cùng đắc ý.
– Chính là Thiên Long Ngư.
Cho các ngươi biết sự lợi hại của Bạch gia gia ta.
Trí Huyễn Đan này, người ăn một lần còn nghiện.
Ta cũng không tin các ngươi không nghiện!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ.
Đối với Trí Huyễn Đan hắn có lòng tin rất mạnh mẽ.
Hắn tin tưởng, những con Thiên Long Ngư này ở trong liên tục nửa tháng nuốt nước hồ có chứa Trí Huyễn Đan, sự ỷ lại đối với Trí Huyễn Đan, tất nhiên sẽ dần dần tăng cường.
Tính toán thời gian một chút, ở trong những ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần không lại ném Trí Huyễn Đan vào trong thiên trì nữa.
Hắn muốn cho mức độ nghiện của những Thiên Long Ngư này phát tác.
Cho đến một ngày, hắn lại đi tới mép lá sen, nhìn thấy lại có thể có không ít người vây quanh, còn truyền ra tiếng kêu kinh ngạc.
– Trời ạ, Thiên Long Ngư này cũng quá thông minh.
Các ngươi nhìn này.
Nó lại có thể đang học câu cá!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng tới gần.
Hắn lập tức nhìn thấy được có một con Thiên Long Ngư lại có thể ở dưới mặt nước, trong miệng ngậm một cây hải tảo, giống như học tu sĩ khác đi câu cá.
Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, biết đã đến lúc rồi.
Vì vậy hắn mang theo sự chờ mong, hăng hái bừng bừng lấy ra lưỡi câu đã sớm lại chuẩn bị xong, có dính một ít khí tức của Trí Huyễn Đan.
Hắn đảo mắt nhìn qua bốn phía xung quanh, phát hiện ở khu vực vị Hải Thần Đại Tôn đang câu rất lớn, lại yên tĩnh, thích hợp câu cá.
Vì vậy hắn chạy tới, ngồi ở cách vị Hải Thần Đại Tôn này không xa, Hắn đang muốn thả lưỡi câu xuống.
Hải Thần Đại Tôn nhíu mày.
Hắn nhận ra được Bạch Tiểu Thuần.
Hắn biết đối phương là Thông Thiên Công.
Nhưng thứ nhất quan cảm của hắn đối với thế giới Thông Thiên, đều giống như mọi người. thứ hai, nơi này làn nơi hắn câu cá.
Hơn một trăm năm đều như vậy.
Thông Thiên Công này không mời mà tới, khiến cho hắn cảm thấy không vui.
Nhất là nhìn thấy được cần câu của Bạch Tiểu Thuần, chỉ là loại bình thường nhất này, còn xa mới bằng cần câu do mình chế tạo, tính đàn hồi cực lớn đồng thời cũng ẩn chứa linh khí.
Hơn nữa lúc này Bạch Tiểu Thuần vì chờ mong, khiến người ta tự nhiên có cảm giác có chút xúc động.
Điều này khiến cho Hải Thần Đại Tôn càng không thích.
Làm cường giả Bán Thần có tư cách lâu năm thậm chí cùng một thời đại với Cổ Thiên Quân, thậm chí đối với Trần Tô thời trẻ, còn có ơn chỉ điểm.
Hắn ở bên trong Thánh Hoàng Triều, kinh nghiệm và lý lịch sâu đậm.
Lúc này mí mắt hắn vừa nhấc lên, hờ hững mở miệng.
– Ra mắt Thông Thiên Công.
– Thông Thiên Công, câu cá không thể nôn nóng.
Cần phải có may mắn, mất là mạng ta.
Tâm ngộ ra như vậy, mới có khả năng tâm bình khí hòa, tự nhiên tâm thần có thiên địa, thiên địa nạp vạn vật, vạn vật có linh, cùng người khác sinh ra cộng hưởng.
Đồng thời, lại khiến cho Thiên Long Ngư cảm ứng được, do đó chủ động trở về, kết làm duyên suốt đời.
Đây là nhân sinh.
– Người đời đều nói lão phu đang câu cá.
Nhưng trên thực tế, lão phu là đang suy tư nhân sinh.
Tâm tính ngươi như vậy, đừng nên lãng phí thời gian ở đây.
Hải Thần Đại Tôn chậm rãi mở miệng.
Một khí tức xuất trần, từ trên người hắn mơ hồ tản ra.
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Hắn cảm thấy lão nhân này nói chuyện quá huyền ảo, mình nghe không hiểu.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy đối phương đang câu cá, bộ dạng hình như rất lợi hại.
Vì vậy sau khi gật đầu, hắn tiện tay ném lưỡi câu tới bên trong thiên trì, bắt đầu câu cá.
Hải Thần Đại Tôn mắt thấy Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc vẫn lựa chọn câu cá, trong lòng càng không vui.
Đồng thời, trong mắt hắn mang theo sự khinh miệt.
– Ngươi…
Hắn còn chưa nói chuyện xong, sóng nước thoáng động khẽ…
Trong nháy mắt, mắt Hải Thần Đại Tôn lộ ra sự khinh miệt.
Nhưng khi Bạch Tiểu Thuần vừa ném lưỡi câu vào trong thiên trì, gần như mới vừa rơi xuống mặt nước, đột nhiên theo bọt nước động khẽ một tiếng, trong hồ nước lại có một con Thiên Long Ngư dài chừng hơn một trượng, trực tiếp cắn lưỡi câu…
Miệng cá cắn rất mạnh, trực tiếp nuốt vào trong bụng giống như rất sợ lưỡi câu rời đi.
Ở trong sự vui mừng của Bạch Tiểu Thuần, hắn đứng dậy dùng sức kéo một cái.
Nhất thời con Thiên Long Ngư dài hơn một trượng này sẽ theo dây câu bay lên, bị lôi ra khỏi mặt nước, kèm theo rất nhiều nước hồ.
Những vây cá màu vàng trên người nó, ở dưới ánh mặt trời vô cùng chói mắt.
Những giọt nước xung quanh cũng là năm màu sặc sỡ, chiếu sáng tất cả mọi thứ nơi đây, nhất thời lại khiến cho không ít người ở phía xa phải chú ý.
Con Thiên Long Ngư này cũng thuận lợi bị Bạch Tiểu Thuần bắt lấy.
Chỉ thấy lúc này hắn mặt mày hớn hở, cao hứng bừng bừng thu Thiên Long Ngư vừa mới câu được vào bên trong túi trữ vật.
Tất cả đều diễn ra quá nhanh, khiến người ta tưởng là ảo giác.
Mọi người đều trợn mắt hốc mồm.
Đồng thời, trong đầu Hải Thần Đại Tôn cũng chấn động.
Hắn gần như không dám tin tưởng vào mắt mình.
Hắn giơ tay lên dùng sức dụi mắt.
Khi nhìn thấy nước hồ bị dâng lên trên mặt đất, nhìn dáng vẻ phấn chấn này của Bạch Tiểu Thuần, lão đầu hít vào một hơi, nhất thời há hốc mồm.
– A, ngươi vừa rồi muốn nói gì?
Lúc này tâm tình Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, chỉ cảm thấy mình thật sự là một thiên tài.
Những con Thiên Long Ngư này lại dám khinh bỉ mình.
Hiện tại mình chỉ cần sử dụng thủ đoạn nho nhỏ, lại lập tức khiến cho Thiên Long Ngư trong hồ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.
Trong sự hưng phấn, hắn nghĩ đến lão đầu này trước đó đang câu cá ở bên cạnh hình như rất lợi hại.
Câu nói sau cùng, hắn chỉ nói một chữ.
Vì vậy hắn tò mò hỏi.
– Ta…
Trái tim Hải Thần Đại Tôn chợt đập mạnh.
Lúc này trong đầu hắn vẫn đang chấn động không ngừng.
Sau khi liên tục hít sâu mấy hơi, hắn mới miễn cưỡng khôi phục lại.
Sau khi nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, hắn lúng túng sờ sờ mũi, cười gượng vài tiếng.
– Cái đó… vận khí của Thông Thiên Công không tệ.
Nói xong, lão nhân này cũng vội vàng ném lưỡi câu của mình về phía mặt nước.
Chỗ hắn ném xuống lại cùng một vị trí với chỗ lưỡi câu của Bạch Tiểu Thuần vừa rồi, không chênh lệnh một chút nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1574: Thiên Long Ngư, Theo Ta Đi
Trong lòng hắn càng thêm khẩn trương.
Hắn nhìn thấy lúc này ở dưới mặt nước đã có không ít Thiên Long Ngư bơi tới.
Mỗi con hình như có chút nôn nóng, nhưng lại không để ý tới lưỡi câu của hắn…
Bạch Tiểu Thuần nghe lời nói của lão đầu trước mặt, trong lòng có chút đắc ý, ho khan một tiếng.
Sau đó, hắn lại ném lưỡi câu về phía trong hồ.
Vị trí hắn ném xuống khác hẳn với vị trí lưỡi câu của lão đầu.
Lần này hắn ném ở vị trí mặt nước trước mặt Hải Thần Đại Tôn.
Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần hạ lưỡi câu xuống, trong mắt của lão đầu lập tức nhìn sang, hơi thở cũng cũng có chút gấp rút.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lại chợt trợn tròn.
Hắn nhìn thấy được Thiên Long Ngư trong hồ nước, mỗi một con giống như phát cuồng vậy, trong nháy mắt lao thẳng đến chỗ lưỡi câu.
Ngay cả nước ồ đều dâng lên cuộn sóng.
Những con Thiên Long Ngư này giống như phía sau tiếp phía trước, bạo phát ra tất cả khí lực.
Trong thời gian nháy mắt, lại có một con Thiên Long Ngư rất lớn cắn lưỡi câu.
Nhìn kỹ, trong mắt nó hình như còn có sự kích động…
Cảnh tượng như vậy, khiến cho toàn thân Hải Thần Đại Tôn giống như bị thiên lôi đánh xuống.
Cần câu cá trong tay hắn cũng thiếu chút nữa không giữ chặt được.
Toàn thân hắn đều nhảy dựng lên, kinh ngạc la lên thất thanh.
– Không có khả năng!
Cả đời này hắn cũng chưa từng cảm thấy long trời lở đất giống như hiện tại.
Những điều hiện ra trước mắt này, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn, lật đổ tâm thần hắn.
Hắn ngồi ở chỗ này hơn một trăm năm, không phải chưa từng thấy người câu được Thiên Long Ngư.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy được, đều là những con Thiên Long Ngư đó giống như đang chọn ba lấy bốn, giống như bố thí, lười biếng cắn câu.
So với nói là câu cá, không bằng nói là Thiên Long Ngư muốn đổi một nhà khác, đổi một ngư nô khác…
Nhưng tất cả những điều hôm nay hắn nhìn thấy được, khiến cho tâm thần Hải Thần Đại Tôn đều long trời lở đất.
Ở nơi này là đang câu cá.
Đây rõ ràng… Là những con cá này đang lấy lòng Bạch Tiểu Thuần, rất sợ cắn không được lưỡi câu…
Hải Thần Đại Tôn mất hồn mất vía, chỉ vào hồ nước, nhìn Bạch Tiểu Thuần, mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng lại một câu nói cũng nói không nên lời.
Giờ phút này, những người ở phía xa trước đó đã chú ý tới nơi đây đều thi nhau hoảng sợ.
Tâm thần mỗi một người đều chấn động.
Dưới những tiếng vèo vèo vang lên.
Rất nhanh, hơn mười người ở xung quanh vây lại.
Những tiếng ngạc nhiên trong chớp mắt, liền bạo phát ra.
– Lại có người có thể thật sự câu được Thiên Long Ngư!
– Trời ạ, không phải là một con, mà là liên tiếp câu ra được hai con!
– Đây là vận khí gì vây? Như vậy cũng quá nghịch thiên đi!
– Không phải là vận khí.
Đây là có duyên cùng Thiên Long Ngư!
Mọi người ở xung quanh huyên náo cực lớn.
Đổi lại là thời điểm khác, Thiên Long Ngư trong hồ nước nhất định sẽ cảm thấy tranh cãi quá ầm ĩ sẽ tản ra.
Nhưng hôm nay, Thiên Long Ngư trong hồ nước chẳng những không có ít.
Thậm chí có người tinh mắt, sợ hãi kêu lên thất thanh.
– Các ngươi nhìn nơi đó kia… Trời ạ, nhiều Thiên Long Ngư như vậy, thế nào… Thế nào đều qua đây!
Theo lời nói của hắn truyền ra, mọi người ở bốn phía xung quanh đều ngẩng đầu.
Nhất thời bọn họ hoàn toàn chấn động vì cảnh tượng bên trong hồ nước trước mắt.
Chỉ thấy mặt hồ nước bốn bề sóng dậy.
Dưới mặt nước, mỗi một con Thiên Long Ngư giống như mù quáng, điên cuồng từ bốn phương tám hướng vọt tới…
Đảo mắt nhìn qua, sợ rằng phải có hơn mấy ngàn con Thiên Long Ngư dưới nước này, hình thành một cảnh tượng hoành tráng, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, đều không ngừng hít sâu.
Về phần Hải Thần Đại Tôn, hiện tại đã hoàn toàn phát mộng.
Nhìn mặt nước, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần đang thu con Thiên Long Ngư thứ hai vào trong túi đựng đồ, hắn chỉ cảm thấy tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều tràn ngập quỷ dị cùng không thể tưởng tượng nổi.
Bạch Tiểu Thuần cũng có chút kinh hãi.
Hắn nhìn nước trong ao những con Thiên Long Ngư này hình như có chút điên cuồng.
Hắn ý thức được tác dụng của Trí Huyễn Đan, có thể còn muốn lớn hơn một chút so với trong sự tưởng tượng của mình.
Nhất là trước đó hắn mỗi ngày đều ném đan dược, đột nhiên vài ngày không ném, giống như đang bị nghiện thoáng cái ngừng thuốc, sợ là những con Thiên Long Ngư này, mỗi một con giống như đói bụng đã lâu, ngày hôm nay đột nhiên có lưỡi câu dính một chút mùi vị của Trí Huyễn Đan, dĩ nhiên là phát điên.
– Chuyện này có chút ầm ĩ…
Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương.
Nhưng vừa nghĩ Trí Huyễn Đan không sắc không vị, đã sớm bị những con Thiên Long Ngư này hấp thu.
Cho dù là kiểm tra cũng không điều tra ra manh mối gì.
Dù sao đan dược của thế giới Thông Thiên cùng Tiên Vực của Vĩnh Hằng, mặc dù phương hướng như nhau, nhưng kết cấu ở bên trong lại hoàn toàn khác nhau.
Chủ yếu nhất là Bạch Tiểu Thuần luyến tiếc những con Thiên Long Ngư từng hữu duyên với mình, hận không thể trực tiếp bỏ tọt vào trong bụng của mình.
Vì vậy Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, lần thứ ba ném lưỡi câu về phía hồ nước.
Giờ phút này, tất cả ánh mắt mọi người ở bốn phía xung quanh, trong phút chốc đều nhìn theo sát lưỡi câu.
Hải Thần Đại Tôn thậm chí cũng bắt đầu ngừng thở, mắt không chớp nhìn lưỡi câu Bạch Tiểu Thuần.
So với cảnh tượng hai lần trước còn muốn khoa trương hơn, trong phút chốc lại xuất hiện ở trong mắt của mọi người, đưa tới những tiếng kêu ngạc nhiên.
Trong nháy mắt bọn họ giống như đặt mình ở bên trong phố xá sầm uất vậy.
Hải Thần Đại Tôn thật giống như bị thiên lôi liên tục công kích, liên tục lùi ngược lại mấy bước.
Lúc hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như thấy quỷ!
Chỉ thấy ở lần thứ ba khi Bạch Tiểu Thuần ném lưỡi câu này ra, còn không đợi rơi xuống mặt nước, lại có tới hơn mười con Thiên Long Ngư cuối cùng chủ động từ dưới mặt nước vọt ra.
Ở trong rất nhiều bọt nước bắn ra, hơn mười con Thiên Long Ngư ở giữa không trung, mỗi một con nối đuôi nhau, điên cuồng bay lên, giống như sử dụng toàn lực muốn đẩy đối thủ ra, giống như thật sự đánh giá, phía sau tiếp phía trước muốn cướp giật lưỡi câu.
Thậm chí ở dưới mặt nước, lúc này vẫn có rất nhiêu con Thiên Long Ngư khác đều lao ra khỏi mặt nước, cảnh tượng với trình độ kinh người như vậy, nghe đã rợn cả người.
Cũng may cuối cùng có một con Thiên Long Ngư, trở thành người thắng sau cùng, vô cùng đắc ý, lại có kích động cắn vào lưỡi câu, để mặc cho Bạch Tiểu Thuần câu nó lên, cũng không có mở miệng.
Phí hết một thời gian, Bạch Tiểu Thuần mới lấy lưỡi câu ra.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1575: Xảy Ra Chuyện Lớn. (1)
Trải qua những con Thiên Long Ngư này lăn qua lăn lại, khí tức Trí Huyễn Đan ở trên lưỡi câu cũng đã sớm tiêu tan sạch sẽ.
Nếu không, chắc hẳn con Thiên Long Ngư sẽ còn chưa nhả ra.
Mọi người ở bốn phía xung quanh trầm mặc một thoáng ngắn ngủi.
Sau đó những tiếng bàn tàn còn ầm ĩ, mãnh liệt hơn so với trước.
– Đây… Đây là đang câu cá sao?
– Từ trước đến nay ta chưa thấy qua người nào có duyên cùng Thiên Long Ngư như vậy…
– Phương diện này có vấn đề.
Nhất định là có vấn đề!
Âm thanh như sóng, truyền ra khắp nơi.
Bạch Tiểu Thuần liền chột dạ.
Nhất là khi nhìn thấy được Hải Thần Đại Tôn đứng ở nơi đó, giống như bị kích thích quá sâu.
Toàn thân hắn đều có chút khiếp sợ.
Sau đó, hắn vội vàng lấy con Thiên Long Ngư này đi, tiếc nuối dự định kết thúc lần câu cá này.
– Bọn chúng… rốt cuộc vì cắn câu, mà đánh nhau?
Hải Thần Đại Tôn ngây người nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn một chút về phía lưỡi câu quý giá của mình lúc này còn đang ở dưới mặt nước, không có con cá nào hỏi thăm… Hắn cảm thấy mình ở nơi này câu cá hơn một trăm năm, cùng với Bạch Tiểu Thuần câu cá, không phải ở cùng một thiên trì…
Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần muốn đi, hơi thở của Hải Thần Đại Tôn nhất thời vô cùng gấp gáp.
Hắn chợt nhảy lên, trực tiếp ngăn cản lối đi của Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang kinh hãi cảnh giác, hai mắt của Hải Thần Đại Tôn đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào….cần câu cá trong tay của Bạch Tiểu Thuần….
– Bạch đạo hữu, cái cần câu cá này của ngươi, có bán hay không?
– A?
Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra, nhìn Hải Thần Đại Tôn trước mặt hai mắt đỏ bừng, mơ hồ có chút dữ tợn.
Hắn lại cúi đầu nhìn cần câu trong tay mình một chút, lập tức liền hiểu rõ.
Hải Thần Đại Tôn này nhìn ra được mánh khóe, cho là mặc dù mình có thể câu được Thiên Long Ngư, tất cả những điều này đều bởi vì cần câu cá này đặc biệt.
– Không hổ danh là Bán Thần lợi hại nhất trên phương diện câu cá… Có thể ở chỗ này câu cá hơn một trăm năm, nhãn lực thật sự quá độc đáo!
Bạch Tiểu Thuần rất xúc động.
Thực ra, trọng điểm khiến cho hắn có thể câu cá, chính là mùi Trí Huyễn Đan trên lưỡi câu cá này.
– Bạch đạo hữu, ngươi ra cái giá đi.
Lão phu rất muốn có lưỡi câu cá này!
Hải Thần Đại Tôn hít một hơi thật sâu, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần do dự, hắn có chút nóng nảy.
Nếu như đổi lại thành những người khác, hắn đã sớm cướp lấy.
Nhưng bản thân Bạch Tiểu Thuần là Thông Thiên Công.
Bất luận là chức quan hay tu vi, đều cao hơn bản thân mình.
Hai điểm này hắn mặc dù không để ý tới, nhưng hắn vẫn phải e ngại thân phận đứng đầu thế giới Thông Thiên của Bạch Tiểu Thuần.
Do đó, hắn không có cách nào ép buộc, chỉ có thể cam tâm tình nguyện buôn bán.
Mà giờ khắc này mọi người ở bốn phía xung quanh, tất cả sau khi nghe được lời Hải Thần Đại Tôn nói, đều thi nhau chuyển suy nghĩ đến trên chiếc cần câu này.
Càng nghĩ bọn họ càng cảm thấy cần câu này có vấn đề.
Dần dần, trong mắt bọn họ đều lộ ra nhiệt tình như lử.
Chỉ là e ngại thân phận của Hải Thần Đại Tôn, trong lòng bọn họ đều do dự.
Nhưng có một vài tu sĩ mắt thấy tình cảnh như vậy, lập tức liền lấy ra ngọc giản, nhanh chóng truyền âm, nói chuyện này cho quyền quý phía sau gia tộc.
– Bạch đạo hữu, ngươi mới tới Thánh Hoàng Thành ta, trong tay nhất định không tính là dư dả.
Như vậy… Lão phu ra trăm vạn tinh thạch, mua cái cần câu này của ngươi có được không!
Hải Thần Đại Tôn vội vàng nói.
Hắn cũng lo lắng còn kéo dài, sau khi bị những người khác nghe được, chắc hẳn cũng tới cướp nhau mua.
Tới khi đó, hắn muốn thuận lợi lấy được cái cần câu cá này, lại càng khó khăn.
– Cái này…
Bạch Tiểu Thuần do dự một chút.
Hắn không phải là không muốn bán.
Nhưng hắn thật sự biết cần câu cá này đã mất hiệu lực.
Nếu bị người mua đi, căn bản là câu không ra Thiên Long Ngư.
Nếu như bán, vậy quá lừa người.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình là một người tốt.
Loại chuyện trắng trợn lừa người như vậy, hắn làm luôn cảm thấy có chút không được tự nhiên.
– Hải Thần Đại Tôn, cần câu cá này cho dù ngươi mua, cũng vô dụng.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, cuối cùng vẫn quyết định bản thân mình không hãm hại lão đầu này.
Lúc lời nói vừa ra, Hải Thần Đại Tôn lập tức sốt ruột.
Hắn đang muốn mở miệng, nhưng lại bị Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên ngăn cản.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, trên người lộ ra một cảm giác phóng khoáng, lo lắng mở miệng.
– Hải Thần Đại Tôn, câu cá không thể nôn nóng.
Cần phải biết rằng có được là do ta may mắn, mất đi là số mạng của ta.
Trong lòng hiểu được như vậy, có khả năng tâm bình khí hòa, tự nhiên tâm thần cũng có thiên địa, thiên địa nạp vạn vật.
Vạn vật có linh, cùng người khác sinh ra cộng hưởng.
Đồng thời, lại khiến Thiên Long Ngư cảm giác ứng với, do đó chủ động tiến tới, kết làm duyên suốt đời.
Đây là nhân sinh.
– Ngươi xem, ta vừa rồi là đang câu cá, nhưng trên thực tế, Bạch mỗ là đang suy tư nhân sinh.
Sở dĩ những con cá kia đến, không phải là bởi vì lưỡi câu, mà bởi vì bọn chúng muốn trở thành một phần cuộc sống ta của ta.
Bạch Tiểu Thuần một tay cầm cần câu, một tay đặt ở sau người, dáng vẻ xúc động, lời nói vang vọng.
Mọi người ở bốn phía xung quanh nghe được đều có chút sửng sốt.
Sắc mặt Hải Thần Đại Tôn nhất thời đen lại.
Những lời nói này là dô hắn giống như khoe khoang, nói ra khỏi miệng, vào thời điểm trước khi Bạch Tiểu Thuần câu cá.
Lúc này hắn nghe vào trong tai, chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần trước mắt này đáng giận đến cực hạn.
Bạch Tiểu Thuần càng từ chối như vậy, hắn lại càng kiên định.
– Sẽ cho ngươi thêm ba mươi viên Thần Chướng Đan!
Hải Thần Đại Tôn cắn răng mở miệng.
Đối với cần câu cá này, hắn thật sự đã rơi vào tình thế bắt buộc.
Cho dù chỉ có thể câu được mấy con, hắn cũng cảm thấy giá trị.
– Hải Thần Đại Tôn, ngươi đi mua cần câu cá này, thật sự vô dụng.
Ngươi cần gì phải gây khó xử cho ta.
Bạch Tiểu Thuần rất đau đầu.
– Bớt nói nhảm đi.
Cho dù là vô dụng, lão phu cũng muốn mua.
Cẽ cho ngươi thêm mười viên Tiên Khư Đan.
Nói một câu, bán hay không!
Hải Thần Đại Tôn càng đỏ mắt hơn, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ.
Kinh nghiệm và lý lịch của lão phu ở Thánh Hoàng Triều cực cao.
Trần Tô nhìn thấy lão phu, cũng phải gọi một tiếng sư tôn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Ngã Lão Thần Ma [Dịch] Ngã Lão Thần Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Nga-Lao-Than-Ma-dich-Truyen-Ma-Tu-Audio-Hay-chon-loc.jpg)



