Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 314 : Thông Thiên Công (2) (c1566-c1570)
❮ sautiếp ❯Chương 1566: Thông Thiên Công (2)
Loại ban thưởng này, phù hợp với thân phận của Cự Quỷ Vương, càng làm cho Cự Quỷ Vương cảm thấy mỹ mãn.
Hắn muốn cũng chính là một nơi cư trú.
Một căn cứ địa để hắn hồi tưởng lại thế giới Thông Thiên.
Lúc này, trong sự kích động, Cự Quỷ Vương lại cúi đầu.
– Cảm ơn Thánh Hoàng!
Lúc đứng dậy, khí chất toàn thân của Cự Quỷ Vương cũng không giống trước đó.
Hắn biết, từ giờ khắc này, mình ở đại lục Vĩnh Hằng này, đã coi như là đứng vững gót chân, không còn là tán tu lưu lạc, không cần phải luôn luôn lo lắng tới nguy cơ sinh tử.
Hắn muốn làm, chính là giống như đã thương lượng cùng Bạch Tiểu Thuần trước đó, muốn mượn trợ giúp của Thánh Hoàng Triều, ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, hoàn toàn đứng vững!
Bạch Tiểu Thuần cũng rất phấn chấn.
Nhìn thấy Cự Quỷ Vương được ban thưởng một châu, hắn nghĩ công lao của mình lớn hơn nữa, lúc này trong lòng tràn đầy chờ mong, nhìn về phía Thánh Hoàng.
– Bạch Tiểu Thuần, nghe chỉ!
Ánh mắt Thánh Hoàng rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần, lóe lên ánh sáng khó có thể điều tra, bỗng nhiên mở miệng.
Khí tức của Bạch Tiểu Thuần dừng lại, thần sắc cũng trở nên nghiêm nghị cung kính.
Hắn hiểu rõ thời điểm nên cúi đầu thì phải cúi đầu.
Thời điểm nên biểu hiện thì sẽ biểu hiện.
Loại chuyện như vậy, không mất mặt, lợi ích nắm được trong tay mới là trọng điểm.
– Bạch Tiểu Thuần công đức quá to lớn.
Địa vị ở thế giới Thông Thiên lại càng tôn cao, danh vọng không ai bằng!
– Hiện sắc phong… Bạch Tiểu Thuần làm… Thông Thiên Công!
– Bên trong Thánh Hoàng Triều ta, chỉ có Thiên Tôn mới có thể xưng vương.
Dưới vương lại là công.
Thông Thiên Công là đứng đầu các công, gần với vương!
– Phần thưởng, một tòa phúc địa bên trong Thánh Hoàng Thành.
Phần thưởng một long ngư trong thiên trì, phần thưởng công bào, dây lưng bảy màu!
Thánh Hoàng thả nhiên mở miệng, trong âm thanh vang vọng, mấy nghìn quyền quý hai bên, mỗi người đều lộ ra thần sắc nghiêm nghị.
Phần thưởng này, có thể nói là cực lớn.
Bất kể là Thông Thiên Công, hay phúc địa, hoặc là một con long ngư, đều đủ để khiến cho người ngoài chấn động.
Còn có công bào này cũng là pháp bảo.
Thắt lưng bảy màu còn có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần từ nay về sau ra vào hoàng cung, không bị khí linh trấn áp.
Tất cả những điều này, bất luận nhìn thế nào, đều vô cùng phong phú.
Duy nhất chỉ có… đều là hư danh!
Thân phận thật sự của Bạch Tiểu Thuần không giống người thường.
Giống như Cự Quỷ Vương, sau khi Thánh Hoàng so sánh, có thể cho hắn khống chế một châ.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không được.
Thánh Hoàng tuyệt đối sẽ không cho người của thế giới Thông Thiên có nửa cơ hội tự lập!
Hắn muốn chính là dung hợp.
Hắn là để cho người của thế giới Thông Thiên hoàn toàn dung nhập vào bên trong Thánh Hoàng Triều, khiến cho bản thân mình lớn mạnh.
Cho nên hắn tất nhiên sẽ không cho vị Khôi Tổ Bạch Tiểu Thuần này có nửa điểm thực chức!
Hắn muốn, chỉ là Bạch Tiểu Thuần ngoan ngoãn ở lại bên trong Thánh Hoàng Thành, làm một tượng trưng là tốt rồi.
Đợi đến khi Thánh Hoàng Triều hoàn toàn dung hợp người của thế giới Thông Thiên xong, tác dụng của Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ không có nữa.
Tới khi đó, sinh tử đều ở trong một ý niệm của hắn.
Trên thực tế, cho dù Bạch Tiểu Thuần không có ném danh trạng này, chỉ cần tới, hắn cũng sẽ dành cho ban thưởng tương tự.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần bắt trói Quỷ Mẫu đến, ngoài mặt hắn thoạt nhìn hài lòng, mặc dù cũng thật sự có chút cao hứng.
Nhưng trên thực tế tất cả những điều này đều chỉ là vẻ bề ngoài.
Ở trong lòng của hắn, cũng có phần thở dài.
Hắn thở dài chính là công lao như vậy, khiến cho bản thân hắn là Thánh Hoàng, cũng không thể không suy tính một chút tới cảm nhận của các quyền quý bên trong hoàng triều cùng với Tà Hoàng Triều.
Bạch Tiểu Thuần thật sự đưa tới lễ vật quá lớn.
Lớn đến mức hắn không thể không cho ra một ít phần thưởng thực chất.
Cho nên hắn mới sắc phong Cự Quỷ Vương làm đại tôn cùng với ban thưởng địa phương một châu.
Nếu không, hắn tuyệt đối sẽ hoàn toàn không cho người của thế giới Thông Thiên có cơ hội.
– Chờ thêm một chút thời gian, tìm lý do lấy đi thân phận này của Cự Quỷ là được.
Trong lòng Thánh Hoàng thầm cười lạnh.
Nhưng biểu hiện ra ngoài, hắn lại đầy vẻ ôn hòa nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Thông Thiên Công, ngươi mới tới Thánh Hoàng Thành, có thể đi lại làm quen một thời gian.
Chuyện liên quan tới thế giới Thông Thiên, còn có các tu sĩ của thế giới Thông Thiên, ngươi không cần quá nhớ mong.
Tất cả đều có bản hoàng làm chủ cho ngươi!
– Đoạn đường này mệt nhọc rồi.
Thông Thiên Công có thể đi nghỉ ngơi.
Sau này lại ở bên trong Thánh Hoàng Thành, an tâm tu luyện.
Hi vọng ngươi có thể sớm ngày đột phá tu vi, thăng cấp Thiên Tôn, cho Thánh Hoàng Triều ta thêm một vị vương nữa!
Nghe lời Thánh Hoàng nói, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị mọi người ở bốn phía xung quanh này che giấu cảm giác lạnh lẽo, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể không nhìn ra cái gọi là ban thưởng này, đều là hư ảo.
Tuy nói ở trên đường đến đây, hắn cùng với Cự Quỷ Vương đã bàn bạc trước, cũng đoán được kết quả này.
Nhưng trên thực tế trong lòng hắn vẫn mang theo một chút hy vọng.
Lúc này có thể thấy, mục đích của Thánh Hoàng Triều, cùng Tà Hoàng Triều chung quy vẫn là giống nhau.
Chỉ có điều thủ đoạn khác nhau mà thôi.
– Sợ là nếu không ném danh trạng này, ngay cả Cự Quỷ Vương cũng sẽ không có địa phương một châu!
Bạch Tiểu Thuần hiểu rất rõ tất cả những điều này.
Hắn biết hai vị Hoàng giả này, đều là cá mè một lứa.
– Một kẻ hung tàn, một kẻ xảo trá…
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười.
Tuy hắn có chút tiếc nuối, nhưng lại không có mất mát.
Bất kể như thế nào, Thánh Hoàng có một câu nói rất đúng.
– Ta thật sự cần phải tu hành, khiến mình sớm ngày đột phá!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, hướng về phía Thánh Hoàng ôm quyền cúi đầu.
Sau đó, hắn đang muốn cùng Cự Quỷ Vương rời đi.
Nhưng vào lúc này, vị Lưu Thiên Hầu kia lúc này thần sắc đại biến, vội vàng lao ra hô to.
– Thánh Hoàng bệ hạ, trăm triệu không thể để cho Bạch Tiểu Thuần này ở lại Thánh Hoàng Thành.
Nếu không Thánh Hoàng Thành lâm nguy!
Giọng nói của Lưu Thiên Hầu mang theo sự lo lắng.
Dường như tâm tình cũng ở trong một chớp mắt này trở nên khẩn trương đến cực hạn, khiến cho âm điệu có chút sắc bén, ở quảng trường này lần lượt vọng ra, khiến cho mấy nghìn quyền quý bốn phía xung quanh, mỗi người đều nhíu mày.
Bước chân của Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại.
Lời Lưu Thiên Hầu nói, khiến cho hắn trợn trừng mắt.
Cự Quỷ Vương ở bên cạnh, trong lòng lại thầm vui vẻ.
Lúc nhìn về phía Lưu Thiên Hầu, hắn đầy vẻ chờ mong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1567: Đừng Có Trách Là Không Báo Trước (1)
– Gia hỏa này cuối cùng cũng có một lần nói thật.
Cự Quỷ Vương chờ mong lời Lưu Thiên Hầu nói, có thể khiến cho Thánh Hoàng thay đổi tâm ý.
Cho dù cơ hội này rất nhỏ, nhưng nếu thật sự làm được, thả Bạch Tiểu Thuần ra bên ngoài, đối với hắn và Bạch Tiểu Thuần mà nói, chính là thu hoạch khổng lồ.
Bạch Tiểu Thuần cũng là lần đầu tiên cảm thấy lời Lưu Thiên Hầu này nói không chói tai.
Hắn cũng mong đợi nhìn lại.
Thậm chí trong lòng hắn cũng muốn cổ vũ Lưu Thiên Hầu nỗ lực lên.
Mặc dù trong lòng Thánh Hoàng không thích, nhưng vẫn ôn hòa nhìn về phía vị Lưu Thiên Hầu kia.
– Lưu ái khanh, vì sao lại nói như vậy?
Bị Thánh Hoàng điểm danh, Lưu Thiên Hầu kích động phấn chấn, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Sau đó âm thanh của hắn cũng sục sôi vô cùng, lớn tiếng mở miệng.
– Bệ hạ ngài có chỗ không biết.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần này ở thế giới Thông Thiên, ta trước sau vẫn luôn lưu ý tới hắn.
Người này có thể nói đi tới chỗ nào, sẽ gây tai họa cho chỗ đó, độc hại chúng sinh!
– Sau khi hắn chơi ở Linh Khê Tông, lại chơi Huyết Khê Tông.
Sau đó ở Nghịch Hà Tông chơi không thoải mái, lại có thể đi tới Man Hoang, còn đoạt gia tài của người, đoạt thê thiếp của người.
Sau khi ở Man Hoang phạm phải một trăm tội lớn, gia hỏa này lại khiến cho Cửu Thiên Vân Lôi Tông ở bắc mạch gần như tan vỡ.
Tiếng oán than dậy đất.
Đơn giản là nhân thần công phẫn!
Lưu Thiên Hầu lộ ra vẻ mặt thương tiếc mở miệng.
Không đợi hắn nói xong, mấy nghìn quyền quý ở bốn phía xung quanh này, mỗi một đều mỉm cười.
Trong tiếng cười kia mang theo sự khinh miệt.
Hiển nhiên đối với những lời Lưu Thiên Hầu nói, mặc dù không phải là không tin, nhưng cũng cảm thấy quá mức khoa trương.
Mặt khác theo bọn họ, tu vi của Bạch Tiểu Thuần dù sao cũng chỉ là chuẩn Thiên Tôn.
Loại tu vi này, ở địa phương nhỏ như thế giới Thông Thiên vậy, có chút động tĩnh, sẽ trở thành những tiếng nổ lớn kinh thiên khiến người yếu kinh hãi.
Nhưng ở đây là nơi nào? Đây là kinh thành của Thánh Hoàng Triều, Thánh Hoàng Thành!
Ở chỗ này, có Thiên Tôn, còn có Thánh Hoàng trấn thủ.
Bạch Tiểu Thuần này cho dù có bản lĩnh lớn hơn nữa, tới mảnh đất nơi đây cũng sẽ phải thành thật, không thể gây ra nổi sóng lớn gì.
Thánh Hoàng lặng lẽ cười.
Suy nghĩ của hắn tương tự với mọi người.
Hắn thấy, đem một con khỉ ném vào trong một rừng cây nhỏ không có dã thú gì, con khỉ này thực sự có thể xưng bá.
Nhưng nếu như ném nó vào trong một đám sư tử hổ báo, con khỉ chung quy cũng chỉ là con khỉ mà thôi.
Lúc này hắn khoát tay chặn lại, cắt ngang lời Lưu Thiên Hầu.
Thánh Hoàng đứng dậy, chuẩn bị kết thúc lần lên triều này.
Cự Quỷ Vương mất mát không thôi.
Bạch Tiểu Thuần cũng có chút tiếc nuối.
Nhưng tròng mắt hắn xoay chuyển.
Trên thực tế hắn cũng lo lắng cho năng lực gây tại họa của mình.
Bình thường trong lúc vô ý, lại làm ra chuyện lớn kinh thiên động địa.
Lúc này nếu bị giữ ở lại bên trong Thánh Hoàng Thành, hắn suy nghĩ mình chắc hẳn nên chuẩn bị chút bảo đảm ổn thỏa mới tốt.
Vì vậy hắn vội vàng nhanh tới vài bước, trước khi Thánh Hoàng muốn rời khỏi, hô to một tiếng.
– Bệ hạ dừng chân!
Thánh Hoàng chợt bước chân dừng lại, quay đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Các quyền quý khác ở bốn phía xung quanh, đều nhìn sang.
– Bệ hạ, theo như lời Lưu Dũng này thực sự là sự thực.
Ta cũng sợ, lo lắng trong lúc vô ý xúc phạm tới luật pháp của Thánh Hoàng Triều.
Không biết… một Thông Thiên Công như ta, làm trái pháp quy gì, mới có thể bị xử phạt?
Bạch Tiểu Thuần thận trọng hỏi.
Ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại nhìn Lưu Thiên Hầu một chút.
Hắn híp mắt lại.
Hắn mơ hồ cảm thấy, hai người này có vấn đề.
Giữa hai bên ăn ý với nhau như vậy, rõ ràng là tìm lý do muốn để Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Thánh Hoàng Thành.
– Thân là công hầu, lại có công lớn, ngoại trừ phản quốc ra, còn lại có thể bỏ qua!
Thánh Hoàng thản nhiên mở miệng, trong lòng thầm cười lạnh.
Thầm nghĩ một chiêu bài tốt như vậy, đầu cơ kiếm lợi.
Chỉ cần đứng ở chỗ này, liền có thể không ngừng đưa tới người của thế giới Thông Thiên.
Mình làm sao có thể để cho hắn rờ đi được.
Nhận được câu trả lời thuyết phục của Thánh Hoàng, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm vui sướng.
Nhưng hắn biểu hiện ra lại là nhăn mặt, nhíu mày, thở dài cùng Cự Quỷ Vương rời khỏi hoàng cung.
Mắt thấy mọi người ở bốn phía xung quanh đều từng người rời đi, Thánh Hoàng cũng đi, Lưu Thiên Hầu đấm ngực giậm chân.
Hắn chỉ cảm thấy lần này, Thánh Hoàng là dẫn sói vào nhà.
Hắn mơ hồ giống như thấy được một cảnh tượng tương lai Thánh Hoàng Thành, sinh linh đồ thán, cuối cùng khua chiêng gõ trống tiễn bước ôn thần Bạch Tiểu Thuần.
– Đừng có trách là không báo trước đấy.
Lưu Thiên Hầu giống như rơi vào ngày tận thế, thở dài một tiếng.
Buổi lên triều kết thúc.
Ban thưởng do Thánh Hoàng dành cho, không đợi Bạch Tiểu Thuần đi ra khỏi hoàng cung, đã chuẩn bị xong, được một lão nhân đứng ở trước đại điện trong hoàng cung, hai tay cắm trong ống tay áo, đưa tới.
Một miếng ngọc giản, sử dụng để mở ra phúc địa.
Một dải lụa màu mang ở trên người.
Từ nay về sau, ra vào hoàng cung, thế giới chí bảo khí linh tồn tại ở hoàng cung này, sẽ không lại phát sinh uy áp ngăn cản.
Ngoại trừ hai thứ này, còn có một bộ công bào, chất liệu đặc biệt, tản ra khí tức pháp bảo.
Cuối cùng… Lại là một con long ngư!
Con long ngư này dài chừng hơn một trượng, vẫn còn sống.
Tuy thân thể bị trói, nhưng vẫn đang giãy dụa.
Trong miệng còn có răng nhọn, trong mắt mang theo sự hung tàn.
Bạch Tiểu Thuần nhìn mấy thứ đồ này, thở dài.
– Thánh Hoàng này cũng quá keo kiệt… Ban cho áo bào, động phủ, dải lụa màu thì cũng thôi.
Còn thưởng cho ta một con cá làm gì…
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, cầm ngọc giản tìm đến phúc địa của mình.
Phúc địa này ở trên một mảnh lá sen.
Kiến trúc trên mảnh lá sen này không ít.
Chỗ lá sen này ở khu vực trung tâm.
Mặc dù như vậy, nhưng cũng không có tranh cãi ầm ĩ.
Nói là phúc địa, trên thực tế cũng chính là một tòa phủ đệ.
Chỉ có điều linh lực thiên địa ở bên trong nồng đậm, phạm vi lại cũng đủ rộng.
Bên trong giả sơn cũng tốt, lầu các cũng được, đều rất khí phái.
Nhìn phủ đệ, Bạch Tiểu Thuần vẫn tính là thoả mãn.
Mặc dù hắn cảm thấy có chút trống trải.
Nhưng ở chỗ này hắn cái gì cũng không quen, cũng sẽ không nhiều có yêu cầu như vậy.
Lúc này hắn ngồi xuống khoanh chân, cảm nhận linh khí thiên địa nơi đây, Cự Quỷ Vương cũng quan sát một hồi, sau đó đi ra ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1568: Đừng Có Trách Là Không Báo Trước (2)
Hắn không giống với Bạch Tiểu Thuần.
Giống như lúc ở trong huyện thành nhỏ, Bạch Tiểu Thuần từ đầu tới cuối, đều không làm quen với bất kỳ người nào.
Tuy rằng khi đó, bởi vì Bạch Tiểu Thuần tinh thần sa sút.
Nhưng Cự Quỷ Vương đến không bao lâu, gần như đều biết cả.
Từ điểm này cũng có thể nhìn ra bản lĩnh của Cự Quỷ Vương ở phương diện này.
Ngay cả Hứa Bảo Tài cũng phải cam bái hạ phong.
Giờ khắc này, Cự Quỷ Vương cũng có quyết định này.
Hắn chuẩn bị trước khi đi Thần La Châu, cố gắng hết sức để tìm hiểu một ít tin tức.
Rất nhanh, ánh trăng chiếu xuống.
Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trong sân, từ trong nhập định mở mắt ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn ở kiến trúc xa lạ bốn phía xung quanh.
Hắn biết, mình ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, cho đến lúc này, mới chân chính tính là bước ra bước đầu tiên.
Trong sự xúc động, trong đầu Bạch Tiểu Thuần không tự chủ được nhớ tới từng khuôn mặt quen thuộc.
– Lý thúc… Thiết Đản… Linh Khê lão tổ…
– Tống Quân Uyển… Hồng Trần Nữ…
– Thần Toán Tử… Hứa Bảo Tài…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần thì thào, những gương mặt cùng cái tên này hiện ra ở trong đầu hắn.
Một hồi lâu sau, hắn nhẹ giọng thì thào.
– Còn có… Đỗ Lăng Phỉ.
Bạch Tiểu Thuần không xác định được Đỗ Lăng Phỉ còn sống hay không.
Nhưng trước khi Thông Thiên đạo nhân chết từng hô lên câu nói kia, trước sau vang vọng ở trong đầu hắn.
Chỉ là theo thế giới sụp đổ, Tiên Vực mịt mờ, trong biển người vô tận, hắn đã không tìm được.
– Tiếp theo, chính là phải cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá trở thành Thiên Tôn! Tu luyện, cần phải có đan dược, cần phải linh khí thiên địa… Xem ra phải tìm hiểu một chút về tài nguyên tu hành bên trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, chôn sâu những suy nghĩ này vào trong lòng.
Trong mắt của hắn lộ ra sự chờ mong cùng chấp nhất.
Thời gian không lâu sau, khi trời càng thêm u ám, Cự Quỷ Vương đã trở về.
Trong mắt của hắn mang theo hưng phấn.
Vừa nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, câu nói đầu tiên của hắn là…
– Cá, con long ngư này!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc.
Hắn lấy con long ngư đã hấp hối kia ra, ném sang một bên.
Nó lại được Cự Quỷ Vương coi như trân bảo đi vòng quanh nhìn vài vòng.
– Tiểu Thuần, con cá này lại không bình thường.
Thánh Hoàng lần này xem như là thật sự đổ máu… Nó là Thiên Long Ngư!
– Thiên Long Ngư này sinh trưởng ở bên trong thiên trì, uống nước thiên trì, hấp thu linh khí thiên địa, lại ăn vô số thiên tài địa bảo lớn lên.
Đây là vật cá nhân của Thánh Hoàng.
– Mỗi con Thiên Long Ngư, đều có thể khiến cho tu sĩ dưới Thiên Tôn sau khi ăn nó, tu vi tăng lên.
Có thể so sánh với tiên đan!
– Tiên đan!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.
Trước đó hắn đang rầu rĩ chuyện tu luyện cần linh khí.
Lúc này nhìn thấy con cá kia, hắn lại lập tức cùng Cự Quỷ Vương, trực tiếp đem con cá này đi nướng…
Theo mùi thơm thoang thoảng bay ra, nhìn Thiên Long Ngư bị nướng thành màu vàng, Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương nhất thời nuốt nước miếng, ngươi một ngụm ta một ngụm, rất nhanh lại… ăn hết con cá này…
– Mùi vị không tệ, có loại cảm giác của Linh Vĩ Kê.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi.
Mùi vị của con Thiên Long Ngư này quả thực khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vô cùng hoàn mỹ.
Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hồi tưởng lại Linh Vĩ Kê năm đó.
Trong lòng hắn cũng có chút tiếc nuối.
Hắn suy nghĩ không biết ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, có thứ tương tự với Linh Vĩ Kê hay không…
Cự Quỷ Vương ở bên cạnh bập bập môi, cầm một cây xương cá, nhìn một chút, sau đó ném ở trong miệng rắc rắc vài tiếng.
Ngay cả xương hắn cũng ăn hết.
Khi hắn đang muốn mở miệng, thân thể bỗng nhiên chấn động.
Một hơi nóng rốt cuộc trực tiếp ở trong cơ thể hắn bạo phát, khiến cho bốn phía xung quanh nhất thời dâng lên sương trắng.
– Quả nhiên là cá tiên!
Cự Quỷ Vương vui mừng bất ngờ, lập tức ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu thổ nạp.
Mắt thấy sau khi Cự Quỷ Vương ăn xong liền hữu hiệu, Bạch Tiểu Thuần đợi một hồi.
Hắn có chút há hốc mồm.
Hắn phát hiện trong cơ thể mình thậm chí ngay cả một chút hơi nóng cũng không có.
– Không đúng.
Tại sao Cự Quỷ Vương hữu hiệu, ta lại không có hiệu quả gì?
Bạch Tiểu Thuần hồ nghi nhìn những mảnh xương cá ăn xong còn dư lại ở trên mặt đất một chút.
Hắn tùy ý tiến lên cũng cầm lấy mấy cái xương, đặt ở trong miệng cắn nuốt xuống.
Cho đến khi từng cái xương đều bị Bạch Tiểu Thuần ăn sạch, hắn cuối cùng cảm nhận được trong cơ thể có một hơi nóng vọt lên.
Trong vui mừng, Bạch Tiểu Thuần lập tức nhắm mắt, cảm nhận hơi nóng này ở bên trong thân thể không ngừng bạo phát, cuối cùng hóa thành sóng lớn, ở bên trong thân thể nổ mạnh di chuyển, rốt cuộc đẩy mạnh công pháp Trường Sinh Quyển của hắn, không ngừng tinh tiến lên.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kích động không thôi.
Hắn ép xuống sự phấn chấn trong lòng, toàn thân toàn ý chìm đắm ở bên trong cảm giác tu vi thân thể tăng lên.
Thời gian trôi qua, ở trong viện phúc địa này, Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương ngồi tĩnh tọa, giằng co chừng ba canh giờ.
Ba canh giờ sau, Cự Quỷ Vương là người đầu tiên thức tỉnh.
Hắn ngửa mặt lên trời cười to.
Trong mắt của hắn có tinh quang lập lòe.
Trong lòng hắn càng thêm vui thích.
Hắn nhận thấy được rõ ràng, chỉ là ba canh giờ này, tu vi của mình khoảng cách Bán Thần hậu kỳ, lại đến gần không ít.
– Đáng tiếc chỉ có một con.
Nếu như mỗi ngày đều có thể ăn, ta nhất định có thể đạt tới Bán Thần đại viên mãn!
Trong lúc Cự Quỷ Vương đang tiếc nuối, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi mở mắt ra.
Trong nháy mắt khi hai mắt đang khép mở ra, trong mắt của hắn có tinh quang sáng chói.
Lần này tu luyện, mức độ hắn tinh tiến mặc dù không có biên độ lớn bằng Cự Quỷ Vương, nhưng dù sao bởi vì căn bản của Bạch Tiểu Thuần quá dầy.
Hiện tại cho dù chỉ là tăng lên một tia, cũng vẫn khiến cho hắn kích động.
Hắn hiểu rõ, muốn tu vi đột phá trở thành Thiên Tôn, nhất định phải đạt được Trường Sinh Quyển đại viên mãn mới có thể.
Nhưng hiện tại Trường Sinh Quyển của hắn còn cách đại viên mãn một đoạn.
Nhưng quan trọng nhất, chính là Trường Sinh Quyển của hắn không giống với Bất Tử Quyển, không phải là mình đã tu luyện, mà là rót vào đầu.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần từ bên trong thần thông, cũng sáng lập Trường Sinh Đăng của riêng mình, nhưng trên thực tế đối với chuyện tu luyện như thế nào, hắn vẫn còn có chút không hiểu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1569: Ăn A
Phải biết rằng từ sau khi bị người canh giữ lăng mộ rót vào đầu, cho tới lúc đi tới Tiên Vực của Vĩnh Hằng, tu vi của Bạch Tiểu Thuần tuy có tăng trưởng, nhưng tổng thể vẫn là trì trệ không tiến.
Mặc dù điều đó có liên quan đến tâm tính của hắn.
Nhưng đến cảnh giới này của hắn, vốn ở trên phương diện tu vi, cũng đã là nửa bước khó đi.
Hơn nữa Trường Sinh Quyển này vốn cũng không phải là do chính hắn đã tu luyện.
Tất cả những điều này, lại dường như hình thành gông cùm xiềng xích, hóa thành bình cảnh.
Cho dù là có đầy đủ lực lượng thiên địa, cho dù là ở bên trong Thánh Hoàng Thành này, dưới linh khí nồng đậm tẩm bổ, Bạch Tiểu Thuần đánh giá sơ qua, mình ở dưới sự tìm tòi cùng bình cảnh này, chí ít cũng cần mười năm tu luyện, mới có khả năng đạt được phân nửa so với tăng cường do Thiên Long Ngư mang đến.
Cứ như thế, chính bản thân hắn cũng không biết cần phải bao lâu, tu vi mới có thể đột phá Bán Thần, bước vào cảnh giới Thiên Tôn đại thừa!
Vốn dựa theo dự định của Bạch Tiểu Thuần, chuẩn bị tìm hiểu một chút về linh đan diệu dược trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, suy nghĩ tự mình chế luyện một ít, khiến cho tốc độ tu luyện tăng lên.
Nhưng bây giờ, hắn nhìn trên mặt đất còn dư lại không nhiều đầu, xương cá, dường như trước mặt mở ra một cánh cửa lớn mới.
– Một con cá, tương đương với mười lăm năm tu luyện!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm nóng nảy.
Hai mắt hắn giống như mắt chuột đói bụng nhiều năm, nhìn thấy được lương thực, lộ ra ánh sáng màu xanh lục.
– Nếu có đầy đủ cá… phá tan bình cảnh này dễ dàng như trở bàn tay.
Ta mượn điều này tăng cường đột phá tu vi.
Muốn bước vào Thiên Tôn, cũng chỉ là chuyện sắp tới!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động.
Trước đó không nói, sau khi trở thành Thiên Tôn, thọ nguyên sức sống bạo phát, hoặc là đạo chủng ở bên cạnh, liền có thể được Thái Cổ cứu sống lại tương tự với trường sinh kỳ dị.
Chỉ là ở trong thế giới xa lạ này, muốn sinh tồn được, muốn đi về phía đỉnh phong khát vọng, cũng đủ để cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần lúc này đều là Thiên Long Ngư.
– Ta muốn ăn cá!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, rơi vào trên những đầu xương cá còn lưu lại trên mặt đất.
Thoáng một cái hắn lại lập tức chộp lấy.
Nhưng Cự Quỷ Vương hiện tại dĩ nhiên cũng ý thức được sự kỳ diệu của Thiên Long Ngư này.
Hắn hiểu rõ cho dù là xương, cũng là đồ tốt.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần chộp lấy, hắn hét lớn một tiếng, toàn thân rốt cuộc cũng lao tới, tranh đoạt đầu xương cá.
– Cự Quỷ Vương, đây là Thánh Hoàng ban cho ta.
Ngươi đừng giành với ta!
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt.
– Cút đi.
Lão tử là nhạc phụ của ngươi.
Coi như ngươi hiếu kính ta.
– Đó là đồ ta ăn còn dư lại.
Mỗi một cái xương ta đều đã liếm qua!
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, dùng ra đòn sát thủ!
– Trước khi ngươi ăn xong là lão phu từng liếm qua.
Không có việc gì.
Hai người chúng ta cùng một nhà, không ngại!
Cự Quỷ Vương không cam lòng tỏ ra yếu kém, trực tiếp phun một bãi nước bọt về phía những cái đầu xương cá ở trên mặt đất…
Cũng không biết Cự Quỷ Vương có phải tu luyện qua thần thông tương tự hay không, một bãi nước miếng này rốt cuộc trút xuống giống như mưa, trực tiếp bao trùm đầy mặt đất…
Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm, toàn thân đều bối rối.
Mắt thấy Cự Quỷ Vương lại đê tiện như này, dù hắn có ngôn từ sắc bén, nhưng nếu bàn về trình độ da mặt dày, vẫn còn có chút không sánh bằng lão cáo già Cự Quỷ Vương này.
Nhất là trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Nước bọt của Cự Quỷ Vương, làm sao có thể phun ra nhiều như vậy…
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cười khổ, do dự một hồi, Cự Quỷ Vương đã vung tay áo, cuốn những cái đầu xương cá này vào trong tay, đắc ý nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.
Sau đó hắn lại phun mấy lần nước bọt lên trên đầu xương cá t, lúc này mới thu vào trong túi đựng đồ.
– Đấu với ta sao? Tiểu tử, ngươi vẫn quá non.
Cự Quỷ Vương cười ha ha một tiếng, cảm thấy mỹ mãn.
Bạch Tiểu Thuần không nói gì, nghẹn lại.
Hắn thở dài một tiếng, đang muốn mở miệng.
Chợt thần sắc hắn thoáng động nhìn về phía bên ngoài phúc địa.
Cự Quỷ Vương hình như cũng điều tra ra được.
Gần như cùng lúc, hắn nhìn sang.
Không bao lâu, ngoài cửa lớn của phúc địa lại truyền đến một âm thanh sang sảng.
– Thông Thiên Công, Trần Tô bái kiến.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Thánh Hoàng Thành, đây là người đầu tiên tới bái kiến.
Khi phát hiện người tới lại có tu vi Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần càng hiếu kỳ hơn.
Hắn không tiện chậm trễ, nhanh chóng đi vài bước đến trước cửa, vung tay phải lên.
Cửa lớn của phúc địa mở ra, lộ ra một lão nhân tóc hoa râm đang đứng ở ngoài cửa.
Toàn thân lão nhân này mặc trường bào màu lam, thoạt nhìn tiên phong đạo cốt, chưa cười đã cười, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền.
– Bạch mỗ trước đó còn đang hiếu kỳ.
Sáng nay rốt cuộc nghe được tiếng chim khách, biết nhất định có khách quý đến.
Không nghĩ tới đúng là Trần đạo hữu.
Mời vào.
Trên mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười mỉm, lời nói ra rất hay.
Lúc này trên người hắn đã không nhìn thấy được bộ dạng chật vật trước đó cùng Cự Quỷ Vương cướp đầu xương cá.
Trần Tô cười ha ha một tiếng.
Lời Bạch Tiểu Thuần nói, hắn nghe cũng cảm thấy thoải mái.
Hắn gật đầu, đi vào bên trong phúc địa.
Cự Quỷ Vương cũng có chút vô cùng kinh ngạc.
Phải biết rằng hai người không phải là tu sĩ bản thổ Thánh Hoàng Triều, mà thuộc về người từ bên ngoài đến.
Mặc dù bọn họ đều có chức quan, nhưng dựa theo tin tức hắn tìm hiểu được, những quyền quý Thánh Hoàng Thành kia đối với hai người đều mang theo khinh thường cùng bất hòa.
Nhưng hôm nay chỉ là một đêm trôi qua, lại có người tới bái phỏng.
Nhất là người này chính là Trần Tô, có địa vị tương đương cùng Cổ Thiên Quân, một trong bốn vương của Thánh Hoàng Triều.
Cái này khiến cho Cự Quỷ Vương càng giật mình, vội vàng ôm quyền bái kiến.
Trần Tô hướng về phía Cự Quỷ Vương gật đầu, sau đó không để ý tới nữa.
Hắn đứng ở trong viện, nhìn mọi nơi một chút.
Sau đó, hắn cùng Bạch Tiểu Thuần hàn huyên vài câu không đến nơi đến chốn.
Một lúc lâu, hắn vội ho một tiếng, đột nhiên hỏi.
– Bạch đạo hữu, con Thiên Long Ngư do bệ hạ ban cho đâu?
– Thiên Long Ngư?
Bạch Tiểu Thuần trước đó đã hiếu kỳ, Trần Tô này tới là vì chuyện gì.
Lúc này nghe được đối phương nhắc tới Thiên Long Ngư, Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra.
– Đúng vậy, chính là con Thiên Long Ngư này.
Không biết Bạch đạo hữu có thể bỏ được thứ yêu thích hay không? Trần mỗ muốn đổi lấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1570: Khinh Người Quá Đáng (1)
Trong mắt Trần Tô có chút nhiệt tình như lửa, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù hắn thân là Thiên Tôn, trong nhà cũng không có mấy con Thiên Long Ngư.
Dù sao đây cũng là vật cá nhân của Thánh Hoàng.
Bình thường cũng cực ít khi đem ra ban thưởng.
Toàn bộ Thánh Hoàng Triều, số lượng được ban thưởng ra ngoài, cũng chỉ có mấy trăm con mà thôi.
Mỗi một con đều trân quý không tầm thường.
Lưu lại, nói nó là quốc bảo, cũng hoàn toàn không khoa trương.
Thậm chí ở Tà Hoàng Triều nơi đó, cũng là cái giá không thể tưởng tượng được.
Dù sao máu của Thiên Long Ngư này, là tiên tài tuyệt phẩm dùng để luyện tiên đan.
Hắn không cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ từ chối.
Dù sao đối phương mới tới Thánh Hoàng Triều, sẽ không thể không khôn ngoan, vì một con cá, đắc tội với mình thân là Thiên Tôn.
– Cái đó… Trần đạo hữu ngươi tới muộn rồi.
Con cá kia, bị ta ăn rồi.
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, nhìn Trần Tô nói.
Nghe được Bạch Tiểu Thuần nói vậy, Trần Tô sửng sốt.
Sau khi kịp phản ứng, tròng mắt hắn cũng trừng lên, giống như không xác định được, lại hỏi một câu.
– Ngươi nói… ăn?
– Đúng, ăn.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, gật đầu nói.
– Bạch đạo hữu, ngươi xem Trần mỗ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Không chịu bỏ thứ yêu thích, có thể nói thẳng là được.
Thiên Long Ngư này giống như quốc bảo, trân quý khó có thể tưởng tượng được.
Người nào thu được ban thưởng, làm sao có thể cam lòng đem đi ăn.
Tất cả đều nuôi lên, trích lấy máu mà thôi!
Trần Tô lập tức không vui.
Hắn thấy, đây rõ ràng chỉ là lý do mà thôi.
Giọng điệu cũng lạnh như băng.
Hắn phất tay áo, lại muốn rời đi.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, liếc mắt nhìn Cự Quỷ Vương., Cự Quỷ Vương có chút không tình nguyện từ bên trong túi trữ vật, lấy ra những cái đầu xương cá.
– Trần đạo hữu, đây là xương cá…
Trần Tô nghe vậy, không khỏi liếc mắt thoáng nhìn.
Trần Tô rời đi.
Sau khi nhìn thấy được những cái xương cá này trên có dính nước bọt này, cảm nhận được một khí tức ở phía trên tản ra thuộc về Thiên Long Ngư, toàn thân Trần Tô đều chấn động.
Hắn cảm thấy ngực có chút bị đè nén.
Bản thân hắn là Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, cả đời này đã gặp những quyền quý được ban thưởng Thiên Long Ngư.
Mỗi một người đều giống như lấy được chí bảo vậy nuôi dưỡng quốc bảo Thiên Long Ngư lớn lên.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy được, lại có người trực tiếp ăn quốc bảo Thiên Long Ngư…
Đầu hắn đã có chút không đủ dùng.
Hắn ngơ ngác nhìn những cái đầu xương cá này.
Một lát sau, Trần Tô lắc đầu, thở dài.
– Phí của trời!
Mang theo tư vị nói không nên lời, Trần Tô thất vọng rời khỏi phúc địa.
Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một chút, đều có chút kinh ngạc.
– Một con cá, thì đã sao? Người của Thánh Hoàng Triều này thật kỳ quái.
Cự Quỷ Vương có chút chột dạ.
Hắn phát hiện tin tức mình thăm dò được đêm qua, hình như cũng không hoàn toàn.
Trong lúc ho khan, hắn nhìn sắc trời một chút.
– Tiểu Thuần, ở đây cách Thần La Châu cũng không xa.
Ta cũng phải nhanh chóng động thân.
Lần này từ biệt, chẳng biết tới lúc nào mới gặp lại.
Cự Quỷ Vương nói, cũng có một chút xúc động.
Hai người ở Tà Hoàng Triều gặp nhau, một đường đi đến nơi đây.
Nhớ lại, nhìn như thuận lợi.
Nhưng trên thực tế cũng không có thiếu những quanh co khúc khủyu.
Chỉ có điều cũng may, cuối cùng là sơ bộ đứng vững vàng bước chân.
Từng người đều có một mảnh bầu trời của chính mình.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút không muốn, thổn thức một phen.
Hắn tự mình ra cửa tiễn Cự Quỷ Vương, cho đến khi nhìn thấy Cự Quỷ Vương đên chỗ truyền tống trận, nhìn bóng dáng của Cự Quỷ Vương biến mất ở trong trận pháp, Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó hồi lâu, lúc này mới hít một hơi thật sâu, xoay người rời đi.
– Cự Quỷ Vương đi.
Hiện tại bên trong Thánh Hoàng Thành này, chỉ còn lại có một mình ta.
Ta cũng phải nhanh chóng tu luyện, tranh thủ đột phá.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự kiên định.
Trên đường đi trở về phúc địa, người đi đường lui tới.
Người phàm hiếm thấy.
Phần lớn đều là tu sĩ.
Mỗi một người dường như từ trong xương cốt, lộ ra sự cao ngạo.
Dường như đối với chuyện có thể ở tại kinh thành Thánh Hoàng Triều này, bọn họ đặc biệt kiêu ngạo.
Bạch Tiểu Thuần có thể hiểu được loại kiêu ngạo này, nhưng lại không có lưu tâm.
Khi đi ở trên đường, nhìn kiến trúc bốn phía xung quanh, cảm nhận chỗ thiên trì của toàn bộ Thánh Hoàng Thành cùng với lá sen khổng lồ dưới chân.
Đối với những thứ kỳ dị ở Thánh Hoàng Thành, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có cảm thán của riêng mình.
– Căn cơ của Thánh Hoàng Thành này chính là thiên trì của ngọn núi lớn này.
Ở trong sự xúc động này, Bạch Tiểu Thuần đi ngang qua một mép lá sen, thấy được nước thiên trì bên ngoài lá sen.
Hắn cũng thấy được vào bên trong thiên trì đó, một con Thiên Long Ngư rẽ nước, vẩy cá màu vàng trên người nó ở dưới ánh mặt trời chiếu xuống, rất chói mắt, lộ ra sự mỹ lệ nói không nên lời.
Sau đó nó lại một lần nữa rơi vào trong nước hồ, thảnh thơi bơi đi.
Nơi đây có không ít người.
Sau khi nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, mặc dù thành thói quen, nhưng vẫn bị Thiên Long Ngư hấp dẫn.
Còn có mấy tu sĩ giống như là mới tới kinh thành không lâu, trong thần sắc đều lộ ra sự tán thưởng.
– Đây là tồn tại giống như quốc bảo của Thánh Hoàng Triều ta, Thiên Long Ngư!
– Thiên Long Ngư này là linh vật đẹp nhất mà cả đời này ta được gặp.
Nếu như có thể được Thánh Hoàng ban cho một con, nuôi ở trong nhà, nhất định có thể làm rạng rỡ tổ tông!
Trong lúc mọi người ở nơi này tán thưởng, Bạch Tiểu Thuần cũng giậm chân xem chừng.
Chỉ là không giống với suy nghĩ của những người khác.
Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được con Thiên Long Ngư này, hắn nghĩ tới chính là vị ngon của cá nướng cùng với tu vi biến hóa sau khi ăn nó.
Hắn không khỏi liếm môi một cái, nhìn nước hồ.
Dựa vào tu vi của Bạch Tiểu Thuần, hắn có thể cảm nhận được ở trong hồ nước, số lượng Thiên Long Ngư cũng không ít.
Nghĩ đến đủ loại kỳ diệu của Thiên Long Ngư, Bạch Tiểu Thuần càng thêm động tâm.
Hắn đang suy nghĩ có thể tìm biện pháp bắt một ít hay không.
Bên trong đoàn người, có người mới tới Thánh Hoàng Thành, không nhịn được hỏi tu sĩ bên cạnh một câu.
– Nếu Thiên Long Ngư này là quốc bảo, trân quý như thế, lại nuôi ở trong thiên trì.
Nếu vạn nhất mà mất…
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, mắt thoáng sáng lên.
– Mất?
Bên trong đoàn người nhất thời truyền ra tiếng cười.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








