1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 316 : Xảy Ra Chuyện Lớn. (2) (c1576-c1580)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 316 : Xảy Ra Chuyện Lớn. (2) (c1576-c1580)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1576: Xảy Ra Chuyện Lớn. (2)

Những lời này, rõ ràng là có chút uy hiếp.

Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Hải Thần sẽ không làm như vậy.

Nhưng hôm nay hắn thật sự sốt ruột.

Bạch Tiểu Thuần vừa nghe thấy lời uy hiếp này, mắt lại trợn trừng lên.

– Lão đầu, ngươi mua cần câu cá này, sau này nếu như vô dụng, ngươi cũng đừng tới tìm ta.

Tất cả mọi người làm chứng cho ta!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, lớn tiếng mở miệng.

Hắn đã nói như thế, Hải Thần Đại Tôn cũng có chút do dự.

Nhưng hắn chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần bên kia khi nhìn thấy được mình do dự, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý, hắn nhất thời cắn răng.

– Không thành vấn đề!

Những linh thạch cùng đan dược trao đổi này, mặc dù đối với Bán Thần bình thường mà nói, là cực kỳ khoa trương.

Nói là tài phú nửa cuộc đời cũng không kém hơn là bao nhiêu.

Nhưng đối với Hải Thần Đại Tôn mà nói, mặc dù không phải chín con trâu mất một sợi lông, nhưng không ảnh hưởng tới toàn cục.

Hắn lập tức lấy ra túi đựng đồ, cất vật trao đổi vật vào xong, liền ném cho Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần kiểm tra một hồi, xác định không sai.

Hắn liếc mắt nhìn Hải Thần Đại Tôn một hồi, mới đưa cần câu tới.

Hắn vung tay áo lên, đi ra khỏi đám người, trở về phúc địa.

Bên cạnh thiên trì, Hải Thần Đại Tôn cầm cần câu, trong lòng nóng như lửa đốt, vội vàng đến chỗ vị trí của Bạch Tiểu Thuần trước đó.

Sau có chút do dự, hắn không có thả cần câu, mà xoay người rời đi.

Mọi người ở bốn phía xung quanh đều đang quan sát.

Mắt thấy Hải Thần Đại Tôn rời đi, tất cả đều sốt ruột.

Nhưng bọn họ cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể dần dần tan ra.

Sau khi đi dạo một vòng xung quanh Thánh Hoàng Thành này, Hải Thần Đại Tôn đến một chỗ không có ai, bắt đầu âm thầm thử câu cá.

Nhìn lưỡi câu chìm vào trong hồ nước, Thiên Long Ngư bên trong mới bắt đầu còn tới gần một chút, nhưng rất nhanh lại không để ý tới.

Sắc mặt Hải Thần Đại Tôn không đổi, thu lại cần câu.

Ánh mắt hắn lóe lên.

– Thật sự cho rằng lão phu choáng váng sao? Số tiền bạc đó không tính là gì cả.

Cho dù cần câu cá này không có hữu hiệu, nhưng phía trên này nhất định có vấn đề.

Trong thời gian ngắn ta nghiên cứu không ra, nhưng sớm hay muộn, nhất định có thể tìm tới manh mối trong đó!

Sau khi ánh mắt Hải Thần Đại Tôn đảo qua ở trên cái cần câu, cuối cùng ánh mắt rơi vào ở trên lưỡi câu cá.

Hắn cầm ở trước mặt, cẩn thận nhìn một chút, sau đó lại ngửi một chút.

– Nhìn như bình thường, nhưng tất có điểm kỳ dị!

– Huống hồ, nhiều người như vậy đều nhìn thấy được, cần câu cá này có thể câu được ba con Thiên Long Ngư, lại không có người nào nhìn thấy được cần câu cá này sử dụng lần thứ tư.

Như vậy chỉ cần tăng một thêm một chút khoa trương, bán ra với giá trên trời, để thu thập, tàng trữ, cũng không phải không có khả năng!

Sau khi Hải Thần Đại Tôn rời đi, theo mọi người tản ra, chuyện quá mức truyền kỳ như vậy, rất nhanh, lại truyền ra ở bên trong Thánh Hoàng Thành.

Quyền quý khắp trong triều cũng không có người nào quá mức kinh ngạc.

Nhất là nghe nói cần câu bị Hải Thần Đại Tôn mua đi rồi, mỗi một người lập tức liền nghĩ đến chỗ mấu chốt.

Ngay cả Thánh Hoàng cũng nghe nói về chuyện này.

So với việc những người khác, hắn đối với những con Thiên Long Ngư mình nuôi trong đó, càng hiểu hơn.

Hắn biết cái gọi là hữu duyên, có thể thật sự tồn tại, lại rất khó liên tiếp ba con đều hợp ý.

Trong cảm giác vô cùng kinh ngạc, ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên, thần thức tu vi Thái Cổ nhất thời tản ra, dung nhập trong thiên trì.

Sau khi đảo qua trên người của một con Thiên Long Ngư, không nhìn ra có chút dao động nào của pháp thuật.

Thậm chí hắn ra lệnh một tiếng, cần câu Hải Thần Đại Tôn lấy đi, cũng được đưa đến trước mặt của hắn.

Sau khi cẩn thận kiểm tra, hắn cũng không hề phát hiện ra manh mối gì.

Điều này khiến cho Thánh Hoàng cũng nghi ngờ.

Chỉ là ít đi ba con Thiên Long Ngư, Thánh Hoàng suy nghĩ một chút, sau đó cũng không có quá lưu ý.

Lúc này đến thời khắc mấu chốt để hắn tu luyện một loại đạo pháp.

Hắn không rảnh phân tâm.

Vì vậy hắn đi vào mật thất, bắt đầu bế quan tu luyện.

Suốt đêm không nói chuyện.

Trong một đêm này Bạch Tiểu Thuần có chút lo lắng không yên.

Nhưng mãi cho tới hừng đông, cũng không thấy có ai tìm đến mình.

Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại sáng lên.

– Lại có thể không có việc gì!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, liếm môi.

Đầu tiên, hắn lấy ra một trong ba con Thiên Long Ngư này ra nướng ăn.

Một con hầm ăn.

Một con đơn giản cắt thành lát cắt xâu vào ăn…

Sau khi thổ nạp tu luyện, tới lức hoàng hôn, khi hắn mở mắt ra, trong mắt hắn mang theo ánh sáng.

Hắn hăng hái bừng bừng cầm một cái cần câu bình thường.

Sau khi tìm một chỗ, hắn liền bắt đầu câu cá…

Ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần một hơi liền câu hơn hai mươi con.

Đám người vây xem, mỗi người đều đang ngây ra như phỗng.

Sau đó tất cả đều phát ra những tiếng kinh ngạc, bàn tán không ngừng.

Ngày thứ ba, Bạch Tiểu Thuần phát hiện rốt cuộc không còn có người đến ngăn cản mình, vì vậy cắn răng một cái, rốt cuộc một hơi câu hơn một trăm con…

Quyền quý trong triều đều chấn động, đều xem chừng.

Nhưng Thánh Hoàng đang bế quan…

Sau đó ngày thứ tư, ngày thứ năm… lá gan của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn.

Số lượng những con Thiên Long Ngư hắn câu được càng lúc càng nhiều.

Ban đầu từ hơn một trăm con, biến thành mỗi ngày sáu bảy trăm con!

– Trời ạ, xảy ra chuyện lớn!

– Bạch Tiểu Thuần này đã câu mấy nghìn con.

Toàn bộ thiên trì cũng chỉ có hơn hai vạn con!

– Đây là đào góc tườngcủa Thánh Hoàng! Cũng sắp bị đào rỗng rồi!

Loại tốc độ câu cá này giống như gió bão, ở trong toàn bộ Thánh Hoàng Triều không ngừng bạo phát ngập trời! Chỉ kéo dài trong thời gian nửa tháng, trận gió bão hung bạo này càng ngày càng mãnh liệt, cho đến mức kinh thiên động địa.

Văn võ cả triều Thánh Hoàng Triều đã hoảng sợ đến cực hạn.

Thậm chí có mấy Thiên Tôn cũng chấn động.

Nhưng thân phận Bạch Tiểu Thuần mẫn cảm, bọn họ lại tìm không ra được manh mối, không có cách nào ngăn cản.

Bọn họ chỉ có thể kiên trì.

Cho dù Thánh Hoàng bế quan, bọn họ cũng cứng rắn xông vào bái kiến.

Ở trong trận phong ba này, chỉ có vị Lưu Thiên Hầu kia giậm chân, thở dài một tiếng.

– Cũng đừng có trách là không báo trước!

Ở trong mắt người ngoài, trận phong ba Thiên Long Ngư này, ở bên trong Thánh Hoàng Thành là kinh thiên, chỉ là gió bão dâng lên ở trong lòng những người đó, lại cũng chút mừng thầm.

Đồng thời, âm thanh chỉ trích Bạch Tiểu Thuần, cũng càng lúc càng lớn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1577: Cá Của Bệ Hạ Ngài. (1)

Trong hoàng cung Thánh Hoàng Triều, tại nơi sâu nhất, nơi đó có một chỗ đầm nước, bốn phía xung quanh giả sơn mọc lên như rừng, mức độ linh khí thiên địa nồng đậm lại có thể tính là lớn nhất trong toàn bộ Thánh Hoàng Triều.

Nơi đây còn có cấm chế vô hình tràn ngập, cùng với lực lượng chí bảo bao phủ.

Nếu có thể cẩn thận đi cảm nhận, vẫn có thể thấy được đầm nước này giống như nối liền thành một thể với toàn bộ thiên trì cùng với những ngọn núi lớn trong Thánh Hoàng Thành.

Loại cảm giác dồi dào này đủ để cho người khác khi đến gần, tâm thần chấn động, nổ mạnh.

Có thể nóim phóng tầm mắt ra toàn bộ thế giới Vĩnh Hằng, mức độ phòng hộ ở đây cũng là số một số hai.

Cho dù là Tà Hoàng đích thân tới đây, ở chỗ này cũng sẽ bị một ít hạn chế.

Càng không cần phải nói tới đám người Cổ Thiên Quân tu vi Thiên Tôn, Bọn họ nếu không phải vạn bất đắc dĩ, cũng sẽ không nguyện ý tới đây làm phiền Thánh Hoàng bế quan.

Dù sao thân là tu sĩ, bình thường lúc bế quan, đều là đến thời khắc mấu chốt của thần thông hoặc tu vi nào đó.

Như vậy mới có thể phong tỏa linh thức, hoàn toàn chìm đắm.

Một khi bị làm phiền, mặc dù đạt đến tu vi như Thánh Hoàng, sẽ không dễ dàng xuất hiện chuyện tẩu hỏa nhập ma, nhưng ở trong tâm thần có sóng dao động, cũng sẽ khiến cho tu luyện thất bại.

Nhưng bọn họ thật sự không đi không được…

Cổ Thiên Quân, Trần Tô, còn có một nam tử trung niên mặc văn bào, ba người đưa mắt nhìn nhau.

Bốn vị Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, ngoại trừ một người trấn thủ ở Tiên Vực thứ hai, ba người ở Thánh Hoàng Thành, lúc này đều đến.

– Nếu tiếp tục như thế nữa, chờ tới lúc Thánh Hoàng xuất quan, những con Thiên Long Ngư đó của ngài ấy… chắc hẳn sẽ tuyệt chủng.

Âm thanh Trần Tô lớn tiếng bi thương thảm thiết, cắn răng nghiến lợi truyền ra khắp nơi.

– Đây là Bạch Tiểu Thuần đáng chết, hoặc chúng ta chắc hẳn tìm cho hắn một tội danh, tạm thời có thể bắt được…

Vị trung niên mặc văn bào kia nhìn bộ dạng Trần Tô khoa trương bi thiết, trong lòng có chút khinh bỉ.

Trong mắt lộ ra sự sắc bén thâm trầm.

Bản thân hắn cũng lớn tiếng mở miệng.

– Dựa theo ý của Cổ mỗ, cần gì phải tới quấy rầy Thánh Hoàng.

Để Cổ mỗ qua chém một kiếm Bạch tặc này là được!

Cổ Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sát cơ.

Hắn đã sớm nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt, có ý định ra tay.

Nhưng hắn bị Trần Tô cùng tu sĩ trung niên trước mắt này, không ngừng âm thầm ngăn cản.

Dựa theo cách nói của Trần Tô cùng văn sĩ trung niên, Thánh Hoàng Triều dù sao cũng không phải là Tà Hoàng Triều, ở đây tất cả đều nói tới quy định ngoài mặt.

Bạch Tiểu Thuần không làm trái với pháp luật của Thánh Hoàng Triều, thân phận lại có phần đặc biệt.

Cho dù bản thân ba người bọn họ là Thiên Tôn, cũng không tiện cứng rắn ra tay.

Quan trọng nhất, nếu Bạch Tiểu Thuần dễ giết thì cũng thôi… Bọn họ đã biết được trong tay Bạch Tiểu Thuần có thế giới chi bảo, cũng hiểu rõ bất kỳ một người nào trong ba người bọn họ, mặc dù có thể trấn áp Bạch Tiểu Thuần, nhưng một khi ra tay, trong thời gian ngắn không thể kết thúc trận chiến đấu được.

Trừ phi là ba người đồng thời ra tay.

Nhưng nếu làm như vậy… Hậu quả quá lớn.

Sợ là so với phong ba của Thiên Long Ngư, còn muốn nghiêm trọng hơn.

Những ngôn từ này, mấy ngày qua Cổ Thiên Quân nghe nhiều tới mức thấy phiền.

Hắn tất nhiên hiểu rõ hai người này ngăn cản mình, phía sau lưng tồn tại nhân quả thế nào.

Điểm này trong lòng Cổ Thiên Quân biết rõ.

Đối với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng cảm giác vướng víu tay chân.

Trên thực tế trong lòng bọn họ cũng đều hiểu được, nếu những con Thiên Long Ngư này là vật thuộc về ba người bọn họ, Bạch Tiểu Thuần làm như vậy, bọn họ làm sao còn có thể quản được nhiều như vậy, đã sớm ra tay, Nhưng dù sao… những con Thiên Long Ngư này, là Thánh Hoàng.

Trọng điểm lớn nhất khác… là Bạch Tiểu Thuần mặc dù có thể liên tiếp câu cá nửa tháng, quyền quý khắp trong triều chỉ trong miệng nói phẫn nộ, biểu đạt đối với bên ngoài chính là bạo phát.

Nhưng trên thực tế… từ trước đến nay lại không có một người nào đi quản chuyện này.

Bởi vì Bạch Tiểu Thuần không ăn mảnh!

Nửa tháng này, mỗi ngày hắn đều sẽ lấy ra một phần Thiên Long Ngư, đưa cho quyền quý trong triều, bao gồm Trần Tô, bao gồm trung niên văn sĩ.

Thậm chí ở chỗ của Cổ Thiên Quân.

Trong nhà mỗi người đều có không ít Thiên Long Ngư Bạch Tiểu Thuần đưa tới.

Cầm cá của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ tất nhiên muốn càng nhiều hơn một chút.

Chỉ có điều những gia hỏa này mỗi người đều là cáo già, nên biểu đạt phẫn nộ ắt cũng không thể thiếu.

Lúc này sở dĩ ba người bọn họ đi tới nơi đây, muốn đi nhắc nhở Thánh Hoàng, cũng chỉ là muốn thể hiện ra ngoài một chút mà thôi.

Ba người nhìn nhau một cái.

Lúc trước, bọn họ cố ý nói chuyện lớn tiếng, đã đều biểu đạt những gì cần biểu đạt.

Trong lúc tu vi của bọn họ gia tăng, cũng tin tưởng lời lẽ của mình, chắc chắn đã truyền vào đến nơi Thánh Hoàng bế quan.

Lúc này bọn họ cũng không nói thêm nữa.

Rất nhanh, lại có một sóng dao động cường hãn, bỗng nhiên từ bên trong đầm nước này, chợt bạo phát.

Trong tiếng nổ lớn, toàn bộ Thánh Hoàng Thành đều chấn động.

Bên trong phúc địa, Bạch Tiểu Thuần đang ăn cá nướng, thân thể cũng run lên một cái.

Hắn cẩn thận nhìn một chút về phía hoàng cung.

– Mấy ngày hôm trước, lão tặc Trần Tô này ám chỉ ta, nói Thánh Hoàng đang bế quan… Khí tức này, Thánh Hoàng xuất quan!

Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương.

Nhưng vừa nghĩ tới nửa tháng này mình lại phân ra gần như ba phần Thiên Long Ngư ra ngoài, hắn đã cảm thấy an ổn không ít.

– Luật pháp không trách đám đông.

Hơn nữa, ta bắt Thiên Tôn đưa tới, ăn mấy con cá chắc hẳn cũng không có việc gì đi.

Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi, ho khan vài tiếng.

Trong lòng hắn có phần lo lắng không yên.

Hắn nhìn đám cá ở trước mặt một chút, hung hăng cắn một cái.

Hình như ăn Thiên Long Ngư nướng có thể khiến cho hắn an tâm hơn không ít.

Lúc này, sâu bên trong hoàng cung, theo khí tức từ bên trong đầm nước bạo phát ra, đầm nước tự mình tách ra.

Toàn thân Thánh Hoàng mặc áo xanh, chậm rãi đi ra.

Ba người Cổ Thiên Quân hít một hơi thật sâu, lập tức hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu.

Sắc mặt Thánh Hoàng có chút khó coi.

Những lời ba người này nói trước đó, âm thanh lớn như vậy, lại cố ý gia tăng tu vi, hắn làm sao có thể không nghe được.

Lúc này thần thức hắn bỗng nhiên tản ra, đảo qua toàn bộ Thánh Hoàng Thành.

Đối với chuyện này, hắn đã hoàn toàn hiểu được.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1578: Cá Của Bệ Hạ Ngài. (2)

Nhưng càng là hiểu rõ, tâm thần hắn lại càng chấn động.

Nhất là phát hiện ra số lượng Thiên Long Ngư bên trong thiên trì đã ít đi gần như hai phần.

Cho dù bản thân hắn là Thánh Hoàng, cũng chỉ cảm thấy trong lòng bị hung hăng đâm một cái.

Loại cảm giác đau lòng này nhất thời lại vô cùng mãnh liệt.

– Cá của ta…

Thánh Hoàng cố gắng khống chế được hơi thở, hung hăng trợn mắt nhìn ba người Cổ Thiên Quân.

Đối với ba Thiên Tôn này, hắn tất nhiên hiểu rất rõ ràng.

Hắn hiểu rõ ba người này là một mặt cầm lợi ích từ Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc lại muốn thể hiện bản thân ra ngoài, mới có chuyện ngày hôm nay.

Mà nghĩ đến Bạch Tiểu Thuần lại có thể lấy đi phân chia nhiều Thiên Long Ngư như vậy, khiến cho hiện tại gia tộc quyền quý trong khắp triều, không nói người người đều có, nhưng những người nắm giữ quyền lợi cực lớn, một người cũng không thiếu.

Sau đó, ngay cả Thánh Hoàng cũng trầm mặc.

Da mặt của hắn co giật vài cái, rất có cảm giác vận dụng một lực lượng vô cùng, lại đánh vào trên cây bông.

Thứ nhất Bạch Tiểu Thuần có thân phận đặc biệt.

Thứ hai Thiên Long Ngư bị phân cho quá nhiều người.

Bất kể hắn làm như thế nào, đều rất đau đầu.

Trừng phạt Bạch Tiểu Thuần… Chuyện này tội không đáng chết, cũng khó mà giam giữ.

Tối đa cũng chỉ là xử phạt mà thôi.

Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần nghèo rớt mồng tơi.

Thánh Hoàng cũng biết, đối phương căn bản cũng không lo lắng sẽ bị xử phạt.

Dù sao thân phận đặc biệt… Cái này khiến cho Thánh Hoàng đầu đau hơn.

Hình như con đường duy nhất bày ở trước mặt hắn, chính là sung quân ra khỏi kinh thành.

Nhưng điểm này, hắn lại tuyệt đối không đồng ý!

– Thật hay cho một Bạch Tiểu Thuần.

Hắn làm vậy là muốn ép ta để cho hắn đi ra ngoài sao?

Một lát sau, Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, tay phải bỗng nhiên giơ lên, hất tay về phía toàn bộ thiên trì.

Dưới một cái vung lên này, nhất thời một hàn khí kinh thiên bạo phát.

Trong những tiếng ầm ầm ầm, theo vô số người của hoàng cung Thánh Hoàng Thành, quan tâm tới chuyện này, mỗi người bọn họ đều hoảng sợ phát hiện, dưới hàn khí này ở khuếch tán, trực tiếp bao phủ toàn bộ thiên trì.

Chớp mắt một cái, ở trong vô số tiếng rắc rắc vang lên.

Thiên trì của Thánh Hoàng Thành, rốt cuộc đóng băng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Tất cả cũng chính là thời gian trong hơn mười hít thở.

Hàn khí của Thánh Hoàng Thành ngập trời.

Tất cả mặt hồ đều đóng băng!

Lần đóng băng này không phải chỉ biến nước thiên trì hóa thành hàn băng, mà giống như phong ấn vậy.

Băng đóng một tầng dày, giống như bị cắt đứt.

Trừ phi là tu vi có thể đạt được tới mức độ phá vỡ được thuật pháp của Thánh Hoàng.

Nếu không, căn bản là không phá nổi hàn băng, cũng tất nhiên… Không có cách nào tiếp tục câu cá!

– Ta đã phong tỏa mặt hồ nước, xem ngươi làm thế nào câu được!

Sắc mặt Thánh Hoàng khó coi, tay áo vung lên.

Hắn không để ý tới ba người Trần Tô, lại đi vào đầm nước tiếp tục bế quan.

Ba người Trần Tô nhìn nhau một cái.

Mỗi người đều ho khan vài tiếng, rời khỏi đó.

Rất nhanh, chuyện thiên trì bị phong tỏa, đã truyền ra ở khắp toàn bộ Thánh Hoàng Thành.

Những quyền quý nhận được lợi ích từ chỗ Bạch Tiểu Thuần, đều lập tức im tiếng.

Về phần những người khác, mặc dù cũng kêu là rầm rĩ, nhưng lại không tạo ra nổi gió bão gì.

Về phần Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi nhận thấy được thiên trì bị phong tỏa, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn biết, xem như mình đã vượt qua được cửa ải này.

Nhưng nghĩ lại hắn lại cảm thấy không cam lòng.

– Quá hẹp hòi.

Đường đường là Thánh Hoàng.

Bên trong thiên trì này tổng cộng có hơn hai vạn con Thiên Long Ngư.

Nửa tháng nay ta mới chỉ câu được hơn ba ngàn con.

Còn có hơn một vạn con nữa.

Ta cũng đã tốn tiền vốn lớn như vậy, nhiều Trí Huyễn Đan như vậy.

Bạch Tiểu Thuần có chút tiếc nuối.

Chỉ có điều, nghĩ đến nửa tháng này mình ăn Thiên Long Ngư, tu vi đột nhiên tăng mạnh.

Hiện tại hắn đã ăn tới mức gần như không thế nào tăng tu vi được nữa.

Cảm giác tiếc nuối này cũng giảm đi rất nhiều.

Chỉ là nhìn thấy lớp hàn băng phía trên thiên trì này, Bạch Tiểu Thuần luôn cảm giác mình hình như bỏ quên cái gì đó…

– Kỳ quái, luôn cảm thấy hình như có điểm gì đó không đúng.

Bạch Tiểu Thuần nổi danh.

Nếu như trước đó danh tiếng của hắn, là bởi vì đã bắt trói Quỷ Mẫu lại.

Hơn nữa bản thân hắn là Khôi Tổ của thế giới Thông Thiên.

Như vậy hiện tại… Danh tiếng của hắn, đã hoàn toàn là dựa vào những con Thiên Long Ngư đó.

Trong khoảng thời gian ngắn, cái tên Thông Thiên Công Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong toàn bộ Thánh Hoàng Thành, đã chấn động vô cùng.

– Nghe nói gì chưa? Thông Thiên Công này câu hơn ba ngàn con Thiên Long Ngư.

Cuối cùng Thánh Hoàng bệ hạ lại có thể không trách phạt!

– Nào chỉ là không trách phạt.

Thánh Hoàng lão nhân gia lại trực tiếp phong tỏa thiên trì!

– Có thể ép Thánh Hoàng phong tỏa thiên trì… Bạch Tiểu Thuần này cũng thật khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi! Sợ là cho hắn thêm thời gian nửa tháng, gia hỏa này có thể khiến cho Thiên Long Ngư tuyệt chủng!

Các loại tiếng nghị luận liên tiếp vang lên ở bên trong Thánh Hoàng Thành, không ngừng khuếch tán ra.

Bạch Tiểu Thuần cũng có cảm nhận rất trực quan.

Mỗi lần hắn xuất môn, phát hiện ánh mắt âm thầm quan sát mình tăng trưởng gấp mấy lần.

Đến cuối cùng, gần như hắn đi tới chỗ nào, chỗ đó lại truyền đến những âm thanh chỉ trỏ nói xấu sau lưng

– Xem ra ta thật sự quá ưu tú.

Ngay cả tu sĩ bên trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng cũng không thể kìm hãm được tình cảm đối với ta.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, rất hoài niệm loại cảm giác này.

Đối với điều này hoàn toàn không có chút gì là không thích ứng.

Thật ra năm đó, hắn đã từng trải qua rất nhiều cảnh tượng như vậy.

Nhưng ngay khi đang Bạch Tiểu Thuần xúc động, vị Lưu Thiên Hầu Man Hoang kia cho rằng đã tìm được cơ hội, từ tren chuyện này có thể nhìn ra được hi vọng.

Vì vậy, trong một lần hợp triều sáng sau khi Thánh Hoàng xuất quan, hắn hưng phấn tố cáo Bạch Tiểu Thuần!

– Thần tìm ra được thủ đoạn Bạch Tiểu Thuần này ăn cắp Thiên Long Ngư!

– Trải qua mấy ngày vi thần nghiên cứu, hơn nữa còn hiểu rõ đối với Bạch Tiểu Thuần này, thậm chí không tiếc trả giá cực lớn, lấy được một con Thiên Long Ngư ra nghiên cứu, cuối cùng đã hoàn toàn hiểu ra!

– Bệ hạ, Bạch Tiểu Thuần này nhất định là sử dụng đan dược!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1579: Các Ngươi Nhất Định Sẽ Hối Hận.

– Phương pháp luyện đan của thế giới Thông Thiên, cựu thần mặc dù không hiểu nhiều, lại có thể ngờ ngợ nhìn ra được có sự khác biệt với Thánh Hoàng Triều ta.

Cho nên nhất định là hắn dùng đan dược nào đó, khiến cho những Thiên Long Ngư khiến người ta tôn kính này, từng con một bị hại, bị hắn trộm đi!

– Những Thiên Long Ngư đó dù sao cũng chỉ là vô tội.

Bản thân là quốc bảo, chưa bao giờ biết được lòng người hiểm ác đáng sợ, lại bị tàn nhẫn sát hại như vậy.

Đây là án oan lớn nhất từ khi triều ta khai quốc tới trước tới nay.

Thật khiến cho người ta giận sôi, nhân thần công phẫn.

Cựu thần nhất định phải giải oan cho những con Thiên Long Ngư đó.

Khẩn cầu bệ hạ hạ chỉ, ném Bạch Tiểu Thuần tới trong thiên trì, để hắn làm mồi cho cá!

Lưu Thiên Hầu ở trong một buổi họp triều, ở ngay trước mặt văn võ trong cả triều, ngay ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đi ra, sau đó hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu, lập tức dõng dạc giống pháo liên châu, liền mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.

Loại triều sáng này, một tháng một lần.

Tính toán thời gian, đây là lần đầu hắn tham gia.

Ban đầu hắn vốn có chút khẩn trương, lo lắng có người nhắc tới Thiên Long Ngư.

Nhưng đợi đến nửa ngày, cũng không thấy người nào nói chuyện này, thấy Thánh Hoàng này cũng vẫn ôn hòa như cũ, Bạch Tiểu Thuần mới yên lòng, đứng ở trong đám người, không yên lòng.

Nhưng hắn không nghĩ tới, ở thời điểm buổi triều này sắp kết thúc, Lưu Thiên Hầu này lại có thể nhảy ra ngoài.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần nổi giận.

– Ta nói này lão Lưu, thời điểm ta đưa Thiên Long Ngư tới, niệm tình ngươi cũng là người của thế giới Thông Thiên, còn đưa cho ngươi thêm một con.

Bây giờ lại muốn lấy cá tố ta.

Ngươi chờ đấy cho ta!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cười lạnh, trừng mắt với Lưu Thiên Hầu.

Trong lòng hắn suy nghĩ nhất định phải tìm biện pháp, chuẩn bị xử lý người này.

Ban đầu ở Man Hoang để cho gia hỏa này chạy mất.

Hiện tại ở chỗ này, xem thử hắn chạy thế nào!

Trên quảng trường đại điện, mỗi người đều lộ ra thần sắc cổ quái, nhìn về phía Lưu Thiên Hầu, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.

Nhưng không có một người nào nói chuyện.

Thậm chí bên trong có không ít người đều nhíu mày.

Ánh mắt bọn họ khi nhìn về phía Lưu Thiên Hầu có chút rét run.

Ngược lại không phải là bọn họ thiên vị Bạch Tiểu Thuần.

Nếu đổi lại là những chuyện khác, bọn họ nhất định sẽ bỏ đá xuống giếng.

Dù sao cho dù hiện tại, bọn họ cũng vẫn nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt.

Nhưng những người này gần như đều cầm Thiên Long Ngư của Bạch Tiểu Thuần.

Theo bọn họ, chuyện này mẫn cảm.

Nếu đều đã qua, Thánh Hoàng cũng thầm chấp nhận không lại nhắc tới, vậy họ Lưu tại sao lại đui mù như vậy, ở trong buổi triều sớm này, còn trắng trợn nhắc lại.

Ngay cả chân mày Thánh Hoàng cũng lặng lẽ nhíu lại một cái.

Hắn cũng không nguyện ý nhắc lại chuyện này.

Thiên Long Ngư tổn thất, có thể nói là Bạch Tiểu Thuần dẫn đầu, các quyền quý trong triều một lần nữa chia cắt…

Loại chuyện này, mỗi lần hắn nhớ tới đều cảm thấy đau lòng.

Những còn Thiên Long Ngư đó, bình thường hắn cũng không muốn ăn, mà dùng để ban thưởng giống như là quốc bảo.

Nhưng hôm nay…

Nhất là đối phương nói những điều này, Thánh Hoàng không phải là không hiểu.

Sau khi hắn tra xét, ở bên trong thiên trì, thực sự tìm ra một ít manh mối, nhưng lại vô dụng.

Bạch Tiểu Thuần làm quá cẩn thận.

Trí Huyễn Đan này lại dung hòa rất nhanh.

Cho nên cho dù là Thánh Hoàng, cũng chỉ thoáng điều tra ra, nhưng lại có thể bất đắc dĩ.

Đương nhiên, nếu hắn thật sự quyết tâm đi thăm dò, vẫn có thể điều tra ra.

Chỉ có điều sau khi so sánh, Thánh Hoàng vẫn quyết định nhẫn nhịn.

Nhưng hắn cũng có điểm mấu chốt.

Băng phong thiên trì chỉ là thái độ.

Hắn dự định mấy tháng sau sẽ giải ra.

Nếu như Bạch Tiểu Thuần vẫn đi câu cá, như vậy thì chính là tìm chết.

– Ái khanh có thể có chứng cứ gì hay không?

Thánh Hoàng có ép cảm giác không vui trong đầu xuống, hờ hững mở miệng.

– Thánh Hoàng điều tra một cái liền biết!

Lưu Thiên Hầu kích động, vội vàng lớn tiếng nói.

– Được, ngươi lui ra đi.

Chuyện này bản hoàng sẽ an bài người đi điều tra một chút.

Thánh Hoàng nói xong, đứng lên, kết thúc buổi triều lần này.

Khi mọi người mắt thấy Thánh Hoàng rời đi, tất cả cũng giải tán.

Chỉ có điều trước khi đi, có không ít người nhìn về phía Lưu Thiên Hầu, ánh mắt cũng đầy vẻ lạnh lùng.

Giờ phút này, vị Lưu Thiên Hầu cũng nhận thấy được có điểm không thích hợp.

Thân thể hắn giật mình một cái.

Hắn hiểu rõ lời lẽ của Thánh Hoàng trước đó chỉ là cho có lệ.

Hắn nhất thời có cảm giác bi thương căm phẫn.

– Các ngươi không hiểu, các ngươi nhất định sẽ hối hận.

Bạch Tiểu Thuần này… Hắn căn bản là một tai họa cực lớn!

Lưu Thiên Hầu ở trong bi thương căm phẫn, Bạch Tiểu Thuần cũng càng tức giận hơn.

Hung hăng trợn mắt nhìn Lưu Thiên Hầu, hừ một tiếng.

Hắn càng thêm kiên định với suy nghĩ muốn thu thập người này.

Lúc này hắn mới theo mọi người rời khỏi hoàng cung.

Lúc này là cuối mùa thu.

Sau khi buổi triều kết thúc, trên con đường đi trở về phúc địa, Bạch Tiểu Thuần vừa cân nhắc xem nên thu thập Lưu Thiên Hầu này như thế nào, vừa tùy ý quan sát thiên trì bị băng phong, trong lòng thầm thở dài.

– Cũng may Thiên Long Ngư này đối với ta đã mất đi hiệu lực.

Sau đó không câu nữa là được.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.

Mắt thấy sắp trở về đến phúc địa, nhưng bước chân hắn đột nhiên chợt dừng lại.

Hắn chợt nhìn về phía thiên trì bị băng phong, nhìn lớp băng dày này, mơ hồ giống như có thể nhìn thấy được có một con Thiên Long Ngư dưới lớp băng đang vắn lớp băng.

Nhưng thuật pháp hình thành hàn băng này, Thiên Long Ngư làm sao có thể phá ra được.

Nhưng cảnh tượng như vậy rơi vào bên trong mắt Bạch Tiểu Thuần.

Dần dần, hơi thở của hắn trở nên gấp gáp.

Trán của hắn bắt đầu đổ mồ hôi.

– Ta rốt cuộc đã biết vì sao cảm thấy không được bình thường!

Bạch Tiểu Thuần mở to hai mắt, nhịp tim đập từ từ tăng nhanh.

Lúc này hắn nhớ tới điểm mình đã quên mất trước đó..

– Những con cá này… Bọn chúng trước đó đã nghiện Trí Huyễn Đan.

Ta câu cá nửa tháng này, còn có thể thỉnh thoảng ném ra một ít Trí Huyễn Đan, khiến cho mức độ nghiện của bọn chúng mặc dù càng lúc càng mạnh, lại có thể giảm bớt.

– Nhưng hiện tại, ở đây bị đóng băng.

Những con cá này không có Trí Huyễn Đan, lại giống như sau khi bị nghiện đột nhiên dừng thuốc…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, chỉ cảm thấy toàn thân đều đổ mồ hôi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1580: Giám Công Sứ (1)

– Những con cá này sẽ không phát cuồng.

Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía.

Hắn do dự nghĩ, mình có nên đi nhắc nhở Thánh Hoàng một chút hay không.

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện, nếu mình đi nhắc nhở, chẳng khác nào tự tìm phiền toái vậy, hắn lại thở dài.

– Cái này… Cũng không thể oán trách ta được.

Là Thánh Hoàng băng phong thiên trì…

Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu, sau đó vội vàng trở về phúc địa.

Ở trong mấy ngày sau, mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần đều kinh hãi run sợ.

Bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng làm cho hắn khẩn trương không thôi.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, hắn chung quy cảm giác bên dưới băng phong thiên trì, những con Thiên Long Ngư đó đã muốn hoàn toàn nổi điên.

– Ta cũng muốn tiếp tục cho các ngươi Trí Huyễn Đan.

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày, than thở.

Vào một buổi sáng sớm, đột nhiên… Toàn bộ Thánh Hoàng Thành, rốt cuộc ầm ầm chấn động!

Giống như đất rung núi chuyển, có không ít lá sen cũng chấn động mãnh liệt.

Ngay cả chỗ hoa sen ở hoàng cung cũng lay động một cái.

Có tiếng nổ mạnh truyền ra khắp tám phương, khiến cho vô số kiến trúc ở dưới sự chấn động này, đều run rẩy không ngừng.

Điều này càng làm cho tất cả tu sĩ bên trong thành trì, mỗi người đều hoảng sợ nhanh chóng lao ra.

– Xảy ra chuyện gì vậy?

– Có kẻ địch tấn công sao?

Mỗi một quyền quý đều chấn động kinh ngạc.

Ba vị Thiên Tôn Trần Tô đều bỗng nhiên tản thần thức ra, thậm chí ngay cả trong hoàng cung.

Cũng ở trong một cái chớp mắt này, thần thức mênh mông chợt trở nên ngập trời, quét ngang thiên địa.

– Đó là…

– Thiên Long Ngư!

– Bọn chúng… Bọn chúng điên rồi!! Lại gặm cắn lá sen!!!

Theo thần thức của mọi người tản ra, trong nháy mắt bọn họ liền thấy ở dưới rất nhiều lá sen trong hồ hiện tại, có rất nhiều Thiên Long Ngư.

Bọn họ đụng không ra được lớp băng, lúc này đang ở phía dưới lá sen, ở chỗ tồn tại căn cơ của nó, đang đỏ mắt, điên cuồng cắn xé!

Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn thấy màn này, nhất thời há hốc mồm, khóc không ra nước mắt.

Thiên Long Ngư trong toàn bộ thiên trì, đều trở nên táo bạo.

Thiên trì tuy bị Thánh Hoàng băng phong, nhưng phong tỏa chỉ là mặt ngoài của hồ nước.

Mặc dù hàn băng này ẩn chứa sóng dao động thuật pháp, Thiên Long Ngư cũng không có cách nào phá ra được.

Nhưng… trên toàn bộ thiên trì vẫn có mấy ngàn lá sen!

Những lá sen này không có cách nào cũng bị băng phong.

Nếu như nói thiên trì là căn cơ của Thánh Hoàng Thành, như vậy mấy nghìn lá sen này chính là mặt đất của Thánh Hoàng Thành, vô số kiến trúc, cũng xây dựng ở trên lá sen, bao vây xung quanh hoàng cung ở chính giữa đóa hoa sen.

Cũng chính là vì lá sen không có cách nào bị băng phong, cho nên mức độ nghiện của những con Thiên Long Ngư này phát tác, không có cách nào chịu được Trí Huyễn Đan lâu dài, ở trong sự nóng nảy này, bọn chúng đặt mục tiêu ở trên những cái lá sen này.

Nhất là rễ cây ở dưới lá sen này lại càng trọng điểm.

Lúc này có thể nhìn thấy được, ở chỗ rễ cây của vài cái lá sen, có rất nhiều Thiên Long Ngư đang điên cuồng gặm cắn.

Thậm chí có một ít lá sen đã nghiêng sang một bên.

Vụ đất rung núi chuyển trước đó cũng là bởi vì điều này mà xuất hiện.

Cũng có không ít lá sen đều thiếu chút nữa bị gặm lỗ thủng.

Ở sát mép lá sen, còn có một vài con Thiên Long Ngư đang phát cuồng, mức độ bị cắn là so le không đồng đều…

Phóng tầm mắt nhìn lại, toàn bộ Thánh Hoàng Thành giống như gặp tai họa lớn…

Mà điều làm cho tâm thần người ta chấn động mãnh liệt nhất, là ở trong thiên trì này rốt cuộc cũng có không ít Thiên Long Ngư.

Mục tiêu của bọn chúng không phải là lá sen, mà là… mạch cây hoa sen ở phía dưới hoàng cung!

Ở chỗ mạch cây, những con Thiên Long Ngư mắt đỏ đó đang không ngừng cắn xé.

Cho nên hoa sen bị chấn động, giống như cúi đầu, khiến cho hoàng cung trên đó đó vang lên những tiếng nổ lớn.

Rõ ràng là nghiêng về…

Cảnh tượng như vậy, khiến cho tất cả tu sĩ nhìn thấy được, trong đầu đều chấn động.

Tâm thần giống như dâng lên sóng lớn ngập trời.

Đồng thời, một tiếng gầm lên giận dữ từ trong hoàng cung bỗng nhiên truyền ra.

– Bạch Tiểu Thuần!

Tiếng gầm thét giận dữ này kinh thiên động địa, vang vọng toàn bộ Thánh Hoàng Thành.

Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong phúc địa, nhăn mặt, nhíu mày, tâm thần cũng hoảng loạn.

– Điều này thật sự không thể oán ta được.

Ta chỉ là muốn bắt vài con cá… Là ngươi băng phong toàn bộ thiên trì…

Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt như đưa đám.

Lần này hắn thực sự chỉ là muốn bắt vài con cá mà thôi.

Sự tình phía sau, hắn đã không thể khống chế được.

Lúc này trong đầu hắn nhanh chóng chuyển động tìm kiếm biện pháp hóa giải.

– Ta lập được công lao lớn như vậy, chỉ muốn chút cá mà thôi, Thánh Hoàng này cần gì phải phong tỏa thiên trì…

Bạch Tiểu Thuần liên tục thở dài, cảm thấy chuyện này có chút vướng tay vướng chân.

Cùng lúc đó, ở toàn bộ Thánh Hoàng Thành này đều chấn động.

Trong nháy mắt bóng dáng của Thánh Hoàng, chớp mắt lại xuất hiện ở giữa không trung.

Khuôn mặt hắn có chút co rúm.

Hắn nhìn tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh, toàn thân đã không khống chế nổi.

Mặc dù hắn không có chứng cứ chứng minh tất cả những điều này là do Bạch Tiểu Thuần gây ra.

Nhưng sự quỷ dị của Thiên Long Ngư, lại khiến hắn trực giác đoán được, tất cả những điều này, nhất định có liên quan đến chuyện Bạch Tiểu Thuần câu cá trong thời gian trước!

Sát tâm nhất thời dâng lên, nhưng bị hắn mạnh mẽ đè xuống.

Hiện tại hắn không công phu đi xử lý Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này toàn bộ Thánh Hoàng Thành đang ở trong cơn nguy cấp.

Tay phải hắn lập tức giơ lên, kiên tì ấn một cái về phía thiên trì.

Dưới một cái ấn này, nhất thời một tu vi Thái Cổ mênh mông kinh thiên, bỗng nhiên lại từ trong cơ thể Thánh Hoàng bạo phát ra, trực tiếp che khuất bầu trời, bao phủ thế giới tám phương.

Theo tay phải của hắn hung hăng chộp một cái, nhất thời khí tức băng hàn của thế giới Vĩnh Hằng này hình như thoáng cái lại từ bốn phương tám hướng nhanh chóng đánh tới.

Ầm ầm.

Ở trong tiếng vang vọng, trời cao biến sắc.

Toàn bộ bầu trời thoạt nhìn đều vặn vẹo.

Một tia hàn khí từ trong hư vô đến, từ trời cao đến, từ mặt đất đến, thời gian nháy mắt lại ngưng tụ ở trong Thánh Hoàng Thành.

Sau khi Thánh Hoàng bấm quyết chỉ một cái, hàn khí chìm xuống, dung nhập bên trong hàn băng của thiên trì!

Trong khoảnh khắc, những tiếng rắc rắc vang vọng thiên địa.

Chỉ thấy mặt ngoài nước thiên trì này vốn chỉ bị đóng băng, ở trong thời gian một lần hít thở, lại băng hàn lan tràn.

Tất cả nước hồ, từ dưới lên trên, tất cả bị đóng băng!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box