Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 30 : Cường Hãn (c146-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 146: Cường Hãn
Dịch: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Toàn bộ tóc tai của hai tên đệ tử Đan Khê Tông tung lên, quần áo tán loạn, sắc mặt tái nhợt, thậm chí trên người bọn họ cũng có dấu vét lõm sâu vào trong.
Hai người này cơ hồ như mất hồn mất vía mà hoảng sợ cực độ, thân thể trong cơn cuồng phong lúc này tựa như con thuyền cô độc đang lênh đênh trong sóng dữ.
Trong nháy mắt đó cả người bọn họ không tự chủ được mà bị một lực lượng dời núi lấp bể đẩy lùi về hai phía, cũng không nhịn được mà phun ra máu tươi.
Nữ tử kia còn thê thảm hơn, thân thể nàng ta run lên bần bật, thất khiếu trào máu.
Trong lúc nàng ta bị đẩy lùi về phía sau, dường như không thể gắng gượng chống được cái khí thế đang đè ép xuống được nữa bèn kêu lên một tiếng đầy thê lương thảm thiết, tròng mắt nàng ta nổ tung, đầu cũng nổ tung, rồi cả thân thể cũng nổ tung lên!
Cả người, trực tiếp hóa thành huyết vụ, bị cuốn ra xa.
“Không!!!” Toàn thân nam đệ tử kia tứa đầy máu, cả người gã chấn động không cách nào hình dung được, tựa như trong chớp mắt này thế giới trước mắt gã chợt tối sầm lại.
Gã kêu lên đầy thê lương, có nằm mơ gã cũng không nghĩ tới bản thân mình vậy mà lại trêu chọc đến một kẻ nghịch thiên đến không cách nào tưởng tượng tới nổi.
Loại khí thế này, uy áp như thế này gã cũng chỉ gặp qua trên người mấy trưởng bối trong tông môn mình.
Còn về đệ tử Ngưng khí, thì cả đời này gã cũng chưa từng nhìn thấy qua, xem như là người mạnh nhất tông môn Phương Lâm cũng không có được!
“Tư liệu sai, tư liệu của tông môn về hắn, hoàn toàn sai rồi!!!”
“Đừng giết ta, ta…” Trong lúc tâm thần nam đệ tử này gần như sụp đổ, gã bắt đầu run rẩy khóc lóc cầu xin tha mạng.
Gã không muốn chết, gã hoảng sợ kinh hãi.
Chỉ là còn không để gã nói xong, cả người Bạch Tiểu Thuần đã bước tới một bước, tốc độ nhanh chóng, nháy mắt đã tới gần rồi đưa tay phải chụp thẳng lấy cổ của nam thanh niên Đan Khê Tông đầy máu huyết khắp người này.
“Chu sư điệt kia của ta cũng không muốn chết a, ta, cũng không muốn giết người.” Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Hắn không phải là một người lương thiện gì cả, lòng của hắn, cũng chỉ hướng về Linh Khê Tông.
Mặc kệ nguyên nhân của chuyện này là gì, hắn đều hướng về Linh Khê Tông.
Bởi vì, đó là nhà của hắn a!
Lúc này, hắn đưa tay phải hung hăng bóp chặt một cái, rắc một tiếng, trực tiếp bóp nát cổ của thanh niên Đan Khê Tông kia.
Tròng mắt gã trợn lên, hai chân đạp đạp vài cái rồi tuyệt khí bỏ mình!
Bốn phía cũng dần yên tĩnh lại, Bạch Tiểu Thuần cũng buông lỏng tay ra, hắn tới cạnh thi thể đệ tử bờ Nam, than nhẹ một tiếng.
“Chu Hữu Đạo, ta sẽ đưa ngươi trở về tông môn.” Bạch Tiểu Thuần nhẹ giọng nói.
Sau khi lấy đạo bình thì hắn đặt thi thể của Chu Hữu Đạo vào trong túi Trữ Vật, cũng không đụng đến vật phẩm nào khác nữa.
Về phần mấy tên đệ tử Đan Khê Tông, thì hắn vơ vét toàn bộ.
Sau khi rời xa khỏi chỗ này, hắn gộp chung đạo bình của bốn người lại, tổng lượng của bốn người này so ra cũng bằng lượng của một mình Bạch Tiểu Thuần lúc trước.
Nên cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng đã được nửa thành.
Bạch Tiểu Thuần rốt cục cùng nhìn thấy được phần thông tin giới thiệu về hắn trong ngọc giản của đám đệ tử Đan Khê Tông.
“Linh Khê Tông Bạch Tiểu Thuần, nghi ngờ là dược đạo kì tài, nghi ngờ chính là Tiểu Ô quy dược đồ của Linh Khê Tông, công pháp không rõ, chiến lực mơ hồ, lúc mạnh lúc yếu, hoài nghi có bảo vật trong người, nghi Quỷ Nha ẩn tàng, cho nên hắn mới đạt được Đệ nhất thiên kiêu chiến.
So với chiến lực mơ hồ thì dược đạo người này đáng quan tâm hơn.
Gặp người này, hai người cùng tiến hành vây công.”
Bạch Tiểu Thuần không biết tư liệu này làm sao tới được tay Đan Khê Tông, thế nhưng sau khi đọc được những tư liệu này thì hắn càng thêm hiếu kỳ phần muốn biết phần tư liệu trong tay Huyền Khê Tông và Huyết Khê Tông hơn.
Tuy nhiên hắn cũng không dừng lại ở nơi này mà quay người rời đi xa.
Khi hắn rời đi được hai canh giờ, thì một thiếu niên có gương mặt không chút biểu tình cũng chậm rãi đi tới, chính là Đệ nhất thiên kiêu Đan Khê Tông Phương Lâm.
Khi y nhìn thấy khu vực này, hai mắt chợt lóe lên, cẩn thận xem xét.
Không lâu sau thì y đứng trước vị trí mà Bạch Tiểu Thuần đã gầm nhẹ lên, hai mắt nhắm nghiền lại tựa như đang hiểu ra.
Rất nhanh, sắc mặt y biến đổi, lúc y mở mắt ra thì hơi thở cũng trở nên dồn dập.
“Thật mạnh!”
“Là ai…Tống Khuyết, Quỷ Nha hay Cửu Đảo?” Phương Lâm thở dài một hơi, chiến ý trong mắt cũng chậm rãi xuất hiện.
Sau đó y nhìn quanh bốn phía, rồi dừng lại nhìn một phương hướng thật lâu, hướng này chính là nơi mà trước đó Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Phương Lâm trầm ngâm, hai mắt lóe sáng, rồi đổi sang hướng khác mà đi.
Hiện tại, y không muốn gặp phải đối phương.
Sau hai canh giờ nữa, nơi này lại có một thân ảnh xuất hiện, là một đại hán có Lôi Hỏa vờn quanh người, thân thể cao lớn.
Y đứng đây nhìn một hồi lâu, ánh mắt cũng lóe ra tia sáng, lồng ngực phập phồng.
“Không phải Tống Khuyết, cũng không phải là Cửu Đảo, chẳng lẽ là Quỷ Nha? Chết tiệt, bất kì kẻ nào trong ba tên kia, ta cũng đều không muốn trêu chọc đến!” Đại hán này chính là Huyền Khê Tông Lôi Sơn.
Y nhìn quanh bốn phía, sau nửa ngày chần chừ thì y cũng không biết được cái người lộ ra khí thế kinh khủng ở nơi này đi hướng nào, đành cắn răng lựa chọn lấy một hướng rồi nhanh chóng đi mất.
Hướng y lựa chọn, lại chính là hướng mà Bạch Tiểu Thuần rời đi khỏi đây.
Rất nhanh, đã ba ngày trôi qua, cũng có nhiều người lần lượt đi ngang qua nơi này, có người nhìn ra được vài dấu vết thì kinh hãi không thôi, một số người không phát giác ra thì vẫn cứ nhanh chóng bước qua.
Đến chiều ngày thứ ba, khi Tống Khuyết chậm rãi tới nơi này, bước chân gã chợt dừng lại.
Tuy dấu vết nơi này tiêu tán gần phân nửa, nhưng gã cũng lập tức phát hiện nơi này có chút không thích hợp, bèn ngồi xổm người, đưa tay phải ấn xuống mặt đất.
Sau nửa ngày thì trong ánh mắt gã có tia sáng lóe lên.
“Cái khí thế này…không phải Cửu Đảo, cũng không phải Phương Lâm, càng không phải là Quỷ Nha, như vậy nhất định chính là… Bạch Tiểu Thuần!”
Hai mắt của Tống Khuyết chợt nheo lại, rồi nhanh chóng nhoáng người một cái đã bay nhanh về phía xa.
Trong ba ngày này, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần đi trong cái thế giới thân kiếm cũng rất nhanh, chỉ cần gặp Địa mạch sát thú là lập tức xuất thủ, thu thập Địa Mạch khí.
Dịch lỏng màu xám trong Đạo bình cũng dần được tích lũy, nhưng để hình thành Địa Mạch khí dẫn vẫn còn khá lâu nữa.
Tuy rằng diệt sát một đầu Sát thú trong này thu được nhiều Địa mạch khí hơn trước kia, nhưng lại không phải lúc nào cũng có thể gặp được Sát thú đấy.
Phần lớn thời gian hao phí, cũng chính là trong quá trình tìm kiếm chúng trên đường đi.
Hơn nữa, Địa mạch sát thú nơi này cũng dường như đã ở trong khoảng giữa chân thực và hư ảo, có thể dung nhập vào trong hư vô nên hành tung vô cùng quỷ dị.
Thậm chí mỗi lần chúng xuất thủ cũng xuất quỷ nhập thần, nếu Bạch Tiểu Thuần không có giác quan nhạy bén thì rất khó phát hiện ra được.
Đám Địa mạch Sát thú này chỉ có thể ở gần lúc chúng từ trong hư vô ngưng tụ ra thân thể thì mới phát hiện ra được.
Nếu không tới gần thì cũng không thể nào nhận ra được sự tồn tại của chúng.
“Phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp hấp dẫn Địa Mạch sát thú ở đây dẫn tới cùng một chỗ mới là cách tốt nhất.
Nếu cứ tiếp tục thế này thì cũng quá chậm đi, cho dù có đánh giết đám đệ tử tông môn khác để thu hoạch lấy Địa mạch khí thì cũng quá chậm.” Bạch Tiểu Thuần đang trầm ngâm thì cả người chợt khựng lại.
Vù một cái, tại một chỗ trống trải trước mặt hắn, đột nhiên xuất hiện một cái trảo đầy vẩy, nó vồ hụt vào khoảng không, bèn nhanh chóng rụt lại.
Nhưng tay phải Bạch Tiểu Thuần đã mạnh mẽ đưa lên, một phát bắt được thú trảo này.
Hắn hung hăng kéo ngược ra ngoài.
Roạt một tiếng, thanh âm như tiếng một tấm gương vỡ vụn vang lên, một con Viên hầu Địa mạch sát thú cao hơn một trượng bị Bạch Tiểu Thuần lôi thẳng từ trong hư vô ra ngoài.
Viên Hầu này không có lông tóc, toàn thân đều phủ đầy vảy đen.
Lúc này nó bị Bạch Tiểu Thuần kéo ra từ trong hư vô, bèn gầm nhẹ lên, ánh mắt đầy hung tàn nhưng lại không có quá nhiều thần trí.
Cả người nó bật lên như muốn lao đến đánh thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, rồi nháy mắt đó nhanh chóng nâng tay trái lên bóp lấy cổ của Viên hầu, hắn không bóp gãy như bình thường mà lại cẩn thận nhìn ngó, ánh mắt lóe sáng đầy kì dị.
“Nếu có thể sáng tạo ra một loại Linh dược có thể hấp dẫn được đám sát thú kéo đến…là có thể giải quyết được tất cả vấn đề.
Có thể giúp ta hoàn thành việc thu thập Địa Mạch khí dẫn với tốc độ nhanh nhất, tốc độ này…so với giết người khác để đoạt lấy còn nhanh hơn nữa.” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hai mắt sáng rỡ.
Hắn nhìn quanh bốn phía một chút rồi mang theo con Viên Hầu còn đang giãy dụa phía sau, đi thẳng tới một sơn cốc trước mặt.
Trong sơn cốc này, hắn tìm được một nơi kín đáo, rồi nhìn về phía Sát thú trong tay.
Ánh mắt hắn khiến cả con sát thú không có quá nhiều thần trí, bản tính đầy hung tàn cũng phải run lên một cái, cái ánh mắt vô cùng sắc bén như xuyên thấu cả thân thể của sát thú để nhìn vào tất cả kết cấu bên trong cơ thể nó.
Cũng không phải là Bạch Tiểu Thuần có thể làm được như vậy, nhưng lúc này hắn đã xem Sát thú trong tay trở thành đối tượng nghiên cứu như khi hắn nghiên cứu đám rắn trong Vạn Xà Cốc năm đó.
Muốn sáng tạo ra linh dược đặc biệt hữu hiệu đối với một loại hung thú nào đó thì nhất định phải có lý giải sâu sắc đối với tất cả mọi thứ liên quan đến thân thể con hung thú loại này.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đầy nhiệt huyết, tay phải vỗ lấy túi Trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một thanh phi kiếm, vẻ mặt đầy si mê rạch nhẹ lên ngực con Sát thú rồi nhanh chóng mổ xẻ ra, bắt đầu nghiên cứu.
Một ngày sau, Bạch Tiểu Thuần mang theo đôi mắt đỏ vằn đầy tơ máu, trầm ngâm rồi rời đi.
“Kết cấu bên trong không khác biệt gì nhiều với hung thú, có lục phủ ngũ tạng, có huyết dịch…Chỉ là trong chớp mắt khi chúng tử vong thì mọi thứ đều tiêu tán đi, hóa thành Địa Mạch khí.”
“Trong thể nội của Địa mạch sát thú là không có đồ ăn, nhưng không có đồ ăn…thì bọn chúng ăn cái gì?” Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đầy trầm ngâm, thì lại rất nhanh chóng bắt được một đầu Sát thú mà tiếp tục nghiên cứu nữa.
Mấy ngày gần đây, cho dù nơi này đã là nửa bên dưới của thế giới thân kiếm này, nhưng ngày càng có nhiều đệ tử Tứ tông xuất hiện.
Trong lúc những đệ tử này còn đang tập trung giết người đoạt Đạo bình hoặc đánh giết Sát thú mà bay nhanh qua, thì Bạch Tiểu Thuần đã nghiên cứu hơn mười con Sát thú.
Dần dần, tơ máu trong mắt hắn càng nhiều, tóc tai rối bù, nhìn qua tựa hồ như có chút điên cuồng.
“Con mắt bị thoái hóa, khứu giác không còn linh hoạt, nhưng các giác quan khác vẫn linh mẫn…làm thế nào bọn chúng dung nhập vào trong hư vô? Làm thế nào chúng được huyễn hóa ra từ trong Địa mạch khí này? Mà vì sao lại muốn diệt sát tu sĩ?” Bạch Tiểu Thuần đang đắm chìm vào trong trạng thái luyện dược.
Lúc này hắn đang thì thào nói nhỏ một vài vấn đề đang nghĩ đến.
Đám Địa Mạch sát thú mà dọc đường hắn gặp phải đều chủ động xuất thủ đánh giết lấy hắn, vẻ khát máu lộ ra cực kì rõ ràng.
“Hả?” Tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.
Hắn cảm thấy dường như mình vừa bắt được trọng điểm gì đó.
Lúc này hắn đột nhiên ngẩng đầu, cấp tốc tiến đến, hắn đang muốn tìm kiếm một con Sát thú để nghiệm chứng suy đoán của mình.
Không lâu sau, trước mặt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên có một con Cự Hùng cao khoảng ba trượng, toàn thân bao phủ vảy đen đầy hung tàn, đem một trong năm người đang vây công nó một ngụm nuốt xuống.
Đám người vây công con thú này mặc huyết sắc trường bào, đều là đệ tử của Huyết Khê Tông.
Lúc này, mỗi người đều đang ngập tràn sát ý, cho dù đồng bạn tử vong nhưng cũng không chút để ý mà vẫn cứ liên tục vây giết như cũ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy từ phía xa xa, hai mắt sáng lên.
Cả người hắn hóa thành cầu vồng trong nháy mắt đã tới gần đây, ngay khi đám đệ tử Huyết Khê Tông đang muốn tiếp tục xuất thủ lần nữa thì thân ảnh hắn đã hiện ra trước mắt đám người rồi trực tiếp đưa tay phải lên ấn một cái về phía Cự Hùng.
Mấy tên đệ tử Huyết Khê Tông chợt sững người, bọn họ không nhận ra Bạch Tiểu Thuần ngay tức khắc nhưng có thể nhìn thấy áo bào đại biểu của Linh Khê Tông trên người hắn, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh, còn có chút châm biếm.
Bọn họ đã giao chiến với Cự Hùng này lâu ngày, biết rõ Địa Mạch sát thú này có đặc thù, là lực lượng nhục thân kinh khủng đến kinh người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 147: Quái Đan Xuất Thế!
Dịch giả: Hàn Thiên Long – nhóm dịch: HTP
“Không biết sống chết!”
“Linh Khê Tông đều là một đám tự đại.
Đây chính là một con Sát thú trung giai a, vượt xa Sát thú đê giai.
Người này tự muốn chết!” Bốn tên đệ tử Huyết Khê Tông ở xung quanh đều cười lạnh.
Bọn hắn có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng tiếp theo, là tên đệ tử Linh Khê Tông này, tất sẽ bị con Sát thú kia xé xác.
Nhưng ngay khi bốn người này vừa mới cười lạnh, thì đột nhiên, toàn bộ thân hình tất cả bốn người bọn hắn đều chấn động mạnh một cái, trợn to mắt, lộ ra vẻ hoảng sợ cùng không cách nào tin.
Bọn hắn nhìn thấy, Bạch Tiểu Thuần tóc tai bù xù, tay phải lập tức nâng lên nhấn xuống cự hùng một cái.
Con Cự Hùng này gào thét, phát ra từng trận âm thanh gào rú, cái đầu hất mạnh lên, giống như là muốn trực tiếp va chạm với cánh tay của Bạch Tiểu Thuần, muốn đem cánh tay và cả thân thể của hắn đánh vỡ thành thịt nát.
Nhưng khi nó vừa chạm vào cánh tay Bạch Tiểu Thuần, thì thân hình con Cự Hùng này giống như là bị một ngọn núi ầm ầm đè xuống, lại không có bất kỳ sức phản kháng nào.
Oanh một tiếng, bị tay phải của Bạch Tiểu Thuần đè vào cổ, ấn xuống mặt đất.
Mặt đất cũng truyền ra tiếng vang, xuất hiện chấn động cùng với gợn sóng.
Đám đệ tử Huyết Khê Tông ở bốn phía đều trợn mắt há mồm, khó mà tin được tất cả những điều mà mình nhìn thấy.
“Cái này…”
“Điều này sao có thể!!”
“Khí lực của hắn lại lớn đến như vậy!”
Bốn người nuốt xuống một ngụm nước bọt, nhưng cứ như vậy mà rời đi thì lại không cam lòng, ánh mắt nhìn lướt qua nhau, có chút do dự.
Trong khoảnh khắc khi mà bọn hắn còn đang phân vân, thì cử động của Bạch Tiểu Thuần lại khiến cho tâm thần của bốn người, một lần nữa rung động.
Bạch Tiểu Thuần căn bản là không để ý đến bốn tên đệ tử Huyết Khê Tông ở bên cạnh.
Giờ phút này hắn đã hoàn toàn đắm chìm ở trong nghiên cứu.
Tay trái nhấc lên, mang theo một thanh phi kiếm, thế mà ở ngay trước mắt bốn tên đệ tử Huyết Khê Tông, trực tiếp rạch phá cánh tay của con Sát thú, giống như lúc bình thường vẫn làm, gẩy ra sau đó cẩn thận xem xét.
Máu tươi tràn ra, hóa thành từng trận Địa Mạch khí.
Khi con Sát thú kia kêu lên thảm thiết, thì Bạch Tiểu Thuần giống như là cảm thấy ồn ào, liền tiện tay cắt luôn cái cổ.
Đến khi âm thanh đã im bặt, bốn tên đệ tử Huyết Khê Tông ở xung quanh lập tức dựng thẳng con mắt, thân hình run rẩy, đồng loạt lùi lại về phía sau.
Khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đã lộ ra kinh sợ.
Bạch Tiểu Thuần không có chút cảm giác nào, rất nhanh, chỉ trong thời gian nửa nén hương, con Sát thú nguyên vẹn kia đã bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp phân thây, trở thành từng khối vụn.
Mặc dù nó đang nhanh chóng tiêu tan, nhưng từng ấy cảnh tượng, lại khiến cho da đầu của bốn tên đệ tử Huyết Khê Tông như muốn nổ tung.
“Hắn… Hắn cùng với Sát thú có thù hay sao, hay là mỗi khi gặp địch thủ thì chỉ thích như vậy? Trời ạ, so với Huyết Khê Tông chúng ta thì hắn còn kinh khủng hơn!”
“Nhất định là ham mê đặc biệt…”
“Hắn là… Hắn là Bạch Tiểu Thuần!!” Một người trong đó, sau khi lấy ra ngọc giản để nhận biết thì sắc mặt đại biến.
Ba chữ Bạch Tiểu Thuần vừa buột ra khỏi miệng, ba người khác đều trợn mắt há mồm, không còn bất cứ chần chừ gì, vội vã lùi lại, trong nháy mắt đã liều mạng bỏ trốn mất dạng.
Một lúc lâu sau, hai mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra kích động.
Hắn thở sâu, phấn khởi đứng dậy đi tới đi lui, thỉnh thoảng còn giơ tay lên vung vẩy.
“Ta hiểu rồi, những con Sát thú này nhìn thì giống như hung thú, nhưng bản chất thì lại khác biệt.
Linh khí chính là vật đại bổ đối với chúng nó, giống như là Địa Mạch khí có thể giúp tu sĩ Trúc Cơ vậy! Cho nên tên đệ tử bị nuốt vào kia lại biến mất không thấy gì nữa, đã bị thôn phệ trong nháy mắt…”
“Ha ha, đan dược của ta nhất định là có thể luyện thành!” Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to.
Đến khi quay sang nhìn bốn phía thì đáy lòng hắn có chút kinh ngạc.
Hắn nhớ rõ vừa rồi ở chỗ này hình như còn có một vài người khác, thế mà giờ phút này một người cũng không có.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, thân hình nhoáng một cái bay thẳng đến nơi xa.
Sau khi tìm được một cái sơn động thì lập tức lấy ra Địa Hỏa, bắt đầu luyện dược.
Trong đầu hắn có một cái đan phương do hắn tự sáng tạo ra.
Giờ phút này hắn dựa theo đan phương, dựa theo sự hiểu biết về Sát thú của hắn trong mấy ngày nay, bắt đầu luyện đan.
Ngoại trừ dược thảo ra thì hắn còn cho vào thêm một chút máu của mình, thậm chí thấy thế vẫn còn chưa đủ, lại cho thêm một vài vật tương sinh tương khắc, dựa theo sự lý giải của hắn, cuối cùng phối hợp ra.
Khi lần luyện dược này tiến hành được hai canh giờ, trong lò luyện đan bỗng truyền ra tiếng nổ vang oanh minh.
Sau khi dần tiêu tán thì có một viên đan dược xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng đem viên đan dược cầm lên, ra ngoài tìm kiếm Sát thú.
Không bao lâu hắn đã tìm được một con, đem nó làm thí nghiệm.
Nhưng khi phát hiện ra viên đan dược này không gây ra bất kỳ sự hấp dẫn nào đối với Sát thú, thì hắn lập tức thất vọng.
“Không đúng, đến cùng thì đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào?” Bạch Tiểu Thuần minh tư khổ tưởng.
Trong những ngày sau đó lại một lần nữa đắm chìm trong việc tìm kiếm Sát thú, nghiên cứu Sát thú.
Rất nhanh, thời gian Vẫn Kiếm Thâm Uyên mở ra đã vượt qua hai mươi ngày.
Trong hai mươi ngày này, hầu như tuyệt đại đa số đệ tử của bốn tông đều đi tới chỗ sâu trong Vẫn Kiếm thế giới, ở trong các khu vực khác nhau đánh giết Sát thú, đồng thời cũng tranh đoạt chém giết lẫn nhau.
Đệ tử Huyết Khê Tông có thực lực mạnh nhất, hung ác nhất.
Huyền Khê Tông và Linh Khê Tông có thực lực ngang nhau, còn Đan Khê Tông có ít người nhất, cũng là yếu nhất.
Tương tự như vậy, các thiên kiêu có trong tư liệu ghi chép của tứ đại tông cũng đều phát sinh qua tranh đấu.
Trận chiến nổi danh nhất là trận chiến giữa Quỷ Nha với Cửu Đảo của Huyền Khê Tông.
Trận chiến này diễn ra ròng rã suốt thời gian một ngày, oanh minh bát phương, kinh thiên động địa.
Đến cuối cùng Cửu Đảo trọng thương chạy trốn, Quỷ Nha một trận chiến lên đỉnh, được coi là người có thể chiến một trận với Tống Khuyết.
Đồng thời, Công Tôn Uyển Nhi và Triệu Nhu cũng tiến hành mấy lần chém giết, đều có thắng có bại, nhưng đều không thể đem đối phương diệt sát.
Mà Thượng Quan Thiên Hữu cũng ở trong lần thí luyện Vẫn Kiếm Thâm Uyên này đại phóng hào quang.
Trong một lần khi gã đang đánh giết Sát thú thì gặp được đệ nhất thiên kiêu của Đan Khê Tông Phương Lâm.
Hai người thực lực ngang nhau, khó phân thắng bại.
Còn Huyết Khê Tông Tống Khuyết, xuất quỷ nhập thần, không hề ra tay, cũng có rất ít người nhìn thấy gã.
Nhưng một người khác của Huyết Khê Tông trong tư liệu của Linh Khê Tông là Hứa Tiểu Sơn, ở trong Vẫn Kiếm thế giới này cũng đã phóng ra danh khí cực lớn.
Pháp bảo của người này nhiều đến mức làm cho người ta tức điên.
Mỗi một lần ra tay, cơ hồ là pháp khí đầy trời, làm cho người đối chiến nhìn thấy mà tê cả da đầu.
Mà người được khen ngợi là hắc mã trong hàng đệ tử của bốn tông lần này, chính là… Linh Khê Tông Bắc Hàn Liệt.
Trong tư liệu của ba tông môn khác, hầu như không có bao nhiêu giới thiệu về người này, chỉ được xem là thiên kiêu bình thường mà thôi.
Nhưng ai cũng không nghĩ tới, vào mấy ngày trước, khi gã và Huyền Khê Tông Lôi Sơn gặp nhau, hai người đã triển khai đại chiến.
Trận chiến này gã lại cùng với Lôi Sơn bất phân thắng bại, danh khí lập tức truyền khắp tứ phương.
Nên biết rằng Lôi Sơn là thiên kiêu đứng thứ hai của Huyền Khê Tông, trừ Cửu Đảo ra, thì đệ tử của Huyền Khê Tông trong thế hệ này, người có thể chiến với gã một trận chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mà Bắc Hàn Liệt trước đó chỉ là thiên kiêu của Linh Khê Tông lại có thể làm được điều này, làm cho rất nhiều người giật mình.
Ngoại trừ những cường giả trong thiên kiêu này va chạm mà cùng tỏa sáng ra, thì trong hơn hai mươi ngày này, những đệ tủ khác cũng đều chém giết lẫn nhau một cách thảm liệt.
Mỗi ngày đều có người chết, lại càng có một số người vận khí không tốt gặp phải Sát Hồn ở nơi đây, bị hút thành thây khô.
Tương tự như vậy, ở trong cuộc chém giết kịch liệt cùng tranh đoạt Địa Mạch khí này, trong tay mỗi đệ tử còn sống sót đều gom góp được Địa Mạch khí khác nhau.
Đến cuối cùng, bởi vì Địa Mạch Sát thú phải đến gần mới lộ ra cho nên rất khó tìm, cho nên chân chính chém giết, bây giờ mới chậm rãi bắt đầu!
Vô luận là liên thủ hay bẫy rập, hoặc là tấn công, tất cả các loại thủ đoạn đều được mang ra sử dụng.
Bên trong toàn bộ Vẫn Kiếm thế giới lúc này đã nhanh chóng bắt đầu đại loạn.
Mỗi người đều giống như đỏ mắt, đánh giết đich nhân, cướp đoạt Địa Mạch khí, dùng tốc độ nhanh nhất ngưng tụ ra Địa Mạch khí dẫn.
Tất cả đều không muốn trở thành một nhóm cuối cùng, mà đều muốn trở thành nhóm đầu tiên!
Trong lúc này, Bạch Tiểu Thuần cũng đã nhận ra trong toàn bộ thế giới đang ngập tràn sát khí.
Bóng dáng của hắn xuất hiện với số lần không nhiều, phần lớn thời gian là nghiên cứu và luyện dược.
Nhưng trong một vài lần ra ngoài này, hắn đã thấy được mười bảy cỗ thi thể đệ tử Linh Khê Tông.
Mỗi lần gặp được thi thể như thế nà, hắn đều lặng lẽ đem thi thể thu lại.
Hắn muốn đưa bọn họ về tông môn.
Cho dù là lúc ra ngoài tìm kiếm Sát thú, Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ triển khai toàn bộ tốc độ, thường khi ra tay chính là lôi đình, trực tiếp bắt lấy một đầu Sát thú, sau đó kéo đi nghiên cứu, rồi lại tiếp tục luyện dược.
Cho đến nay, hắn đã thất bại mấy chục lần, có lần nhiều nhất là một ngày thất bại tới năm, sáu lần.
Nhưng càng thất bại thì Bạch Tiểu Thuần lại càng không từ bỏ.
Hắn đã hiểu rõ thân thể Sát thú như lòng bàn tay, đối với kết cấu của Sát thú cũng đã biết rõ ở trong lòng.
Thậm chí có một lần hắn rơi vào trong trạng thái điên cuồng còn tự mình lĩnh hội xem một con Sát thú đánh giết tu sĩ như thế nào.
Hắn cảm nhận được đây không phải là một loại đánh giết về mặt thân thể, mà là thôn phệ sinh cơ.
Những kinh nghiệm mà hắn tích lũy được trong những ngày này toàn bộ bộc phát, lựa chọn một cái sơn động vắng vẻ, bắt đầu luyện chế.
Lần này hắn luyện dược dài tới năm ngày.
Trong năm ngày này hắn không ra ngoài một bước, cũng thất bại mấy chục lần.
Rốt cuộc vào hoàng hôn ngày thứ năm, khi bầu trời đang là một mảnh lờ mờ, rất nhiều chỗ trong toàn bộ thế giới còn đang chém giết lẫn nhau, thì lò đan trước mặt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên truyền ra tiếng nổ kinh lôi.
Tiếng nổ này thậm chí còn truyền khắp một nửa Vẫn Kiếm thế giới.
Ầm ầm ầm ầm!
Âm thanh này không ngừng quanh quẩn, giống như thiên lôi nổ vang khai thiên tích địa.
Thậm chí ở giữa không trung bên ngoài động phủ của Bạch Tiểu Thuần còn xuất hiện một mảnh mây đen dày đặc đang cuộn trào mãnh liệt.
Mơ hồ còn nhìn thấy được ở bên trong mây đen còn có từng tia khí trắng lượn lờ!
Vào lúc này, ở trong một nửa Vẫn Kiếm thế giới, tất cả đệ tử của các tông đều có chút sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang ở.
Quỷ Nha đang bay nhanh, sau khi nghe được âm thanh này thì hai mắt lóe lên.
Ở một chỗ khác, Tống Khuyết đang đứng trước một vách đá không có chút bắt mắt cẩn thận quan sát, khi nghe được âm thanh này cũng sửng sốt một chút.
“Đây là cái động tĩnh gì?”
“Chí bảo xuất thế a!!” Huyết Khê Tông Hứa Tiểu Sơn, lúc này tròng mắt đã bắt đầu trợn trừng, hô hấp dồn dập, tăng tốc bay nhanh.
Còn có Huyền Khê Tông Lôi Sơn, gã cách nơi này không phải là quá xa.
Hiển nhiên là gã cũng có tâm tư giống như Hứa Tiểu Sơn, giờ phút này trong mắt lộ ra hưng phấn và tò mò, tốc độ càng nhanh thêm.
Tiếng sấm cùng với dị tượng này không chỉ hấp dẫn tu sĩ, mà còn có cả… Sát thú!
Lại càng có…Sát Hồn… thần bí khó lường, vô cùng quỷ dị!!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 148: Ca Ca, Chơi Với Ta Đi
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Vô số khu vực bên trong Vẫn Kiếm thế giới này cũng nhanh chóng mà vặn vẹo.
Tựa như có vô số đầu sát thú đang ngủ say trong hư vô, chớp mắt này như bị Thiên lôi thức tỉnh, hoặc cũng có thể là do trong u tối đó cảm nhận được linh dược của Bạch Tiểu Thuần, mà đồng loạt chấn động rồi mở mắt ra.
Có một số địa phương nơi đám Sát thú thức tỉnh là ở gần đệ tử Tứ tông, còn lại đa số đám Sát thú thức tỉnh chủ yếu là ở những nơi không có tu sĩ xung quanh, nhưng tất cả lúc này đều dùng hai mắt đầy dữ tợn nhìn về phương hướng của Bạch Tiểu Thuần, trong ánh mắt đầy vẻ tham lam và điên cuồng, dường như còn kèm theo cả tiếng gầm gừ gào rú.
Ngay sau đó, hư vô ở nhiều nơi như hình thành ba động gợn sóng, rồi tất cả sát thú ở thế giới Kiếm này đều đồng loạt xuất động, xuyên thẳng qua hư không mà bay nhanh đến.
Chỉ là…so với sự kinh người của đám sát thú, thì bên trong nửa thế giới kiếm này còn có một số khu vực mà đám sát thú còn không dám xuất hiện, từng thân ảnh ở những khu vực này cũng chậm rãi lần lượt ngưng tụ trong hư vô.
Có nam có nữ, có già có trẻ, trong đó nhỏ nhất là một tiểu nữ hài mặc quần áo màu trắng, ôm trong tay một con gấu nhỏ màu máu không có da lông, đang mờ mịt phiêu phù.
Còn có thêm một vài hung thú phiêu phù chưa từng thấy qua tại Thông Thiên đại lục này.
Bọn chúng…là Sát hồn!
Là những sinh mệnh mà vị chủ nhân nắm giữ thanh thiên ngoại đại kiếm đã tiêu diệt trong vô tận năm tháng trước, những tử hồn này lại được Địa mạch trong này diễn biến ra!
Quỷ dị vô biên, thần bí khó lường, có thể khẳng định…những Sát hồn này khi còn sống tuyệt đối không phải là tồn tại trong Thông Thiên đại lục.
Bọn chúng, có thể đến từ Thiên ngoại vĩnh hằng trong truyền thuyết!
Những thân ảnh này phân tán rải rác tại các khu vực vắng vẻ trong Vẫn Kiếm thế giới.
Địa bàn của bọn chúng chính là cấm khu của sát thú, không có bất kì sát thú nào dám can đảm bén mảng đến gần.
Những thân ảnh này cũng bắt đầu chậm rãi từ trong khu vực của mình mà bước ra khỏi hư vô, có người ăn vận trang phục cổ xưa, có người mặc chiến giáp, có người thân thể mọc đầy vảy, bộ dáng khác nhau, thân thể đôi khi cũng không trọn vẹn, có mất đi cánh tay hoặc chỉ còn lại nửa cái đầu, còn có kẻ thì bị thủng một lỗ lớn nơi vùng bụng, bên trong tràn ra từng trận khói đen liên tục không ngừng.
Mỗi sát hồn đều manh theo vẻ mờ mịt, bọn chúng không có thần trí, không có kí ức.
Những nơi bọn chúng đi qua, tất cả Sát thú đều run rẩy mà để mặc chúng trôi qua, nếu không may để đám Sát hồn này đụng phải thân thể thì đám Sát thú cũng lập tức toái diệt mà tiêu tán đi.
Những Sát hồn có bộ dáng của hung thú càng thêm quỷ dị, như được chắp vá mà thành!
Đám Sát hồn này phủ xuống, xuyên thẳng qua hư vô, dùng một tốc độ nhanh chóng đến khó hình dung được, xuyên qua tất cả các ngăn trở của không gian mà tiến đến một nơi…Chính là nơi ở của Bạch Tiểu Thuần!
Số lượng đông đúc từ bốn phương tám hướng ào ào đổ tới!
Trên đường đi, khi đám đệ tử Tứ tông phát hiện ra có chút không thích hợp, thì bọn họ đã nhìn thấy hư vô bốn phía vặn vẹo, rồi từng hư ảnh sát thú như ẩn như hiện.
Vốn bọn họ đang đầy kinh hỉ muốn chạy đến chém giết thì nhanh chóng tê dại cả da đầu, hoảng hốt phát hiện ra, sát thú nơi này nhiều vô kể.
Thành đàn mà đi, tựa như Sát thú triều!
“Chuyện gì xảy ra vậy!”
“Trời ạ, Sát thú này rất khó tìm, thế nào mà lúc này lại chạy ra ngoài, số lượng lại khổng lồ đến như vậy chứ!”
“Nhất định đã có biến cố gì xảy ra.
Chết tiệt, mấy cái kia là…Sát hồn, đó là những Sát hồn!” Đám đệ tử Tứ tông trong nửa Vẫn Kiếm thế giới này đều kinh hô, tiếng kinh hô này nhanh chóng trở nên vang vọng không ngớt.
Mà khi bọn họ nhìn thấy trong đám Sát thú lại có thêm Sát hồn thì từng người đều trợn mắt há mồm, tranh thủ thời gian mà vội bỏ chạy.
Đối với sự kinh khủng của Sát hồn, lời căn dặn đám đệ tử của trưởng lão Tứ đại tông đều y hệt nhau.
Sát hồn…là tồn tại đặc hữu của Vẫn Kiếm Thâm uyên, tuyệt đối không được trêu chọc, gặp phải thì lập tức tránh đi!
“Đến cả đám Sát hồn cũng bị hấp dẫn đến, bên hướng kia đến cùng đã xảy ra chuyện gì?”
“Chúng ta nên cách xa phía sau, đi theo nhìn xem một chút!” Đám đệ tử Tứ tông bốn phía đều trở nên đầy nghi hoặc, hoặc là một nhóm tốp năm tốp ba, hoặc là chỉ một mình đều bị đám Sát thú triều này làm rung động, đồng loạt hít sâu một hơi rồi âm thầm theo dõi.
Lúc này, toàn bộ một nửa Vẫn Kiếm thế giới đều bị chấn động bởi chín tiếng Thiên lôi của Linh dược Bạch Tiểu Thuần tạo thành trước khi xuất thế mà lần lượt kéo đến.
Trong sơn động, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều trở nên gầy gò trông thấy, tóc tai bù xù, nhìn chằm chằm vào Đan lô trước mặt.
Mỗi lần một tiếng ầm vang truyền ra, thì Đan lô lại nhiều thêm một vết nứt.
Đến tiếng thứ chín truyền ra, thì Đan lô chợt run rẩy rồi đột nhiên nổ tung, toàn bộ Đan lô bị chia năm xẻ bảy vỡ tan.
Ngay khi Đan lô nổ tung thì có bốn đoàn sáng đen trong chớp mắt đó vọt bay ra.
Bạch Tiểu Thuần đã chuẩn bị từ trước, hất tay áo lên bộc phát toàn bộ lực lượng Tử Khí Ngự Đỉnh công, gần như khống chế nguyên cả một khu vực, bao phủ lấy bốn phía, rồi áp thẳng xuống bốn viên linh dược đang định bỏ chạy kia, sau đó mới đưa tay chụp lấy.
“Muốn chạy?” Bạch Tiểu Thuần đắc ý hừ một tiếng.
Hắn cúi đầu nhìn bốn viên đan dược trong tay, ánh mắt đầy nhiệt huyết, tranh thủ chạy ra khỏi sơn động tìm Sát thú để thử nghiệm hiệu quả của đan dược.
Nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi sơn động, thì đột nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khẽ động, cả người vội lùi ra sau nửa bước.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa lùi lại, thì một con bọ cạp màu đen từ hư vô đột nhiên xuất hiện tại vị trí đó, đuôi bọ cạp còn gào thét đánh tới.
Một kích không trúng, đầu bọ cạp màu đen từ trong hư vô biến ảo ra lộ đầy vẻ điên cuồng và tham lam trong mắt, nhìn chằm chằm bốn viên đan dược trên tay Bạch Tiểu Thuần rồi nháy mắt vọt đến tiếp.
Khí thế hung mãnh không giống như sát thú cấp thấp, mà gần giống như con Cự hùng trung giai.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, nhanh như chớp vung tay trái ra, tốc độ còn vượt qua cả con bọ cạp mà chụp lấy đuôi của nó, hung hăng quay một vòng rồi hướng về phía vách đá bên cạnh nện xuống.
Linh lực trong người hắn lúc đó cũng nhanh chóng phát tán ra đánh thẳng vào thể nội của bọ cạp, đem mấy chỗ yếu ớt nhất trong cơ thể nó đánh nát ra.
Con bọ cạp này vùng vẫy một lúc rồi thân thể mềm nhũn, nhanh chóng mơ hồ rồi hóa thành Địa Mạch khí, bị Bạch Tiểu Thuần thu hồi lại.
Nếu đổi lại là mấy tu sĩ bình thường khác, cho dù đã nghe qua đề điểm của tông môn nhưng khi đối phó với một con sát thú trung giai không tầm thường thế này, cũng khó mà đơn giản diệt sát nó như vậy được.
Chẳng qua đối với Bạch Tiểu Thuần đã nghiên cứu trên mấy chục, thậm chí gần một trăm con Sát thú mà nói, chỉ cần liếc mắt nhìn qua một cái thì hắn có thể dễ dàng tìm được mấy chỗ yếu nhược của Sát thú, diệt sát rất dễ dàng.
“Vừa xuất ra Đan dược có thể thu hút sự chú ý của sát thú.
Ha ha, đan dược của Bạch Tiểu Thuần ta đích thật đã thành công rồi.” Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn, càng có cảm giác đắc ý mãnh liệt.
Vốn hắn còn đang suy nghĩ có nên đem bốn viên Đan dược này Luyện linh thêm hay không thì hư vô xung quanh hắn đã xuất hiện từng đợt từng đợt gợn sóng có thể nhìn rõ bằng mắt thường được.
Phóng mắt nhìn xa hơn, thì đợt gợn sóng càng nhiều và đầy mãnh liệt, thậm còn thấy từng thân ảnh Sát thú như ẩn như hiện mà xuất hiện.
“Nhiều vậy sao, đủ rồi đủ rồi.
Ha ha, cứ thế này thì Bạch Tiểu Thuần ta hẳn sẽ là người đầu tiên Trúc cơ!”
Nhìn thấy đám sát thú này, Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động mà khoa chân múa tay.
Hắn đang định ra tay hốt trọn một mẻ thì đột nhiên biến sắc mặt, hai mắt trợn to lên.
Hắn nhìn thấy ở phía xa xa, đột ngột có một thân ảnh chỉ còn một nửa cái đầu, mặc một thân trường bào màu xám, một con mắt còn lại lộ vẻ mờ mịt trôi nổi mà đến.
Lúc thân ảnh kia xuyên qua hư vô, cái đầu nó khẽ nhúc nhích, ánh mắt mờ mịt khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần vậy mà lại xuất hiện chút ít thần thái lay động trong đó.
Lay động này, như ẩn chứa khát vọng, trong nháy mắt nó tập trung vào Bạch Tiểu Thuần.
Hay nói chính xác là tập trung vào Đan dược trong tay Bạch Tiểu Thuần, cấp tốc lao đến.
Đám sát thú xung quanh khi nhìn thấy thân ảnh này xuất hiện đột nhiên trở nên run rẩy, không dám nhúc nhích.
Nó nhanh chóng vọt tới, đụng chạm vào bảy tám con Sát thú, thân thể bọn chúng trực tiếp tan vỡ, tiêu tán đi, đến tiếng kêu thảm cũng không truyền ra ngoài.
“Sát hồn? Làm sao mà còn đưa tới Sát hồn nữa vậy.
Cũng may chỉ có một…a?” Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cũng chợt biến, lời hắn còn chưa vọt ra khỏi miệng thì phía xa lại đột nhiên hiện ra thêm một thân ảnh Sát hồn nữa.
Thân ảnh này không có hai tay, tóc tai bù xù, trên người là một bộ chiến giáp rách nát đang nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đầy khao khát, cấp tốc bay tới.
Chưa hết, cách đó xa hơn, một thân ảnh lão giả với một lỗ thủng vô cùng lớn ở ngay giữa bụng cũng huyễn hóa ra từ trong hư vô, từng bước một đi tới.
Da đầu Bạch Tiểu Thuần tê dại đi, trợn mắt há mồm mà nhìn, hắn đang muốn lùi lại thì kinh hãi phát hiện, Sát hồn nơi này tuyệt không phải năm ba cái, mà là…một đám!!!
Đưa mắt nhìn khắp bốn phía, lúc này hư vô lại đang vặn vẹo, từng thân ảnh sát hồn đang lần lượt tiến đến.
Trên người mỗi Sát hồn đều mang theo ánh mắt đầy khát vọng khiến sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, cảm giác tưởng chừng như bị ăn tươi nuốt sống lấy vậy.
“Tại sao lại thành như vậy chứ!” Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, rồi cả người cũng lập tức lùi lại.
Hắn cũng không muốn đối diện với mấy Sát hồn cùng một lúc thế này.
Trong Vẫn Kiếm thế giới, đừng nói là tu sĩ Ngưng khí, cho dù có là trưởng bối tông môn cũng có khả năng phải vẫn lạc rất lớn trong tay Sát hồn đấy.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần lùi lại, thì những Sát hồn đó đột nhiên ngẩng đầu lên, không ít Sát hồn đột nhiên gào thét chói tai.
Tiếng gào thét mang theo chấn nhiếp khiến đám Sát thú xung quanh càng thêm run rẩy, toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động, thần trí như mờ mịt mà lảo đảo cả người.
Cùng lúc đó hắn cảm giác não bộ của mình như bị một trọng Chùy đập thẳng vào, rồi phun ra một ngụm máu tươi.
Bạch Tiểu Thuần bị hù cho run rẩy cả người, hắn hét lớn một tiếng rồi cắn đầu lưỡi, mượn đau đớn truyền đến khiến đầu óc có chút thanh tỉnh lại, nhanh chóng tăng tốc chạy trốn.
Mồ hôi lạnh trên người hắn chảy ròng ròng, đôi cánh sau lưng khuất trong cái nồi đen kia vung vẩy đến cực hạn, tốc độ hắn vọt tăng chỉ để lại tàn ảnh, còn người đã lao đi xa.
Tuy là tốc độ hắn nhanh, nhưng tốc độ đám Sát hồn du tẩu trong hư vô lại càng nhanh hơn.
Trong chớp mắt, toàn bộ mấy chục Sát hồn ở bốn phía không ngừng lơ lửng hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, khoảng cách càng ngày càng gần…
Bên trong đám sát hồn đó còn có mấy cái thân ảnh với tốc độ cực nhanh, ngoại trừ thân ảnh Sát hồn với nửa cái đầu xuất hiện đầu tiên, thì còn có một tiểu nữ hài mặc đồ trắng.
Nữ hài này không phát ra bất kì thanh âm nào, sắc mặt lạnh như băng, chỉ là trong ánh mắt mờ mịt kia lại có thêm một khát vọng mãnh liệt.
Có không ít đệ tử Tứ tông đi theo sau cách một khoảng xa xa, từng người nhìn thấy một màn này đều tê dại cả da đầu.
Thậm chí có không ít đệ tử Linh Khê Tông đầy lo lắng, có ý định dẫn dụ lôi kéo một ít Sát hồn đi, nhưng căn bản những sát hồn này không để ý đến bất kì người nào khác mà chỉ tập trung đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
“Giết người! !” Bạch Tiểu Thuần kêu lên thảm thiết, nhanh chóng chạy trối chết, nước mắt tuôn trào.
Hắn không nghĩ tới bản thân mình chẳng qua chỉ luyện ra một ít đan dược lấp dẫn Sát Thú, thế nào mà lại dây dưa tới cả đám Sát hồn này.
“Chết tiệt, nhất định lúc nãy luyện dược ta tính toán sai chỗ nào rồi, lại luyện ra Quái Đan nữa!” Bạch Tiểu Thuần đầy bi ai, nhìn thấy đám Sát hồn điên cuồng đuổi theo càng ngày càng gần.
Bạch Tiểu Thuần bèn cắn răng, chịu đựng đau lòng mà lấy ra một viên đan dược trong bốn viên đan ném mạnh ra xa.
Ngay khi đan dược này được ném ra thì đám sát hồn này cũng dừng lại, toàn bộ ngẩng đầu lên, gần như tất cả đều chuyển hướng phóng thẳng đến đan dược.
Bạch Tiểu Thuần chạy một đoạn nữa cách khá xa mới nén kinh hoảng mà quay đầu lại nhìn.
Trong mắt hắn là cảnh tượng đông đảo Sát hồn tranh nhau viên đan dược mình vừa ném ra.
Đột nhiên tiểu nữ hài mặc đồ trắng kia vọt tăng tốc độ tới cực hạn, trực tiếp cướp lấy đan dược rồi một ngụm nuốt xuống.
Ngay khi vừa nuốt viên đan dược này vào, vẻ mờ mịt trong hai mắt nữ hài đột nhiên tiêu tán đi không ít, một tia u mang chợt lóe lên, vẻ mặt cũng càng thêm lạnh như băng, nhìn kỹ lại thì tựa hồ như nàng này đã linh động hơn một chút!
Phía xa đó, tiểu nữ hài quay đầu, giao mắt với Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc hai ánh mắt giao nhau, da đầu Bạch Tiểu Thuần như muốn nổ tung lên, đồng thời bên tai truyền đến một giọng nói yếu ớt đầy quỷ dị.
“Ca ca, chơi với ta đi. . .” Thanh âm này xuất hiện khiến tóc gáy toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều dựng lên, cũng không quay đầu lại nữa mà dùng tốc độ cao nhất vọt đi xa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 149: Chỉ Xem Bạch Sư Thúc Có Nghĩ Tới Hay Không
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
“Thế này mà còn là Sát hồn sao, rõ ràng là Lệ Quỷ mà!” Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, nhanh chóng bỏ chạy, trong lòng đầy run rẩy.
Vừa rồi hắn mới chỉ giao ánh mắt với tiểu nữ hài kia một cái, trong chớp mắt đó thôi mà hắn đã cảm nhận được một nguy cơ sinh tử, cảm giác vô cùng mãnh liệt, dường như khiến mỗi tấc máu thịt trên người hắn phải gào thét lên.
Hắn có loại dự cảm, nếu mình chạy trốn chậm hơn, cầm chắc phải chết ở đó!
Cản giác tử vong khiến thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hơi thở dồn dập, tơ máu xuất hiện trong mắt.
Lúc này, tốc độ hắn cực nhanh chạy vội về phía sâu bên trong thế giới Kiếm.
Sau một ngày trời, thường xuyên vừa chạy vừa quay đầu quan sát, khi xác định không còn Sát hồn đuổi theo nữa, nhất là tiểu nữ hài kia sẽ không xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần mới thở phào ra một hơi dài.
“Tiểu nữ hài áo trắng kia có chút không thích hợp! Vốn lúc đầu nàng này không có gì khác với Sát hồn khác, nhưng sau khi nuốt đan dược kia thì toàn bộ khí tức cũng thay đổi!” Bạch Tiểu Thuần nhớ lại tình cảnh một ngày trước, trong lòng hắn còn kinh hãi.
“Đến cùng thì ta luyện sai ở chỗ nào chứ…” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám, hắn cũng định bụng từ bỏ nhưng khi nghĩ tới đan dược kia hoàn toàn đúng là có thể hấp dẫn được đám Sát thú thì lại không nỡ.
Lúc này hắn cắn răng một cái, lại lựa chọn tiếp tục thêm lần nữa, bèn vừa tìm kiếm Sát thú, vừa tiến hành nghiên cứu dược phương của mình.
Sau ba ngày nữa, rốt cuộc hắn cũng đã hoàn thành cải tiến xong dược phương, rồi quyết tâm cao độ lắm mới khai lò thêm lần nữa, luyện thêm một lò đan dược.
Lần này không có sấm sét, không có dị biến, lúc dược hương tản ra thì Bạch Tiểu Thuần lại luyện ra được bốn viên tử sắc đan dược.
Cầm đan dược, hắn thận trọng ra ngoài thử nghiệm sau khi đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi chuyện, chỉ cần Sát hồn xuất hiện là hắn có thể lập tức bỏ chạy.
Rất nhanh, hư không bốn phía dao động, từng đầu sát thú bị hấp dẫn tới.
Bạch Tiểu Thuần cũng không dám lập tức ra tay mà cẩn thận lùi ra phía sau quan sát kỹ lưỡng lấy bốn phía xung quanh.
Đến khi số lượng Sát thú bị hấp dẫn đến đây đã hơn hai mươi con nhưng vẫn không thấy Sát hồn xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần mới thở phào một hơi mà đầy phấn chấn và kích động.
“Thành công!” Bạch Tiểu Thuần cười to, sau đó lấy phù lục ra dán lên người, ánh sáng phòng hộ tràn khắp toàn thân.
Hắn bèn nhanh chóng lao tới đám Sát thú, tốc độ cực nhanh, da dày thịt béo, kiếm gỗ trong tay hóa thành cầu vồng không ngừng xuyên thẳng qua, trực tiếp khai chiến với hơn hai mươi Sát thú này.
Từng đầu Sát thú tử vong, trong mắt Bạch Tiểu Thuần cũng vui mừng như điên, từng đạo Địa mạch khí nhanh chóng đi đến dung nhập vào trong Đạo bình.
Địa mạch dịch màu xám trong Đạo bình lúc này không ngừng gia tăng lên.
Một lúc lâu sau.
Khi toàn bộ đám sát thú xung quanh đều bị diệt sát hoàn toàn thì hắn nhìn Đạo bình trong tay đầy sung sướng trong lòng.
Chỉ một thời gian ngắn như vậy mà đã ngang với thu hoạch của hắn trong mấy ngày bình thường.
Hắn hít sâu một hơi, thu hồi đan dược rồi chuyển sang một hướng khác mà đi, rồi lại tiếp túc lấy đan dược ra rồi đầy kỳ vọng mà chờ đợi.
Rất nhanh, từng đầu sát thú xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần cười to rồi nhanh chóng xuất thủ.
Thời gian trôi qua, dưới sự trợ giúp của đan dược, dịch lỏng màu xám trong Đạo bình của Bạch Tiểu Thuần ngày càng tăng lên.
Loại tốc độ thu thập này vô cùng kinh người, sau mấy ngày nữa, thì Bạch Tiểu Thuần đã trở thành ngươi đầu tiên tiến vào nơi này trọn vẹn một tháng đã tích lũy được gần tám thành Địa mạch khí trong đạo bình.
“Còn gần hai thành nữa.” Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động.
Hắn không biết những người khác thu thập được đến đâu nhưng vẫn cảm thấy hẳn là sẽ không có bao nhiêu người nhiều Địa mạch khí hơn hắn đấy.
Chẳng qua tính cách hắn luôn muốn ổn thỏa mọi chuyện, nên lúc này hạ quyết tâm một hơi thu thập đủ mười thành!
“Ta cần thêm nhiều Sát thú!” Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, cắn răng phóng tới một chỗ sâu trong thế giới Kiếm.
Cuối cùng hắn tìm được một khu vực thông suốt với bốn phía, sau đó Bạch Tiểu Thuần một hơi lấy ra hai viên đan dược, vì muốn hấp dẫn thêm nhiều Sát thú mà lần này hắn quyết định bóp nát đan dược rồi phát tán ra bốn phía.
Hư vô từ nơi xa nhanh chóng vặn vẹo, từng đầu Sát thú gào thét lao đến.
Bạch Tiểu Thuần lập tức xuất thủ, tiếng nổ ầm vang bốn phía, Sát thú chết đi hóa thành từng tia Địa mạch vờn quanh bên ngoài thân thể hắn rồi dung nhập vào Đạo bình.
Địa phương Bạch Tiểu Thuần bóp nát đan dược tuy không phải là nơi sâu nhất trong thế giới Kiếm nhưng cũng gần sát với chỗ sâu nhất này, cho nên số lượng Sát thú nơi này rất nhiều.
Nếu như cứ thế tìm kiếm, thường thì đầu sát thú ngủ say, chỉ khi đến gần thì chúng mới xuất hiện, nhưng lúc này là từng con tự động thức tỉnh, không ngừng tiến đến đây.
Dần dần, Sát thú nơi này không còn là mấy chục con nữa mà đã lên tới gần trăm con, thậm chí đa số chúng đều là Trung giai sát thú, ngẫu nhiên còn xuất hiện một vài Cao giai sát thú.
Dạng sát thú này, thường thì phải cần mấy thiên kiêu liên hợp lại mới có thể diệt sát được một con đơn độc.
Cứ lần lượt kéo đến, số lượng Sát thú mà Bạch Tiểu Thuần giết chết không thể nào bằng lượng Sát thú tăng lên.
Dần dần, xung quanh hắn đã có khoảng hơn hai trăm đầu Sát thú, số lượng còn đang không ngừng tăng lên nữa.
Đây quả thật là một số lượng sát thú khiến bất kì người nào nhìn thấy cũng phải trở nên điên cuồng.
Rồi đệ tử Tứ tông cũng lần lượt chú ý tới phía này mà đuổi tới đây, bắt đầu săn giết xung quanh.
Hơn nữa còn có một thiếu niên vốn chỉ đi ngang qua nơi này, sau khi nhìn thấy đám Sát thú thì dừng bước, cẩn thận nhìn lướt qua tất cả mọi người.
Sau đó gã cũng thu hồi lại ánh mắt mà nhảy vào bên trong bầy Sát thú, lập tức xuất thủ.
Thiếu niên này ra tay tàn nhẫn, sự xuất hiện của gã khiến cho đám đệ từ Đan Khê Tông đồng loạt phấn chấn.
Bạch Tiểu Thuần từ phía xa nhìn lại, lập tức nhận ra người này chính là đệ nhất thiên kiêu Đan Khê Tông Phương Lâm!
Chính mình dẫn Sát thú tới, vậy mà lại bị người khác đoạt giết lấy khiến Bạch Tiểu Thuần có chút không cam tâm.
Thế nhưng nghĩ tới bản thân khó lòng giết đám Sát thú này trong khoảng thời gian ngắn, hắn đành hừ lạnh một tiếng, cũng không để tâm thêm nữa.
Dần dần, đến khi đám đệ tử Tứ tông đạt đến bốn mươi người thì mới cân bằng được với số lượng Sát thú gia tăng nơi này.
Tất cả mọi người đầy cuồng hỉ, không ngừng liên thủ với nhau diệt sát Sát thú.
Hơn nữa, trong đám này cũng có đệ tử Linh Khê Tông, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì nhao nhao tới gần, dưới sự chiếu cố của hắn thì mọi người cũng có thu hoạch không ít.
Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn nhìn Địa mạch dịch trong Đạo bình lúc này đã đến chín thành, chỉ còn diệt thêm một ít Sát thú nữa là có thể hóa thành Địa mạch khí dẫn.
Nhưng lúc này, phía xa xa đột nhiên xuất hiện hơn mười đạo cầu vồng gào thét mà lướt tới.
Thân ảnh bên trong mấy đạo cầu vồng này đều mặc cùng một loại sắc phục, toàn bộ đều là đệ tử của Huyền Khê Tông.
Đi đầu đám người này chính là đại hán có Lôi điện vờn quanh thân, khí thế đầy kinh người.
Sự xuất hiện của y khiến sắc mặt của từng đệ tử tại nơi này đều biến hóa.
Chỉ có Phương Lâm là không thèm quay đầu nhìn lại mà vẫn cứ tiếp tục chém giết Sát thú bốn phía xung quanh gã.
“Lôi Sơn!”
“Đệ nhị Thiên kiêu Huyền Khê Tông Lôi Sơn.
Chết tiệt, một mình hắn xuất hiện thì cũng được đi, thế nào mà còn mang theo nhiều người như vậy chứ!”
Trong lúc sắc mặt đám người đều biến hóa, thì Lôi Sơn nhìn thấy nhiều Sát thú như vậy cũng cuồng hỉ không thôi.
Trên đường đi y gặp được mấy người đồng tông, nghe nói nơi này có Sát thú triều đầy kì quái bèn chạy đến.
“Ta chỉ còn thiếu hơn bốn thành nữa là có thể hình thành một phần Địa Mạch khí dẫn, giết tất cả Sát thú nơi này hẳn có thể hoàn thành!” Lôi Sơn bèn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Đám đệ tử Huyền Khê Tông bên cạnh y thấy vậy liền hiểu được ý nghĩa là gì, một thanh niên mặt dài lúc này cười hắc hắc bước ra phía trước, nhìn về khu vực này mà cất giọng đầy lạnh lẽo.
“Những ai không phải đệ tử Huyền Khê Tông, cút hết ngay lập tức.
Nơi này là thuộc về Huyền Khê Tông chúng ta!” Gã vừa nói ra, tất cả các đệ tử nơi này đều trừng mắt nhìn chằm chằm.
Mà những đệ tử Huyền Khê Tông đến đây từ trước thì đều nở nụ cười, nhanh chóng tiến lại gần với Lôi Sơn, tụ họp lại cùng nhau tạo thành một nhóm có nhân số lên đến hơn ba mươi người.
Hơn ba mươi người này, lại có Lôi Sơn đứng đầu lập tức cường hành xua đuổi tất cả mọi người, nếu như có người phản kháng lập tức bị Lôi Sơn dẫn người diệt sát.
Nhất thời, nơi này đại loạn cả lên.
“Trong mười hơi thở, để Đạo bình của các ngươi lại, tất cả cút hết khỏi đây!”
“Không đồng ý, thì lưu lại mạng của các ngươi cũng được vậy.” Ánh mắt của từng người trong đám đệ tử Huyền Khê Tông đều chớp động.
Tám, chín đệ tử Huyết Khê Tông nhìn nhau rồi lập tức lùi lại, hướng về phía xa mà đi mất.
Phần lớn đệ tử Huyết Khê Tông chủ yếu là đơn độc tựa như Cô Lang, cho dù là Lôi Sơn cũng không muốn chèn ép quá mức mà tùy ý để đám người đó rời đi.
Đan Khê Tông đầy bất đắc dĩ tránh lui.
Lôi Sơn có chút chần chừ, y cũng nhìn thấy Phương Lâm trong đám Sát thú.
Đối với Phương Lâm.
Y cũng không muốn trêu chọc vào, y hoài nghi chiến trường kinh khủng nửa tháng trước chính là do Phương Lâm chiến đấu với người nào đó làm ra.
Mà khi nhìn thấy chiến trường đó y cảm thấy đầy kinh hãi, lúc này đành chần chờ để mặc cho đệ tử Đan Khê Tông rời đi, còn về phần Phương Lâm bên kia thì y hạ quyết tâm sẽ không xung đột với nhau.
Nhìn thấy đám đệ tử Huyết Khê Tông và Đan Khê Tông cũng rời đi, đám đệ tử Linh Khê Tông bèn nhao nhao nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần đầy tức giận, nhưng nhân số của đối phương quá nhiều, trong khi bên mình cũng chỉ có không đến mười người.
Một khi tranh chấp, hắn sẽ không có việc gì nhưng người khác nhất định tử thương thảm trọng.
“Chúng ta đi.
Không phải chỉ là một Sát thú triều thôi sao, một hồi nữa sư thúc lại chuẩn bị cho các ngươi một cái khác!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng, đang định rời khỏi đây.
Nhưng lúc này Lôi Sơn ở phía xa nhìn qua đám người Bạch Tiểu Thuần, chợt cười lớn.
Từng người Huyết Khê Tông đều hung tàn, nên y cũng không làm khó, Đan Khê Tông có Phương Lâm tại đây nên y cũng không muốn trêu chọc.
Còn Linh Khê Tông, ánh mắt Lôi Sơn quét qua chỉ nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần nơi này, còn những người khác chỉ là đệ tử bình thường mà thôi.
Hơn nữa khi nghĩ đến ngọc giản tư liệu giới thiệu về Bạch Tiểu Thuần của tông môn, ánh mắt Lôi Sơn đầy vẻ khinh miệt.
“Người của Linh Khê Tông, có thể đi, nhưng để Đạo bình của các ngươi lại! Bằng không thì một tên trong các ngươi cũng đừng hòng rời khỏi đây được!” Ánh mắt Lôi Sơn lóe lên sát cơ.
Sắc mặt đám đệ tử Linh Khê Tông biến hóa, còn Bạch Tiểu Thuần càng thêm phẫn nộ.
“Cướp Sát thú của ta, còn muốn đoạt Đạo bình của ta.
Các ngươi qua khinh người!”
“Đúng là khinh thường các ngươi đấy.
Muốn trách nên trách đám các ngươi không có cường giả ở đây.” Lôi Sơn hừ lạnh, cả người nhoáng lên lao đến đám người Linh Khê Tông, đám đệ tử Huyền Khê Tông cũng đều nhếch miệng cười cười, từ bốn phía xung quanh lao đến.
“Bạch sư thúc!”
“Chúng ta làm sao bây giờ, Bạch sư thúc!” Từng đám đệ tử Linh Khê Tông đều đầy lo lắng.
Trong lúc đó, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần cũng đỏ lên, tay phải của hắn đột nhiên nhấc lên, một viên đan dược màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, chính là Đan dược hấp dẫn Sát hồn.
“Sau khi ta ném đan dược ra, các ngươi…” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ vằn, nghiêm nghị nói.
Nhưng ngay lúc đó, tất cả đệ tử Linh Khê Tông nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lấy đan dược ra, từng người đều trợn mắt há mồm, sắc mặt so với khi nhìn thấy Huyền Khê Tông kéo đến còn kinh khủng hơn.
Căn bản là không cần đợi Bạch Tiểu Thuần nói xong mà cũng nhau triển khai ra tốc độ cực hạn của mình, tốc độ bạo phát đến chưa từng có, nhanh chóng bay lùi lại chạy trốn.
“Đó là…Phát Tình Đan trong lời đồn?”
“Trời ạ, còn có tác dụng với cả đám Sát thú này nữa!”
“Bạch sư thúc là thần nhân a.
Có tác dụng với Sát thú hay không, chỉ cần là Bạch sư thúc có muốn hay không thôi…Đi nhanh lên, chậm chân là nguy hiểm!!!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 150: Ca Ca Có Việc. .
Dịch giả: hoangtruc – nhóm dịch: HTP
Mấy tên đệ tử Linh Khê Tông đều sợ mất mật, nháy mắt đã chạy xa.
Dưới sự uy hiếp của đan dược Bạch Tiểu Thuần, cho dù là đệ tử Huyền Khê Tông muốn ngăn cản cũng không thể nào bắt được cái tốc độ bạo phát ra của bọn họ.
Nhìn thấy mấy tên đồng môn nháy mắt đã chạy trốn thật xa, Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt một chút.
Hắn còn tự hỏi có khi nào là mình cầm nhầm đan dược nên cúi đầu xuống nhìn lại, sau khi xác định không vấn đề gì thì mới vội ho lên một tiếng.
Hắn rống to lên rồi ném đan dược thẳng lên không trung, ầm một tiếng nổ vang, từng trận khói đen hình thành rồi nhanh chóng lan ra bốn phía.
Lôi Sơn nhíu mày, đám đệ tử Huyền Khê Tông vì lo lắng có độc nên cũng nhanh chóng tránh đi.
Còn khi đám Sát thú đang tứ tán bốn phía ở nơi này ngửi thấy mùi đan dược hóa thành khói đen tản ra, hai mắt chợt lộ ra đầy cuồng nhiệt, phát ra tiếng gào thét kinh người.
Cùng lúc đó, ánh mắt Lôi Sơn như điện nhìn xuyên qua đám khói đen, thấy Bạch Tiểu Thuần sau khi ném ra viên đan dược thì nhanh chóng bỏ chạy, bèn hừ lạnh một tiếng.
“Muốn đi? Để Đạo bình của ngươi ở lại!” Tay áo Lôi Sơn hất lên, Lôi điện vờn quanh y ầm vang rồi phóng ra bốn phía nổ tung lên.
Sau khi đẩy toàn bộ khói đen tiêu tán đi thì cả người y cũng xông thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ của y quá nhanh, Lôi điện bên ngoài thân thể lập lòe, hỏa diễm dưới chân xuất hiện, lao vọt về phía trước.
Trong nháy mắt đã tiến lại gần hắn, đồng thời y đưa tay phải điểm một chỉ về phía trước.
Bầu trời ầm vang, một biển lửa đột nhiên được biến ảo, rồi tạo thành một bức tường lửa chắn ngang trước mặt Bạch Tiểu Thuần, bên trong bức tường lửa còn phóng ra từng đạo tia chớp lao thẳng tới hắn.
Mấy đệ tử Huyền Khê Tông nhìn thấy cảnh này, ánh mắt mỗi người đều đầy vẻ mỉa mai.
Trong mắt bọn họ, Bạch Tiểu Thuần muốn chạy trốn trước mặt Lôi Sơn, chẳng khác gì người si nói mộng cả.
“Năm đó Lôi Sơn sư huynh bị một tán tu Trúc Cơ truy sát bảy ngày còn cường ngạnh chạy thoát được.
Phương diện tốc độ của huynh ấy còn khiến cả Cửu Đảo sư huynh phải tán thán không thôi a.”
“Hơn nữa, Lôi Hỏa pháp của Lôi Sơn sư huynh đã đến trình độ cực hạn, người bình thường tuyệt đối còn không phải là đối thủ.
Bạch Tiểu Thuần này thật sự muốn đi tìm chết mà!”
Trong lúc đám đệ tử Huyền Khê Tông còn mải trào phúng thì trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng đầy lo lắng.
Hắn không biết lúc nào thì Sát hồn sẽ bị hấp dẫn tới đây, cho nên chỉ có thể rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Lúc này thấy trước mặt bị ngăn cản, hai mắt hắn lóe sáng, đột nhiên vọt lên rồi cứng rắn tông thẳng vào đám tia chớp đó.
Rầm rầm rầm!
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần tông thẳng vào đám tia chớp, bằng mắt thường cũng thấy tất cả tia chớp đều nháy mắt tan vỡ hóa thành vô số tia điện hình cung tứ tán khắp nơi.
Cả người Bạch Tiểu Thuần cũng không chút ngừng lại mà tiếp tục tông thẳng vào bức tường lửa trước mặt.
Tiếng vang ngập trời, bức tường lửa sụp đổ, còn Bạch Tiểu Thuần trực tiếp xuyên thẳng qua.
“Không thể nào!”
Hai mắt Lôi Sơn trợn to, há hốc mồm, vẻ mặt đầy kinh hãi không cách nào tin được.
Y hiểu rõ thuật pháp của bản thân, y có lòng tin ngoại trừ Cửu Đảo, Phương Lâm, Quỷ Nha và Tống Khuyết ra thì các đệ tử Ngưng khí khác đối diện với Lôi Hỏa pháp của y, không chết cũng phải trọng thương.
Thế nhưng Bạch Tiểu Thuần cứ như vậy trực tiếp tông thẳng vào.
“Người này…” Hơi thở Lôi Sơn chợt dồn dập.
Đang lúc y còn đầy kinh hãi thì toàn thân đột nhiên ớn lạnh, một cảm giác nguy cơ đầy mãnh liệt không cách nào hình dung được trong nháy mắt tràn đến.
Y đột nhiên quay đầu lại, lập tức nhìn thấy hư vô giữa không trung phía xa vặn vẹo không ngừng, rồi một thân ảnh Sát hồn đột ngột xuất hiện bên trong hư vô vặn vẹo đó, mang theo khát vọng mãnh liệt lao nhanh đến đây.
“Sát hồn!” Lôi Sơn trợn mắt há mồm đang định lùi ra phía sau, nhưng ngay sau đó suýt nữa cả người y hồn bay phách lạc mất.
“Nhiều đến vậy!!! Trời ạ!!!” Y lập tức nhìn thấy Sát hồn xuất hiện ở nơi này không còn là năm ba cái nữa, mà là mấy chục.
Thậm chí nhìn mấy nơi vặn vẹo xuất hiện càng lúc càng nhiều trong hư không phía xa, có thể phán đoán sơ lược số lượng chừng cũng hơn một trăm.
Bên trong đám Sát hồn này còn có một tiểu nữ hài mặc một bộ đồ trắng, ôm một con gấu nhỏ trong tay, mặt lạnh như băng, ánh mắt đầy âm u.
Nàng này không biểu lộ chút gì cả, nhưng hết lần này đến lần khác, bên tai của Lôi Sơn và mấy chục đệ tử Huyền Khê Tông lại vang lên tiếng cười khanh khách.
Tiếng cười quỷ dị đầy âm khí khiến tâm thần người nghe đều phải run rẩy, cho dù là Phương Lâm đang tung hoành trong đám Sát thú cũng phải trợn mắt há hốc mồm, nhanh chóng lùi lại.
Mà Bạch Tiểu Thuần đang cấp tốc chạy như bay phía xa, khi nghe thấy tiếng cười này cũng tê dại cả da đầu, hai cái cánh khuất trong cái nồi đen sau lưng bộc phát ra tốc độ cực hạn, gào thét bay xa.
“Hừ, cho các ngươi đoạt Sát thú của ta, Sát thú của Bạch gia ta há có thể dễ dàng cướp đoạt như vậy chứ!” Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, tốc độ càng bạo tăng nhanh hơn.
Lôi Sơn khó nhọc nuốt một ngụm nước miếng xuống cổ, sắc mặt tái nhợt, không quản đến đồng môn trong đám Sát thú nữa mà cấp tốc lùi lại.
Đúng lúc này, thân thể tiểu nữ hài áo trắng nhoáng một cái, vọt qua mặt tên Sát hồn đến đây sớm nhất, trở thành người đầu tiên đến khu vực đan dược nổ tung này.
Sau khi đến đây, nàng này khẽ hút một cái, toàn bộ khói đen bốn phía trở nên cuồn cuộn, rồi hóa thành bảy luồng khói đen nhanh chóng chui vào trong thất khiếu của nữ hài này.
Cùng lúc đó, đám Sát thú xung quanh cũng dần run rẩy cả thân thể rồi sụp đổ xuống, tan thành tro bụi, thân thể của mấy chục đệ tử Huyền Khê Tông cũng không thể khống chế được mà run lên bần bật, từng luồng khí trắng từ thất khiếu đám người này chui ra, rồi nhanh chóng hòa vào luồng khói đen mà bị nữ hài hút đi.
“Ca ca, các ngươi chơi với ta đi. . .” Vẻ mặt của tiểu nữ hài này không còn lạnh như băng nữa mà biến đổi đầy quỷ dị.
Khóe miệng nàng ta giật một cái như đang cười, có điều nụ cười này đầy kinh khủng khiến tâm thần của các tu sĩ nhìn thấy đều bị chấn động mãnh liệt.
Thanh âm của nàng ta như từ trong hư vô truyền đến, vô cùng âm trầm vang vọng tám hướng.
Những đệ tử Huyền Khê Tông xung quanh tựa như bị rút hết hồn phách, thân thể đám người này trở nên khô gầy đi trông thấy, tựa như đã mất đi hồn phách, chỉ còn lại thân thể biết cử động, cứng ngắc đi tới bên người tiểu nữ hài, khoa chân múa tay như đang cùng nàng chơi đùa…
Thân thể khô héo, tứ chi cứng ngắc, múa may quỷ dị…cảnh tượng ấy khiến Lôi Sơn và Phương Lâm phía xa nhìn thấy mà mặt mày tái nhợt lại, kinh hãi lạnh mình, hoảng sợ đến cực hạn rồi quay người điên cuồng chạy trốn.
“Đây là Sát hồn gì chứ?”
“Tư liệu trong tông môn không có ghi chép qua cái dạng Sát hồn này, thế mà có thể nói chuyện được, điều này không có khả năng a!”
Lôi Sơn run rẩy, Phương Lâm cũng đầy run rẩy, hai người chạy về hai hướng khác nhau, thậm chí còn không tiếc dùng công pháp bảo mệnh, chỉ mong có thể đẩy nhanh tốc độ hơn nữa.
Đám Sát hồn xung quanh tiểu nữ hài không hút được khói đen đan dược nơi này, đồng loạt tĩnh lặng lại rồi nhanh chóng lộ ra vẻ mờ mịt như cũ, đành trôi nổi đi đi lại lại.
Chỉ có tiểu nữ hài kia vẫn còn đứng trong đám Sát hồn, hai con mắt đen kịt đầy quỷ dị chậm rãi ngẩng đầu lên.
Nàng ta không nhìn về phía Lôi Sơn hay hướng Phương Lâm bỏ chạy, mà lại như nhìn xa xăm, hướng về nơi Bạch Tiểu Thuần chạy trốn, khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, nở ra một nụ cười như có như không.
Sau một lúc thì nàng này nhoáng người lên, bay thẳng về hướng Lôi Sơn vừa bỏ trốn.
Sâu trong Vẫn Kiếm thế giới, Bạch Tiểu Thuần liên tục phi hành không ngừng nghỉ suốt hai ngày.
Lúc này hắn mới ngừng lại, hắn thật sự kinh hãi đối với tiểu nữ hài áo trắng trong đám Sát hồn kia.
Nhưng khi nghĩ đến Địa mạch khí của mình đã gom góp được hơn chín phần, chẳng mấy chốc sẽ ngưng tụ ra Địa Mạch khí dẫn thì lại cảm thấy phấn chấn, bèn lôi đan được ra hấp dẫn đám Sát thú trong phạm vi nhỏ, lại tiếp tục thu thập Địa mạch khí.
Hai ngày sau, tại một khu vực khác, hắn đang không ngừng chém giết mấy chục con Sát thú hấp dẫn đến đây.
Cuối cùng Đạo bình của hắn cũng đã chứa đầy Địa Mạch dịch, chất dịch lỏng màu xám trong nháy mắt chợt sôi trào lên, rồi ngưng kết lại.
Rất nhanh, Đạo bình truyền ra thanh âm ken két, rồi vỡ nát ra.
Theo đó, một tinh thạch màu xám xuất hiện trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Nắm chặt tinh thạch này, Bạch Tiểu Thuần cảm giác được lúc này bản thân và cái thế giới này dường như có một tia liên hệ, mà tinh thạch lại như chiếc chìa khóa ở giữa hắn và cái thế giới này vậy.
“Thành công!” Hơi thở Bạch Tiểu Thuần dồn dập.
Hắn có cảm giác đầy mãnh liệt, rằng chỉ cần đại lượng Linh lực bản thân dung nhập vào thì có thể tiến hành Trúc Cơ.
Lúc này hắn hít sâu một hơi, biết mình không thể quá sơ sài mà cần phải tìm một nơi tương đối an toàn mới tiến hành Trúc Cơ, bằng không mà nói, một khi bị quấy nhiễu thì hắn sẽ phải ôm hận cả đời.
“Trúc Cơ, Trúc Cơ, ha ha!” Bạch Tiểu Thuần đè nén hưng phấn lại.
Hắn đang định tìm một nơi an toàn thì đột nhiên cảm giác được một cơn gió lạnh thổi đến sau gáy, Bạch Tiểu Thuần sững người, theo bản năng quay đầu lại thì phát hiện được không biết từ bao giờ, ngay sát sau lưng mình lại có…một khuôn mặt!
Là một khuôn mặt đầy quỷ dị, khóe miệng nhếch lên một nụ cười…của tiểu nữ hài!
Bốn phía xung quanh chợt tĩnh lặng…hai mắt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên trợn to, tóc gáy toàn thân dựng đứng, Sinh Mệnh Hỏa trong người lay động, tất cả trực giác đều như nói với chính bản thân hắn, tiểu nữ hài trước mắt này vô cùng nguy hiểm!
“Ca ca, ngươi chơi với ta đi.”
Giọng nói nàng này đầy âm trầm, khi thốt lên khiến bốn phía xung quanh như muốn đóng băng lại.
Cũng trong khoảnh khắc này, Bạch Tiểu Thuần chú ý tới con gấu nhỏ màu máu không có da lông mà tiểu nữ hài này ôm trong ngực …
Nhìn kỹ lại, thì tâm thần Bạch Tiểu Thuần như nổ vang lên, đây đâu phải là con gấu nhỏ gì đó, mà đó là…một thân thể tu sĩ bị lột da, co rút lại.
Nhìn kỹ, thì rõ ràng đó chính là tên tu sĩ trước đó còn muốn chặn Bạch Tiểu Thuần lại, Lôi Sơn!
Đường đường là đệ nhị thiên kiêu Huyền Khê Tông, vậy mà lúc này lại bị tiểu nữ hài ôm trong ngực.
Mà tên Lôi Sơn này lại không chết, chỉ như bị cắt mất đầu lưỡi nên không thể phát ra bất kì âm thanh nào, chỉ có thể không ngừng run rẩy vì đau đớn.
Bạch Tiểu Thuần môi khô miệng đắng, đột ngột lùi lại, toàn thân run rẩy, thậm chí còn đầy kinh hoảng.
Hơn nữa khi nghĩ đến chuyện đối phương đã ở sau lưng hắn rất lâu rồi mà từ đầu đến cuối cũng không phát hiện ra, hắn càng thêm run rẩy.
“Ca ca có việc…nên là, ngươi đi tìm người khác chơi đi…có người được gọi là Tống Khuyết, còn có người được gọi là Cửu Đảo.
Đúng rồi, còn có người được gọi là Phương Lâm, ngươi cũng từng gặp qua đấy.
Ngươi…ngươi đi tìm bọn họ mà chơi đi.” Bạch Tiểu Thuần suýt khóc.
Hắn nhanh chóng lùi ra sau thì phát hiện tiểu nữ hài này nhìn hắn cười cười, nhanh chóng đến gần rồi khẽ hút lấy một cái.
Một cái hút khẽ này lại khiến cho đầu óc Bạch Tiểu Thuần chợt ô…ô…n…g lên một cái.
Tất cả sinh cơ trong người hắn rục rịch lay chuyển như muốn lao ra khỏi người.
Nếu là người khác, hẳn lúc này sinh cơ đã rời khỏi cơ thể rồi.
Chỉ là nhục thân Bạch Tiểu Thuần mạnh mẽ, tại thời khắc này, ngân quang từ Bất Tử Trường Sinh công đột nhiên tràn ra mới miễn cưỡng chống cự lại được.
Bạch Tiểu Thuần phát ra một tiếng gào thét thảm thiết, trong lúc sinh tử ấy hắn bèn lập tức lấy ra viên Quái đan thứ ba, ném mạnh ra phía xa.
Ngay khi đan dược bay ra, hai mắt tiểu nữ hài lóe lên u quang, tựa như rất vui vẻ.
Nàng ta cũng không còn để ý đến Bạch Tiểu Thuần nữa mà nhoáng cái lao thẳng đến chỗ viên đan dược.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, nhân cơ hội này liều chết bộc phát tất cả tốc độ, gào thét lao đi xa.
Tiểu nữ hài này cũng không đuổi theo hắn, mà cầm đan dược bỏ vào miệng, con ngươi càng thêm đen kịt, nở ra một nụ cười đầy quỷ dị mà nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang chạy trốn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Bách Luyện Thành Tiên [Dịch] Bách Luyện Thành Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Bach-Luyen-Thanh-Tien-dich.jpg)

