Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 262 : Đây Là Hiểu Nhầm. (1) (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Đây Là Hiểu Nhầm. (1)
Triệu Thiên Kiêu ở bên cạnh nhìn thấy một cảnh tượng nghịch chuyển như vậy, chỉ có thể lắc đầu cười khổ.
– Bạch Tiểu Thuần này thật sự không phải là người bình thường!
Trần Hạ Thiên cũng sắp phát điên rồi.
Đánh cũng đánh không lại.
Trốn cũng tránh không thoát.
Vừa nghĩ tới hình ảnh sau này đối phương gặp phải chuyện gì, người đầu tiên tới đánh chính là mình, Trần Hạ Thiên chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, trời đất quay cuồng.
Hắn có cảm giác phát điên, không có cách nào hình dung được.
Trong lòng hắn vô cùng hối hận.
Hắn thầm nghĩ sớm biết sẽ như vậy, hắn đã quyết không đi trêu chọc vào Bạch Tiểu Thuần giống như cao da chó này.
– Ta trêu ai ghẹo ai chứ…
Trần Hạ Thiên khóc không ra nước mắt.
Càng nghĩ hắn càng thấy hậm hực.
Nhất là khi nhìn thấy những kiến trúc ở bốn phía xung quanh, vì cuộc đấu pháp trước đó đã bị phá hủy không ít, chỉ còn lại một mảnh hỗn độn, hắn lại càng bị đè nén.
– Người khác bắt đồng môn của hắn, hắn tới tìm ta…
Trần Hạ Thiên căm giận, trong lòng cũng đang rầu rỉ.
Hắn thật sự lo lắng, có lần đầu tiên này, sau này còn có thể có lần thứ hai, lần thứ ba…
– Chỉ có điều chuyện này cũng là một cơ hội.
Nếu như hắn cùng Lý Hiển Đạo đánh nhau, như vậy ta cũng có thể mượn đề tài chuyện này để nói chuyện của mình… Vừa rồi chúng ta ra tay, Bán Thần lão tổ nhất định cũng đã chú ý tới.
Mặc dù không nói gì, nhưng nếu Bạch Tiểu Thuần này tiếp tục nữa, nhất định chắc chắn sẽ khiến Bán Thần lão tổ không vui!
Trần Hạ Thiên nghĩ tới đây, trong mắt lóe lên ánh sáng tàn nhẫn.
Hắn lập tức truyền âm cho Lý Hiển Đạo, muốn bảo đối phương cùng mình phối hợp, tranh thủ lần này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chịu chút vị đắng.
– Bạch Tiểu Thuần, đây chính là mầm tai vạ chính ngươi đưa tới cửa!
Ở trong lúc Trần Hạ Thiên ở đây tính toán, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có cân nhắc.
Hắn biết Tinh Không Đạo Cực Tông này, trên đầu của mình còn có Bán Thần lão tổ.
Mình ở đây, không thể làm chuyện gì quá mức…
Lúc này tìm được chính chủ, trong lòng hắn sau khi cân nhắc một phen, đã có quyết đoán.
Tốc độ của hắn cực nhanh, liên tiếp phát ra những tiếng nổ lớn, lao thẳng đến chỗ ở của Lý Hiển Đạo.
Bạch Tiểu Thuần một đường đường hoàng, rất nhanh đã đến Lý gia.
Vừa tiến tới gần, lập tức bên trong Lý gia lại có một ý chí Thiên Nhân, phóng lên cao.
– Bạch đạo hữu, không nên gấp gáp.
Đây là hiểu nhầm, hiểu nhầm…
Giọng nói của Lý Hiển Đạo, cũng theo bóng dáng hắn xuất hiện, vang vọng khắp nơi.
– Lão phu đã cho người đi thả đồng môn của Bạch đạo hữu ra.
Chờ một lát là được rồi.
Lý Hiển Đạo nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu.
Trên mặt hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Chỉ có điều ở phía sau nụ cười này lại là sự do dự.
Dựa theo tính tình của hắn, nếu như đổi lại là một người khác, hắn đã sớm một kiếm đâm qua, trực tiếp chém giết đối phương.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở đây, hắn thật sự vô cùng kiêng kỵ.
Thật ra, đánh một trận ở Nghịch Hà Tông trước đó, khiến cho lòng hắn lo sợ rất lâu.
Nếu Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa trưởng thành, hắn còn có thể lựa chọn ngăn chặn.
Nhưng hôm nay một hạng người đã trưởng thành lên thiên kiêu như vậy, tương lai của người này là không thể đong đếm được.
Nếu có thể không động tới, có thể đi hóa giải, mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng lại hắn nhận được Trần Hạ Thiên truyền âm tới, cũng biết kế hoạch của Trần Hạ Thiên.
Trong lòng hắn thầm công nhận chuyện này.
Điều này khiến cho hắn do dự.
Trong lòng đang cân nhắc.
Lúc này hắn còn chưa có quyết đoán.
Nhưng bất luận làm thế nào, đều cần hắn ở thời điểm mặt đối mặt với Bạch Tiểu Thuần, thể hiện ra sự yếu thế mới tốt.
Chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần này ở trong mắt Bán Thần lão tổ, lộ rõ một mặt càng nhiều cường thế bá đạo.
Mà lấy sự hiểu biết của hắn đối với Bán Thần lão tổ, đối với loại Thiên Nhân bá đạo này, cho dù Bán Thần lão tổ không nói cái gì, nhưng trong lòng nhất định không hề vui.
Huống hồ, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra yếu thế, cũng không ảnh hưởng tới mặt mũi của hắn.
Dù sao mọi người đều là cảnh giới Thiên Nhân.
Lý Hiển Đạo cảm thấy coi như mình chủ động cúi đầu, cũng có thể lý giải được.
Đương nhiên nếu Bạch Tiểu Thuần không phải là Thiên Nhân, cho dù hắn có chiến lực Thiên Nhân, Lý Hiển Đạo cũng sẽ không như vậy.
Thật sự dưới Thiên Nhân, hắn thấy đều giống như con kiến hôi.
Chỉ có đến tầng thứ tương đương với mình, mới xem như là cường giả của mảnh thế giới này!
Mắt thấy Lý Hiển Đạo lại có thể chủ động cúi đầu, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, có chút hồ nghi.
Hắn cảm thấy chuyện này không thích hợp, vì vậy trợn mắt.
– Bắt người của ta, còn bảo với ta không nên gấp gáp? Lý Hiển Đạo, ngươi nói vậy là có ý gì!
Bạch Tiểu Thuần quát khẽ, làm ra vẻ muốn bay đi gặp Lý Hiển Đạo.
Ánh mắt Lý Hiển Đạo lóe lên, không đi tranh phong, mà nhanh chóng lui về phía sau.
Mắt thấy Lý Hiển Đạo lui về phía sau, Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại, đã suy nghĩ ra mánh khóe.
– Chủ động tỏ ra yếu kém, đây là đào hầm cho ta sao.
Thật hay cho một Lý Hiển Đạo ngươi!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng chuyển động.
Hắn đã có chủ ý, tốc độ đột nhiên bạo phát, trực tiếp đuổi theo.
Hắn lập tức ra tay.
Nhất thời có tiếng sấm vang vọng.
Rốt cuộc hắn đã trực tiếp lại đánh nhau.
Lúc này, các tu sĩ trên Thải Hồng khác đều chuyển lực chú ý từ chỗ Trần Hạ Thiên tới nơi đây.
Tất cả đều quan tâm chú ý.
Thần thức của Trần Hạ Thiên cũng tập trung ở nơi đây, xem ra còn nghiêm túc hơn so với những người khác.
Hắn không có cách nào khác không nhìn.
Trong lòng hắn thật sự ủy khuất.
Hắn không chỉ có oán hận đối với Bạch Tiểu Thuần, còn có ý nghĩ tính kế hãm hại Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ra tay, hắn cười lạnh.
– Đánh đi.
Đánh càng kịch liệt càng tốt!
Trần Hạ Thiên nhìn cảnh tượng như vậy trong lòng thoáng cái liền thoải mái hơn một ít.
Mắt hắn không chớp nhìn chăm chú.
Về phần Bạch Trấn Thiên, hắn thật sự không có áp lực.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hiển Đạo đấu pháp, trong lòng hắn cũng rất thoải mái.
Hắn cảm thấy thật may mắn.
Mình ngoại trừ chuyện của Nghịch Hà Tông ra, liền không có ân oán gì với Bạch Tiểu Thuần.
– Đây là một kẻ điên không nói đạo lý.
Trong lúc Bạch Trấn Thiên cảm thán một câu, cũng nhận thấy được Lý Hiển Đạo không thích hợp.
Sau khi thoáng suy nghĩ một chút, dựa vào hiểu biết của hắn đối với Trần Hạ Thiên, trong lòng hắn đã đoán được bảy tám phần.
Mà giờ khắc này Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hiển Đạo ra tay cũng càng thêm kịch liệt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1307: Đây Là Hiểu Nhầm. (2)
Trong tiếng nổ lớn, Lý Hiển Đạo không ngừng lui về phía sau.
Tuy rằng hắn là Thiên Nhân trung kỳ, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại da dày thịt béo, khí lực cực lớn.
Đồng thời, thần thông thuật pháp hoàn toàn không yếu.
Điều này khiến cho Lý Hiển Đạo đau đầu vô cùng.
Giống như Trần Hạ Thiên lúc trước, trong lòng hắn cũng có một loại cảm giác bất lực.
Huống hồ hắn cũng cảm thấy ủy khuất.
Hắn là Thiên Nhân lão tổ, không có khả năng đi nhằm vào mấy đệ tử còn chưa tới Nguyên Anh.
Hắn cũng vừa mơ hồ nhớ tới, giống như là một trưởng lão dưới quyền, lúc trước, sau khi bắt được đồng môn của Bạch Tiểu Thuần, trong số tử tôn của mình có người lại ở trước mặt mình cầu xin.
Lúc này hắn mới gật đầu phê chuẩn, để cho chuyện này thuận lý thành chươ ng, phù hợp với luật lệ của tông môn.
Lúc này trong lòng hắn đã mang theo căm giận đối với vị tử tôn tiểu bối đã cầu xin mình.
Hắn hận, không phải đối phương trêu chọc ra chuyện phiền toái này.
Mà sau biết rất rõ ràng Bạch Tiểu Thuần hiện tại cường thế, lại trở thành Thiên Nhân, tử tôn tiểu bối của mình, đám gia hỏa bắt giữ đồng môn của Bạch Tiểu Thuần lại có thể không đến nhắc nhở mình một chút.
Cũng chính là vì không có nhắc nhở, mới khiến cho hắn hiện tại cực kỳ bị động.
Nếu không, chuyện này hắn có thể nắm giữ chủ động.
Đồng thời, hắn cũng có thể có thêm nhiều lựa chọn.
Sau khi các loại suy nghĩ này hiện lên ở trong đầu Lý Hiển Đạo, trong lòng hắn đã có quyết đoán.
Hắn suy nghĩ nếu như Bạch Tiểu Thuần ở đây ép người quá mức, cũng chỉ có thể phối hợp với Trần Hạ Thiên.
Vì vậy hắn mở miệng một lần nữa tỏ ra yếu kém.
– Bạch lão đệ, ngươi hãy nghe ta nói.
Ta đã an bài xong xuôi cho đồng môn của ngươi, rất nhanh bọn họ sẽ được dẫn đến đây.
Chúng ta không cần thiết phải đánh nữa.
Chuyện này ta nhất định cho ngươi một công đạo!
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, trong lòng thầm hừ một tiếng.
Hắn lại bước lên trước, đồng thời ngoài miệng hắn lại nói ra những lời khác!
– Cái này là không thể được.
Ai, ta cũng không muốn đánh ngươi.
Thật ra lúc trước ta oan uổng cho Trần Hạ Thiên, đánh với hắn một trận.
Lúc này tìm được chính chủ, nếu như cũng không đánh với ngươi một trận, có chút không tốt.
Trần Hạ Thiên sẽ nghĩ như thế nào? Người khác sẽ nhìn ta như thế nào!
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ, giống như rất bất đắc dĩ.
Tất cả tu sĩ ở bốn phía xung quanh nghe được câu này, mỗi người đều há hốc miệng.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đều tràn ngập cổ quái, đồng thời lại có chút buồn cười.
Thật ra, Bạch Tiểu Thuần nói là những lời này đầy lẽ thẳng khí hùng.
Nhưng sau khi nghe xong, lại khiến cho người ta đều cảm thấy có chút mơ hồ không rõ…
– Cái này… Đây là đạo lý gì?
– Bởi vì hiểu nhầm Trần trưởng lão, cho nên muốn tới đánh Lý trưởng lão?
Thần sắc mọi người càng thêm quái dị.
Ngay cả ở chỗ cao nhất, trên Tử Sắc Thải Hồng, một luồng thần thức của Bán Thần lão tổ quan tâm chú ý tới nơi đây, cũng cảm thấy nực cười.
Trước đó hắn thấy Bạch Tiểu Thuần bá đạo cường thế.
Trong lòng dâng lên một chút không thích.
Nhưng lúc này cũng vì những lời này của Bạch Tiểu Thuần cảm giác đó đã tiêu tan.
Bán Thần lão tổ cười lắc đầu.
Sở dĩ hắn không thích loại thủ hạ cường thế bá đạo này, là bởi vì loại người này vô cùng cương trực, bất lợi cho việc điều khiển.
Bạch Tiểu Thuần nói những lời này, bất kể là vô tình hay là cố ý, cũng nói rõ… Thái độ!
Nếu như là vô ý nói ra, vậy nói tính cách Bạch Tiểu Thuần này kích động.
Người như vậy, dễ dàng cho việc điều khiển.
Còn nếu như hắn cố ý nói ra, vậy thì càng khiến cho Bán Thần lão tổ hài lòng.
Thái độ này đã biểu đạt ra rất rõ ràng.
Trên thực tế đối với Bạch Tiểu Thuần, Bán Thần lão tổ cũng có hiếu kỳ.
Trước đó hắn sở dĩ sắc phong Bạch Tiểu Thuần làm phong mạng, nguyên nhân căn bản của hắn cũng có liên quan đến Đỗ Lăng Phỉ.
Đồng dạng nghe được câu này, còn có Trần Hạ Thiên.
Hắn chợt hít vào một hơi.
Cũng từ trong lời nói này, hắn đã nghe ra được mánh khóe.
Về phần Lý Hiển Đạo, hắn liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu.
Đối phương nói những lời này, khiến cho cảnh giác của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần lập tức tăng cao rất nhiều.
Trong lòng hắn cũng gấp tốc chuyển động, trực tiếp bỏ qua suy nghĩ sẽ phối hợp cùng Trần Hạ Thiên.
– Người này không chỉ có chiến lực cường hãn, tâm cơ cũng cực kỳ thâm trầm.
Có thể đi hóa giải, vẫn nên hóa giải thì được hơn!
Lý Hiển Đạo hít một hơi thật sâu, nụ cười trên mặt lại hiện lên.
Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần liền ôm quyền.
– Bạch đạo hữu không cần lo lắng nhiều.
Ngươi cùng Trần đạo hữu là hiểu nhầm.
Cái này gọi là không đánh không quen biết, không có liên quan gì với chúng ta.
Lời nói này vừa nói ra, mắt thấy khí thế của Bạch Tiểu Thuần vẫn mãnh liệt, Lý Hiển Đạo thở dài.
Thật ra hắn không phải là sợ Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thật sự cảm thấy giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần không nhất thiết phải trước sau căm thù.
Dù sao hiện tại Bạch Tiểu Thuần đã được Bán Thần lão tổ tán thành, trở thành thái thượng trưởng lão có địa vị thân phận tương đương với bọn họ.
Hơn nữa, cũng vì một câu nói kia của Bạch Tiểu Thuần, kế hoạch của Trần Hạ Thiên bị dễ dàng hóa giải.
Hắn không tin Bán Thần lão tổ không phát hiện, nhưng đối phương nhưng trước sau không có ngăn cản.
Bản thân điều này đã nói rõ vấn đề.
– Cũng được.
Có thể đây cũng là một cơ hội hóa giải ân oán cùng Bạch Tiểu Thuần.
Lý Hiển Đạo nghĩ tới đây, trong lòng đã có quyết đoán.
Hắn bấm quyết vung tay lên.
Nhất thời bốn phía xung quanh hiện lên một tầng ánh sáng.
Sau khi che kín tầm mắt của tất cả mọi người ở bên ngoài, hắn vỗ vào túi đựng đồ.
Ngay lập tức trong tay hắn lại xuất hiện thêm một miếng ngọc bội.
Trên ngọc bội kia điêu khắc ba long sáu phượng.
Vừa lấy ra, lập tức liền có một khí tức kinh người đập vào mặt.
Dường như ba long sáu phượng này không phải là khắc ra, mà là tồn tại chân chính.
Thậm chí chớp mắt một cái bốn phía xung quanh thiên địa ở đây đều xuất hiện một ít mây mù.
Ngọc bội này vừa nhìn liền biết không phải là vật tầm thường.
Hơn nữa ở phía trên kia, mơ hồ có sóng chấn động thiên ý.
Đây chính là một… pháp bảo Thiên Nhân!
– Bạch đạo hữu, miếng ngọc bội này là của ngươi đúng không? Trong lúc vô Lý mỗ ý nhặt được.
Hôm nay so sánh khí tức phía trên, mới phát hiện hóa ra là pháp bảo của Bạch đạo hữu.
Lý Hiển Đạo mỉm cười, trong lúc nói chuyện, hắn ném ngọc bội trong tay lên.
Ngọc bội kia hóa thành một đạo hào quang, có hình ảnh ba long sáu phượng như ẩn như hiện, bay thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1308: Bạch Đạo Hữu, Ngươi Đông Tây Rơi
Cảnh tượng như vậy, những tu sĩ trên Thải Hồng khác không nhìn thấy được, đã bị Lý Hiển Đạo che đậy.
Nhưng Bạch Trấn Thiên cùng Trần Hạ Thiên lại nhìn thấy rõ ràng.
Bạch Trấn Thiên có chút hoảng hốt.
Về phần Trần Hạ Thiên lại ngẩn người ra.
Hắn chẳng thể nghĩ tới, Lý Hiển Đạo lại có thể sử dụng biện pháp như thế tới hóa giải dây dưa cùng Bạch Tiểu Thuần.
Điều này làm cho trong lòng hắn càng thêm hậm hực.
– Lý Hiển Đạo này làm sao có thể không để ý tới thân phận như vậy, lại có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy!”
Trong lòng Trần Hạ Thiên ủy khuất phẫn uất, càng nghĩ hắn càng thấy rằng Lý Hiển Đạo quá mức gian trá!
Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt.
Hắn bắt đầu hồ nghi nhìn Lý Hiển Đạo một chút.
Sau khi đồng tử xoay tròn một hồi, trong mắt của hắn nhất thời sáng lên.
– Lão nhân này thật lợi hại.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời đã kịp phản ứng.
Đây rõ ràng là đối phương muốn đưa mình lễ vật tới hóa giải chuyện này.
Nhưng hắn lại không tiện thể hiện quá mức trực tiếp, cho nên mới sử dụng biện pháp này.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời đã cảm thấy thoải mái không ít.
Hắn còn suy nghĩ biện pháp này không tệ.
Mình cũng học được.
Vì vậy hắn vội ho một tiếng, đặt ngọc bội ở trong túi đựng đồ.
– A, ngọc bội kia thật sự là của ta.
Trước đó không biết rơi chỗ nào.
Hóa ra là Lý đạo hữu nhặt được.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, sau đó lại thử dò xét nói một câu.
– Lý đạo hữu, ta nhớ trước đây thời điểm ngọc bội rơi ra, còn có một thanh phi kiếm rơi cùng.
Thanh phi kiếm kia lại là một bảo vật.
Lý Hiển Đạo nghe vậy tiếng hít thở bị kìm hãm lại, biểu tình cứng đờ.
Sau khi liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn lại vỗ xuống túi đựng đồ, lấy ra một thanh tiểu kiếm màu xanh lam.
Tiểu kiếm này mới vừa xuất hiện, nhất thời bốn phía xung quanh hiện ra một mảnh băng hàn.
Thậm chí ở dưới hàn khí này, tiểu kiếm này trôi ở giữa không trung, lại có thể dần dần trở nên trong suốt, giống như một khi triển khai, ẽ không thấy bóng dáng.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần niềm vui bất ngờ tới hỏng rồi.
Hắn vội vàng mở miệng nói.
– Ha ha, chính là thanh kiếm này.
Đây chính là bảo vật gia truyền của ta.
Cảm ơn Lý đạo hữu.
Bạch Tiểu Thuần nói, tay phải giơ lên hư không chộp một cái.
Ngay lập tức tiểu kiếm này lại bay thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi hắn dùng một tay nắm lấy, liền yêu thích không buông tay nhìn một chút, lúc này mới hài lòng cất vào.
– Chúc mừng Bạch đạo hữu, vật về nguyên chủ.
Bạch đạo hữu, vị trưởng lão tự ý ra tay bắt đồng môn của ngươi, còn có tiểu bối bên trong gia tộc lão phu tham dự chuyện này, hai người bọn họ đã dám làm ra chuyện như thế, lão phu sẽ cho ngươi một công đạo!
Lý Hiển Đạo cũng mỉm cười.
Theo hắn thấy, ngoại vật cũng tốt, gia tộc trưởng lão cùng tiểu bối kia cũng được, đều không quan trọng bằng hóa giải ân oán giữa mình cùng Bạch Tiểu Thuần.
Cách làm của Lý Hiển Đạo như thế, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng không tiện lại càn quấy nữa.
Lúc này hắn đang muốn mở miệng, thần sắc hơi cấhn động.
Hắn cùng Lý Hiển Đạo nhìn về phía tổ trạch Lý gia bên dưới.
Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần liền nhìn thấy bóng dáng của Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài.
Sắc mặt hai người bọn họ hồng nhuận, giống như bị ép đại bổ quá mức.
Chẳng những không có nửa điểm thương thế, thậm chí ngay cả y phục cũng là lăng la tơ lụa.
Hai người bị một đám tộc nhân của Lý gia vây quanh, giống như đưa tiễn quý khách, đưa đi ra.
Chỉ là trong thần sắc hai người đều có phần mờ mịt, bộ dạng trở tay không kịp.
Hiển nhiên tất cả những điều này, đều ở trong quá trình Bạch Tiểu Thuần chờ đợi, được Lý gia nhanh chóng an bài.
Mắt thấy hai người Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài đều bình thường, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng cũng yên lòng.
Lúc này trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, nhìn về phía Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài lên tiếng chào.
Vừa nghe được tiếng chào này, toàn thân Trương Đại Bàn lập tức sửng sốt một chút, ngây người nhìn Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt không thể tin được.
Hứa Bảo Tài đứng ở bên cạnh hắn, sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, không tự chủ được hít vào một hơi, hai mắt mở to nhìn, hoàn toàn ngây người.
– Tiểu Thuần!
– Ngươi không chết!
Hai người gần như đồng thời thất thanh.
– Trong trời đất này, có người có thể đưa Bạch Tiểu Thuần ta tới nơi tử chết được sao?
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, áo vung khẽ vung lên, chắp tay sau lưng, khoác lác nói.
Lời nói vang vọng.
Thần sắc Lý Hiển Đạo có có phần quái dị không được tự nhiên.
Nhưng Hứa Bảo Tài cùng Trương Đại Bàn hiển nhiên sớm đã quen thuộc với phương thức nói chuyện của Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này, sau khi sống sót trong tai họa, lại gặp được người quen cũ bọn họ nhất thời cảm thấy vô cùng kích động.
– Tiểu Thuần, ngươi cuối cùng đã trở về!
Trương Đại Bàn đi nhanh vài bước, tiến lên ôm lấy cổ Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể hắn hôm nay lại mập ra không ít.
Mặc dù không phải là núi thịt, nhưng cũng giống như một quả cầu hình tròn.
Lúc này hắn đang trong lúc kích động, thịt béo toàn thân đều không ngừng run rẩy.
Về phần Hứa Bảo Tài, giờ khắc này hắn đang bình phục hít thở.
Hắn cũng phấn chấn vô cùng, nhanh chóng chạy tpứo vài bước, trong miệng càng không chút nghĩ ngợi, vội vàng tâng bốc.
– Thiếu tổ thiên kiêu tuyệt luân, cái thế vô địch.
Bên trong thiên địa này, làm sao có thể tìm được một người có thể khiến cho Bạch sư thúc rơi vào nơi tử cảnh được.
Man Hoang lại tính là cái gì chứ!
Nghe thấy giọng nói kích động của Trương Đại Bàn, hưởng thụ những ngôn từ nịnh hót quen thuộc của Hứa Bảo Tài, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm vui sướng.
Thời điểm hắn ở Man Hoang, ngoại trừ lo lắng cho đám người ở Nghịch Hà Tông ra, lo lắng nhất chính là Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông.
– Bạch lão đệ, hiện tại người ta đã đưa tới cho ngươi.
Ngươi yên tâm đi, sự tình phía sau, ta nhất định cho bản thân ngươi một công đạo khiến ngươi thoả mãn!
Lý Hiển Đạo ho khan một tiếng, cắt ngang cảnh tượng ba người Bạch Tiểu Thuần ôn chuyện, ôn hòa nói.
Hắn vừa mới nói ra lời này, Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài liền ngẩn người ra.
Mặc dù bọn họ ở Tinh Không Đạo Cực Tông nhiều năm, nhưng lại không tiếp xúc được với Thiên Nhân.
Đối với Lý Hiển Đạo này, bọn họ có chút xa lạ.
Nhưng suy nghĩ một chút, người này nhất định là một nhân vật lớn.
Nếu không, thời điểm vừa rồi Lý gia làm sao có thể đối xử hai người bọn họ giống như tổ tông.
Không chỉ chữa thương cho bọn họ, còn khách khí cung kính, thậm chí còn đưa bọn họ rất nhiều đan dược cùng bảo vật.
Bộ dáng kia, giống như khẩn cầu, hi vọng hai người bọn họ bỏ qua những tai ượng lao ngục trong mấy ngày vừa qua.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1309: Tiểu Thuần, Ngươi Đừng Có Nói Đùa (1)
Số lượng rất nhiều bảo vật, đan dược phong phú, vượt ra ngoài sự tưởng tượng của hai người Trương Đại Bàn.
Bọn họ đều nhìn trợn tròn mắt nhịn.
Cả một đường bọn họ đều đang cảm thấy mờ mịt.
Lúc này bọn họ rốt cuộc tìm được nguyên nhân, tâm thần bọn họ đều chấn động.
Đối với chuyện Bạch Tiểu Thuần lại có thể tìm tới nhân vật lớn như vậy, bọn họ đặc biệt chấn động.
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn Lý Hiển Đạo, ánh mắt rơi vào trên người Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài.
– Đại sư huynh, còn có Bảo Tài huynh đệ, các ngươi cảm thấy thế nào? Trong khoảng thời gian này các ngươi đã chịu khổ rồi.
Nếu như có cái gì bất mãn, hoặc muốn thu thập ai đó, cứ nói với ta.
Bạch Tiểu Thuần chợt vỗ ngực, lớn tiếng nói.
Lý Hiển Đạo ở một bên cười khổ.
Hắn không nói tiếng nào, ánh mắt cũng rơi vào trên người Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài.
Còn có những tộc nhân của Lý gia ở bốn phía xung quanh, lúc này đều khẩn trương.
Thậm chí trong ánh mắt bọn họ nhìn về phía hai người Trương Đại Bàn, đều mang theo một sự khẩn cầu.
Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài ngạc nhiên trợn trừng mắt, nhìn nhau một cái.
Sau đó, bọn họ lại sờ sờ túi đựng đồ trên người.
Những thứ tài bảo kinh người chứa ở bên trong, lại khiến cho bọn họ đến bây giờ tim vẫn đập không dừng.
Bọn họ lại hồi tưởng tai ương lao ngục trong một năm qua.
Mặc dù nhận một ít ủy khuất, nhưng bọn họ cũng không có gặp phải nguy cơ sinh tử.
Lấy thời gian một năm này, lại đổi lấy tài nguyên tu luyện mà bọn họ sợ là một trăm năm cũng thu được không được.
Hai người nhất thời cảm thấy một năm này có giá trị.
Nghĩ tới đây, hai người bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, không có ý định muốn tiếp tục truy cứu.
Nhưng bọn họ không đi truy cứu, lại không có nghĩa là Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ như vậy.
Chỉ là lúc này Lý Hiển Đạo ở đây vừa lần lượt tỏ ra yếu kém, hắn cũng không tiện nói cái gì thêm.
Trong lòng hắn đã có những tính toán khác.
Vì vậy sau khi hắn gật đầu, nhìn về phía Lý Hiển Đạo liền ôm quyền, dẫn theo Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài, rời khỏi phạm vi của Lý gia.
Cho đến Bạch Tiểu Thuần rời đi rồi, tộc nhân Lý Gia mới đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sắc mặt Lý Hiển Đạo đứng ở nơi đó, trong chớp mắt lại trở nên u ám lạnh lẽo.
Hắn quay đầu lại lạnh lùng nhìn tộc nhân của mình.
– Dẫn Lý Nguyên Thánh, còn có trưởng lão ra tay kia tới cho ta!
Lý Hiển Đạo hờ hững mở miệng.
Âm thanh lại giống như thiên lôi, trực tiếp vang vọng ở trong tâm thần tộc nhân Lý Gia, khiến cho tất cả tộc nhân ở nơi đây, trong lòng đều run lên.
Bọn họ biết thời gian thu sau tính sổ đã đến.
Lần này, sợ rằng không chỉ là bản thân Lý Nguyên Thánh bị trừng phạt, nhất mạch của hắn ở chỗ này, cũng sẽ bị liên lụy.
Nhưng lão tổ tức giận, những người khác làm sao dám cầu tình.
Quan trọng hơn, phương diện này còn liên quan đến một người khác.
Hiện tại danh tiếng Bạch Tiểu Thuần Thiên Nhân lão tổ đang thịnh!
Đây chính là cường giả kinh thiên khiến cho ngay cả lão tổ Lý gia bọn họ cũng phải tỏ ra yếu kém!
Tinh Không Đạo Cực Tông, trên Lam Sắc Thải Hồng, trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui sướng, dẫn theo Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài, bay về phía động phủ của mình.
Trên đường ba người ôn chuyện, nói về những chuyện xảy ra n lúc trước, giống như trở lại thời gian năm đó Bạch Tiểu Thuần mới vừa tới Tinh Không Đạo Cực Tông.
Dọc đường đi, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần không nhanh.
Lúc này, mặc dù Trương Đại Bàn và Hứa Bảo Tài cùng Bạch Tiểu Thuần ôn chuyện, tâm thần vẫn đang kích động.
Đối hai người bọn họ mà nói, từng cảnh tượng nghịch chuyển trước đó giống như thiên địa biến hóa.
– Tiểu Thuần, tiền bối vừa rồi kia là ai vậy?
Trương Đại Bàn hỏi một câu.
Hắn không chú ý tới tu vi Bạch Tiểu Thuần có gì khác thường.
Thật sự lấy tu vi Kết Đan hậu kỳ của hắn hiện tại, rất khó phát hiện ra nội tình chân chính của Bạch Tiểu Thuần.
Về phần Hứa Bảo Tài, chỉ là Kết Đan sơ kỳ, càng không nhìn ra sự khác thường của Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là hai người bọn họ ít nhiều gì, cũng cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần dường như tăng thêm một tầng sương mù dày đặc nhìn không thấu.
Thậm chí dùng mắt thường cũng có thể thấy được bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng nếu nhắm mắt lại, lại hoàn toàn không cảm giác được.
– Hắn? Lý Hiển Đạo.
Trong nháy mắt, chân mày Bạch Tiểu Thuần nhíu lại, hời hợt nói.
– Lý Hiển Đạo? Tên này có chút quen thuộc.
Trương Đại Bàn ngẩn ra, mơ hồ cảm thấy giống như đã từng nghe nói về tên này ở đâu đó.
Sau khi gãi đầu một cái, hắn đang muốn nhớ lại.
Nhưng Hứa Bảo Tài ở bên cạnh, không hổ danh là người được xưng ở bất kỳ chỗ nào, cũng có thể có bản lĩnh thăm dò được tin tức tình báo đầu tiên.
Hắn vừa nghe được cái tên Lý Hiển Đạo này, trong chớp mắt, đôi mắt chợt mở to, thân thể run lên, hút một hơi, la lên thất thanh.
– Lý Hiển Đạo!! Một trong năm đại Thiên Nhân của Tinh Không Đạo Cực Tông… Thiên Nhân lão tổ Lý Hiển Đạo!
Theo giọng nói của Hứa Bảo Tài truyền ra, Trương Đại Bàn cũng nhất thời há hốc mồm, toàn thân chợt run lên.
– Ta nhớ ra rồi.
Lý Hiển Đạo này chính là vị Thiên Nhân lão tổ của Lý gia kia.
Chính là hắn năm đó hạ lệnh, bắt giữ ta cùng với Hứa Bảo Tài!
– Tiểu Thuần ngươi không biết đâu, Lý gia này cực kỳ đáng giận!
Hơi thở của Trương Đại Bàn dồn dập.
Một mặt là vì cái tên này Lý Hiển Đạo chấn động.
Một mặt khác lại nghĩ đến mâu thuẫn cùng Lý gia trước đây.
Lúc này, hắn nói ra tất cả những chuyện xảy ra năm đó, sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Năm đó Bạch Tiểu Thuần đi Trường Thành, Trương Đại Bàn còn đang trong quá trình đột phá Niệm Đan.
Hứa Bảo Tài cũng vì không đủ tư cách, chỉ có thể ở lại bên trong Không Thành của Thải Hồng tại Tinh Không Đạo Cực Tông, chịu trách nhiệm kinh doanh quán trà của Bạch Tiểu Thuần.
Cho đến không lâu sau đó, Trương Đại Bàn ở dưới sự hộ pháp của Phùng Hữu Đức, tu vi thành công đột phá, bước vào cảnh giới Kết Đan.
Vì Kết Đan của hắn đặc biệt, là Niệm Đan.
Vì vậy không chỉ có thành tựu mạnh hơn ở trên phương diện luyện linh, thậm chí ở trên phương diện chiến lực, cũng vượt qua những người cùng cảnh khác không ít.
Còn ở trên Tinh Không Đạo Cực Bảng, đứng trong nhóm hai mươi người đầu, của thời gian sát nhập tối đa.
Hắn được rất nhiều đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông xem thành hạng người thiên kiêu.
Hứa Bảo Tài cũng vì Trương Đại Bàn quật khởi, do đó theo ở bên cạnh Trương Đại Bàn.
Nhưng bọn họ hiểu rõ, dù sao mình chưa tính là đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông chân chính.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1310: Tiểu Thuần, Ngươi Đừng Có Nói Đùa (2)
Tối đa chỉ có thể xem như là một nửa mà thôi.
Cho nên bình thường hành sự hắn đều cẩn thận từng li từng tí.
Kết giao bằng hữu, đồng thời cũng không dễ dàng đắc tội với người.
Thời gian cứ như vậy qua đi rất lâu, tu vi của Trương Đại Bàn cũng càng ngày càng tăng.
Chuyện Bạch Tiểu Thuần mất tích, truyền vào đến bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông.
Chuyện này gây ra kích thích cực lớn đối với Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài.
Hai người bọn họ cảm thấy cay đắng hồi lâu, cố tình quay về Nghịch Hà Tông.
Nhưng Tinh Không Đạo Cực Tông cũng không phải là nơi bọn họ muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.
Vì vậy hai người ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông càng phải cẩn thận. cũng chính là ở thời gian đó, Bạch Tiểu Thuần mất tích, năm đó thiên kiêu Lý Nguyên Thánh của Lý gia cùng Bạch Tiểu Thuần từng có mâu thuẫn, giống như không có cố kỵ nữa, rốt cuộc mạnh mẽ ra tay, trực tiếp cướp đi khách sạn của Bạch Tiểu Thuần bên trong Không Thành.
Càng thương cho Hứa Bảo Tài, nếu không có Trương Đại Bàn đúng lúc cứu trợ, sợ là Hứa Bảo Tài sinh tử khó lường.
Năm đó, thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây, giữa bọn họ cùng Lý Nguyên Thánh đã có mối thù truyền kiếp.
Hiện tại khách sạn bị cướp, khiến cho mối thù hận càng sâu hơn.
Nhưng Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài ở thế yếu, chuyện này chỉ có thể cắn răng nhịn xuống.
Trong cuộc sống sau này, mặc dù tình cảnh khó khăn, nhưng đám người có giao tình cùng Bạch Tiểu Thuần giống như Triệu Thiên Kiêu trở về, thường xuyên giúp đỡ đối với Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài, mới khiến cho hai người bọn họ ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông, chậm rãi có một ít căn cơ.
Bọn họ cũng biết Nghịch Hà Tông ở vùng trung du có mâu thuẫn cùng ba tông khác.
Nhưng hai người chỉ là Kết Đan, trở lại như thế, chẳng qua chỉ là chuyện vô bổ.
Cho nên Trương Đại Bàn cố gắng tu hành, muốn khiến cho mình ở trên Tinh Không Đạo Cực Bảng, tiến vào trước hai mươi.
Mà một khi tiến vào trước hai mươi, dựa theo quy định mới nhất của Tinh Không Đạo Cực Tông, hắn lại có tư cách trở thành đệ tử chân chính của Tinh Không Đạo Cực Tông, lại không phải đệ tử bình thường, mà là thân phận thiên kiêu.
Đến khi đó, hắn lại có tư cách nhất định, ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông, đi giúp đỡ Nghịch Hà Tông.
Trương Đại Bàn điên cuồng tu luyện.
Cuối cùng ở một năm trước, tu vi hắn đột phá, trở thành Niệm Đan hậu kỳ.
Thời điểm hắn xông vào Tinh Không Đạo Cực Bảng, lại gặp phải Lý Nguyên Thánh vị thiên kiêu Lý gia kia.
Lý Nguyên Thánh này cũng là Kết Đan hậu kỳ, vị trí hơn hai mươi.
Hai người tranh đoạt, nhất thời trở nên kịch liệt.
Mặc dù Lý Nguyên Thánh cũng là thiên kiêu, nhưng ở trên phương diện chiến lực lại không bằng Trương Đại Bàn Niêm Đan.
Cuối cùng Trương Đại Bàn đánh cho hắn bại, bước vào nhóm trước hai mươi.
Lý Nguyên Thánh lại chỉ có thể ở vị trí hai mươi mốt.
Trước đó, mâu thuẫn của bọn họ đã rất sâu.
Chuyện này càng trở thành một điểm phát nổ.
Lý Nguyên Thánh này không tiếc đắc tội với những người quen của Bạch Tiểu Thuần, phát động lực của gia tộc hắn, gày cho Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài một tội danh xúc phạm môn quy, còn cầu xin lão tổ Lý Hiển Đạo của hắn, cuối cùng mời ra một vị trưởng lão Nguyên Anh của gia tộc, trực tiếp bắt giữ Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài!
Nếu Trương Đại Bàn không bước vào trước hai mươi của Tinh Không Đạo Cực Bảng, Lý Nguyên Thánh dám giết người.
Nhưng hôm nay địa vị của Trương Đại Bàn đã không giống với trước kia.
Cho dù là Thiên Nhân lão tổ Lý Hiển Đạo cũng không thể vô duyên vô cớ giết hắn.
Cho nên hai người bọn họ chỉ bị giam giữ.
Nhưng Lý Nguyên Thánh độc ác, vận dụng lực mạch của một thân, kéo dài thời gian giam cầm bọn họ thành một giáp!
Cũng chính bởi vậy, cuộc chiến Nghịch Hà Tông diễn ra, Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài không trở về.
Bọn họ ở bên trong lao ngục, cũng không biết chuyện xảy ra bên ngoài.
Theo lời Trương Đại Bàn nói, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chậm rãi trở nên khó xem.
Trước đó hắn không biết tình hình thật sự.
Nhưng bây giờ biết được, đối với hành vi của Lý gia, trong lòng hắn tràn ngập hàn ý.
Hơn nữa chuyện này xét đến cùng, cũng xuất phát từ thù hận giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Nguyên Thánh năm đó mà ra.
– Đại sư huynh, Hứa Bảo Tài, chuyện này, ta nhất định cho các ngươi một công đạo!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng mở miệng.
– Ta thật ra muốn xem thử, Lý Hiển Đạo này xử lý chuyện này như thế nào? Nếu như hắn xử lý được thì cũng thôi.
Nếu như đi bao che… Ta cũng chỉ có thể đi tìm hắn đánh lại một trận!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, trong lòng đã có quyết đoán.
Hắn vừa nói ra lời này, Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài đưa mắt nhìn nhau.
Một lát sau, Hứa Bảo Tài không nhịn được nhắc nhở một câu.
– Thiếu tổ, nhưng… Lý Hiển Đạo lại là Thiên Nhân…
– Thiên Nhân tính là cái chim gì.
Ta cũng là Thiên Nhân.
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, tay áo khẽ vung lên, ngạo nghễ mở miệng.
Hắn vừa nói ra lời này, Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài thoáng cái đều trợn tròn mắt, hoàn toàn ngây người.
Trong đầu bọn họ phát ra những tiếng ong ong.
Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, thật sự khiến cho bọn họ căn bản cũng không dám tin tưởng, thậm chí còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
– Tiểu Thuần… Ngươi không sao chứ?
Trương Đại Bàn có chút khẩn trương, vội vàng tiến lên muốn sờ vào trán của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần ở đây, cử chỉ có chút điên rồ.
– Ta thật sự là Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần dở khóc dở cười, liền vội vàng nói.
– Tiểu Thuần à, ngươi đừng nói nữa.
Chúng ta tin tưởng! Đúng rồi, ngươi đã tìm ai nói chuyện để Lý Hiển Đạo thả chúng ta ra vậy?
Trương Đại Bàn câu chuyện chuyển một cái mở miệng hỏi.
– Ta không mời người nào cả.
Đại sư huynh, ta…
Bạch Tiểu Thuần có chút sốt ruột.
Còn chưa nói hết lời, hắn chợt nhìn thấy trên bầu trời xa xa có bảy tám đệ tử.
Chắc là bọn họ vừa trải qua thí luyện Tinh Không Đạo Cực Bảng, chuẩn bị rời đi.
Vì vậy hắn lập tức hô lên một câu.
– Các ngươi qua đây, nói cho hai bằng hữu tốt này của ta biết, ta là ai!
Bảy tám đệ tử này liền sửng sốt.
Bọn họ vội vàng bay tới.
Vừa tiến tới gần, bọn họ lập tức rất cung kính bái kiến về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Bái kiến Bạch lão tổ!
Nhìn bọn họ cung kính bái kiến như vậy, khiến cho Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài nhìn cũng ngây ngẩn cả người.
Trong bảy tám người này, có một hai, bọn họ vẫn nhận ra.
Bọn họ biết đối phương ở trong nhóm trước năm mươi trên Tinh Không Đạo Cực Bảng.
Nhất là một người trong đó, còn là thiên kiêu xếp hạng hơn mười.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









