Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 261 : Chọc Ta Lại Đánh Trần Hạ Thiên! (1) (c1301-c1305)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: Chọc Ta Lại Đánh Trần Hạ Thiên! (1)
Mặc dù Bán Thần lão tổ không đứng ra, nhưng lại hạ pháp chỉ, một chỗ khu vực trên Thải Hồng màu xanh lam, tự mình vẽ ra, trở thành chỗ động phủ của Bạch Tiểu Thuần ở Tinh Không Đạo Cực Tông.
Thải Hồng bảy sắc của Tinh Không Đạo Cực Tông, có thể có tư cách ở tại Thải Hồng màu xanh lam, trước đó, cũng chỉ có năm người.
Mà bây giờ lại xuất hiện thêm một người, trở thành sáu người!
Điều này càng làm cho vô số đệ tử bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông trong lòng chấn động.
Bọn họ biết, Bạch Tiểu Thuần này mới tiến vào lão tổ.
Hắn tuyệt đối không phải là Thiên Nhân tầm thường.
Có thể ở thời điểm vừa thăng cấp, lại lực ép ba Đại Thiên Nhân, thậm chí còn chém giết ba vị Thiên Nhân tông môn vùng trung du.
Phần chiến tích này, không nói nghịch thiên, nhưng chênh lệch không bao nhiêu.
Cường hãn như vậy, tất nhiên ít có người nào nguyện ý đi trêu chọc.
Càng không cần phải nói, vị Bạch Tiểu Thuần này mới tiến vào lên lão tổ, không chỉ bản thân có chiến lực kinh thiên, địa vị cùng thân phận của hắn lại càng bá đạo.
Đó là Thiên Nhân lão tổ của Thiết Huyết Đường!
Thiết Huyết Đường, ở toàn bộ bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng vẫn luôn luôn cường thế, không người nào có ý định đi xúc phạm chém giết những chiến tu quanh năm ở Trường Thành, hình thành sát khí kinh người.
Lại có chiến lực, lại có thân phận, Thiên Nhân lão tổ như vậy ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông, tất nhiên sẽ gây ra chấn động, tất nhiên sẽ khiến cho vô số người chú ý, đồng thời muốn đi bái kiến.
Cho nên sau khi Bạch Tiểu Thuần trở lại Tinh Không Đạo Cực Tông, căn bản cũng không có thời gian rảnh rỗi.
Hắn ở Thải Hồng màu xanh lam, gần như mỗi ngày đều có số lượng lớn đồng tông đến đây bái kiến.
Vị lão tổ trung niên Thiết Huyết Đường trước kia là người đến đầu tiên.
Sau khi cùng Bạch Tiểu Thuần trò chuyện một phen, lại thể hiện ý tốt của mình, ở chỗ Bạch Tiểu Thuần thu hoạch được liên minhhắn muốn, lúc này mới tươi cười rời đi.
Sau đó người thứ hai đến, lại là Thiên Nhân Đồng Tử trên Thải Hồng không vực kia.
Trong lòng hắn cũng có chút xấu hổ.
Sau khi đến hàn huyên một phen, đồng dạng biểu đạt ý tốt cùng với điểm ra ý định của mình bản thân từ đó về sau, sẽ không nhúng tay vào chuyện của Nghịch Hà Tông, Nghịch Hà Tông cũng không cần lại hiếu kính, lúc này mới rời khỏi đây.
Mà đến tiếp sau, lại là những Nguyên Anh chân nhân bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông.
Tu sĩ Nguyên Anh mỗi người đều lễ độ cung kính, đưa lên quà mừng.
Đồng thời, bọn họ đều muốn cùng Bạch Tiểu Thuần nối liên quan hệ.
Về phương diện này có mấy người như vậy, chính là cường giả Nguyên Anh ở không vực Thải Hồng trước đây.
Trong lòng bọn họ rất phức tạp, nhưng biểu hiện ra, lại càng cung kính hơn.
Đối với loại chuyện này, Bạch Tiểu Thuần quen việc dễ làm.
Mấy năm nay hắn không ít lần trải qua chuyện như vậy.
Nhất là ở trong Man Hoang, thân chức vị cao, khiến cho hắn đã sớm rèn luyện ra một bộ phương thức xử sự khiến người ta hoàn toàn không tìm ra khuyết điểm nào.
Đối với người đã tới, có gõ, có lạnh lùng, có nhiệt tình, có cười nhạt.
Phương pháp hành sự, khiến cho mấy Thiên Nhân cùng tồn tại ở trên Lam Sắc Thải Hồng đều chú ý tới.
Nhất là ba người Trần Hạ Thiên, trong lòng càng hừ lạnh, nhưng chỉ có thể nhịn xuống.
Bọn họ biết hiện tại danh tiếng Bạch Tiểu Thuần đang thịnh, bọn họ rất khó đối đầu, không bằng tránh.
Mà Bạch Tiểu Thuần ở đây, ở trong mấy ngày qua trước mặt mấy người tới bái phỏng, có mấy người như vậy, nhiệt tình của hắn rất là chân thành.
Trong đó có Phùng Hữu Đức được Đỗ Lăng Phỉ ban đầu ám chỉ bảo Bạch Tiểu Thuần chiếu cố có thừa.
Phùng Hữu Đức chuẩn bị quà mừng, có thể nói là cực kỳ phong phú.
Hắn thật sự cảm thấy mình quá may mắn.
Năm đó sau khi chiếu cố Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ hoàn thành hứa hẹn, khiến cho tu vi của hắn mặc dù còn chưa phải là Thiên Nhân, nhưng lại tiến gàn tới vô hạn.
Mà hắn chẳng thể nghĩ tới, năm đó cách làm của mìn, hiện tại lại có thể một lần nữa nhận được hồi báo.
Khi hắn nghe nói Bạch Tiểu Thuần trở thành Thiên Nhân, toàn thân hắn kích động hồi lâu.
– Thiện có thiện báo.
Trong lúc Phùng Hữu Đức xúc động, đối vớiBạch Tiểu Thuần cực kỳ cung kính.
Cho đến được Bạch Tiểu Thuần tự mình đưa tiễn, hắn cảm thấy thân thể mình cũng lâng lâng.
Cho đến qua ba ngày, người đến đây bái kiến đã không còn nhiều nữa, Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy tiếc nuối.
Thật sự ba ngày nay hắn căn bản cũng không cảm thấy chán ghét phiền muộn.
Ngược lại hắn làm không biết mệt, hăng hái rất cao.
Mà thông qua việc tiếp xúc cùng những người này, Bạch Tiểu Thuần đối với những chuyện xảy ra trong những năm mình rời khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông, mặc dù không biết biết được tất cả, nhưng cũng biết được bảy tám phần.
Đối với ở Thiết Huyết Đường, hắn có nhận thức mới.
Có thể nói bản thân là lão tổ Thiết Huyết Đường cũng là trưởng lão.
Chỉ có điều không phải phải là trưởng lão tầm thường, mà là thái thượng trưởng lão.
Mà thái thượng trưởng lão ở toàn bộ Tinh Không Đạo Cực Tông, tính cả hắn ở bên trong, chỉ có sáu người.
Dưới trướng của sáu người bọn họ đều có không ít trưởng lão Nguyên Anh.
Tổng cộng gần trăm người, tập hợp thành… Trưởng Lão Các của Tinh Không Đạo Cực Tông!
Quyền lực của những Trưởng Lão Các rất to lớn.
Ở dưới tình huống Bán Thần lão tổ không can dự, có thể đi quyết định mọi chuyện, thậm chí xu thế của Tinh Không Đạo Cực Tông!
Về phương diện này bốn người Trần Hạ Thiên, Bạch Trấn Thiên, Lý Hiển Đạo cùng với Thiên Nhân Đồng Tử Lý Nguyên Thiên.
Quyền lực chủ yếu của bọn họ là quản lý những chuyện vặt có liên can ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông.
Bất luận là giám sát đối dưới tông, hay là liên minh đối với cao tầng của các tông môn khác, thậm chí qua lại cùng Thông Thiên Đảo, đều thuộc về trong phạm vi quyền lực của ba người bọn họ.
Vô số chuyện tất cả lớn nhỏ, bốn người bọn họ được định đoạt.
Duy nhất chỉ có một việc… là bọn họ không có cách nào quyết định.
Đó chính là chiến tranh!
Chiến tranh… Chỉ có Thiết Huyết Đường mới có thể quyết định.
Vốn chỉ có một mình vị trung niên Thiên Nhân kia quyết định.
Mà bây giờ lại là thêm một Bạch Tiểu Thuần.
Hai người bọn họ quyết định, có thể khiến cho đại tông Tinh Không Đạo Cực Tông truyền thừa mấy vạn năm này, đi phát động một cuộc chiến kinh thiên.
Đương nhiên tất cả những điều này là ở dưới tình huống Bán Thần lão tổ không can thiệp.
Giống như các cuộc chiến Trường Thành bình thường, giống như ma sát với bên ngoài, những chuyện này đều là do Thiết Huyết Đường chịu trách nhiệm.
Đồng thời, địa vị cùng thân phận cao như vậy, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây có tư cách đi thăm dò rất nhiều chuyện hắn trước đây không có quyền lực được biết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1302: Chọc Ta Lại Đánh Trần Hạ Thiên! (2)
Ví dụ như… Thông Thiên Đảo!!
Ví dụ như… thân phận sứ giả Thông Thiên của Đỗ Lăng Phỉ!
Ví dụ như… lựa chọn Hầu Tiểu Muội cùng Quỷ Nha bị dẫn đi tới phạm vi khu vực Thông Thiên Hà!
Kết hợp với tình hình hắn biết được lúc ở Man Hoang, hiện tại Thông Thiên Đảo ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, đã không có quá nhiều sương mù dày đặc.
Mặc dù chưa tính là hoàn toàn rõ ràng, lại bị hắn biết được hơn phân nửa.
Thiên Tôn, đích xác chính là Hoàng giả ở khu vực Thông Thiên Hà!
Bốn tông môn khởi đầu lớn giống như bốn Đại Thiên Vương trong Man Hoang, giống như đại quan biên giới!
Mà Thông Thiên Đảo, lại là chỗ đạo cung của Thiên Tôn.
Về phần Đỗ Lăng Phỉ… Lại là Thông Thiên sứ Giả.
Thời điểm ra bên ngoài, thân phận của nàng có thể ngang hàng cùng với Bán Thần của tông môn khởi nguồn!
Còn có việc đám người Hầu Tiểu Muội tham dự tuyển chọn.
Cho dù là lấy thân phận Bạch Tiểu Thuần hiện tại đi qua kiểm tra xem xét, cũng tìm không ra mánh khóe nào.
Hình như tất cả đều bình thường.
– Đỗ Lăng Phỉ… Ở nhiều năm trước, liền rời đi Tinh Không Đạo Cực Tông, trở về… Thông Thiên Đảo.
Bạch Tiểu Thuần buông ngọc giản trong tay xuống.
Đối với ngoại trừ thân phận thứ hai của Đỗ Lăng Phỉ là Thông Thiên Sứ Giả ra, trong lòng hắn mơ hồ đã có một ít suy đoán.
Suy đoán này chỉ vừa lóe lên ở trong đầu hắn, đã bị hắn ép xuống.
Thần sắc hắn chậm rãi cũng trở nên cổ quái.
Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, ho khan một tiếng.
– Nếu như ta thật sự đoán đúng… Vậy quá dọa người.
Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi, phất tay lên, thu hồi ngọc giản kia.
Sau khi trở thành Thiên Nhân thái thượng trưởng lão, có thể nói toàn bộ Tinh Không Đạo Cực Tông, trừ phi là người có địa vị ngang hàng với hắn ra, nếu không, bí mật của tất cả mọi người, cũng không có che giấu được hắn.
Từ điểm này cũng đó có thể thấy được, địa vị của Bạch Tiểu Thuần ở Tinh Không Đạo Cực Tông hiện tại.
Theo tu vi Thiên Nhân, hắn đã hoàn toàn xem như là nhân vật lớn, được vô số đệ tử ngưỡng mộ.
Bạch Tiểu Thuần cũng đặc biệt hưởng thụ loại cảm giác này.
Nếu như đổi lại thời điểm khác, hắn nhất định sẽ đặc biệt an bài một ít thời gian, để mình đi dạo một vòng trong toàn bộ tông môn một vòng, đi thu hoạch vô số ánh mắt cuồng nhiệt.
Nhưng lúc này Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình này.
Trong ba ngày này, thông qua những người tới thăm hỏi, thông qua tư liệu hắn có quyền lực có khả năng kiểm tra, mặc dù đối với chuyện của tông môn hắn biết không ít, nhưng không có nghe được tung tích của Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài.
Hai người này giống như mất tích, cũng không có xuất hiện.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần hỏi Phùng Hữu Đức, đối phương cũng không biết vì sao, chỉ biết ở một năm trước, hai người mất tích ở trong không trung.
Bạch Tiểu Thuần lập tức ý thức được, chuyện có thể làm cho mình cũng điều tra không xảy ra, chỉ có một cái khả năng… Chuyện này, có liên quan đến Thiên Nhân!
Cũng chỉ có cùng là Thiên Nhân lão tổ, năm người thái thượng trưởng lão khác, có thân phận cùng địa vị tương đương với Bạch Tiểu Thuần, mới có tư cách khiến cho những người khác, điều tra không ra tin tức gì.
Chỉ có điều Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài đều có mạng giản ở Nghịch Hà Tông.
Bạch Tiểu Thuần biết hai người không nguy hiểm tính mạng.
Trong lòng cũng không quá lo lắng.
Lúc này hắn hất cằm lên, hừ lạnh một tiếng.
– Ta không tìm được người cũng không có vấn đề gì.
Ta đi tìm lão gia hỏa Trần Hạ Thiên này.
Hừ hừ, sau này ai chọc ta, ta lại đánh hắn!
Đối với ba người Trần Hạ Thiên, Bạch Trấn Thiên cùng với Lý Hiển Đạo, Bạch Tiểu Thuần rõ ràng có oán niệm đối với Trần Hạ Thiên lớn hơn.
Bởi vì chuyện trên Trường Thành năm đó, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở Man Hoang cũng buồn bực rất lâu.
– Năm đó thời điểm ta ở Man Hoang đã thề, nhất định phải báo thù!
Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ ngẩng đầu, trong lòng đã có quyết định.
Năm đó Trần Hạ Thiên này ở Trường Thành thật là quá đáng.
Lấy oán trả ơn không nói, buộc mình đi Táng Cung.
Hơn nữa khi dễ mình xong, một thời gian trước đó còn muốn khi dễ Nghịch Hà Tông.
– Hừ hừ, Trần Hạ Thiên, cũng không phải là Bạch Tiểu Thuần mang thù, mà là ngươi khinh người quá đáng.
Chuyện này cứ quyết định như vậy.
Ai chọc ta, ta liền đi đánh Trần Hạ Thiên!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo lên, có cảm giác hôm nay mình đã là nhân vật lớn.
– Không tìm được Trương Đại Bàn, ta đi đánh Trần Hạ Thiên!
– Có người lại động tâm đối với Nghịch Hà Tông, ta đi đánh Trần Hạ Thiên!
– Có người trợn mắt với ta, ta đi đánh Trần Hạ Thiên!
– Có người nhằm vào ta, ta đi đánh Trần Hạ Thiên!
Bạch Tiểu Thuần nói thầm nói mấy câu.
Càng nghĩ hắn càng thấy rằng chủ ý này của hắn thật sự quá tuyệt vời.
Người bình thường tuyệt đối không thể nghĩ ra được.
Nhất là nghĩ đến sau đó, mình ở trong tông môn, nhất định sẽ bởi vì chuyện này khiến cho Trần Hạ Thiên điên cuồng, Bạch Tiểu Thuần lại càng kích động.
Trên thực tế cũng đúng là như thế.
Mặc dù hắn không thể tiêu diệt Trần Hạ Thiên, chỉ có điều dựa theo suy nghĩ của hắn, chỉ cần người khác trêu chọc hắn, hắn đi ngay đánh Trần Hạ Thiên, chuyện này nhất định sẽ khiến cho Trần Hạ Thiên phát điên.
Trần Hạ Thiên này tuy là Thiên Nhân trung kỳ, nhưng luận về chiến lực, căn bản không phải là đối thủ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là trước đó Bạch Tiểu Thuần đại chiến năm Đại Thiên Nhân bọn họ, giết chết hai người, đánh trọng thương ba vị.
Cảnh tượng như vậy, đã sớm khiến cho tâm thần Trần Hạ Thiên sợ hãi vô cùng.
Nếu không, hiện tại sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Tinh Không Đạo Cực Tông, hắn không thể lại lựa chọn bế quan không ra.
Chẳng những là hắn như vậy, Bạch Trấn Thiên cùng Lý Hiển Đạo cũng đều như vậy.
Nhưng Trần Hạ Thiên vẫn không hiểu rõ tính cách của Bạch Tiểu Thuần… Cho dù hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn cũng đã trốn tránh Bạch Tiểu Thuần, nhưng phiền phức lớn hơn vẫn theo đến…
Bạch Tiểu Thuần ở đây vung tay áo, thân thể đã lao ra ngoài, từ chỗ ở của mình bay nhanh, thẳng đến… chỗ vốn về Trần Hạ Thiên ở trên Lam Sắc Thải Hồng này.
Trần Hạ Thiên ở tại phía nam của Lam Sắc Thải Hồng, trong một khu vực rộng mênh mông, xây dựng rất nhiều lầu các xa hoa.
Ở phương diện nơi ở này, không chỉ là bản thân Trần Hạ Thiên, hắn có quyền lực khiến cho một phần tộc nhân gia tộc kia, cũng ở bên trong nơi này.
Chuyện này những Thiên Nhân khác cũng đều như vậy.
Điều này đã trở thành lệ cũ.
Mà ở trung tâm rất nhiều kiến trúc xa hoa này tồn tại một chỗ hồ nước trên Thải Hông.
Nước trong hồ này rất trong.
Bên trong có cá vàng đang bơi.
Nơi đây rõ ràng là Thải Hồng, nhưng lại có hồ nước, rất kỳ diệu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1303: Trần Hạ Thiên
Bên cạnh hồ, có một gian nhà gỗ thoạt nhìn rất bình thường.
Nhưng ở đây lại là thánh địa của Trần gia.
Bởi vì lão tổ của bọn họ, Trần Hạ Thiên cảnh giới Thiên Nhân chính là đang ở lại bên trong nhà gỗ này.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần phá không lao đến, một đường dâng lên những tiếng nổ vang, giống như thiên lôi, ầm ầm ầm không ngừng bùng nổ, truyền về phía bốn phía xung quanh, khiến cho phong vân biến sắc.
Trong thiên địa cũng hình thành gợn sóng vặn vẹo, khuếch tán trong phạm vi lớn.
Cảnh tượng như vậy, nhất thời lại khiến cho các đệ tử khác trên Thải Hồng quan tâm.
Còn có một ít Cực Bảng ở gần Tinh Không Đạo, sau khi nghe cùng nhìn thấy, đều kinh ngạc ngẩng đầu.
– Âm thanh gì vậy?
– Đó là… Bạch lão tổ?
Trong lúc mọi người nơi này vô cùng kinh ngạc, trong phạm vi Trần gia có không ít tộc nhân Trần gia cũng nghe được những âm thanh giống như thiên lôi này.
Tâm thần mỗi người đều chấn động.
Đồng thời, vào lúc nhìn lại, bọn họ thấy được một bóng người giống như sao rơi xuống, lấy tốc độ cực hạn, trong phút chốc lại từ hư vô phía xa, trực tiếp xuất hiện ở giữa không trung Trần gia.
Sáu khi hắn xuất hiện, một uy áp Thiên Nhân, ầm ầm ầm truyền xuống tám phương, khiến cho tất cả những người trong Trần gia tộc đều cảm thấy tâm thần chấn động mãnh liệt.
Ngay cả tu vi cũng bị uy áp Thiên Nhân kia làm cho hỗn loạn.
Hình dáng kia thoạt nhìn trắng nõn, nhưng lại có thần sắc ngạo nghễ.
Thân hình không cao, nhưng hai tay lại chắp phía sau đít, cằm còn hất cao, lộ ra một dáng vẻ giống như cường giả tuyệt thế.
Đó chính là… Bạch Tiểu Thuần!
– Trần Hạ Thiên, lăn ra đây cho Bạch gia gia ngươi!
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mình đi đến, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Hắn càng đắc ý, mở miệng trực tiếp hét lớn một tiếng.
Lúc này ý chí của hắn cùng trời đất dung hợp, thay thế được thiên ý.
Hắn vừa hô to, giọng nói của hắn vượt qua thiên lôi, trực tiếp lại nổ vang ở trên Lam Sắc Thải Hồng, hình thành một trùng kích, quét ngang tám phương, khiến cho rất nhiều tộc nhân Trần gia, thần sắc mỗi người đều đại biến, bị chấn động tới hai lỗ tai đau nhức.
Bọn họ trong lúc hoảng sợ đồng thời lui về phía sau.
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần không chỉ chấn động vang vọng ở Lam Sắc Thải Hồng này, còn khiến cho đệ tử bốn phía xung quanh Tinh Không Đạo Cực Bảng nghe được, còn truyền ra ngoài.
Cho dù là ở Thải Hồng khác, đều mơ hồ nghe được giọng nói của hắn.
Tâm thần mỗi người lập tức lại chấn động.
– Bạch trưởng lão đây là… đi tìm Trần trưởng lão gây phiền phức sao?
– Nghe giọng nói của Bạch trưởng lão, chẳng lẽ muốn chiến đấu một trận sao!
Những tu sĩ Tinh Không Đạo Cực Tông đó, mỗi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Cũng không ít người nhanh chóng bay ra, vội vàng đến xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
Phải biết rằng đây chính là ở trong tông môn.
Cho dù mâu thuẫn giữa các Thiên Nhân là tồn tại, nhưng phần lớn sẽ không xuất hiện va chạm trực tiếp như vậy.
Tiếng của Bạch Tiểu Thuần cực lớn.
Các tu sĩ trên Thải Hồng khác đều nghe được.
Trần Hạ Thiên đang khoanh chân ngồi ở bên trong nhà gỗ, tất nhiên cũng nghe được.
Lúc này mắt hắn đã sớm mở ra, thần sắc mang theo phẫn nộ, trong mắt còn có hàn quang ép người.
Nếu như đổi lại là những người khác như vậy, hoặc là trước khi đánh một trận ở Nghịch Hà Tông, hắn đã sớm hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đi ra, chém giết người đến đây dương oai.
Nhưng hôm nay hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Thật ra trong lòng hắn biết rất rõ, Bạch Tiểu Thuần này có chiến lực kinh người.
Chỉ với một mình mình, tuyệt đối không phải là đối thủ.
Nhưng ngay khi Trần Hạ Thiên ở đây quyết định nhẫn nại, Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài lại không vui.
Giọng hắn lại một lần nữa vang lên.
– Trần Hạ Thiên, thế nào? Ngươi là Thiên Nhân, ta cũng Thiên Nhân.
Ta cũng đã đến nhà ngươi, ngươi lại có thể không tới đón tiếp một chút? Khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần thể hiện sự tức giận.
Lời nói vừa thốt ra, trực tiếp bước vào trong phạm vi Trần gia, đi thẳng đến gian nhà gỗ đi.
Tộc nhân của Trần gia ở bốn phía xung quanh run như cầy sấy.
Bọn họ chỉ có thể nhìn, không dám ngăn cản.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần triển khai ra tốc độ kinh người như vậy, dâng lên tiếng sấm nổ kinh thiên, sẽ tới gian nhà gỗ ở cạnh hồ nước.
Thậm chí khi Bạch Tiểu Thuần tới gần hồ nước này, mặt nước dâng lên rất nhiều gợn sóng chấn động.
Bhững con các vàng ở bên trong đều run rẩy, đồng thời lặn xuống dưới đáy hồ không dám ngoi lên mặt nước.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn làm gì?
Cuối cùng Trần Hạ Thiên không cách nào nhịn được nữa.
Hắn chợt ngẩng đầu, thân thể thoáng một cái, trực tiếp lại xuất hiện ở giữa không trung.
Tay phải hắn vung mạnh lên, hóa thành một trận gió lốc, trực tiếp đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng trong nháy mắt khi hắn vừa ra tay, Bạch Tiểu Thuần cũng một quyền đánh ra, trực tiếp lại va chạm cùng gió bão do Trần Hạ Thiê n dâng lên gió bão đập đụng vào nhau, ầm ầm ầm âm thanh, vào giờ phút này kinh thiên động địa.
Trong tiếng nổ lớn, Trần Hạ Thiên kêu lên một tiếng rên rỉ.
Thân thể hắn lui ra phía sau vài bước.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, thần sắc vẫn như bình thường. hắn thân thể cường hãn, căn bản cũng không quan tâm lần đối đầu này.
Theo sát đó, hắn lại xung phong liều chết xông đến.
– Làm cái gì sao? Trần Hạ Thiên, chuyện bản thân ngươi làm, trong lòng chính ngươi biết rõ!
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần khuếch tán ra.
Với tốc độ kinh người, chớp mắt hắn lại tới gần Trần Hạ Thiên.
Sắc mặt Trần Hạ Thiên âm trầm vô cùng.
Hai tay bấm quyết thi pháp, lại cùng Bạch Tiểu Thuần va chạm.
Sau đó, những tiếng nổ lại một lần nữa vang lên.
Lần này hắn lui ra phía sau xa hơn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn khí thế hung hăng, công kích đến.
Thân ảnh ấy, khí thế ấy, khiến cho Trần Hạ Thiên âm thầm kêu khổ.
Hắn nhíu mày, tức giận trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
Nhưng hắn vẫn cứng rắn nhịn xuống.
Thời điểm lui về phía sau, hắn vội vàng mở miệng.
– Bạch Tiểu Thuần, chuyện Nghịch Hà Tông, Bán Thần lão tổ đã hạ lệnh phong tỏa.
Đạo Hà cùng Tinh Hà lão tổ đều bị ngươi chém chết.
Ngươi còn muốn như thế nào? Còn nữa chuyện ở Trường Thành năm đó, cũng là chuyện ngoài ý muốn!
– Chuyện ngày hôm nay không có liên quan tới Nghịch Hà Tông, cùng Trường Thành.
Trần Hạ Thiên, ngươi đừng giả vờ hồ đồ!
Bạch Tiểu Thuần giả vờ cả giận nói.
Hắn bỗng nhiên triển khai Bất Tử Cấm, tốc độ thoáng cái bạo phát, chớp mắt lại đến gần Trần Hạ Thiên.
Tay phải bấm quyết một cái.
Nhất thời bốn phía xung quanh hắn có hàn khí khuếch tán.
Chín đạo hàn ảnh đồng thời biến ảo, lấy Trần Hạ Thiên làm trung tâm, ở bốn phía xung quanh Trần Hạ Thiên, trong nháy mắt xuyên qua.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1304: Không Phải Lão Phu! Không Phải!!! (1)
Sắc mặt Trần Hạ Thiên biến hóa, hai tay chợt vung lên.
Nhất thời trên thân thể hắn xuất hiện một mảnh ánh sáng màu đen, nổ mạnh cản trở chín đạo hàn ảnh ở bốn phía xung quanh.
Thân thể hắn cũng nhân cơ hội đó, lại lui về phía sau.
Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ủy khuất, tức giận càng sâu, gầm hét lên.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Lão phu giả vờ hồ đồ cái gì, ngươi nói rõ ràng đi!
– Bản thân ngươi làm chuyện thất đức, còn hỏi ta! Trần Hạ Thiên, ngày hôm nay Bạch Tiểu Thuần ta sẽ không để người được yên!
Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn thấy Trần Hạ Thiên lại có thể gầm thét ra âm thanh còn cao hơn bản thân mình, trong lòng bất mãn.
Vì vậy hắn sử dụng âm thanh lớn hơn nữa, giống như thét giận.
– Ngươi… Ngươi!
Trần Hạ Thiên nghe được tiếng Bạch Tiểu Thuần hô lên, trong lòng càng phẫn nộ.
Hắn mơ hồ nhìn ra được Bạch Tiểu Thuần đến không phải là vì chuyện của Nghịch Hà Tông.
Nhưng bất kể như thế nào hắn cũng nghĩ không ra được, sau khi mình trở về trước sau liền bế quan, hoàn toàn không đi trêu chọc đối phương.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần mở miệng lại nói mình làm chuyện thất đức.
Điều này khiến cho trong lòng Trần Hạ Thiên muốn bùng bạo.
Cảm giác này… Là bản thân mình luôn chỉ có khi dễ người khác, nhưng hôm nay lại bị người khác khi dễ như vậy…
– Bạch Tiểu Thuần! Ngươi khinh người quá đáng!
Trần Hạ Thiên rống lên to hơn, trong lòng lại càng phiền muộn.
Cho tới bây giờ, hắn cũng không biết mình lại trêu chọc đối phương ở chỗ nào.
– Ta khinh người quá đáng? Trần Hạ Thiên, ngươi thật là quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần cũng mặc kệ.
Trong tiếng hô lớn, hắn đuổi theo Trần Hạ Thiên, lại xuất thủ lần nữa.
Hai người ở trên Lam Sắc Thải Hồng này không ngừng va chạm.
Những tiếng sấm vang vọng khắp nơi.
Trùng kích dâng lên, càng khuếch tán ra, khiến cho tộc nhân Trần gia đều kinh hãi không thôi.
Các tu xi trên Thải Hồng khác đều không ngừng hít hơi lạnh.
Thậm chí ngay cả bốn vị Thiên Nhân khác trên Lam Sắc Thải Hồng này, mỗi người đều nhanh chóng tản thần thức ra, tập trung vào chiến trường, bất kỳ thời khắc nào cũng quan tâm chú ý.
Trong đó vị Thiên Nhân lão tổ của Thiết Huyết Đường kia trầm ngâm hoàn toàn không xuất hiện.
Dù sao Lý Hiển Đạo cùng Bạch Trấn Thiên cũng không có hiện thân.
Trên thực tế, thời khắc này hai người Lý Hiển Đạo cùng Bạch Trấn Thiên đều mở to mắt, nhìn Trần Hạ Thiên trong lúc cùng Bạch Tiểu Thuần giao đấu không ngừng rơi vào thế hạ phong.
Hai người đều có chút do dự, nhưng không thò đầu ra.
Thật ra, trong trận chiến Nghịch Hà Tông ấy, Bạch Tiểu Thuần đánh ra uy danh, khiến cho trong lòng hai người bọn họ đều tồn tại sự kiêng kỵ.
– Chuyện này không có quan hệ gì với chúng ta…
– Trần đạo hữu cũng thật là… Hiện tại danh tiếng Bạch Tiểu Thuần này đang thịnh.
Làm gì phải đi trêu chọc hắn?
– Không có cách nào.
Nếu hắn đi trêu chọc Bạch Tiểu Thuần, vậy chính hắn tự mình hóa giải là được.
Sau khi hai người Bạch Trấn Thiên cùng Lý Hiển Đạo truyền âm liên lạc xong, đều cảm thấy Trần Hạ Thiên này thật sự không khôn ngoan.
Ở trong sự quan tâm chú ý của mọi người, Trần Hạ Thiên thật sự muốn phát điên.
Nếu như biết nguyên nhân của lần đấu pháp chém giết này thì thôi không nói làm gì.
Nhưng cho tới bây giờ, hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Hắn cũng đã mở miệng hỏi, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại lộ ra bộ dạng ngươi biết, mở miệng đều nói mình làm chuyện thất đức.
Đều này khiến cho trong lòng Trần Hạ Thiên ủy khuất vô cùng.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần ở nơi đó khí thế hung hăng, thoáng một cái lại đánh tới, Trần Hạ Thiên hung hăng cắn răng một cái, lui về phía sau.
Trong lúc đó, hắn nhanh chóng mở miệng.
– Bạch Tiểu Thuần, không phải là tộc nhân của ta trêu chọc ngươi chứ? Nếu như là đúng, chuyện này không có liên quan cùng lão phu!
– Tộc nhân chó má nào trêu chọc ta.
Chính là ngươi, Trần Hạ Thiên.
Cho tới bây giờ ngươi còn giả vờ hồ đồ.
Ngươi xem thường Bạch Tiểu Thuần là hài đồng ba tuổi có phải không?
Bạch Tiểu Thuần vẫn gầm thét giận dữ, lại một lần nữa lao ra.
Trần Hạ Thiên thiếu chút nữa muốn gào thét thành tiếng.
Hắn cảm thấy mình thật sự không có cách nào nói chuyện cùng Bạch Tiểu Thuần.
Hắn càng vắt hết óc đi nhớ lại, cũng nghĩ không ra mấy ngày nay, mình lại chọc phải cái người điên này thế nào.
Lúc này mắt nhìn đối phương lại vọt tới, Trần Hạ Thiên hung hăng cắn chặt răng, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Nhưng hắn lại chỉ có thể lui về phía sau.
Bạch Tiểu Thuần có chiến lực quá mạnh mẽ, da dày thịt béo.
Đồng thời, hắn cũng khiến cho Trần Hạ Thiên cực kỳ đau đầu.
Ở thời điểm Trần Hạ Thiên lui về phía sau, phía xa có giọng nói lo lắng, nhanh chóng truyền đến.
– Tiểu Thuần dừng tay!
Phía chân trời xa xôi có hai nói cầu vồng nhanh chóng lao đến.
Bên trong là một nam một nữ, chính là Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.
Trần Nguyệt San lộ ra vẻ mặt lo lắng.
Triệu Thiên Kiêu cũng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Sau khi hai người bọn họ nghe nói Bạch Tiểu Thuần đi tìm Trần Hạ Thiên, liền lập tức chạy tới.
Hắn thật sự không có cách nào không đến được.
Bạch Tiểu Thuần cùng lúc là bằng hữu của hắn.
Về phương diện khác Trần Hạ Thiên là sư phụ cùng nhạc phụ của hắn…
Nếu như những người khác tới, Bạch Tiểu Thuần có thể không để ý tới.
Nhưng giữa Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Tiểu Thuần, mặc dù tiếp xúc không phải quá nhiều, nhưng lại từng đồng cam cộng khổ trong lúc hoạn nạn.
Hơn nữa, mấy năm nay Triệu Thiên Kiêu có rất nhiều chiếu cố đối với Nghịch Hà Tông.
Còn vì chuyện của Bạch Tiểu Thuần, hắn không tiếc cùng Trần Hạ Thiên giằng co.
Phần ân tình này, Bạch Tiểu Thuần từ lâu vẫn ghi nhớ trong lòng.
Lúc này vừa nghe Triệu Thiên Kiêu nói vậy, bóng người hắn vốn muốn xông về phía Trần Hạ Thiên chợt dừng lại, lui ra phía sau vài bước.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Triệu Thiên Kiêu đang nhanh chóng lao đến.
Lúc này Trần Hạ Thiên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng biểu hiện ra ngoài, vẫn là sắc mặt thâm trầm biến thành màu đen.
Hắn đứng ở nơi đó, lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, ngươi…
Triệu Thiên Kiêu mắt thấy Bạch Tiểu Thuần dừng lại, tăng tốc độ nhanh chóng tới gần.
Hắn trực tiếp đứng ở giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Trần Hạ Thiên, thần sắc mang theo vài phần lo lắng cùng bất đắc dĩ, vội vàng ngăn cản.
– Đại sư huynh, sư phụ thật là quá đáng.
Hôm nay ta tới không có liên quan gì với Nghịch Hà Tông.
Thật ra là do sư phụ sư huynh làm chuyện thất đức, khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, vội vàng mở miệng nói trước một câu.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi nói rõ ràng ra đi.
Lão phu rốt cuộc làm gì ngươi?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1305: Không Phải Lão Phu! Không Phải!!! (2)
Trần Hạ Thiên vừa nghe lời này, hận không thể nghiến răng nghiến lợi.
Hắn về phía Bạch Tiểu Thuần hạ giọng nói.
– Còn muốn bảo ta nói rõ ràng? Chuyện chính bản thân ngươi làm, ngươi lại không biết sao! Không có vấn đề gì.
Ta đánh tới khi ngươi nghĩ ra mới thôi!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, khí thế cũng càng thêm mạnh mẽ.
Hắn làm ra bộ dạng muốn xông về phía trước.
Triệu Thiên Kiêu đứng ở giữa mắt thấy hai người giống như lại muốn đấu võ, cảm thấy rất đau đầu.
Hắn lại vội vàng ngăn cản.
– Tiểu Thuần!
Triệu Thiên Kiêu vội vàng mở miệng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Triệu Thiên Kiêu một chút, lúc này mới hít một hơi thật sâu, dừng bước.
– Đại sư huynh, chuyện này không có quan hệ gì với đại sư huynh.
Thật sự là do sư tôn của sư huynh quá đáng qua.
Sư huynh biết Trương Đại Bàn biết không? Còn có Hứa Bảo Tài, bọn họ là bằng hữu tốt của ta, lại là đồng môn của ta, nhưng lại bị sư phụ của đại sư huynh bắt đi.
Ta tới đòi người, hắn lại còn giả vờ hồ đồ!
Bạch Tiểu Thuần cả giận nói.
Triệu Thiên Kiêu sửng sốt.
Về Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài, hắn có nghe nói qua, cũng thực sự đã lâu không gặp.
Nghe ý tứ của Bạch Tiểu Thuần, lại là sư tôn của mình cho bắt đi.
Điều này khiến cho Triệu Thiên Kiêu do dự, quay đầu nhìn về phía Trần Hạ Thiên.
Trần Hạ Thiên cũng sửng sốt.
Trước đó hắn suy nghĩ thật lâu, cũng không nghĩ tới là chuyện gì.
Lúc này vừa nghe được Bạch Tiểu Thuần nói như vậy, càng thêm vài phần mờ mịt.
Ngay cả cái tên Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài này hắn cũng cảm thấy xa lạ.
– Không phải lão phu làm.
Hai người kia lão phu cũng không quen biết.
Bạch Tiểu Thuần, ngươi tìm nhầm người rồi!
Trần Hạ Thiên chỉ có thể cố nén tức giận, gằn giọng nói ra từng chữ từng lời.
Hắn thật sự cũng cảm thấy chẳng biết tại sao, trong lòng ủy khuất.
Nhưng hắn cũng không muốn trêu chọc Bạch Tiểu Thuần.
Vì vậy hắn lại bổ sung một câu.
– Chuyện này, không phải lão phu gây ra!
– Không phải ngươi làm, còn có thể là ai làm!
Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại, nhưng biểu hiện ra lại là nổi giận đùng đùng.
– Chuyện ngày hôm nay, ta không để yên đâu.
Đại sư huynh, Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài là bằng hữu tốt của ta.
Bọn họ hiện tại sống chết ra sao không biết.
Trong lòng ta rất sốt ruột.
Có chỗ nào đắc tội, quay đầu lại ta sẽ thỉnh tội với đại sư huynh!
Bạch Tiểu Thuần nói, thân thể chớp mắt lại trực tiếp phóng qua Triệu Thiên Kiêu, lao thẳng đến Trần Hạ Thiên.
Tiếng sấm sét lại vang vọng.
Hai người lại chiến đấu với nhau.
Triệu Thiên Kiêu cười khổ, nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại nhìn Trần Hạ Thiên một chút.
Cuối cùng hắn thở dài một tiếng.
Về chuyện này hắn cũng hiểu rõ.
Mình cũng không thể nhúng tay vào.
Trên thực tế trong lòng hắn có chút nghi ngờ đối với sư tôn của hắn…
Trong lòng Trần Hạ Thiên cũng sắp phát điên, ủy khuất đến cực hạn.
Trong lúc lui về phía sau, hắn chợt gào thét.
– Bạch Tiểu Thuần, lão phu cũng đã nói không phải ta làm, ngươi còn muốn như thế nào?
– Trong tông môn chỉ có ngươi cùng ta kết thù kết oán sâu nhất.
Không phải ngươi, còn có thể là ai? Trần Hạ Thiên ngươi đừng giả vờ nữa.
Ngày hôm nay ngươi không giao ra Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài cho ta.
Cho dù Bán Thần lão tổ đến nơi này, ta cũng chiếm lý!
Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể để cho tiếng hô của Trần Hạ Thiên đè ép xuống được.
Vì vậy hắn sử dụng âm thanh lớn hơn nữa, nói ra những lời này.
Trần Hạ Thiên chỉ cảm thấy mình cũng sắp phun ra một búng máu.
Hắn đặc biệt muốn phát điên.
Một cảm giác mãnh liệt tới mức gần như cả đời này cũng hiếm thấy, không ngừng dâng lên ở trong lòng hắn.
Hắn biết chuyện này không có cách nào nói mấy câu là có thể nói rõ ràng được.
Trong lúc hắn ủy khuất lui về phía sau, tay phải chợt nhấc lên.
Hắn không phải triển khai thần thông, mà là lấy ra ngọc giản truyền âm, lập tức truyền âm lại cho Bạch Trấn Thiên cùng Lý Hiển Đạo.
– Đây là chuyện ai trong hai vị làm vậy?
– Đáng chết, chuyện các ngươi làm, lại để cho ta đứng ra chịu tiếng xấu thay cho người khác!
– Bạch Trấn Thiên, Lý Hiển Đạo, chuyện này các ngươi phải cho ta một công đạo!
Ba câu này, hắn gần như là rít gào ở trong truyền âm.
Trong lòng hắn thật sự ủy khuất không có cách nào hình dung được.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, mắt thấy Trần Hạ Thiên truyền âm, vì vậy trợn trừng mắt, dừng bước chân lại.
Trong lòng có phần chờ mong.
Cùng lúc đó, Bạch Trấn Thiên cùng Lý Hiển Đạo đang luôn luôn chú ý tới cuộc chiến này.
Cả hai đều nghe được nhân quả của chuyện này.
Bạch Trấn Thiên vẫn đỡ hơn một chút. nhưng Lý Hiển Đạo sau một hồi sửng sốt, sắc mặt đại biến.
Nhưng không đợi hắn đi bố trí cái gì, truyền âm của Trần Hạ Thiên lại nổ lớn truyền đến.
Chuyện này quả thực không có liên quan gì với Bạch Trấn Thiên, nhưng lại có chút quan cùng Lý Hiển Đạo hệ.
Trong lòng Lý Hiển Đạo kêu khổ.
Hắn có ý định không đi thừa nhận.
Nhưng nhìn thấy Trần Hạ Thiên cũng đã sắp phát điên, vì vậy kiên trì truyền âm đáp lại cho Trần Hạ Thiên một câu.
– Trần huynh… Chuyện này là hiểu nhầm, hiểu nhầm… Ta vừa mới hỏi một chút, dường như là một trưởng lão phía dưới ta… Trong lúc vô ý đã bắt đi Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài này.
Lý Hiển Đạo ở đây vừa truyền âm, Trần Hạ Thiên lại chợt ngẩng đầu, tròng mắt cũng đỏ lên.
Hắn chợt ném mạnh ngọc giản trong tay cho Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi tự kiểm tra, nhìn rõ ràng đi.
Hai đồng tông này của ngươi không phải là lão phu bắt đi.
Không phải lão phu!! Không phải!!!
– Là Lý Hiển Đạo, Bạch Tiểu Thuần.
Ngươi tìm nhầm người rồi!!!
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng tiếp nhận ngọc giản.
Sau khi cẩn thận nhìn xong, trong lòng hắn cũng dâng lên một sự tức giận.
Hắn suy nghĩ rốt cuộc đã tìm ra được chính chủ.
Nhưng biểu hiện bên ngoài, hắn lại hất cằm lên, hừ một tiếng.
– Chuyện này không trách được ta.
Ai bảo ngươi thoạt nhìn lại không giống người tốt.
Tính toán một chút, lần sau có việc ta lại tới tìm ngươi.
Đi đây.
Bạch Tiểu Thuần nói xong, thoáng một cái, đã lao thẳng đến chỗ của Lý Hiển Đạo.
Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, mắt lại thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi, thời khắc này Trần Hạ Thiên còn không rõ dụng ý lần này Bạch Tiểu Thuần tới đây, vậy hắn cũng sống uổng phí tới từng tuổi này.
– Bạch Tiểu Thuần trời đánh.
Hắn nói vậy, không phải có ý nói, không quan tâm gặp phải chuyện gì, đều sẽ tới tìm ta gây phiền phức sao? Đây là hắn muốn ép ta, không thể không đứng ra giúp hắn giải quyết vấn đề!
Trần Hạ Thiên nghĩ tới đây, trong lòng phiền muộn đã đến mức tận cùng.
Cũng may hắn là Thiên Nhân.
Nếu không sợ là sốt ruột tức giận tới mức công tâm, đã sớm tức tới thổ huyết.
Ủy khuất này khiến cho toàn thân hắn đều muốn bùng nổ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









