Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 249 : Tiếng Hát Từ Thuyền Xương. (Hạ) (c1241-c1245)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Tiếng Hát Từ Thuyền Xương. (Hạ)
Thời gian ba ngày này, bọn họ dù không phi hành nhưng bước đi cũng rất nhanh.
Trên đường đi, Tống Khuyết cũng quen dần với âm thanh đạp vỡ xương đầu, cũng quen với áp lực từ bốn phía rồi, thần sắc chậm rãi trở nên thong dong.
Thần Toán Tử cũng khá hơn một chút, duy chỉ có Bạch Tiểu Thuần là vẫn cảnh giác vô cùng.
Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần vẫn cứ khẩn trương như trước, Tống Khuyết thầm hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường.
Lá gan của gã dường như cũng lớn hơn, cất bước càng nhanh hơn, thậm chí còn cố ý giẫm ra âm thanh thật lớn làm cho Bạch Tiểu Thuần nhiều lần khó chịu.
– Tống Khuyết ngươi đi nhẹ một chút đi!
Thần Toán Tử cũng thấy Tống Khuyết có chút hơi quá bèn tranh thủ nhắc nhở.
Tống Khuyết hừ một tiếng, đang định mở miệng phản bác thì ngay lúc này, Bạch Tiểu vốn đang cảnh giác nhìn xung quanh bỗng hô một tiếng.
– Các ngươi có nghe thấy không!
Hắn vừa nói ra, Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử đều dừng bước lại.
Hai người tập trung lắng nghe.
Lúc đầu còn không thấy có tiếng gì cả, nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ liền biến đổi sắc mặt.
Rõ ràng là ở bên trong cấm khu không người này, từ phía xa xa lại truyền đến tiếng hát!
Đây là tiếng hát của nữ tử, có điều khoảng cách quá xa, nghe không rõ ca từ.
Thế nhưng tiếng hát xuất hiện cũng đã đủ làm Bạch Tiểu Thuần sắc mặt lập tức trắng bệch.
– Không thể nào, Công Tôn Uyển Nhi chẳng lẽ lại trốn tới đây!
Bạch Tiểu Thuần liền nghĩ tới Công Tôn Uyển Nhi thế nhưng ngay sau đó hắn mơ hồ nghe được tiếng ca kia dường như cũng không phải giọng của Công Tôn Uyển Nhi.
Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng trở nên lo lắng, không ngừng dò xét khắp nơi, tìm kiếm tiếng hát kia.
Đột nhiên, Thần Toán Tử trợn to mắt, chỉ một cái về phía trước.
– Ở đó!
Gã vừa mở miệng thì Bạch Tiểu Thuần cùng Tống Khuyết cũng nhanh chóng nhìn lại, lập tức thấy được ở phía xa trong sương vô số hài cốt… Có điều những hài cốt này không phải nằm trên mặt đất mà đang đứng thẳng, xuất hiện trong mắt ba người Bạch Tiểu Thuần chính là hơn vạn bộ hài cốt của người bình thường.
Chúng nó đang khom người, trên vai đều có một dây thừng màu đen, thật giống như dùng người để kéo thuyền vậy!
Mà càng kinh người hơn, sau khi hơn vạn hài cốt kia xuất hiện thì đằng sau bọn họ, lại đi tới hơn một ngàn bộ hài cốt khổng lồ, cao chừng trăm trượng.
Trên vai bọn chúng đều có dây thừng, cũng đang kéo đi!
Còn chưa kết thúc, đằng sau hơn một ngàn hài cốt cự nhân kia còn có trên trăm bộ hài cốt lớn đền ngàn trượng của hung thú.
Mà bọn chúng cũng không giống nhau, trong đó có sư tử, có hổ thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn thấy được cả cốt long ba đầu!
Cảnh tượng này lập tức làm tâm thần ba người nổ vang.
Ngay sau đó, hiện ra trước mắt bọn họ, cũng là ở đằng sau cốt long ba đầu kia… Một chiến thuyền lớn đến mấy vạn trượng, có thể thể nói là kinh thiên động địa!
Chiến thuyền này cực kì to lớn, toàn thân đen kịt, dù rằng bị tàn phá nặng nề, thậm chí đến cờ xí còn không trọn vẹn.
Thế nhưng vẫn có thể nhìn ra khí thế kinh người của nó.
Có điều, mặc cho những hài cốt kia kéo động dây thừng, mặc cho chúng đi về phía trước, mặc cho chiến thuyền bị kéo lê trên biển xương, vẫn không có một âm thanh nào phát ra.
Toàn bộ sinh mệnh cấm khu vẫn tĩnh mịch như trước, chỉ có tiếng hát mơ hồ kia, dường như được truyền ra từ trong con thuyền!
Cảnh tượng này làm cho Bạch Tiểu Thuần thân thể phát run.
Từ trên chiến thuyền kia hắn cảm nhận được một khí tức khủng bố trước nay chưa từng có, lập tức nhanh chóng lui về phía sau.
– Chuyện này không ổn, sinh mệnh cấm khu này làm sao có thể có chiến thuyền, thậm chí còn có hài cốt kéo đi.
Thật đáng sợ!
Bạch Tiểu Thuần sắc mặt trắng bệch sắc mặt trắng bệch, tranh thủ thời gian mở miệng.
– Nếu không thì chúng ta trở về đi, ta cảm thấy đi trường thành có lẽ là một ý kiến hay!
Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong thì đột nhiên chiến thuyền ở xa xa trong mắt ba người bỗng biến mất vô ảnh…
Chẳng những chiến thuyền, mà tất cả hài cốt kéo thuyền cũng biến mất, thậm chí tiếng hát kia cũng vậy, dường như bọn chúng chưa từng xuất hiện vậy.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử cũng đều lo sợ không yên, bọn họ đã bị chiến thuyền quỷ dị làm cho chấn động.
Nhưng thấy được nó đã biến mất, nhất là khi Tống Khuyết nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang sợ hãi thì gã càng không thể sợ hãi, bèn khinh thường hừ lạnh một tiếng.
– Sinh mệnh cấm khu vốn là quỷ dị, xuất hiện một chiến thuyền có gì đáng sợ! Đây rõ ràng chỉ là ảo ảnh mà thôi, không để ý là được rồi.
Bạch Tiểu Thuần, ngươi đang sợ hay sao?
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy thì trừng mắt lên.
– Ta sợ quỷ? Ta đây đường đường là Thiên Phẩm Luyện Hồn Sư, quỷ lớn nhất còn đồ đệ của ta, ta còn sợ quỷ sao? Nói giỡn!
Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lên, ngạo nghễ nói.
Tống Khuyết cười lạnh một tiếng, không nói gì, giữ chặt lấy Thần Toàn Tử cùng nhau đi thật nhanh về phía trước.
Thần Toán Tử chần chừ một chút, nhìn Tống Khuyết rồi lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, đang định nói gì đó.
Có điều gã tu vi yếu nhất, bị Tống Khuyết kéo đi, sao có thể phản kháng được, chỉ đành cười khổ mà thôi.
– Có lẽ thật là ảo ảnh…
Bạch Tiểu Thuần cũng thấy thật mất mặt.
Hắn cũng không hiểu vì sao chiến thuyền thoạt trông thật quỷ dị này lại đột ngột biến mất được, sờ sờ cái mũi một chút.
Hắn nghĩ bản thân dù sao cũng là trưởng bối của Tống Khuyết, nếu như đến vãn bối còn đi được thì hắn là trưởng bối cũng phải đi theo bảo hộ an toàn cho vãn bối.
An ủi bản thân như vậy rồi Bạch Tiểu Thuần đành thở dài, nhanh chóng đi tới, để cho hai người Tống Khuyết, Thần Toán Tử được bao phủ trong phạm vi bảo hộ của lệnh bài.
Thời gian trôi qua, nhoáng cái đã được một tháng.
Trong một tháng này, chiến thuyền kia cũng không xuất hiện lần nữa.
Dần dần, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời ba người chậm rãi tăng tốc độ lên.
Nhưng lại qua mấy ngày, vào hoàng hôn của hôm nay, thì ba người đang bay nhanh bỗng biến sắc mặt.
Bên tai bọn họ lại lần nữa vang đến tiếng hát của nữ tử kia!
Lúc này, tiếng hát so với trước càng rõ hơn, thậm chí bọn họ còn có thể nghe được ca từ như có như không!
Ca từ này quỷ dị vô cùng, có thể nghe rõ nhưng lại không thể nhớ được.
Thế nhưng nó lại đang khắc sâu vào trong đầu ba người Bạch Tiểu Thuần một câu chuyện xưa, kể về một đứa bé nuốt cánh tay của mẹ mình!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1242: Nghịch Hà Gặp Nguy (Thượng)
Đại ý của những ca từ này làm cho lông tơ của Bạch Tiểu Thuần dựng đứng, kể cả Tống Khuyết lẫn Thần Toán Tử đều biến sắc.
Cùng lúc đó, hơn vạn hài cốt và chiến thuyền khổng lồ kia cũng lại xuất hiện lần nữa, càng ngày càng gần ba người bọn hắn!
Khoảng cách không đến năm trăm trượng, thậm chí ba người cũng đã có thể nhìn hơi rõ mọi thứ trên chiếc chiến thuyền kia.
Nhưng ngay vào lúc tâm thần ba người chấn động, thì tiếng hát đó lại biến mất một lần nữa, chiến thuyền lập tức cũng không còn bóng dáng.
Lúc này, Tống Khuyết không khinh thường nữa, sắc mặt của hắn cũng hơi tái nhợt.
Ba người liếc nhìn nhau, đều nhận ra sự bất thường của việc này, phải biết rằng khi chiếc thuyền này xuất hiện lần đầu, nó biến mất khi cách ba người hơn nghìn trượng, mà bây giờ xuất hiện lần thứ hai, thì lại biến mất khi chỉ cách ba người năm trăm trượng.
Bọn hắn không dám nghĩ tiếp, nếu như chiếc chiến thuyền này có thể xuất hiện lần thứ ba, có phải… sẽ cách ba người càng gần hơn!
Mà hiển nhiên, trở về theo theo đường cũ, cũng cần ít nhất một tháng, đi chậm lại không nói, thì cũng rất khó cam đoan sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đồng thời, dựa theo địa đồ mà Bạch Tiểu Thuần nhìn trước khi đi, mảnh cấm khu không người này nhìn như vô tận, nhưng trên thực tế, dựa vào tốc độ của bọn hắn, không đến ba tháng là có thể đi hết!
Trước mắt, bọn hắn coi như đã đi được gần một nửa.
Ba người nhìn nhau trong sự im lặng, Tống Khuyết nghiến răng, bỗng nhiên mở miệng.
– Chiếc thuyền này cách một tháng mới xuất hiện lần thứ hai, chúng ta tăng tốc đi tiếp, tranh thủ trước khi thuyền đến lần nữa, rời khỏi nơi quỷ quái này!
Tống Khuyết vừa nói xong, Thần Toán Tử cũng khẽ gật đầu.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm trong chốc lát, hắn luôn có cảm giác rằng Thủ lăng nhân sẽ không hại mình, vì vậy cũng cắn răng một cái, cùng Tống Khuyết và Thần Toán Tử tăng tốc độ.
Ba người không còn chạy trên mặt đất nữa, mà lại bay lên trời, hóa thành ba đạo cầu vồng.
Trong tiếng xé gió rít gào, ba người đều bùng nổ tốc độ, vọt thẳng đến phương xa.
Thời gian đã trôi qua nửa tháng, trong nửa tháng này, chiếc thuyền kia vẫn không xuất hiện, nhưng sự cảnh giác của Bạch Tiểu Thuần cũng không giảm chút nào.
Hắn luôn để ý bốn phía, tốc độ cũng đã bộc phát toàn lực, Thần Toán Tử tốc độ chậm, nhưng dưới sự lôi kéo của Bạch Tiểu Thuần thì gã vẫn cắn răng kiên trì.
Chỉ là, ngay sau khi nửa tháng này trôi qua, đột nhiên, vào hoàng hôn một ngày, tuy ba người còn đang bay nhanh trên trời, nhưng tai bọn hắn đã nghe được tiếng hát kia lần thứ ba, tiếng hát làm cho người ta sởn hết cả gai ốc!
Lần này, tiếng hát đấy càng thêm rõ ràng.
Đồng thời, ở ngoài mấy trăm trượng, bọn hắn cũng nhìn thấy hơn vạn hài cốt cùng chiếc chiến thuyền khổng lồ kia hiện ra một cách vô thanh vô tức!
Khoảng cách lần này của chiến thuyền thật sự là quá gần, cho nên Bạch Tiểu Thuần cũng thấy rõ cột cờ trên thuyền, vậy mà nó lại có những ba mặt cờ, ba mặt cờ này đều thêu mặt quỷ!
Nhất là mặt quỷ ở chính giữa, mặt xanh nanh vàng, có cảm giác như nó đang cười dữ tợn với ba người.
Chỉ liếc nhìn thôi mà Bạch Tiểu Thuần đã cảm thấy ù ù trong đầu.
Sắc mặt Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng đại biến.
Bởi vì, dưới sự lôi kéo của hơn vạn hài cốt, chiếc thuyền kia đang phóng thẳng đến chỗ ba người, khoảng cách trong nháy mắt đã rút ngắn chỉ còn ba trăm trượng, hai trăm trượng…
Càng ngày càng gần, thậm chí Bạch Tiểu Thuần đã thấy rõ dáng vẻ của từng bộ hài cốt.
Hắn thấy được những khuôn mặt không cảm xúc của các hài cốt, cũng cảm nhận được oán khí nồng đậm tràn ra từ trên người chúng!
Trong những bộ hài cốt này, có bộ đã triệt để thối rữa thành xương cốt, có bộ thì mới thối rữa hơn nửa, còn có một số bộ dường như mới bắt đầu thối rữa.
Trang phục chúng mặc cũng khác nhau, giống như chúng đến từ nhiều thời điểm khác nhau, trong đó có Hồn Tu, cũng có tu sĩ…
Mà bởi vì khoảng cách hai bên ngày càng gần, cho nên mọi thứ trên chiếc chiến thuyền kia cũng được ba người nhìn rõ.
Chiến thuyền màu đen, vết nứt chằng chịt khắp nơi, dường như nó đã trải qua đại chiến mà bị hư hại nặng.
Tất cả những chuyện này đều xảy ra trong nháy mắt, ba người biến sắc, vội vàng lùi về phía sau.
Nhưng khi ba người vừa muốn lùi bước, thì đột nhiên, tiếng hát biến mất, thuyền cũng biến mất!
Chỉ là, lần biến mất này, khoảng cách giữa chiến thuyền với bọn hắn chỉ còn lại một trăm trượng!!
Một màn này khiến nội tâm Bạch Tiểu Thuần run rẩy, Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng đã run lập cập.
Ba người hít thở gấp gáp, đồng thời, đều dâng lên một luồng nguy cơ sinh tử mãnh liệt.
– Lần này chỉ cần nửa tháng liền xuất hiện! Mà khoảng cách cũng ngày càng gần sát rồi, một khi xuất hiện lần thứ tư, nhất định nó sẽ trực tiếp đâm lên người chúng ta!!
– Đáng chết, đây là chỗ quái gì vậy!! Ta thật sự không muốn biết thành hài cốt kéo thuyền đâu!!
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đã nói rằng có lệnh bài thì sẽ không gặp nguy hiểm cơ mà!
Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử đều nóng nảy, Bạch Tiểu Thuần cũng đỏ cả mắt, lúc này hắn vô cùng lo lắng.
Sau khi nghe được những lời nói của Tống Khuyết và Thần Toán Tử, hắn đột nhiên kêu lớn.
– Cả hai đừng nói nữa.
Tống Khuyết, Thần Toán Tử, tốc độ của các ngươi chậm, ta sẽ mang các ngươi bay đi, nhất định phải rời khỏi nơi này trong nửa tháng!
Cho dù Bạch Tiểu Thuần tin tưởng Thủ lăng nhân, nhưng tình huống hôm nay đã khiến hắn cảm giác nguy cơ càng thêm mãnh liệt.
Khi nói, hai tay hắn cũng nâng lên, nắm vào hư không, lập tức liền kéo Tống Khuyết và Thần Toán Tử đến bên người.
Thân thể hắn phóng vọt đi, bùng nổ ra tốc độ có thể so sánh với Thiên Nhân, trong tiếng ầm ầm, Bạch Tiểu Thuần mau chóng bay về phương trời xa xa.
Một lần bay này kéo dài tới bảy ngày!
Mặc dù tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, nhưng trong hoàng hôn của ngày thứ bảy, khi ba người đang bay nhanh, thì bên tai bọn hắn lại vang lên… tiếng hát quỷ dị kia!
Lần này, tiếng hát giống như ở ngay sát tai của bọn hắn, tựa hồ là cô gái kia đang ca hát bên cạnh họ vậy.
Mà chiếc thuyền khổng lồ kia cũng đột nhiên xuất hiện trong sương mù cách ba người hơn trăm trượng.
Lần này, nó xuất hiện quá gần, không đợi ba người nhìn kỹ, một cỗ hấp lực cực mạnh đột nhiên bạo phát ra từ trên chiến thuyền kia.
Cùng lúc đó, hơn vạn hài cốt dường như cũng bùng nổ, chúng tăng tốc độ, lập tức liền kéo chiếc thuyền kia di chuyển.
Trong tiếng kêu sợ hãi của ba người, hơn vạn hài cốt đã đụng trực tiếp lên cơ thể bọn hắn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1243: Nghịch Hà Gặp Nguy (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng, mắt hắn đột nhiên hoa cả lên, không chỉ mình hắn bị như thế, mà Tống Khuyết, Thần Toán Tử cũng thấy hoa mắt.
Đến khi ánh mắt của ba người rõ ràng, tất cả bọn hắn đều hít thở không thông, bởi vì bọn hắn sợ hãi mà phát hiện ra rằng, bọn hắn… lại đang ở trên chiếc thuyền màu đen kia!!
Sương mù cuồn cuộn ở bốn phía, bên dưới, hơn vạn hài cốt không ngừng kéo thuyền di chuyền về phía trước.
Mà ba người bọn hắn lại đang đứng trên boong thuyền, chỉ biết trơ mắt nhìn chiến thuyền liên tục di chuyển trong làn sương mù của sinh mệnh cấm khu.
Ngay vào lúc ba người xuất hiện trên chiến thuyền, thì ở một nơi xa xôi bên ngoài sinh mệnh cấm khu, tại Đông mạch Thông Thiên Hà, trong khu vực Trung du, lúc này, Nghịch Hà Tông đang vang vọng tiếng chuông đầy gấp gáp.
Tiếng chuông dần truyền ra khiến tất cả tu sĩ trong Nghịch Hà Tông bắt đầu lo lắng, từng người một đều cảm thấy áp lực trong lòng, hô hấp cũng nặng nề hơn.
Những năm gần đây, tại Trung du, Nghịch Hà Tông vô cùng cảnh giác!
Sự thật là mấy vị lão tổ trong tông môn vẫn chưa có ai có thể đột phá Nguyên Anh, bước vào Thiên Nhân, một bước này thực sự quá khó khăn.
Bởi vì nguyên nhân này mà ba đại tông môn Tinh Hà viện, Đạo Hà Viện cùng với Cực Hà Viện cũng bắt đầu rục rịch, cho nên trong mấy năm này, xung đột lẫn nhau càng ngày càng nhiều, thậm chí tu sĩ Nghịch Hà Tông đã nhiều lần xuất hiện thương vong.
Suy cho cùng thì năm đó Nghịch Hà Tông đến trung du, đã ảnh hưởng tới lợi ích của ba đại tông môn.
Hơn nữa, Bạch Tiểu Thuần ra tay trên Truyền Thừa Sơn đã cướp đi lượng lớn tài nguyên về cho Nghịch Hà Tông, khiến mâu thuẫn càng thêm sâu sắc.
Đặc biệt là những thiên kiêu trưởng thành trong mấy năm gần đây của ba đại tông môn, trên mặt tên nào cũng mang theo một cái ấn ký rùa đen, dường như vĩnh viễn không sạch, điều này càng làm bọn chúng hận Nghịch Hà Tông, hận Bạch Tiểu Thuần đến tận xương.
Mà trước mắt, đã sắp đến lần mở ra tiếp theo của Truyền Thừa Sơn, nó khiến ba đại tông môn hạ quyết tâm, thậm chí âm thầm xin chỉ thị từ Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng nhận được sự ngầm đồng ý.
Vì vậy, ba đại tông môn muốn phát động một cuộc chiến… diệt tông!!
Sau khi Nghịch Hà Tông lấy được tin tức này từ ám tử, tiếng chuông hiện giờ chính là âm thanh thông báo toàn tông chuẩn bị chiến tranh.
Bên cạnh đó, vì sinh tồn, Nghịch Hà Tông không thể không phái sứ giả đến Tinh Không Đạo Cực Tông để xin tha.
Dù sao thì ngày trước Bạch Tiểu Thuần cũng từng là Vạn Phu Trưởng, hắn có để lại một ít nhân mạch.
Mấy năm nay, những nhân mạch mạch này cũng giúp đỡ Nghịch Hà Tông, nếu không, chỉ sợ là ba đại tông môn đã sớm không kiên nhẫn được.
Chỉ là, Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc cũng không có ở đây, tuy có tin đồn từ Man Hoang rằng hắn vẫn còn sống, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, toàn bộ Nghịch Hà Tông đang gặp nguy cơ!
Mặt khác, tất cả lão tổ đều xuất quan, tông môn khai mở đại trận, chuẩn bị cho một trận chiến quyết định sự tồn vong của tông môn!!
Nhưng trận chiến này, không ai trong Nghịch Hà Tông có tự tin, bởi vì đối thủ của bọn họ… cũng xuất kích toàn lực, đó chính là ba vị Thiên Nhân, dù chỉ là Thiên Nhân tấn chức bằng biện pháp kém nhất, nhưng đối với tu sĩ mà nói, họ vẫn là… Thiên Nhân!
– Một trận chiến quyết định tông môn tồn vong!
– Thề chết thủ tông!!
Dưới tiếng chuông, hầu như tất cả tu sĩ Nghịch Hà Tông đều đỏ cả mắt, hơi gầm nhẹ.
Đồng thời, bên trong Nghịch Hà Tông, cũng có một tiếng rít gào kinh thiên, phóng thẳng lên trời!
Đó là một cơ thể lớn chừng mấy trăm trượng, toàn thân màu tím, bốn chân đạp ngọn lửa màu đen, vừa giống rồng vừa giống kỳ lân, khí thế ngập trời, ngay cả lão tổ Nguyên Anh Đại viên mãn sau khi thấy cũng phải chấn động… Đó là Vương thú!
Thiết Đản!
Nghịch Hà Tông cùng với ba đại tông môn khác ở trung du đã có xung đột nhiều nhiều năm qua.
Hôm nay đại chiến cũng là lửa sém lông mày, chẳng mấy chốc sẽ bộc phát ra.
Cũng vào lúc này, ba người Bạch Tiểu Thuần đang muốn thông qua sinh mệnh cấm khu mà trở lại Nghịch Hà Tông cũng đang phải đối mặt một vật khủng bố.
Đứng ở trên boong thuyền của chiếc quỷ thuyền khổng lồ, sắc mặt ba người đều biến đổi, nhanh chóng nhìn về bốn phía.
Quỷ thuyền này từ xa đã thấy vô cùng tổn hại, mà nhìn gần thì lại càng thêm rõ ràng.
Thậm chí ở trên boong thuyền đen kịt này cũng có rất nhiều khe nứt.
Hiển nhiên chiếc quỷ thuyền này từng phải trải qua những trận chiến thê thảm khó có thể tưởng tượng.
Thế nhưng dù là vết thương chồng chất nhưng khí tức từ nó phát ra vẫn vô cùng kinh người.
Không chỉ vậy, Bạch Tiểu Thuần không biết có phải ảo giác không nhưng quỷ thuyền này mang lại cho hắn cảm giác nguy cơ so với Thiên Tôn không kém, thậm chí còn hơn một chút!
Có thể nói là kinh tâm động phách!
Bạch Tiểu Thuần tinh thần khẩn trương, ánh mắt đảo qua bốn phía rồi định đi tới nhảy ra khỏi con thuyền.
Lúc này, Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng có ý này, nhưng ngay khi ba người vừa tới biên giới của quỷ thuyền đang định nhảy ra thì một màn sáng màu đen ở bốn phía bỗng xuất hiện, ầm một tiếng, ngăn trở bọn họ lại.
Dù tu vi Bạch Tiểu Thuần hôm nay đã có thể trấn áp Thiên Nhân sơ kì, thậm chí còn có thể cùng với Thiên Nhân trung kì đánh một trận nhưng cũng không xuyên phá qua màn sáng này được, thân thể hắn lập tức bị bắn ngược lại.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng sốt ruột, lại vọt tới nhưng vẫn bị màn sáng ngăn cản, chỉ có thể hít sâu một hơi.
Tình huống của Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử cũng chẳng hơn gì.
Ba người hô hấp dồn dập, sắc mặt không khỏi trở nên ngưng trọng, lại cẩn thận quan sát bốn phía một lần nữa.
Boong thuyền này rất trống trải, không nhìn thấy có quá nhiều kiến trúc mà chỉ có một khoang thuyền nhô ra.
Hiển nhiên đây chính là đường duy nhất để vào bên trong chiến thuyền, những nơi khác đều đã bị tàn phá.
Có lẽ con thuyền này từng có không ít kiến trúc nhưng hiện giờ đều đã không còn nữa rồi.
Có thể thấy ở đỉnh khoang thuyền dựng thẳng lên một cây cột có ba lá cờ mặt quỷ, cùng với một cái bát quái kính phong cách cổ xưa được treo ở trên cửa ra vào của khoang thuyền.
Trừ những thứ đó ra không còn gì nữa.
Tống Khuyết sắc mặt khó coi, lại đi thẳng về phía trước mà điều tra bốn phía.
Thần Toán Tử thì thở hổn hển, thân thể gã vốn rất suy yếu, lúc này lại đứng ở trên quỷ thuyền này, cả người thấy lạnh lẽo, không ngừng run rẩy.
– Thần Toán Tử, ngươi mau tranh thủ thời gian bói một quẻ xem làm thế nào mới có thể rời khỏi chiếc thuyền này đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1244: Thuyền Xương Quỷ Dị
Bạch Tiểu Thuần nhìn cửa vào khoang thuyền.
Hắn cảm thấy quỷ thuyền này dường như cũng có sinh mệnh, nếu nó đã dịch chuyển ba người tới đây thì chắc hẳn là muốn bọn họ đi vào cánh cửa này!
Thần Toán Tử cũng sợ hãi vô cùng, lúc này nghe Bạch Tiểu Thuần nói vậy thì vội vàng từ trong ngực lấy ra một đồng tiền.
Đây là Toán mệnh pháp bảo của gã, ngày thường vô cùng giữ gìn.
Dù là trước kia ở trong bộ lạc của thổ dân cũng chỉ là gieo hạt mà thôi, lúc này lại lấy ra đồng tiền này chứng tỏ gã cũng đã sốt ruột lắm rồi..
Gã đang muốn thi triển thần thông để bói một quẻ thì lá cờ mặt quỷ màu xanh nanh vàng ở chính giữa bỗng lắc lư.
Lập tức tay phải Thần Toán Tử không tự chủ được mà run lên, không bắt được đồng tiền.
Mà đồng tiền kia sau khi trượt khỏi tay gã liền rơi xuống boong thuyền, lăn vào một cái khe, biến mất không thấy gì nữa.
– Pháp tiền của ta!
– Đây là pháp tiền độc nhất vô nhị, là bổn mạng pháp bảo của ta, bên trên còn khắc tên của ta a!
Thần Toán Tử khẩn trương, nhanh chóng nhìn vào khe hở kia.
Có điều khe hở này đen kịt, nhìn không rõ, cũng không thể biết được đồng tiền kia đã rơi vào đâu.
Thần Toán Tử cũng sắp khóc rồi, gã không nghĩ tới, ở trong bộ lạc vì bảo vệ đồng tiền mà bản thân gã cũng bị đem nấu đi, thế nhưng hôm nay ở trên con thuyền quỷ này, lại chính tay gã ném pháp tiền đi.
Nhìn thấy Thần Toán Tử đang bói quẻ vậy mà lại ném đồng tiền đi, Bạch Tiểu Thuần cũng bất đắc dĩ vô cùng.
Hắn chẳng trông chờ gì được ở tên này nữa rồi, liếc nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt vẫn là đặt vào khoang thuyền kia.
Trong khi hắn đang lo nghĩ thì Tống Khuyết cũng đã đi xem xét xung quanh một vòng.
Sau khi trở lại, đứng trước cửa vào khoang thuyền, gã cũng nhíu mày suy tư.
Về phần Thần Toán Tử thì lúc này đang mặt mày ủ rũ.
Nội tâm vô cùng hối hận nhưng gã cũng không dám ôm hận với Bạch Tiểu Thuần, chỉ đành đau lòng mà ngẩng đầu lên, nhìn về khoang thuyền kia.
Bỗng ánh mắt gã lập tức sáng ngời.
Gã nhìn vào bát quái kính khảm trên khoang thuyền phía trước không chớp mắt.
Tấm gương này rất mờ, soi vào nhìn không thấy rõ sự vật, mơ hồ mang lại cho người ta cảm giác âm trầm.
Thế nhưng khi Thần Toán Tử nhìn lại, gã lập tức thấy được tấm gương này bất phàm.
– Đó là một bảo vật!
Thần Toán Tử như ngừng thở.
Gã am hiểu bói toán, mà bây giờ trực giác đang mách bảo tấm gương này rất thích hợp với gã.
Vốn là gã đang buồn phiền vì ném đồng tiền kia đi, lúc này lập tức hưng phấn, đi tới lấy bát quái kính kia xuống.
– Chờ một chút!
Bạch Tiểu Thuần không ngờ Thần Toán Tử lại to gan như vậy, đang muốn ngăn cản thì đã chậm, gã đã cầm bát quái kính vào trong tay rồi.
Bạch Tiểu Thuần tâm thần nổ vang một tiếng, cảm giác nguy cơ lập tức tăng mạnh.
Hắn vô cùng lo lắng, đồng thời cũng hết sức cảnh giác.
Ngay đến Tống Khuyết cũng bị hành động lớn mật này của Thần Toán Tử là cho hoảng sợ.
– Thần Toán Tử, ngươi làm gì vậy!
Vừa nói, Tống Khuyết cũng nhanh chóng vận chuyển tu vi.
Có điều con thuyền này cũng không có chút biến hóa nào, bốn phía vẫn bình thường, hơn vạn hài cốt bên ngoài vẫn đang kéo con thuyền nhanh chóng đi về phía trước.
Thấy không có gì đáng ngại, Bạch Tiểu Thuần cũng thở nhẹ ra.
Khi nhìn về phía Thần Toán Tử hắn cũng cảm thấy đau đầu.
Mà Thần Toán Tử cũng biết mình đã lỗ mãng, trong lòng có chút chột dạ nhưng vẫn cầm chặt lấy bát quái kính rồi lập tức cho vào túi trữ vật.
– Pháp tiền của ta đã bị rơi mất vào khe thuyền rồi, ta lấy của nó một cái gương đồng coi như trao đổi.
Thần Toán Tử tranh thủ nói một câu.
Bạch Tiểu Thuần vuốt vuốt mi tâm, hắn thật sự rất đau đầu.
Tống Khuyết cũng cau mày, trừng mắt nhìn Thần Toán Tử, sau đó cũng thu hồi ánh mắt nhìn về phía khoang thuyền, lộ vẻ quyết đoán.
– Nếu như con thuyền quỷ dị này dịch chuyển chúng ta đến đây, lại không để chủng ta rời khỏi.
Có lẽ cũng cần phải xuống quan sát một chút rồi, ta còn muốn nhìn xem, bên trong rốt cuộc tồn tại thứ gì!
Tống Khuyết cắn răng, nói xong cũng không nhìn hai kẻ kia một cái, mà lập tức cất bước về phía cửa vào khoanh thuyền.
Bạch Tiểu Thuần sốt ruột hô to một tiếng.
– Tống Khuyết, ngươi chờ một chút!
Nhưng gã vẫn làm như không nghe thấy, bước thẳng vào trong khoang thuyền không quay đầu lại.
Bạch Tiểu Thuần lập tức nổi giận.
Hắn nhủ thầm hai gã này tại sao lại manh động như vậy chứ, dù thế nào thì chính mình cũng là đầu lĩnh của tiểu đội này, thế nhưng bọn hắn chẳng hề nghe lời hắn.
– Không thể nói gì với hai người các ngươi nữa, kẻ thì vừa nhìn thấy một cái gương liền tham đến không muốn sống, kẻ kia thì còn trực tiếp hơn, lập tức đi tìm chết!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng sốt ruột.
Thần Toán Tử ở một bên chần chừ, thế nhưng nghĩ tới pháp tiền của bản thân có thể đã rơi xuống phía dưới, trong sự tiếc hận, gã bèn cắn chặt răng, bước về hướng khoang thuyền.
– Tống Khuyết nói cũng có đạo lý, ta cảm thấy con thuyền này đối với chúng ta cũng không có ác ý.
Nếu không thì chúng ta cũng đã sớm chết rồi, đi xuống xem một chút cũng tốt.
Thần Toán Tử nói xong, liền bước theo Tống Khuyết, chỉ trong nháy mắt gã liền bước vào trong khoang thuyền, biến mất vô ảnh.
Chỉ sau một lát mà trên boong thuyền rộng lớn này chỉ còn lại có mình Bạch Tiểu Thuần mà thôi.
Lúc này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cũng dần trở nên khó coi, hơi thở dồn dập.
Nhìn cánh cửa dẫn vào khoang thuyền, hắn cảm thấy đây chẳng khác nào cái miệng lớn của một con lệ quỷ.
– Không đúng, Tống Khuyết cũng không phải kẻ lỗ mãng, Thần Toán Tử cũng không phải, nếu không thì cũng không thể sống đến hiện nay.
Thế nhưng vì sao từ khi tiến lên con thuyền này thì hành vi của bọn họ lại biến đổi lớn đến vậy!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đây thì cái lưng liền toát mồ hôi lạnh.
Hắn lần nữa nhìn xung quanh, thế nhưng bốn phía cũng không có gì bất thường, chỉ có sương mù ở xa xa đang không ngừng cuồn cuộn, nơi đây vẫn tĩnh mịch như trước.
Xoắn xuýt hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần đành nghiến chặt răng.
Con thuyền này không để bọn họ rời đi, lựa chọn duy nhất vào lúc này chính là tiền vào khoang thuyền.
Hơn nữa hắn cũng không thể trơ mắt nhìn hai kẻ kia nhảy vào hố lửa.
Cặp mắt Bạch Tiểu Thuần đã trở nên đỏ ngầu, hắn hét lớn một tiếng, từ trong túi trữ vật lấy ra rất nhiều phù văn mà hắn đã sử dụng qua nhiều lần, toàn bộ đều dán lên thân thể.
Rồi tu vi vận chuyển, lực lượng thân thể triển khai, thậm chí vẫn còn thấy lo lắng, hắn liền từ trong túi trữ vật lấy ra một ít áo giáp, nhanh chóng mặc vào rồi phóng vào khoang thuyền.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1245: Bức Họa Và Trường Sinh (Thượng)
Ngay khi thân ảnh Bạch Tiểu Thuần bước vào khoang thuyền, thì trên boong thuyền vắng vẻ này, cái lá cờ mặt quỷ mặt xanh nanh vàng ở chính giữa cột cờ bỗng không gió mà bay, làm cho mặt quỷ kia vặn vẹo, chăng khác nào đang cười!
Trong khoang thuyền, một cái thang đi thông xuống tầng lầu bên dưới, lúc Bạch Tiểu Thuần đi vào đã không nhìn thấy Tống Khuyết, chỉ có thể nhìn đến hướng cuối cầu thang, đột nhiên thân hình của Thần Toán Tử chợt lóe lên.
Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian, cẩn thẩn từng li từng tí bước xuống cầu thang, rất nhanh đã đến được tầng thứ nhất của chiếc thuyền quỷ quái này.
Ngay lúc hắn vừa bước vào tầng thứ nhất liền thấy được Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử, hai người này bây giờ đang mở to mắt dò xét bốn phía.
Bạch Tiểu Thuần thấy hai người không có việc gì cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, bước vội vài bước đến chỗ hai người, ánh mắt cũng thuận tiện đảo qua một vòng khắp tầng này.
Tầng thứ nhất này cũng không nhỏ, nhưng lại hết sức trống trải, so với boong tàu cũng sàn sàn như nhau.
Cách đó không xa có một cầu thang đi thông xuống dưới, trừ cái đó ra thì không còn gì cả.
Nhưng mà bốn phía trên vách tường lại có vẽ một vòng tròn cực lớn.
Trong đó có vẽ bầu trời, không phải là xanh thằm mà giống như mặt biển, có gợn sóng nhấp nhô, nếu không phải có nhiều đóa mây thì Bạch Tiểu Thuần cũng không thể nhận ra đó là bầu trời trong chốc chốc lát được.
Kinh người hơn, trên bầu trời trong cái hình vẽ này có một bàn tay khổng lồ, bàn tay này cực lớn, chiếm gần như một nửa bầu trời, giống như giáng từ trên trời xuống, chụp về phía mặt đất.
Gây cho người ta một cảm giác tuyệt vọng, lực lượng của bàn tay kia dường như đủ để….diệt thế!
Cả mặt đất đều là một mảnh khô héo, trên đấy còn có vô số khe hở, mà trên mặt đất lại đứng đấy ba người khổng lồ kinh thiên động địa, ba người khổng lồ này đều mang theo thần sắc thấy chết không sờn, mỗi người đều nâng lên một tay, giống như muốn chống lại bàn tay hạ xuống từ trên trời kia.
Trong bức hình chỉ có những thứ này, mà toàn bộ tầng một cũng chỉ có một bức hình cực lớn này, Bạch Tiểu Thuần xem không hiểu gì cả, Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng xem không hiểu, nhưng tâm thần bọn hắn đều bị bức tranh này hấp dẫn, dâng lên sóng gió ngập trời.
Một lúc lâu sau đó, Bạch Tiểu Thuần là người đầu tiên tỉnh lại, sắc mặc hắn trắng bệnh, hô hấp dồn dập, lảo đảo lui về sau mấy bước, đầu đau như muốn nứt, chỉ cảm thấy ông ông cả lên, trong mắt lộ ra thần sắc cực kỳ sợ hãi.
– Cái bức họa này lại có lực lượng chấn nhiếp tâm hồn đáng sợ như thế!
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, nhìn qua thấy Tống Khuyết và Thần Toán Tử thân thể đang run rẩy, trong mắt ngập tràn tơ máu, biểu hiện giãy giụa mang lẫn tuyệt vọng, tay áo hắn lập tức vung lên, hóa thành một cỗ lực lượng mạnh mẽ rơi vào thân thể hai người.
Thân hình Tống Khuyết lập tức chấn động, lập tức tỉnh lại, khóe miệng tràn ra máu tưới, lảo đảo lùi lại vài bước, trong mắt mang theo vẻ hoảng sợ.
Thần Toán Tử bên cạnh tu vi vốn đã không bằng Tống Khuyết, giờ phút này điên cuồng phun ra máu tươi, sắc mặc trắng bệch đến cực hạn, cơ thể đứng không vững, toàn bộ cơ thể suy sụp xuống.
– Đây là cái bức họa gì!
Thần Toán Tử dồn dập thở hổn hển, không dám xem thêm một lần nữa.
– Nơi đây thật quỷ dị, chúng ta đi ra ngoài đi, tìm trên boong thuyền xem có biện pháp ly khai không.
Ta cảm giác nơi đây càng xuống dưới da đầu càng run lên!
Bạch Tiểu Thuần dò xét Tống Khuyết và Thần Toán Tử một chút, Tống Khuyết đứng rất gần hắn nhưng Thần Toán Tử cũng không có quá xa, vì vậy lúc mở miệng, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm chậm đi tới Thần Toán Tử.
Nhưng lúc hắn vừa nói ra, Tống Khuyết đột nhiên nhoáng lên một cái, bay thẳng đến cầu thang đi xuống tầng thứ hai cách đó không xa, tốc độ cực nhanh, trong chốc lát đã đến cầu thang, mạnh mẽ đạp lên bậc thang đi xuống.
Thần Toán Tử cũng nhoáng lên một cái, hành động giống hệt Tống Khuyết, không thèm để ý đến Bạch Tiểu Thuần đang đứng đây một chút nào.
Bạch Tiểu Thuần thấy như thế, trong ánh mắt lóe lên, tay phải nâng lên hướng về Thần Toán Tử trảo một phát, nhưng vào lúc bắt được Thần Toán Tử, Thần Toán Tử đột ngột quay đầu lại, thần sắc dữ tợn, vô thanh vô tức hướng về phía Bạch Tiểu Thuần gào thét.
Trong lúc hắn vừa phát ra tiếng gào thét, trên khuôn mặt của hắn hiện lên một cái mặt quỷ mặt xanh nanh vàng, cái mặt quỷ này hướng thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, khiến tâm thần của hắn nổ bung lên, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ trong tay hắn truyền đến, Thần Toán Tử nhanh chóng giãy ra, hướng thẳng về phía cầu thang biến mất vô ảnh vô tung.
Một màn này khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động, sắc mặt cực kỳ khó coi, trong lòng lộp bộp một tiếng, lời nói vừa rồi của hắn chỉ là đang dò xét.
Trên boong thuyền hắn đã phát hiện không đúng, lúc này thăm dò liền nhận ra ngay lập tức.
Thần trí của Thần Toán Tử và Tống Khuyết đã bị cái thuyền này điều khiển!
– Mặt xanh nanh vàng….là cái cờ trên boong tàu kia!
Bạch Tiểu Thuần trong đầu lập tức hiện lên cái cột cờ chính giữa trong ba cái cột cờ trên boong kia.
Hắn đột nhiên quay người, hắn muốn ngược đường trở lại boong tàu nhưng lúc quay người nhìn lại thì đột ngột dừng chân, đường lên boong tàu đã biến mất.
Điều này làm cho não hải của Bạch Tiểu Thuần ô…ô…n…g lên một tiếng, vẻ mặt trắng bệch, cả người đều nổi da gà.
Cảm thấy bốn phía càng âm trầm, cảm giác này làm cho trái tim của hắn nhảy thình thịch như trống đánh.
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!
Bạch Tiểu Thuần sốt suột rồi, chỉ có thể bám víu lấy lệnh bài của Thủ Mộ lão nhân cho hắn, đem toàn bộ hy vọng đặt lên trên đấy!
– Ta là sư phụ của Minh Hoàng, quỷ hồn ở giữa thiên địa này ai dám chọc ta!
Bạch Tiểu Thuần vẻ mặt buồn rười rượi, cho mình chút động viên, sau đó lây ra một cái đa sắc hỏa, cầm vào tay để thêm chút dũng khí, sau một hồi do dự, hắn nghiến răng, gầm nhẹ một tiếng rồi chạy tới cầu thang hướng đi xuống kia.
Thật sự là hắn ở chỗ này một mình quá sợ hãi, hơn nữa dù thế nào hắn cũng không đành lòng trơ mắt nhìn Tống Khuyết và Thần Toán Tử cứ bị khống chế như vậy!
– Đáng chết, sớm biết như vậy ta đã một mình trở về Nghịch Hà Tông rồi!
Bạch Tiểu Thuần đáy lòng vừa run rẩy vừa hối hận, thuận theo cầu thang chậm rãi đi xuống, dần dần đã xuống đến phía cuối, xuất hiện ở tầng thử hai!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










