Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 220 : Hoàng Tộc Bí Trận (c1096-c1100)
❮ sautiếp ❯Chương 1096: Hoàng Tộc Bí Trận
Hồng Trần Nữ hừ lạnh một tiếng, đang muốn buông ngọc giản xuống, trong ngọc giản lại có tiếng nói tức giận của Cự Quỷ Vương vang lên, không biết nói cái gì, Hồng Trần Nữ trầm mặc một lát sau đó thở sâu đứng lên.
– Đây là lần cuối cùng ta giúp hắn!
Nói xong Hồng Trần Nữ mang theo tức giận rời khỏi đại trướng, triệu tập hồn tu quân đoàn Cự Quỷ, nàng mang theo mười người bay thẳng về hướng thành Khôi Hoàng, tới khu tám mươi chín!
Cùng một thời gian, tất cả cường giả quyền quý trong thành Khôi Hoàng đều nhao nhao nhận được truyền âm của thiên kiêu nhà mình, cả đám đều biến sắc.
– Thật to gan!
Nhất là nghe nói có người chết,, phàm là gia tộc có người tham gia trận chiến này đều lập tức phái người ra mặt, thậm chí có một ít người tự mình đi qua.
Lúc Hồng Trần Nữ và những cường giả quyền quý xuất động, Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt hóa thành hào quang lao thẳng về phía Chu Hoành đang muốn thoát khỏi vòng vây.
Chu Hoành biến sắc, hắn biết Bạch Tiểu Thuần lợi hại, không tới mức bất đắc dĩ, hắn không muốn đối kháng chính diện với đối phương, hắn lui lại thật nhanh và quát lớn.
– Bạch Hạo này đã giết người, hôm nay hẳn phải chết, chúng ta cần làm chính là ngăn cản hắn rời khỏi đây, mọi người cùng nhau xuất thủ ngăn cản hắn.
Đám người chung quanh đều nhìn ra vấn đề, nhất là những hồn tu tham gia chuyện Luyện Hồn Hồ đều biết đây chính là cơ hội tốt, giờ phút này nhao nhao xuất thủ, trong lúc nhất thời pháp thuật mạnh hơn trước quá nhiều, hóa thành tầng tầng sóng lớn bay thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần lao nhanh, hắn sử dụng Vĩnh Dạ Tán ngăn cản, chẳng những tốc độ không giảm, ngược lại càng lúc càng nhanh, lúc hắn tiến tới, tay phải vỗ túi trữ vật, hắn cầm trường thương màu đen luyện linh mười sáu lần ra ngoài, hắn nắm thương trong tay và dựa vào Vĩnh Dạ Tán tiến lên, Bạch Tiểu Thuần hét lớn sau đó đâm một thương về phía trước.
Một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện khi Bạch Tiểu Thuần đâm tới, tiếng nổ vang vọng bốn phương, Chu Hoành hít khí lạnh, hắn lui ra sau lần nữa, cùng lúc đó có một thanh niên xuất hiện bên cạnh Chu Hoành, từ đầu đến cuối hắn chỉ đi theo, sắc mặt thanh niên âm trầm, trong mắt hắn giống như đã tính trước, mắt thấy Bạch Tiểu Thuần giết tới liền cầm một cái la bàn phong cách cổ xưa ra ngoài.
– Các vị đạo hữu, dựa theo la bàn của ta chỉ dẫn quy vị.
Thanh niên nói ra, la bàn trong tay hắn bắn ra hào quang cực mạnh, bắn khắp bốn phía quanh Bạch Tiểu Thuần, một hình chiếu giáng lâm.
Trong hình chiếu có hơn trăm điểm sáng vờn quanh thân thể Bạch Tiểu Thuần, thậm chí hắn bay tới thì nó cũng bay theo, ánh mắt các hồn tu chung quanh tỏa sáng, lập tức lựa chọn tới gần điểm sáng và quy vị.
Sau khi tên hồn tu đầu tiên quy vị, trên người của hắn xuất hiện một cái quang giáp, càng có từng tia sương mù trống rỗng tại xuất hiện chung quanh Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn cảm giác có nguy hiểm đang giáng lâm.
Càng lúc có nhiều người quy vị, trên thân mỗi người quy vị đều có quang giáp, những quang giáp này liên kết với nhau, sương mù chung quanh Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng nhiều.
Uy áp kinh khủng bộc phát, Bạch Tiểu Thuần bị ngăn cản bên trong trận pháp.
Thậm chí Chu Hoành cũng tự mình tham gia vào, dựa vào lực lượng trận pháp đạt được lực lượng mạnh hơn, không phải tất cả mọi người đều tới, đều tiếp tục lựa chọn đối địch với Bạch Tiểu Thuần, nhất là đám người đợt thứ hai như Triệu Đông Sơn đã bị chiến lực của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp, dù nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bị trận pháp vây quanh cũng do dự, bọn họ không tới gần mà lựa chọn lui ra sau.
– Một đám vô dụng!
Chu Hoành nhìn thấy biểu hiện của đám người Triệu Đông Sơn như thế thì hừ lạnh một tiếng, cũng không quan tâm tới, đám người chung quanh tụ tập lại một chỗ và vờn quanh trận pháp, trập pháp tạo thành một khối thống nhất, mỗi một lần thi triển pháp thuật thần thông là hợp sức của mọi người, uy lực kinh thiên động địa.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khó coi, hắn không ngừng di động chung quanh trận pháp, quanh người hắn xuất hiện sương mù có tác dụng như nghịch chuyển càn khôn, hắn không tìm ra phương hướng hay cảm giác được gì.
Việc này còn chưa tính, uy áp tới từ bốn phương tám hướng càng ngày càng mạnh, cùng lúc đó còn có đao quang kiếm quảnh tới gần, những kiếm quang này làm Bạch Tiểu Thuần cau mày, bất kỳ một đạo kiếm quang nào cugnx có uy lực không nhỏ, thậm chí hắn xuất Vĩnh Dạ Tán ra ngăn cản thì thân thể cũng bị đánh lùi lại, khí huyết toàn thân sôi trào.
Hắn không nhìn thấy bên ngoài nhưng người bên ngoài có thể nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, Triệu Đông Sơn liền thấy rõ ràng, đám hồn tu chung quanh không ngừng di động, không gian chung quanh Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng nhỏ, có thể tưởng tượng, theo thời gian trôi qua, lực lượng trận pháp càng ngày càng mạnh cũng là thời điểm sát kiếp giáng lâm.
– Đây là trận gì!
Triệu Đông Sơn hít khí lạnh, tâm thần chấn động.
Chu Hoành cười lạnh không dứt, hắn di động theo trận pháp, cảm nhận lực lượng trong người bị trận pháp hút đi, đồng thời cũng chú ý tới Bạch Tiểu Thuần trong trận pháp, hắn cũng chú ý tới trận pháp này, nhìn thanh niên cầm la bàn liên tục gãy tay lên đó.
– Nhị hoàng tử phái kẻ này tới giúp đỡ ta, đích thật là đại năng ở phương diện trận pháp.
– Bạch Hạo a Bạch Hạo, chỉ sợ ngươi không có cơ hội biết người chân chính đối phó ngươi, ngoại trừ ta ra còn có Nhị hoàng tử, thậm chí việc này cũng được Đại hoàng tử ngầm thừa nhận, ngươi đắc tội không chỉ quyền quý, còn có… Hoàng tộc!
Lúc Chu Hoành cười lạnh, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trong trận pháp rất khó coi, thân thể của hắn liên tục sử dụng Hám Sơn Chàng và bộc phát tốc độ tới cực hạn lao thẳng về một hướng.
Trong tiếng oanh minh, trận pháp chấn động, Bạch Tiểu Thuần bị lực lượng cực lớn bắn ngược trở về, sắc mặt của hắn khó coi, hắn nhận ra đây là trận pháp phòng hộ, bản thân mình rất khó xuyên phá.
– Chắc chắn trận pháp này tập hợp lực lượng đám người bên ngoài.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần biến mất, hắn xuyên thẳng qua pháp thuật và đao quang kiếm ảnh, hắn cảm giác được uy lực của những đao quang kiếm ảnh kia không ngừng tăng cường.
Sợ rằng không bao lâu uy lực của đao quang kiếm ảnh tiếp cận cấp Thiên Nhân, thậm chí còn đạt tới cấp bậc Thiên Nhân.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn cũng khiếp sợ uy lực của trận pháp.
– Trận pháp này huyền diệu như thế, lại bố trí thế tốc độ nhanh như vậy… Bình thường trận pháp có uy lực càng cường đại thì tốc độ bố trí càng chậm chạp.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, trong đầu nhớ lại tên thanh niên đứng cạnh Chu Hoành cầm lấy la bàn kia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1097: Thiên Nhân Một Quyền!! (Thượng)
Người này rất lạ lẫm, hắn xác định kẻ này không phải những kẻ trong Luyện Hồn Hồ.
– Các ngươi thật cho rằng chỉ dựa vào trận pháp là có thể vây khốn ta sao?
Đột nhiên Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn điên cuồng, hắn biết không thể trì hoãn nữa, Cự Quỷ Vương từng nói Hồng Trần Nữ sẽ xuất giúp hắn, hắn không thể chờ đợi nữa, uy lực trận pháp tăng lên thật nhanh không nói, lại chờ thêm một thời gian sẽ làm bản thân hắn gặp nguy hiểm.
– Xem trận pháp của ngươi lợi hại hay Bất Diệt Đế Quyền của ta cuồng bạo hơn!
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi hít sâu một hơi, dưới cái hít thở này tất cả khí tức và ba động biến mất, tất cả vượt qua cực hạn nào đó, thậm chí ngay cả sinh cơ trong người hắn cũng bị áp súc giống như dòng sông nghịch lưu, từ cuối nguồn áp súc tới đầu nguồn.
Tất cả thần thức dò xét cũng không thể cảm nhận được khí tức của Bạch Tiểu Thuần, chỉ có thể dùng mắt nhìn thấy, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần không khác gì nhìn thấy thi thể.
Triệu Đông Sơn sửng sốt khi nhìn điểm này, sau khi Chu Hoành nhìn thấy liền biến sắc, hắn hét lớn.
– Hắn sắp dùng một quyền kia!
Đám người tạo thành trận pháp chung quanh Chu Hoành có một ít người từng tham gia chuyện Luyện Hồn Hồ, tận mắt thấy một quyền kinh thiên động địa kia, lúc này đều biến sắc và bộc phát tu vi cao nhất, một quyền kia chính là bóng ma bao phủ cả đời của bọn họ.
Chỉ có thanh niên tay cầm la bàn kia cười khinh miệt, hắn chưa thấy qua một quyền kia nhưng nhìn thấy đám người Chu Hoành biến sắc, hắn tin tưởng trận pháp của mình… Từ Thiên Nhân trở xuống không ai có thể phá.
– Hoàng tộc bí trận, há có thể bị một Bạch Hạo phá vỡ!
Nhưng bọn họ không biết, bao quát Chu Hoành cũng không biết Bạch Tiểu Thuần thi triển Bất Diệt Đế Quyền có uy lực hoàn toàn khác với lúc trước.
So với chuyện xảy ra trong Luyện Hồn Hồ lần trước, lực lượng nhục thân Bạch Tiểu Thuần đã tăng lên rất nhiều, Bất Diệt Đế Quyền cũng gia tăng uy lực theo… Hắn từ Thối Cốt Cảnh đệ tam trọng thiên đột phá đến đệ cửu trọng thiên, Bất Diệt Đế Quyền có thể bộc phát gấp bốn lần lực lượng nhục thân.
Gấp đôi đã rung chuyển tám phương, bây giờ gấp bốn… Uy lực của nó lớn bao nhiêu tới Bạch Tiểu Thuần cũng không biết, hắn chỉ biết rõ, cho dù Hồng Trần Nữ tự mình đối mặt một quyền này cũng thụ thương.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh chưa từng có, cả người hắn như cây khô, chỉ có nắm tay phải của hắn đang nâng lên, tất cả lực lượng áp súc vào bên trong!
Trong nháy mắt hắn nâng quyền lên, bên ngoài nắm quyền của hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen, vòng xoáy giống như lỗ đen, trong nháy mắt nó xuất hiện đã làm hư vô vặn vẹo, thậm chí những kiếm quang kia cũng vặn vẹo và bị ảnh hưởng, sau đó tất cả biến mất.
Khí tức huyền diệu khó giải thích bộc phát làm nội tâm mọi người sợ hãi, khí tức này dùng vòng xoáy làm trung tâm bạo phát ả bốn phía, bao phủ tám phương và lắp đầy trận pháp, tâm thần đáng người tạo thành trận pháp cực kỳ rung động, sâu trong nội tâm sinh ra cảm giác sợ hãi không nhỏ!
Thanh niên tay cầm la bàn cũng khiếp sợ biến sắc, la bàn trong tay hắn bắt đầu rung động rất mạnh, dường như xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
– Không có khả năng!
Thanh niên cầm la bàn không nhịn được la thất thanh, phải biết đây chỉ là thức mở đầu của đối phương mà thôi….
Thời điểm đám người Chu Hoành và thanh niên cầm la bàn hãi hùng khiếp vía, một đạo bá ý ngập trời sinh ra và bao phủ cả trận pháp!
Một thân ảnh khổng lồ mặc đế bào, mang theo đế quan, sau khi trải qua mặt nạ che giấu, mặc dù người ngoài nhìn mơ hồ nhưng bá ý của hư ảnh tạo ra lấp đầy cả trận pháp, đám người Triệu Đông Sơn đứng xa bị rung động quá mạnh.
Cả đám đều thở hổn hển, dường như đối mặt với thân ảnh kia, vạn vật đều phải biến thành nhỏ bé!
Nhất là Chu Hoành, hắn có cảm giác rất rõ ràng, bởi vì hắn ở trong Luyện Hồn Hồ đã tự mình trải qua Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần một lần, lần này hắn lại cảm giác được thân ảnh kia còn đáng sợ hơn lần trước rất nhiều.
Chẳng những chân thật hơn, bá ý như hóa thành thực chất, hoàn hoàn không phải lần trong Luyện Hồn Hồ có thể so sánh nổi, phải nói đã đáng sợ hơn trước quá nhiều.
– Cái này… Cái này…
Đột nhiên thân thể Chu Hoành run rẩy không dứt, hắn còn cảm giác như vậy thì không cần phải nói những người khác, mọi người đang liên thủ cấu thành trận pháp, lực lượng của hư ảnh kia làm đầu óc bọn họ chấn động quá mạnh.
Vào lúc bọn họ không ngừng rung động, Bạch Tiểu Thuần đứng trong trận pháp ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt không biểu tình, tay phải giơ lên và hướng về phía trước, hắn nhìn sương mù mờ mịt trước mặt và đấm một quyền.
Trong lòng của hắn thì thầm một câu:
– Bất Diệt Đế Quyền!
Ầm ầm, ầm ầm!
Hư ảnh cao lớn sau lưng hắn cũng giơ tay phải lên và đấm một quyền, nhìn từ xa căn bản không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, có thể nhìn thấy chính là đế ảnh trong trận pháp, đế ảnh này cao lớn và mang theo khí chất chí cao vô thượng, một quyền kia có thể tiêu diệt tất cả mọ thứ.
Khí thế của quyền này khó hình dung, dường như tất cả ngôn từ không thể diễn đạt thành lời, trong mắt Triệu Đông Sơn, sau khi hắn nhìn thấy một quyền này đánh xuống, dường như cả phiến thiên địa này có thần hàng lâm nhân gian, phong vân biến ảo lui tán, ý chí kinh người bao phủ vạn vật.
– Thiên… Thiên Nhân…
Triệu Đông Sơn há hốc mồm, mọi người ở bốn phía đều có cảm giác tim đập chân run, trận pháp xuất hiện tiếng nổ mạnh ngập trời, âm thanh ken két không ngừng bộc phát ra chung quanh, tất cả mọi người tạo thành trận pháp, ngay cả Chu Hoành ở bên trong, quang giáp trên người bọn họ đồng thời xuất hiện vô số khe nứt.
Bọn họ cảm giác được lực lượng to lớn không cách nào hình dung nổi, nó giống như sóng lớn vỗ bờ, lực lượng cường đại như bài sơn đảo hải, bọn họ chỉ là con thuyền nhỏ trên đại dương, hoàn toàn không có biện pháp ngăn cản.
Lúc quyền kình đánh tới, quang giáp trên người một tên hồn tu trực tiếp chia năm xẻ bảy, trong nháy mắt quang giáp biến mất, hắn đã mất đi phòng hộ nên kêu to thảm thiết, thân thể như bị ngọn núi va chạm vào người, cả người há miệng phun máu tươi, hắn bị đánh bay và rơi xuống đất hôn mê bất tỉnh.
Vào lúc trận pháp sụp đổ, hắn ngoại trừ phải thừa nhận lực công kích từ bản thân Bạch Tiểu Thuần ra, hắn còn phải thừ nhận lực phản phệ từ trận pháp, song trọng tổn thương cho nên vượt qua sức chịu đựng của người này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1098: Thiên Nhân Một Quyền!! (Hạ)
Sau đó là người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư… Trong nháy mắt có hai mươi, năm mươi, tám mươi… Hơn trăm người tạo thành trận pháp đều kêu la thảm thiết, thân thể bị đánh bay, khí huyết sôi trào, ngũ tạng lục phủ gần như nát bấy, nhất là tu vi cũng sụp đổ, bọn họ đâm vào mặt đất hoặc kiến trúc chung quanh, tổn thương nặng như thế làm bọn họ hấp hối.
Chu Hoành có thể kiên trì tới cuối cùng nhưng vẫn phun máu tươi tung tóe, toàn thân gần như sụp đổ, hắn lùi ra sau, trận pháp đã sụp đổ.
Khi trận pháp sụp đổ, thanh niên cầm la bàn cũng bị phản phệ, la bàn trong tay của hắn chia năm xẻ bảy, bản thân hắn cũng bị phản phệ, lúc này thân ảnh của hắn biến thành già nua, tóc biến thành màu xám trắng và phun máu tươi không dứt, trong máu còn mang theo mảnh vụn của nội tạng, dù sao hắn cũng là người điều khiển trận pháp, phản phệ lớn hơn người khác quá nhiều, cho dù hắn sử dụng bí pháp hóa giải phản phệ nhưng vẫn không đủ, vào lúc này tuyệt vọng cười thảm, thân thể nổ tung, hình thần câu diệt.
Một cơn cuồng phong quét ngang qua trận pháp, cuồng phong quét sạch thiên địa, âm thanh ầm ầm vang lên khắp bốn phía, nhấc lên vô số cuồng phong đáng sợ, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần cũng bước ra khỏi trận pháp.
Đầu tóc của hắn rối loạn, trên thân không còn bá ý như ban đầu, cũng không có nguy cơ làm người ta kinh khủng, hết lần này tới lần khác… Hắn biến thành tiên ma trong mắt của mọi người.
Trong nháy mắt hắn đi ra ngoài, Triệu Đông Sơn rít lên một tiếng, tâm thần bừng tỉnh, hắn lui ra sau thật nhanh, không dám tới gần nơi này, đám người còn lại cũng tránh nơi này thật xa, bọn họ bỏ chạy tứ tán như con thỏ bị chấn kinh, bọn họ cảm thấy nội tâm vô cùng sợ hãi, bởi vì Bạch Tiểu Thuần mang cho bọn họ cảm giác nguy hiểm quá lớn lao.
Không quan tâm đám người Triệu Đông Sơn bỏ chạy, Bạch Tiểu Thuần hít thở bất ổn, một quyền vừa rồi đã móc rỗng lực lượng của hắn, hắn đã tiêu hao hết lực lượng nhục thân, nếu không phải tu vi vẫn còn, dùng tu vi điều khiển thân thể thì sợ rằng hắn đã không có lực nhấc nổi ngón tay lên.
Trong nháy mắt hắn bước ra khỏi trận pháp, Bạch Tiểu Thuần vận chuyển tu vi, bay thẳng về phía đám người bị đánh bay, hơn trăm người tạo thành trận pháp đều trọng thương, lúc này lại bị Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp tâm thần, mặc dù Bạch Tiểu Thuần tiêu hao hết lực lượng nhục thân nhưng tu vi vẫn còn, hắn nhất cổ tác khí bắt đám người này, trong đó bao gồm cả Chu Hoành, đồng thời ném vào cùng một nơi.
Sau khi làm xong mọi chuyện lại cảm thấy mệt mỏi, Bạch Tiểu Thuần tạm dựng và vận chuyển tu vi, ánh mắt hắn nhìn cảnh vật đã hoa mắt, hắn dùng sức cắn đầu bảo trì chút thanh tỉnh, hắn thở hổn hển và nhìn chằm chằm hơn trăm người trước mặt.
– Hết lần này đến lần khác đều là các ngươi khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng sắc mặt đám người nơi đây tái nhợt, nhất là Chu Hoành, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần như gặp ma.
Hắn thực sự không dám tưởng tượng, vì sao người trước mặt lại mạnh tới mức hắn không thể tin nổi, quá sức không thể tưởng tượng!
– Đó là thần thông gì… Trong Nguyên Anh… Làm sao lại có loại bí pháp này… Rốt cuộc là quyền gì?
Nội tâm Chu Hoành gào thét, sắc mặt hắn tái nhợt, hắn cũng đã hiểu Bạch Hạo không ngừng mạnh hơn, mà hắn trong bất tri bất giác đã yếu hơn rất nhiều.
Một quyền kia chính là ác mộng của hắn, vào lúc này chẳng những ác mộng không biến mất, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng và biến thành ma chú bao phủ tâm thần của hắn.
Chẳng những hắn như vậy, trong đám người nơi này, cả đám người nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, cả đám cảm thấy da đầu tê dại và hãi hùng tới cực hạn, trong bọn họ, rất nhiều người đã nghe nói Bạch Hạo cường hãn, hiện tại bọn họ lại cảm thấy truyền ngôn như vậy là không chính xác, Bạch Hạo không phải cường hãn, mà là biến thái! Hắn không phải là người.
Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh hơi thở, hít thở nhẹ nhõm hơn trước rất nhiều, ánh mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào đám thiên kiêu trước mặt, hắn lập tức ăn một viên Tạo Hóa Đan, toàn thân hắn chấn động, Tạo Hóa Đan thật sự quá vi diệu, chẳng những tu vi của hắn khôi phục trong nháy mắt, mặc dù thể lực chưa khôi phục hoàn toàn nhưng hắn đã tốt hơn không ít, hắn thở sâu và cầm Vĩnh Dạ Tán đi tới trước mặt một tên hồn tu, trong ánh mắt hoảng sợ của tên hồn tu này, hắn đâm xuống một cái.
Trong nháy mắt sinh cơ tràn ra, thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động, lực lượng nhục thân khôi phục một ít, mà tên hồn tu kia kêu thảm thê lương, thân thể héo rủ trong nháy mắt, cũng may sát tâm của Bạch Tiểu Thuần cũng giảm đi nhiều sau khi vận dụng Bất Diệt Đế Quyền, lúc này rút Vĩnh Dạ Tán đi tới người khác.
Da đầu đám người tê dại, cho dù trải qua chuyện trong Luyện Hồn Hồ hay chưa từng trải qua bao giờ, lúc này cả đám không ngừng la hét.
– Bạch Hạo, chuyện gì cúng từ từ nói, chúng ta… Ah…
– Bạch Hạo, ngươi không thể như vậy, ngươi đã hút ta một lần trong Luyện Hồn Hồ… Ngươi không cần… Ah…
– Bạch Hạo, ngươi dám can đảm giết ta!
– Ngươi dám, lão tổ nhà ta là Thiên Công, Bạch Hạo, nơi này không phải Luyện Hồn Hồ, nơi này là thành Khôi Hoàng.
Đủ loại thanh âm, có cầu khẩn, có gầm thét, có uy hiếp không ngừng quanh quẩn không gian nơi này, các chủ cửa hàng chung quanh len lén nhìn ra ngoài cũng hít khí lạnh, trên thực tế bọn họ đã chú ý cuộc chiến ngay từ đầu, thật sự không chú ý cũng không được, bởi vì xảy ra ngay trước cửa hàng bọn họ.
Lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần dũng mãnh như vậy, một người có thể đánh tan mấy trăm người, bọn họ cảm thấy sống lưng phát lạnh, càng cảm thấy Bạch Hạo chính là mãnh nhân đương thời, không thể trêu chọc được.
Trên thực tế cũng là không phải Bạch Tiểu Thuần cường hãn tới mức này, nếu mấy trăm người thật sự tới cùng một lúc, đồng loạt ra tay, Bạch Tiểu Thuần không chết cũng bị trọng thương, nhưng bọn họ chia làm ba nhóm, hơn nữa còn có một phần bỏ chạy như Triệu Đông Sơn, cho nên Bạch Tiểu Thuần mới giống dùng sức một người đánh tan tất cả mọi người.
Trận pháp kia đã ép Bạch Tiểu Thuần dùng toàn lực, chỉ có thể thi triển Bất Diệt Đế Quyền, cũng may có Tạo Hóa Đan, bằng không Bạch Tiểu Thuần cũng không có biện pháp.
Hiện tại hắn vẫn còn tức giận khi nhìn đám thiên kiêu trước mặt, mỗi người đều bị đâm một cái, nhất là đám người Chu Hoành, Bạch Tiểu Thuần càng hung ác liên tục đâm vài lần.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, chỉ có Chu Hoành, cắn chặt răng không phát ra chút tiếng kêu, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1099: Man Hoang Khắc Ta
– Thế nào, ngươi còn muốn nói gì sao? Con bà nó chứ, ban đầu ở Luyện Hồn Hồ là ngươi gây phiền phức cho ta, trước đó Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào là ngươi an bài, hôm nay ngươi bố trí màn kịch này!
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt nhìn sang, hắn cắn răng muốn tiêu diệt Chu Hoành, lúc này cân nhắc tới lão tử của đối phương…
– Nếu ngươi không có lão tử là Bán Thần, Bạch gia gia ta đã sớm diệt sát ngươi!
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, hắn lại đâm lên người Chu Hoành thêm mấy lần, cho đến lúc hút Chu Hoành chỉ còn lại một tia sinh cơ, Thối Cốt đệ cửu trọng thiên trong người hắn đột nhiên sinh ra sóng gió.
Bạch Tiểu Thuần lập tức dừng tay, cảm nhận cảnh giới Bất Tử Cốt trong người sinh ra dòng nước ấm trong nháy mắt lại chạy khắp xương cốt toàn thân của mình, du tẩu toàn thân, thân thể rung động, hắn cảm giác được nhục thân của mình, cho dù là lực lượng hay phòng ngự đều tăng lên gấp mấy lần.
Đồng thời hắn cũng đột phá cảnh giới Thối Cốt cảnh, chân chính bước vào đến… Trong Lực Cốt cảnh!
– Hừ, các ngươi có bối cảnh, ta cũng có bối cảnh!
Cảnh giới Bất Tử Cốt tăng lên, nếu đổi là lúc khác sẽ làm Bạch Tiểu Thuần kích động, mặc dù hiện tại hắn nói như thế nhưng trong lòng lại tâm thần bất định, hắn sầu khổ không nhỏ.
– Cự Quỷ Vương, lần này ngươi phải đáng tin cậy a, không phải vậy thì ta gặp nguy hiểm rồi, mặc dù ta không phải con ngươi nhưng cũng là con rể đấy, đều nói con rể là một nửa con trai đấy.
Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng, cảm thấy vô cùng phiền não, lần này hắn ủy khuất thật sự, hoàn toàn là tai bay vạ gió, hắn chẳng hề làm gì, đang luyện hỏa trong cửa hàng, hết lần này tới lần khác lại có vấn đề, tất cả mọi người đều chạy tới gây sự với hắn.
– Ta có thể làm sao, không hoàn thủ thì ta bị giết, ta cũng không muốn giết người, đó là ngoài ý muốn.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy khổ cực, hết lần này tới lần khác lại không thể bỏ chạy, một khi bỏ chạy là không có đất dung thân.
Nghĩ tới mình nếu mình lăn lộn tới mức cả Man Hoang truy nã, lại không thể bại lộ thân phận nói cho người khác biết chính mình là Bạch Tiểu Thuần.
– Nếu thật tới mức đó… Ta cũng quá thất bại, Man Hoang khắc ta, hai cái thân phận đều bị truy nã.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền muốn gào khóc, sau đó lại phát sầu tu vi của mình hiện tại không dám đi luyện linh Nguyên Anh, bởi vì luyện sẽ bị phát hiện là Bạch Tiểu Thuần.
– Làm sao bây giờ… Ai, đầu to rồi!
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhanh chóng truyền âm cho Cự Quỷ Vương, nói cho đối phương biết mình giết người, Cự Quỷ Vương cũng im lặng thật lâu mới mắng Bạch Tiểu Thuần vài câu, hắn nhanh đi xử lý.
Nghe được Cự Quỷ Vương còn có thể chửi mình, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy an ủi trong lòng, suy nghĩ cũng không uổng công mình trung thành tuyệt đối với Cự Quỷ Vương…
– Còn có Hứa San và Trần Mạn Dao, hai người này chính là mầm tai vạ…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến tranh đấu lúc trước, từ tiếng kêu gào của đám người vây công mình lúc này, hắn đã hiểu ra không ít.
– Các nàng dẫn phiền phức tới, chính mình lại chạy đi.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền ủy khuất và phiền muộn, nhưng vào lúc này hắn biến sắc, ngẩng đầu nhìn bầu trời đang sinh ra tiếng nổ vang, một đạo uy áp kinh người từ bốn phía giáng lâm nơi đây.
Trên bầu trời lại xuất hiện hai gương mặt thật lớn, một cái trung niên, một cái lão giả, sau khi bọn họ xuất hiện liền có khí tức Thiên Nhân bạo phát ra ngoài, tạo thành phong tỏa thiên địa chung quanh, hoàn toàn bao phủ nơi này.
– Thiên Nhân…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần co rụt lại, hắn biết người gia tộc đám thiên kiêu sẽ tới, mà hai vị Thiên Nhân này hiển nhiên chính là thập đại Thiên Công trong thành Khôi Hoàng.
Hai Thiên Nhân vừa xuất hiện, sau đó có nhiều khí tức nửa bước Thiên Nhân từ bốn phía bay tới, thậm chí còn có cảm giác nguy cơ giống như bị sát cơ tập trung, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng.
– Hai tên Thiên Nhân, chín nửa bước Thiên Nhân, còn có vô số hồn tu…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nói thầm một tiếng, hắn hiểu được, nơi này là thnahf Khôi Hoàng, cũng là nơi tập trung cường giả Man Hoang.
Cho nên nhìn như Thiên Nhân thường xuyên xuất hiện nhưng trên thực tế cả Man Hoang cũng chỉ có một ít Thiên Nhân như vậy mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, đám người Chu Hoành chung quanh hắn gầy da bọc xương, sau khi nhìn thấy hai Thiên Nhân và nhiều người khác, mặc dù thân thể hiện tại không thể động đậy, ánh mắt của bọn họ lại xuất hiện vui mừng không nói nên lời.
Thời khắc này trên bầu trời có hai Thiên Nhân xuất hiện, bọn họ nhìn đám người chung quanh Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy dáng vẻ bị hút sinh cơ, nhất là trong đó có dòng dõi của mình nên sắc mặt cực kỳ khó coi.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần liền sinh ra sát ý, với thân phận của bọn họ hiện tại không cần tự mình xuất thủ, chỉ cần bày tỏ tư thái là đủ rồi.
– Bắt Bạch Hạo lại!
Tên nam tử trung niên tu vi Thiên Nhân lên tiếng, lúc nói chuyện còn mang theo thiên uy, tiếng nói quanh quẩn khắp bốn phương.
Khi hắn vừa ra lệnh, chín Thiên Hầu nửa bước Thiên Nhân bộc phát sát ý, bọn họ cũng nhìn thấy thiên kiêu dòng dõi của mình đang nằm phía dưới, nhất là hai Thiên Hầu trong đó đỏ mắt, hiển nhiên dòng dõi của bọn họ đã bỏ mạng tại nơi này.
Hiện tại Thiên Công đã lên tiếng, chín người lập tức hóa thành chín đạo hào quang bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn không kịp nghĩ nhiều, trong nháy mắt thân thể lui ra sau, vào lúc hắn rút lui, vị trí hắn vừa đứng có tiếng nổ kinh thiên vang lên, đại địa sụp đổ, hư vô đổ sụp, trực tiếp toái diệt.
Nếu hắn tránh hơi chậm một chút, nhất định sẽ bị liên lụy vào bên trong.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hiện tại hắn không có biện pháp nào khác, chỉ có thể tin tưởng Cự Quỷ Vương có thể xử lý việc này, hắn lui ra sau cực nhanh, chín Thiên Hầu nửa bước Thiên Nhân đồng thời tấn công.
Chín người này không giống Tiểu Thắng Vương lúc trước, Tiểu Thắng Vương Công Tôn Dịch lúc trước đánh với Bạch Tiểu Thuần một trận là lân trận đột phá, hắn vừa tiến vào nên cảnh giới không vững chắc, mà chín người này thân là Thiên Hầu, chẳng những là nửa bước Thiên Nhân triệt triệt để để, hơn nữa tự thân còn đắm chìm trong cảnh giới nhiều năm, cũng là người nổi bật trong nửa bước Thiên Nhân.
Bất kỳ người nào cũng có thể so sánh với Bạch Lân!
Nếu n độc, Bạch Tiểu Thuần có nắm chắc chiến thắng, hiện tại chín người đồng thời ra tay làm hắn khiếp sợ, chỉ có thể rút lui mà thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1100: Thiên Tùy Nhân Nguyện (Thượng)
Rầm rầm rầm!
Chín người xuất thủ cưc kỳ tàn nhẫn, cũng không dám khinh địch, trực tiếp triển khai đòn sát thủ, trong lúc nhất thời nhật nguyệt vô quang, hư vô biến hóa, đủ loại thuật pháp thần thông như đánh nát thiên địa, một bàn tay có chín ngón tay vỗ thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bàn tay này cực kì khủng bố, nó làm Bạch Tiểu Thuần sinh ra cảm giác hãi hùng khiếp vía, hắn có dự cảm nếu bị bàn tay này bắt lấy, cho dù nhục thân của hắn mạnh cỡ nào cũng hình thần câu diệt!
– Cự Quỷ Vương, nếu ngươi chậm trễ hóa giải việc này, cái mạng nhỏ của ta sẽ không còn.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần thét lên, trên trán đổ mồ hôi lạnh, tiếng nổ mạnh sinh ra, hắn di động tránh né thật nhanh, hắn hiểu nếu mình chậm một chút, nhất định sẽ bị bàn tay chín ngón kia chụp chết.
– Có bản lĩnh từng người đi lên đấu với ta này!
Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn rống lên thật to, thân thể lần nữa lui lại với tốc độ cực kỳ kinh người, phối hợp vận chuyển tu vi cho nên tốc độ càng nhanh, trọng yếu nhất, cảnh giới Bất Tử Cốt của hắn đột phá từ Thối Cốt lên Lực Cốt, cho nên nhục thân mạnh hơn không ít, tốc độ cũng tăng rất mạnh..
Kể từ đó, lúc hắn di động thật nhanh đã tạo ra không ít tàn ảnh, lại dựa vào lực lượng một người tránh né tâần thông của chín Thiên Hầu, tuy hắn không thể phản kích nhưng có thể kéo dài thời gian.
Cảnh này làm chín tên Thiên Hầu cau mày, chín người đồng loạt ra tay đã là xem trọng đối phương, không ngờ tốc độ của người này quá siêu phàm, bọn họ không thể truy sát.
Sắc mặt hai tên Thiên Công trên bầu trời nhìn thấy điểm này liền âm trầm, trung niên Thiên Công hừ lạnh, gương mặt bồng bềnh trên không trung ngưng tụ lại thành một, hóa thành chân thân và nâng tay phải lêm điểm một chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần đang chạy trốn.
Trong nháy mắt một chỉ vừa xuất hiện, nơi xa đã có tiếng Hồng Trần Nữ mang theo tức giận bay thẳng tới nơi này.
– Trần Hảo Tùng, dừng tay!
Vị Thiên Công ra tay với Bạch Tiểu Thuần chính là trưởng bối của Trần Hùng, cũng là một trong thập đại Thiên Công của Khôi Hoàng thành.
Trần Hảo Tùng.
Thập đại Thiên Công của Khôi Hoàng thành đều là Thiên Nhân, hơn nữa còn là Thiên Nhân đại viên mãn.
Mười người bọn hắn chính là lực lượng trọng yếu của Khôi Hoàng thành.
Tu vi bọn hắn thâm hậu vượt xa đám người Vô Thường công và các lão tổ của ba đại tộc ở Cự Quỷ thành.
Hồng Trần Nữ cũng không phải là đối thủ.
Tuy nhiên, phụ thân của Hồng Trần Nữ lại là Cự Quỷ Vương, đấy là chỗ dựa của nàng, hơn nữa nàng còn được Cự Quỷ Vương ban cho chí bảo giúp nàng có đủ lực giao chiến với Thiên Nhân đại viên mãn.
Chỉ là, tuy chí bảo này có thể giúp nàng đối địch cùng Thiên Nhân đại viên mãn nhưng lại khó có thể dùng nó để bảo hộ cho người khác.
Lúc này, vừa cấp tốc chạy tới đã thấy Trần Hảo Tùng ra tay, nàng cũng chỉ có thể vội vàng mở miệng ngăn cản.
Ánh mắt Trần Hảo Tùng hơi lóe lên, chân mày khẽ nhíu lại, hắn nghĩ nhanh.
Món nợ thân tình lúc trước, hắn đã trả xong cho Hồng Trần Nữ.
Nàng xuất hiện lúc này tuy rõ ràng là vì Bạch Hạo nhưng có lẽ chính bản thân nàng cũng chẳng muốn.
Nhất định là do Cự Quỷ Vương sai khiến.
– Nếu Bạch Hạo chết rồi, chưa chắc Cự Quỷ Vương vì thế mà ra mặt.
Trần Hảo Tùng hừ lạnh.
Tuy là hôm nay hắn mới lần đầu gặp Bạch Hạo nhưng ác cảm trong lòng đã có sẵn.
Vụ thua cược hơn tám mươi triệu tiền lần trước đã khiến hắn rất khó chịu.
Lúc này hắn không để ý gì tới Hồng Trần Nữ, một chỉ kia chẳng những không thu hồi mà ngược lại càng lao nhanh hơn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Khi Trần Hảo Tùng phát chỉ, Bạch Tiểu Thuần đã cảm thấy đầu óc chấn động.
Trước khi Trần Hảo Tùng ra tay, Bạch Tiểu Thuần chẳng qua là chỉ cảm giác rằng uy áp của lão già kia rất mạnh.
Khi đối phương ra tay, sắc diện Bạch Tiểu Thuần liền đại biến.
Hắn nhận ra, trong số những Thiên Nhân mà hắn từng gặp thì Trần Hảo Tùng chính là người mạnh nhất.
Một chỉ này dường như không phải là dẫn động ý chí của trời đất thế nhưng lại khiến hắn cảm giác được một chỉ này chắc chắn sẽ đánh lên người hắn, không cách gì né tránh được.
Dường như… thiên tùy nhân nguyện! (Trời theo ý người)
Thật sự thì đây chính là Thiên Tùy Nhân Nguyện.
Một cảnh giới chí cao vô thượng trong Thiên Nhân cảnh.
Bạch Tiểu Thuần không suy nghĩ gì được nữa cũng không để ý chi đến những Thiên Hầu chung quanh.
Giờ khắc này, tràn ngập trong tâm thần hắn chính là một chỉ kinh thiên động địa này.
Trong mắt hắn, một chỉ này đã thay thế thương khung (trời cao), to lớn vô hạn, một khi giáng xuống cũng chính là trời đất sụp đổ xuống người mình, hắn có cảm nhận được cả thân thể cùng linh hồn mình như muốn vỡ tung ra.
Trong thời khắc sinh tử, Bạch Tiểu Thuần rú lên hung dữ.
Thứ cảm giác ở bên bờ vực của cái chết này khiến hắn hiểu được nếu không thể đối kháng với chỉ lực này, hắn nhất định phải chết hôm nay.
Không kịp suy nghĩ gì thêm, Bạch Tiểu Thuần lấy thanh trường thương màu đen mười sáu lần luyện linh, mà Cự Quỷ Vương đã cho, ném ra.
Trường thương hóa thành một tia chớp đen phóng thẳng về phía đạo chỉ lực kia.
Đồng thời, hắn cũng vội vã lui lại, một tay lấy Vĩnh Dạ Tán căng lên, một tay vói ra phía sau chụp lấy Chu Hoành.
Tay hắn vừa chụp được Chu Hoành thì một tiếng nổ rung trời vang lên, sấm sét oanh động.
Chính là ngọn trường thương mười sáu lần luyện linh đã đụng chạm với đạo chỉ kia.
Cuồng phong bộc phát ngập trời!
Oành oành.
Bùm bùm!
Ngọn trường thương màu đen liền bị vỡ vụn thành từng mảnh, trực tiếp bị phá hủy.
Ngón tay kia cũng bị ảm đạm đi ít nhiều.
Đây là pháp bảo đã được luyện linh mười sáu lần.
Nếu là Thiên Nhân bình thường, khi trường thương bị toái diệt liền đã có thể hóa giải được ngọn đòn này.
Nhưng Trần Hảo Tùng lại là Thiên Nhân đại viên mãn, hắn ra tay cường hãn hơn rất nhiều.
Trường thương vừa vỡ vụn, ngón tay hư ảo kia lập tức xuất hiện ngay trước Bạch Tiểu Thuần, điểm thẳng tới Vĩnh Dạ tán.
Tiếng nổ ầm ầm lại vang lên.
Lực lượng phòng hộ của Vĩnh Dạ tán cũng không thể chống cự nổi, tán dù bị xé nát.
Gương mặt nửa cười nửa khóc trên tán dù hét lên một tiếng, lao ra khỏi dù thôn phệ ngón tay khổng lồ.
Thế nhưng cũng chỉ là rắn nuốt voi, mặt quỷ nhanh chóng rạn nứt rồi tan vỡ, tán dù rách nát nhưng những nan dù không biết làm bằng vật liệu gì mà không hề bị tổn hại.
Bạch Tiểu Thuần đau lòng, vội thu hồi Vĩnh Dạ Tán.
Thân thể cũng mượn lực phản chấn nhảy lui về phía sau.
Một chỉ kia bị cản trở hai lần đã trở nên suy yếu, ánh sáng trên ngón tay ảm đạm dần nhưng tốc độ vẫn không suy giảm, tiếp tục lao về phía trước.
Chu Hoành bị lấy ra làm lá chắn vội hét lên hoảng sợ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện Không Phải Sát Thủ Đường [Dịch] Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện Không Phải Sát Thủ Đường](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ta-Mo-That-Su-La-Co-Nhi-Vien-Khong-Phai-Sat-Thu-Duong-Audio.jpg)
