Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 211 : Sư Tôn, Ngươi Nhìn Bên Trong. (Thượng) (c1051-c1055)
❮ sautiếp ❯Chương 1051: Sư Tôn, Ngươi Nhìn Bên Trong. (Thượng)
Lúc mọi người giải tán, Hồng Trần Nữ mới quay đầu lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo hàn ý làm Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, hắn không nhịn được nói một câu:
-Ta… Ta thực không phải cố ý, ngoài ý muốn, đây chỉ là việc ngoài ý muốn…
– Ta mặc kệ ngươi có phải ngoài ý muốn hay không, nhưng ta cảnh cáo ngươi… Nếu có hỏa hoạn lần thứ hai, cho dù trái ước định thì ta cũng chém ngươi làm tám khối…
Hồng Trần Nữ nói một câu, mỗi một chữ đều mang theo sát khí rất lớn oanh kích tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
Nói xong Hồng Trần Nữ không quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần và rời đi ngay lập tức, nàng lo lắng nếu mình nhìn Bạch Tiểu Thuần nhiều hơn vài lần sẽ không nhịn được ra tay giết hắn.
Lần náo động này bị Hồng Trần Nữ xuất hiện hóa giải, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình ở trong quân doanh không được tự nhiên, ánh mắt mọi người lạnh như bắng làm hắn cảm thấy xấu hổ.
Càng làm hắn khẩn trương là, hắn không dám luyện hỏa trong quân doanh, hắn rất lo lắng xuất hiện biển lửa lần nữa… khi đó Hồng Trần Nữ sẽ thật sự ra tay giết hắn.
Nếu như không luyện hỏa, Bạch Tiểu Thuần không cam tâm, hắn cảm giác mình luyện chế hỏa diễm mười sáu màu đã thành công năm thành, chỉ cần cố gắng thêm một ít là có thể luyện chế thành công.
– Bỏ đi… Ta không thể trêu vào Hồng Trần lão nữ, ta ra khỏi quân doanh luyện là được, lúc ra khỏi quân doanh, cho dù luyện ra biển lửa cũng không ảnh hưởng tới quân doanh, Hồng Trần lão nữ cũng không có lý do gì tìm ta.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái một phen, trong mắt mang theo thần thái kiên định, hắn lập tức ra khỏi quân doanh.
Hắn vừa ra khỏi quân doanh, hắn phát giác trên người có thần thức tập trung, biết rõ dựa theo ước định hắn cần ở trong quân doanh ba tháng, nghĩ tới chỉ cần mình không đi xa sẽ không có việc gì, cũng không có ý rời đi, lúc này hắn chọn một ngọn núi nhỏ bên ngoài quân doanh.
Quả nhiên hắn tới đỉnh núi thì thần thức trên người hắn cũng biến mất…
– Quá bá đạo… Ta không phải chỉ luyện hỏa sao.
Bạch Tiểu Thuần ngồi trên tảng đá tại đỉnh núi nhìn xuống quân doanh ở xa xa và thở dài.
– Ta bị ép phải đi tới nơi này luyện hỏa, ta trước kia đâu có cố ý… Đồ nhi, ngươi nói có đúng hay không, vi sư là người vô tội đấy.
Bạch Tiểu Thuần nói thầm vài câu, hắn lấy hồn tháp chứa Bạch Hạo ra.
Bạch Hạo trong hồn tháp như muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng cuối cùng hắn phải lắc đầu cười khổ, hắn càng ngày càng hiểu tính cách của sư phó tiện nghi này rồi, là người không đáng tin cậy nhưng cuối cùng vẫn khuyên nhủ.
– Sư tôn, ta cảm thấy chúng ta nên dừng luyện đi, vạn nhất… Vạn nhất lại xuất hiện biển lửa thì làm sao bây giờ?
– Yên tâm, vi sư có kinh nghiệm.
Bạch Tiểu Thuần lại vỗ ngực và an ủi, hắn không nói như vậy khá tốt, hắn vừa nói câu này hồn Bạch Hạo cảm thấy lòng còn sợ hãi, sau đó nội tâm sốt ruột, đang muốn tiếp tục khuyên bảo nhưng Bạch Tiểu Thuần đã xuất ra một đóa hỏa diễm mười lăm màu ra luyện chế.
Sợ trong quá trình luyện hỏa có chuyện gì đó ngoài ý muốn nổi lên, hồn Bạch Hạo chỉ có thể nuốt lời khuyên bảo xuống, nội tâm thở dài, hắn chỉ mong mọi chuyện vẫn tốt.
Thời gian trôi qua, ba ngày trôi qua nhanh chóng, trong ba ngày này, Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa rất ôn hòa, dường như hắn sợ hãi biển lửa xuất hiện cho nên chỉ cần hơi có biến hóa liền dừng lại.
– Ngươi xem, ta đã nói không có việc gì, hôm nay đâu có biển lửa.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý lên tiếng, mặc dù tiến triển chậm chạp nhưng hắn đã dung hợp được bảy thành.
Cảnh này mới làm hồn Bạch Hạo thở ra một hơi, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần mới có ý vui mừng, cảm giác sư tôn cũng nghe lời của mình một lần, cũng không uổng công mình quan tâm hắn một phen.
– Sư tôn, luyện chế hỏa diễm mười sáu màu, càng về sau càng khó, ngươi nên cẩn thận một ít, ngàn vạn đừng xúc động.
– Yên tâm yên tâm.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại, tiếp tục luyện chế, thời gian qua vài ngày, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ thẫm giống như điên cuồng, hắn phát hiện mấy ngày qua, cho dù mình luyện chế thế nào cũng chỉ kẹt ở bảy thành, hắn không ngừng thất bại.
– Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở nơi nào?
Bạch Tiểu Thuần bứt tóc, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào hỏa diễm trong tay, trong mắt xuất hiện hào quang thôi diễn, tất cả đều lọt vào mắt Bạch Hạo, Bạch Hạo cũng suy nghĩ biện pháp giải quyết, cũng rất khẩn trương, hắn còn nhớ chuyện Bạch Tiểu Thuần làm ra biển lửa ngày trước.
– Ta biết rồi, là hồn có quá nhiều tạp chất.
Không đợi Bạch Hạo suy nghĩ cẩn thận vấn đề ở nơi nào, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn bắt đầu luyện chế lần nữa, Bạch Hạo lại cảm thấy vấn đề không đơn giản như thế, hắn muốn khuyên can nhưng nhìn thấy bộ dạng kích động của Bạch Tiểu Thuần thì do dự.
– Cũng được, trước cứ để sư tôn nếm thử một lần, có lẽ hắn nói đúng cũng không chừng.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo thần thái phấn chấn, vấn đề tạp chất làm hắn nhớ tới luyện dược, biện pháp giải quyết xuất hiện trong đầu, hắn mặt mày hớn hở tiếp tục luyện chế.
Trong quá trình luyện chế lần này, đám hỏa diễm mười lăm màu không ngừng cắn nuốt oan hồn sau đó có khói đen bay ra, ban đầu còn không có vấn đề gì, sau khi số lượng oan hồn tăng lên, khói đen càng ngày càng nhiều thì Bạch Hạo khẩn trương..
– Sư phụ dừng lại, khói đen bốc lên quá nhiều, không đúng, cho ta suy nghĩ một chút…
Hồn Bạch Hạo dựa vào trực giác tự nói với mình, trong quá trình luyện hóa lại có khói đen bốc lên không phải vật gì tốt, hắn vội vàng khuyên can.
– Chút khói đen này không có vấn đề gì, đồ nhi ngoan không cần lo lắng, vi sư đặc biệt có kinh nghiệm với chuyện này.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha rất đắc ý, hắn tiếp tục luyện chế, từ khi luyện chế, khói đen bốc lên càng ngày càng nhiều, sắc mặt hồn Bạch Hạo càng khẩn trương, đến cuối cùng hồn Bạch Hạo cũng không yên.
Bạch Tiểu Thuần đang đắm chìm trong trạng thái vong ngã, hắn không ngừng luyện chế, không ngừng thôn phệ oan hồn, cho đến cả ngày qua đi, vào hoàn hôn ngày hôm nay, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần cũng dung hợp tám thành.
– Quả nhiên hữu hiệu!
Bạch Tiểu Thuần kích động, đang muốn tiếp tục thì đám hỏa diễm mười lăm màu xuất hiện dấu hiệu bất ổn, bên trong ẩn chứa chấn động vô cùng kinh khủng, không chờ chấn động này biến mất, Bạch Tiểu Thuần quyết đoán xiết tay lại, hắn lập tức bóp tắt hỏa diễm mười lăm màu.
Sau khi bóp tắt, vô số khói đen bay lên cao, chúng truyền ra khỏi kẽ tay của Bạch Tiểu Thuần và hóa thành đám mây hình nấm bay lên cao.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1052: Sư Tôn, Ngươi Nhìn Bên Trong. (Hạ)
– Hừ hừ, đồ nhi nhìn thấy chưa, vi sư làm việc quyết đoán, nói không xuất hiện biển lửa thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện biến lửa, tối đa chỉ là một ít khói đen mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ buông tay ra, nhìn một đám khói đen cuối cùng bốc lên, hắn đắc ý nhìn sang Bạch Hạo.
Bạch Hạo lúc này thật muốn sụp đổ, hắn thở dài chỉ lên bầu trời.
-Sư phụ, chúng ta nên chạy trốn để khỏi chết đi… Ngươi nhìn bên trong.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, lúc trước hắn chuyên tâm luyện hỏa nên không có chú ý bầu trời biến hóa, vào lúc này hắn ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt hắn mở to, sắc mặt biến hóa.
Trong mắt hắn, bởi vì Bạch Tiểu Thuần bóp nát hỏa diễm cho nên sinh ra đám mây hình nấm, đám mây không ngừng lan ra chung quanh, trong nháy mắt hình thành biển mây đen kịt, mây đen nặng chịt, chúng đang phiêu động và chìm xuống, mà phương hướng đám mây bay và chìm xuống là hướng quân doanh.
-Mây đen này… Tại sao ta lại cảm thấy quen mắt… Không thể nào, năm đó ta luyện dược cũng xuất hiện mây đen, nhưng bây giờ luyện hỏa cũng xuất hiện mây đen…
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, thì thào nói nhỏ, nội tâm cũng lo sợ, hắn nhìn chằm chằm vào mây đen chậm rãi bay về hướng quân doanh, mây đen càng ngày càng chìm xuống, đến cuối cùng cách quân doanh trăm trượng chín chạm đất.
Hồn tu trong quân doanh sớm chú ý tới đám mây đen, lúc mây đen bay tới gần thì có người dùng pháp thuật oanh kích, ý đồ đánh tan mây đen, cùng lúc đó còn có từng tiếng gào thét quanh quẩn quân doanh.
Mặc kệ những người này oanh kích như thế nào, mây đen không có giảm bớt, ngược lại chìm xuống nhanh hơn, Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm, hắn nhìn thấy đám mây đen cuối cùng bao phủ quân doanh.
Rất nhanh có vô số tiếng ho khan, tiếng gào thét bén nhọn bao trùm cả quân doanh.
– Bạch Hạo, ngươi đáng giết ngàn đao!!
– Khục khục, đây là cái gì… Khục khục… Bạch Hạo, lại là ngươi…
– Trời ơi, trước là biển lửa, bây giờ là mây đen, khục khục… Ánh mắt ta, cuống họng của ta… Bạch Hạo, ta muốn giết ngươi!
Tiếng gào thét kinh thiên động địa quanh quẩn bốn phía, Bạch Tiểu Thuần cũng sắp khóc, lần này hắn cảm thấy mình quá vô tội.
– Ta cũng không tạo thành biển lửa, vì các ngươi nên ta mới làm như thế, ta cũng không nghĩ không xuất hiện biển lửa nhưng xuất hiện khói đen, không thể oán ta được.
Tâm tình Bạch Tiểu Thuần bất định, trái tim đập rộn ràng, hồn Bạch Hạo bên cạnh lo lắng và thương lượng.
– Sư tôn, chúng ta thương lượng một chút, ngươi có thể đổi tên hay không, lúc ở thành Cự Quỷ ta đã muốn nói, bây giờ ở nơi này… Ngươi gặp rắc rối thì bọn họ đều hô tên ta, muốn giết ta…
Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình để ý tới Bạch Hạo, hắn đang sốt ruột và hối hận, tiếng hô và gào thét trong quân doanh càng lúc càng lớn, thậm chí còn nhìn thấy từng thân ảnh lao ra khỏi đen bay về phía mình, bộ dạng sát khí đằng đằng, nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng rung động.
– Xong rồi…
Bạch Tiểu Thuần lui nhanh ra phía sau, hắn lập tức dùng ngọc giản truyền âm cầu cứu Cự Quỷ Vương, đúng lúc này trong quân doanh có tiếng gào thét có càng nhiều người lao ra khỏi quân doanh, càng làm cho Bạch Tiểu Thuần sợ hãi là, hắn nhìn thấy thân ảnh Hồng Trần Nữ bay nhanh như sấm sét giết ra khỏi mây đen, nàng như mũi tên màu đỏ bay về phía hắn.
Hồng Trần Nữ cảm giác mình sắp điên rồi, lúc này nàng cũng hiểu vì sao phụ thân lại ném đối phương tới bên cạnh mình, gia hỏa này chính là tai họa.
Còn chưa tới nửa tháng nhưng Bạch Tiểu Thuần đã làm cho quân đoàn Cự Quỷ rối loạn hai lần, Hồng Trần Nữ cũng cảm thấy việc này không tưởng tượng nổi, loại chuyện này, cho dù bảo nàng làm sợ rằng cũng không làm được như Bạch Tiểu Thuần, thật sự làm người ta phát điên mà…
– Bạch Hạo, ngươi muốn chết!!
Trong tiếng gào thét, Hồng Trần Nữ thẳng bay thẳng tới đỉnh núi của Bạch Tiểu Thuần.
– Lần này ta không có phong hỏa.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng khiếp sợ, hắn lui ra sau và lên tiếng giải thích.
Hắn không giải thích khá tốt, vừa giải thích đã làm Bạch Hạo bên cạnh kêu không xong, muốn ngăn cản cũng đã muộn, chỉ thấy hồn tu của quân đoàn Cự Quỷ đang hùng hổ lao tới, bọn họ giận dữ rống càng lớn, liên tục nghĩ tới sự kiện biển lửa lúc trước, thù mới hận cũ thêm cùng một chỗ, lập tức cuồng bạo.
Bởi vì tốc độ của Hồng Trần Nữ nhanh hơn, nàng nâng tay phải vỗ vào đỉnh núi, cách không đánh một chưởng, lúc này ý chí của Hồng Trần Nữ hoàn toàn thay thế thiên địa, trở thành thiên ý, trước mặt nàng ngưng tụ một bàn tay cực lớn đánh thẳng vào đỉnh núi.
Đại địa chấn động, đỉnh núi bị đánh nát bấy quét ngang tám phương, thân thể Bạch Tiểu Thuần biến mất thật nhanh, lúc xuất hiện đã ở cách đó ngàn trượng, hắn hít thở dồn dập và quát lớn.
– Chu Tử Mạch, ngươi có giảng đạo lý hay không, ta đâu có phóng hỏa.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần thay đổi thật nhah, hắn nhanh chóng truyền âm cho Cự Quỷ Vương.
– Ân?
Hồng Trần Nữ nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tránh được một kích của mình, phải biết rằng nàng là Thiên Nhân, một chưởng vừa rồi xem như thay thế thiên ý giáng xuống, lúc đánh ra chắc chắn sẽ đánh trúng Bạch Tiểu Thuần nhưng đối phương lại tránh được.
– Chiến lực của người đúng như phụ vương đã nói, rất không tầm thường…
Hồng Trần Nữ hừ lạnh một tiếng, đang muốn tiếp tục ra tay nhưng lúc này lại cau mày, ngọc gian truyền âm trong túi trữ vật có tiếng rống giận của Cự Quỷ Vương.
Sắc mặt Hồng Trần Nữ âm trầm, sau khi cầm ngọc giản liền đứng giữa không trung truyền âm cho Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng thở ra một hơi.
– Ta không thể ở lại nơi này, Hồng Trần lão nữ không giảng đạo lý, ta cũng đâu cố ý phong hỏa.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, cảm giác mình mệnh khổ, đồng thời cũng chột dạ, vụng trộm dò xét Hồng Trần Nữ.
Các hồn tu quân đoàn Cự Quỷ chung quanh nhìn thấy đại thống lĩnh ra tay cũng nhịn xuống, bọn họ vây quanh Bạch Tiểu Thuần, phong tỏa đường lui của hắn, trong mắt bắn ra sát khí nồng đậm làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.
Lại nói tới Hồng Trần Nữ, nàng nói chuyện với phụ thân cũng không thoải mái, đến cuối cùng Hồng Trần Nữ bóp nát ngọc giản truyền âm, lúc ngẩng đầu liền lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhìn đối phương bóp nát ngọc giản liền kinh ngạc.
– Nếu ngươi có thể ngăn cản một kích của ta mà không chết, ta thả ngươi rời khỏi quân doanh, từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt của ta.
Giọng nói lạnh như băng của Hồng Trần Nữ vang lên, lúc nói ra lời này nàng bước về phía trước một bước, trong nháy mắt đã tới bên người Bạch Tiểu Thuần và nâng tay phải đánh xuống, một cơn cuồng phong màu đỏ bộc phát đánh thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1053: Minh Hoàng Quyền
Cuồng phong màu đỏ che phủ bầu trời, trong đó ẩn chứa ý chí của Hồng Trần Nữ, đây là thủ đoạn của Thiên Nhân, đủ để trấn áp Nguyên Anh, nhất là cơn cuồng phong xuất hiện làm phong vân biến hóa, thiên địa đỏ rực, khí thế áp bách tới cực hạn.
Hồng Trần Nữ rút sạch lực lượng của phiến thiên địa này hóa thành ý chí bản thân, hình thành một kích diệt sát, thậm chí trong cơn lốc màu đen đều xuất hiện một gương mặt cực lớn của Hồng Trần Nữ.
Hình ảnh này làm các hồn tu chung quanh vô cùng phấn chấn, bọn họ không cho rằng Bạch Tiểu Thuần có thế thừa nhận một kích này, dù sao đây chính là lực lượng Thiên Nhân.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác được uy áp vô cùng cường đại, khí tức của hắn ngưng tụ, đang muốn lui ra sau nhưng nội tâm hắn rung động rất mạnh, phát giác thiên địa chung quanh bị ý chí của Hồng Trần Nữ bao phủ, thiên địa bị phong tỏa cho nên hắn không thể thuấn di rời đi.
Phong bạo ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần không thể tránh né, nguy cơ sinh tử vô cùng mạnh, trong mắt hắn xuất hiện tơ máu, hắn không kịp nghĩ nhiều, hét lớn một tiếng.
– Chu Tử Mạch, ngươi thật sự cho rằng ta sợ ngươi hay sao?
Bạch Tiểu Thuần nói xong liền không tránh né, hắn hít sâu một hơi, ánh mắt ngưng trọng, hắn không ngừng vận chuyển tu vi toàn thân, lực lượng thân thể bộc phát và ngưng tụ vào nắm tay phải.
Một quyền này không phải một quyền bình thường, trong nháy mắt đánh ra khí thế của hắn bành trướng và tạo thành vòng xoáy màu đen, vòng xoáy xoay tròn thật nhanh, thậm chí còn nghiền nát và hấp thu ý chí của Hồng Trần Nữ trong thiên địa chung quanh, sau lưng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một hư ảnh cực lớn thay thế.
Sắc mặt Hồng Trần Nữ biến hóa, nàng đã đánh giá cao Bạch Tiểu Thuần, nàng vẫn không nghĩ tới vẫn còn đánh giá thấp đối thủ.
Một quyền này cường hãn tới mức nội tâm của nàng chấn động, đây không phải pháp thuật của Nguyên Anh, thậm chí nàng có thể cảm giác được trong quyền này ẩn chứa… Ý chí của Bạch Tiểu Thuần!
Dây là tiêu chí đạo pháp Thiên Nhân!
Nàng có thể cảm giác được ý chí của Bạch Tiểu Thuần, hư ảnh sau lưng Bạch Tiểu Thuần mặc đế bào, đội đế quan, bộ mặt mơ hồ nhưng trong nháy mắt lại bị hút vào trong nắm đấm của Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng hình thành… Bất Diệt Đế Quyền!
Một quyền này đánh thẳng vào gió lốc, chính là gương mặt của Hồng Trần Nữ trên bầu trời.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ mạnh rung chuyển thiên địa, truyền khắp tứ phương, thậm chí thành Khôi Hoàng cũng bị kinh động, Bạch Tiểu Thuần sớm biết rõ trong thành Khôi Hoàng có người biết tới Bất Tử Trường Sinh Công, cho nên khi hắn đánh ra một quyền và đế ảnh sau lưng cũng dùng mặt nạ che dậy khí tức, từ đó người ngoài không thể phát hiện chân tướng.
Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy một quyền kinh thiên động địa mà thôi.
Rầm rầm rầm!
Song phương va chạm làm thiên địa run rẩy, tám phương rung chuyển, gương mặt sụp đổ đầu tiên, phong bạo tán loạn, tuy nói Bạch Tiểu Thuần da dày thịt béo, toàn thân đều là chí bảo luyện linh mười bốn lần nhưng thân thể vẫn lui ra phía sau, sau khi lui hơn ngàn trượng mới không thể không phun máu tươi, bản thân đã bị thương.
Hồng Trần Nữ có tu vi Thiên Nhân nhưng không dùng toàn lực, một quyền vừa rồi quá mức kinh diễm tuyệt luân, có uy lực vô thượng, cho dù nàng vội vàng ngăn cản nhưng vẫn bị một quyền vừa rồi đánh lui trăm trượng, mặc dù không phun máu tươi nhưng ngũ tạng lục phủ trong người vô cùng đau đớn, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt của nàng vô cùng rung động nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Cả đời nàng chỉ gặp được Nguyên Anh như thế, một là Bạch Tiểu Thuần, một là Bạch Hạo, một quyền này, nàng tin tưởng cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng không thể đánh ra, nàng không nghi ngờ thân phận Bạch Hạo, nàng biết rõ Bạch Tiểu Thuần có mặt nạ nhưng khó liên hệ Bạch Hạo và Bạch Tiểu Thuần với nhau, nguyên nhân trọng yếu nhất là bởi vì Bạch Hạo được phụ thân của nàng đưa tới đây.
Nàng không tin Bạch Tiểu Thuần có thể tránh được thần thức Bán Thần dò xét, thân phận có thể được Cự Quỷ Vương tán thành đã nói rõ tất cả, chỉ có một nghi hoặc ẩn hiện trong lòng nàng mà thôi.
– Hồng Trần lão nữ, năm đó nàng bị ta giày vò rất thảm, không cần phải nói hiện tại ta cường đại như thế, há có thể sợ nàng, hừ, cho dù đánh không lại, muốn giết ta cũng không dễ dàng, ta cũng không phải kẻ năm đó mặc ai cũng có thể giết! Nhìn bộ dạng của nàng hiện tại cũng không có nghi ngờ thân phận của ta…
Tu vi Bạch Tiểu Thuần đã mạnh hơn trước rất nhiều, hắn đã đánh ra chín thành uy lực của một quyền vừa rồi, giữ lại một thành, bởi vì hắn không thể chịu được mười thành uy lực của quyền vừa rồi.
Đấu một trận với Hồng Trần Nữ, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm giác mình đã mạnh hơn trước quá nhiều, phải biết rằng năm đó hắn còn phải dựa vào cấm chế trong cung điện áp chế đối phương, lại cửu tử nhất sinh liều phân thân tự bạo, dùng hết tất cả thủ đoạn mới tranh thủ được một chút thời gian bỏ chạy, nhưng bây giờ… Tất cả đã khác.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, đột nhiên cảm giác Hồng Trần Nữ cũng không đáng sợ như vậy, hắn đứng ở giữa không trung nhìn chằm chằm vào Hồng Trần Nữ nhưng không nói một lời.
Trong nháy mắt hồn tu của quân đoàn Cự Quỷ đang vây quanh nơi này cũng trợn mắt há hốc mồm, tất cả mọi người không tự chủ hít khí lạnh, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo rung động không nói thành lời.
– Nguyên Anh có thể chiến Thiên Nhân!
– Trời ơi, ta không nhìn lầm chứ, Bạch Hạo… Mạnh như thế, đồn đãi hắn bắt tất cả thiên kiêu trong Luyện Hồn Hồ là có Cự Quỷ Vương tương trợ, hiện tại xem ra chiến lực bản thân hắn vô cùng kinh người.
– Một quyền vừa rồi chắc chắn là đòn sát thủ.
Vào lúc mọi người đang kinh hãi, trong hoàng cung trên Hoàng thành, Đại Thiên Sư đang ngồi trong Thiên Sư Điện mở mắt ra, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng quân đoàn Cự Quỷ, ánh mắt như xuyên thấu hư vô nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
– Đây là… Minh Hoàng Quyền?
Đại Thiên Sư động dung, ẩn ẩn nhận ra một quyền này có chút tương tự Minh Hoàng Quyền trong truyền thuyết.
– Minh Hoàng Quyền là Minh Hoàng truyền thừa… Chỉ có người được Minh Hoàng tán thành mới có thể vận dụng.
Nhớ tới Minh Hoàng trong truyền thuyết, cho dù Đại Thiên Sư gần như Bán Thần đỉnh phong, có thể hiệp thiên tử hiệu lệnh thiên hạ cũng vô cùng kiêng kị.
Bên cạnh thành Khôi Hoàng, ở ngoài nơi quân đoàn Cự Quỷ đóng quân, Hồng Trần Nữ nhìn chằm căằm vào Bạch Tiểu Thuần, uy áp Thiên Nhân của nàng có thể cải biến thiên địa bao phủ thân thể Bạch Tiểu Thuần, uy áp vô hình nhưng lại tràn ngập ý chí của Hồng Trần, dường như chỉ cần một suy nghĩ của nàng cũng đủ làm thiên địa nghiền nát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1054: Một Cửa Hàng Luyện Linh
Uy áp này đè ép trên người Nguyên Anh khác có thể làm người đó sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần vẫn như bình thường, theo thời gian dần qua cũng cảm giác có áp lực, xảy ra chuyện lần này, Bạch Tiểu thuần hiểu rõ mình không thể lùi bước.
– Một quyền của ta có thể hù dọa người khác, đáng tiếc ta mới tu luyện tới Thối Cốt bát trọng thiên, nếu như có thể đạt tới cửu trọng thiên thì có thể vận dụng Bất Diệt Đế Quyền mạnh hơn gấp ba lần, đến lúc đó uy lực càng lớn, nhất định đánh nàng thổ huyết, nó cũng thành đòn sát thủ cuối cùng của ta.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cũng có dũng khí, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hồng Trần Nữ.
Bốn phía yên tĩnh.
Những hồn tu quân đoàn Cự Quỷ rung động không nhỏ, không dám tin nhưng cũng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bởi vì một quyền của Bạch Tiểu Thuần vừa rồi quá mức kinh thiên động địa, dùng tu vi Nguyên Anh chiến Thiên Nhân, mặc dù không phải cân sức ngang tài nhưng bất cứ kẻ nào cũng nhìn ra, không thể dùng Nguyên Anh để cân nhắc Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là sau một quyền kia, Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung với khí thế không giảm bớt chút nào, ngược lại còn có khí thế thiết huyết ẩn chứa trong đó, cho người ta cảm giác chiến ý kinh thiên, nội tâm mọi người vô cùng kính nể Bạch Tiểu Thuần.
Dù sao trong thế giới này cường giả vi tôn, đối với cường giả như Bạch Tiểu Thuần, mặc kệ trong tình huống nào cũng được tôn kính.
Lúc này ánh mắt nhiều người nhìn hắn đã cải biến, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, hắn nhìn Hồng Trần Nữ một lúc, càng trừng mắt với nàng.
– Đấu mắt với nhau, từ lúc ta đạt tới Kết Đan đã không sợ kẻ nào, hiện tại ta đã mạnh như thế, chỉ là đấu mắt, ta cũng không sợ ngươi đâu.
Dũng khí của Bạch Tiểu Thuần càng cường tráng, khí thế cũng bộc phát theo ý niệm của mình.
Sau nửa ngày, Hồng Trần Nữ thở sâu, thu hồi ánh mắt, lúc trước nàng đã từng nói Bạch Tiểu Thuần có thể tiếp một kích của nàng mà không chết thì nàng sẽ để hắn rời đi, đây là ước định giữa nàng và Cự Quỷ Vương.
– Không nên để ta nhìn thấy ngươi.
Trong mắt Hồng Trần Nữ lộ ra hào quang thâm thúy, xoay người rời đi, lúc này hắn đi ra khỏi quân doanh, hồn tu bốn phía đưa mắt nhìn nhau, Hồng Trần Nữ đã nói như thế thì bọn họ cũng im lặng lui ra sau, lúc này tất cả mọi người rời khỏi quân doanh, bên ngoài nơi đóng quân chỉ có Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Hồng Trần Nữ rời đi, nâng tay áo lau mồ hôi trên trán, hắn thở ra một hơi, một quyền vừa rồi dùng chín thành lực lượng của hắn, hắn hiện tại đã nỏ mạnh hết đà, mặc dù còn có tu vi trong người nhưng hắn cảm thấy trong phạm vi thành Khôi Hoàng có rất nhiêu cường giả và lão quái vật tụ tập, rất nhiều thủ đoạn khó lòng phòng bị, hắn không dám bày toàn bộ tu vi ra.
Nếu hắn khai chiến trong bộ dạng này, hắn cũng rất chế ngự thực lực bản thân, giờ nhìn thấy Hồng Trần Nữ ơời đi, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy thả lỏng tâm thần, cũng hiểu chuyến đi thành Khôi Hoàng lần này sẽ xuất hiện rất nhiều chuyện không tưởng tượng nổi.
– Việc này tính toán thế nào…
Bạch Tiểu Thuần rất buồn rầu, tuy hắn có thể rời khỏi quân đoàn Cự Quỷ, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói đây là chuyện tốt, hắn lắc đầu và xoay người ra ngoài.
Trời đất bao la, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mờ mịt, mình nên đi nơi nào.
– Vẫn là tu vi của ta không đủ, nếu không ta có thể trực tiếp vượt sông rời Man Hoang trở lại Nghịch Hà Tông.
Bạch Tiểu Thuần phát sầu, hắn nhìn thành Khôi Hoàng cách đó không xa, lại nhìn phương hướng thành Cự Quỷ, sau khi suy nghĩ cẩn thận, lấy ngọc giản truyền âm liên hệ với Cự Quỷ Vương.
– Vương gia, thành Khôi Hoàng quá nguy hiểm, việc hôn nhân ta không muốn được hay không được, ngươi… Ngươi an bài người đón ta, ta muốn trở lại thành Cự Quỷ làm bạn với lão nhân gia.
Cự Quỷ Vương lúc này cũng rất đau đầu, hắn cũng không nghĩ tới bảo Bạch Tiểu Thuần đi quân đoàn Cự Quỷ mà thôi, đây vốn là chuyện tốt nhưng cuối cùng lại xuất hiện nhiều biến hóa như vậy.
Cho dù cong gái của hắn cự tuyệt hay Bạch Tiểu Thuần tạo ra biển lửa và tất cả đều làm hắn tức giận, hiện tại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần truyền âm thì Cự Quỷ Vương đầu đầu lần nữa.
– Bạch Hạo, lão phu khâm định việc hôn nhân thì không có việc đổi ý, hiện tại ngươi nhanh chóng xin lỗi Tử Mạch, nói rõ ràng sau đó ở lại bên nàng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy hồi âm, lập tức cự tuyệt không chút do dự, lại đưa ra chuyện quay về thành Cự Quỷ thì Cự Quỷ Vương cũng tức giận.
– Không có khả năng quay về thành Cự Quỷ, trừ phi các ngươi kết hôn, hiện tại lập tức đi xin lỗi Tử Mạch, làm nàng tha thứ cho ngươi, không thể dàn xếp một nữ nhân đó là lỗi của ngươi, chuyện này lão phu mặc kệ, ngươi đừng làm phiền ta.
Cự Quỷ Vương cũng hung ác, dứt khoát trả lời một câu, tùy ý Bạch Tiểu Thuần truyền âm thế nào cũng giả vờ không thấy.
– Phụ nữ bọn họ quá xấu bụng.
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, hắn mới không đi tìm Hồng Trần Nữ, đối phương cũng chưa chắc muốn gặp mình.
– Trời đất bao la, chẳng lẽ không có nơi cho Bạch Tiểu Thuần ta dung thân sao?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần bi thương, suy nghĩ nếu không có Cự Quỷ Chu, chính mình không có biện pháp sử dụng truyền tống trận, hi vọng muốn quay về thành Cự Quỷ cũng bị chém đứt.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, ánh mắt nhìn sang thành Khôi Hoàng cách đó không xa, cho dù nội tâm của hắn không muốn nhưng thật sự không có biện pháp, sắc trời đã hoàng hôn nếu như trì hoãn sợ không thể vào thành.
– Ta nhớ năm đó xét nhà ba đại gia tộc bọn họ tặng ta một cửa hàng trong thành Khôi Hoàng…
Bạch Tiểu Thuần xoa mi tâm, suy nghĩ một lúc liền nhớ tới việc này, hắn tìm trong túi trữ vật, hắn nhanh chóng tìm được ngọc giản, hắn tìm được lạc ấn khế đất bên trong, nhìn kỹ một lúc thì tâm tình Bạch Tiểu Thuần tốt hơn rất nhiều.
– Bỏ đi bỏ đi, ta ở cửa hàng thời gian dài, không đi gây chuyện, an tâm tu hành, tranh thủ tăng tu vi nhanh chóng sớm ngày vượt qua Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn bay về hướng thành Khôi Hoàng.
Đúng lúc này, hồn Bạch Hạo trong túi trữ vật bay ra ngoài, tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tiến vào quân đoàn Cự Quỷ sau đó thuận lợi rời đi, thở sâu, hắn dùng ánh mắt kính nể nhìn sư tôn của mình, hắn bay tới bên người Bạch Tiểu Thuần sau đó cúi đầu ôm quyền.
– Đệ tử lúc trước hiểu lầm sư tôn, vừa rồi đã hoảng sợ, cuối cùng cũng nhìn thấy thủ đoạn của sư tôn, bội phục bội phục!
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ nhìn về phía hồn Bạch Hạo, hắn cảm thấy mơ hồ, không biết đệ tử này trúng tà cái gì, không ngờ lại nói như thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1055: Sư Đồ Nương Tựa Lẫn Nhau (Thượng)
-Sư tôn ngươi không nên che dấu, đệ tử đã hiểu ra, trước kia ngươi hai lần luyện hỏa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiển nhiên là tận lực làm vậy, chính là muốn đại thống lĩnh quân đoàn Cự Quỷ đuổi ngươi ra khỏi quân đoàn.
Bạch Hạo sùng bái, càng suy nghĩ càng cảm thấy sư tôn làm việc lỗ mãng nhưng trên thực tế tâm tư lại sâu đậm.
-Ah…
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn xem như đã hiểu, hiển nhiên hồn Bạch Hạo vẫn không hiểu con người Bạch Tiểu Thuần, tất cả không phải do Bạch Tiểu Thuần hắn cố ý làm vậy, thật sự là trời đưa đất đẩy cho nên mới xảy ra việc này, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần xoay tròn, hắn cảm thấy như vậy cũng không tệ, vì vậy vội ho một tiếng và hất cằm lên.
-Ha ha, đã bị ngươi nhìn ra rồi sao, không tệ không tệ, đồ nhi ngoan, ngộ tính của ngươi cũng tạm được, về sau nên học vi sư nhiều hơn mới được, vi sư tính toán tường tận, đi một bước đã có thể nhìn thấy cả vạn bước, thiên hạ không người có thế địch ah.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc chí, vênh váo tự đắc, hắn không như vậy còn tốt, hồn Bạch Hạo nhìn thấy hắn như vậy liền do dự, hắn cũng dao động với phán đoán lúc nãy.
Vào lúc nói khoác, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần cũng bước vào thành Khôi Hoàng, tòa thành này vô cùng khổng lồ, cho dù cửa thành nào cũng có thị vệ kiểm tra, thậm chí người ra vào còn phải giao nạp hồn dược, trên người Bạch Tiểu Thuần có không ít hồn dược, tiến vào thành Khôi Hoàng cũng là lúc hoàng hôn, người trong thành ra vào hối hả.
Bạch Tiểu Thuần cầm ngọc giản khế đất, dựa theo chỉ dẫn đi dạo trong thành Khôi Hoàng, hắn hít khí lạnh khi đi trên đường, thật sự là do thành Khôi Hoàng quá mức phồn hoa, mặt đất cả thành trì đều là Thanh Ngọc chế thành, ở nơi này hắn cảm nhận được linh khí đã lâu không gặp.
Còn có cửa hàng bày bán hai bên đường, cái gì cần có đều có, cho dù là oan hồn hay pháp bảo, thậm chí nước Thông Thiên Hà cũng có bán không ít.
Lúc này người tới lui không dứt, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy quá nhiều cường giả, càng có thổ dân cự nhân, bọn họ áp súc thân thể đi lại trong thành.
Xem như hắn được mở rộng tầm mắt, thành Khôi Hoàng có rất nhiều kiến trúc, phát ra bảo quang, cho dù ban đêm cũng tỏa sáng chiếu rọi tám phương, co dù thành Khôi Hoàng vào đêm cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Một giờ sau, vào lúc ban đêm hoàn toàn hàng lâm, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình đi rất xa, trên thực tế hắn chỉ đi tới khu vực thật nhỏ trong thành Khôi Hoàng mà thôi, hắn dựa theo khế đất tìm tới một cửa hàng.
Đó là cửa hàng luyện linh.
Cả thành Khôi Hoàng, không tính cả hoàng cung chia làm chín mươi bảy khu vực, trong chín mươi bảy khu vực này trung bộ chiếm cứ một thành, phía bắc lớn nhất, chiếm cứ hai thành.
Gian cửa hàng luyện linh của Bạch Tiểu Thuần nằm ở biên giới của khu vực tám mươi chín, mặc dù không tính là phồn hoa nhưng chỉ cần có cửa hàng trong thành Khôi Hoàng đã là tài phú lớn.
Lúc Bạch Tiểu Thuần thật vất vả tìm tới nơi này, cảnh đêm đã hàng lâm, trên đường đi tới đây hắn nhìn thấy rất nhiều người ra ra vào vào mua bán ở các cửa hàng.
Nhưng mà Bạch Tiểu Thuần cảm thấy buồn bực, hắn tìm được cửa hàng mình muốn tìm, cửa hàng này không lớn, nó chỉ rộng một trượng, hoàn toàn không thể so sánh với các cửa hàng ba bốn trượng bên cạnh.
Biển hiệu trước cửa hàng là ba chữ Luyện Linh Phô.
Nhìn thấy ba chữ vô cùng đơn giản nhưng tàn phá không chịu nổi làm Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, về phần bên trong dài hẹp, nhìn ra được bên ngoài là cửa hàng, bên trong có hậu viện, nhưng mà nhìn thế nào thì cửa hàng này chẳng khác gì cửa hàng bỏ túi.
Tuy bên trong có một ngọn đèn dầu nhưng lại không sáng bao nhiêu, hoàn toàn chênh lệch với cửa hàng chung quanh đèn đuốc sáng trưng, càng không cần nói tới người lui tới liên tục.
Chỉ có một điểm làm Bạch Tiểu Thuần an ủi là cửa hàng này không phải không có khách, lúc này có một thanh niên đang đứng ở nơi đó, bộ ngực của hắn không ngừng phập phồng hít thở dồn dập, không đợi Bạch Tiểu Thuần đi vào, hắn nhìn thấy thanh niên này tức giận rống to.
– Lưu Vân Châu luyện của ta bị ngươi luyện ba lần đã phế?
– Đáng chết, ta chỉ yêu cầu các ngươi luyện linh hai lần, hai lần mà thôi, ngươi ngươi ngươi…
Thanh niên kia hét lên như điên, giọng của hắn truyền ra ngoài cửa hàng, đám người chung quanh đứng lại bàn tán với nhau.
– Chắc người này là người từ bên ngoài tới, nếu không cũng không chọn luyện linh ở nơi này.
– Luyện Linh Phô này nổi danh phế vật, nó có thể mở tới bây giờ đúng là kỳ tích.
Nghe người chung quanh bàn tán với nhau, Bạch Tiểu Thuần cau mày, thanh niên trong cửa hàng mang theo tức giận rời đi, hắn đứng ở ngoài cửa hàng mắng chửi vài câu, lúc này mới phiền muộn rời đi, Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhìn ra được gian cửa hàng này trừ giá trị bản thân của nó thì không còn giá trị nào khác.
– Bỏ đi bỏ đi, ta chỉ muốn tìm một nơi đặt chân mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn đi về phía cửa hàng, sau khi đi vào một gian phòng không lớn, chỉ có lão giả đang tựa vào án dài bộ dạng chán muốn chết, về phần trên vách tường chung quanh đều trống trải, mặc dù cũng có một ít vật phẩm luyện linh bày ra, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy những vật phẩm luyện linh này đa số là ba bốn lần mà thôi.
Lúc Bạch Tiểu Thuần tiến vào, lão giả này ngáp dài, ánh mắt đảo qua người Bạch Tiểu Thuần liền không để ý tới, Bạch Tiểu Thuần nhìn chung quanh một chút, hắn thở dài đi tới trước án dài, hắn ném ngọc giản khế đất ra.
– Muốn luyện ngọc giản này? Đầu tiên nói trước, cho dù thành công hay không thành công sẽ thu phí tổn trước, sau khi thất bại cũng đừng trách ta.
Lão giả này hồ nghi ngẩng đầu lên, hắn nói một câu sau đó nhìn ngọc giản, ánh mắt quét qua sau đó sững sờ mở to mắt.
– Ngươi là ông chủ?
Lão giả đứng lên dò xét Bạch Tiểu Thuần vài lần sau đó lại ngồi xuống.
– Đây là cửa hàng của ta.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ lại, hắn còn giật mình xem có đi sai hay không.
– Cũng được, ngươi đã đến thì kết toán tiền công cho ta đi, một năm ba ngàn hồn dược, còn có ba ngàn hồn dược năm tiếp theo, không cho thì lão phu sẽ bỏ đi.
Lão giả ngồi đó với thần sắc kiêu căng, ánh mắt nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần, hắn xem ra mình luyện linh không tốt nhưng hắn quen thuộc cửa hàng và thành Khôi Hoàng, trước mắt chỉ có một mình hắn trông coi cửa hàng, đối phương không để mình rời đi.
– Tiền công?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ một chút, cẩn thận hỏi vài câu sau đó xem như hiểu ra, mặc dù sinh ý không tốt nhưng tuyệt đối không phải không có, chỉ có điều từ khi cửa hàng thuộc về Bạch Tiểu Thuần gì nhân viên của gia tộc rời đi, chỉ để lại lão giả này trông giữ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










