Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 200 : Cái Sọt Thật Lớn (Hạ) (c996-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 996: Cái Sọt Thật Lớn (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần há to miệng, hắn không nói ra được từ nào, chỉ có thể thở dài, đáy lòng khổ cực, cõng cái sọt lớn như vậy cũng thôi đi… Nghĩ đến sau sự kiện này nói không chừng sẽ bị ngàn người chỉ trẻo, lưng đeo bêu danh đoạt thê tử người khác, sợ là có nước bọt dìm chết mình, hắn ủy khuất ghê gớm, hết lần này tới lần khác việc còn không thể nói ra, chỉ có thể trời biết đất biết Cự Quỷ Vương biết, nghĩ tới đây, hắn bi trán thở dài, rất nhanh, có tộc nhân Trần gia mang theo một nữ tử đi tới quảng trường.
Nữ tử này hơn ba mươi tuổi, da thịt trắng hơn tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, càng có phong vận trưởng thành, bộ dạng này rất hoảng sợ, miễn cưỡng trấn định, lúc nàng vừa xuất hiện, ngay cả Trần Hải cũng phải nhìn nhiều vài lần, trong mắt mang theo hoảng hốt, giống như hiểu vì sao Bạch tổng quản nhất định phải đòi nàng này.
Bạch Tiểu Thuần khổ sở, ánh mắt nhìn qua, tuy nữ tử này tuyệt sắc nhưng hắn lại không chút để ý, trước mắt xấu hổ ho khan một tiếng.
– Vậy… Quấy rầy!
Bạch Tiểu Thuần xoay người rời đi, hắn không muốn dừng lại nơi này, nhất là nghĩ đến từ nay về sau thanh danh của mình bị hủy, hắn càng đau khổ.
Trần Hải mang theo nụ cười cổ quái, Chu Nhất Tinh cũng hít khí lạnh, cố gắng bình tĩnh, sau khi hai người nhìn nhau, lại đi tới bên cạnh Trần phu nhân, khách khí mang nàng đi cùng.
Thời điểm Trần phu nhân đi tới, đã nghe người ta nói qua chuyện này, hiện tại sắc mặt tái nhợt, đột nhiên nàng nhìn về phía tộc trưởng Trần gia, nhìn thấy trên mặt phu quân của mình khô sở nhưng trong mắt nàng ngược lại lộ ra vẻ oán độc, nàng hiểu rất rõ phu quân của mình, người ngoài không nhìn ra hắn diễn trò, nàng há có thể không nhìn ra, sau khi trầm mặc, bỗng nhiên nàng ngẩng đầu như được tự do, thở sâu, mỉm cười, quay người không chút do dự đi cùng Trần Hải cùng Chu Nhất Tinh rời khỏi Trần gia.
Nàng tuyệt tình làm không ít tộc nhân Trần gia tức giận hơn trước, âm thầm nói lời vũ nhục, nội tâm bi phẫn không nhỏ.
Rất nhanh, mấy vạn Hồn Tu chung quanh rời đi, tộc trưởng Trần gia nhìn thấy cảnh này liền đắc ý, chỉ là một phu nhân mà thôi, đổi lấy mạng mình là có ý nghĩa.
Hiện tại bay lên giữa không trung, Bạch Tiểu Thuần liền nghiêm mặt, oán khí rất sâu, vào lúc tâm phiền thì Trần Hải dẫn theo Trần phu nhân bay tới gần.
– Bạch tổng quản, nàng… Nàng muốn gặp ngài.
Dẫn Trần phu nhân tới phía sau Bạch Tiểu Thuần, Trần Hải nhanh chóng lui lại, đáy lòng càng hâm mộ Bạch Tiểu Thuần lớn mật, hắn nhìn nữ tử này cũng vừa gặp đã yêu.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong trợn mắt, quay đầu nhìn sang Trần phu nhân, mở to miệng đang muốn nói cái gì, Trần phu nhân lại ngẩng đầu kiên định, quả quyết nói ra.
– Đa tạ đại nhân giúp thiếp thân thoát ly khổ hải, thiếp thân có một thỉnh cầu, hi vọng đại nhân có thể đồng ý!
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình, sau khi nhìn Trần phu nhân một chút, mặc dù đối phương nói như vậy nhưng nội tâm áy náy nên vẫn gật đầu.
– Ngươi nói đi, chỉ cần ta có thể làm được, ta có thể cân nhắc.
– Còn xin đại nhân giúp ta… Giết Trần Thế Sơn!
Trần phu nhân nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ, sau khi nói xong thở dài nhẹ nhõm, Trần Thế Sơn, đây chính là tộc trưởng Trần gia.
– Cái gì!
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt nhìn Trần phu nhân, hắn giật mình, vởi vì chuyện này khác với suy nghĩ của hắn.
– Trần Thế Sơn người này lòng dạ nhỏ mọn, tính cách tàn bạo, lấy hoạt anh luyện bảo nhân thần cộng phẫn, hắn vì muốn khống chế vật này thật hoàn mỹ, không tiếc mang cốt nhục của ta và hắn luyện thành chủ hồn, ta vô lực ngăn cản, bi phẫn đến nay, trái tim trở nên băng giá…
– Hôm nay đại nhân mang ta đi, đối với thiếp thân mà nói đây là giải thoát, cho nên ta không hận đại nhân, thậm chí trong lòng cảm kích càng nhiều, mà đại nhân quyền cao chức trọng, tương lai có tiền đồ bất khả hạn lượng, dựa theo đạo lý sẽ không hứng thú với ta, bại hoại thanh danh, cho nên nhất định có khổ tâm và dụng ý, mà thiếp thân có thể cam đoan, tương lai tất cả mặc kệ vị trí chỗ nào, địa vị như thế nào cũng tôn kính đại nhân, nghe theo đại nhân.
Trần phu nhân nói nhỏ, trong lời nói mang theo cơ trí và quả quyết một cách không ngờ, Bạch Tiểu Thuần động dung nghiêm túc nhìn Trần phu nhân một chút.
Trong lời nói, hắn nhớ tới tộc trưởng Trần gia dùng mười vạn hoạt anh luyện bảo thiên địa không dung kia, nếu có khả năng, Bạch Tiểu Thuần không muốn tha hắn, nhất là bây giờ nghe nói nói hắn dùng cốt nhục bản thân luyện bảo đã không bằng cầm thú, cũng không khác gì tộc trưởng Bạch gia, Bạch Tiểu Thuần trầm mặc một lát sau đó ngẩng đầu truyền âm với Trần Hải.
Trần Hải sững sờ nhìn Bạch Tiểu Thuần một lúc, hắn quay người rời đi, không bao lâu đã trở về, trong tay của hắn cầm một cái đầu, chính là tộc trưởng Trần gia.
Trong mắt đầu lâu mang theo dáng vẻ không dám tin, càng có không cam tâm… Dường như đến chết vẫn không hiểu nổi, vì sao Bạch Hạo lại giết mình.
Nhìn đầu lâu tộc trưởng Trần gia, Trần phu nhân kích động bộ ngực phập phồng, nàng hít sâu để khôi phục tâm tình sau đó khom người bái tạ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thân là đại tổng quản thành Cự Quỷ, mỗi hành động của hắn đều bị vô số người nhìn chăm chú, nhất là hắn mang theo Trần Hải cùng mấy vạn Hồn Tu đằng đằng sát khí bay ra khỏi thành Cự Quỷ, rõ ràng đã giơ đao chém ba đại gia tộc.
Cho nên càng có nhiều người chú ý tới hắn, sau khi Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Thái gia không lâu, tin tức truyền khắp thành Cự Quỷ, càng không cần nói Trần gia.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu, trong toàn thành Cự Quỷ, thế lực khắp nơi đều biết Bạch Tiểu Tuần đi tới Trần gia, thậm chí tin tức tộc trưởng Tâần gia chết đi cũng bị các thế lực biết được.
Sau đó mọi người đều biết những gì diễn ra trong Trần gia, cả đám người bêến sắc, trong ánh mắt mang theo thần thái không tưởng tượng nổi, thời gian dần trôi qua đã mang ra thảo luận, tại rất nhiều khu vực trong thành Cự Quỷ đều kinh hô.
– Cái gì, hắn đoạt Trần phu nhân!!
– Oa, Bạch Hạo này… Lại có loại ham mê như thế, hắn càng nhìn trúng phu nhân Trần Thế Sơn, ta nghe nói qua vị Trần phu nhân kia rồi, nghe nói quốc sắc thiên hương, càng có thể chất phụ tu hiếm thấy.
– Thật sự là… Không cách nào miêu tả… Bạch Hạo cũng quá lớn mật, cướp đoạt thê tử người khác thì cũng thôi đi, hắn còn giết Trần Thế Sơn!!
Tiếng kinh hô truyền khắp nơi, tin tức tương quan truyền khắp thành Cự Quỷ, không bao lâu những người có tin tức linh thông cũng nghe chuyện này, ánh mắt mọi người biến hóa, càng có làng sóng chế nhạo sinh ra.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 997: Giết!
Trong chốc lát các nơi đã truyền ra tin tức này, Bạch Tiểu Thuần trừ bị nhận định tâm ngoan thủ lạt, lục thân không nhận ra, hắn còn bị mang thanh danh ưa thích thê tử người khác…
Lời đồn này cũng truyền vào tai Cự Quỷ Vương, sắc mặt Cự Quỷ Vương âm trầm nhưng nội tâm nóng rực, lúc nhìn về phía Trần gia, trong mắt của hắn còn có ý tán thưởng.
Vị Trần phu nhân kia cũng sớm bị Bạch Tiểu Thuần an bài tu sĩ bên người đưa đến thành Cự Quỷ, hiện tại sắc mặt của hắn âm lãnh mang theo mấy vạn Hồn Tu tiến thẳng tới gia tộc cuối cùng, Bạch gia!
Trên đường đi, Trần Hải tới bên người Bạch Tiểu Thuần, thỉnh thoảng nhìn Bạch Tiểu Thuần, đáy lòng kính nể rất nhiều, nhất là nghĩ đến Bạch Hạo có ham mê như thế, hắn càng mở rộng tầm mắt, loại chuyện này, có can đảm trắng trợn như vậy, có thể thấy được Bạch tổng quản trước mắt có quyền thế ngập trời, hắn âm thầm cân nhắc, về sau nên tiếp xúc với Bạch Hạo nhiều hơn.
Chu Nhất Tinh cảm thấy cổ quái nhưng không lên tiếng, trong đầu đang suy nghĩ mình thân là tùy tùng, xem ra sau này phải lưu ý phu nhân nhà người khác nhiều hơn…
Bạch Tiểu Thuần làm sao không biết thần sắc của hai người bọn họ, nhưng hắn ủy khuất và bất đắc dĩ, hết lần này tới lần khác chuyện này không thể giải thích, hắn chỉ có thể thở dài trong lòng, lúc tâm phiền, lúc ánh mắt nhìn về phía Bạch gia, trong mắt của hắn mang theo hàn quang.
Từ lúc đi tới Bạch gia cho đến bây giờ, hình ảnh gút mắc xuất hiện trong đầu Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng tất cả hình ảnh đều biến mất, trong đầu hắn chỉ còn lại thân ảnh sắc mặt tái nhợt nằm dưới đại thụ.
– Bạch Hạo…
Bạch Tiểu Thuần thì thào, Thiên Nhân Hồn cũng tốt, ân oán cũng được, tất cả là gút mắc nhân quả, mà hắn cũng phải cho đồ nhi của mình một câu trả lời.
Hiện tại chính là thời khắc đó.
Tiếng thét truyền khắp bốn phương, mấy vạn thân ảnh hóa thành hào quang bay về phía Bạch gia, càng ngày càng gần, sát ý như mây đen áp đỉnh giống như có thể nghiền nát tất cả.
Bạch gia hiện tại lòng người bàng hoàng, rất nhiều tộc nhân đều hoảng hốt bi thiết, không giống với Trần gia và Thái gia, tộc nhân dòng chính Bạch gia hiểu rõ mình mới là đại thù sinh tử với Bạch Hạo!
Tuy không phải tất cả tộc nhân Bạch gia đều như vậy, những chi mạch cũng khẩn trương nhưng phần lớn cũng không có quá lo lắng, đầu tiên bọn họ không phải dòng chính, hơn nữa không có thù hận với Bạch Hạo, thứ yếu, bọn họ không tham dự vào việc truy sát Bạch Hạo.
Cho dù cuối cùng lúc phản loạn, mặc dù bọn họ xông vào thành Cự Quỷ, trong các tộc nhân truy sát Bạch Tiểu Thuần lại không có bọn họ.
Tất cả do dòng chính chủ đạo, cho dù tộc trưởng hay tộc lão ra tay với Bạch Hạo đều là dòng chính, cho nên hiện tại Bạch gia phân biệt rõ ràng, dòng chính và chi mạch.
Từ xa có thể nhìn thấy dòng chính bị vây vào giữa, bốn phía đều là tộc nhân chi mạch, cả đám trầm mặc và lạnh lùng nhìn sang đám người dòng chính Bạch gia.
Trong này có tộc trưởng Bạch gia, có Thái phu nhân, có đại tộc lão Hình đường, còn có mấy tộc lão và hơn ngàn tộc nhân, sắc mặt cả đám tái nhợt và tuyệt vọng.
Bọn họ không phải không muốn bỏ chạy, có thể trời đất bao la nhưng không nơi cho bọn họ dung thân, lại có thù hận với Bạch Hạo, người qua đường sớm biết cả rồi, từ khi từ thành Cự Quỷ trở về, Bạch Tiểu Thuần quật khởi và thế lực khắp nơi nịnh nọt Bạch Tiểu Thuần đã để mắt tới Bạch gia.
Nhất là sau khi Bạch Tiểu Thuần được bổ nhiệm làm đại tổng quản, hắn lại âm thầm an bài thế lực khắp nơi ra tay chèn ép Bạch gia, càng chú ý tới Bạch gia nhiều hơn, thậm chí ngoài sáng trong tối đều phong tỏa Bạch gia, trừ phi Bạch gia điên cuồng phá vây, bằng không cũng không ai chạy thoát.
Mà một khi điên cuồng phá vây, việc này đầu tiên phải được tất cả người Bạch gia đồng ý, thứ yếu… Cự Quỷ Vương còn chưa có ý định xử lý ba đại gia tộc, một khi bọn họ phá vây, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Bạch gia cũng không phải bền chắc như thép, âm thầm đã rạn nứt nên làm gì có việc thống nhất ý kiến, thế là kéo dài tới bây giờ.
Lại trọng yếu nhất… Những tộc lão và tộc nhân chi mạch Bạch gia đều hiểu rõ, việc này nhất định phải cho Bạch Hạo một công đạo, nếu để dòng chính chạy trốn, như vậy Bạch Hạo sẽ tức giận khai đao với chi mạch..
Cho dù vì bản thân hay vì Bạch gia, dòng chính nhất mạch sẽ bị đẩy ra dập tắt lửa giận của Bạch Hạo.
Hiện tại Bạch gia hoàn toàn yên tĩnh, tộc nhân chi mạch kiềm chế chung quanh, người dòng chính nhất mạch run rẩy, trong đó có không ít tôi tớ, trong đó có một nha hoàn, đó là người lúc trước mỉa mai Bạch Tiểu Thuần, còn có một lão giả, đó là quản sự răn dạy Bạch Tiểu Thuần, mỗi người đều là người đã từng chán ghét và khi dễ Bạch Hạo.
Hiện tại bọn họ tuyệt vọng, nhất là tộc trưởng Bạch gia, sắc mặt hắn tái nhợt, nội tâm đắng chát, trước kia ở sống bảo vệ thành, Bán Thần Hồn bạo đã làm nửa người của hắn biến mất, tu vi tiếp cận sụp đổ, sau khi sử dụng bí bảo nội tình của Bạch gia mới khôi phục, nhưng bây giờ theo thời gian trôi qua, sắc mặt của hắn càng dữ tợn, bên cạnh hắn, Thái phu nhân mặt không còn chút máu, khi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt sợ hãi cũng không thể lấn át được oán độc sâu trong mắt.
Nếu nói trong đám người ai hận Bạch Hạo nhất, chính là Thái phu nhân này, đồng dạng, người sợ hãi và tuyệt vọng nhất cũng là nàng, nàng làm sao cũng không dự liệu được, Bạch gia bỏ ra cái giá lớn như thế cuối cùng vẫn bại, mà Bạch Hạo từ đó một bước lên trời.
Toàn bộ Bạch gia lâm vào yên tĩnh, trong đám người chung quanh có một nữ tử, nữ tử này tướng mạo mỹ lệ, trong sắc mặt bất nhẫn, cũng có phức tạp, khi thì ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xa, nữ tử này chính là Ngũ tiểu thư, xem như là nàng cũng không nghĩ ra Bạch Hạo lại có địa vị như vậy.
Trong đám người còn có một lão giả, ẩn ẩn có thể thấy được tộc lão chi mạch chung quanh đều lấy người này cầm đầu, lão giả này chính là đại tộc lão Pháp đường, trong thần sắc của hắn tràn đầy cảm khái, lúc trước Bạch Tiểu Thuần mưu phản Bạch gia, hắn nhắm mắt lại cũng hiển hiện trước mắt…
– Đáng tiếc… Kỳ lân tử chân chính của Bạch gia!
Lão giả thở dài, tuy hắn là đại tộc lão nhưng không dám không theo lệnh của lão tổ, hắn chỉ có thể làm là không tham gia và không xuất thủ với Bạch Hạo.
Đúng lúc này đại tộc lão Pháp đường và Hình đường biến sắc, những tộc lão khác và tộc trưởng Bạch gia hít thở dồn dập, trên bầu trời có tiếng nổ như sấm sét từ nơi xa vọng tới, ngay sau đó là sát ý kinh người bao phủ chân trời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 998: Thay Đổi Dần
– Tới rồi!
Không biết là ai mở miệng, toàn bộ Bạch gia vô cùng khẩn trương, trong khẩn trương, bọn họ ngẩng đầu nhìn sang, lập tức nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần mang theo mây đen vô biên và khí thế khủng bố bay tới, mấy vạn Hồn Tu bay tới Bạch gia.
Bạch Tiểu Thuần cất bước chậm rãi, hắn đi mỗi bước như cây dùi đánh vào tim dòng chính Bạch gia, sắc mặt người dòng chính Bạch gia tái nhợt không còn chút máu.
Thân thể tộc trưởng Bạch gia run rẩy, oán độc trong mắt Thái phu nhân cũng biến thành sợ hãi…
– Ta… Không thích giết người, thật có chút thời điểm rõ ràng không thích nhưng vẫn phải làm… Vì mình cũng tốt, vì người khác cũng được… Đúng cũng tốt, sai cũng được!
Bạch Tiểu Thuần quát lớn.
– Giết!
Sau khi lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải chỉ vào dòng chính Bạch gia đang bị chi mạch bao vây.
Hắn vừa chỉ xuống, Bạch Tiểu Thuần vẫn đứng đó như cũ nhưng Trần Hải bên người hắn lại bộc phát sát khí kinh thiên.
– Vâng lệnh đại tổng quản!
Trần Hải quát lớn còn mang theo máu tanh, giọng nói vang vọng, hắn bước thẳng vào Bạch gia.
Mấy vạn tướng sĩ sau lưng hắn cũng bộc phát sát khí.
Mấy chục tên Hồn Tu Nguyên Anh Hồn và Luyện Hồn sư đi theo đại quân, tất cả cường giả đều lao thẳng về phía Bạch gia.
Giết chóc cực kỳ đột ngột nhưng nằm trong dự liệu của mọi người, nó không cho người ta biết trước, giống như mưa to, nói đến là đến.
– Bạch Hạo!! Ngươi là nghịch tử!
Tộc trưởng Bạch gia gào thét thảm thiết, hắn cũng không nghĩ tới đối phương dứt khoát như thế, không nói cái gì khác, cũng không bàn ân tình, phải biết mình là phụ thân của hắn.
Hắn vốn định dùng ngôn từ đả động đối phương, hắn cúi đầu thừa nhận sai lầm của mình, thừa nhận đối phương là người Bạch gia, bất kể như thế nào, vì Bạch gia cũng tốt, vì mình cũng được, trước trôi qua việc này đã… Nếu như về sau có cơ hội, lại nghĩ biện pháp báo thù, hiện tại tất cả tính toán của hắn đều thất bại.
Bạch Tiểu Thuần dứt khoát vung đồ đao chém xuống.
Trong tiếng kêu gào, đám người Trần Hải đánh tới, tiếng kêu thảm thiết, cầu xin tha thứ, thậm chí gào thét vang lên không dứt bên tai, lọt vào tai Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần vẫn đứng giữa không trung, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, không có ai biết hắn đang suy nghĩ gì, nhưng nếu như Lý Thanh Hậu hoặc là chưởng môn sưu huynh của Bạch Tiểu Thuần ở nơi này, bọn họ nhất định sẽ giật mình nhìn ra, Bạch Tiểu Thuần đã khác với trước kia.
Bản tính của hắn mặc dù không thay đổi nhưng thủ đoạn và phương pháp đối đãi một ít chuyện lại dần dần thay đổi.
Trên mặt đất, tộc nhân chi mạch trầm mặc, không ngăn cản, không trợ giúp, chỉ yên lặng nhìn tất cả, Ngũ tiểu thư cũng tốt, đại tộc lão Pháp đường cũng được, đều là như vậy.
Tộc nhân dòng chính Bạch gia kêu thê lương thảm thiết, thị nữ nha hoàn đã từng nhục nhã Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng phun máu tươi, ngực bị lưỡi đao đâm xuyên tim… Còn có quản sự kia, ánh mắt của hắn tuyệt vọng không còn thần thái.
Từng tộc nhân đã từng nhục nhã Bạch Hạo, dưới thủ đoạn đám người Trần đều không thể phản kháng, tất cả đều ngã xuống, còn có tộc lão dòng chính, những tộc lão mặc kệ lúc trước ra ngoại thành truy sát hoặc xuất thủ trong nội thành, giờ phút này giãy dụa trong tuyệt vọng, bốn tộc lão rống to muốn đào thoát bay ra ngoài.
– Bắn tên!
Trần Hải cười lạnh, hắn quát một tiếng, lúc này mấy vạn Hồn Tu đứng bên ngoài ngẩng đầu nhìn lên, mỗi người đều cầm trường cung sau đó bắn mấy vạn mũi tên lên bầu trời, bốn tộc lão bỏ chạy kêu thảm thiết, hồn phi phách tán.
Bạch Tiểu Thuần không xen vào việc này, hắn vẫn nhìn bầu trời.
Tới khi dòng chính tử vong không còn bao nhiêu người, đại tộc lão Hình đường cười thảm, bị Trần Hải và hai Hồn Tu Nguyên Anh khác hợp lực đánh giết, giờ phút này Nguyên Anh của dòng chính chỉ còn lại tộc trưởng Bạch gia mà thôi.
Hắn nhìn vô số thi thể chung quanh, nhìn đại tộc lão Hình đường thảm thiết, tộc trưởng Bạch gia run rẩy như phát cuồng, ngửa mặt lên trời gào thét, không để ý thương thế, hắn hóa thành hào quang bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Nghịch tử, cho dù ta chết cũng phải đồng quy vu tận với ngươi.
Tộc trưởng Bạch gia rống to mang theo điên cuồng, lúc hắn xông lên có rất nhiều Hồn Tu Nguyên Anh ngăn cản, hai bên oanh kích giữa không trung.
Đã liều chết, tộc trưởng Bạch gia giết ra con đường máu, thân thể đầy máu tươi, mắt thấy khoảng cách với Bạch Tiểu Thuần còn trăm trượng, ánh mắt hắn mang theo điên cuồng phóng đi, rất nhiều Hồn Tu Nguyên Anh tấn công.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ quanh quẩn bốn phương, cảnh tượng vô cùng thê thảm, tộc trưởng Bạch gia phun máu tươi, mắt thấy còn cách Bạch Tiểu Thuần năm mươi mét, hắn run rẩy, sinh cơ trên người dập ắt, ngực lõm xuống, Nguyên Anh toái diệt, thần thái trong mắt ảm đạm, hắn đã dầu cạn đèn tắt, cho dù không tiếp tục xuất thủ hắn cũng không sống được mấy giây… Nhưng hắn điên cuồng đi từng bước về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Để hắn đến đây đi.
Hồn Tu Nguyên Anh chung quanh buồn bực xấu hổ, đang muốn tiếp tục xuất thủ, Bạch Tiểu Thuần lên tiếng làm bọn họ dừng bước.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lên bầu trời cũng nhìn xuống, hắn nhớ tình cảnh Bạch Hạo trước khi chết, hắn chậm rãi cúi đầu nhìn tộc trưởng Bạch gia đang đi tới gần.
– Hối hận sao, Bạch Hạo… Cũng là con của ngươi!
Bạch Tiểu Thuần hỏi.
– Lão phu hối hận, hối hận năm đó không nên để cho mẫu thân của ngươi chết dứt khoát như vậy, ta phải ngược đãi nàng tới chết, càng hối hận năm đó sau khi sinh ngươi ra, lão phu nên bóp chết ngươi ngay lập tức.
Tộc trưởng Bạch gia đã điên rồi, hồi quang phản chiếu cười như điên, quang mang trong mắt biến mất, đến cuối cùng tiếng cười của hắn vẫn vang vọng nhưng thân thể rơi xuống đất..
Tộc trưởng Bạch gia khí tuyệt bỏ mình!
Tộc nhân chi mạch Bạch gia im lặng nhìn tất cả, mọi người cúi đầu, suy nghĩ nào cũng có, không biết là phức tạp hay là phiền muộn.
Trên quảng trường trừ thi thể chỉ có một người đang đứng đó, chính là Thái phu nhân, toàn thân nàng nhiễm máu tươi, thân thể run rẩy, trong mắt mang theo oán độc cười như điên.
– Mẫu thân ngươi là tiện nhân, ngươi là tiện chủng, đến đây, ngươi không phải hận ta sao, giết ta đi! Ta chỉ hận lúc trước phái người đi lại không thể giết ngươi.
Nàng vốn phải chết, những Hồn Tu Nguyên Anh xuất thủ đều biết thù hận giữa Bạch tổng quản và Thái phu nhân cực lớn, cho nên những người này có chừng mực, chỉ thương không giết, lưu lại cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không có nhìn Thái phu nhân đang điên cuồng, hắn nói với Trần Hải.
– Những sát thủ do Thái phu nhân này phái đi cũng không phải một kẻ, ta muốn phần danh sách này.
Nói xong Bạch Tiểu Thuần cất bước rời đi, biến mất giữa không trung, lúc xuất hiện đã ở trong tiểu viện hoang phế của Bạch gia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 999: Bạch Hạo, Ngươi Hồ Đồ! (Thượng)
Tiểu viện có nhiều cỏ dại, trên đất còn có một ít đồ chơi bằng gỗ rơi vào trong bụi cỏ, đã mục nát tan vỡ, cách đó không xa còn có một cái giếng
Bạch Tiểu Thuần đứng ở chỗ này, trầm mặc thật lâu sau đó than thở.
– Lão phu nhân, mối thù Bạch Hạo và của ngươi ta đã báo xong rồi
Bạch Tiểu Thuần vung tay phải lên, cỏ dại chung quanh biến mất, những đồ chơi kia cũng hóa thành tro bụi.
Cát bụi trở về với cát bụi
Làm xong việc này, Bạch Tiểu Thuần rời đi, trước khi đi, ánh mắt hắn nhìn sang Ngũ tiểu thư, Ngũ tiểu thư cũng ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, sau khi hai người nhìn nhau, Bạch Tiểu Thuần lên tiếng.
– Ngũ tỷ, ngươi tới làm Tộc trưởng Bạch gia đi, đại tộc lão sẽ phụ trợ Ngũ Tỷ
Đại tộc lão Pháp đường cảm khái nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn gật đầu sau đó ôm quyền cúi đầu với Ngũ tiểu thư, rất nhanh, tộc nhân chi mạch thức tỉnh khỏi huyết tinh, từng người run rẩy bái kiến Ngũ tiểu thư.
Bạch Tiểu Thuần đi, nội tình ngàn năm của Bạch gia cũng bị hắn mang đi, trên đường trở về thành Cự Quỷ, tâm tình của hắn bình tĩnh, Trần Hải nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút sau đó lên tiếng.
– Đã hỏi ra danh sách, Thái phu nhân… Đã tự vẫn.
– Phiền phức Thiên Hầu, sau ba ngày mang đầu người trong danh sách tới cho ta.
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, Trần Hải nghiêm túc gật đầu.
Rất nhanh, đoàn người quay về thành Cự Quỷ, khi trở về, chuyện Bạch Tiểu Thuần diệt sát dòng chính Bạch gia cũng truyền khắp tòa thành, vô số người sau khi nghe xong liền hít sâu một hơi nhưng không có ngoài ý muốn, sâu trong nội tâm càng hiểu rõ Bạch Hạo lòng dạ ác độc, tâm ngoan thủ lạt cỡ nào.
Lần giết chóc này chẳng khác gì lập u, uy danh của Bạch Tiểu Thuần trong thành Cự Quỷ cực kỳ hiển hách, thanh danh của hắn cũng lan truyền ra các nơi.
Thế lực khắp nơi đều hiểu, hiện tại mạng của dòng chính Bạch gia tạo nên thanh danh của Bạch tổng quản.
Vương ân cuồn cuộn, dưới một người trên vạn vạn người!
Cho dù là Thiên Nhân như Vô Thường Công, tu vi tuy cao nhưng thanh danh vẫn bị Bạch Tiểu Thuần đè xuống, dù sao địa vị của hắn trong lòng Cự Quỷ Vương không bằng Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi về tới thành Cự Quỷ, Bạch Tiểu Thuần sửa sang cảm xúc sa sút khi ở Bạch gia, hắn không thích giết người nhưng hắn dùng thân phận Bạch Hạo trải qua những việc như thế, hắn cảm nhận biệt khuất và tức giận thay Bạch Hạo.
Cho nên hắn muốn làm chủ thay Bạch Hạo, muốn để Bạch Hạo khi còn sống tiếp nhận tất cả hóa thành cái giá Bạch gia cần trả, cho dù dòng chính của Bạch gia bị hắn hạ lệnh tiêu diệt.
Tâm tình bình tĩnh, sau khi về tới tòa nhà, Bạch Tiểu Thuần nhìn bảo vật chồng chất trước mặt liền hoa mắt, hô hấp của hắn dồn dập, ánh mắt sáng ngời.
Cho dù hắn không phải người tham lam, hắn cho rằng tiền tài là vật ngoài thân nhưng đối mặt với tài phú mà người thường tích lũy một vạn đời cũng không có được, trái tim bất tranh khí vẫn đập rộn ràng.
Vô số oan hồn, vô số hồn dược, một cái Thiên Nhân Hồn và vô số pháp bảo luyện linh, sau khi ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua mọi vật, ánh mắt hắn dừng lại.
Làm hắn động dung chính là bí bảo nội tình của ba đại gia tộc.
Pho tượng linh ngọc của Thái gia, Trần gia cùng Bạch gia cũng có bí bảo nội tình của mình, trong đó bí bảo của Trần gia là bái bình màu đỏ, trong bình ngọc này có một giọt máu tươi, nghe nói có thể giúp oan hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước, có linh động và trở thành quỷ tu.
Loại thiên tài địa bảo này vô cùng kỳ dị, toàn bộ Man Hoang cũng hiếm như phượng mao lân giác, dựa theo Trần gia chuẩn bị, vật này vốn dự định để lão tổ Trần gia vô vọng bước vào Bán Thần, thọ nguyên đoạn tuyệt, dùng vật này chuyển hóa trở thành quỷ tu che chở Trần gia, đáng tiếc lão tổ Trần gia phản loạn thất bại nên bị giam giữ, tất cả chuẩn bị đều hóa thành hư vô.
Về phần nội tình Bạch gia chính là đài sen bảy màu trong đó vốn có bảy hạt sen, bây giờ chỉ còn lại hai hạt, vật này càng thần kỳ, miễn là còn sống một hơi, mặc kệ bị thương nặng cỡ nào, thân thể bị tàn phá, có thể ăn một hạt sen là có thể sống lại, thân thể mọc ra như mới!
Lúc trước tộc trưởng Bạch gia và lão tổ Bạch gia bị thương nặng khôi phục chính là nhờ vào hạt sen này.
Ba loại bí bảo này, bất cứ thứ gì cũng đủ oanh động bốn phương, có thể thấy nội tình ba đại gia tộc cực sâu.
– Ba đại gia tộc thật sự quá giàu có.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi, hắn cầm một cái ngọc giản quan sát phối phương luyện hỏa của ba đại gia tộc, từ hỏa diễm một màu cho tới hỏa diễm mười bảy màu.
Chỉ không có phối phương hỏa diễm mười tám màu, hắn lục soát khắp ba đại gia tộc cũng không tìm được, sau khi tìm hiểu, Bạch Tiểu Thuần cũng biết ba đại gia tộc không có phối phương luyện chế hỏa diễm mười tám màu, thậm chí đừng nói ba đại gia tộc, trong toàn bộ Man Hoang, gia tộc luyện hồn có được phối phương hỏa diễm mười tám màu cực hiếm.
– Thôi, sau này chỉ có thể tìm cơ hội, nói không chừng dùng phương pháp của Bạch Hạo cũng có thể thôi diễn ra.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn nhìn vô số tài bảo trơớc mặt, không có bởi vì không tìm thấy phối phương luyện chế hỏa diễm mười tám màu mà uể oải, ngược lại càng kích động.
– Lần này thật phát đạt, chỉ sợ cả đời của ta dùng cũng không hết.
Bạch Tiểu Thuần cao hứng mặt mày hớn hở, khoa tay múa chân, hắn càng thích việt xét nhà, hắn phát hiện, so sánh với xét nhà, đoạt đoạt hồn tràng chỉ là chuyện nhỏ.
– Về sau có cơ hội phải xét nhà nhiều hơn.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, đột nhiên hắn cau màu bát an.
– Không được, quá nhiều tài bảo… Nếu ta nuốt một mình sẽ làm người ta đỏ mắt… Đoán chừng Cự Quỷ Vương cũng không vui.
Bạch Tiểu Thuần do dự, nhìn tài bảo trước mặt liền có quyết đoán.
– Ngoại vật tuy tốt nhưng mạng nhỏ mới là căn bản.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng hiểu ra, bỗng nhiên trong đầu nhớ lại lúc ở Trường thành, khi gặp phải vị thành chủ kia, nhớ tới cách làm của thành chủ thì đôi mắt Bạch Tiểu Thiần sáng lên, hắn vung tay áo, hắn lấy một ít tài bảo và đi ra ngoài.
Bận rộn một phen, vào lúc hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh tốt hô hấp đi thẳng tới vương cung Cự Quỷ Vương trên đỉnh đầu pho tượng, hắn tới bên ngoài vương điện và ôm quyền cầu kiến, âm thanh truyền vào đại điện.
– Bạch Hạo cầu kiến Vương gia.
Trong vương điện hoàn toàn yên tĩnh, Bạch Tiểu Thuần chờ ở bên ngoài, qua chừng nửa nén hương mới có âm thanh trầm thấp vang lên.
– Vào đi.
Bạch Tiểu Thuần thở ra, trong lúc chờ nửa nén hương hắn suy nghĩ bất định, đáy lòng nói thầm, cảm thấy Cự Quỷ Vương quá ưa thích chơi trò đế vương tâm thuật, lúc cảm khái và hoài niệm khi vỗ đầu Cự Quỷ Vương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1000: Bạch Hạo, Ngươi Hồ Đồ! (Hạ)
Đáng tiếc loại kích thích này chỉ có thể chôn sâu trong đáy lòng, hiện tại cho hắn một vạn lá gan cũng không dám.
Hiện tại nghe Cự Quỷ Vương gọi vào, Bạch Tiểu Thuần thu hồi tâm tư, trên mặt tươi cười xu nịnh, hắn đi vào vương điện và nhìn thấy Cự Quỷ Vương đang ngồi trên vương tọa đầy uy nghiêm.
– Trở về rồi? Chuyến này ngươi có thu hoạch không nhỏ nha.
Sắc mặt Cự Quỷ Vương không nhìn ra hỉ nộ, hắn vừa lên tiếng ngưng ý trong lời cũng lập lờ nước đôi, làm người ta không hiểu là khuyết khích hay không vui.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương lo sợ nghi hoặc, hắn phát hiện sau khi Cự Quỷ Vương khôi phục tu vi thật đáng sợ, luôn luôn cho hắn một cảm giác, nếu như nói sai một câu sẽ bị chặt đầu.
Cự Quỷ Vương như vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng suy nghĩ ra biện pháp đối phó, sắc mặt hắn kích động, càng có phấn khởi sùng kính Cự Quỷ Vương.
– Quả nhiên như Vương gia dự đoán, ba đại gia tộc này giàu tới chảy mở, oan hồn, hồn dược, pháp bảo, đủ loại vật phẩm nhiều vô số kể… Ba đại gia tộc không cam lòng giao ra, cho nên còn lừa gạt ti chức.
– Bọn họ không biết ti chức đã đoán ra từ lâu, lúc bái kiến vương gia, trên người có vương ân cuồn cuộn như biển, như có thần trợ, vừa liếc mắt đã nhìn ra tâm tư của bọn họ, càng tìm được nơi bọn họ giấu bí bảo.
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, hắn nói như mình làm tất cả đều may mắn vì có Cự Quỷ Vương.
Cự Quỷ Vương mặt không biểu tình nhưng trong mắt đầy bất đắc dĩ, nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, hiển nhiên hắn có chút lực chống cự khi Bạch Tiểu Thuần vuốt mông ngựa, cho dù trong lòng rất hưởng thụ.
– Trần gia cùng Bạch gia kia không nói, bí bảo nội tình của Thái gia thật sự quá kinh người, đó là pho tượng linh ngọc cao hơn một trượng, thần diệu vô biên, kinh thiên động địa, hào quang đầy trời, linh khí đập vào mặt, cực kỳ hiếm thấy trong Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần vụng trộm nhìn Cự Quỷ Vương, vừa nói vừa hưng phấn.
– Vừa mới lấy ra, linh khí đậm đặc bao phủ phạm vi ngàn trượng, đây chính là chí bảo truyền thừa gia tộc, nó có thể giúp người ta gia tốc tu hành.
Bạch Tiểu Thuần khoa trương, hai tay vươn ra miêu tả pho tượng linh ngọc kia biến thành chí bảo thiên hạ độc nhất vô nhị.
– Ân, theo ngươi nói, đích thật là bảo vật không tệ.
Cự Quỷ Vương nghe vậy cau mày, mặc dù hắn chưa thấy qua pho tượng linh ngọc nhưng nghe nói qua bảo vật cùng loại, cho dù nói thế nhưng sắc mặt không biểu tình.
Bạch Tiểu Thuần vẫn cẩn thận dò xét Cự Quỷ Vương, sau khi nhìn thấy thần thái Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần đi mấy bước và thấp giọng lên tiếng.
– Ti chức đã đặt pho tượng linh ngọc trong biệt viện của ngài, ngài quay về cứ từ từ thưởng thức.
Nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, Cự Quỷ Vương cũng sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn người Bạch Tiểu Thuần dần dần tươi cười, đây là lần đầu tiên hắn cười ôn hòa với Bạch Tiểu Thuần trong vương điện, thật sự là vì Bạch Tiểu Thuần an bài làm hắn hài lòng, trong mắt còn tán thưởng.
– Tiểu hoạt đầu này… Cũng biết phân tấc, chẳng những có năng lực, càng không ăn một mình… Lại biết phỏng đoán tâm ý người khác.
Cự Quỷ Vương nói thầm, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần càng thuận mắt, dường như nghĩ tới cái gì đó, nội tâm Cự Quỷ Vương nóng lên và ho khan.
– Đúng rồi, bản vương trước đó nghe nói tộc trưởng Trần gia kia diễm phúc không cạn, phu nhân hắn quốc sắc thiên hương, càng có thể chất phụ tu hiếm thấy…
Cự Quỷ Vương nói tới đây, không đợi nói xong, Bạch Tiểu Thuần mắng trong lòng, trên mặt không lộ ra chút nào, hắn cười nói:
– Vương gia, Trần phu nhân kia cũng đưa vào biệt viện của ngài, ngài quay về cứ từ từ thưởng thức.
Cự Quỷ Vương nghe câu này liền vỗ lan can vương tọa, trong mắt tức giận và quát lớn:
– Làm càn!
– Vị Trần phu nhân kia là phu nhân của tộc trưởng Trần gia, bản vương thân là Thiên Vương, đường đường Bán Thần, làm gì làm ra chuyện như thế, nếu như truyền ra ngoài, người trong thiên hạ nhìn bản vương thế nào.
– Bạch Hạo, ngươi hồ đồ! Lập tức đưa Trần phu nhân trở về.
Cự Quỷ Vương thật tức giận, trong mắt dường như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn hằm hằm Bạch Tiểu Thuần, dường như Bạch Tiểu Thuần không đưa Trần phu nhân trở về thì hắn sẽ đích thân ra tay, làm cho Bạch Tiểu Thuần hiểu, làm sai chuyện sẽ bị phạt.
Bạch Tiểu Thuần ủy khuất, thầm mắng Cự Quỷ Vương vô sỉ, đôi mắt nhìn Cự Quỷ Vương, mặc cho Cự Quỷ Vương tức giận thế nào còn không nhúc nhích.
– Còn không đi!
Cự Quỷ Vương nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần như thế, hắn vỗ ghế lần nữa và quát lớn.
Biểu lộ Bạch Tiểu Thuần đau khổ, lúc này cũng không vuốt mông ngựa, mà là thở dài một tiếng.
– Vương gia yên tâm…
– Việc này trời biết đất biết ngươi biết ta biết, sẽ không có người thứ ba biết, hiện tại bên ngoài đồn đãi Bạch Hạo ta ưa thích nàng, ta cướp Trần phu nhân còn bức tử tộc trưởng Trần gia…
– Cho nên, không có người biết rõ nàng đang ở trong biệt viện của ngài.
Bạch Tiểu Thuần than thở nhìn Cự Quỷ Vương, trong biểu lộ còn lộ ra vẻ… Ngươi đừng đóng kịch nữa, không có ai biết đâu!
Đôi mắt Cự Quỷ Vương mở to nhưng lực lượng không đủ, hắn cho rằng Bạch Hạo còn giống dĩ vãng đi vuốt mông ngựa, sau đó mình sẽ cam chịu thừa nhận, không ngờ đối phương lại trực tiếp làm rõ.
Nhất là biểu lộ ủy khuất kia rất là mãnh liệt, Cự Quỷ Vương xấu hổ cười cười, hắn hiểu thanh danh của Bạch Tiểu Thuần bị hao tổn, nhưng cho dù như thế nào, bởi như vậy càng không có người biết rõ chân tướng.
Cự Quỷ Vương cảm thấy thoải mái, mở cờ trong bụng, lại dùng ánh mắt thưởng thức nhìn Bạch Tiểu Thuần, đáy lòng càng cảm thấy Bạch Hạo thuận mắt, càng cảm thấy tiểu tử này làm quá đẹp, biểu hiện ra hắn còn giả vờ làm ra vẻ rèn sắt không thành thép.
– Bỏ đi bỏ đi, việc này lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!
Cự Quỷ Vương thở dài, dường như bất đắc dĩ mới nói thế.
Da mặt Bạch Tiểu Thuần giật giật vài cái, đôi mắt nhìn sang Cự Quỷ Vương, trong biểu lộ vẫn như cũ… Tại nơi này chỉ có hai ta, ngươi đừng diễn nữa…
Cự Quỷ Vương cũng nhìn ra ý trong mắt Bạch Tiểu Thuần, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, sau một lúc lâu Cự Quỷ Vương càng chột dạ, hắn ho khan và nói:
– Chức tổng quản chỉ là hư chức, như vậy đi, bổn vương sắc phong ngươi thành Cự Quỷ giám sát sứ, ngươi có thể điều tra dấu hiệu phản loạn trong thành Cự Quỷ, ngươi có thể tiên trảm hậu tấu, không người có thể tra!
Cự Quỷ Vương hất tay áo nói ra.
Bạch Tiểu Thuần nghe được câu này, đôi mắt sáng ngời, giám sát sứ không người có thể tra, đây là điều làm hắn kích động.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










