Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 196 : Lão Sắc Quỷ (Thượng) (c976-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 976: Lão Sắc Quỷ (Thượng)
Hắn nhanh chóng ẩn tàng tu vi, che dấu bản thân mình là Nguyên Anh sơ kỳ đại viên mãn, làm ra vẻ vừa bước vào Nguyên Anh là xong, đột nhiên có mấy đạo hào quang bay tới, là Hồn Tu của đội tuần tra, vừa mới tới gần đã ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Vương gia có lệnh, sau khi Bạch tổng quản xuất quan, lập tức kiến giá!
– A?
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nội tâm hoảng hốt, hắn đang sợ hãi bị phát hiện.
Vừa nghĩ tới gương mặt Cự Quỷ Vương không giận tự uy, còn có ánh mắt thâm thúy vô tận, dường như ánh mắt có thể xuyên thấu tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
– Xong xong…
Trong lòng hắn vô cùng hối hận, ngàn vạn lần không nên đắc ý đi luyện Nguyên Anh, bây giờ chọc cho thiên hạ đều biết, hai chân của hắn sắp nhũn ra,
Nhất là nghĩ tới hậu quả trong đó, trái tim hắn đập loạn… Cũng may hắn mang theo mặt nạ, những năm gần đây trải qua vô số chuyện, mặc dù tính cách sợ chết vẫn như trước nhưng phương diện diễn kịch vô sự tự thông.
– Cự Quỷ Vương không biết thân phận của ta mới đúng… Bằng không cũng không cho người triệu kiến ta… Là mặt nạ của ta huyền diệu, sau khi đeo lên làm người ngoài không nhận ra.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn không ngừng tự an ủi mình, trên mặt không lộ ra mảy may, chắp tay sau lưng, hắn gật đầu với đám thủ vệ và đi tới cung điện Cự Quỷ Vương.
Vừa mới đi vào, hắn lại nhe giọng nói của Vô Thường Công trong đại điện truyền ra ngoài.
– Vương gia, Quỷ Vương Hoa đến nay chưa nở… Câu thông với Đại thiên sư, Đại thiên sư từ đầu tới cuối không đồng ý cho chúng ta mở Luyện Hồn Hồ…
– Lại đi tìm Đại thiên sư, liền nói Cự Quỷ Vương ta nguyện ý nợ nhân tình của hắn!
– Tôn vương mệnh, vậy ta đi xử lý.
Vô Thường Công nghiêm túc, sau khi ôm quyền cúi đầu với Cự Quỷ, hắn quay người nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đi vào đại điện, trên mặt lộ tươi cười, gật đầu sau đó rời đi.
Cho đến khi Vô Thường Công rời đi, Bạch Tiểu Thuần nhìn Cự Quỷ Vương ngồi trên vương tọa, hắn cố nén nội tâm bất định, lập tức tiến lên vài bước sau đó cúi đầu thật sâu.
– Ti chức tham kiến Vương gia!
Sắc mặt Cự Quỷ Vương âm trầm, dường như có tâm sự, ánh mắt của hắn nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, chỉ vừa nhìn qua đã ngạc nhiên.
– Đột phá?
Trong mắt Cự Quỷ Vương mang theo một tia tán thưởng, sau đó lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, tán thưởng trong mắt biến thành nghi hoặc, bằng vào lịch duyệt và sức quan sát sắc bén của hắn, hắn nhìn ra Bạch Tiểu Thuần đang khẩn trương, việc này làm hắn nghi ngờ, phải biết trước đó Bạch Tiểu Thuần đối mặt với mình cugnx không che giấu khẩn trương, nhưng hôm nay lại che giấu… Việc này làm ánh mắt Cự Quỷ Vương sáng lên.
Bạch Tiểu Thuần nhìn ra nghi hoặc trong mắt Cự Quỷ Vương, nội tâm của hắn chấn động mạnh, bỗng nhiên ý thức sai lầm của mình, hiện tại hắn đột phá tu vi, thần sắc không nên bình tĩnh, như vậy không phù hợp với tính cách của hắn… Hiện tại nội tâm hồi hộp, khẩn trương càng nhiều, đầu óc hắn hoạt động thật nhanh, không có nửa điểm chần chờ, hắn lựa chọn khẩn trương càng nhiều hơn trước, dường như toàn thân đều khẩn trương từ trong ra ngoài, giống như rất sợ hãi, tâm thần bất định bất an, thậm chí không dám nhìn vào mắt Cự Quỷ Vương.
Ánh mắt Cự Quỷ Vương thâm thúy nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần, không nói một lời, cảm giác đè nén bao phủ cả đại điện, dần dần thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, trên trán đổ mồ hôi giống như không chịu nổi… Trên thực tế cũng thật sự là như vậy, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không gian bốn phía khi Cự Quỷ Vương trầm mặc đã tạo thành đè ép, dường như muốn nghiền mình thành bụi.
– Vương gia, việc này thật không phải ti chức sai lầm.
Vào lúc ngột ngạt thế này, Bạch Tiểu Thuần run rẩy kêu lên.
– Ti chức cũng không muốn, thật sự do ba đại gia tộc kia ra tay với ti chức quá ác, nếu không phải ti chức mạng lớn, sợ rằng cái mạng nhỏ đã sớm bị bọn chúng tiêu diệt, nhất là Bạch gia càng như thế.
– Cho nên ti chức nhịn không được, biết rõ Vương gia có an bài khác nhưng vẫn ám chỉ người khác đi chèn ép.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần cầu xin, dường như đang sợ hãi ghê gớm.
Cự Quỷ Vương sững sờ, chuyện có quan hệ với Bạch Tiểu Thuần ám chỉ người khác đi chèn ép ba đại gia tộc, hắn cũng đã nghe qua, hiện tại nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Bạch Tiểu Thuần liền dở khóc dở cười, hắn cho rằng Bạch Tiểu Thuần nghĩ lầm mình hỏi việc này nên khẩn trương.
– Hồ nháo!
Cự Quỷ Vương trừng Bạch Tiểu Thuần một cái.
Cái trừng này làm nội tâm Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhàng thở ra, hắn vẫn trơ mắt nhìn Cự Quỷ Vương.
Cự Quỷ Vương nhìn ánh mắt Bạch Tiểu Thuần, biết hắn ủy khuất nhưng không nói lời nào, lại nói:
– Lần này triệu ngươi đến là vì Khôi Hoàng hạ chỉ, trên địa bàn của chúng ta truy nã Vạn Phu Trưởng Bạch Tiểu Thuần của Tinh Không Đạo Cực Tông, việc này ngươi đi xử lý cho xong, nếu như Bạch Tiểu Thuần xuất hêện trong phạm vi Cự Quỷ Vương ta, ngươi phải bắt hắn lại.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, hắn không do dự lên tiếng.
– Vương gia yên tâm, trước đó ti chức đã nghe mọi người bàn luận về Bạch Tiểu Thuần, hừ hừ, chỉ cần Bạch Ma dám xuất hiện trong phạm vi thành Cự Quỷ ta, ti chức nhất định sẽ bắt được!
Hắn nói lời này như chém đinh chặt sắt, Cự Quỷ Vương cũng mãn ý gật đầu.
– Cũng không phải đại sự gì, nếu không gặp cũng thôi, gặp được phải cẩn thận một chút, tuy tu vi của ngươi đột phá, đây là chuyện tốt, cho dù gặp được, khả năng bắt hắn càng lớn hơn trước.
Cự Quỷ Vương dặn dò.
– Nói tới đột phá tu vi, đây là may mắn có Vương gia… Nếu không có Vương bảo ti chức bế quan, ti chức cũng rất khó đột phá, thật sự là Vương gia thần võ thiên địa, vĩnh hằng vô song, ngày đó Vương gia nói một phen là tinh thần ti chức đại chấn giống như ăn linh đan diệu dược, còn xin Vương gia sau này triệu kiến ti chức nhiều hơn, như vậy tu vi ti chức mới tăng lên nhanh hơn trước.
Bạch Tiểu Thuần nói mặt không đỏ chút nào, vuốt mông ngựa không cần suy nghĩ.
Nghe Bạch Tiểu Thuần vuốt mông ngựa, Cự Quỷ Vương hừ một tiếng, nội tâm cũng mừng thầm, dù sao tên trước mắt là hạng người cả gan làm loạn, lúc trước vỗ đầu của mình và vô cùng phách lối, sau đó chuyển biến đều nằm trong mắt Cự Quỷ Vương, hắn là Bán Thần cao cao tại thượng, có thực lực khống chế tất cả, chuyện quá khứ, Bán Thần như hắn phải có lòng dạ khí lượng rộng mở, nhân quả đã xong, ngay cả những pháp bảo kia, lúc hắn khôi phục tu vi, chỉ một ý niệm đã thu hồi sạch sẽ.
Mà thực lực vi tôn, ở trước mặt mình, Bạch Hạo mạnh hơn nữa cũng phải làm tùy tùng, thỉnh thoảng nghe đối phương vuốt mông ngựa, hắn rất hưởng thụ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 977: Lão Sắc Quỷ (Hạ)
Về phần Bạch Tiểu Thuần thuận lợi Kết Anh, hắn cũng không hỏi tới cùng, càng không liên tưởng tới tên tội phạm Bạch Tiểu Thuần bị truy nã không phải Cự Quỷ Vương hắn không thông minh, mà là lai lịch Bạch Hạo thanh bạch tới mức khó liên tưởng cả hai là một người.
Mặc dù thời gian Kết Anh trùng hợp nhưng Cự Quỷ Vương hiểu có hồn huyết của mình lúc trước, thuận lợi Kết Anh không phải chuyện kỳ quái, đồng thời làm thuộc hạ của mình, quyền lực của hắn đều là vương ân cuồn cuộn mà sinh, thực lực càng mạnh tự nhiên càng tốt, hắn cũng không tìm kiếm con rùa đen cổ quái kia, hắn phát tay bảo Bạch Tiểu Thuần lui ra ngoài.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần triệt để buông lỏng, hắn lui ra sau vài bước muốn rời đi nhưng lại chần chờ một chút, suy nghĩ nếu diễn kịch thì nên triệt để một chút, hắn quay đầu vụng trộm nhìn Cự Quỷ Vương, hé miệng như muốn nói nhưng nhịn xuống.
– Thế nào?
Cự Quỷ Vương cũng nhìn thấy biểu lộ của Bạch Tiểu Thuần.
– Vương gia, ba đại gia tộc kia, có phải nên uy hiếp một chút hay không?
Bạch Tiểu Thuần nhìn Cự Quỷ Vương, bộ dáng không cam lòng.
Cự Quỷ Vương nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt sinh ra do dự, ba đại gia tộc thật sự là hắn có an bài khác, dù sao lão tổ Bạch gia và lão tổ Trần gia có tu vi Thiên Nhân còn có tác dụng, tuy bị hắn giam giữ nhưng cũng hiểu, cho dù không có ba đại gia tộc, về sau sẽ còn có gia tộc khác, trong lòng cảm khái thân phận của mình không tốt đi tìm đám lâu la gây phiền phức.
Bạch Tiểu Thuần có ý nghĩ, hắn cũng muốn cân nhắc, trong trầm ngâm, trong đầu xuất hiện hình ảnh tộc nhân ba nhà này truy sát mình, ánh mắt lóe sáng.
– Ngươi thật sự chịu ủy khuất… Ba gia tộc này sừng sững mấy ngàn năm, nội tình cực sâu, có lẽ đây mới là lực lượng đáng sợ nhất.
Cự Quỷ Vương thâm ý sâu sắc nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình, sau khi cẩn thận suy nghĩ câu nói này, bỗng nhiên đôi mắt sáng lên, tim đập nhanh hơn, nói thầm cái gì nội tình cực sâu, ý tứ này chẳng lẽ nói tài phú ba đại gia tộc thâm hậu?
Nói như thế, chẳng lẽ ám chỉ mình… Có thể đi xét nhà? Đây là Cự Quỷ Vương ban thưởng cho mình vào sinh ra tử lúc trước?
– Vương gia yên tâm, ti chức có đôi mắt như hỏa nhãn, cho dù tài bảo giấu sâu cỡ nào cũng không qua được mắt ti chức, đào sâu ba đất cũng móc ra được.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, tinh thần phấn khởi nhưng vẫn nói một câu.
Cự Quỷ Vương mặt không biểu tình làm như không nghe thấy, hai mắt nhắm nghiền, trong lòng Bạch Tiểu Thuần dường như lĩnh hội ý của mình nên yêu thích.
Tư thái như thế thật sự làm tinh thần Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, hắn hiểu đây là chấp nhận… Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới ba đại gia tộc truy sát mình, lại nghĩ tới lần này mình xoay người hoa lệ, trong lòng càng kích động.
– Xét nhà đấy… Ta chưa từng làm loại chuyện này, lại là xét nhà kẻ thù, quá kích thích… Hiển nhiên Cự Quỷ Vương không có trực tiếp hạ lệnh, đây là muốn ta không làm quá mức…
Bạch Tiểu Thuần hưng phấn ôm quyền, quay người tràn đầy phấn khởi rời khỏi đại điện.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần muốn đi ra khỏi đại điện, Cự Quỷ Vương đang ngồi trên vương tọa lại nói một câu.
– Trần gia quả thực đáng giận, nhất là tộc trưởng Trần gia tộc có diễm phúc không cạn, còn dám luyện cấm phiên… Hừ!
Câu nói này nhìn như lẩm bẩm nhưng hết lần này tới lần khác lại truyền vào lỗ tai Bạch Tiểu Thuần rất rõ ràng.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, bước chân dừng lại, tròng mắt chuyển động một vòng, cẩn thận suy nghĩ sau đó cảm nhận được trọng điểm trong câu nói, ngoại trừ cấm phiên ra, càng quan trọng hơn là bốn chữ diễm phúc không cạn.
– Lão sắc quỷ này!!
Bạch Tiểu Thuần lập tức minh ngộ, nội tâm nói thầm một câu, mặt ngoài lại quang minh lẫm liệt giả bộ như không nghe thấy.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi, Cự Quỷ Vương ngồi trên vương tọa ngẩng đầu lên, ánh mắt ngóng nhìn phương xa, tay phải bấm niệm pháp quyết giống như đang suy tính cái gì.
Sau nửa ngày, hắn nhíu mày, thì thào nói nhỏ.
– Vẫn không tính ra, dựa theo suy tính thời gian, Luyện Hồn Hồ mở… Đó là thời điểm Quỷ Vương Hoa nở.
Ra đại điện, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn vị trí ba đại gia tộc, trên mặt còn mang theo ý ngạo nghễ, ân oán trong ba đại gia tộc, nhìn như không nhiều, trong quá trình này sát ý của ba đại gia tộc với hắn chưa từng giảm bớt mảy may.
Trước đó Bạch Tiểu Thuần là lính canh ngục, không cách nào báo thù, về sau lại biến thành phạm nhân, hắn càng khó làm được, bây giờ hắn biến thành Bạch tổng quản của thành Cự Quỷ, hiện tại càng có vương mệnh.
– Triệu Trần Hải Thiên Hầu!
Bạch Tiểu Thuần hất tay lên, lập tức mở miệng, hắn nói ra lời này, lập tức thị vệ thành Cự Quỷ chấn động, lập tức nghe lệnh, cấp tốc rời đi.
Bạch Tiểu Thuần đứng bên ngoài đại điện Cự Quỷ Vương nhìn lên trời, chắp tay sau lưng, trong quá trình chờ đợi Trần Hải đến, hắn lấy ngọc giản ra liên hệ với Chu Nhất Tinh.
– Nhìn chằm chằm ba đại gia tộc cho ta!
– Chủ tử yên tâm, đã sớm an bài xong xuôi, nhất là Trần gia… Bây giờ lòng người bàng hoàng, tộc nhân vì tự vệ cũng đã mở miệng, tài phú Trần gia đã phân tán đi các nơi…
Bạch Tiểu Thuần nghe lời này liền bàn giao một phen, lúc này mới khí định nhàn thần gác tay chờ đợi, không chờ bao lâu, lúc này đằng xa có một đạo hào quang bay tới, trong nháy mắt tới gần đã hóa thành nam tử trung niên mập mạp.
Nam tử trung niên này chính là một trong bốn Thiên Hầu thành Cự Quỷ không phản loạn, hắn vẫn giữ yên lặng, cũng chính là hắn đưa cho Bạch Tiểu Thuần một tòa nhà, thậm chí những ngày Bạch Tiểu Thuần diễu võ giương oai cũng là hứa đưa tới rất nhiều tài vật, hiện tại hắn tới nơi này, Trần Hải nhìn vương điện sau lưng Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt hắn nghiêm túc ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch tổng quản, xin phân phó!
– Trần Thiên Hầu, triệu tập nhân mã dưới trướng của ngươi, theo bản tổng quản đi một chuyến!
Bạch Tiểu Thuần làm qua Vạn Phu Trưởng, hiện tại lên tiếng cũng sinh ra uy nghiêm, tâm thần Trần Hải nghiêm nghị, hắn nhìn vương điện sau lưng Bạch Tiểu Thuần liền gật đầu rời đi.
Không qua bao lâu, truyền lệnh Hồn Tu dưới trướng hắn, lúc này hai vạn Hồn Tu đông đảo theo sau Bạch Tiểu Thuần cùng Trần Hải bay ra khỏi thành Cự Quỷ!
Cảnh này làm các thế lực trong thành Cự Quỷ kinh hãi tâm thần bất định, nhất là sau khi phát hiện hai vạn Hồn Tu bay về hướng Thái gia trong ba đại gia tộc, mọi người hiểu… Trả thù tới rồi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 978: Xét Nhà
Ngoài thành Cự Quỷ, hai vạn tu sĩ khí thế ngập trời, từng người bộc phát sát ý khủng bố, Bạch Tiểu Thuần bay đầu tiên, thần sắc kiêu căng, nội tâm đắc ý cùng kích động nhưng cũng làm hắn hoảng hốt, dường như đang quay về lúc làm Vạn Phu Trưởng trong Trường thành, ra lệnh một tiếng, tu sĩ dưới trướng đều hành động.
– Bạch lão đệ, lão ca ta phục ngươi!
Trần Hải bay bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn giơ ngón tay cái lên cảm khái.
– Bạch lão đệ là long trong loài người, lão ca ta mấy năm nay nhìn thấy quá nhiều người vừa cầm quyền căn bản không khống chế được, Bạch lão đệ lại có khí thế như vậy, quả không đơn giản, điều này nói rõ Bạch lão đệ là kỳ lân thiên kiêu của thành Cự Quỷ chúng ta!
– Đối diện hai vạn Hồn Tu, Bạch lão đệ bất động như núi, như định hải thần châm, loại định lực này ngay cả hoàng tử cũng không được.
Trần Hải vô cùng tôn kính, thịt mỡ trên mặt run run theo lời hắn nói, tuy là nịnh nọt nói như vậy nhưng người ta lại có cảm giác chắc như đinh đóng cột.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng hưởng thụ, sau khi nghe Trần Hải nói thế càng thoải mái, cảm thấy Trần Hải này rất có ánh mắt, thế là hắn tươi cười rất tươi, Bạch Tiểu Thuần cũng thuận thế đáp vài câu, một người có tâm nịnh nọt, một người khéo đưa đẩy, hai người tự nhiên trò chuyện rất vui.
Tuy trong lòng Bạch Tiểu Thuần đang suy nghĩ nên xét nhà như thế nào, rất hiển nhiên Cự Quỷ Vương không có trực tiếp hạ lệnh, nếu mình nói không tốt là xét nhà, nói như vậy tướng ăn quá khó coi.
– Không cưỡng ép xét nhà, ta cũng có biện pháp đào sâu ba thước đến báo thù!
Bạch Tiểu Thuần có ý định, nhìn túi trữ vật sau đó nghĩ tới tiểu ô quy.
Rất nhanh, đám người đã đến trong Thái gia, sở dĩ chọn chọn Thái gia đầu tiên, không có nguyên nhân khác, bởi vì Thái gia gần nhất mà thôi.
Vừa tới nơi này, toàn bộ Thái gia vô cùng khẩn trương, sầu vân thảm vụ, trong đó tất cả tộc nhân đều run rẩy, cả tộc trưởng Thái gia cũng hoảng hốt, các tộc lão đứng ngoài cửa cung kính nghênh đón.
Mấy ngày này áp lực của bọn họ rất to lớn không cách nào hình dung, mỗi ngày đều lo lắng hãi hùng, lão tổ đã chết, bọn họ tùy thời sẽ gặp tai họa ngập đầu, cả gia tộc sắp sụp đổ.
Sau khi nhận được tin tức, biết được Bạch Tiểu Thuần tự mình dẫn người tới, tâm thần người Thái gia rung động, tộc trưởng Thái gia và mấy tộc lão mặc dù cũng run rẩy nhưng nội tâm trấn định một ít.
Dù sao Cự Quỷ Vương thật muốn diệt bọn họ cũng không chờ tới bây giờ.
Vào lúcđaám người Thái gia nghênh đón, Bạch Tiểu Thuần và Trần Hải mang theo hai vạn Hồn Tu như mây đen bay tới, vào lúc tới gần, Trần Hải quát lớn.
– Phong tỏa tứ phương, không có lệnh của Bạch tổng quản không cho kẻ nào ra vào.
Hắn vừa lên tiếng, hai vạn Hồn Tu tản ra trực tiếp vòng quanh Thái gia, triệt để phong tỏa, cảnh này làm đám người Thái gia hít khí lạnh, sắc mặt đám tộc trưởng không ngừng biến hóa, bọn họ chỉ nhịn xuống ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Bái kiến Bạch tổng quản, Trần Thiên Hầu.
Cả đám người Thái gia bái kiến.
Bạch Tiểu Thuần không để ý đến Thái gia, hắn quay đầu nhìn sang Trần Hải.
– Trần Thiên Hầu, Bạch mỗ tới đây cũng không phải diệt môn, ngươi đừng hù dọa tộc trưởng Thái gia.
– Bạch tổng quản nói phải, ti chức có quân lệnh trên người!
Trần Hải nói.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn làm bộ dạng bất đắc dĩ với tộc trưởng Thái gia.
– Không sao, Trần Thiên Hầu cũng có quân lệnh, chúng ta hiểu, Bạch tổng quản, có chuyện gì chúng ta đi vào nói.
Tộc trưởng Thái gia há không nhìn ra Bạch Tiểu Thuần và Trần Hải kẻ xướng người họa, có thể nhìn ra cũng vô dụng, nội tâm đắng chát, mặt ngoài còn lĩnh tình Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không lập tức bước vào Thái gia, hắn ho một tiếng, sau khi tiếng ho khan vang lên, sắc mặt Trần Hải càng nghiêm trọng, càng gầm lên một tiếng.
– Tất cả tướng lĩnh Nguyên Anh bảo hộ Bạch tổng quản!
Hắn vừa nói ra, trong hai vạn Hồn Tu có mấy chục thân ảnh bay ra ngoài, toàn bộ đứng sau lưng Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không vui, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thở dài, lúc này cười khổ với tộc trưởng Thái gia.
– Không có cách, không phải Bạch mỗ không tin được người Thái gia, đó là vì vương gia xem an nguy của Bạch mỗ quá nặng.
– Đúng đúng đúng, Bạch tổng quản cực kỳ trọng yếu với thành Cự Quỷ, tuyệt không thể xảy ra đường rẽ gì, Thái mỗ hiểu…
Tộc trưởng Thái gia phát khổ, cúi đầu nói ra.
– Đi thôi, chúng ta đi vào nói.
Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lên, đáy lòng sục sôi, hưởng thụ cảm giác quyền cao chức trọng đi vào Thái gia, những Hồn Tu Nguyên Anh đi theo, thị vệ bước vào Thái gia liền đứng ngoài canh giữ, chỉ cần Thái gia có chút tâm làm loạn, bọn họ lập tức xuất thủ và bảo hộ Bạch Tiểu Thuần.
Loại khí thế này làm người Thái gia lạnh lẽo, trong lòng rung động.
Tộc trưởng Thái gia biệt khuất nhưng bất đắc dĩ, hắn đi nhanh mấy bước, dẫn đám tộc lão đi theo bên cạnh Bạch Tiểu Thuần tiến vào chủ điện Thái gia.
– Thái tộc trưởng, lần này Bạch mỗ đến không quan hệ tới công sự, thật sự nghe nói nội tình ngàn năm của Thái gia cho nên đến tham quan một chút.
Đến chủ điện, Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống chủ vị và cười nói.
– Ta hiểu, Bạch tổng quản chờ một lát.
Tộc trưởng Thái gia thở sâu, hắn cố nặn ra nụ cười, lập tức quay đầu bàn giao người khác, lúc này tộc nhân mang một cái hồn bình vào trong chủ điện.
Hồn bình không lớn, nó chỉ như bình hoa bình thường, ánh mắt đảo qua, tất cả mọi người có thể nhìn ra hồn bình này không tầm thường, hiển nhiên phẩm chất cực cao, nhất là trên đó có một đạo kim văn, càng nói rõ hồn bình đã luyện linh mười một lần.
– Bạch tổng quản, hồn bình này là trọng bảo Thái gia tam, xin Bạch tổng quản thưởng thức đánh giá một hai.
Sau khi tộc trưởng Thái gia nhận lấy, cung kính đặt trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần như thường, cầm lấy hồn bình đánh giá vài lần, sau đó thần thức đảo qua, chẳng những nhìn ra hồn bình này không tầm thường, trong đó chứa hơn trăm triệu oan hồn, hiển nhiên là một bút đại lễ, nội tâm của hắn chấn động, có thể nghĩ gia nghiệp Thái gia lớn cỡ nào, vừa ra tay là một trăm triệu oan hồn.
Đột nhiên sắc mặt hắn trầm xuống, tu vi bộc phát, tay phải bóp nát hồn bình luyện linh mười một lần, sau khi hồn bình vỡ vụn, trăm triệu oan hồn bên trong bạo phát bay tán loạn.
Thần sắc đám người đại biến, cũng may nơi đây đều là Nguyên cho nên lập tức xuất thủ trấn áp oan hồn.
– Thái tộc trưởng, mặc dù Bạch mỗ không tính là Luyện Khí đại sư gì, ta tu hành nhiều năm như vậy, ngươi thật sự cho rằng ta không biết hàng? Cầm một cái hồn binh ra gạt người?
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Thái tộc trưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 979: Thỉnh Bạch Tổng Quản Giám Định
– Bạch tổng quản bớt giận…
Tộc trưởng Thái gia cắn răng, hắn lại cẩn thận hơn trước, hắn đứng lên, tộc lão bên cạnh cũng trầm mặc, nội tâm bất an và không cam lòng, từ khi Bạch Tiểu Thuần trực tiếp bóp nát hồn bình, bọn họ liền ý thức được chuyện này không đơn giản như thế.
Tư thái đối phương quá rõ ràng, mạng có thể bảo đảm nhưng nội tình ngàn năm của Thái gia không thể lưu.
– Đây chỉ là kiện thứ nhất, Bạch tổng quản chờ một lát, đằng sau còn có.
Tộc trưởng Thái gia lên tiếng lưu loát, hắn cũng thấy rõ tư thái của Bạch Tiểu Thuần, hít sâu một hơi, hắn đã an bài xong.
Rất nhanh đã có tộc nhân tiến vào, lần này là năm mươi cái hồn bình, sau khi bày ra trước mặt Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần nhìn thoáng qua, trái tim đập rộn lên.
– Nội tình ngàn năm đấy…
Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt và nhíu mày.
Tộc trưởng Thái gia đang rỉ máu, nhưng biết hôm nay không xuất huyết nhiều liền nguy hiểm, hắn cắn răng đi ra ngoài, rất nhanh lại có tộc nhân tiến vào, lần này đặt một trăm vòng tay trữ vật trước mặt Bạch Tiểu Thuần!
Trong một trăm vòng tay đều là hồn dược, số lượng rất nhiều, nhiều tới mức không thể tính toán, Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, hắn càng hiểu biết trực quan hơn về nội tình ngàn năm của thế gia luyện hồn.
Hắn cau mày không vui.
Tộc trưởng Thái gia đau khổ nhưng vẫn phải nín nhịn, những vật phẩm này mặc dù không phải toàn bộ nhưng cũng là nội tình ngàn năm của Thái gia, lại nghĩ tới nguy cơ của Thái gia, hắn cũng chỉ có thể cố nén nội tâm đau đớn đi ra ngoài.
Không bao lâu lần lượt có tộc nhân từ bên ngoài tiến vào, đưa ra từng kiện từng kiện vật phẩm, có hơn ngàn pháp bảo, trong đó đều là luyện linh chi bảo, sau khi xuất ra càng ngày càng nhiều, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt đứng lên.
– Thái tộc trưởng, Bạch mỗ đến đây là muốn giải nạn cho Thái gia các ngươi, xem ra ngươi thật sự không đặt Bạch Hạo ta vào mắt, lấy mấy thứ rác rưởi này cho ta thưởng thức? Hảo hảo, việc này ta mặc kệ!
Bạch Tiểu Thuần hất tay áo một cái, hắn giả vờ rời khỏi Thái gia.
Sắc mặt tộc trưởng Thái gia biến hóa, trong lòng biệt khuất không thể ngăn cản, hắn đã lấy ra không ít nhưng đối phương không hài lòng, những vật phẩm này đã là cực hạn hắn có thể xuất ra, về phần những thứ khác chính là căn cơ của Thái gia, cũng không phải hắn có thể quyết định.
Đúng lúc này đại tộc lão Thái gia thở dài, hắn biết giờ phút này cực kỳ trọng yếu, lão tổ đã vẫn lạc, Thái gia không giống hai gia tộc kia, nếu còn không bỏ tài phú sẽ có đại họa lâm đầu, môn diệt tộc vong, hiện tại cố nặn ra nụ cười lên tiếng.
– Bạch tổng quản dừng bước, Thái gia ta còn không ít bảo vật cầm Bạch tổng quản thưởng thức… Lão Tam, đi mở nội khố ra, cầm toàn bộ đồ vật bên trong ra ngoài.
Đại tộc lão Thái gia quay đầu lại nhìn một tộc lão khác, sắc mặt tộc lão kia biến hóa nhưng vẫn quay đầu rời đi.
Bạch Tiểu Thuần dừng bước, nội tâm rất chờ mong, hắn nói trong lòng, tới bây giờ mới cầm ra, đây chắc chắn là bảo vật kinh tâm động phách, hiện tại nghe còn nữa, sắc mặt hắn thả lỏng quay về ngồi xuống.
Lúc này có tộc nhân run rẩy đưa một tiểu tháp tới.
Tiểu tháp này không phải hồn tháp, nó là đồ gỗ chế tác thành, thần thức Bạch Tiểu Thuần đảo qua, tâm tâần rung động, bên trong tồn trữ đa sắc hỏa… Từ mười bốn màu bắc đầu cho tới mười lăm màu.
Vẫn chưa chấm dứt, tộc lão cầm theo cốt giản, trong đó lạc ấn phối phương luyện chế đa sắc hỏa mười lăm màu, mười sáu màu, thậm chí là mười bảy màu, sau đó khi tộc nhân Thái gia xuất hiện lần nữa, Bạch Tiểu Thuần. nhìn thấy… Thiên Nhân Hồn!
Thiên Nhân Hồn này là hỏa thuộc tính, đặt nó trong hộp thủy tinh, nhìn thấy Thiên Nhân Hồn, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần dịu lại và hít sâu một hơi… Khí tức này biến hóađám người Thái gia thả lỏng, trái tim tộc trưởng Thái gia sớm đau không thể hình dung, những thứ này là một nửa nội tình của Thái gia.
Nhìn những vật phầm bày ra trước mặt, mấy chục Nguyên Anh bảo hộ Bạch Tiểu Thuần cũng động tâm, sắc mặt nóng rực.
Về phần Trần Hải, hắn không theo vào, hắn vẫn chờ bên ngoài, bằng không chỉ sợ hắn cũng phải động dung.
– Bạch tổng quản, đã hài lòng?
Đại tộc lão Thái gia lên tiếng.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, trái tim đập mạnh nhưng không trả lời ngay, hắn sờ túi trữ vật, không phải lấy vật phẩm mà là đang chờ cái gì đó.
Theo hắn trầm mặc, đám người Thái vừa mới thả lỏng lại khẩn trương nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Thời gian trôi qua, chờ nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng, sở dĩ hắn chờ tới bây giờ là bởi vì trên đường tới hắn đã truyền âm với tiểu ô quy, chuyện tìm bảo bối này, tiểu ô quy am hiểu hơn hắn, mà tiểu ô quy nghe việc này liền hăng hái.
Trước mắt không thấy tiểu ô quy truyền âm, Bạch Tiểu Thuần thấy ánh mắt mọi người nhìn mình, hắn vội ho một tiếng, bỗng nhiên mở miệng.
– Thái tộc trưởng, lúc trước các ngươi truy sát ta trong thành Cự Quỷ, ta lo lắng hãi hùng… Không có tâm tình tu luyện.
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Tộc trưởng Thái gia nheo mắt, nhìn sang đại tộc lão, sắc mặt đại tộc lão âm trầm, hắn cắn răng quay đầu nhìn tộc nhân chung quanh.
– Mỗi người giao hồn dược trên người ra đây.
Tộc nhân Thái gia nhanh chóng cầm hồn dược ra ngoài, bọn họ đã không quan tâm vật ngoài thân, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần có thể rời đi thì tốt nhất.
Rất nhanh, hồn dược của tất cả tộc nhân đặt trước mặt Bạch Tiểu Thuần, sở dĩ đại tộc lão làm như thế là dùng hành động nói với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ thật không còn.
Bạch Tiểu Thuần cũng có chút xấu hổ, không thấy tiểu ô quy truyền âm, việc này không thích hợp, rất có thể Thái gia cất giấu trọng bảo… Hắn bắt đầu ho khan.
– Các ngươi quá khách khí, nói đến Bạch mỗ cũng hổ thẹn, vài ngày trước đó ta đốt hồn tràng của các ngươi… Nhớ tới cũng rất đáng tiếc, trong lòng áy náy.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, lắc đầu nói ra.
Tộc trưởng Thái gia tức giận xanh mặt, hắn xem như đã nhìn ra, Bạch Tiểu Thuần thật hung ác, thật muốn lột da nhưng không thể làm gì, hắn đành lên tiếng cầu hòa.
– Chỉ là mấy hồn tràng, không tính là cái gì, Bạch tổng quản không cần áy náy, từ giờ những hồn tràng đó là của ngài, ngài có đốt cũng không ai nói gì.
Mắt thấy Thái gia quả quyết như vậy, hồn tràng cũng giao cho mình, Bạch Tiểu Thuần cũng không biết nên nói thế nào, suy nghĩ hẳn không sai biệt lắm… Nhưng vào lúc này có giọng nói kích động của tiểu ô quy trong vang lên bên tai Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch tiểu tử, Quy gia ta tìm được một cái đại bảo bối, trời ạ, Thái gia có trọng bảo như thế, vật này xem như trong khu vực Thông Thiên Hà cũng hiếm thấy, tại Man Hoang chính là bảo vật vô giá.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 980: Ám Độ Trần Thương Cũng Vô Dụng (Thượng)
Tiểu ô quy kích động, nó miêu tả một phen, sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe xong ánh mắt sáng lên nhưng thần sắc dần dần âm tràm nhìn về phía tộc trưởng Thái gia và đại tộc lão.
Đám người Thái gia nhìn thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần âm trầm lần nữa thì rung động.
– Thái tộc trưởng, nghe nói Thái gia các ngươi… Có một pho tượng linh ngọc… Bạch mỗ rất muốn thưởng thức một chút.
Bạch Tiểu Thuần nói xong, ánh mắt bắn ra hàn quang.
Câu này làm tộc nhân khác không hiểu gì, tộc trưởng Thái gia và đại tộc lão biến sắc, thân thể run rẩy, ánh mắt không dám tin tưởng.
Pho tượng linh ngọc là bí mật lớn nhất của Thái gia, toàn bộ Thái gia chỉ có hai người bọn họ và lão tổ biết, tộc nhân khác không biết, thậm chí nơi đó còn bị phong tỏa nghiêm mật, bọn họ tự tin, cho dù là Bán Thần cũng không thể cảm giác, nhưng lại không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại biết.
Rất hiển nhiên, Bạch Tiểu Thuần không có khả năng biết, cách giải thích duy nhất chính là Cự Quỷ Vương, mà Cự Quỷ Vương biết, chỉ có một khả năng đó là từ lão tổ mà thôi.
Tâm thần hai người rung động rất mạnh, trong đau khổ nhìn nhau một cái, thật sự là vì pho tượng linh ngọc quá trọng yếu, có thể nói đó mới là nội tình chân chính của Thái gia, là trấn tộc chi bảo, có vật này thì tộc nhân Thái gia không cần lo lắng chuyện tu hành.
Cho dù bây giờ bọn họ không cam tâm cũng không dám không mang ra… Tộc trưởng Thái gia như mất đi trọng tâm, sau khi ngồi liệt xuống đất, đại tộc lão thở dài một hơi, thân thể biến mất, hắn xuất hiện lần nữa, hắn phát tay, một pho tượng linh ngọc điêu khắc nữ tử xinh đẹp xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt pho tượng xuất hiện liền có hào quang đầy trời, linh khí nồng đậm bao phủ một khu vực Man Hoang cằn cỗi.
Cảnh này làm tâm thần đám người chung quanh rung động, bọn họ hít thở nặng nề, ánh mắt khó tin nhìn pho tượng linh ngọc trước mặt.
Linh khí trong thiên địa đều tới từ khu vực Thông Thiên Hà, trong Man Hoang rời xa Thông Thiên Hà cho nên không có linh khí.
Cho nên tu sĩ Man Hoang không thể không cải biến thể chất, làm cho mình có thể hấp thu hồn dược, từ trong vô cùng vô tận oan hồn hấp thu linh lực cho bản thân sử dụng.
Thế sự không có tuyệt đối.
Trong thiên địa tồn tại một số linh vật có thể sinh ra linh khí giống khu vực Thông Thiên Hà, pho tượng linh ngọc là bảo vật như thế.
Nó bao phủ phạm vi ngàn trượng, độ dày đặc của linh khí có thể so với Tinh Không Đạo Cực Tông, Bạch Tiểu Thuần cũng phải kinh hãi, hắn đứng bên cạnh pho tượng linh ngọc, tu vi trong người như đại hạn đã lâu đắm chìm trong mưa móc ngọt ngào, cảm giác tinh thần sảng khoái bao phủ tâm thần.
– Bảo bối!
Bạch Tiểu Thuần ý thức được pho tượng linh ngọc mới là nội tình chân chính của Thái gia, hiện tại sắc mặt tộc trưởng và đại tộc lão Thái gia không còn chút máu, nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng phấn chấn.
– Phát đạt…
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần hất tay áo thu hồi pho tượng linh ngọc, trực tiếp thu vào trong túi trữ vật, khi pho tượng linh ngọc biến mất, linh khí cũng tiêu tan, âất cả tộc nhân Thái gia đều đau lòng.
Bọn họ không bình tĩnh, mặc dù trước đó không biết gia tộc có chí bảo như vậy, nhưng bây giờ lại triệt triệt để để hiểu rõ chí bảo đã không còn thuộc về Thái gia.
So sánh với sinh tử của gia tộc, những ngoại vật này không là gì cả…
– Ai, bảo bối Thái gia các ngươi nhiều lắm, ta giám thưởng không hết.
Bạch Tiểu Thuần xoay đầu lại nhìn bảo vật chồng chất, thở dài, hắn nhìn sang tộc trưởng Thái gia.
Nội tâm tộc trưởng Thái gia đã sớm mắng chửi không dứt, biết rõ hắn muốn cướp bảo vật của gia tộc mình, đồng thời lại muốn mình chủ động lên tiếng dâng lên, đây là cướp đoạt biến tướng.
– Không sao, Bạch tổng quản có thể thưởng thức bảo vật của Thái gia, đây là vinh hạnh của Thái gia, Bạch tổng quản có thể đưa về trong phủ từ từ thưởng thức, chúng ta không cần nữa.
Bạch Tiểu Thuần hớn hở, sắc mặt tán thưởng và hài lòng, lại khách sáo một phen sau đó rời đi.
– Nếu thịnh tình của Thái tộc trưởng không thể chối từ, vậy ta nhất định phải cẩn thận từ từ đánh giá, có ai không, dọn đi!
Bạch Tiểu Thuần nói lời này, đám Hồn Tu Nguyên Anh lập tức tiến lên thu sạch sẽ.
Trơ mắt nhìn đám người cầm nội tình gia tộc rời đi, tộc trưởng Thái gia đỏ mắt, miễn cưỡng khắc chế lửa giận của mình, hắn vẫn cười nhưng nội tâm đau đớn.
– Như vậy, Bạch mỗ đi trước, không cần tiễn!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha sau đó ôm quyền chào tộc trưởng Thái gia, hắn nghênh ngang đi ra ngoài.
Tuy hắn nói không cần tiễn nhưng tộc trưởng Thái gia biết phải khuất phục, liền dứt khoát triệt để đi tiễn hắn.
Những hộ vệ Nguyên Anh luôn thủ hộ hai bên Bạch Tiểu Thuần, cả đoàn người ra khỏi cửa lớn Thái gia, Trần Hải chờ ở bên ngoài, dáng vẻ tận chức trách của mình, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần an toàn đi ra, hắn tiến lên, ánh mắt mang theo hàn quang nhìn qua đám người Thái gia, dường như chỉ cần Bạch Tiểu Thuần nói một câu, hắn lập tức xuất thủ diệt Thái gia.
Mặc dù bộ dạng khoa trương, Bạch Tiểu Thuần nhìn quen mắt nhưng rất hưởng thụ, hắn vỗ vai tộc trưởng Thái gia, Bạch Tiểu Thuần xuân phong đắc ý cười nói.
– Thái tộc trưởng, ngươi quá khách khí, không cần tiễn, sau khi quay về, chờ ta có thời gian rãnh sẽ đi nói chuyện phiếm với ngươi.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý, hắn bay thẳng lên bầu trời, Trần Hải và những tu sĩ khác bay theo, lúc này hai vạn Hồn Tu rời khỏi Thái gia.
Mắt thấy đám người Bạch Tiểu Thuần đi xa, tộc trưởng Thái gia tức giận nổi gân xanh đầy mặt, rốt cuộc áp chế không nổi hét lớn một tiếng, trong mắt mang theo bi phẫn, càng đắng chát, tộc lão đi tới bên cạnh hắn.
– Thôi thôi, bọn chúng cầm nội tình Thái gia, cũng chính nói rõ chúng ta thoát khỏi đại họa diệt tộc.
Đại tộc lão Thái gia thở dài một tiếng, thân ảnh già nua không ít.
Chuyện ở Thái gia không thể phong tỏa tin tức, rất nhanh, thế lực khắp nơi đều nghe việc này, sắc mặt cả đám biến hóabọn họ càng kiêng kị Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt đều nhìn sang hai gia tộc khác.
Rất hiển nhiên, chuyện này vẫn chưa kết thúc, Thái gia đã bị khoét một đao, tiếp theo chính là Trần gia cùng Bạch gia, Trần gia còn tốt một chút, Bạch gia…
– Bạch gia, sợ là sắp xong rồi!
Lúc này thế lực trong thành Cự Quỷ đều hiểu rõ, đoàn người Bạch Tiểu Thuần đang đi tới Trần gia, trên đường đi, ngọc giản truyền âm của Bạch Tiểu Thuần chấn động nhiều lần.
Trần Hải quan sát nửa ngày, có tâm muốn hỏi nhưng cảm thấy không dễ mở miệng, thế là thăm dò một câu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh [Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Vi-Hon-The-Cua-Ta-La-Kiem-Thanh-Audio-FUll.jpg)



![[Dịch] Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ [Dịch] Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Ta-Thien-Tai-Nhu-Vay-Vi-Sao-Con-Muon-Thu-Do-De-Audio.jpg)

![[Dịch] Dị Giới Dược Tề Sư [Dịch] Dị Giới Dược Tề Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Di-Gioi-Duoc-Te-Su-Audio.jpg)

