Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 189 : Kích Thích Tốt (Hạ) (c941-c945)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Kích Thích Tốt (Hạ)
Lúc này bên ngoài phòng giam, Bạch Tiểu Thuần nhìn không rời mắt, đôi mắt sinh ra hào quang sáng ngời, hắn ngửa mặt lên trời cười to hắn biết rõ người này chính là Cự Quỷ Vương, hiện tại cũng chỉ có tu vi Kết Đan, trận pháp mất đi hiệu lực, chẳng khác gì con hổ không còn nanh vuốt, Bạch Tiểu Thuần triệt để yên tâm, hiện tại hắn mở cửa nhà giam và đi vào bên trong.
– Đường đường Cự Quỷ Vương lại giả thành phạm nhân trốn tới nơi này… Cự Quỷ Vương, ta khinh bỉ ngươi!
Bạch Tiểu Thuần đắc ý hất cằm lên, bộ dạng trời đất bao la ta là lớn nhất, hắn ngạo nghễ nói với Cự Quỷ Vương.
– Bạch Hạo ta xuất hiện, Cự Quỷ Vương cũng muốn tan thành mây khói, hặc hặc.
Bạch Tiểu Thuần cười to, khí tức to lớn trên người Cự Quỷ Vương rung động, nội tâm của hắn lo lắng, ánh mắt mang theo âm lãnh, dù sao hắn cũng là Bán Thần, cho dù là hiện tại cũng không mất đi uy nghiêm của mình.
– Bạch Hạo…
Hắn muốn lên tiếng, nhưng không đợi hắn nói gì, Bạch Tiểu Thuần đi lên một bước, hắn nâng tay phải hất một cái.
Đùng, hắn vỗ vào đầu Cự Quỷ Vương, trong nháy mắt phong ấn tu vi Cự Quỷ Vương, ngay sau đó tiểu ô quy bên cạnh gào to.
– Cướp đoạt hắn, cướp đoạt hắn!!
Cự Quỷ Vương nghe xong tức giận toàn thân run rẩy, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt mang theo sát ý.
Lúc sát ý vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đi tới đá Cự Quỷ Vương bay vào vách, lại nhặt chiếc nhẫn trữ vật trên người Cự Quỷ Vương, hắn không ngừng tìm bên trong nhưng không có cái gì.
– Chỉ có một cái trữ vật giới chỉ?
Bạch Tiểu Thuần bất mãn, Cự Quỷ Vương bị nhục nhã chưa từng có, nội tâm hắn tức giận khó diễn tả bằng lời.
Trước kia Bạch Tiểu Thuần trong mắt hắn chỉ là con cờ không có ý nghĩa mà thôi, hắn muốn ném vào để trò chơi thêm thú vị, vì vậy tùy ý bố trí, muốn giết cứ giết, tùy ý bóp nát cũng được, vận mệnh chỉ bằng vào ý niệm của hắn, nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng con cờ không có ý nghĩa lại phá tan tất cả tính toán của hắn.
Biến hóa tương phản và cảm giác nguy cơ làm Cự Quỷ Vương không cam tâm, hắn là Bán Thần, kế hoạch của hắn vốn không chê vào đâu được nhưng hôm nay lại rơi vào cảnh này, thay đổi những người khác sợ rằng đã điên cuồng, dù sao hắn cũng là Cự Quỷ Vương, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt hắn tỉnh táo, tiểu ô quy đã gào to.
– Chuyện tìm bảo bối này, Bạch tiểu tử ngươi không được.
Nói xong, tiểu ô quy bay thẳng về phía Cự Quỷ Vương, nháy mắt xuyên qua người của hắn, vào lúc xuyên qua, từng món vật trống rỗng xuất hiện, chúng đều rơi xuống trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Một cây trường thương màu đỏ, một ngọc giản màu lam, còn cái bảo bình nhiều màu sắc… Trừ những thứ này ra, còn có một tảng đá màu đen.
Nhìn những vật phẩm rơi xuống, sắc mặt Cự Quỷ Vương biến hóa, gương mặt hắn khó nhìn tới cực điểm, tâm thần ức chế không chịu nổi, những vật phẩm này hắn giấu trong không gian của mình, trừ hắn ra, không người nào có thể tìm tới, tiểu ô quy không ngừng chuyển đồ vật ra ngoài.
– Ngươi…
Cự Quỷ Vương hít thở dồn dập, tròng mắt mở to, những vật phẩm này không nhiều, bất cứ thứ gì cũng là bảo vật kinh thiên.
Trường thương màu đỏ là pháp bảo thành danh của hắn, không phải Thiên Nhân không thể dùng, dùng Thiên Ngoại Vẫn Thiết tạo thành, ẩn chứa mười ức cấm chế, uy lực to lớn, còn là pháp bảo thượng đẳng trong hàng ngũ Bán Thần.
Ngục giản màu lam nhìn như đơn giản nhưng trên thực tế ẩn chứa truyền thừa chi đạo của hắn, cực kỳ trọng yếu, bảo bình tên là Càn Khôn Nhất Khí Bình, không phải Thiên Nhân không dùng được, trong tay Thiên Nhân có thể thu nạp vạn vật chúng sinh, luyện thành đại dược, lúc trước hắn đạt được bảo vật này đã bỏ ra cái giá lớn, thậm chí lần này Cửu U Vương ra tay cũng là vì vật này.
Về phần hòn đá màu đen, vật ấy độc nhất vô nhị thiên hạ, ngay cả hắn cũng không biết lai lịch, truyền thuyết là di vật của Khôi Hoàng, hắn âm thầm đạt được mà không có ai biết.
Mấy loại vật phẩm này, có thể nói là tài phú lớn nhất của hắn, hiện tại bị tiểu ô quy mang ra, Cự Quỷ Vương không lo lắng không được.
Bạch Tiểu Thuần vui mừng, tranh thủ thời gian cầm lên xem xét, sau khi xem nhưng không nhìn ra cái gì, vả lại cũng không thể thi triển, phía trên có ấn ký của Cự Quỷ Vương, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra những vật phẩm này không tầm thường.
– Có thể bị Cự Quỷ Vương cất giấu như thế, nhất định là bảo bối! Cho dù ta không dùng được, lần sau cũng có thể sử dụng.
Bạch Tiểu Thuần vui thích thu hồi vào tay mình, tiểu ô quy vô cùng đắc ý nhìn sang Cự Quỷ Vương.
– Trước mặt Quy gia, còn muốn giấu đồ vật, nằm mơ!
Cự Quỷ Vương khống chế tâm tình của mình, hắn hiểu kết quả đã như thế, mặc dù tức giận ngập trời cũng không thể giải quyết vấn đề gì, cho dù nội tâm đang rỉ máu… Cũng chỉ có thể nghiến răng bảo mình khôi phục bình tĩnh.
– Mục đích của ngươi là cái gì!
Cự Quỷ Vương thở sâu, hắn nói ra từng chữ một, mặc dù tu vi suy yếu, hơn nữa sinh tử không do bản thân khống chế, sau khi bình tĩnh thì đôi mắt thâm sâu mang theo uy nghiêm không thể xâm phạm, lúc hắn nói chuyện, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn hắn như thế thì chột dạ, nhất là nghĩ tới thân phận và tu vi của đối phương là Bán Thần, hắn cũng sinh ra tâm thần bất định.
– Làm ta sợ?
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, ngay sau đó bản thân cảm thấy xấu hổ, suy nghĩ đối phương đã như vậy rồi còn sợ hãi, lại nghĩ tới đối phương xem mình là quân cờ thì giận dữ, hơn nữa bên cạnh có tiểu ô quy đang khinh bỉ nhìn hắn, Bạch Tiểu Thuần liền tức giận, thẹn quá hoá giận đi lên tát vào đầu Cự Quỷ Vương.
– Nhắm mắt lại nói chuyện!
Bạch Tiểu Thuần tức giận, sau đó liếm liếm bờ môi nhìn Cự Quỷ Vương đang tức giận run rẩy, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác kích thích.
– Đầu Bán Thần bị ta đập qua, cảm giác thật kích thích và hưng phấn.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nóng như lửa đốt, bởi vì kích thích cho nên hắn vỗ thêm một cái.
– Hắc, không nghe lời có đúng không, nhắm mắt nói chuyện với ta.
– Bạch Hạo, ngươi muốn chết!!!
Cự Quỷ Vương sắp nổi điên, nếu hắn khôi phục tu vi tuyệt đối sẽ chụp chết Bạch Tiểu Thuần, tuyệt đối đánh lại mây trăm cái, hắn muốn Bạch Tiểu Thuần biết rõ hậu quả dám vỗ đầu hắn là gì.
– Còn uy hiếp ta, ngươi còn dám uy hiếp ta, ngươi đừng ép ta, ta là đệ nhất hắc tiên của ma lao, một khi ta nổi giận, chính ta còn sợ ta!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 942: Tấm Thuẫn Hình Người
Bạch Tiểu Thuần rất thích hưởng thụ kích thích như vậy, mắt thấy Cự Quỷ Vương lại dám uy hiếp bản thân, hắn nổi giận trừng mắt, hắn nâng tay phải muốn cầm Phát Tình Đan cho Cự Quỷ Vương ăn.
Cự Quỷ Vương nhìn thấy biểu lộ điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần thì ánh mắt lóe sáng, nội tâm cả kinh, nhớ tới bản thân nghe nói Bạch Tiểu Thuần chính là hắc tiên của ma lao, hắn lập tức hối hận, nghĩ đến bản thân đường đường cường giả Bán Thần, Cự Quỷ Vương sừng sững, hiện tại bị tiểu nhân vật tra tấn như thế, hắn run rẩy nhưng hận nghiến răng, miễn cưỡng làm bản thân bình tĩnh.
– Bạch Hạo, ngươi có mục đích gì, nói đi, chẳng lẽ ngươi phản bội Bạch gia cũng là âm mưu.
Cự Quỷ Vương kiệt lực khống chế bản thân không tức giận, hắn cố gắng bình tĩnh lại, trong lúc nói chuyện hắn còn nhìn hai tay Bạch Tiểu Thuần, nội tâm cực kỳ bi phẫn, sợ lại trêu chọc Bạch Tiểu Thuần liền bị vỗ đầu.
– Cái gì âm mưu chó má, Cự Quỷ Vương ngươi nghe kỹ cho ta, Bạch gia gia ngươi muốn…
Bạch Tiểu Thuần nói tới đây, không chờ hắn lên tiếng, đột nhiên lao ngục khu Đinh chấn động, ngay sau đó đại môn nhà giam bị đánh tan.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, lúc ngẩng đầu nhìn lên liền nhìn thấy có mấy thân ảnh đang đứng trước cửa lớn.
Lúc này có tiếng rống thù hận không đội trời chung vang lên, trong nháy mắt quanh quẩn bốn phương.
– Bạch Hạo! Giờ chết của ngươi tới rồi!
Người nói chuyện là tộc trưởng Bạch Gia, bên cạnh hắn có không ít người Bạch gia, bọn họ đều đi tới khu Đinh.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, tiểu ô quy biến sắc truyền âm.
– Mang theo hàng đi, bọn chúng đến quá nhanh, Quy gia sắp không khống chế nổi trận pháp nơi này.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong nháy mắt khôi phục tỉnh táo, hắn không do dự bóp cổ Cự Quỷ Vương và dùng tốc độ cao nhất chạy đi.
– Bạch tiểu tử, giao lệnh bài cho ta, tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, dám phá hư khoảng khắc ăn cướp thần thánh của ta, Quy gia ta mở hết nhà giam, cởi bỏ tất cả phong ấn để bọn chúng chơi.
Tiểu ô quy lập tức rống to.
– Không được… Ngươi không được thả đám phạm nhân nơi đây, sau khi bọn chúng được cởi phong ấn… Chẳng những sẽ không đánh Bạch gia, thậm chí có không ít người xông về phía ta đấy.
Bạch Tiểu Thuần sụ mặt, hắn là hắc tiên, có không ít phạm nhân bị hắn tra khảo, bọn chúng tuyệt đối hận mình muốn chết…
Nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, tiểu ô quy cũng mở to mắt, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đau buồn, hắn lắc đầu mang theo Cự Quỷ Vương chạy đi.
– Nếu như tránh không khỏi, ta liền lao ra!!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, thân thể hắn hóa thành hư ảnh, trong nháy mắt bốn phân thân xuất hiện, cùng lúc đó tất cả pháp bảo trên người hắn bộc phát khí tức kinh người, mặc dù kim văn luyện linh mười bốn lần bị che đậy nhưng bản thân pháp bảo lại cực kỳ đáng sợ.
Trong tiếng nổ vang, Bạch Tiểu Thuần xông thẳng về phía đám người Bạch gia, ánh mắt tộc trưởng Bạch Gia đỏ rực, hắn hét lớn đánh tới, bốn năm tên tộc lão theo sau đều là Nguyên Anh, cũng có không ít tộc nhân Kết Đan, bọn họ bộc phát khí thế kinh người!
– Bạch Hạo, nhận lấy cái chết!!
Tộc trưởng Bạch Gia bay nhanh nhất, trong nháy mắt tới gần, Bạch Tiểu Thuần biết rõ hiện tại đang lâm vào nguy cơ sinh tử, bản thân không có khả năng bị dây dưa, phải nhanh chóng lao ra khỏi nơi này, hắn bộc phát toàn lực, hàn khí bộc phát, lại thi triển Hám Sơn Chàng lao nhanh về phía trước.
Cùng lúc đó tiểu ô quy biết đang thời điểm hung hiểm, nó gào thét rụt đầu bị Bạch Tiểu Thuần ném về phía trước.
Trong chớp mắt người Bạch gia cùng đánh tới.
Mặc cho thần thông tộc lão Bạch gia đánh lên bốn phân thân cỡ nào, bản tôn Bạch Tiểu Thuần đá một cước, trực tiếp đá một tên tộc lão Nguyên Anh sơ kỳ bay ra sau hơn mười trượng, Bạch Tiểu Thuần không dừng lại, bốn đại phân thân đồng thời oanh kích tộc lão khác, bản thân hắn lại sử dụng các thần thông chọi cứng, thi triển Toái Hầu Tỏa bóp nát cổ một tên Bạch gia đánh lén.
Tất cả chỉ diễn ra trong thời gian cực ngắn, chém giết sinh tử thảm thiết.
Tiếng nổ rầm rầm vang vọng tám phương, lực trùng kích quét ngang bốn phía, trong khoảng thời gian ngắn phong bạo quét ngang nơi này.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần sinh ra hào quang lóng lánh, hắn vận dụng Vĩnh Dạ Tán đã bị thay đổi hình dáng, hắn dùng tốc độ cực nhanh đâm Vĩnh Dạ Tán vào ngực một tên tộc nhân Bạch gia, tộc nhân Bạch gia có tu vi Kết Đan đại viên mãn, thân thể hắn héo rũ trong nháy mắt, sinh cơ bị nuốt làm người ta nhìn thấy sợ hãi không nhỏ.
Khí thế độc ác bộc phát, trong quá trình trùng kích, kim văn trên người Bạch Tiểu Thuần không bị che lấp nên xuất hiện trước mặt mọi người.
Cái gì hỏa diễm mười bốn màu, Bạch Tiểu Thuần thúc dục biến thành biển lửa đốt cháy tám phương, Bạch Tiểu Thuần giống như chiến tiên, khí thế kinh người.
Trong khoảng thời gian ngắn cảnh tượng thê thảm bộc phát các nơi, đầu tóc Bạch Tiểu Thuần chật vật rối bời, tốc độ của hắn không giảm, tay phải đánh một quyền bức lui tộc trưởng Bạch Gia, hắn không để ý tộc nhân Bạch gia vây công, bốn đại phân thân đồng thời ra tay chém giết hung ác.
Nhìn như đơn giản nhưng trên thực tế rất hung hiểm, bốn đại phân thân của Bạch Tiểu Thuần có hai cái bị tộc lão Bạch gia đánh giết gần như tan vỡ, lúc này đều quay về trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Bản tôn chảy máu miệng nhưng tốc độ chạy đi không bị ảnh hưởng, hắn lập tức phóng thẳng về phía trước.
Cảnh này làm phạm nhân và người Bạch gia đều rung động, bởi vì Bạch Tiểu Thuần quá cường hãn và mạnh mẽ, nhất là trang bị toàn thân vô cùng kinh người.
– Trời ạ, tất cả pháp bảo đều được luyện linh mười bốn lần.
– Bạch Hạo điên rồi, giáp da trên người hắn cũng được luyện linh mười bốn lần.
– Hắn là một thiên tài, thiên tài luyện linh!
– Ngươi trốn không thoát!!
Vào lúc chung quanh ồn ào, tộc trưởng Bạch Gia hung ác thuấn di đuổi theo, tộc lão chung quanh cũng thế, lập tức đuổi giết Bạch Tiểu Thuần.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hắn không ngừng chém giết các nơi, một phương diện còn muốn chờ Cự Quỷ Vương tử vong, dù sao Cự Quỷ Vương trong mắt Bạch Tiểu Thuần chính là Thiên Nhân Hồn, nhưng chuyện này quá khó làm, vừa rồi xung phong liều chết, Cự Quỷ Vương được hắn bảo vệ cũng bị đánh trúng vài cái.
Nhưng từ đầu đến cuối, Cự Quỷ Vương không nói một lời, sắc mặt âm trầm nhưng nội tâm kinh hãi vì Bạch Tiểu Thuần dũng mánh, dường như bị khí thế thiết huyết và bưu hãn của Bạch Tiểu Thuần lúc đánh trận làm cả kinh, nhìn hắn không khác gì hai người khác nhau!
Mặc dù hắn không lên tiếng nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện không đúng, cho dù Cự Quỷ Vương bị đánh trúng, sắc mặt chỉ tái nhợt, cho tới bây giờ chưa phun ngụm máu tươi nào, càng không cần nói hắn bị thương nặng gì đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 943: Cự Quỷ Vương Bi Thương (Thượng)
– Cự Quỷ Vương là cường giả Bán Thần, chẳng lẽ thân thể của hắn có huyền bí gì đó?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn không kịp nghĩ nhiều, mắt thấy tộc trưởng Bạch Gia và đám tộc lão thuấn di bay tới, thần thông biến ảo hình thành vô số khói đen như cất giấu vô số lệ quỷ, chúng tới gần, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ thẫm, Vĩnh Dạ Tán trong tay sinh ra hào quang sáng ngời, lúc ngăn cản đám lệ quỷ thừa cơ ném tiểu ô quy bay vào mặt tộc lão Bạch gia.
Bốn tên tộc lão muốn ngăn cản Bạch Tiểu Thuần, hắn đang bấm niệm pháp quyết hình thành một chưởng ấn cực lớn đánh thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần quát lớn, hai mắt đỏ thẫm, hắn theo bản năng vung Cự Quỷ Vương ngăn cản chưởng ấn đánh tới, trong tiếng nổ thủ ấn tan vỡ, Bạch Tiểu Thuần lui ra sau mấy bước, toàn thân Cự Quỷ Vương run rẩy, hắn muốn mắng chửi nhưng không nói thành lời.
– Không có việc gì?
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Cự Quỷ Vương hoàn hảo, lập tức kinh hỉ, tộc lão Bạch gia sững sốt một chút, bọn họ lúc trước nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần cầm lão giả thì không đặt trong lòng, vào lúc này phát hiện lão giả không tầm thường, một kích của tộc lão Nguyên Anh đánh trúng, cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng trọng thương, nhưng lão giả có bớt đỏ lại thừa nhận mà không phun ra ngụm máu nào.
Bạch Tiểu Thuần vui mừng, hắn cười to sau đó một tay cầm Vĩnh Dạ Tán, một tay mang theo Cự Quỷ Vương xung phong liều chết, Cự Quỷ Vương trong tay hắn hóa thành tấm thuẫn hình người, trong tiếng nổ, tất cả thần thông đều bị Bạch Tiểu Thuần lấy Cự Quỷ ngăn cản, lúc này người Bạch gia kinh hãi gần chết.
Cự Quỷ Vương cũng không chịu nổi nữa, toàn thân hắn run rẩy, đã muốn nổi giận, sắc mặt không phải tái nhợt mà là tím đen, chỉ trong mấy hô hấp đã có hơn mười thần thông của Nguyên Anh đánh lên người hắn, hắn có cảm giác nhục nhã khi bị người ta mang ra làm tấm thuẫn, làm cho Cự Quỷ Vương bất chấp thân phận chửi ầm lên.
– Bạch Hạo tiểu tạp chủng, ngươi chết không yên lành! Ngươi… Ngươi…
– Ngươi sẽ gặp báo ứng!! Cho dù ta không giết được ngươi, con gái của ta cũng phanh thây xé xác ngươi.
Cự Quỷ Vương tức giận ngập trời, nhưng hắn thân là Bán Thần, lại là Vương gia, hắn làm gì có nhiều lời mắng chửi người như thế, mặc dù hắn tức giận nhưng lúc mở miệng mắng người lại không lời, đây chính là cạn lời.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý ho khan, hắn không quan tâm Cự Quỷ Vương chửi ầm lên, hắn suy nghĩ nên tìm cơ hội bảo tiểu ô quy đi phổ cập tri thức mắng người cho Cự Quỷ Vương.
Lúc trong đầu có ý niệm như thế, Bạch Tiểu Thuần đã lao ra khỏi đại môn nhà lao, hắn vung mạnh Cự Quỷ Vương làm tấm thuẫn quét ngang đường đi, lúc nổ mạnh vang lên, Bạch Tiểu Thuần bộc phát khí thế khủng khiếp và uy năng của các pháp bảo luyện linh mười bốn lần, hắn liều chết xông ra khỏi cửa ngục giam khu Đinh.
Người Bạch gia chung quanh tức giận ngập trời, nhưng Bạch Tiểu Thuần quá khó giết, chẳng những da dày thịt béo, hơn nữa có phân thân ngăn cản, pháp bảo toàn thân ghê gớm tới mức bọn họ nhìn mà thèm.
Hơn nữa cây dù quỷ dị kia có thể thu nạp sinh cơ của người khác bổ sung cho Bạch Tiểu Thuần, càng khó diệt sát hơn nữa, hết lần này tới lần khác tốc độ hắn cực nhanh, lực lượng thân thể kinh người, thậm chí còn có thể thuấn di, kể từ đó Bạch Tiểu Thuần một lòng muốn trốn, bọn họ khó có thể diệt sát hắn trong thời gian ngắn.
Còn có lão giả bớt đỏ kia, người Bạch gia nhìn thấy hắn quỷ dị, không biết bị đánh bao nhiêu lần, pháp bảo oanh kích bao nhiêu cái, hoàn toàn không làm lão giả kia phun máu tươi lần nào.
Bạch Tiểu Thuần lao nhanh về phía trước.
Tộc trưởng Bạch Gia và mấy tộc lão khác lập tức nóng nảy, bọn họ ra tay đuổi giết lần nữa, trong khoảng thời gian ngắn tiếng nổ mạnh rung trời, pháp thuật đủ màu sắc đánh tới, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng hãi hùng khiếp vía, hắn sử dụng thân thể Cự Quỷ Vương ngăn cản, Cự Quỷ Vương mắng chửi không dứt.
– Bạch Hạo ngươi chết không yên lành!!
– Bạch Hạo ngươi sẽ báo ứng!
Cự Quỷ Vương khóc không ra nước mắt, tóc tai của hắn tán loạn, quần áo tàn phá không có chút uy nghiêm Bán Thần nào cả, mặc dù hắn không phun máu tươi nhưng thân thể của hắn sắp không chịu nổi, nhiều nơi đã sưng phù.
Hắn biết rõ thân thể bản tổn là Bán Thần, vì vậy không nói bất tử bất diệt, người muốn giết hắn cũng không phải dễ dàng, trừ phi Thiên Nhân ra tay, bằng không những người khác cũng chỉ có thể như kiến cắn chết voi, cứ mài từ từ.
Trong lòng của hắn sinh ra lửa giận oán khí, dốc hết nước Minh Hà cũng không thể dập tắt, đây là bi ai hiếm có trên đời, hắn chưa từng gặp qua, cho dù hắn sống nhiều năm, tâm trí chứng cỏi nhưng vẫn có xúc động muốn khóc.
Hắn cảm giác từ khi gặp phải Bạch Hạo, nội tâm ủy khuất càng lớn tới mức không cách nào hình dung, nhất là nghĩ tới dựa theo kế hoạch ban đầu của hắn giống như ve sầu thoát xác, hắn cắn răng chịu đựng mấy ngày trong ma lao, dùng không được bao lâu sẽ vượt qua suy biến kỳ.
Trong quá trình này ba đại gia tộc có tìm tới cũng không có việc gì, trận pháp của con rùa đá có thể giúp hắn đứng ở thế bất bại, hắn có thể khinh miệt nhìn ba đại gia tộc sốt ruột nóng giận tìm hắn, nhìn bọn họ sợ hãi theo thời gian, bản thân hắn từ đầu đến cuối cũng có thể nắm giữ tất cả tiết tấu.
Hắn vô cùng chờ mong, thậm chí trong lòng hắn không đặt Thiên Nhân ba đại gia tộc vào mắt, hắn quá tự tin, hắn không nói chuyện với ai trong thành Cự Quỷ, con gái đang ở Hoàng thành xa xôi nên không thể gặp mặt.
Bởi vì năm tháng quá xa xôi nên không tìm ra chuyện gì thú vị, vì vậy hắn thừa dịp này chơi một trò chơi.
Nhưng trò chơi này không có kết quả như hắn nghĩ…
– Không phải như vậy…
Cự Quỷ Vương càng nghĩ càng cảm thấy đau buồn, hắn hối hận rồi, nghìn tính vạn tính, chuẩn bị tất cả kế hoạch nhưng hết lần này tới lần khác bị quân cờ nhỏ này hủy hoại.
Hắn nhìn thấy thân thể của mình bị vung lên ngăn cản thần thông và pháp bảo, bên tai còn có tiếng nổ, trái tim Cự Quỷ Vương âm trầm như nhúng xuống nước.
– Ta không cam lòng!
Ánh mắt Cự Quỷ Vương xuất hiện tơ máu nhưng hắn không có biện pháp nào, hết lần này tới lần khác hắn âm thâm liên hệ với trận pháp trong rùa đá nhưng không có phản ứng nào, hắn dã tuyệt vọng.
Vào lúc Cự Quỷ Vương bi ai tuyệt vọng, Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, hai phân thân còn lại của hắn bị đánh tan hóa thành hào quang bay trở về cơ thể, mặc dù thân thể hắn rất mạnh nhưng bị tổn thương không nhẹ, cho dù như thế nào cũng bị người Bạch gia vây công tầng tầng đánh giết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 944: Cự Quỷ Vương Bi Thương (Hạ)
Ngay sau đó hắn mang theo tiểu ô quy và Cự Quỷ Vương bước nhanh ra khỏi nhà lao.
Phía sau hắn có tiếng gào thét, tộc trưởng Bạch Gia và các tộc lão không buông tha đuổi giết, lúc bọn họ không cho phép Bạch Tiểu Thuần rời khỏi nơi đây, hắn phải chết tại nơi này.
– Ta xem ngươi có thể trốn tới khi nào, toàn bộ thành Cự Quỷ đều bị người ba đại gia tộc vây khốn, ngươi lên trời không cửa, xuống đất không đường rồi.
Tộc trưởng Bạch gia quát lớn, sát ý bộc phát dữ dội, nhìn Bạch Tiểu Thuần cách đó không xa, hắn tăng tốc đuổi theo.
Không chút do dự, tộc trưởng Bạch gia đuổi theo, tộc lão Bạch gia cũng truy kích không buông lỏng chút nào.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, khí tức càng ngày càng dồn dập, thương thế trên người hắn không có gì, hiện tại quan trọng nhất là phải rời khỏi nơi đây, bằng không một khi tiểu ô quy khó có thể áp chế trận pháp, Cự Quỷ Vương điều khiển trận pháp, chỉ sợ hắn còn muốn giết mình hơn cả người Bạch gia.
Nhìn Cự Quỷ Vương trong tay, nhìn thấy hắn đang nhắm mắt đang liên hệ với trận pháp trong rùa đá, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, hắn tát một cái.
– Ta cảnh cáo ngươi, đừng ép ta bại lộ thân phận của ngươi.
Bạch Tiểu Thuần hung dữ lên tiếng.
Những lời này làm Cự Quỷ Vương mở mắt ra nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, không ngừng hít thở ồ ồ nhưng vẫn nhịn xuống, hắn hiểu bản thân đánh không lại nên nhận mệnh.
Sưu sưu sưu, Bạch Tiểu Thuần bay nhanh, dựa vào quen thuộc ma lao, hắn nhanh chóng vượt qua thông đạo lao ra ngoài, đột nhiên sắc mặt tiểu ô quy biến hóa.
– Áp chế không nổi rồi!!
Cùng lúc đó thân thể Cự Quỷ Vương trong tay Bạch Tiểu Thuần rung động, hai mắt sinh ra hàn quang, hắn cảm nhận trận pháp thức tỉnh, toàn bộ rùa đá chấn động, uy nghiêm ngập trời bộc phát, tộc trưởng Bạch gia đuổi theo Bạch Tiểu Thuần rung động.
Cự Quỷ Vương kích động, vào lúc muốn triệu hoán, vào lúc này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hoảng hốt rất nhiều, Cự Quỷ Vương cũng bị Bạch Tiểu Thuần dùng làm thuẫn cũng chóng mặt, vì vậy trực tiếp cầm sáu bảy viên Phát Tình Đan.
Không chút do dự, vào lúc Cự Quỷ Vương vui mừng Bạch Tiểu Thuần liền nhét vào miệng hắn.
– Ngươi…
Cự Quỷ Vương mở to mắt nhưng không thể phản kháng, khi đan dược xâm nhập cơ thể đã hòa tan trong nháy mắt, số lượng Phát Tình Đan quá nhiều, dược lực quá mạnh, chỉ trong chốc lát đã bộc phát, tu vi Cự Quỷ Vương bị suy yếu nên khó có thể áp chế, đầu óc choáng váng, ngay cả triệu hoán trận pháp cũng chậm lại.
Hắn cố tình triệu hoán một lần nhưng lực lượng nóng rực trong cơ thể trực tiếp bao phủ toàn thân, trùng kích đầu óc của hắn, tâm thần hắn bất ổn nhưng hắn điên cuồng áp chế, lại triệu hoán lần nữa làm rùa đá bộc phát uy áp kinh người, đám người tộc trưởng Bạch gia hít khí lạnh, thậm chí cảm nhận được nguy cơ sinh tử.
Đáng tiếc Phát Tình Đan của Bạch Tiểu Thuần quá tổn hại, Cự Quỷ Vương ăn quá nhiều cho nên bộc phát cực mạnh, sắc mặt Cự Quỷ Vương ửng hồng, toàn thân run rẩy, hai mắt đỏ rực, tâm thần bất ổn cho nên triệu hoán cũng ngắt quãng.
Bởi vì chậm chạp cho nên Bạch Tiểu Thuần có thời gian thoát ra khỏi nguy cơ sinh tử, Bạch Tiểu Thuần hét lớn sau đó tốc độ bạo tăng, thậm chí tiềm lực cũng bùng nổ, tốc độ tăng lên gấp đôi, lại trực tiếp xông ra khỏi ma lao.
Trong nháy mắt hắn lao ra ngoài, Cự Quỷ Vương dựa vào ý chí bất khả tư nghị áp chế hạ thể nóng bỏng và điên cuồng, hắn muốn triệu hoán trận pháp trong rùa đá nhưng khí thế rùa đá vừa bộc phát, Bạch Tiểu Thuần đã mang theo Cự Quỷ Vương lao ra khỏi rùa đá, khí thế vừa sinh ra cũng biến mất.
– Không!!!
Cự Quỷ Vương không cam lòng gào rú dữ dội, hy vọng trước mắt nhưng lại rơi vào vực sâu khoogn đáy, hắn bi phẫn gần chết nhưng hắn vừa phát ra âm thanh, Bạch Tiểu Thuần đang tức giận bừng bừng liền vỗ vào đầu Cự Quỷ Vương.
– Câm miệng!
– Bạch Hạo, ta muốn giết ngươi, giết ngươi giết ngươi…
Cự Quỷ Vương gào thét.
– Bốp!
Bạch Tiểu Thuần vỗ xuống lần nữa.
– Đừng đánh đầu của ta, ngươi…
– Ba ba ba bốp…
Bạch Tiểu Thuần tức giận không nhỏ, hắn vỗ bảy tám lần, đầu của Cự Quỷ Vương lớn hơn trước một vòng, thậm chí vào lúc xuất thủ, khóe miệng Cự Quỷ Vương đã chảy máu tươi, hắn đắng chát và bi ai đối diện với sự thật trước mặt.
Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần liều mạng chạy trốn còn đáng sợ hơn trước rất nhiều, trong tâm thần của hắn, Bạch Tiểu Thuần chính là ma quỷ đáng sợ nhất.
– Để lão gia hỏa này thành thật một chút! Ta cho lão gia hỏa ngươi biết, đừng có ép ta, bởi vì khi ta nổi giận ta rất đáng sợ.
Bạch Tiểu Thuần tức giận, nghĩ tới nguy cơ vừa rồi, nội tâm hắn sợ hãi, hắn bước tới phía trước, Cự Quỷ Vương điều khiển rùa đá, hắn chắc chắn phải chết.
Vừa nghĩ lại mà vẫn sợ, Bạch Tiểu Thuần hung ác trợn mắt nhìn Cự Quỷ Vươngm trong mắt xuất hiện sát cơ, sát cơ lọt vào mắt Cự Quỷ Vương, nội tâm Cự Quỷ Vương chấn động, hắn nếu mình trêu chọc đối phương, Bạch Hạo với tính cách lục thân không nhận, trói cả phụ thân để nhục nhã, thật sự sẽ làm ra chuyện mình hối hận.
– Hắn nhất định sẽ cầu cạnh ta, ta nhịn, đầu tiên không nên chọc hắn.
Tình thế người mạnh mẽ hơn, lúc này Cự Quỷ Vương đành phải nén giận cúi đầu nhận mệnh.
Thời điểm Cự Quỷ Vương cúi đầu, trong rùa đá sau lưng Bạch Tiểu Thuần, đám người tộc trưởng Bạch đã lao vào nước sông ăn mòn để đuổi theo, hiển nhiên Bạch gia có biện pháp chống cự, lúc này toàn lực đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần rùng mình, hắn không có thời gian quan tâm tới Cự Quỷ Vương, lập tức bay ra khỏi mặt nước, lúc tới gần mặt nước, tiểu ô quy biến sắc quát lớn.
– Lui về phía sau!!
Bạch Tiểu Thuần không chút do dự, hắn lập tức cầm Cự Quỷ Vương ngăn cản trước người, bản thân lui ra sau, trong chớp mắt hắn lui ra sau, phía trên có tiếng nổ lớn hơn cả thiên lôi đánh xuống mặt đất.
Dường như có lực lượng đáng sợ hàng lâm sông bảo vệ thành, nước sông bảo vệ thành gần như tan vỡ, rất nhiều nước sông bay lên cao và tứ tán ra chung quanh, lực lượng to lớn bỏ qua sức cản của nước tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Cũng may có Cự Quỷ Vương ngăn cản gần như toàn bộ lực lượng này, trên thân Cự Quỷ Vương, Cự Quỷ Vương run rẩy và phun máu tươi, thậm chí lục phủ ngũ tạng của hắn gần như tan vỡ, trong nháy mắt tóc mất đi một nửa, dường như tinh khí thần bản thân hắn giảm đi hai thành.
Thậm chí tu vi của hắn không còn là Kết Đan, bởi vì thừa nhận một kích vừa rồi đã giảm còn Trúc Cơ… Có thể thấy một kích vừa rồi không phải thần thông của Nguyên Anh, mà là Thiên Nhân oanh kích!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 945: Lão Tổ Sáng Suốt
Sau tiếng nổ, nước sông bắn tung tóe ra chung quanh, nước sông quanh người Bạch Tiểu Thuần biến mất, cũng không còn thứ gì ngăn cản tầm mắt của hắn, hắn nhìn lên bầu trời, hắn nhìn thấy lão tổ Bạch gia gần như cuồng bạo.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương miệng đắng lưỡi khô, tim đập rộn ràng, hắn hiểu nếu vừa rồi không được tiểu ô quy nhắc nhở, bản thân hắn nhất định phải chết, cho dù có tiểu ô quy nhắc nhở, nếu không phải có Cự Quỷ Vương trong tay, bản thân hắn vốn trọng thương, hiện tại hắn còn trọng thương nặng hơn trước.
Vừa rồi là lão tổ Bạch gia oanh kích, hắn muốn tìm bản thể Cự Quỷ Vương, vừa lúc đi ngang qua đây, nhận được truyền âm của người Bạch gia, hắn nhớ tới Bạch Hạo đáng giận vì thế muốn một tát chụp chết.
Hắn không nghĩ tới một đoàn toàn lực của mình không thể chụp chết Bạch Tiểu Thuần!!
Làm cho lão tổ Bạch gia giật mình chính là người ngăn cản trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đó là Cự Quỷ Vương bị Bạch Tiểu Thuần dùng làm tấm thuẫn.
– Hắn là…
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia nhìnCự Quỷ Vương, đột nhiên thân thể của hắn run rẩy, khí tức của hắn trở nên hỗn loạn, hai mắt bộc phát hào quang chưa từng có, có cảm giác như người vừa tìm được đường sống trong cõi chết, vào lúc tuyệt vọng nhìn thấy hy vọng.
– Hắn là… Hắn là…
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia nghẹn ngào, hắn run rẩy sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười của hắn truyền khắp thành Cự Quỷ, thậm chí hắn cười to mang theo cuồng hỉ, đắc ý, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận rõ ràng.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động, ánh mắt Cự Quỷ Vương trước mặt hắn ảm đạm nhưng không có thất thố như Bạch Tiểu Thuần, mà là vô cùng bình tĩnh, hắn hiểu được mình phải chết.
– Trời không diệt Bạch gia ta, hặc hặc, trời không diệt Bạch gia!!
– Cự Quỷ Vương, lão phu không ngờ ngươi lại ở chỗ này.
Lão tổ Bạch gia kích động cười to, thân thể của hắn run rẩy không ngừng, thậm chí sắc đỏ rực, có thể thấy hắn kích động cỡ nào.
Bởi vì mấy canh giờ trước với hắn mà nói là thời gian khủng hoảng, hắn không chỉ hối hận một lần nhưng vô dụng, vừa nghĩ tới trò chơi của Cự Quỷ Vương, hắn lại sợ hãi tới cực hạn, hắn khả năng mình tìm được Cự Quỷ Vương gần như không có, cho dù thật sự tìm được, lấy thủ đoạn an bài của Cự Quỷ Vương nhất định có thể vượt qua thời gian ba tháng.
Hắn đã tuyệt vọng, lúc tuyệt vọng liền điên cuồng, đối mặt Bạch Hạo liền hạ tử thủ, căn bản không lo lắng chuyện chuyển thế.
Cho dù thế nào hắn nằm mơ cũng không ngờ vào lúc mình lâm vào tuyệt lộ lại nhìn thấy ánh rạng đông, hắn lại tìm được Cự Quỷ Vương, vả lại Cự Quỷ Vương trước mắt đã vô cùng suy yếu, đôi mắt hắn mang theo sát cơ như hóa thành thực chất, ánh mắt của hắn không phải nhìn Bạch Tiểu Thuần, mà là… Cự Quỷ Vương!
Sau khi lão tổ Bạch gia lên tiếng, vào lúc đám người tộc trưởng Bạch gia đang đuổi theo dừng bước, bọn họ lập tức nhìn về phía lão tổ Bạch gia, bọn họ không ngừng hít khí lạnh, không dám tin nhìn lão đầu trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Hắn… Hắn là Cự Quỷ Vương!!
– Trời ạ, Cự Quỷ Vương lại trốn tới nơi này!
– Ta đã nói vì sao thân thể người này quái dị như thế, chịu đựng chúng ta nhiều lần oanh kích lại không sao… Thì ra hắn chính là Cự Quỷ Vương!!
Chẳng những người Bạch gia khiếp sợ, lúc này người gia tộc khác và sáu đại quân đoàn và không ít thám tử têế lực khác trong thành Cự Quỷ đều rung động, tất cả bọn họ đều nhìn sang Cự Quỷ Vương, có không ít người chú ý tới Bạch Tiểu Thuần, chú ý tới bàn tay Bạch Tiểu Thuần đang bóp cổ Cự Quỷ Vương, hiển nhiên Cự Quỷ Vương đã biến thành tù binh của hắn.
Cảnh này làm nhiều người rung động.
– Không có khả năng, đó là Bạch Hạo? Hắn… Hắn bắt Cự Quỷ Vương?
– Bạch Hạo quá mạnh mẽ, hắn… Hắn có thể bắt Cự Quỷ Vương! Tất cả mọi người đang tìm bản tôn Cự Quỷ Vương lại nằm trong tay hắn.
– Trời ạ, lúc trước ta còn xem thường Bạch Hạo, gia hỏa này quá lợi hại, không ngờ hắn bưu hãn như thế, lần này hắn sẽ danh chấn tám phương.
Từng tiếng hít khí lạnh vang lên, lúc không ít người biết tin tức liền kinh ngạc, sau này người thành Cự đều biết.
Bạch Hạo bắt Cự Quỷ Vương!!
– Bạch Hạo… Lòng dạ độc ác, lục thân không nhận, hung tàn ác độc, bắt phụ thân của mình còn không nói, bắt giữ Cự Quỷ Vương!!
Có thể nói Bạch Tiểu Thuần chính là danh nhân toàn thành!
Chẳng qua lần này không phải như Bạch Tiểu Thuần mong muốn, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, ánh mắt đỏ rực nhìn chung quanh, nội tâm hắn bất định, sắc mặt hắn âm trầm.
Cự Quỷ Vương im lặng, từ đầu đến cuối không nói một lời, trong mắt hắn vô cùng bình tĩnh, thậm chí uy nghiêm đã biến mất lại xuất hiện lần nữa, dường như cho dù chết cũng phải chết có tôn nghiêm, chẳng qua hắn vô cùng tiếc nuối thì thào nhìn về một hướng xa xôi.
– Đáng tiếc, không thể chờ tới lúc Quỷ Vương Hoa nở…
– Bạch Hạo, hiện tại ngươi có thể nới lỏng tay.
Cự Quỷ Vương lên tiếng.
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…
Bạch Tiểu Thuần lo lắng, lão tổ Thiên Nhân Bạch gia trên không trung đang nâng tay phải lên, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện thần thái tàn nhẫn, hắn quát lớn.
– Lão tổ sáng suốt, đã sớm tính ra lão tặc Cự Quỷ có hậu thủ, Hạo nhi may mắn không làm nhục mệnh, tuân theo lão tổ phân phó, chịu nhục, không tiếc sai người nói ta mưu phản Bạch gia, cuối cùng đã lấy được tín nhiệm của Cự Quỷ Vương, ta đã hoàn thành nhiệm vụ bắt sống Cự Quỷ Vương!
– Hạo nhi muốn tự tay hiến lão tặc Cự Quỷ cho lão tổ, Chúc lão tổ huy hoàng chống trời, Bạch gia ta vĩnh hằng vạn năm.
Bạch Tiểu Thuần quát lớn truyền khắp toàn thành, Cự Quỷ Vương đắng chát, tộc trưởng Bạch gia há hốc mồm, những người khác nghẹn họng nhin trân trối, bọn họ không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tới gần lão tổ Bạch gia, bộ dạng kích động như muốn hiến Cự Quỷ Vương cho lão tổ.
Ngay cả lão tổ Bạch gia cũng bị lời Bạch Tiểu Thuầ làm sửng sốt, cũng không suy nghĩ việc khác, thật sự do Bạch Tiểu Thuần nói quá đúng lúc, như vẽ rồng điểm mắt, không ai có thể bắt bẻ gì cả.
Hắn mang tất cả công lao đẩy lên người lão tổ Bạch gia, thậm chí chỉ cần lão tổ Bạch gia lên tiếng thì thuận lý thành chương chiếm cứ phần công lao này, dùng công lao này có thể tranh đoạt vương vị, từ đó chiếm lấy ưu thế rõ ràng, trong đầu xuất hiện ý niệm như thế, hai mắt lão tổ Bạch gia lóe sáng.
– Bạch Hạo này… Có chút thú vị.
Trên mặt lão tổ Bạch gia xuất hiện nụ cười vui vẻ, hắn đang muốn nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần nhu thuận đang tới gần.
Vào lúc này lại có… Dị biến sinh ra!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










