Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 180 : Bạch Phụ Hoảng Sợ (c896-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 896: Bạch Phụ Hoảng Sợ
Hai người không ngừng va chạm giữa không trung, thời gian dần qua, ngay cả tộc trưởng Bạch gia cũng nhìn ra Bạch Hạo chết tiệt còn chưa dùng toàn lực, hắn đang mượn bản thân quen thuộc phối hợp giữa bản thể và phân thân, đối phương có thiên phú cảm ngộ chiến đấu kinh người, sau khi quen thuộc, chiến lực bạo tăng.
Tộc trưởng Bạch gia cảm thấy mình bị sỉ nhục, hắn tru lên giận dữ, hai tay nâng lên sinh ra ánh sáng âm u, hai tay bấm niệm pháp quyết, trong người hắn có chín hồn tháp bay ra ngoài.
Trong chín hồn tháp còn có tiếng gào thét, vô số oan hồn bay ra ngoài, những oan hồn này khác với oan hồn khác, sau khi xuất hiện không lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, chúng lao vào hai mắt tộc trưởng Bạch gia, chúng chui vào thân thể hắn.
– Bạch Pháp Dung Hồn!!
Tộc trưởng Bạch gia tộc ngẩng đầu gào thét thê lương thảm thiết, đám oan hồn chui vào trong mắt hắn, chúng lưu lại trong thân thể, thậm chí có thể nhìn thấy chúng dưới làn da tộc trưởng Bạch gia, dưới làn da xuất hiện từng gương mặt, cả người hắn căng phồng lên như người mập mạp, bộ dạng biến hóa quá lớnn, uy áp toàn thân hắn mạnh hơn trước rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nguy hiểm.
Chính mình chưa đạt tới Thiên Nhân, hoặc hạ cấp xuống một chút, chính mình trước khi chưa thành tựu Thiên đạo Nguyên Anh, bất kỳ một cường giả Nguyên Anh nào cũng không thể xem thường.
Có lẽ Nguyên Anh sơ kỳ còn tốt một ít, nhưng Nguyên Anh trung kỳ, cho dù cả đời không thể đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, cũng chính vì thế bọn họ có quá nhiều thời gian, đã không đặt tâm tư trên đột pha, mà là đắm chìm trong tu luyện đòn sát thủ của bản thân.
Tộc trưởng Bạch gia cũng không có khả năng tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ, cho nên hắn cũng tâm tư rất lớn tu hành đòn sát thủ.
Bạch Pháp Dung Hồn chính là thứ này.
Hấp thu oan hồn nhập vào cơ thể, thừa nhận thống khổ do dung hồn mang lại sau đó kích phát bản thân, thông qua bí pháp điều khiển vạn hồn quy nhất, dùng thân thể làm môi giới bộc phát thực lực kinh thiên động địa.
Loại bí pháp này, cho dù hắn vận dụng cũng tiêu hao cực lớn, bởi vì lửa giận và tâm tư muốn giết Bạch Tiểu Thuần quá lớn nên hắn không quan tâm tới.
– Ta muốn ngươi chết!!
Hắn nói chuyện biến thành gào rú, tộc trưởng Bạch gia gào thét làm thiên địa biến sắc, phong vân nghịch chuyển, có phong bạo quét qua người Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, sắc mặt nghiêm túc, nhìn tộc trưởng Bạch gia không còn dáng vẻ hình người thì hắn kinh hãi.
– Chết cho ta!!
Tộc trưởng Bạch gia rống to, hai tay của hắn sinh ra hắc vụ vô tận, vụ khí ngưng tụ quanh người hắn và hóa thành cái đầu lâu cực lớn..
Đầu lâu dữ tợn, sau khi bao phủ thân thể của hắn liền bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Khi tới gần hư vô sụp đổ, đại địa xuất hiện khe hở, ngọn núi chung quanh bị trùng kích, bị nghiền áp nát bấy, phạm vi mấy ngàn trượng lõm xuống biến thành thung lũng.
– Chết!
– Chết!!
– Chết!!!
Trong đầu lâu cực lớn có tiếng gào thét khác nhau vang sắc mặt Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng, lúc này thân thể hắn mơ hồ, một phân thân đi ra ngoài, đó là thủy phân thân.
Lúc ba phân thân xuất hiện bảo vệ bản thể Bạch Tiểu Thuần, lúc này đầu lâu khổng lồ bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Nhân Sơn quyết!!
Ầm ầm!
Bạch Tiểu Thuần quát lớn, bản thể bành trướng, thiên địa chung quanh xuất hiện vô số tảng đá chống chất lên nhau, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất, một người đá cao trăm trượng xuất hiện.
Chuẩn xác mà nói, không phải một…
Ba phân thân của Bạch Tiểu Thuần đồng thời thi triển Nhân Sơn Quyết, ngay sau đó bốn người đá đồng thời hàng lâm, bốn người đá đồng thời tấn công đầu lâu do tộc trưởng Bạch gia biến thành.
Bốn người đá đồng thời ra tay làm thiên địa bêến hóa, trong chốc lát va chạm với bí pháp của tộc trưởng Bạch gia, tiếng nổ mạnh vang vọng cửu thiên, rung chuyển u minh đại địa.
Lực trùng kích khó có thể hình dung xuất hiện, tất cả mọi thứ trên mặt đất mấy vạn trượng đều bị xóa đi, hư vô vặn vẹo, từng khe hở xuất hiện chằng chịt trên bầu trời.
Đầu lâu cực lớn thu nhỏ một nửa, cùng lúc đó bản thể và ba đại phân thân của Bạch Tiểu Thuần đều rút lui, máu tươi chảy ra khỏi khóe miệng của hắn, âm thanh ken két vang vọng bầu trời, người đá xuất hiện vết rạn nứt như mạng nhện.
Bản thể và ba đại phân thân Bạch Tiểu Thuần biến thành người đá bị trùng kích, đất đá trên người vỡ tan.
Sau nổ tung, bản thể và ba phân thân đồng thời lui ra phía sau, lúc ngẩng đầu, đầu lâu do tộc trưởng Bạch gia biến thành rút nhỏ một nửa cười to, tiếng cười mang theo quỷ khí âm tâầm.
– Nghịch tử, ngươi còn thủ đoạn gì nữa?
Trong tiếng cười, đầu lâu do quỷ khí biến thành âm trầm hơn trước, nó mang theo sát cơ lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Hắn muốn Bạch Tiểu Thuần hình thần câu diệt!!
– Không nghĩ tới, ba bộ phân thân không thể địch nổi bí pháp của hắn…
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong mắt mang theo quyết đoán, hắn có ý định lưu thủ phòng ngừa hậu hoạn.
Hiện tại hai người đánh tới mức này, nếu không thấy có người nào khác xuất hiện, trên cơ bản Bạch Tiểu Thuần đã xác định, lão tổ Thiên Nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc nguyên nhân khác cho nên không tự mình đuổi theo.
Những tộc nhân Bạch gia khác có lẽ sẽ đuổi theo, hiển nhiên bọn họ không điên cuồng như tộc trưởng Bạch gia, cho nên tốc độ không nhanh bằng hắn.
– Dù sao những người không có thù hận với ta lớn như tộc trưởng Bạch gia…
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần không do dự, ánh mắt hắn mang theo chiến ý nồng đậm, thân thể hắn run rẩy dưới chiến ý như thế, đây là bản năng, hắn không thể loại bỏ.
Đạo của hắn là trường sinh, hắn không muốn chém chém giết giết, bởi vì hắn sợ hãi tử vong, hết lần này tới lần khác trên con đường phát triển không thể không đánh, thậm chí hắn còn phải liều mạng mới có thể không bị giết, do đó vì sống sót, cho dù hắn sợ hãi hơn nữa cũng phải cắn răng chiến đấu, từ đó chậm rãi cải biến tính tình của hắn.
– Thiên Nhân cũng không thể giết ta, ngươi chỉ là Nguyên Anh trung kỳ càng không được.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hét lớn, hai tay bấm niệm pháp quyết sau đó trên người hắn xuất hiện trọng điệp, phân thân thứ tư… Thổ phân thân đã xuất hiện.
Bốn đại phân thân đều hàng lâm, chúng bảo hộ chung quanh bản tôn, trong nháy mắt bốn phân thân cùng xuất hiện, trên bầu trời xuất hiện tiếng sấm sét nổ vang, mặt đất rung động khó hiểu, tầng mây xuất hiện dấu hiệu tán loạn.
Tộc trưởng Bạch gia hít khí lạnh khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hắn cắn răng không tiếc tiêu hao tính mạng bản thân hóa thành sương mù, khí thế của đầu lâu mạnh hơn trước.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 897: Bắt Giữ! (Thượng)
– Bạch Hạo, ta đang đấu với phụ thân của ngươi, vi sư sẽ thay ngươi làm hắn hiểu rõ… Khoảng cách giữa ngươi và hắn lớn tới mức không tưởng tượng nổi!
Bạch Tiểu Thuần tiếc hận trong lòng, bốn phân thân đã hàng lâm, hắn nâng tay phải lên đánh vào mặt đất.
– Thủy Trạch!!
Dường như nhận được chỉ huy đồng nhất, bốn phân thân cũng làm ra động tác tương tự.
– Thủy Trạch…
Bốn đại phân thân, tăng thêm bản tôn Bạch Tiểu Thuần đồng thời thi pháp, mặt đất trong phạm vi vạn trượng chung quanh hóa thành vùng nước mênh mông.
Khí tức ẩm ướt không ngừng bao phủ chung quanh, dường như mặt đất giòn xốp, phạm vi vạn trượng có hơi nước mơ hồ bao phủ, cảm giác khí tức hồng hoang bao phủ thiên địa!
Trong phạm vi vạn trượng, Man Hoang bị chia cắt ra ngoài, đã trở thành thế giới độc lập, sắc mặt tộc trưởng Bạch gia biến hóa dữ dội, sắc mặt càng ngày càng khó coi, ẩn ẩn còn có một ít tái nhợt.
Khôn chờ hắn tới gần, trong mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện thần thái đáng sợ, hắn nhấn mạnh xuống đất cái nữa.
– Quốc Độ!!
Bốn đại phân thân đồng thời gầm lên, cả phiến thiên địa chung quanh không ngừng run rẩy.
Rầm rầm!
Long long!!
Ầm ầm!!!
Tiếng nổ mạnh như tiếng tim mặt đất đang đập mạnh, thiên địa trong phạm vi vạn trượng biến hóa, không gian run rẩy, một cây gai khổng lồ xuất hiện trên mặt đất và phóng thẳng lên trời!
Năm cây gai lớn như ngọn núi đâm mạnh lên không trung giống như muốn xé rách bầu trời, ai nhìn thấy cũng giật mình.
Năm ngọn núi đen kịt như muốn xuyên thấu hư vô, đây chính là… Thú trảo từ bổn mạng thú của Bạch Tiểu Thuần!
Thủ trảo không lộ ra hoàn toàn, nó chỉ xuất hiện móng vuốt nhưng khí thế cực mạnh, cho dù tộc trưởng Bạch gia thi triển bí pháp lại không khác gì đom đóm so với ánh trăng.
Huyết nhục toàn thân run rẩy rất dữ dội, không thể ngăn cản run rẩy, từ khi tộc trưởng Bạch gia tu hành tới nơi, ngoại trừ đối mặt lão tổ Thiên Nhân ra, hắn chưa bao giờ hoảng sợ như hiện tại, lồng ngực chấn động phập phồng, hai mắt mở to, hắn có dự cảm rất mạnh…
Cho dù đòn sát thủ của hắn mạnh hơn nữa, tất cả đều phải chôn vùi trơớc thú trảo cực kỳ đáng sợ!
– Không… Ta không thể chết được!!
Khí tức của hắn hỗn loạn, hắn gào thét thảm thiết, cũng không bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần như lúc trước, mà là quay người bỏ chạy!
Nội tâm của hắn đã sớm sợ hãi tới cực hạn, mặc dù là hắn không nghĩ tới, nghịch tử của mình đã mạnh tới mức mình không thể đối mặt, đạt tới tình trạng hắn gặp phải cũng cảm thấy khủng bố.
– Hắn tuyệt đối không phải Bạch Hạo! Ngay cả trận pháp của gia tộc cũng không thể nhìn ra mánh khóe, hắn… Có phải Bạch Hạo hay không?
Nội tâm tộc trưởng Bạch gia xoắn xuýt, bóng ma tử vong đã bao phủ tâm thần hắn, hắn chỉ có thể biệt khuất bỏ chạy, liều mạng dùng toàn lực thiêu đốt tu vi để mình chạy nhanh hơn.
Nếu không phải trốn, hắn phải chết!
Mặc dù tốc độ của hắn nhanh nhưng tốc độ của thú trảo còn nhanh tới mức không thể tưởng tượng nổi.
Thủy Trạch Quốc Độ, đây chính là thần thông Bạch Tiểu Thuần lĩnh ngộ trong Linh Khê Tông, bản mệnh thú của hắn không hiện ra hoàn toàn, Bạch Tiểu Thuần dung hợp Thiên Nhân Hồn, sau đó tạo thành phân thân, ở ngay trước mặt Hồng Trần Nữ cũng chỉ có thể xuất hiện thú trảo mà thôi.
Hiện tại thú trảo xuất hiện, so với khi Bạch Tiểu Thuần đối mặt Hồng Trần Nữ còn lớn hơn nhiều, khí thế đã mơ hồ phù hợp thiên phú, mặc dù chỉ xuất hiện móng vuốt cong cong nhưng mặt đất dưới móng vuốt cũng đen kịt như móng vuốt.
Mặt đất đen kịt không phải là mặt đất, mà là… Thú chưởng dưới móng vuốt của bản mệnh thú của Bạch Tiểu Thuần.
Không cách nào tưởng tượng nếu thú chưởng lộ ra hoàn toàn sẽ lớn tới mức nào, Bạch Tiểu Thuần đang lâm vào rung động tinh thần, trong mắt của hắn mang theo khát vọng mãnh liệt, hắn khát vọng có một ngày như vậy, lúc mình thi triển Thủy Trạch Quốc Độ, bản mệnh thú xuất hiện hoàn toàn.
– Chẳng qua… Nếu thú trảo xuất hiện nguyên vẹn cũng được.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, lồng ngực phập phồng, hắn thử tưởng tượng, nếu thật có một ngày thú trảo xuất hiện nguyên vẹn, như vậy nhất định có thể triệt để che phủ cả bầu trời, nếu nó ập xuống, chỉ sợ Thiên Nhân cũng phải tuyệt vọng với khí thế thái sơn áp đỉnh.
– Nhất định sẽ có ngày hôm nay!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng mơ ước, hắn nâng thú trảo lên, tộc trưởng Bạch gia bị đánh ra xa.
Khí thế quá lớn, mơ hồ có hình thức thái sơn áp đỉnh, tộc trưởng Bạch gia nhìn lên, nhìn thấy năm ngọn núi uốn cong, năm ngọn núi lớn tới mức hắn tuyệt vọng.
– Không!!!
Hắn không cam lòng, trong tuyệt vọng còn có điên cuồng, không tiếc đại giới hóa toàn thân thành sương mù, hắn toàn lực giãy dụa ngăn cản thú trảo đánh tới.
Oanh, trong chớp mắt thiên địa đã mất đi tất cả bình chướng, hư vô bị xé rách như tờ giấy mỏng, tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực điểm, khi thú trảo giáng xuống, tiếng nổ mạnh vang lên ngập trời.
Đại địa chấn động, qua thật lâu khi thú trảo biến mất, đầm nước vạn trượng tản ra, mây mù che đậy cả vùng đất biến mất, cả vùng đất chỉ còn lại năm đạo lạc ấn thật sâu!
Trong lạc ấn có một người đang nằm, khóe miệng còn chảy máu tươi, xương cốt toàn thân vỡ vụn không biết bao nhiêu cái, nếu không phải ngực còn phập phồng, sợ rằng đã bị xem thành thi thể.
Đây là tộc trưởng Bạch gia, đối mặt với Thủy Trạch Quốc Độ của Bạch Tiểu Thuần, tộc trưởng Bạch gia không may mắn thoát khỏi, dù sao hắn cũng là cường giả Nguyên Anh trung kỳ, Bạch Tiểu Thuần cũng chưa trở thành tu sĩ Nguyên Anh, tuy chiến lực mạnh nhưng không có khả năng dùng một kích đánh hắn hình thần câu diệt.
Dù vậy dưới thần thông Thủy Trạch Quốc Độ, tộc trưởng Bạch gia đã bị trọng thương, nếu không phải tu vi và sinh mệnh lực cường đại giúp hắn kéo dài hơi tàn, hắn giãy dụa đứng lên nhưng lại bi ai phát hiện xương cốt toàn thân vỡ vụn không ít, không thể nhúc nhích.
Trước mắt chỉ có thể nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần, hắn cười thảm nhưng hận ý trong mắt sâu sắc không thể hình dung.
– Nghịch tử, ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi!
Tộc trưởng Bạch gia thở hổn hển, hắn hiện tại rất yếu, bi phẫn trong nội tâm hóa thành biển rộng bao phủ tâm thần của hắn, hắn không muốn tin tưởng người trước mặt là Bạch Hạo, hắn không cách nào tưởng tượng, nếu đối phương không phải Bạch Hạo, vì sao trận pháp gia tộc không phát hiện.
Theo hắn hiểu lão tổ Thiên Nhân, từ trong lời lão tổ Thiên Nhân cũng có thể nhìn ra, cho dù là lão tổ Thiên Nhân cũng không phát hiện manh mối nào trên người Bạch Hạo.
– Chẳng lẽ, hắn thật là Bạch Hạo…
Nội tâm tộc trưởng Bạch gia tràn đầy nghi hoặc, hắn cũng không thèm quan tâm đáp án là cái gì, bất kể là không phải hay có phải, hắn cũng không do dự chém giết Bạch Hạo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 898: Bắt Giữ! (Hạ)
– Muốn chết?
Bạch Tiểu Thuần vỗ vỗ bụi đất trên người, bốn đại phân thân chung quanh người hắn hóa thành hào quang dung nhập vào trong cơ thể, biến mất không thấy gì nữa.
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi đi tới bên người tộc trưởng Bạch gia, hắn đi quanh tộc trưởng Bạch gia một vòng, xác định tộc trưởng Bạch gia thật sự trọng thương không thể nhúc nhích, lúc này mới ngồi xổm người vỗ đầu tộc trưởng Bạch gia, hắn trừng mắt và nói lời hù dọa.
– Thành thật một chút!
– Ngươi!!
Tộc trưởng Bạch gia mở to mắt, lúc trước lửa giận ngập trời đã hóa thành biển lửa hừng hực, loại hành vi này trong mắt hắn chính là đại nghịch bất đạo, căn bản còn hơn cả nhục nhã bản thân hắn, trước kia chênh lệch giữa hắn và đối phương như trời và đất, hiện tại hắn cảm thấy đối phương là chân long, bản thân mình chỉ là con giòi, hắn không hận không được.
– Nghịch tử, nghịch tử!!
Tộc trưởng Bạch gia vô cùng tức giận, hắn không thể khống chế cảm xúc, hắn phun một ngụm nghịch huyết sau đó hôn mê bất tỉnh.
– Ách… Ta chỉ vỗ một cái mà thôi, đâu có dùng lực.
Bạch Tiểu Thuần chột dạ, hắn nghĩ dù sao cũng là phụ thân Bạch Hạo, nếu như thần thông Thủy Trạch Quốc Độ giết hắn thì cũng giết, nhưng tình hình hiện tại thật giết đối phương lại có chút không tốt, dù sao tộc trưởng Bạch gia còn sống còn hữu dụng hơn tộc trưởng Bạch gia đã chết, đôi mắt hắn xoay tròn.
– Mà thôi mà thôi, ta cũng không phải người ưa thích chém chém giết giết, tộc trưởng Bạch gia còn rất nhiều tác dụng… Lấy ra làm tấm mộc cũng không tệ.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hắn ho khan một tiếng sau đó bấm niệm pháp quyết, hắn đập loạn trên người tộc trưởng Bạch gia, sau khi đánh ra mấy trăm đạo cấm chế nhưng vẫn cảm thấy lo lắng, vì vậy hắn lấy một ít đan dược tưới lên người tộc trưởng Bạch gia.
Lúc an tâm, hắn thu túi trữ vật trên người tộc trưởng Bạch gia, sau đó tmf dây thừng và dung nhập pháp lực làm cho dây cứng rắn, vì vậy mới trói tộc trưởng Bạch gia và xách lên.
– Hặc hặc, có tấm mộc này, ta xem Bạch gia làm sao dám ra tay với ta.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý, hắn cảm giác mình quá thông minh, không ngờ mình có thể nghĩ ra biện pháp vẹn cả đôi đường.
– Đáng tiếc lão gia hỏa này chính là Nguyên Anh trung kỳ, tác dụng sưu hồn không lớn, Hắn có thể tìm ra vị trí của ta, nhất định có ấn ký chỉ dẫn, ta không tìm ra mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, nghĩ tới lão tổ Thiên Nhân Bạch gia xuất thủ với mình lúc trước, ánh mắt lóe sáng.
– Có lẽ lưu ấn ký vào lúc đó.
Bạch Tiểu Thuần sờ lên mặt nạ, lúc hắn suy nghĩ một chút, mặt nạ lợi dụng, có thể che giấu diện mạo và khí tức của mình nhưng không có khả năng đánh tan ấn ký bên ngoài.
– Có cái gì chứ, ta xuất thủ, bản thân mình cũng sợ hãi!
Bạch Tiểu Thuần cổ vũ bản thân mình, hắn nghĩ lại mà sợ, thân thể tiến lên phía trước, hắn trực tiếp bước lên không trung, hắn thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra phía sau, tộc trưởng Bạch gia bị hắn kéo đi như đang chơi diều.
– Bạch Hạo có linh thiêng, chắc có lẽ sẽ vui vẻ, ta chính là sư phụ của hắn mà.
Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, hắn bay nhanh về phía trước.
Lúc này cuồng phong thổi vào mặt tộc trưởng Bạch gia, đối phương nhanh chóng tỉnh táo lại, nhìn thấy trạng huống của mình, tộc trưởng Bạch gia sầu thảm, ánh mắt mang theo oán độc, không ngừng nguyền rủa Bạch Tiểu Thuần.
– Nghiệt tử, ngươi chết không yên lành!!
Bạch Tiểu Thuần không để ý, tiếp tục phi hành, thời gian trôi qua ba ngày, trong ba ngày qua, tộc trưởng Bạch gia nguyền rủa nên giọng nói khàn khàn, hắn vẫn không ngừng nguyền rủa và nhục mạ Bạch Tiểu Thuần.
Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng nóng giận.
– Câm miệng, lão gia hỏa ngươi có câm miệng hay khoog, nếu không ta…
Bạch Tiểu Thuần tức giận quay người ra sau quát lớn.
– Giết ta!!
Tộc trưởng Bạch gia ngoảnh mặt làm ngơ, ánh mắ nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, hắn gào thét.
– Yên tâm, ta không giết ngươi, nếu ngươi còn dám nói thêm câu nào nữa, ta sẽ lột sạch ngươi ra!
Bạch Tiểu Thuần giận dữ, sau khi hắn nói ra lời này, tộc trưởng Bạch gia mở to mắt, hắn hít thở suy yếu cũng trở nên dồn dập, sắc mặt bị nghẹn đỏ lên, há hốc mồm, hắn không dám nói thêm câu nào nữa.
Hắn cũng không cho rằng nghịch tử đang uy hiếp hắn, mà thật sự có thể làm được, vừa nghĩ tới mình bị lột sạch treo lên, hắn cảm thấy nhục nhã tới cực điểm, điều này làm hắn sợ hãi không nhỏ, ngay sau đó thân thể hắn run rẩy vài cái.
Vừa thấy đe dọa có hiệu quả, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn nở nụ cười lạnh, ánh mắt không tốt nhìn lên người tộc trưởng Bạch gia, tộc trưởng Bạch gia run rẩy khi thấy hắn nhìn mình, tức giận bốc lên, hắn vẫn cố gắng không nói câu nào, nội tâm đắng chát và điên cuồng đang thiêu đốt tâm thần hắn.
Hắn không dám tiếp tục khiêu khích, hắn thân là tộc trưởng Bạch gia, nếu thật bị làm như vậy, bản thân hắn chết thì thôi, sau khi chết còn biến thành trò cười cho Bạch gia và các thế lực trong thành Cự Quỷ, thậm chí truyền khắp Man Hoang… Cho dù qua vô số năm sau vẫn biến thành chủ đề của người khác nói say sưa.
Tộc trưởng Bạch gia cảm thấy nổ tung khi nghĩ tới kết quả như vậy.
– Sớm biết như thế, hà tất mắng chửi làm gì!
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tộc trưởng Bạch gia như vậy, hắn cũng mềm lòng, vừa nghĩ tới thái độ kẻ này với Bạch Hạo, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra hàn quang.
– Loại người này, không đáng để thông cảm!
Bạch Tiểu Thuần quay người tiếp tục chạy đi, trên đường hắn cũng nghiên cứu hồn chu và lá cờ màu tím của tộc trưởng Bạch gia.
Mặc dù hai thứ này không tệ, nhất là lá cờ nhỏ, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, trên lá cờ có mười vạn ấn ký, tất cả đều liên quan tới tốc độ, tiêu hao tuy lớn nhưng khi vận dụng có thể bộc phát tốc độ cực kỳ kinh người.
Cho dù là tộc trưởng Bạch gia cũng không có biện pháp vận dụng toàn bộ, bởi vì tiêu hao to lớn không cách nào tưởng tượng nổi, Bạch Tiểu Thuần tính toán một chút, nếu mở ra toàn bộ, trong một hô hấp cần tiêu hao mười hồn dược trung phẩm!
Loại tiêu hao này, cho dù là Bạch gia cũng chịu không nổi… Quan trọng nhất, trên hồn chu và lá cờ nhỏ đều có ấn ký của lão tổ Thiên Nhân Bạch gia, trước khi phá tan ấn ký, không ai có biện pháp vận dụng nó như ý mình.
Vả lại hai thứ này mới luyện linh mười một lần, Bạch Tiểu Thuần nhìn phù văn phủ kín trên đó liền thở dài, biết mình không thể sử dụng.
– Nếu cho ta chút thời gian, có lẽ ta có thể dùng nước Thông Thiên Hà ăn mòn từ từ…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, dứt ném hai thứ này vào bên trong thùng lớn chứa nước Thông Thiên Hà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 899: Bổn Vương Muốn Bắt Sống Hắn
Trước khi vận dụng hồn chu, nó chỉ lớn như nắm tay, bị Bạch Tiểu Thuần ném vào trong thùng, Bạch Tiểu Thuần thu hồi tâm thần của mình.
– Ấn ký trên người của ta…
Bạch Tiểu Thuần cau mày, sau nửa ngày hắn liền hít sâu một hơi, hai tay bấm niệm pháp quyết dò xét thân thể của mình, ngay cả khí huyết toàn thân cũng sôi trào, dựa theo quy luật nào đó dò xét khắp toàn thân, hắn vừa làm như thế vừa bỏ chạy thật nhanh.
Thời gian trôi qua, buổi trưa ngày thứ ba, Bạch Tiểu Thuần đang bay nhanh, tâm thần rung động, hắn quay đầu nhìn ra sau lưng, hắn nhìn thấy bầu trời sau lưng có rung động xuất hiện, có thứ gì đó đang bay tới.
Đó là một lão giả, lão giả ngồi trên hồn chu với tốc độ cực nhanh, sắc mặt phong trần mệt mỏi nhưng không che dấu được sát cơ nồng đậm, hắn bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không biết lão giả tên gì nhưng lại quen mắt, nhận ra kẻ này chính là tộc lão Nguyên Anh của Bạch gia, dường như tu vi gần tới Nguyên Anh trung kỳ, hắn thuộc dòng chính.
– Lại đuổi tới? Còn là một người?
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn dừng bước không chạy đi.
Trong nháy mắt lão giả tới gần Bạch Tiểu liền nhìn thấy tộc trưởng Bạch gia bị cột giống con diều giấy, nhìn thấy việc này, tròng mắt lão giả suýt rớt ra ngoài, hắn hít sâu một hơi, thân thể dừng lại trong nháy mắt.
– Tộc trưởng bị bắt giữ!! Điều này sao có thể!
Trên mặt hắn mang theo thần thái không thể tưởng tượng nổi, dường như không ai có thể nghĩ tới, ngay cả tộc trưởng cũng bị bắt giữ, cảnh này làm nội tâm lão giả áp lực kinh hồn, tu vi của hắn hiện tại không bằng tộc trưởng, tộc trưởng còn bị bắt giữ, bản thân mình xuất thủ thế nào? Lão giả nhìn thấy bộ dạng tộc trưởng thê thảm như thế liền bất định.
– Mặc kệ nguyên nhân vì sao, không cần mạo hiểm vì việc này…
Lão giả đổ mồ hôi trán, nghĩ đến đây liền không do dự nữa, lúc này cầm Truyền Tống Phù ra và bóp nát…
Oanh, thân ảnh của hắn biến mất trong nháy mắt.
– Dọa chạy?
Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc.
– Điều này… Quá thức thời nha, thì ra không phải chỉ có ta sợ chết, Nguyên Anh cũng như vậy…
Hắn có ý định bắt giữ lão giả rồi khi dễ, lại có ý định bắt thêm vài con diều, vào lúc này gãi đầu, tộc trưởng Bạch giả nhìn thấy liền nghiến răng nghiến lợi, hắn không vui khi thấy Bạch Tiểu Thuần đắc chí.
– Bùa hộ mệnh này có tác dụng nha.
Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, hắn cầm tộc trưởng Bạch gia bay đi, bắt đầu từ hôm đó, thân ảnh người Bạch gia tăng lên nhưng không ngoài dự tính, người các chi mạch nhìn thấy tộc trưởng Bạch gia sau lưng Bạch Tiểu Thuần liền hít khí lạnh, sau khi do dự một lúc liền rời đi.
Tộc trưởng Bạch gia hận bản thân mình ngất đi cho đỡ mất mặt.
Có thể bắt giữ tộc trưởng Bạch gia, chứng minh Bạch Tiểu Thuần dùng biện pháp gì, trừ phi tu vi của bọn họ mạnh hơn tộc trưởng Bạch gia, bằng không chẳng làm nên trò trống gì.
Cũng không phải tất cả đều như thế, vẫn có dòng chính Bạch gia dựa vào ấn ký đuổi giết Bạch Tiểu Thuần, sau khi gặp mặt liền vây công.
Đối diện với mấy gia hỏa đằng đằng sát khí, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo thần thái lạnh lùng, hắn không khách khí đại triển thần uy máu nhuộm bầu trời…
Thậm chí dọc theo con đường này, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần kéo tộc trưởng Bạch gia đi, không chỉ người Bạch gia, còn có người mấy gia tộc khác và hồn tu thế lực thành Cự Quỷ trong Man Hoang đều nhìn thấy.
Những người này có một ít gặp được Bạch Tiểu Thuần liền bay qua, khi nhìn rõ tất cả thì mọi người giật mình.
– Người này là ai.. Hắn kéo theo là… Là tộc trưởng Bạch gia?
– Không thể nào…
Vào lúc càng nhiều người nhìn thấy chuyện này, hoặc giả nghe sau đó chạy tới, cả đám truyền đi xôn xao, lập tức truyền ra khắp phạm vi thế lực thành Cự Quỷ.
Ban đầu những việc như vậy chỉ âm thầm truyền ra, bản thân không phải rất xác định, nhưng sau đó chuyện tổ địa Bạch gia cũng bị người hai gia tộc khác và sứ giả thành Cự Quỷ âm thầm truyền ra, lập tức như giọt nước đổ vào nồi dầu sôi, chuyện này lập tức nổ tung.
– Người nào mới là kỳ lân tử của Bạch gia, chém giết Bạch Tề, cướp Thiên Nhân Hồn, lại chạy thoát khi lão tổ Thiên Nhân Bạch gia ra tay.
– Sau khi hắn chạy thoát, tộc trưởng Bạch gia tự mình đuổi giết nhưng bị người này bắt buộc lên dây thừng kéo đi như con chó, rất nhiều người nhìn thấy việc này.
– Trời ạ, Bạch Hạo… Hắn muốn mưu phản Bạch gia sao?
Việc này náo càng lúc càng lớn, cũng dẫn tới nhiều người chú ý, Bạch gia phái rất nhiều tộc nhân đánh giết Bạch Tiểu Thuần, nhưng sau khi tin tức Bạch Tiểu Thuần giết ngược truyền trở về, chuyện này cũng oanh động cả Vương thành.
Từng Thiên Hầu và người các gia tộc trong Vương thành đều động dung, cũng biết Bạch gia xuất hiện kỳ lân tử Bạch Hạo, người này chẳng những cướp Thiên Nhân Hồn, phản bội Bạch gia, còn trói phụ thân của mình… Giết chóc vô số tộc nhân, lòng dạ độc ác!
– Nghe nói người này chịu nhục trong Bạch gia, đã từng nhận đủ khi dễ và xem thường, thậm chí có mấy lần nguy hiểm sinh tử, hắn vẫn ẩn nhẫn, chờ thời khắc mở tổ địa liền bộc phát toàn diện, gáy một tiếng ai nấy cũng kinh ngạc?
– Chuyện này tính là gì, ta nghe nói Bạch Hạo có tư chất luyện hỏa kinh thiên động địa, tu vi Kết Đan Đại viên mãn, không giống người thường!
– Bạch gia quá thiển cận… Dù vậy Bạch Hạo cũng quá ngoan độc, hắn trói phụ thân của mình!
Toàn bộ thế lực trong phạm vi thành Cự Quỷ đều nghị luận việc này, khi từng tin tức được truyền ra các nơi, không ai không sợ hãi thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần.
Trong mắt rất nhiều người, mặc dù bọn họ chưa gặp Bạch Tiểu Thuần, nhưng ấn tượng của bọn họ về hắn là ẫn nhẫn, tư chất nghịch thiên, lục thân không nhận, lãnh khốc vô tình.
Chẳng những các gia tộc cùng Thiên Hầu biết được việc này, cho dù là trong Vương thành cũng nhận được tin tức, lúc này tại khu vực trung tâm của Vương thành có một pho tượng cực lớn, đỉnh đầu pho là vương cung.
Trong vương cung có một thân ảnh to lớn mặc vương bào đứng tứước rào chắn, hắn chắp tay sau lưng nhìn thiên địa xa xa, thân ấy chẳng những hùng tráng, càng có khí thế không thể hình dung nổi, hắn đứng tại chỗ này có thiển nghiền ép thiên ý, Thiên Nhân cũng phải run rẩy trước mặt hắn.
Dường như hắn đang đứng, cả thiên địa cũng phải cúi đầu.
Đó là một nam tử trung niên, tướng mạo cực kỳ tuấn mỹ góc cạnh rõ ràng, trong mắt mang theo tâần thái thượng vị giả bao trùm chúng sinh, hắn yên lặng đứng ở nơi đó, dường như chỉ một người cũng đủ sức trấn áp cả thiên địa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 900: Lão Tổ Đích Thân Tới (Thượng)
Người này chính là tọa hạ Khôi Hoàng, một trong tứ đại Thiên Vương Man Hoang, Cự Quỷ Vương!! Địa vị của hắn dưới một người trên ngàn vạn người, nhất là hôm nay hoàng quyền yếu ớt, bất cứ tồn tại nào trong bốn đại Thiên Vương dậm chân cũng làm Man Hoang rung chuyển, là đại nhân vật chính thức.
– Bạch Hạo… Thú vị…
Cự Quỷ Vương lên tiếng, trong mắt mang theo hào quang kỳ dị, sau khi suy nghĩ một lúc liền cười nhạt.
– Vô Thường Công, ngươi đi một chuyến tìm Bạch Hạo kia mang về Cự Quỷ thành, an bài thân phận cho hắn.
Lời nói của Cự Quỷ Vương lạnh như băng, khóe miệng mang theo nụ cười thâm ý.
Lời nói của hắn quanh quẩn bên tay trái của pho tượng, chỗ đó có một cung điện, có một lão giả bay nhanh ra khỏi cung điện.
Lão giả vô cùng tang thương, trong mắt và trên người của hắn mang theo khí tức năm tháng, mơ hồ dung nhập vào thiên địa, hắn… Chính là Thiên Nhân Cảnh!
– Tuân vương mệnh!
Lão giả ôm quyền cúi đầu thật sâu, hắn quay đầu biến mất trong hư vô.
– Bạch gia muốn hắn chết, ta càng muốn hắn sống! Ba đại gia tộc sao, có lẽ các ngươi đã chuẩn bị không kém bao nhiêu… Ta xem các ngươi ai dám nhảy ra!
Cự Quỷ Vương cười ngạo mạn, Bạch Hạo trong mắt hắn chỉ là tiểu tử không quan trọng mà thôi, cũng không thèm quan tâm sinh tử của Bạch Hạo, nếu đã có liên quan với Bạch gia, như vậy cứ dùng hắn làm con cờ thăm dò Bạch gia.
Cùng lúc đó trong thành Bạch gia, tất cả người Bạch gia đều lâm vào trầm mặc, mấy ngày qua, bởi vì việc của Bạch Hạo cho nên đẩy Bạch gia lên đầu sóng ngọn gió.
Bên ngoài có đủ nghị luận, cho nên người Bạch gia không chịu nổi, Bạch Hạo phản tộc, đánh giết Bạch Tề, cướp Thiên Nhân Hồn, sau đó bắt giữa tộc trưởng Bạch gia, dòng chính Bạch gia liên tục đuổi giết nhưng chết không ít.
Việc này làm lòng người Bạch gia bàng hoàng, nhất là trong Bạch gia lại xuất hiện âm thanh khác biệt, người của chi mạch nhao nhao, lấy chuyện Bạch Hạo ra làm cửa ải đột phá phản kích chủ mạch.
– Bạch Hạo chính là kỳ lân tử chân chính của Bạch gia nhưng bị đám chủ mạch các ngươi bức phải phản bội!
– Kỳ lân tử như thế, nếu hắn còn trong Bạch gia chúng ta, một khi hắn trở thành Nguyên Anh, nhất định sẽ tăng địa vị Bạch gia chúng ta lên độ cao mới!
Ngôn từ như thế càng ngày càng nhiều, dường như Bạch Hạo càng chói mắt thì chủ mạch càng bị động, mặc dù muốn giết tâm muốn giết Bạch Hạo mãnh liệt tới cực hạn, hết lần này tới lần khác bọn họ không có cách nào.
Ngay cả tộc trưởng Nguyên Anh trung kỳ cũng bị bắt giữ, những người khác không thể làm gì, mà hôm nay, tộc lão Nguyên Anh hậu kỳ duy nhất của chủ mạch cũng ra ngoài đuổi giết Bạch Tiểu Thuần, nếu như hắn vẫn thất bại, như vậy tương đương chủ mạch bại.
Về phần tộc lão pháp đường và hình đường, bọn họ không thuộc về chủ mạch, mặc dù vì lệnh của lão tổ nên phải ra ngoài tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, nhưng rõ ràng tìm được là đại công, không tìm được chính là lỗi của chủ mạch.
Thái phu nhân im lặng nhìn đám người Bạch gia, đáy lòng thê thảm mà tuyệt vọng, trước kia, cho dù thế nào nàng cũng không ngờ chỉ một Bạch Hạo lại làm Bạch gia bị động như thế.
Vừa nghĩ tới ái tử bị giết, phu quân bị bắt giữ, nội tâm của nàng như tan vỡ, càng căm hận oán độc Bạch Hạo mãnh liệt tới mức không cách nào hình dung.
Có thể nói giờ Bạch gia lúc này không có lão tổ Thiên Nhân, sợ rằng đã xuất hiện nội đấu, cho dù là hiện tại cũng sinh ra sóng ngầm mãnh liệt, chủ yếu nhất chính là lão tổ Thiên Nhân không tỏ thái độ.
Những mạch này đang đợi… Đợi lão tổ Thiên Nhân tỏ thái độ, việc này tất nhiên sẽ có một câu trả lời hợp lý, chẳng qua hôm nay lão tổ Thiên Nhân Bạch gia không có tâm tư quản chuyện Bạch gia.
Cho dù tộc trưởng Bạch gia bị bắt giữ, hắn cũng không đặt trong lòng, chỉ cần cơ nghiệp Bạch gia tồn tại là đủ, chỉ là tộc trưởng mà thôi, cùng lắm đổi người là được.
Trước mắt hắn quan tâm nhất chính là Bạch Hạo.
– Một đám phế vật, một gia tộc lại không thể bắt giữa một Bạch Hạo!
Trong mật thất dưới lòng đất, lão tổ Thiên Nhân Bạch gia ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn mang theo quyết đoán.
– Đợi không được nữa rồi, chờ đợi lâu hơn nữa, một khi Cự Quỷ Vương can thiệp, lão phu cũng bỏ lỡ thời cơ… Phải đánh cược một lần.
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia hạ quyết định, hắn hít sâu một hơi và đi ra ngoài.
Ánh mắt của hắn nhìn sáu ngọn nén đang cháy trong bảy chén nhỏ, sau khi im lặng một lúc liền bước đi.
Trong nháy mắt hắn vừa bước đi, trong mật thất sinh ra cuồng phong quét ngang bốn phương, sáu ngọn nén trong bảy chén nhỏ bị dập tắt một cây.
Bạch gia lão tổ không lưu lại, hắn bước đi sáu bước, sau khi bước ra bước thứ bảy, bảy chén nhỏ tạo thành một trận pháp dập tắt toàn bộ.
Khi chúng dập tắt, thân thể lão tổ Bạch gia sinh ra âm thanh ken két giống như xương cốt xung đột với nhau, thân thể của hắn từ trạng thái héo rũ trực tiếp khôi phục sức sống bình thường, dã biến thành nam tử trung niên.
Tu vi chấn động kinh người sinh ra trên người của hắn, ánh mắt hắn như tia chớp, hắn đứng ở đó không khác gì đại biểu thiên ý.
– Thất Chúc Tỏa Mệnh Thuật… Chúng khóa thọ nguyên của lão phu, giúp lão phu sống lâu thêm một ít năm tháng… Nhưng phương pháp này cả đời chỉ có thể thi triển một lần, Bạch Hạo… Ngươi đừng làm lão phu thất vọng.
Sắc mặt lão tổ Thiên Nhân Bạch gia hung ác, lời hắn nói u ám nhưng ánh mắt sinh ra hàn quang, hắn bước về phía trước, trong chốc lát xuyên qua hư vô, lập tức biến mất không thấy gì nữa.
Lúc lão tổ Thiên Nhân Bạch gia rời đi, trên âầu trời Bạch gia xuất hiện tiếng thiên lôi nổ vang.
Cùng luc đó trong thiên địa cách Bạch gia rất xa, Bạch Tiểu Thuần đang tiến lên phía trước, đoạn đường này hắn chém giết không ít người Bạch gia, những người này cũng không phải hắn chủ động ra tay, mà là bọn họ vây công hắn.
Bạch Tiểu Thuần phản kích chém giết bọn họ, hắn cũng giết chết ba tộc lão, trước mắt hắn đã bay tới biên giới phạm vi thế lực thành Cự Quỷ.
Giờ phút này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực, hắn đang phi hành và bấm niệm pháp quyết vỗ lên người mình, hắn học bí pháp này trong Tinh Không Đạo Cực Tông, đó là biện pháp ngu ngốc để tiêu trừ ấn ký bám vào người mình.
Lấy khí huyết bản thân cọ rửa ấn ký trên người, mặc dù có tác dụng nhưng căn cứ ấn ký mạnh yếu mà thời gian duy trì dài hay ngắn, nếu như chậm, vài năm cũng có thể.
Cụ thể trừ xem ấn ký mạnh yếu ra, còn cần nhìn trình độ của huyết khí mạnh yếu thế nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










