Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 174 : Trời Giáng Hỏa Vũ (c866-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 866: Trời Giáng Hỏa Vũ
Hắn rất lo lắng thất bại, một khi thất bại tổn thất rất lớn, lúc này hắn tập trung tinh thần luyện chế, sau khi bản thân ổn định cảm xúc, lúc này mới bắt đầu luyện chế thập nhị sắc hỏa.
Lúc rất nhiều oan hồn dung nhập vào thập nhị sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần càng ngưng trọng, tốc độ của hắn hơi chậm một ít, thậm chí hắn ẩn ẩn cảm giác tâm thần của mình không thể chèo chống, hỏa diễm bất ổn và có dấu hiệu sắp dập tắt, Bạch Tiểu Thuần xuất ra một phân thân, lại đồng tâm hiệp lực luyện chế cùng phân thân.
Dùng phân thân phối chính là phương pháp Bạch Tiểu Thuần thôi diễn nhiều ngày qua, hắn phát hiện còn thừa hai phân thân cũng không làm gì, dù sao nói thế nào cũng là nhất tâm nhị dụng, một phần thân là tốt rồi.
Lúc này có phân thân tương trợ, thập nhất sắc hỏa dung hợp ổn định, thời gian trôi qua, một giờ sau Bạch Tiểu Thuần hoàn thành tất cả trình tự, biển lửa chung quanh đã biến thành mười hai màu.
– Bạch Hạo nói phi thường chính xác, hỏa chỉ là một loại biểu hiện mà thôi, không phải tồn tại thực chất…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vui mừng, hắn hít sâu sau đó hiểu rõ mình đã thành công, trước mắt chỉ cần mình nguyện ý là có thể diễn biến thành hồn dược trung phẩm, chỉ cần ngưng tụ biển lửa lại một chỗ là có thể ngưng thành hỏa diễm.
Hắn không ngờ rằng mình có thể thành công luyện chế thập nhị sắc hỏa trong một lần duy nhất.
– Ha ha, Bạch Tiểu Thuần quả nhiên là thiên tài.
Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn nâng tay ngưng tụ biển lửa vào một chỗ, hắn muốn biến nó thành thập nhị sắc hỏa.
Vào lúc này lại có ngoài ý muốn sinh ra!
Trong lúc biển lửa co rút lại và sinh ra cuồng bạo, khí tức cuồng bạo bộc phát làm Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, lúc uy lực vô cùng khủng bố của vụ nổ sắp bộc phát càn quét bốn phương…
Đây chính là thập nhị sắc hỏa ah, một khi nổ tung sẽ có uy lực kinh thiên động địa, dọa Bạch Tiểu Thuần hét lên, nếu có Luyện Hồn Sư khác ở đây, cho dù là Hoàng Phẩm cũng không nhất định có thể ngăn cản, vừa vặn những năm qua Bạch Tiểu Thuần liên tục cảnh giác với tạc lô cho nên hắn có thể khống chế.
Lúc này hắn xem cuồng bạo giống tạc lô, mặc dù cũng hãi hùng khiếp vía nhưng phản ứng cực nhanh, tay phải buông ra và bấm niệm pháp quyết, hàn khí xuất hiện, hai tay đẩy hàn khí vào trong thập nhị sắc hỏa..
Lúc này biển lửa bị áp chế, hỏa diễm chậm rãi biến mất, xuất hiện trước mặt hắn chính là hồn dược trung phẩm.
Những người khác nhìn thấy hồn dược trung phẩm nhất định sẽ cao hứng, Bạch Tiểu Thuần lại đau khổ, hắn ngơ ngác nhìn hồn dược trung phẩm.
– Ta không muốn dược, ta muốn hỏa… Tại sao lại như vậy…
Bạch Tiểu Thuần dùng sắc bứt tóc của mình, hồi tưởng trình tự luyện hỏa, hắn không cho rằng mình sai lầm.
Nhất định là lúc cuối cùng khi ngưng tụ hỏa diễm lại không thành hỏa… Nhất là nhớ lại lực lượng khủng bố trong thập nhị sắc hỏa bùng nổ, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn sợ hãi.
– Chẳng lẽ… Ta luyện dược thường xuyên xảy ra ngoài ý muốn cũng lây lan… Lúc ta luyện hỏa lại xuất hiện?
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nội tâm cả kinh.
Sau nửa ngày hắn mới nhìn sang hồn tháp, hắn xoắn xuýt suy nghĩ mình có nên tiếp tục hay không, chỉ có như vậy mới tìm ra sai lầm.
Sau một lúc lâu, hắn cắn răng một lấy oan hồn ra và luyện chế, lúc luyện thành thập nhất sắc hỏa thì hắn cắn răng dừng lại.
– Không thể ở chỗ này…
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần xoay tròn, hắn thu phân thân và thập nhất sắc hỏa lại, cầm hồn tháp lao ra ngoài, lúc hắn không lựa chọn khu bắc, mà là thừa dịp ban đêm đi tới khu đông.
– Cho dù nơi này xảy ra ngoài ý muốn ta cũng không cảm thấy bất an…
Bạch Tiểu Thuần ho một tiếng, hắn tìm hòn non bộ không nguwofi chú ý ở khu đông, sau khi nấp vào bên trong hắn lại bố trí trận pháp, lúc này mới cẩn thận mang thập nhất sắc hỏa ra, hắn lại vụng trộm luyện chế thập nhị sắc hỏa.
Đêm dài yên tĩnh, uy áp của đa sắc hỏa bị mặt nạ che dấu, cho dù có người đứng cạnh hòn non bộ khó phát hiện bên trong hòn non bộ có người, cũng không biết bên trong có hỏa diễm kinh người sắp hình thành.
Bạch Tiểu Thuần rất khẩn trương, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh, tất cả mọi trình tự vô cùng bình thường, qua một giờ sau biển lửa biến thành mười hai màu, chỉ cần ngưng tụ làm một sẽ thành hỏa, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương quên cả hít thở.
– Có lẽ chính là lúc này…
Bạch Tiểu Thuần chờ đợi một lúc, hắn cẩn thận thu nập biển lửa vào trong bàn tay.
Đột nhiên biển lửa lại sinh ra rung động bất ổn khó giải thích, lực lượng cuồng bạo bộc phát dữ dội, dường như muốn hình thành phong bạo, cảm giác nguy cơ mãnh liệt bao phủ tâm thần Bạch Tiểu Thuần..
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi suýt thét lên, hắn muốn điều chỉnh nhưng cuồng bạo còn mạnh hơn lần trước, Bạch Tiểu Thuần không điều chỉnh thì thôi, vừa mới điều chỉnh làm biển lửa nổ vang, lực lượng cuồng bạo hủy diệt bộc phát dữ đội.
Da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp nứt ra, hắn lui ra sau một bước sau đó vận dụng lực lượng Bất Tử Cấm, thân thể phân giải và biến mất không thấy đâu nữa, vào lúc hắn biến mất biển lửa bạo phát, lực lượng cuồng bạo hủy diệt hòn non bộ và bao phủ chung quanh..
Đột nhiên có cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, biển lửa biến mất vô tung, ngay sau đó trên bầu trời Bạch gia lại biến thành màu đỏ, màn đêm biến mất, cảnh tượng này làm cả Bạch gia đại loạn, không chờ người Bạch gia kịp phản ứng, tầng mây kia nội, trong tầng mây màu đỏ xuất hiện tiếng nổ mạnh như thiên lôi, ngay sau đó cảnh tượng kinh người xuất hiện.
Hỏa vũ hóa thành từng đám rơi xuống đất.
Hỏa vũ kinh thế hãi tục rơi xuống đất, chúng nhắm thẳng vào Bạch gia, hỏa diễm đầy trời chiếu sáng cả phiến thiên địa, cả Bạch gia rung động, trận pháp nâng lên uy lực cao nhất ngăn cản hỏa vũ đầy trời.
Trong đêm khuya hôm nay, tất cả người Bạch gia đều bị cảnh tượng kinh thế hãi tục này làm khiếp sợ, sau khi nhìn thấy biển lửa từ trên trời rơi xuống liền xôn xao.
– Đây… Đây là cái gì!
– Chẳng lẽ có địch tập kích!!
– Trời ạ, là hỏa vũ…
Tiếng nổ ầm ầm rung chuyển thiên địa, nhiệt độ của hỏa vũ gần bằng nhiệt độ thập nhị sắc hỏa, chúng vừa hàng lâm làm trận pháp vặn vẹo, từng đạo thân ảnh cũng bay ra khỏi Bạch gia, bọn họ muốn chạy trốn.
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Bạch Tề và nhiều người khác rung động, Thái phu nhân đứng trên lầu các nhìn ra ngoài, nàng ngạc nhiên với cảnh tượng trước mặt.
– Thập nhị sắc hỏa… Đây là… Thập nhị sắc hỏa, điều này sao có thể, trời giáng đa sắc hỏa?
Tất cả thiên kiêu chi thứ của Bạch gia hít thở dồn dập, kinh nghi bất định.
Vào lúc mọi người đang khiếp sợ, người Bạch gia bị biển lửa thu hút sự chú ý, vào lúc này bên ngoài Bạch gia, Bạch Tiểu Thuần đang há hốc mồm, hắn ngơ ngác nhìn sang Bạch gia, hắn nhìn hỏa vũ muốn nhấn chìm Bạch gia.
– Không nên oán ta… Ta không phải cố ý…
Bạch Tiểu Thuần chột dạ, da đầu của hắn vẫn còn căng cứng, hắn không dám trì hoãn, hắn cắn răng bước tới trước một bước, hắn lại sử dụng Bất Tử Cấm, thừa dịp Bạch gia đại loạn quay về khu bắc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 867: Thiên Hỏa Thần Thông
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần trở lại khu bắc, trận pháp của Bạch gia không chịu nổi nhiều hỏa vũ như vậy cho nên lung lay sắp đổ, đúng lúc này trong khu đông có tiếng gào thét vang lên, sau tiếng gào có bảy tám thân ảnh bay lên, bảy tám đạo thân ảnh này bộc phát tu vi Nguyên Anh.
Bọn họ chính là tộc lão Nguyên Anh của Bạch gia, bảy tám người này phân biệt tọa trấn các hướng và toàn lực chèo chống, lúc này trận pháp mới vững vàng.
Bạch Tiểu Thuần cũng phải líu lưỡi khi nhìn tâấy cảnh này, hắn hãu hùng khiếp vía đứng tại khu bắc quan sát tình huống.
– Có lẽ không có người nào biết là ta làm.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần chuyển động, liếm môi, nội tâm hắn rầu rĩ, hắn cũng dự liệu được hỏa diễm mình luyện chế lại có uy lực đáng sợ như vậy…
Thời điểm hắn tâm thần bất định, một nam tử trung niên xuất hiện tại khu đông.
Quần áo nam tử vô cùng quý giá và xinh đẹp, tướng mạo không giận tự uy, sắc mặt hắn vô cùng âm trầm, trên người sinh ra khí chất thượng vị giả, có tu vi Nguyên Anh trung kỳ không tầm thường, trên đường đi hắn đi tới, tất cả tộc nhân nhìn thấy đều cúi đầu bái kiến.
– Bái kiến tộc trưởng.
Nam tử trung niên hính là phụ thân Bạch Hạo, gia chủ Bạch gia thế hệ này, hắn ngẩng đầu nhìn hỏa vũ không ngừng oanh kích vào trận pháp, sắc mặt hắn âm trầm như nước, bờ môi hắn nhúc nhích giống như đang truyền âm.
Đột nhiên lúc này có tiếng hừ lạnh tang thương vang lên, trong lòng đất dưới thành trì Bạch gia truyền ra, tiếng hừ lạnh vượt qua cả thiên lôi, trực tiếp rung chuyển tầng mây trên bầu trời, giống như tiếng hừ lạnh dung hợp với thiên địa, thiên chính là hắn, hắn chính là thiên.
– Tán!
Chỉ một chữ đã làm bầu trời nổ vang, tầng mây trên bầu trời sụp đổ, trong tiếng nổ vang này vô số tầng mây bị bàn tay vô hình xóa đi, tầng mây trên bầu trời biến mất.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở khu bắc nghe tiếng quát, hắn càng cảm nhận được một đạo thần thức vô cùng cường đại thay thế thiên ý, bao phủ tám phương, cảm giác này làm hắn dựng tóc gáy.
– Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn che dấu khí tức của bản thân.
Hỏa vũ giống như lục bình không rễ, dần dần biến mất, cả Bạch gia xuất động toàn bộ, trận pháp cũng mở toàn diện, rốt cục biển lửa kinh khủng trên bầu trời không thể gây hại cho Bạch gia.
– Dám dùng thập nhị sắc hỏa đột kích Bạch gia ta… Phải tra việc này, lão phu muốn xem là thủ bút của ai!
Thiên Nhân lão tổ trong lòng đất Bạch gia lên tiếng, giọng nói bá đạo quanh quẩn không gian.
Trong thành trì Bạch gia, tâm thần mọi người rung động, nhất là những tộc nhân kia càng cuồng nhiệt, mọi người quỳ lạy sùng kính.
Bạch Tề cũng tốt, Thái phu nhân cũng được, còn có những tộc lão đều như thế này, cho dù là tộc trưởng Bạch gia cũng nghiêm túc, mặc dù không có quỳ lạy nhưng hắn vẫn ôm quyền cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên sắc mặt hắn không dễ nhìn, hắn hất tay áo lên, giọng nói lạnh lùng truyền ra chung quanh.
– Hình đường, công đường và các vị tộc lão, truyền lệnh của ta, phát động lực lượng toàn tộc truy tra việc này.
Trong đêm nay tất cả người Bạch gia không ai nghỉ ngơi, mấy tộc lão Bạch gia dẫn động hình đường và công đường tra xét việc này.
Việc điều tra tiến hành nhanh chóng, cũng tra ra hòn non bộ Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa lúc trước, mặc dù tra ra đầu nguồn nhưng không có manh mối, khi tra ra khu vực này, việc điều tra nội bộ càng gay gắt.
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi lạnh mình, biết rõ mình gây rắc rối không nhỏ, hăn biết nơi này không phải Nghịch Hà Tông, Bạch gia lại lạnh lùng với đồ nhi của mình như vậy, hắn cảm giác làm như vậy cũng không sai.
– Ta lại không phải cố ý, làm gì ngạc nhiên vậy?
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hắn vẫn lưu trong gian phòng rách nát của mình, một đêm này không bình yên, việc tra xét tiếp tục trong mấy ngày, căn phòng của Bạch Tiểu Thuần cũng bị điều tra, cuối cùng Bạch gia không tra được gì, việc này trở thành án chưa được giải quyết.
Bạch Tiểu Thuần biết rõ danh tiếng của mình mấy ngày qua rất lớn, cũng không dám tiếp tục luyện hỏa, hắn vẫn thôi diễn trong lòng, chuyện vẫn chưa chấm dứt, hắn vẫn chưa tìm được nguyên nhân mình thất bại.
– Thiên hỏa hàng lâm, nhất định có vấn đề xảy ra ở đâu đó…
– Tuy uy lực thiên hỏa không nhỏ nhưng đây là thập nhị sắc hỏa, nếu đạt tới thập ngũ sắc hỏa… Một khi hỏa vũ hàng lâm Bạch gia… Đoán chừng Bạch gia sẽ tan thành mây khói!
Bạch Tiểu Thuần một phương diện động tâm vì thiên hỏa, một phương diện khác lại không rõ mình thất bại ở đâu, hắn không ngừng thôi diễn trong đầu, hắn đang phân tích nguyên nhân tại sao mình thất bại, thời gian trôi qua, trong năm ngày gương mặt hắn tiều tụy hốc hác, tất cả tâm trí của hắn đều dùng để thôi diễn hỏa diễm.
– Theo đạo lý mà nói, không có khả năng thất bại…
– Quá trình vô cùng thuận lợi, chỉ có lúc duy trì thành hỏa lại xảy ra cuồng bạo…
– Hết lần này tới lần khác ngưng tụ hồn dược lại thành công…
– Rốt cuộc là sai lầm ở đâu?
Bạch Tiểu Thuần nắm tóc bối rối, hắn thôi diễn tất cả các bước, vào buổi trưa ngày hôm nay thân thể hắn rung mạnh, lập tức ngẩng đầu lên, hô hấp dồn dập, đôi mắt bắn ra hào quang sáng ngời.
– Chẳng lẽ… Là phân thân của ta!
Bạch Tiểu Thuần suy diễn tất cả tình huống, cuối cùng hắn cho rằng nguyên nhân lớn nhất chính là phân thân, bởi vì nó và bản tôn cùng luyện thập nhị sắc hỏa.
– Nếu như nguyên nhân xuất phát từ phân thân, như vậy mọi việc đều giải thích thông suốt, phân thân của ta là Thiên Nhân Hồn ngưng tụ thành, ngay cả ta cũng không biết cụ thể là thần thông gì, chẳng lẽ… Thật sự là do phân thân sao?
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng có khả năng, sau khi do dự hắn lại cho phân thân rời khỏi bản tôn.
Cho dù hắn biết rõ mọi chuyện chưa lắng xuống nhưng lại nóng lòng muốn nghiệm chứng một chút, bằng không tâm thần của hắn bị giày vò rất khổ.
Vì nghiệm chứng có phải nguyên nhân thất bại do phân thân hay không, Bạch Tiểu Thuần bay rất nhanh, hắn rời xa phạm vi thế lực của Bạch gia, sau khi xác định không có trở ngại, hắn tìm một thâm sơn và đáp xuống.
Lúc này hắn không còn dùng lực lượng phân thân, mà là liều toàn lực, dựa vào bản thân, vẫn dựa theo trình tự lúc trước, sau khi nếm thử một phen, mặc dù quá trình gian nan hơn không ít, nhiều lần hắn suýt không chịu nổi nhưng lại không tiếc trả giá lớn, nuốt linh dịch duy trì linh lực, ngay cả tiêu hao tinh lực cũng bổ sung.
Hắn tốn thời gian dài hơn, vào lúc hắn sức cùng lực kiệt, thậm chí đầu óc mơ hồ mới ngưng tụ thập nhị sắc hỏa thành công, vào lúc dung hợp hỏa diễm vào lòng bàn tay và thành hỏa, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi như mưa, hắn hưng phấn không nhỏ.
– Tất cả trình tự không khác gì lúc trước… Nhưng chỉ có, không có sử dụng phân thân cùng luyện hỏa lại xảy ra chuyện gì, quả nhiên là do phân thân! Phân thân chính là Thiên Nhân Hồn, vì dùng hồn luyện hỏa… Cho nên mới sinh ra thiên hỏa dị biến?
Tìm được nguyên nhân thất bại, Bạch Tiểu Thuần lập tức kích động, đôi mắt hắn tỏa sáng và cười vui vẻ.
– Nói như vậy, chẳng lẽ ta tự nghĩ ra… Luyện hồn thần thông? Thiên hỏa thần thông?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 868: Ta Không Hiểu
– Ta không thể tin nổi, ta lại lợi hại như vậy!
Bạch Tiểu Thuần kích động không nhỏ, hắn đứng dậy, cho dù tinh lực tiêu hao quá độ cho nên đầu óc choáng váng nhưng cảm xúc hưng phấn không kìm nén nổi.
– Bạch Tiểu Thuần ta lại tự nghĩ ra thần thông, đây là chuyện chỉ có khai sơn lão tổ mới có thể làm ra, ta… Ta quá bội phục chính mình!
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, hắn càng ngày càng cảm thấy mình quá xuất sắc cho nên càng say mê, lại nghĩ tới Trần Hạ Thiên và Trường thành buông tha mình lúc trước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mất đi chính mình là tổn thất lớn của Tinh Không Đạo Cực Tông.
– Hừ hừ, một ngày nào đó, ta muốn Trần Hạ Thiên hối hận vì quyết định ngày đó, Tinh Không Đạo Cực Tông cũng phải hối hận…
Bạch Tiểu Thuần kích động hưng phấn, hắn ngồi đả tọa khôi phục một phen, sau khi khôi phục mới nghênh ngang quay về Bạch gia.
Đường về thuận lợi, không gặp chuyện gì ngoài ý muốn, dù sao Bạch Tiểu Thuần vẫn còn một phân thân lưu lại tại khu bắc Bạch gia, cho nên không làm cho người nào hoài nghi.
Mấy ngày sau, Chu Nhất Tinh cũng phối hợp với Lý Phong phối mua đủ Sát Hồn Đinh và Truyền Tống Phù, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận nghiên cứu Sát Hồn Đinh và phát hiện đây là một cách vận dụng hồn khó hiểu, mà lại ngưng tụ oan hồn thành Sát Hồn Đình, quá trình rất đặc thù, sát khí rất nặng.
Bạch Tiểu Thuần cầm Sát Hồn Đinh trong tay và suy nghĩ, cảm thấy nếu như đi bố trí bây giờ, bố trí Sát Hồn Đinh thời gian dài có khả năng bị phát hiện, vì vậy hắn tính toán chờ tới trước khi tổ địa mở ra lại đi bố trí, như vậy mới ổn thỏa.
Hắn trừ chờ đợi, Bạch Tiểu Thuần lại cân nhắc luyện chế thập tam sắc hỏa, một phương diện khác vẫn ở trong gian phòng khu bắc tu hành Bất Tử Trường Sinh Công.
Thời gian nửa tháng trôi qua, vào hoàng hôn ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần đang đả tọa trùng kích một ít kinh mạch cuối cùng, hắn muốn tu hành Bất Tử Trường Sinh Công tầng thứ ba Bất Tử Cân đại thành viên mãn, bỗng nhiên hắn ngạc nhiên nhìn lên cao.
Trong linh thức của hắn, hắn phát giác được ở nơi xa có ba đạo hào quang bay tới, trực tiếp nhắm thẳng về phía gian phòng của mình, trong ba đạo hào quang là ba nam tử trung niên, quần áo màu đen, ở ngực trái treo huy chương nhật nguyệt.
Trang phục này chỉ có người hình đường mới được mặc, ba người tới gần làm người khu bắc chú ý, địa vị người khu bắc hèn mọn cho nên vô cùng sợ hãi, không ai dám nói tiếng nào.
Sắc mặt ba người kiêu căng, càng chán ghét nơi này, cảm thấy đây là u ác tính của Bạch gia và dơ bẩn, bọn họ lập tức bay tới gian phòng của Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, đi ra!
Lúc đáp xuống bên ngoài, ba tộc nhân hình đường cất tiếng kêu gọi.
Trong gian phòng, nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động.
– Chẳng lẽ bị phát hiện? Không có khả năng ah…
Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc, thân thể hắn trọng điệp, không có tự mình ra ngoài, một phân thân cất bước ra khỏi gian phòng.
Khí tức bản tôn hắn hoàn toàn biến mất, người ngoài không cảm nhận được.
Lúc Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi phòng, ba tộc nhân hình dường lạnh lùng nhìn hắn, người vừa cất tiếng lại nói.
– Đi thôi, tộc trưởng muốn gặp ngươi!
Ba người không nhiều lời, dường như không muốn ở nơi này quá lâu, lập tức xoay người rời đi, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần hơi lập lòe, hắn đi theo sau ba người này.
– Tộc trưởng gặp ta… Phụ thân của Bạch Hạo gặp ta làm gì… Cũng tốt, mượn cơ hội này có thể xem thái độ của phụ thân Bạch Hạo như thế nào.
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới phân thân của mình đi gặp đã cảm thấy ổn thỏa, nội tâm chắc chắc cho nên cứ theo ba người rời đi.
Trên đường đi ba tộc nhân hình đường không nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần, trong nội tâm kiêu căng và khinh miệt không che dấu, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được, nội tâm cười lạnh, hắn là người cực kỳ cao ngạo, hắn không so đo với loại người này làm gì.
– Chờ ta lộ tu vi ra ngoài, nhất định dọa chết ba người các ngươi!
Bạch Tiểu Thuần nói thầm trong lòng, ba người nhanh chóng tới khu tây, nơi này khác với khu đông, yên tĩnh rất nhiều, ngày bình thường cũng ít người tới đây.
Bạch Tiểu Thuần quan sát chung quanh, nội tâm cũng có ngạc nhiên, hắn bị dẫn vào một tòa nhà trong góc khu tây, căn nhà không lớn, có thể nhìn thấy bên trong có mấy gian phòng bỏ không nằm quanh sân nhỏ, mặt đất còn rất nhiều cỏ dại, hiển nhiên đã lâu không có người ở lại, cảm giác hoang vu rất rõ ràng.
– Vào đi thôi, tộc trưởng chờ ngươi bên trong.
Đi tới bên ngoài gian phòng, ba tộc nhân hình đường lên tiếng sau đó xoay người rời đi.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng, ẩn ẩn cảm trong gian phòng này có khí tức như có như không tồn tại, loại khí tức này dùng tu vi Bạch Tiểu Thuần đã đoán được, đây chính là người có tu vi Nguyên Anh.
– Gặp ta ở đây, chẳng lẽ muốn giết ta sao?
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn nghĩ đây là phân thân của mình, một khi có chuyện ngoài ý muốn nổi lên, bản tôn cũng kịp thời ứng phó, đây cũng là suy nghĩ lúc trước cho nên hắn mới dám đi theo ba người kia.
– Bạch Hạo, vi sư đều vì ngươi nên mới đưa thân vào hiểm địa, ta muốn nhìn, phụ thân của ngươi có thái độ gì với ngươi.
Bạch Tiểu Thuần đi vào trong tòa nhà, nhìn vào trong sân có một nam tử đang đưa lưng về phía mình, bên cạnh nam tử có một giếng cạn, dường như hắn đang nhìn giếng cạn.
Đầu tóc của hắn hơi có sợi bạc, mặc dù là trung niên nhưng hiển nhiên đã già nua, trên người hắn còn lộ ra khí chất khắc nghiệt.
Cả sân nhỏ cũng bị khí chất khắc nghiệt này bao trùm, áp lực này giống như mưa gió sắp tới, ánh mắt Bạch Tiểu nhìn vào bóng lưng nam tử, hắn lại nhìn chung quanh sau đó sững sờ.
Trong sân có không ít cỏ dại nhưng không thể lấn át được gỗ nát và đinh tán từ các món đồ chơi trẻ con, có ngựa gỗ, mộc nhân và mấy cái trống lắc…
Những món đồ chơi này rất tinh xảo và xinh xắn, nhìn không giống nam nhân làm, càng giống mẫu thân làm đồ chơi cho con mình.
Chung quanh còn có một ít quần áo của tiểu hài tử mặc, chúng bị xé rách và ném bừa bộn, tất cả những chuyện này đều đánh thẳng vào nội tâm Bạch Tiểu Thuần, chẳng biết tại sao hắn sinh ra cảm giác khó chịu.
Mặc dù hắn không phải Bạch Hạo, gương mặt cũng do mặt nạ biến ảo mà thành nhưng lúc nhìn thấy những món đồ chơi và quần áo kia, nội tâm xuất hiện cảm giác mình chính là Bạch Hạo.
– Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là… Nơi Bạch Hạo lớn…
Bạch Tiểu Thuần đứng tại chỗ nhìn đồ chơi, hắn thổn thức thay Bạch Hạo.
– Ta nghe Tề nhi nói, ngươi ăn gian khi luyện linh, hồn dược và luyện hỏa?
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang cảm thấy phức tạp, thân ảnh đưa lưng về phía hắn lên tiếng.
Giọng nói lạnh như băng, dường như không mang theo chút cảm xúc gì cả, ngữ khí lạnh lùng giống như đang nói chuyện với người xa lạ, hết lần này tới lần khác lại có ý răn dạy giống như chủ nhân nói chuyện với nô bộc.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, hắn không biết nên nói cái gì, vào lúc này nội tâm than thở.
– Bạch Hạo, đây là phụ thân của ngươi sao?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 869: Bạch Phụ Lãnh Khốc (Thượng)
– Đây cũng không phải thứ ngươi nên có, ngươi không cầu phát triển cũng bỏ đi, ăn cắp phương pháp điều chế thập ngũ sắc hỏa của nghiên cứu Tề nhi cũng bỏ đi, hiện tại còn ăn gian…
Giọng nói lạnh như băng, càng giống như gió rét thổi qua người, tộc trưởng Bạch gia, phụ thân Bạch Hạo quay người lại, sắc mặt lạnh lùng không mang theo tình cảm, toàn thân chỉ có khí tức băng hàn như khối băng, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì nhìn người xa lạ.
Một câu nói kia, Bạch Tiểu Thuần đã hiểu, trước kia Bạch Hạo chết là do nói ra tư chất luyện hỏa của mình, muốn đạt được phụ thân hắn tán thành, hiển nhiên… Hắn quá ngây thơ.
Tộc trưởng Bạch gia hoàn toàn không cho Bạch Hạo cơ hội, có lẽ… Tộc trưởng Bạch gia đều hiểu nhưng hắn vẫn bỏ qua.
– Việc này do bổn tọa hổ thẹn, càng xúc phạm gia pháp, dựa theo gia quy nên thu hồi tu vi của ngươi, phạt ngươi nhập hồn trì mười năm… Bổn tọa niệm tình ngươi có huyết mạch Bạch gia cho nên tha cho ngươi một lần, nếu như còn lần sau, như vậy ta sẽ tự tay thanh lý môn hộ.
Trong mắt tộc trưởng Bạch gia sinh ra một tia sát cơ, giọng nói như giá rét mùa đông, Bạch Tiểu Thuần cũng lạnh tim thay Bạch Hạo, bởi vì chẳng có thân tình gì đáng nói.
Mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, dường như tộc trưởng Bạch gia có phần không vừa ý bộ dạng im lặng của Bạch Tiểu Thuần, hắn cau mày, trong mắt xuất hiện một tia căm hận, hắn nâng tay phải lên chỉ vào giếng cạn.
– Năm đó mẫu thân ngươi chết tại nơi này, nàng sinh ra là tỳ nữ, chết cũng là tỳ hồn, nên thuận theo vận mệnh, mà ngươi thân là thứ tử, ta hi vọng ngươi cũng nên học thuận theo.
– Ngươi hiểu không?
Tộc trưởng Bạch gia chắp tay sau lưng, đạm mạc lên tiếng.
– Ta không hiểu!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, sau khi tộc trưởng Bạch gia chỉ vào giếng cạn, trong lòng của hắn tức giận không cách nào áp chế nổi.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đầy lửa giận thiêu đốt tâm thần, hắn đồng tình Bạch Hạo, càng đau lòng Bạch Hạo, cho dù hắn nói không hiểu nhưng hắn sao không hiểu!
Kết hợp với những tin tức hắn biết và tất cả chân tướng, vào lúc này Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ ràng, có lẽ tộc trưởng Bạch gia từng không biết tư chất luyện hỏa của Bạch Hạo, sau khi Bạch Hạo giao phương pháp điều chế thập ngũ sắc hỏa, hắn không có khả năng không biết.
Hắn biết rõ tư chất luyện hỏa của Bạch Hạo, hắn càng biết rõ Bạch Tiểu Thuần không phải ăn gian, cái gì hắn cũng biết.
Thân là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, càng là tộc trưởng Bạch gia, trong Bạch gia có chuyện gì thoát khỏi mắt hắn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần đã hiểu ra, cho dù Bạch Hạo bị đuổi giết, tộc trưởng Bạch gia cũng biết, hiển nhiên hắn không thèm quan tâm, không ra tay ngăn cản.
Tất cả những gì Bạch Hạo làm đều bị hắn gạt bỏm không nhìn, hắn đặt toàn bộ tâm tư của mình vào Bạch Tề, mục đích là muốn Bạch Tề có thể đi xa hơn, cho dù cái giả phải trả là Bạch Hạo tử vong cũng không tiếc, có thể nói rõ ràng, đối với tộc trưởng Bạch gia, Bạch Hạo chính là con sâu cái kiến, thậm chí còn không bằng con sâu cái kiến.
Về phần buổi nói chuyện hôm nay chính là muốn Bạch Hạo cúi đầu, không nên đi quấy rối vào lúc mấu chốt, thậm chí sát cơ trong mắt hắn đã làm Bạch Tiểu Thuần hiểu ra, phụ thân Bạch Hạo đã có tâm muốn giết hắn.
Hơn nữa hắn còn lựa chọn nói chuyện tại nơi này, mục đích đã rất rõ ràng, hắn muốn Bạch Tiểu Thuần phải thuận theo.
Thuận theo có thể sống, không thuận theo thì chết.
Dùng nơi mẫu thân Bạch Hạo tử vong làm nơi nói chuyện, tâm tư này rất ác độc, Bạch Tiểu Thuần đứng ở góc độ người ngoài nhìn vào cũng nhìn không được, hắn có thể không giận sao? Bạch Hạo chính là đệ tử của hắn, nhân hôm nay, quả ngày mai, Bạch Tiểu Thuần cảm giác được buồn bực và chua xót trong lòng Bạch Hạo, hắn càng kiên định với suy nghĩ nhận Bạch Hạo làm đệ tử.
Tính cách của Bạch Tiểu Thuần nhìn như sợ chết nhưng trong thực chất lại rất có nghĩa khí, lúc bằng hữu gặp nguy cơ sinh tử, cho dù hắn run rẩy sợ hãi, sợ tới mức rơi lệ cũng cắn răng rống giận xông lên cứu giúp, đồng dạng, một khi hắn xem Bạch Hạo thành đồ đệ chân chính, như vậy Bạch Hạo gặp ủy khuất chính là hắn bị xem thường.
Tính cách của hắn vô cùng mâu thuẫn, cho dù hắn sợ chết nhưng lại vô cùng dũng cảm.
Hiện tại đối mặt tộc trưởng Bạch gia lạnh lùng, vô tình đến cực điểm, lúc trước Bạch Tiểu Thuần có yêu cầu xa vời chính là muốn phụ thân Bạch Hạo tán thành, hiện tại cảm thấy… Rất không đáng!
– Ngươi nói cái gì?
Tộc trưởng Bạch gia tộc trường nghe xong, ánh mắt của hắn xuất hiện băng hàn trong nháy mắt, tu vi bộc phát ra ngoài hóa thành sát cơ, giống như mây đen áp đỉnh, phong bạo càn quét bốn phương.
– Dù gì cũng là cốt nhục của ngươi, hổ dữ không ăn thịt con, mà ngươi…
Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm tộc trưởng Bạch gia, hắn tức giận nói từng chữ.
– Làm càn!
Tộc trưởng Bạch gia tức giận quát một tiếng, tiếng quát giống như thiên lôi truyền khắp bốn phía, trong mắt hắn sinh ra sát cơ mạnh hơn, hắn đi từng bước về phía Bạch Tiểu Thuần, lúc hắn tới gần giống như phong bạo bộc phát.
Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm tộc trưởng Bạch gia, nếu như đối phương ra tay, cho dù ảnh hưởng tới mục đích đoạt Thiên Nhân Hồn, Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn nén giận, hắn sẽ ra tay.
Vào lúc tình hình hết sức căng thẳng, đột nhiên tộc trưởng Bạch gia tới gần Bạch Tiểu Thuần dừng bước lại, hắn cau mày nhìn túi trữ vật, sau đó lấy một ngọc giản ra ngoài.
Sau khi thần thức đảo qua, tộc trưởng Bạch gia biến sắc, trong mắt sinh ra vui sướng, sau đó chán ghét nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần giống như nhìn người chết, hắn cũng không có thời gian chú ý quá nhiều, hắn quay người rời đi, trước khi đi còn lạnh lùng nói một câu.
– Đừng tự tìm chết.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn thân ảnh tộc trưởng Bạch gia rời đi, hắn lại nhìn chung quanh, trong mắt sinh ra thần thái phức tạp, đứng trong tiểu viện suốt nửa ngày liền than thở.
– Bạch Hạo ah Bạch Hạo, nếu ngươi có linh, ngươi cũng nhìn thấy cảnh này…
Bạch Tiểu Thuần bắt đầu thu nhặt y phục rách nát và đồ chơi tán loạn trong tiểu viện, cuối cùng nhìn vào giếng cạn.
Hắn cảm giác trong giếng cạn không còn hài cốt.
Qua một thời gian sau, Bạch Tiểu Thuần yên lặng rời khỏi khu tây đi vào khu bắc.
Lúc này trong lòng đất Bạch gia tồn tại một cung điện, trong cung điện dưới mặt đất này, tộc trưởng Bạch gia cung kính đứng ngoài cửa lớn chờ, hắn cúi người bái thật sâu, cũng không ngẩng lên, bắt đầu chờ đợi.
Sau một lúc lâu tại cửa lớn có giọng nói già nua mang theo uy áp dung nhập vào thiên địa vang lên, mỗi một chữ giống như thiên địa biến hóa.
– Chuyện ngươi nói lúc trước… Chuẩn!
– Đa tạ lão tổ!
Tộc trưởng Bạch gia vô cùng kích động, hắn cố áp chế tâm tình của mình, càng bái một cái thật sâu, hắn biết rõ lão tổ nói chuẩn không chỉ ý nghĩa mở tổ địa.
Lão tổ còn đồng ý ban Thiên Nhân Hồn cho Bạch Tề.
Mở tổ địa không thể chỉ cho phép một mình Bạch Tề ttến vào, mà là người Bạch gia thế hệ này có tu vi dưới Nguyên Anh tiến vào, dù sao Bạch gia lớn như vậy, thân là lão tổ cũng phải cân bằng với các chi thứ, bằng không khó nói phục mọi người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 870: Bạch Phụ Lãnh Khốc (Hạ)
Trong âm thầm cũng có biện pháp giúp một người đạt được Thiên Nhân Hồn, người đó chính là Bạch Tề!
– Ngươi trở về đi, thời gian định vào một tháng sau.
Sau nửa ngày, trong cửa lớn lại có giọng nói Thiên Nhân lão tổ của Bạch gia truyền ra, tộc trưởng Bạch gia hít sâu một hơi sau đó rời đi.
Rất nhanh, tin tức có quan hệ tới mở tổ địa cũng truyền ra khắp Bạch gia, tất cả người Bạch gia phù hợp yêu cầu, sau khi nghe tin tức liền động tâm.
Nhất là nghe nói trong tổ địa còn có Thiên Nhân Hồn tồn tại, lúc này thiên kiêu các chi thứ đều tham gia, bọn họ muốn tranh giành với thiên kiêu dòng chính.
Mở tổ địa là đại sự, thí luyện trong tổ địa càng là đại sự trong đại sự, cả Bạch gia đều oanh động, quá nhiều tộc nhân bắt đầu chuẩn bị cho mình.
Thái phu nhân vô cùng vui sướng, nàng càng tràn ngập mơ ước vào tương lai Bạch Tề.
Bạch Tề cũng như thế, đương nhiên hắn thủ khẩu như bình, không nói ra dự định của mình, hắn thích thú nhìn đám thiên kiêu chi thứ bận rộn chuẩn bị, nội tâm của hắn cười lạnh, càng có xem thường.
– Thiên Nhân Hồn chỉ thuộc về ta!
Mở tổ địa vào một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần biết rõ hơi muộn một ít, dù sao chuyện này quá lớn, mọi người nghị luận cho nên hắn mới biết thời gian chính xác.
– Còn thừa hơn nửa tháng…
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn chỉ chờ mong chuyện này, bởi vì hắn chờ đợi trong Bạch gia đủ rồi, hắn luôn cảm thấy áp lực khi ở đây, hơn nữa hắn có cảm giác mình không phát tiết chắc chắn sẽ bị nghẹn trọng thương.
– Vì Bạch Hạo, cũng vì ta, ta muốn bọn chúng có một chuyến mở tổ địa thật náo nhiệt.
Có lẽ nguy hiểm trong tổ địa không phải quá lớn, Bạch Tiểu Thuần hiểu đoạt thức ăn trong miệng hổ không khó, khó là bị hổ đuổi giết, chỉ cần mình vừa động thủ trong tổ địa, từ thời điểm bắt đầu ra tay, chính mình sẽ lâm vào nguy cơ sinh tử.
Hắn muốn động thủ phải chuẩn bị sẵn sàng, như vậy càng được bảo đảm và an toàn.
– Đến lúc đó Man Hoang lớn như vậy, ta muốn xem Thiên Nhân lão tổ của Bạch gia có thể truy sát ta trong bao lâu… Bức ta không còn đường đi, ta tự bạo hồn tháp, từ đó đánh vỡ cân đối giữ Bạch gia và hai nhà khác, cứ xem lão tổ Bạch gia còn dám tiếp tục đuổi giết hay không.
– Trừ lão tổ Bạch gia còn có những người khác trong Bạch gia, nếu như các Nguyên Anh… Muốn giết ta cũng không dễ dàng!
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần khẩn trương nhưng hắn đã hạ quyết tâm tham dự việc này.
– Huống hồ, ta cũng không tin Bạch gia không có địch nhân…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hàn quang, hắn tiếp tục tu hành.
Khi thời gian ngày từng ngày trôi qua, Bạch Tiểu Thuần vẫn ở trong gian phòng rách nát, hắn không bước chân ra khỏi cửa, đan dược trong túi trữ vật tiêu hao gần như không còn, rốt cuộc vào ngày hôm nay, một kinh mạch cuối cùng của Bất Tử Cân cũng mở ra, tu hành chấm dứt.
Hoàn toàn đại thành!
Bất Tử Trường Sinh Công tầng thứ ba, lúc Bất Tử Cân đại thành, cơ thể Bạch Tiểu Thuần sinh ra tiếng vù vù, cho dù hắn mặc quần áo nhưng kinh mạch trong người sinh ra hào quang màu vàng xuyên thấu quần áo bộc lộ ra ngoài.
Cùng lúc đó đầu óc hắn không ngừng nổ vang, thân thể của hắn có cảm giác nặng như núi xuất hiện rất rõ ràng, đó là gông cùm tầng thứ ba của thân thể!
Hắn lại lần nữa cảm giác được gông cùm thân thể.
Bạch Tiểu Thuần hận không thể lập tức phá tan gông cùm, một khi phá tan, cảm giác bị núi đè sẽ giúp hắn lột xác kinh người, đạt tới cảnh giới rất cao.
Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, muốn đột phá gông cùm cần chờ thời điểm mình vừa đột phá Nguyên Anh, mượn nhờ lực lượng kinh người mới làm được.
Năm đó tu hành Bất Tử Trường Sinh Công tầng thứ nhất, tầng thứ hai đều dùng biện pháp này, lúc chạm đến gông cùm liền chờ một thời gian ngắn, sau khi tu vi đột phá sẽ đột phá.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, tâm thần rung động, hắn ngồi ở chỗ kia, bên cạnh thân thể xuất hiện thân ảnh thứ hai, đây không phải phân thân mà là tàn ảnh do tốc độ cao tạo thành.
Tàn ảnh không biến mất thật nhanh giống như lúc trước, nó duy trì mấy hô hấp mới mất đi.
Không cần nếm thử quá nhiều, Bạch Tiểu Thuần cũng đã đoán được tốc độ của mình lại đột phá, vào lúc này hắn không biết tốc độ bản thân đột phá thế nào, hắn hiểu cho dù Thiên Nhân giết tới cũng khó giết được mình.
– Bất Tử Bì, trọng điểm là phòng hộ!
– Bất Tử Kim Cương, trọng điểm là lực lượng!
– Bất Tử Cân, bộc trọng điểm là tốc độ…
– Như vậy Bất Tử Trường Sinh Công tầng thứ tư, Bất Tử Cốt… Sẽ là cái gì?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền chờ mong.
– Đáng tiếc tu vu của ta không thể đột phá Nguyên Anh cho nên rất khó tu luyện… Trong Man Hoang có quá ít tài nguyên, Bất Tử Cốt tiêu hao còn lớn hơn Bất Tử Cân rất nhiều lần…
Bạch Tiểu Thuần phát sầu, sau nửa ngày hắn tập trung tinh thần củng cố Bất Tử Cân đại thành.
Trong quá trình Bạch Tiểu Thuần tu luyện, cách thời gian Bạch gia mở tổ địa đã càng ngày càng gần, cũng luc đó Bạch gia cũng chuẩn bị tế tổ long trọng.
Dựa theo tộc quy Bạch gia, trước một ngày mở tổ địa đều tiến hành một hồi tế tổ long trọng, trong buổi tế tổ long trọng này tất cả tộc nhân có huyết mạch Bạch gia đều phải đến, sau khi tham gia tế tổ sẽ có tộc lão ra mặt khảo hạch tộc nhân, những người có thành tích tốt sẽ được ban thưởng.
Thậm chí trong quá trình này còn mời một ít người gia tộc khác đến xem lễ, rất là long trọng, cho dù là Cự Quỷ Vương thành Quỷ Vương cũng sẽ an bài người đến xem lễ.
Dù sao tổ địa không dễ dàng mở ra, thời gian tới ngày mở tổ địa không nhiều.
Theo thời gian trôi qua, vào một ngày trước khi mở tổ địa, buổi lễ tế tổ long trọng cử hành trước tổ từ của Bạch gia.
Ngày hôm nay, hai đại luyện hồn thế gia trong thành Quỷ Vương đều phái tộc nhân đến, Cự Quỷ Vương cũng cho người đến tham gia náo nhiệt.
Trong khu vực tổ từ càng như vậy, nơi đây có sân rộng, nơi đó có một tấm bia đá cực lớn, mặt bia đá điêu khắc một nam nhân với thần sắc uy nghiêm giống như cúi đầu nhìn đại địa, người này chính là lão tổ Bạch gia đời thứ nhất.
Chung quanh tổ từ cũng có nhiều tộc nhân Bạch gia, số lượng nhiều hơn vạn, bọn họ đến đông đủ, mặt đất không thể dung nạp nên đứng giữa không trung, cảnh tượng vô cùng đồ sộ.
Nhất là vị trí càng gần tổ từ, tộc lão Bạch gia đều tươi cười, có khoanh chân ngồi đó, có người đang cười nói với tộc nhân khác trong gia tộc.
Mọi người đang chờ đợi thời khắc tế tổ.
Cách nơi này không xa, Thái phu nhân cùng một đám nữ quyến đang ở một khu vực riêng, oanh thanh yến ngữ bàn tán với nhau, cũng hấp dẫn nhiều ánh mắt nhìn các nàng.
Trong đám người, Bạch Tề giống như ánh sao cực kỳ chói mắt, hắn ngồi ở vị trí gần tổ từ, chung quanh có nhiều tộc nhân vây quanh, bọn họ đang cười nói với các thiên kiêu và tộc lão.
Trừ Bạch Tề ra, các chi nhánh của Bạch gia cũng có mấy người đáng chú ý, mặc dù không bằng Bạch Tề nhưng chung quanh vẫn có mấy người vây quanh, một người trong đó là ngũ tiểu thư từng giải vây cho Bạch Tiểu Thuần lần đầu đi vào Bạch gia, nữ tử này vô cùng xinh đẹp, mặc dù tính cách lạnh như băng nhưng bên cạnh lại có nhiều người ngoại tộc vây quanh nhất..
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch) [Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Kiem-Vuc-dich-SE-Audio-Truyen-hay-Kiem-Dao.jpg)
![[Dịch] Quyền Lực Đỉnh Phong Siêu Cấp Công Chức [Dịch] Quyền Lực Đỉnh Phong Siêu Cấp Công Chức](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Quyen-Luc-Dinh-Phong-Sieu-Cap-Cong-Chuc-Audio-Truyen.jpg)




