Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 151 : Ám Sát (Hạ) (c751-c755)
❮ sautiếp ❯Chương 751: Ám Sát (Hạ)
Bạch Lân cũng phiền muộn, hắn ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt mang theo sát cơ nhìn về phía Man Hoang.
– Luyện Hồn Sư, có thể xuyên thấu màn sáng Trường thành?
Bạch Tiểu Thuần không tức giận Bạch Lân, dù sao vừa rồi không có hắn ngăn cản giúp, bản thân mình cũng không sống nổi, cũng không nói nhiều.
Trọng điểm của những lời vừa rồi nằm ở chỗ Bạch Tiểu Thuần suýt tử vong, mặc dù lúc trước hắn cảnh giác nhưng bởi vì đang đứng sau màn sáng nên có cảm giác an toàn.
– Những người khác không thể, thân thể Luyện Hồn Sư không phải không có khả năng, nếu là hồn cũng có thể xuyên qua trận pháp, chỉ cần bước vào trận pháp trong ba hô hấp, nhất định sẽ bị ánh mắt trên tháp cao diệt sát, cho nên có rất ít Luyện Hồn Sư làm như thế.
Bạch Lân trầm mặc sau đó giải thích.
Bạch Tiểu Thuần lo lắng, ánh mắt nhìn chiến tranh ngoài tường thành, thổ dân đang rút lui, trận chiến cũng chấm dứt.
– Tiểu Thuần, việc này là do ta sơ suất, ngươi theo ta đi gặp sứ giả tông môn, có yêu cầu gì cứ trực tiếp lên tiếng.
Bạch Lân nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nói một câu với thâm ý sâu sắc.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong biết rõ đây là cơ hội bỏ túi riêng, cũng là Bạch Lân đền bù tổn thất cho mình, vì vậy áp chế khẩn trương khi đối diện tử vong, hắn lại tức giận nhìn sang đám thổ dân bên ngoài, lúc này mới đi theo Bạch Lân rời đi.
Hai người nhanh chóng tiến vào chủ thành, đi vào khu vực sứ giả Tinh Không Đạo Cực Tông ở lại, Bạch Lân đi vào không cần thông báo
– Tống Nhất Phàm, đi ra gặp ta!
Sau khi tiến vào sân nhỏ, Bạch Lân quát lớn một tiếng, một trung niên mập mạp với sắc mặt đau khổ chạy ra ngoài, nhìn thấy Bạch Lân và Bạch Tiểu Thuần liền thở dài và bái kiến.
– Muốn cái gì, ngươi nói với hắn đi.
Bạch Lân gật đầu với Bạch Tiểu Thuần, không đế ý tới, hắn ngẩng đầu nhìn trời.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn cảm giác mình cần gấp tài nguyên tăng tu vi, vì vậy không chút do dự dùng chiêu sư tử ngoạm.
– Linh Căn năm trăm năm trở lên, ta muốn năm ngàn phần!
– Năm trăm năm? Năm ngàn phần, không có khả năng!
Thân thể Tống Nhất Phàm run run, hắn không khác con lợn bị người ta giẫm đuôi, lập tức lên tiếng phản đối.
– Còn có Thiên Long quả, Thất Hải Tham, Phi Long Lân, Thần Hoa Thảo… Mỗi thứ một vạn phần!
Bạch Tiểu Thuần không quan tâm, tiếp tục mở miệng.
– Còn có cửu sắc hỏa, ta muốn một trăm phần!
Tống Nhất Phàm nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần, đang muốn lên tiếng lại nghe cửu sắc hỏa liền bộc phát.
– Không có khả năng, không có, ai cũng không có!
– Còn cần linh nhưỡng khôi phục tu vi, ta muốn một vạn bình!
Bạch Tiểu Thuần nhìn sang Tống Nhất Phàm.
– Nguyên Anh đan, ta muốn một trăm viên!
Nói xong hắn thêm một câu.
– Đúng rồi, ta muốn một trăm viên Thần Khu Đan.
Lần này Bạch Lân cũng hãi hùng khiếp vía, Bạch Tiểu Thuần muốn những vật này, chỉ sợ hắn có truyền âm cho gia gia cũng không có được.
Tống Nhất Phàm kêu to, hắn là người phụ trách vật tư của Trường thành, nếu tốn hao nhiều thì hắn sẽ bị phạt, nếu như ít, năm đại quân đoàn không đồng ý.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay ngăn cản, nhìn sang Bạch Lân, Bạch Lân trầm mặc một lát liền cười khổ kéo Tống Nhất Đa qua một bên, vừa thấp giọng vừa nhìn Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng nâng tay phải đánh nát một hòn non bộ, lúc này mới mang theo Tống Nhất Đa thất hồn lạc phách quay về.
– Ngươi nói những thứ kia, trong đó cửu sắc hỏa, Thần Khư Đan, cho dù giết hắn cũng không có, thứ khác chỉ có thể tận lực, về phần Nguyên Anh đan, ta sẽ suy nghĩ biện pháp…
Bạch Lân cười khổ, hắn mang theo Bạch Tiểu Thuần rời đi, hắn sợ chậm một chút nữa Bạch Tiểu Thuần lại đưa ra yêu cầu.
Bạch Tiểu Thuần đang nhớ lại những thứ mà mình cho là đồ tốt, không chờ hắn nói xong đã bị Bạch Lân mang theo rời khỏi nơi ở của Tống Nhất Đa.
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, lần này hắn đã dùng chiêu sư tử ngoạm, trên thực tế chỉ cần đối phương có thể lấy ra một phần là đủ.
Hiện tại hắn cảm thấy mỹ mãn nhìn sang Bạch Lân, nhớ lại cảm giác thích ý vừa rồi, Bạch Tiểu Thuần lên tiếng:.
– Ngươi không phải mới hỏi ta có biện pháp nào tăng uy lực khi tạc lô hay sao?
– Cách nào?
Bạch Lân hỏi thăm.
– Không phải ngươi nói không có sao?
– Tại sao không có, có, có là có!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt.
– Không phải chỉ tăng uy lực tạc lô hay sao, việc này đơn giản, lúc trước ta đã có kinh nghiệm, sau khi lò đan nổ tung suýt nữa san bằng một tòa tiên sơ, mảnh đất khu vực đó khô cằn, cỏ cây không sinh!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng lên tiếng.
Đôi mắt Bạch Lân tỏa sáng khi nghe lời này, nói cho cùng hắn vô cùng quan tâm chuyện tạc lô, lập tức lên tiếng hỏi thăm.
– Cần gì, ngươi cứ lên tiếng!
– Đan dược là một phương diện, quan trọng hơn nằm ở bản thân lò đan, ta cần loại lò đan cùng loại tại Huyết Khê Tông, ta không thể hình dung cụ thể, ngươi cho người Tinh Không Đạo Cực Tông đi Nghịch Hà Tông hỏi thăm đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong Huyết Khê nhất mạch, sau đó dựa theo quy cách Tinh Không Đạo Cực Tông chuẩn bị lò đan cùng loại.
– Bản thân lò đan càng mạnh, uy lực nổ tung càng lớn.
– Nghịch Hà Tông là bổn tông của ta, kính xin Bạch quân chủ bảo người Tinh Không Đạo Cực Tông khách khí một ít!
Bạch Tiểu Thuần lại nhắc nhở một câu.
– Không thành vấn đề!
Bạch Lân đang phấn chấn, hắn cười ha hả dẫn Bạch Tiểu Thuần quay về Công Giáp Các, hắn quay người quay lại tìm Tống Nhất Đa.
Bạch Tiểu Thuần nhìn sang Công Giáp Các, tâm tình của hắn khôi phục một ít, cảm giác nguy cơ sinh tử vừa rồi đã nói cho hắn biết Trường thành hung hiểm khó lường, Bạch Tiểu Thuần nhớ lại thời khắc Luyện Hồn Sư dùng ánh mắt băng giá nhìn mình.
– Vì giết ta, Man Hoang đã trả cái giá không nhỏ… Trên trăm thổ dân và ba hồn sư tự bạo, một Luyện Hồn Sư chết…
Bạch Tiểu Thuần thì thào, hắn hạ quyết tâm, nếu không cần thiết sẽ không lên tường thành.
Nội tâm hắn biết sau khi mình sử dụng tạc lô, nhất là sau khi luyện chế đại tượng Tụ Hồn Đan sẽ hấp dẫn hận ý của Man Hoang càng ngày càng mãnh liệt, có lẽ giá trị cái đầu của mình càng ngày càng kinh khủng.
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu sợ hãi và sầu não.
– Ta cũng không muốn nhưng không có biện pháp, lập trường bất đồng.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhớ mình còn ở nơi này mười năm nữa.
– Mặc kệ, dù sau qua mười năm ta sẽ rời khỏi nơi đây, chuyện trọng yếu trước mắt là tìm kiếm quân công và tăng tu vi lên Kim Đan Đại viên mãn, cũng tu hành Bất Tử Trường Sinh Công đến cực hạn, chỉ có như vậy mới ổn thỏa.
Bạch Tiểu Thuần cắn răng quay trở lại Công Giáp Các, hắn bắt đầu bế quan tu hành.
Thời gian bảy ngày trôi qua, cũng không biết Bạch Lân câu thông với Tống Nhất Đa thế nào… Vào ngày thứ tám Tinh Không Đạo Cực Tông không tiếc mở Truyền Tống Trận đưa một đám tài nguyên tới Trường thành.
Đến giữa trưa Bạch Lân tự mình đến gặp Bạch Tiểu Thuần, hắn vung tay một cái liền xuất hiện một ngàn lò đan nằm trên mặt đất.
Bạch Lân lại phất tay ném mười lò đan ra ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 752: Có Thể
Lò đan đáp xuống đất tạo thành chấn động không nhỏ, trong lò đan sinh ra uy áp kinh người, đám người Triệu Long kinh sợ khi nhìn mười lo đan trơớc mặt.
– Đây… Đây là lò đan?
– Trời ạ, ta chưa bao giờ nhìn thấy lò đan nào lớn như vậy!
– Chúng đâu phải lò đan, mà là trọng bảo, ngươi nhìn chất liệu di, chúng dùng Thâm Hải Vẫn Thạch chế thành!
Lúc đám người đang bàn tán với nhau, Bạch Tiểu Thuần cũng thức tỉnh, sau khi hắn ra khỏi lầu các cũng giật mình khi nhìn thấy những lò đan trước mặt.
– Thế nào!
Bạch Lân cười ha hả, hắn vì những tài nguyên trước mặt đã cầu xin gia gia, dùng tất cả biện pháp vận dụng lực lượng Tinh Không Đạo Cực Tông, dùng lực lượng đông mạch Tu Chân giới luyện ra mười lò đan vô thượng trước mặt.
Bảy ngày qua Nghịch Hà Tông chấn động không nhỏ, sứ giả Tinh Không Đạo Cực Tông tự mình xuất hiện nhưng rất khách khí, tin tức của Bạch Tiểu Thuần truyền vào tai Nghịch Hà Tông, cả Nghịch Hà Tông phấn chấn bừng bừng.
– Đây là vật liệu cần thiết, ta có thể lên tiếng cũng có hạn…
Bạch Lân chỉ vào túi trữ vật trên mặt đất.
Bạch Tiểu Thuần nóng mắt, hắn tiến lên cầm những túi trữ vật trước mặt, trái tim hắn đập rộn ràng, đến cuối cùng sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt vô cùng kích động.
Mặc dù không có Nguyên Anh đan, không có cửu sắc hỏa, cũng không có thánh dược chữa thương Thần Khư Đan, Bạch Tiểu Thuần nhìn số lượng dược thảo rất khổng lồ trước mặt, ngay cả Linh Căn gia tăng sinh cơ cũng nhiều tới mức kinh người.
Bạch Tiểu Thuần vui tươi hớn hở gật đầu liên tục, hắn bước nhanh tới gần lò đan trước mặt, hắn thu hồi những lò đan tầm thường, trọng điểm kiểm tra mười lò đan cao trăm trượng.
Cẩn thận quan sát, Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ phẩm chất của những lò đan này, chúng còn tinh xảo hơn lò đan ở Thiểu Trạch Phong gấp mấy lần, mức phong kín và trận pháp ảo diệu đều làm Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ không nhỏ.
– Tiểu Thuần, ngươi muốn cái gì, ta cơ bản đều lấy được, những thứ còn lại ta sẽ nghĩ biện pháp, hiện tại quan trọng nhất là chuẩn bị cho cuộc chiến mấy tháng sau.
– Cho nên thời gian của ngươi không nhiều, nhất định phải mau chóng luyện chế Tụ Hồn Đan cùng với mười đại sát khí trước mặt!
Sắc mặt Bạch Lân vô cùng ngưng trọng, hắn gật đầu với Bạch Tiểu Thuần sau đó quay người rời đi.
Bạch Tiểu Thuần chà tay vào nhau, hai mắt tỏa sáng đi chung quanh lò đan, hào quang trong mắt càng ngày càng sáng, sau một lúc hắn ngửa mặt lên trời cười to.
– Triệu Long, Lưu Lệ, trăm người các ngươi phối hợp với ta, chúng ta sắp xếp lò đan vào vị trí.
Bạch Tiểu Thuần ra lệnh, trăm người dưới trướng hắn đồng ý, bọn họ dựa theo yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần đặt mười lò đan song song nhau, cũng đặt cả ngàn lò đan bình thường chung quanh chúng.
Bởi vì lò đan quá nhiều nên đình viện không đủ dùng, Bạch Tiểu Thuần vung tay lên, trăm tu sĩ cùng chuyển lò đan sang các đình viện khác, phạm vi cùng mở rộng hơn rất nhiều, cuối cùng một khu vực rộng hơn vạn trượng biến thành chỗ đặt lò đan.
Hắn luyện chế đầu tiên là lò đan cao trăm trượng, Bạch Tiểu Thuần đã có kế hoạch, biết rõ mười lò đan không giống tầm thường, vì vậy hắn sử dụng hỏa tinh nhiều hơn gấp mười lần, thậm chí còn ném vào trong lò đan không ít dược thảo sẽ cuồng bạo khi gặp nhiệt độ cao, hắn ném mấy trăm gốc như thế vào mỗi lò.
– Không phải muốn tạc lô sao, luyện dược ta còn phải suy nghĩ, tạc lô quá đơn giản.
Bạch Tiểu Thuần tự tin bay tới trước mười lò đan, hắn ném không ít dược thảo vào bên trong, huống chi mang một ít Tụ Hồn Đan phẩm chất kém ném vào trong mười lò đan trước mặt.
Trong túi trữ vật của hắn còn có không ít đan dược nhưng không biết dùng làm cái gì, hắn suy nghĩ liền ném một ít độc đan vào lò đan.
Dường như ngại uy lực không đủ, Bạch Tiểu Thuần cắn răng mở túi trữ vật ra, hắn ném một ít quái đan khủng bố của mình vào trong.
Đến cuối cùng hắn cũng không biết mình đang luyện đan dược gì, dù sao tất cả những thứ hắn ném vào đều có tác dụng gia tăng uy lực và dược lực bất ổn, chỉ cần phù hợp hai điều kiện trên đều ném vào trong lò.
Lúc này hắn mới cảm thấy mỹ mãn.
– Không tệ lắm!
Bạch Tiểu Thuần nhìn mười lò đan trước mặt, trong mắt còn mang theo thần thái chờ mong, hắn cũng rất muốn biết mười lò đan trước mặt nổ tung sẽ có uy lực như thế nào.
Bạch Tiểu Thuần làm xong liền nghỉ ngơi một lát, sau đó hắn bắt đầu bận rộng với một ngàn lò đan bên dưới.
Thời gian hai tháng trôi qua tức thì, Bạch Tiểu Thuần ở trong đình viện suốt hai tháng Bạch Tiểu Thuần, mười lò đan to lớn đã đỏ rực, bên trong có nhiệt độ cao lan tỏa ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy chưa đủ đã gia tăng không ít hỏa tinh chung quanh.
Thậm chí vì đạt hiệu quả như mong muốn, hắn đi tìm Bạch Lân an bài cường giả đến gia trì hỏa diễm, Bạch Lân nghe Bạch Tiểu Thuần yêu cầu, không nói hai lời đồng ý ngay, nội tâm hắn rất mong chờ nhìn ngày lò đan nổ tung.
Thậm chí chính mình tự mình ra tay phong ấn mười lò đan kia, sau đó ra lệnh mười tu sĩ Nguyên Anh sử dụng Nguyên Anh hỏa dung nhập vào lò đan suốt hai tháng qua.
Bạch Tiểu Thuần mỗi ngày nhìn mười tu sĩ Nguyên Anh như mười hỏa tinh hình người, hắn không ngừng suy nghĩ miên man về mười lò đan trước mặt.
– Tiếp tục như thế sẽ luyện ra cái gì?
Bạch Tiểu Thuần áp chế hiếu kỳ, hắn đã luyện ra rất nhiều Tụ Hồn Đan trong hai tháng qua, mỗi ngày đều có hơn vạn viên Tụ Hồn Đan ra lò.
Những Tụ Hồn Đan bị đám người Triệu Long thu thập sau mỗi lần khai lò, Bạch Tiểu Thuần dùng lệnh bài thân phận liên hệ với con mắt vĩ đại trên tháp cao khắc lạc ấn vào đan dược, sau đó mới có thể đưa cho Bạch Lân bảo tồn, chờ thời gian chiến tranh sẽ phân phát sử dụng.
Sở dĩ khắc lạc ấn thần thức vào Tụ Hồn Đan, phàm là người nào sử dụng chúng đạt được chiến công đều phải đưa ba thành quân công cho Bạch Tiểu Thuần.
Đây cũng là ước định giữa hắn với Bạch Lân, phàm là chiến công của Bác Bì Quân, Bạch Lân với tư cách là quân trưởng nên đạt được một phần trong đó.
Hai người vui vẻ khi được chia chiến công, hai người làm rất nhiệt tâm, Bạch Lân càng bảo hộ Hồn Đan như đồ vật của mình, không cho phép người khác đánh chủ ý tới chúng, thậm chí còn an bài không ít người thủ hộ Công Giáp Các.
Thời gian hai tháng trôi qua, lúc sản xuất đại lượng Tụ Hồn Đan, Bạch Tiểu Thuần tu hành không gián đoạn, mặc dù hắn tích lũy chiến công trong thời gian này không nhiều nhưng vẫn còn tồn không ít, đủ cho hắn tiêu xài không tiếc tay, hơn nữa trong số dược thảo Tinh Không Đạo Cực Tông đưa tới có một phần bị hắn sử dụng cho mình, hàn khí trong người càng đậm, tu vi cách Kim Đan Đại viên mãn không xa.
Tiến triển nhanh như thế là nhờ sử dụng Linh Căn mấy trăm năm tu hành Bất Tử Trường Sinh Công, những Linh Căn mấy trăm năm tuổi cung cấp cho Bạch Tiểu Thuần sinh cơ kinh người, cơ thể hấp thu nhiều sinh cơ như vậy, chẳng những cả cánh tay trái bị Bất Tử Cân bao trùm, tay phải cũng bao phủ hơn phân nửa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 753: Chiến Tiên Cổ
Mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ăn Linh Căn giống con thỏ gặm củ cải, thậm chí lúc luyện dược sẽ mang ra cắn vài cái, lại qua mười ngày, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần sinh ra tiếng nổ vang, Bất Tử Cân không ngừng lan tràn khắp cánh tay phải.
Khi bao trùm tới từng ngón tay, trong cánh tay phải sinh ra lực lượng sử dụng không hết, Bạch Tiểu Thuần kích động nắm chặt nắm đấm, hắn nghe hư vô sinh ra âm thanh ken két như sắp vỡ vụn.
Thậm chí hắn cảm thấy thời khắc mình xiết chặc nắm đấm như đang cầm hư vô, thời khắc này hắn đã có thể sử dụng lực lượng thân thể ảnh hưởng đến hư vô.
– Đã tu thành hai tay, hai chân!
Bạch Tiểu Thuần hưng phấn nhìn hai tay, hắn có thể cảm nhận được lực lượng vô hạn trên cánh tay.
– Với ta nơi này không khác gì thánh địa Huyết Khê Tông.
Bạch Tiểu Thuần kích động, tu hành Bất Tử Trường Sinh Công hao phí rất nhiều tài nguyên, càng về sau tiêu hao càng lớn, hắn biết rõ nếu bỏ qua cơ hội ngày hôm nay, bằng vào thực lực của hắn ít có khả năng tu hành Bất Tử Cân đến tình độ hiện tại.
Cũng không phải sao, lúc trước hắn đạt tới Kim Đan hậu kỳ nhưng Bất Tử Cân chỉ bao phủ chân trái mà thôi.
Giá trị Linh Căn lớn đến mức không cách nào hình dung, hắn khó có khả năng tu hành Bất Tử Trường Sinh Công đến mức này, Bạch Tiểu Thuần không biết hắn ăn Linh Căn mấy ngày qua chính là một nửa số lượng dự trữ trong bảo khố của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Dù sao không thể gieo trồng Linh Căn, chúng sinh trưởng khó khăn, phần lớn chỉ tồn tại trong bí cảnh, dưới trăm năm sẽ vô dụng, chỉ có ngoài trăm năm mới có thể sử dụng luyện dược.
– Chỉ kém thân thể và đầu, tiếp tục vài năm nữa, ta có thể tu hành Bất Tử Cân đến đại thành, thậm chí có thể chạm vào gông cùm tầng thứ ba!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng kích động, hắn cảm nhận thực lực của mình một chút, đắc chí vừa lòng ngẩng đầu nhìn trời, hắn đã có sức đánh một trận với đại sư huynh Triệu Thiên, hơn nữa phần thắng của hắn rất lớn.
– Ai nha, phải tìm Nguyên Anh luyện tập.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái một câu, hắn cảm thấy không nên suy nghĩ việc này.
– Không nên vọng động…
Bạch Tiểu Thuần ho khan, cảm giác vừa rồi mình quá vội vàng, vì vậy nhanh chóng điều chỉnh tâm tính và tiếp tục tu hành.
Thời gian một tháng trôi qua, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi đả tọa, bỗng nhiên bên ngoài tường thành có tiếng trống vang lên, tiếng nổ vang vọng bốn phương, truyền khắp cả chủ thành, không ít tu sĩ nghe tiếng trống liền khiếp sợ, bọn họ nhanh chóng lao về phía tường thành
Đám người Triệu Long đang ngồi chiếu cố lò đan trong đình viện, sau khi nghe tiếng trống trận bên ngoài, sắc mặt bọn họ biến hóa, mười tu sĩ Nguyên Anh cùng nhìn ra lên con mắt trên tháp cao.
Tiếng trống phát ra từ con mắt trên cao.
– Chiến Tiên Cổ!
– Đã lâu chưa nghe Chiến Tiên Cổ!
– Tiếng trống vang lên đại biểu có hơn năm mươi vạn đại quân thổ dân tham gia đại chiến.
Trong chủ thành có từng tiếng quát lớn vang lên, phàm là tu sĩ nghe tiếng trống, kể cả Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy huyết dịch sôi trào, tiếng trống có hiệu quả kích thích chiến ý trong nội tâm, càng có tác dụng gia tăng tốc độ huyết dịch kích thích tiềm lực trong cơ thể bộc phát, tu vi bản thân gia tăng lên một ít.
Đây chính là uy lực của Chiến Tiên Cổ, tiếng trống không chỉ có chút chỗ tốt như vậy, bên ngoài thân thể tu sĩ trong Trường thành sinh ra một lớp hào quang màu tím.
Hào quang giống như hộ giáp, có tác dụng gia tăng lực phòng ngự bản thân, thân thể nhẹ nhàng không ít.
Âm thanh sưu sưu vang lên khắp chủ thành, cùng lúc đó tu sĩ năm đại quân đoàn mặc kệ đang làm cái gì đều chạy tới khu vực tập kết.
Bạch Tiểu Thuần cũng rời khỏi lầu các, lúc hắn xuất hiện đã nhìn thấy Bạch Lân đang bay tới với tốc độ cực nhanh, hắn đứng giữa không trung nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần.
– Man Hoang xuất động đại năng Thiên Nhân Cảnh, trên trăm Luyện Hồn Sư, mấy ngàn hồn sư cùng một trăm bộ lạc, cũng tập hợp bảy mươi vạn thổ dân, hung thú và hồn triều vô tận tấn công Trường thành.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, cho dù sớm chuẩn bị nhưng hắn vẫn cảm thấy khiếp sợ vì quy mô trận chiến.
– Thiên Nhân có lệnh, tất cả tu sĩ trong thành đều là chiến tu, cộng đồng chống cự Man Hoang xâm lấn… Đây là đại chiến mấy chục năm mới có một lần!
– Bạch Tiểu Thuần, ta phải chỉ huy toàn quân, ta không thể phân tâm chiếu cố ngươi, ngươi phải cẩn thận.
Bạch Lân nói xong liền nhìn sang lò đan hơn trăm trượng, những lò đan vẫn được săn sóc, chưa tới thời điểm tự bạo, cuối cùng Bạch Lân điều động mười Nguyên Anh đang đốt lửa cho lò đan rời đi.
Lúc Bạch Lân rời đi, Bạch Tiểu Thuần đứng trong đình viện nhìn đám người Triệu Long, mỗi người đều mặc chiến giáp, trong mắt xuất hiện chiến ý dạt dào nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Từ khi bọn họ đi theo Bạch Tiểu Thuần đều không đi chiến trường, hôm nay đại chiến sôi sục, sát ý bị kích phát ra ngoài, ánh mắt đỏ rực nhìn về hướng tường thành.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc nhìn đám người Triệu Long Lưu Lệ, hắn vỗ túi trữ vật sau đó từng kiện pháp bảo, chiến giáp và phù lục cùng một bình đan dược bay ra ngoài, không nói còn, khá tốt, số lượng đủ trang bị hơn ngàn người, những vật tư này đều bay về phía đám người Triệu Long.
– Ta là Bách phu trưởng của các ngươi, các ngươi đều là thủ hạ của ta.
– Lúc trước ta không ban thưởng quá nhiều nhưng ta sớm có chuẩn bị, hiện tại đại chiến diễn ra, những pháp bảo, đan dược, phù văn đều trang bị cho các ngươi.
– Chiến giáp một tầng không đủ, mỗi người các ngươi mặt vài kiện cho ta, phải võ trang đầy đủ, cho dù là con mắt cũng phải được bảo vệ, về phần pháp bảo, mỗi người các ngươi đều lĩnh hai mươi món, cho dù dùng pháp bảo tự bạo cũng phải chém giết nhiều kẻ địch!
– Còn đan dược là thứ không thể thiếu, cho dù khôi phục tu vi hay chữa thương hoặc độc đan, ta cũng đã sớm chuẩn bị cho các ngươi.
– Tóm lại lúc đi ra ngoài, các ngươi đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần ta.
– Mặt khác ta cũng cho mỗi người các ngươi một trăm viên Tụ Hồn Đan, yêu cầu của ta không cao, chỉ có một… Thời điểm giết địch cũng phải sống sót quay về!
Bạch Tiểu Thuần quát lớn, hắn ném cho một trăm bình Tụ Hồn Đan cho đám người Triệu Long.
Thân thể đám người Triệu Long chấn động không nhẹ, bọn họ hít thở dồn dập nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt ẩn chứa cảm kích, bọn họ biết rõ Bạch Tiểu Thuần dùng chiến công đổi những vật phẩm này cho bọn họ.
Mỗi thứ không tầm thường, trong chiến đấu ngang nhau, thực lực của bọn họ sẽ mạnh hơn đối thủ rất nhiều.
– Xuất phát!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, sát khí bộc phát, ánh mắt sắc bén, trên người hắn sinh ra khí chất thiết huyết khủng bố, hắn dẫn theo trăm người bay thẳng về phía tường thành.
Đoàn người Bạch Tiểu Thuần chưa chạy tới tường thành ngoài tường thành xa xa đã có một đám mây màu đỏ xuất hiện, đám mây dùng xu thế bao phủ tất cả bay tới gần tường thành.
Trong mây mù màu đỏ tồn tại vô số oan hồn, những oan hồn này khác với các oan hồn tầm thường, không nói chúng có màu đỏ, trên người chúng còn mang theo lệ khí.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 754: Cuộc Chiến Trăm Bộ Lạc
Không bao lâu chúng đã ngưng tụ với nhau tạo thành một cái đầu lâu, đầu lâu kia cao ba ngàn trượng và máo tóc dài, gương mặt nhìn như con gái nhưng đôi mắt vô cùng âm lãnh, đầu lâu sinh ra khí thế bao quát thiên địa.
Trên đỉnh đầu lâu có một thân ảnh như ẩn như hiện, thân ảnh này mơ hồ nhìn không rõ nhưng có thể phát hiện đây là con gái, nàng đứng đó như dung hợp thiên địa và uy áp cường đại bao quá tường thành.
Nhiều người đã giật mình khi nhìn thấy điểm này.
– Trần Hạ Thiên!
Nữ tử trên đầu lâu mặc quần áo màu đỏ, nàng nhìn tường thành với ánh mắt sắc lạnh, tiếng nói the thé không lớn nhưng vô cùng quỷ dị, giọng nói bao phủ tứ phương và vượt qua phòng ngự của tường thành truyền vào chủ thành, tất cả người nghe được câu nói đều chấn động tâm thần, đầu óc ông ông, dường như bọn họ đặt mình trong ảo cảnh, tu sĩ năm đại quân đoàn không ngừng ôm đầu kêu thảm thiết.
Trăm người dưới trướng Bạch Tiểu Thuần cũng run rẩy rất mạnh, có không ít người thất khiếu chảy máu và kêu la thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần cũng rung động, hắn cảm giác có hai cây dao găm đâm thẳng vào tai và vô số hung thú gào thét, cũng may Kim Đan của hắn sinh ra khí tức Thiên Đạo áp chế khí huyết.
– Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, đột nhiên trong tháp cao vị trí con mắt vĩ đại có một đạo hào quang sáng ngời bay ra ngoài, mặc dù hiện tại không phải lúc trời tối nhưng trong và ngoài Trường thành tối tăm mờ mịt, cả vùng đất biến thành âm u.
Con mắt vĩ đại trên tháp cao tỏa ra hào quang bao phủ thiên địa, bầu trời cũng đã sáng hơn không ít, hiện tại con mắt vĩ đại như hóa thành mặt trời chiếu sáng Trường thành.
Hào quang bao phủ nơi nào, tu sĩ nơi đó đều khôi phục bình thường, ảo cảnh và âm thanh hung thú gào thét cũng biến mất..
– Hồng Trần ma nữ, chớ có càn rỡ!
Cùng lúc đó một thân ảnh già nua từ vị trí con mắt vĩ đại bay ra ngoài, tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện tại chiến trường, hắn bước một bước như trọng điệp với Trường thành, đám mây máu bao phủ bầu trời cũng co rút ra sau.
Lão giả chính là phụ thân Trần Nguyệt San, sư phụ Triệu Thiên Kiêu, Trần Hạ Thiên!
Hắn mặc trường bào màu trắng, my tâm có con mắt thứ ba, hắn cũng dung hợp thiên địa giống nữ tử, trên người sinh ra uy áp cường đại.
Hai đạo ý chiến kinh thiên động địa va chạm với nhau, bọn họ đang tranh giành quyền khống chế thiên địa chung quanh, chỉ trong nháy mắt Trần Hạ Thiên đã bước vào trong mây đỏ, mặc dù thân ảnh biến mất nhưng bên trong sinh ra âm thanh kinh thiên động địa, đám mây máu không ngừng quay cuồng dữ dội.
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh khi nhìn cảnh này, hiển nhiên nữ tử chính là Thiên Nhân của Man Hoang, không ai có tư cách tham gia trận chiến của Trần Hạ Thiên.
Lúc này đám người Triệu Long chung quanh Bạch Tiểu Thuần đã khôi phục như cũ, bọn họ lao lên tường thành, lúc bọn họ đến nơi đã nghe được tiếng chém giết thảm thiết.
Trên trăm bộ lạc, vượt qua bảy mươi vạn thô dân Man Hoang hình thành thanh thế to lớn, lỗ tai Bạch Tiểu Thuần đau đớn, hắn có cảm giác mình đang bị thiên lôi vô tận bao phủ, hắn khiếp sợ khi nhìn tình hình chung quanh.
Oan hồn ngoài trường thành nhiền tới mức không đếm nổi, trong những oan hồn chính là thổ dân Man Hoang, những thổ dân kia đông tới mức không nhìn thấy cuối cùng.
Những thổ dân kia phân biệt thành trăm bộ lạc, bọn chúng không ngừng xua đuổi hung thú trùng kích tường thành trước mặt.
Mặt đất chấn động rung động rất mạnh, cả trường thành lung lay sắp đổ.
Trên mặt đất, bầu trời đều có sự xuất hiện của oan hồn và cự nhân đang càn quét tất cả, chém giết bắt mắt nhất chính là mấy ngàn hồn tu.
Cho dù là nam hay nữ hồn tu đều có tướng mạo vô cùng tuấn mỹ, thần sắc lạnh như băng, bọn họ ra tay sắc bén và hung tàn, bọn họ phân tán trong đám thổ dân và điều khiển cuộc chiến!
Ở xa xa có một tế đàn được không ít hồn tu thủ hộ, trên tế đàn có… Luyện Hồn Sư! Những Luyện Hồn Sư này mặc trường bào bắt mắt, mỗi lần vung tay có thể rung chuyển tám phương, vô số oan hồn gào thét trùng kích tường thành.
Ở nơi xa hơn có năm tế đàn màu đen thật lớn lơ lửng trong thiên địa, phía trên có cột sáng bắn thẳng lên trời tạo thành hình ngũ giác, dường như đang mở phong ấn nào đó, có thể mơ hồ nhìn thấy trong phạm vi hình ngũ giác bầu trời vỡ vụn, trong khe hở có từng quỷ thủ đang duỗi ra, dường như chúng đang tránh thoát trói buộc nào đó.
Dưới cái khe đen kịt trên bầu trời có một lão giả đang ngồi, lão giả không ngừng đọc chú ngữ tối nghĩa, khi hắn đọc chữ ngữ thì cái khe phía trên lại vỡ vụn nhiều hơn.
Tất cả hình ảnh này đều nằm trong phạm vi ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, ở khu vực hắn không nhìn thấy có đại quân thổ dân nhìn không thấy cuối cùng.
Hô hấp Bạch Tiểu Thuần dồn dập, hắn nhìn đại quân vô tận bên ngoài, hắn cảm thấy Trường thành không thể thủ nổi, hắn lại nhìn chung quanh và phát hiện sắc mặt tu sĩ năm đại quân đoàn biến hóa nhưng không sợ hãi, dường như trong mắt bọn họ đây chỉ là trận chiến có quy mô không nhỏ mà thôi.
Màn sáng bảo vệ Trường thành không ngừng rung động, trong chốc lát đã tỏa ra ánh sáng chói mắt, bắt đầu lan tràn ra chung quanh, tu sĩ năm đại quân đoàn phát ra sát khí khủng khiếp, bọn họ đang vận dụng thủ đoạn chém giết thổ dân.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhận được mệnh lệnh từ Thiên phu trưởng, sau khi an bài xong đám người Triệu Long bên cạnh hắn lao ra ngoài.
Khi màn sáng rung động không nhỏ, không bao lâu hai bên đã đánh giáp lá cà, cho dù mặt đất hay bầu trời đều có tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Đối phó thổ dân còn tốt hơn một ít, mặc dù số lượng thổ dân không ít nhưng bọn chúng không có quá nhiều thủ đoạn, bởi vì chung quanh bọn chúng có quá nhiều oan hồn hung hãn không sợ chết bảo hộ nên mới khó dây dưa, đây là điểm làm mọi người đau đầu nhất khi Bạch Tiểu Thuần chưa đến Trường thành.
Lúc này trong nháy mắt hai bên vừa tiếp xúc, tu sĩ năm đại quân đoàn vỗ túi trữ vật cầm một viên Tụ Hồn Đan, bọn họ không do dự ném thẳng về phía trước.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt nhìn hình ảnh này, bên tai còn nghe âm thanh Tụ Hồn Đan nổ tung, trong khu vực hai bên tiếp xúc với nhau, khi Tụ Hồn Đan nổ tung sẽ có một đống oan hồn sụp đổ.
Chẳng những oan hồn bị diệt sạch, ngay cả đám thổ dân cũng bị vụ nổ trùng kích bị thương không nhẹ.
Uy lực một viên Tụ Hồn Đan không nhỏ, lúc này có hơn một ngàn viên Tụ Hồn Đan đồng thời nổ tung, bên phía Man Hoang xuất hiện rung chuyển.
Mượn nhờ lực chấn động vừa rồi, tu sĩ năm đại quân đoàn lao tới chém giết, thành quả thu được vô cùng kinh người.
Càng có tu sĩ tinh nhuệ trong năm đại quân đoàn lao thẳng về phía các hồn sư, một khi hai bên gặp nhau sẽ có một trận chém giết sinh tử.
Cả chiến trường chém giết kinh thiên, nhìn từ xa sẽ phát hiện nó vô cùng hỗn loạn nhưng trên thực tế nó vô cùng rõ ràng, bên phía Trường thành chiếm ưu thế, ưu thế đến từ màn sáng trận pháp và uy lực kỳ diệu của Tụ Hồn Đan.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 755: Uy Lực Tụ Hồn Đan
Màn sáng trận pháp không ngừng lan ra xa, tu sĩ năm đại quân đoàn đi theo sau màn sáng, những nơi đi qua thổ dân Man Hoang chỉ có thể lui lại, nếu không lui sẽ bị uy lực trận pháp và tu sĩ năm đại quân đoàn ra tay tiêu diệt.
Nhất là tu sĩ năm đại quân đoàn không phải lúc nào cũng ở phía sau màn sáng, bọn họ tiến lui có độ, lại không ngừng thay phiên nhau cho nên lực sát thương to lớn kinh người.
Cho dù dưới đất hay trên trời cũng như vậy.
Trong tháp cao có con mắt vĩ đại sinh ra hào quang sáng rực, mỗi đạo hào quang hoặc đánh chết một cự nhân hay quét ngang oan hồn, hào quang tạo thành khe rãnh trên đất hoặc gợn sóng trên bầu trời.
So sánh với năm đại quân đoàn, trăm bộ lạc của Man Hoang có ưu thế số lượng nhưng lại chia rẽ, cho nên bọn họ không thể làm gì được năm đại quân đoàn.
Trước kia năm đại quân đoàn không thuận lợi như thế, dựa vào tình hình chiến đấu của hai bên lúc trước, Trường thành đau đầu nhất chính là đám oan hồn, bởi vì oan hồn mới là thứ giúp Man Hoang phòng ngự.
Lúc oan hồn vô tận trùng kích là lúc màn sáng phòng ngự của Trường thành dừng bước, thậm chí còn lui ra sau, có khi còn vỡ vụn.
Dù sao có quá nhiều oan hồn trùng kích, cho dù lực trùng kích của mỗi oan hồn không lớn nhưng số lượng quá nhiều nên biến thành lực sát thương khủng bố.
Trước mắt đám oan hồn vừa tới gần sẽ có tu sĩ năm đại quân đoàn ném Tụ Hồn Đan ra tiêu diệt, đan dược vừa nổ đã hấp thu oan hồn, cũng tạo thành lực sát thương lên thổ dân.
Đại quân Man Hoang không thể làm gì khác, chỉ có thể lui ra sau.
– Đáng chết, tại sao lại nhiều như thế?
– Không có khả năng, không phải nói Trường thành chỉ có lò đan thôi sao?
– Đây là đan dược gì, ta nhớ lúc trước chỉ xuất hiện một lần và có một viên mà thôi, tại sao bọn chúng có thể sử dụng liên tục?
– Làm sao đánh?
Đại tù trưởng hơn trăm bộ lạc thổ dân không ngừng hét lên, những hồn tu cũng khó hiểu nhìn qua Trường thành.
Hơn trăm Luyện Hồn Sư vô cùng tôn quý đang dốc toàn lực điều khiển oan hồn, ý đồ thay đổi càn khôn nhưng tình hình vô cùng gian nan.
– Tất cả đều do Bạch Tiểu Thuần làm ra!
– Đáng chết, người này chưa diệt, Man Hoang chúng ta tổn thất càng lớn!
Từng ánh mắt thù hận xuất hiện, trong chốc lát các đại tù trưởng và hồn tu nhìn về hướng tường thành.
Bạch Tiểu Thuần nhìn tình hình chiến trường mới cảm thấy an tâm không ít, hắn nhanh chóng lui ra phía sau, sợ tái hiện cảnh tượng ám sát, hắn đứng xa xa chú ý đám Triệu Long.
Khác với tu sĩ năm đại quân đoàn, đám người Triệu Long không có ý nghĩa trong đại chiến hiện tại, bọn họ gây sự chú ý cho người khác nhờ vào áo giáp quá dày, thế công như chẻ tre, thậm chí một khi gặp nguy hiểm sẽ ném Tụ Hồn Đan ra ngoài, số lượng nhiều tới mức làm tu sĩ chung quanh hâm mộ.
Đan dược không tính là cái gì, nếu gặp phải tình huống nguy hiểm, những người này không chút do dự ném pháp bảo ra tự bạo, bộ dáng không đau lòng càng gây sự chú ý cho các Thiên phu trưởng.
– Thủ hạ của ai thế?
– Trời ạ, bọn hắn có bao nhiêu Tụ Hồn Đan, tại sao lại nhiều như vậy?
– Còn pháp bảo kìa, ta đã nhìn thấy bọn họ tự bạo năm sáu kiện rồi, thật xa xỉ!
– Như vậy tính là gì, mọi người xem thân thể bọn họ kìa, đám người này mặc năm sáu cái áo giáp, cho dù đám thổ dân tự bạo cũng không xi nhê gì cả.
Không chỉ xung phong liều chết, đám người Triệu Long chỉ có trăm người nhưng trổ hết tài năng diệt sát oan hồn và thổ dân vượt xa các tu sĩ khác.
Bọn họ tấn công thế không thể đỡ, ai cản đường đều phải chết.
– Cố gắng lên!
Bạch Tiểu Thuần vui vẻ quát lớn, hắn giơ ngón tay cái với đám người Triệu Long, cũng tự hào lên tiếng:
– Bọn họ là thủ hạ của ta! Thế nào, lợi hại không?
Bốn phía còn không ít tu sĩ đang thủ hộ tường thành, bọn họ tắt tiếng khi nhìn đám người Triệu Long võ trang đầy đủ, lại nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, trong lòng cảm khái và hâm mộ.
– Thì ra đám quân sĩ Bác Bì Quân kia là người của Bạch đại sư.
Cùng lúc đó trong Man Hoang có âm thanh sấm sét nổ vang, nhìn theo phía phát ra âm thanh, sắc mặt đám người Bạch Lân biến hóa dữ dội, Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, hắn phát hiện trên bầu trời đầy mây mù xuất hiện hư ảnh một con sông.
Con sông to lớn như biển cả khi ẩn như hiện, màu sắc nước sông đen kịt, ẩn ẩn có thể nhìn thấy trong nước sông có oan hồn vô tận, đám oan hồn gào thét muốn thoát ra khỏi nước sông trói buộc, mặc chúng giãy dụa thế nào đều bị nước sông cuốn đi.
– Minh Hà!
Lập tức có người kinh hô, Bạch Tiểu Thuần lại lui ra sau một ít, hắn mở to mắt nhìn sang Minh Hà to lớn trên bầu trời, hắn nhìn Minh Hà đang chảy trên bầu trời nhưng đột nhiên bên cạnh Minh Hà to lớn có một bàn tay vươn ra.
Mặc dù bàn tay này là hư ảo nhưng trong nháy mắt xuất hiện lại sinh ra uy áp kinh người, nó hàng lâm đột ngột, trận pháp của Trường thành rung động, Trần Hạ Thiên đang chém giết với nữ tử áo đen cũng biến sắc.
Lúc này bàn tay lớn hư ảo lật tay trảm Minh Hà, một trảm này phát ra âm thanh lớn như sấm sét, tâm thần mọi người chấn động không nhỏ.
Rầm rầm rầm!
Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, Minh Hà bị chém nứt một lỗ, nước Minh Hà chảy ra một nhánh sông và cải biến phương hướng, mục tiêu chính là Trường thành.
Mặc dù lỗ hổng trong Minh Hà khép lại thật nhanh nhưng quá trình đó lại dẫn số lượng oan hồn nhiều vô số kể, trong nháy mắt Minh Hà xuất hiện trên chiến trường, nước sông cuồn cuộn quét ngang tám phương lao thẳng về hướng Trường thành.
Trên đường đi có một ít thổ dân không kịp tránh né bị nước Minh Hà chạm vào liền kêu la thảm thiết, thân thể tan biến trong Minh Hà, trở thành một bộ phận của Minh Hà.
Nói đến tất cả đều dài dòng nhưng chỉ diễn ra trong nháy mắt, vô số oan hồn trong nước Minh Hà va chạm với màn sáng bảo hộ Trường thành.
Tiếng nổ rung trời vang vọng không gian, màn sáng chấn động chưa từng có, dường như đã mỏng hơn không ít.
Màn sáng biến mỏng nên không thể không co rút trở lại, ngay sau đó tu sĩ năm đại quân đoàn không ngừng rút lui, Bạch Tiểu Thuần vô cùng sốt ruột.
Bạch Lân đứng trên bầu trời phát hiện dị biến liền hét lớn.
– Tất cả mọi người, ném Tụ Hồn Đan của các ngươi ra đi, ta cũng không tin đám oan hồn kia không chết.
Sau tiếng hét của hắn những tu sĩ năm đại quân đoàn đều rút lui ra phía sau và ném Tụ Hồn Đan trong tay mình về phía đám oan hồn.
Trong thời gian ngắn rất nhiều Tụ Hồn Đan bay ra khỏi màn sáng và rơi vào trong Minh Hà, đám đan dược bị Minh Hà hòa tan nhưng đan dược chuyên môn nhắm vào oan hồn, cho dù bị hòa tan cũng có thể phát huy tác dụng.
Chính yếu nhất… Tụ Hồn Đan quá nhiều, sau khi bộc phát liền tạo thành vô số vòng xoáy bên trong Minh Hà.
Khi vòng xoáy xuất hiện, đám oan hồn thân bất do kỷ bị hút vào bên trong, bởi vì vòng xoáy quá nhiều cho nên có không ít trộn lẫn vào nhau nên vòng xoáy càng lúc càng lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










